root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,022
Reaction score
123
Points
9,999
Chương 25
Sau một tuần lễ, Nam Nam hoàn toàn khôi phục.

Buổi chiều, Tiêu Sở Bắc ôm đứa bé nhìn Lục Hiểu, dưới ánh mặt trời, trên di ảnh cô ấy vẫn cười ngọt ngào đến vậy.

"Xin lỗi, anh không thể trông nom tốt Nam Nam, nhưng anh cam đoan sẽ không còn lần tiếp theo."

Dì Thủy đã không phải lần đầu tiên nhìn thấyTiêu Sở Bắc đối với mộ bia của Lục Hiểu lầm bầm lầu bầu rồi.

"Tiêu Sở Bắc, ngươi không phải rất hận Hiểu Hiểu đấy sao?"

Bà đi đến phía sau của người ấy.

Cái tay Tiêu Sở Bắc ôm Nam Nam xiết chặt, anh sợ Nam Nam nghe được cha của cô chính là hung thủ giết chết mẹ của cô.

"Cô ấy làm sai quá nhiều sự việc, cô ấy vốn có thể tiếp tục sống để hoàn lại."

"Hiểu Hiểu đã làm sai nững gì?"

Tiêu Sở Bắc tưởng dì Thủy nghe xong lời anh nói sẽ nhất định rất kích động, nhưng bà chỉ rất bình tĩnh hỏi ngược lại anh: "Hiểu Hiểu đều đã làm sai điều gì?"

"Cô ấy sai vì đã hùng hổ hăm dọa tiểu Hạ, không để lại đường lui, tôi đã cho cô ấy cơ hội, nhưng mà cô ấy chưa bao giờ tỉnh ngộ."

"Cho nên cô ấy sai vì đã đưa Lục Hạ đẩy xuống hồ nước, sai vì động tay chân trên xe của Lục Hạ hại cô ấy bị tai nạn xe cộ, sai vì Lục Hạ vừa thức tỉnh đã bị cô ấy đẩy xuống lầu, sai vì cô ấy vác cái bụng bầu tám tháng lớn còn là một kẻ đui lại cầm dao uy hiếp tính mạng của Lục Hạ?"

Giọng điệu của dì Thủy càng là bình tĩnh, Tiêu Sở Bắc nghe càng là hoảng sợ. Đặc biệt là câu nói cuối cùng cô ấy vác cái bụng bầu tám tháng lớn còn là một kẻ đui ——

"Một kẻ đui còn vác thêm cái bụng bầu tám tháng lớn, có thể sờ đến cái kéo trong phòng bếp, còn có thể không bị Lục Hạ phát hiện, cô ấy còn cầm lấy nó uy hiếp tính mạng của cô ấy, thậm chí còn ép cô kia đến bên ngoài gian phòng, một đường dây dưa đến đầu bậc thang, đẩy cô kia xuống, hại cô kia mất đi đứa con, Hiểu Hiểu nhà tôi có phải là quá 'Tài giỏi' rồi sao?

" Lời nói của Dì Thủy, một câu bừng tỉnh người trong mộng.

Tiêu Sở Bắc chưa bao giờ hoài nghi tới lời nói của Lục Hạ, cô ấy nói Lục Hiểu cầm cái kéo uy hiếp cô ấy, còn đưa cô ấy đẩy xuống lầu, anh đã tin rồi.

Nhưng suy nghĩ kỹ.

Lục Hiểu vác cái bụng bầu tám tháng lớn, bình thường người phụ nữ có thai đi đường đều hành động bất tiện, huống chi cô ấy còn là một kẻ đui?

Cô ấy làm thế nào lấy được cái kéo, lại làm thế nào có thể đưa Lục Hạ cho dồn đến bên vừa đúng bên cạnh thang lầu ở ngoài gian phòng? !

Dù cho cô ấy thật sự có thể làm được, Lục Hạ thấy được, muốn chạy trốn lấy mạng, căn bản không cần cùng cô ấy dây dưa cùng một chỗ...

Nghĩ thông suốt cái này, Cả người Tiêu Sở Bắc lại toát ra mồ hôi lạnh. Giọng nói của dì Thủy vừa đúng lúc lọt vào tai của anh: " Ngươi toàn nói Hiểu Hiểu nói dối, cô ấy phạm phải một sai lầm lớn ngập trời, rồi lại còn luôn miệng ngụy biện, nhưng mà... ngươi chưa từng nghĩ tới vợ của ngươi Lục Hạ cũng biết nói dối sao?"

"Không, Lục Hạ không có nói dối với tôi."

Tiêu Sở Bắc theo thói quen lập tức phủ nhận.

Giống như là bản năng đang kháng cự nếu như Lục Hạ đã thật sự nói dối, như vậy mọi thứ mà bà ấy nói sẽ trở thành oan uổng cho Lục Hiểu.

Vậy sẽ trở thành từ đầu tới đuôi, anh đều đã hiểu lầm Lục Hiểu, Lục Hiểu mới chính là người đáng thương nhất.

Cô ấy không có cái gì sai, lại bị chính tay anh khoét đi đôi mắt, anh còn giúp lấy hung thủ nối giáo cho giặc đưa cô ấy từ trên thang lầu đẩy xuống, cuối cùng lại đưa cô ấy ném vào lửa cháy hừng hực, sống sờ sờ bị đốt cháy đến chết.

Không!

Tiêu Sở Bắc càng nghĩ thân thể lại càng lạnh, anh không thể chấp nhận mình chính là cái hung thủ hại chết Hiểu Hiểu kia!

"Tôi đều nhìn thấy, tôi tận mắt nhìn thấy ở trong trường, là Lục Hiểu đem tiểu Hạ đẩy xuống hồ nước, sau khi Lục Hạ xảy ra tai nạn xe cộ, tôi cũng từng chính mắt xác nhận qua cái camera giám sát, cô ấy đã động tay chân ở trong xe, tại bệnh viện, tôi cũng là chính mắt thấy cô ấy đem tiểu Hạ đẩy xuống thang lầu."

Chỉ có trả lời như vậy, sự bối rối trong lòng của Tiêu Sở Bắc mới có thể bình phục một ít.

Dì Thủy lại vẫn còn bình tĩnh như thế, "Ngươi xác định đúng là 'chính mắt' nhìn thấy sao? Hiểu Hiểu đã nói qua với tôi, lúc ở trong trường, là Lục Hạ lừa cô ấy đi qua đó đấy, cô kia cố ý nắm lấy tay của Lục Hiểu dây dưa không rõ với cô ấy, còn uy hiếp cô ấy nhường ngươi cho cô kia, bằng không thì liền nhảy xuống hồ nước tìm chết, Hiểu Hiểu không đáp ứng, Lục Hạ liền thật sự nhảy xuống, Hiểu Hiểu là lập tức muốn nhảy xuống cứu cô kia, nhưng mà lúc đó ngươi lại vừa đúng lúc đi qua chỗ đó, tận mắt nhìn thấy cô kia buông tay của Hiểu Hiểu ra, đợi ngươi cứu Lục Hạ lên, cô kia liền ủy khuất mà vùi vào lồng của ngươi thút thít nỉ non, oan uổng là Hiểu Hiểu đẩy cô kia xuống dưới đấy."

Nói dối... không thể nào...

Tiêu Sở Bắc không tin sự thật chân tướng là như thế này, nếu như là như vậy, Hiểu Hiểu lúc trước vì cái gì không giải thích rõ ràng với anh?

"Còn việc mà Hiểu Hiểu động tay chân trong xe của Lục Hạ, cũng là bị Lục Hạ lừa qua đó đấy, cô kia còn nói động cơ xe của mình có vấn đề nhờ Lục Hiểu Hiểu giúp cô kiểm tra xem, Lục Hạ đã tính toán kỹ cái kia góc độ đó vừa dễ dàng cho máy camera giám sát quay được hình ảnh Hiểu Hiểu mở ra mui xe ở phía trước, nên biết rằng, tai nạn xe cộ xảy ra lúc ấy, Hiểu Hiểu mới là người ngồi ở trên ghế lái xe, nếu như Hiểu Hiểu thật sự đã động tay chân với xe, chẳng lẽ cô ấy không sợ xảy ra tai nạn xe cộ, người chết đầu tiên là chính bản thân cô ấy sao? Mà Lục Hạ đâu? Bị thương nặng tới như vậy, vẫn còn có sức lực nắm lấy tay của ngươi nói cho ngươi biết 'Là Hiểu Hiểu, là Hiểu Hiểu đã động tay chân trong xe của em' ?"

Đúng vậy, lúc Lục Hạ xảy ra tai nạn xe cộ được cấp cứu vào bệnh viện, cô ấy đích thực đã nói một câu như thế với anh, vì vậy anh mới có thể đi điều xem cái máy camera giám sát, chứng kiến Lục Hiểu mở ra mui xe ở phía trước của xe Lục Hạ, liền một mực chắc chắn là cô ấy động tay chân.

" Cái 'Chính mắt' mà người cho rằng rốt cuộc có bao nhiêu thật sự là sự thật, ngươi có từng suy nghĩ kỹ không? Nếu như ngay từ đầu nói dối chính là Lục Hạ, có một ngày ngươi phát hiện thì ra Hiểu Hiểu 'Xin lỗi' cô ấy về mỗi một sự việc thật ra đều là từng một lời nói dối mà cô ấy tỉ mỉ bố trí, ngươi phải làm sao?" Tiêu Sở Bắc bị dì Thủy chất vấn đến xém chút nữa đứng không vững. Tại sao tim của anh đập đến bất an như vậy? Nó đang hoảng hốt, nó đang sợ hãi."Dì Thủy tôi biết rõ bà không thích tiểu Hạ, nhưng mà bà cũng không thể tin vào lời nói của một bên của Hiểu Hiểu."

Hắn nỗ lực phủ nhận, dì Thủy nở nụ cười, cười đến trong mắt chứa đầy nước mắt: "Nếu như tôi nói những thứ này đều là vì vu oan Lục Hạ, như vậy xin hỏi ngươi, tôi làm như vậy còn có ý nghĩa gì? Cái người thật sự chịu oan khuất đã chết rồi, cô ấy đang ở đó, ngươi nhìn không thấy sao?"

Hốc mắt của Tiêu Sở Bắc trong nháy mắt đỏ bừng. Đúng vậy. Dì Thủy không cần phải nói dối đổ oan cho Lục Hạ, bởi vì Hiểu Hiểu đã chết rồi, rút cuộc cũng không thể sống trở lại rồi...
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,022
Reaction score
123
Points
9,999
Chương 26
"Tôi chỉ mời ngươi trả cho Hiểu Hiểu một cái trong sạch, tôi không muốn nhìn thấy cô ấy cứ như vậy mà vô tội chết oan, hung thủ giết chết cô ấy vẫn còn nhởn nhơn ngoài vòng pháp luật."

"Dì Thủy, bà có phải biết rõ điều gì phải không? ! Trận đại hỏa kia, không phải bản thân Hiểu Hiểu thả, đúng không?"

Tiêu Sở Bắc kích động nắm lấy tay của bà.

Dì Thủy nhàn nhạt nhìn anh, nở nụ cười sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Nam Nam: "Đáng thương Hiểu Hiểu của tôi, không thấy được tiểu bảo bối mà cô ấy dùng hết sinh mệnh sinh hạ, tôi không có chứng cứ, không thể lung tung chỉ định, chỉ là tôi thật sự rất muốn biết, trong lúc Hiểu Hiểu bị vây trong biển lửa, Lục Hạ cô ấy đang ở nơi nào."

"Lục Hạ..."

Tiêu Sở Bắc mắt choáng váng, chẳng lẽ là... cái trận cháy chết Lục Hiểu kia chính là do Lục Hạ... thả hay sao? !

"Lục Hạ mỗi đêm đều ngủ ở bên cạnh ngươi, ngươi không chưa từng thấy qua cô ấy gặp ác mộng bao giờ sao?"

Lục Hạ đứng ở trên ban công, lẳng lặng nhìn hai người đối thoại trong vườn hoa.

Cô phảng phất từ trong miệng của dì Thủy nghe được tên của cô.

Cái bà già kia, rốt cùng đang cùng Tiêu Sở Bắc nói cái gì?

Lục Hạ theo bản năng cúi đầu sát gần, Tiêu Sở Bắc vừa đúng lúc ngẩng đầu lên thấy được cô, "Sở Bắc..."

Lục Hạ bối rối đến mức lập tức trốn vào phòng.

Cô ấy làm gì như một kẻ trộm chột dạ kẻ trộm vậy? !

Trái tim không ngừng loạn nhảy dựng lên...

——

Vào đêm, sau khi Tiêu Sở Bắc dỗ dành Nam Nam chìm vào giấc ngủ, liền quay về phòng ngủ.

Lục Hạ mặc một váy ngủ khêu gợi, từ phía sau quấn ôm lấy eo của anh, họ đã thật lâu chưa làm qua rồi.

"Sở Bắc, muốn em."

Cô lộ liễu ghé vào tai anh thở ra hơi nóng.

Dùng sức đưa ngực cọ xát lên lưng sau cường tráng của anh, anh là đàn ông, đàn ông dù sao vẫn là chịu không được sự khiêu khích.

Tiêu Sở Bắc nắm lấy hai cánh tay trần trụi của cô, Lục Hạ nở nụ cười, anh ấy muốn cô, chứng minh anh ấy còn rất là yêucô.

Nhưng không ngờ tới, "Đã muộn rồi, anh mệt rồi."

Tiêu Sở Bắc nắm lấy cánh tay của cô chỉ là vì kéo cô ra? !

Anh đi đến bên giường nằm xuống nghỉ ngơi, Lục Hạ không thuận theo và cũng không buông tha: "Sở Bắc, anh có phải vẫn còn đang giận em không có trông nom tốt Nam Nam không? !"

"Làm sao có."

"Nhưng anh cũng không đụng vào em, anh không đụng là chứng minh anh vẫn còn giận em, em cũng là lần đầu tiên trong nom em bé, em làm sao có thể đi hại một đứa bé mới có chút lớn như vậy, em cũng không phải là Lục Hiểu a."

Cô ấy lại muốn nói Lục Hiểu hại chết con của cô ấy sao? !

Không hiểu tại sao, lời nói của dì Thủy cứ ở trong đầu của Tiêu Sở Bắc quấy phá, "Vác cái bụng bầu tám tháng lớn còn là một kẻ đui, đem người ép đến bên cạnh thang lầu có phải cũng quá 'Tài giỏi' rồi sao?"

"Tiểu Hạ, em không nhất thiết phải cứ nhắc anh lại cô ấy giết chết con của chúng ta... em cũng nên từ trong cơn đau xót mất đi đứa con đi ra rồi."

Ánh mắt của Tiêu Sở Bắc là lạnh lùng như thế.

Hồi trước, chỉ cần nhắc đến chuyện của đứa con, anh đều ngoan ngoãn phục tùng với cô, mà bây giờ anh lại chán nghe rồi? !

Lục Hạ càng khẳng định hơn là dì Thủy đã nói cho anh, cái bà già kia, không lẽ là chạy tới trước mặt Tiêu Sở Bắc, nói những lời nói cô hại chết Lục Hiểu như vậy? !

"Tốt, anh muốn em đi ra, vậy anh hãy cho thêm cho em một đứa con khác đi."

Lục Hạ nhấc chân lên muốn hôn Tiêu Sở Bắc.

Người đàn ông một giây đồng hồ đều không có ngừng lại liền quay đầu ra, "Anh chê bai em?"

Trong lòng Lục Hạ lộp bộp một cái, nước mắt cứ như vậy lạch cạch rơi xuống, "Từ sau khi Lục Hiểu chết, từ khi Nam Nam đến trong nhà, anh có biết đã bao nhiêu lâu anh có nhìn kỹ em qua rồi..."

Lục Hạ ủy khuất vô cùng.

Cô vừa khóc, Tiêu Sở Bắc liền nghĩ đến cô đã từng chịu qua đủ loại tổn thương, nhưng mà...

Anh nhớ lại từng đoạn cô bị tổn thương, lại phát hiện tại sao mọi thứ đều xảy ra một cách trùng hợp như vậy?

Chỉ cần Lục Hiểu ra tay độc ác với cô, anh toàn là vừa đúng lúc trông thấy...

"Tiểu Hạ, em có từng nói dối với anh không?"

Tiêu Sở Bắc đột nhiên hỏi như vậy.

Lục Hạ chột dạ, tim đập nhanh thêm, "Dì Thủy nói bậy em với anh , đúng không?"

Lục Hạ nước mắt lại rơi xuống, trong lần này, Tiêu Sở Bắc lại không có mềm lòng. Ánh mắt của anh băng băng lãnh lãnh, "Trả lời tôi."

"Không có, em chưa bao giờ nói dối với anh cả, em đã nói rồi, em không phải là Lục Hiểu."

Đã từng, cô vừa nói Lục Hiểu, sẽ kích khởi sự hận thụ với Lục Hiểu ở dưới đáy lòng của anh.

Mà bây giờ nghe lần nữa, tại sao lòng của anh lại đau nhức như vậy? !

Nếu như cô thật sự không có nói dối với anh, trên ban công lúc anh nhìn thấy cô, cô tại sao lại phải bối rối né tránh như vậy? !

"Vào lúc Hiểu Hiểu phần hỏa tự sát, cô đang ở đâu?"

Lục Hạ mở to hai mắt nhìn, anh hoài nghi là cô phóng lửa?

Không, cô không thể thừa nhận!

"Em còn có thể ở đâu, em đang ở trong bệnh viện a..."

Tiêu Sở Bắc không có lên tiếng.

Tay anh nhẹ khẽ vuốt tới, vuốt qua khuôn mắt tương đối trắng của Lục Hạ, vào lúc Hiểu Hiểu gặp chuyện không may, cô thật sự đang ở bệnh viện sao?

Anh từng vì cô vứt bỏ Hiểu Hiểu, từng vì cô không biết ngày đêm tra tấn Hiểu Hiểu. Anh chỉ là hận Hiểu Hiểu hay ghen tị, mỗi lần đều tổn thương cô.

Anh chỉ là nhìn bộ dạng đáng thương sở sở của cô, mỗi lần đều bảo vệ cô.

Thế nhưng là anh không bao giờ hỏi qua bản thân, anh thật sự đã yêu qua cô sao? !

Lục Hạ tưởng Tiêu Sở Bắc quyến luyến như vậy chạm vào cô, nhất định lại tin tưởng cô, "Sở Bắc, xin anh đừng có như vậy giày vò em nữa, em cũng là phụ nữ, anh nhìn em xem, Lục Hiểu đã chết rồi, em mới là người cả đời đều ở bên cạnh anh a."

Đúng vậy a, Lục Hiểu chết rồi.

Hiểu Hiểu từ trong tã lót bắt đầu là không có cùng anh tách rời qua đã chết rồi...

Cho dù là cô nói dối rồi, cho dù là anh sai rồi, anh rút cuộc tìm không trở lại Hiểu Hiểu của anh rồi.

Bây giờ anh mới biết được, thì ra Hiểu Hiểu không sống lại được rồi, đó mới là điều khiến anh tuyệt vọng nhất.

Tiêu Sở Bắc nhìn vào đôi mắt của Lục Hạ, dường như đã nhìn thấy được khuôn mặt của Lục Hiểu đêm đêm xuất hiện trong mộng của anh kia, anh cười mà nói: "Anh đây không phải đang nhìn em sao? Trừ em ra, còn có ai có thể khiến cho anh nhìn em như vậy?"

"Vậy anh đụng em ——"

Lục Hạ nắm lấy vạt áo của người đàn ông lần nữa hôn lên môi của anh ấy.

Mùi nước hoa đậm đặc nhào đến, đánh thức Tiêu Sở Bắc đang chìm trong ảo giác, anh nhanh chóng né ra, cô ấy không phải Hiểu Hiểu.

Nhưng đôi mắt này lại là Hiểu Hiểu.

Nếu để cho đôi mắt của Lục Hiểu anh đi hôn một người phụ nữ khác, anh làm không được.

Tiêu Sở Bắc lui ra sau, "Em mới đẻ non, cơ thể còn cần điều trị, không cho phép nói những lời ngớ ngẩn nữa."

Lục Hạ hoàn toàn choáng váng.

Nói cái gì cô mới đẻ non, cơ thể còn chưa khỏe, cái này đều đã qua ba tháng rồi, Tiêu Sở Bắc căn bản là cố ý kiếm cớ không đụng đến cô.

Dì Thủy, đều là cái bà già ấy đang quấy rối.

Bà ấy nhất định là cùng Tiêu Sở Bắc đã nói những lời khiến anh ấy xa lánh cô, chết tiệt, cô sẽ không bỏ qua bà ấy! !

"Sở Bắc, anh thật sự muốn đối xử với em như vậy sao? Cơ thể của em đã tốt rồi, em có thể vì anh sinh con rồi... anh không nên tin những lời dì Thủy nói với anh đấy, bà ấy với Lục Hiểu giống nhau đều là nói dối tinh, bà ấy không nhìn nổi anh tốt với em, vì vậy lợi dụng anh giày vò em..."

Lục Hạ gắt gao ôm lấy Tiêu Sở Bắc, người đàn ông bất ngờ bình tĩnh, nước mắt của cô, khóc xin của cô, dường như đối với tim của anh đều đã không còn bất cứ tác dụng gì.

"Chớ suy nghĩ lung tung, dì Thủy cái gì cũng không nói với anh, đêm nay anh đi ngủ ở phòng khách, em sớm nghỉ ngơi đi."

Tiêu Sở Bắc kéo tay Lục Hạ ra, cũng không quay đầu lại đi ra gian phòng. Cửa đóng lại trong khoảnh khắc kia.

Lục Hạ cầm lấy cái đền trên đầu giường liền đập xuống đất, những mảnh vỡ bắn tung tóe gặt thủng bắp chân của cô, máu tươi chảy xuống.

Cô bấu chặt nắm tay: Lý Thu Thủy, bà khiến tôi đau, tôi sẽ khiến bà đau hơn! !
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,022
Reaction score
123
Points
9,999
Chương 27
Rạng sáng, Lục Hạ đi vào phòng em bé, Nam Nam ngủ ở trên giường em bé, dì Thủy mệt mỏi nằm vật xuống bên cạnh trên ghế sô pha.

Lục Hạ cúi đầu xuống nhìn Nam Nam, dưới ánh sáng lờ mờ, gương mặt xinh đẹp của cô giống như là lệ quỷ từ địa ngục đến.

Nam Nam phát ra tiếng nói ríu rít.

Lục Hạ ôm lấy cô bé: "Làm sao vậy, nhớ tới mẹ con rồi sao?"

Cô hỏi đứa bé trong lồng, đi tới ban công.

Dưới ban công chính là mộ bia của Lục Hiểu, mẹ của cô bé đang ở đó, nếu đi đến với mẹ cô ấy, con đường này là nhanh nhất rồi.

"Tôi dẫn con đi được không nào?"

Lục Hạ ôm Nam Nam, nhưng lại đưa hai cánh tay ra ngoài ban công, hai bàn chân nhỏ đung đưa giữa không trung, Nam Nam đột nhiên khóc lớn lên, "Mẹ con đang ở chỗ đó, xuống dưới đến với mẹ con đi."


Dì Thủy uể oải mở mắt lên, liền nhìn thấy Lục Hạ đang ôm Nam Nam hai cánh tay đang lơ lửng giữa không trung ở ngoài ban công.


"Lục Hạ, cô súc sinh! !"

Dì Thủy kinh hãi la lên lao đến, cùng lúc đó Lục Hạ buông lỏng tay ra...

"Đừng! !"

Dì Thủy bổ nhào lên ban công một phát túm lấy thân thể nhỏ đang hướng dưới tụt xuống của Nam Nam.

Bà gắt gao ôm lấy cô bé, toàn thân mạch máu đều hoảng sợ nở ra, phía dưới khoảng chừng cao mười mét, xém chút nữa... chỉ xém chút nữa Nam Nam liền sống sờ sờ ngã xuống.

"Lục Hạ, cô không phải người!"

Dì Thủy toàn thân lạnh run, như đang nhìn một con ma quỷ vậy, ôm lấy Nam Nam hướng đến phòng lùi vào.

Đứa bé bị dọa đến không hề nhẹ, khóc đến run rẩy lên...

Dì Thủy không ngừng vỗ lưng của cô bé an ủi.

Lục Hạ cứ như vậy nhìn đôi bà cháu này, biểu cảm không có một chút hoảng hốt, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo, lộ ra một luồng sát khí.

"Tôi không phải đã cảnh cáo bà rồi, dì Thủy, xen vào việc của người khác, người tốt là không có sống lâu được đâu."

Cô tiến tới gần.

"Cô muốn làm gì? !"

Dì Thủy ý thức được người phụ nữ này thật sự đã nảy lên sát tâm, ngày đó đem Nam Nam ném vào trong nước nóng cũng không phải là ngoài ý muốn gì, lúc đó, cô ấy liền muốn giết chết Nam Nam rồi.

"Lục Hạ, cô cái tội phạm giết người này, tôi phải tiễn cô vào tù."

Dì Thủy ôm Nam Nam liền hướng phòng khách của Tiêu Sở Bắc chạy, những ngày này Tiêu Sở Bắc đều tách phòng với Lục Hạ ngủ, nhưng tại sao gõ cửa như nào cũng không có người đáp lại, "Sở Bắc, Sở Bắc! ! Lục Hạ muốn giết Nam Nam, cô ấy muốn giết con gái của ngươi! !"

Lục Hạ chậm rãi từ trong phòng em bé đi ra.

Cô cứ như vậy đứng ở đằng kia, thưởng thức từng biểu cảm hoảng sợ trên khuôn mặt của dì Thủy, thật là thú vị.

Cô thật hy vọng trước khi bà ấy chết có thể giãy giụa một hồi nhiều hơn nữa.

"Dì Thủy, đừng gõ nữa, Sở Bắc nghe không thấy đâu, bố vừa rồi bệnh tim phát bệnh, đang cấp cứu ở trong bệnh viện, Sở Bắc vội vội vàng vàng chạy ra ngoài, hiện trong nhà này, không có ai cả, bà kêu bể cả cổ họng cũng không có người nghe thấy đâu."

Lục Hạ cười thật khủng khiếp.

Cô không phải kẻ đần, đương nhiên phải chọn một canh giờ đẹp để tiễn người lên đường.

Người hầu đều ở trong lầu phụ bên ngoài nghỉ ngơi, cho dù là Lý Thu Thủy thả cuống họng la, cũng sẽ không có người đến cứu bà.

"Cô đồ súc vậy cũng không bằng, hại chết Hiểu Hiểu rồi, còn muốn giết chết con gái của cô ấy."

"Ai nói đấy, trừ cái con súc sinh này, còn có bà nữa."

Trong tay Lục Hạ lộ ra một con dao găm sắc bén.

Cô đến gần tới, "Đừng..."

Dì Thủy cũng như chạy trốn, lập tức hướng dưới lầu chạy, dù sao trong tay bà còn ôm một đứa bé, Lục Hạ hai ba bước liền đuổi kịp đến, cô một phát túm lấy tóc của bà, "Lý Thu Thủy, bà muốn trốn tới nơi nào? !"

Dì Thủy hai cánh tay ôm Nam Nam, không thể phản kháng.

Nhìn thấy Lục Hạ giơ con dao lên, lập tức dùng toàn thân bảo vệ Nam Nam ở trong lồng, bà không nhìn thấy Lục Hạ nở nụ cười, cô mới không ngu xuẩn đến dùng dao giết bọn họ, vết máu mà xử lý lên là rất phiền phức.

Lục Hạ nắm lấy tóc của dì Thủy, đem đầu của bà hướng vào lan can của thang lầu đâm xuống. T

rong nháy mắt, đầu của dì Thủy đầy máu tươi...

"Súc... Súc sinh... là cô, là cô cái... súc sinh đem Hiểu Hiểu từ trên thang lầu đẩy xuống đấy, là cô hại Hiểu Hiểu sinh non, cũng là cô phóng hỏa thiêu chết Hiểu Hiểu đấy..."

Dì Thủy bi thương hướng về phía con ma quỷ táng tâm bệnh hoạn này mà gào thét.

Đều là người sắp chết rồi, cô cũng không có gì muốn che đẩy nữa.

"Đúng vậy, tôi đã đem cô ấy đẩy xuống lầu, ta còn đạp vài chân trên bụng của cô ấy, thế nhưng ai bảo cô ấy mạng lớn không chết được, vì vậy tôi chỉ còn thả thêm một mồi lửa cho cô ấy một cái giải thoát."

"Súc ——"

Dì Thủy chưa kịp mắng cô thêm một tiếng nữa, Lục Hạ túm lấy tóc dính dầy máu tươi của bà liền từ trên thang lầu đẩy xuống: "Tạm biệt nha, dì Thủy tốt của tôi..."

Dì Thủy từ trên bậc thang cao mười mét té xuống, bà ấy kêu lên thật thê thảm.

Đứa bé trong lồng không ngừng khóc lớn, Lục Hạ đứng ở đằng kia, không thôi được nụ cười bên khóe miệng: Tốt quá, vật chướng mắt cuối cùng đều chết sạch rồi!
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,022
Reaction score
123
Points
9,999
Chương 28
Lục Hạ từng bậc đi xuống thang lầu.

Phần đầu của dì Thủy đụng vào góc nhọn của đầu bậc thang, máu tươi như nước chảy nhanh chóng nhuộm đỏ sàn nhà màu trắng.

Đứa bé trong lồng bà ấy đột nhiên cũng dừng khóc rồi, đã té chết rồi sao? !

Lục Hạ ngồi xổm người xuống đẩy tay của bà ấy ra, người phụ nữ này lại vẫn còn gắt gao ôm đứa bé, một đôi mắt nhuộm máu đột nhiên mở lên: "Cô cái con ma quỷ này, cô cũng không nằm thấy ác mộng sao? ! Tôi thành mà rồi, nhất định sẽ không bỏ qua cô!"

Lục Hạ hai tay run rẩy một cái. Bà già hồ đồ ngu xuẩn không linh thông này!

"Vậy bà liền nhanh đi chết đi!"

Lục Hạ giơ con dao trong tay lên, cửa chính lại trong lúc này bị người mạnh đẩy ra ——

Tiêu Sở Bắc... ?

Lục Hạ với tốc độ nhanh nhất vứt đi con dao trong tay, cô té nhào vào cơ thể của dì Thủy khóc to tiếng lên: "Sở Bắc, Sở Bắc! Anh mau xem dì Thủy, bà ấy từ trên thang lầu ngã xuống, em không thể giữ được bà ấy, làm sao bây giờ... bà ấy ra rất nhiều máu... bây giờ nên làm sao?"

Lục Hạ một bên kêu khóc, một bên âm thầm bóp cổ của dì Thủy không cho bà ấy nói chuyện.

Dì Thủy thật sự là bị thương quá nặng, thở không nên hơi liền ngất đi...

Toàn cảnh máu tươi nhuộm đỏ mắt của Tiêu Sở Bắc, anh bước nhanh xông lại, vừa muốn ẫm dì Thủy lên liền nhìn thấy lồng ngực của bà đang ôm Nam Nam, anh bế Nam Nam lên trước, trợ lý Lâm đi theo sau lưng liền theo ẫm dì Thủy lên, "Đi bệnh viện, lập tức đi bệnh viện!"

——

Qua cấp cứu, Nam Nam như kỳ tích chỉ bị thương nhẹ.

Còn dì Thủy tuy nhặt lại được một mạng, nhưng là vì não xuất huyết, lâm vào trong tình trạng hôn mê.

Bác sĩ nói tình trạng không khá lạc quan, không phải là không có khá năng thức tỉnh, chỉ là hy vọng cực kỳ nhỏ bé.

Rất có thể cứ như vậy mà cả đời nằm ở trên giường bệnh...

Tiêu Sở Bắc đứng ở ngoài phòng bệnh gia hộ, nhìn dì Thủy đã trở thành người sống thực vật, tại sao một khi anh không ở nhà liền sẽ xảy ra chuyện đáng sợ như vậy? !

Anh truy vấn Lục Hạ dì Thủy tại sao lại từ trên thang lầu té xuống.

Cô không ngừng khóc, như bị dọa tới không nhẹ, "Em mơ mơ màng màng bị tiếng khóc của Nam Nam làm tỉnh, em đi ra khỏi phòng liền nhìn thấy dì Thủy ôm đứa bé đi xuống lầu, em nghĩ bà ấy hẳn là đi cho Nam Nam pha sữa bột... em hỏi bà ấy có muốn em giúp không, bà ấy không cho, bản thân đi rất gấp, không có chú ý tới bậc thang ở dưới chân trượt xuống, em tiến lên muốn nắm lấy bà ấy, nhưng mà... xin lỗi... em không thể nắm được bà ấy lại... xin lỗi... Sở Bắc... em lẽ ra phải chạy nhanh hơn chút nữa... như vậy dì Thủy sẽ không trở thành bộ dạng như vậy rồi..."

Lục Hạ một bên khóc một bên nghẹn ngào.

Mặc cho ai nhìn vào đều không nghi ngờ cô mới là hung thủ giết người.

Tiêu Sở Bắc một hồi lâu cũng không nói gì, chờ tới Lục Hạ chậm rãi nhấc cặp mặt bị khóc đến đỏ lên, anh nhìn vào cô: "Dì Thủy ở trên đường nhắc lấy tên của cô suốt..."

Lục Hạ chột dạ đến nổi ánh mắt lay động.

"Dì Thủy nhất định rất hận em không thể nắm lấy bà ấy, xin lỗi... dì Thủy... nếu như bà cho tôi giúp bà, bà cũng không té xuống lầu..."

Lục Hạ bụm mặt khóc lớn, con mắt trốn ở trong lòng bàn tay lại hung ác tới sợ người.

Chuyện gì vậy? !

Cô rõ ràng suốt đường ở trên xe, cô không hề nghe thấy Lý Thu Thủy nói ra một lời nào, chẳng lẽ là cô quá mức hồi hộp, không nghe thấy cái bà già kia đối với Tiêu Sở Bắc nói ra sự tình chân tướng? !

Sự thật, dì Thủy đã sớm hôn mê ở trên xe rồi, bà ấy một chữ cũng không nói qua...

Tiêu Sở Bắc nhìn Lục Hạ, trong nháy mắt, rất nhanh từ trong hoảng hốt lo sợ khôi phục lại sắc tố bình tĩnh.

Cô rõ ràng trông nhìn chột dạ như thế, rồi lại khóc đến chân thật như vậy ——

Tiêu Sở Bắc giật mình cảm thấy người phụ nữ này cho tới bây giờ cũng không phải Lục Hạ kia mà anh quen biết.

Cô ấy như khoác một lớp da người giả nhân giả nghĩa, mà phía dưới của lớp da người có phải là một con ma quỷ táng tâm bệnh hoạn không.
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,022
Reaction score
123
Points
9,999
Chương 29
Tiêu Sở Bắc một mình đơn độc ngồi ở trong thư phòng đen kịt, chỉ có máy tính xách tay đang lóe lên ở trên bàn.

Khoảng cách dì Thủy gặp chuyện không may cũng đã qua đi một tháng.

Trên màn hình đang tại chiếu băng thu hình giám sát mặt đường mà trợ lý Lâm giao tới.

Thời gian đúng vào ngày căn hộ của Hiểu Hiểu xảy ra đám cháy lớn.

Trong màn hình, ở không xa đám cháy lớn rần rần đó đang thiêu đốt cái tòa nhà trọ thấp bé ấy, ánh lửa từ trong một cửa sổ nào đó ở lầu hai tán phát ra...

Hiểu Hiểu... Hiểu Hiểu cảu anh đang ở ngay chỗ đó... lửa cháy lớn tới như vậy, cảnh sát chữa cháy vậy mà lại trễ tới cỡ 15 phút mới đến.

Trong đầu của Tiêu Sở Bắc đều là hình dáng của Hiểu Hiểu ngã vào trong biển lửa, đau khổ cầu cứu...

Cuối cùng vẫn còn không thể kịp đến... anh từng lần một phát lại, mỗi một lần ngực lại càng đau đớn thêm, cho đến khi anh chú ý tới trên màn hình có một bóng đen một chớp một lóe ở trong góc.

Anh nhấn nút tạm ngừng, người phụ nữ đứng ở đầu phố kia là ai? !

Tiêu Sở Bắc phóng to hình ảnh... lại phóng to hình ảnh nữa... đột nhiên một đôi mắt đỏ sưng ánh bỗng trợn to ——

Cô ấy là Lục... Lục Hạ? !

Người phụ nữ đang mặc áo khoác dài đang đội mũ màu đen, gần như đem cả khuôn mặt đều che chắn lại...

Cho dù hình ảnh mơ hồ, nhưng Tiêu Sở Bắc cũng một mắt là nhận ra được, cô ấy chính là Lục Hạ...

"Vào lúc Hiểu Hiểu phần hỏa tự sát, cô đang ở đâu?"

"Em còn có thể ở đâu, em đang ở trong bệnh viện a..."

Cô ấy nói cô ấy ở bệnh viện.

Ngực của Tiêu Sở Bắc bị hung hãn đốn đau một cái, "Ngươi luôn nói Hiểu Hiểu nói dối, cô ấy phạm phải một sai lầm lớn ngập trời, rồi lại còn luôn miệng ngụy biện, nhưng... ngươi liền không nghĩ tới vợ của ngươi Lục Hạ cô ấy cũng biết nói dối sao?"

Lục Hạ cô ấy... cũng biết nói dối... đúng vậy, cô ấy đã cho anh lời nói dối lớn tày trời! !

——

Khi trợ lý Lâm đi vào thư phòng mở đèn lên, liền nhìn thấy Tiêu Sở Bắc hai mắt đỏ bừng, nước mắt đầy mặt.

Hắn dường như lại nhìn thấy Tiêu Sở Bắc phát điện lên ôm lấy thi thể của Lục Hiểu.

"Tiêu tổng..."

Vào những ngày trước khi dì Thủy xảy ra chuyện, Tiêu Sở Bắc đã sai hắn đi điều tra tất cả các camera giám sát mặt đường vào ngày mà phu nhân xảy ra chuyện.

Không biết làm sao vào thời đoạn xảy ra chuyện, mấy cái camera giám sát mặt đường ở xung quanh nhà trọ lại đồng thời đều xảy ra trục trặc, chỉ có ở cái camera giám sát cách hai cái đầu phố ấy lấy được băng thu hình.


Trong băng thu hình đang ghi thu lại toàn bộ quá trình của đám cháy lớn, lúc hắn giao tới cho Tiêu Sở Bắc, chỉ sợ ngài ấy nhìn thấy lại lâm vào sự đau thương.


"... Điều tra được chưa?"

Giọng nói của Tiêu Sở Bắc là khàn khàn, bởi vì trong lòng có tiếng nói đang lần lượt chửi rửa anh, anh phạm phải một sai lầm vô cùng vô cùng lớn.

"Vâng, di vật mà cảnh sát ở hiện trường lục soát được, tôi đã mang về rồi."

Trợ lý Lâm từ trong túi lấy ra một vật đặt lên bàn.

"Hộp quẹt..."

Tiêu Sở Bắc từ trên bàn cầm qua hộp quẹt bị lửa đốt đen cái vỏ bên ngoài, trợ lý Lâm nói cho anh biết bên cảnh sát nói cái này là vật đốt dẫn phát hoả hoạn. Hiểu Hiểu chính là dùng cái này đốt lên đám lửa? !

Không, Tiêu Sở Bắc từ một góc lờ mờ ở phía trên phát hiện hộp quẹt này, lại là là quà sinh nhật mà hồi trước Hiểu Hiểu tặng anh? !

Anh còn nhớ rõ cô ấy tặng anh là vì muốn anh cai hút thuốc lá, "Nè, tặng anh cái hộp quẹt này, nhìn thấy nó, anh liền sẽ nghĩ tới em, nghĩ đến em, anh liền ngoan ngoãn đưa điếu thuốc từ trên miệng anh bỏ vào lại trong hộp thuốc."

Hiểu Hiểu...

Cô ấy cười nói xong, còn nhón chân lên hôn lên khóe môi của anh một cái, chết tiệt, Tiêu Sở Bắc một phát nắm chặt cái hộp quẹt, cái hộp quẹt này luôn được để bên cạnh anh, bởi vì Lục Hạ biết đây là quà mà Hiểu Hiểu tặng cho anh, vì vậy đã bị cô ấy ném qua một bên...

Là Lục Hạ, cái người sau cùng cầm lấy cái hộp quẹt là cô ấy! !

——

Vậy là cô ấy phóng lửa? !

Là cô ấy đốt chết Lục Hiểu? !

Tiêu Sở Bắc đột nhiên toàn thân lạnh buốt, trong đầu chỉ có gương mặt tái nhợt của Lục Hiểu nằm ở trên giường bệnh, cô ấy nói: "Tại sao chỉ có lời của Lục Hạ nói, anh chưa bao giờ nghi ngờ?"

"Cô ấy thật sự không biết nói dối sao? Tiêu Sở Bắc, có muốn tôi nói cho anh biết một bí mật không?"

"Tôi chưa từng cầm cái kéo uy hiếp Lục Hạ yêu nhất của anh, là cô ấy tự tìm tới tận cửa rồi xông vào phòng của tôi, từng bước một đem tôi ép đến bên cạnh thang lầu, lại dùng tay của cô ấy đem tôi đẩy xuống lầu, một cước một cước hung hãn giẫm lên trên bụng của tôi, trước khi tôi ngã vào vũng máu, chính miệng ấy nói cho tôi biết, mắt của cô ấy chưa từng bị mù qua, cô ấy cũng chưa từng bị hôn mê, tất cả mọi điều đều là cô ấy mua chuộc viện trưởng làm một tuồng kịch, anh tin không?"

Tiêu Sở Bắc đau đớn không chịu nổi đột nhiên nắm chắc ngực của anh.

Trái tim của anh đau quá!

Hiểu Hiểu, đừng nói nữa, xin em đừng nói nữa! !

Tiêu Sở Bắc một đấm đập vào đồ gạt tàn ở trên bàn, gạt tàn lúc này vỡ thành hai đoạn, mảnh vỡ đâm vào lòng bàn tay của người đàn ông, máu tươi đầm đìa.

"Tiêu tổng, vết thương của ngài ——"

"Đừng quản tôi, con mẹ nó đúng là đồ ngu xuẩn!"

Trợ lý Lâm cầm lấy băng gạc đưa tới cho Tiêu Sở Bắc cầm máu, anh gầm thét vung băng gạc ra.

Đáng đời anh đau, cho dù anh đau cũng không thể đổi lại mạng sống của Hiểu Hiểu.

Mẹ nó anh đúng là cái thằng đần ngu xuẩn nhất không có thuốc nhất ở trên đời này.

Anh rốt cuộc đều đã rõ ràng. Là anh bị người phụ nữ kia lường gạt một lần lại một lần.

Tất cả lời nói dối tựa như từng mảnh ghép rơi lả tả được gom góp lại —— sự thật chân tướng lại là nhiều năm như vậy, anh đều hận sai người rồi, Hiểu Hiểu vô tội một lần lại một lần trở thành người chịu thay tội cho người khác... Lục Hạ... Lục Hạ... ! !

Mắt của cô ấy không bị mù, nhưng anh lại khoét đi mắt của Hiểu Hiểu cho cô ấy, dì Thủy mắng đúng, anh chính là đồ cả cầm thú cũng không, là súc sinh nên xuống địa ngục! !

Tiêu Sở Bắc dùng cái tay bị thương từng đấm một đánh vào góc bàn, trong ký ức anh trách oan từng cái trùng hợp của Hiểu Hiểu đều là một tay của Lục Hạ sắp đặt kỹ càng sắp đặt.

Mẹ nó, anh đã đều đối với Lục Hiểu làm bao nhiêu chuyện ngu xuẩn cầm thú cũng không bằng? !

Là cô ấy hại chết Hiểu Hiểu, là cô ấy lần lượt hãm hại Hiểu Hiểu ——

Từ trước tới giờ đều là cô ấy!

Mà anh lại ngu xuẩn tới mức bị cô ấy lợi dụng suốt, từng bước một đem Hiểu Hiểu ép tới đường cùng.

Tiêu Sở Bắc không cách nào tha thứ bản thân, anh bỗng nhiên lại liên tưởng đến...

Nam Nam, người phụ nữ kia còn đưa bàn tay độc hướng tới Nam Nam của anh?

Nam Nam lần đó bị nước nóng làm phỏng, còn dì Thủy tại sao lại ôm Nam Nam té lầu?

Bác sĩ nói cho anh biết, trên trán của dì Thủy còn có một vết thương do va đập, không phải là do té xuống lầu tạo thành...

Chẳng lẽ cô ấy muốn giết chết Nam Nam, dì Thủy vì bảo vệ đứa bé mới bị té xuống lầu? !

Ý nghĩ này khiến cho Tiêu Sở Bắc cả người phẫn nộ đến mức không ngừng run rẩy, máu tươi giàn giụa trên nắm tay được nắm thật chặt.

"Lập tức cho tôi đem người đàn ông kia áp giải đến trước mặt của tôi! !"

Đáy mắt của người đàn ông tóe ra ánh mắt lạnh khiếp người.

Anh sẽ không bỏ qua đôi cẩu nam nữ kia, khoản máu nợ này, anh muốn nợ máu máu trả!

"Vâng."

Trợ lý Lâm biết rõ Tiêu Sở Bắc nói tới ai, là viện trưởng của bệnh viện, sau khi Lục Hạ tai nạn xe cộ bị hôn mê, ông ấy luôn chú tâm trông nom cô ấy...

——

Lục Hạ đứng ở tiền đình nhận được một cuộc điện thoại.

Điện thoại là viện trưởng của bệnh viện gọi tới, ông ấy nói cho cô biết, ông ấy nhận được tin đồn là Tiêu Sở Bắc đang điều tra tất cả ghi chép khám và chữa bệnh sau khi tai nạn xe cộ của cô.

"Ngài Tiêu chỉ cần tiếp tục điều tra nữa là sẽ biết được các ghi chép khám và chữa bệnh liên quan tới cô đều là giả, Lục tiểu thư, cô lúc trước đáp ứng với tôi, chuyện này tuyệt đối sẽ không xảy ra sai lầm, hiện tại đã xảy ra chuyện, cô phải chịu toàn bộ trách nhiệm, nếu như cô ngăn ngài ấy lại không được, vậy tiếp tục điều tra, tra đến trên đầu tôi, cô cũng không thoát khỏi liên quan!"

Nên ông ấy đây là đang uy hiếp cô sao? !

Viện trưởng hiển nhiên là sợ rồi, thế lực và thủ đoạn của Tiêu Sở Bắc ở Tân Thành, trong lòng của ông đều biết.

Nếu cho ngài ấy biết chuyện ông và Lục Hạ liên kết với nhau nói dối oan nói Lục Hạ bị mù là giả, họ còn liên kết với nhau khoét đi mắt của vơ ngài ấy, Tiêu Sở Bắc chắc chắn sẽ không buông tha ông!

"Ông vội cái gì? Hiện tại tra đến trên đầu ông rồi sao? Nếu ông thật sự hồi hộp như vậy, một giờ về sau, chúng ta gặp ở chỗ cũ."

Lục Hạ đùng cái cúp đi điện thoại.

Cô quay đầu lại nhìn thoáng qua một gian phòng nào đó ở lầu hai.

Từ sau khi Lý Thu Thủy hôn mê trở thành người thực vật, Tiêu Sở Bắc liền đối với cô càng thêm lạnh lùng, anh còn đem Nam Nam giao cho mẹ anh trông nom thay.

Thì ra anh ấy luôn bận ở sau lưng điều tra cô?

Tiêu Sở Bắc cuối cùng đã biết được bao nhiêu?

Đã biết được năm đó cô đổ oan cho Lục Hiểu đem cô đẩy xuống hồ nước hay sao?

Đã biết được trận tai nạn xe cộ kia thật ra là do cô một tay sắp đặt hay sao?

Đã biết được mắt của cô vốn dĩ là không bị mù, nhưng lại uổng công khoét đi mắt của Lục Hiểu hay sao?

Hay hoặc là anh còn biết được là cô đem Lục Hiểu đẩy xuống lầu, giẫm lên trên bụng của cô ấy, hại cô ấy xém chút nữa mất đi tử cung, chết đi đứa con?

Hay là... trận cháy lớn kia là do chính tay cô phóng, cô trơ mắt nhìn đám cháy lớn thiêu chết Lục Hiểu, anh ấy cũng biết rồi? !

Ha ha... Ha ha a...

Đúng rồi, cô còn xém chút nữa giết chết con nghiệt súc mà Lục Hiểu đã sinh hạ.

Lục Hạ đột nhiên liền cười lên, thì ra những năm này cô đối với Lục Hiểu phạm phải tội ác lại nhiều như vậy?

Nhiều đến nổi bản thân cô đều xém chút nữa nhớ không hết...

Tiêu Sở Bắc, cho dù anh cũng biết thì đã có sao? !

Lục Hạ càn rỡ mà cười, mỗi một sự việc cô đối với Lục Hiểu làm đều cẩn thận, tay chân xử lý phải vô cùng sạch sẽ, cô sẽ không rớt xuống một cái nhược điểm gì.

Ngoại trừ một người...

Lục Hạ cúi đầu nhìn cái cuộc ghi lại điện thoại vừa mới cúp trên điện thoại di động ấy.

Đúng.

Trên đời này có một thứ gọi là chết không có đối chứng.

Chỉ cần không còn người nhiều chuyện nữa, như vậy Tiêu Sở Bắc vĩnh viễn đều không thể định tội cô, anh ấy rất nhanh lại sẽ tin tưởng cô là vô tội, một lần nữa trở lại bên cạnh của cô...
 

Bình luận facebook

Top Bottom