Full Nằm Vùng Là Một Kỹ Thuật

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,883
Reaction score
5,479
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Nhị Nguyệt Sinh
Thể loại
Hiện đại, Hắc bang, HE
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
80 Chương
Lượt đọc
4,090
Giới thiệu:
Thiệu Phi Phàm thề một cách cường điệu" Tôi không ngủ với cô ấy", Thượng Tâm đỏ mặt chất vấn "chẳng lẽ anh quên sạch chuyện chúng ta ngủ chung giường chung gối rồi sao?". Mọi người đưa ánh mắt tràn đầy nghi vấn nhìn anh, Thiệu Phi Phàm phát điên hỏi lại "Tôi ngủ cùng cô?" Thượng Tâm suy nghĩ một chút rồi dùng sức gật đầu. Thiệu Phi Phàm cũng bắt đầu hoài nghi, chẳng lẽ mình thật sự đã ngủ cùng cô ta?
 
Last edited:

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,883
Reaction score
5,479
Points
14,914
Chương 1 Bỏ Nhà Ra Đi
Chương 1 Bỏ Nhà Ra Đi

Ở thành phố G, nhà họ Thượng được biết đến là một gia tộc nổi tiếng, Thượng lão gia còn giữ một chức vụ quan trọng trong quân đội. Con trai duy nhất của ông là Thượng Trạm Bắc mặc dù chưa gia nhập giới chính trị nhưng cũng là một luật sư nổi danh khắp nơi, có quan hệ thân thiết với rất nhiều ở ở cả giới chính trị và kinh doanh. Con dâu của nhà họ Thượng là Hạ Hâm Hữu, là người được nhà họ Thượng nuôi dưỡng từ nhỏ, lớn lên ở nhà họ Thượng, cũng tài giỏi không kém gì con trai nhà họ Thượng, có thể nói là hô phong hoán vũ trong giới kinh doanh.

Thượng Trạm Bắc cùng Hạ Hâm Hữu có một cô con gái, và một người con trai đã 20 tuổi, từ nhỏ đã thông minh hơn người, nên được Thượng lão gia vô cùng cưng chiều, nhưng người màThượng lão gia yêu quý nhất không phải là đứa cháu trai của mình mà là cô cháu gái Thượng Tâm.

Trong mắt người ngoài, Thượng Tâm chính là một người rất xinh đẹp, một đại tiểu thư được mọi người ngưỡng mộ. Trên thực tế, cô được người nhà họ Thượng cưng chiều hết mực, thậm chí được bảo bọc như một đứa bé.

Cô chưa từng ngồi xe buýt, chưa từng ăn cơm ở căng tin trường, không có đi học thêm, cô cũng chẳng biết cây bút mình dùng giá bao nhiêu, chứ đừng nói đến việc làm sao để kiếm ra tiền. Mà Thượng Trạm Bắc lại không muốn con gái mình lấy chồng xa, nên chuyện hôn nhân của cô cũng đã được lo liệu từ trước khi cô chào đời.

Nhưng tất cả những việc đó đều theo ý muốn của cô sao?.

Đáp án tất nhiên là không.

Lần đầu tiên Thượng Tâm có một hy vọng nhưng không thể như ý của mình, đó chính là thi vào trường Cao Đẳng. Trước kì thi tốt nghiệp trung học, Thượng lão gia cùng cháu gái khoe khoang khoác lác, tuỳ tiện cô chọn trường học. Đáng tiếc Thượng Tâm lại mang tính tuỳ hứng và cố chấp, nên trừng mắt nói với ông: “Cháu sẽ đi vào trường bằng sức lực của bản thân, hơn nữa còn phải đâu vào trường lớn nhất thành phố G.

Tất nhiên ong cụ rất mừng khi cháu gái mình lại có chí như thế, nhưng sau khi nhận được phiếu điểm thi Cao đẳng xong, mọi người trong nhà đều trầm mặc. Thượng Tâm tự giam mình ở trong phòn rồi khóc suốt, ai khuyên cũng không nghe, cuối cùng vẫn là Hạ Hâm Hữu ra mặt, kéo cô ra ngoài, nhưng Thượng Tâm lại cố chấp phi thường, muốn thi lại một lần nữa.

Hôm nay chính là ngày Thượng Tâm được về nhà, khuôn mặt hồng hào hơi mang theo nét trẻ con, tóc rơi bên tai, đôi môi căng mộng. Vừa nhìn sẽ đánh giá ngay cô là cô gái trong sáng, mặc dù không phải là cô gái xinh đẹp nhất, nhưng gương mặt thanh tú làm người khác phải lóa mắt.

Tài xế của nhà họ Thượng là chú Lưu, vừa nhìn thấy côđã lập tức mở cửa xe giúp cô, tóc mái che khuất khuôn mặt của Thượng Tâm, không thể nhìn ra tâm tình gì của cô,chỉ là cô không khóc thì chắc thành tích học tập không quá kém.

Khi lên xe, chú Lưu liền thấy lo lắng, Thượng Tâm cốgắng lắm mới nói ra “Không trở về nhà, đến nhà trọ của anh Thần”.

“Tiểu thư, ông chủ còn còn có cậu chủ và bà chủ đều đang đợi cô về” chú Lưu quay đầu lại khuyên cô về nhà, nhưng lại nhìn thấy cặp mắt đỏ hồng của cô nên không nói gì nữa mà thở dài, “Được”. Xem chừng lại thi rớt nữa rồi, trở về nhà cũng sẽ khóc, còn bị bà chủ mắng, nếu không để cho thiếu gia Thần khuyên nhủ tiểu thư thì chắc không xong đâu.

Thượng Tâm đứng ở trước cửa phòng trọ nhỏ, trong tay nắm kết quả học tập mà nhà trường phát cho cô,cô mím môi, thân thể bởi vì không đủ sức chịu đựng mà khẽ run. Cô lấy chìa khoá từ trong túi xách ra, cẩn thận mở cửa nhà trọ.

Phòng trọ nhỏ này là do Thượng Trạm Bắc mua cho con rể tương lai tên Thần Tri Thư trước năm anh thi tốt nghiệp trung học, vì ăn mừng anh thi được vào trường Đại học lớn nhất thành phố G, còn anh lại cố trấn an cô khi thi rớt cao đẳng nên Thần Tri Thư cố ý giao chìa khoá phòng này cho cô, nếu rãnh rỗi cô có thể đến đây chơi.

Đây là lần đầu tiên cô mở cửa đi vào căn phòng này, vì cô sợ vừa nghe thấy tiếng nói của anh, là cô không thể ngừng khóc. Cô làm sao lại ngốc như vậy, đã thi liên tục hai năm, vào một trường cao đẳng nhỏ ở thành phố G, thế mà cũng không đậu.

“……. Thần thiếu, anh thật là hư…… Đừng kéo áo người ta…..” Giọng nữ yêu kiều lại xa lạ chợt từ bên trong truyền ra.

Thượng Tâm chợt ngẩn người.

“Em nói anh hư, vậy anh sẽ hư hơn nữa cho em xem. ” Nếu như chỉ một lời nói trên cô sẽ cho là mình bị ảo giác, nhưng giọng nói quen thuộc này, cô chắc sẽ không nghe lầm.

Gót chân giống như bị đính một chỗ, cô cố chấp di chuyển, tiến sát vào cửa, thông qua khe cửa cô nhìn thấy hai người đang trần truồng, một cô gái xa lạ đang ôm ấp yêu thương với Thần Tri Thư – chồng chưa cưới của cô.

“cạch…” một tiếng khiến hai người đang hưng phấn ở trên giường liền giật mình, cô gái đẩy Thần Tri Thư ra “Thần thiếu, hình như có tiếng đóng cửa, có phải có ai đến hay không”.

Thần Tri Thư dò xét một chút, thấy không có động tĩnh gì” có thể vừa rồi quên đóng cửa, đều là tại tiểu yêu tinh này, vừa vào nhà liền quyến rũ ta, xem ta phạt em như thế nào”

“Thần thiếu muốn phạt ta như thế nào cô gái lên tiếng như lạc giọng, nửa hồn nhiên nửa mị hoặc, chân chính câu mất hồn đàn ông.

“Yêu tinh, em là yêu tinh….”

Thượng Tâm nhìn thấy một màn này đã sớm chạy trối chết. Chú Lưu nhìn thấy Thượng Tâm vừa ra khỏi nhà trọ liền nôn mửa ở cạnh bồn hoa thì vội vàng chạy đến. Ông vô cùng hoảng sợ.

“Tiểu thư, làm sao vậy, sao lại nôn dữ vậy” Đồng thời đưa cho Thượng Tâm cốc nước ấm để cô súc miệng, chỉ là còn cầm được cốc nước, Thượng Tâm đã ngồi xổm xuống ói ra một trận. Nhưng lại không có nôn ra cái gì cả, chỉ không ngừng nôn khan mà thôi.

Chú Lưu vừa vỗ lưng vừa đưa nước cho cô, giằng co gần nửa giờ mới dìu Thượng Tâm lên xe, nhìn cô ngồi ở ghế sau xe khóc đến thương tâm, liền nhấn ga trở về nhà họ Thượng.

Thượng Tâm vừa vào cửa nhà, nước mắt lại không ngừng chảy, khiến cho mấy vị trưởng bối trong nhà vô cùng lo lắng.Ngay cả Hạ Hâm Hữu người luôn luôn nghiêm khắc đối với con gái cũng không dám mở miệng trách cứ, cả nhà chỉ là nhìn Thượng Tâm, thật sự không biết phải làm sao.

Thượng Tâm vừa sinh ra đã khóc không ngừng,đói bụng cũng khóc, không vui cũng khóc, không hài lòng cũng khóc, chỉ cần cô vừa khóc, cả nhà đều phải thoả hiệp.

Thượng Phẩm sợ nhất là tật xấu này của em gái, từ nhỏ đã gọi cô là “tiểu quỷ khóc”

Lần này Thượng Tâm không ngừng khóc, Thượng Phẩm liền sợ theo. Thấy cha anh liếc nhìn,anh nhắm mắt nói: “Tâm Tâm không có việc gì chứ, thi không đậu thì cũng đã rồi, người xưa đã nói “cô gái vô tài mới là đức”, lucky post con gái nhà giàu cần trình độ học vấn làm gì?” làm thanh niên thế kỉ hai mươi mốt, anh vừa nói câu đó ra đã lập tức muốn tự đánh vào mặt mình.

Thượng Tâm khẽ ngước mắt lên, liếc mắt nhìn một vòng người trong nhà, cuối cùng rơi vào trên mặt anh trai, giọng nói nhỏ mang theo chút nghẹn ngào, “Tiểu Hồ Đồ đánh giá bao nhiêu phân”

“698…..”

Hốc mắt Thượng Tâm rõ ràng đỏ hơn, thế nhưng cô lại cố gắng cắn răng nhịn khóc, mắt trừng lớn, nước mắt trực chờ dưới vành mắt, môi dưới bị cắn đếnđỏ bừng, cục cưng trong nhà, làm sao mà có thể không đau lòng như thế được.

Bà nội Thượng đem cháu gái ôm vào trong ngực, “được rồi, người nhà của chúng ta không cần so cùng người khác, một thành tích thôi mà, cũng không cần miễn cưỡng chính mình. Khi ba cháu bằng tuổi cháu bây giờ, thành tích cũng kém vậy thôi, cũng không biết bị ông cháu đánh bao nhiêu lần! Tâm Tâm của chúng ta còn hiểu chuyện hơn ba cháu rất nhiều, hơn nữa Tâm Tâm là con gái, gả cho người đàn ông tốt nào cũng tốt”.

Thượng Trạm Bắc vừa nghe xong, lập tức tiếp lời của mẹ mình “chính là như vậy, hiện tại học tốt không bằng được gả cho người tốt. Mặc dù Thần nhà ta không phải là danh gia vọng tộc, nhưng cũng đủ để cháu cả đời không cần lo lắng…”

“Oa…..”

Không biết Thượng Trạm Bắc nói điều gì không đúng làm mà khiến Thượng Tâm càng khóc lớn, vô vàng tiếng khóc nghẹn ngào

Khóc không ngừng, lần khóc này không giống những lần khóc trước, nó khiến cho cả nhà không ngừng lo lắng

“ Tâm Tâm……… Tâm Tâm………..”

“Tâm Tâm, cháu đừng doạ bà nội, Tâm Tâm…..”

Mặt mày Thượng Phẩm trắng bệch, vội vàng bảo người hầu trong nhà gọi diện thoại cho bác sĩ, bác sĩ liền chạy tới, kiểm tra một lượt, nói là cũng không có gì đáng lo ngại. Lúc này, ông Thượng và bà Thượng mới yên tâm.

Thượng Tâm uống thuốc an thần xong đã ngủ yên.

Người một nhà ở dưới lầu mặt mày rầu dĩ. Đại học khiến cho người ta nhức đầu, tính tình Thượng Tâm vô cùng bướng bỉnh, có lúc cố chấp giống như con bò nhỏ, cô muốn làm gì thì ai cũng không thay đổi được. Lúc này cô muốn tự mình thi vào Đại học lớn nhất thành phố G, người trong nhà không ai được giúp. Nhưng thật ra, với năng lực của cô có thi mười tám lần cũng chưa chắc đã đậu. Mỗi năm đều như thế, làm cho hai lão già 70 tuổi cũng không chịu được cái loại giày vò này.

“Mặc kệ, trước tiên phải nói với Hiệu trưởng đại học G, để Tâm Tâm đến đó học” Hạ Hâm Hữu mở miệng“chuyện này để Thượng Phẩm đi làm”.

“Mẹ, nếu Tâm Tâm không đồng ý thì làm thế nào?”

“không đồng ý cũng phải đi, đợi cảm xúc nó ổn định chúng ta sẽ nói cho nó biết”

“Vậy cũng tốt”

Hạ Hâm Hữu lên tiếng mọi người không ai phản đối, cũng liền lên lầu nghỉ ngơi. Vào đêm, tất cả mọi người đã ngủ yên, thuốc đã hết tác dụng Thượng Tâm liền tỉnh. Cô mặc quần áo, mang ba lô nhỏ lên, viết một lá thư đặt lên bàn học, sau đó lặng lẽ rời đi……….

Sáng sớm ngày thứ hai, cả nhà họ Thượng bị đánh thức trong tiếng hét chói tai của người giúp việc , trong biệt thự chỉ nghe “Tiểu thư rời nhà đi ra ngoài” sau đó liền ồn ào.
 
Last edited:

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,883
Reaction score
5,479
Points
14,914
Chương 2: Bị Nhìn Trúng
Chương 2: Bị Nhìn Trúng

Trí nhớ là một việc rất kì diệu, có vài người cả đời gặp vô số lần nhưng chỉ thoáng qua nên rất nhanh quên mất, nhưng có vài người dù chỉ gặp một lần thoáng qua nhưng cả khuôn mặt và vóc dáng đều in sâu trong tâm trí

Người Trung Quốc có câu tục ngữ người trước là “vô duyên”,thì người sau có thể là “ duyên phận”

Thiệu Phi Phàm không biết đó có phải là “duyên phận” của mình hay không nhưng tại đây vào giờ phút này chỉ một cái chớp mắt anh đã nhận ra Thượng Tâm, anh cười, khoé miệng khẽ giơ lên, cười rất quỷ dị.

Quán bar còn chưa tới giờ buôn bán, anh là tới tuần tra trước,vừa đẩy cửa sau ra, đi về phía một đoàn người đang xô đẩy, đi tới bên cạnh một cô gái, bĩu môi nói, "hàng mới?"

"Anh Phàm hàng này đều là tự chui đầu vào lưới , phần lớn đều là mười bảy mười tám tuổi, còn mới mẻ lắm" Hắn ta nói xong hai tay xoa xoa vào nhau, trong mắt hiện lên ánh mắt tham lam.

Thiệu Phi Phàm hừ lạnh một tiếng, giơ tay liền cho hắn ta một cái tát, "Ngươi đừng để bệnh cũ tái phát, Cậu không biết nội quy củ anh Cửu sao, không có lời của anh dù là hàng mới cũng không thể động."

Hắn ôm đầu rồi sau đó lại gật đầu, "Em biết, anh Phàm, em không dám! Em có thèm muốn cũng chỉ dám nhìn mà thôi, nhưng mà hàng này dù anh có đưa bên miệng em cũng không dám ăn ạ!"

"Tốt nhất là như vậy!" Thiệu Phi Phàm lại nhìn thoáng qua căn phòng tối, nhấc chân đi lên lầu hai của quán bar để kiểm tra.

Ở bên ngoài, LOVE là một quán bar bình thường, nhưng ra thật nơi này là quán bar lớn nhất thành phố G, kinh doanh chính là mua bán phụ nữ, có rất nhiều loại để mọi người lựa chọn, nữ phong trần, nữ bồi rượu, sinh viên, tiểu minh tinh thậm chí là cô gái còn trinh, họ muốn loại gì cũng có, chỉ cần có nhiều tiền, dạng phụ nữ nào đều có.

Hai ba năm gần đây có một trận"Ấu răng phong", một số người có tiền chỉ vì muốn ngủ cùng một số cô gái trẻ tuổi liền không tiếc hi sinh một số lớn tiền mặt, anh Cửu cũng sẽ không bỏ qua cơ hội kiếm tiền này.

Không có phụ nữ, thì phải đi lừa gạt, lừa gạt không được thì có thể bắt cóc về. Về phần đám hàng mới kia nếu không phải "tự chui đầu vào lưới",thì chính là "Thông báo tuyển dụng" người mới của quán bar, đối với những cô gái mười bảy mười tám tuổi , không cần rất thông minh mánh khoé lừa người, mà chỉ cần nói có thể cho các nàng làm ngôi sao, kiếm được nhiều tiền, tự nhiên sẽ có người tự mình nhảy vào.

Chỉ là, tại sao Thượng Tâm lại ở chỗ này?

Thiệu Phi Phàm sai tên thuộc hạ đi ra cửa, dùng di động lén chụp được ảnh sổ sách, sau đó đến cửa sổ phòng làm việc lầu hai nhìn xuống, cửa sổ đối diện che khuất các cửa sổ khác, không nhìn kỹ sẽ cho rằng đây chẳng qua chỉ là thủy tinh một mặt, nhưng không biết rằng phía sau mặt thủy tinh có thể làm "Nhà giam" hai mươi người.

Thượng Tâm, Thượng Tâm. . . . . . Dưới đáy lòng yên lặng nhớ tới cảnh đó, ánh mắt Thiệu Phi Phàm càng phát ra không khí âm u,cuộc sống bốn năm nằm vùng làm cho anh chết đi cảm xúc với rất nhiều chuyện, anh từng tận mắt chứng kiến anh Cửu cường bạovới một cô bé mà không ra tay cứu cô bé đó, chứ đừng nói là nhìn cô gái vô tội này bị đẩy vào hố lửa. Anh muốn nhịn, chịu đựng tất cả để thu thập chứng cứ phạm tội, để có thể tóm gọn tất cả tội phạm.

Ở thành phố G này anh Cửu có thể làm loại buôn bán này tất nhiên là đã chuẩn bị chu đáo mọi thứ, chính phủ không quan tâm đến các chuyện thuộc về bang nhóm Hắc đạo, xem như là ngầm đồng ý. Cảnh đội bên kia, mỗi một lần hành động càn quét tệ nạn cũng đã đi vào vung đất của Anh Cửu, nhưng mà mỗi lần đều tay không quay về.

Nửa giờ trước tất cả phụ nữ bị kiểm lâm kiểm tra chắc chắn đã bị bí mật dời đi, không cần nói cũng hiểu, trong đó có điều mờ ám. Nhiệm vụ quan trọng nhất của Thiệu Phi Phàm chính là đem anh Cửu giao cho cảnh sát. Anh nằm vùng ở bên cạnh anh Cửu suốt bốn năm mới được vào LOVE kiểm tra sổ sách, gian khổ trong đó chỉ có chính anh mới biết được.

"Anh Phàm, anh Cửu đang chờ anh ở phòng VIP." Thuộc hạ đứng ở ngoài cửa nói.

Thiệu Phi Phàm đem sổ sách để vào trong tủ sắt rồi khóa lại, nâng bước đi ra khỏi phòng làm việc. Trong quán bar khách đã tới, nơi này cũng dần nóng lên, một nhóm các cô gái ăn mặc mát mẻ đứng lên trên đài múa, thấy anh đi qua, đều cười duyên la to "Anh Phàm", âm thanh kia có thể tiến vào trong xương cốt đàn ông.

Mà anh chỉ là lạnh lùng gật đầu một cái, không chút phản ứng.

Các cô gái có chút thất vọng, chỉ là chờ anh vừa đi xa một chút, trên mặt ai cũng đều là tràn đầy nghi ngờ rồi nói thầm, "Anh Phàm có phải người đồng tính luyến ái hay không vậy? Chưa từng thấy qua anh ấy thân mật cùng phụ nữ nào nha."

"Tôi nghĩ không phải đâu, anh Phàm là đàn ông đó. Nếu được làm cùng anh ấy một đêm, tôi cũng nguyện ý."

"Hả, anh Phàm sẽ để ý đến loại gái đã rất nhiều người dùng như cô sao?"

"Cô nói tôi đã bị rất nhiều người dùng qua sao? Cô cho rằng mình tốt đẹp hơn tôi bao nhiêu, xem tôi có xé rách cái miệng của cô hay không. . . . . ."

Hai cô gái cãi nhau náo loạn ở trên đài, Thiệu Phi Phàm đang đi qua liền dừng bước lại, thuộc hạ lập tức tiến lên, "Làm cho bọn họ chuyên tâm chút, không muốn khiêu vũ thì đi xuống phía sau."

"Vâng" tên thuộc hạ kia quay đầu trừng mắt nhìn hai cô gái ở trên đài , rống "Có nhảy được hay không, không thể nhảy thì xuống phía sau."

Cô gái nghe thấy hai chữ " Phía sau", lập tức không dám đùa giỡn nữa, cởi nửa áo vest nhỏ cực kì hấp dẫn sau đó lôi kéo cây cột, cũng không dám nói xấu cái gì nữa. Phía trước mặt của LOVE, tràn ngập những bóng đèn nhiều màu sắc, anh tình tôi nguyện. Nhưng mà phía sau LOVE, thì phải nói là địa ngục của các cô gái, phần lớn là các cô gái cần tiền gấp hoặc là thiếu tiền, phía sau có quy định là khách có thể chọn họ, nhưng họ không thể có quyền lợi với khách.

Xuyên qua sàn nhảy, lướt qua một mảng ghế sô pha chính là khu phòng VIP, chỉ có tám gian phòng, mỗi gian phòng có tiêu chí thấp nhất cũng là tới năm con số, người bình thường dù muốn cũng không vào được.

Thiệu Phi Phàm đẩy cửa phòng ra, anh Cửu đang ngồi ở giữa phòng, anh Cửu là người đàn ông tầm khoảng bốn mươi tuổi, bộ dáng to cao, mắt nhỏ mũi to, ánh mắt mang theo tia tàn bạo. Thấy anh tiến vào liền đẩy cô gái bên người ra, chỉ chỉ vị trí bên cạnh, ý bảo anh đến đây ngồi, Thiệu Phi Phàm đi qua ngồi xuống, liền gọi "anh Cửu " .

Anh Cửu cười cười, "Phàm, có nhớ hôm nay là ngày bao nhiêu hay không?"

Làm sao có thể không nhớ chứ, Thiệu Phi Phàm không có nói tiếng nào, lấy rượu trên quầy bar xuống uống một hơi cạn sạch, " làm sao có thể quên chuyện này được."

Ngày này Bốn năm trước, anh Thiệu Phi phàm đã trở thành anh Phàm của ngày hôm nay. Từ một sinh viên đại học bình thường trở thành một người buôn lậu, một kẻ chuyên thiết kế bẫy cho các cô gái, tất cả những việc đó đem anh đến vị trí này

.

Nhớ lại chuyện cũ, anh Cửu có hơi xúc động, "Nếu không phải cậu đã cứu tôi, chỉ sợ tôi hiện tại tôi đã chết ở đầu đường, Phàm tôi đã nói qua cậu theo tôi, tôi sẽ không làm cho cậu phải hối hận." Anh Cửu vừa nói xong một đống lớn giấy tiền mặt bay khắp phòng, các cô gái hoan hô tranh nhau giành giật, anh Cửu vỗ bả vai Thiệu Phi Phàm, "Tiền tài, quyền lực, phụ nữ, Phàm cậu đi theo tôi, sẽ không thiếu cái gì."

"Cảm ơn anh Cửu ."

Thiệu Phi Phàm tùy ý gác chân thon dài lên mặt bàn, cái loại bình tĩnh lạnh lùng đó ở rất hợp với vẻ anh tuấn và khí phái bất phàm của anh, anh Cửu nhìn đống đổ vỡ trong phòng miệng liền nhạo báng, "Ta nói Phàm này, các cô gái trong quán bar chúng ta đều có ham muốn với cậu, tuy tôi nói không để cho người của mình đụng vào nguồn cung cấp, nhưng cậu là không giống với họ, hôm nay Anh Cửu liền cho cậu ngoại lệ, cậu có thể tùy tiện chọn lựa phụ nữ nơi này."

Thiệu Phi Phàm lạnh lùng quét một vòng những người phụ nữ trong phòng, đây là quán bar hạng cao cấp, dùng để phục vụ cho các nhân vật lớn, bên ngoài không chỉ có xinh đẹp mà ai trên người ai cũng có tuyệt kỹ, chỉ là, anh không có hứng thú. Mí mắt anh khép hờ, phun ra một chữ khiến tất cả cô gái biến sắc——"Bẩn."

. . . . . .

Trong phòng bỗng dưng yên tĩnh lặng, hình như Thiệu Phi Phàm một chút cũng không cảm nhận được cái loại lúng túng đó, lại nhấn mạnh một lần nữa "Tôi ngại bẩn."

Mặt các cô gái trở nên đỏ ửng, tuy giận mà chịu đựng không dám nói ra, nhặt tiền mặt xong rồi, khi anh Cửu ngầm đồng ý mới lui ra khỏi phòng. Anh Cửu cũng hơi ngẩn người, thoáng nở nụ cười, "Không hổ là người tôi tin cậy, cậu thật là một người đặc biệt. A Đinh, A Lý đi ra phía sau mang mấy người tướng mạo xuất chúng sạch sẽ tới đây."

Chỉ chốc lát sau, A Đinh cùng A Lý liền dẫn mấy cô gái vào, tuổi của các cô gái cũng không lớn lắm, từng người một đứng ở cửa rất là cẩn thận, miệng không ngừng phát run, trên mặt đều ửng hồng mang theo một tia mất tự nhiên .

Anh Cửu đứng dậy không hề nhẹ nhàng, kéo tóc một cái cô gái ở trong đó, thấy rõ gương mặt phía sau liền chuyển cho anh "Nhóm hàng này chất lượng đều thuộc hạng cấp cao, lần đầu tiên của mỗi người đều có thể tới bốn năm vạn, hôm nay tôi cho cậu nếm thử thức ăn tươi, không được từ chối, nếu không tôi liền hoài nghi cậu là Gay."

Thiệu Phi Phàm híp mắt nhìn qua, ánh mắt dừng lại trên người cô gái nhỏ ở góc khuất nhất trong phòng, cô gái rất trắng, mắt vì khóc đã sưng lên, vì bị thương nên cằm cùng cổ có chút máu ứ đọng, váy trên người đã có nhiều nếp nhăn, cô gái bị run rẩy nhất trong số đó, khuôn mặt cô sợ hãi làm cho ánh mắt của cô có chút mê loạn.

Anh Cửu cau mày theo ánh mắt của anh nhìn sang, cô gái này có thể nói là có tư chất kém nhất, trên mặt sưng đỏ, trên người không chỉ bẩn lại nát mà còn mang theo nhiều vết thương, chắc lúc trước không nghe lời nên bị giáo huấn.

Buông lỏng tay cô gái ở dưới, phất tay cho thuộc hạ đem các cô gái còn lại đi, chỉ để lại cô gái được Thiệu Phi Phàm nhìn trúng, thấy người khác đều đi chỉ để lại một mình cô gái lại càng sợ hãi lui vào góc tường. Anh Cửu trở lại ngồi xuống trên sô pha "Người anh em, cô gái này được chứ?"

"Dáng vẻ cô ta đáng thương giống như là con chuột nhỏ." Thiệu Phi Phàm nói xong lời này còn mang theo một tia cười.

Chuột? Anh Cửu cũng bật cười, vỗ vỗ vai anh, hơi suy nghĩ một chút, "Không nghĩ tới cậu thật mạnh miệng, cô gái này sẽ đưa cho cậu, chơi đủ xong trả trở lại." Anh Cửu nhìn thoáng qua "A Đinh."

A Đinh lập tức hiểu ý, từ miệng túm lấy ra một viên thuốc, cứng rắn nắm miệng cô gái rồi nhét vào.

Nhìn cô nuốt xuống, Thiệu Phi Phàm đứng lên, choàng tay qua ôm lấy cô gái khiêng trên vai "Cảm ơn Anh Cửu." Dứt lời, khiêng cô gái đang không ngừng giãy dụa ra khỏi phòng.
 
Last edited:

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,883
Reaction score
5,479
Points
14,914
Chương 3: Cơn ác mộng bắt đầu
Chương 3: Cơn ác mộng bắt đầu

Cho các cô uống thuốc kích dục trước khi tiếp khách đó là quy định anh Cửu định ra, một là vì để tiện cho khách, hơn nữa cũng là để dễ dàng khống chế các cô gái này hơn.

Thiệu Phi Phàm khiêng cô vào thang máy lên tầng 5, LOVE tổng cộng có ba tầng đầu là dành cho khách, còn tầng tầng 4 và tầng 5 là các phòng dự bị, để thuận tiện cho một số khách tạm thời có ngẫu hứng. Nên Thiệu Phi Phàm có một phòng cố định ở lầu 5, anh đều ở đây để dễ dàng quan sát nơi này hơn.

Vừa vào phòng anh lập tức đóng cửa lại, sau đó liền vọt vào phòng tắm mở vòi hoa sen ra, đem cô gái ném vào trong bồn tắm, xoay người lắng nghe động tĩnh bên ngoài, quả nhiên, anh Cửu cũng lên theo, ngoài cửa truyền đến âm thanh không nhanh không chậm của anh Cửu, "Các cậu canh giữ ở ngoài này, chờ Phàm sảng khoái liền đến lượt các cậu."

Tiếp theo truyền đến tiếng đóng cửa, hình như anh ta đã vào gian phòng cách vách

Thiệu Phi Phàm nhìn đồng hồ đeo tay một cái, tám giờ một phút, anh nhanh chóng trở lại phòng tắm, tắt nước,rồi ba chân bốn cẳng cởi sạch quần áo ướt sũng cô sau đó chùm khăn tắm lên, đưa ngón tay vào cổ họng của cô nhấn mạnh một chút .

"Nôn. . . . . . Nôn. . . . . ." cô phát ra tiếng ngâm khó chịu, ánh mắt khép hờ đã không có tiêu cự, tay nhỏ bé mềm nhũn .

Anh dán bên tai cô nói nhỏ, "Thượng Tâm nôn ra đi, tỉnh táo một chút, nôn ra. . . . . ."

Ý chí mê loạn làm cho cô nghe không rõ anh đang nói cái gì, cô chỉ biết cả người rất nóng, hình như muốn một cái gì đó. Mà ngón tay anh ở trong cổ họng cô làm cho cô vô cùng khó chịu, vì thế cứ giãy dụa một cách vô thức.

Ngoài cửa truyền đến tiếng nói chuyện.

"Sao lại không có tiếng gì vậy? anh Phàm có được hay không vậy?”

"Nói hươu nói vượn cái gì, cẩn thận anh Cửu liền giết ngươi, cho ngươi không làm được. Hôm nay anh Cửu đem cô gái này cho anh Phàm đưa vào trong phòng có ý gì, không phải là để loại trừ lời đồn đãi sao! anh Phàm không gần phụ nữ, làm cho mọi người đều tưởng anh Phàm là gay, nếu hôm nay anh Phàm không làm gì, chỉ e rằng sáng mai mọingười biết được đều chắc chắn rằng anh Phàm là Gay hay sao.

Thiệu Phi Phàm nghe đượcrất rõ,anh thúc giục Thượng Tâm nôn ra, tiếng nói chuyện ngoài cửa cũng nghe được tám chín phần. Không nghĩ tới,anh không gần phụ nữ lại có phiền toái lớn như vậy. Lại nhìn Thượng Tâm đang dựa trong ngực anh, đã nôn ra một ít dịch màu trắng. Khuôn mặt nhỏ nhắn ói đến trắng bệch, cả người đều mềm nhũn lại, khăn tắm trên người đãbị xé rách, miệng không ngừng nói "Nóng" . Xem ra hôm nay không chạm vào cô, đừng nói cứu cô, e rằng anh cũng gặp phải phiền toái.

Anh Cửu cho cô uống là một loại xuân dược có tác dụng làm mê loạn, đã thúc giục cô nôn ra nhưng thuốc vẫn chưa hết tác dụng, nhưng vào giờ phút này với kiến thức chuyên môn của anh, có thể khẳng định Thượng Tâm vẫn có ý thức.

Thiệu Phi Phàm ôm cô ra khỏi phòng tắm, liếc mắt qua cửa phòng, trong lòng suy tính, gần đến bên giường liền trực tiếp đem cô vứt xuống giường. Anh có thói quen là ngủ giường cứng, lần này nhất định sẽ làm cô bị thương, quả nhiên. . . . . . Thượng Tâm phát ra tiếng kêu thật lớn, mang theo dược hiệu khàn khàn, "A, đau. . . . . ." Bởi vì đau đớn, cô mở hai mắt ra, thấy anh đang tới gần, cả người đều sợ tới mức co rúm lại , không để ý đến đau đớn trên người, mà không ngừng khóc: "Đừng, anh đừng tới gần tôi, cầu xin anh thả tôi ra, thả tôi đi mà. . . . . ."

Thiệu Phi Phàm đi đến bên giường, tới gần cô, che miệng của cô lại, tiếng cười nhạo ngoài cửa liền truyền đến, anh híp mắt lại, bàn tay to ấn cô xuống, rồi hạ thấp giọng, "Nếu muốn sống rời khỏi nơi này, tôi buông tay cô liền kêu đau, có hiểu hay không?"

Thượng Tâm không biết, cũng không hiểu được, căn bản là bị anh làm cho bối rối, suy nghĩ hỗn loạn không thể lý giải được. Cô chỉ biết, cô rất đau, cổ tay bị anh nắm giống như là muốn đứt ra, trong cơ thể còn có một cỗ nhiệt nóng không ngừng làm cho cô khó chịu nói không ra lời. Cho nên, khi Thiệu Phi Phàm buông lỏng tay, cô vừa mừng vừa sợ, run run khóc lên.

Điều này cũng hợp ý Thiệu Phi Phàm, nhưng khi Thượng Tâm càng lúc càng phát ra thanh âm mềm mại, lại vừa quyến rũ, ánh mắt lại bắt đầu mê ly, không chỉ có khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào mà ngay cả cổ, ngực, bắp chân, đều trắng noãn .

Trong đầu suy nghĩ rối loạn, khăn tắm buộc vòng quanh bộ phận phía dưới, theo tiếng thở dốc của cô càng lúc càng lớn, khăn tắm tuột xuống ngực cô không ngừng phập phồng lên xuống kích thích anh, Thiệu Phi Phàm cũng cảm giác được chính mình đang căng thẳng .

"Thực phiền toái, con mẹ nó, thiên kim tiểu thư cô không lo học chạy đến nơi này làm cái gì” Khẽ nguyền rủa một tiếng, lại đặt mông ngồi xuống, kéo Thượng Tâm qua, làm cho cô dựa vào trong ngực mình. Bàn tay to lướt qua làn da của cô, cái loại cảm xúc như tơ lụa này, non nớt, mềm mại tựa như sữa, làm cho người ta yêu thích không buông tay.

Thanh âm yêu kiều của cô càng lúc càng lớn, bởi vì cơ thể cảm thấy không thoải mái, tay nhỏ bé của Thượng Tâm qua lớp quần áo chạm vào người anh, tiếp theo cởi thắt lưng da của anh, áo sơmi. . . . . .

Đem cô đặt lên trên chân mình, cái mông Thượng Tâm kề sát anh lại không ngừng vặn vẹo, làm cho anh không nhịn được xúc động, bàn tay to ở trên đùi cô vẽ loạn một chút, càng khơi nhiều dục hỏa hơn nhưng trong lúc vô tình cũng tạo thành một mảng xanh tím.

Bên ngoài hình như đã yên tĩnh, tiếng bước chân đã rời xa, Thiệu Phi Phàm liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay, đã chín giờ.

Thượng Tâm càng thêm không nhẫn nại, dịch thân mình gần sát lồng ngực của anh, Thiệu Phi Phàm nhíu mày ôm cô lên giường *********** lúc này hai người thật hài hoà****************.

Môi của anh dừng ở đỉnh đầu của cô, chỉ có một lúc thôi nhưng anh lại có loại xúc động muốn hôn cô, nhưng chỉ là như vậy trong nháy mắt mà thôi.

Trong đầu hiện ra ý nghĩ, anh ôm cô còn đang không ngừng run, hương thơm ở trên người cô lan toả trong không khí tạo ra mùi vị mập mờ.

Thượng Tâm khó chịu cọ cọ vào anh, cảm giác xa lạ làm cho cô không biết dùng ngôn ngữ gì để biểu đạt, chỉ có thể phát ra tiếng khóc nức nở, thân thể nhỏ bé cuộn lại, run run lên, làn da mềm mại trằng noãn do bị dọa nên trắng bệch.

Thiệu Phi Phàm vuốt tóc còn ẩm ướt của cô theo cần cổ trượt dần xuống, "Trận chiến này, xem ra cô phải đánh cùng tôi." Ngón cái hơi dùng sức một chút ở chỗ huyệt vị của cô, cô đang khóc lập tức nhắm nghiền hai mắt, không còn phát ra âm thanh, không cử động nữa.

Anh lấy chăn đắp lên cho cô, sau đó quăng khăn tắm đã bị xé rách xuống giường, Thiệu Phi Phàm cũng cởi quần áo của mình, thân thể trần truồng cách lớp chăn ôm lấy cô.

Ngủ đi, nhưng ác mộng của cô bây giờ mới là bắt đầu, ác mộng này ngay cả anh cũng không biết khi nào thì mới kết thúc?

Nhà họ Thượng, cùng nhà họ Thần. . . . . thân phận của Thượng Tâm vô cùng phiền toái, nếu là người khác chỉ cần tìm cơ hội thả ra ngoài là xong, nhưng mà Thượng Tâm, nếu thả cô ra, không chỉ nhà họ Thượng còn nhà họ Thần sẽ không bỏ qua chuyện này dễ dàng như vậy. Đến lúc đó, sự việc sẽ ngày càng lớn, thân phận của anh cũng sẽ bị phát hiện. Mọi việc bố trí nhiều năm như vậy, sắp thu được cá lớn, anh không thể để Thượng Tâm làm hư mọi việc được, tuyệt đối không thể.

Thiệu Phi Phàm nắm chặt tay lại, anh muốn tìm hiểu rõ ràng mọi việc mới được.a
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,883
Reaction score
5,479
Points
14,914
Chương 4: Xin anh đừng đánh tôi
Chương 4: Xin anh đừng đánh tôi

Khi Thượng Tâm mở mắt ra toàn thân đều đau nhức, nhất là đầu, hình như vì ngâm nước lâu nên không ngừng kêu gào đau đớn. Cô vừa mới cử động, chợt nghe thấy một giọng nam trầm thấp, "Cô đã tỉnh?"

Đầu óc đang tạm dừng đã bắt đầu hoạt động lại, cố gắng nhớ lại từng chút một.

Ngày đó, cô rời nhà đi mà không một lời từ biệt, vội vàng tới sân bay mới phát hiện mình không mang đủ tiền, tiền trong túi chỉ đủ để cô ngồi xe buýt được nửa đường từ sân bay trở lại thành phố, chứ đừng nói là đi taxi .

Thượng Tâm ngồi xổm ở lề đường khóc một trận, khóc chán rồi, cô mới hỏi nhân viên sân bay làm thế nào mới trở lại thành phố an toàn. Nhưng mà cô không muốn về nhà, thầm nghĩ cách chạy trốn. Thượng Tâm đi trên đường không có mục đích, không ngờ lại đi tới trước cửa một công ty truyền thông, trên cửa dán thông báo tuyển dụng thật to làm cho Thượng Tâm dừng bước.

Thông báo tuyển dụng: nhân viên nghiệp vụ truyền thông ,công ty mở rộng mặt bằng nên có nhu cầu tuyển người mẫu cấp bách, tuổi từ mười sáu đến hai mươi lăm tuổi, ưu tiên những người có khuôn mặt xinh đẹp, khí chất đoan trang. Tiền lương mỗi ngày hơn một vạn.

Người mẫu chính là ngôi sao, công việc này cũng giống với công việc của Nghiêm Thẩm Thẩm rồi. Thượng Tâm cẩn thận tính toán, mỗi ngày hơn vạn, như vậy chỉ cần làm nửa tháng thì có thể mua vé máy bay đi Newyork tìm mẹ nuôi.

Nghĩ như thế, Thượng Tâm vui mừng đi vào công ty.

Ký hợp đồng, chụp ảnh cũng rất thuận lợi, nhưng sau khi cô uống một chén cùng nhiếp ảnh gia kia thì không còn như vậy nữa. Cô bị giam ở kho hàng tối tăm, bị nhốt cùng cô còn có rất nhiều cô gái khác, khóc náo loạn như thế nào cũng không có tác dụng với những người trông giữ bọn họ, cô bị đánh vào miệng bởi vì khóc quá lớn, vì đau mà run lên, nên không dám khóc to nữa.

Thượng Tâm vô cùng hối hận vì hành động tùy hứng rời nhà đi của mình, anh Thần có người khác, mà bây giờ cô còn bị cường bạo, nước mắt không ngừng rơi, Thượng Tâm không dám khóc thành tiếng nên cắn lấy tay của mình, gắt gao ôm lấy chăn cả người không ngừng run lên.

Thiệu Phi Phàm nhìn cô bị hoảng sợ nên muốn an ủi cô một chút, bàn tay to đưa ra, nhưng nhìn cô tràn đầy đề phòng với mình liền thu tay lại.

Lúc này, không phải thời điểm mềm lòng.

Bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, là Lý Lan trông nom các cô gái trong quán bar. Thiệu Phi Phàm mặc quần dài vào, xuống giường mở cửa, "Lan, giúp cô ấy tắm, cho nhân viên vào phòng dọn dẹp, chăn đệm cùng thảm đều đổi đi."

Lý Lan liếc mắt nhìn Thượng Tâm đang nằm trên giường, một bàn tay chạm vào trên người Thiệu Phi Phàm, "Phàm, mới mẻ sao?"

Thiệu Phi Phàm rất không khách khí hất tay cô ta ra "Tôi đi tìm anh Cửu, cô ấy giao cho cô trông nom."

Lý Lan nhìn bóng dáng anh đi xa "Hừ" lạnh một tiếng, cô ta đến bên giường, khom người xuống xốc chăn lên.

Thân thể trần truồng xanh tím được chăn che kín liền hiện ra, Thượng Tâm không ngừng sợ hãi, quẫn bách cuộn chăn lại đứng lên, chất lỏng giữa hai đùi còn dính trên ra giường, trên giường vẫn còn dấu vết đầy mờ ám.

Ánh mắt Lý Lan tối sầm xuống, tới bên giường liền kéo chăn ra túm cổ chân Thượng Tâm đang muốn xuống giường, không phí chút sức lực đã đem Thượng Tâm đè lại, không để ý đến dưới thân cô dơ bẩn như thế nào trực tiếp lấy tay sờ soạng một hồi, Thượng Tâm "Ngao" một tiếng bắt đầu kêu to, cả người đều phát run.

Lý Lan nhìn đầu ngón tay của mình dính màu đỏ, phủi chăn lau lên đó, sau đó kéo tóc của cô, không chút lưu tình tát một cái, "Nếu không câm miệng tôi sẽ giết cô."

Thượng Tâm bị đánh đến ù tai, đầu"Ong ong", cô không dám lên tiếng nữa một tay bụm mặt một tay che miệng, nước mắt không ngừng chảy xuống.

Lý Lan lại giơ tay lên một lần nữa, Thượng Tâm liền ôm đầu khóc lên, "Không cần đánh tôi, không cần đánh tôi ,tôi không khóc, không khóc nữa. . . . . ."

"Cô đang làm gì?" Bàn tay không có rơi xuống, một giọng nam lạnh lùng vang lên.

Thiệu Phi Phàm đang cùng anh Cửu nói chuyện ở phòng bên, nói đến một nửa chợt nghe bên này có tiếng khóc, lập tức chạy tới, thấy Thượng Tâm bị đánh. Không hiểu vì sao anh lại vô cùng tức giận gạt tay Lý Lan ra, một tay dùng chăn bao Thượng Tâm đang trần truồng lại.

Anh Cửu theo Thiệu Phi Phàm đến cũng lên tiếng, "Tiểu Linh, cô làm cái gì vậy, cô gái của Phàm cô cũng dám động ?"

Lý Lan cắn môi dưới trong mắt tràn đầy không cam lòng cùng khinh thường, " anh Cửu, em cũng là dạy dỗ người mới theo quy định mà thôi, không đánh họ làm sao có thể ngoan ngoãn đi ra ‘ mặt sau ’ tiếp khách. Nếu như họ vừa khóc vừa náo loạn dẫn tới phiền toái, thì ai sẽ chịu trách nhiệm? Phàm sao?"

"Tôi chịu !" Anh đem Thượng Tâm bao kín lại làm cho cô lui ở bên giường, anh xoay người trừng mắt Lý Lan, nói từng chữ một, "Phụ nữ của tôi, tôi tự sẽ chịu trách nhiệm không nhọc cô quan tâm, cô ấy cũng sẽ không đi ‘ mặt sau ’."

"Ha ha, Phàm anh đừng nói ngay cả quy định nơi này cũng không biết chứ? Anh Cửu đã nói, ‘ người của ta tuyệt đối không thể đụng vào hàng mới ’của quán bar, hôm qua cho anh nếm thức ăn tươi, là anh Cửu đã ưu ái anh, ngủ một đêm không có nghĩa cô ta chính là của anh. "Lý Lan khinh thường nói, lấy anh Cửu làm khó Thiệu Phi Phàm.

Thiệu Phi Phàm mím môi không tranh cãi cùng cô ta, nhìn về phía anh Cửu.

Anh Cửu cười cười, ngoắc tay Lan tả đến bên người, vỗ bả vai của cô ta, "Tiểu Linh, vừa rồi tôi đã đáp ứng giao cô gái này cho Phàm, cậu ấy khó lắm mới coi trọng một cô gái, tôi đây làm anh cũng không thể quá keo kiệt, cũng không biết ai chọc tức cô mới sáng đã đến nơi này đòi người. Hôm nay chỉ là hiểu lầm, cô cùng Phàm đều là cánh tay đắc lực của tôi. Đi, anh Cửu làm cho cô vui vẻ " anh Cửu ôm Lý Lan hôn một cái rồi ôm cô đi ra ngoài, đi tới cửa quay đầu hướng Thiệu Phi Phàm nhaý nháy mắt.

Thiệu Phi Phàm há hốc mồm, không phát ra tiếng, anh Cửu liền hiểu anh đang nói" cảm ơn “ khoát tay áo ra ngoài.

Lý Lan thật không bằng lòng, thời gian cô đi theo anh Cửu còn lâu hơn so với Phàm, nay anh Cửu cũng quá ưu ái Phàm, làm sao cô có thể nhìn anh ta thuận mắt. Đàn ông mà tình nghĩa, rượu, phụ nữ, thì đàn ông cùng phụ nữ có mờ ám, thời điểm Lý Lan trẻ tuổi đều đi theo anh Cửu, lâu dài cô cũng đã hiểu ra, công việc chính là buôn bán sắc thịt, ai cũng biết đàn ông đều tham ăn, như thế nào đều thích những cô gái trẻ đẹp kia.

"Anh Cửu, như vậy là không đúng quy định, nếu sau này các anh em khác cũng muốn như vậy, anh cũng đồng ý sao?" Lý Lan tức giận bất bình.

Anh Cửu dắt cô ta vào phòng, bàn tay to ở trên cái mông cô ta nhéo một cái, nghe cô ta kiều mỵ kêu một tiếng liền hôn một cái, "Người khác cùng Phàm không giống nhau. Cô gặp Phàm chơi đùa phụ nữ sao? Các cô gái có ai là không muốn lên giường của cậu ta, thấy cậu ta chạm vào ai sao?"

Từ trước đến nay Phàm đều không gần phụ nữ.

Lý Lan nhíu mày, đưa tay chạm trên ngực anh Cửu, " cũng không thể vì vậy đem hàng mới cho cậu ta mà."

"Tiểu Linh, cô vì cô gái kia nên tranh cãi cùng Phàm, như vậy tôi không phải chịu chút dấm chua sao? Như thế nào? chẳng lẽ cô cũng giống các cô gái khác muốn lên giường của Phàm?" anh Cửu vừa nói vừa cách quần áo xoa lên bộ ngực Lý Lan .

Lý Lan rất là yêu kiều vuốt ve tay anh ta "Anh nói lời này thật là không có lương tâm, Lý Lan tôi từ lúc theo anh, có ngủ cùng người khác sao? cũng là anh không biết nên nói như vậy ." nói xong lời này, trong mắt Lý Lan tràn đầy tang thương rồi đi ra khỏi phòng.

Anh Cửu chỉ là trấn an cô ta, nói dễ nghe hơn là muốn đuổi cô ta đi. Đuổi Lý Lan đi, anh Cửu ngồi trên sô pha, trên bàn trà là tàn thuốc Phàm vừa quăng.

Nhớ lại Phàm cường ngạnh mặt đỏ bừng cùng tranh chấp với anh, nhịn không được cười lên tiếng.

"Anh Cửu, tôi không chạm vào phụ nữ không phải tôi không được, mà là tôi. . . . . . Tôi đối phụ nữ có tính sạch sẽ, người khác dùng qua tôi đều cảm thấy ghê tởm. Tôi chính là muốn cô ấy."

Đây là lần đầu tiên anh gặp biểu tình này của Phàm, đại nam nhân đỏ mặt nói muốn một phụ nữ, nếu không phải anh tận mắt thấy thì thật không thể tin. Đàn ông thôi, đều như vậy, vừa rồi nhìn thoáng qua, trên người cô gái kia đều là một mảng xanh tím, Phàm xuống tay thật là nặng, xem ra mấy năm nay là bị nghẹn đủ rồi.

Lắc đầu cười cười, gọi a Đinh ở cửa bảo người mang cho cô gái ở cùng Phàm chút đồ cần dùng, cô gái kia bị Lý Lan dọa như vậy chắc là rất sợ hãi .

A Đinh tìm một phục vụ quán bar chuẩn bị đồ dùng mang lên cho Thượng Tâm, Lý Lan đi xuống lầu vừa vặn nhìn thấy, nhìn túi quần áo cùng vật dụng hàng ngày bĩu môi khinh thường, thật đúng là bảo bối à? Chớp mắt, cô ta cười, "Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, Phàm xem ra cậu cũng bị thu phục rồi."
 

Bình luận facebook

Top Bottom