Full Nghịch Thần

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 20: Chiêu từ túc đức thánh thuận thái hậu
Quạ đen kêu inh ỏi trên trên tòa thánh điện Phụng An, linh cữu của Tề Đan Yên tạm thời được đặt ở trong điện. Lúc Hạng Tuế Chiêm cưỡng ép Kính Hiên đi vào, Cẩm Tú đã mặc y phục cho Tề Đan Yên, đem dạ minh châu nhét vào trong miệng nàng. Thấy hoàng thượng đến, Cẩm Tú nhanh chóng quỳ xuống, bẩm báo nói: ". . .Hoàng, hoàng thượng, thái hậu đã thay trang phục xong xuôi, Tử Ngư. . .Tử Ngư đã được Tiểu Đông mang theo. . .Đi. . .Hiện tại e là đã đi theo thái hậu rồi, nô tỳ. . ."

"Ngươi làm rất tốt, không hổ là người mà trẫm đã đặc biệt bồi dưỡng để nối nghiệp chưởng sự ma ma”. Kính Hiên rất đắc ý, đi tới còn sờ sờ cái đầu đang cúi thấp của Cẩm Tú, như là sờ một con chó con.

Hạng Tuế Chiêm yên lặng đi tới một bên quan tài, thấy Tề Đan Yên chết nằm trong quan tài, một thân hoa phục, đội mũ phượng rực rỡ, bên gối còn một ít đồ bằng ngọc và vàng. Nàng ngủ vô cùng an tĩnh. Hạng Tuế Chiêm nghiêng người đến, đưa tay sờ mặt của nàng, chỉ cảm thấy bên trong trắng mịn mang theo chút thô ráp, nhìn lại tay mình, trên tay là bột màu trắng, lại nhìn qua chỗ hắn đã sờ, da dẻ hình như lộ ra chút màu đen.

Người bị trúng kịch độc, trên mặt mới hiện ra màu đen.

Hạng Tuế Chiêm bỗng nhiên nở nụ cười, đỡ quan tài, nhìn Tề Đan Yên một chút, ban đầu cười nhẹ, sau đó là cười lớn tiếng.

"Hắn điên rồi. . ." Kính Hiên lặng lẽ nhìn Cẩm Tú nói.

Cẩm Tú hiểm độc nói, "Hoàng thượng nhất định không thể để hắn sống, nhất định phải tịch thu gia sản và chém đầu cả nhà Hạng gia”.

"Cả nhà? Vậy chẳng phải là ngay cả hoàng hậu cũng phải chém? Vậy thì không được." Kính Hiên cười hì hì, "Ta vừa thân chính thì giết cả nhà Hạng gia, sẽ khiến cho tất cả võ tướng khủng hoảng và bất mãn. Ta muốn lưu lại Hạng Tuế Chiêm một thời gian, dù sao thì hắn cũng điên rồi”.

"Ta đồng ý với ngươi." Hạng Tuế Chiêm ngắt ngang lời thì thầm của bọn họ, khôi phục khuôn mặt lạnh lùng như lúc trước, "An táng thái hậu cho tốt, ta đồng ý với lời của ngươi."

Chờ sau khi thái hậu an táng xong, trước tiên ta sẽ hành thích vua giết những tên gian thần tặc tử, sau đó sẽ diệt bộ tộc Khuyển Nhung, đem toàn bộ thi thể của các ngươi dựng ở chỗ mà Tề Đan Yên được chôn cất, làm binh mã cho nàng —— đây mới là những điều mà hắn muốn làm nhất.

"Vậy mới tốt chứ." Kính Hiên cười nói, "Người đâu, chọn ngày lành tháng tốt tổ chức tang sự! Mặt khác trẫm muốn đích thân viết thư cho tộc trưởng Khuyển Nhung, để hắn mau mau đem con gái và đồ cưới đưa đến Thịnh Kinh”.

Hạng Tuế Chiêm đứng tại chỗ hồi lâu, tâm tình không rõ.

Kính Hiên nhìn hắn đầy vẻ đề phòng, mãi đến tận khi hắn bỗng nhiên đi ra ngoài điện, cả người mới xụi lơ trên mặt đất, vỗ ngực hô to: "A a! Má ui! Cuối cùng cũng coi như là dùng kế hoãn binh bảo vệ cái mạng của ta một thời gian! Sau khi an táng Thái hậu xong, chắc chắc hắn sẽ không tha cho ta, vì vậy tang lễ của thái hậu và hôn lễ của hắn phải được tổ chức cùng một ngày, trước tiên ổn định Khuyển Nhung rồi tính tiếp! Ôi, làm hoàng đế khó khăn quá đi, sớm biết thế này đã để cho tên tiểu đệ chết sớm của ta làm cho rồi!”

Cẩm Tú thấy tình hình như vậy thì mau chóng bước lại kéo hắn lên, vừa mới khom lưng, trên cổ bỗng nhiên bị vật gì đó đâm vào, nơi cổ họng mát lạnh, máu tươi ở động mạch cổ theo chủy thủ rút ra thì giống như súng bắn nước phun vọt ra ngoài.

Kính Hiên - Người khởi xướng gương mặt đầy máu, buồn nôn bỏ lại chủy thủ nôn khan từng trận, "Ụa, ụa ụa! Sặc chết ta rồi gào gào gào!"

Tiểu Tạp tử vội vàng từ ngoài điện chạy vào, móc khăn mặt ra lau mặt cho Kính Hiên.

"Loại người mà chỉ cần một ít bạc là có thể bán đứng chủ nhân của mình có giữ lại cũng vô dụng, không bằng cho chôn cùng thái hậu đi”. Kính Hiên khinh thường nói, đem Tiểu Tạp tử đuổi ra ngoài, bên trong điện chỉ còn lại hắn và cái quan tài. Hắn khụ khụ hai tiếng, chỉ thấy Tiểu Đông mang theo Tử Ngư từ trong góc chui ra, ngoan ngoãn quỳ trước mặt hắn.

"Trẫm vất vả lắm mới bảo vệ được tính mạng mình từ trong tay của Hạng Tuế Chiêm đó." Kính Hiên lòng vẫn còn sợ hãi, nhỏ giọng nói, "Hai người các ngươi nghe cho rõ, thái hậu nhất thời không tỉnh lại được, cũng giống như đã chết rồi. Các ngươi quỳ ở đây trông coi linh cửu, nhớ khóc lóc mấy ngày, đút nước cho nàng uống, chờ khi nàng tỉnh rồi, thì mang nàng xuất cung theo mật đạo mà trước đây trẫm đã tìm được. Tử Ngư. . ."

Tử Ngư mang theo xấu hổ với sùng kính, dập đầu nói: "Tử Ngư nguyện ý nghe hoàng thượng sai bảo."

Hôm nay mới biết, tiểu hoàng đế tài trí hơn người, nhìn xa trông rộng, sau xem qua mật chỉ, mấy năm qua đã an bày phương pháp giúp đỡ Tề Đan Yên trốn đi để bảo toàn tính mạng, trước tiên thu mua Cẩm Tú giả làm gián điệp bán tình báo, thu mua Tiểu Đông bị cự tuyệt, biết thái giám này trung thành, nên phân phó nhiệm vụ quan trọng hơn. Tử Ngư tự cho là kín kẽ không một lỗ hổng, nhưng đã sớm bị Kính Hiên vững vàng nắm giữ trong tay. Bọn họ bị hoàng thượng phân cho những vai diễn để diễn một vở kịch lớn, chẳng qua là do lúc trước Tề Đan Yên cứu Kính Hiên một mạng, hắn cảm kích trong lòng, quyết định cho nàng xuất cung tự mình tìm con đường mưu sinh. Thấy Hạng Tuế Chiêm nảy sinh tình cảm với nàng, chính hắn đang ở trong cung cũng biết rõ lòng người bạc bẽo, vì vậy quyết định thành toàn cho đôi bích nhân này.

Cuối cùng ngay cả Hạng Tuế Chiêm cũng bị lừa gạt .

"Sau khi xuất cung tìm một chỗ để cho thái hậu điều dưỡng thân thể, thuốc này vẫn có mấy phần độc tính. Trong lúc đó không được phép liên lạc với chủ nhân Hạng Tuế Chiêm của ngươi, hắn lại muốn giết trẫm, thực là quá xấu xa mà, trẫm phải ngược hắn, ngược hắn, ngược chết hắn!” Kính Hiên nghiến răng nghiến lợi nói.

"Dạ" Tử Ngư lau nước mắt nói.

"Tiểu Đông, ngươi đối với chủ nhân thực sự trung thành. Từ Ninh cung vô chủ, ngươi cũng không cần ở nơi này hầu hạ nữa, sau này đến bên người trẫm đi. Tiểu Tạp tử trung thành thì có trung thành, nhưng mà không được lanh lợi như ngươi” Kính Hiên phủi mông một cái, đi ra khỏi Phụng an Thánh điện.

Phong hào của Tề Đan Yên được quyết định là “Chiêu Từ Túc Đức Thánh Thuận Thái Hậu", hai tháng sau "Chôn cất" .

Người đời sau này, khi xem quốc sử của Đại Kiền được ghi chép thế này: "Tề thái hậu, người đất Thục, phong hào Thánh Thuận thái hậu. Sau khi hoàng đế băng hà, vì quốc gia mà tham chính. Dạy bảo ấu đế, nghiêm chỉnh chăm chỉ, buông rèm chấp chính, không dám bỏ dở. Năm Nhân Võ thứ 8 bất ngờ chết ở Từ Ninh Cung, đêm 30. Võ Đế cảm tạ đức độ hiền lành của bà nên phong cho bà danh hào là Túc Đức Thánh Thuận Thái Hậu’, an táng vào thái lăng.

Tóm gọn lại chính là vì giúp đỡ ấu đế, lao lực vất vả quá độ mà bệnh chết, thật là mỹ danh thiên cổ.

Hạng Tuế Chiêm được hoàng thượng đặc biệt cho phép, sau đại tang của thái hậu, kết thân với Khuyển Nhung. Kính Hiên vì động viên hắn, đồng thời vì tăng áp lực lên Uy Viễn tướng quân, ban cho hắn tước vị Công hầu đệ nhất đẳng, chỉ đứng sau thân vương. Hạng Tuế Chiêm thực ra hoàn toàn không hề cảm kích, trong khi hôn lễ được long trọng cử hành, hắn đã sớm dùng hổ phù điều binh khiển tướng trong tay bao vây Thịnh Kinh. Trong đêm tân hôn, giết chết con gái tộc trưởng Khuyển Nhung, sau đó lập tức tàn sát Tử Cấm thành.

Kính Hiên nhận được mật báo, nói ba mươi dặm bên ngoài Thịnh Kinh đều là quân binh trú đóng, Hạng Tuế Chiêm muốn làm phản. Hắn nghĩ thầm, mưu phản cái gì chứ, Hạng Tuế Chiêm làm vậy là muốn giết cả nhà của ta a a a! Cũng may hắn có con át chủ bài là Tề Đan Yên này ahaha! Nghĩ tới đây, Kính Hiên vung tay áo lên, lớn tiếng nói: "Hạng tướng quân chỉ là muốn diễn tập quân sự mà thôi, chúng ta không cần quan tâm đến hắn. Ngày hôm nay là ngày vui của hắn, các ngươi phái nhiều người đến quý phủ của hắn, theo dõi hắn.... A a, không phải, là đi chúc mừng hắn, cần phải bảo đảm hắn thuận lợi vào động phòng!"

Hôn lễ bắt đầu như thường lệ, suốt toàn bộ quá trình mặt của Hạng Tuế Chiêm không hề có cảm xúc, còn có vẻ rất thiếu kiên nhẫn, sau khi tam bái kết thúc lại rất vô lễ xoay người rời đi, gạt tân nương sang một bên. Hỏi hắn đi làm gì à? Đi lấy kiếm! Hắn đem nhuyễn kiếm đặt ở bên hông, ra lệnh cho Hạng Thanh Phong giải tán khách mời đến đây dự lễ. Cuối cùng, hắn mang theo vẻ mặt hung tàn, đẩy cánh cửa động phòng ra.

Mấy ma ma bên trong không biết tình huống bên ngoài, thấy Hạng Tuế Chiêm đi vào, nên mau chóng thu xếp chuẩn bị rượu lễ thành hôn cho bọn họ, cầm một trái táo đỏ, đậu phộng, cây long nhãn, hạt dưa ở trong tay rải lên giường, mang ý nghĩa là "Sớm sinh quý tử" . nhưng ở trong mắt của Hạng Tuế Chiêm, những lễ nghi phiền phức này đều không cần, hắn chỉ trầm mặt xuống, gầm nhẹ một câu"Cút ra ngoài.", hai ma ma liền bỏ chạy, vừa chạy vừa bàn tán ——

"Chưa từng thấy tân lang nào giống như tướng quân vậy, nôn nóng ghê quá.”.

“Nghe nói là đã nín hơn bốn mươi năm mới đụng tới nữ nhân, chẳng trách hắn nôn nóng như thế”.

“Nôn nóng quá sẽ không làm được chuyện gì ha ha ha ~~"

"Đúng vậy, nóng vội sẽ ăn không được đậu hũ nóng đâu."

Hạng Tuế Chiêm đứng ở trước giường gỗ tử đàn, nơi này là nơi mà lần đầu tiên hắn và Tề Đan Yên tiếp xúc da thịt thân mật, hiện tại, lại có một nữ tử mặc hồng y, che khăn voan đỏ đang yên tĩnh ngồi giữa mép giường, có lẽ lòng mang theo sự chờ đợi, chờ hắn vì nàng mà vén khăn voan lên.

Hắn còn nhớ lúc đưa tang Tề Đan Yên, bầu trời trong xanh, mặt trời chói chang, một chút cũng không giống như có đại tang xơ xác tiêu điều, thậm chí còn có chim khách bay lên cành cây kêu loạn xạ. Nàng làm người lương thiện, khờ khạo, đối với người khác không có một chút đề phòng, thích ứng trong mọi hoàn cảnh, vốn nên ở đất Thục tìm một nhà khá giả gả qua đó, sinh mấy đứa con trai và gái, lo liệu việc nhà, làm phu nhân sang quý, cả đời bình an. Nếu như nàng thật sự có thể bình an như vậy, hắn tình nguyện đời này không gặp nàng khi nàng trở thành thái hậu. Không nghĩ tới hắn có ý định bảo vệ nàng chu toàn, cuối cùng vẫn không thể nào bảo vệ đươc nàng.

Phong hào cao quý thì đã sao, chôn cất chỗ cao sang thì thế nào, cũng không sánh bằng khi nàng còn sống. Thời gian vào triều, hắn luôn có cảm giác nàng còn ngồi sau bức rèm che, lặng lẽ nhìn hắn.

"Ngươi đi đi." Hạng Tuế Chiêm từ lâu đã rút nhuyễn kiếm ra, lại bỗng nhiên thu về, "Ta sai người chuẩn bị xe ngựa cho ngươi, ngươi về Khuyển Nhung đi, không được đến Trung Nguyên nữa”.

Nữ tử đang che mặt này dù sao cũng vô tội, hắn nhất thời khó dằn nổi cơn giận, quyết ý tiêu diệt Khuyển Nhung, bây giờ suy nghĩ lại cái chết của Tề Đan Yên không có liên quan gì đến Khuyển Nhung, cô gái này có lẽ cũng ngây thơ giống Tề Đan Yên, để cho nàng trở về cố hương, một đời bình an cũng tốt.

Tân nương cọ sát, giống như là lấy món gì đó trong tay áo, chỉ thấy một thỏi vàng ròng bóng xuất hiện trong tay nàng.

Hạng Tuế Chiêm nhíu chặt lông mày, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm vào thỏi vàng ròng.

Tân nương đem thỏi vàng ròng ném dưới chân hắn, phát ra một tiếng "Đông", lập tức nén giọng kêu nhỏ: "Tướng quân, ngài làm rơi vàng kia.”

Lệ khí với sát khí trong mắt Hạng Tuế Chiêm đột nhiên biến mất không còn dấu vết, thân thể căng chặt chẽ chuẩn bị chiến đấu bỗng nhiên giãn ra, hắn dùng sức nhắm mắt lại, một hồi lâu mới mở ra, bên trong tân phòng đèn đuốc vẫn sáng choang như trước, màn che đỏ thẫm treo đầy bốn phía, tân nương vẫn còn ngồi trên mép giường, dưới làn váy hoa màu đỏ thẫm, một đôi hài tân nương màu đỏ viền chỉ vàng bắt chéo, đong đưa.

Hạng Tuế Chiêm tiến lên một bước, xốc khăn voan hồng lên.

"Chàng giỏi lắm Hạng Tuế Chiêm! Xương cốt ta còn chưa tan, chàng đã dám đồng ý cưới con gái tộc trưởng Khuyển Nhung!” Tề Đan Yên đưa ngón trỏ ra, giận dữ chỉ vào mặt Hạng Tuế Chiêm, "Nếu không phải Tử Ngư mang ta trốn ra từ mật đạo trong cung, lại thay mận đổi đào, để ta giả mạo làm con gái tộc trưởng Khuyển Nhung thì chàng thực sự phải làm tân lang rồi! Chàng có lương tâm hay không! Lúc ta vì chàng sinh Quỳ nhi đau đớn thế nào, hiện tại chàng lại kết hồn với nữ nhân khác a a a!! Chàng khốn kiếp! Chàng phụ lòng ta! ! Chàng không phải là người hu hu hu!"

Hạng Tuế Chiêm hoá đá ngay tại chỗ, nhìn Tề Đan Yên náo loạn khóc lớn, hắn chậm rãi nhìn về phía đông, trong lòng chỉ có một ý nghĩ ——

Cừu Kính Hiên, F*ck cả tổ tông hàng xóm nhà mi! (╰_╯)

Tiểu Tạp tử khom người đi vào Noãn các: “Hoàng thượng, hoàng hậu cầu kiến ngoài điện."

"Không gặp không gặp!" Hoàng Hà lũ lụt, Kính Hiên đang vất vả chăm chú xem tấu chương một lúc, lần này rất không bình tĩnh xua tay.

Tiểu Tạp tử đi ra ngoài một lúc, sau đó Tiểu Đông đi vào, nghiêm mặt cười nói: "Hoàng thượng, hoàng hậu đi rồi."

"Ai bảo nàng đi ?" Kính Hiên ném tẩu chương trong tay, ngay cả giày cũng không mang chạy nhanh ra ngoài, "Hạng Vũ! Đứng lại!"

Hạng Vũ sắc mặt có chút lúng túng, xoay người nói: "Hoàng thượng vạn phúc."

"Vạn phúc?" Kính Hiên ra lệnh cung nữ thái giám hầu hạ đều tránh đi rất xa, nhìn nàng châm chọc nói: Hoàng hậu bị cấm túc mấy tháng, mới vừa được đặc xá, đã nhanh chân chạy đến chỗ của trẫm thỉnh an, có phải sau khi tĩnh tâm, biết mình sai mười phần rồi không?”

"Thần thiếp đối với hoàng thượng chứa rất nhiều hiểu lầm, thỉnh hoàng thượng đại nhân đại lượng”. Mặt Hạng vũ lúc trắng lúc xanh, ngày hôm qua Tiểu Đông đến Phượng Ý cung truyền khẩu dụ của hoàng thượng bãi bỏ lệnh cấm, còn lén nói cho nàng biết, Kính Hiên để cho Tề Đan Yên lấy thân phận con gái của tộc trưởng Khuyển Nhung gả cho Hạng Tuế Chiêm, từ thái hậu đã biến thành tướng quân phu nhân, còn miễn cho Hạng Tuế Chiêm đi canh giữ biên cương, để hắn đóng giữ Thịnh Kinh. Nàng mới biết, thì ra Kính Hiên không hề nham hiểm như vậy, thì ra hắn làm tất cả đều là vì tác thành cho bá phụ và thái hậu. Mặc dù biết Kính Hiên nhờ vào đó đã triệt để thu mua được Hạng Tuế Chiêm, vẫn là vì bảo vệ ngôi vị hoàng đế và giang sơn của mình, trong lòng Hạng Vũ vẫn có một tia cảm kích và khâm phục đối với Kính Hiên.

"Hoàng hậu lúc này ngoan ngoãn quá nhỉ, mấy tháng trước còn giống như đàn bà chanh chua hất đổ hết điểm tâm của trẫm, chỉ vào mặt trẫm mà mắng trẫm không phải người, hình như đâu có phải là sắc mặt này.” Kính Hiên hả hê nhịp nhịp chân, cực kì châm chọc cùng đả kích "Hoàng hậu từ trước đến giờ cao cao tại thượng, bỗng nhiên đến thỉnh an trẫm, trẫm không chịu nổi đâu. Chỉ sợ ngày nào đó hoàng hậu lại có một chút mất hứng, chạy tới hành hung trẫm, tốt xấu gì trẫm cũng là hoàng thượng, ôi, lúc đó mất mặt biết bao?”

Hạng Vũ vừa nghe, khôi phục bản tính, lườm hắn một cái, "Hoàng thượng nói không sai, nếu ta làm người chán ghét như thế, sau này sẽ không xuất hiện ở trước mặt hoàng thượng nữa! Hoàng thượng vẫn nên mau chóng đồng ý với kiến nghị của bách quan tuyển một ít nữ tử quý tộc vào cung đi!” Nói dứt lời, nàng tức giận giậm một cái chân, xoay người rời đi.

"Ai ai! Hoàng hậu! Hoàng hậu!" Kính Hiên đưa tay đi ra, kêu nàng hai tiếng, nhưng không hề thấy người kia có ý định dừng lại, "Tiểu Vũ! Tiểu Vũ! Hu hu hu! Nàng đừng nóng giận mà, ta chỉ là thuận miệng nói một chút thôi mà . . ." Hắn vô cùng không có cốt khí theo sát bên cạnh, cong mông theo kéo tay áo nàng, bị nàng ngăn lại, hắn lại mặt dày mà đuổi theo, "Tiểu Vũ? Đừng nóng giận nữa mà . . . . . Ta sai rồi, ta sai rồi! Hôm nay ta đến trong cung nàng dùng cơm trưa có được không? Bữa tối cũng ăn ở chỗ nàng luôn! Món chân giò hun khói, món súp loãng cùng với món vịt quay rượu lâu lắm rồi ta chưa được ăn! Tiểu Vũ đừng đi nhanh như vậy, nàng tự mình làm cho ta mấy bánh ngọt hoa hồng được không... .”

Tiểu Đông và Tiểu Tạp tử thấy Kính Hiên một đường chạy theo Hạng Vũ, từng người thở dài, lắc đầu một cái.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 21: Lời cuối sách
Tương truyền, Uy Viễn tướng quân vốn không muốn cưới con gái tộc trưởng Khuyển Nhung, nhưng sau khi kết hôn lại cực kì che chở và bảo vệ cô gái kia, còn không cho nam nhân khác nhìn thấy mặt nàng, khi ra ngoài đều để nàng mang khăn che mặt. Có người nói nàng đẹp như tiên nữ, cũng có người nói nàng xấu như Chung Vô Diệm.

Con gái tộc trưởng Khuyển Nhung sinh cho tướng quân hai người con gái, một người con trai, cả 3 người cũng vô cùng thân thiết với con trai mà Uy Viễn tướng quân nhặt được ở biên cảnh như anh em ruột thịt. Mọi người cũng nghi ngờ Quỳ nhi vốn là con của Uy Viễn tướng quân khi đi phương Bắc với con gái của tộc trưởng Khuyển Nhung lén lút sinh ra.

Hoàng đế Nhân Võ Cừu Kính Hiên và hoàng hậu Hạng thị yêu nhau sâu đậm, dĩ nhiên từ chối nạp phi, cho dù bách quan nhiều lần khuyên nhủ, hi vọng hoàng thượng làm phong phú hậu cung, khai chi tán diệp, nhưng hắn vẫn xem như gió thổi bên tai. Hắn cùng hoàng hậu sinh được bảy người con, ba con trai, bốn con gái. Đại Kiền dưới sự trị vì của Nhân Võ hoàng đế, duy trì sự cường thịnh như trước kia, ngoại tộc không còn xâm chiém, bách tính an cư lạc nghiệp, đương kim Thánh Thượng hoàn thành xuất sắc vị trí lãnh đạo được dân chúng yêu mến và tin cậy

Phiên Ngoại

Một

Hạng Vũ nghẹn đã lâu, rốt cục ban đêm không nhịn được nữa hỏi Kính Hiên: “Hoàng thượng, chàng làm sao mà biết đại bá của ta với ... Thái hậu?"

Kính Hiên vừa muốn duỗi ngón út ra bỏ vào trong lỗ mũi, đã bị Hạng Vũ đè lại tay, hắn cười hì hì, nói: "Thực ra thì, tửu lượng ta từ nhỏ đã rất tốt, có lần ta cố ý uống say, cái lão già khốn kiếp Hạng Tuế Chiêm đó lại dám vung chân đá văng ta ra ngoài, sau đó ôm thái hậu đưa nàng đi nghỉ ngơi, từ lúc đó ta đã phát hiện ra cái lão già khốn kiếp Hạng Tuế Chiêm có tâm địa gian xảo, nên đặc biệt để ý đến!”

"Chú ý ngôn từ của chàng, ai là lão già khốn kiếp hả?" Hạng Vũ duỗi nắm đấm ra lắc lắc.

"Ta là thằng trẻ khốn kiếp, được chưa?" Kính Hiên cợt nhả nói, "Thái hậu yêu thích Hạng Tuế Chiêm, cho dù là kẻ ngu si cũng có thể nhìn ra được, ta vừa nói Hạng tướng quân thế nào nhỉ, thái hậu mà nhìn thấy hắn đôi mắt liền vụt sáng lên, rõ ràng là cún con nhìn thấy chủ nhân mà!”

"Nhưng mà tốt xấu gì chàng cũng là hoàng đế, biết bọn họ có tư tình mà chàng lại không có chút tức giận nào sao?”

"Xin hỏi nàng hỏi vậy là đang khích bác ly gián sao?” Khóe miệng Kính Hiên co rúm hỏi ngược lại.

Hạng Vũ lắc lắc nắm đấm lần thứ hai, "Ta chỉ là tò mò hỏi một chút thôi."

"Vốn là có chút tức giận, sau đó ta bị mấy lão cô cô trong cung cưỡng X ta mới phát hiện ra, À! Thì ra lại thoải mái sung sướng như vậy! Chẳng trách không thể nhịn được! Nên ta mới không tức giận” Kính Hiên luôn thích đâm đầu vào chỗ chết nên ăn ngay nói thật.

Nghe nói, đêm đó trong Phượng Ý cung truyền đến tiếng kêu thảm thiết thê lương đặc biệt kỳ lạ của Kính Hiên..

Hai

Tề Đan Yên gả tới phủ Uy Viễn tướng quân sau đó thì có thể thoải mái rồi, thật sự là mỗi ngày ngoan ngoãn làm một phu nhân đoan chính, nghiêm túc cẩn thận thêu hoa. Thêu thêu, rồi lại thê thêu, thêu mãi cũng cảm thấy tẻ nhạt , vuốt cái bụng lớn mang thai sáu tháng, bắt đầu chuyển động xung quanh, gặp người thì muốn đánh cược xem thai của mình là con trai hay là con gái.

Cuối cùng là, đoán trai và gái là năm mươi trên năm mươi.

Nàng rốt cục đem cái khó khăn này dâng hai tay cho Hạng Tuế Chiêm. Đêm đó, nàng tắm xong sau đó cả người mềm oặt thơm ngát ôm cổ Hạng Tuế Chiêm hỏi: “Tướng quân, chàng thích con trai hay là con gái?”

"Chỉ cần là do nàng sinh , là con chó ta cũng thích." Phần ôn nhu nhất của Hạng Tuế Chiêm chỉ luôn dùng trên người lão bà ngây ngô ngốc nghếch nhưng cực kì đáng yêu này, bàn tay của hắn to lớn, thô ráp nhẹ nhàng vuốt cái bụng đang nhô lên của Tề Đan Yên, tiểu oa nhi bên trong hình như biết là phụ thân, liều mạng đá, báo hiệu sự tồn tại của mình.

Tề Đan Yên lại sinh con trai, đồng thời nói cho những người đặt cửa đoán là nam nữ kia biết “Những người thắng tiền đều đi tìm tướng quân mà đòi, chàng thua thảm nhất, bởi vì chàng nói ta sẽ sinh một con cún con”.

Mọi người trong phủ tướng quân đều nghẹn họng, tỏ vẻ, tướng quân phu nhân quá cao tay, phẩm chất cá cược quá kém!

Một truyền mười, mười truyền một trăm, trong triều đình, bỗng nhiên có quan chức đặc biệt làm khó dễ hỏi Hạng Tuế Chiêm: "Nghe nói công chúa Khuyển Nhung trong nhà của Hạng tướng quân sinh ra một con cún con, không biết việc này có đúng hay không?”

Kính Hiên đang uống trà, phun toàn bộ lên mặt của Tiểu Tạp tử.

Nghe nói, Hạng Tuế Chiêm vào triều xong trở về phủ thì vẻ mặt giống như bị chó cắn.

Tề Đan Yên đặt tên cho đưa con trai thứ hai của mình là —— Hạng Du Lạc! Ý nghĩa chính là chiến mã đang bùng cháy!

Sau lần đó, Tề Đan Yên lại mang thai hai lần nữa, đều sinh con gái, Hạng Tuế Chiêm vì phòng ngừa nàng lại đánh cược nam nữ với người khác nữa, ra lệnh cưỡng chế cho toàn quý phủ không người nào được phép cá cược với nàng nữa, người nào trái lệnh sẽ đổi tên cho người đó, tên sẽ do Tề Đan Yên ban cho. Lời này vừa nói ra, không còn người nào dám nhắc tới việc cá cược nữa.

Ba

Hạng Tuế Chiêm thuộc trường phái nghiêm khắc, khí thế hiên ngang, nên quản giáo hai đứa con trai vô cùng nghiêm ngặt, một lần phạm sai lầm sẽ được các loại gia pháp hầu hạ, nào là chổi lông gà, roi da, côn nhị khúc, gậy trúc, mạnh mẽ đánh một trận, vô cùng hung hãn, quả thực chính là một gia đình cuồng bạo lực, nhưng đối với hai đứa con gái thì cưng chiều không để đâu cho hết, để mặc cho các nàng ở trên người bò tới bò lui, còn mặc các nàng tết tóc của hắn thành bím, thực sự rất nghịch ngợm, vươn tay nựng nịu đôi chân nhỏ của con, thế là cho qua.

Hạng Chứ Quỳ và Hạng Du Lạc từ trường tư thục trở về với vẻ mặt đau khổ, tự giác đem roi da cầm cẩn thận, Hạng Tuế Chiêm vào triều trở về nhìn thấy hai đứa Hạng Chứ Quỳ và Hạng Du Lạc mỗi người quỳ một bên, chờ đợi hắn bộc phát bạo lực. Dù sao cũng là con ruột của mình, Hạng Tuế Chiêm trước khi đánh người sẽ hỏi rõ ràng mọi chuyện.

Hắn nghiêm mặt, "Xảy ra chuyện gì, trả lời thật đi!”

Hạng Chứ Quỳ và Hạng Du Lạc đưa mắt liếc nhìn nhau, Hạng Du Lạc nói: "Hôm nay là lần đầu tiên con đến trường tư thục, phu tử hỏi tên con là gì, con ngoan ngoãn viết ra cho thầy giáo xem, ông ấy nói con là đang đùa cợt với ông ấy!”

Hạng Chứ Quỳ nói tiếp theo: "Con nghe thấy tiếng cãi vã, con đi qua giúp đệ đệ nói chuyện, kết quả bị thầy giáo phạt sao chép tên của mình một trăm lần!”

Hạng Tuế Chiêm yên lặng cẩn thận thu lại roi da, vuốt cái đầu một lớn một nhỏ của hai đứa con trai, “Lần này vi phụ không đánh các con, đi tắm rửa rồi ăn cơm đi”.

Hạng Chứ Quỳ và Hạng Du Lạc mừng rỡ nhảy lên, sôi nổi bước đi. Ngày thứ hai, bởi vì Hạng Chứ Quỳ không thể đem bài chép phạt đưa ra, nên bị thầy giáo cưỡng chế phạt chép tên mình ba trăm lần, có người nói, hắn khóc vô cùng thương tâm, đồng thời vô cùng ao ước và ghen tỵ đối với người cùng lớp tên Đinh Nhất(1) của hắn.

(1) Đây là tên của Hạng Chứ Quỳ (项翥夔) và Hạng Du Lạc (项爩雒), toàn là những chữ viết rất nhiều nét, nên tụi nhỏ ganh tị với cái tên Đinh Nhất (丁一) đơn giản dễ viết, nhìn thôi đã choáng chứ đừng nói viết, đúng là Tề Thần Thú.

Chuyện phức tạp này, cuối cùng cũng xuất hiện trên người hai đứa con Hạng Mĩ Yểm(项嬍龑) và Hạng Tễ Chân (项齌鷏). ╮(╯_╰)╭

Hạng Mỹ Yểm = Xinh đẹp, cao, và trong sáng.

Hạng Tễ Chân = Cú mèo tỏa sáng.

***Hoàn***
 

Bình luận facebook

Top Bottom