Full NGHỀ NUÔI GÁI

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
CHAP 25: "BÀ BÉO 1"
Chắc hẳn đọc cái tiêu đề không ít người thắc mắc "Bà Béo" là ai....!?? Cũng có thể mọi người sẽ nhớ đến bà béo mà trong một chap có nhắc đến khi tôi đón từ quán khác lên cho thằng khách Trung Quốc , hay nhầm tưởng sang con mụ Béo hổ báo cáo chồn chap trước..Nhưng cả hai đều không phải , bà béo này là một người hoàn toàn mới, một người đã đứng tuổi , 31 tuổi vẫn đi làm Gái .

Thực ra bà béo không phải là nhân viên của quán tôi. Bà ấy là nhân viên của quán khác , quán đó cách quán tôi cũng hơi xa. Tên của bà béo là Diễm , thực ra nãy tôi phải hỏi lại thì mới biết chứ trước toàn gọi là bà béo nên không nhớ tên. Chị Diễm trong một lần đi khách , đi xong khách rủ đi ăn. Béo mà nên ăn tham lắm, cứ nghe đến ăn là mắt sáng lên. Nhận lời khách chị Diễm đi ăn cùng khách, còn uống rượu nữa. Đợi mãi không thấy Diễm về , chủ gọi thì Diễm không nghe máy. Cứ thế nốc rượu đến tối say khướt mời mò về quán. Tất nhiên chẳng chủ nào chấp nhận nhân viên vô tổ chức như vậy, ngay tối hôm đó Diễm béo bị đuổi ra khỏi nhà. Bị đuổi không thương tiếc luôn, vì đã béo không làm được nhiều lại còn vô ý thức thì chủ ghét là điều tất nhiên. Gọi điện thoại bao nhiêu cuộc còn không nghe máy , bố ai chả điên.

Tối đó Diễm béo kéo vali đi khắp khu xin ở nhờ , nhưng không ai nhận. Quán tôi cũng là nơi Diễm béo dừng chân lại hỏi. Nghe thì thấy khổ thật nhưng tôi là người thực dụng , những cái gì không có lợi thì ít khi tôi làm. Nhà thì cũng đang đủ nhân viên , không nhiều nhưng thời điểm đó cũng đủ làm. Nhận thêm Diễm béo cũng không giải quyết vấn đề gì. Nhưng nhìn thấy cảnh người thì ục ịch kéo cái vali đi giữa đường tôi cũng khó nghĩ. Tôi gọi điện hỏi bà chị :

- Có cái chị béo ở quán dưới kia bị đuổi. Giờ không biết đi đâu , muốn xin ở nhà mình. Chị có đồng ý không..!??

Bà chị tôi thì tín, ác thì ác vậy thôi chứ cũng cúng vái với đi chùa đi chiền suốt. Nói chung là cái tâm cũng thiện , nghe tôi kể lại sự tình thì bà ấy bảo đưa máy cho Diễm béo :

- Em là bỏ quán đi hay thực sự bị đuổi....? Nếu em bị đuổi thì chị nhận , còn em bỏ đi thì chị không nhận được. Lát chị sẽ gọi điện cho chủ em xác nhận...

Diễm béo nghe máy rồi khẳng định là mình bị đuổi. Bà chị bảo đưa máy cho tôi rồi nói :

- Cái béo này trước cũng là do bạn chị giới thiệu cho quán đó...Lúc đầu bảo cho nhà mình nhưng chị thấy béo quá với nhân viên nhà mình lúc đó có 7 đứa rồi, không nhận thêm được..Cho nên mới giới thiệu cho quán kia..Nhà đấy khi đó không có người làm. Thôi cậu cứ cho nó ở tạm xem thế nào...!??

Hoá ra là cũng có tí liên quan nên giờ không làm ngơ được , tôi nghe lời bà chị đồng ý cho béo ở lại. Nhưng phải nói là nhận Diễm béo cũng là một bài toán khó giải. Ngoại hình thì không nói ai cũng tưởng tượng được rồi, tôi hỏi thì Diễm béo nói nặng hơn 60 cân , người cao hơn m50 một tí , chân tay vừa to vừa mũm mĩm. Điểm nổi bật là Diễm béo có làn da trắng , tuy hơn 30t nhưng phải nói là da căng , mịn ( có khi béo nên da nó căng ) . Thêm nữa không nói điêu nhưng thật sự Diễm béo có gương mặt khá ưa nhìn, tôi có thể khẳng định nếu giảm được tầm 15 cân thì Diễm béo rất xinh gái. Xinh thật sự luôn , nhưng đấy là nếu giảm được cân , chứ hiện tại mặt dù có ưa nhìn nhưng thân hình quá khổ khiến khách liếc qua thôi là đã thấy ngán đến tận óc rồi.

Diễm béo không phải người dân tộc, nói giọng Bắc nhưng hỏi nhà ở đâu thì không nói. Tôi đoán chắc cũng quanh quanh khu vực Hải Dương- Hải Phòng nên giấu. Ngay khi sắp xếp đồ đạc xong câu đầu tiên Diễm béo hỏi tôi là :

- Nhà còn gì ăn không em , chị đói quá...??

Cơm thì còn nhưng thức ăn thì hết, thế là tôi phải đi rán vội mấy quả trứng ốp la , với mấy con cá khô để trong tủ lạnh phục vụ bà béo. Một bát tô cơm 2 trứng , 2 cá Diễm béo đá bay trong vòng 11 mét, à nhầm 11 phút. Ăn xong mở tủ lạnh thấy còn nửa chai Sting dâu của cái Hoa ( tôi nhớ chiều cái Hoa uống còn dở ) Diễm béo bỏ ra tu nốt. Diễm ăn uống xong thì mấy đứa kia đi làm về , tiện tôi bảo ngồi cả xuống giới thiệu luôn. Bày đặt vậy thôi chứ cả khu nhân viên chúng nó biết mặt nhau hết. Cái Hoa thắc mắc :

- Ơ ..Em tưởng chị ở nhà dưới kia cơ mà..Sao lại lên đây.

Diễm trả lời :

- Chị bị đuổi hôm nay ...Chủ như máu lồn...Đi kiếm tiền cho nó mà nó còn đuổi.

Nghe cái thái độ nói chuyện không trước sau là tôi thấy ngứa tai rồi, tôi mới ngắt lời :

- Thế không phải bà đi chơi , đi uống rượu với khách say khướt đến tối mới về ..Xong chủ người ta mới đuổi à..!?? Ở nhà này không có cái kiểu đấy đâu, đi không xin phép thì chỉ có đi luôn..Không cần đuổi...!!

Bà béo nói lại :

- Ơ không..!?? Nhà đấy nó sống đểu với chị thật mà..Em không biết đâu , phân biệt đối xử lắm. Đứa nào làm được nhiều thì cho ăn ngon, còn như chị ít khách chỉ được ăn sau thôi...

Cái này thì tôi công nhận đúng, vì mụ chủ dưới đó là người nổi tiếng keo kiệt, nhưng mồm miệng thì múa như tép nhảy. Nhà đó chuyên ép nhân viên thức muộn, đóng cửa rồi mà 4-5h sáng có khách gọi vẫn dựng nhân viên dậy bắt đi. Những chuyện này do chính mồm nhân viên nhà mụ ấy kể. Mà giá vé thu được mụ ấy chỉ trả nhân viên 100k một lượt mặc dù cũng thu 300k như mọi nhà. Nhân viên cũng không hài lòng nhưng như đã nói , mỗi quán có quy định khác nhau sướng hay khổ do cái số của nhân viên thôi. Không ai can thiệp được vào chuyện của nhà khác. Diễm béo nói tiếp :

- Mà chị làm ở đó nhiều khách quen, kéo về cho quán bao nhiêu khách. Khách lắm hôm đập đá ngáo điên khùng bắt chị đi chị vẫn đi. Mà em yên tâm , chị chiều khách lắm. Chỉ sợ khách không đi chị thôi...

Nghe Diễm béo nói tôi cũng thấy khổ , nhưng thật sự với cái sắc đẹp ngàn cân kia thì ở nhà tôi rất khó làm. Tại vì nhà tôi không tiếp những loại say rượu đến đi không vững , đá đẩm thì cũng nghỉ . Không làm ăn tạp nham như nhà khác. Mà như thế thì Diễm béo không có khách để mà đi làm. Thêm cái nữa bọn trẻ thu giá 300k còn được, chứ Diễm thì 250k khách có khi còn không muốn đi. Việc thu rẻ hơn cũng ảnh hưởng đến quán, giờ giá chung mình tự ý hạ giá chỉ tổ tạo cớ cho nhà khác chúng nó chửi. Suy nghĩ một lúc tôi nói :

- Thôi tạm thời chị cứ ở đây đã, em nói trước là nhà em khách không ba vớ , ba váo như nhà khác. Nhân viên thì toàn những đứa trẻ , khách có vào cũng không đến lượt chị. Cho nên việc chị có khách quen gọi đi là chủ yếu. Chị phải tự kiếm khách , còn ăn uống thì nhà ăn gì chị ăn nấy không phải lo....Ai cũng đi làm cả..Miễn sao chị tuân thủ quy định cho em..

Bà béo gật đầu đồng ý, tôi nói tiếp :

- Thế chị có số khách quen không ..?? Nhớ nói họ giờ chị chuyển chỗ khác làm..Để họ còn biết...

Diễm béo lắc đầu :

- Điện thoại chị đưa cho người yêu mượn rồi..Nhà anh ấy cũng ở trên đây , mai chị lên lấy. Giờ chị dùng cái máy cùi này thôi....

Ngán ngẩm nhưng thôi kệ, tôi lấy số Diễm béo rồi nói bà ấy lưu số tôi lại có gì đi làm còn gọi. Hôm đầu tiên bọn cái Hoa cái Linh đi mỗi đứa chục vé nhưng Diễm thì không được nổi một vé...Kết quả đã được dự báo từ trước nhưng tôi vẫn an ủi :

- Hôm nay tạm thời vậy đã, nếu có khách dễ tính không kén chọn em sẽ xếp cho chị đi...

Diễm béo mừng rỡ :

- Ừ..Có khách xếp cho chị đi với..Chứ ngày không được vé nào thế này chết mất.

Tôi gật đầu rồi bảo mọi người đóng cửa đi ngủ . Đêm đó cũng khó ngủ vì phải nghĩ xem làm cách nào giải quyết vấn đề của Diễm béo. Để không như này thì béo chỉ có đói mốc mồm , mà tôi cũng chẳng muốn nuôi một người mà không làm ăn gì được. Một mặt tích cực xui Diễm béo lấy số của khách quen để tự đi làm, mặt khác tôi cũng gọi điện đến các nhà nghỉ thông báo nếu có khách Trung Quốc , hay những người có Gu lạ thích người mập thì alo cho tôi. Còn khách vào nhà nếu đi Diễm béo tôi cũng thu tiền giảm đi. Không như vậy thì Diễm không có khách , tính như vậy ngày hôm sau tôi bắt tay vào làm.

Dù không được nhiều như những đứa trẻ nhưng ngày Diễm béo đi được 4-5 vé cũng gọi là ok lắm rồi. Diễm béo bù lại được cái mồm khéo với nhanh nhảu. Tự biết nhan sắc có hạn nên Diễm phải thủ cho mình ít thủ đoạn làm ăn. Khách vừa dừng xe trước cửa là Diễm chạy ra mời thay cả phần tôi rồi. Lắm lúc Diễm hỏi khách :

- Anh muốn đi cô nào..!??

Mà khách trả lời :

- Cô nào cũng được..!!

Chỉ chờ câu đó là Diễm khoác tay khách, cười nói , nịnh nọt đi sang nhà nghỉ luôn. Ừ thì cô nào cũng được mà , nhiều khi khách cũng không ưng lắm đâu khi mà buột miệng nói ra câu đó. Nhưng chính vì sự nhiệt tình, niềm nở của Diễm khách lại đi. Mấy đứa kia thì không thích cách làm đó lắm , tại ở quán trước giờ kể cả khách tuỳ cho ai đi cũng đươc thì cũng phải để chủ quyết định. Thường thì tôi sẽ cho đứa nào ít vé hoặc đứa xâu xấu đi trước. Bọn xinh kiểu gì nó cũng có khách tầm muộn muộn. Thấy mặt mũi chúng nó khó chịu tôi nói luôn :

- Thôi nhường bà béo đi trước , chị ấy làm kém nhất nhà. Mấy khi gặp được khách dễ tính đâu. Cho bà ấy đi không ở nhà rên tao không chịu được..Mà đằng nào thì anh cũng cho bà béo đi. Đã được vé nào đâu....!!

Cái Dung nói :

- Biết thế nhưng cũng phải để chủ người ta chỉ chứ...Đây cứ kéo khách đi không coi ai ra gì..!!?

Biết cái Dung khó chịu , với tính nó tôi còn lạ gì :

- Ừ thì không có khách nên máu quá ấy mà....Tí về anh sẽ nói....!!

Nói xong thì tầm 5' sau có tốp khách mấy người. Bọn còn ở nhà là đi cả , đỡ phải tị nạnh nhau. Phải công nhận một điều Diễm béo đi lâu , lâu phải gấp đôi người bình thường. Bực nhất là tôi gọi điện về còn không về cơ, cứ bám rịt lấy khách. Gọi 1-2 lần sau tôi chán không thèm gọi nữa. Thích đi lâu cho đi, khổ mình chứ khổ ai. Bọn kia nó đi nhanh , xong nó về nó đi khách khác. Bà này đã không có khách còn đi lâu. Hỏi ra thì biết lý do , khách nó bảo nằm lại tí nữa nó bo cho 50 cành. Nhưng lắm lúc xong nó cũng chẳng bo , nghĩ cũng khổ.

Ở nhà tôi được 3 ngày mà không thấy Diễm béo lấy cái điện thoại Ip 6s bảo mới mua được 2 tuần nhưng đã cho người yêu mượn. Tôi thì ngày nào cũng thúc đi lấy điện thoại về còn lấy số khách quen. Sim thì cầm rồi nhưng số thì đéo có , chứ cứ ngồi nhà đợi khách vào thì ai nó đi Diễm. Lần nào hỏi đi lấy điện thoại chưa cũng :

- Mai chị đi lấy...

Mấy cái mai nhai đi nhai lại mà vẫn chưa thấy đâu. Nói đến người yêu là thấy hãm lồn rồi. Thế tôi mới hỏi :

- Thế chị không có con cái gì à...!??

Diễm béo trả lời :

- Bỏ chồng lâu rồi , giờ có một thằng con trai đang học lớp 10. Gửi ở nhà ông bà ngoại...Tháng nào cũng phải gửi tiền về nuôi nó.

Tôi cũng ngứa mồm :

- Thế mà còn yêu với đương, làm thì chẳng được bao nhiêu . Mà chị như thế yêu đương làm cái gì..

Diễm tỏ vẻ không thích :

- Thì người ta thiếu thốn tình cảm, phải yêu chứ. Mà cái anh ở đây hơi bị tốt...

Địt mẹ giống dở , đúng đầu có vấn đề. Tốt đéo gì có cái điện thoại mượn còn không trả. Mà tôi con thấy bọn con Hoa nó nói người yêu bà này toàn gọi cho bà này nhờ đánh lô đánh đề. Tôi thấy cũng đúng, tiền làm được mấy ngày ứng hết. Nhưng chẳng thấy mua bán gì cả, có hôm thì thấy khoe trúng được mấy chục điểm lô. Hôm đó xin đi ăn với bạn rồi cũng tếch đi đến 10h mới về. Lần đó về bị chị tôi chửi cho một trận , sau đó thì không thấy đi đâu nữa.

Cho đến một hôm , cả nhà vừa ăn cơm xong . Cái Linh đang gọt hoa quả thì có một ông đi vào hỏi :

- Mấy em ơi , Diễm có nhà không..!??

Tôi đi ra :

- Anh là...!?? Khách đi chơi hả anh...!??

Ông kia lúng túng :

- Ờ..ừ....

Tôi mời ông ây vào nhà , xong hỏi thế anh chọn ai trong mấy cô này. Ông này tiếp tục ngập ngừng :

- Thế Diễm có nhà không em..!??

Tôi mới gọi bà béo xuống , Diễm béo đi ra kêu :

- Chị tự nhiên đau bụng quá , đau ơi đau....

Tôi quay lại nói với ông khách :

- Diễm đây anh ạ...Nhưng đang đau bụng chắc không làm được . Anh chọn người khác nhé.

Ông khách giờ mới nói :

- Diễm gọi anh đến chở đi mua thuốc...Nãy nhắn tin bảo đau bụng...

Đúng là cái định mệnh , cặp đôi diễn tuồng fail nhất lịch sử . Bực cả mình tôi quay ra cáu :

- À thế anh đến đây đón bạn anh đi chơi hả...!? Sao anh không nói từ đầu đỡ mất thời gian...Thế chị Diễm nhắn tin đau bụng cho anh từ lúc nào..!?

Ông kia nói :

- Tầm 6h em ạ...!

Tôi cười rồi bảo :

- thế mà 6h30 chị ấy vừa đá ba bát cơm đấy anh ạ. Mà em chẳng thấy chị ấy kêu đau gì cả. Lúc anh đến mới thấy đau , nhìn anh mà chị ấy đau bụng thì cũng hơi ác đấy...Mà anh là người yêu nhỉ..!?

Diễm béo đứng nghe nãy giờ chạy ra nói :

- Ừ người yêu chị đấy ...Anh ấy chở chị đi mua thuốc.

Tôi quay ra trừng mắt :

- Hai anh chị nhìn em có giống thằng ngu không..!?? Xin đi tử tế thì đi , ốm đau nhà hai cái xe , hiệu thuốc cách đây có vài trăm mét. Còn phải chở nhau đi nữa à...??

Tôi nhìn ông kia nói :

- Anh không đi chơi thì anh về hộ em cái. Chỗ này không phải để yêu đương , mất thời gian....

Ông kia thấy tình hình không ổn đứng lên đi về luôn , Diễm béo quay ra tỏ thái độ với tôi :

- Chị đã hẹn anh ấy đến đây rồi.....

Tôi đéo nể nang gì nữa :

- Bà im mồm đi , hỏi bọn này xem chúng nó muốn đi chơi thì phải như thế nào. Hôm trước bà xin đi một tiếng mãi 3 tiếng sau bà mới về. Còn đây không phải cái nhà hoang , thích đưa ai đến thì đến. Nó phải có cái mồm , đừng nghĩ thằng này không nói là hiền..

- Nhưng hôm nay đau không làm được....

À lại còn trả treo :

- Đau cho nghỉ, mua thuốc gì có người chở đi. Còn không thích làm nghỉ luôn cũng được. Nhà này cần người đi làm chứ không phải nhà thờ nhé....Bà đang làm ảnh hưởng đến những người khác đấy.

Diễm béo không dám cãi nữa đi vào phòng , nhưng một lúc sau lại chui ra bảo hết đau rồi , vẫn đi làm được. Đang ngồi thì có số lạ gọi vào máy tôi xưng là người yêu Diễm lúc nãy. Nói chuyện trình bày hoàn cảnh , mong tôi đừng chửi hay đuổi Diễm béo đi.....Nghe kể thì tôi cũng thấy xuôi xuôi, không bực nữa.

Nhưng rồi mọi chuyện sau đó còn tệ hại hơn.............
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
CHAP 26: "BÀ BÉO 2"
ó một buổi tối , Diễm béo vừa đi khách xong hớt ha hớt hải chạy về nhà :

- Em ơi...Cho chị mượn xe đi ra đây một tí...

Tôi thấy lạ, tầm 9h tối còn đòi đi đâu :

- Đi mua cái gì giờ này nữa, không để mai mua được à..!??

Diễm béo nói :

- Chị đi mua cháo cho anh người yêu , anh ấy ốm cả ngày hôm nay chưa ăn gì...Đi một tí rồi về ngay thôi...10 phút.

Nói như thế chẳng lẽ không cho đi , Diễm béo phóng xe đi mà tôi thấy khổ thân cái xe vcl. Tầm 30' sau mới thấy quay về , tôi cũng chẳng nói gì vì may còn biết đường quay về. Về đến nhà thấy mặt mũi buồn thiu , Diễm béo vác ra ngoài vỉa hè ngồi buôn điện thoại cả tiếng đồng hồ. Khách vào cũng không thèm tiếp , cứ thế lúc sau thấy chửi um lên . Lúc đầu tôi tưởng Diễm béo nói chuyện với người yêu , nhưng không phải . Diễm đang nói chuyện với mẹ :

- Bà bảo nó có còn muốn đi học nữa không...!?? Con đi làm cũng mệt mỏi lắm . Nó mà không muốn học thì bà trả về cho thằng bố nó . Địt cụ nhà nó...!!

Chắc trong điện thoại bà ngoại đòi tiền đóng học cho con Diễm hay sao mà thấy Diễm gay gắt lắm :

- Con không có tiền đâu , đi làm ngày được có 1-200k . Mà ông bà cứ đánh chết cụ nó đi , chiều lắm đâm hư. Phải để yên con làm thì mới có tiền gửi về chứ.

Chửi xong Diễm tắt máy đi vào nhà , tò mò tôi hỏi :

- Chị nói chuyện điện thoại gì mà ầm ầm lên vậy. Lại còn chửi to nữa chứ..!!

Diễm béo mới kể thằng con trai ở nhà trốn học , vừa nãy bà ngoại gọi điện bảo cô giáo mời phụ huynh lên gặp, với đóng tiền học gì đó. Dạo này làm không ra tiền , lại dính vào yêu đương , lô đề nên Diễm béo không có tiền. Chính vì thế mới bức xúc , chuyện gia đình họ tôi cũng chẳng muốn quan tâm sâu. Hôm đó giời để lồn Diễm béo đi được hẳn 7 vé , gần 1h chuẩn bị đóng cửa Diễm béo đến nói chuyện với tôi :

- Hôm nay em cho chị lên nhà người yêu ngủ một đêm nhé...Anh ấy ốm không có ai trông. Chị lo lắm , mà e cho chị thanh toán hết tiền hôm nay nhé...Chị đi sáng mai chị về...!!!

Nghĩ lý do cũng hợp tình, với lại Diễm béo cũng không thân quen với ai ở nhà , tôi đồng ý. Nhưng dặn nếu ai hỏi thì bảo đi đêm khách quen của chị...Diễm béo vào lấy túi , tôi thanh toán tiền xong thì gọi hộ một cái taxi cho Diễm đi chăm người yêu. Sáng hôm sau tôi ngủ dậy tầm đó là 10h sáng, mở cửa ra quét dọn quán xá thì tôi thấy Diễm béo đi bộ từ đằng xa về, trời nắng sớm nên nóng. Nhìn cái thân hình hơn 60 cân mặc quả đầm xanh đi trên vỉa hè thấy nó nổi bật nhất phố. Về đến quán mồ hôi mồ kê nhễ nhại , tôi mới hỏi :

- Sao không đi taxi về mà lại đi bộ..!??

Diễm vừa thở hồng hộc vừa nói :

- Tiền đưa anh ấy mua thuốc uống với sáng đi chợ mua đồ ăn cho anh ấy hết rồi....Không còn đồng nào trong người. Đm trời nắng kinh thế...

Tôi cũng đến bó tay với bà béo này thôi , bà ngoại đòi tiền đóng học cho con thì không cho , cùn cáu còn chửi nhặng lên. Đêm hôm qua lấy gần triệu đến sáng không còn đồng nào , phải cuốc bộ mấy km về nhà. Mà thằng kia gọi lúc nào là phải nghe lúc đấy, cả ngày cứ ôm lấy cái điện thoại dán vào tai. Thằng kia thì biết Diễm béo đi làm Gái nên nó cứ moi móc . Nhưng khổ cái thằng kia nó được cái mồm dẻo như kẹo kéo , hôm nó gọi điện xin tôi đừng đuổi Diễm béo nghe cái giọng là biết dân mồi chài chính hiệu rồi. Nhưng kệ thôi , khuyên nhiều mình lại thành thằng rỗi hơi lo chuyện bao đồng. Tôi nói tiếp :

- Thê có cái điện thoại 5-6 hôm nay vẫn chưa lấy về à....!?? Không lấy về mà tìm số khách quen để còn gọi...Hay bán mẹ nó rồi cơ..

Diễm béo xua tay :

- Bán gì..Anh ấy bảo cho anh ấy mượn để xem phim , chơi game...Đợi anh ấy khỏi ốm rồi chị lấy.

Tôi nói :

- Em nhắc để chị biết mà mang về thôi . Có cái điện thoại câu cơm , chứ chị có lấy về cũng chẳng cho em. Mà tiền làm ngày nào hết ngày đấy thì làm làm gì...!??

Nói xong tôi đi vào nhà chuẩn bị cơm nước , đêm qua gần đóng cửa thì có khách đi đêm nên tôi để mấy đứa kia ngủ không gọi nữa , sáng sớm tụi nó cũng mới về. Trưa đó vừa ăn cơm xong thì có bà bán lô đối diện bên đường đi sang hỏi Diễm béo tiền lô hôm qua còn nợ...Thấy Diễm chạy vào phòng lấy tiền trả , đến chiều chắc lại thằng người yêu gọi , thấy nói chuyện con này , con nọ 50 điểm , con kia 30 điểm gì đó...Lại lô đề , nói chuyện điện thoại xong Diễm béo chạy sang đường nơi bán giấc mơ vào lúc 18h30 hàng ngày.

Tối đó bà béo không nuốt được cơm vì đánh ba con lô mà con nào cũng suýt thì trúng. Tiền thì hết , khách thì không chọn đi làm, lại được thằng người yêu là thánh lô , cụ đề. Thấy bảo hôm đó thua 100 điểm ( hai triệu mấy) , vậy thì làm sao ăn được cơm. Dọn dẹp xong Diễm béo nói với tôi :

- Mai cho chị về nhà thăm con nhé..Về mấy ngày chị lại ra.....

Tôi đồng ý luôn , vì Diễm béo có ở đây cũng chẳng có khách mà làm. Diễm ngập ngừng :

- Em cho chị vay mấy trăm đi xe được không..!!?

Tôi cũng ok luôn :

- Được , đi xe thì 500k là đủ , tí cho mượn luôn...

Thấy Diễm béo đòi về cả nhà cũng hỏi thăm lý do. Bọn cái Hoa , cái Dung cũng lấy ra bao nhiêu ví dụ về việc yêu đương những thằng nó biết mình đi làm. Cái Dung nói :

- Em không hiểu chị yêu đương kiểu gì mà cứ phải chăm nó như chăm con. Đàn ông già rồi mà ốm còn không biết đường mua thuốc. Suốt ngày thấy gọi điện đánh lô , rồi mua cái này cái nọ....

Diễm béo cãi lại Dung ma ma :

- Em biết làm sao được, anh ấy cũng mua cho chị cái này , cái kia. Với chị như thế này anh ấy vẫn yêu...Bọn em còn trẻ con biết sao được..

Nói thế là đủ biết Diễm béo chết mê , chết mệt thằng kia rồi. Giờ càng nói lại càng mang tiếng nên mấy đứa kia cũng kệ không hỏi han gì thêm.

Hôm sau Diễm béo dậy sớm , thu xếp quần áo rồi bắt xe đi về. Từ đó đến nay không thấy Diễm béo quay lại . Chỉ có bà bán lô đối diện thi thoảng lại sang hỏi thăm tôi :

- Cái béo nhà mày nó đã xuống làm chưa....Nó còn nợ cô......

Tôi cười nói :

- Bà béo đấy một đi không trở lại rồi....Chắc bao giờ người yêu trúng Vietlot thì chị ấy quay lại trả tiền..

Nói thế nhưng tôi biết Diễm béo vẫn quanh quẩn đâu đây , nhân viên nhà tôi đi làm về có nói gặp Diễm béo đi ở đường , khu gần nhà cái thằng người yêu kia. Biết vậy nhưng thôi kệ , coi như cũng tống được của nợ.

Tôi đoán Diễm béo vẫn cố đi làm ban ngày , còn ban đêm thì về ở với thằng kia . Âu đó cũng là tình yêu đẹp , biết đâu vì chăm lo cho quả người yêu mà Diễm béo sẽ gầy bớt. Lúc đó có khi lại thành hot girl chứ chẳng đùa.

Nhưng chung quy lại cuộc đời Diễm béo nếu cứ tiếp diễn như thế thì chỉ vỏn vẹn trong hai từ : Ngu Người.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
CHAP 27: "NHỮNG CHUYỆN OÁI OĂM"
Nhân viên đi làm đôi khi cũng gặp những chuyện tai bay vạ gió. Có một hôm như phải vía , khách thì đã không có nhưng toàn chuyện quái gở. Bắt đầu từ buổi sáng , hôm đó mới có 9h sáng quán còn chưa mở đã có hai ông khách nhây gõ cửa loạn xạ. Tôi vẫn dậy mắt nhắm mắt mở ra đón khách. Sáng chủ nhật mấy ông đi làm ca đêm tạt té. Mở cửa tôi nói :

- Hai anh đi chơi gì sớm thế , nhà chưa ai dậy anh ạ. Thiện chí thì hai anh vào nhà ngồi đợi em gọi mấy em nó dậy.

Hai ông gật đầu luôn , đi vào nhà ngồi đợi. Tôi đi vào trong gọi cái Linh với cái Dung dậy. Hai đứa này nó chăm cày , nói chung là gọi lúc nào cũng được. Tuy mới hơn 9h sáng nhưng thấy tôi gọi là hai đứa dậy luôn. Hai ông kia thì vội như ngày xoá tội vong nhân , ngồi ngoài thúc :

- Có chưa em ơi , lâu thế....

Cái đm , chưa được nổi 5' mà giục cái đéo gì. Nhưng tôi kệ , tôi bảo hai đứa nhân viên :

- Không phải trang điểm đâu, mà cũng khỏi đánh răng luôn. Sửa soạn tí quần áo rồi đi luôn cũng được. Hôn hít đéo gì đâu mà lo. Khách nó vã lắm rồi.

Hai đứa kia cũng lười, nghe thấy thế ra đi luôn. Phải nói là nhìn chúng nó lúc đấy như móc từ bãi rác ra. Đầu tóc thì bù xù , mặt mũi không phân són như xác chết trôi. Nhất là cái Linh, không trang điểm thì cứ phải gọi là Chim bay Cá chạy...Thế nhưng khi máu không dồn lên được nào mà lại chạy hết xuống chim thì kìm làm sao được. Hai ông khách đứng dậy xí phần là đi luôn. Không kêu ca gì cả , thấy quên quên cái gì tôi chạy ra :

- Ấy hai bác cho em xin tiền trước , mở hàng , mở hàng...Tiền cho nó đỡ mất dông...600k hai vé.

Một ông rút phát ra 600k đưa luôn. Hai con ma lem kia thì cứ lững thững vừa đi vừa chờ khách. Tôi vào nhà đánh răng , rửa mặt không ngủ được nữa. Tôi gọi điện cho bà bán thịt ở chợ nhờ ship cho ít thịt bò , với mua luôn hộ ít rau . Làm cái nghề này cũng tiện , đi chợ mấy lần là quen , cứ xin số mua đồ là các dì , các cô ở chợ làm sẵn rồi gửi người mang về đến tận cửa quán. Cứ cần ăn gì gọi điện trước là có người ship đến tận nhà.

Đồ vừa mang đến thì cái Linh về , tôi bảo nó đi rửa mặt rồi phụ tôi nấu cơm. Cái Dung về thì chui vào phòng ngủ tiếp. Đang nấu thì ông chủ nhà nghỉ chạy sang :

- Đứa nào vừa đi phòng 202 mà vỡ cả gương. Xuống không thấy nói năng gì cả....!!?

Tôi mới hỏi Linh :

- Em hay cái Dung đi phòng đấy..!??

Linh lắp bắp :

- Em..anh ạ...!!

Tôi nhìn nó nói :

- Thế sao lúc đó em không nói với ông nhà nghỉ để bắt đền khách..Mà em làm vỡ hay khách làm vỡ...

Linh trả lời :

- Khách anh ạ , lúc đó ông ấy treo cái quần thắt lưng nó đập vào vỡ một miếng.

Bố con tồ này , thế mà không nói sớm. Để bây giờ người ta dọn phòng người ta sang bắt đền. Khách thì nó đi rồi, mình phải đền thôi. Tôi quay ra nói với ông chủ nhà nghỉ :

- Bác cứ về thay cái mới đi. Hết bao nhiêu tiền tối sang cháu trả. Sáng ra đã vỡ gương vỡ kính. Kỵ lắm...

Xong xuôi tôi dặn cái Linh :

- Đi khách có vấn đề gì phải gọi cho anh. Hay đổ vỡ gì em phải báo cho nhà nghỉ chứ. Thế này tự nhiên mình mất tiền.

Linh lý nhí :

- Vâng em nhớ rồi , để em đền cái Gương cho..

Tôi nói :

- Thôi vé em anh đánh dấu rồi , dập xoá mất công. Coi như tiền sáng nay thu được bù vào đấy. Nhớ sau chú ý là được.

Đúng vỡ gương như có điềm gở , cả ngày chẳng mống nào vào nhà. Nhà nghỉ gọi đi , lên đến nơi khách toàn không ưng lại đi về. Ban ngày mà tụi nó thi nhau đốt vía, đốt vậy đốt nữa cũng chẳng ăn thua. Tối ăn cơm xong thì bắt đầu có khách , khách vào đi cái Dung . Tưởng ngon lành ai ngờ lúc sau Dung chạy về , vội lục trong phòng lấy thuốc uống. Tôi mới hỏi nó :

- Ốm hả em..Làm gì mà như ma đuổi thế.

Nó uống ngụm nước cho trôi thuốc rồi thất thần :

- Ui anh ơi, thằng vừa nãy chim nó to như cái chày ấy. Đi mà lúc nó xuất rách cả bao. Em phải vội về uống thuốc tránh thai đây này. Sợ thật....

Lồn cao su mà còn bù lu bù loa thì cái của thằng kia chắc như cái chày thật. Rách cả bao thì kinh rồi. Khách hôm đó vắng ,trời thì mưa phùn , tôi phải đội mưa đi đón cái Hoa ở mãi nhà nghỉ trên kia . Lên đến nơi thì nó lại đi khách nữa. Tôi lại phải ngồi đợi thêm 30'. Về đến nhà thì thấy cái Trang đang đi từ nhà nghỉ về , tôi hỏi :

- Vừa đi làm về hả em..Khách nhà hay ai mượn đấy..!??

Trang trả lời :

- Khách nhà anh ạ ..!!

Tôi tiếp :

- Thế thu tiền chưa..!??

Nó ngập ngừng :

- Khách quen của em anh ạ. Nó bảo nó đi chơi mặc nhầm quần nên không có ví . Hẹn 9h30 quay lại trả...

Nghe khách quen là tôi thấy hốt rồi, con này mà cũng có khách quen chắc chuyện lạ Việt Nam. Tôi nói :

- Vãi cả cứt , đi khách không có tiền mà cũng cho đi. Anh không ở nhà cái đã loạn lên rồi.

Nói thế chứ cũng chẳng biết làm sao....Đợi đến 10h chẳng thằng nào quay lại trả tiền. Biết ngay gặp thành phần địt bùng , tôi trêu nó :

- Khách quen của Trang có khác , cả năm được một khách quen...Đi quỵt luôn.

Cái Trang thì cứ nhắn tin gọi điện, thằng kia nó lại hứa mai đến trả. Tôi liền bảo :

- Thôi , không phải gọi nữa. Nó không đến đâu mà gọi. Coi như vé này mày miễn phí nhé. Tiền phòng tao trừ vào tiền của mày. Sau chớ có dại nghe thằng nào.

Và tôi đúng vì sau đó thằng mặc nhầm quần địt bùng đó có bao giờ đến quán nữa đâu. Trang thì cay cú , chửi bới loạn lên . Không cay sao được , tự nhiên cho nó nện không được tiền lại còn phải móc tiền túi ra trả tiền phòng. Âu cũng là do cái số...Đang nói chuyện với cái Trang thì cái Yến đi khách về , nó đi từ lúc tôi bắt đầu đi đón cái Hoa. Tôi ngớ người nghĩ con này đi lâu thế . Chợt tôi nhìn thấy nó đi đôi dép như cái xà lan :

- Mày đi dép ai đấy hả em..??? Dép guốc mày đâu..??

Yến trả lời :

- Em đi dép của khách , nãy nó trêu em đứt dép em rồi..Em lấy dép nó đi về..!?

Nghe thế tôi cũng thấy khó chịu , nãy khách vào nhà là hai thằng trẻ các mẹ cứ tíu ta tíu tít. Thấy khách trẻ là đi đéo muốn về, kiểu này trên phòng đùa nhau xong đứt giày , đứt dép chứ sao nữa . Tôi nói :

- Mày bị ngáo hả em , nhà mình gần đây mày đi bộ , đi chân đất về rồi thay giày , thay dép cũng được. Mày lấy dép nó về thì tí nó đi ra đường kiểu gì. Bạn bè nó trêu đi chơi gái mất cả dép , hay về nhà bố mẹ nó hỏi thì làm sao..!??

Vừa dứt mồm thì hai thằng kia nó phi xe đến quán , nó rồ ga tí đâm cả vào cửa quán. Tôi thấy đéo ổn đi ra nói :

- Làm sao đấy , có việc gì....Định phá quán à..!??

Thằng đi chân đất ngồi sau nói :

- Đến lấy dép ... Nãy con kia nó đi về.

Tôi gọi cái Yến mang đôi dép ra cho nó rồi bảo :

- Dép đây , lấy đồ lấy đạc thì cũng phải bình tĩnh chứ. Phi xe lên thế này đâm vào cửa kính vỡ thì làm sao....!!

Thằng ngồi trước cười khẩy :

- Chẳng làm sao cả..!!

Nóng mặt hai thằng ôn con này lắm rồi , tôi chửi luôn :

- Cái địt mẹ chúng mày , bố đố thằng nào đâm xe vỡ kính nhà bố mày đấy. Đâm vỡ bố cho mỗi thằng 5tr.

Hai thằng vẫn cố nhầy :

- Làm sao..Làm sao...??

- Sao cái địt cụ chúng mày luôn...Giỏi xuống xe..

Nói xong tôi phi vào nhà lục gầm giường lấy con phóng lợn ra. Hai con chó rồ ga đi một đoạn xong vẫn quay lại chửi :

- Địt mẹ cái lũ cave...

Quá bực mình tôi đi vào nhà mặt như đâm lê . Tôi chỉ mặt đám nhân viên nói :

- Chúng mày thấy chưa, lúc chưa địt thì nó cười cười đùa đùa. Chơi xong về nó quay lại nó chửi lũ cave đấy. Nghe có thích không...?? Chúng mày toàn tạo cớ cho chúng nó chửi..

Cả bọn im lặng không ai nói câu nào, tôi nói cái Yến :

- Đi khách thì trêu đùa ít thôi, vui thì nó vui , nó cáu lên nó đánh cho đấy. Mày còn lấy đồ của nó nữa...Thế nãy nó cũng ở lại đây đánh nhau thì có phải vì cái chuyện không đâu mà lại ầm ỹ lên không...!!

Địt lồn mẹ hai con chó sủa xong chạy bay chạy biến. Dám ở lại thể hiện lúc nữa thì bố mày cho lết xác về đến nhà. Nhưng chúng nó cũng khôn , biết đánh nhau ở đây thì chỉ có chúng nó chết. Chứ nhìn hai thằng đầu tóc gẩy lai , dựng đứng cũng lấc cấc lắm.

Tưởng những vận đen đến đây là hết nhưng vẫn chưa. Đêm đó nhà nghỉ gọi cái Hoa đi đêm , Hoa hôm đó không dính dáng gì đến hãm nên nghĩ cũng ổn. Cả nhà hôm đó mỗi mình Hoa được đi đêm. Sáng hôm sau nó về , mở cửa vào nhà nó gọi tôi :

- Anh ơi , ra em đưa tiền đi đêm nhà nghỉ họ trả.

Tôi đi ra , ngồi đợi nó móc cả hai bên áo ngực mà đéo thấy tiền. Nó mặc đầm hai dây mà nên làm gì có túi. Móc bên này không có nó lại móc bên kia. Vẫn chẳng thấy tiền đâu, nó nhìn tôi ngại quá chạy vào nhà tắm. Chắc là vào đó lột cả ra để xem có giắt ở đâu không. Đi ra đầm thì xộc xệch , dây đầm thì lệch sang cả một bên vai mặt nó ngắn tũn :

- Anh ơi chắc em đi xe về gió bay rơi mất tiền rồi anh ạ..!

Chắc cái gì nữa , trên người mày nếu không nhét tiền vào quần lót thì ngoài cái áo ngực ra còn nhét được vào mô. Hoa luống cuống :

- Để em đi xe quay lại tìm ....

Tiền rơi ra đường mà còn đòi tìm , nhưng thôi không lỡ cướp mất hi vọng cuối cùng của nó nên tôi vẫn để nó đi. 15' sau nó quay lại với gương mặt bánh đa ngâm nước :

- Không thấy đâu anh ạ..!

Thế là lại thêm một đứa đi đêm không được tiền. Có nhà tôi còn châm chước kiểu đấy 1-2 lần chứ nhà khác nó cứ trừ thẳng vào tiền nhân viên. Nhưng nghĩ cũng khổ cả đêm bị nó nện cho hai cái , đến sáng về thì rơi tiền. Trừ nữa sao được , tôi vẫn nói :

- Lần này coi như không công, lần sau cẩn thận . Cho tiền vào cốp xe ấy, mất nữa không những không được tiền mà anh còn trừ tiền nữa đấy.

Hoa cúi mặt xin lỗi :

- Vâng anh , em nhớ rồi...

Tôi bảo nó :

- Thôi đi ngủ đi , trưa dậy ăn cơm thì anh gọi...!

Đúng là các cụ đã có câu : Đen thì cái đèn nó cũng Nôn.......Haizzzzzzz
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
CHAP 28: "NHỮNG VỊ KHÁCH KHÔNG MỜI"
Làm cái nghề này ngoài những lúc phải cứng với khách ra thì mềm mỏng , khéo léo cũng vô cùng quan trọng. Khách vào nhà không thích còn đuổi ra được chứ cán bộ mà đến thì cứng đến mấy cũng phải mềm. Không những mềm có mà lại còn phải nhũn nữa cơ. Bình thường thì không sao , cứ vui vẻ làm ăn bình thường thôi. Nhưng khi nào có đợt quét là lại chạy như chạy nạn.

Nó theo dây chuyền với hệ thống cả rồi, các quan đi tuần là dân phải cẩn thận. Chẳng phải riêng quán xá, mà các nhà nghỉ đôi khi cũng hết hồn. Thời điểm luân phiên thay đổi cán bộ mới là lúc bị làm phiền nhiều nhất. Các anh ấy tích cực đi kiểm tra trật tự trị an , nhà nào cũng vào hỏi thăm tận tình . Hôm đó là ngày mà cán bộ khu vực mới chuyển về công tác. Trước đó hai ngày thì bà chị tôi cùng các quán xung quanh cũng đã gặp riêng nhau một buổi để nói chuyện.

Tầm đó còn sớm lắm , mới có 10h45 , đang ngồi thì có điện thoại từ ông Minh :

- Hôm nay nghỉ sớm đi em ơi , tắt điện đi...Đi kiểm tra đấy...

Tôi vội vàng tắt biển , nhưng vẫn để điện trong nhà . Mấy đứa nhân viên thì đang ngồi xem tivi. Lúc đó nhà còn hai đứa thôi , đợi đến 11h mà chẳng thấy ai đến kiểm tra. Đang đứng hóng thì có mấy xe máy đi đến , hai ông đi đầu thì mặc quần áo dân sự . Mới nhìn cứ tưởng khách tôi đi đến mời mọc :

- Hai anh đi chơi ạ...Hai anh vào nhà rồi.....

Chưa kịp nói hết câu thì hai xe nữa phi lên, hai chú dân phòng chở hai anh xxx trẻ măng. Thấy thế tôi hơi hốt :

- ......vào nhà uống nước anh ạ.

Địt mẹ , tí nữa thì " ...xem ưng ai thì đi " . Hai anh xxx xuống xe , chú dân phòng cầm dùi cui chỉ vào tôi nói :

- Giờ này mà vẫn chưa đóng cửa cơ à...Không nghe quán triệt à....!??

Đúng hãm lồn giờ này mới là giờ làm lại bắt người ta đóng cửa thì ăn cám . Mà cái ông chĩa dùi cui vào mặt tôi tháng nào cũng đến quán làm mấy lít. Biết là đi với cán bộ to nhưng cũng đừng vô tình với nhau như thế chứ , tôi dạ vâng :

- Vâng chú , cháu cũng rút biển rồi có làm nữa đâu. Chú xem cả khu chỉ còn mỗi điện đường...!!

Anh xxx trẻ thì có ăn học nên nói chuyện lịch sự hơn . Anh hỏi tôi :

- Thế nhà mình thường làm đến mấy giờ hả em..!.? Anh thấy mỗi nhà mình còn sáng..!

Tôi cũng trả lời :

- Dạ bình thường đến 11h là đóng cửa anh ạ. Em cũng tắt biển rồi, nhưng mấy đứa em nó ngồi xem nốt bộ phim. Còn hai đứa nữa đi ăn đêm , đợi chúng nó về là nghỉ anh ạ..!!

Nói là đi ăn đêm chứ chẳng lẽ nói em đợi chúng nó đi địt nhau về rồi mới đóng. Mà đóng con mẹ gì giờ này, giờ nghỉ là 1-2h đêm cơ mà. Anh xxx tiếp :

- Thế nhà mình giờ có tất cả bao nhiêu người. Mấy em đây đã đăng ký tạm trú , tạm vắng chưa...!?? À anh tên là *** anh mới chuyển về đây công tác. Hôm nay đi cùng mấy anh em kiểm tra khu vực.

Bỏ mẹ rồi, cái anh trước đây thì tôi quen . Anh này thì tôi nào đã gặp. Mà lại hỏi đến vấn đề tạm trú với tạm vắng thì không biết trả lời thế nào. Phét không được mà khai thật cũng không xong. Không đợi tôi trả lời anh ấy hỏi tiếp :

- Thế em là chủ ở đây à..? Anh tưởng chủ là chị abcd cơ mà..!??

Tôi vớ được cơ hội trả lời luôn :

- Đúng rồi anh ạ , em chỉ trông quán thôi. Còn chị em giờ không ở đây. Anh đợi em gọi điện cho anh nói chuyện luôn nhé.

Tôi lấy máy bấm số gọi luôn cho bà chị :

- Chị ơi , có mấy anh khu vực đến hỏi chị.

Bà ấy bảo tôi đưa máy cho anh xxx trẻ , đẹp zai. Trong lúc anh ấy đang nói chuyện với chị tôi thì tôi rót nước mời mấy anh còn lại đang ngồi xem Fashion trên TV . Hôm đó chiếu cái show của Victoria Secret nên các ông ấy chăm chú lắm. Chỉ có anh xxx trẻ kia là quan tâm đến công việc.

Nói chuyện một lúc thì anh xxx trả điện thoại cho tôi , anh nói :

- Em chú ý từ mai 10h30 là tắt biển , tắt đèn nhé..Anh không muốn nhắc nhiều đâu. Giờ em xem đóng cửa đi.

Tôi dạ vâng gật đầu :

- Dạ vâng....Em đóng cửa giờ đây.

Đoạn anh xxx nói mấy ông đang ngồi vẫn đang dán mắt vào cái tivi là đi xuống dưới kia. Mấy anh đi ra cửa tôi cũng theo ra tận nơi nói :

- Các anh về ạ...

Ông dân phòng với cái dùi cui lại thể hiện :

- Nói ít thôi...Tắt điện đi ngủ đi. Tí quay lại mà còn để thì đừng trách.

Đúng thể loại cậy có bóng quan lớn to mồm. Vậy mà những lần vào quán mình nhờ gửi "Thư" thì niềm nở tươi cười thế. Bố cái loại tráo trở, giở mặt như giở bàn tay. Loại này nói tôi đéo thèm nói lại. Các anh đi xong tôi vào nhà tắt bớt điện cho đỡ sáng, vì còn hai đứa đi làm chưa về nên vẫn phải để cửa đợi chúng nó. Tôi nhắn tin cho bà chị :

- Thế nãy có vấn đề gì không chị..!?? Hôm nay đi kiểm tra còn mặc cả đồng phục..Mà toàn xxx lạ thôi.

Chị tôi nhắn lại :

- Ừ..Không sao đâu. Mới về thì việc của nó phải làm thế. Chị cũng nói chuyện qua rồi. Hôm nào mời đi ăn một bữa, rồi có tí quà cáp. Nhà mình tầm này đông người.

Tôi hỏi :

- Thế hôm nay nghỉ sớm à..!??

- Ừ . Cậu xem đóng cửa đi. Nể mặt nhau tí. Dù gì cũng vào tận nhà nhắc rồi. Chắc hôm nọ chị đi gặp , không có mặt cậu nên bọn nó vào nhìn thấy lạ nên hỏi nhiều. Không sao cả..Mai chị xuống xem thế nào..!?

Đang nhắn tin thì cái Dung với cái Hoa đi về. Thấy chúng nó dựng xe ngoài tôi nói :

- Cho xe vào trong nhà luôn em ơi.

Cái Dung nhanh nhảu :

- Nãy xxx vào nhà mình hả anh..!?? Em với cái Hoa đi về thấy đứng trong này đông nên em không vào nhà nữa. Thấy họ đi em mới về.

Đúng người có kinh nghiệm nó khôn vcl , bảo sao tôi cứ thắc mắc hai đứa nó đi lâu thế. Hoá ra nó đánh hơi được nguy hiểm nên phóng qua nhà luôn chứ không vào. Tôi gật đầu :

- Ừ ..Họ vào bảo đóng cửa , tắt điện nghỉ sớm. Dung khôn như chó ấy nhể...!!

Cho xe pháo vào nhà đóng cửa không làm nữa , mấy anh em bỏ đồ ra ăn ngồi chém gió. Dung tiếp nốt câu chuyện đang dang dở :

- Em làm mấy chỗ em biết , ở mình còn lo lót tốt họ đến còn nhẹ nhàng. Chứ chỗ em làm ngày trước, 1-2h đêm họ đập cửa vào bắt dựng hết dậy. Kiểm tra giấy tờ các kiểu. Chủ phải đóng ngay cái phong bì rồi nói khó mãi họ mới để yên đấy.

Tôi hỏi nó :

- Thế mày đã bị bắt bao giờ chưa..!!?

Dung vừa ăn vừa nói :

- Em chưa, em chưa đi khách mà bị bắt bao giờ cả. Chỉ có một lần đang đi , khách nó đang nằm đè lên người. Tự nhiên bên ngoài gõ cửa ầm ầm. Hỏi ai thì không nói. Em sợ quá đạp mẹ nó thằng kia xuống mặc vội quần áo. Thằng khách thấy thế cũng tưởng xxx cũng mặc luôn quần , không kịp mặc sip.

Tôi hỏi thế sau đó thế nào thì nó nói :

- Có phải xxx đâu , thằng nào đi xong đợi bạn mãi không thấy ra. Nó tưởng phòng em là phòng bạn nó đang đi. Cứ đứng gõ cửa, sau phát đấy hết hồn. Em với ông khách cứ ngồi trong phòng, mãi sau thò ra mới biết không phải xxx.

Bảo sao tôi nhớ có lần ông chủ nhà nghỉ gọi nhầm phòng mà khách sợ không lên được luôn. Đm đang cơ cao trào mà toàn thằng chơi ác. Lắm lúc đang địt mà nó làm cho quả Tịt cmn luôn. Nghĩ đến cảnh đấy mà đau cả bụng.

Mọi hôm giờ này vẫn là giờ cày , hôm nay đóng cửa sớm mấy anh em lại được dịp buôn chuyện. Hoa kể :

- Em cũng chưa bị bắt bao giờ , nhưng có một lần như này mà em phải thấy mình may mắn.

Tôi hỏi chuyện của nó làm sao, nó tiếp tục nói :

- Thì có lần nhà nghỉ họ gọi em sang đi khách. Khách thì nằm trên phòng rồi , em đi sang thì thấy một chị đang đứng nói chuyện với chủ nhà nghỉ cái gì đấy. Xong chị ấy đi lên tầng, em thì cũng nghĩ là chị này đi làm...Em đi theo sau thì thấy chị ấy vào đúng cái phòng mà nhà nghỉ gọi em lên.

Chuyện ly kỳ vãi đái, đang kể thì nó lại nhai. Kiểu ăn tiếp sức, tôi nói :

- Xong làm sao nữa, kể nốt đi rồi ăn..

Nó nuốt xong mới tiếp tục :

- Thì em đứng nhìn , thấy bà ấy vào phòng, nhưng không đóng cửa. Em còn nghe thấy bà ấy nói : Ối zời , chồng với con say thì không về nhà ngủ. Còn vào đây làm gì, khổ say không biết gì thế này. May sao em tìm được anh . Dậy , dậy em dìu về nhà ngủ....Ở đây tốn tiền mà ai chăm.

Cả nhà chăm chú nghe câu chuyện , Hoa tiếp :

- Em thấy thế đi xuống về luôn. Đi qua lễ tân em còn mắng cái thằng ở đó. Con mẹ nó tí nữa thì em chết , thằng lễ tân nó bảo không nhìn thấy em lên. Lúc đó mải khách , nó cũng gọi về cho chị nhưng chị không nghe máy.

Tôi cười quắn ruột :

- Hoa may vl , sang sớm tí nữa thì bà ấy tóm cả đôi.

Hoa kể tiếp :

- Em đứng bên dưới , thấy bà vợ dìu ông chồng từ trên tầng xuống. Còn trả nhà nghỉ 50k tiền phòng. Xong cảm ơn thằng lễ tân rối rít. Bà ấy bảo bà ấy nãy thoáng thấy bóng chồng vào đây. Đi vào hỏi thì thấy đúng xe máy chồng , lên phòng thấy ông ấy say quá.

Hai vợ chồng bà ấy về thằng lễ tân mới nói :

- Bố kia giả say đấy, vào đây còn tỉnh như sáo. Còn bảo anh gọi nhân viên cho cơ mà. Thế mà bây giờ không mở được mắt. Tỉnh táo như con cáo.

Cái Hoa đứng chửi thằng kia mấy câu nữa rồi mới về. Tôi không nhịn được cười :

- Địt mẹ, may mà cửa phòng không khoá nên bà vợ mở cái được luôn. Chứ ví dụ mà khoá phòng, vợ gõ cửa gọi , ông kia tưởng nhân viên đi ra mở thì đúng ăn Lồn. Cái Hoa cũng may là đi sau bà ấy, chứ đi trước thi cũng ăn cứt.

Hoa nói :

- Thế em mới nhớ đời.....

Đúng là làm nghề gì cũng luôn có nguy hiểm rình rập...Chuyện thì cũng buồn cười nhưng cũng khá là cay đắng khi chúng nó không phải cặp bồ , không đong đưa các quý ông nhưng khi bị bắt thì Tội Lỗi bao giờ cũng là do tụi nó Hết...!!
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
CHAP 29: "ĐIỀM GỞ"
Công việc mọi ngày vẫn diễn ra bình thường như thế . Tôi thì ngày nấu hai bữa cơm, chăm lo cho chúng nó. Kiêm quản lý , thu ngân....Bọn nó thì ngủ ngày cày đêm , nhân viên thì không được đông như lúc tôi mới bắt đầu làm. Nhưng đó là tình trạng chung , quán tôi may mắn là vẫn duy trì được việc làm ăn vì còn có người. Một vài quán khác còn phải đóng cửa từ đợt Tết ra đến giờ. Chẳng hiểu sao mà năm nay kinh tế đói kém , làm ăn cái gì cũng chẳng đâu vào đâu.

Tôi với bà chị cũng tìm mọi quan hệ , quen biết để tìm người mới xuống làm mà đa phần đều lắc đầu. Ngay cả đến Đồ Sơn còn chẳng có nhân viên . Lý do là vì bây giờ chúng nó không đi làm Gái nữa mà chuyển sang một cách làm mang tính cao sang hơn : Dịch Vụ.

Thực tế cũng là "Phò" nhưng nó ở một tầm cao mới. Sang chảnh hơn , tự do hơn , tiền nhiều hơn....Ở những cơ sở nuôi Gái Dịch Vụ bây giờ người ta tinh vi và thủ đoạn hơn. Họ mở một quán Karaoke , hoặc mở một nhà nghỉ. Họ không nuôi như chỗ tôi , mà họ cho nhân viên thuê phòng . Kiểu như sinh viên thuê nhà trọ ấy. Ăn uống , ngủ nghỉ các bạn tự lo. Có khách thì tất nhiên bạn đi nhưng là bạn tự đi , không liên quan đến chủ quán ( chủ nhà ) . Họ chỉ thu tiền phòng của bạn , giá cả thì thoả thuận 100-150k/ phòng chẳng hạn.

Không cần biết gia vé một lần của nhân viên là bao nhiêu , kể cả nhân viên có đi 1tr một vé thì họ cũng chỉ lấy tiền phòng. Chưa kể khi đi hát , đi bay nhân viên được trả tiền theo tiếng. Vừa được ăn chơi , vừa có tiền , mà bay nhảy xong lôi nhau ra nhà nghỉ làm giá xong quất. Tự thu tiền tự hưởng luôn....Ngon quá còn gì, thế nên sau Tết , đa phần nhân viên về ăn Tết là bỏ chỗ cũ đi làm Dịch Vụ hết.

Nói ra cái lợi thì ai cũng tặc lưỡi : " Ừ thì làm cái kia ngon thế , mà sang chảnh hơn "Phò" tội gì chúng nó không làm. "

Đời đâu như mơ , cái gì chẳng có giá của nó. Nếu muốn làm như thế thì trước hết cần có một nhan sắc ưa nhìn, thân hình thon gọn. Mấy ông cứ thử ngẫm xem , gái tiếp khách trong mấy tụ điểm karaoke lớn em nào cũng là hàng chuẩn. Đm toàn hot gơn không, nhìn thì sang chảnh vậy thôi. Có tiền là nện được tất....Vì gốc gác cũng từ làm Gái mà ra cả..!??

Cái tiếp theo , nếu đã xác định làm Dịch Vụ thì khi bị bắt nhân viên cứ gọi là tập xác định . Vì mỗi địa phương có một cách làm việc khác nhau. Ví dụ như chỗ tôi thì dù nhân viên bị bắt nhưng mọi tội lỗi là chủ phải nhận hết. Không nhận không được, nhân viên chỉ bị giam một hai ngày. Khi nào mà tóm được chủ thì nhân viên được thả. Nhân viên không bị đưa đi cải tạo hay phục hồi nhân phẩm. Đấy là do có Chủ bảo hộ rồi , còn chỗ khác hả. Tiền nhiều đấy nhưng bị tóm thì xác định là vô trại luôn nhé. Chủ nó không liên quan đâu , cùng lắm chỉ là phạt hành chính lỗi vớ vẩn thôi. Chúng nó đâu có nuôi nhân viên , nhân viên tự đi làm tự thu tiền đấy chứ.....Và như thế em bay.

Cỡ mấy đứa nhà tôi thì chỉ có cái Trang hoặc cái Dung là đi làm kiểu đấy được. Cái Trang thì xinh , mặc dù nó hơi khó tính nhưng nếu tiếp khách hát , với bay lắc thì đúng nghề của mẹ ấy rồi. Ham vui mà , chẳng thế mà cũng có người manh nha gọi điện nhắn tin rủ nó đi làm Dịch Vụ . Nhưng khổ cái con bé bị tôi doạ cho không dám đi. Mỗi lần doạ tôi đều bảo :

- Mày cứ nghe mấy thằng quen trên mạng đi. Nó bán mẹ mày sang Trung Quốc thì đừng kêu...Không nhìn cái Hương à..!?? Đấy nhà người yêu có quán karaoke đấy...Giờ có khi mất cụ mày xác rồi...

Cái Trang nghe bị bán là kinh lắm, cả đời nó ương bướng nhưng cứ nghe đến bán sang Trung Quốc là nó sợ. Với thêm cái Linh cũng muốn ở đây làm nên nó cũng không cho cái Trang đi. Phải tốn bao nhiêu nước bọt tôi mới dụ được nó xoá số chặn face mấy thằng mặt lồn kia lại. Cứ để như thế kiểu gì có ngày nó cũng đi.

Cái Dung cũng có thể làm được vì nó chiều khách , nhưng Dung thì không ham hố hát hò, bay nhảy. Cái nó quan tâm là Nện và được Nện, ngày không đi được 10 cái là nó không chịu được. Nói nôm na thì kiểu như bệnh Sinh Lý ấy , không có không chịu nổi. Cho nên nó chẳng nghĩ đến Dịch Vụ với Gái Hát , nhưng đấy chỉ là một phần. Cái Dung nó khôn ở chỗ nó biết ở đây chủ phải lo liệu tất , ăn uống có người hầu. Nó cũng đi làm khắp nơi rồi , tốt xấu , thiệt hơn thế nào sao nó lại không biết. Đợt vắng khách nó chẳng xin về rồi tạt đi chỗ khác làm. Một thời gian sau không kiếm được hơn ở đây nó mới quay lại..

Vào chuyện chính , mới tuần trước khi xxx đến nhà kiểm tra bắt đóng cửa sớm . Hôm đó mấy anh em còn ngồi nói chuyện về việc bắt bớ. Đúng là độc mồm độc miệng , hôm đó là đầu giờ chiều. Tôi đang nằm trong phòng nghe nhạc thi có điện thoại từ nhà nghỉ Hoa Lan 2 :

- Alo..Em à..Nhân viên nhà em đang đi khách ở dưới Hoa Lan 1 phải không..!??

Tôi nói :
- Không anh ơi, nãy anh gọi mượn xuống Hoa Lan 2, nhà nghỉ chỗ anh cơ mà...!??

Ông nhà nghỉ tiếp :

- Không , anh gọi xuống nhưng đi cho bên Hoa Lan 1.

Ôi cái định mệnh , cái nhà nghỉ Hoa Lan 1 ấy nó rất hãm lồn. Cái con mụ trông nhà nghỉ đó nó keo kiệt , bủn xỉn đến từng cái bao cao su. Có một lần tôi chở nhân viên xuống đó đi làm mà cay cú cãi nhau. Nhân viên thì nhà nghỉ đấy nó mượn , nhưng nó ko đưa bao cho nhân viên vào phòng. Hôm đó cái Trang chạy ra bảo tôi :

- Anh ơi , nhà nghỉ họ bảo chúng mày đi làm thì tự chuẩn bị bao....

Tức mình tôi đi vào nói với con mụ chủ :

- Cô làm sao đấy, nhà nghỉ mà không có bao. Mà đây là khách nhà cô mượn nhé. Đã chở xuống tận mồm , có cái bao còn kiệt sỉ....

Con mụ kia nói lại :

- Thế mày không biết mang bao đi cho chúng nó à..!?

Tôi quát lại :

- Bà bị Điên à , nhà nghỉ nào người ta cũng có bao. Trừ khi đi khách sạn xa thì mới chuẩn bị bao. Ngày trước có thằng trẻ nó làm vẫn đưa bao bình thường....!!

Nói xong tôi quay lại bảo cái Trang :

- Đi về, không đi nữa...Làm ăn như lồn.

Cái Trang trèo lên xe thì con mụ kia gọi với :

- Đây bao đây...- Tay mụ ấy đưa 1 cái.

Tôi quay lại :

- Bao bủng gì..Nghỉ...Từ sau đừng có mà gọi. Cả tuần gọi được một khách , làm ăn như thế nghỉ mẹ nó đi.

Xong hai anh em chở nhau về , về đến nhà tôi chặn cmn luôn số của Hoa Lan 1. Thế nên có bao giờ tôi cho nhân viên xuống đó đâu. Hôm nay ông kia lại còn gọi hộ, tôi tiếp câu chuyện đang dở :

- Thế sao hả anh...Dưới đó đánh nhân viên nhà em à...!!?

Bên kia ông Hoa Lan 2 nói hốt hoảng :

- Chết rồi em ơi, công an nó đi bắt đập đá . Nó kiểm tra các phòng thì bắt được 3 đôi. Dưới đó mới gọi cho anh , bọn nhà em cũng bị bắt rồi. Nó đang lấy lời khai...Em xem trốn đi.

Tôi nghe thấy mà hoảng hồn, đây là bắt thật sự chứ không phải chuyện đùa nữa rồi. Dưới đó đang đi là cái Dung với cái Trang. Kiểu gì nó cũng khai ra quán , tôi vội vàng gọi cái Hoa với cái Linh :

- Hai đứa lấy xe máy đi lên thuê một phòng ở nhà nghỉ trên kia. Ở đấy tạm hôm nay. Nhà mình bị xxx bắt dưới kia rồi.

Hai đứa kia nghe vậy dậy đi luôn , tôi lấy tiền nong , xé hết sổ sách , sổ ghi vé hàng ngày . Cho hết vào một balo tôi đi sang quán nước đối diện bên đường ngồi vào góc khuất nhìn sang bên quán. Vì vội nên tôi không kịp đóng cửa , mà tâm lý lúc đó cũng không nhớ mà đóng cửa nữa. Quán nước bên đường cũng là chỗ thân quen của chị tôi. Quán đó là nơi mấy thằng em của bà ấy hay tụ tập để bảo kê cho quán nhà. Tôi đi sang nói :

- Mấy thằng đừng tụ tập ở đây nữa. Một thằng đi tìm chị đi. Tao ngồi đây xem thế nào...!!

Bọn nó đi , lúc này tôi mới lấy điện thoại chạy vào nhà vệ sinh gọi cho bà chị :

- Chị ơi, nhân viên nhà mình bị bắt hai đứa dưới kia rồi. Em bảo hai đứa ở nhà trốn đi. Còn em cũng đang ở bên quán đối diện.

Bà chị tôi nói :

- Chị biết rồi , nãy nhà nghỉ nó gọi bảo rồi. Không phải bắt đá đâu , nó bắt nhà mình đấy. Cậu đi được là may rồi, mà không đi đâu xa hẳn chỗ đó đi còn ở lại làm gì.

Tôi nói :

- Thì em xem có đúng nhân viên nhà mình không. Mới nghe vậy thôi chưa biết chính xác là ai. Chị biết là được rồi , lát em gọi taxi đi luôn.

Tôi đi ra thì đã thấy ngay hai oto dựng trước cửa. Lúc này điện thoại tôi dùng để làm đã tắt máy. Tôi đáp con mẹ nó cả sim đi luôn. Cố giữ bình tĩnh ngồi uống nước , nhưng không nhìn chăm chú sang bên kia đường. Thoáng qua tôi thấy 4 người mặc thường phục . Hai người đứng trước quán , hai người vòng ra lối sau. Còn hai anh xxx thì đang đi lại ở trong nhà. Lúc này không còn ai ở nhà.

Họ phải đảo đi đảo lại mấy vòng quanh nhà , đi ra đi vào. Phải gần 2 tiếng sau họ mới đi. Thấy gọi điện thoại liên tục , biết quán quả này không xong rồi. Tôi gọi taxi đi hẳn lên Hà Nội. (Đoạn gọi nhà nghỉ gọi điện báo tin kể ra thì lâu chứ thực ra tất cả diễn ra chưa đầy 10' ). Bởi vì trước khi làm tôi cũng tìm hiểu qua luật Mại Dâm với các khung hình phạt cả rồi. Mặc dù quán là của chị tôi, nhưng hiện tại tôi đang ở đó và quản lý. Trực tiếp làm việc với khách , suy ra nếu tôi bị tóm thì tôi là người chịu tội.

Cái này hai chị em cũng đã nói rõ với nhau ngay từ đầu. Mà việc bắt được chủ với không bắt được chủ nó khác nhau hoàn toàn. Bắt được chủ thì xác định có ra thì cũng phải một Mả tiền. Bà chị tôi cũng từng nói :

- Cậu cứ yên tâm , nếu bị bắt có Tiền ra được hết. Nhưng phải ở trong đó ít nhất 1 tuần đến 1 tháng. Lâu thì 3 tháng.

Tôi chưa bị Ngu , nên còn một phần trăm té được thì tôi vẫn phải té. Đằng nào cũng là Lo thì không ở trong đó vẫn hơn rất nhiều. Tối hôm đó tôi có mặt ở Hà Nội , thuê một phòng tại một hotel ở Cầu Gỗ tôi mới tiếp tục gọi điện nói chuyện với chị :

- Tình hình sao rồi chị..!!?

Chị tôi bên kia nói :

- Hai đứa nhà mình bị bắt , nó đến quán tìm chị đấy. Chị cũng đang lánh đi nhờ người giúp. Cậu không ở đó là không sao đâu. Quán đó chị vẫn là chủ nên nó chỉ tìm chị thôi. Nhưng cậu cứ lánh đi đã , đừng về nhà.

Tôi thấy hơi lo lắng :

- Sao bảo lo lót hết rồi mà...!?

Chi tôi tiếp :

- Công an thành phố em ạ. Không phải quận với huyện gì đâu. Quán mình là quán duy nhất chưa bị đập lần nào. Vụ này căng lắm. Chị gọi cho mấy ông ở huyện ai cũng nói không biết. Nhưng bọn nó cố tình đấy.

Tôi hỏi tiếp :

- Thế hai đứa nhân viên sao hả chị...!?? Có lo cho chúng nó về được không..!!?

Chị tôi nói :

- Nhân viên thì không lo , kiểu gì chúng nó cũng được thả thôi. Vấn đề bây giờ mình phải tìm cửa chạy giải quyết nhanh. Mà cậu bảo hai đứa kia cứ về nhà đi. Không đi làm , ở nhà trông nhà....Chị giờ phải nhờ người đi đặt vấn đề. Không ra mặt được.

Tôi cúp máy , gọi luôn cho cái Hoa :

- Em với Linh đi về nhà đi. Không sợ gì cả, tụi em cứ ở đấy. Không ai bắt đâu , anh với chị đang đi lo cho hai đứa kia về. Đừng đi làm nhé, đóng cửa ở trong nhà thôi.

Hai đứa nó vâng dạ rồi tắt máy , ngày hôm đó tôi lo lắng , hoảng hốt thật sự. Nghĩ lại may mà nhanh chân trốn kịp. Chứ không hiểu nếu bị bắt thì giờ tôi phải bị bọn nó đánh cho thừa sống thiếu chết. Ngày hôm sau cái Hoa gọi điện :

- Anh ơi, nãy xxx lại vào nhà mình. Họ hỏi chị , xong em bảo chị không ở đây thì họ hỏi ai quản lý...Em bảo không có ai , bọn em ở đây thôi. Họ đưa cái giấy anh ạ.

Tôi bảo nó chụp hình tờ giấy cả mặt trước lẫn mặt sau gửi cho tôi. "Giấy Triệu Tập" ghi rõ họ tên bà chị tôi. Vậy là tạm thời tôi không liên quan. Cái Linh gọi lại nói tiếp :

- Họ bảo đừng để phải đến lần thứ 3 . Lúc đó sẽ phát lệnh truy nã. Thế cái Dung với cái Trang sao rồi anh...?

Tôi cũng chưa biết tình hình như nào, nhưng vẫn phải nói trấn an tụi nó :

- Bọn nó cùng lắm hai ngày nữa là về thôi em. Chị đang đi lo liệu rồi. Yên tâm đi....

Nói xong tôi tắt máy nằm suy nghĩ , đã hai hôm nay chị tôi không gọi điện. Biết bà ấy cũng đang lo việc tôi cũng không nhắn tin hay gọi điện gì cả. Sang ngày thứ 3 chị tôi gọi :

- Xong hết rồi em ạ , mất hơi nhiều. Nhưng vậy là cũng coi là ít , nếu một trong hai chị em mình bị bắt thì phải gấp đôi chỗ đấy. Mà còn dính án......

Tôi hỏi :

- Bao nhiêu hả chị...!?? Thế xong thật chưa..?? Nhân viên bao giờ được về hả chị...!?

- 500tr , nhân viên thì tối nay chị phải đến đó làm thủ tục , ký giấy tờ thì muộn nhất mai hai đứa nó được về.

Vãi lồn , 500 triệu với tôi nó là một con số lớn. Chị tôi tiếp :

- 500 theo chị là chấp nhận được, hai đứa nó khác một đứa. Thêm nữa quán làm bao nhiêu năm. May cậu không bị bắt, nếu không phải thêm vài trăm. Mà bắt được cậu không ra được ngay đâu. Có khi còn phải chạy án đấy , hai chị em không bị sao là may rồi. Đây là chỗ chị quen biết nhờ cậy thì mới có giá đó.

Thôi không quan tâm đến tiền nữa , ít ra thì bà ấy cũng nói chắc chắn là bọn kia được thả. Tôi hồi hộp chờ đến tối xem bà ấy đi lo việc như thế nào....Đợi mãi đến 10h tối mà chưa thấy gọi điện...Nóng ruột tôi gọi cho bà ấy phải 5 cuộc mà không ai bắt máy..........
 

Bình luận facebook

Top Bottom