root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,022
Reaction score
123
Points
9,999
Chương 30
Hai giờ sau.

Trợ lý Lâm cho Tiêu Sở Bắc gọi một cuộc điện thoại: "Tiêu tổng, xảy ra chuyện rồi, viện trưởng kia vừa mới xảy ra tai nạn xe cộ, mất mạng tại chỗ."

Cái gì...

Người đàn ông kia chết rồi, làm sao bị chết trùng hợp tới như vậy? !

——

Buổi tối, khi Lục Hạ về đến nhà, trên TV đang chiếu tin tức viện trưởng của bệnh viện nào đó gặp phải tai nạn xe cộ, mất mạng tại chỗ.

Đầu xe kia bị đụng đến diện mục toàn phi, người được khiêng ra từ trên ghế lái bị làm mờ đi. Lục Hạ nhìn thoáng qua, đưa chìa khóa xe ở trong tay quăng lên bàn trà.

Cô cởi đi bao tay trên tay, quả nhiên, chỉ có người chết mới không nói chuyện...

——

Một tháng sau Tiêu Sở Bắc chưa từng đề cập qua đến trận tai nạn xe cộ kia, cũng không có chất vấn qua Lục Hạ bất kỳ cái sự việc gì có liên quan tới Lục Hiểu.

Dường như mọi thứ đều khôi phục lại nguyên dạng.

Anh ấy như thường lệ đi làm tan tầm, còn từ phòng khách dọn về phòng ngủ.

Lục Hạ mỗi đêm ngủ ở bên cạnh Tiêu Sở Bắc , còn chủ động ổ tiến vào lồng của anh, người đàn ông cũng chưa từng cự tuyệt qua cô.

Cô biết không còn người tiết lộ bí mật, Tiêu Sở Bắc sớm muộn đều trở lại bên cạnh của cô, bất luận anh có hoài nghi qua cô không, anh cuối cùng đều chạy không khỏi lòng bàn tay của cô...

"Tiểu Hạ, chủ nhật, cô có thì giờ rãnh không?"

Đang hưởng dụng bữa sáng, Tiêu Sở Bắc đột nhiên đối đưa ra lời mời với Lục Hạ, người đàn ông đối với một người phụ nữ đưa ra lời mời, nhất định là ra ngoài hẹn hò.

Lục Hạ không có lý do không đáp ứng.

"Đương nhiên là có, Sở Bắc anh muốn dẫn em đến chỗ nào?"

Tiêu Sở Bắc nhìn cô, nhìn cái khuôn mặt cười đến rất vui vẻ kia, ánh mắt anh dần dần sâu không thấy đáy: "Đi đăng kí a, chúng ta cũng đã tới lúc nên đăng ký hợp pháp rồi."

Nói cái gì? !

Lục Hạ không thể tin được tai của mình đã nghe thấy được cái gì.

Vui mừng đến mức lập tức vứt bỏ dao nĩa ở trên tay, bổ nhào vào trong lồng của Tiêu Sở Bắc.

Cô cuối cùng cũng đợi đến được ngày này rồi, cô cuối cùng cũng đã trở thành người vơ hợp pháp của anh ấy rồi sao? !

"Sở Bắc, anh thật tốt."

"Vui không?"

"Đương nhiên vui, chờ chúng ta ký tên đăng kí, vậy nhất định là ngày vui vẻ nhất trong đời này của em."

Lục Hạ hưng phấn tới mức hận không thể quay quanh tại chỗ.

Không chút phát giác tới anh mắt của Tiêu Sở Bắc nhìn cô khác hơn bình thường, anh khẽ giọng phụ họa nói: "Đúng, cái ngày đó, nhất định sẽ là ngày 'cả đời' khó quên của em."

—— Chủ nhật, Lục Hạ trang điểm rất ưu nhã lại đoan trang.

Cô cao hứng bừng bừng leo lên xe của Tiêu Sở Bắc.

Suốt dường mong đợi đến cục dân chính, lập tức cùng Tiêu Sở Bắc ký tên lĩnh chứng.


Hôm nay Tiêu Sở Bắc còn tự mình lái xe, cả trợ lý Lâm đều không có theo đuôi ở phía sau, hoàn hoàn toàn toàn là thế giới của hai người họ.


Lục Hạ thật sự rất vui, cô cười suốt, cười suốt, cho đến khi xe chạy được một tiếng sau, cô nhìn thoáng qua cột mốc đường, phương hướng nàykhông phái hướng đến khu đô thị, mà là hướng về ngoài đô thi càng ngày càng xa?

"Sở Bắc, chúng ta không phải là đi cục dân chính sao? Con đường này hình như đi không đúng."


Lục Hạ có chút bất an lên, Tiêu Sở Bắc đang giẫm chân ga, tiếp tục chạy ở trên đường cao tốc, "Anh dẫn em đi nơi 'khác' đăng kí kết hôn."


Nơi khác? !

Giọng điệu của Tiêu Sở Bắc nghe có vẻ luôn có một thứ cảm giác sởn cả gai ốc.

Lục Hạ thình lình nuốt nước miếng một cái, cô ý đồ muốn cự tuyệt nhưng lại không nỡ cự tuyệt, đây chính là cơ hội duy nhất trở thành vợ hợp pháp của Tiêu Sở Bắc trong đời này của cô.

Cô không thể nào từ bỏ.

Cô nghĩ thầm, có lẽ Tiêu Sở Bắc chỉ là muốn dẫn cô ra khỏi đô thị, cho cô một cái cầu hôn kinh ngạc, đúng, anh ấy nhất định đã chuẩn bị kinh ngạc tặng cho cô...

Hôn lễ trước đó, anh ấy đều không có cầu hôn với cô.

Tiệc rượu được làm là kiểu hôn lễ Trung Quốc, anh ấy cũng chưa có chính tay đeo nhẫn cưới cho cô, vì vậy lần này, anh ấy nhất định sẽ một chân quỳ xuống hướng đến cô, sau đó chính tay vì cô đeo vào chiếc nhẫn cưới chỉ thuộc về anh ấy và cô...
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,022
Reaction score
123
Points
9,999
Chương 31
Lục Hạ suốt đường đều đắm chìm tại trong ảo tưởng tốt đẹp.

Cho đến khi xe của Tiêu Sở Bắc từ ban ngày lái đến ban đêm, lái xe đến dã ngoại hoang vu cực xa cực xa, đưa mắt trông ngóng ngay cả một bóng người cũng không tìm thấy.

Lục Hạ bắt đầu lại có chút tâm loạn ý loạn, "Sở Bắc, anh rốt cuộc muốn dẫn em đến chỗ nào?"

Người đàn ông không nói lời nào, lại đạp xuống chân ga tăng tốc.

Mắt nhìn sắp lái vào một ngọn núi lớn đen kịt, Lục Hạ kêu to lên: "Tiêu Sở Bắc, anh dừng xe!"

Động tác của cô cực nhanh, mở cửa xe ra, chợt nghe một tiếng lạch cạch, Tiêu Sở Bắc đem tất cả cửa xe đều khóa lại rồi.

Anh nhìn cô ấy bối rối trong kính chiếu hậu.

"... Vào lúc Hiểu Hiểu phần hỏa tự sát, cô đang ở đâu?"

Vậy mà ngay tại lúc này, anh ấy lại nhấc tới Lục Hiểu, không, cái câu hỏi này, anh ấy từng hỏi qua cô.

Lục Hạ trợn to hai mắt nhìn, từng ấy năm tới nay, cô lần đầu sợ hãi nhìn vào mắt của Tiêu Sở Bắc, cái cặp mắt chỉ đối với cô dùi dàng mỉm cười ấy giờ phút này bị phủ đầy tơ máu, tựa như ma cà rồng có chuẩn bị mà đến.

"Lúc đó em vừa mới đẻ non, em đương nhiên ở trong bệnh viện a...

" Lục Hạ tỏ ra bộ dạng ủy khuất mà bản thân mình sở trường nhất. Tiêu Sở Bắc nhìn cô một cái, từ trong túi lấy ra một tấm hình ném vào cô: "Chỉ mong cô không có nói dối với tôi."

Lục Hạ cầm lấy ảnh chụp, đây là một tấm hình được cắt ra từ băng thu hình của máy camera giám sát ở đầu đường, trong tấm hình được cắt này là tòa nhà trọ bị lửa cháy của Lục Hiểu, còn có trong góc... người phụ nữ bỗng trợn to hai mắt, là cô... cái camera giám sát ở đầu đường lại quay được cô? !

Lục Hạ không thể tin được, cô rõ ràng đã mua chuộc người ở chỗ đó, cố ý làm hư máy camera giám sát, tuyệt đối không có khả năng quay được cô.

"Sở Bắc, là có người muốn hãm hại em."

Lục Hạ lớn tiếng kêu oan lên.

Dù sao cũng chỉ có tấm hình được cắt ra này, lại không có quay được cô đi vào nhà trọ của Lục Hiểu, chỉ cần cô cắn chết không thừa nhận, ai cũng không có cách nào đối với cô.

"Tôi còn chưa nói cho cô biết đây được chụp vào ngày nào, vì vậy cô đã thừa nhận, vào lúc Hiểu Hiểu xảy ra chuyện, cô đang ở lân cận nhà trọ của cô ấy? !"

Lục Hạ ngây ngẩn cả người.

Cô đây là không đánh đã khai sao? !

Trời, cô đã chiều theo hướng của người đàn ông này nói ra ——

Biểu cảm của Lục Hạ ngày càng bối rối lẫn lộn, một thứ gì đó ở trong lòng của Tiêu Sở Bắc liền trong nháy mắt đó tan rã sụp đổ.

Đúng thật là cô.

Hung thủ phóng lửa đốt cháy Hiểu Hiểu chính là cô! !

Tiêu Sở Bắc đem xe dừng ở đỉnh núi mịt mù không có người, anh xuống xe, châm một điếu thuốc, ánh lửa dưới đêm tối từng điểm lòe lòe, cái ánh mắt lúc hút thuốc ấy đáng sợ như một con quỷ mị.


Lục Hạ xuống xe, cô đi theo phía sau của anh ấy, cô muốn ngăn cơn sóng dữ, cô muốn tẩy thoát khỏi tất cả mọi tội danh, đều đi đến tới bước này, cô không thể thua, tuyệt đối không thể thua!


"Sở Bắc, anh đừng đột nhiên như vậy, em rất sợ, xin lỗi, là em đã nói dối, lúc đó em ở ngay lân cận nhà trọ của cô ấy, nhưng mà đám cháy lớn đã đã xảy ra, còn là em báo cảnh sát, em là muốn cứu cô ấy, nhưng mà đã không còn kịp rồi..."

Lục Hạ từ sau ôm chặt lấy Tiêu Sở Bắc.

Sự va chạm của cô khiến anh buồn nôn.

Anh lấy tay của cô ấy ra, trước mặt của cô ấy loay hoay cái hộp quẹt trong tay: "Cô còn nhận ra cái này không?"

Lục Hạ nhìn cái vỏ ngoài bị cháy đen kia, đột nhiên đồng tử kịch liệt co rút lại một cái, "Tôi xem cô đã nhận ra rồi, đây là Hiểu Hiểu đưa cho tôi, lại là cái hộp quẹt bị cô ném đi, tại sao lại nó ở trong căn hộ của Hiểu Hiểu xuất hiện?"

Cô tính kế mọi thứ, rồi lại tính sót cái hộp quẹt mà Lục Hiểu tặng cho Tiêu Sở Bắc? !

"Trên đời này có rất cái hộp quẹt giống nhau y như đúc, Sở Bắc, anh tại sao có thể dựa vào một cái hộp quẹt lại nói lửa là do em thả?"

Lục Hạ đi tới, hai cánh tay lại quấn lấy eo của người đàn ông, cô khóc, trong nháy mắt liền rơi xuống nước mắt: "Sở Bắc, anh đừng có thần kinh chất như vậy nữa, em cũng rất vất vả, em chỉ muốn cùng anh sống qua cuộc sống tốt lành, Lục Hiểu đã chết rồi, là chính ci6 ấy tự phóng lửa thiêu chết bản thân đấy, cùng ta không có liên quan, xin anh đừng đổ oan cho em nữa..."
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,022
Reaction score
123
Points
9,999
Chương 32
Nước mắt của cô ấy bao giờ cũng nói đến là đến.

Trước kia anh sao lại ngu xuẩn như vậy, cô ấy vừa khóc, anh liền ngu xuẩn tin tưởng rồi.

"Tôi có nói qua là cô phóng lửa sao?"

Tiêu Sở Bắc hỏi cô, trái tim của Lục Hạ lộp bộp một cái, ngay sau đó, tay của anh lại chỉ chỉ cái vọ ngoài bị cháy đen của hộp quẹt, chỉ còn dư lại một chút cái góc ở trên, rõ ràng đang khắc một chữ "Hiểu", "Đó là Hiểu Hiểu tự tay khắc lên, trên đời này chẳng lẽ còn có cái thứ hai giống y như đúc sao?"

Hai mắt của Lục Hạ ngơ ngác nhìn chằm chằm vào cái chữ Hiểu kia.

Cô từ đầu cũng không biết chỗ đó còn có khắc một chữ Hiểu.

Cho nên cô đổ thừa như thế nào đều không thể đổ thừa lại được nữa sao? !

"Lục Hạ, cô càng đáng sợ hơn tôi tưởng, Lục Hiểu là em ruột của cô a! !"

Tiêu Sở Bắc túm lấy cổ tay của Lục Hạ gào thét.

"Cô tưởng cô đụng chết người đàn ông kia, là có thể nhởn nhơn ngoài vòng pháp luật sao? Đây là điện thoại di động của ông ấy, bên trong ghi chép toàn bộ câu đương hạ lưu xấu xa của cô với ông ấy!"

Tiêu Sở Bắc lấy ra một máy điện thoại hung hãn quăng vào mặt Lục Hạ. Khuôn mặt non nớt của cô bị quẹt ra một dấu đỏ thẫm.

Cô từ trong tay của người đàn ông giãy giụa ra, xem ra cô dù ngụy biện thế nào cũng không làm nên chuyện gì nổi.

"Nên? Ngài Tiêu ngài đã sớm tìm được những thứ này, cố ý dẫn tôi tới nơi đây để làm gì?"

Cô ấy thừa nhận rồi.

Cô ấy cuối cùng cũng thừa nhận rồi? !

"Cô đáng chết, cô không có bị hôn mê, mẹ nó cô vốn dĩ không có bị mù!"

"Đúng vậy a, mắt của tôi rất tốt, ngài Tiêu, thật sự là cám ơn ngài đã khoét mắt của Lục Hiểu đưa cho tôi."

"Súc sinh! Cô coi tôi như kẻ đần mà lừa gạt, cô khiến tôi như cầm thú giết chết người phụ nữ tôi yêu nhất ——"

"Người phụ nữ... yêu nhất?"

Đến cùng người phụ nữ mà anh yêu nhất vẫn là Lục Hiểu!

"Tiêu Sở Bắc, anh buông tay cho tôi, cho dù tôi đã đối với Lục Hiểu làm đủ chuyện xấu, anh đừng có quên, anh mới là thủ phạm, người chân chính giết chết cô ấy là ngươi!"

Lục Hạ gào thét. Hốc mắt của Tiêu Sở Bắc đỏ bừng, anh không có một lúc nào không hối hận những sai lầm của bản thân mình lúc trước đối với Lục Hiểu phạm phải, cô ấy nói không sai, anh là thủ phạm, anh cũng mới là kẻ đầu sọ giết chết Hiểu Hiểu.

"Chết tiệt, ngày đó cô đều đối với Hiểu Hiểu làm cái gì? !"

"Tiêu Sở Bắc, anh làm đau em rồi, anh còn nhớ không, em đã cứu mạng của anh? Em vì anh chịu qua một viên đạn!"

Lục Hạ kêu thật lớn tiếng.

Tiêu Sở Bắc hai mắt căm hận nhìn chằm chằm vào bụng của cô ấy, trong đầu là Lục Hiểu nói với anh câu nói kia ——

"Cô ấy không phải nói cô ấy đã từng vì anh đỡ qua một súng, cô ấy nói qua với anh bộ phận bị thương của cô ấy là bụng của cô ấy, nếu như viên đạn xuyên qua bụng của cô ấy, anh khẳng định là cô ấy thật có thể có thai của con anh sao?"

Xoẹt một tiếng.

Tiêu Sở Bắc như điên lên xé rách áo trên của Lục Hạ, từ hông đến bụng, da thịt của cô ấy bạch bích không tỳ vết, một chút vết thương đều không có.

"Sẹo viên đạn của cô ở đâu? !"

Lục Hạ hoảng hốt lo sợ.

Những vẫn còn cãi bướng: "em sợ anh không thích liền khử đi rồi, anh chạm qua em, không lẽ anh không biết sao?"

"Tôi thật sự đã chạm qua cô sao? !"

Tiêu Sở Bắc dùng sức nắm lấy cánh tay của Lục Hạ, hận không thể như vậy đem cô nhào nát.

Hiểu Hiểu rời khỏi anh trong hai tháng kia, anh sống một ngày như một năm, có một đêm anh uống rượu say, tỉnh lại cô ấy lại trần trụi nằm ở bên cạnh anh, sau đó không bao lâu, cô ấy liền nói mình đã có thai.

Đã từng, anh không có tuy cứu đến cùng, chỉ là ở sâu trong lòng anh là nhớ kỹ —— anh chưa từng chạm qua cô ấy, mà cô ấy cũng chưa từng vì anh chịu qua súng.

"Là Hiểu Hiểu đã cứu tôi, là cô nói dối với tôi, là chính cô nhảy xuống hồ nước, cô lại nói dối với tôi, là cô động tay chân trong xe, cô lại nói dối với tôi, là chính bản thân cô tự té xuống lầu, cô lại nói dối với tôi, cô vốn dĩ không bị mù, là cô khiến tôi khoét đi mắt của Hiểu Hiểu, Hiểu Hiểu không phải là vì cầm lấy cái kéo uy hiếp cô mới té xuống lầu, cô ấy là bị cô đẩy xuống đấy, là cô, là cô, toàn bộ đều là cô! !"

Tiêu Sở Bắc đem Lục Hạ dồn đến bên vách núi, mắt nhìn sắp té xuống."Ha ha ha ha... Ha ha ha ha..."

Lục Hạ đột nhiên ngửa mặt lên trời cười to.

Cô ấy lại còn cười được?

"Nói cho tôi biết, cô cái con ma quỷ giết người không chớp mắt, ngày đó cô đều đối với Hiểu Hiểu làm cái gì? !"

Anh ấy muốn biết cô phóng lửa, Lục Hiểu là như thế nào khổ sở van xin cô mở cửa thả cô ấy một con đường sống còn sao?

"Anh rất muốn biết tôi đối với cô ấy làm cái gì?"

Lục Hạ hỏi anh, không có chút áy náy nào, cũng không có bộ dạng sợ hãi. Tiêu Sở Bắc cắn răng, hận không thể đẩy cô ấy xuống như vậy, không —— té vỡ cái thịt nát xương tan của cô ấy cũng đền bù không được tội lớn tày trời của mà cô ấy phạm phải.

"Đúng vậy a, lửa là tôi thả đấy, người là tôi thiêu chết đấy, tôi cứ như vậy nhìn cô ấy quỳ trên đất cầu tôi buông tha cô ấy, nhưng mà anh đoán tôi cùng cô ấy nói gì?"

"..."

"Tôi nói tất cả đều là anh sai khiến tôi làm đấy! Người đàn ông mà cô ấy yêu nhất yêu nhất chính tay muốn giết cô ấy! !"

"Lục Hạ, cô ——!"

"Ha ha ha ha ha... Tiêu Sở Bắc, cô ấy xuống đến địa ngục cũng sẽ hận anh, vĩnh viễn hận anh! !"Lục Hạ! Tôi muốn cô đền mạng!"

"Anh không có cơ hội đó, Tiêu Sở Bắc ——"

Lục Hạ giãy tay của Tiêu Sở Bắc đang nắm lấy tay của mình ra, quay người nhảy xuống vách núi.

Trong núi rừng trống trải chỉ nghe thấy người phụ nữ điên cuồng cười to: "Tiêu Sở Bắc, anh vĩnh viễn cũng không thể thay cô ấy báo thù được, tôi sẽ không thua, vĩnh viễn sẽ không thua đấy! ! Tôi cho dù chết cũng sẽ ở trong địa ngục nguyền rủa các ngươi, vĩnh viễn cũng không thể đến với nhau! !"

Lục Hạ nhảy núi chết rồi...

——

Cơn mưa liên miên bao phủ bầu trời tháng sáu.

Tiêu Sở Bắc đứng trôi dạt dưới cơn gió mưa ấy, đối mặt với cô gái mỉm cười trên bia mộ, quỳ đất không dậy: " Hiểu Hiểu, anh đã hối hận rồi... anh đã hối hận rồi... "
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,022
Reaction score
123
Points
9,999
Chương 33
Hai năm sau, một buổi chiều tươi đẹp, cửa thủy tinh của tiệm hoa mở ra, phong linh đinh đinh đang đang vang lên.

"Bà chủ, hôm nay hoa gì tươi mới nhất?"

"Hoa Sơn Trà vừa mới tới, bây giờ là thời điểm nở tốt nhất, đặc biệt đẹp..."

Người phụ nữ nói xong liền đưa hoa Sơn Trà trong tay cắm vào bình hoa.

Từ xa nhìn lại, cô ấy một thân váy hoa vụn đáy trắng, tóc đen nửa luồng nửa choàng trến bờ vai trắng như tuyết, cả người còn xinh đẹp hơn hoa trong bình hoa...


Nếu như không nói cho người biết, người tuyệt đối sẽ không phát hiện mắt của cô ấy nhìn không thấy.

—— Người phụ nữ tiễn đưa người khách đến thăm, phong linh lại đinh đinh đang đang vang lên.

"Tiên sinh, muốn cái gì?"

"Cho tôi một bó hoa Yêu Cơ Bách Hợp."

"Nhưng tôi cảm thấy được bạn gái của ngài càng ưa thích hoa Hồ Điệp Lan."

Sắc mặt của người đàn ông anh tuấn khẽ giật mình, bật cười: "Nha đầu hư, biết là anh nha."

Lục Hiểu cùng ha ha ha cười theo, nụ cười của cô ấy đặc biệt mê người, mê người đến mức khiến người sẽ quên đi mắt của cô ấy vốn dĩ nhìn không thấy người.

"Từ lúc anh vào cửa liền biết là anh rồi?"

Lục Hiểu gật gật đầu, vẻ mặt kiêu ngạo: "Đương nhiên, tiếng bước chân của anh khác với người ta."

Phương Dã thật sự bội phục cái nha đầu này, cho dù là đã mất đi đôi mắt, cả người vẫn còn linh khí như vậy.

Hai năm ở chung, bọn họ đã sớm tương cứu trong lúc hoạn nạn.

Cho dù cho anh bịt kín mắt, anh cũng có thể biết là cô ấy.

"Tốt rồi, hôm nay sớm chút đóng cửa, anh mời em ăn bữa tiệc lớn."

—— Nhà hàng Tây ở bờ biển, trên bàn đang bày một bữa tối với ánh nên lung linh.

Lục Hiểu đã thay một bộ váy dài hồng nhạt, gương mặt xinh đẹp khiến xung quanh cả trai lẫn gái cũng nhịn không được hướng bên này nhìn đến.

"Có phải có rất nhiều người đều nhìn chằm chằm vào em không? Anh lại dẫn em tới chỗ nhiều người nữa rồi."

Đôi khi, Phương Dã thật sự cảm thấy giác quan thứ sáu của Lục Hiểu như một đôi mắt khắc của cô ấy.

Những năm này, cô ấy không thích chổ nhiều người, có thể là do trước kia chịu qua tổn thương, khiến cho cô ấy sợ hãi cùng người tiếp xúc.

"Không sợ, có anh ở đây nè."

Sắc mặt của Lục Hiểu khẽ đơ một cái, lời nói này cô từng từ trong miệng của một người đàn ông khác nghe qua.

Nhưng người đàn ông kia chính là người khoét đi mắt của cô.

Phương Dã không biết mình đã nói lời nói gì khiến Lục Hiểu không vui, Lục Hiểu bỗng nhiên có chút luống cuống tay chân, cầm lấy ly nước không cẩn thận đổ xuống váy của mình.

Hai năm qua, anh luôn nói chuyện với cô ấy cẩn thận từng li từng tí, chỉ sợ chạm đến chỗ bị thương của cô ấy.

Bởi vì xém chút nữa là chết ở trong đám cháy lớn, lại cái gì cũng nhìn không thấy, cô ấy đối với cái gì cũng bất an.

"Hiểu Hiểu, em không sao chứ?"

"Không sao, chỉ là nước trái cây làm bẩn váy rồi, Phương Dã, anh theo em đi tới phòng vệ sinh đi."

Lục Hiểu là thanh nhã như vậy, khi cô ấy đứng lên vịn tay của Phương Dã mới có thể đi lại, một đám người bên cạnh thổn thức lên, người cô gái xinh đẹp như vậy thì ra là kẻ đui à...

——

Phương Dã vịn Lục Hiểu đi đến bồn rửa tay công cộng, cô rửa váy, sau đó Phương Dã giúp cô hong khô váy.

Lục Hiểu nghe tiếng vang của máy hong khô, ngốc cười ngây ngô: "Em lại cho anh thêm phiền phức rồi."

Hai năm qua, Lục Hiểu không biết phiền phức Phương Dã bao nhiêu, nếu như không phải anh ấy ở bên người cô, cô thật sự không biết mình nên sống tiếp như thế nào.

Không, nếu không có Phương Dã, cô sớm đã chết ở trong trận cháy lớn kia...

"Cùng anh còn khách khí, quên anh là người thế nào của em rồi hả?"

Phương Dã nói đến Lục Hiểu đỏ mặt, "Em đương nhiên biết."

"Anh là người gì của em?"

"Ừm... bạn trai..."

Lục Hiểu ngượng ngùng, khuôn mặt đỏ ửng lên tựa như cô gái mới biết yêu.

Phương Dã đôi khi nhìn cô ấy nhìn đến thất thần, như trong lúc đại học, lần đầu tiên gặp cô ấy liền ái mộ cô ấy từ cái nhìn đầu tiên, đáng tiếc lúc đó Tiêu Sở Bắc đều ở bên cạnh của cô ấy từng giây từng phút, bất kỳ người đàn ông nào đều không cách nào tới gần cô ấy.

Phương Dã biết rõ Lục Hiểu cũng thích cái người đàn ông bá đạo kia, cô ấy thích một cách quá cố chấp, quá sâu tình.

Thế nên hại bản thân mình thảm như vậy.

Phương Dã không đành lòng nghĩ tới, người đàn ông kia đối với Lục Hiểu phạm phải đủ loại tội ác.

Lục Hiểu là phải bất lực đến bao nhiêu mới có thể gọi điện thoại cho anh nhờ anh trợ giúp cô ấy thoát khỏi căn nhà đáng sợ ấy, sau đó cô ấy đã chạy trốn, người đàn ông kia cũng không buông tha cô ấy.

Bỏ mặc Lục Hạ cái người phụ nữ đáng sợ kia giết chết đứa bé sắp chào đời trong bụng của cô ấy, còn phóng lửa đem Lục Hiểu khóa ở trong căn hộ, sống sống thiêu chết cô ấy.

——

Phương Dã may mắn thay cho Lục Hiểu trong lúc ngã vào đống lửa đã gọi được điện thoại của anh.

Anh ngay lúc đầu tiên đem cô ấy cứu ra, sau đó đem cô ấy đưa vào bệnh viện, do hút vào lượng ô-xít-các-bon quá nhiều, Lục Hiểu đã hôn mê vài ngày, lúc tỉnh lại, trên TV đã đưa tin cô ấy phần hỏa tự sát, thậm chí còn quay được thi thể.

Phương Dã cũng cảm thấy kỳ lạ, làm sao lại xuất hiện sai lầm như vậy.

Nhưng mà Lục Hiểu đang nghe TV lại nói: "Chết rồi thật tốt... Phương Dã, anh mang tôi đi đi."

Vì vậy lúc đò, anh mang theo Lục Hiểu rời xa Tân Thành.

Hai năm qua, anh chưa bao giờ ở trước mặt cô ấy nhắc bất kỳ chuyện gì về Tân Thành, bao gồm họ vừa mới tới Hải Thành không bao lâu, anh nhận được tin tức Lục Hạ nhảy núi tử vong ngoài ý muốn.

Cuối cùng là ác nhân có ác báo, chỉ cần người đàn ông kia không xuất hiện nữa, liền sẽ không còn có người tổn thương Lục Hiểu rồi.

—— Phương Dã vịn Lục Hiểu quay trở về nhà hàng, trên đường Lục Hiểu không cẩn thận dụng trúng một người đi qua, "Xin lỗi..."

Người đàn ông thoáng qua nói một câu "Không có gì", song khi hắn lại đi vài bước, bỗng nhiên quay đầu lại, cả khuôn mặt anh tuấn cứng ngắc đông lại.

Hiểu... Hiểu... ? !

Toàn thân lỗ chân lông của Tiêu Sở Bắc đều kinh hãi mở ra.

Anh như điên lên chạy đuổi đến đằng sau của cặp đôi nam nữ ấy.

Anh không thể tin được nhìn cô gái ấy, cô ấy lại giống Lục Hiểu y như đúc, mà người đàn ông kia...

"Phương Dã? !"

Tiêu Sở Bắc nhận ra Phương Dã, thời đại học, người đàn ông này thích Lục Hiểu, hắn đã từng theo đuổi Lục Hiểu.

Chẳng lẽ... cô gái này là... Lục Hiểu? !

"Hiểu Hiểu."

Tiêu Sở Bắc hoàn toàn khống chế không nổi bước chân của mình muốn đi qua đó.

Phương Dã đưa lưng về phía Tiêu Sở Bắc cũng không có nhìn thấy hắn, trên bàn dùng bữa Phương Dã ho khan một tiếng, hỏi Lục Hiểu: "Biết hôm nay vì sao anh mời em ăn bữa tiệc lớn không?"

"Vì sao ạ?"

Lục Hiểu không thể trông thấy Phương Dã từ trong túi áo lấy ra một hộp trang sức, chợt nghe thấy những cô gái xung quanh thoáng cái kinh hô lên, cỏ vẻ vô cùng ngưỡng mộ với Lục Hiểu.

"Phương Dã, anh đang làm gì đấy? !"

Phương Dã nắm lấy tay trái của Lục Hiểu, "Anh đang một chân quỳ xuống đất, cầu hôn với em đây."

Lục Hiểu ngại ngùng đỏ mặt, chợt nghe người đàn ông cực kỳ thâm tình nói với cô: "Hiểu Hiểu, xin em hãy gả cho anh được không?"

——

Hiểu Hiểu? Hiểu Hiểu? !

Cô ấy thật sự đúng là Hiểu Hiểu của anh? !

Cô ấy còn... còn sống? !

Ai tới nói cho anh biết, cái này đều không phải là mơ của anh? !

Tiêu Sở Bắc không quản được chân của mình xông tới,

"Lục ——" anh vừa muốn hô, liền nhìn thấy Lục Hiểu đỏ mặt, đưa tay cho Phương Dã đưa một chiếc nhẫn kim cương đeo lên ngón áp út của cô ấy.

Trong khoảnh khắc đó, Tiêu Sở Bắc tim như bị đao cắt, vỡ vụn thành mảnh. Hiểu Hiểu của anh đã yêu người đàn ông khác...

Cô ấy sắp phải gả cho người đàn ông khác...

Tất cả mọi người trong nhà hàng đều nhìn người đàn ông bất ngờ đứng ở phía sau của Phương Dã, anh đã khóc, nhìn chằm chằm vào cô dâu không thấy được ấy từng hàng nước mắt giàn giụa...

Hai năm, suốt hai năm...

Bảy trăm ba mươi sáu ngày...

Tiêu Sở Bắc sống như là cái xác không hồn, từng nửa đêm tỉnh mộng, đều mong mỏi Lục Hiểu xuất hiện trong giấc mộng của anh, anh mới có thể sống tiếp được...

Anh mấy nghìn lần, mấy vạn lần quỳ gối ở mộ bia khẩn cầu trời cao, xin cho Hiểu Hiểu trở lại bên cạnh của anh.

Cô ấy là đã trở về, nhưng lại không phải bên người của anh...

"Hiểu Hiểu... Hiểu Hiểu..."

Phương Dã đã nghe được tiếng lẩm bẩm kỳ lạ ở sau lưng, quay đầu lại liền nhìn thấy khuôn mặt đẫm lệ mơ hồ của Tiêu Sở Bắc, "Ngươi —— "
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,022
Reaction score
123
Points
9,999
Chương 34
"Phương Dã, làm sao rồi?"

Lục Hiểu trên tay đã đeo nhẫn cưới, vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc, Phương Dã không dám tin nhìn chằm chằm vào Tiêu Sở Bắc, tại sao lại ngay vào cái thời điểm này lại để cho cái con ma quỷ này nhìn thấy Lục Hiểu? !

"Không có gì, chân quỳ đến tê rần, tối về nhà, em là phải thay anh mát xa mát xa."

Lời nói này Phương Dã là cố ý nói cho Tiêu Sở Bắc nghe.

Lục Hiểu cười ngại ngùng, không có phát hiện Phương Dã đi đến bên tai của người nào đó, khẽ giọng cảnh cáo hắn: "Hiểu Hiểu đời này cũng không muốn gặp lại ngươi, ngươi cái hung thủ giết người này!"

"Tôi không phải ——"

Tiêu Sở Bắc xém chút nữa gào rú lên, giọng nói lại đột nhiên đều khàn khàn.

Anh nhìn vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc của người phụ nữ nhỏ trước mắt này, giật mình nhớ tới hai năm trước, anh đã đối với cô ấy làm ra những cái chuyện ngu xuẩn táng tâm bệnh hoạn kia.

Đúng...

Anh là hung thủ giết người, anh không đáng Lục Hiểu tha thứ cho anh, càng không có tư cách can thiệp vào cuộc đời của cô ấy.

——

Thế nhưng Tiêu Sở Bắc không quản được lòng của mình, càng không quản được chân của mình.

Phương Dã mang Lục Hiểu rời khỏi nhà hàng quay trở lại biệt thự của họ ở bờ biển, anh suốt đường bám theo, ẩn núp ở bụi râm thấp của ngoài cửa sổ sát đất, nhìn cô gái đang hạnh phúc mỉm cười trong phòng khách.

Em ấy cùng Phương Dã đã chung sống với nhau, được bao lâu rồi? Em ấy có phải đã có con với Phương Dã không? !

Nam Nam...

Tiêu Sở Bắc nhớ tới đứa con của anh và Lục Hiểu, Hiểu Hiểu, em có biết đứa con em đã sinh hạ cho anh còn sống không, cô bé đã hai tuổi rồi, gọi là Tiêu Hiểu Nam.

Phương Dã đã sớm chú ý tới Tiêu Sở Bắc bám theo suốt đường, còn đang đứng ở phía ngoài phòng nhìn họ.

Người đàn ông này giống như là cái đồ theo dõi điên cuồng biến thái, anh phải đi giáo huấn hắn, đem hắn đuổi đến thật xa.

Sau khi Phương Dã tiễn đưa Lục Hiểu lên lầu nghỉ ngơi, đi ra phòng, anh gọi dừng Tiêu Sở Bắc đang hướng đám bụi râm thấp ấy ẩn náu, "Đừng ẩn núp nữa, nếu người vẫn còn là đàn ông, xin ngươi đời này cũng đừng đến quấy rầy Hiểu Hiểu."

"Là ngươi đã cứu Hiểu Hiểu sao?"

Tiêu Sở Bắc chỉ muốn biết cái này...

Không, thật ra trong lòng của anh đã ghen ghét đến mức điên rồi, hận không thể đi đến nắm lấy cổ áo của Phương Dã, đem hắn quật ngã xuống đất, nhưng mà ——

"Đương nhiên là tôi đã cứu cô ấy, bằng không thì cô ấy đã bị người vợ ma quỷ mà anh yêu thấm thiết ấy sống đốt chết rồi."

Phương Dã một phát tóm lấy cổ áo của Tiêu Sở Bắc.

Anh luôn muốn tốt đánh người đàn ông này một trận, anh từ bỏ Lục Hiểu, đều là vì Lục Hiểu nói với anh, cô ấy yêu Tiêu Sở Bắc, yêu đến từng phút từng giây cũng không thể cùng hắn tách rời, nhưng mà người đàn ông này lại đem Hiểu Hiểu đối xử khăng khăng một mực với hắn hại đến hai mắt đều mù, mất đi tử cung mất đi đứa con, thậm chí ngay cả mạng của cô ấy cũng chút nữa mất đi.

"Cảm ơn ngươi."

"Câm mồm, tôi không cần ngươi tên súc sinh này cảm tạ! !"

Phương Dã một cú vung đến, Tiêu Sở Bắc không có đánh trả, mặt kệ hắn từng cú vung đến.

Anh đáng bị đánh, so với anh cho Hiểu Hiểu đau thương, cho dù đánh chết anh, anh cũng cam tâm tình nguyện.

Tiêu Sở Bắc hoàn toàn không có ý đánh trả.

Cuối cùng bị Phương Dã đánh đến té trên mặt đất cười ngây ngô, "Cảm ơn ngươi, cám ơn ngươi đã cứu Hiểu Hiểu, cám ơn ngươi..."

Hắn lệ rơi đầy mặt, tim của Phương Dã cũng đau đớn mãnh liệt.

Người đàn ông này có phải đang đợi Lục Hiểu chết rồi, mới biết mình đối với người phụ nữ này làm bao nhiêu chuyện sai?

Hai năm qua, anh cũng đang đau đớn, cũng đang sống không bằng chết?

Phương Dã một mạch nói hết những chuyện trước trước sau sau của năm đó từ trong đám cháy lớn cứu ra Lục Hiểu cho hắn biết, hắn nói cho anh biết nếu như anh đã sám hối rồi, thì đừng lại đến tìm Lục Hiểu nữa, Lục Hiểu thật vất vả mới bình phục từ cơn đau mất đi đứa con, cô ấy thật sự không thể lại chịu đả kích nữa.

Tiêu Sở Bắc yên lặng nhắm mắt, đứa con không có chết, cô bé còn sống, "Hãy cho tôi vì Hiểu Hiểu làm chút gì đi."

"Ngươi còn có thể vì cô ấy làm cái gì?"

"Mắt, đưa mắt của tôi cho cô ấy..."
 

Bình luận facebook

Top Bottom