Dropped Ngang Qua Thị Trấn Nhỏ | Kim Kinh Nam

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,932
Reaction score
5,502
Points
14,914
CHƯƠNG 15 TÔI KHÔNG PHẢI CỐ CHẤP, CHỈ LÀ 9 NĂM CHỜ ĐỢI QUÁ KHỔ!
Giọng khàn khàn, không che giấu được sự uể oải, tay đặt ở hông cô, ôm cô vào ngực mình. Cơ thể trắng như tuyết của Chung Ngải dán sát vào thân thể anh.

Chỉ hai tiếng, lại chạy đi tìm cô tìm cảm xúc gì chứ?!!

Vì động tác thô lỗ vừa rồi của Trần Dục, cơn tức giận của Chung Ngải vẫn chưa tiên tan, cô đẩy mạnh tay mình để thoát khỏi anh, đầu gối dùng thêm sức, chống lên bắp đùi anh, hận không thể đạp anh xuống giường.

Mắt Trần Dục đang nhắm đột nhiên mở to, con ngươi đen láy, sâu thẳm, “Sao lại không nghe lời như vậy!”

Dứt lời anh kéo mạnh khăn tắm, siết cổ tay cô, nghiêng cô về một bên, cả người Chung Ngải bị ép cuộn thành hình bán nguyệt.

Cảm giác lạnh lẽo ập đến, thì ra chiếc khăn tắm bị người đàn ông xấu xa này kéo xuống!

Động tác này của anh khiến cô hầu như lõa thể, dán sát vào ngực anh. Cơ thể nóng bỏng và mùi hương nam tính dán chặt vào cô, cô vội lấy một tay che phần ngực đầy đặn, một tay cố kéo khăn tắm phủ lên người mình.

“Trần Dục!” Chung Ngải quát lên.

“Phải như vậy mới trị được em, em mới biết giữ yên tĩnh. Ngoan, đừng lộn xộn, nếu làm bừa tôi thật sự không thể bảo đảm tiếp theo sẽ xảy ra những gì.”

Chung Ngải cảm nhận được được người phía sau hô hấp dồn dập mang theo hơi nóng, bỏng rát cần cổ cô.

Làn da lộ ở bên ngoài có thể cảm nhận được những biến hóa dù là nhỏ nhất trên người Trần Dục. Chung Ngải kéo kéo khăn tắm, rất tức giận. Cô thật sự muốn cắn mạnh lên cổ Trần Dục cho rướm máu… nhưng hiện tại cô không dám quay đầu lại, ngón tay cuộn chặt đến trắng bệch vì tức.

Con ngươi đen láy của Trần Dục nhìn thân thể trắng như tuyết của Chung Ngải. Cô gầy quá, anh cảm giác chỉ cần anh dùng thêm chút sức, người bên cạnh anh lập tức sẽ bị anh nghiền đến nát vụn, ăn sạch sẽ. Anh hít một hơi thật sâu, bàn tay phủ lên mu bàn tay lạnh lẽo của cô.

“Cmn… Anh đừng…” Chung Ngải còn chưa mắng hêt câu liền phát hiện Trần Dục kéo khăn tắm, quấn lại trên tay rồi gói cô lại như bọc quân trang, rất gọn gàng và nhanh chóng. Kết thúc động tác, tay đang khoác bên hông nhẹ nhàng dời xuống phía bụng dưới của cô.

“Chỉ còn một tiếng năm mươi phút nữa!” Trần Dục không nói tiếp, Chung Ngải cảm nhận lồng ngực phía sau lưng cô lên xuống theo nhịp. Ngón tay cô khẩy khẩy, cố gắng cấu lấy tay anh, anh không lên tiếng chỉ siết chặt hơn nữa.

Cuối cùng, cô phải đành bỏ cuộc.

Có lẽ vì bàn tay to lớn kia không ngừng siết nhẹ lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô nên đã xoa đi không ít cơn giận, cô liếc nhìn đồng hồ ở tủ đầu giường, một giờ sáng.

Không gian lặng lẽ, cứ như vậy Trần Dục ôm chặt cô vào lòng, và trên người cô vẫn chưa mặc quần áo. Cảm giác anh đã ngủ, Chung Ngải lẩm bẩm mắng: “Anh khốn kiếp, lưu manh, cặn bã. Nếu sau này anh lọt vào tay tôi, tôi nhất định cho anh sống không được mà chết cũng chẳng xong!”

Ngoài miệng mắng chửi nhưng cô thật sự không lộn xộn nữa. Tất cả những từ ngữ dùng để mắng người hầu như cô đã dùng hết, cả ngày mệt nhọc cũng không cứu được mí mắt đang nhíu lại, cơn buồn ngủ ập đến, Chung Ngải dần dần thiếp đi.

Trần Dục thực ra chỉ nhắm mắt dưỡng thần, nghe cô mắng anh rất muốn phá lên cười nhưng phải cố gắng nhịn. Câu “…muốn để anh sống không được, chết cũng không xong” kia nói tới mức nghiến răng nghiến lợi. Chỉ cần cô chịu, anh rất dễ dàng bị cô chơi không còn manh giáp. Trần Dục ngắm mái tóc dài đen tuyền của cô, anh chợt siết cô chặt hơn một chút. Làn da lộ ở bên ngoài khăn tắm lành lạnh. Đúng là anh rỗi hơi mà, tự nhiên đến đây chẳng làm gì… Làm sao có thể ngủ được cơ chứ.

Dùng thời gian nghỉ, anh phóng xe như bay đến nơi này, thực sự bị ma ám.

Thời gian trôi nhanh, chẳng mấy chốc đã ba giờ sáng. Người trong ngực anh đang ngủ rất say, Trần Dục nhẹ nhàng rút cánh tay ra, dục vọng dưới lớp vải quần bị anh ép buộc trở về. Từ đầu giường anh với tay lấy chiếc áo thun tròng lên, chiếc áo này tựa như đã nhiễm hương vị thuộc về riêng cô. Trần Dục ấn ấn mi tâm và huyệt thái dương, nhìn Chung Ngải ngủ say, phút chốc thở dài.

“Em thật khờ, muốn biết vụ án Chu Uẩn Khiết tiến triển thế nào chỉ cần làm nũng với tôi một chút thôi tôi sẽ nói tất cả cho em biết. Cần gì phải đưa người xa lạ về nhà mình cho ngột ngạt, khó chịu. Trước đây tôi luôn cảm thấy em thông minh, hiện tại… thật nghĩ không ra em chứa thứ gì trong đầu nữa.” Trần Dục vòng sang đối mặt với cô, nhoài người trên mép giường. Chiếc khăn tắm phủ lên phần ngực nở nang, gợi cho con người ta những liên tưởng xa vời. Trần Dục dời tầm mắt, anh xoay người ra ngăn tủ, lấy chăn đắp thêm cho Chung Ngải.

Khi ngủ trông không khác một thiên sứ, nhưng lúc tỉnh dậy chưa bao giờ vui vẻ trước mặt anh.

“Cách Dương Chí Vi xa một chút. Tôi biết em đang theo dõi hắn, nhưng hiện tại vụ án còn chưa công khai, em đừng làm chuyện điên rồ.” Biết cô ngủ, không nghe được nhưng anh vẫn muốn nói câu này ra. Bàn tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô: “Không phải tôi cố chấp, chỉ là chờ suốt chín năm trời rất cực khổ, em có biết không?”

Nói xong, anh đứng dậy, nhặt chiếc áo jacket trên thảm, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Phòng khách truyền đến tiếng đóng cửa. Chung Ngải siết chặt mép khăn tắm, thân hình khẽ run. Cô bật đèn đầu giường, ngồi dậy, mái tóc xõa trên vai, ánh mắt nhìn về hướng cửa, nét mặt đăm chiêu.

Hai người đều giả bộ ngủ, lời đã nói là nói cho ai nghe.

Chung Ngải thay quần áo, đứng ở cửa sổ sát sàn, vén một góc rèm, không còn trông thấy bóng dáng Trần Dục.

Cô đi ra phòng khách, bàn trà có một túi nilon khá lớn.

Mở ra nhìn, bên trong có rất nhiều thứ: từ thuốc tiêu viêm, thuốc bôi sẹo, băng gạc mới, và băng cá nhân. Chung Ngải cầm túi đồ về phòng ngủ chính.

Cô ngồi trên giường đờ người suy nghĩ.

Chỉ cần làm nũng, anh sẽ nói cho cô biết ư?

*

Cả người khô nóng, Trần Dục lái xe đi thẳng về Cục cảnh sát. Trời vẫn tối đen, ánh sao chiếu rọi trên con đường rộng. Bàn tay anh hơi nóng, tựa như vẫn còn vương vấn cảm xúc khi chạm vào da thịt Chung Ngải. Anh đánh xe một vòng, đậu xe, rồi bước ra ngoài. Chỉ một chiếc áo jacket mỏng nhưng anh không cảm thấy lạnh.

Vì vụ đánh bom cao ốc Lục Châu và vụ án Chu Uẩn Khiết nên tất cả anh em trong cảnh cục phải tăng ca. Một nhóm tiếp tục công việc, một nhóm ngủ bù. Có người nằm trên băng ghế, có người ngủ tại ghế làm việc, nghẹo cổ, phủ áo khoác lên người. Việc bổ sung thể lực luôn được tận dụng từng giây từng phút. Quan Vũ đã ngủ được ba tiếng, giờ đang nấu mì ăn liền, ngồi trước bàn làm việc, hai mắt nhìn chằm chằm màn hình đang phát đoạn băng ghi hình, vừa ăn vừa xem.

Trông thấy Trần Dục từ ngoài bước vào, anh ta vẫy vẫy tay.

“Dục ca, sao anh không nghỉ ngơi thêm một lúc? Có đói bụng không?” Anh ta biết cả ngày nay Trần Dục đi thu thập manh mối vụ án của Chu Uẩn Khiết, Quan Vũ chưa thấy anh ăn cơm.

“Được, cho một ly!” Anh cũng không khách sáo, cách nói chuyện không giống với người đã phải làm việc liên tục suốt ba ngày trời.

Nước nóng hôi hổi dội vào ly mì phát sinh những tiếng xèo xèo. Đặt nĩa ăn mì đè lên nắp hộp nhựa, Trần Dục ngồi xuống ghế, vừa chờ mì chín vừa nhìn màn hình của Quan Vũ.

“Dục ca, anh nói xem vụ án của Chu Uẩn Khiết và vụ đánh bom cao ốc Lục Châu là cùng một người đúng không?” Quan Vũ ăn một miếng mì. Vốn còn buồn ngủ híp mắt, nhưng nhờ nước soup nóng hầm hập mà có thể lấy lại được tinh thần.

“Khó nói. Tôi cho rằng nên tách ra điều tra. Ở bên ngoài cho thấy là nhằm vào Dương Chí Vi nhưng giữa hai vụ này phải chăng còn một mối dây liên hệ khác.”

Trong phòng truyền đến tiếng ngáy rất lớn, Quan Vũ ngạc nhiên quay đầu nhìn, thì ra tên nhóc tiểu Trầm đang nằm trên ghế, há miệng ngủ. Anh ta bật cười: “Trông thật ngốc!” Quan Vũ xoay đầu lại, tiếp tục nhìn vào màn hình, hai tay nâng ly mì, húp miếng nước.

“Em phải thầu vụ án cao ốc Lục Châu. Dục ca, vụ án Chu Uẩn Khiết em ngại quá!” Quan Vũ nói không rõ nhưng Trần Dục hiểu. Ý của Quan Vũ là anh ta vẫn chưa tìm được manh mối đã chuyển qua cho anh tiếp nhận.

“Không có chuyện gì!” Trần Dục cần nĩa đảo đảo mì, mì chín rồi.

Trần Dục tiếp tục theo dõi hình ảnh liên tục xuất hiện trên màn hình, hỏi: “Cậu đang xem camera ở cao ốc Lục Châu?”

Quan Vũ ừ một tiếng, nuốt miếng mì rồi trả lời: “Vâng. Tuy nhiên cao ốc này chưa đi vào hoạt động nên chỉ mở một số camera ở cửa ra vào thôi.”

Trần Dục nhìn nhóm người tiến vào cửa chính Hội nghị đầu tư, ánh mắt suy tư.

Đột nhiên một người đàn ông mặc bộ âu phục màu xanh đậm xuất hiện. Vóc dáng cao lớn, đi cùng với hai ba người đồng nghiệp, đến phòng khách không tiếp tục cùng đồng hành với bọn họ mà đứng tại chỗ cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, thỉnh thoảng lại nhìn ra phía cửa xoay. Ngay sau đó, tựa như đối phương chú ý đến điểm gì đó, bắt đầu đi về phía thang máy.

“Dừng một chút!” Trần Dục cầm con chuột trong tay Quan Vũ, tua lên ba giây.

Theo tầm mắt của anh ta, Trần Dục phát hiện người từ bên ngoài đi vào chính là Chung Ngải.

“Dục ca, có vấn đề gì không?” Quan sát động tác của anh, Quan Vũ lên tiếng hỏi.

“Người này, tôi quen!” Nói xong, anh chỉ Chung Ngải.

Trên màn ảnh xuất hiện bóng dáng cao gầy, mặc chiếc váy xanh sẫm, rất đẹp…

Quan Vũ lập tức nhớ ra: “Ơ… đây không phải là cô gái mà em lấy khẩu cung sao?” Quan sát ánh mắt của Trần Dục, anh ta cũng nhanh chóng nhớ đến người đứng chờ ở trước cửa quán bar Đông Phương… hình như cũng là cô gái này! Anh ta liếc mắt nhìn Trần Dục: “Dục ca, anh biết cô gái này sao?”

“Ừm, biết!” Trần Dục ăn vội mấy miếng mì, ly nhựa chỉ còn nước soup màu vàng óng.

Quan Vũ lập tức nổi hứng tò mò. Thật ra Trần Dục chỉ hơn anh ta một hai tuổi, nhưng năng lực trinh sát của Trần Dục thật sự quá đỉnh; do vậy nhóm bọn họ khi tiến vào đội hình sự đều kêu anh hai tiếng Dục ca. Thật sự Trần Dục rất đẹp trai, đừng nói đến mấy nữ cảnh viên trong phòng hành chánh của cảnh cục, mà ngay cả những “ngự tỷ” trong đội trinh sát hình sự khác cũng phải ngại ngùng vài phần khi đứng trước mặt anh. Luận dáng vẻ hay năng lực, bọn anh em đều thua xa anh --- Quá thảm bại!

Quan Vũ cười hì hì, xem camera khô khan này suốt một tiếng trời, bỗng nhiên anh ta nổi hứng muốn trêu Trần Dục.

“Trần Dục? Anh quen biết ư? Chắc chắn không chỉ đơn giản như vậy, anh đừng giấu diếm anh em… Đẹp thế này, cũng rất xứng với anh… Nói xem, quan hệ gì?”

Trần Dục quét mắt nhìn Quan Vũ, nhàn nhạt đáp: “Quan hệ không thể miêu tả!”

Mẹ kiếp!

Quan Vũ vừa định truy hỏi tiếp, Đới Chính Sinh ở phòng bên cạnh tìm tư liệu cả đêm đi vào, anh ta hít hít vài hơi, mùi mì gói khiến bụng anh ta sôi sùng sục. Trông thấy Trần Dục, anh ta lớn giọng: “Báo cáo, đội phó!” Đới Chính Sinh đứng nghiêm, chìa ra một tập tư liệu.

“Nói đi!” Anh bỏ ly mì xuống.

Đới Chính Sinh thu tay về, tổng kết: “Số điện thoại Sở Sở cho Chu Uẩn Khiết dùng đã tra ra, tất cả đều là cuộc gọi thoại, chỉ có mấy tin nhắn là do Chu Uẩn Khiết gửi, nội dung tin khá ngắn!”

Trong tài liệu là những tin nhắn đã được in ra.

Trần Dục lia mắt nhìn.

“Trấn Tây Lĩnh?” Anh thầm thì. Trấn nhỏ này cách thành phố Húc An không xa, nội dung tin nhắn quá mù mờ.

Mặt trời lặn trấn Tây Lĩnh rất đẹp, anh biết không?

Bỗng nhiên trong lòng anh mơ hồ chân dung người đã liên hệ với Chu Uẩn Khiết.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,932
Reaction score
5,502
Points
14,914
CHƯƠNG 16 THÌ RA KẺ DẠY CẬU CŨNG LÀ MỘT TÊN CÔN ĐỒ~~
Thấy Trần Dục cầm tập tư liệu im lặng cả phút đồng hồ, Đới Chính Sinh mở miệng dò hỏi anh: “Đội phó, anh có phát hiện gì sao?”

Trần Dục cầm góc giấy trắng, chân dung của người này càng lúc càng hiện rõ trong đầu anh. Anh đưa tài liệu qua cho Quan Vũ: “Nhìn xem hắn trông như thế nào?”

Quan Vũ nhíu mày… Trông như thế nào là sao? Hai ba tờ giấy trắng mực đen, chẳng nhìn thấy bất kỳ một chân dung nào, anh ta đột nhiên ngẩn ra: “Anh nghĩ ra được gì rồi?!!”

Trần Dục thu lại đôi chân dài, cầm ly mì ra ngoài: “Xem đội trưởng Phương ở đâu, họp thôi!”

Trong phòng họp Phương Hãn nhìn Trần Dục đứng trước tấm bảng trắng, đáy mắt trong vắt. Các anh em trong đội hình sự ngồi phía dưới chờ anh lên tiếng. Trần Dục cầm bút lông, mở nắp, vừa nói vừa viết.

“Người quan hệ bí mật với Chu Uẩn Khiết khả năng ở trấn nhỏ Tây Lĩnh.”

Anh vừa nói ra, cả phòng im phăng phắc, có thể nghe thấy được cả tiếng hít thở.

Trần Dục tiếp tục: “Những tin nhắn trong số điện thoại Chu Uẩn Khiết đã in ra, mọi người có thể truyền tay nhau đọc qua.” Anh cầm một tờ giấy, chậm rãi: “Mọi người có thể trông thấy tất cả các đoạn tin đều là do Chu Uẩn Khiết gửi, mang theo cảm xúc của một người con gái, từng câu từng chữ đều truyền đạt tình cảm của cô ta. Chu Uẩn Khiết được Dương Chí Vi bao nuôi. Theo khẩu cung của Sở Sở, hai năm trước Chu Uẩn Khiết rất được Dương Chí Vi coi trọng. Dựa vào sắc đẹp của mình, một cô gái đang trong độ tuổi hai mươi, Chu Uẩn Khiết, đã có những ngày tháng vô ưu vô lo. Chưa kịp hưởng thụ hoặc trải qua tư vị tình yêu, cô ta đã sống với người đàn ông hơn cô ta tận ba mươi tuổi. Người Chu Uẩn Khiết bí mật liên lạc chính là người Chu Uẩn Khiết yêu. Có rất nhiều tin do cô ta gửi đi, hỏi thời tiết, hỏi tâm trạng, mỗi câu nói đều lộ ra sự quan tâm, tuy nhiên đối phương chưa từng trả lời cô ta. Tôi nghĩ người kia nhất định cố ý lựa chọn không dùng tin nhắn nói chuyện.”

Trần Dục nói đến đây, bắt đầu ký họa vài điểm trên bảng.

“Người đàn ông này hoàn toàn không giống với Dương Chí Vi. Và những điểm khác biệt này đã hấp dẫn Chu Uẩn Khiết. Hắn phải còn trẻ, thông minh, thận trọng, tầm từ 20 – 25 tuổi, vóc người cao, có thể hơi gầy.”

Quan Vũ không hiểu, hỏi lại: “Tại sao là thanh niên, nhưng anh lại cho rằng hắn hơi gầy?”

Trần Dục lạnh nhạt đáp: “Người này ắt hẳn có rất nhiều điểm ngược với Dương Chí Vi. Dương Chí Vi năm nay gần 60, nhưng do tập luyện thể thao nên thân hình khá cân đối, rắn chắc. Còn người này khả năng cuộc sống rất túng quẫn. Chu Uẩn Khiết hỏi thăm tình hình sinh hoạt của hắn nhưng chưa bao giờ hỏi hắn đi làm thế nào, tan ca ra sao. Đối với việc hắn không trả lời cũng không hề oán giận, bởi vì cô ta biết phần lớn hắn bận kiếm tiền --- không có thời gian.”

Phương Hãn gật gù, ra hiệu Trần Dục tiếp tục.

“Tuy nhiên hắn thu hút Chu Uẩn Khiết không chỉ vì những thứ đó, hẳn là mặt tâm linh hay điểm nào đó sản sinh cộng hưởng với Chu Uẩn Khiết. Loại cộng hưởng này có thể xuất phát từ khi cô ta còn nhỏ, hoặc từ khi theo Dương Chí Vi mới nảy sinh cảm xúc ấy.”

Ngón tay cầm cây bút, đáy mắt Trần Dục như phủ lớp sương mù: “Người đàn ông này dáng dấp khá được, khả năng cũng có cuộc sống như Chu Uẩn Khiết.”

“Vì vậy, ý cậu là…” Phương Hãn chưa nói hết, liền nghe Trần Dục tiếp lời: “Khả năng hắn cũng được bao nuôi y như vậy.”

Hai con chim hoàng yến treo trong lồng, muốn cùng nhau bay ra ngoài ngắm nhìn bầu trời cao rộng.

*

Sở Sở ngồi trước bàn ăn nhìn Chung Ngải bình tĩnh ăn bữa sáng, trên tay cô ta cầm một miếng bánh mì sandwich, thỉnh thoảng len lén nhìn qua Chung Ngải. Tối hôm qua cô ta ở trong phòng nghe được tiếng mở cửa phòng ngủ chính, rồi tiếng mở đóng cửa ra vào.

Chung Ngải thả bánh sandwich xuống, ánh mắt lạnh nhạt: “Nói đi, cô có chuyện gì muốn hỏi.”

Lúc này trông Chung Ngải rất nghiêm túc, mang theo vài phần khí thế bức người. Sở Sở mím chặt môi, cũng bỏ miếng bánh mì trong tay xuống, hai bàn tay đan vào nhau, không ngừng vò nắn, lưng đổ mồ hôi.

“Chung tổng, chị… Rốt cục chị và cảnh sát Trần có quan hệ thế nào?” Cô ta dồn hết sức lực mới nói ra được câu này, tầm mắt không dám nhìn Chung Ngải, nhưng lại không muốn bỏ qua những biến hóa nhỏ nhất trên gương mặt cô.

Chung Ngải nhấp ngụm nước: “Như cô đã nhìn thấy!”

Sở Sở không hiểu: “Cảnh sát Trần nói chị là --- Bạn gái của anh ấy….” Lắp bắp tiếp lời, “Nhưng anh ấy còn nói chắc chắn chị sẽ không thừa nhận.”

Chung Ngải hừ một tiếng, trong bụng thầm mắng anh ‘Không biết xấu hổ!’.

Cô nhìn Sở Sở lạnh lùng: “Cô trông giống không?”

Dáng vẻ và cách nói chuyện của Chung Ngải quá lạnh lùng, như bạch cốt bị ngâm trong giếng sâu khiến Sở Sở rét run. Cô ta không dám nói tiếp, đôi mắt thỉnh thoảng liếc Chung Ngải. Khi ăn Chung Ngải rất thong dong, tựa như đề tài về Trần Dục này không hề làm cô bận lòng.

“Cảnh sát Trần liên lạc với cô chưa?” Chung Ngải hỏi.

“Vâng rồi! Hôm nay tôi tính quay lại quán bar Đông Phương thảo luận lại hợp đồng, cảnh sát Trầm sẽ theo tôi.” Cách nói chuyện của Sở Sở có thêm phần an tâm khiến Chung Ngải bật cười.

Sở Sở cầm bánh mì lên, vừa ăn vừa hỏi: “Chung tổng, chị đã từng đi nhiều nơi rồi đúng không?”

Chung Ngải nhìn cô ta, không trả lời. Hình như Sở Sở cũng đoán được Chung Ngải sẽ không đáp nên tự mình nói tiếp: “Tôi chưa học xong cấp ba đã ra ngoài làm việc. Dựa vào giọng hát của mình đi làm ca sĩ phòng trà. Lúc đầu bị bắt nạt, bị đánh, bị lợi dụng nhưng không hề dám lên tiếng. Sau đó, tôi gặp được Chu Uẩn Khiết, bọn tôi làm thành một nhóm, cô ấy đẹp lại biết đánh guitar. Haizza, cùng là người nhưng số mệnh không giống nhau.”

Những câu nói đơn giản của Sở Sở gợi lên hồi ức trong Chung Ngải, cô đáp: “Ừm, có đi qua một vài nơi!”

Sở Sở thở dài, ao ước, nghĩ đến cái chết của Chu Uẩn Khiết, cô ta mở miệng nói tiếp: “Trước đây Chu Uẩn Khiết có từng hỏi tôi quanh thành phố Húc An và trấn Lập Nam có nơi nào cảnh đẹp không. Tôi chưa từng đi đâu, chỉ có một lần đi ngang qua trấn Tây Lĩnh bắt gặp một cánh đồng lúa mạch rộng lớn, trải vàng rực rỡ nên đề cử cho cô ấy.”

“Chuyện khi nào?” Chung Ngải hỏi.

“Khoảng bảy tháng trước!” Sở Sở trông thấy Chung Ngải đột nhiên đứng lên, “Chị muốn ra ngoài sao?”

“Ừm!”

Trong email của Chung Ngải có phần nội dung tin nhắn của Chu Uẩn Khiết trong chiếc điện thoại bí mật kia.

--- Mặt trời lạnh trấn Tây Lĩnh…

Rốt cục cô ta ngắm với ai?

*

Trấn Tây Lĩnh cách thành phố Húc An khoảng hai tiếng lái xe, Chung Ngải lái xe rất nhanh. Theo số điện thoại Sở Sở cung cấp, cô đã lập tức điều tra lịch sử các cuộc gọi và tin nhắn. Tuy nhiên người liên hệ với Chu Uẩn Khiết còn thông minh hơn nhiều, không hề có voice chat hay tin nhắn lưu lại.

Là ai có thể làm việc cẩn thận được đến như vậy?

Bảy tháng trước, lúa mạch vẫn chưa lớn, thật sự đến trấn Tây Lĩnh chỉ để ngắm lúa mạch?

Theo Sở Sở miêu tả, Chung Ngải đến một ngôi làng nhỏ ở trấn Tây Lĩnh. Nơi đây chuyên trồng lúa mạch, mùa đông không phải ngày mùa, đàn ông trong làng sẽ lên trấn làm công việc vặt, phụ nữ ở nhà chăm sóc các cụ già và mấy đứa nhỏ. Con đường nông thôn phủ đầy tuyết, song gỗ đóng những lớp băng dày.

Khi Chung Ngải đến nơi thì đã gần trưa, đám con nít đang nhảy nhót, chạy về nhà ăn trưa. Cô đậu xe ở vệ đường, chiếc áo nỉ màu xám giúp cô tránh được những cơn gió lạnh. Giá rét khiến gương mặt cô đỏ bừng bừng. Đám con nít hiếu kỳ nhìn cô đầy tò mò, cô khẽ gật đầu nở nụ cười.

Đột nhiên có một cô bé cột tóc hai chùm chạy về phía cô, xung quanh đám trẻ con nhao nhao. Cô bé rất nhỏ, chỉ đứng tới eo Chung Ngải.

“Chị chị… Chị chị… Chị thật đẹp, có thể ký tên tặng em không …. Ký tên…” Có lẽ cô nhóc nghĩ cô là nghệ sĩ. Chưa đợi Chung Ngải trả lời, một giọng nam lạnh lùng truyền đến.

“Không về nhà đi còn ở đây la cà?”

Nó la lớn khiến cô bé sợ hãi, thụt lùi về sau mấy bước, Chung Ngải liếc mắt nhìn theo âm thanh phát ra.

Một cậu bé cao gầy, mặc áo nhung màu xám đậm, quần jean, tay đút túi quần, đi về phía cô.

Chung Ngải chưa kịp nói chuyện với cô bé, chỉ vì sự xuất hiện của nó mà làm đám trẻ con chạy mất tăm như một làn khói.

Mái tóc cắt ngắn, miệng nhai nhai cọng cỏ có răng cưa dài, làn da trắng, đôi mắt đen láy, sáng như sao trời. Chung Ngải nhìn nó, cảm thấy vẻ ngoài của nó cũng khá được.

“Cô tới đây làm gì?” Nó quét mắt nhìn xe của Chung Ngải, đứng cách cô tầm ba bước.

“Không có liên quan đến cậu!” Cô bình tĩnh trả lời nó.

Mẹ kiếp!

Nó cười cười, ngữ điệu có vẻ rất hứng thú với Chung Ngải: “Thôn nhỏ này chưa từng có chiếc xe đẹp thế này lái vào… Bà chủ lớn đến đây bàn chuyện làm ăn?”

Kiểu cách ngả ngớn, xảo trá, Chung Ngải không muốn lãng phí thời gian với nó, mở cửa xe, ngồi vào trong. Đang chuẩn bị đóng cửa xe, tay của nó đột nhiên chặn lại. Bàn tay rất gầy, nổi đầy gân xanh.

“Làm sao, tôi nói sai à?” Bộ dáng trông khá du côn.

Chung Ngải nhíu mày: “Buông tay!”

Nó nhếch miệng: “Tôi chưa từng ngồi chiếc xe đẹp thế này…”

Nó nói chưa hết câu đã bị Chung Ngải đá một cú lên đầu gối. Bị đau, tay nó từ từ thả lỏng.

Chung Ngải đẩy cửa xuống xe, đáy mắt nhìn nó đầy coi thường.

“Tuổi còn nhỏ, không ai dạy cách nói chuyện với người lạ à?”

Nó xoa xoa đầu gối đau buốt, gương mặt khá hoảng hốt vì cú ra đòn này của cô, vẫn chưa lên tiếng thì phía sau truyền đến một giọng đàn ông khác.

“Ai nói không dạy… Cô bao nhiêu tuổi?”

Chung Ngải nheo mắt, nét mặt lạnh tanh. Người đàn ông đang đi về phía cô cũng khá gầy, hắn chỉ lớn hơn thằng nhóc đang nằm bò dưới đất tầm vài tuổi.

Áo khoác nỉ bị gió thổi tung vạt áo, Chung Ngải đứng ở đó, mang theo sát khí.

Cô nhìn thằng nhóc, mở miệng lạnh nhạt: “Thì ra kẻ dạy cậu cũng là một tên côn đồ!”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,932
Reaction score
5,502
Points
14,914
CHƯƠNG 17 ĐÁNH NHAU LÀ VIỆC CỦA ĐÀN ÔNG, EM KHÔNG CẦN ĐỘNG TAY
Nghe Chung Ngải nói, Tề Phạm nổi cơn giận, nhìn thằng em trai của mình quỳ trên đất vì đau. Hắn bước ba bốn bước về phía trước, kéo em mình lên. Người phụ nữ trước mặt hắn quần áo chỉnh tề, nhìn sơ là biết thuộc tầng lớp thượng lưu. Cô nhìn hắn khiêu khích, tựa như rất xem thường câu nói “Cô bao nhiêu tuổi?” của hắn.

Tề Phạm kéo tay Tề Thành lên, quần jean Tề Thành bám đầy bụi, tay anh trai phủi phủi nơi ống quấn và đầu gối cho em. Hắn nhìn Chung Ngải: “Cô nói năng cho đàng hoàng một chút!”

Chung Ngải khẽ hừ một tiếng. Trời rất lạnh, sắc mặt của cô trắng như đám tuyết ngoài kia, đôi môi đỏ tươi, ánh mắt lạnh lùng: “Cậu bảo nó tay chân đàng hoàng một chút.”

Tề Phạm thấy Tề Thành không lên tiếng, biểu hiện vô lại vừa rồi bị khí thế nghiêm nghị của người phụ nữ đối diện chặn trở lại. E là Tề Thành đụng vào người ta trước, ai ngờ đụng tới người không phải tay vừa, không khách sáo cho nó một đá.

Tề Phạm thở dài. Tuy nhiên cho dù dạy dỗ cũng không đến phiên người ngoài như cô.

Hắn lên tiếng: “Nó dù sao cũng chỉ mới mười lăm mười sáu tuổi. Cô lớn rồi, phí sức với nó làm gì?”

Chung Ngải có cả ngàn từ muốn trút ra, nhưng nhìn hai chàng thanh niên cao gầy trước mắt. Một người nét mặt đau đớn, một người trừng mắt nhìn cô. Cô chợt cảm thấy vô vị, không mở miệng giáo huấn.

“Có quản thì tự quản chính mình, đừng dạy đời người khác.” Cô mở cửa xe, đạp chân ga, chiếc xe nháy mắt chẳng trông thấy tăm hơi.

Tề Phạm đỡ em trai đi về nhà: “Như thế nào, còn đau không?”

Tề Thành xoa xoa tay: “Em cũng chỉ mạnh miệng thôi, con mẹ ấy thật sự quá tàn nhẫn.”

Tề Phạm thở phào: “Em nhìn người phụ nữ ấy đó là biết chẳng phải dạng dễ đụng vào, em đi trêu chọc người ta làm gì, thật sự không muốn sống nữa à?”

Tề Thành vẫn còn đau gối, cố gắng nặn nụ cười: “Thấy đẹp quá, em thì chưa ghẹo gái bao giờ. Muốn thử một chút.”

Tề Phạm ngồi xổm xuống, tay vỗ vỗ lên vai: “Lên đi, anh cõng!”

Chung Ngải đi quanh thôn nhỏ. Vì trời đổ tuyết lớn, che lấp mọi thứ nên cô nhất thời chưa thể tìm ra được địa chỉ Sở Sở nói. Chung Ngải hơi mệt, làng này không lớn, còn đếm ra được có bao nhiêu ống khói. Cô vòng tới vòng lui ghé vào một quán ăn nhỏ. Những chiếc chăn bông quấn plastic được chất lên làm thanh chặn, cửa sổ và mái hiên đọng lớp đá dày. Chung Ngải đậu xe, đi vào.

Trong quán không có khách, chỉ có bà chủ ngồi trước quầy thu ngân đếm tiền. Thấy cô, bà ta thoáng sửng sốt, lau tay vào tạp dề, chào hỏi: “Cô gái, ăn cơm sao?”

“Vâng!”

Không gian quán rất nhỏ nhưng khá ấm áp. Chung Ngải cởi áo khoác, gấp gọn rồi đặt trên ghế bên cạnh, hỏi: “Có thực đơn không?”

Bà chủ cười ha ha cầm một tấm bảng bằng gỗ, phía trên có xấp giấy trắng nhỏ, “Cô gái, chúng tôi chỉ là quán ăn bé tí, lại quê mùa. Ở đây chúng tôi nấu mấy món ăn thường ăn. Cô muốn ăn gì tôi bảo ông nhà nấu cho.”

Chung Ngải ngẫm nghĩ một chút: “Vậy cho tôi chén mì cà chua không cay, thêm một trứng chiên. Cám ơn!”

Bà ta nói lớn về phía nhà bếp: “Mì cà chua, chén nhỏ, không cay, một trứng chiên!”

Trong phòng bếp có tiếng đáp lại. Bà ta nhìn Chung Ngải, thầm nhận xét, sau đó lại quay trở về quầy thu ngân tiếp tục tính sổ sách. Thấy Chung Ngải rút di động trong túi xách, liếc nhìn nhưng không lướt điện thoại mà ngồi đờ người suy nghĩ. Bà ta liền tìm đề tài, bắt chuyện: “Cô gái, cháu đến thôn chúng tôi thăm người thân à?”

“Không phải!”

Bà chủ: “Tôi đã nói rồi mà, chứ nhà ai lại có được họ hàng thân thích lợi hại thế này!”

Chung Ngải cúi đầu, nhoẻn miệng cười: “Bà chủ, tôi nghe nói ở làng này có một cánh đồng lúa mạch rất đẹp?”

“Ừ… đúng đúng!” Như đụng trúng đề tài, bà ta nói một tràng: “Ngay ở phía tây. Cánh đồng lúa mạch của chúng tôi đẹp ve sầu. Đến mùa lúa chín, một mảng vàng rực, cả ngôi làng như bị nhấn chìm vào cánh đồng ấy. Mấy đứa nhỏ trong làng thích qua đó chụp ảnh. Nghe cô nhắc tôi mới nhớ khi nào đến mùa lúa chín cũng có mấy người ở ngoài thôn ghé vào chụp hình.”

“Như vậy, bình thường cũng chẳng có ai đến làng này chơi?” Chung Ngải hỏi.

“Đúng! Thường ngày, người lớn trồng trọt, mấy cậu thanh niên ra ngoài làm công, làng chẳng còn lại mấy người!” Nói xong, mì được bưng lên. Tô mì khói bốc nghi ngút, rau xanh tươi, cà chua đỏ hồng, trứng chiên hai mặt vàng óng. Chung Ngải nói tiếng cám ơn, bắt đầu ăn.

Ăn được một nửa, cánh cửa bông bị đẩy ra, một luồng khí lạnh ùa vào.

Chung Ngải ngồi quay lưng về phía cửa, không quay đầu lại nhìn, vẫn ngồi yên ăn mì. Bà chủ giật mình, không nói nên lời. Một giọng đàn ông hổn hển vang lên: “Cô… thì ra cô ở đây!”

Chung Ngải nghe giọng quen quen, quay đầu, chính là chàng thanh niên cô vừa gặp. Đáy mắt hắn ửng đỏ, lộ ra tơ máu.

“Tề Phạm, cậu muốn…” Bà chủ biết hắn.

Thế nhưng Tề Phạm vẫn nhìn Chung Ngải: “Em trai tôi đang lên cơn sốt, cô có thể lái xe đưa nó đi bệnh viện không?” Tốc độ nói rất nhanh, lộ rõ vẻ lo lắng.

Chung Ngải buông đũa, lạnh lùng: “Tôi chỉ đá nó có một cái. Nó là đồ sứ à?”

Bà chủ nghe vậy giật mình, một cô gái trông điềm đạm thế này lại dám ra tay với anh em nhà Tề Phạm?

“Tôi không có ý này.” Giọng nam nặng nề vang lên, “Em tôi mắc bệnh bạch cầu, thể chất rất yếu!” Hắn hít một hơi thật sâu, tựa như bỏ xuống tôn nghiêm của đàn ông: “Tôi đã hỏi qua trong thôn không ai có xe.”

Mì vẫn còn bốc khói nghi ngút, mùi dầu mè và mùi hành thoang thoảng, Tề Phạm nhìn người phụ nữ trước mặt, gương mặt cô lạnh tanh, không biểu hiện chút cảm xúc nào.

Ngay lúc bà chủ muốn tiến lên nói vài câu, Chung Ngải đột nhiên đứng dậy, rút tiền trong ví, đặt lên bàn, nói tiếng cảm ơn bà chủ, tiếp theo, cô cầm áo khoác, vừa đi vừa mặc lên người.

“Đi thôi!” Đi ngang qua Tề Phạm, cô lên tiếng.

“Cám ơn!” Người đàn ông nhìn cô, tay vẫn cuộn chặt.

“Trong làng có bệnh viện không?” Chung Ngải vừa lái xe vừa hỏi.

“Chỉ có một chỗ khám bệnh, có một bác sĩ, nhưng tôi chạy qua tìm rồi. Bác sĩ lên trấn thăm con trai, không có ở nhà!”

Sau đó không một ai lên tiếng, Chung Ngải theo hướng dẫn của Tề Phạm ngừng xe. Một căn nhà gạch không lớn, cũng không có sân rộng như nhà hàng xóm, chỉ có một gốc cây cổ thụ mọc xiêu vẹo ở góc sân nhỏ. Tề Phạm xuống xe: “Tôi cõng em trai lại đây, cô có thể giúp tôi khóa cửa không?”

Chung Ngải gật đầu, cầm lấy chìa khóa từ tay hắn, chiếc chìa khóa bằng sắt, rỉ sét.

Cậu nhóc nét mặt ương ngạnh vừa rồi không còn, hiện tại hai mắt nhắm chặt, môi tím bầm, nằm trên lưng anh trai, tay chân buông thõng, đung đưa qua lại theo từng nhịp bước.

Chung Ngải mở cửa xe nhìn Tề Phạm cẩn thận đặt Tề Thành vào ghế sau. Cô ngồi lại ghế lái, ra hiệu bọn họ cài dây an toàn, mở điều hòa ấm đến mức tối đa.

“Đi bệnh viện nào?”

“Bệnh viện trấn Tây Lĩnh.”

Tốc độ lái xe rất nhanh, suốt đường đi Chung Ngải không nói câu nào, từ kính chiếu hậu Chung Ngải có thể quan sát sắc mặt ngày càng xanh xao của Tề Thành. Tề Phạm nắm chặt tay em trai, trời lại đổ tuyết, ánh mắt hắn nhìn mông lung.

Đến bệnh viện trấn Tây Lĩnh, Tề Phạm nhảy xuống xe, cõng Tề Thành về phía phòng cấp cứu, vừa chạy vừa la lớn: “Bác sĩ, y tá!”

Tiếng nói của hắn như có lực xuyên thấu, Chung Ngải khóa xe, đi nhanh theo hắn. Bên tai cô phảng phất vang lên một thanh âm chất phát, thâm trầm cũng từng gọi qua tên của cô như vậy.

Cô nhìn bóng lưng Tề Phạm, chợt hoảng hốt khi bắt gặp bóng người đứng phía bên kia.

Gương mặt cô không chút cảm xúc nhìn thao tác của bác sĩ và y tá. Có y tá yêu cầu Tề Phạm đi làm thủ tục nhập viện và thanh toán trước các xét nghiệm. Tề Phạm sờ sờ túi áo, hắn đi ra ngoài nhờ Chung Ngải trông chừng em trai một lúc. Chung Ngải đảo qua nét mặt của hắn.

“Tôi đi nộp phí. Cậu cứ ở đây!” Nói xong liền ra khỏi phòng cấp cứu.

Tất cả các thủ tục đã xong, Tề Thành được chuyển qua phòng bệnh nội trú. Tề Phạm ngồi xổm xuống đất, dựa vào bức tường hành lang, hai cánh tay chụm lại, vùi đầu vào trong. Nghe tiếng bước chân, hắn ngẩng đầu.

Chung Ngải cầm hai chai nước suối đến.

“Cám ơn!” Hắn nhận lấy, ngửa đầu uống hơn nửa chai. Đáy mắt đỏ quạch, “Nó không phải cố tình làm vậy với cô!”

“Ừm!”

Người đàn ông ngồi trên nền nhà tựa như có rất nhiều điều muốn nói. Hắn đột nhiên đứng dậy, phủi phủi bụi, “Tôi đi rút tiền trả cô!”

“Không vội!”

“Tôi biết đối diện có cột ATM, cô chờ tôi một lát.” Rồi đưa mắt nhìn em trai đang say ngủ.

Chung Ngải ngồi ở hành lang đợi gần một tiếng, cũng không thấy hắn quay trở lại. Cô nhìn đồng hồ, tính ra ngoài xem thế nào.

Xuyên qua đường cái, đi thêm một quãng, chợt nghe thấy đầu hẻm truyền đến âm thanh huyên náo.

Cô dừng bước, tay siết chặt túi xách. Có tiếng thở đứt quãng truyền đến. Ngày đông, trời tối rất nhanh, ngõ hẻm không có chiếc đèn đường nào, rất tối, không thể thấy rõ.

Cô nhớ bà chủ gọi hắn là Tề Phạm.

Chung Ngải hắng giọng, gọi: “Tề Phạm?”

Trong ngõ hẻm bỗng nhiên yên tĩnh hẳn. Chung Ngải cầm di động lập tức nhắn tin cho Triệu Tây Ngữ: Đường cái đối diện Bệnh viện trấn Tây Lĩnh, hướng đông, hẻm thứ ba, báo cảnh sát.

Chung Ngải mở đèn pin điện thoại, chiếu về phía con hẻm.

Một người đàn ông cao gầy nằm cuộn mình trên đất, run rẩy vì đau đớn.

Chính là người đàn ông Chung Ngải muốn tìm, Tề Phạm.

Tia sáng quét qua, mấy tên du côn mặc áo khoác nhung đen, trong tay vẫn cầm gạch, miệng phì phèo thuốc lá. Trông thấy cô, tên hút thuốc búng tàn thuốc, dập lửa, đá mạnh vào người Tề Phạm: “Đàn bà? Quá đẹp!” Ánh mắt gã tàn nhẫn, trên má có một vết sẹo dài.

Chung Ngải cất điện thoại vào túi áo khoác, ấn ghi âm.

“Thả cậu ta ra!”

Tên mặt sẹo nhíu mày, nghẹo nghẹo cổ: “Con đàn bà của mày à? Vậy tiền của mày có thể tính vào nó, xong việc thì cho anh em bọn tao vui vẻ một chút!”

Gã phá lên cười, giọng cười đểu giả.

Chung Ngải dần dần thích ứng được bóng tối, lạnh nhạt: “Ngu xuẩn, rập khuôn!”

Mấy tay đàn ông không hiểu ý cô nhưng từ ngữ khinh miệt của cô khiến chúng tức giận.

“Mày ném túi xách qua đây để ông mày đếm xem có bao nhiêu tiền.”

Chung Ngải nhẹ nhàng mở khóa kéo, cầm dao, đẩy nhẹ vỏ bao.

“Một đánh năm, được lắm!” Ánh mắt cô bình tĩnh đến đáng sợ. Có một tên đẩy đẩy gã mặt sẹo, nhỏ giọng: “Tam ca, con này trông có vẻ có gia thế, hay là bọn mình đừng gây chuyện!”

“Phí lời. Mau cướp túi xách cho tao. Đừng để chỉ một con đàn bà cũng không xử được.” Đàn em nghe gã nói, cầm cục gạch trong tay, khí thế xông về phía trước. Khi đến trước mặt cô, cổ tay gã bị vặn ngược, cục gạch rớt xuống đất. Đám còn lại chưa kịp phản ứng cô đã xử xong tên trước mặt, tiếng lộp cộp vang lên, cánh tay phải của gã bị bẻ lọi. Gã đau đớn, gào thét.

Chung Ngải cầm dao găm bên tay phải, mũi dao dính máu.

Dĩ nhiên đám côn đồ không nghĩ tới cô lại mạnh đến mức này, tên mặt sẹo xắn tay áo, rút dao trong túi quần, chuẩn bị quyết chiến!

“Bà mày!”

Trong chớp mắt, một thứ bay vèo qua, nện mạnh trên cổ tay tên mặt sẹo, gã đau đến mức buộc phải ném con dao xuống đất.

Cảm giác có người tiếp cận, Chung Ngải phản xạ theo bản năng, ngay lập tức nghe giọng nam trấm ấm rất quen thuộc vang lên.

“Là tôi!”

Trần Dục đè cổ tay, thu lại con dao găm trong tay Chung Ngải.

Anh khoát tay lên bả vai cô, hẻm nhỏ có cơn gió lạnh thổi đến.

Trần Dục kề sát vành tai Chung Ngải: “Đánh nhau là chuyện của đàn ông, em không cần đụng tay.”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,932
Reaction score
5,502
Points
14,914
CHƯƠNG 18 MỘT NỤ HÔN ĐỔI LẤY THỨ EM CẢM THẤY HỨNG THÚ
Trần Dục vừa nói vừa kéo Chung Ngải ra phía sau lưng anh. Anh mặc chiếc áo jacket đen, đáy mắt lộ ra sự tức giận.

Đôi chân dài rảo bước, không giơ thẻ ngành, nhưng giọng điệu nghe cực đáng ghét:

“Cố ý thương tổn thân thể người khác, ba năm. Trọng thương, từ ba năm đến mười năm. Tử vong, chung thân hoặc tử hình. Mấy người chọn đi!”

Chung Ngải đứng phía sau nhoẻn miệng cười.

Mấy người làm cảnh sát, luận lưu manh chắc chẳng ai bì nổi.

Tên mặt sẹo chửi thề một câu, bẻ bẻ khớp tay, phi chân đá về phía anh.

Trần Dục hừ một tiếng, tay duỗi ra sau, nắm lấy cổ tay Chung Ngải. Lòng bàn tay anh dùng thêm sức, đẩy cô đứng sát bờ tường, hai mắt nhìn động tác ngu ngốc của gã mặt sẹo. Anh giơ cao chân nhắm chuẩn hạ bộ của gã.

“Á!” Gã mặt sẹo đau đớn, quỳ mọp dưới đất. Đôi ủng da của Trần Dục đạp trước mặt gã. Ánh mắt đảo qua đám đàn em, thanh âm lạnh lùng: “Lên đi, đừng do dự!”

Bốn tên còn lại bị dọa, đứng chết trân không dám động đậy.

Tên mặt sẹo một tay bưng đũng quần, đau muốn chết đi sống lại; tay kia đi mò dao gần đó. Trần Dục liếc mắt, đá con dao qua một bên. Anh ngồi xổm xuống, đấm mạnh vào mặt gã. Gã phun máu tươi, hình như đã gãy một chiếc răng.

Gã phẫn nộ nhìn anh chằm chằm: “Cmn! Mày… Mày…”

Trần Dục đưa tay bóp mạnh hàm của gã, siết chặt. Gã chỉ còn ô ô mấy tiếng, nói không thành lời.

“Mày mau nói năng cho đàng hoàng. Hơn nữa, tao cho mày biết, mày không thể chọc vào người phụ nữ này. Mấy cú vừa rồi tao thay cô ấy dạy dỗ mày.”

Nói xong, anh đưa tay ra sau, rút thẻ cảnh sát.

Gã mặt sẹo ỉu xìu.

“Người nằm kia là do bọn mày đánh. Tụ tập ẩu đả, vào đồn tâm sự một chút!”

Trong khi anh còng tay gã mặt sẹo, Đới Chính Sinh mới chạy tới. Cậu ta thở hổn hển, nhìn mấy tên đứng im thin thít, còn một tên đang bị Trần Dục chế ngự, miệng đầy máu. Có một người đàn ông nằm sát bờ tường không nhúc nhích.

Trần Dục trông thấy Đới Chính Sinh liền ra hiệu cậu ta áp giải đám người này đi.

Đới Chính Sinh liếc mắt quan sát, phát hiện còn một người phụ nữ, trông khá quen. Cậu ta chợt nhớ ra cô gái ấy là ai; bỗng chốc nhớ lại dáng vẻ Trần Dục chạy như điên từ phòng quản lý bệnh viện ra ngoài, tốc độ nhanh đến đáng sợ. Cậu ta không dám nói nhiều, đứng lên, gọn gàng đưa đám côn đồ này đi.

Trần Dục nhìn Chung Ngải đi đến trước mặt người bị thương, cô ngồi xổm xuống: “Tề Phạm, cậu có thể đứng dậy không?”

Tề Phạm bị đánh khá nặng, chảy máu, hắn đáp vài ba chữ, nghe không rõ.

Chung Ngải nhíu mày, tìm khuỷu tay của hắn, đỡ lên. Đầu Tề Phạm đặt trên bả vai Chung Ngải, máu ở miệng nhỏ xuống áo khoác của cô, nhuộm đỏ một mảng.

Trần Dục đứng ở bên cạnh, gió thốc mạnh vào con hẻm nhỏ. Một cô gái gầy yếu gánh lấy tên đàn ông trong bộ dạng thảm hại.

Cmn, trông thật ngứa mắt!

“Em tránh ra!” Trần Dục đưa tay đỡ người đàn ông trong tay Chung Ngải, liếc cô một cái, đáy mắt lộ vẻ khó chịu.

“Lát nữa em đi theo tôi!” Ngữ điệu của anh nghe không ra là vui hay tức giận.

Chung Ngải ừ một tiếng: “Lấy khẩu cung? Được!”

Trần Dục hừ một tiếng, không đáp.

Trên mặt Tề Phạm dính máu nhưng Trần Dục vẫn nhìn rõ được dáng vẻ của hắn. Ánh mắt Trần Dục nghiêm nghị lạnh lùng hơn.

--- Thật thú vị!

Vụ án rất đơn giản. Đám người này sẵn có tiền án ở trấn Tây Lĩnh, điều khiến công an đồn Tây Lĩnh lơ ngơ không hiểu chính là không biết tại sao lại liên quan đến hai vị cảnh sát hình sự của thành phố Húc An.

Nhìn tên mặt sẹo bị đánh đến sưng tấy mặt mày, một cảnh viên trẻ tuổi len lén nhìn người đàn ông tuấn tú đang khoanh tay đứng ở một bên. Nghe nói người này chính là đội phó truyền kỳ của đội trinh sát hình sự thành phố Húc An. Khi còn ở trường cảnh sát, anh chính là một trong những nhân vật nổi tiếng, phá được nhiều vụ án lớn… Không ngờ còn trẻ như vậy.

“Người làm chứng đang ở bệnh viện, lát nữa sẽ đưa qua đây!” Trần Dục bàn giao cùng các đồng nghiệp, rồi lên xe quay về bệnh viện. Đới Chính Sinh ngồi ghế phụ lái, cảm giác được Trần Dục đang lái xe rất nhanh.

Xe đến bệnh viện, anh hỏi phòng bệnh, rồi cùng Đới Chính Sinh đến phòng bệnh của Tề Phạm.

Hắn đang được chụp phim X-quang, nghe nói gãy xương. Phía ngoài cửa có một hai bệnh nhân và người nhà. Chung Ngải cầm túi xách, đứng lẫn trong đám người ấy.

Cô cúi đầu coi giờ.

Trông thấy Trần Dục, cô không ngạc nhiên, cũng chẳng chào hỏi, chỉ lẳng lặng đưa mắt nhìn anh.

Anh đi đến bên cạnh cô, đôi giày tây màu nâu đậm sát bên đôi giày thể thao trắng. Anh cao hơn cô rất nhiều, nói ngắn gọn: “Có bị thương không?”

Chung Ngải lắc đầu.

Trần Dục ra hiệu Đới Chính Sinh qua đây: “Cậu theo sát người này, khi nào hắn tỉnh thì cậu lấy lời khai. Biết cách xử lý rồi chứ?”

“Biết thưa đội phó!” Đới Chính Sinh đáp.

“Lát chúng tôi quay lại!” Anh bước lên một bước, chỉ chỉ Chung Ngải: “Em theo tôi!”

Chung Ngải tuy bất mãn giọng điệu này của anh nhưng nghĩ đến vừa rồi anh bất ngờ xuất hiện ở đầu hẻm… Cô đi theo anh.

Chung Ngải đã hỏi Triệu Tây Ngữ, cô ấy có báo cảnh sát, nhưng là cảnh sát đồn công an trấn Tây Lĩnh. Vì vậy, Chung Ngải không biết làm sao Trần Dục có mặt ở đó, lại rất đúng lúc, tựa như đã theo dõi cô từ lâu.

Tuyết rơi, bay lả tả, bầu trời trong chuyển sang xám xịt, gió lạnh thổi vào mặt. Tuyết rơi trên mí mắt rồi nhanh chóng hòa tan, trông như những giọt nước mắt đọng lại. Trần Dục đi thẳng về phía trước, không có ý định dừng lại. Anh đi ngang qua bốn con hẻm nhỏ, đến con hẻm thứ năm thì dừng lại.

Ngay khi Chung Ngải vẫn không thể đoán được bước kế tiếp anh muốn làm gì, trên cổ tay cô xuất hiện một lực mạnh, kéo cô vào trong con hẻm.

Con hẻm nhỏ, chật hẹp, tường lộ mảng gạch và vôi vữa, lạnh lẽo.

Cô bị kéo mạnh, lảo đảo, suýt ngã.

“Trần Dục! Anh làm gì vậy?!!” Cô khó chịu vì động tác thô lỗ của anh, theo anh vào sâu trong hẻm.

Anh hơi vung tay, lưng Chung Ngải va mạnh vào tường, cô hơi đau. Sau khi đứng vững, cô đưa chân lên đá một cú. Ai ngờ Trần Dục nghiêng người qua, ôm lấy bắp đùi cô, dùng thêm sức, ép cô tì sát lên bức tường lạnh lẽo. Cô không mạnh bằng anh, bị anh chế trụ.

“Chung Ngải, tôi đã nói đừng để tôi bắt được em!” Trần Dục cúi đầu, chỉ cách cô một gang tay.

“À… Trần Dục, tôi không làm gì cả!” Cô quay đầu lại.

Tay anh trói cổ tay cô lại, cổ tay cô rất gầy, anh chỉ sợ nếu anh dùng thêm sức, nó sẽ gãy nát.

“Người đàn ông kia là ai?” Anh gặng hỏi.

“Không quen biết!” Cô trả lời đơn giản.

Trần Dục hít một hơi thật sâu, mùi vị nam tính phủ lấy cô, anh tì vào trán cô, chỗ ấy bỏng rát.

“Không quen biết? Không quen biết mà em ra tay vì hắn?!!!”

“Trần Dục, có phải anh bị điên không? Tôi … cmn … không biết hắn! Nếu là anh, anh có thể thấy chết không cứu?!”

“Chung Ngải, em tốt nhất đừng biết hắn!” Trần Dục chưa nói cho Chung Ngải nghe nội dung tin nhắn anh thu thập được. Vốn định nếu tâm trạng tốt anh sẽ kể cho cô nghe một chút, nhưng hiện tại tâm tình này không còn một chút nào. Cô là một người lạnh lùng, chưa từng thấy cô vì ai mà làm những chuyện ấy.

“Trần Dục, anh có thể …” Chưa đợi nói hết câu, một nụ hôn đã rơi xuống.

Đôi môi mềm trong nháy mắt bị hai cánh môi ấm áp chế ngự. Cô há miệng nói chuyện thuận lợi để đầu lưỡi đối phương tiến vào, không cho phép cô thở, mang theo sự điên cuồng tập kích, nước miếng ngọt ngào cứ thế bị anh nuốt trọn.

Trong đầu cô chấn động! Bừng lửa giận!

Ngại ngùng và cơn tức giận vì bị cưỡng hôn đã xông lên đến đỉnh đầu nhưng tay chân Chung Ngải đều bị kiềm chặt. Thời khắc Trần Dục bước khỏi bệnh viện đã sớm chuẩn bị, nhưng cô lại không tính đến bước này.

Đôi môi Chung Ngải ra sức bị gặm nhắm. Cô dùng sức muốn đẩy anh ra, nhưng hoàn toàn không thể nhúc nhích.

Cnm! Cô tức giận cắn mạnh một cái… Vậy mà Trần Dục có thể nhịn đau, không hề dừng lại.

Chung Ngải chống cự được một lúc, có lẽ không đủ dưỡng khí nên dần dần trở nên mơ màng, khí lực cũng yếu dần.

Trần Dục chú ý đến biến hóa của cô, trong cổ họng anh căng tràn mùi vị ngọt như mật của riêng Chung Ngải, như đóa hoa anh túc khiến anh muốn ngừng mà không được. Cơ thể cô dần dần mềm ra, miệng từ từ mở lớn. Trần Dục thuận thế đưa một luồng không khí mới tiến vào. Nụ hôn từ cuồng nhiệt đến nhẹ nhàng từng li từng tí.

Đây là bước đầu tiên trong suy nghĩ của anh!

Chung Ngải mơ màng, cảm giác được Trần Dục rốt cục cũng rời đôi môi cô. Hai cánh môi cô còn nguyên cảm giác nóng bỏng. Chung Ngải mở mắt, cô dùng hết sức xông thẳng đến trước ngực Trần Dục, không quan tâm tay cô đang bị anh trói chặt, cắn mạnh lên môi anh một cái. Môi dưới của Trần Dục lập tức rướm máu.

Trần Dục thả tay cô ra, chân vẫn chặn cô lại. Anh dùng mu bàn tay xoa xoa khóe môi. Son môi của Chung Ngải và máu nhuộm cùng nhau, mọi xúc cảm trong anh như muốn chảy tràn ra ngoài, anh buông lời trêu chọc: “Đúng là răng đã bén nhọn từ bé!”

“Cmn! Anh không biết xấu hổ à?”

“Giữ thể diện làm gì, có thể theo đuổi em được không?”

Câu này của anh khiến Chung Ngải nghẹn họng. Trần Dục nhìn dáng vẻ ăn phải quả đắng, đôi môi vì nụ hôn kịch liệt ấy mà nhiễm một mảnh đỏ hồng. Cô thật sự quá đẹp, đẹp đến mức cho dù cự tuyệt anh anh vẫn không chịu được mà luôn có ý nghĩ muốn “bắt nạt” cô.

Chung Ngải bừng bừng lửa giận, ánh mắt kia thật sự muốn ăn tươi nuốt sống anh!

Muốn xoa dịu cơn giận của cô, Trần Dục giơ mu bàn tay mình cho cô xem, ngữ điệu ngả ngớn: “Ái chà, cả cuộc đời tôi chưa bao giờ được tô son.”

“Vô liêm sỉ!” Chung Ngải lườm anh.

Trần Dục từ từ cúi người, có thể cảm nhận được thân thể Chung Ngải run rẩy. Anh chống đỡ hai chân cô, thầm nghĩ: nụ hôn này đúng là có thể lấy lòng anh.

“Chung Ngải, một nụ hôn đổi lấy một thứ em cảm thấy hứng thú.”

Câu này của anh có thể khiến Chung Ngải bình tĩnh lại. Cô nhìn chằm chằm mắt anh, sợ anh nói xạo.

“Tên Tề Phạm đó chính là người Chu Uẩn Khiết thường xuyên liên lạc bằng số điện thoại của Sở Sở cho?”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,932
Reaction score
5,502
Points
14,914
CHƯƠNG 19 TRẦN DỤC, TẠI SAO ANH MUỐN NÓI TÔI BIẾT?
Chung Ngải nhíu mày nhìn thẳng vào mắt Trần Dục.

Mắt anh mang theo vệt ý cười, cô biết anh không lừa cô. Trong đầu nhanh chóng suy nghĩ, vẻn vẹn hai ngày, làm sao bọn họ có thể tra được?

“Có muốn hôn một cái, đổi lại câu trả lời không?” Trần Dục dùng lòng bàn tay xoa xoa đôi môi đỏ của cô.

Con hẻm nhỏ u ám, gió lạnh mang lùa tuyết đến, rơi trên mặt cô, rồi lập tức tan biến không còn tăm hơi.

Chung Ngải giữ được bình tĩnh, giọng ôn hòa, tựa như chưa từng xảy ra chuyện gì.

“Trần Dục, tại sao anh lại muốn nói cho tôi?”

Từ trước đến nay cô chưa từng có ý nghĩ coi thường người đàn ông thuần thục trước mắt cô đây, tâm tư người đàn ông này kín đáo, không thể dự đoán, sợ là ngầm tính toán từ trước.

Trần Dục nhìn dáng vẻ phòng bị của cô, anh nới lỏng tay, đôi chân dài lùi về sau cách cô một bước.

Trời đã tối, cả trấn dường như yên tĩnh hơn nhiều, tuyết vẫn rơi, Chung Ngải xoa lấy cổ tay đỏ ửng của cô, vẫn nhìn anh chằm chằm.

Giọng đàn ông trầm thấp và mạnh mẽ vang lên: “Vì thích em; do vậy, những điều em muốn biết, tôi đều nguyện ý nói cho em.”

Chung Ngải vì câu nói này của anh khẽ sửng sốt, đôi mắt sáng lấp lánh như sao trời ấy đang nhìn cô chăm chú. Chung Ngải nghiêng đầu nhìn sang hướng khác, tim cô đập thình thịch, tựa như từng nhát búa giáng ầm ầm vào tim cô. Khoảng cách khá gần, Trần Dục hơi khom lưng, đút tay vào túi quần, chân vẫn đứng thẳng tắp:

“Tôi nói thật với em, cũng hi vọng em sau này đừng gạt tôi.”

Chung Ngải cuộn chặt nắm tay trong bóng tối… Phải chăng đã biết tất cả mọi chuyện?

“Tôi không lừa anh!” Cô ngừng một chút, tựa như đang cân nhắc cách dùng từ sao cho thỏa đáng, “Tôi không phải Tưởng An Ca, tôi là Chung Ngải.”

Khuôn mặt chỉ to bằng lòng bàn tay, làn da trắng nõn, đôi mắt ngấn nước, chỉ một cái nhíu mày có thể cướp mất trái tim anh, Trần Dục chỉ khẽ gật đầu đáp lại: “Vậy… Chung Ngải, em đừng gạt tôi!”

Chung Ngải cụp mi, không nói tiếp.

Trần Dục liếc mắt nhìn cô: “Tên Tề Phạm này… em tốt nhất nên cách xa hắn một chút!”

“Tôi nói rồi, tôi không quen hắn!” Cô thuật lại vắn tắt chuyện của Tề Thành cho Trần Dục nghe.

Vừa nghe Trần Dục vừa đưa tay miết miết vị trí Chung Ngải vừa cắn anh: “Không quen là tốt!”

Chung Ngải cảm giác vị trí ấy trên môi anh thật sự đỏ đến chói mắt, cô nghiêng đầu, mím chặt môi, quay người ra khỏi con hẻm nhỏ.

Trần Dục đi theo phía sau, anh chú ý đến bước chân của cô, khi chân đặt xuống đất nhẹ nhàng hơn một chút, có lẽ vết thương ở chân cô chưa khỏi.

Về lại bệnh viện, Đới Chính Sinh đang ngồi bên cạnh giường bệnh của Tề Phạm. Tề Phạm bị thương mấy chỗ, mặt đã sức thuốc, quấn băng, nét đẹp của hắn cũng giảm đi mất một nửa. Cánh tay hắn cũng đã bó bột.

Hai mắt hắn nhắm nghiền, ngủ thiếp đi.

Ngoài Tề Phạm, giường sát bên cạnh là một người đàn ông bị gãy chân do lái xe máy, cái chân bị thương treo tòng teng trên cao. Trông thấy Trần Dục, người đàn ông này đưa mắt nhìn anh đôi ba lần.

“Thế nào?” Trần Dục đứng ở giường Tề Phạm, hỏi Đới Chính Sinh.

“Phẫu thuật vừa xong, vẫn còn thuốc mê nên chưa tỉnh!” Đới Chính Sinh trả lời.

“Đối chiếu chưa?” Trần Dục hỏi tiếp.

“Đối chiếu rồi với camera rồi ạ. Đúng là hắn!” Đới Chính Sinh lấy điện thoại, đưa anh xem tấm ảnh chụp màn hình.

Trần Dục nhìn lướt qua, gật đầu, ra hiệu cậu ta cất lại điện thoại.

Xem ra chỉ có thể đợi hắn tỉnh lại mới hỏi được. Ngay lúc Trần Dục chuẩn bị đi đồn công an trấn Tây Lĩnh gặp năm tên côn đồ kia thì cửa phòng bệnh mở ra, Chung Ngải đẩy xe lăn vào. Ngồi trên xe lăn là một cậu nhóc khá đẹp trai và trông khá giống Tề Phạm.

Tề Thành nhìn Tề Phạm trên giường bệnh, kích động muốn đứng dậy, nhưng bị Chung Ngải đè mạnh vai.

“Ngã kềnh ra đây ai đỡ cậu!” Cô nhàn nhạt lên tiếng, đón nhận ánh mắt bực tức của Tề Thành.

“Mới nửa ngày tại sao anh tôi lại thành ra thế này?!”

Tề Thành ngửa đầu nhìn Chung Ngải. Chung Ngải chẳng muốn nhiều lời với nó. Ở góc phòng truyền đến giọng đàn ông lạnh lùng: “Không có cô ấy, anh của cậu đã chết từ lâu!”

Trần Dục dựa vào cánh cửa sổ phòng bệnh, áo jacket đen, nhếch miệng cười: “Còn không biết nói tiếng cám ơn?”

Tề Thanh quay đầu, không đáp, cũng không nhìn Chung Ngải, dùng sức đẩy bánh xe lăn đi về phía giường Tề Phạm, nhỏ giọng gọi: “Anh?”

“Thuốc mê chưa hết!” Đới Chính Sinh lên tiếng.

Nhìn mặt và cánh tay sưng to của Tề Phạm, Tề Thành phẫn nộ, gào lên: “Sao anh lại thành ra thế này? Là ai làm?”

Trần Dục cảm thấy thằng nhóc chưa hỉ sạch mũi ăn nói quá trẻ con. Anh đứng thẳng người, khoanh tay đi về phía trước.

“Đang ở đồn công an, muốn báo thù không? Tôi đưa cậu đến!”

Câu này của anh làm Tề Thành cứng họng, chỉ biết trừng mắt nhìn anh.

Trần Dục bực mình, rút thẻ cảnh sát: “Anh cậu làm gì?”

Tề Thành xoay mặt sang hướng khác, không trả lời.

Trần Dục đợi hai phút, không còn kiên nhẫn, anh giơ chân đạp xe lăn một cái. Bánh xe xoay vòng, lao thẳng về phía tường, mạnh đến mức Tề Thanh vội bám chặt lấy bánh xe lăn, ánh mắt nhìn Trần Dục đầy kinh ngạc: “Anh điên à?!”

Ngoại trừ Đới Chính Sinh, tất cả mọi người trong phòng bệnh đều nhìn Trần Dục và tên nhóc ngồi trên xe lăn. Người đàn ông nằm trên giường bệnh sát cạnh Tề Phạm bịt chặt miệng, không dám thở mạnh.

Thanh âm trầm thấp của Trần Dục vang lên, từng từ rõ rõ ràng ràng:

“Phối hợp với chúng tôi. Tôi hỏi, anh cậu làm công việc gì?” Chân Trần Dục vẫn đè lên bánh xe lăn, Tề Thành không thể dịch chuyển, nó liếc mắt nhìn anh, đành phải đáp: “Anh ấy làm công trong trấn.”

Trần Dục: “Làm công việc gì?”

“Tôi không biết!”

Trần Dục đưa chân về phía sau, giọng lưu manh: “Muốn thử lần nữa không?”

Tề Thành tức muốn nổ phổi: “Anh ấy làm công việc hành chính bình thường trong một công ty.”

“Công ty gì?”

Tề Thành nhìn người đàn ông trước mắt, đôi mắt đen láy nhìn nó chằm chằm, tựa như mỗi một câu nó buộc phải nói sự thật nếu không chân anh sẽ đá mạnh lên bánh xe lăn của nó, tay nó siết lấy bánh xe đến trắng bệch: “Công ty quảng cáo Cầu Vồng trấn Lập Nam.”

Đới Chính Sinh thấy Trần Dục đã hỏi xong, cậu ấy đứng dậy, đi đến bên cạnh: “Đội phó, để em qua đó!”

Nhìn Tề Phạm chưa tỉnh, Trần Dục lên tiếng: “Ra ngoài nói!”

Khi Trần Dục quay trở lại lần nữa, Tề Thành đã ngồi bên cạnh giường Tề Phạm, tay nắm chặt tay anh trai, đôi mắt đong đầy sự lo lắng. Chung Ngải đứng cách nó không xa, tựa vào cửa sổ, đôi mắt thỉnh thoảng liếc hai cậu thanh niên, rồi lại nhìn ra phong cảnh ngoài cửa sổ.

Tề Phạm phải mấy tiếng nữa mới tỉnh. Đêm đã khuya, Chung Ngải cũng không cần phải ở đây, Trần Dục ngoắc ngoắc tay, ra hiệu cô ra ngoài.

“Sao?” Chung Ngải quấn chặt áo khoác, trầm tĩnh nhìn anh.

“Trễ rồi, em không cần ở đây chờ hắn tỉnh!” Cơm tối còn chưa ăn, anh không nỡ nhìn cô ở đây chịu khổ. Trần Dục biết rõ Chung Ngải ở đây chỉ muốn nghe Tề Phạm cung cấp tin tức, nhưng anh xót cô.

“Em muốn biết chuyện gì, quay về có thể hỏi tôi!”

Chung Ngải biết Trần Dục hiểu thấu suy nghĩ của mình, có mấy lời cô thật sự muốn hỏi cho ra lẽ.

Hành lang bệnh viện không đủ khí ấm, cô phải dùng hai cánh tay ôm chặt lấy cơ thể mình.

Trần Dục duỗi tay, kéo cô vào trong lòng, một luồng khí ấm áp ngay lập tức vây lấy Chung Ngải.

Cô cau mày nhìn anh, người đàn ông này rõ ràng chỉ mặc một chiếc áo jacket đen đơn giản, bên trong chỉ có chiếc áo len bình thường nhưng lại có thể khiến cô có cảm giác rất ấm; tuy vậy ngoài miệng vẫn ra vẻ cự tuyệt: “Thả ra, không cần!”

“Haizza, tôi lạnh! Em không cho tôi ấm được hai giây sao?”

Mỗi lần Trần Dục lưu manh, Chung Ngải lại giơ chân đá. Còn chưa xuất chiêu, anh đã nhanh tay thả cô ra.

“Đi ăn gì đó đi, rồi tìm khách sạn nghỉ ngơi. Tôi phải đợi người khác đến thay ca.”

Tề Phạm là manh mối quan trọng, trừ khi tiểu Đới qua đây, bằng không anh không thể rời khỏi nơi này.

Chung Ngải suy nghĩ một lát. Cô vào phòng bệnh, lấy túi xách. Trông thấy Tề Thành nằm nhoài trên giường anh trai mình, ngủ thiếp đi, tư thế cũng không thoải mái cho lắm, bên cạnh là chiếc xe lăn của bệnh viện. Chung Ngải đứng nhìn tầm nửa phút, ra cửa nói vài câu với Trần Dục, rồi ra khỏi bệnh viện.

Đèn đường chỗ sáng chỗ tối, tia sáng lờ mờ chiếu trên nền đất hòa cùng ánh trăng. Càng lạnh, cô càng cảm nhận đôi chân mình đau buốt. Từ sau khi bị thương ở cao ốc Lục Châu, cô vẫn chưa được nghỉ ngơi thoải mái. Ra khỏi cổng bệnh viện, cô sang phía đường đối diện, quẹo vào một tiệm thuốc tây mua ít bông băng và thuốc.

Nghĩ đến Trần Dục vẫn còn canh ở phòng bệnh, cô bỗng nhiên đổi chủ ý. Quanh bệnh viện có không ít quán ăn nhỏ, nhưng đều đã đóng cửa. Chung Ngải đi được một đoạn mới trông thấy một tiệm mì còn mở cửa. Cô đi qua mua một cái bánh bao xá xíu. Cô sợ bánh bao nguội nên ở ngoài hộp xốp cô quấn thêm mấy lớp túi nilon, vừa đi vừa ôm vào trong áo khoác để cản bớt gió lạnh.

Vì vết thương ở chân, Chung Ngải đi lúc nhanh lúc chậm, đến cột đèn giao thông, Chung Ngải bỗng cảm giác khác lạ. Cô không quay đầu lại, lập tức rút điện thoại, gọi một cuộc.

Đầu dây bên kia nối thông, Trần Dục chưa kịp lên tiếng đã nghe thấy giọng Chung Ngải.

Cô nói rất nhanh và rõ: “Trần Dục! Có người theo dõi tôi!”
 

Bình luận facebook

Top Bottom