Full Nghịch Thần

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Đào Đào Nhất Luân
Thể loại
CĐ, hài, HE
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
20C + 3PN
Nguồn
Cung Quảng Hằng
Lượt đọc
1,531
Nghe nói, mỗi khi Tề Thái hậu của Từ Ninh cung nổi giận chỉ có Uy Viễn tướng quân mới giải quyết được.
"Ai, tất cả các ngươi đều ức hiếp bà lão này, nói thì hay lắm rằng trưa hôm nay mua gà nướng ở ngoài cung, rốt cuộc là gà nướng của ngự thiện phòng, đừng tưởng rằng ai gia không phân biệt được!"
Ngày thường Uy Viễn Đại tướng quân mặc mũ vàng giáp đen, lúc này lạnh lùng tháo giáp quỳ trước mặt Thái hậu, hất tung áo choàng đỏ ra sau lưng, không nhịn được mỉa mai: "Thái hậu mới qua hai mươi mùa xuân, tự nhận bà lão đúng là không biết xấu hổ."
"Hạng Tuế Thiêm! Ai gia nhiều lần ra lệnh để ngươi tiến cung hầu hạ, ngươi nhiều lần kháng chỉ thì thôi, bây giờ còn dám mắng ai gia không biết xấu hổ!"
"Không phải hạ thần không muốn hầu hạ Thái hậu, nhưng Thái hậu có nghĩ tới chuyện này hay không, tiến cung cần phải tịnh thân."
"Ngươi luôn miệng nói yêu quý ai gia, nhưng cuối cùng vẫn tiếc rẻ mấy miếng thịt đó ~ "
Uy Viễn tướng quân Hạng Tuế Thiêm trợn ngược mắt, dường như từng câu từng chữ phải gắng gượng mãi mới nặn được ra: "Thái hậu, nếu ngài vẫn tiếp tục cưỡng ép hạ thần, hạ thần chỉ có thể bảo đảm rằng không đánh chết người."
"À."
Cảnh báo
Nữ chính não tàn, bánh bèo. Cẩu huyết ngập trời.
 
Last edited:

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 1: Một người làm quan gà chó lên trời
Hàng năm lúc hoa tường vân nở đỏ rực. Tử Cấm Thành giống như được bao phủ bởi màu đỏ của hoa tường vân, nhìn giống như nàng cửu thiên huyền nữ khoác chiếc áo nghê thường mà đến, vô cùng vui tai vui mắt. Năm nay hoa đỏ đến mức giống như màu máu nhưng trên dưới hoàng cung lại mang vẻ xơ xác tiêu điều, Đôn Hiếu đế băng hà, Trương hoàng hậu vô cùng bi thương, nên muốn tự tử đi theo hoàng đế.

Thật ra thì làm gì có chuyện‘bi thương không dứt’ chứ, hoàng thượng có mật chỉ: “Lão tử muốn hoàng hậu mà lão tử đây thích nhất chôn cùng." mà thôi.

Tề Đan Yên mười bốn tuổi tiến cung, sắc đẹp trên trung bình, thích thêu thùa, kết quả là thêu đến mờ mắt, nếu nói theo cách ở thời hiện đại là bị cận thị. Bởi vì nhà mẹ đẻ ở đất Thục là dòng dõi thư hương, vô cùng hiển hách, nên vừa tiến cung liền được làm quý nhân, không phong hào, bởi vì thị lực không tốt nên không dám ra ngoài, tính tình cũng không biết làm nũng hay lấy lòng, nên hoàng thượng cũng không nhớ nổi nàng là ai. Năm năm trước theo thông lệ miễn cưỡng được nâng cấp thành tần, được ban thưởng thành Dục Quý tần, 3 năm trước hoàng hậu có tin vui, sinh được công chúa thì được thăng cấp làm Quý tần, hai mươi mốt tuổi, được xem là người ‘lớn tuổi’ trong cung, cùng với các nữ nhân khác cạnh tranh khốc liệt trong hậu cung, được xem như kỳ tích trong câu truyện cười của mọi người.

Trong bài thơ “A phòng Cung phú” có câu: ba mươi sáu năm, không hề nhìn thấy người. Nếu so sánh như vậy, Tề Đan Yên cảm thấy mình vẫn còn may mắn, chỉ là, nàng không thể nào nhớ được khuôn mặt của hoàng đế ra sao.

Và cứ thế, trở thành 'người già' nơi hậu cung. Nơi mà nữ nhân tranh đấu khốc liệt, không có được sự bình an, sống sót, các phi tần khác thì tranh đoạt tình cảm, ghen tuông, ta hạ độc ngươi, ngươi đá bụng ta, làm tổn thương con ta,khiến ta không thể mang thai được, ta hại chết con ngươi, hoặc bị đưa đến lãnh cung, gần đây nhất Tề Đan Yên không hề bước chân ra khỏi cửa, nếu phải ra cửa thì luôn khúm núm, rụt rè nhận hết sự cười chê của mọi người, nhưng mà nàng lại sống rất tốt, thân thể tròn trịa, mặt mày hồng hào.

Hoàng đế qua đời lúc tráng niên (còn trẻ), Đại hoàng tử còn mất sớm hơn cả hắn, hoàng hậu sinh được nhị hoàng tử Cừu Kính Hiên, tuy rằng chưa được 8 tuổi, vẫn thuận lý thành chương mà trở thành hoàng đế tiếp theo. Hoàng hậu quyết định tuẫn táng theo tiên đế, nhưng trước đó lại đem các nữ nhân trong cung điểm danh đầy đủ không sót người nào, người này có mắt như mù, người kia từng hại nhi tử của ta, người này thì nhà mẹ đẻ có thế lực quá lớn, nếu được làm ngoại thích sẽ chuyên quyền cuối cùng sẽ hại nhi tử của ta. Khi kiểm kê đến cuối cùng thì phát hiện chỉ còn lại Dục quý tần, địa vị không cao, chưa bao giờ tranh sủng, có người còn nói là thân thể không tốt, nhà mẹ đẻ là quan văn, trong tay không có binh quyền. Sau khi Trương hoàng hậu tính toán kỹ lưỡng, với tình trạng ‘Thân thể không tốt’ này có thể cộng thêm một điểm, chờ nàng ta chăm sóc nhi tử của ta đến khi hắn trưởng thành, nói không chừng nàng ta sẽ chết vì bị bệnh.

Trương Hoàng Hậu trước khi tiếp nhận ba dải lụa trắng đã lưu lại một số di chiếu, trước mắt là hai di chiếu được công bố, một cái là để Dục quý tần thay thế hoàng hậu nuôi nấng nhị hoàng tử Kính Hiên, còn một cái khác là cho Hạng phủ, chỉ hôn cho Hạng Vũ, phong Hạng Tuế Chiêm làm đại thần phụ chính, còn ban cho một vũ khí có tính sát thương cao – Thượng Phương bảo kiếm, trên chém hôn quân, dưới chém nịnh thần.

Trương Hoàng Hậu đi bước này có thể nói giống như Gia Cát Khổng Minh, mắt nhìn xa ngàn dặm. Trước tiên nói về Hạng phủ, mẫu thân của Trương hoàng hậu cũng họ Hạng, nói tóm lại là thân thích. Hạng phủ đời đời là võ tướng, nối nghiệp cha, Uy Viễn Đại tướng quân - Hạng Tuế Chiêm mới mười ba tuổi đã theo cha tòng quân chinh chiến đông tây nam bắc, mười mấy năm qua lập được nhiều chiến công hiển hách, tay nắm một nửa quân quyền. Hạng Vũ là nữ nhi duy nhất của ca ca ruột của Hạng Tuế Chiêm đã chết trận ở sa trường, do một tay hắn nuôi nấng, năm nay mới được 5 tuổi, nàng còn nhỏ tuổi nên cho rằng Hạng Tuế Chiếm là cha nàng. Trương hoàng hậu để Kính Hiên với Hạng Vũ trở thành một đôi, không thể nghi ngờ là tìm chỗ dựa cho nhi tử - Bảo vệ con trai của ta, tương lai đại tiểu thư nhà các ngươi chính là hoàng hậu, còn nữa, thay ta giám sát thái hậu và các đại thần trong triều. Tốt rồi, hoàng tử, thái hậu, tướng quân phân chia quyền hành, bảo vệ và kiềm chế lẫn nhau, tư duy chính trị của Trương hoàng hậu có thể so sánh với Mạnh Đức Tư Cưu(2), tầm nhìn không biết đi trước mấy trăm năm.

(2) Người Trung Quốc phiên âm tên của nhà tư tưởng người Pháp Montesquieu thành 孟德斯鳩. Người Việt dựa vào đó phiên âm Hán Việt là Mạnh Đức Tư Cưu.

Cách phiên âm này rất phổ biến trên sách báo trước năm 1945. Về sau người ta phiên âm thẳng từ tiếng Pháp thành vô số dạng: Mông-tét-xki-ơ, Mông-tét-ski-ơ, Mông-te-xki-ơ, Môngteskiơ…

Không ai biết viết thế nào là đúng chính tả. Nhưng cũng không còn ai nhớ Mạnh Đức Tư Cưu là ai; đọc sách vở cũ gặp cái tên Mạnh Đức Tư Cưu, không biết là đang nói về ông (Trung Quốc) họ Mạnh nào.

Chỉ trong nháy mắt, Dục quý tần mới mấy ngày trước còn phải thức dậy thực sớm, híp mắt mới nhìn thấy rõ người nào đến để quỳ xuống hành lễ đã trở thành nữ nhân cao quý nhất trong cung. Không cần phải tiếp tục sợ hãi cấp bậc lễ nghĩa không chu toàn mà bị người ta làm khó dễ, cũng không cần phải quan tâm người đối diện là địa vị cao thấp thế nào, tất cả đều không cao bằng nàng.

Ngày hoàng đế kế vị, quần thần đều cúi đầu quỳ xuống hành lễ, Tề Đan Yên ngồi sau bức rèm che, thấy phía dưới là một đám người, quỳ thật chỉnh tề giống như bài đô mi nô, hô to hoàng thượng vạn tuế, thái hậu Thiên Tuế. Lễ phục và trâm cài tóc vô cùng phiền phức ép cái đầu nhỏ của Tề Đan Yên lắc lư hết sang trái rồi lại sang phải, đeo đôi khuyên tai ngọc trai to lớn khiến cho lỗ tai nàng bị đau, làm cho nàng thường xuyên phải rụt cổ lại giống như con rùa đen rụt cổ. Lúc trước Kính Hiên được hoàng hậu bảo vệ giống như gà con trong nhà ấm, nên khi phải đối mặt với nhiều quần thần như vậy, từng người đều mang theo ý xấu riêng của mình, khiến hắn không thể thích ứng được, giống như là bị lột sạch sẽ ném trên đường lớn, cảm thấy rụt rè, sợ hãi, hơn nữa còn rất muốn đi tiểu.

Hai mẹ con 'không ruột thịt' đưa mắt nhìn nhau, trong mắt tràn ngập khát vọng giống nhau: ‘Mau làm gì đó để đám trâu non(3) này cút hết đi!’

(3) Ý nói mấy vị quan kêu la ỏm tỏi như nghé con mất mẹ.

Bên trong nhóm quần thần chỉ duy nhất có một người trong mắt không hề nịnh nọt, trên ngực là áo giáp màu đen bảo vệ phát ra tia sáng lạnh lẽo, áo tròn màu đỏ phía sau giống như màu máu, hai mắt màu đen lạnh lùng như chim ưng. Sau khi bình thân hắn chậm rãi đưa mắt nhìn về phía chỗ ngồi cao nhất trong cung điện, đứa nhỏ trên long ỷ hết nhìn đông lại nhìn tây, mà ở sau bức rèm che là nữ nhân mặc lễ phục màu đỏ vô cùng cao quý, nhìn không rõ mặt, nhưng mà tư thế ngồi không thích hợp. Tổ tông, phụ thân và huynh trưởng mấy đời bảo vệ giang san, tương lai có thể bị hủy trong tay hai mẹ con này. Tiểu Vũ là nữ nhi duy nhất của đại ca không lẽ phải chôn cùng với hai mẹ con này.

Sau khi tiến hành xong đại điển, Tề Đan Yên mặt mày rạng rỡ dọn vào ở trong Từ Ninh cung. Trên đường đi gặp phải các phi tần mà trước đây đã cười chê nàng, A, hiện tại đã là Thái phi Thái tần XX, mặt mày xám xịt, mang theo gương mặt "Mâm to có thể chứa mười hai chén chè" , không cam tâm tình nguyện quỳ xuống hai bên đường. Tề Đan Yên híp mắt nhìn một lúc, ngoại trừ đồ trang sức phát ra ánh sáng, cái gì cũng đều không nhìn rõ.

Nghĩ đến mình sẽ ở trong cung điện đẹp đẽ này, mặc y phục xinh đẹp, ăn đồ ăn ngon, bảo dưỡng nhan sắc trẻ mãi không già, Tề Đan Yên cảm thấy vô cùng cao hứng. Đầu óc đơn giản khiến nàng không ý thức được ‘Buông rèm chấp chính’, ‘Đại đế châu phê’ (thay mặt hoàng đế phê duyệt tấu chương) là khái niệm gì, các đời hoàng đế bị quấy nhiều bởi lũ lụt ở Hoàng Hà, man di trộm cướp ở Đông Nam, ngoại tộc tây bắc cấu kết làm loạn, đủ loại tham ô ở Giang Nam. Mấy loại chuyện nhảm ruồi đó vẫn chưa quấy rầy đến trạng thái hưng phấn của con chuột rơi vào hũ nếp là nàng.

Tục ngữ nói ‘một người làm quan, gà chó lên trời’ thì ra tiểu thái giám Tiểu Đông từ lúc Tề Đan Yên được làm thái hậu thì Tiểu Đông nhảy một bước trở thành tổng quản thái giám ở Từ Ninh cung, hàng tứ phẩm, mọi người đều đổi giọng gọi Đông gia gia, cung nữ cận thân của nàng là Lý Cẩm Tú cũng được thăng làm thượng cung chính ngũ phẩm, lúc trước bị người ta kêu tiểu tiện tì, bây giờ được người ta xưng là Lý cô cô. Tiểu Đông và Cẩm Tú cũng chìm đắm trong trạng thái điên cuồng như bay trên đám mây có bảy sắc cầu vồng, không có chuyện gì cũng thích đi dạo một vòng bên ngoài, cho dù là đi tiểu cũng cố ý đi xa hơn hai dặm, nghe người khác không ngừng chào hỏi gia gia, cô cô.

Lúc trước khi Tề Đan Yên tiến cung thì bị thất sủng, tiểu chủ tử đừng nói là tự mình gọi món ăn, cho dù là ấn theo phân lệ đến Ngự thư phòng nhận nguyên liệu nấu ăn hay khi được ban thức ăn cũng kém hơn người khác. Lúc này không giống như xưa, nông nô vươn mình thành địa chủ, hướng đông đỏ rực, mặt trời nhô lên, sơn hào hải vị ăn đến no căng.

Ngay khi Tề Đan Yên cho rằng tiền đồ của mình như mặt trời ban trưa thì có một người xuất hiện, đem nàng từ trên đỉnh Everest đánh rơi xuống rãnh biển Mariana.

Tiểu hoàng đế Kính Hiên mấy ngày nay làm ầm ĩ không chịu lâm triều, nói là những người râu ria xồm xàm phía dưới chỉ biết nói "chi, hồ, giả, dã" hắn nghe không hiểu, còn có một đại hán cao lớn để râu mép trừng mắt nhìn hắn khiến hắn bị dọa muốn tiểu ra quần.

Xem ra thì, bàng quang của tiểu hoàng đế mới nhậm chức này dường như rất yếu.

Tề Đan Yên vừa nghĩ, đặc biệt đồng tình nhìn Kính Hiên. Khi nàng tiến cung thì tuổi của đệ đệ và Kính Hiên hiện nay không chêch lệch nhiều lắm, đều bảy, tám tuổi, cả ngày cùng với các bạn đi câu cá, đá dế, khi rảnh rỗi còn chọc ghẹo vén váy của tiểu muội nhà bên cạnh. Không giống như Kính Hiên ngay cả đánh rắm không cẩn thận bị ị són ra quần cũng đều bị sử quan ở một bên cầm bút ghi lại trong tiểu sử, bộ dáng cẩn thận viết: "XX năm X đầu tháng X, trên tiết long khí, không màu sắc nhưng lại có mùi hương khác thường, mọi người phía dưới đều thán phục, tức thì hô to vạn tuế quỳ đến không đứng dậy nổi”.

Kết quả là, Tề Đan Yên ôm tiểu hoàng đế, yêu thương vuốt cái đầu nhỏ nhắn của hắn, chuẩn bị kể cho hắn nghe chuyện xưa giữa Phan Kim Liên và Tây Môn Khánh để dỗ hắn ngủ trưa, còn mình thì tiếp tục thêu thùa. Vừa mới kể đến Phan Kim Liên đẩy cửa ra, cây gậy còn chưa đập đến đầu Tây Môn Khánh, thì nghe thấy Tiểu Thanh bên người Kính Hiên bẩm báo:

"Khởi bẩm hoàng thượng, Uy Viễn tướng quân cầu kiến ở Nam thư phòng."

"Nam thư phòng quá xa, gọi hắn tới nơi này đi." Kính Hiên vừa lột đậu phòng vừa hững hờ trả lời.

Dù sao thì Tiểu Thanh cũng đã lăn lộn trong cung hai mươi năm, nghe xong những lời này thì có chút sửng sốt, hơi lớn gan nói: "Hoàng thượng, thần tử bên ngoài vào hậu cung, sợ là không thích hợp."

Kính Hiên nhét một hột đậu phòng vào trong miệng, nhấc cằm nói: “Ta không cần biết có thích hợp hay không, Hạng tướng quân muốn gặp ta, ta phải chổng mông chạy đến thư phòng phía Nam để gặp hắn, rốt cuộc thì hắn là hoàng thượng hay ta là hoàng thượng?”

Tề Đan Yên khen ngợi nhìn về phía Kính Hiên, nghĩ thầm, đứa nhỏ này ghê gớm thật, còn nhỏ tuổi như vậy mà đã có bản sắc hôn quân. Chờ chút, Uy Viễn tướng quân. . .Ồ? Hình như là đại bá của lão bà tương lai của Kính Hiên thì phải? "Hoàng nhi, con nói như vậy là không đúng ."

Tiểu Thanh cảm kích cúi đầu nhìn Tề Đan Yên, nghĩ thầm vẫn là thái hậu hiểu chuyện!

"Không thể nói là ‘ta’ ‘ta’ được, nói chuyện với người dưới phải tự xưng là ‘trẫm’”. " Tề Đan Yên nghiêm túc nói, sờ soạng hai hột đậu phộng mà Kính Hiên đã lột xong quăng vào trong miệng.

"Dạ! Mẫu hậu!" Kính Hiên gật gù.

Tiểu Thanh như sụp đổ, lén lút nhìn Tiểu Đông liếc mắt ra hiệu.

Tiểu Đông cố làm ra vẻ nhắc nhở, "Thưa thái Hậu, Uy Viễn tướng quân còn ở thư phòng phía Nam chờ thánh giá”.

Tề Đan Yên nghe xong một tiếng "Thưa thái hậu" , trong lòng thấy vô cùng an tâm, trợ Trụ vi ngược (giúp hôn quân làm ác) trả lời, "A, vậy thì y theo những gì hoàng thượng nói mà làm, gọi hắn lại đây gặp thánh giá.”

"Dạ. . ." Tiểu Thanh khóe miệng co rúm dập đầu đi ra ngoài.

Lúc Tề Đan Yên kể đến chuyện thứ ba, chỉ nghe Tiểu Thanh ở bên ngoài kêu to, nói: "Uy Viễn tướng quân —— Hạng Tuế Chiêm —— Đang ở ngoài điện đợi ý chỉ ~~"

"Gọi hắn vào đi." Kính Hiên ợ một tiếng no nê, sờ sờ cái bụng.

Tề Đan Yên ở lâu trong hậu cung, đối với cung đấu rầm rộ còn không biết, chớ nói chi là giông bão của triều chính. Nàng không biết cái gì là Uy Viễn tướng quân, rồi cái gì gì sau đó nữa, chỉ nghe nói hoàng hậu chỉ hôn cho Kính Hiên, Hạng gia cũng coi như là thân gia. Nàng hoàn toàn không biết, nàng làm chức thái hậu này có thể sống đến khi Kính Hiên thành thân hay không, còn phải xem đạo mật chỉ trong tay của Hạng Tuế Chiêm lúc nào thì đưa ra.

Chỉ nghe bên ngoài cửa cung truyền đến tiếng bước chân vững vàng, có người đang chậm rãi đi vào, vòng qua bức tường phù điêu, nhìn thấy hình dáng. Chỉ thấy mái tóc dài của hắn được buộc bởi Tử kim quan, một thân y phục hoa tròn màu tím, bên ngoài là áo giáp bảo vệ, bờ vai có vẻ rộng rãi, rắn chắc, thân hình thon gầy, khuôn mặt anh tuấn, ánh mắt sắc bén với khí thế hào hùng bức người. Đi tới trước cửa, vén áo bào lên, lộ ra đầu hổ trên giầy vô cùng uy vũ. Hắn bước lại gần, quỳ xuống đất hành lễ, không kiêu ngạo, không siểm nịnh mở miệng nói:

"Thần Hạng Tuế Chiêm khấu kiến hoàng thượng. Ngô hoàng vạn tuế, thái hậu thánh an."

Tề Đan Yên có chút đờ người ra, nàng vẫn cho là Uy Viễn tướng quân dù sao thì cũng phải giống như các diễn viên nam trong phim truyền hình, vẻ mặt dữ tợn, tóc mai điểm bạc, ánh mắt tràn ngập tang thương, đại hán cao lớn vạm vỡ, ai mà biết hắn ta chẳng những không phải như vậy mà còn phong độ lẫm liệt, đẹp trai lạnh lùng bức người.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 2: Mỗi một phút đều tìm cách tự sát
"Hắn chính là đại thúc trên triều đình hay léo nha léo nhéo nói cái gì mà gia tộc ở phía tây biên thùy nổi loạn, dọa ta suýt chút nữa đã tiểu ra quần”. Kính Hiên không tự mình chấp chính, trong miệng nhai đậu phộng nghe lép nhép, lép nhép, giống như là có chỗ dựa thì thầm cáo trạng với Tề Đan Yên, đôi mắt nhỏ như ngọc trai lén lút liếc xéo Hạng Tuế Chiêm đang quỳ ở dưới, rất giống như học trò đang lén lút nói xấu thầy giáo mình trên bục giảng mà tivi hay chiếu.

Tề Đan Yên vừa nghe, theo bản năng mà vỗ bàn một cái, duỗi ngón trỏ chỉ chỉ: “Lớn mật!” Đến cuối cùng là lớn mật cái gì, bản thân nàng cũng không biết. Cặp mẹ con này đúng là hại nước hại dân đúng như dự đoán, lúc trước Trương hoàng hậu quả nhiên liệu việc như thần, đem hoàng quyền phân chia thành ba phần, nếu không sợ rằng Kiền triều thịnh thế thực sự sẽ bị hủy trong chốc lát.

Trên mặt của Hạng Tuế Chiêm không hề có chút biểu hiện gì, "Thần có tội. Bộ tộc Khuyển Nhung ở Biên thuỳ Tây Bắc làm loạn quấy nhiễu dân chúng đã hơn ba tháng, tội thần bảo vệ biên thùy bất lực, khấu xin Ngô hoàng ân chuẩn, cho phép tội thần mang ba ngàn tướng sĩ đi xuất chinh bình loạn, xuất phát trong ngày hôm nay.

Con ngươi Kính Hiên chuyển động, thằng nhóc này làm sao biết cái gì biên thuỳ chiến loạn, chỉ có thể lặng lẽ hỏi Tề Đan Yên, "Có cho phép không?"

"Chó Nhung cái gì vậy?" Tề Đan Yên với hắn đều ngốc như nhau, nàng chỉ thích thêu thùa, xem diễn kịch, nữ nhân như nàng thì hiểu cái gì là văn thao vũ lược, biên thùy báo nguy cấp ở trong mắt nàng còn không bằng tối qua lỡ tay cho quá nhiều thức ăn cho cá, kết quả là con cá đuôi vàng tên Đại Hoa đã biết cảm giác uất ức khi chết vì no là thế nào.

“Hồi bẩm thái hậu, Khuyển Nhung chính là bộ tộc tây bắc, phát triển ở Liêu Giang, lấy du mục làm phương thức sinh sống, chuyên về chăn nuôi thú dữ, bọn họ có thân hình cao lớn, tính cách tàn bạo, gần năm mươi năm qua đã nhiều lần xâm phạm biên cảnh của Đại Kiền ta, cướp giật lương thực, gia súc của dân chúng vùng biên thùy, thậm chí là làm nhục nữ nhân, giết người vô tội. Khuyển Nhung từng chiếm Trường Vũ mười hai năm, sáu năm trước Đôn Hiếu đế đã đánh vào biên thùy Tây Bắc hai lần, chiếm lĩnh hai tòa thành Tuy Dương, Tuy Huyền. Đại Kiền ta đã hai lần xuất chinh, sắp đem Khuyển Nhung trục xuất ra khỏi Tây Bắc. Những năm gần đây bên trong gia tộc của thủ lĩnh Khuyển Nhung xảy ra nội chiến nên đã từ từ suy yếu. Nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào hai thành của biên thùy Đại Kiền ta”. Hạng Tuế Chiêm bình tĩnh đáp. Mọi người quen biết với Hạng gia đều biết, trong cuộc chiến ở Tuy Huyền, đại ca của Hạng Tuế Chiêm đã chết ở sa trường.

"Nghe ra hình như rất đáng sợ.” Tề Đan Yên nháy mắt mấy cái, mặt ngốc đến không thể ngốc hơn được nữa, đối với loại chuyện chém giết trên chiến trường này thì cái người suốt ngày chỉ núp sau hậu cung làm đà điểu thực sự không thể nào tưởng tượng được.

Hạng Tuế Chiêm cũng không hề đưa mắt nhìn lên, một là dựa theo lễ nghi quân thần, thần tử phía dưới không thể nhìn thẳng mặt rồng, hai là nếu như hắn đưa mắt nhìn lên, ánh mắt của hắn chắc chắn sẽ để lộ ra ý nghĩ trong lòng hắn khi nhìn hai mẹ con họ– “ Hai người các ngươi là đồ ngốc hết thuốc chữa. " .

"Ừ. . .Chuẩn tấu." Kính Hiên qua loa trả lời.

"Tạ hoàng thượng ân chuẩn." Hạng Tuế Chiêm cũng không đứng dậy, trầm mặc một lát, "Trong những ngày vi thần xuất chinh, hi vọng hoàng thượng mỗi ngày chăm chỉ học tập xử lý chính sự, làm phiền thái hậu giám sát.”

Ngụ ý là, ngươi làm ơn đọc sách nhiều thêm một chút có được không!

"Đọc sách quá vô vị, vẫn là mẫu hậu kể chuyện cổ thú vị hơn!”. Chắc là do ăn nhiều đậu phộng, nên Kính Hiên không nhịn được liền đánh rắm một cái.

Ánh mắt Hạng Tuế Chiêm hơi nhẹ nhàng nhìn lên trên, từ xa có thể nhìn thấy thoáng qua góc áo đỏ tươi của Tề Đan Yên. Chờ chút, chân đâu? Ánh mắt của hắn nhìn lên trên thêm chút nữa, phát hiện Tề Đan Yên đang ngồi xếp bằng. Mẹ nó, đây là tư thế ngồi gì vậy! Người như vậy có thể kể được chuyện cổ gì tốt đẹp chứ? Hạng Tuế Chiêm hơi cắn răng, "Thần ngu dốt, không biết thái hậu kể chuyện cổ gì để răn dạy hoàng thượng?”

Bạn đầu gấu nhưng vẫn còn tơ nào đó lại bắt đầu nói không biết lựa lời, "Kể rất nhiều, thí dụ như Tây Môn Khánh câu dẫn Phan Kim Liên như thế nào, Trương Sinh ban đêm gặp gỡ Thôi Oanh Oanh (trong Tây Sương ký), còn có những câu chuyện tình bí mật giữa Quan Vũ và Lữ Bố,. . ."

"Khụ khụ!" Tề Đan Yên đưa tay che miệng Kính Hiên, dùng ánh mắt cảnh cáo hắn không được nói thành thật như vậy, "Khà khà. . .Ai gia vừa mới kể là truyện Anh Hùng Thủy Hử, Tiểu Hồng nương trung thành bảo vệ chủ, còn có chuyện Tam anh chiến Lữ Bố(1). Không biết Hạng tướng quân đã nghe qua chưa?”

(1) Đây là câu chuyện kể về trận chiến của Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi đấu với Lữ Bố thời Tam Quốc. Lữ Bố được cho là người có sức mạnh phi thường, rất giỏi võ. Đọc thêm: http://goo.gl/vNxTlQ

Kính Hiên vội la lên: "Không đúng! Lữ Bố và Điêu Thuyền mới là một đôi, tam anh là con ả nào thế!”

Mọi người đều phát hiện ra, vẻ mặt của Hạng Tuế Chiêm xuất hiện một chút thay đổi, trên trán dường như có thể thấy được gân xanh nổi lên, lạnh nhạt nói: “Thần tập võ từ nhỏ, không đọc qua sách sử, chưa từng nghe qua những chuyện cổ mà thái hậu đã nói”.

"Hạng tướng quân, đây chính là sai lầm của ngươi, muốn tập võ, cũng phải đọc sách, hai thứ đều nên nắm trong tay, hai tay đều phải mạnh mới được." Kính Hiên nghiêm nghị nói.

Chờ một ngày kia quần thần hợp nhau tấn công, chư vương lần lượt phản loạn bức vua thoái vị, phế bỏ thằng nhóc nhà ngươi, ngươi sẽ biết cái gì gọi là hai tay đều phải mạnh. Hạng Tuế Chiêm không trả lời, bên ngoài hắn phải bảo hộ quốc gia, bên trong phải trợ giúp chủ, tiên hoàng vừa đi, đặt trọng trách nặng nề lên người Hạng gia, giống như hai con heo đạp trên người con kiến.

Từ lúc Hạng Tuế Chiêm đi vào đến giờ vẫn còn quỳ, theo như bình thường thì hoàng thượng nên cho bình thân, Tiểu Thanh thấy vậy quay đầu nhìn Kính Hiên, lại nháy mắt, nhíu chân mày. Kính Hiên ‘A’ một tiếng, rốt cuộc nhìn thấy ánh mắt của Tiểu Thanh, hắng giọng gọi "Tiểu Thanh , trẫm khát nước, đi pha bình trà nóng đến đây cho trấm, loại trà mà trẫm thích uống nhất đấy.”.

Khóe miệng Tiểu Thanh run rẩy lần thứ hai, khom người rời đi.

"A, Hạng ái khanh bình thân." Kính Hiên gãi gãi sau gáy.

"Tạ hoàng thượng." Hạng Tuế Chiêm đứng dậy, đứng thẳng đến mức phía sau lưng đều thẳng tắp, thật giống như tường thành “Thần cần phải chuẩn bị cho việc xuất chinh, thần xin cáo từ trước”.

"Ái khanh không cần đi vội, uống chén trà đã.” Kính Hiên khách sáo nói.

Tiểu Thanh cầm khay trà vào, Cẩm Tú rón rét bưng ba tách trà im lặng theo thứ tự đưa cho mọi người, trước tiên là đưa cho Kính Hiên, Tề Đan Yên và Hạng Tuế Chiêm. Tề Đan Yên ăn nhiều đậu phộng như vậy, còn kể vài chuyện xưa, bây giờ đang rất khát nước, không để ý trà hơi nóng, cầm lên liền uống ngay.

Hạng Tuế Chiêm là người cuối cùng tiếp nhận ly trà, sau khi tạ ơn xong thì giơ cao ly trà, liếc mắt nhìn thấy màu nâu trong chén trà, đột nhiên hỏi: "Đây là trà gì?"

"Hồi bẩm Hạng tướng quân, đây là Huyền đậu trà hương." Tiểu Thanh nói. Sau khi hoàng thượng được sinh ra, hắn liền hầu hạ hoàng thượng, hoàng thượng vui mừng hay khó chịu đều biểu hiện quá rõ ràng. Loại Huyền đậu trà hương rất hiếm thấy, một năm không có được đến 50kg, uống một hai lần đã khó. Hiện nay chủ nhân làm hoàng đế, mỗi ngày đều muốn uống.

Sắc mặt Hạng Tuế Chiêm hơi thay đổi, nhấc mắt nhìn qua đống vỏ đậu phộng đã xếp thành ngọn núi nhỏ trên bàn trà phía trước, lại nhìn đến cái miệng nhỏ của Kính Hiên đang chuẩn bị uống trà, Tề Đan Yên đang nốc ừng ực, bỗng nhiên hắn buông tách trà để bên cạnh, tiến lên vài bước, thân hình nhanh như chớp.

Tề Đan Yên còn chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy trước mắt một chiếc áo bào màu tím sẫm, tách trà trong tay bị người ta đụng thật mạnh, rơi xuống đất vỡ tan tành. Tay trái Hạng Tuế Chiêm đoạt lấy chén trà của Kính Hiên , bình tĩnh đến mức cả ngay cả một giọt cũng không bị đổ ra ngoài, tay phải trực tiếp vung lên đụng vào tách trà của Tề Đan Yên, lại nhanh chóng lùi về sau ba bước, ôm quyền: “Hoàng thượng, thái hậu, Huyền đậu trà hương không thích hợp dùng chung với đậu phộng, nếu nặng sẽ mất mạng”.

Đậu phộng dùng chung với Huyền đậu trà hương, quả thực chính là Nhất nhật tang mệnh tán - Một loại thuốc cực độc.

Tề Đan Yên che miệng, bộ dáng hoàn toàn như chim sợ cành cong. Nghĩ thầm, a? không thể dùng chung với nhau? Nhưng mà ta đã ăn rồi cũng uống xong luôn, phải làm sao bây giờ?

Kính Hiên dại ra một lúc, sau khi hoàn hồn liền kêu to: “"Nguy hiểm thật! Hạng tướng quân cứu giá có công, nên thưởng nên thưởng! Nên thưởng cái gì mới được đây….. Mẫu hậu, người thấy thế nào?" Dứt lời, rất nghiêm túc vuốt cằm suy nghĩ.

Tề Đan Yên liếc mắt, dáng vẻ giống như Mã Cảnh Đào(2) sắp tắt thở, giọng nói khàn khàn: “Không nên vội vàng ban thưởng, để ta đi ói đã!” nói xong tay cầm váy nhảy xuống trường kỷ khắc hoa Hải Đường, Hạng Tuế Chiêm đứng ở một bên chỉ thấy bàn chân nhỏ trắng như tuyết giống như hoa sen chạy nhanh trên nền gạch màu hồng, khi chạy tấm lụa mỏng màu đỏ được thêu hoa tường vân trên vai trượt xuống một nửa, lộ ra một bờ vai tròn, cách tay trơn bóng. Hạng Tuế Chiêm khẽ cau mày, cụp mắt không nhìn theo.

(2) Mã Cảnh Đào: Diễn viên trung quốc, khá nổi danh, đồng thời cũng là diễn viên nỗi danh về nhập diễn sâu, diễn khá xuất sắc các thể loại phim bi như tác phẩm của Quỳnh Dao, đoạn này ý nói chị nhập diễn như diễn viên phim Quỳnh Dao, bạch liên hoa trước khi sắp chết.

Sau khi Đôn Hiếu đế băng hà. Đại Kiền loạn trong giặc ngoài, Khuyển Nhung ở Tây Bắc làm lọan, Tây Nam thì bị chia cắt, nội bộ triều đình đột nhiên chia thành ba phe, trong đó có một phe trong bóng tối hỗ trợ đệ đệ của tiên hoàng – Cung thân vương, muốn noi theo gương của Triệu Khuôn Dẫn(3) thời Bắc Tống đoạt ngôi của cháu trai, một phe khác trước đây là do Trương quốc cửu – Trương Truyền Cát cầm đầu, vọng tưởng biến ấu đế thành con rối, muốn nắm quyền vơ vét của cải, còn một phe …. Do Tương Truyện cầm đầu, có ý muốn khoác hoàng bào, thay thế ấu đế. Bây giờ nhìn lại ba phe này không cần phải nhàm chán vậy được không, không cần phe nào động thủ hết! Chính tiểu hoàng đế não tàn ở trong cung có thể dùng đậu phộng và Huyền đậu trà hương tự độc chết chính mình.

(3) Triệu Khuông Dẫn: Người có công lập nên nhà Tống, lấy danh là Tống Thái Tổ, từng kết nghĩa anh em với Sài Vinh. Sài Vinh lên ngôi lập nên nhà Hậu Chu, Sau khi Sài Vinh chết đưa con là 7t lên ngôi, Triệu Khuông Dẫn được nhân dân ủng hộ và em trai là Triệu Khuông Nghĩa xúi giục nói ông có chân mệnh hoàng đế nên kéo binh về đoạt ngôi vua. Tìm hiểu thêm tại: https://goo.gl/3MMhR7

"A! Nghĩ ra rồi!" Kính Hiên vô cùng cao hứng, vỗ tay cái bốp: “Người đâu, thưởng cho Hạng tướng quân mười cân đậu phộng và mười cân huyền đậu trà hương!”

Đây thực sự là nhịp điệu cứ mỗi phút lại đi tìm đường chết.

"Vi thần khấu tạ hoàng thượng ban thưởng, trong thời gian thần Tây chinh, hi vọng hoàng thượng bảo trọng long thể." Hạng Tuế Chiêm cảm ơn, cứ vậy rời đi.

Tề Đan Yên ói đến ruột cũng muốn phun ra ngoài, kéo dài hơi tràn trở về, nằm ngoài trên bàn trà, trên đầu búi mái tóc trụy mã kế(4) đã lộn xộn vô cùng, nghĩ đến lúc nãy thiếu chút nữa đã chết rồi, nghĩ đến mà sợ đến tự mình đấm ngực giậm chân. Kính Hiên im lặng nghe nàng sống chết nhắc đi nhắc lại, rất chăm chú nói: "Mẫu hậu, các đại thần đều ám chỉ chúng ta, Hạng Tuế Chiêm công cao chấn chủ, đã sớm có ý đồ không tốt. Hôm nay xem ra, ngoài trừ việc không có văn hóa gì, còn lại thì có thể tin tưởng hắn”,

(4) Trụy mã kế

truy ma ke

"Đúng là không có văn hóa gì cả, chuyện Tây Môn Khánh với Phan Kim Liên nổi danh như vậy cũng chưa từng nghe tới." Tề Đan Yên rất chăm chú gật đầu phụ họa, trọng điểm mà nàng quan tâm với trọng điểm trong câu nói của Kính Hiên hoàn toàn khác nhau.

Kính Hiên lập tức đổi trọng điểm, "Có lẽ cũng là bởi vì không có văn hóa gì, do đó mà đã thành niên nhiều năm mà vẫn chưa có hôn phối”.

Tề Đan Yên nghe xong, vô cùng tiếc hận lắc đầu, "Con gái đều yêu thích loại nam tử chứa thơ văn đầy bụng, loại múa đao múa kiếm cả ngày như Hạng tướng quân ….” Đột nhiên hỏi: “Đúng rồi, lúc nãy ngươi mới nói muốn ban thưởng mà, đã thưởng chưa?”

Kính Hiên nháy mắt mấy cái, cố ý nói: "Còn chưa có thưởng, mẫu hậu cảm thấy nên thưởng gì mới được?”

Tề Đan Yên cúi đầu suy nghĩ rất lâu, trịnh trọng nói: "Kim ngân châu báu thì quá thô tục, thưởng gì đó thực dụng chút đi! Thưởng….. Hai mươi cân đậu phộng, hai mươi cân huyền đậu trà hương."

Có lúc Kính Hiên cảm thấy, Tề Đan Yên mới là mẫu thân ruột của hắn.

Đêm đó, bên trong Hạng phủ đèn đuốc sáng choang. Hạng Tuế Chiêm một thân quân trang, lưng khoác áo choàng lông khổng tước được tiên hoàng ngự ban, trong viện một con tuấn mã lông đen bóng loáng đang hưng phấn đá chân, chờ đợi chủ nhân của nó tới cưỡi nó lần thứ hai ra sa trường giết địch.

Có hắc y nhân từ ngoài phủ chạy tới, ôm quyền quỳ một chân trên đất chờ đợi Hạng Tuế Chiêm. Chỉ nghe ngữ khí trầm thấp của Hạng Tuế Chiêm hỏi, "Thái hậu còn sống không?"

Hắc y nhân đáp: “Hồi bẩm tướng quân, thái hậu khỏe mạnh. Ban thưởng của thái hậu và hoàng thượng đã ở ngoài phủ, ách….. tổng cộng ba mươi cân đậu phộng, ba mươi cân huyền đậu trà hương”.

Đây là muốn ban cho cái chết hắn mà.

"Ném đi." ánh mắt Hạng Tuế Chiêm lạnh lùng nghiêm nghị nói, "Truyền lệnh, ba ngàn tướng sĩ tức khắc nhổ trại xuất phát."

"Dạ"

Hạng Tuế Chiêm phi thân nhảy một cái vững vàng lên ngựa, nắm chặt dây cương, nghiêng đầu nói: "Phái mấy người nhanh nhẹn có thể tin được bảo vệ hoàng thượng và thái hậu, sắp xếp Tử Ngư vào Từ Ninh cung….. Gọi Tử Ngư lại đây”

"Dạ!"

Một lúc sau, một thiếu nữ với y phục ngắn màu xanh lam chạy nhanh lại, quỳ gối trước mặc hắn: “Tướng quân!”

Tay hắn nắm lấy chuôi kiếm, đưa mắt nhìn phía xa xa: “Sau này ngươi vào Từ Ninh cung giám sát thái hậu, nếu nàng không có tâm tư khác thì thôi, nếu có một ngày kết bè kết phái giúp đỡ người khác soán vị, giết không cần luận tội”.

"Dạ."

"Phụ thân!" Hạng Vũ vừa khóc vừa chạy tới, vô cùng đáng thương đứng bên chân ngựa, đưa tay muốn ôm một cái: “Phụ thân không được đi!”

Vẻ mặt lạnh lẽo cứng rắn của Hạng Tuế Chiêm hiện lên mấy phần ôn hòa, xuống ngựa ôm lấy Hạng Vũ, thấp giọng nói vài câu, Hạng Vũ mới lau nước mắt, vô cùng ngoan ngoãn gật đầu: “Những ngày bổn tướng quân xuất chinh, chăm sóc cho tiểu thư thật tốt, không được có bất kỳ sơ suất gì”. Dứt lời, nắm lấy dây cương quay đầu ngựa, chạy như bay ra ngoài phủ, chùm tua đỏ( trên mũ giáp theo gió tung bay, dưới ánh trăng tĩnh mịch, tiếng vó ngựa vang lên trong trẻo mạnh mẽ, chấn động tới ô thước một số.

Tử Ngư đứng tại chỗ đưa mắt nhìn bóng lưng Hạng Tuế Chiêm, trong lòng thì thầm: “Mong tướng quân đại thắng trở về, thân thể an khang."
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 3: Thánh chỉ kỳ lạ nhất trong lịch sử
Tin chiến thắng ở biên cảnh Tây bắc liên tục được báo về, có người nói Hạng Tuế Chiêm vừa mới đóng quân ở Tuy Huyền, Khuyển Nhung nghe phong thanh đã vô cùng khiếp sợ, đã bắt đầu rút quân, chờ ba ngàn binh mã do Hạng Tuế Chiêm dẫn đến Tuy Dương thì Khuyển Nhung đã muốn rút khỏi lãnh thổ. Tất cả mọi người đều cho rằng trận chiến bảo vệ biên thùy này Đại Kiên đã không chiến mà thắng, Hạng Tuế Chiêm lại tập hợp 10 ngàn chiến sĩ trấn giữ Tây Bắc, chỉ mang theo 3 vạn đại quân, vượt qua biên giới nước khác, rất có tư thế chuẩn bị xâm phạm Khuyển Nhung.

Hạng gia đời đời võ tướng là không sai, nhưng các quan văn đêì dùng ngòi bút làm vũ khí tấn công cả nhà bọn họ, nguyên nhân là do Hạng gia chiến đấu tàn bạo, giết tù binh trước kia còn giết hại toàn dân trong thành. Hạng Tuế Chiêm kế thừa vinh quang truyền thống của Hạng gia, dụng binh như thần, chỗ mà bọn họ đi qua dân chúng lầm than, binh lính Đại Kiền giống như chó hoang thoát khỏi dây, gặp gà liền nướng, thấy heo liền giết, chứ đừng nói là nhìn thấy cô nương của Khuyển tộc, đều sôi nổi muốn nếm thử món ăn dân dã.

"Quá tàn bạo rồi!" Một người trong đại tộc Khuyển Nhung thấy đám heo con mà mình nhọc nhằn khổ sở lắm mới nuôi được, lại bị bọn lính bắt, nhóm lửa trại làm buổi tiệc heo sữa quay, phát ra tộc tiếng khóc tiếc hận.

Từ xa mặt trời đã sắp lặn, nhuộm đỏ một mảnh thảo nguyên rộng lớn. Gió lớn thổi từng trận, cỏ dại cao bằng nửa người giống như sóng lớn tầng tầng chập trùng.

Một người phó tướng là thủ hạ của Hạng Tuế Chiêm – Hạng Thanh Phong một bên lau mũ giáp dính máu, vừa nhìn Hạng Tuế Chiêm nói: “Tướng quân, chúng ta phải đánh cướp mấy trăm dặm nữa mới kết thúc?”

"Lúc nào tộc trưởng bọn họ chủ động cầu hoà, lúc đó sẽ kết thúc”. Hạng Tuế Chiêm ngồi ở tảng đá trên đỉnh ngọn núi, cong một chân lên, trong miệng ngậm một cây cỏ để nâng cao tinh thần: “Từ khi Đại Kiền kiến quốc đến nay, vì nghỉ ngơi lấy sức tận lực phòng ngừa ngoại tộc xảy ra xung đột. Lần này ta mang theo binh mã và lương thảo có giới hạn, trong tình huống không có viện binh và binh lương tiếp tế, chỉ có thể chống đỡ nhiều nhất được bốn mươi ngày. Sau bốn mươi ngày, không thể không khải hoàn về triều, nhưng lần này nhất định phải giáo huấn cho bọn man di một bài học, lấy gậy ông đập lưng ông, thể hiện quốc uy của Đại Kiền ta”.

"Tướng quân không sợ những lão già đáng chết ngay cả kiếm cũng cầm không được kia viết văn chương công kích người sao? Cái gì lòng muông dạ thú, dùng người chủ quan, kết bè kết cánh. . ."

"Ta nếu thật sự có lòng muông dạ thú, lần này sẽ triệu tập bốn mươi vạn binh mã, trước tiên ra sẽ thu phục biên ngoại sau đó sẽ quay về kinh thành, lúc bất ngờ sẽ công kích vây giết ấu đế”. Hạng Tuế Chiêm đứng lên, đem cây cỏ trong miệng ném ra xa, ở phía bắc kinh thành, gió mạnh cuốn lấy cát vàng, thổi mạnh đến mức làm da mặt rát buốt. “Nhưng mà ta chỉ dẫn theo ba ngàn tướng sĩ, mà bộ tộc Khuyển Nhung có gần năm vạn người, bọn họ không thể tưởng tượng ta dám một mình mạo hiểm hành quân đến vùng biên cương hoang vắng này, có khả năng đầu một nơi thân một nẻo, trái lại cảm thấy ta thèm nhỏ dãi ngôi vị hoàng đế. Hạng gia chúng ta khởi nghiệp từ Sở quốc thời xuân thu, đời đời làm tướng, gia tộc hiển hách đều là dùng máu tươi đổi lấy, nếu muốn mưu đoạt ngôi vị hoàng đế thì cần gì đợi đến hôm nay? Suy nghĩ của bọn quan văn thực sự làm người ta thán phục. Thanh Phong, ngươi nhìn xem”. Vừa nói, Hạng Tuế Chiêm vừa chỉ về phía xa.

Nơi các chiến sĩ đang đóng trại có khói bếp đang bốc lên, bọn họ đang nấu cơm, trời chiều xa xa trốn trong đám mây lúc ẩn lúc hiện.

"Đại mạc cô yên trực, trường hà lạc nhật viên(1). Các quan văn cả đời hiếm khi thấy được biên cương xa xôi này, không có cơ hội nhìn thấy cảnh tượng bao la này, lòng dạ đương nhiên hẹp hòi”. Hạng Tuế Chiêm híp mắt, bão cát thổi bay tua rua phía sau mũ của hắn.

(1) Trích trong bài "Sử chí tái thượng" là một trong những bài nỗi tiếng theo phong cách "tả cảnh nhập thần" của Vương Duy.

Sa mạc mênh mông, ngọn khói bay thẳng lên trời,

Sông dài, mặt trời lặn tròn vo.

Sa mạc bùng khói trắng

Chiều tàn rơi sông giăng

Do Hạng Tuế Chiêm làm chủ đem quân đội Đại Kiền tiếp tục tiến công tây bắc, trả giá bằng sinh mệnh 220 binh sĩ tiến công cướp, giết đổi lấy tiếng oán than dậy đất của bộ tộc Khuyển Nhung. Hạng Tuế Chiêm dẹp xong Khuyển Nhung đoạt được một vùng thảo nguyên tương đối màu mỡ, truyền lời ra ngoài, nếu trong vòng 5 ngày không thấy sứ thần, sẽ bắt đầu đồ thành(2). Sau đó đóng quân ngay tại chỗ.

(2) Đồ thành: Diệt sạch cả thành, trong chiến tranh thời xưa đây là cách tàn bạo nhất.

Các quan văn trong triều Đại Kiền nghe nói tình hình biên cảnh thì dồn dập dâng tấu chương, mạnh mẽ lên án Hạng gia rằng: Hạng gia đang làm tổn hại chủ trương luôn hòa bình của chúng ta, làm mất hình tượng hòa nhã của Đại Kiền quốc, tấu chương hàng ngày đều được chọn đưa đến thư phòng, chất cao như núi.

Kính Hiên ngồi xem tấu chương, đặt bút lông trong lỗ mũi rồi ngủ. Tề Đan Yên thay mặt hoàng đế phê duyệt tấu chương đã xem mười mấy tấu chương buộc tội Hạng Tuế Chiêm, cảm thấy rất tội nghiệp cho người này. Có câu nói là, đắc tội một người không khó, khó nhất là đắc tội tất cả mọi người, hắn ngay cả chuyện khó khăn như vậy mà cũng làm được. Ngươi xem thử những lời viết trong tấu chương đi, nếu như trước đây nàng chưa nhìn thấy Hạng Tuế Chiêm, nhất định cho rằng hắn là một phần tử khủng bố, cả ngày cầm dao mổ heo chém lung tung,.

Tử Ngư sau khi tiến cung bởi vì hầu hạ chu đáo mà trở thành cung nữ cận thân của thái hâu, bưng trà dâng nước, lặng lẽ ghi nhớ tất cả tên các đại thần kết tội Hạng Tuế Chiêm.

"Mấy lão già y phục màu đỏ kia mỗi ngày thay đổi cách nói ở bên tai trẫm, nói trẫm là hôn quân, sủng hạnh gian thần”. Kính Hiên tỉnh ngủ, nghiến răng nghiến lợi nhìn Từ Đan Yên cáo trạng: “Bọn họ cho rằng bọn họ là trung thần, trẫm chưa từng thấy trung thần nào mà mỗi ngày đều dùng những lời nói thô tục để mắng hoàng thượng”.

"Lời thật thì khó nghe." Tề Đan Yên mấy ngày nay bị đống tấu chương này làm cho mắt mờ chân chậm, trả lời Kính Hiên qua loa một câu.

"Nếu nói như vậy những tấu chương mắng Hạng tướng quân là phản thần đều đúng sự thật sao?”

Tử Ngư hơi biến sắc, lén lút nhìn Tề Đan Yên, nghĩ thầm, người này rốt cục không nhịn được đã bắt đầu gây xích mích ly gián .

"Cũng không thể nói như vậy." Tề Đan Yên ném bút lông, đem toàn bộ tấu chương kết tội Hạng Tuế Chiêm xếp thành một chồng cao, tự tay cất vào bao tải to: “Ngươi muốn mắng người khác, lại không cho người ta tức giận, rất không có đạo lý. Ai mà thích mỗi ngày bị chỉ vào mũi mắng là đồ ngu ngốc? Như vậy đi, tấu chương này chúng ta sẽ không phê từng cái, thống nhất nghĩ ra một chiếu chỉ đi”.

"Nghĩ cái gì?" Kính Hiên chờ mong nói.

Tề Đan Yên gật gù ngẫm nghĩ, nàng vốn không hiểu phương thức trị quốc, nàng chỉ dựa vào góc nhìn của phụ nữ, nghĩ ra ý xấu: “Để cho những người dâng tấu chương này thành một đội, đến biên thùy Tây Bắc cùng Hạng Tuế Chiêm đấu một trận, nếu như bọn họ thắng họ Hạng kia, chúng ta sẽ làm theo kiến nghị của bọn họ”.

Đây rõ ràng là sợ thiên hạ chưa đủ loạn mà? Tử Ngư vô cùng ngạc nhiên, nàng từ nhỏ không cha không mẹ, lúc bị bệnh sắp chết được Hạng Tuế Chiêm cứu, dạy cho tập võ đến nay, chuyện trong cung tuy nói không phải biết rõ ràng, nhưng cũng đã nghe nói qua một chút. Đầu óc của Thái hậu đơn giản như vậy, lúc trước làm sau sống sót ở nơi giết người không thấy máu này như thế này.

Mà làm cho người ta sợ hãi nhất là, ánh mắt của Kính Hiên lại sáng lên, hộ to—— Chủ ý này rất hay!

Làm ơn đi, đây là đấu tranh chính trị, không phải đang tập hợp đoàn thể để thử thách xem tên nào mạnh mới là Boss lớn! Tử Ngư không thể nghị chính, chỉ có thể trơ mắt nhìn Kính Hiên gọi người vào thư phòng dặn dò thánh chỉ vừa mới phát minh ra, ra lệnh cho Tống Liễu Lai đưa đi.

Chỉ dụ: Các khanh nhìn xa trông rộng, nhanh chóng chuẩn bị đến Tây Bắc, cùng đánh một trận với Hạng gia, nếu ai có thể đẩy lui Khuyển Nhung, người thua sẽ làm theo lời người thắng. Khâm thử!

Ngọc tỷ đùng một cái đã in lên tờ giấy màu vàng, quân vô hí ngôn, cả triều đình yên lặng.

Cho quân đóng trại ở tộc Khuyển Nhung, Hạng Tuế Chiêm chưa kịp gặp sứ thần Khuyển Nhung thì đã nhận được tin mật báo do Tử Ngư gửi đến bằng bồ câu, bên trong nói, bởi vì các quan trong triều đều kết tội hắn, do đó mà thái hậu và hoàng thượng đã ra một thánh chỉ lợi hại nhất, khoảng chừng 300 quan lại tạo thành một tiểu đội, xuất phát từ kinh thành, muốn tới đánh nhau với hắn, người nào thua sẽ phải nghe theo người thắng cuộc.

Hạng Thanh Phong trợn mắt há mồm, hắn sống hai mươi mấy năm đây là lần đầu tiên nghe được thánh chỉ kì lạ này.

"Báooo! —— Sứ thần của Khuyển Nhung đã ở bên ngoài ba mươi dặm, trong vòng nửa ngày có thể tiến vào!"

"Năm ngày kỳ hạn đã đến, nếu sứ thần Khuyển Nhung đến muộn một khắc, thì chém thành 3 khúc ngay tại chỗ, đưa trở về cho bọn họ”. Hạng Tuế Chiêm rõ ràng bị cái thánh chỉ lạ thường kia khiến cho tính nhẫn nại đã hoàn toàn biến mất, lạnh lùng nói.

Thuộc hạ suy nghĩ một chút, khổ sở nói: "Chém thành ba khúc có hơi khó một chút, có thể chém thành sáu khúc hay không?"

Hạng Tuế Chiêm gật đầu, "Chuẩn."

Thuộc hạ vui sướng chạy ra lều trại bắt đầu mài đao.

Hạng gia bởi vì có một đám thủ hạ như vậy, mới có thể đánh đâu thắng đó.

Hạng Thanh Phong tiến lên một bước hỏi: "Lời nói của nhóm quan lại trong triều đình…..”

"Chờ bọn hắn có thể sống đi tới nơi này rồi nói." Hạng Tuế Chiêm phất phất tay.

Sứ thần Khuyển nhung có tổng cộng ba người, trước khi trời tối đã tiến quan chủ trướng trong quân đội Đại Kiền, bọn họ không biết lý do gì mà các binh sĩ của Đại Kiền mỗi người đều mài đao, nhịp điệu thanh thoát, mạnh mẽ vang lên, thật giống như đang trình diễn một điệu nhạc chuông vậy.

"Báoooo! —— 3 sứ thần của khuyển nhung là Trát Hách Hách, Mộc Khảm Nhi, Nhược Nhân Duy Khắc cầu kiến!”

Biên cảnh không thể so với Trung Nguyên, sau khi mặt trời lặn sẽ rất lạnh. Trong đại trướng có đốt lò lửa, vô cùng ấm áp. Sứ thần Khuyển Nhung sau khi tiến vào thì nhìn thấy một nam tử tuấn tú, khoảng ba mươi tuổi, còn mặc chiến giáp, khoác một cái áo choàng lông chồn màu đen ngồi trên ghế da hổ màu trắng ngay chính giữa. ngũ quan rõ ràng, dưới đôi lông mày rậm rạp là đôi mắt sắc bén như chim ưng, con ngươi đen bóng sắc nhọn như lưỡi đao mang theo sát khí lạnh lẽo khiến người ta không dám tới gần.

Nói vậy đây chính là danh tướng số một của Đại Kiền ---- Hạng Tuế Chiêm.

Tay phải sứ thần ấn trước ngực hành lễ: “Hạng tướng quân vạn an. Bộ tộc của chúng tôi đặc biệt tới để cầu hòa, hi vọng tướng quân nhổ trại về nước. Bộ tộc chúng tôi nguyện ý dâng lên 250 cân lương thực, 250 dê bò cho hoàng đế Đại Kiền, còn có 250 lượng hoàng kim, bốn con ngao khuyển để tướng quân thưởng thức”.

"Ngao Khuyển lưu lại cho bổn tướng quân, còn bốn thứ 250 gì đó trong vòng ngày mai đưa đến Thịnh Kinh”. Thật sự cho là Hạng Tuế Chiêm chúng ta không có văn hóa sao? Dùng văn chương mắng người vô cùng thỏa đáng: “Mặt khác, ta muốn một tờ giấy giao ước?”

"Giao ước như thế nào?"

"Thứ nhất, người của bộ tộc Khuyển Nhung không thể lớn lối tiến vào biên cảnh của ta cướp của, giết người hay đốt nhà. Thứ hai, Khuyển Nhung phái thương nhân đến Đại Kiền ta buôn bán, có thể không cần sử dụng ngân lượng, lấy dê, bò, tuấn mã làm giao dịch. Thứ ba, ... .” Hạng Tuế Chiêm đưa tay khoát lên tay cầm trên ghế, nâng cằm trầm mặc một chút: “Cùng quân ta tái chiến một trận, không giết hại người lẫn nhau”.

Sứ thần Trát Hách Hách vô cùng không rõ, "Điều cuối cùng này…..”

Thanh Phong bỗng nhiên hiểu rõ ràng ý tứ của Hạng Tuế Chiêm, hắn cố ý muốn dọa đám quan văn được phái đến. Nên lập tức giải thích: “Mọi người giao lưu một chút, xem như kết giao bằng hữu thôi”.

Trát Hách Hách có chút khó xử nháy mắt: “Những điều khác thì không có vấn đề, nhưng còn điều cuối cùng thì …. Tại hạ phải trở về hỏi tộc trưởng của chúng tôi mới được”.

Lại nói về đám quan văn ở Trung Nguyên, ở biên cảnh cát vang bay đầy trời, nhiệt độ ngày và đêm chêch lệch rất lớn, hơn nữa nguồn nước lại ít ỏi, giày vò bọn họ đến nỗi chỉ còn lại nữa cái mạng mà thôi. Bọn họ không có cảm nhận được chút gì trong thơ cổ, cái gì mà “Hồi nhạc phong tiền sa tự tuyết, thụ hàng thành ngoại nguyệt như sương"(3), "Bạch tuyết sơ hạ thiên sơn ngoại, phù vân trực thượng ngũ nguyên gian"(4) bao la hùng vĩ thê lương, chỉ cảm thấy 'Ngẩng đầu ngắm trăng sáng, cúi đầu ướt hết mông’(5)

Bọn họ đi đường dài bôn ba đã quên mất khí thế lúc hùng hổ bài bản khi kết tội Hạng Tuế Chiêm, dẫn chứng phong phú tự kỷ lúc châm chọc đương kim thánh thượng ngu ngốc lại biểu đạt mình là trung thần, giờ chỉ thầm nghĩ đường dài thế nào khi nào thì mới đến.

Nhìn thấy một con rắn màu xám như bộ xương khô đang từ từ bò đến, đám người bên trong bỗng nhiên cảm thấy Tề thái hậu buông rèm chấp chính, thay hoàng đế phê duyệt tấu chương là người vô cùng đáng sợ. Lại nghĩ đến Lữ Trĩ Tây Hán và Tiêu thái hậu. Bọn họ cả ngày đứng trong triều đình khua môi múa mép, châm chọc võ tướng là người thô bỉ, nông cạn. Người ta cầm binh đánh thắng trận thì đã có người nói là người ta không tự trọng muốn nắm giữ binh quyền, nhưng để cho bọn họ tự mình xuất chinh đến biên cảnh, còn chưa bắt đầu đánh giặc đầu óc đã muốn choáng váng, hoa mắt, mới biết được thì ra nắm giữ binh quyền cũng không phải chuyện dễ dàng gì.

Ha ha ha, đám quan văn này sở dĩ cảm thấy xuất chinh không phải là chuyện dễ dàng là bởi vì bọn họ còn chưa gặp phải chuyện càng khó khăn hơn nữa. Chờ bọn hắn đều bị bệnh, rốt cuộc cũng tới nơi mà đại quân Hạng Tuế Chiêm dừng chân, lại nghe được một tin dữ động trời——

Quân đội Đại Kiền thiếu lương thảo, đã là nỏ mạnh hết đà (thế lực suy yếu), toàn quân đã sắp noi theo gương Sở Bá Vương trong cuộc chiến Cự Lộc đem lương thảo và nồi niêu xong chảo hiện có tất cả đều đem đi thiêu hủy(6), quyết định rạng sáng ngày mai sẽ cùng Khuyển Nhung quyết một trận tử chiến.

A, Trận này đánh hay là không đánh đây?

(3) Thơ Dạ Thướng Thụ Hàng Thành Văn Địch

Hồi Nhạc phong tiền sa tự tuyết

Thụ Hàng thành ngoại nguyệt như sương

Bất tri hà xứ xuy lô quản

Nhất dạ chinh nhân tận vọng hương

Dịch thơ: Đêm lên thành Thụ Hàng, nghe tiếng sáo

Núi Hồi mặt trước

Cát trắng giăng giăng

Tưởng như giải tuyết giá băng

Thụ Thành mờ ảo ánh trăng diệu huyền

Đâu đây giữa cảnh trời đêm

Sáo ai giục khách du miền quê xưa

Nguồn: http://goo.gl/Ds3TIH

(4) Câu thơ được trích trong bài Tòng Quân Hành của Lô Tư Đạo

从军行

朔方峰火照甘泉, 长安飞将出祁连.

犀渠玉剑良家子, 白马金羁侠少年.

平明偃月屯右地, 薄暮鱼丽逐左贤.

谷中石虎经衔箭, 山上金人曾祭天.

天涯一去无穷已, 蓟门迢递三千里.

朝见马岭黄沙合, 夕望龙城阵云里.

庭中奇树已堪攀, 塞外征人殊未返, 白雪初下天山外, 浮云直上五原间.

关山万里不可越, 谁能坐对芳菲月?

流水本自断人肠, 旧冰归来伤马骨.

边庭节物与华异, 冬霰秋霜春不歇.

长风萧萧渡水来, 归雁连连映天没.

从军行, 军行万里出龙庭, 单于渭桥今已拜, 将军何处觅功名!

Hán Việt

Tòng quân hành

Sóc phương phong hỏa chiếu cam tuyền, trường an phi tương xuất kỳ liên.

Tê cừ ngọc kiếm lương gia tử, bạch mã kim ky hiệp thiểu niên.

Bình minh yển nguyệt truân hữu địa, bạc mộ ngư lệ trục tả hiền.

Cốc trung thạch hổ kinh hàm tiến, sơn thượng kim nhân tằng tế thiên.

Thiên nhai nhất khứ vô cùng dĩ, kế môn điều đệ tam thiên lý.

Triêu kiến mã lĩnh hoàng sa hợp, tịch vọng long thành trận vân lý.

Đình trung kỳ thụ dĩ kham phàn, tắc ngoại chinh nhân thù vị phản, bạch tuyết sơ hạ thiên sơn ngoại, phù vân trực thượng ngũ nguyên gian.

Quan sơn vạn lý bất khả việt, thùy năng tọa đối phương phỉ nguyệt?

Lưu thủy bản tự đoạn nhân tràng, cựu băng quy lai thương mã cốt.

Biên đình tiết vật dữ hoa dị, đông tản thu sương xuân bất hiết.

Trường phong tiêu tiêu độ thủy lai, quy nhạn liên liên ánh thiên một.

Tòng quân hành, quân hành vạn lý xuất long đình, đan vu vị kiều kim dĩ bái, tương quân hà xử mịch công danh!

Nguồn: https://goo.gl/wFwlS5

(5) Biến thể thành câu đùa của của 2 câu thơ trong bài Tĩnh Dạ Tư của Lý Bạch

Ngẩng đầu nhìn trăng sáng

Cúi đầu nhớ cố hương

(6) Đem lương thảo và nồi niêu xong chảo đem đi thiêu hủy: Đánh theo kiểu đập nồi dìm thuyền, đánh cũng chết không đánh cũng chết, nếu đánh thắng hy vọng cướp được lương thực bên kia để sống, không liều mạng đánh là chết chắc.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 4: Món đặc sản của Khuyển Nhung
Trong lều lò lửa đốt lớn nghe đôm đốp, trên chiếc bàn trà đặt mấy bảo kiếm méo mó. Phó tướng Hạng Thanh Phong nước mắt lưng tròng lôi kéo tay của Lễ bộ Thị lang Ngụy Hiến Kế, xúc động nói: “Ngụy đại nhân nghe nói Đại Kiền gặp nạn đã dứt khoát ném bút lông, cầm cung tên lao đến sa trường cùng với nhiều đại nhân vì quốc quên thân như vậy, thấy chết không sờn như thế, cho dù dùng mười trang sớ để kể công các ngài vẫn không thể nào thể hiện hết nỗi nghĩa cử liệt sĩ của các ngài!"

Ngụy Hiến Kế vô cùng khiếp sợ, bọn họ vốn là đến để đánh nhau với Hạng Tuế Chiêm, sao đến biên cảnh lại trở thành đội quân cảm tử như vậy? “Bên trong thánh chỉ đâu phải nói như vậy ….” Ngụy Hiến Kế kinh hoảng nói.

"Thánh chỉ chúng tôi đều có xem qua, chính là nói như vậy ——‘Các khanh nhìn xa trông rộng, nhanh chóng chuẩn bị đi Tây Bắc, cùng Hạng gia đánh một trận, nếu ai có thể đẩy lui Khuyển Nhung, người thắng sẽ được lập bia thờ" Hạng Thanh Phong cúi đầu, tự mình giải thích: “Ý tứ chính là, các đại nhân nói hay vô cùng, nhanh chóng mặc chiến bào chạy đến Tây Bắc, cùng với quân đội của Hạng tướng quân đánh bại Khuyển Nhung, sau khi chiến thắng sẽ phong cho các ngươi một tấm bia liệt sĩ để tưởng niệm”.

Võ tướng thực sự là không có văn hóa: "Người thắng có quyền quyết định" ý tứ rõ ràng là ai thắng phải nghe theo người đó mà! Đám quan văn vô cùng đau đớn, nhưng tiểu đội 300 người làm sao dám ở trong quân đội cả vạn người mà một mình chiến đấu? Bất đắc dĩ, bị ép mặc vào khối áo giáp dày cộp này, đây là bắt buộc phải chiến trường rồi!

Cho dù đám quan văn các ngươi xem trong sách sử miêu tả chiến tranh như thế nào, cái gì mà "Tất cả năm vạn kỵ binh, bộ binh đối đầu với quân địch hơn mười vạn người, lại dám dốc hết toàn lực đánh đuổi quân giặc' linh tinh gì gì đó... Thì trong đầu các ngươi cũng chỉ cảm thấy hai quân giao chiến chính là mọi người cầm vũ khí, ta chọc ngươi một cái, ngươi chọt lại ta một cái, còn thực sự đi lên chiến trường, nhìn thấy phía đối diện một mảnh đen kịt, mỗi người đều chạy đến để giết ngươi, cảm giác không thể sảng khoái giống như đọc sách được.

Đám quan văn bị cố ý an bài ở vị trí đội quân cảm tử. Cả cuộc đời khua môi múa mép có người nào đã trải qua tình cảnh này, tè cả ra quần đồng thời cảm nhận sâu sắc cảm giác được đám võ tướng này không thể nào có văn hóa nổi —— Trong bao nhiêu lần chém giết đổ máu bọn họ mới có thể sống đến ngày hôm nay, mỗi lần xuất chinh trở về triều, đều đã đi qua sống chết.

"Tề thái hậu đúng là sâu không lường được, sâu không lường được. . ."

"Người dấn thân vào hiểm cảnh so với đứng nhìn quả thực không giống nhau, Hạng tướng quân quả thực rất đáng thương, rất đáng thương!”

Khi trận thi đấu hữu nghị kết thúc, ngoại trừ vài quan văn sợ đến mức té từ trên ngựa xuống bị gãy chân ra, hai bên căn bản không có tử thương gì.

Ngụy Hiến Kế không biết vấn đề ẩn bên trong, kéo lê cái chân bị đứt, bò đến bên người Hạng Tuế Chiêm, run rẩy nắm lấy bàn tay thô rám đầy vết chai của hắn, lệ nóng tràn mi nói: “Hạng tướng quân vào sinh ra tử, bảo đảm bình an cho con dân Đại Kiền ta, như Sở Bá Vương tái thế! Hoàng thượng, thái hậu anh minh, để cho bọn chúng tôi đích thân tới chiến trường để cảm nhận được chiến sự khốc liệt, dụng ý thâm sâu! Chúng tôi vô cùng xấu hổ, trước đây đúng là đã đắc tội với Hạng tướng quân, mong rằng tướng quân đại nhân đại lượng, không để ở trong lòng!”

Việc đã đến nước này, Ngụy Hiến Kế cũng không thể không hạ mình, ngươi nghĩ thử xem, ở trong đại doanh của người khác, còn bị người khác biết ngươi là người dâng tấu chương kết tội hắn, muốn giết ngươi chỉ cần chớp mắt là được, lúc này còn không nịnh nọt thì đợi lúc nào?

Nhìn một phòng thấy mặt đám quan văn xám xịt nước mắt tuôn trào, Hạng Tuế Chiêm đột nhiên cảm thấy đạo thánh chỉ kia cũng không có gì là không bình thường, thật đúng là đánh bậy đánh bạ lại có tác dụng thật, để những đám người này cả ngày léo nhéo nói hắn là tội phạm quan trọng muốn cướp quyền vua, đám văn nhân hủ lậu này đã lĩnh ngộ được cái gì gọi là tướng quân bách chiến bách thắng, tráng sĩ mười năm trở về.

Cầu chúc cho thân thể hoàng thượng và thái hậu an khang trường thọ.

Mấy ngày sau, Khuyển Nhung đưa ra những điều hiệp ước có thể ký kết, nhưng cấp bậc của Hạng Tuế Chiêm không đủ, hoàng đế Đại Kiền của các ngươi phải đến biên cảnh ký kết với tộc trưởng của chúng ta, lúc này mới được xem là chính thức.

Cái loại người đã cho thể diện mà còn không biết xấu hổ ra điều kiện khiến cho quân đội Đại Kiền bất mãn, bắt đầu tự giác ra ngoài sân mài dao soàn soạt. Hạng Tuế Chiêm vừa nghe yêu cầu của Khuyển Nhung, hừ một tiếng, "Hoàng thượng chính là cửu ngũ chí tôn, phải ở Thịnh Kinh giải quyết chính sự, không có đạo lý đến biên cảnh ký kết. Không ký cũng được, ta lập tức đưa thư về Thịnh Kinh, thỉnh Ngô hoàng tăng thêm 10 vạn binh sĩ, san bằng Khuyển Nhung”.

Hạng Tuế Chiêm nói được là làm được, vừa sai người đưa đám quan văn vô dụng kia về Thịnh Kinh, một bên viết tấu chương cho Kính Hiên, một bên nói với đám người Khuyển Nhung, thỉnh cầu tăng thêm 4 vạn binh sĩ, mang theo lương thảo đến.

Tác phong của Hạng gia, khi chiến đấu không đồng ý giảng hòa, đánh tới khi ngươi phục mới thôi. Vì lẽ đó mà thông thường không có người nào nguyện ý kết giao bằng hữu với bọn họ.

Nhưng đừng quên trong triều đình người mang ý xấu rất nhiều, tấu chương khi đến trong tay của Kính Hiên đã trở thành——" Khuyển Nhung đồng cỏ rộng lớn màu mỡ rất hợp với nuôi dưỡng gia súc, người dân Khuyển Nhung mỗi ngày đều bán thịt dê xâu nướng, mỗi xâu 1 văn tiền. Thịt dê tươi non, béo tròn đầy mỡ, nướng trên lửa da thịt sẽ bóng loáng, cắt ra một chút thịt, có thể nhắm rượu, cũng có thể làm món ăn chính. Người dân Khuyển Nhung nhiệt tình hiếu khách, mời hoàng đế Đại Kiền đến tham quan vài ngày và để thưởng thức món ăn”.

Tấu chương này tỏa ra mùi thịt nướng thơm lừng làm cho Kính Hiên nổi lên cơn thèm ăn, hắn còn e sợ thiên hạ không loạn dứt khoát muốn đích thân đến để nếm thử thịt dê xâu nướng một văn tiền, đồng thời rất hưng phấn nói quyết định này cho Tề Đan Yên biết.

Tề Đan Yên mười bốn tuổi tiến cung cho tới nay không hề bước ra khỏi cửa Vĩnh Ninh cung, lần này nghe tiểu hoàng đế nói muốn cải trang đi du ngoạn, hâm mộ ghen tị đến đòi mạng, cắn góc chăn cả một đêm mới khó khăn quyết định, nàng cũng phải xuất cung ăn thịt dê xâu nướng mới được!

Kết quả là, đôi mẫu tử cao quý nhất của Đại Kiền nắm tay nhau cùng xuất cung, các đại thần ai cũng không cản được. Tử Ngư trằm trọc suy nghĩ, có người nói là do mệnh lệnh của Hạng Tuế Chiêm, người chấp bút viết thay Hạng Tuế Chiêm còn nói hắn tự mình đọc, Còn nói đích thân Hạng Tuế Chiêm đã đến nếm thử 'Món đặc sản của Khuyển Nhung', càng cảm thấy đó không phải là phong cách của Hạng Tuế Chiêm—— hắn rõ ràng không thích ăn nhất là thịt dê nướng!

Ở thời đại không phát triển về mặt khoa học kỹ thuật như thế này, tin tức bế tắc, ba ngày trước ngươi viết thư nói cho chồng ngươi biết ngươi sắp sinh, chờ lão công ngươi trở về, hài tử đã đầy tháng rồi.

Tử Ngư chính là như vậy, nàng dùng bồ câu đưa tin báo cho Hạng Tuế Chiêm, đến khi hắn thu được thì hai mẫu tử ngốc kia đã đi được nửa lộ trình rồi.

Kẻ ngu si cũng nhìn ra được đây là một âm mưu, nói không chừng là Khuyển Nhung và một tên quan nào đó trong triều có tâm tư mưu phản muốn cấu kết với tặc tử nên mới nghĩ ra ám chiêu này, nhưng chuyện này đối với chỉ số thông minh của mẫu tử nhà này chắc là vui mừng nhảy vào bẫy rồi. Mẹ nó, lần này nước xa không cứu được lửa gần rồi. Thiên tử và thái hậu một khi bị bắt làm tù binh, Đại Kiền xem như xong đời!

Hạng Tuế Chiêm nhọc nhằn khổ sở ở biên cảnh, bốn mươi ngày lương thảo thiếu thốn liều chết với Khuyển Nhung gần hai tháng, sắp đổi được hiệp ước đình chiến, có thể đảm bảo cho bình an của Tây Bắc Đại Kiền ít nhất ba mươi năm, bị người ta đánh cắp đổi thư đưa tin, khiến cho Đại Kiền rơi vào đại nạn diệt quốc. Một quốc gia không sợ không có tướng tài, chỉ sợ có hoàng đế và Thái Hậu.... giống như heo thế này!

Mặc kệ là ai đứng sau chuyện này, việc cấp bách là phải tìm ra hoàng thượng và thái hậu, trước tiên bảo vệ bọn họ không bị người ta bắt đi sau đó giết chết là quan trọng nhất.

Hạng Tuế Chiêm tạm thời đem đại quân giao cho Thanh Phong dẫn đầu, lúc này để cho các thám tử đã được phân bố rãi rác khắp kinh thành để giám thị động tĩnh của Quốc cửu và các Vương gia đã không còn kịp nữa, hắn sải bước đến bên 'Đen nhưng đẹp trai' của mình, chạy suốt đêm lên đường hộ giá.

'Đen nhưng đẹp trai' hóa ra là con ngựa hoang ở biên cảnh, bộ dáng to lớn khỏe mạnh, nhìn qua vô cùng uy mãnh, bộ lông màu đen giống như tơ lụa cao quý nhất, phản xạ lấp lánh dưới ánh mặt trời. Khi đó nó chạy tới trong quân đội của Hạng Tuế Chiêm với ý định là muốn cưỡng X mấy con ngựa cái, kết quả bị Hạng Tuế Chiêm bắt tại trận, bị hắn thuần phục, làm chiến mã ngoan của hắn. Có người nói, con ngựa 'Đen nhưng đẹp trai' là ngựa Ô Chuy của Tây Sở chuyển thế, trợ giúp Hạng gia chinh chiến sa trường.

Ở bên này, Kính Hiên và Tề Đan Yên còn không biết Đại Kiền đang ngàn cân treo sợi tóc, xe ngựa chạy băng băng trên đường, bên trong xe ngựa hai người còn tranh luận không ngừng là "Thịt dê xỏ xâu nướng là ướp với xả ăn ngon hơn hjay ướp với tương vừng ăn ngon hơn". Khi tranh luận đến nhàm chán cực độ, đội ngũ tiến vào vòng mai phục.

Một người là tiểu hoàng đế chưa đầy 8 tuổi, một người là thái hậu tối ngày chỉ ở trong cung căn bản không hề biết võ công, khi ở trong Tử Cấm thành còn tạm được, có đại nội cao thủ bảo vệ, chỉ cần không phải tự mình đi tự sát đại loại kiểu ăn bậy uống bạ, sẽ không dễ dàng xảy ra chuyện như vậy. Ra khỏi Tử Cấm thành thì khó mà nói, bởi vì có một đám người luôn nhìn chằm chằm, nhưng do bọn người kia đang tranh luận nên “Giết chết cả hai người” hay “Lưu lại người sống”, cho nên hai người bọn họ mới bình yên đến tận nay. Nhưng mà cách biên cảnh Tây Bắc càng ngày càng gần, đám người rốt cuộc không kiềm chế được nữa, động thủ trước rồi nói sau.

Ở trong xe ngựa, đôi mẹ con 'không ruột thịt' bỗng nhiên nghe thấy một tiếng vang thật lớn, xe ngựa bị dừng lại, sau đó là tiếng va chạm của vũ khí,còn có tiếng đánh nhau. Tiểu hoàng đế lúc này mới hiểu ra, hỏi: “Không phải chúng ta gặp phải người xấu chứ?”

Gặp phải người xấu. . .Thật là ngây thơ hồn nhiên mà.

"Chúng ta có nên bỏ trốn hay không?” Tề Đan Yên lo lắng hỏi.

Hai người nhìn xung quanh xe ngựa, xem thử nên trốn theo hướng nào. Kính Hiên trầm mặt nghĩ một hồi, "Chúng ta không thể bị người xấu bắt đi được, lúc trước triều Tống có một đôi phụ tử hoàng đế bị bắt làm tù binh, bị người ta cười nhạo đến hiện nay luôn”.

"Ngươi nói thử xem, những kẻ bên ngoài là do ai phái tới?” Tề Đan Yên tức nước vỡ bờ hỏi, "Ngươi lập tức truyền chỉ, đem kẻ chủ mưu chém đầu cả nhà!”

"Ý kiến hay!" Kính Hiên gật đầu như giã tỏi, không biết hắn có nghĩ tới hay không, hiện tại bọn họ ngay cả người có thể truyền chỉ đều không có. Aizzz, làm hoàng đế trị quốc nếu có thể đơn giản như vậy thì tốt rồi. Đúng lúc này, một thanh kiếm bị đánh văng ra bay thẳng đến trong xe ngựa, xuyên qua rèm cửa cắm chính giữa Kính Hiên và Tề Đan Yên, trên kiếm còn dính máu đỏ tươi, từng giọt từng giọt nhiễu xuống, chảy tràn ra xe ngựa. Hai người lúc này mới nhìn nhau một cái, hoàn toàn yên tĩnh.

Tề Đan Yên khóc, lau nước mắt, "Đều là tại ngươi, tại ngươi hết. . .nếu biết vậy ta đã không đi theo ngươi rồi”.

"Hình như ta bị trúng kế…..” Kính Hiên bình thản nói, sờ sờ cằm, "Trước đây khi phụ hoàng xuất cung nghỉ hè, trong cung phải chuẩn bị đến hai tháng, dọc đường đi còn có quan chức tiếp đón. Lúc này khi chúng ta xuất cung cũng không có nói cho người khác biết, trên dưới triều đình chỉ có người viết tấu chương cho ta là Hạng Tuế Chiêm mới có khả năng biết việc này mà thôi. Có phải hắn muốn lừa ta ra ngoài, sau đó có ý đồ xấu không?"

"Nhưng mà lần trước ngươi nói là hắn rất đang tin mà” Tề Đan Yên chớp mắt.

"Ta. . ." Kính Hiên nghẹn lời.

Bên ngoài xe ngựa có người kêu lên ——"Ngươi là ai? !"

"A! Hạng tướng quân! !"

"Hạng tướng quân đến rồi! !"

"Ngươi xem! Ta nói không sai chứ!" Kính Hiên cao hứng vỗ tay một cái, hắn có cái đầu chứa những ý nghĩ vô cùng kỳ lạ và động kinh đến mức không thể tin được, loại dũng cảm lâm nguy không loạn hơn nữa còn có thể trò chuyện vui vẻ, dũng khí này nên nói là phong thái của đế vương hay nên nói là bị thiểu năng đây? "Hạng Tuế Chiêm giết tới nơi rồi!"

Tề Đan Yên hoa dung thất sắc, bộ não lập tức suy nghĩ lý do Hạng Tuế Chiêm tạo phản —— Có phải là hắn đánh thua đám quan văn rồi hay không!

Tác giả có lời muốn nói: Bá Vương quá nhiều! !
 

Bình luận facebook

Top Bottom