OnGoing NGÀY EM ĐẾN

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,798
Reaction score
5,496
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Tĩnh Phi Tuyết
Thể loại
Đại thúc loli, siêu sủng nhưng hợp lý, không ngán, HE
Số chương
104 chương
Nguồn
Tũn Còi
Lượt đọc
506
Nam chính là người tàn tật nhưng gia thế vô cùng giàu có. Nữ chính là người trí tuệ, có tiền, lại là người ấm áp.
Trích đoạn:

“Vệ Cẩm Huyên hôn lên vành tai cô, bàn tay ở bên trong quần áo quấy phá, vuốt ve chỗ này, nhào nặn chỗ kia, nhẹ nhàng xoa bóp, vô cùng mãn nguyện. Khi anh hôn lên môi cô, môi và răng đan xen vào nhau, tay anh bắt đầu không thành thật hướng xuống phía dưới, Trương Tư Ninh nhíu mày, hai chân vặn vẹo muốn tránh bàn tay của anh, Vệ Cẩm Huyên khẽ thì thầm: “Tư Ninh, anh chỉ sờ một chút thôi, trước kia cũng đã chạm qua, em yên tâm, anh không làm gì khác. Em đừng loay hoay được không, đụng vào chân trái của anh.”

Trương Tư Ninh:……

Đợi đến lúc anh cởi bỏ đồ ngủ của cô, chuẩn bị cởi luôn cả quần lót….cho dù Trương Tư Ninh có ngốc cũng biết anh đang muốn làm gì rồi, cô đẩy cái đầu đang nằm trên ngực mình ra, nghiến răng hỏi: “Vệ Cẩm Huyên, anh muốn làm gì?!”

Vệ Cẩm Huyên ngẩng đầu nhìn cô, trong bóng tối đôi mắt lấp lánh lóe tia sáng rực rỡ hơn cả ánh sao trên trời, anh nói: “Anh muốn em.” Vô cùng hào hùng, quang minh chính đại.”

==================

Lảm nhảm của editor:

Nam nữ chính cách nhau 13 tuổi. Nam chính tàn tật, bị tai nạn giao thông mất cẳng chân trái. Nam chính thì chắc chắn cũng là boss lớn rồi, nữ chính cũng là người có tiền, xinh đẹp đáng yêu đặc biệt nhất là vô cùng hiểu chuyện.

Thường khi đọc truyện sủng thì phần lớn thích nam chính nhiều hơn, nhưng truyện này nữ chính không lép vế đâu, đọc xong chắc cũng không ai ghét được nữ chính.

Đặc biệt của truyện này, cái tàn tật của anh không phải là lý do để ngược mà còn là trợ thủ giúp anh thuận lợi lấy luôn được mấy cái “đầu tiên” của con gái nhà người ta.

=================

Mình thích những truyện nam nữ chính cách nhau nhiều tuổi, nên cũng đã đọc kha khá.

Nếu “Em ở bên ai đều là khoảng trống trong anh” khiến mình day dứt vì cả Giang Nguyệt và Giang Quân đều là những người từng chịu quá nhiều mất mát nên cách họ lựa chọn là xa rời ước mơ, để giữ vững niềm tin nếu không chạm tới thì nó sẽ mãi hiện hữu. Vì vậy cả hai ngược nhau và ngược luôn mình.

“Trọn kiếp yêu” làm mình ưu tư vì mười lăm năm còn lại của Hoa Thiệu Đình, dù biết rằng ai rồi cũng phải chết, nhưng biết là một chuyện còn chờ đợi nó đến lại là chuyện khác.

“Người ở nơi tịch lặng” vì quá thương nam chính nên mình ấm ức vì sao nữ chính có thể đối xử với nam chính như vậy, nếu là mình thì mình không nỡ đâu. Cứ nhớ đến “Đứa trẻ nhà ta đi đâu rồi” là lại giận nữ chính.

“Tình muộn” đọc truyện này giải trí khá tốt, tác giả viết đọc khá dễ chịu, nhưng phải chi tác giả tiết chế một chút thì sẽ hay hơn rất nhiều. Nam chính không sạch, dù mình không quá quan tâm đến quá khứ sạch hay không, nhưng khi biết mình có tình cảm với đối phương thì bắt buộc phải sạch. Lần đầu tiên của nam nữ chính, mình bị lấn cấn nhất chi tiết này, giá như anh mạnh mẽ theo đuổi nữ chính đến khi cô có tình cảm với anh rồi mới “hành động” thì tuyệt hơn rất nhiều, vì đây là nam nữ chính chứ nếu nữ chính mà yêu người khác thì chuyện anh làm rất “cầm thú” và đáng bị tống vào tù luôn rồi. Vì hai lý do trên mà có thể nhiều bạn sẽ nuốt không được truyện này.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,798
Reaction score
5,496
Points
14,914
Chương 1
Lần đầu tiên, Vệ Cẩm Huyên nhìn thấy Trương Tư Ninh là ở nghĩa trang. Đó là một ngày mùa đông gió heo hút, từng giọt mưa nhỏ xuống lạnh buốt đến tận xương tủy. Trên bậc thang, một người đi lên, một đi xuống, cứ thế đối mặt, bốn mắt nhìn nhau giây lát, sau đó lướt qua nhau, cũng chẳng lưu lại ấn tượng gì đặc biệt.

Lần thứ hai, họ gặp nhau ở đại sảnh công ty, Vệ Cẩm Huyên được một nhóm cấp dưới vây quanh đi ra khỏi thang máy. Lúc đó, Trương Tư Ninh đang ôm một bó hoa tulip màu đỏ rất lớn từ bên ngoài bước vào, cửa kính tự động từ từ mở ra, hai người lại lần nữa đối mặt. Trương Tư Ninh là một mỹ nhân, một mỹ nhân hiếm gặp, dù là gương mặt hay vóc dáng cao gầy của cô cũng đều hết sức nổi bật giữa đám đông, cho dù cô chỉ mặc áo lông và quần bò rất giản dị vẫn vô cùng đẹp mắt. Cho nên tuy đã cách mấy ngày, nhưng Vệ Cẩm Huyên vẫn vô thức nhớ đến lần gặp gỡ ngắn ngủi tình cờ trước đó.

Lần thứ ba, họ gặp nhau là ở cửa hàng bán hoa, đó là đêm giáng sinh, màn đêm vừa buông xuống, những ánh đèn rực rỡ sáng lên. Hiếm khi Vệ Cẩm Huyên có được một ngày không tăng ca, anh cho trợ lý đi chơi với bạn gái, còn mình thì bảo lão Trịnh tài xế tìm một cửa hàng hoa gần đó. Lão Trịnh nhớ ở khu này có một cửa hàng hoa mới khai trương cách đây không lâu, nên lái xe tới đó.

Cửa hàng bán hoa tên là Flower, biển hiệu chữ trắng trên nền đen, ngắn gọn đơn giản nhưng sang trọng, vô cùng nổi bật. Từ ngoài nhìn xuyên qua hai cánh cửa thủy tinh lớn của tiệm, có thể thấy cây cối xanh um tươi tốt, muôn hoa khoe sắc ở bên trong.

“Vệ tiên sinh, cần mua hoa gì?” lão Trịnh chuẩn bị bước xuống xe, ba năm trước Vệ Cẩm Huyên bị tai nạn xe cộ, phải cắt bỏ cẳng chân trái, tuy rằng có sử dụng chân giả nhưng cũng không thể so sánh với đôi chân lành lặn như trước kia được, phải luôn chống gậy khi đi đường. Cho nên thông thường những lúc cần phải mua đồ đạc gì đó như lúc này đều do lão Trịnh hoặc trợ lý làm thay. Nhưng lần này, Vệ Cẩm Huyên lại lên tiếng ngăn cản: “Không cần, tôi sẽ tự đi, chú ở lại trong xe đi.” Nói xong, cũng không đợi lão Trịnh phản ứng, đã đẩy cửa chống gậy bước xuống. Để lại lão Trịnh cũng vừa xuống xe theo, đứng yên một chỗ, tiến không được lùi cũng không xong, muốn đi cùng nhưng lại sợ ông chủ không vừa ý, vô cùng băn khoăn rối rắm.

Theo một chuỗi tiếng chuông đinh đong trong trẻo vang lên, Vệ Cẩm Huyên bước vào cửa hàng hoa. Theo thói quen, anh quan sát một vòng xung quanh, cửa hàng này khoảng từ một đến hai trăm mét vuông, khó tính chính xác được, trang trí không tệ, rất chú ý cách trưng bày hoa cỏ và cây cảnh, không hề bừa bộn như những cửa hàng hoa bình thường khác mà ngược lại còn tỏa ra vẻ đẹp giản dị ấm áp. Nhưng trong cửa hàng lại không có người, Vệ Cẩm Huyên nhíu mày, anh không thích việc vào cửa hàng nhưng lại không thấy nhân viên bán hàng đâu, đang định rời đi, thì nghe thấy tiếng chuông vang lên phía sau, có người đẩy cửa bước vào: “Thật ngại quá, đã để anh đợi lâu”. Giọng nói mềm mại lộ ra sự dịu dàng, rất êm tai. Vệ Cẩm Huyên xoay người lại, sau khi nhìn rõ người trước mặt thì khá kinh ngạc, thật là trùng hợp mà.

Có thể thấy đối phương cũng đã nhận ra anh, đôi mắt đen to tròn xinh đẹp nhìn anh, sự kinh ngạc hiện lên gương mặt xinh xắn tinh xảo: “Xin chào”. Cô lại lên tiếng, tay phải nhẹ nhàng đưa lên vén mấy sợi tóc mai ra sau vành tai, dáng người lịch sự tao nhã đứng đó, tự nhiên mà hào phóng: “Trước đây, chúng ta đã gặp nhau hai lần”. Nói xong, cô nở nụ cười dịu dàng, ấm áp như gió xuân tháng tư của Giang Nam, rất dễ khiến người ta có cảm tình.

Trong vòng mười ngày mà tình cờ gặp nhau ba lần, không thể nói là không có duyên được. Vệ Cẩm Huyên không khỏi cong môi khẽ mỉm cười, nụ cười kín đáo nhưng cũng khiến khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng trở nên mềm mại hơn.

“Anh vội lắm ạ?” Cô lại hỏi. Nhận được đáp án phủ định, Trương Tư Ninh liền chỉ vào khu vực nho nhỏ chuyên dùng để tiếp khách ở phía bên kia, hơi ngại ngùng nói: “Anh có thể qua đó ngồi một chút không? Tôi muốn thay quần áo, anh xem, đều bị ướt cả rồi”. Nói xong, cô nhấc chân lên cho anh xem. Lúc này, Vệ Cẩm Huyên mới chú ý đến cô đang vô cùng chật vật, không chỉ quần, ngay cả áo lông màu trắng cũng ướt quá nữa, cả tóc cũng ướt, không biết trước đó cô vừa đi làm gì. Trong trường hợp thế này, là một người đàn ông phong độ, dĩ nhiên Vệ Cẩm Huyên chỉ có thể gật đầu đồng ý. Đợi anh vững vàng chống gậy đi đến ghế ngồi xuống xong, Trương Tư Ninh cũng không vội đi thay quần áo, mà hỏi anh muốn uống gì? Theo biểu cảm trên gương mặt cô, anh hoàn toàn không nhìn thấy sự tò mò nghiên cứu của cô về một người đi đứng bất tiện, cứ như anh chỉ là một vị khách vô cùng bình thường như những người khách khác mà thôi.

“Có trà xanh, hồng trà, cà phê, trà sữa, à, còn có cả nước lọc!”

Vệ Cẩm Huyên nói hồng trà, Trương Tư Ninh gật gật đầu, bảo anh đợi, sau đó mới xoay người đi sâu vào phía bên trong cửa hàng, thì ra phía sau chậu chuối tây cành lá sum suê còn có một cánh cửa nhỏ.

Không khí trong cửa hàng vô cùng ấm áp, tuy Vệ Cẩm Huyên chỉ mặc áo sơ mi mỏng và âu phục cũng không cảm thấy lạnh. Khoảng mười lăm phút sau, Trương Tư Ninh bưng khay bước ra, cô đã thay một chiếc áo len trắng rộng rãi, phía trước có in hình mèo Garfield rất lớn, bên dưới là chiếc váy xòe màu đỏ hạt điều, mái tóc đen dài buông xõa sau lưng, tóc mái được kẹp gọn lại bằng chiếc kẹp nhỏ màu hồng phấn rất tương xứng với ngũ quan xinh xắn khéo léo khiến cô chỉ như học sinh trung học mới mười sáu mười bảy tuổi.

Trương Tư Ninh đặt cái cốc tròn màu trắng trước mặt Cẩm Vệ Huyên rồi giải thích: “Thật ngại quá, để anh đợi lâu như vậy,” sau đó hỏi: “Anh muốn mua hoa gì?” Vệ Cẩm Huyên chỉ vào một đám hoa màu tím trước cửa sổ thủy tinh hỏi: “Đó là diên vĩ?” Trương Tư Ninh nhìn theo ngón tay anh, gật đầu: “Đúng ạ, là diên vĩ”.

“Vậy lấy diên vĩ đi, phiền cô bó đẹp một chút.”

“Là để tặng người khác ạ?” Trương Tư Ninh vừa hỏi vừa đi qua, rút mấy cành hoa trong bình lớn ra đem tới cho Vệ Cẩm Huyên xem: “Anh thấy mấy cành này có được không? Thêm hai cành bách hợp phía trên, bó chung với hoa baby cũng rất đẹp”.

Vệ Cẩm Huyên đồng ý, Trương Tư Ninh lại đi lấy giấy gói hoa cho anh chọn, cuối cùng chọn loại nền trắng có sọc đỏ, đợi bó hoa xong cũng mất hơn mười phút, lúc tính tiền, Trương Tư Ninh nói cửa hàng mới khai trương nên tất cả khách mua hàng đều được giảm giá, còn nói: “Để tôi làm thẻ hội viên cho anh, sau này có thể tích lũy để hưởng ưu đãi.” Vệ Cẩm Huyên cũng không để ý đến mấy thứ đó, khoát tay nói không cần, rồi cầm tiền lẻ thối lại định rời đi, Trương Tư Ninh gọi anh lại, đưa một tờ danh thiếp ra: “Sau này, nếu cần anh có thể gọi điện thoại, cửa hàng sẽ giao hoa đến tận nơi, hân hạnh được phục vụ, cảm ơn anh đã mua hoa”. Vệ Cẩm Huyên cúi đầu nhìn tấm danh thiếp sặc sỡ đầy sắc màu đẹp mắt, cuối cùng lịch sự miễn cưỡng đưa tay nhận lấy.

Đợi anh đi rồi, Trương Tư Ninh không nhịn được le lưỡi, nói ra bốn từ ‘Cao ngạo, lạnh lùng’.
Sau Giáng sinh, rất nhanh đã đến tết dương lịch, qua tết dương lịch, việc buôn bán của cửa hàng dần dần đi vào quỹ đạo. Trương Tư Ninh tuyển thêm hai nhân viên phụ việc, một là thiếu nữ tên Trần Bình Bình năm nay vừa tròn hai mươi tuổi, bình thường sẽ chịu trách nhiệm trông coi tiệm, chỉnh sửa cắt cành và tưới nước cho cây cối hoa cỏ, một cậu bé khác tên là Hứa Dương, còn chưa đến mười chín, chủ yếu phụ trách việc chạy giao hoa. Cả hai đều là người ngoại tỉnh, thử việc hai tuần, trước mắt cô thấy họ đều là người đàng hoàng, làm đúng trách nhiệm.

*********

Kim Giai Di ngồi trên ghế sofa của khu tiếp khách tán gẫu với Trương Tư Ninh, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn Trần Bình Bình một cái, nhỏ giọng thì thầm: “Hey, tớ nói này, bình thường thu tiền hay gì đó cậu đừng cho cô ta nhúng tay vào, trước hết hãy quan sát một vài tháng rồi tính tiếp, đúng rồi, cậu đã lấy bản sao chứng minh thư của họ chưa?”

Trương Tư Ninh liếc cô nàng một cái: “Tớ hiểu mà, cửa hàng cũng có camera theo dõi, không sao đâu.” Thấy Kim Giai Di còn muốn nói tiếp, cô liền xua tay đổi đề tài: “Đúng rồi, không phải hôm qua cậu đi phỏng vấn sao, thế nào rồi?”

“Haizz, đừng nói nữa!” Vừa nhắc đến chuyện phỏng vấn hôm qua, Kim Giai Di không còn tâm trạng đâu mà nghi ngờ mấy nhân viên mới của cửa hàng, cô nàng nằm úp sấp xuống tay vịn ghế sofa, than thở: “Đi tham gia phỏng vấn vị trí thư ký, FML*, cậu không thấy chứ hơn mười người tranh giành vị trí này với tớ, lần phỏng vấn này chắc không tới đâu rồi!” Tính ra năng lực của cô cũng đâu có kém cỏi, sao không ai tinh mắt nhận ra viên ngọc quý vậy chứ!

(*FML: Viết tắt của ‘F*ck My Life’, nếu để nguyên thì đây là câu chửi thề khá bất lịch sự.)

Tâm trạng không tốt lại nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp lúc ẩn lúc hiện trước mắt, Kim Giai Di ghen tị, bàn tay ngứa ngáy không chịu được, giơ lên chọc chọc vào mặt Trương Tư Ninh: “Khuôn mặt này của cậu mà chuyển sang cho tớ thì tốt quá, đừng nói là thư ký, cho dù là trợ lý tổng giám đốc cũng chỉ mất một phút là xong ngay!”

Hiển nhiên đây cũng không phải là lần đầu tiên bạn thân của cô nói ra suy nghĩ này, Trương Tư Ninh vô cùng bình tĩnh kéo bàn tay trên mặt mình xuống: “Vậy sau này cậu có tính toán gì không? Nếu không thì nghe lời người nhà, tiếp tục thi công chức đi.”

Kim Giai Di vừa nghe thấy vậy liền mất hứng: “Cậu có phải là bạn thân của tớ không hả?” Nói xong ngồi bật dậy khỏi ghế sofa, chỉ vô trán Trương Tử Ninh vẻ mặt tức giận: “Cậu là gian tế ba mẹ tớ sai đến phải không! Cái vụ thi công chức đó chỉ nghĩ thôi cũng không muốn nghĩ đến, tớ không bao giờ thi cái trò đó nữa! Ba năm đó, FML, ba năm thanh xuân của tớ mất đi vì nó đó! Đừng nói đơm hoa kết trái, ngay cả cọng cỏ hoang cũng không thấy!”

Kim Giai Di là người địa phương, là con gái một trong nhà, ba mẹ đều là giáo viên trung học, phần lớn người thân đều làm trong ngành giáo dục, xét theo hoàn cảnh gia đình như vậy mà nói cô gái này dù không đạt đến mức thủ khoa thì cũng không thể nào quá kém cõi được. Đáng tiếc, cuộc đời luôn có những bước chuyển ngoặt như thế, từ nhỏ Kim Giai Di luôn cách danh hiệu học sinh giỏi một khoảng khá xa. Năm đó khi thi vào đại học, đã phải liều sống liều chết ôn tập lại nhờ được cộng thêm điểm ưu tiên dân tộc thiểu số mới miễn cưỡng đậu vào một trường đại học xem như không tệ trong thành phố này. Kim Giai Di học chuyên ngành văn học Trung quốc, nhưng sau khi tốt nghiệp thì sống chết không muốn tiếp tục học lên nghiên cứu sinh, người nhà không còn cách nào khác với cô nàng, đành phải đưa ra điều kiện, không học lên nghiên cứu sinh cũng được nhưng công việc phải nghe theo sự sắp xếp của người nhà. Sau đó họ đưa ra cho cô nàng hai con đường, hoặc là làm giáo viên thì đi thi chứng chỉ sư phạm, hoặc là thi công chức nhà nước. Đối với phụ nữ mà nói thì đó là hai lựa chọn không tệ. Nhà Kim Giai Di có rất nhiều người làm giáo viên, nên cô nàng không muốn đi theo con đường mòn đó, rút kinh nghiệm xương máu, cô nàng quyết định đi thi công chức nhà nước, sau đó….chính là ba năm thê thảm, năm nay sau khi thi rớt lần nữa, cô nàng sống chết không muốn thi tiếp, càng không nói đến việc thi lấy chứng chỉ sư phạm, mặc kệ người nhà dụ dỗ cưỡng ép kiểu gì cũng không được, chỉ muốn đi tìm việc làm.

Nhưng tìm việc cũng không dễ dàng gì. Trước hết, cô nàng không có kinh nghiệm làm việc, thứ hai chỉ tốt nghiệp một trường đại học bình thường, thứ ba ngoại hình cũng không xuất sắc, nhưng tầm mắt lại quá cao, hoàn toàn không thèm để ý mấy công ty cỡ vừa và nhỏ, nên lãng phí mấy tháng trời vẫn không tìm được công việc thích hợp. Cô nàng thật sự muốn được như Trương Tư Ninh, tự mình mở cửa hàng buôn bán, tiếc là điều kiện gia đình không được như vậy, ba mẹ không ủng hộ, hiện tại từ ăn mặc đến đi lại cô nàng đều phải dựa vào gia đình, tiền gửi ngân hàng cũng không có, vì vậy chỉ có thể nhìn cửa hàng bán hoa của Trương Tư Ninh chảy nước miếng hâm mộ mà thôi.

Trương Tư Ninh thật sự không còn gì để nói với bạn thân của mình, cô và Kim Giai Di là bạn cùng trường đại học, nhưng khác chuyên ngành, cô học chuyên Anh, lúc trước khi nhận phòng ký túc xá, đúng lúc phòng của các cô còn một giường trống, mà trùng hợp khoa của Trương Giai Di lại dư ra một mình cô ấy, thế là hợp tình hợp lý dọn tới làm bạn cùng phòng. Bốn năm ở chung, tính cách hai bên cũng không quá khó chịu, nên hiển nhiên có thể phát triển một tình bạn tốt đẹp.

Vừa định khuyên nhủ thêm vài câu, thì tiếng chuông điện thoại bàn trong tiệm vang lên, Trần Bình Bình để bình phun nước xuống đi tới nghe điện thoại, vừa nói mấy câu liền gọi Trương Tư Ninh: “Chị Trương Tư Ninh, có người tìm chị”. Trương Tư Ninh đi qua nhận điện thoại, thì ra là khách quen muốn đặt hàng tiếp. Trương Tư Ninh quen thuộc trò chuyện vài câu với đối phương, sau đó hỏi: “Vẫn như cũ ạ?” Nhận được câu trả lời khẳng định, liền mỉm cười nói được, sau đó cúp máy.

Kim Giai Di cũng đi theo tới, thấy cô cúp điện thoại liền tò mò hỏi: “Như cũ cái gì? Muốn cậu đưa hoa tới hả?”

“Ừ, là khách quen, cô ấy rất thích hoa tuplip trong tiệm, thường xuyên đặt một bó lớn giao sang đó.” Trương Tư Ninh bảo Trần Bình Bình đi chọn hai mươi cành tulip, còn mình lấy áo khoác mặc vào. Kim Giai Di lại hỏi: “Cậu tự đi đưa sao?” Cô nàng chỉ vào Hứa Dương đang đứng lau cửa kính bên ngoài: “Cậu ta không rảnh sao mà cậu phải tự đi?” Tính tình Kim Giai Di rất thẳng thắn, miệng cũng chua ngoa, Trương Tư Ninh sợ cô nàng nói chuyện khó nghe khiến Trần Bình Bình và Hứa Dương khó xử, liền vội vàng giải thích: “Đây là khách quen, tớ vẫn thường đi đưa hoa, cậu không thấy người ta gọi điện thoại đến là trực tiếp tìm tớ luôn sao? Tiểu Hứa đi đưa không thích hợp. Cậu ở đây chờ một lát, tớ chỉ đi đến tòa nhà Bác Lãng ở gầy đây thôi, nhiều lắm cũng chỉ mất hai mươi phút, trưa nay tớ mời cậu đi ăn”.

“Đợi đã!” Trương Tư Ninh đang định đẩy cửa, Kim Giai Di đã giữ chặt cánh tay cô lại: “Cậu nói đưa hoa đến Bác Lãng hả? Là Bác Lãng nằm trên đường Trung Hưng sao?”

Trương Tư Ninh nói: “Đúng vậy, sao thế?”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,798
Reaction score
5,496
Points
14,914
Chương 2
Kim Giai Di nghe xong cười hắc hắc, trên gương mặt màu mật ong ngọt ngào hiện lên chút tinh quái, cô nàng xoa xoa tay nói: “Không phải ngày mai tớ còn có buổi phỏng vấn sao, chính là ở Bác Lãng. Vốn định chiều nay đến đó nghiên cứu địa hình trước, à, mà khách hàng kia của cậu làm công việc gì ở Bác Lãng thế? Có thể giới thiệu cho tớ không? Dù sao cô nàng cảm thấy, người có thể bỏ tiền ra mua hoa còn yêu cầu giao đến tận công ty, chuyện phóng khoáng như vậy thì không thể nào là nhân viên bình thường làm được.

Bác Lãng là một tập đoàn đa quốc gia, là một doanh nghiệp có quy mô rất lớn, cả tòa nhà đều là trụ sở công ty, vô cùng khoa trương. Trước đó, Kim Giai Di đã cố ý lên mạng tra tư liệu về công ty này, bối cảnh lớn như vậy, rất hợp với ý muốn của cô nàng. Nhưng Bác Lãng có tiếng rất khó xin vào, cơ hội phỏng vấn lần này có được cũng là nhờ anh họ ở Cục công thương xin giúp, Kim Giai Di biết khả năng của mình nên cũng không hy vọng nhiều lắm vào chức vụ này, nhưng cứ thế bỏ qua cơ hội thì cô nàng không cam lòng, nên lúc này vừa nghe bạn thân nói khách hàng làm ở Bác Lãng thì mắt liền lóe sáng! Dù sao tục ngữ đã nói, có người quen thì việc gì cũng dễ xử lý, cho dù chỉ là khách hàng của bạn thân cũng là tài nguyên đó.

Trương Tư Ninh vừa nghe qua đã lập tức hiểu ngay suy nghĩ của Kim Giai Di, cô lắc đầu dội nước lạnh: “Người ta làm ở bộ phận dịch vụ khách hàng, không liên quan đến phòng nhân sự, cậu đừng nghĩ nữa, vả lại tớ với người ta vốn chẳng quen thân, chỉ là quan hệ mua bán mà thôi.”

Kim Giai Di vẫn chưa từ bỏ ý định: “Chỉ thử một chút thôi, năn nỉ đó, tớ thật sự rất muốn vào Bác Lãng mà ah ah. Giọng điệu kéo dài vô cùng tha thiết.

Trương Tư Ninh nhìn cô nàng nũng nịu như vậy thật bất đắc dĩ, cảm thấy suy nghĩ của bạn thân mình quá mức kỳ lạ, bèn mỉm cười vỗ cô nàng một cái nhưng vẫn kiên trì: “Giai Giai, không được đâu, chuyện này không thích hợp.”

Kim Giai Di trừng mắt nhìn cô: “Chỉ thử thôi!” Trong mắt cô nàng đây là một chuyện rất đơn giản, cũng chẳng làm hại gì đến ai. Có được hay không cũng phải thử mới biết, bộ phận dịch vụ khách hàng hay bộ phận nhân sự thì sao chứ, dù gì cũng ở trong một công ty, cô không hiểu tại sao bạn thân của mình cứ từ chối mãi như thế.

Mặc dù bình thường tính tình Trương Tư Ninh rất tốt, nhưng có một số chuyện cô vô cùng cố chấp. Giới thiệu bạn mình với người có thể giúp đỡ cô ấy, nhìn qua là chuyện rất đơn giản, dù sao bạn bè vẫn quan trọng hơn khách hàng, nhưng Trương Tư Ninh cảm thấy, nếu đã mở ra kinh doanh thì phải có nguyên tắc, chỉ dựa vào quan hệ của mình và khách hàng mà vọng tưởng người ta sẽ giúp đỡ bạn bè mình, điều này thật quá đáng, lại nói người ta dựa vào cái gì để giúp mình chứ, không quen không biết, chỉ khiến người ta khó chịu.

Cho nên Trương Tư Ninh cũng không nói thêm gì, chỉ nhìn Kim Giai Di mỉm cười, cười đến dịu dàng bao dung, có một loại khí thế khiến người ta vô thức bình tĩnh lại, sau đó mềm lòng chột dạ, cuối cùng phải nhượng bộ, muốn giận cũng không giận nổi. Yên lặng, giằng co, cuối cùng Kim Giai Di thất bại khoát tay: “Thôi quên đi, chị đây sẽ tự dựa vào chính sức mình”. Mỹ nhân cười, lực sát thương đúng là không thể coi thường được, thiện tại thiện tai.

Trương Tư Ninh thấy vẻ mặt bạn mình không vui, suy nghĩ một chút rồi nói: “Hay là cậu cùng đi giao hoa với tớ, đến nơi cậu đứng dưới lầu đợi tớ, tớ với Miểu Miểu ở quầy lễ tân cũng coi như quen thuộc, cậu có thể tán gẫu với cô ấy, xem có thể biết được thông tin hữu ích gì không”.

Mặc dù không được ăn thịt, nhưng có chút canh cũng xem như an ủi. Cuối cùng trái tim nhỏ bé đang bị tổn thương của Trương Giai Di cũng được vỗ về, lẩm bẩm đi theo Trương Tư Ninh ra cửa.

Tòa nhà Bác Lãng có hai mươi bốn tầng, toàn bộ đều thuộc về tập đoàn Bác Lãng. Trương Tư Ninh đã đến nơi này rất nhiều lần, bảo vệ ở đây và quầy lễ tân đều biết cô, cho nên không cần đăng ký cũng có thể đi vào. Đợi Kim Giai Di đăng ký xong, nhận lại chứng minh nhân dân, Trương Tư Ninh đã chào hỏi xong Miểu Miểu. Miểu Miểu là sinh viên đại học mới tốt nghiệp năm ngoái, là một cô gái xinh đẹp, tính tình cũng tốt, rất nhiệt tình, nghe xong lời nhờ vả của Trương Tư Ninh đồng ý ngay không chút nghĩ ngợi, sau đó thúc giục Trương Tư Ninh mau đi đưa hoa, còn nói hình như quản lý Tôn sắp phải vào họp rồi.

Vị khách quen này của Trương Tư Ninh là một phụ nữ họ Tôn hơn bốn mươi tuổi, quản lý bộ phận chăm sóc khách hàng. Từ thang máy bước ra, Trương Tư Ninh theo lối đi quen thuộc đến phòng làm việc của quản lý Tôn, sau khi chào hỏi trợ lý tiểu Trương bên ngoài văn phòng xong cô mới gõ cửa, nhận được lời mời từ bên trong, cô đẩy cửa bước vào.

Tôn Phương đang nói chuyện điện thoại, sắc mặt có vẻ không tốt lắm, giọng điệu hoàn toàn không có sự thoải mái và dễ chịu như khi gọi đến đặt hoa ở cửa hàng. Cô ấy ra hiệu cho Trương Tư Ninh đặt hoa lên bàn, sau đó chỉ vào tiền ở trên bàn rồi khoát khoát tay, ý tứ rất rõ ràng. Trương Tư Ninh mỉm cười với cô ấy một cái, đặt bó hoa xuống, sau đó cầm tiền nhẹ nhàng bước ra ngoài.

Trên đường về, vẻ mặt Kim Giai Di vô cùng hưng phấn, chia sẻ tinh tức tình báo với Trương Tư Ninh: “Cậu có biết tổng giám đốc của Bác Lãng là ai không?”

Trương Tử Ninh nói biết chứ: “Là Vệ Cẩm Huyên đúng không.” Chỗ này là CBD (Central Business District), tập trung rất nhiều thành phần tri thức tinh anh, tuy cửa hàng hoa mới mở cửa kinh doanh không lâu, nhưng đại danh của Vệ Cẩm Huyên cũng thường được nghe mọi người nhắc đến, tổng kết lại chính là người đứng đầu của tầng lớp dẫn đầu.

“Vậy cậu có biết hiện giờ anh ta đang độc thân không?”
“Là đã ly hôn.” Trương Tư Ninh sửa lại cho đúng: “Tớ nghe nói vợ trước của anh ta là người Pháp.”

Kim Giai Di trợn mắt: “Ly hôn chính là độc thân.” Còn nói: “Vừa nãy, Miểu Miểu nói cho tớ biết, ba năm trước Vệ Cẩm Huyên bị tai nạn xe cộ phải cưa mất một chân, cho nên trong công ty cấm sử dụng những từ như tàn tật, người què… sau này nếu tớ đi làm ở đó thì phải hết sức chú ý điểm này.”

“Vậy cậu có hỏi được chuyện tuyển dụng không?” Trương Tư Ninh càng quan tâm việc chính hơn. Về nhân vật nổi tiếng Vệ Cẩm Huyên này thì thật sự cách cuộc sống của cô quá xa.

Kim Giai Di giơ tay kéo mũ áo khoác trùm lên đầu để chắn gió rồi mới xoa xoa cánh tay trả lời: “Còn phải hỏi sao, cũng không nhìn xem tớ là ai, chị đây vô cùng có lòng tin vào ngày mai!” Thật ra cô nàng chỉ hỏi được mấy chuyện linh tinh từ chỗ Miểu Miểu, hơn nữa còn toàn là chuyện về Vệ Cẩm Huyên, còn phía bên nhân sự thì…Miểu Miểu cũng không biết gì nhiều, nhưng mà dù sao biết thêm được nhiều chuyện ngoài lề hay ho về tầng lớp cao cấp của Bác Lãng cũng xem như không uổng công đi một chuyến.

Lúc này đã hơn mười một giờ, hai người quyết định không quay lại tiệm mà trực tiếp vào một quán cay Tứ Xuyên trên đường Trung Hưng để giải quyết bữa trưa, vì Trương Tư Ninh mời khách nên Kim Giai Di gọi món không chút khách khí, mãi đến khi gọi một lèo bảy tám món thịt xong mới ý tứ gọi một phần canh bắp coi như có rau cải…

“Đúng rồi, Tiền Thiệu về nước rồi đó, hôm kia Vương Chân Chân gọi điện thoại nói cho tớ biết,” vừa nói vừa mỉa mai: “Con nhỏ đó cả nửa năm chẳng thèm gọi điện cho tớ một lần,” còn nói: “Cô ta có hỏi thăm cậu đó, nói là cuối năm nay tính tổ chức một buổi họp lớp, đã lâu rồi mọi người không gặp nhau nên muốn tụ họp một lần. Tư Tư, chuyện cậu trở lại đây, tớ có thể nói cho cô ta biết không?” Vì lúc trước Trương Tư Ninh dặn dò tạm thời đừng nói cho ai biết việc cô trở lại nên Kim Giai Di vẫn không nói với người khác.

Nghe thấy tên Tiền Thiệu, Trương Tư Ninh liền cảm thấy không thoải mái, cô bị ám ảnh với cái tên này.

Tiền Thiệu và Trương Tư Ninh là bạn cùng khóa thời đại học, anh ta học Tài chính, cũng là người địa phương, gia thế tốt, đẹp trai đa tài, lại là sinh viên nòng cốt, khi đó có thể nói anh ta là nhân vật phong vân làm mưa làm gió trong trường. Anh ta rất thích Trương Tư Ninh, từ lần tình cờ gặp gỡ ở năm hai cho đến tận cái đêm tốt nghiệp đại học, chuẩn bị xuất ngoại anh ta vẫn dốc sức theo đuổi cô, đáng tiếc Trương Tư Ninh không có cảm giác với anh ta. Nhưng người này quá tự tin đến mức cố chấp, càng không thể có càng muốn chiếm bằng được, dù cô từ chối thế nào cũng không để vào tai. Vì chuyện này, khi đó Trương Tư Ninh bị không ít người nói xấu, nói cô giả vờ ra vẻ làm cao, cố ý đùa giỡn tình cảm của người khác. Thời gian Tiền Thiệu theo đuổi càng lâu thì thanh danh của Trương Tư Ninh càng tệ, điều này khiến Trương Tư Ninh càng thêm phản cảm với Tiền Thiệu, sau đó biết Tiền Thiệu bị người nhà tống ra nước ngoài, Trương Tư Ninh thiếu điều muốn mở tiệc ăn mừng!

Bây giờ nghe nói anh ta đã trở lại, Trương Tư Ninh liền cảm thấy táo mèo ngứa ngáy khó chịu, cô vẫn tin chắc tâm lý Tiền Thiệu này có vấn đề! Cho nên khi nghe Vương Chân Chân từng ở cùng phòng với mình muốn tổ chức họp mặt bạn học thì lập tức lắc đầu nói với Kim Giai Di: “Đừng nói cho cô ấy biết, tớ không muốn gặp lại tên kia!”

Kim Giai Di thấy vẻ mặt hoảng sợ của cô, cảm thấy vui sướng khi người gặp họa: “Người ta hay nói ‘liệt nữ sợ triền lang’*, cậu nói xem sao cậu lại ghét Tiền công tử đến thế? Tớ nghe Vương Chân Chân nói Tiền Thiệu vừa trở lại đã lập tức hỏi thăm cậu đó.” Vừa nói vừa thở dài: “Có điều lúc trước tên này cũng hại cậu không ít, năm ngoái tớ còn nghe người ta nói hắn đã có bạn gái, nhưng Vương Chân Chân lại bảo hắn đang độc thân, chắc là đồn nhảm vậy thôi.”

(*‘Liệt nữ sợ triền lang’: phụ nữ đứng đắn sợ đàn ông dây dưa, cuốn lấy không tha)

Trương Tư Ninh chẳng chút hứng thú nào với mấy chuyện này, chỉ dặn Kim Giai Di trăm ngàn lần đừng có ‘bán đứng’ cô, cô thật sự sợ cái loại mặt dày hơn tường thành, lại cố chấp đến mức khiến người ta muốn hộc máu như Tiền Thiệu. Kim Giai Di trợn mắt liếc cô một cái, tiếp tục kích thích: “Thật ra tớ cảm thấy cậu và hắn cũng có duyên đấy chứ, cậu xem, cậu vừa trở lại đây mấy tháng hắn cũng quay về theo, đây đúng là duyên phận mà!”

Sau khi tốt nghiệp đại học, Trương Tư Ninh liền trở về quê, cô là người phương Nam, nhưng lại đến tận thành phố Vũ Lăng ở phương Bắc học đại học. Ba năm trở lại đây, ngoài bạn thân Kim Giai Di thỉnh thoảng vẫn còn liên lạc thì những người khác hầu như không có tin tức gì của cô. Kim Giai Di cũng không biết nhiều về hoàn cảnh gia đình Trương Tư Ninh, chỉ biết cha mẹ cô đều làm kinh doanh, điều kiện kinh tế của gia đình không tệ, quần áo mặc thường ngày không phải loại rẻ tiền mà chi tiêu cũng hào phóng, còn những thứ khác đều không biết, từ lúc cô lên đại học cũng chưa từng thấy cha mẹ hay người thân nào ghé thăm.

Hơn nữa, Trương Tư Ninh quay lại đây rất bất ngờ, trước đó chưa từng nghe cô nhắc đến, cứ thế mua nhà, mở cửa hàng hoa, dáng vẻ từ nay về sau sẽ định cư ở đây khiến Kim Giai Di cảm thấy chắc chắn đã có chuyện xảy ra, nếu không đã rời khỏi Vũ Lăng ba năm, gia đình lại ở phía Nam, cô trở lại phương Bắc quả thật là chuyện không hợp với lẽ thường. Nhưng mặc dù khi còn đi học quan hệ của hai người rất tốt, sau khi tốt nghiệp cũng không cắt đứt liên hệ nhưng vẫn chưa đến mức có thể nói với nhau tất cả mọi chuyện, cho nên mặc dù rất tò mò, nhưng Kim Giai Di cũng không cố đào bới tìm hiểu, Trương Tư Ninh nói cái gì thì cô nàng chỉ biết vậy.

Ăn cơm xong Kim Giai Di phải về trước để chuẩn bị cho buổi phỏng vấn ngày mai, trước khi đi vẫn không quên bóc lột cô thêm một phần vịt nướng đóng gói mang về, bảo là để hiếu kính cha mẹ. Về tới tiệm, Trần Bình Bình nói vừa rồi có người gọi điện đặt hoa, Hứa Dương đã lấy xe đạp điện đi giao. Xe đạp điện là xe Trương Tư Ninh mua chuyên dùng để đưa hoa cho thuận tiện và tiết kiệm thời gian. Trương Tư Ninh gật đầu nói đã biết, hỏi Trần Bình Bình ăn cơm chưa, Trần Bình Bình hơi rụt rè nói vẫn chưa. Trương Tư Ninh bảo cô ấy đi ăn cơm trước. Phía bên trái cách cửa hàng bán hoa khoảng một trăm mét, có một cửa hàng thức ăn nhanh, vừa rẻ vừa tiện lợi, mấy ngày nay Trần Bình Bình và Hứa Dương đều tới đó ăn cơm. Mỗi tháng, Trương Tư Ninh trả thêm cho hai người ba trăm đồng tiền cơm.

Buổi chiều, việc kinh doanh của tiệm không tệ, có thể nói Trương Tư Ninh khá tinh mắt, có lẽ vì CDB là khu trung tâm thương mại, hơi thở cuộc sống quá nhạt nhòa, cho nên quanh đây cũng chỉ có lác đác một hai tiệm bán hoa, mặt tiền cửa hàng nhỏ không có gì đặc sắc rất khó nhận ra, khác hẳn với mặt tiền cửa hàng được trang trí vô cùng rộng rãi của Trương Tư Ninh, vừa nhìn đã thích. Việc này cũng giống như sự khác biệt giữa tiệm làm tóc nhỏ và salon làm tóc lớn ở trung tâm vậy, thật ra đều là làm tóc, không phải cứ tiệm nhỏ thì sẽ sử dụng thuốc dỏm hay kỹ thuật không tốt, cũng chẳng phải tiệm lớn thì mọi thứ đều xịn. Nhưng khi người ta làm tóc ở tiệm lớn tốn bảy tám trăm đồng chẳng thấy xót, nhiều khi lại còn thấy rẻ, nhưng nếu làm ở tiệm nhỏ mà tính giá đó không khéo sẽ hô ầm lên là lừa đảo. Tương tự như vậy, tuy rằng hoa ở cửa hàng Trương Tư Ninh có đắt hơn một chút so với các nơi khác, nhưng khách hàng vẫn dần tăng lên.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,798
Reaction score
5,496
Points
14,914
Chương 3
Trương Tư Ninh cũng coi như là người sống khá có quy luật, hầu như mỗi ngày đều ngủ vào lúc mười một giờ đêm và thức dậy vào tám giờ sáng hôm sau, đến chín giờ bắt đầu mở cửa tiệm buôn bán. Vì bên trong cửa hàng hoa có một cửa nhỏ dẫn đến cầu thang nối thẳng lên nhà Trương Tư Ninh ở lầu hai nên cô không đưa chìa khóa cửa hàng cho ai khác. Không nói đến Trần Bình Bình và Hứa Dương hiện giờ không quá quen thuộc, ngay cả bạn thân Kim Giai Di cô cũng không đưa, Trương Tư Ninh là người không có cảm giác an toàn.

Hôm nay, Trương Tư Ninh bất ngờ dậy sớm, mới hơn sáu giờ mười lăm cô đã tỉnh giấc, ngay cả mặt cũng chưa rửa, chỉ thay quần áo, dùng dây buộc tóc lên xong liền vội vàng xuống lầu, từ bên trong đẩy cánh cửa tiệm lên.

Đêm qua Vũ Lăng bắt đầu có tuyết rơi, đến tận lúc này vẫn chưa ngừng lại, trên đường có không ít tuyết đọng, nghe tiếng động bên ngoài thì hình như nhân viên vệ sinh môi trường đã sớm bắt tay vào thu dọn tuyết. Ngoài cửa, Trần Bình Bình và Hứa Dương đứng cạnh nhau, chiều cao của hai người cách biệt không quá lớn đều tầm khoảng một mét bảy, trên tóc trên vai đều bám tuyết.

“Lạnh lắm phải không, đã ăn sáng chưa?” Trương Tư Ninh vừa nghiêng người nhường chỗ cho hai người bước vào vừa hỏi. Tính tình cô rất tốt, bình thường lúc nào nói chuyện cũng dịu dàng nên sau hai tuần làm chung, Trần Bình Bình và Hứa Dương đã không còn dè dặt như lúc đầu nữa. Trần Bình Bình cọ cọ chân vào tấm thảm ở trước cửa, sau đó trả lời: “Ăn rồi ạ, chị Tư Ninh, chỗ em ở có một cửa hàng bán đồ ăn sáng mở cửa khá sớm.” Hứa Dương cũng gật đầu tỏ vẻ đã giải quyết bữa sáng rồi.

“Vậy hai đứa ngồi ghế sofa nghỉ ngơi, uống chút nước nóng cho ấm người trước đi, chắc xe cũng sắp tới rồi, chị lên lầu lấy ít đồ.” Làm bà chủ, cô thật sự không thể nào nói bản thân mình còn chưa rửa mặt, chuyện này thật mất mặt.

Cửa hàng hoa của Trương Tư Ninh mới mở không lâu, việc buôn bán này đối với cô cũng như cô dâu lần đầu tiên về nhà chồng, có nhiều việc còn chưa hiểu hết, vẫn đang trong giai đoạn tìm tòi học hỏi. Sở dĩ trước đây cô mở cửa hàng hoa, hoàn toàn là do tâm huyết dâng trào bất chợt nảy ra ý nghĩ đó. Cô có tiền để dành nhàn rỗi, không muốn miệng ăn núi lở, nhưng lại không có sở trường gì khác, trái lại từ nhỏ đã đi theo mẹ học violon và chăm sóc hoa cỏ, cho nên sau khi trở lại Vũ Lăng, cô liền mua một căn hộ mặt tiền hai tầng, tầng một làm cửa hàng hoa, tầng hai trang trí lại làm nơi ở, đem sở trường duy nhất của mình ra để kiếm tiền.

Lí do hôm nay cô mở cửa tiệm sớm như vậy, hoàn toàn là vì chiều qua nhận được điện thoại của vườn ươm, nói số hoa và cây cảnh cô đã đặt sẽ được giao tới trước bảy giờ sáng. Vì đây là lần đầu tiên cô đặt hàng, số lượng cũng không nhiều lắm, lại không thân thiết, trong điện thoại người ta nói sau khi xe đến phải lập tức dỡ cây xuống, Trương Tư Ninh cảm thấy không cần thiết vì vấn đề thời gian mà phải dây dưa, nên ngày hôm qua trước khi hết giờ làm, cô bảo Trần Bình Bình và Hứa Dương hôm nay đến sớm hơn một chút, cô sẽ phát thêm cho họ hai giờ tiền lương.

Hơn mười giờ sáng, Kim Giai Di ủ rũ đi vào cửa hàng hoa. Lúc đó, Trương Tư Ninh đang thảo luận với Trần Bình Bình và Hứa Dương xem nên đặt mấy chậu quýt vừa nhập về sáng nay vào chỗ nào trong tiệm cho đẹp mắt. Nghe tiếng chuông cửa vang lên, lại nhìn thấy dáng vẻ mất hết tinh thần của bạn thân, Trương Tư Ninh hiểu ngay ra buổi phỏng vấn ở Bác Lãng hôm nay không có kết quả tốt rồi.

Quả nhiên, hai người vừa ngồi xuống, Kim Giai Di bắt đầu tuôn trào: “Thật quá đáng, đúng là quá đáng mà! Không phải tớ chỉ muốn đến Bác Lãng làm việc thôi sao, vậy mà cái đồ lesbian chết tiệt kia lại sỉ nhục tớ!! Hức, tớ không còn mặt mũi đâu mà gặp người khác!”

“Sỉ nhục?” Trương Tư Ninh kinh ngạc, cô cảm thấy một doanh nghiệp lớn như Bác Lãng hẳn là không thể nào làm ra chuyện mạo phạm người khác như vậy chứ?

Thoạt nhìn Kim Giai Di rất đau lòng, đáng thương khiến người ta không thể nào không thương xót: “Cái đồ lesbian kia nói tớ không phù hợp với điều kiện tuyển dụng, lần này đối tượng thông báo tuyển dụng của họ là tiến sỹ, câu không thấy cái giọng điệu và vẻ mặt lúc cô ta nói chuyện đâu, tớ từng này tuổi rồi mà chưa bao giờ bị sỉ nhục như thế!”

Hix, bảo cô phải nói gì trong trường hợp này đây? Trương Tư Ninh hỏi: “Trước đó cậu không biết việc này sao?”

“Tớ biết cái rắm!” Kim Giai Di có vẻ kích động, đập mạnh tay lên bàn trà, động tác hơi thô lỗ, vì buổi phỏng vấn hôm nay cô nàng đã cố ý mặc một bộ âu phục màu đen khá nhỏ ôm khít người, lúc này vì động tác mạnh bạo mà hiện lên một ngấn thịt rung rung: “Vì cơ hội lần này mà tớ còn đặc biệt mua biếu anh họ hai cây Trung Hoa! Òa òa, Tư Tư, làm sao đây, chuyện này tớ không biết phải nói sao với ba mẹ bây giờ, sáng nay, lúc ra khỏi nhà tớ đã phát biểu rất hùng hồn, nếu họ biết tớ lại thất bại thế nào cũng sẽ cằn nhằn tớ cho xem!”

Cho nên nội dung chính của cuộc đối thoại này, thật ra không phải để phỉ nhổ kẻ phỏng vấn đã làm mất mặt mình, mà là không biết nên về khai báo với ba mẹ thế nào?

Trương Tư Ninh cảm thấy bạn thân đang ở trong phúc mà không biết quý trọng, có ba mẹ quan tâm lo lắng như vậy thật tốt mà! Bèn khuyên cô nàng: “Dù sao chuyện này cũng không thể giấu được, hơn nữa cũng đâu thể trách cậu, là do anh họ cậu nhận đồ của cậu rồi nhưng lại không làm tốt chuyện được nhờ mà, phạm vi thông báo tuyển dụng của người ta rõ ràng không hợp với điều kiện của cậu, cậu được gọi đến phỏng vấn, tớ cảm thấy đã thần kỳ lắm rồi.”

Kim Giai Di thở dài, cũng không nói gì, cứ thế lắp bắp nhìn chằm chằm cô một lúc, nhìn tới mức Trương Tư Ninh cũng cảm thấy ngại, sau đó cô nàng đột nhiên chắp hai tay trước ngực, vẻ mặt khẩn cầu: “Tư Tư yêu quý, có thể cho tớ trốn nhờ chỗ cậu vài ngày không? Cùng lắm ba ngày thôi, để ông bà cụ nhà tớ bình tĩnh lại đã, năn nỉ cậu đó, cho tớ ngủ nhờ ghế sofa là được.”

Trương Tư Ninh thoáng chốc câm nín, cái này đúng là nói gió thành bão, trở mặt thần tốc mà, thì ra đây mới là mục đích cuối cùng ….nhưng mà đã nói đến nước này rồi, cô còn có thể từ chối được sao!?

Sau khi ăn cơm trưa xong, Kim Giai Di liền đi ra ngoài, nói là muốn đánh giết thẳng đến cơ quan anh họ đòi tiền hai cây thuốc lá và đền bù cả tổn hao tinh thần, nhân tiện mua hai bộ đồ lót để tắm rửa. Trương Tư Ninh sớm đã quen với tính cách của bạn mình, tính khí đến cũng nhanh mà đi cũng lẹ, mới giây trước còn sôi sục căm phẫn thấy mất hết mặt mũi vứt sạch xuống sông, bây giờ lại giương nanh múa vuốt đi tìm người tính sổ, điển hình của nói gió thành mưa. Nhưng mà tính cách của cô vốn mẫn cảm hơn so với người bình thường nên rất thích giao tiếp với những người thoải mái, thẳng thắn như Kim Giai Di, đỡ phải lo nghĩ suy đoán nhiều.

*********

Vệ Cẩm Huyên ngồi trên xe, nới lỏng cà vạt trên cổ, tựa đầu vào ghế sau nhắm mắt nghỉ ngơi, lão Trịnh tài xế và trợ lý Tần Chu cũng không dám lên tiếng, lão Trịnh muốn hỏi lại chuyện mua hoa sáng nay ông chủ tình cờ nói đến, nhưng nhận được ánh mắt ra hiệu của Tần Chu ông lập tức im lặng, tâm trạng của ông chủ đang không tốt đó!
“Đi cửa hàng hoa.”

Cuối cùng Vệ Cẩm Huyên lên tiếng phá vỡ không gian yên lặng, giọng nói trầm thấp không nghe ra chút dao động nào, quả thật tâm trạng không tốt.

Vệ Cẩm Huyên cảm thấy khá khó chịu, gần đây tổng công ty bên Pháp càng lúc càng manh động, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự phát triển của công ty trong nước. Chiến lược phát triển năm nay của Bác Lãng vốn đã sớm lên kế hoạch trước đó, trọng điểm chính là tiến vào ngành công nghiệp điện tử, phát triển sản phẩm điện tử mang thương hiệu Bác Lãng độc lập. Nhưng mọi thứ đã chuẩn bị xong, thì bên Pháp lại liên tiếp giở thủ đoạn, tuy rằng cuối cùng không ảnh hưởng gì đến tình hình chung, Vệ Cẩm Huyên có khả năng giải quyết tất cả những chuyện đó, nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy ghê tởm như nuốt phải ruồi bọ, hơn nữa nghĩ đến sắc mặt của người anh cùng cha khác mẹ kia thì tâm trạng của anh lại càng không tốt.

Mặc dù tâm trạng rất tệ, nhưng hôm nay là ngày đi đến bệnh viện, nhất định phải mua hoa. Em gái anh, Trân Trân rất thích hoa hôm trước, nên dĩ nhiên hôm nay lại đến cửa hàng đó mua.

Hiện tại là tám giờ tối, trước đó Kim Giai Di gọi điện thoại nói anh họ mình rất phúc hắc, bảo là mời cô nàng đi ăn một bữa thịnh soạn, vậy mà trong lúc ăn cơm lại kêu ba mẹ cô nàng qua, sau đó…cô nàng đành phải đi về nhà. Trương Tư Ninh nghe xong mà dở khóc dở cười, cảm thấy cả nhà bạn thân thật ý nghĩa mà, vô cùng thú vị.

Bình thường cửa hàng hoa sẽ đóng cửa lúc chín giờ tối, có khi là mười giờ, tùy theo tâm trạng của Trương Tư Ninh. Nhưng thông thường, chưa đến tám giờ tối cô đã cho Trần Bình Bình và Hứa Dương tan ca. Nơi Trần Bình Bình ở là một khu nhà trọ vùng ngoại ô, cách nội thành năm trạm xe buýt, dù về trễ vẫn có chuyến xe đêm, nhưng người khu đó đa phần là dân ngoại tỉnh, thành phần rất phức tạp, là nơi thường xuyên xảy ra các vụ án ở Vũ Lăng, một cô gái về khuya rất nguy hiểm, may mà Hứa Dương cũng ở khu đó, hai người có thể chiếu cố lẫn nhau trên đường về.

Hôm nay, Trương Tư Ninh đã cho hai người ra về từ lúc bảy giờ, bên ngoài tuyết vẫn còn đang rơi, trên đường gần như không có bóng người đi lại, cửa hàng cũng vắng khách, cho nên vừa hết việc cô liền cho họ về.

Nghe tiếng quả chuông treo trên cửa vang lên, Trương Tư Ninh ngẩng đầu mỉm cười theo thói quen, ấn tượng Vệ Cẩm Huyên để lại cho cô quá sâu sắc, ngày đó thấy anh nhận danh thiếp có vẻ miễn cưỡng như thế, cô còn tưởng anh sẽ không quay trở lại đây nữa.

“Xin chào”. Trương Tư Ninh đi ra, xuyên qua cửa kính cô thấy một người đàn ông đang cầm ô, vẻ mặt cung kính đứng bên ngoài, không tiến vào trong. Đồng thời cũng thấy một chiếc xe hơi sang trọng đắt tiền đậu bên lề đường, nhìn chân trái của người trước mặt, uhm, cô đã hiểu.

Vệ Cẩm Huyên chống gậy, nhìn cô gái vẫn xinh đẹp như hoa trước mặt, nét mặt anh dãn ra: “Xin chào.” Anh nói: “Bó giúp tôi một bó Diên vĩ, cảm ơn.”

Trương Tư Ninh mỉm cười: “Vẫn giống lần trước ạ?

“Uhm, vẫn như lần trước.” Lại nói: “Bó thêm mười cành.”

Vệ Cẩm Huyên không đến ngồi ở khu vực tiếp khách theo lời mời của Trương Tư Ninh, mà chỉ lặng lẽ quan sát mấy thứ hoa cỏ mới xuất hiện trong tiệm, nhìn thấy đám hoa tím trồng trong chậu sứ trắng cao cỡ nửa người, anh lại gần quan sát một lúc:“Đây là cây cát cánh sao?”

Trương Tư Ninh đang chọn hoa, nghe anh hỏi vậy khẽ quay đầu lại nhìn, nói phải: “Hôm nay vừa mới nhập về.”

Sau đó, không nghe thấy anh nói thêm gì, Trương Tư Ninh cũng không để ý tới nữa, trong lòng cô đã chắc chắn đến tám phần về thân phận của người này. Nhưng cô, một …không …thiếu tiền, hai cũng không cần cầu xin anh chuyện gì, ba cũng không muốn đến công ty của anh làm, cho nên vẫn đối đãi như khách hàng bình thường, hoàn toàn không cần thiết phải nịnh nọt lấy lòng, thậm chí cô còn cảm thấy may mắn khi Kim Giai Di bị mẹ cô nàng túm về, nếu không chắn chắc cô sẽ không được sống yên ổn.

Bó hoa diên vĩ xong, Vệ Cẩm Huyên nhận lấy rồi chỉ tay vào chậu cát cánh bên kia nói: “Tôi muốn mua cả chậu hoa kia nữa.”

Trương Tư Ninh hơi tiếc nuối lắc đầu từ chối: “Chậu hoa đó trên đường vận chuyển gặp nhiều xóc nảy, anh có mua về trồng cũng không sống được, nếu thật sự thích thì nửa tháng sau anh quay lại được không?” Cô cảm thấy mình là một người kinh doanh rất có lương tâm, hết sức thật thà.

Vệ Cẩm Huyên khẽ nhíu mày, không nói gì mà chỉ lấy ví tiền ra, Trương Tư Ninh đang muốn quẹt thẻ thì lại nghe người đàn ông trước mặt nói: “Tính cả bồn cát cánh kia luôn, nửa tháng sau tôi cho người đến lấy.”

Vệ Cẩm Huyên đẩy cửa đi ra, Trương Tư Ninh nhìn thấy người đàn ông nãy giờ vẫn luôn đứng đợi bên ngoài lập tức nhận lấy bó hoa diên vĩ trong tay anh, nghiêng hẳn chiếc ô che kín phía trên đầu anh, biểu hiện điển hình của ông chủ và cấp dưới. Có lẽ do tuyết rơi nên đường khá trơn trượt, lúc Vệ Cẩm Huyên đi nhanh đến gần xe thì thoáng lảo đảo một chút, tuy rằng rất nhanh sau đó đã đứng vững lại nhưng vẫn khiến người ta sợ hãi, Trương Tư Ninh cảm thấy ông chủ lớn trong truyền thuyết này rất kỳ lạ, tuyết rơi nhiều thế này, đến người bình thường cũng phải đi thật cẩn thận để không bị ngã, việc mua hoa hoàn toàn có thể giao cho người khác làm vậy mà anh còn tự mình chạy vào mua.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,798
Reaction score
5,496
Points
14,914
Chương 4
Năm nay, tết cũng không sớm, rơi vào khoảng giữa tháng hai.

Hai ngày trước, Trương Tư Ninh đã đặt mua hoa giả ở trên mạng, hôm nay vừa được đưa tới. Cô nghĩ tuy nơi đây không náo nhiệt như trung tâm thành phố nhưng vẫn là khu vực đông dân cư. Năm mới tết đến, nhà nào mà không muốn mua chút đồ trang trí cho đẹp chứ. Mặc dù hoa thật tươi tắn hơn nhưng hoa giả cũng có nguồn tiêu thụ riêng, có điều diện tích tiệm của cô chỉ rộng nhiêu đó, phải đặt những thứ này vào đâu cũng là chuyện cần phải suy tính, may là sau khi sắp xếp xong rồi nhìn cũng rất đẹp mắt.

“Chị Tư Ninh, có cần nhập thêm mấy chậu sứ đẹp đẹp không? Em thấy nhiều khách rất thích chậu hoa trong tiệm chúng ta.”

Trương Tư Ninh nhận lấy cái kéo Trần Bình Bình đưa qua, cô cắt mấy lá vàng trên cây măng tây xuống, sau đó mới nói: “Cái đó cũng không vội, đợi chị tìm thử chỗ khác xem sao.” Cô không định tiếp tục hợp tác với nhà xưởng lần trước nữa, phục vụ đã không tốt mà dịch vụ hậu mãi càng tệ hơn, lúc trước giao chậu hoa tới có nhiều cái bị sứt mẻ, đừng nói là đổi, chỉ gọi điện thoại hỏi thăm thôi cũng đùn đẩy năm sáu bận.

Nhà xưởng như thế chắc chắn không thể nào tiếp tục hợp tác được.

“Cái đó, chị Tư Ninh…”

Thấy Trần Bình Bình ấp úng, vẻ mặt muốn nói lại thôi, Trương Tư Ninh quay đầu lại nhìn, có chút tò mò: “Sao thế? Có chuyện gì muốn nói với chị sao?” Thấy cô nàng vặn vẹo không thôi, cô cảm thấy hơi buồn cười, liền vỗ vỗ tay cô nàng: “Có chuyện gì thì cứ nói đi, chị cũng có ăn thịt em đâu mà lo.”

Có lẽ cảm thấy bình thường tính tình bà chủ rất tốt nên Trần Bình Bình do dự một lúc rồi nói: “Em …chị gái em làm trong một nhà máy gốm sứ ở phía nam,” nói xong cảm thấy khá ngại nên không nói tiếp những lời còn lại.

Trương Tư Ninh lập tức hiểu được ý cô ấy, chị gái là công nhân trong nhà máy thì sẽ được ưu đãi mua hàng với giá thấp hơn người ngoài, Trần Bình Bình muốn cô mua chậu hoa ở chỗ chị gái mình, để chị gái cũng kiếm được chút tiền chênh lệch đó.

Thấy Trương Tư Ninh không gì, Trần Bình Bình có chút luống cuống, sợ cô hiểu lầm nên vội vàng giải thích: “Chị Tư Ninh, đồ sứ trong xưởng chị em chất lượng tốt lắm, cũng rất đẹp, hơn nữa chị em nói, giá cả chắc chắn sẽ tốt hơn những nơi khác.”

Thật ra Trương Tư Ninh cũng không để ý chuyện nhập hàng ở đâu, dù sao đều phải bỏ tiền ra mua, chỉ cần giá cả hợp lý và chất lượng tốt là được. Nhưng cô lo lắng nguồn cung của số hàng này không rõ ràng, sau này sẽ gặp phiền phức, dù sao có ai dám đảm bảo số hàng hóa này không phải do chị gái Trần Bình Bình lấy cắp trong nhà máy chứ? Không phải cô có ý nghi ngờ mà là sống trong xã hội bây giờ phải luôn thật cẩn thận, lại nói cô và Trần Bình Bình quen biết chưa lâu, bây giờ thấy cô ấy là một người thành thật nhưng tính cách thật sự ra sao thì còn cần quan sát thêm nữa mới biết được.

Cho nên Trương Tư Ninh khéo léo từ chối: “Chuyện này đợi sang năm hãy nói, mấy thứ trong tiệm vẫn còn đủ bán.”

Trần Bình Bình hơi thất vọng, nhưng cô nàng cũng biết đây không phải là chuyện có thể dây dưa. Chờ sau khi Trương Tư Ninh lên lầu lấy đồ, Hứa Dương liền chạy tới, quở trách: “Em đã nói chuyện này không được mà chị còn không tin, chị không nên nói chuyện này với chị Tư Ninh.”

“Chị gái chị bảo chị hỏi, chị ấy nói tới lúc đó sẽ chia hoa hồng cho chị.” Trần Bình Bình khẽ phản bác.

Hứa Dương trợn mắt nhìn cô ta: “Rõ ràng chị gái chị không đáng tin, chị ta là một người đi làm thuê, mới làm được hai tháng thì lấy đâu ra hàng chứ? Em thấy có lẽ chị Tư Ninh cũng lo lắng về điều này.” Tuổi của Trần Bình Bình và Hứa Dương tương đương nhau, đều là người làm thuê, hàng ngày lại cùng đi cùng về nên dù thời gian ngắn ngủi chưa đầy một tháng nhưng đã khá thân thiết, chuyện này Trần Bình Bình cũng đã bàn bạc trước với Hứa Dương, tuy cậu phản đối nhưng cô ta cảm thấy vẫn nên thử một lần.

Tiếc là kết quả không như mong muốn.

Buổi chiều Kim Giai Di gọi điện đến nói vừa mới gặp Tiền Thiệu ở trên đường, đối phương chủ động chào hỏi cô nàng, còn để lại số điện thoại, giọng điệu cô nàng kích động hưng phấn như thể nhặt được tiền.

“Tư Tư, Tiền Thiệu vẫn rất đẹp trai, so với trước kia còn dễ nhìn hơn, lái một chiếc Ferrari, hào nhoáng lắm, hắn còn nhận ra tớ đấy! Thật là không ngờ, hắn còn nhận ra tớ!”

“Chuyện đó vinh dự lắm sao?” Trương Tư Ninh hỏi một câu, Kim Giai Di nghẹn họng, cảm xúc đang mãnh liệt dâng trào thoắt cái tụt dốc không phanh. Trương Tư Ninh lại hỏi: “Cậu còn chuyện gì khác không?” Kim Giai Di ngẫm nghĩ thấy hình như cũng không còn chuyện gì nữa nên nói không có, sau đó Trương Tư Ninh liền nói: “Giai Giai, trong tiệm có chút việc, tớ cúp máy trước đây.” Tuy rằng giọng nói vẫn mềm mại, dịu dàng như trước, nhưng Kim Giai Di có thể nhận ra cô bạn mình đang mất kiên nhẫn, tâm hồn bé nhỏ của cô nàng bị tổn thương, thật là nhớ em gái mềm mại thuở mới quen khi vào đại học quá đi.
Hơn chín giờ tối, lúc Trương Tư Ninh chuẩn bị đóng cửa tiệm chấm dứt một ngày buôn bán thì Vệ Cẩm Huyên lại tới, lúc cô sắp hạ cửa cuốn bên ngoài cửa kính xuống thì anh đến. Nhìn thấy anh, Trương Tư Ninh khá kinh ngạc, dù sao cũng đã muộn thế này.

Nhưng tới cửa là khách, hôm nay cách lần trước anh đến khoảng mười ngày, tính ra có lẽ lần thứ hai anh đến cũng cách lần đầu tiên khoảng mười ngày, đây là quy luật sao?

“Xin chào.” Trương Tư Ninh chủ động chào hỏi.

Vệ Cẩm Huyên không đáp lại cô, chỉ nhìn cánh cửa cuốn đã hơi hạ thấp xuống hỏi: “Chuẩn bị đóng cửa sao?” Giọng nói của anh rất thản nhiên, dường như không cần nghe câu trả lời của Trương Tư Ninh đã trực tiếp đẩy cửa đi vào trong tiệm. Trương Tư Ninh lặng lẽ làm mặt quỷ, rồi cũng theo vào: “Vẫn là hoa diên vĩ ạ?” Cô hỏi.

Vệ Cẩm Huyên gật đầu, Trương Tư Ninh liền đi chọn hoa, người cố chấp với hoa diên vĩ như anh thật hiếm thấy, bình thường người thường xuyên mua hoa hồng hay bách hợp không ít nhưng hoa diên vĩ không phải quá đẹp, lúc trước cô chọn loại hoa này chẳng qua vì muốn phong phú thêm chủng loại mà thôi. Nói thật, Trương Tư Ninh rất tò mò về đối tượng được anh tặng hoa, dù sao bản thân cô cũng không thích có người chỉ tặng cho mình một loại hoa mãi như vậy.

Lúc cắt cành tỉa lá, Trương Tư Ninh tình cờ ngẩng đầu lên, thấy anh chống gậy đứng đó, sắc mặt trắng bệch thì không nhịn được nói: “Anh có muốn sang bên kia ngồi nghĩ chút không, sắc mặt anh có vẻ không tốt lắm, để tôi đi lấy cho anh ly nước.”

Vệ Cẩm Huyên vừa định lắc đầu từ chối thì Trương Tư Ninh đã đứng dậy đi rót nước cho anh, chỉ một lúc sau đã đặt ly nước lên bàn, sau đó chớp đôi mắt to xinh đẹp nhìn anh. Vệ Cẩm Huyên nghĩ ngợi một chút, cũng không muốn giả vờ nữa mà đi qua ngồi xuống. Quả thật hai ngày nay thân thể anh không được thoải mái, có dấu hiệu cảm sốt, kể từ sau tai nạn xe cô đó, khả năng miễn dịch của anh suy giảm khá nhiều, đến mùa đông sẽ thường bệnh vặt. Vừa nãy trong tiệc, anh còn uống chút rượu, khiến đầu càng đau hơn.

Vốn dĩ hôm nay đã muộn rồi nhưng vừa nãy người bảo hộ gọi điện thoại nói em gái vẫn đang đợi. Vệ Cẩm Huyên nghe vậy không còn cách nào khác chỉ có thể tới đây mua hoa đi thăm em gái, cũng không kịp suy nghĩ lỡ như cửa hàng hoa đóng cửa thì phải làm sao. Anh tựa người vào ghế sofa, âm thầm hít một hơi thật sâu, không biết có phải bệnh cảm trở nặng hơn không mà lúc này vết cắt nơi chân trái lại đau âm ỷ.

Trương Tư Ninh nhanh chóng bó hoa xong, sau đó phát hiện hình như người trên ghế sofa đã ngủ thiếp đi? Sắc mặt anh trắng bệch khác thường, Trương Tư Ninh đi tới khẽ gọi: “Tiên sinh, hoa đã bó xong rồi.” Thấy anh vẫn không có phản ứng, cô nhẹ nhàng gọi thêm mấy tiếng, đây….không phải là hôn mê rồi chứ? Trương Tư Ninh hơi hoảng sợ, cũng không dám lấy tay đụng anh mà xoay người chạy ra ngoài, xe của anh đậu ở ven đường, tài xế cũng đang đợi.

LãoTrịnh thấy cô chủ tiệm hoa chạy ra thì biết nhất định có chuyện rồi, vội vàng xuống xe, Trương Tư Ninh vội nói hình như vị tiên sinh bên trong không được khỏe.

Lão Trịnh biết hai ngày nay thân thể ông chủ không tốt, vừa nãy lại uống nhiều rượu, nên không dám chậm trễ, vội vàng chạy theo Trương Tư Ninh vào cửa hàng. Ông thấy sắc mặt Vệ Cẩm Huyên trắng bệch khác thường, gọi thế nào cũng không phản ứng thì vô cùng lo lắng, tay chân luống cuống không biết nên làm gì, còn quay sang hỏi Trương Tư Ninh phải làm sao bây giờ. Trương Tư Ninh cũng quýnh quáng, vừa nghĩ hôm nay thật xúi quẩy vừa gọi 120, lúc đợi xe cứu thương đến cô còn lo lắng không biết mình có bị liên lụy gì không, dù sao thân phận của Vệ Cẩm Huyên cũng không tầm thường.

Gần đó có một bệnh viện tư nhân, chưa đầy năm phút sau xe cứu thương đã tới, sau đó cửa hàng của Trương Tư Ninh liền bị hàng xóm vây quanh xem có chuyện gì xảy ra, ông chủ tiệm uốn tóc bên cạnh còn sang hỏi Trương Tư Ninh có cần giúp đỡ gì không. Trương Tư Ninh đang không vui, miễn cưỡng nở nụ cười nói không cần, người ta bất tỉnh ở cửa hàng của cô, cô nhất định phải đi theo rồi, thế là vội vàng cầm điện thoại, ví tiền, lấy chìa khóa rồi mặc áo khoác vào, khóa kỹ cửa xong lập tức ngồi lên xe cứu thương đi theo đến bệnh viện.

A, Đây là chuyện gì chứ!

Lúc đến bệnh viện, Vệ Cẩm Huyên được đưa thẳng vào phòng cấp cứu, Trương Tư Ninh ngồi chờ ở hàng ghế bên ngoài, thấy bác tài xế không ngừng gọi điện thoại, sắc mặt rất nghiêm trọng giống như người bên trong mắc bệnh nan y sắp chết vậy. Tâm trạng Trương Tư Ninh càng tệ hơn, người ta đang gọi người tới giúp đỡ, còn cô chỉ đơn độc trong cái thành phố này, biết phải tìm ai để giúp đỡ đây.

Có bác sĩ đi ra hỏi ai là người nhà của bệnh nhân, lão Trịnh vội vàng ngắt điện thoại nói là ông, sau đó vị bác sĩ trẻ tuổi hỏi trước đây bệnh nhân có tiền sử mắc bệnh gì không, trước khi mất đi ý thức có triệu chứng gì, có dị ứng với thuốc nào, có dị ứng cồn không…. Lão Trịnh chỉ biết ông chủ mình từng xảy ra tai nạn xe cộ, hai ngày gần đây hơi cảm sốt, còn cồn thì chắc chắn không bị dị ứng, ông chủ thường xuyên tham dự tiệc tùng, uống rượu cũng không ít nhưng chưa từng xảy ra tình huống mẫn cảm hay dị ứng bao giờ, còn những cái khác ông không rõ lắm. Trương Tư Ninh ở bên cạnh bổ sung thêm chuyện trước khi mất ý thức sắc mặt anh trắng bệch, sau đó hỏi bác sĩ bệnh của Vệ Cẩm Huyên có nghiêm trọng lắm không. Bác sĩ nói bây giờ chưa có kết luận, phải làm thêm các kiểm tra khác mới biết được. Lúc này lại có một y tá đi ra, cầm theo mấy loại giấy tờ bảo người nhà đi đóng viện phí. Trương Tư Ninh thấy tài xế của Vệ Cẩm Huyên lại tiếp tục gọi điện thoại, biết là không thể trông mong gì, cô thở dài cầm lấy giấy tờ rồi đi nộp viện phí.

A, bây giờ lại là tiết mục hao tốn tài sản mà.

Đợi cô nộp tiền xong quay lại thì bên ngoài phòng cấp cứu đã có thêm ba bốn người, đều mặc âu phục, dáng vẻ tinh anh. Trương Tư Ninh đưa biên lai nộp viện phí cho y tá bên ngoài, sau đó người đàn ông che dù cho Vệ Cẩm Huyên khi đến mua hoa lần trước bước tới nói chuyện với cô. Anh ta tự giới thiệu mình tên là Tần Chu, là trợ lý đặc biệt của Vệ Cẩm Huyên, sau đó hỏi lại tình huống lúc đó, mặc dù anh ta nói chuyện khá lịch sự nhưng vẫn khiến Trương Tư Ninh cảm thấy không thoải mái, như thể việc ông chủ anh ta vào phòng cấp cứu là do cô gây ra vậy.

Tuy người ta không nói gì nhưng Trương Tư Ninh vẫn có chút khó chịu vì bản thân hoàn toàn vô tội tự nhiên bị dính vào, dù vậy cô vẫn kể lại từ đầu đến cuối sự việc. Lại nghĩ, cô mở cửa hàng hoa chứ không phải hắc điếm kinh doanh cái gì mờ ám. Giờ là thời đại nào chứ, Vệ Cẩm Huyên là một người đàn ông cao lớn, cô chỉ là một cô gái yếu đuối, rõ ràng sức lực không cân xứng. Giờ tỉnh táo lại mới nghĩ ra, trong cửa hàng còn có camera giám sát mà, Trương Tư Ninh cảm thấy khả năng mình bị người ta làm khó dễ cũng không nhiều.

Thật chẳng biết vừa rồi cô căng thẳng cái gì nữa!
 

Bình luận facebook

Top Bottom