OnGoing Nghe cave kể chuyện (có hình sau)

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 24: Nơi tình yêu chưa bắt đầu P1
Sau hôm cùng tôi về nhà, Thương lại lao đầu vào công việc. Tháng này cô đã nghỉ quá nhiều rồi, nên như thể đang cố gắng kẻo lại không hoàn thành “kế hoạch tháng”. Tôi đoán vậy.
Làm thử phép tính.
400k/shot. Cắt phế lại cho thằng bánh 180k, còn 220k
Ngày làm đầy đủ thì 20 cuốc. Trung bình 15 cuốc.
Tháng làm 20 ngày.
Vậy mỗi tháng Thúy Anh có thể kiếm được tầm: 220 x 15 x 20 = 66.000.000 – Một con số lớn, cao tương đương lương CEO tại những tập đoàn lớn nhất ở Việt Nam.

Nhưng tháng này, cô đã nghỉ quá nhiều, chắc chỉ làm độ hơn chục ngày. Số tiền chỉ còn lại chắc chỉ 40 triệu. Trừ đi các khoản chơi bời, tiêu dùng cá nhân, trang bị “đồ nghề” để đi làm,… thì chắc còn lại tầm 1 nửa. Vậy là tạm đủ chu cấp cho mẹ cô chữa bệnh. Nhưng đấy là tính làm đủ ngày đến cuối tháng, và với lượng khách ổn định.
Tôi biết cô cố gắng. Khi không liên lạc được với cô, tôi biết cô đang ngủ, hoặc đang xoạc nhau với khách nào đó. Những tin nhắn của tôi thường chỉ được trả lời vào cuối ngày. Tuy vậy tôi thật bất ngờ là, tuy không liên lạc với tôi mấy, cô lại có gọi điện cho mẹ tôi đôi lần.
– Em xin lỗi. Mấy hôm rồi em bận quá.
– Đến mức không rảnh ra độ vài phút để trả lời tin nhắn của anh cơ à.
Tôi trả lời với đầy sự hờn dỗi, đang trông chờ những lời ngọt ngào, những lời thân thương để bù đắp cho sự hững hờ trong mấy ngày qua, nhưng rồi cái tôi nhận về cũng chỉ là sự thất vọng. Cô trả lời:
– Vâng!
Tôi thực sự muốn nhảy dựng lên, nhưng tôi biết bực tức hay nóng giận với cô cũng chẳng ích gì. Chỉ cần nhìn đôi mắt trong ngần ngây thơ của cô tôi sẽ lại hối hận. Vì vậy tốt hơn hết là đừng giận thì hơn.
– Em stress quá anh ạ. Chắc tại mấy hôm nay cố quá.
– Anh đã dặn làm vừa sức thôi mà em chẳng nghe
Tôi nhìn kỹ cô hơn. Ánh mắt vẫn trong ngần nhưng hiện rõ vẻ lờ đờ mệt mỏi, bao bên ngoài là một quầng thâm nhè nhẹ mà nếu không trang điểm sẽ thấy rất rõ. Tóc tai thì bù xù, quần áo thì lôi thôi. Có lẽ đi với tôi cô cũng chẳng cần phải trau truốt gì quá lắm, nhưng cũng không thể đến nỗi như người mất hồn thế chứ. Cô đẩy tô phở còn 2/3 sang phía tôi, bảo phở ngon quá, anh ăn nốt hộ em với, em thật không nuốt trôi. Tôi dù đã quất hết phần của mình từ lúc nào rồi, và đã thấm no, nhưng vẫn cố ăn. Thằng bạn tôi mới mở quán phở ngay đầu đường lối vào nhà nghỉ XXX nên tôi qua ủng hộ, và nhân tiện rủ Thương đi ăn cùng luôn, đằng nào cô cũng phải nghỉ chút để ăn tối mà. Tôi phải dụ mãi, bảo quán này hay lắm, đi ăn phở mà như đi bar vậy, cô mới hào hứng chút và đồng ý đi cùng. Quán có tên thật ngầu: Phở Bay!

– Em cũng phải nghĩ cho bản thân nữa chứ. Làm vậy để chết à.
– Nhưng không làm thì em cũng không biết phải làm gì nữa. Nếu có thời gian trống, lập tức em lại nghĩ linh tinh bao nhiêu chuyện. Mấy đêm rồi em mất ngủ.
– Thôi thôi. Dẹp hết đi. Sắp nghỉ lễ rồi. Lo mà sắng sửa về với mẹ đi. Chắc mẹ em mong lắm rồi đấy.
– Không đâu. Chắc em ở lại làm thôi. Em đã báo mẹ rồi bảo đợt nghỉ lễ này con không về được. Anh Tèo giữ ở lại làm cố, mẹ em đồng ý rồi, và rất vui nữa.
– Ơ … Anh thì nghĩ em vẫn nên về thì hơn.
– Em cũng muốn về. Nhưng anh thử nghĩ xem, em về trong bộ dạng thế này à? Thấy em uể oải mà mắt mũi lờ đờ thế này, mẹ em sẽ ghét anh đấy haha. Nên em không về đâu. Mẹ em đang vui, em không nên về… Hay anh cho em theo ké về nhà anh với Hihi
– Ớ ớ… Thật ra thì anh cũng không định về. Tại anh cũng đang đau đầu chuyện công việc quá
– Chuyện gì thế ạ, em giúp gì được không?
– À, linh tinh ý mà. Anh mới mất con Morning…
– Mất xe á?? Sao mất được? Xe của ai?? Anh báo Công an chưa??
Tôi cười to một tiếng. Chỉ có người trong nghề chơi coin hay chứng mới hiểu. Sau một giấc ngủ có thể được có thể mất, và cứ quy ra xe cho dễ hiểu. Tôi mất con Morning còn đỡ, mấy anh em cùng chơi toàn mất Camry với Mẹc ý chứ. Tôi muốn ngừng lại chút để trấn an lại bản thân, đợt rồi xốc nổi quá, vung tiền phát nào là quang tèo phát đấy. Rồi tự dưng có mấy chuyện dở hơi ở đâu xảy đến cũng khiến tôi bực mình. Viết truyện thôi mà cũng bị chửi, Voz giờ xuống cấp quá…. Về quê lẽ ra đã là một phương án tốt, nhưng chắc lại sẽ đau đầu vì chuyện bị bắt lấy vợ, nên thôi, ở lại Hà Nội và đi đâu đó chơi cho lành. Nhưng cũng thật chưa biết đi đâu… Trước khi Thương chào tạm biệt để ra về trước, tôi phải nhắc đi nhắc lại là làm ít thôi, giữ gìn sức khỏe nữa. Cô vênh cái mặt lên bảo kệ em, em cứ ở đây làm xuyên lễ luôn đấy, lêu lêu. Vẻ mặt đáng yêu của cô làm tôi tức muốn chết. Người đâu mà bướng.

Tôi hôm ấy về, dù đã muộn rồi, cô gọi điện cho tôi bảo, huhu chết rồi anh ơi, thằng chủ nó vừa báo em, đợt lễ này nghỉ nhé vì công an có đợt truy quét, mà toàn là cái gì liên ngành ý, nghe khiếp lắm, nên nó tắt số đi làm của em rồi. Nghỉ lễ anh đi đâu chơi cho em bám đít với.
– Rủ cái Hằng với thằng Nam đi Sa Pa nhé!
– Không. Em đấm cho anh phát bây giờ. Nghiêm túc đi. Anh định đi đâu không?
– Chưa. Anh cũng không biết đi đâu cả. Bạn anh thật sự nó rủ đi Sa Pa đấy, nhưng anh chối rồi, bảo tao vừa đi chưa được tháng. Em có ngại không nếu đi có cả bạn anh nữa?
– Èo. Thế thôi. Em ở đây ngủ vậy. Có một mình anh thì em xin đi ké thui
– Vậy từ từ để anh xem… Có gì mai anh báo nhé. Mà em nghỉ từ hôm nào?
– Từ 28 anh ạ. Hôm nay 25 rồi. Em làm chắc nốt ngày mai. Nghỉ luôn từ 27. Thật sự oải lắm rồi.
– Ô tô kê.
Tôi bắt đầu lên Google search xem có chỗ nào đi cho hai người dịp nghỉ lễ này thì hợp lý. Mấy chỗ loanh quanh Hà Nội thì chán chả có gì. Mấy điểm du lịch thì chắc chắn sẽ rất đông. Chả nhẽ lại rủ Thương về phòng rồi ôm nhau ngủ suốt mấy ngày trời?
Đang lướt vu vơ tự nhiên thấy có một banner quảng cáo đập vào trước mặt: Lễ hội pháo hoa quốc tế Đà Nẵng 2018, bắt đầu từ 30/4. Click vào xem. Ồ ồ! Ổn đấy chứ!
Hôm sau tôi gọi lại cho Thương, cô bắt máy liền. Tôi bảo em không đi làm à mà anh gọi phát nghe luôn thế này; cô mắng tôi đồ lắm chuyện rồi giục có gì nói mau.
– Nghỉ lễ đi Đà Nẵng với anh nhé!
– Đà Nẵng cơ á? Ăn chơi thế. Em tính chỉ đi gần gần quanh đây thôi ý
– Quanh đây có chỗ nào đâu, chán lắm. Với lại em cũng chả đi hết rồi còn gì.
– Nhưng em nghèo lắm huhu anh ơi làm gì có tiền mà đi chơi tận Đà Nẵng sang chảnh…
– Chắc cũng không đáng mấy đâu. Bạn anh làm phòng vé anh đặt được vé rẻ lắm. Còn ăn tiêu ở đấy ra sao là do mình mà. Với em trả được bao nhiêu thì trả. Anh hỗ trợ cho chút. Ok không?
– Nghe cũng hay đấy. Thế anh hỏi vé xem có hết nhiều ko rồi báo em. Em thật chưa đi máy bay bao giờ…
Tôi thật sự có quái đứa bạn nào ở phòng vé đâu, và tầm này cũng đào đâu ra vé rẻ đi Đà Nẵng. Tôi đặt luôn 2 vé khứ hồi, và gọi điện bảo cô, giả bộ reo lên, ui em ơi, bạn anh nó mua cho vé rẻ lắm. Khứ hồi mà có hơn 1 triệu 1 người đây này. Cô ngạc nhiên hỏi lại, thế thôi á, và cười hihi.

Nguyên ngày hôm sau tôi túc trực điện thoại để trả lời hàng tá thắc mắc của cô, từ việc mang gì, mặc gì, phải chuẩn bị gì,…. Tôi luôn tỏ ra khó chịu, chê cô gà, có vậy mà không biết, nhưng ngồi nhà luôn thầm mong cô hỏi thật nhiều, thật nhiều nữa. Chưa đi máy bay bao giờ, cô tỏ ra khá háo hức và có cả chút lo lắng. Tôi mua một cặp áo có in logo Blackberry, một đen một trắng, một size lớn, một size nhỏ, định là sẽ chụp ảnh để khoe trên Group về Blackberry trên facebook. Trên đấy hơi có ảnh gái mà dính líu đến Blackberry là y rằng toàn nghìn like.
Sáng hôm sau tôi gọi taxi qua đón, và có vẻ suốt một ngày tư vấn của tôi bằng thừa, hoặc cô cho rằng tôi trêu cô. Thương chắc thấy bất ngờ lắm khi tôi mặc áo phông, quần short, đi tông lào, trong khi cô diện một bộ đồ như thể đi dự đám cưới. Haha lệch tông quá. Nhưng không sao. Càng hay. Chắc cô nghĩ rằng đi máy bay toàn là những doanh nhân thành đạt hoặc ít ra là người có tiền, toàn người ăn mặc lịch sự đẹp đẽ chứ ai lại như tôi. Tôi thì chẳng quan trọng. Cốt sao để giản tiện, bớt mấy động tác lằng nhằng thừa thãi lúc qua cửa an ninh là được. Vào trong nhà ga, mọi người có chút để ý khi anh nông dân quê mùa, mặc áo Arsenal vì đêm hôm trước xem bóng đá và cổ vũ đội bóng con cưng trong trận bán kết Europa League, mà quên và lười thay một cái áo khác, đang nắm tay một cô tiểu thư xinh đẹp, diện đồ lịch sự, đi băng băng trong nhà ga đến quầy check in. Tôi biết Thương còn lớ ngớ nhiều cái nhưng ngại không dám hỏi, sợ tôi lại chê như hôm qua, nên tôi chủ động chỉ cho cô, từng bước một, phải thế này thế này,… cho tới khi ra nhà chờ.

Nửa tiếng nữa mới đến giờ bay, tôi tranh thủ lấy điện thoại ra, lên Voz xem còn thím nào chửi mình nữa không, bất ngờ thấy có tin nhắn của một thím, nick là Khanh3t. Thím ý bảo, Tèo đẹp trai à, nếu tới Đà Nẵng mà cần giúp gì thì nhắn mình nhé, mình làm ở sân bay và lái xe bán tải, rất vui lòng nếu được đưa Tèo và Thúy Anh về khách sạn, hihi. Tôi mang chuyện đó ra kể cho Thương, bảo bạn anh ở Đà Nẵng hẹn đón anh em mình đấy, nó biết cả em, tại cái tội em tag anh trên facebook cái ảnh ở Sa Pa. Thương như thấy chột dạ, bảo đừng, phiền bạn anh ra, không được nhờ đâu đấy. Tôi cũng chỉ đùa vậy chứ Thương thì tôi vẫn muốn giấu kín mít, nhất là với mấy thím trên Voz…
Máy bay lăn bánh, cất cánh và vụt lên bầu trời. Tôi nhường cho Thương ghế sát cửa sổ để cô ngắm bầu trời, còn tôi thì ngồi trong, vừa có thể ngắm trời và ngắm mắt cô. Nét căng thẳng đã hiện lên trên khuôn mặt cô khi máy bay cất cánh và bắt đầu xảy ra hiện tượng ù tai. Dù đã dặn trước rồi nhưng Thương vẫn đỏ ửng mặt để trải qua trải nghiệm cất cánh lần đầu trong đời. Mặt ửng hồng, mắt thì trong veo, background là khung cửa máy bay bên ngoài là bầu trời trong xanh có những đám mây trắng xốp bồng bềnh. Tôi nhanh chóng lấy điện thoại chộp lấy khoảnh khắc tuyệt đẹp ấy, và đặt luôn làm hình nền điện thoại. Cô giành lấy điện thoại của tôi để chụp ảnh bầu trời, vì của cô đã cất kỹ trong balo theo như khuyến cáo của tổ bay trước lúc lăn bánh. Cô chỉ chụp mấy tấm rồi quay ra ngắm điện thoại của tôi, khen “Đẹp thế!”. Chiếc Huawei Mate 10 Porche Design cầm trên tay chắc sang trọng, bóng bẩy hơn nhiều cái iPhone 7 Plus của cô. Tôi không phải mua để làm màu, mà thật sự tôi có đam mê với Porche Design, từ chiếc Blackberry P’9981, đến ổ cứng Lucie, Kính mắt, Bút máy,… Cứ cái gì có chữ Porche là tôi mua, trừ xe Porsche ra, vì quá nghèo.
11h trưa chúng tôi đáp xuống sân bay Đà Nẵng rồi gọi taxi về khách sạn Goden Sea 3 trên đường Võ Nguyên Giáp. Tôi lẽ ra đã chọn chỗ nào đó sang chảnh hơn chút, để ăn chơi và ngủ nghỉ cho đã đời, nhưng cứ nghĩ đến Thương, dù đã dặn là em trả được bằng nào thì trả, còn lại để anh, tôi đoán với tính nết của cô, sẽ nằng nằng đòi chia đôi sòng phẳng, thì đành tìm chỗ nào bình dân chút vậy. Dẫu vậy, những ngày này, giá phòng cũng đội lên khủng khiếp. Gần một triệu rưỡi cho một phòng một đêm. Và chúng tôi ở riêng, mỗi đứa một phòng. Phòng Thương có cửa sổ nhìn ra biển, phòng tôi thì không.

Giữa buổi trưa chúng tôi bắt đầu ra dạo phố, đúng hơn là dạo biển rồi đi ăn. Thương nằng nằng nặc đòi ra biển trước đã. Cô chạy lăng xăng trên mép nước và nhảy tót lên mỗi khi sóng dạt vào bờ để kẻo bị ướt giày. Đã rất lâu rồi cô mới lại chơi với biển, cô bảo thế, và biển Đà Nẵng thì sạch đẹp, nước trong hơn rất nhiều mấy chỗ cô từng đi như Đồ Sơn, Bãi Cháy, Sầm Sơn. Tôi nắm tay cô, chỉ về phía xa xa, kia là tượng Phật trên chùa Linh Ứng trên bán đảo Sơn Trà đó em, trong lúc cô còn đang căng mắt ra để nhìn thì tôi bất ngờ lôi xềnh xệch cô vào, quát:
– 1h chiều rồi. Đi vào ăn!
… làm cô tiu nghỉu giận dỗi.

Quá bữa rồi cũng chẳng biết ăn gì cho ngon nữa, chỉ muốn nhanh nhanh lấp cái bụng đói, nhưng chiều Thương, hỏi cô thích ăn gì. Thương lượn hết một vòng các thứ chậu, bể mà nhà hàng có, dường như chẳng muốn ăn mà cứ ngồi chơi với tôm hùm, với sò, với cua ghẹ, với cá đang bơi lội tung tăng. Địt mẹ! Mệt mỏi.

Cuối cùng cũng chốt được bề bề hấp, tôm hấp, ngao hấp. Tôi nhìn cô, cười bảo: Thương hấp! Hậu quả là bị véo tai một cái rõ đau.
Trong lúc ngồi chờ đầu bếp làm, tôi tranh thủ đưa mắt ngắm phồ phường Đà Nẵng. Nó đã khác khá nhiều so với lần trước tôi đến. Năm 2012, tôi tham gia một nhóm tình nguyện tuyên truyền về bảo vệ môi trường biển và tham gia bên lề vài hoạt động quảng bá bãi biễn Mỹ Khê vốn được ca tụng là đẹp nhất hành tinh. Và sau chuyến đi Đà Nẵng ấy, tôi tự nhủ là sẽ chẳng thèm đến đây một lần nào nữa vì nó chẳng để lại cho tôi một ấn tượng nào, không xứng với danh hiệu thành phố đáng sống. Tôi đã nghĩ danh hiệu ấy chỉ là kết quả của một chiến dịch truyền thông hiệu quả mà thôi, nhưng những năm sau đó cái tên Đà Nẵng liên tục được nhắc tên với những điều tích cực, mãi cho tới gần đây, sau khi ông Nguyễn Bá Thanh thôi chức Bí thư và thay bằng một lớp lãnh đạo mới, rồi vụ Vũ Nhôm Vũ Sắt nữa, mới nghe thấy những điều chưa đẹp về Đà Nẵng. Dẫu vậy, tôi vẫn tò mò và quyết quay lại một chuyến. Đúng là thấy phố phường đã sạch sẽ quy củ hơn, và dọc đường thì đã nườm nượp baroll khẩu hiệu chào mừng lễ hội pháo hoa. Ngay bùng binh đường từ cầu Rồng xuống đường ven biển còn làm quả cổng chào cao ngất. Hoàng tráng!
Tôi nhìn một tốp khách tây đang giơ tay xin qua đường để xuống biển tắm. Nhìn mấy em Tây ngon quá. Khiếp. Giò gì mà dài thuồn thuộn. Nước da thì trắng, nhưng cũng có đứa đen màu bánh mật sau mấy ngày tắm nắng, mông thì mẩy, ngực thì ngồn ngộn. Chẹp! Chẹp!

Thương còn đang cắm cúi vào điện thoại, chắc lại đăng ảnh ọt máy bay, biển, cá tôm lên facebook xong lại làm thơ. Tôi cũng mở điện thoại lên, vào profile cô xem có anh Tèo trong thơ không. Không có. Cũng chẳng có bài thơ nào. Cả zalo lẫn facebook. Đù! Vậy chắc là đnag chat với đứa nào rồi? Trai hay gái? … Tự nhiên tôi hờn vu vơ…
Lái laaaaa…..!!
Một đĩa tôm hấp, một đĩa bề bề hấp có 4 con bưng lên trước, bát ngao hấp bưng lên sau. Thương quảng điện thoại xuống bắt đầu trổ tài … bóc tôm. Cô ăn ít nhưng cứ thích bóc và đút cho tôi ăn. Tôi chẳng dại gì mà không nhận sự tốt bụng ấy cả, chả làm gì, chỉ há mồm chờ ăn, nhưng thỉnh thoảng cũng bị cô chơi xỏ bằng cách chấm quá nhiều mù tạt. Tôi dù cay nồng lên mũi nhưng vẫn cố giữ nét mặt thật bình thản nhìn lại cái cười độc ác của cô, tỏ vẻ anh không sao, không sao đâu mà, còn lâu mới bị sao,… cho tới khi nước mắt giàn giụa.
Ăn xong cũng hai giờ chiều cmnr. Cô lại đòi ra biển chơi tôi phải quát về đi ngủ đi, hư là chiều anh không cho đi Hội An đâu đấy, cô mới chịu.

4h, chúng tôi xuống bắt xe đi Hội An. Trên đường đi thì còn tạt qua cái làng đá mỹ nghệ chết tiệt gì ấy. Tôi thì chẳng hào hứng lắm, Thương cũng vậy, nhưng chót ngồi trên xe chém gió tưng bừng với anh lái xe rồi, và ổng đã chủ động dừng lại để cho chúng tôi ngắm bao nhiêu tác phẩm điêu khắc đẹp đẽ và kỳ công rồi, chả nhẽ lại không cố nán lại chút để ổng vui lòng. Ngoài thời gian ra thì chẳng mất gì cả…. Nhưng tôi thì chỉ thích đến Hội An ngay thôi. Hội An, Huế, Sa Pa, Quảng Bình,… Đó là những vùng đất đáng yêu mà tôi luôn nhắc mình phải quay lại thật nhiều lần trong đời. Nửa tiếng ngắm đá chỉ thu lại có hai tấm anh. Một là Thương dang tay mô phỏng động tác dang cánh của con đại bàng. Hai là tôi ngồi bên cạnh một bức tượng đá nữ khỏa thân, hai tay bóp vú tượng.

Xe dừng ở cổng làng, anh tài xế đưa tôi card và bảo chúc anh đi đi chơi vui vẻ, khi nào sắp về thì gọi em, em ngồi ngoài đây đợi.
Trời chưa tối hẳn, phố còn chưa lên đèn, tôi bảo Thương tranh thủ ăn đi kẻo tý đi dạo ngắm đén lồng là chỉ muốn chơi, không muốn ăn đâu đó. Chúng tôi ngồi ở một gánh ven đường, và mỗi người quất hết một tô mì Quảng cộng một tô cao lầu. Thật lòng tôi chẳng thấy lấy gì làm ngon, nhưng vẫn thích ngồi đây để trò chuyện với mấy người bán hàng. Chủ quán của tôi là một cô gái khá trẻ, chắc chỉ ngoài hai mươi xíu, xinh gái, đội một cái nón lá mới tinh, và rất hay cười.
– Em có phải cô bán hàng xinh nhất ở Hội An này không?
Cô gái tủm tỉm cười nhìn tôi bảo, anh này đừng trêu em, chị nhà anh còn đẹp hơn em nhiều. Mặc cho những lời giải thích của Thương bảo chúng tôi là anh em ruột, cô gái bán hàng vẫn nằng nặc không tin bảo làm gì có chuyện anh em ruột mặc áo đôi hình trái tim từ Hà Nội vào đây chơi bao giờ. Nói bằng giọng Quảng Nam, hơi khó nghe nhưng thật dễ thương. Rồi ngồi hỏi han ra một lúc mới biết cô là sinh viên ĐH Kinh tế Đà Nẵng, cuối tuần thì tranh thủ về phụ mẹ bán hàng… Thật lòng tôi thích những cô gái như cô gái bán mì Quảng này… Thích để cưới làm vợ!

Trước khi đi cô còn dặn, anh chị đi dạo nếu xíu nữa về mà vẫn đói thì quay lại đây ăn nhé. Trước một lời đề nghị dễ thương như vậy, tôi chẳng thể nào không hứa mồm: Ok em!
– Giám đốc Tèo đào hoa quá. Ngồi ăn bún thôi mà em bán hàng cũng quý. – Thương vừa nói vừa cười nhưng rõ ràng trong lời nói có chút hờn dỗi.
– Cũng đúng. Đến cô gái đẹp nhất Vịnh Bắc Bộ còn quý và đồng ý đi chơi cùng xong cho nắm tay như vầy nữa là. – Tôi vừa nói vừa đưa tay nắm tay Thương dẫn qua một cây cầu nhỏ.
Không thấy phản kháng gì. Lại còn thấy chủ động luồn tay vào khoác. Con gái đúng là… dễ bị lừa!
Phố phường Hội An, chẳng có gì ngoài màu sắc. Những chiếc đèn lồng đủ thứ màu bắt đầu lên đèn, tỏa sáng rực rỡ. Suốt một con phố dài lấp lánh những xanh đỏ tím vàng. Tự nhiên tôi thấy chán chán… chẳng muốn đi đâu, thà rằng cứ ngồi ở quán kia nói chuyện với em bán hàng còn hơn. Vì chỉ có một hoạt động duy nhất là đi bộ và ngắm đèn. Hàng hóa các loại bày ra la liệt nhưng tôi chẳng có hứng mua cái gì. Và dòng người thì đông đúc kinh khủng, muốn chụp một tấm hình không dính background là đám người lô nhô thôi mà cũng khó, nhất là trên cái cầu Nhật Bản.
Rẽ vào một con ngõ thật vắng, đèn cũng không rực rỡ như bên ngoài kia, tôi mới rút điện thoại ra chụp cho Thương vài tấm. Cô khen điện thoại tôi chụp đẹp hơn đứt con iPhone của cô, và đòi tôi chụp thêm mấy tấm nữa, đoạn kéo tôi vào ôm eo rồi chụp một cái tự sướng. Hết.

Tôi không thể ngờ được là chuyến dạo Hội An lại chán đến thế. Hội An cũng không còn bình lặng như cách đây 6 năm. Không có tiếng đàn tranh, đàn bầu, đàn nguyệt trước các mái nhà cổ, mà thay vào đó là tiếng loa đài om xòm, tiếng hò dô ta trong các quán nhậu. Ấy thế mà đi dạo lòng vòng cũng hết mấy tiếng đồng hồ lận. 9h, tôi bảo Thương về đi. Thương cũng mệt rồi, bảo ngồi đâu cho đỡ mỏi chân đã, em không lết ra đến xe được mất. Cô nhìn và như đọc được suy nhĩ toát lên từ ánh mắt tôi…
– Đi ra quán lúc nãy ăn mì đi anh. Em tự dưng thấy đói.
Tôi thì tất nhiên chẳng thể nào từ chối một tấm lòng thơm thảo đến vậy. Đi!
Tiếc rằng lúc quay lại thì cô gái ban nãy đã về để mẹ cô trông quán. Cả tôi và Thương đều có chút nuối tiếc, chúng tôi không ăn nữa mà ra thẳng xe, không quên mua cho anh tài xế một chiếc bánh bao nhân thịt hai trứng.
Anh lái xe vui vẻ nhận cái bánh nhưng gói lại, bảo em ăn no rồi, để đêm em ăn sau, rồi hỏi anh chị đi chơi có vui không, mai có đi đâu thì gọi em nhé, SĐT em trên card đó. Ừ, vui lắm, ừ có gì mai anh gọi. Tôi đáp lại bằng mấy câu xã giao, vừa vòng tay ôm Thương để cô gục đầu vào vai ngủ. Xe đi chậm chậm trên con đường ven biển, êm như ru,…
Tôi đưa Thương lên phòng, dặn cô ngủ sớm kẻo mệt và mai dậy sớm xuống lầu ăn buffet. Trở về phòng, tôi mở liền điện thoại lên xem. Có vài “trong hộp” trên Voz vẫn gửi đòi xin link, xin chap; vài cái thì trách, chửi. Không quan tâm lắm. Điều tôi quan tâm là vài mã chứng khoán đã tăng điểm, tính sơ sơ, lại vừa cứu được con Wave rồi haha. Tôi cười sảng khoái rồi nằm uỳnh xuống nệm. Kể ra đi ngủ thế này, cũng có chút cô đơn….
Reng! Reng! Reng!…. Tôi với điện thoại, uể oải trả lời:
– A lô ô ô ô ….
– Anh ơi anh ngủ rồi à đâu mà ko trả lời tin nhắn của em.
– Anh chưa. Anh còn đang nhớ em không ngủ nổi đây. Điện thoại kia anh đang để sạc trên bàn không để ý. Có chuyện gì thế?
Là vì sim chính của tôi bao giờ cũng lắp vào con Blackberry P’9981 cục gạch còn mấy máy cảm ứng chỉ lắp sim phụ với vào mạng. Thật ra tôi cũng đang để nó ngay trên nệm nhưng ngủ thiu thiu không biết Thương nhắn tin. Và tôi thì có phản xạ đối đáp lấp liếm rất nhanh…
– Sang phòng em chơi đi. Em cũng chẳng ngủ được. Thấy sợ sợ…
– Ừ anh qua liền đây…
Tôi mò sang phòng Thương, cô ra mở cửa rồi trở vào nằm phịch xuống nệm, ra lệnh:
– Anh! Bóp chân cho em! Huhu mỏi quá.
Tôi chẳng lấy gì làm ngần ngại, tụt luôn cái quần ngủ của cô ra, còn mỗi quần lót màu xanh nước biển, bảo để anh dễ làm, quần vướng víu lắm. Tôi bắt đầu bằng đồng tác băm thịt, rồi tùng xẻo, rồi bóp, rồi xoa. Cô khen thế này thoải mái lắm, anh ở đây bóp chân cho em suốt đem đi, tôi ừ ừ, và vỗ đét một cái vào mông. Mẩy thật.

Nhưng chỉ tầm 20 phút sau, cô bảo không xoa bóp nữa, em hết mỏi rồi, anh ngồi đấy em gọt hoa quả cho mà ăn. 12h đêm, gọt hoa quả đãi khách. Em tôi bị điên rồi. Tôi chỉ dám nghĩ vậy chứ cầm quả táo lên cắn ngập mồm thấy cũng ngon thật.
– Anh ở đây ngủ luôn với em nhé. Chẳng về phòng nữa đâu. Ngại lắm.
– Thôi, ăn xong rồi về đi. Em không có ý giữ đâu
– Tiện thể, anh có chuyện này phải kể cho em.
– Ok, thế được. Nhưng chỉ kể chuyện và ngủ. Không được làm gì đâu đấy nhé!
———-
Tôi để Thương nằm gối đầu trên tay. Cô giục anh có chuyện gì thì kể đi. Tôi quay sang nhìn cô một cách nghiêm trọng, tay còn lại đưa lên xoa nhẹ nhẹ vào vú.
– Thương ơi. Chắc từ mai, anh … không nhắn tin chúc em ngủ ngon nữa đâu!

Thương nhổm hẳn dậy, mở to mắt nhìn tôi:
– Có chuyện gì thế anh??
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 25: Nơi tình yêu chưa bắt đầu P2
Thương nhìn tôi bằng ánh mắt đầy nghi hoặc và có phần thảng thốt.
– Em. Dù có chuyện gì đi nữa thì em hãy cứ tin là anh rất yêu quý em. Nhé Thương!
– Nhưng anh phải nói cho em là có chuyện gì đi chứ!
Tôi không nói gì, chỉ nhìn cô âu yếm. Thương càng sốt ruột và tò mò, cấu mông tôi một cái, bảo, nói mau!
Tôi kéo Thương xuống nằm cùng, ôm thật chặt.
– Từ mai anh sẽ không cần nhắn tin chúc em ngủ ngon mỗi tối nữa. Mai anh trả phòng anh và chuyển sang ngủ với em luôn. Trước khi đi ngủ, anh sẽ thơm lên má em và nói khe khẽ vào tai: “ Thương Thương của anh ngủ ngon nhé!”. Em thấy vậy có được không?
– Đồ đáng ghét! Em đùa với anh đấy à? Em là để cho anh trêu đùa đấy à?
– Không. Không…. Em không phải để đùa. Em là để yêu.
– Buông ra. Đáng ghét!
Thương giãy thật mạnh để thoát khỏi cái ôm của tôi, rồi hẩy mông ra sát cạnh giường nằm, không cho tôi động vào người. Tôi đưa tay lên sờ ngực. Cô hất ra. Sờ bụng. Hất. Sờ đùi. Hất.
Cuối cùng tôi dang hết tay chân và chìm vào giấc ngủ ngon lành, vì vừa trả được mối thù ban trưa. Haha cái tội cho anh ăn mù tạt cay xé mũi à. Đáng đời! Tôi ngủ thật. Kệ cm cô đang hờn dỗi, không biết có ngủ hay không.

Sáng hôm sau tôi trở dậy và thấy cô ôm tôi và quặp chặt như thể chim đại bàng quặp con mồi. Lẽ ra tôi sẽ chẳng đánh thức cô dậy, và cứ chịu nằm yên thêm vài tiếng nữa để cô ngủ, Thương có tật ngủ dậy muộn; nhưng khi thấy lấp ló sau rèm cửa thứ ánh sáng bình minh mê hoặc, và có tiếng sóng vỗ rất khẽ văng vẳng trong không gian, tôi nghĩ mình nên đánh thức cô dậy.
– Em. Em ơi. Ra biển ngắm bình minh không?
– Hớ? Hớ? Cái gì cơ?
Cô ngái ngủ nửa tỉnh nửa mê nói ú ớ trong mồm, nhưng sau đó thì tỉnh hẳn dậy và như sực nhớ là trận dỗi tối qua, định đẩy tôi ra xa nhưng lúc ấy tôi đã kịp quay sang để ôm em thật chặt rồi.
– Mặt trời sắp lên rồi. Đi ra biển không?
Ngồi bật dậy, chạy tót ra cửa sổ, kéo rèm, và reo lên: Woaaaaaa!!!! Có lẽ cô đã quá sung sướng khi nhìn thấy biển trong một buổi bình minh thật đẹp. Tôi cũng reo lên “Woaaaaaa!!!” nhưng là vì lý do khác.
– Đêm qua em làm gì anh thế mà lại không mặc quần?
– Có anh làm gì em thì có. Rõ ràng đã không cho chạm vào người rồi mà sáng ra còn ôm người ta như thế. Đồ xấu xa, đáng ghét. Lêu lêu
Cô nheo mắt thè lưỡi ra trêu tôi, trong khi tôi còn há hốc mồm vì đang từ nạn nhân lại thành thủ phạm, chứng cớ cũng rõ rành rành như thế, lúc cô mở mắt là tôi đang ôm cô chặt lắm rồi. Tôi bĩu môi một phát, gớm, làm như báu lắm ấy. Chả biết từ bao giờ tôi hay bắt chước lại mấy động tác dễ thương của cô.
– Anhhhhh! Ư ư ư ư ! Em mặc gì ra biển bây giờ? – Cô hỏi tôi giả bộ như mếu
– Mặc bình thường thôi.
– Nhưng còn chụp ảnh nữa mà. Phải mặc đẹp chứ!
– À, đợi chút!
Tôi chạy biến về phòng mình, lấy cái áo thun in logo Blackberry ra, đưa cho cô cái màu trắng, còn tôi mặc cái màu đen. Tôi bảo cô mặc quần short luôn để tẹo nữa, đứng trước biển sẽ là một cặp giò thật đẹp.

Thế là chúng tôi thong dong ra biển, còn quá sớm để mặt trời mọc, nhưng đã có khá nhiều người ở đó rồi, người thì đi bộ, người thì tập thể thao, người thì đã bơi lội lặn xùm xụp dưới nước, và tôi thì nắm tay cô đi bộ trên mép nước, đi mãi, đi mãi, chẳng biết về đâu,…. Cô chỉ tôi nhìn xuống dưới, những vết chân in vào cát rồi bị sóng san mất, bọt trắng táp lên cả chân. Tôi thì cũng nhìn theo nhưng chủ yếu liếc liếc sang cặp giò của cô. Trời! Thật khó hiểu! Cặp giò ấy tôi đã ôm ấp vuốt ve, hôn lên bao nhiêu lần, mà giờ sao chỉ nhìn liếc liếc thôi cũng thấy phê quá. Tôi thấy có gì đó cồm cộm bên trong quần,…
Chúng tôi cứ cúi gằm mặt thế mà đi, cho tới khi đụng phải một cái thuyền thúng đang úp ngược trên bờ. Như thể bản năng, cô đứng tạo dáng và nở một nụ cười thật tươi. Tôi cũng chẳng nói gì mà lấy máy ra chụp liền cho cô 69 tấm ảnh. Thần Mặt trời thì một nửa khuôn mặt của Ngài lên trên mặt biển, âu yếm nhìn thương và rọi cho cô một thứ ánh sáng kỳ diệu, lung linh, hiền dịu. Mắt cô long lanh. Nếu chọn một khoảnh khắc xinh đẹp nhất của Thương, có lẽ tôi sẽ chọn khoảnh khắc này. Cô đã đẹp, mà lại còn được sự ưu ái của đáng siêu nhiên. Quần short khoe ra cặp đùi trắng thon dài miên man. Áo thun Blackberry cá tính. Mũ vải vành rộng – cái mà mẹ tôi mua cho Thương hôm nào, nó hợp tới mức cứ như thể mẹ đã chuẩn bị đồ cho chuyến đi của chúng tôi vậy. Tôi đồ rằng, ảnh này mà đăng lên Nhóm BlackBerry vốn toàn đực rựa, chắc chắn không dưới nghìn like. Nhưng tôi là người ích kỷ, có lẽ tôi sẽ chẳng đăng đâu, mà sẽ mang đi rửa, phóng to lên, thành một tấm ảnh treo trước bàn làm việc.

Thương nhí nhảnh chạy lại giằng máy trong tay tôi, vuốt vuốt để xem những tấm ảnh vừa chụp và reo lên khẽ khẽ, mắt ánh lên niềm hạnh phúc. Tôi tự dưng vui lây, và tin chắc rằng tẹo nữa sẽ được đọc một bài thơ hay ho nào đó. Ồ, những sẽ chẳng có tôi ở đó rồi, vì có chụp chung tấm nào đâu, tôi thấy hơi tủi thân vì điều đó; tôi luôn muốn có mặt trong ảnh và trong thơ của cô như những ngày ở Sa Pa…
Sáng sớm thủy chiều xuống, để lại một bãi cát dài vô tận với những lỗ cua lỗ còng đào và đùn đất lên trước cửa hang. Một con còng luống cuống chạy trốn khỏi chúng tôi nhưng lại bò vào ngay chân Thương khiến cô giật mình sợ hãi nhảy tót lên ôm quặp lấy tôi. Và một cảnh tượng lãng mạn đã xảy ra, tôi vòng tay ôm lại và đặt lên môi cô một nụ hôn. Hình như lâu rồi chúng tôi chưa hôn nhau, và đã hôn rất lâu, đến khi mở mắt buông nhau ra thì mặt trời cũng đã ló hết để chiếu những tai nắng rực rỡ khiến chúng tôi cảm nhận rõ sự ấm áp.
Ngoài kia, sóng vẫn đánh rì rào, nước biển trong xanh lấp lánh ánh vàng. Bầu trời cũng trong xanh, có vài dải mây mỏng mỏng màu trắng ám vàng mỡ gà vắt ngang qua tầm mắt, như thể Thần mặt trời, buổi sáng thức dậy còn ngượng ngạo, lấy một tấm khăn che miệng cười. Thật khó hiểu là giữa một không gian tuyệt vời đến vậy lại chẳng có đôi nào hôn nhau, tôi chỉ thấy họ nắm tay đi bộ thong dong và chụp ảnh. Ngại cái đéo gì không biết.
Tôi kéo Thương ngồi xuống một nền cát khô, rồi cùng nhìn ra phía biển, tựa vai nhau, không nói câu gì, đưa máy chụp mấy tấm ảnh vu vơ. Sau những ngày đau đầu vì sự lên xuống không lường trước của thị trường chứng và coin, xe cộ cứ lũ lượt kéo nhau ra khỏi két, thì tìm đến biển quả là một giải pháp tuyệt vời. Tôi thấy bình yên đến lạ. Không nghĩ ngợi gì, nhắm mắt tận hưởng làn gió mát và hương vị mặn mòi từ biển tỏa vào. Tóc Thương bay bay cọ vào mặt tôi, ngứa ngứa, kệ.

Nắng đã lên hẳn rồi, không còn ấm áp dịu dịu nữa mà rát cả mặt. Tôi đỡ Thương đứng dậy để về khách sạn ăn sáng. Chợt nhìn thấy dưới nền cát là một hình trái tim nhỏ, bên trong có chữ Tèo. Cô nhìn tôi cười hihi tít cả mắt, còn tôi thì cười mỉm một cái thật bình yên. Cái mặt tôi bình thản thế thôi chứ thật sự lúc ấy hoảng hốt vãi cả đái. Ôi không! Con dở này nó yêu mình thật rồi! Tôi có lẽ cũng đã nảy sinh tình cảm gì đó rất khó hiểu với Thương, nhưng gọi là tình yêu thì tuyệt nhiên làm tôi hoảng hốt. Tôi biết tôi không thể giữ mãi cái thứ tình cảm mơ hồ không gọi thành tên đó được, phải cho nó một cái tên gọi, nhưng tôi thật không biết gọi là gì, và bao giờ nói cho cô biết. Tình yêu ư? – Không hẳn. Lý trí của cả hai nhất định sẽ chối bay. Tình bạn ư? – Chắc chắn không phải. Bạn bè gì mà ôm ấp xoạc nhau hơn phim sex thế. Tôi bỗng thấy hoang mang cực độ, đến nỗi, lúc mình về mới là lúc khách du lịch đi tắm sáng nhiều. Bao nhiêu vú mông bikini ngồn ngồn bày ra trước mắt, tôi cũng chẳng buồn bận tâm.
Khách sạn cùi cùi mà buffet sáng cũng ngon lành phết. Đủ các thể loại món với các phong cách khác nhau. Tôi lấy một đĩa đầy ụ và rót cho Thương một cốc nước cam, tôi uống café. Cô trở lại bàn với chút chút đồ ăn trên đĩa, và thấy tôi đã đặt sẵn cho cốc nước cam ngay trước mặt thì nhoẻn miệng cười bảo em cảm ơn anh Tèo nhé. Tổ sư, tự nhiên lại khách sáo thế không biết. Nói sao thì phụ nữ vẫn là một điều gì đó hết sức khó hiểu với tôi, khó dự đoán hơn cả tình hình chứng khoán Việt Nam nữa. Tôi nhìn cô, không đáp lại, cắm cúi vào ăn, vì địt mẹ, cái món xì xào nó làm cái kiểu gì mà ngon thế không biết.
Ăn xong tôi lên dọn đồ và trả phòng, xong thống nhất lịch trình đi chơi. Đi Bà Nà sau đó sẽ ngược về và đi chùa Linh Ứng. Thăm Chùa Linh Ứng xong thì tắm biển và ăn hải sản. Tối thì lượn lờ đi dạo quanh. Để chủ động hơn chúng tôi quyết định thuê một cái xe máy để chạy, Thương cũng thích thế. Tưởng Đà Nẵng thì vụ này dễ, ai dè, mất cả nửa buổi mới tìm được một chỗ thuê xe côn tay ưng ý.
Bà Nà hay chùa Linh Ứng thật cũng chẳng có gì, đi thì háo hức vậy chứ lúc về rồi cũng chẳng đọng tâm trí là mấy. Cuối chiều đứng trước cổng chùa nhìn xuống phía dưới là một cảnh tượng thật đẹp, biển xanh lung linh trong nắng vàng. Và Thương giục tôi về đi tắm biển. Tôi có lẽ chờ đợi nhất màn này.
Đã cố chọn một bộ đồ bơi kín đáo chút nhưng tấm lưng xăm trổ nghệ thuật của Thương vẫn nhận được khá nhiều sự chú ý. Nhiều thanh niên đi quá cứ ngoái ngoái lại nhìn, nhưng chả rõ là nhìn hình xăm hay nhìn body, đùi thì trắng, ngực thì to, áo thì bó sát tôn lên những đường cong gợi cảm. Là tôi thì tôi cũng dán mắt vào nhìn mà thôi.
Ghé môi thơm một cái. Đặt tay lên mông.
Haha này thì nhìn này. Cho chúng mày Gato chết đi hihi

Thương không biết bơi, tôi dẫn lội ra đoạn nước đến có ngang vú mà cô sợ tái mặt, cứ ôm chặt lấy tôi. Tôi thì cũng chẳng chờ đợi gì hơn là màn tình tứ dưới nước. Nếu tôi không nói ở đây, có thánh mới biết tay tôi đã làm gì dưới nước. Vâng! Móc cua! Thương cũng đáp lại bằng động tác handjob đầy kích thích. Ấy thế mà phần ở trên mặt nước, chúng tôi vẫn bình thản tỏ ra là hai người chỉ đang đứng cạnh nhau và nói những câu chuyện đời thường… Tất cả đều rất kích thích, ngoại trừ đoạn cuối cùng. Xuất tinh dưới biển không lấy gì làm sung sướng lắm.
Theo gợi ý của thím Khanh3t, chúng tôi lượn lòng vòng để tìm chỗ nào thật nhiều xe máy biển 43 thì dừng lại để ăn hải sản. Tìm được một quán nhỏ nhưng rõ đông khách, liền tạt vào. Vùng vẫy dưới biển xong lên ăn hải sản quả là một cái gì đó rất hợp nhau, không thể thiếu được. Mực hấp nóng hổi, sò huyết nướng, mì xào nấm hải sản – chừng ấy là quá đủ cho một bữa ăn ngon. Và lúc tính tiền tôi có chút giật mình thật. Hơn 300k cho một bữa ăn hai người no bụng như bà chửa, kể cả đồ uống rồi. Vãi rẻ!
Buổi tối, chúng tôi không đi đâu xa, chỉ lên cầu Rồng hóng gió chút, nhưng ở đấy đông người quá, không thích, tôi chở Thương lên Cầu Thuận Phước và thật ưng cái bụng. Không gian quang đãng, lung linh ánh đèn, phố phường lùi ở một góc xa, mặt nước lăn tăn gợn sóng, gió hiu hiu thôi.
Tôi cắm cho Thương một bên tai nghe, replay không biết bao nhiêu lần bài hát Hotel California. Cô tựa vai thôi thiu thiu ngủ.…Welcome to the Hotel California
Such a lovely place (such a lovely place)
Such a lovely face.
Plenty of room at the Hotel California
Any time of year (any time of year) you can find it here…




Bao nhiêu năm qua, lời bài hát Hotel California vẫn luôn ám ảnh trong tôi một điều gì đó khó giải thích. Và tôi luôn thích cảm giác đứng trên tầng cao, một mình, ngắm nhìn phố phường lung linh đèn điện, châm một điếu thuốc, và mở max volume! Ai chưa thử hãy cứ thử đi, một trải nghiệm rất tuyệt vời, và chưa biết chừng, nửa tiếng sau, bạn sẽ được đưa vào nhà xác với thân thể không còn nguyên vẹn. Thú thật, tôi đã từng như vậy và nghĩ có thể mình sẽ nhảy xuống, như thể có ma quỷ dẫn đường….
Đã thấm mệt sau suốt một ngày cuốc bộ không biết bao nhiêu đoạn, tôi lên giường và chỉ muốn ềnh ra ngủ quên trời đất, Thương còn đang ngồi bôi bôi cái dưỡng da gì lên mặt nên ngủ sau chút, tôi thấy cô lên giường và tắt đèn.
*Tinh* *Tinh* *Tinh*
Địt mẹ nửa đêm rồi còn nhắn tin cái cục cứt gì nữa không biết”. Tôi thầm chửi trong đầu và ước rằng mình đã chẳng mở nó lên để đọc, nhưng cũng thầm nhủ, may vãi, may mà vừa giờ không phọt ra thành tiếng.
Là Thương nhắn tin – Em chúc anh Tèo ngủ ngon và mơ đẹp.
Đệch! Ăn lồn rồi! mệt quá định đi ngủ luôn quên mất cả lời vừa đêm qua hứa với cô xong. Thì là cô cũng có chút trách và nhắc khéo ở cái tin nhắn vừa giờ.
Tôi quay sang ôm Thương, cố tình để tay chạm vú, cắn nhẹ nhẹ vào tai rồi thì thầm:
– Thương Thương của anh ngủ ngon nhé!
– Anh bảo gì cơ, nói bé vậy ai nghe thấy gì.
– Thương. Thương. Của. Anh. Ngủ. Ngon. Nhé ééeee! – Tôi nói thật chậm, thật rõ ràng từng chữ.
Thương cười lên thé thé rồi quay sang tôi chọc nách chọc bụng chọc cổ khiến tôi nhột quá quằn quại lên. Giữa đêm khuya, hai đứa dở hơi cám lợn trêu chọc nhau cười rúc rích trong chăn. Ai đó đứng ngoài chắc sẽ thấy cái chăn bùng nhùng dưới thứ ánh sáng vàng yếu ớt của đèn ngủ trong phòng.

Dù đêm hôm trước chốt lại ở tư thế gì, sáng ra tỉnh dậy vẫn luôn là cảnh tôi bị chân tay Thương đè lên người, dù đau và mỏi muốn chết nhưng chẳng dám trở mình, chẳng dám động đậy, thậm chí còn chẳng dám thở mạnh vì sợ cô tỉnh dậy mất. Điểm này thì Thương thật giống Ngọc.
– Hôm nay mình đi đâu hả anh?
– Em có thích lượn lờ khắp nơi ngắm cảnh xong thấy chỗ nào hay thì dừng không?
– Có!! Chính là em thích đi như vậy nhất.
– Okie, thế được. Em chỉ cần bám đít anh thôi, còn lại thế giới cứ để anh lo.
– Hihi, yêu nhất Tèo
Chuẩn bị hành trang xong xuôi rồi, tôi xế cô chạy một mạch đi mà chẳng hề nói cho cô biết sẽ đi đâu. Xe loi nhoi trên những cung đường trong thành phố, rồi vun vút trên cung đường ngoại thành dẫn lên đèo Hải Vân có vẫn nhiều cầu bắc qua suối. Qua gương xe tôi thấy Thương tươi rói, mắt nhìn ra biển, cười một nụ cười mơ mộng.
– Anh! Anh! Đi lên đèo chứ đừng đi qua hầm nhé!
– Ừ!
Tôi chẳng muốn giải thích chi cho mệt với cái đứa hâm hấp đang ngồi sau và ôm rõ chặt sau vài pha ôm cua. Đi ngắm cảnh mà chui vào hầm thì nói chuyện chó gì, chưa kể xe máy muốn qua hầm thì lại phải lách cách trung chuyển rất bất tiện. Thế là cứ một mạch phi lên đèo….
Úi dời úi dời địt mẹ!

Cái xe tôi lái chưa quen mấy cứ thấy nó lầm lì không theo sự điều khiển. Mới có vài khúc tay áo đầu đèo thôi mà đã tý xòe. Mấy lần Thương lơ đễnh ngó nghiêng ngắm cảnh làm tôi phải quát lên:
– Ôm chặt vào!
Mặt trời lên cao hơn, nghiêng mình xuống làn nước xanh lăn tăn
– Dừng lại! Dừng lại! Chỗ này đẹp! – Cô vỗ vai tôi thùm thụp khi thấy bên tay phải là một cảnh núi non hùng vĩ tráng lệ.
– Đẹp không anh?
– Đẹp. Em lúc nào chẳng xinh đẹp!
– Thôi đi bố! Cứ nịnh mãi hihi. Chụp ảnh cho em đi. Trời ơi! Đẹp quá thể đáng!
Thương lột mũ bảo hiểm, lôi trong balo ra cái mũ vải vành rộng đội lên đầu, nghiêng nghiêng xõa mái tóc, chúm chím cái miệng. Tách! Tách! Tách! … Hơi chục phát tách, mỗi phát Thương lại đổi tư thế rất nhanh; kể ra có có khiếu làm mẫu ảnh phết. Mà có gì là lạ… Tại sao cô lại thích cái mũ kia đến như thế?… Tôi vừa định quay lại xe, vừa nghĩ ngợi linh tinh…
– Anh!
– Hở! – Tôi quay lại nhìn cô đang nũng nịu
– Hình như anh không thích chụp ảnh chung với em à?

– Ơ.. Ơ… Đâu có! Thích mà!
– Thích thì vào đây.
Tôi hơi bất ngờ trước câu nói của cô, nhưng nhanh chóng gạt sang một bên để chạy lại ôm eo cô, đoạn giơ máy lên chụp tách tách mấy phát nữa. Cô chủ động ôm lại và tạo dáng chu mỏ thơm lên má tôi. Tôi ngần ngại chưa bấm chụp. Cô giục, chụp đi, em mổi mồm lắm rồi. Ừ thì chụp! Tách! Tách. Hai tấm.
– Anh bảo thích chụp chung với em mà em thấy cứ chụp với nhau 1 kiểu là anh lại thôi. Sao lại thế? Mình đang đi chơi với nhau mà, em không chỉ muốn chụp một mình.
– Ừ. Rồi rồi. Anh xin lỗi mà.
Tôi thật lòng muốn chụp cùng cô, nhưng cũng lại sợ cô không thích, và tôi thì thích đứng từ ngắm căn góc ngắm nghĩa để cô có những tấm hình thật chuẩn bố cục. Khi cô nói ra câu kia, tôi thật sự hơi áy náy, và cũng thấy cô thật tinh tế.
Xe dừng lại trên đỉnh đèo một lát, giống như là để tận hưởng cảm giác đứng trên ranh giới giữa Thừa Thiên – Huế với Đà Nẵng mà thôi, chứ trên này thì đúng là không có gì để ngắm. Nhiều năm trước, tôi đã từng lên tới đây bằng xe đạp, có lẽ đứng lại để gợi nhớ cút về một thời sinh viên rực lửa.
Lúc lên đã thấy mệt, lúc xuống cũng chẳng khỏe hơn là mấy, chủ yếu là không quen xe, và tôi thì luôn quan tâm tới sự an toàn. Với tôi, người đang ngồi sau kia, thật sự quan trọng…

Xe dừng lại ở thị trấn Lăng Cô, tôi hỏi cô có muốn tắm không, cô bảo không, chỉ muốn ngắm cảnh thôi. Lưng buổi rồi chúng tôi mới ăn, quyết không ăn hải sản nữa vì ngán đến tận cổ rồi, đành gọi ra hai tổ phở Hà Nội, và ăn như thể những người xa xứ, sau mấy chục năm mới lại được ăn món ăn của quê hương.
Ở lại Lăng Cô không lâu, tôi lại chở cô đi tiếp, cứ dọc đường ven biển mà đi. Tôi đã check bản đồ rồi, và cũng khá thông thuộc địa lý, nên sẽ đưa cô trải nghiệm sự hoang sợ của cảnh vật. Tôi dặn cô mua một con gà nướng, hai hộp xôi và nước uống, bởi lát nữa, cô sẽ được trải nghiệm một kiểu “rừng rú” thực sự.
– Đi đâu vậy anh?
– Đến nơi chỉ có anh, em, và biển, và hoàng hôn.
– Văn vẻ quá hihi. Nhưng mà em thích!
Luồn lách qua hết mọi con đường lớn nhỏ xuyên qua bạt ngàn những rừng cây, tôi dừng lại ben một bãi cỏ nhỏ, lấy áo chống nắng ra làm bạt, và bày thức ăn ra – một chuyến picnic đột xuất.
– Chỗ này là đâu vậy anh?
– Vùng Phá Tam Giang
– Đây á? Phá Tam Giang đây á? Woaaaa!
– Em có biển chỗ này nổi tiếng vì gì không?
– *lắc đầu*
– Đây là nơi hoàng hôn đẹp nhất Việt Nam đấy. Ở đây đến chiều muộn ngắm luôn nhé.
– Nhưng về muộn quá qua đèo nguy hiểm lắm
– Thì ở lại luôn đây.
– Thật?
– Ý anh là về TP Huế ấy. Tối đi chơi ở Huế cũng vui mà.
– Được. Được. Em cũng thích thế!
Ăn xong rồi mới quá trưa một tý, chúng tôi nằm trên bãi cỏ ngủ một giấc ngon lành, ngoài tiếng chim và tiếng gió ra, thì tuyệt đối yên tĩnh. Thương chỉ bức xúc mỗi chuyện là trong đây không hề có tý sóng điện thoại nào, làm cô chẳng khoe được bao nhiêu ảnh ọt chụp từ sáng tới giờ, có lẽ là với cái Hằng, hoặc ai đó mà tôi không biết… ??
Hơn 3 giờ, chúng tôi lại lên xe đi tiếp. Một lúc thì rẽ lên đường lớn, qua cầu Tư Hiền lộng gió. Lại dừng lại chụp ảnh, và lần đầu tiên em và tôi cùng chủ động ôm éo nhau chụp chung, không chụp riêng một cái nào hết. Vẫn nắng quá. Đứng đấy đú cho cho đen da, lên xe!
Vào con con đường nhỏ có nhấp nhô mấy nóc nhà mái lá nãy đứng trên cầu nhìn thấy, tôi tìm hỏi thuê thuyền để ra đầm. Một bác không già lắm nhận kèo, gãi đầu cười móm mém. Và chúng tên lên thuyền ngồi để bác đưa ra ngoài đầm, nơi có một cái chòi dựng giữa nước mênh mông. Bác bảo cứ ngồi đấy chiều muộn bác lại chèo ra chở vào. Chúng tôi lấy làm hoảng hết sức khi leo lên cái chòi nhìn có phần hơi hoang tàn, cộng với việc nếu bác ý không ra đón thì đếm nay chúng tôi sẽ phải ngủ lại đây, và biết đâu sẽ có con rắn lòng thòng từ trên mái rạ xuống, hoặc cá sấu từ dưới đầm ngoi lên ăn thịt. Chỉ đến khi thấy nụ cười móm mém tươi như hoa của bác lái thuyền, tôi mới yên tâm ở lại. Suy cho cùng, người miền Trung, đối với tôi, vẫn là những người dễ thương nhất trên trái đất này, đặc biệt là người Quảng Bình, Quảng Trị, Huế.
Ngồi đợi mãi mà mặt trời chưa chịu lặn, tôi và Thương ngó nghiêng xung quanh và chẳng biết làm gì khác ngoài láy nốt đóng thức ăn còn ban trưa ra nhai cho đỡ buồn mồm. Vậy mới thấy, sóng điện thoại 3G mới quan trọng đến nhường nào…

Cuối cùng thì mặt trời cũng chịu lặn. Nó to và đỏ rực trên nền trời, chỉ trên mép nước có một đoạn. Và không hổ danh là nơi có hoàng hôn đpẹ nhất Việt Nam, Phá Tam Giang hiện lên trước mắt chúng tôi như thể thiên đường. Nền trời trong xanh hơi chuyển sang ám vàng, có những đàn chim dập dờn bay qua ông mặt trời đỏ rực, rồi sà xuống mép nước. Chúng hò gọi nhau quang quác ồn ã một góc đầm. Bên dưới là những hàng cây nào sú nào đước xanh mướt, rung rinh trước gió.
Tôi ôm Thương trong vô thức, chặt dần, chặt hơn, chặt nữa. Rồi hôn. Nhẹ nhàng. Sổi nổi hơn. Sôi nổi nữa. Cuồng nhiệt.
Đưa tay vào bóp vú, định cởi áo ra nhưng Thương ngăn lại. Tôi lại đưa tay luồn vào quần và sờ bướm. Lần lên cởi cúc. Không thấy phản kháng gì. Kéo cạp quần xuống. Cũng không phản ứng gì. Cô dường như hểnh mông lên để tối kéo xuống dễ hơn. Chẳng nói chẳng rằng, cô đừng dậy ôm một cái cột góc chòi, hơi chổng mông ra. Tôi cũng chẳng biết làm gì hơn là đừng dậy theo, tụt quần và dogy ở tư thế đứng. Được 2 phút thì out.

Chỉnh đốn lại trang phục rồi ngồi tựa sát nhau, chúng tôi chẳng còn ham hố ngắm cảnh nữa khi mà mặt trời đã lặn hẳn, để lại bầu trời mờ mờ tối, tiếng ếch nhái oang oang khắp đầm. Bác lái thuyền ơi! Bác đâu rồi zị?
Ra khỏi đầm cũng là lúc trời tối mịt. Tôi đưa Thương về TP Huế, tìm một cái khách sạn cùi cùi, bảo cô tắm trước đi. Cô nụng nịu bảo tại anh mà giờ em không có đồ để thay. Tôi trách cô, bảo, thế mà nãy hỏi có thích không thì trả lời có, em thích lắm.
Tôi gọi cho đứa em đang là sinh viên trường Y Dược Huế, tên Phương, bảo anh mới vào công tác, em biết chỗ nào hay thì dẫn anh đi ăn với. Phương đi ra, và háo hức khi gặp lại tôi sau gần hai năm. Lần đầu chúng tôi gặp nhau chính là tại chương trình tình nguyện biển hè 2012, khi ấy nó vẫn là một cô học sinh cuối cấp năng nổ tham gia hoạt động Đoàn. Cùng năm ấy, nó thi đậu Á khoa trường Y Dược, rồi hè năm 2016 có ra Hà Nội nhận một học bổng của Nhật. So với lần đầu gặp năm 2012, rồi sau đó là hè 2016, em tôi thực sự đã xinh gái hơn rất nhiều. Tôi thực đã có thời gian thầm yêu em, nhưng do khoảng cách quá xa xôi, biết chẳng thể đến đâu nên mới ngừng lại. Tôi là người dễ yêu, có 3 cô gái mà tôi dù chỉ tiếp xúc thời gian rất ít, nhưng đã đem lòng yêu và sẵn lòng cưới làm vợ bất chấp những chuyện khác thế nào. Là cô em đang ngồi trước mặt tôi đây, và thêm hai cô nữa, đều là người Quảng Trị và học Ngoại thương dưới tôi 1 khóa. Cosmlex chính vì thế mà tôi luôn có cảm tình tốt đẹp với người miền Trung, đặc biệt 3 tỉnh Bình-Trị-Thiên.

Phương không ở lại cùng chúng tôi lâu vì còn phải về chuẩn bị cho buổi thực hành ngày mai, năm nay cuối cấp, và học Y nữa, nên cô luôn bận rộn. Trước khi về cô chỉ cho tôi có thể đi chơi chỗ nào mà ngon, bổ, rẻ đúng theo kiểu sinh viên. Tôi chở Thương lượn lờ qua trường Quốc học, cầu Trường Tiền, rồi bảo về ngủ sớm nhé, sáng mai đi mấy chỗ ớ Huế rồi về Đà Nẵng. Cô vâng.
– Anh Tèo của em ngủ ngon mơ đẹp nhé.
– Thương của anh ngỏn ngu nhé hihi
– Cái gì? – Cô nguýt tôi một cái rồi bẹo mông đau điếng.
– À, ngủ ngon ngủ ngon. Thương của anh ngủ ngon nhé.
– Đừng thấy em hiền mà bắt nạt nhé. Rồi lúc em đánh cho lại kêu.
Tôi hơi lăn tăn vì Thương lại chủ động ôm và nói câu chúc ngủ ngon trước, và nữa, lại bắt đầu tỏ ra dữ dằn hơn với tôi mỗi khi bị trêu. Có lẽ là… À mà thôi!
Sáng hôm sau, khi đang ở phòng và chuẩn bị cho lịch trình ngày mới, Thương khóc lên tu tu vì thấy hành trình quá dài mà cô thì suốt ngày hôm quá ngồi sau đã mỏi mông lắm rồi, đoạn chìa mông ra bảo tôi sờ đi, xem có phải chai thật rồi không. Dẫu vậy, tôi vẫn đưa cô đi thăm lăng Khải Định, lăng Tự Đức, chùa Thiên Mụ. Chỉ có lăng Khải Định là chúng tôi vào hẳn xem, lăng Tự Đức thì thôi, vừa bị một vố vé vào cửa lăng Khải Định hớ quá, còn chùa Thiên Mụ thì hai đứa tự nhủ nhau dối lòng, chắc cũng như chùa Linh Ứng thôi mà, chẳng có gì đâu. Từ chùa Thiên Mu, tôi chạy thẳng ra đường quốc lộ về Đà Nẵng, xong ngủ một trận tít mít từ chiều tới tận sáng hôm sau.
– Chúc mừng em
– Vì chuyện gì?
– Nay 30/4, mừng thống nhất đất nước
– Liên quan?
– Nếu đất nước chưa thống nhất thì chắc gì hom nay anh đã được cùng em đi du lịch Đà Nẵng
– Có lý lắm. Thế anh định tặng quà gì chúc mừng em đây?
– Anh bảo với Bí thư Đà Nẵng rồi.
– Bảo sao?
– Bảo là, nhân dịp Thương vào Đà Nẵng chơi, ông bố trí tiếp đón em ý đi. Ổng bảo ok, vậy tối nay tôi sẽ cho bắn pháo hoa và dành 2 slot cho anh chị đứng trên cầu Rồng để chiêm ngưỡng.
– Hihi như thật.
– Thật chứ đùa à!
Chập tối, sau đi mỗi đứa ăn một suất cơm gà Quảng Nam cay xè xong, tôi đưa Thương đi bộ lên cầu Rồng. Ra hơi muộn nên biển người đã chen chúc nhau rồi, len mãi len mãi mới chọn được view khá khá một chút. Tưởng màn chào đón của lãnh đạo Tỉnh thế nào, ai dè làm chúng tôi mệt mỏi quá. Xem hết một lượt chả biết của Việt Nam hay Ba Lan là thấy ngột ngạt lắm rồi, Thương đòi về.
Chúng tôi tự nhủ, chuyến đi này cũng lắm trải nghiệm vui lắm rồi, nên tối nay sẽ đi ngủ sớm chút để mai còn về. Tôi tắm xong đã thấy Thương nằm trên giường, dường như đã thiu thiu ngủ.

– Tèo của em ngủ ngoan mơ đẹp nhá.
Chỉ chờ có vậy, tôi chồm hẳn dậy, nắm lấy tay cô, nhìn thật sâu vào mắt, và hỏi một câu mà tôi đã ấp ủ bấy lâu, rất muốn nói ra, không phải đẻ tìm câu trả lời mà để cho giải thoát những nỗi niềm trong lòng.
– Thương này. Có phải là mình đang yêu nhau không?
Lặng một hồi, cô nhìn tôi lắc đầu, bảo, không phải đâu anh, đi ngủ đi.
Và chúng tôi vẫn nằm ôm nhau như mọi hôm, mắt nhắm nghiền, tỏ ra là mình đang ngủ, nhưng tôi biết cả hai đều đã trằn trọc rất lâu… Nếu ngủ, cô đã quặp tôi thật chặt…
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 26: Thiên thần trở lại
Với chuyện phò phạch, tôi không thích đi hàng mới, có em nào ngon lành là tôi cứ đi riết. Nhưng lạ cái, tôi lại rất khoái ngắm hàng mới và đọc review trên web. Cứ có thời gian rảnh là tôi lại mở máy cái web gái gọi lên xem, dạo này có em nào mới không, có em nào nuôi lông sum suê không, có em nào xôi thịt không; rồi đọc report của checker nữa, lắm chuyện giải trí vcl, nào là ông nọ ăn bún đậu xong đi check hàng đang cao trào thì đau bụng phọt cứt, ông thì đang cưỡi ngựa thì rách bao, ông thì khoe này này tôi mới nhân trần em này xong các dồng dâm ạ,…. như thể một chiến tích khi đá phò.

WTF!! Cái lề gì thốn!
[HN] 300k Hoàng Ánh – Thiên thần trở lại, vì sự ngon chim của cộng đồng checker
Tôi hơi chột dạ khi đọc cái title và nhìn hình thumb trên bài đăng.
Có lẽ nào? Có phải như thế không? Liệu có phải đây là người quen cũ?….
Hàng loạt câu hỏi trong đầu tôi nảy ra, tay tôi run run, nín thở nhấp chuột.
Hoàng Ánh thì anh em đã quá quen thuộc rồi, không cần phải giới thiệu thêm gì nhiều nữa. Anh em chỉ việc bốc máy lên, alo set kèo là sẽ có một buổi liên hoan xác thịt cùng em nó.
Thời gian qua em nó đã đầu tư chăm chút hơn cho ngoại hình, xinh xắn trẻ trung ra, body thon gọn như người mẫu, da trắng láng mịn sờ rất thích, mông thì sinh ra như thể để phục vụ dogy vậy. Em nó lên giá đôi chút, anh em gặp em nó để cảm nhận thế nào là đáng đồng tiền bát gạo nhé
– Nghệ danh: Hoàng Ánh
– Tuổi đời: <Sinh năm 1992>
– Xuất xứ: Tây Bắc
– Giá rổ: 300k/ lần xuất tinh
– Thời gian làm việc: 10h-22h hằng ngày
– Khu vực: ……
– Service: hôn môi, đá lưỡi, tắm chung, WC, CIA, tevez,….
…..

Tôi đọc mấy dòng mà lặng mẹ người. Đúng là cô ấy rồi. Ngọc của tôi!
Kéo tiếp xuống để ngắm bộ ảnh mới. Ồ!Đẹp quá!
Trên màn hình lồ lộ trước mắt tôi là cô gái trong bộ đồ cosplay một cô tiếp viên hàng không trong phim Nhật Bản. Cô mặc áo sơ mi trắng có kẻ sọc xanh đen ở cổ và tay áo, một cái khuy trên cùng được bứt ra để cảm giác như bầu ngực căng tròn bên trong áo, vì quá to mà bung cả cúc. Bên dưới, cô mặc một chiếc chân váy màu đen ngắn cũn cỡn. Kéo dần xuống những ảnh bên dưới là động tác uốn éo, lột dần đồ, để đến cuối cùng là một tấm hình lõa lồ, Ngọc – em tôi, nằm trên giường, dạng háng đầy khêu gợi, lông lá đen và xồm xoàm che hết cả bướm. Em rất khéo léo đưa tay xuống che hình xăm con hổ, lại vừa như động tác vạch hai mép bướm ra để người xem có thể thấy rõ sự hồng hào của từng thớ thịt.

Tim tôi thấy nghèn nghẹn, một cái nấc dồn nén từ trong lồng ngực định dâng lên thoát ra ngoài nhưng cứ tắc nghẹn mãi trong cuống họng không sao ra được. Cái cảm giác này, nó rất giống những gì đã xảy ra khi Ngọc thình lình nghỉ việc mấy tháng trước, để lại bao nhiêu nhung nhớ cho tôi và anh em checker nói chung.
Tôi cười khuẩy một cái, buột miệng chửi: Địt mẹ cuộc đời! Nhưng chợt nhận ra trong quần mình thằng em tôi đã dựng lên hết cỡ thì tôi phải vội vàng xoa xoa vỗ về nhè nhẹ để nó xìu xuống. Con trym và lý trí đôi khi thật mâu thuẫn!
Tôi muốn liên lạc ngay với Ngọc để hỏi xem rút cục là cí chuyện gì, có đúng là em đã quay trở lại làm việc không, nhưng số đã xóa sạch, zalo cũng unfriend từ lâu; tôi không biết phải làm gì để có thể liên lạc với em. Lòng có chút bối rối…
Tôi cắm USB, mở mấy Clip quay lén hôm nào lên xem.

Clip đầu tiên tôi quay là hom gặp em lần thứ 3, khi ấy cũng khá thân rồi. Tôi thấy mình gầy gò, gồng người để dập em ở tư thế bế, rồi mang ra ghế tantra xoạc tiếp, con trym và con bướm hiển thị rõ mồn một cách ống kính chưa đầy 1 thước. Bướm em khi ấy còn nguyên, chưa có hình xăm con hổ. Em nhắm nghiền mắt và rên khe khẽ…
Clip khác, tôi thấy em đang hì hục ngậm con chim của tôi rồi mút lấy mút để. Cái này là vào sáng sớm hôm em quay lại sau vụ về lo xây nhà. Tôi thấy mình hốt hoảng ngồi chồm dậy, ấn đầu em vào con trym đang dựng thẳng đứng và nháp mông. Em sặc sụa rồi buông ra, nhoài ra thành giường ho khụ khụ rồi quay ra bảo “vãi anh” đầy dâm đãng.
Clip nữa, tôi thấy em hai tay chống xuống giường, hai chân duỗi dài và kẹp sát hông tôi đang đứng để tôi vào từ phía sau. Em bảo đây là tư thế em mới sang tạo ra, và cho tôi thử. Cái này là vào hôm ông Táo về trời.
Clip nữa, hai đứa ôm nhau cười rúc rich, thỉnh thoảng lại quay ra nhìn ông kính và làm trò kute con mèo. Đó là vào hôm sau nghỉ Tết. Lần đầu tiên và duy nhất tôi quay công khai bằng điện thoại.
Lại một clip nữa được tôi mở lên xem, là clip quay cảnh Ngọc tập thể dục giảm mỡ ở ngay nhà nghỉ. Động tác nhấp nhổm cặp mông tròn béo ngậy, trong bộ quần áo tập bó sát, dù không lõa lồ như những clip kia, nhưng lại rất kích thích và phù hợp để quay tay,… Clip mà tôi vẫn gọi là “phim con lợn”….
Bao nhiêu kỷ niệm ùa về. Tôi có thể xem clip và đọc chính xác nó diễn ra trong bối cảnh nào. Nhìn lại Ngọc từ những buổi đầu tôi gặp, đến khi trong bộ dạng con lợn, đúng là khác nhau nhiều quá. Từ cô gái chân chất nông thôn, tóc dài đen mượt, không xăm trổ đến cô gái mang dáng dấp “cô Thắm” với mái tóc hơi xoăn hoe vàng, quần áo hai dây bó sát, có hình xăm ở tay, long mày được tô và tỉa hơi sắc, những móng tay cũng bắt đầu biết sơn xanh đỏ. Hình ảnh Ngọc đọng lại trong tôi trước kỳ nghỉ dài ngày khiến tôi băn khoăn, không biết cô trông giống sinh viên đội lốt cave hay cave đội lốt sinh viên nữa. Và cho tới khi tôi gặp cô hai lần ở Yên Bái, cô lại trở về là cô thôn nữ bình dị với quần áo theo kiểu mấy bà nội trợ. Và lại thêm một sự thay đổi nữa là ở bộ ảnh thằng bánh vừa đăng trên bài. Dù mặt đã che rất kỹ, tôi vẫn linh cảm thấy có điều gì đó thật sự lạ mắt. Chắc chắn cô có thay đổi, nhưng tôi mãi chưa nhận ra…
Xem nào, đăng cách đây nửa tiếng, đã có hơn chục lượt view nhưng chưa có lượt bình luận nào… Tôi phân vân quá, không biết có nên bốc máy nhắn tin không, cũng không chắc là có set được kèo ngay không,… Nhưng mà… Bây giờ đã là 02h sáng… Tôi tự nhủ giờ có muốn gặp cũng đéo được rồi, đành phải chờ sáng mai, nhưng nếu không nhanh chân thì có thể đứa khác sẽ ăn mất nước đầu. Tôi để lại một bình luận trên web: “Chào mừng em đã quay trở lại. Anh nhớ em rất nhiều!”, và nhắn tin set kèo trước. Biết rằng thằng bánh nó chỉ mở điện thoại nhận kèo từ khoảng 9h sáng để 10h Ngọc có thể bắt đầu tiếp khách. Tôi sẽ nhắn trước, và mai cũng sẽ qua Nhà nghỉ XXX thật sớm, để nó nhận kèo cái là tôi cũng có mặt sẵn ở đấy rồi. Giá như tôi có còn giữ số riêng của Ngọc, tôi sẽ liên lạc trực tiếp với em, hẹn em từ ngay 2h đêm này chứ chẳng cần đợi đến 10h sáng mai nữa, và sẽ chẳng phải sống trong tâm trạng mong ngóng đợi chờ thêm một lần nữa như này. Tiên sư nhà mày, ngu như chó vậy Tèo!

Sáng thứ Tư, tôi gạt phăng tất cả mọi chuyện coin kiếc, chứng chiếc, facebook phây biếc,… sang một bên, lại dậy sớm, ăn sáng thật đầy đủ, tắm rửa thơm tho sạch sẽ, và lên đường. Đến nơi mới 8h, thằng Thọ sứt lễ tân nhìn tôi cười hì hì bảo, ôi chao, anh Tèo bắt sóng nhanh thế. Tối qua mới thấy chị Ngọc xuống đây mà đã hẹn gặp nhau rồi à, nhưng giờ người đẹp chắc còn đang ngủ khì.
– Thôi mày nói lắm vl. Đưa chìa khóa VIP1 đây.
– Anh có đợi được không? Phòng này có khách nghỉ qua đêm vẫn chưa trả. Chắc 9h mới trả.
– Ui địt. Vậy 1 tiếng nữa cơ à? Thế cho tao VIP2 đi
– Ok. Mời quý khách lên VIP2 – Thằng Thọ cười với tôi một cái, nhe cái răng cửa to tổ bố của nó ra, nhưng bị vỡ một mảnh, nghe đâu bào hồi xưa đi cua nhầm hoa có chậu rồi bị đập.
Tôi lên thang máy mà lòng đầy hồi hộp. Không biết lát nữa sẽ nói chuyện gì đây, sẽ xoạc tư thế gì đây,… Cũng phải 1 tháng rồi kể từ khi tôi gặp Ngọc trên Yên Bái – quá lâu so với quy định. Và tôi cũng hồi hộp để xem em đã thay đổi thế nào mà được lên giá 300k/shot. Tự nhiên tôi nhớ lại đợt Tết, chúc em sự nghiệp tiến tới, và em đã trở nên đông khách hơn, giờ lại đi vé cao hơn nữa, tiến tới quá, chả mấy chốc mà trả hết nợ xây nhà và “khởi nghiệp” thành công, như chương trình Táo quân gọi thế.

Tôi lên phòng và bống thấy có một sự linh cảm rất lạ, bèn để hé cửa nhìn ra. Và quả nhiên bất ngờ, ở phòng VIP1 bên cạnh, gần 9h, một đôi khoác tay nhau bước ra, đi qua cửa phòng tôi để ra hang máy. Nom cũng tình cảm lắm… Đó không phải ai khác, chính là Thương! Tôi muốn mở cửa lao ngay ra tát cho nó một trận, nhưng thật không tìm được lý do nào để làm cái việc ấy. Chả nhẽ tôi ghen ư? Chả nhẽ tôi yêu Thương ư? Không! Còn lâu! Còn lâu Tèo tao mới thèm yêu một con phò! Nhất lại là con phò rẻ rách! Mới tuần trước thôi còn tay trong tay, nói đủ mọi chuyện, làm với nhau đủ mọi chuyện trên đời, mà giờ nó khoác tay người khác như đôi tình nhân lượn qua trước mắt. Địt mẹ! Tao thề! Từ giờ tao sẽ đéo bao giờ “nghe cave kể chuyện” nữa. Giả dối! Toàn là giả dối!
Tôi chốt cửa cái rầm, và lên giường nằm vểnh chim đợi Ngọc, tự nhủ, không thêm bận tâm chuyện linh tinh nữa, mình đến đây để gặp Ngọc cơ mà.
9h, gọi. Thuê bao.
9h10, gọi. Thuê bao.
9h20, gọi. Thuê bao.
9h30, đang định gọi thì có tin nhắn:
– Vâg, em rảnh. A qua nn XXX lấy phòg rồi nt em. Em đj 300k ak.
Ôi! Cái tin nhắn này, sao tự dưng tôi thấy đáng yêu quá, dù toàn là phong cách teencode hãm lồn. Phải rất lâu rồi tôi mới lại được đọc nó. Kể từ khi thân quen với Ngọc và con mặt lồn Thương, tôi toàn nhắn tin vào số riêng, và được cái, cả hai đều nhắn lại bằng tiếng Việt, có dấu.
– Anh đang đợi sẵn em ở phòng VIP2 rồi, em qua luôn nhé.
– Vâg ak. A tắm trc đợj e chút em qua ak
– Ok em.
Đúng 10h có tiếng gõ cửa cạch cạch. Tôi tung chăn chạy ra mở cửa, định rằng, khi Ngọc vào thấy tôi sẽ mừng phát khóc, tôi sẽ bế bổng Ngọc lên, mang vào giường, rồi xé tung cái áo mà cô đang mặc, hiếp luôn! À, mà không biết Ngọc có mặc lại cái váy trắng mỏng và ngắn quyến rũ đến ma mị như hồi nào không…
– Tèn ten!!! Có nhận ra ai không?
Cô gái trố mắt ra nhìn tôi rồi uể oải bước vào phòng, mồm lóp bóp nhai kẹo cao su. Ơ? Clgt??? Đéo phải Ngọc.

– Em là Hoàng Ánh à?
– Ơ? Không. Em là Mai Mai mà. – Cô gái mở tròn mắt.
– Anh hẹn gặp Hoàng Ánh cơ mà.
– Ôi thôi chết. – Mai kéo lại một bên áo vừa lỡ tụt ra, vừa giải thích – Đây là VIP2 nhỉ. Em ở VIP3 bên kia cơ. Em xin lỗi.
– Vậy mà cũng còn nhầm được. Lần sau vào nhầm anh giữ lại làm 1 cái rồi mới cho đi đấy nhé.
– Hihi vâng. Vậy hẹn anh lần sau nhé.
Mai ngượng ngùng ra khỏi phòng, ăn một pha bóp đít của tôi. Cứ thấy em nào dễ thương dễ gần là tôi bóp đít. Hầu như gặp em nào trong thang máy là tôi cũng bóp đít hết rồi. Từ Trâm Anh, Diễm Hằng, Hà My, Thùy Chibi,… Mà em Mai này hình như mới đến thì phải, tôi chưa gặp bao giờ, thầm nghĩ, biết đâu đây sẽ là một cái duyên?
5 phút sau, lại có tiếng gõ cửa.
– Tèn ten!!! Có nhận ra ai không?
– Ơ anh! – Ngọc quá sửng sốt khi thấy tôi.
Tôi ôm luôn em và kéo vào giường ngồi phụp xuống, chim cò đã dựng lên thẳng đứng vung vẩy tứ tung. Hai tay tôi bóp vú, và đưa mũi hít hà lưng em. Ngọc đứng dậy, khuỳnh tay để thoát khỏi cái ôm của tôi, vẻ mặt không thoải mái.

– Anh này! Em xin phép không tiếp anh ạ. Em xin lỗi. – Ngọc vừa nói vừa cúi gằm mặt, bước ra cửa.
Tôi cũng chưa hiểu chuyện gì, nhưng vội phi ra, đứng chặn trước cửa, dang tay tay chắn lối Ngọc đi.
– Có chuyện gì thế?
– Chẳng sao cả. Chỉ là em không muốn tiếp anh. Anh tránh ra cho em đi.
– Kìa em! Sao lại thế?
– Không sao cả. Em thấy không thoải mái khi tiếp anh. Em có quyền… đờ ..ấy nhé é é…
Ngọc chưa nói được hết câu đã bị tôi ôm ghì một cái thật chặt.
– Em hét lên đi. Có khách hãm hiếp em này. Hét to vào.
– Anh làm cái gì thế! Buông em ra đi.
– Không buông! Tại sao anh lại phải buông cô gái mà anh hết mực yêu quý?
– Đừng như vậy mà. Buông em ra đi i i i i ….
Cũng chẳng cho Ngọc nói hết câu, tôi ghì em hôn khí thế. Ngọc vẫn chống cự nhưng tỏ ra yếu ớt dần, cho đến khi người mềm oặt ra, tôi phải bế lên giường.
Lúc này thì Ngọc bắt đầu giành quyền chủ động. Cô vừa đá lưỡi tôi vừa đưa tay cởi váy, áo ngực và quần lót, và chẳng nói chẳng rằng vật ngược tôi lại để tôi nằm ngửa ra, rúc vào nách hít một cái và ngắm mắt ngẩng lên hít một hơi rõ dài như người phê thuốc, đoạn quay xuống liếm ti, hôn ngực, rồi ngậm lút cán. Động tác đá lưỡi trên đầu khấc và thụt ra thụt vào đầy mạnh mẽ ấy tôi hiếm thấy ở một ả gái dịch vụ nào khác. Và trong một lần cảm xúc quá dâng trào, tôi đã không trụ được mà bắn thẳng vào trong mồm em ấy. Em có ý thoát ra nhưng hai tay ghì chặt đầu em. Lần đầu tiên trong đời tôi biết đến cái gọi là Cum In Alo – Xuất tinh trong miệng mà giới trong nghề vẫn kháo nhau, chỉ có hàng thuộc loain khủng, full service thì mới có cái dịch vụ có phần bệnh hoạn ấy.

Xong việc rồi, Ngọc chạy tót vào nhà tắm, khạc nhổ toẹt toẹt, tôi ngồi ngoài còn nghe rõ, cũng hơi áy náy về phút bồng bột vừa rồi của mình.
– Sao anh ra nhanh thế? Còn chưa đi được nửa đường so với mọi khi
– Chắc tại… nhớ em quá!
– Thôi đi! Với ai anh cũng nói thế đúng không?
– Em không tin anh à?
– Vâng. Em tin! – Ngọc nói với vẻ mặt đầy dè bỉu – Em không còn trẻ trung ngây thơ như em Thúy Anh của anh đâu mà tin chuyện ấy.
– Ơ kìa? Em nói gì thế?
– Chả có gì cả. Xong việc rồi chắc em nên đi thôi. – Ngọc đứng nhìn tôi, hiên ngang ngay cuối giường, như thể chủ nợ đòi tiền con nợ.
– Sao đi sớm thế? Còn chưa nói với nhau chuyện gì mà. Thậm chí cũng mới chỉ được nửa thời gian phục vụ cam kết. Anh không cho em về đấy.
Tôi nói rồi vươn tay kéo Ngọc xuống giường, nằm đè lên trên.
– Ở đây chơi với anh chút đã chứ. Chả nhẽ em không nhớ anh hút nào à?
– Nhớ gì? Tại sao phải nhớ một người đã quên mình?
– Em nói anh á? Anh quên em hồi nào? Không thấy là anh đang nhớ em vô cùng đây à?
– Nhớ mà cả tháng trời chả hỏi thăm người ta lấy một câu. Nhớ mà hủy kết bạn cả zalo. Nhớ mà đi chơi khắp nơi với người khác. Nhớ như anh ai chả nhớ được.
Tôi không biết phải phản biện lại sao trong trường hợp này, nhiều khi biểu hiện bên ngoài phản ánh không đúng bản chất bên trong. Đúng là tôi nhớ cô thật, rất nhớ là đằng khác. Nhưng tôi cũng không có lời bào chưa nào cho nhưng điều cô vừa kể. Tôi đã chẳng hỏi thăm gì cô suốt mọt tháng qua, đã xóa zalo, đã xóa số điện thoại, và đã cùng Thương đi chơi khắp nơi, đi về thăm nhà, như thể chẳng hề có sự tồn tại của bạn xoạc là Ngọc.

– Sao? Anh còn gì để nói không?
– Có. Anh có điều này muốn nói.
– Điều gì? Anh nói xem.
– Cho anh làm thêm cái nữa nhé.
Trước sự “tổ lái” của tôi, Ngọc không thể không bật cười, như thầm trách, anh Tèo ạ, anh lúc nào cũng thế, khiến người ta phát điên lên rồi lại dỗ ngon dỗ ngọt để người ta chẳng giận gì được lâu. Ngọc cười bảo, chắc tập luyện với Thúy Anh hay sao mà giờ lại làm được cả hai nháy thế này hihi. Tôi cũng không giải thích được tại sao, nhưng tôi muốn ở bên Ngọc thêm nữa, được mân mê thân thẻ Ngọc thêm nữa, được cho con chim tôi khám phá những góc thầm kín của Ngọc thêm nữa; tôi còn chưa kịp ngắm hổ, ngắm lông, vét máng mà…
Và shot hai diễn ra mà chẳng cần nhiều công đoạn. Tôi móc móc cho nước Ngọc chảy ra ướt nhẹp ngón tay rồi đưa chim vào. Truyền thống. Dogy. Đẽo cày. Xong trận.
– Em giờ lên giá rồi đấy nhé. Vé 300 rồi. Anh mà cứ đi hai cái thế này thì tốn lắm đấy hihi
– Anh không sợ. Chỉ sợ em đông khách quá anh không gặp được thôi. Em này! Cho anh lại SĐT với, về anh sẽ kết bạn zalo lại ngay với em
– Không cho. Có không giữ, mất đừng tìm.
– Anh biết giờ em lại phải đi làm ngay, anh không kịp hỏi thêm chuyện gì, em không cho anh số ĐT và zalo thì làm sao anh hỏi được chuyện gì?
– Thế anh không định gặp lại em nữa sao? Mai kia gặp em kể cho không được à? Lần sau gặp thì em cho SĐT nhé. Cho chừa đi.
– Ờ ờ,… – Tôi trả lời cho có, cố tỏ vẻ tự nhiên vì tự nhiên thấy mình ngu quá!
Ngọc trả lại tôi 300, cầm 300 nhét vào túi xách rồi tất tưởi chạy đi. Hôm nay với cô hứa hẹn sẽ là một ngày cực đông khách, mà lại toàn là khách quen. Cô bảo, với anh Tèo thì luôn có khuyến mãi, giảm giá tri ân, nên khi thì đi 2 tính tiền 1, khi thì free luôn, nếu tôi set qua số riêng của cô.

Chưa bao giờ tôi gặp Ngọc mà lại chóng vánh như vậy. Hai shot làm trong vòng nửa tiếng. Tôi còn chưa kịp hỏi cô dạo này ra sao, tưởng như đã ngon lành cành đào với lão Jony Nguyễn rồi, sao lại quay lại cái nghiệp buôn phấn bán hương này, rồi thằng Cún thằng Tuấn như nào nữa; tôi muốn ôm em trong vòng tay, và hỏi thật nhiều chuyện. Nhưng em đã đi rồi, đi và không để lại một cách liên lạc nào. Cách duy nhất để tôi giải đáp những thắc mắc kia là set kèo gặp lại em sớm nhất có thể.
Nếu set ngay vào chiều nay, chỉ để gặp nói chuyện thôi, không xoạc, thì có dị quá không nhỉ? Tôi thú thực đã nghĩ đến trường hợp ấy, nhưng thật may là chiều hôm ấy lại có hẹn nói chuyện với mấy đối tác bên Singapore qua Skype, nên chỉ ở nhà, mặc vét, đeo cavat, mặc quần đùi, ngồi trước ống kính camera để nói chuyện xì nố xì nà. Không biết đến bao giờ tôi mới có thể gặp lại Ngọc đây, để làm tình, để hỏi han những câu chuyện dài vô tận. Cuộc gặp gỡ chợp nhoáng vừa rồi khiến tôi như lại càng bứt rứt hơn cái cmar giác tối qua, thậm chí, tôi gặp xong cũng chưa mô tả được là Ngọc đã thay đổi thế nào để lên giá 300k, tôi chỉ nhớ em mặc một cái váy màu xanh nước biển và silip hồng đã xỉn màu.

Tối hôm ấy, tôi đang lướt web để đọc những mẩu bình luận hay ho về sự quay lại của Ngọc thì nhận được một tin nhắn Zalo. Là Thương gửi.
– Anh Tèo mấy nay khỏe không ạ? Công việc vẫn ổn chứ ạ? Em bận quá nay mới nhắn tin hỏi thăm anh được.
Tôi đọc xong cười khuẩy, ờ bận, bận ôm ấp với thằng khác à, quẳng máy ra góc giường, đọc bình luận tiếp, đang hay. Một lúc sau lại có tin nhắn tinh tinh.
– Chị Hoàng Ánh của anh quay lại làm rồi đấy. Anh qua gặp chị ấy đi nhé. Chắc từ giờ em không được gặp anh nữa rồi, trả anh cho chị ấy thôi, hì hì
Sẽ là thô lỗ và có phần đọc ác với Thương nếu tôi lại bỏ qua tin nhắn ấy không thèm trả lời.
– Ừ, anh biết rồi. Hoàng Ánh đi làm lại thì anh sẽ qua gặp thôi, nhưng vẫn có thể gặp Thương nữa mà. Anh có phải của ai đâu mà trả. Em kêu bận mà. Nếu có không gặp em nữa thì chắc tại em bận thôi, bận qua đêm với khách, và tay trong tay với người ta đến giữa buổi trưa mới dậy!
Tôi không phủ nhận đã nói ra những lời ấy với đầy sự hằn học, ghen tỵ, ác khẩu; và trông mong Thương có lời giải thích gì đó nghe lọt tai một chút, nhưng đợi mãi chả thấy tin nhắn reply nào cả, bèn vứt điện thoại ra 1 xó rồi nằm kềnh ra ngủ, thầm chửi: Địt mẹ! Như lồn!

Sáng hôm sau dậy, thấy một tin nhắn của Thương gửi lúc 2h.
– Chúc anh Tèo ngủ ngon. Hôm ở Đà Nẵng anh bảo từ giờ không nhắn tin chúc em ngủ ngon mỗi tối nữa. Em thật sự thấy buồn.
Tôi thật sự như phát điện lên vì Thương, luôn đặt người ta vào những hoàn cảnh khó xử. Nhưng tôi gạt đi hết, vì tôi đã quyết gặp lại Ngọc trong chiều nay, dù mới hôm qua xoạc xong. Tôi thật sự quá tò mò muốn biết chuyện của em với Jony Nguyễn đến đâu mà em lại quay lại chốn XXX này.
May mắn, tôi gặp Ngọc đúng lúc vắng khách nên em ở với tôi được lâu hơn. Cũng làm một trận tưng bừng xong rồi mới ra giường ôm ấp nói chuyện. Chính tôi cũng bất ngờ về sinh lực của mình.
– Em này! Bảo thằng bánh sét giá lên 400k đi. Anh thấy em đẹp ra bao nhiêu ấy. Tóc thì dài ra, da trắng hơn, cười duyên hơn, người lại thon thả chứ không béo béo như trước lúc nghỉ. Đi em 400 còn hơn đầy đứa ý chứ.
– Haha, bảo sinh năm 92 đi 400 người ta cười cho. 300 đã là quá đáng rồi. Giờ mà bảo em ba mấy tuổi rồi, khéo khách đòi giảm xuống 100k mất. Mà tóc em tóc nối đấy. Anh không nhận ra à?
– Anh có biết đâu, cứ thấy tóc dài là auto xinh. Mà Cún khỏi hẳn ốm chưa em? Nó có còn nhớ chú Tèo không?
– Có. Cún nhắc chú Tèo suốt. Đồ chơi thì hỏng gần hết rồi. Cún còn bắt mẹ gọi cho chú Tèo để hỏi xem sửa làm sao, nhưng lúc mử Zalo ra gọi thì chú unfriend mẹ rồi haha. Em bảo Cún là chú đi công tác xa rồi, khi nào về rồi chú sửa cho Cún; và ngày nào có cũng hỏi em chú Tèo đi công tác về chưa.
– Thế còn mẹ Cún thì sao? Chuyện với Jony Nguyễn ấy
– Thôi rồi. Em ghét lão ấy rồi.
– Sao ghét? Anh đấy cũng tốt mà. Anh gặp có một lần thôi mà cũng thấy ổng là người tốt.
– Ui xời, toàn nói mồm thôi anh. Hứa hẹn với em đủ chuyện mà cuối cùng chả làm được cái gì hết. Đầu tiên hứa mua cho em cái điện thoại mới. Em chẳng đòi hỏi đâu, nhưng lão cứ khăng khăng thế nên em cũng để xem sao, thì y kỳ chẳng thấy mua gì nữa, cũng chẳng thấy gửi tiền để em mua, dù bao lần gọi điện đều nhắn, anh bận không mua được thì gửi tiền cho vợ mua. Xong lại chuyện nữa, cuối tuần em cho hai đứa ra chơi với cậu rồi đi tắm biển, chúng nó thích lắm. Ông kia biết được thì lại khăng khăng đòi đến đón và đưa đi. Em thấy ổng có xe và cũng tiện cho cả nhà nên đồng ý, thì đến phút chót gọi điện báo bận, em và các con bắt taxi đi nhé,…. Còn nhiều chuyện nữa cơ. Tóm lại là em chỉ thấy lão tốt nói mồm thôi chứ chẳng làm được cái việc gì cả. Hôm anh gặp lão đến chơi, lão cũng đòi đưa em đi chơi riêng rồi ấy ấy nhưng em không cho, một vì lão còn chưa khỏi chân, hai vì không thích và ngại với các con. Thế mà lão mắng em té tát, xong em cũng đuổi về luôn, bảo từ nay thôi đừng gọi điện gì nữa. Mấy hôm đầu lão còn léo nhéo gọi điện với nhắn tin, nhưng gần đây thì câm tịt luôn rồi. Đấy anh xem, vậy thì có yêu được không?
Ngọc mắng lão kia xơi xơi rồi bực tức đi vào nhà tắm, xả nước tồ tồ.

Vừa khít 4h chiều, chuông điện thoại Ngọc lại đổ. Tôi cầm lên xem thì người gọi là “Ck Jony Nguyễn”, tự nhủ, lão này thật đúng giờ, và thật thiêng. Tôi ới Ngọc nghe máy nhưng em bảo kệ lão, với kiểu suốt ngày í ới mà chẳng làm cho nhau được cái gì thế này thì tiếp chuyện làm gì nữa. Ngọc bảo, mang tiếng lão đang tán em mà nhưng gì lão làm cho em còn chẳng bằng anh. Tôi cười bảo cô đừng hâm nữa.
Trước khi về, tôi xin được SĐT của Ngọc và lập tức add Zalo. Việc đầu tiên tôi làm là thả tym cái avatar hình Ngọc đang ôm Cún, tay Cún cầm một cái xe tăng, hai mẹ con cười rạng rỡ, tôi bình luận là: Xin chào Thiên thần nhỏ; và chào mừng Thiên thần lớn đã trở lại!
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 27: Vợ cả, vợ hai, cả hai đều là vợ cả!
“Người ơi, đừng thương nữa
Em không khóc đâu mà
Trong tim làm gì có
Chỗ cho người thứ ba?”


Vừa mới tinh mơ dậy cầm điện thoại check noti tý, tôi đã thấy lồ lộ trước mắt là bài thơ 5 chữ của Thương đăng trên Zalo kèm theo là một cái hình chụp hôm đi Đà Nẵng. Haizz~~ cô lại có gì “nhắn nhủ” tôi đây mà

“Làm sao không thương được?
Người đáng yêu quá mà
Tình yêu là vô hạn
So gì một, hai, ba?”


Tôi comment lại bằng một bài thơ và vài icon trái tim, cười nhạt, tự nhủ mình cũng văn vẻ ra phết. Đã đẹp trai, làm tình khỏe, lại có tài văn chương hehe. Tôi nhắn tin cho Thương, hẹn 9h mình gặp nhau em nhé. Tin nhắn ở trạng thái sent, Thương không online, chưa đọc được. Cũng phải thôi, mới 5h sáng, cô còn lâu mới ngủ dậy. Tôi vèo ra công viên Nghĩa Đô làm vài vòng cho khỏe, về ăn sáng và lao ngay vào công việc. Suốt cả tuần vừa rồi chẳng có biến động gì nhiều, bù trừ lỗ lãi chỉ còn được con Wave…

– Vâng, anh qua đi, em nhớ anh. – Thương đáp lại bằng một tin nhắn lạnh lùng.
Lòng tôi lại hơi băn khoăn. Sáng dậy tâm hồn thư thái tôi mới có tâm trạng để làm thơ, để hẹn cô như vậy. Lao đầu vào chuyện cơm áo gạo tiền là y rằng chứng tâm thần lại nổi lên. Tôi bỗng nghĩ về chuyện hôm nọ, và có chút hờn giận. Lát nữa tôi có nên hỏi cô không? Hay cứ giả vờ như chẳng có gì xảy ra, miễn sao ngon chim…?
Thương vào với vẻ mặt buồn buồn, lạnh tanh, không biết vì còn đang buồn ngủ hay có lý do gì khác, làm tôi tự nhiên tụt hứng. Chim đang 12h bỗng xìu mẹ xuống, tính lao ra ôm em và hiếp dâm luôn nhưng ham muốn chẳng còn, chợt thấy ngại ngại và thật thiếu tự nhiên. Thương ngồi xuống tựa vai tôi, nhắm mắt như ngủ, chẳng bận bỏ cái túi đeo khỏi vai chứ chẳng nói đến chuyện lột đồ.

– Sao bảo nhớ anh cơ mà? Nhớ gì mà gặp anh mặt buồn thiu thế
– Ừm… – Thương ú ở trong họng rồi hình như ôm tôi chặt hơn
– Sao nào? Có chuyện gì kể anh nghe coi
– Đâu. Có chuyện gì đâu.
Tôi không hỏi thêm gì nữa, đỡ cô nằm hẳn xuống, bỏ cái túi ra cái tủ con đầu giường giúp cô, trùm chăn kín mít cả hai đứa, rồi ôm em, ngủ theo. Mất tới chừng nửa tiếng như thế, im phăng phắc.
Tôi khẽ vỗ nhẹ vào vai Thương. Cô hẩy mình, hỏi với giọng ngái ngủ, gììiiiììì ????
10 phút sau, tôi làm lại động tác tương tự, cô lại lắc lắc vai, hỏi lại bằng câu và giọng điệu y chang, gììiiiììì ????
Cứ cách 5-10 phút chúng tôi lại lặp lại cái động tác ấy, cho đến lần thứ 6, không chịu được nữa, tôi luồn tay vào quần cô, bóp mông rồi từ từ tụt ra, quần short bò xong đến quần lót, đoạn đưa chim vào cạ cạ từ sau đít.
Thương quay lại, mở mắt, hỏi bằng câu lúc nãy, nhưng mạch lạc rõ ràng hơn rất nhiều:
– Gì?
Tôi nhìn em yêu thương, đáp lại ngắn gọn:
– Chịch!

Chúng tôi cứ nhìn nhau như vậy, không nói câu nào, nhưng khúc dưới thì có vẻ hợp tác ăn ý. Chim tôi cạ cạ vào khe giữa hai mông và la liếm đến cửa hang. Thương dạng hai chân ra to hơn để tôi vào cho dễ, nhưng tôi chẳng biết lối nào mà vào, cô phải cầm chim, đưa đến sát mép lỗ. Tôi dạy day để nó dần chui vào trong, nhưng chưa có kích thích gì. Bướm Thương còn khô quá, tôi vào thấy rát rát. Chắc cô cũng thấy vậy.
Tôi vẫn tiếp tục thụt ra thụt vào ngay đoạn cửa hang để kích thích cho nước ra, đồng thời đưa tay lên bóp vú và đưa miệng lên hôn.
Cuối cùng thì cũng vào được. Nước ra cái trơn hẳn. Ra vào rất êm. Rất mượt. Êm và mượt như mái tóc em vậy. Không cần vận dụng nhiều chiêu thức, chúng tôi cứ thế nhẹ nhàng mà lên đỉnh thôi.

Tắm táp xong xuôi, Thương ra giường nằm trước rồi mở điện thoại lên bấm bấm rồi cười tủm một mình. Tôi đã rất nhiều lần thấy cô như vậy, nhưng không biết cô lúc ấy làm gì, nhắn tin cho ai hay vừa xem được một cái gì đó hài hước trên mạng xã hội. Tôi đi ra gần cô, định giả vờ ngó vào màn hình cái nhưng cô đã kịp tắt béng nó đi trước khi tôi thấy gì, đoạn ôm cổ tôi, ghì xuống hôn tít mù. Tôi không hiểu được sao vừa giờ làm tình thì cô nhẹ nhàng thế mà giờ xong việc rồi lại vật cô tôi ra hôn mạnh mẽ đến vậy, như thể cô vừa xem một bộ phim sex, xong nứng quá, không chịu được.
Hôn xong rồi, cô vẫn ôm cổ tôi mà nhìn đắm đuối:
– Thơ anh Tèo làm hay quá. Em đọc mê luôn
– Có gì đâu, anh nhái lại của em thôi chứ có tự nghĩ ra được như em đâu. Em mới là làm thơ giỏi.
Tôi lên giường, chui vào chăn nằm cùng cô và tự nhiên lại thấy có gì nhức nhối trong người sau nụ hôn vừa giờ, nằm đè hẳn lên cô, tay vuốt tóc, mắt nhìn chớp chớp.
– Gì?
– Cái nữa…
– Tham thế! Không cho – Thương bĩu môi, lắc đầu, tay cầm con chim của tôi, ấn vào.

Tôi nhấp ra nhấp vào nhè nhẹ để cảm nhận sự trơn tuột. Thương bỗng quắp chân lên người tôi thật chặt, đoạn chủ động day day theo nhịp.
– Mạnh lên anh! Ư ứ … ư a a a a ….!!!
Lần đầu tiên tôi thấy cô chủ động như vậy. Mọi khi cũng hợp tác nhưng chỉ ở mức độ nhẹ nhàng. Pha sau có vẻ bạo dâm hơn pha ban nãy. Chúng tôi xong việc mà mệt nhoài, chẳng buồn rút chim ra. Thương thì lại liên tục co thắt khiến tôi không nỡ rút ra, cố tận hưởng cảm giác phê pha thêm chút nữa.
– Sao tự nhiên hôm nay anh lại tham thế
– Chắc tại em… đẹp quá!
– Thôi đi. Đừng nịnh. Em thừa hiểu anh rồi. Chỉ dẻo mồm thôi.
Câu nói của Thương khiến tôi có phần tự ái, bèn rút ra, đi vào buồng tắm. Bị rút ra bất ngờ, lại nhanh quá hay sao, tự nhiên Thương rên “Á” một cái rõ to.
Tôi tắm xong chuẩn bị ra mới thấy Thương lõa lồ đứng ở cửa buồng tắm. Cô đã không vào tắm cùng tôi như bao nhiêu lần trước mà đợi tôi xong mới vào, dù cái buồng tắm phòng này rất rộng, thừa đủ cho hai người vuốt ve, kỳ ghét cho nhau, và thậm chí là làm tình ngay trong ấy. Nếu cô ấy vào cùng chắc tôi sẽ làm vậy, hoặc ít ra là cầm vòi sen tưới lên người cô, vừa xoa vừa kỳ cọ và ngắm con chim phượng xanh đỏ trên lưng. Tôi đã nằm trên giường rồi, đang bật TV xem thể thao, Thương vừa lau người đi ra vừa hỏi:
– Anh đã kịp gặp chị Ngọc rồi cơ à. Bắt sóng nhanh thật đấy.
– Ừ. Phải gặp ngay chứ. Em nó xuống HN cái là anh gặp ngay.
– Đàn ông các anh ai cũng giống nhau

– Giống gì? – Tôi trố mắt lên hỏi, vì thực sự rất ghét cái kiểu nói đấy của bọn con gái.
– Thì cứ có gái đẹp là bắt song rất nhanh, rồi có ý đưa nhau lên giường. Em thấy ai cũng vậy cả.
– Thật à?
Thương gật đầu, miệng hơi nhếch để tỏ ý vừa rồi em nói đùa đấy nhé, chắc thấy tôi có vẻ nghiêm trọng nên cô mới có cái động tác ấy.
– Kể cả người rất yêu quý em, luôn coi em như bạn và hơn thế, còn thường xuyên gọi điện về hỏi thăm bố mẹ em, mua thuốc cho mẹ em uống,… à? Người ấy cũng nằm trong số đàn ông em vừa nói đúng không?
Thương cười nhẹ, chạy lại phía tôi, bẹo má, dịu dàng bảo khong, không phải, anh Tèo của em đời nào lại giống những người kia chứ, anh Tèo đẹp trai tốt bụng, anh Tèo number One !
– Em không có ý nói anh đâu. Anh Tèo đừng giận nhé
– Ơ giận gì. Anh thấy em nói cũng đúng mà. Chả phải anh với Ngọc đúng như em vừa tả đấy sao. Nhưng ngoài chuyện đó ra thì anh cũng rất yêu quý em, chân thành chứ không phải chỉ để lợi dụng xác thịt. Hiểu không Thương? – Tôi cười âu yếm.

Thương rúc vào nách tôi, đáp vâng ạ, và lần đầu tiên khen nách anh thơm thế, làm tôi cứ ngỡ đang nằm trong tay mình là Ngọc.
– A lô! Bác ạ! Cháu Tèo đây ạ. Bác có khỏe không?
– Ôi Tèo à. <khụ, khụ>, sao đợt này lâu lâu mới gọi cho bác thế, chắc bận việc quá à?
– Vâng cháu cũng hơi bận ạ. Hai bác vẫn khỏe chứ ạ?
– Ừ, hai bác vẫn đều đều vậy. Sao đang giờ làm lại gọi cho bác thế?
– À, ờ thì…, tại vì là,… mất điện bác ạ! Đang làm mà mất điện nên chúng cháu phải tạm dừng chút. Cháu đang ngồi cạnh Thương đây, bác có nói chuyện với Thương không ạ?
————
– A lô, mẹ à. Vâng, con vẫn khỏe đều đều vậy. Vâng…. Vâng…. Để con xem…. Vâng… Vâng, để con nhắn anh Tèo ạ…. Vâng, con chào mẹ…
Thương tắt điện thoại lườm tôi một cái.
– Sao tự nhiên anh gọi cho mẹ em. Bình thường không sao, cứ rắng hỏi thăm cái là mẹ em lại nghĩ ngợi linh tinh rồi xúc động ý.
– Chỉ là gọi điện hỏi thăm thôi mà. Tại đợt này đúng là hơi lâu rồi anh chưa gọi cho bác.
– Mẹ em nhắn là bảo Tèo lúc nào đỡ bận thì về nhà chơi. Chết anh nhá. Mẹ em đã nói và mong vậy rồi, anh mà không về là mẹ em dỗi đấy hihi
– Dỗi cơ à. Hay mai về luôn. Em có về với anh không?
– Hâm à. Từ từ đã. Mà em cũng đang bận mà.
– À ừ ừ… – Tôi dáp lại và chợt nhớ về vụ Thương đi khách đêm hôm nọ. Có vẻ đợt này cô bận thật. Bận đi khách đêm.
Tôi mở cửa sổ, nhổ toẹt cái bã kẹo cao su ra ngoài. Từ tầng 7 nhổ xuống, chẳng may rơi xuống đầu ông nào thì phê phết ấy. Một luồng khí nóng chảy vào phòng. Ôi! Đã trung tuần tháng 5 rồi. hết nửa năm đến nới mà chưa được cái việc gì ra hồn. Chán mày quá Tèo! Ngoài kia, phượng đã đỏ rực một góc trời và tiếng ve râm ran khắp mọi ngóc phố. Tôi kéo cửa lại, thầm nghĩ giá mà không phải về, cứ nằm đây xoạc Thương đến đêm luôn thì hay biết mấy. Gần trưa rồi, ra ngoài ngại quá.


Ngày hôm sau….

– Ê ku. Cho anh VIP1 nhé.
– Của anh đây – Thằng Thọ sứt đưa tôi chìa khóa và cười đầy ẩn ý.
Một giọng nói khuất sau quầy lễ tân vang lên:
– Thúy Anh hôm nay đi vắng rồi Tèo ạ
Á đù! Là Ngọc. Tôi nghển cổ lên để nhìn cô rõ hơn. Đậu xanh, sao cô lại thấy tôi chứ, hay tại nghe giọng quen. Tôi thấy thật sốc khi Ngọc đứng dậy, ném cái mẩu thuốc đang hút dở vào cái lọ gạt tàn. Vãi!!!@!#$#%# Ngọc cười hì hì bảo em hút chơi thôi, khi thấy tôi mắt chữ A mồm chữ O
. Cầm chìa khóa lững thững vào thang máy lên phòng…
Lát sau Ngọc gõ cửa vào.
– Em tưởng anh đi em Thúy Anh cơ mà. Đi em sao không bảo em lên từ nãy, lại còn nhắn qua chủ làm gì
– Nghỉ làm mấy tháng mà ghê nhỉ. Hút thuốc cơ đấy!
– Thuốc giả vờ mà. Không phải thuốc như họ hút đâu
– Lại còn có thuốc giả vờ nữa à. Nói chung là anh thấy không đẹp mắt tý nào cả
– Thôi mà. Tèo làm gì mà dữ thế. Sau em không hút nữa, được chưa? Đã bảo là thuốc giả vờ rồi. Đây, không tin thì ngửi thử xem…
Ngọc vênh mỏ lên ngay trước mũi tôi, đúng là không có mùi gì thật, lại còn thơm thơm như mùi kẹo cao su. Tôi yên tâm đặt lên đó một nụ hôn.

Ngọc lại cho tôi thử một tư thế mới. Cô nằm nghiêng người và dang một chân lên cao, thẳng đứng vuông góc với mặt nệm, bảo tôi nằm hơi check ra rồi đưa chim vào. Tôi bảo vậy em có mỏi không, cô bảo không sao đâu, miễn anh không mỏi là được. Tôi cũng hợp tác theo sự chỉ dẫn của cô, thấy có sự mới lại thật, khít hơn, nhưng ra rất nhanh. Tiên sư, khôn như ranh vậy. Giờ cứ cho khách nào cũng làm kiểu này thì ông nào trụ nổi 5 phút?
– Sao em hay nghĩ ra lắm tư thế mới vậy
– Lao động là không ngừng sáng tạo mà anh hihi
– Nhưng mà em chơi kiểu này anh đuối quá, chưa gì đã ra rồi
– Hihi tại anh yếu thì có. Có cần em đền cho shot nữa không?
– Thôi không cần đâu. Nằm ôm em nói chuyện cũng vui rồi.
Tôi bế Ngọc vào bồn tắm, nhưng phải tắm vòi sen vì không kịp xả nước. Cái bồn này muốn thư thái phải xả trước cả tiếng đồng hồ. Mà hôm nay thì tôi nhắn qua chủ chứ có nhắn trực tiếp cho Ngọc đâu. Qua chủ thì cô chỉ ở với tôi chỉ tầm nửa tiếng.
– Tình hình anh Jony Nguyễn của em đến đâu rồi?
– Ui xời chán lắm! Từ lúc em mắng hôm nọ cũng chẳng thấy hỏi han gì nữa. Chắc thôi. Đàn ông đàn ang gì mà chả tâm lý. Giá mà người ta mắng cho thế, nhưng vài hôm sau gọi lại, nhẹ nhàng nói này nói nọ, xin lỗi các thứ, thì khéo em cũng cho làm lành đấy. Nhưng mà lão này, lão dốt quá anh ơi huhu
– Haha. Tại em không cho xoạc đấy. Cho xoạc cái là lẽ ra chẳng giận nhau đâu
– Đàn ông các anh ai cũng thế nhỉ! Xoạc là có thể giải quyết hết mọi chuyện.
– Đàn ông ai cũng thế là sao?
– Là chỉ quan trọng chuyện chịch chọt ấy. Ai cũng có thể chịch được. Cứ cho chịch là chăm sóc quan tâm. Em thấy đàn ông ai cũng vậy cả.
– Thật thế à? – Tôi trợn mắt nhìn Ngọc, ý như muốn hỏi, cả anh cũng vậy à.
– Vâng. Em thấy thế1
– Kể cả người rất yêu quý em, luôn coi em như một người bạn và hơn thế, lên tận nhà em để tham mẹ và con em, tặng đồ chơi cho con em,… cũng xếp vào loại đó đúng không?
– Ơ ơ… Không phải. Người đó là ngoại lệ. Tài vì họ rất đẹp trai và tốt bụng hihi… Em xin lỗi nhé. Em không có ý nói anh đâu. Đừng có dỗi nhé Tèo.
– Như người khác là người ta đã dỗi rồi đấy. Nhưng anh Tèo đẹp trai và tốt bụng thì thèm gì dỗi. Với lại ai lại dỗi cô gái vừa xinh đẹp, vừa tốt bụng như em bao giờ.
Ngọc cười hihi rồi chui vào nách tôi hít mọt cái và khen, đã đẹp trai tốt bụng nách còn thơm. Ôi chao! Đúng Ngọc của tôi đây rồi. Chả thích gì, chỉ thích ngửi nách.

Tôi xoa xoa tóc em và cười cười thầm nghĩ: Vãi Tèo! Mày thông minh thật! Có mỗi cái chiêu ấy thôi mà một lúc lừa được cả Ngọc cả Thương, để rồi các cô phải xin lỗi rối rít như thể vừa làm mếch lòng Tèo, cho dù, kể ra thì Tèo cũng chẳng khác gì mấy người mà Thương và Ngọc đề cập tới, những người thuộc chủ nghĩa XOẠC !
Tôi thật sự vô cùng băn khoăn làm sao để cân đối cho cả Thương và Ngọc đây. Hai cô làm cùng chỗ, cùng chủ, và lại cùng tỏ ý tỵ nạnh với nhau khi tôi quá thân cô kia. Mà số tôi lại rất đen. Đi xoạc Thương thì sẽ gặp Ngọc, đi xoạc Ngọc thì sẽ gặp Thương, không ở quầy lễ tân thì là ở thang máy. Bao nhiêu lần rồi, khiến các em đều hoài nghi rằng tôi xoạc người kia nhiều hơn là xoạc em nó. Trời! Đến mệt!


Tôi gọi điện bảo Ngọc là:
– Em ơi, tối mai giữa tuần chắc em ít khách, xin nghỉ một buổi đi ăn với anh nhé. Lâu rồi anh em mình chưa ngồi với nhau.
– Có anh với em thôi à.
– Có Thúy Anh nữa đấy.
– Thôi, thế hai người đi với nhau đi rủ em làm gì
– Đâu, anh mời cả hai em mà. Thúy Anh cũng bảo anh rủ cả chị Ngọc đi cho vui, chị ấy chả là khách ruột của anh còn gì.
– Thật à? Thế ok. Nhắn em mấy giờ, ở đâu nhé.

Tôi gọi điện bảo Thương là:
– Em ơi, tối mai giữa tuần chắc em ít khách, xin nghỉ một buổi đi ăn với anh nhé. Lâu rồi anh em mình chưa ngồi với nhau.
– Có anh với em thôi à.
– Có Ngọc nữa đấy.
– Thôi, thế hai người đi với nhau đi rủ em làm gì
– Đâu, anh mời cả hai em mà. Nãy anh gọi Ngọc cũng bảo anh rủ cả cái Huệ đi cho vui, em nó chả là khách ruột của anh còn gì.
– Thật à? Thế ok. Nhắn em mấy giờ, ở đâu nhé.

Có một bài mà tôi áp dụng cho cả hai em và hầu như đều thành công, mấy lần rồi. Cũng tại những chuyện có phần riêng tư các em đều kín tiếng chẳng bao giờ kể cho nhau cả, dù những lúc rảnh rỗi vẫn ngồi chung dưới nhà chứa để chém gió với nhau. Tôi cũng chưa muốn bị bóc mẽ như cái ông nào làm với con cô giáo Thảo rồi bị phát hiện nhục mặt.

7h tối tại một nhà hàng có view nhìn ra hồ, tôi đến đặt bàn và ngồi đợi trước, quá bất ngờ khi thấy Thương và Ngọc khóac tay nhau cùng vào. Vẻ thân thiết và ngoại hình có nét giống nhau khiến tôi tưởng hai cô là chị em gái, và đều là vợ của tôi. Ngọc là chị, là vợ cả. Thương là em, là vợ hai. Tôi yêu quý Thương như yêu quý Ngọc, trân trọng Ngọc như trân trọng thương, và dù là vợ cả hay vợ hai, cũng đều là vợ cả !
Ba người ăn, cũng nhẹ nhàng thôi, chẳng lấy gì làm sơn hào hải vị cả, mà tốn hai củ. Fuck Nhà hàng!
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 28: Vị khách có mời
Sáng sớm hôm ấy, Ngọc đã í ới gọi tôi:
– Anh Tèo! Anh Tèo! Qua chơi với em, em kể cho chuyện này hay cực.
– Chuyện gì. Hừm. Kể luôn đi lại còn
– Không. Chuyện hay lắm. Em phải ôm anh mới kể được
– Nhưng mà… Nay anh đuối lắm em ơi. Không làm ăn được gì đâu
– Ai bắt anh làm gì đâu, chỉ cần ôm em và nghe kể chuyện thôi
– Thật nhá!
– Thật!
– Thế đứa nào đè đứa còn lại ra xoạc làm chó nhé.
– Rồi rồi. Khổ lắm. Sang ngay đi nhé.
– Được. 15p nữa…

Tôi chạy một mạch sang Nhà nghỉ XXX với một nụ cười tủm tỉm trên môi, dù hôm qua thức khuya nghĩ ngợi linh tinh quá mệt. Và cũng mới hôm qua thôi vừa làm trận với Thương xong, còn chưa hồi sức. Tiếng ve kêu râm ran những ngày giữa tháng Năm. Trời không nắng, nhưng hơi oi, những đám mây nặng trịch như trực mưa xuống. Thời tiết không lấy gì làm đẹp nhưng không đủ xấu khiến tôi giảm được chút nào nụ cười trên môi. Tôi đang háo hức đợi một câu chuyện thú vị từ Ngọc.
Tôi trần truống nằm đợi, thấy hơi lâu, bèn mở web lên xem cho đỡ chán. Tôi vào bài em Mai Mai hôm nọ đọc review coi sao. Thấy bộ ảnh cũng xinh xắn nhưng không quá ấn tượng, ít ra chưa đủ ấn tượng để tôi phải bốc ngay máy lên alo set kèo như từng với Ngọc và Thương, nhưng tôi nghĩ đây chỉ còn là vấn đề thời gian. Tôi linh cảm rằng không lâu nữa sẽ xuất hiện một cô gái nữa để tôi xoạc; hơn nửa năm rồi tôi chỉ xoạc có hai người kia, và người thứ ba này, tôi chưa nghĩ ra ai khác ngoài em Mai. Vụ gặp hụt hôm nọ rất có thể là cái duyên, và khi theo dõi bài đăng của Mai tôi càng có cơ sở để tin vào linh cảm ấy. Mai mình dây, thon thả cũng dạng như Ngọc và Thương, tóc dài, da trắng, má đồng tiền, cười duyên, nói chuyện nhẹ nhàng, mông đít bóp thích. Chính tay tôi đã được kiểm nghiệm rồi. Về cung cách phục vụ thì thấy anh em đi trước khen ngợi hết lời, dẫu rằng tôi biết chỉ nên tin 50% vào chỗ đó. Lướt lướt và kéo đến tấm ảnh cuối cùng, chim tôi đã dựng ngược lên, giật giật như khi xuất tinh. Mai lõa lồ nằm trên giường, dạng chân để thấy rõ con bướm thật lắm lông, hai tay tự bóp vú, đầu thì ngắc sang 1 bên, tiếc là thằng bánh lại che mặt mất…

Cạch! Cạch! Cạch!
Ngọc gõ vừa và tự mở cửa vào. Tôi vốn chẳng bao giờ chốt cửa cả.
Cô cười tươi roi rói và cất cao giọng hát:

“… Anh chỉ đến bên em lúc buồn
Vậy những ngày vui anh ở nơi đâu
Anh chỉ đến bên em lúc say
Vì hết say anh đâu ở đây..?”


– Hết say anh vẫn đang ở đây với em đây còn gì?
– Hihi anh đâu phải người trong bài hát đâu? Mà đã bảo không xoạc rồi còn gì. Sao đã cởi truồng sẵn sàng thế kia?
– Nó cửng chơi vậy thôi chứ không xoạc đâu
– A kinh Tèo dạo này ghê quá ha

Ngọc vừa nói vừa cởi quần áo rồi chui tọt lên giường, kéo chăn lên đắp, rúc vào nách tôi ngửi một cách đầy sảng khoái.
– Thơm ghê. Bảo anh bao lần mà anh chẳng tặng em một chai sữa tắm mùi của anh nhỉ. Thế em xin người khác vậy
– Rồi rồi. Lần sau anh mang cho. Chuyện gì kể đi xem nào. Chuyện gì mà phải vừa ôm mới vừa kể được chứ. Lắm trò thật!
– Cứ từ đã nào. Vội gì. 10h em mới đi làm cơ mà. Để em ngửi tý đã.
Ngọc lại càng ôm chặt và rúc sâu vào nách tôi hơn, tay lần lần xuống nắn chim tôi. Tôi kiên định nằm im, như đã hứa, không xoạc là không xoạc!
– Gì? – Tôi quay sang hỏi Ngọc khi thấy cô như chủ động làm tới, chưa có gì mà đã rên rỉ khiến tôi kích thích lắm rồi nhưng cố nhịn. – Đã bảo không rồi mà. Em định nói với anh điều gì thì nói đi
Ngọc chồm người nằm đè lên tôi, mắt nhìn long lanh.
– Gâu gâu

– Cái đéo gì thế haha …
– Em làm Cún nhé hihi
– Bố khỉ… Làm đi
Thế là cô liền bắt đầu hôn tôi, hôn môi hôn má; đoạn cắn dái tai, hôn cổ, hôn ti, hôn bụng, hôn tay, hôn đùi, hôn… khắp người… Chỗ cuối cùng cô hôn chính chẳng phải đâu khác chính là con chim. Cô phải lấy khăn lau lại rồi mới dám ngậm lút vì cô bảo anh ra nhiều nhờn quá. Tôi không nói gì, chỉ nằm im trong tư thế ngửa. Thổi kèn xong rồi, cô trườn lên ngồi trên bụng tôi, day day, mắt nhìn say đắm
– Vét cho em nhé

Tôi không nói gì, vòng tay ra sau mông cô, đủn lên để cô gần như ngồi trên mặt tôi. Con bướm với bộ lông đen xì, xồm xoàm và hình xăm con hổ giờ chỉ còn cách môi tôi có 1 cm. Tôi đưa lưỡi ra liếm liếm, ngoáy ngoáy, rồi mút kêu chùn chụt. Ngọc rên khe khẽ, to dần, to vãi!
Tôi ngộp thở quá, vỗ đùi cô ra hiệu ngừng thôi. Cô tụt xuống, từ cầm chim ấn vào, luôn phiên nhau, hết động tác nhấp rồi đến động tác day. Khi cô day hùng hục, thở phì phò, hai tay thì bóp vú tôi đau điếng. Tôi cảm thấy cũng không chịu được nữa, hơi nhồm người dậy, hợp tác cùng em.
– Ôi! Anh ơi! Ư ư ứ Á a a …. – Xen lẫn là tiếng thở không thể to hơn
Tôi hiếm khi xuất trong tư thế cưỡi ngựa vì bị mất phần chủ động, nhưng lần này thì thua rồi.
Cô nằm rạp xuống, đè lên người tôi, nằm im thin thít. Chắc pha làm tình chủ động hoàn toàn vừa rồi đã khiến cô quá mệt…
– Sao em làm thế với anh?
– Làm gì?
– Xoạc ý. Đã thống nhất là không rồi còn gì. Em vắt kiệt hết sức anh rồi
– Hihi… Tại anh chứ
– Rõ ràng là em hiếp anh, còn đổ lỗi cho anh à
– Ai bảo chưa gì đã tồng ngồng, lại còn thơm ơi là thơm, ai mà chịu được. Với em nhận là Cún ngay từ đầu rồi còn gì. Hihi
Tôi vỗ đét mông cô một cái, quát “Dậy!”, tỏ vẻ giận dỗi lắm, nhưng lòng thì cũng sướng bỏ mẹ ra. Tôi bế cô vào buồng tắm, bật vòi sen, ôm nhau, đụng chạm thân thể nhau dưới những tia nước ấm nóng hôi hổi. Nước hơi nóng, vết sẹo chìm dưới hình xăm bông hoa trên cánh tay trái bỗng hằn hẳn lên, gợi nhắc tôi về những ngày gian khó của Ngọc. Tôi ôm em trìu mến…

– Em bảo gặp anh có chuyện muốn kể chỉ là chuyện con chó thôi à
– Đâu, hâm à. Ra giường ôm rồi em kể cho, vừa giờ là khởi động cho nóng người thôi ý. Tại vì chuyện này… nó rất hồi hộp…
Ngọc nằm ôm tôi và bắt đầu kể.
– Anh ơi… lão Jony rủ em đi chơi đấy. Lão bảo ngày kia sẽ xuống Hà Nội đón em đi chơi cùng một ngày.
– Vãi! Em nhận lời rồi à
– Vâng. Thì lão có thiện chí thế em chả nhẽ lại chối
– Nghỉ hẳn một ngày để đi chơi với lão luôn?
– Vâng hihi
– Thế nhỡ anh nhớ em quá muốn gặp em thì sao
– Thôi mà. Rồi hôm sau em bù
– Hay cho anh đi chơi ké với. Dù gì anh với ổng cũng gặp nhau rồi còn gì
– Hâm à. Chuyện riêng tư của người ta. Tèo thật vô duyên. Chắc em chỉ đi chơi đến lưng chiều thôi. Em báo chủ nghỉ cả ngày rồi. Nếu không mệt tối em sẽ lại gặp anh rồi kể anh nghe
Tôi như thể thấy có dòng máu chảy rừng rực trong người, như ghen, nhưng tự nhủ, ok Tèo, chẳng phải chính mày cũng muốn thế còn gì.
– Thôi. Chuyện của em anh chẳng muốn giây vào đâu
– Ơ kìa. Em muốn tâm sự với anh mà. Em làm gì còn ai để tâm sự đâu. Anh vẫn bảo coi em như bạn mà.
– Thôi được rồi. Thế em cứ đi chơi đi rồi có gì về kể anh.
– Vâng. Mà lão này trước thấy thô thô khùng khùng thế mà hôm qua gọi em nói chuyện dễ thương lắm nhé. Còn xin lỗi các thứ rồi bảo hôm sau xuống sẽ mang cả điện thoại cho em nữa. Lão bảo mua rồi nhưng bận chưa gửi em được.
– Thế tốt quá còn gì. Quẳng con Oppo ghẻ này đi dùng iPhone X cho nó chất. Lão giàu thế chắc phải cho em cái điện thoại xịn lắm
– Em chẳng quan tâm điện thoại gì đâu, chỉ là cuối cùng thì anh ấy cũng thực hiện lời hứa. Hihi
– Mừng cho em nhé. Tự nhiên anh thấy ghen ghen huhu
– Thôi nào thôi nào. Tèo ngoan. Mình vẫn cặp bồ được mà hihi….

Đúng 10h Ngọc có khách, cô vội vàng trở dậy mặc quần áo rồi chào tôi chạy biến đi, dù có thế nào cũng không chịu cầm tiền, bảo là em rủ anh mà, em phải cảm ơn anh nữa mới phải, đã đến cho em xoạc lại còn nghe em tâm sự. Tôi cũng chẳng lấy gì làm áy náy, vì có nhiều cách để bù đắp cho cô, và thật sự thì, với Ngọc và Thương, việc không trả tiền với tôi cũng trở nên khá quen thuộc rồi. Dân trong nghề gọi là “địt free”, và lên án gay gắt kiểu hành xử như vậy, luôn cho rằng đó là các gã dẻo mỏ, dụ dỗ kết thân với phò để lợi dụng. Tôi thì đúng là địt free thật, nhưng chân thành, và luôn tự nhắc mình, không bao giờ để các em chịu thiệt. Dẫu sao thì vài đồng đi chơi gái, tôi không thiếu và không tiếc. Tôi nghĩ lại chuyện của Ngọc, hậm hực, nhưng cười nhạt một cái, tự hỏi, không biết lão Jony sẽ làm gì trong 1 ngày để chinh phục trái tim Ngọc, dù tôi linh cảm lão đã thành công 30% rồi, khi chứng kiến sự háo hức vừa rồi của cô. Tôi mở lại điện thoại, đọc tiếp bài của Mai… Ồ, lắm khách thương nhớ phết chứ đùa. Hẳn cô này cũng có chút đặc biệt….

Hai ngày trải qua êm đềm không có biến động gì. Tôi không nói chuyện thêm với Ngọc câu nào, cũng chẳng nghĩ gì đến Mai, chỉ hỏi thăm Thương đôi chút và có gọi điện lại cho mẹ Thương một lần. Bà bảo thuốc uống sắp hết rồi, và kêu dạo này công việc bận hay sao mà cái Thương nó ít gọi về cho bác quá. Tôi đáp vâng ạ.
Chiều muộn ngày thứ ba, Ngọc lại gọi tôi, bảo:
– Anh Tèo! Anh Tèo! Tối rảnh không qua chơi với em em kể cho chuyện này hay cực hihi
– Chuyện hôm nay đi chơi với anh Jony chứ gì?
– Vâng hihi
– Thế có xoạc không hay chỉ kể chuyện?
– Hihi hên xui
– Giá chốt được thì tốt. Vì nếu không ấy ấy ấy thì hẹn Café đi cho khỏi táy máy hehe
– Thế chốt có nhé. Anh qua Nhà nghỉ ấy
– Nỡm. 8h nhé
8h tôi qua, Ngọc cũng đến ngay.
– Xoạc trước hay kể chuyện trước?
– Tùy em. Hay vừa kể vừa xoạc đi, cho nhanh. Hehe
Ngọc lườm yêu tôi một cái rồi bắt đầu rúc vào nách như mọi khi.

– Sáng em hẹn ổng ở cổng công viên Cầu Giấy, bảo là hôm nay xin nghỉ làm. Lúc đến nơi thì ổng đã đợi sẵn rồi, còn trách sao không bảo anh đón ở nhà luôn còn mất công đi taxi ra đây. Hihi. Em bảo ở trọ cùng với mấy người nữa không tiện.
– Thế mà không hẹn lão qua nhà nghỉ đón cho máu hehe, xong vào làm luôn 1 cuốc rồi đi chơi đâu thì đi
– Chết chết, ai lại thế. Em vẫn nói với lão là bán hàng cho công ty mỹ phẩm hihi
– Thế xong sao nữa. Lão chở em đi đâu?
– Đâu. Em vào xe cái lão nắm tay luôn bảo nhớ em quá chứ. Em tưởng anh Tèo nhập vào lão. Chưa bao giờ em thấy lão như thế luôn. Bình thường cứ cười hố hố
– Vãi nhỉ. Cầm tay xong có hôn hít gì không? Như anh với em đây này.
Tôi chồm lên, hai tay bóp vú và hôn cô khí thế.

– Không. Lịch sự lắm. Ai như anh. Lão lái xe bằng 1 tay, 1 tay nắm tay em, rồi đi chầm chậm…
– Em tả nhanh đến đoạn cảnh nóng xem nào?
– Cứ bình tĩnh đi đâu mà vội. Đây như này,…

Jony đến rõ sớm và đợi Ngọc, ăn mặc bảnh bao, giày đen, sơ mi trắng đóng thùng, nom như thanh niên 30 tuổi. Lão đứng tựa lưng vào con Lexus bạc tỉ, buông nạng bỏ vào trong xe, nom như tài tử Âu Mỹ, theo lời Ngọc kể là thế. Cũng phải thôi, dáng người to con, râu quai nón, lại thêm combo quần âu sơ mi đóng thùng và quả xe xịn nữa thì em nào chả mê. Lão còn cầm sẵn một bông hoa, tặng Ngọc ngay khi Ngọc bước ra khỏi taxi tiến về phía lão. Và hai người lên xe, lão lái bằng một tay, tay kia cầm tay Ngọc, đi chậm chậm về phía Keangnam.
Ngọc vẫn tiếp tục kể, còn tôi thì vừa lắng nghe, vừa xoa xoa, kích thích vùng bướm.
Thì ra lão đưa Ngọc vào Lotte xem phim. Lão cũng khéo chọn trước, chả biết phim mẹ gì mà tâm lý tình cảm ấy, cũng có tý cảnh nóng nhưng lại kiểu Sad Ending như mô tuýp truyện trên Voz, Ngọc xem xong khóc thút thít gục vào vai lão. Hết phim thì đi ăn trưa ở nhà hàng ngay trong đấy luôn, và… vào nhà nghỉ! Lão hỏi Ngọc có biết chỗ nào kín đáo không, Ngọc lắc đầu ngoay ngoảy bào không biết, kiểu như gái còn trinh lần đầu bị bạn trai dụ đi nhà nghỉ vậy. Lão lái xe vòng vèo xuống tận Hà Đông để tìm một chỗ nho nhỏ, kín kín rồi cùng Ngọc vào.
Lúc cởi áo ra thấy cái thân hình phì nhiêu của lão là Ngọc đã chán rồi, bụng thì phưỡn phệ, chân thì chưa bình phục, chim thì ngắn có 1 mẩu, may mà người ngợm cũng thơm tho chứ không hôi hôi như bao lần gặp trước.
Lão chủ động hôn và thực hiện combo bóp vú và sờ bướm.
(Trong lúc này, tôi đã kịp đưa chim vào lồn Ngọc và bắt đầu thụt ra thụt vào nhè nhẹ, và Ngọc thì vẫn vừa kể vửa rên thật khẽ)

Đoạn lão nằm kềnh ra, cầm tay Ngọc đưa xuống chim lão. Ngọc ngại ngùng làm theo giống như thể lâu lắm mới nhìn thấy chim một ai đó. Cô bắt đầu động tác handjob, sóc sóc, lắc lắc,… Bỗng lão Jony rên lên một tiếng và cố nhổm đầu dậy, nhấp mông nhưng không được vì vẫn còn đau. Ngọc không để ý và cũng không ngờ lão ra nhanh thế nên hốt hoảng buông con chim ra, nó ngóc lên theo hướng 12h và phọt lên khắp người lão, có tia còn phụt lên cả mặt.
Khi ấy cô bụm miệng cười, và lúc kể cho tôi cô cũng cười thành tiếng. Tôi thì bắt đầu nhấp mạnh hơn để cô không cười được nữa mà chuyển thành tiếng rên và gào thét:
– Ôi! Em sướng quá anh ơi! Anh Tèo ơi! Anh địt em mạnh nữa lên! A ! A ! A!
Vụ vừa phải tưởng tượng chuyện xoạc của lão kia cộng với sự phối hợp của Ngọc khiến tôi cũng chẳng trụ được lâu như kỳ vọng. Ngọc kể đến đoạn lão kia xuất xong thì tôi cũng bắn ra tung tóe, nhưng bắn chuẩn vào trong, không bị ra ngoài.
– Làm với anh thích thật đấy, không như với anh Jony hihi
– Thế xong lão kia xuất thì có cụt hứng không?
– Không. Em cũng phải giả bộ tý chứ. Em bảo là: “Ôi anh ơi! Em phê quá!”. Anh ý tưởng thật nên kéo em xuống nằm cùng, chẳng buồn dậy tắm với rửa mặt. Mà xong đến đoạn tắm cho anh ý cũng mệt. Chân kia không được chạm vào nước nên cứ phải dạng dạng ra để em té từng tý nước một rồi lau cho. Loạng quạng nửa tiếng mới xong. Biết thế em đếch cho xoạc nữa. Đợi lúc nào chân tay lành lặn hẳn rồi tính.
– Em nói thế mà lão cũng tin nhỉ, đã kịp làm gì đâu mà em kêu sướng haha. Mà em cũng khéo giả vờ cơ. Không biết với anh là sướng thật hay trêu nữa

– Thật chứ trêu gì. Anh cứ chơi trần thế ai mà không sướng cho được. Đúng thật. Kể cả sau này em có lấy Jony chắc vẫn phải cặp bồ với anh mất, không thì làm sao chịu được.
– Kinh. Đã tính chuyện cưới luôn rồi
– Thì nói thế. Chưa biết được.
– Thế xoạc xong rồi đi đâu nữa?
– Ảnh chở em đi mua quần áo. Cũng chẳng biết lựa gì nên lấy đại hai cái váy cho anh ý vui. Xong mãi gần lúc về ảnh mới lấy trong xe cái điện thoại ra. Loại gì em cũng chẳng biết. iPhone 8 sao ấy. Em mới cầm vậy chứ dùng chẳng quen, khéo lại cho thằng em thôi. Mà lo quá, anh ý bảo có điện thoại mới rồi sẽ chăm gọi video. Em chưa biết tính sao.
– Thôi, phen này em tèo rồi haha
Tôi bật cười vì câu chuyện hài hước của Ngọc với lão Jony, cảm thấy phong cách tán gái của lão vẫn có chút gì đó dị dị dù đã qua một đời vợ và có hai đứa con lớn tướng. Và Ngọc thì cũng có vẻ ngô nghê. Có lẽ phụ nữ khi yêu thì đều trở nên như vậy, chẳng giống thường ngày tẹo nào, lập trường vững vàng, ý chí kiên định, cũng chẳng giống như người từng trải, có chồng có con, và làm đủ mọi thứ nghề trên đời.
9h tối, tôi còn đang ôm Ngọc chưa muốn về vì ra ngoài giờ này vẫn rất oi, đang tính hay là qua đêm luôn, thì có chuông điện thoại ò í e của Ngọc. là Jony gọi.
– A lô chồng à. Anh về đến nơi chưa, có mệt không?
Tôi nằm ghé sát Ngọc nên có thể nghe được cả tiếng lão trả lời trong điện thoại.
– Anh về được một lúc rồi, vừa ăn tối lau người xong. Vợ nhớ lấy điện thoại ra dùng để mai chồng còn gọi Zalo thấy mặt vợ nhé. Mặc cả cái váy lúc chiều mua nữa cho chồng ngắm.
– Được rồi. Để mai em lấy ra tập dùng. Chồng đi ngủ sớm đi nhé.
– Cảm ơn vợ hôm nay đã đi chơi với chồng nhé. Chồng vui lắm.
– Vợ phải cảm ơn chồng chứ. Mua cho vợ bao nhiêu thứ
– Được rồi. Vợ thích gì cứ bảo chồng nhé. Chồng sẽ cố gắng mua cho vợ
– Vâng ạ. Chồng đi ngủ sớm đi cho khỏe. Bảo cậu làm vừa vừa thôi nhé. Vợ thấy nó dạo này gầy hơn nhiều rồi ý
– Vợ yên tâm. Chồng không để cậu phải vất vả đâu
– Ok chồng, đi ngủ nhé.
– Chúc vợ ngủ ngon.
Tôi nằm nghe câu chuyện mà thấy sến vãi đái, cứ như bọn sinh viên chim chuột nhau. Vợ vợ chồng chồng thật mệt mỏi. Tôi cũng thật khó lý giải cho Ngọc, nếu nảy sinh tình cảm với lão kia rồi, mà còn nằm ôm tôi được như thế. Tôi đưa tay lên bóp vú và hôn vào cổ. Cô cũng nhiệt tình hưởng ứng lại. Chúng tôi quắp nhau thật chặt, tính làm thêm shot nữa, mà tôi có điện thoại đổ chuông suốt, tắt máy chẳng nghe nhưng cảm thấy như bị quấy rồi. Thôi, chả xoạc nữa. Cũng mệt rồi. Hai nháy cũng chẳng sung sướng gì. Tôi mặc quần áo ra về dù Ngọc cứ giữ lại qua đêm cùng.

Tôi ra ban công, châm một điếu thuốc để nó tự cháy, lặng lẽ bấm gọi lại số vừa nãy gọi nhỡ:
– A lô. Anh Jony nãy gọi em à?
– Tôi gọi chú không thấy bắt máy. Cảm ơn chú nhé. Hôm nay tôi gặp Ngọc rồi. Và cũng nhờ chú bày mưu cho mà thành công lắm. Khi nào tôi xuống Hà Nội sẽ mời chú một bữa cảm ơn, hoặc nếu có dịp ra Quảng Ninh thì gọi tôi nhé.
– Chúc mừng anh nhé. Nay em vừa đi nhậu với bạn về, cũng hơi mệt. Em đi ngủ đây. Cần giúp gì thì cứ bảo em.
– Ok, cảm ơn chú!
 

Bình luận facebook

Top Bottom