OnGoing Nam thần quốc dân là nữ sinh: Ác ma ở cách vách

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,932
Reaction score
5,502
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Chiến Thất Thiểu
Thể loại
HĐ, võng du, game online, ngọt, nhẹ nhàng, HE
Tình trạng
Đang viết
Nguồn
Thích Đọc Truyện
Lượt đọc
1,411
Khi game online Đế Minh tuyên bố đóng cửa vào ba năm trước đây, thì thiên tài game Mạc Bắc cùng lúc đó cũng quy ẩn điền viên. Tuy nhiên sau ba năm, một lần nữa tái xuất giang hồ nhưng cô nữ giả nam,từ bị người phỉ nhổ đến leo lên thần đàn lần nữa, khiến cho toàn dân sôi trào!

Còn anh, tuấn mỹ cấm dục, vô số fan, bảng thi đấu không người không biết. Ngay từ đầu nhập đội anh nói với cô: “An phận một chút, đừng có ý tưởng không an phận.”

Sau đó cô bại lộ thân phận, anh ngước mắt từ trước bàn, chậm rãi đứng lên: “Kết hôn trong game thì muốn bội tình bạc nghĩa? Phải không?” Tiếng nói tới gần bên tai, làm cô không khỏi chột dạ: “Nếu không anh nói làm sao bây giờ?”

Anh cúi người đặt cô ở trên bàn, hơi thở tới gần: “Làm quan hệ hôn nhân thật.”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,932
Reaction score
5,502
Points
14,914
Chương 1
Editor: May

“Những chuyện đó không phải tôi làm, tôi chỉ là muốn thi đấu thật tốt…”

Lúc Mạc Bắc đi vào, nhìn thấu chính là bộ dáng anh trai cô đè thấp chính mình muốn tranh thủ. vietwriter.com

Nhưng bên kia điện thoại hiển nhiên không muốn cho anh cơ hội này, thậm chí còn thay đổi người nghe: “Mạc Nam, anh vẫn là ngây thơ như vậy, những chuyện đó có phải anh làm hay không, quan trọng sao? Cho dù là tôi cho người hãm hại anh, thì như thế nào? Hiện tại tay anh bị thương có khác gì một phế vật, đừng lại khó xử giám đốc, cho dù giám đốc giúp anh nói chuyện, đội viên khác cũng sẽ không đồng ý anh trở về kéo thấp trình độ của chúng tôi.”

Cộp! vietwriter.com

Tiếng cắt đứt thanh thúy làm ngón tay Mạc Nam cứng đờ thật mạnh.

Thực hiển nhiên, câu lạc bộ bởi vì anh không còn giá trị lợi dụng, đã làm quyết định vứt bỏ anh.

Không cam lòng, anh thật sự rất không cam lòng!

“Anh.” Một đạo tiếng nói hơi lạnh băng vang lên bên tai. vietwriter.com

Mạc Nam quay đầu lại, thấy được em gái, đang định thu hồi một thân chật vật của mình.

Liền nghe Mạc Bắc nói tiếp: “Thi đấu kê tiếp, em đánh thay anh.”

“Cái gì?” Mạc Nam bị chấn động rồi, một đôi mắt lóe lên ánh sáng.
vietwriter.com

Mạc Bắc cắm túi quần, cười khẽ: “Như thế nào, anh không tin trình độ của em?”

“Sao anh lại không tin trình độ của em.” Mạc Nam nỉ non: “Nhưng……”

Mạc Bắc không chút để ý cắt đứt anh: “Bộ dáng hai chúng ta giống nhau, người trong vòng luẩn quẩn kia ai cũng chưa từng gặp qua em, em giả dạng thành anh, cũng không có người sẽ hoài nghi.”

Xác thật như thế, ngoại trừ anh, không có người biết, bí mật kia.

Ba năm trước đây, đệ nhất Quốc Phục nổi tiếng vinh quang khu A, làm vô số người chơi truy đuổi, lại ẩn lui ở thời điểm phong cảnh nhất, giới tính là nữ.

Nếu cô trở lại lần nữa, ngay cả Mạc Nam đều tưởng tượng không được, sẽ tạo thành oanh động như thế nào!

“Em thật sự muốn đi?” vietwriter.com

“Đương nhiên.” Mạc Bắc vừa nói, vừa cầm lấy kéo, khẽ cắt mái tóc dài của mình một cái, động tác soái khí làm tim người ngừng đập, lúc nghiêng mắt lần nữa, một đầu tóc ngắn màu đen hỗn độn mang theo sắc bén mơ hồ: “Anh phải để cho những người đó biết, anh trai em không phải ai muốn khi dễ, là có thể khi dễ.”

Một tháng sau.

Nhà ga Cao Thiết. vietwriter.com

Bởi vì là kỳ nghỉ, người trên sân ga đặc biệt nhiều.

Liền ở chính giữa kia, thiếu niên thân hình thanh tuyển lại cực kỳ đáng chú ý, thân thể ngây ngô tròng lên áo khoác tây trang màu đậm, không thể che dấu soái khí kinh tâm động phách tràn đầy kia.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,932
Reaction score
5,502
Points
14,914
Chương 2
Editor: May

Đã có không ít cô gái nhìn sang bên này.

Thiếu niên cười nhạtmột tiếng, dẫn tới một mảnh ửng đỏ.

Tiểu trợ lý tới đón người Uông Đông Đông, sau khi nhìn thấy một màn này, không khỏi ngây cả người.

Dù sao anh làm thế nào cũng không có biện pháp liên hệ thiếu niên ưu nhã này với người lúc trước vừa thua thi đấu liền đập bàn phím kia lại với nhau.

Người này rốt cuộc là làm sao vậy, hẳn không phải là quỷ bám vào người chứ?

Mạc Bắc trước khi tới đã xem qua ảnh chụp của Uông Đông Đông, dựa theo ý tứ của anh trai cô, trợ lý là người anh ấy tín nhiệm duy nhất.

Nếu là vậy, vậy trước xuống tay từ anh ta, xem anh ta có thể phân biệt ra thân phận của cô hay không.

“Đông Đông.” Mạc Bắc mỉm cười đi qua.

Uông Đông Đông lại là một bộ dáng bị mèo ngậm mất đầu lưỡi: “Anh nhuộm, nhuộm tóc?!”

Anh nói, sao luôn cảm thấy không giống nhau.

Hóa ra là cắt tóc.

Nhất định là bởi vì như vậy, anh mới có thể sinh ra ảo giác đối phương trở nên ưu nhã!

“Ừ, nhuộm rồi.” Mạc Bắc nhớ tới cái đầu lông vàng chói mắt kia của anh trai, cười cười: “Như thế nào? Khó coi?”

Không đợi Uông Đông Đông trả lời, hai người đột nhiên gặp nạn, từng trận thét chói tai không có báo trước vang lên.

“A a a! K Thần, em yêu K Thần nhất!”

Trong biển người tấp nập, khắp nơi đều là giơ cao poster, các fan nhiệt tình như lửa, thiêu đốt một mảnh hỗn độn.

Mạc Bắc cúi đầu, nhìn về phía poster bị chủ nhân đi đón làm rơi dưới lòng bàn chân.

Chính diện là K Thần, phía sau là em thích anh.

Theo bản năng, Mạc Bắc khom lưng nhặt lên……

Uông Đông Đông lại ở bên cạnh như là bừng tỉnh hiểu rõ cái gì, vô cùng đau đớn: “Nam thần, tôi còn tưởng rằng anh thay đổi, không nghĩ tới anh làm chính là loại tính toán này, có phải ngươi biết K Thần ở lúc phỏng vấn, nói qua thích người sạch sẽ một chút, cho nên anh mới có thể nhuộm đầu tóc trở về màu đen, tâm cơ, anh quá tâm cơ!”

Mạc Bắc há miệng thở dốc, cô muốn nói tóc cô vẫn luôn là màu sắc này, chỉ là nhớ tới hiện tại cô sắm vai chính là anh trai cô, chỉ có thể hạ khóe miệng nâng lên, rất là bất đắc dĩ.

“Nam thần, thật sự! Vì tôi còn có thể sống sót, anh thật sự không thể lại giống như trước kia nha!” Uông Đông Đông vẻ mặt nghiêm túc: “Anh cũng đừng nghĩ ở chỗ này ngẫu nhiên gặp được K Thần, đi, hiện tại chúng ta liền đi!”

Mạc Bắc buồn cười: “Anh quá khoa trương rồi.”

“Anh đã quên lần trước anh là ôm đùi người ta, muốn thổ lộ với người ta như thế nào sao!” Biểu tình của Uông Đông Đông tựa như chết lặng: “Tôi khoa trương? Lúc ấy tôi khoa trương nhất chính là không có đi ngăn cản anh!”
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,584
Reaction score
639
Points
278
Chương 3
Editor: May

Mạc Bắc dừng một chút, lời tới bên miệng bị nghẹn trở về. Cô? Ôm đùi người, thổ lộ?

“Mau, chúng ta đi mau!” Uông Đông Đông còn đang thúc giục, anh là sợ vị chủ nhân này vừa thấy K Thần, liền đi không được!

Mạc Bắc cũng không có giải thích nhiều, trong lúc mơ hồ có thể nhìn thấy đám người đuổi theo chận đội người có đồng phục đen đỏ giao nhau kia.

Làm thành viên mới lát nữa phải đi báo tin, va ly hành lý của cô có một bộ đồng phục đội giống nhau như đúc.

Thật đúng là có duyên phận…… môi mỏng của Mạc Bắc câu lên một chút, liền nghĩ muốn đi cửa ra ít người nhất kia, lại không nghĩ rằng cô mới vừa quay người lại liền đụng vào cái gì đó.

Một màn này phát sinh quá đột ngột, chân dài người đàn ông lui về phía sau một chút, vẫn là không có tránh thoát……

“K Thần!”

Trợ lý đi theo phía sau người đàn ông muốn kéo thiếu gia nhà mình ra, nhưng đã không kịp rồi.

Hai người kia đã đụng vào nhau, hơn nữa còn là một loại tư thế cực kỳ ái muội.

Chóp mũi cọ quá, Mạc Bắc còn chưa kịp cảm giác được đau đớn, mùi thuốc lá dễ ngửi xen lẫn hơi thở liền rót vào toàn bộ.

Đối phương đang nhìn cô, ấn đường nhíu lại, lưng bởi vì cúi xuống mà hơi hơi cong lên, đồng phục của đội bởi vì cô cọ túm, hơi hơi trượt xuống dưới một chút, lộ ra xương quai xanh gợi cảm bên trong, trong lúc kinh hồn thoáng nhìn, là màu da trắng lạnh nửa trong suốt, giống như ngọc sứ tốt nhất, thanh quý cấm dục.

Lúc này, Mạc Bắc mới ý thức được cô giống như ở trong lòng ngực đối phương?

Trên mặt dính ấm áp dư lại trên ngực người đàn ông, thiêu Mạc Bắc có chút phát ngốc, tay chân cũng dừng lại theo.

Đại khái là dựa vào quá gần, ở khi Mạc Bắc ngước mắt, giống như đến hô hấp của người nọ đều có thể đụng chạm đến.

Cũng may trên mặt đối phương mang khẩu trang, màu đen thuần sắc, che khuất dung nhan, chỉ lộ ra một đôi mắt triền miên lưu luyến, cố tình thấm lạnh lẽo, đạm mạc làm người rét run……

Cô nhận thức người này.

Mặc dù trên mặt anh còn mang theo khẩu trangmàu đen, nhưng cảm giác sẽ không sai.

Đến nay Mạc Bắc còn nhớ rõ ràng, một năm trước, hình ảnh chính mình nhìn thấy trên màn hình.

Một bóng người ở dưới tình huống hậu phương không có bất kỳ đồng đội nào chi viện, một đường sát lên giết đối phương, lấy một chọi năm, phản kích trong tuyệt địa, lấy được quán quân cuối cùng.

Từ đó về sau, Mạc Bắc liền nhớ kỹ idtrò chơi kia, King.

Đánh dã đệ nhất Quốc Phục, tuyển thủ nhân khí lớn nhất.

Một khuôn mặt có thể so với siêu sao đang nổi, rất nhiều nhà đầu tư đều muốn tìm anh quay quảng cáo.
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,584
Reaction score
639
Points
278
Chương 4
Editor: May

Bất đắc dĩ, thần cách quá cao, bối cảnh gia đình quá sâu, thế cho nên một ít truyền thông cũng không dám đưa tinlung tung.

Đương nhiên, đối phương cũng không nhận thức cô.

Người đến người đi, Mạc Bắc còn chưa có động.

Uông Đông Đông đã duỗi tay ấn ở trên ót của mình, xong rồi, dù là anh hay vị chủ nhân này, đều xong rồi!

Bây giờ anh cực kỳ hoài nghi, có phải bị chủ nhân nhà mình đã lên kịch bản hết rồi hay không, biết hôm nay K Thần sẽ ở đây, mới có thể chọn trở về ở chỗ này!

Càng nghĩ càng có khả năng!

Uông Đông Đông muốn khóc!

Dù sao tất cả mọi người đều không mù, cho dù chủ nhân đã nhuộm đầu tóc rồi, nhưng gương mặt kia lại không có thay đổi.

Quả nhiên, sau khi trợ lý đối phương nhìn thấy tướng mạo của Mạc Bắc, trực tiếp bạo phát: “Anh anh anh, lại là anh! Anh thật đúng là hết hy vọng không thay đổi, lần trước trà trộn vào hậu trường, lần này giả làm fan! Tôi nói bao nhiêu lần rồi, cách K Thần của chúng tôi xa một chút! Nghe không hiểu sao!”

Anh là thật không nghĩ tới, đàn ông hoa si lên cũng dọa người như vậy!

Mạc Nam này, là có tiếng thích cọ nhiệt độ người trong giới.

Chuyện lần trước đã làm người không cao hứng, sao anh ta còn dám tới!

Bên này, Mạc Bắc lại nhíu mày lại: “Giả làm fan?”

“Tôi dựa vào, anh còn muốn phủ nhận, anh nhìn xem đồ vật trong tay chính anh đi!” Trợ lý muốn điên, phải biết rằng thiếu gia ghét nhất chính là những nam cong này.

Mạc Bắc cúi đầu, theo ánh mắt trợ lý nhìn qua, trên va ly hành lý của cô còn đặt poster kia, đây…… Thật đúng là một hiểu lầm hoàn mỹ: “Tôi có thể giải thích.”

“Tôi không muốn nghe.” Người đàn ông đã mở miệng, ánh mắt lười biếng tựa như một tia sương sớm còn chưa tan đi, cách khẩu trang màu đen đều có thể nghe ra không kiên nhẫn trong tiếng nói kia, đại khái là bởi vì bị cảm, cảm xúc cũng không có khống chế được, có chút lệ khí mơ hồ: “Buông tay, sau đó cút.”

Cút?

Sau khi nghe được chữ này.

Đầu Mạc Bắc nghiêng đi một chút, cười thật chậm thật chậm, tiếp theo nâng lên tay lên, poster lấy phương hướng thẳng tắp bị ném vào thùng đen một bên.

Dứt khoát, lưu loát!

Tiếp theo, cô cắm tay vào túi quần, không chút để ý nghiêng đầu về một bên: “Xác thật không cần nghe, dù sao tôi chit là nhặt rác rưởi muốn ném thôi.”

Bốn mắt nhìn nhau.

Khí tràng hai người va chạm ra lại có thể chẳng phân biệt trên dưới?!

Lập tức.

Dù là trợ lý đối phương hay là Uông Đông Đông, miệng đều mở to, hai tròng mắt đều đang lay động.

Anh, bọn họ vừa mới nhìn thấy gì?


Truyện đang hot:
Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương
Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Cám ơn các bạn đọc đã ủng hộ
Top truyện hay nhất do độc giả bình chọn trên Vietwriter.com
 

Bình luận facebook

Top Bottom