Mưa... hay nước mắt...

Thảo luận trong 'Truyện Việt' bắt đầu bởi FellTheBeat, 30/12/15.

  1. FellTheBeat

    FellTheBeat Gió

    Bài viết:
    436
    Đã được thích:
    140
    Điểm thành tích:
    43
    Trong chúng ta, có bao nhiêu người tin vào hai từ "định mệnh"?



    Tôi - một thằng con trai hai mươi mốt tuổi, trải qua vô số cuộc tình, chưa bao giờ tin vào chuyện vớ vẩn này. Thích thì đến, chán thì đi, chẳng ai níu kéo hay thay đổi tôi được. Định mệnh sao? Cười khẩy một cái nhé, số phận tôi là do tôi tự quyết định mà thôi.



    Bật mí một chút, tôi là kẻ vô thần. Tôi không tin vào thần thánh, ma quỷ hay bất kỳ thứ gì thuộc diện siêu nhiên tồn tại trên đời này.



    Nhưng có một ngày, tôi buộc phải tin vào điều đó...



    Bạn hiểu thế nào là định mệnh, là số phận không?



    Nói sao nhỉ, định mệnh là rất nhiều sự trùng hợp gặp nhau tại một điểm nối.



    Giống như bạn vào buổi sáng luôn ngủ đến trưa, không bao giờ bước chân ra đường. Bỗng nhiên hôm đó, bạn nằm mơ gặp ác mộng khiến giật mình tỉnh dậy, không thể ngủ tiếp. Trằn trọc một lúc, bạn quyết định xuống nhà nấu một gói mì tôm thì phát hiện ra ai đã ăn sạch. Bạn bực dọc dắt xe ra đường ăn sáng thì lại bị bể bánh.



    Bạn đi loanh quanh tìm tiệm vá mất cả giờ, đến 8h 20p 15s đi vào quán phở thì tình cờ va vào một bà cụ bán vé số. Bạn thương tình mua giúp bà cụ mấy tấm, và chiều hôm đó bạn trúng độc đắc. Người ngoài nhìn vào sẽ bảo rằng bạn may mắn, chỉ riêng bạn biết đó chính là số phận, là định mệnh xui khiến giúp bạn đạt được vận may ấy.



    Vì giả như sáng đó, bạn không gặp ác mộng, nhà bạn không hết thức ăn, xe bạn không bể bánh, bạn không đến quán phở đúng 8h 20p 15s, bạn không va vào bà cụ, và bạn không có lòng hảo tâm thì bạn sẽ chẳng bao giờ trúng số.



    Đấy là còn chưa kể đến bà cụ kia, chắc chắn bà đã trải qua một chuỗi rất nhiều chuyện trùng hợp để đem đến may mắn cho bạn. Và đương nhiên, có hàng trăm, hàng nghìn người khác cũng do điều gì đó xui khiến đã tác động lên số phận của bà cụ.



    Vậy đấy, trong cuộc sống này, đôi khi một sự việc rất nhỏ lại là kết quả của một cơ số khổng lồ những chuyện trùng hợp chồng chất, đan xen lên nhau mà thành.



    Đó chính là định mệnh đấy!



    Và đã là định mệnh, trò chơi của số phận thì bạn chẳng bao giờ kháng cự được, chỉ có thể xuôi theo thôi.



    Trong tình cảm, hai từ "định mệnh" luôn được rất nhiều người lôi ra để làm lý do khởi đầu cho một mối quan hệ, cũng như để chấm dứt một cuộc tình lằng nhằng.



    Mỗi ngày, khi bạn ra khỏi nhà, dạo qua những con phố thì cũng đồng nghĩa với việc bạn đang tìm kiếm "định mệnh", tìm kiếm một nửa mà số phận đã sắp đặt sẵn cho bạn.



    Bạn may mắn đi vào một con đường sáng. Bạn sẽ có một mối quan hệ tuyệt vời và có hậu.



    Bạn đen đủi đi vào ngõ tối. Bạn sẽ gặp một con đường cùng, không có lối thoát.



    Tất nhiên là "sáng" và "tối" ở đây đều nằm ở nghĩa bóng nhé.



    Tôi chẳng khác bạn. Tôi cũng có số phận sắp đặt cho riêng mình.



    Nhưng khác với phần lớn mọi người, định mệnh đã xen vào cuộc sống của tôi từ lúc còn rất nhỏ.



    Đây là một hành trình dài...
     
    Tĩnh Hạ thích bài này.
  2. FellTheBeat

    FellTheBeat Gió

    Bài viết:
    436
    Đã được thích:
    140
    Điểm thành tích:
    43

    Chap 1

    - Này, Bi đang làm gì đó?



    Đang loay hoay trang trí cho chiếc xe hơi đồ chơi màu vàng chóe một ít cây lá, tôi nghe gọi liền giật mình quay đầu lại.



    Cô bạn Nana đang đứng phía sau, tay cầm cây kem socola nhâm nhi, đôi mắt to tròn nhìn tôi dò hỏi.



    - Trang trí lại xe hơi để chút nữa rước dâu chứ chi. - Tôi đáp, mắt nhìn lom lom cây kem ngon lành trên tay Nana.



    - Đẹp ghê há! - Nana cười toe toét, khoe mấy cái răng sún nhưng trong mắt tôi lại rất duyên.



    Rồi nhận ra ánh mắt "đói khát" của tôi, Nana hào phóng đưa cây kem ra:



    - Bi ăn không?



    - Có một cây sao ăn đủ? - Tôi nuốt nước bọt đánh ực, tham lam hỏi.



    - Bi ăn hết đi, Nana ớn rồi!



    Nana nhét cây kem mát lạnh vào tay tôi, nụ cười răng sún càng thêm rạng rỡ.



    Tôi ngó quanh, không thấy ai thì cầm cây kem ngay, đưa vào miệng cắn một phát hơn phần tư.



    - Kem ngon ghê! - Tôi suýt xoa, tranh thủ thời gian quất sạch cây kem chỉ trong vài giây, sau đó đưa tay áo chùi chùi chút kem còn dính ngay mép.



    - Hi hi...!!



    Nana cười khúc khích, ánh mắt tinh nghịch nhìn tôi, cái mỏ hơi chu ra. Cô bé luôn chọc ghẹo thói tham ăn tục uống của tôi.



    Biết sao được. Nhà tôi rất nghèo, ba mẹ làm việc quần quật cả ngày nhưng gia đình vẫn luôn trong cảnh đói ăn. May mà ba mẹ chỉ sinh một mình tôi, nếu có thêm đứa em nào nữa chắc tôi còn tham ăn hơn bây giờ.



    Nhà nghèo thiếu thốn nhưng ba mẹ quản giáo tôi rất nghiêm, không bao giờ cho phép nhận quà bánh của bất cứ ai. Nhất là từ Nana, cô bạn hàng xóm tốt bụng luôn cho tôi bánh trái.



    Có lần, tôi lén ăn ké ổi của Nana, bị mẹ phát hiện lôi ngay về nhà cho một trận, chẳng những vậy còn cấm cửa mấy ngày liền, không cho tôi bước chân ra khỏi nhà.



    Từ hôm đó, tôi cạch đến già, chẳng dám ăn gì của Nana nữa. Nhưng bữa nay trời nóng bức, cây kem thì mát lạnh, ngon lành quá thể, rốt cục tôi không kiềm được sự thèm thuồng của bản thân. Sau khi ăn xong mới thấy sợ, mắt dáo dác nhìn tới lui sợ bị ba mẹ phát hiện thì chết đòn.



    - Đừng lo! Nana không thấy cô chú nên mới đưa kem cho Bi đó. - Nana nháy nháy mắt, chẳng biết đang an ủi hay chọc quê tôi nữa.



    Tôi gãi gãi đầu, giả vờ chú tâm vào chiếc xe đồ chơi để khỏa lấp sự xấu hổ.



    - Sắp xong chưa? - Ngồi nhìn tôi bày trò một lúc, Nana hỏi.



    - Chưa đâu, chắc chiều tối mới xong. - Tôi đáp, vô cùng tập trung vào công việc.



    - Lâu quá vậy! Giờ đó Nana phải học bài rồi, không chơi được. - Nana dẩu môi ra, phụng phịu.



    - Thì mai chơi cũng được mà? Có vậy cũng thắc mắc! - Tôi bực dọc gắt.



    Nãy giờ loay hoay gắn bông gắn hoa cho chiếc xe nhưng cứ bị rớt lên rớt xuống, tôi đang bực mình mà Nana cứ lải nhải bên tai.



    - Bi hứa rồi đó nghen! Mai nhớ qua rước Nana đó, mà quên nữa, trưa mai Nana mới đi học về.



    - Vậy thì trưa mai. - Tôi đáp nhanh cho xong.



    Nhắc tới nhắc lui mấy lần, chờ tôi đồng ý hứa hẹn thì Nana mới chịu tung tăng đi về.



    Nhà Nana nằm ở đầu xóm, căn nhà lầu bốn tầng màu xanh cốm nổi bật, giàu nhất xóm tôi. Còn nhà tôi thì ở tận cuối xóm, thuộc vào diện nghèo nhất, nhà tranh vách đất. Mỗi khi trời mưa thì mái nhà dột cứ như đang tắm mưa, ba mẹ tôi phải lấy xô chậu hứng nước nhỏ giọt khắp nơi.



    Nhà tôi nghèo nên bị những người trong xóm khinh thường, chẳng ai ngó ngàng tới. Sự ghét lây đó chuyển cả sang tôi, trong xóm chỉ mỗi mình Nana chịu chơi với tôi, còn những đứa trẻ khác cứ thấy tôi là xua đuổi.



    Tính tôi khá hiền lành, nhưng lại có tật dễ nổi cáu. Trong khi Nana rất nhút nhát, hay khóc nhè, lại còn nói nhiều, nên lắm lúc bị tôi nạt cho khóc chạy về nhà.



    Được cái Nana không giận lâu, qua hôm sau thấy tôi thì lại lân la tới gần rụt rè hỏi vài câu, sau đó huề cả làng, lại chơi đủ trò. Cuối buổi vui chơi luôn là kịch bản của ngày hôm trước lặp lại, Nana vừa chạy về nhà vừa khóc. Bỏ lại tôi ngồi bực bội, bực cả mình lẫn Nana.



    Chẳng hiểu sao tôi cứ thích ăn hiếp Nana thế không biết. Còn Nana nữa, cũng thật là... nói quá nhiều.



    Hôm nay là một ngoại lệ, Nana vui vẻ đi về mà không khóc là vì cô bé tranh thủ về sớm, trước khi tôi đổ cộc.



    Trò chơi mà tôi và Nana thích nhất là cô dâu chú rể. Đáng lẽ chơi trò này phải có hai họ nhà trai và gái, nhưng do trong xóm chẳng ai thèm chơi với tôi nên đám cưới luôn diễn ra mà chỉ có mỗi cô dâu xinh xắn và chú rể mặt mũi lem luốc, ốm nhách ốm nhom.



    Điều tôi tự hào nhất là Nana chỉ chịu làm cô dâu khi tôi đóng vai chú rể. Còn lại, với những đứa trẻ khác thì Nana không thèm chơi trò này. Đây cũng là lý do bọn chúng rất ghét tôi, ghét cay ghét đắng, thi thoảng hè nhau đánh cho tôi một trận ê ẩm mình mẩy.



    Mỗi lần như vậy, Nana vừa khóc mếu máo vừa nài nỉ bọn nó tha cho tôi. Trong khi tôi thì lì lợm, im thin thít ăn đòn, chứ nhất định không thèm xin xỏ.



    Chiếc xe hơi đồ chơi màu vàng hay dùng để "rước dâu" này là tài sản quý giá nhất của tôi. Ba mẹ vừa tặng cho tôi nhân dịp sinh nhật lần thứ năm cách đây mấy tuần. Và tôi, tuy hay bắt nạt Nana nhưng rất hào phóng cho cô bé ngồi lên, ngoài ra bất cứ đứa nào đụng vào đừng hòng tôi để yên.



    Nana đi về lâu rồi, tôi vẫn còn ngồi cặm cụi dán dán, cột cột mấy bông hoa cây lá lên xe, đến tận tối mịt mới xong. Lòng nhủ thầm ngày mai sẽ cho Nana một bất ngờ với chiếc xe hoa mà theo tôi là rất lộng lẫy.



    Nhưng lời hứa của tôi với Nana mãi mãi không thực hiện được.



    Tối đó, khi về nhà tôi nghe ba mẹ bàn với nhau chuyện chuyển nhà đi nơi khác.



    Ông bà nội tôi vốn rất giàu, và ba tôi từng là một công tử thứ thiệt nhưng vì yêu và cưới mẹ tôi, bất chấp ông bà phản đối nên bị đuổi khỏi nhà. Giờ nghe ba tôi nói là ông bà đã chấp nhận tha thứ cho ba, muốn ba đưa mẹ và tôi về lại gia đình sinh sống. Ông bà nội còn hứa sẽ cho tiền làm ăn.



    Nghe lỏm được câu chuyện, tôi rất vui mừng, nhưng cũng thấy buồn buồn mà không rõ nguyên do.



    Đêm đó, tôi lên cơn sốt, chẳng biết trời trăng gì nữa. Qua hôm sau, tôi vẫn li bì mê man trên giường nhưng cảm giác mơ hồ mình đang được đưa đi.



    Đến mấy ngày sau, khi tôi tỉnh táo lại thì mới nhận ra gia đình tôi đã chuyển đến nhà ông bà nội sinh sống. Nơi này cách khu xóm cũ tôi cư ngụ tận ba mươi cây số. Đi mà không kịp chào hỏi Nana, nhưng với một đứa trẻ mới năm tuổi như tôi, quãng đường này quá lớn để vượt qua.



    Những ngày kế tiếp, tôi cứ ra vào trong trạng thái ngẩn ngơ, muốn gặp Nana mà không biết làm thế nào. Tôi cũng không dám hỏi ba mẹ, hai người được ông bà nội cho tiền làm ăn nên bận rộn cả ngày, đâu có thời gian để ý đến tâm trạng của một thằng nhóc.



    Thời gian sau đó, tôi làm quen với lũ trẻ hàng xóm mới. Nhà ông bà nội giàu có, xây hẳn mấy căn nhà lầu cạnh nhau, vườn rộng rãi thoáng mát, đầy cây trái. Lũ trẻ con hàng xóm thấy tôi thì đứa nào cũng nịnh nọt, mong mỏi được tôi cho vài trái ổi, trái xoài ăn. Tôi muốn gì được đó, nói sao bọn nó nghe vậy.



    Trí nhớ ngây thơ của trẻ con thì được bao lâu. Chưa đầy tuần lễ, tôi đã quên béng Nana là ai, và có lẽ cô bé cũng thế.



    Khi lên cấp hai, một lần tình cờ đi chơi ngang xóm cũ, tôi có vào tìm nhưng gia đình Nana đã dọn đi từ lâu rồi. Ngôi nhà lầu bốn tầng màu xanh cốm cũng bị dở bỏ, người ta xây lên căn hộ khác bề thế, khang trang hơn.



    Về sau, thỉnh thoảng suy nghĩ vớ vẩn một mình, tôi cũng nhớ đến Nana. Nhưng ký ức ngày càng mờ dần cho đến khi tan biến, ẩn sâu vào một góc kín phủ đầy bụi nào đó trong tâm hồn.







    o0o









    Thời gian trôi nhanh, cuộc sống gia đình tôi từ lúc chuyển về nhà nội thay đổi một cách chóng mặt.



    Ba mẹ tôi làm ăn gặp thời, phất lên nhanh chóng. Tôi cũng từ thằng bé rách rưới nghèo đói trở thành công tử nhà giàu, càng lớn càng ăn chơi đua đòi.



    Khi câu chuyện này diễn ra thì tôi đang trên đường về quê thăm nhà. Nói thăm nhà cho oai vậy thôi, thực ra tôi bị ba mẹ bắt buộc trở về sau sự cố ăn nhậu say xỉn tông gãy chân ông già bán vé số cách đây mấy ngày.



    Kể ra cũng quá xui xẻo. Ba tôi lên lo giải quyết vụ tai nạn do thằng con trời đánh gây ra, rồi chẳng hiểu thằng khốn nào ở cùng nhà trọ với tôi buột miệng nói ra chuyện tôi đã bị trường đuổi học. Báo hại ông già nổi cơn lôi đình, thiếu chút nữa mang tôi ném ra giữa đường cho xe tải cán.



    Sự việc sau đó thì không nói cũng biết, ba mẹ "triệu hồi" tôi về ngay. Tôi hẹn lần hẹn lữa ngày này qua ngày khác, được mấy hôm thì ông bà già cắt luôn lương. Không có tiền, tôi đói nhăn răng nên hôm nay buộc phải khăn gói về nhà. Tâm trạng cực kỳ bực bội, chán nản.



    Sài Gòn có nhiều thứ để ăn chơi, gái đẹp đầy đường. Mấy con ghệ xinh xẻo của tôi đều ở trên ấy, giờ về quê thấy chán kinh khủng.



    Đã vậy, đang chán nản cắm đầu bon bon trên đường thì trời lại đổ mưa. Mưa to như trút nước, hạt nào hạt nấy to bằng đầu ngón tay, giáng thẳng vào mặt đau điếng, mà tôi thì lại có thói quen chẳng bao giờ mang theo áo mưa.



    Tôi giảm tốc độ, ngó qua lại tìm chỗ trú mưa. Sau khi nhìn thấy một căn nhà xập xệ, có vẻ vô chủ nằm ở lề đường, tôi rú ga vọt vào trong, ngừng trước mái hiên.



    - Gần tới nhà mà còn mắc mưa, xui xẻo thiệt! Mẹ nó...



    Tôi lầm bầm bước xuống xe, tay phủi phủi chút nước mưa dính lên người.



    Đang chửi rủa chưa dứt câu, chợt nhìn thấy có người đứng gần đó, tôi giật mình cứ tưởng ma, suýt tí nữa la toáng lên. Bật mí một chút, tôi rất mạnh mẽ, chuẩn men trăm phần trăm nhưng lại cực kỳ sợ ma. Biết việc này rất đáng xấu hổ, nhưng tính tình trời sinh ra đã vậy, không sửa được.



    Qua cơn hoảng hồn, tôi chăm chú nhìn kỹ người đứng dưới mái hiên cùng với mình.



    Đây là một cô gái tầm tuổi tôi, khoảng hai mươi, hai mốt gì đấy là cùng. Nhìn ngang thì khuôn mặt cô nàng khá ấn tượng, nhất là sống mũi cao thẳng tắp.



    Để xem, cô gái đi chiếc Attila Elizabeth màu đỏ, có vẻ gia cảnh cũng tạm, không đến nỗi nghèo. Cô nàng mặc áo khoác nên tôi không nhìn rõ mập ốm thế nào, nhưng chắc là hơi gầy một chút, dáng người cao trên mét sáu, khá mảnh mai.



    Áo khoác của cô gái có mũ trùm kín đầu, chỉ lộ ra phần mặt từ trán đến cằm. Làn da trắng trẻo tự nhiên, nhưng tóc thì bị nước mưa làm ướt hơi bết lại bên tai. Lúc này, cô nàng đang run rẩy, không rõ vì ánh mắt soi mói không chút kiêng kỵ của tôi, hay vì những cơn gió lạnh liên tục thổi thốc vào.



    - Em sống ở gần đây hả? - Sau khi "đánh giá" xong, tôi mở bài, miệng nở nụ cười tươi nhất có thể.



    Đáp lại nụ cười thân thiện của tôi là một cục lơ to tướng, kiểu như chó sủa kệ chó, người cứ đi.



    Tôi hơi quê, nhưng không sao. Kinh nghiệm thương đau, từng tán gái ngoài đường biết bao nhiêu lần, mặt dần chai rồi.



    Người ta hay nói đẹp trai không bằng chai mặt. Tôi vừa đẹp trai lại vừa chai mặt, nhà có của ăn của để, đố gái nào không đổ đấy.



    Chắc chắn cô nàng trước mắt này cũng thế, rõ ràng trong bụng đang mừng rỡ khi thấy tôi mở lời nhưng vờ ngó lơ để lấy điểm thôi.



    Tôi e hèm vài tiếng, tiếp tục nói:



    - Nè, anh hỏi em đó. Trú mưa ở nơi vắng vẻ thế này, không có ai trò chuyện thì buồn và lạnh lắm! Em không thấy vậy sao?



    Lần này, cô gái bị tôi gọi lớn làm giật mình, quay sang nhìn tôi một cái. Đôi mắt nai tròn xoe, đen láy như thôi miên khiến tôi muốn ngừng thở. Thề đấy, đây là đôi mắt đẹp nhất mà tôi từng thấy trong đời. Những sợi lông mi dài thượt cong vút kia kìa, hôn lên đấy một cái chẳng biết tê tái đến mức nào nhỉ?



    Đôi mắt rất đẹp, nhưng cách cô nàng nhìn tôi thì... chẳng biết phải nói thế nào. Khinh bỉ, chê cười, ừm, dạng như bạn nhìn thấy một đống sh*t vậy. Đại loại thế.



    Cô nàng chỉ nhìn tôi một cái trong chưa đầy nửa giây, nhưng tôi thì đứng hình luôn từ lúc đó cho đến khi cơn mưa tạnh hẳn. Cô gái đã đi từ lúc nào rồi, còn lại mình tôi đứng ngớ ngẩn.



    Đến tận khi trời hửng nắng, tôi mới leo lên xe phóng nhanh, đi càng xa cái chốn quỷ tha ma bắt này càng tốt.



    - Ngày dek gì đen vãi thế này..



    Gã trai thất bại ném lại câu chửi thề vào cơn gió bay ngang qua.









    o0o









    Tối đó.



    Sau khi nghe đủ lời lẽ bi thiết, từ chửi bới nặng nề của ba tôi, cho đến khuyên nhủ, can ngăn của mẹ, nghe đầy hai lỗ tai thì tôi mới được dắt xe ra khỏi nhà bù khú.



    Bạn bè ở quê của tôi cũng kha khá, nhưng thân chỉ vài đứa, chủ yếu là học chung thời cấp ba.



    Tôi có cuộc hẹn với mấy thằng bạn, giờ này mới đi được. Hình như con người càng cao tuổi lại càng thích nói nhiều.



    - Dzô một ly thật mạnh, mừng thằng Mạnh về tụi mày ơi!



    Nhìn thấy tôi đi từ ngoài vào, thằng Hải râu hô hào khí thế, kéo theo mấy thằng còn lại cũng rần rần cụng ly bôm bốp.



    Bàn nhậu có ba người, thêm tôi là bốn. Long mập, Tình tang, Hải râu, ba thằng này chơi thân với tôi từ hồi cấp ba, trong đó thân nhất thì phải kể đến thằng Tình tang. Hồi trước cực thân, về sau tôi lên Sài Gòn học mới ít gặp nhau, nhưng mỗi khi có dịp về thăm nhà thì tôi đều tìm nó.



    Về cái biệt danh khá buồn cười của thằng Tình thì chỉ đơn giản là một trò ghép chữ cho có nghĩa của bọn tôi thôi. Tình thì phải đi với "tang", thế là biệt danh ra đời, chết tên thằng nhỏ.



    Tôi tên Mạnh, tụi nó thường gọi là Mạnh chi, ca ngợi hành động phóng khoáng hay chi trả trong những buổi ăn chơi cho anh em.



    Khá lâu rồi mới gặp lại bọn nó, cả đám chén tạc chén thù say sưa đến tận khuya, tán dóc tùm lum chuyện trên đời, ba hoa chích chòe đủ kiểu.



    Chợt Long mập vỗ vai tôi, đôi mắt bình thường đã ti hí của nó lúc này sụp xuống chả còn thấy mẹ gì:



    - Dạo này vẫn sát gái như xưa hả mày?



    Nếu trước buổi chiều nay mà có ai hỏi câu này thì tôi rất tâm đắc. Nhưng hiện giờ, câu hỏi của Long mập giống như mũi dao xoáy vào vết thương lòng còn hở miệng.



    - Sát con mẹ gì! Hồi chiều mới bị con khùng quăng cục lơ vô mặt. - Tôi lầm bầm, tay nâng ly bia nốc ực hết sạch, giống như đang cố nuốt nỗi nhục vào tim.



    - Đù, thằng bạn đẹp trai sát gái của tao bị em nào chê kìa tụi mày. Há há, kể nghe chơi! - Long mập cười rú lên như heo bị thọc tiết, mà đúng là tôi đang thèm thọc tiết nó thật.



    Mấy thằng kia nghe vậy cũng nhao nhao, kêu tôi kể.



    Tôi phì phà châm điếu thuốc, khoát tay:



    - Tụi mày biết vậy là được rồi. Tao không muốn nhắc lại!



    - Như vậy đâu được. Ít ra mày cũng phải kể cho anh em nghe nhỏ kia đẹp ra sao chứ? - Hải râu lè nhè phản đối, cái mặt râu ria lỉa chỉa giương mắt đỏ kè lên ngó tôi.



    - Đẹp ra sao hả? - Tôi lim dim hai mắt, rít một hơi thuốc - Tao chỉ mới nhìn nghiêng thôi, chưa ngắm kỹ chính diện, nhưng chắc là đẹp!



    - Ờ, vậy không sao. Gái đẹp làm nhục thì mày phải tự hào, chừng nào cá sấu mới đáng lo! - Thằng Tình tang đô yếu nhất, gục xuống bàn nãy giờ rồi còn cố lên tiếng.



    Tôi cười cười không nói gì, chỉ lặng lẽ rít thuốc, phả vào không trung thành từng lọn khói mờ ảo.



    Xưa nay, tôi ít khi bị con gái từ chối. Cũng từng có trường hợp làm quen ngoài đường bị mấy em làm lơ, nhưng cái cách nhìn sỉ nhục, khinh thường tôi như lúc chiều thì chưa từng. Mà tôi có sỗ sàng hay nói gì quá lố đâu, chỉ vài lời làm quen phổ thông thôi, nào ngờ lại bị đối xử kiểu đó mới đau.



    Chém gió với mấy thằng bạn đến khuya, tàn cuộc nhậu tôi mới về. Vừa chạy ra khỏi quán được một đoạn thì trời đổ mưa.



    Lại mưa.



    Lại không mang theo áo mưa.



    Chết tiệt thật!



    Giờ đang là giữa tháng sáu, cuối hè sang thu, mưa dầm rả rích liên tục.



    Sẵn có tí men nóng bức trong người, tôi không thèm trú mưa mà rú ga chạy thẳng, lâu lâu tắm mưa cũng là cái thú.



    Trời về khuya, mưa lại to, con đường thênh thang càng trở nên vắng vẻ vô cùng. Tôi phóng xe thật nhanh, bất chợt chạy ngang qua một chiếc Attila màu đỏ khá quen.



    Nhìn vào kính chiếu hậu thấy một cô gái đang lững thững dắt bộ chiếc xe đi trong mưa, vóc người cao gầy. Linh cảm nhắc nhở tôi biết đây chính là cô gái gặp lúc chiều. Cô nàng đang làm gì dưới cơn mưa to thế này nhỉ, làm thơ, xe hư, hay hết xăng?



    "Đáng kiếp!"



    Tôi nhủ thầm, trong bụng có phần hả dạ, tiếp tục chạy đi. Nhưng không hiểu sao chỉ được một đoạn, lòng tôi cứ nao nao, nhấp nhổm muốn quay lại.



    Có gì đó thúc giục tôi mau quay lại, nhưng lòng tự tôn trong tôi lại không cho phép bản thân thực hiện điều đó. Hai tư tưởng này đấu tranh kịch liệt trong đầu tôi.



    Sau một lúc đấu tranh, cuối cùng bản năng "hám gái" hay cái quái quỷ gì đó đã chiến thắng.



    "Mình cứ quay lại, nói chuyện đàng hoàng có lẽ cô ta sẽ không sốc óc như hồi chiều."



    Lắc lắc đầu tự an ủi bản thân, tôi chậm rãi quay xe lại, chạy rề rề tới gần cô gái.



    - Xe bạn hư hả? - Tôi hỏi khi nhận ra đây đúng là cô gái gặp hồi chiều, thậm chí không dám gọi cô nàng là "em".



    Tiếc cho lòng tốt và sự cẩn trọng của tôi rồi. Cô gái vẫn thản nhiên dắt xe đi, chẳng màng quan tâm.



    Tôi chạy theo phía sau cô nàng, nói:



    - Này, khuya rồi, trời mưa vắng vẻ, bạn dắt xe đi thế này không tốt đâu! Có cần tôi giúp gì không?



    Thân hình mảnh mai của cô gái hơi run lên, nhưng vẫn tảng lờ tôi, xiêu xiêu vẹo vẹo dắt chiếc xe nặng nề đi tiếp.



    Mưa ngày càng to. Gió lạnh thổi từng cơn rét buốt da thịt.



    Hai bên đường thi thoảng mới có một chiếc xe vụt qua thật nhanh, rồi khuất dạng ở phía xa.



    Qua thái độ của cô nàng, tôi biết lời nói của mình đã có chút tác dụng hù dọa, kiên trì thêm chút nữa có lẽ sẽ đạt được mục đích.



    Nghĩ vậy, tôi tăng ga vọt lên, chạy chầm chậm theo một bên, ôn tồn nói:



    - Tôi có lòng tốt giúp bạn thật đấy! Nhìn xem, tôi có giống kẻ xấu không?



    Chạy theo như vậy được một đoạn, cô gái hơi cắn nhẹ môi dưới đã tím tái vì lạnh, dừng chân lại, giọng run run:



    - Xe tôi bị chết máy...



    Lúc cô gái thoáng quay mặt lại, tôi kịp nhìn thấy trong đôi mắt đẹp như nhung ấy những giọt nước long lanh. Không rõ là nước mưa, hay nước mắt của cô nàng. Điều này khiến tim tôi đột nhiên đập chậm lại, nặng nề từng nhịp thình thịch trong lồng ngực, chua xót một cách khó hiểu.



    - Khuya rồi, sợ là không còn ai sửa xe. Bạn ngồi lên xe đi, tôi đẩy về giúp cho! Nhà bạn ở đâu?



    - Cách đây ba cây số, về phía bên kia.



    Cô gái đưa bàn tay thon thon chỉ về hướng bên trái ở ngã tư phía trước, miệng phát ra giọng nói êm tai nhưng không nhìn tôi thêm lần nào.



    Tôi gật gật đầu, tỏ ý đã rõ, chả biết cô nàng có thấy hay không nữa.



    Sau đó, cô nàng ngồi lên chiếc xe bị chết máy, tôi kè theo, chân đạp nhẹ vào chỗ gác chân rồi chầm chậm đẩy đi.



    Đoạn đường không dài lắm, nhưng vì mưa rất to nên tôi chạy khá chậm. Trên đường tôi không hỏi thêm câu nào, cô nàng cũng im lặng, đôi tay điều khiển xe, gương mặt thanh tú mông lung nhìn về phía trước, ánh mắt có phần nhạt nhòa.



    Tôi biết, nói thêm điều gì vào thời điểm này đều không khôn ngoan, nên cố giữ im lặng đến tận khi tới nhà cô nàng.



    Đây là ngôi nhà trệt rộng rãi, có sân vườn. Bên trong vườn treo rất nhiều giỏ lan nở hoa đủ màu sắc vô cùng đẹp mắt.



    - Cảm ơn!



    Đương nhiên cô gái không có ý định mời tôi vào nhà rồi, dù gì cũng đã rất khuya. Nhưng ít ra, ngoài câu cảm ơn ngắn gọn kia thì cũng có một ít thông tin liên lạc, số điện thoại gì đó chứ nhỉ. Đâu thể nào ném hai từ ngắn ngủn đó vào mặt tôi rồi quay người dắt xe đi một nước vào cổng như thế được. Không giống trong phim một chút nào.



    Lòng tự trọng không cho phép tôi nán lại thêm một giây nào, liền quay xe phóng đi ngay.



    Ngoài trời vẫn mưa rả rích như bản giao hưởng cuối hè buồn thảm...
     
  3. FellTheBeat

    FellTheBeat Gió

    Bài viết:
    436
    Đã được thích:
    140
    Điểm thành tích:
    43

    Chap 2

    Sau buổi tối dầm mưa đó, mấy ngày liên tiếp tôi rơi vào trạng thái ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Trong đầu cứ bị ánh mắt cô gái đó ám ảnh. Đôi mắt đẹp ướt nhòa len lỏi theo tôi vào cả những giấc mơ mà mỗi khi giật mình tỉnh dậy tôi lại thấy nuối tiếc, vì sao mình không mơ dài thêm một chút.



    Kể từ khi lớn lên, rồi biết yêu đương nhăng nhít thì tôi chưa bao giờ bị cô gái nào cuốn hút mạnh đến thế này. Chợt nhớ tới hai câu thơ của nhà thơ Hàn Mặc Tử:



    Người đi, một nửa hồn tôi mất

    Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.



    Đúng là dại khờ thật rồi, thậm chí sắp mát dây tới nơi.



    Tới ngày thứ ba, khi quá sức chịu đựng, tôi vứt toẹt hết lòng tự trọng đáng giá ba xu qua cửa sổ. Cái lòng tự trọng đã khiến tôi tự hứa với bản thân sẽ không bao giờ chủ động tìm tới cô gái đó lần nào nữa.



    Tôi leo lên xe, phóng ngay tới nhà cô nàng, không quên đeo cái khẩu trang tổ bố để che khuôn mặt lại, hy vọng cô nàng có nhìn thấy cũng không nhận ra tôi, cho đỡ nhục.



    Tất nhiên là tôi không ngu ngơ tới mức chạy thẳng tới nhà tìm cô nàng. Hành động đường đột như vậy sẽ chỉ giảm giá trị của tôi trong mắt cô nàng thôi, chưa chắc đem lại kết quả gì. Tôi có cách khác hay hơn.



    Buổi chiều trời mát mẻ, gió thổi mơn man. Tôi dạo xe qua lại nhà cô nàng mấy bận. Căn nhà đóng cửa im ỉm, cổng rào khóa kín, chẳng biết có người bên trong không.



    Tôi kiên nhẫn dừng xe ở bên kia đường, móc gói thuốc lấy một điếu châm lửa, mắt vẫn để tâm theo dõi động tĩnh ở căn nhà trệt đầy hoa đối diện.



    Độ nửa tiếng, khi tôi đốt tới điếu thuốc thứ ba thì cánh cửa xịch mở. À, cửa nhà hàng xóm của cô nàng nhé, các bạn đừng hiểu lầm.



    Từ bên trong, một thằng bé chín mười tuổi chạy ra, tay cầm mấy hòn bi ve ngồi chơi một mình trước khoảng sân rộng thoáng mát.



    Cứ tưởng người lớn, hóa ra là một đứa trẻ con. Nhưng vậy càng tốt, tôi sẽ dễ đạt được mục đích hơn.



    Tôi bỏ xe bên đường, tiến lại gần thằng bé, hắng giọng:



    - Hello nhóc, chơi một mình không buồn à?



    Thằng bé ngước nhìn tôi, đôi mắt có vẻ e dè sợ sệt. Rồi đột nhiên tay nó gom nhanh mấy hòn bi, ba chân bốn cẳng chạy vào trong.



    Lúc này, tôi mới nhớ ra trên mặt đang đeo cặp kính đen "hình sự" quá mức. Thằng bé không sợ cũng lạ, chắc nó tưởng tôi là bọn hay bắt cóc trẻ con.



    Tôi gỡ kính xuống, đưa tay ngoắc ngoắc thằng bé đang lúp ló sau cổng, miệng cười thân thiện:



    - Ra đây, anh hỏi thăm cái này rồi anh cho tiền ăn bánh!



    Tôi móc trong ví ra tờ 50k, giơ giơ dụ khị.



    Thằng bé thao láo nhìn tôi, sau đó lỉnh nhanh luôn vào trong nhà, thất thanh hô lớn:



    - Mẹ ơi..



    Không phải chứ. Trẻ con thời nay coi phim xã hội đen quá nhiều rồi. Mặt tôi thế này mà nó làm như ăn cướp không bằng, đề phòng từng li từng tí.



    Tôi bực dọc quay người đi. Ở lại đây rủi ông bà già thằng bé chạy ra, tưởng tôi có ý đồ xấu với con họ rồi gây chuyện nữa thì phiền toái. Đúng là xui xẻo!



    Mới đi được mấy bước thì mẹ thằng bé chạy ra, gọi với theo:



    - Cậu tìm ai?



    Nghe giọng điệu có thể trò chuyện tử tế được, tôi liền quay lại, lễ phép chào hỏi:



    - Chào cô! Cháu muốn hỏi thăm nhà bên cạnh thôi.



    - À, nhà ông Quân đó hả? - Người phụ nữ trạc bốn mươi tuổi chỉ vào nhà cô gái.



    - Vâng ạ! Cháu muốn hỏi cô gái cỡ tuổi cháu, không biết tên là gì?



    - Cậu muốn hỏi con bé Băng Cơ? Tôi cứ tưởng cậu là bạn tới viếng ba nó chứ? - Cô ta ngạc nhiên.



    - Thì ra là Băng Cơ ạ? Mà cô nói vậy là sao thế?



    Cô ta chép miệng, tỏ vẻ tội nghiệp nói:



    - Ông Quân ba nó bị tai nạn giao thông mới mất chưa đầy tuần lễ, tội nghiệp mẹ góa con côi..!



    Tôi lặng người. Dường như tôi bắt đầu hiểu ra lý do tại sao cô gái tên Băng Cơ lại có ánh mắt buồn thảm đến vậy.



    Lát sau, tôi ngại ngùng nói:



    - Cô cho cháu xin số điện thoại của Băng Cơ có được không?



    - Tiếc quá! Cô hay trò chuyện với ba mẹ con bé thôi. Tính nó ít nói, sống nội tâm lắm nên không giúp cậu được rồi.



    Tôi vâng vâng dạ dạ vài câu, rồi chào ra về, không quên nhờ cô ta giữ bí mật hộ, đừng để cô nàng Băng Cơ kia biết chuyện tôi lân la tìm hiểu.



    Không có được số điện thoại nhưng tôi cũng chẳng thất vọng lắm. Có được tên cô nàng thì coi như đã thành công bước đầu rồi, bây giờ chỉ việc về lên facebook tìm kiếm thôi. Hy vọng cô nàng có tham gia mạng xã hội và sử dụng tên thật làm nick name, bằng không thì công cốc.



    Băng Cơ, cái tên thật lạ và cũng thật đẹp. Người và tên cực kỳ xứng với nhau.



    Trên đường về, tôi vui vẻ huýt sáo, trong đầu lầm thầm nhẩm đi nhẩm lại tên cô nàng cả trăm lần.



    - Ăn cơm nè Mạnh!



    Vừa bước vào nhà, mẹ tôi đã gọi. Ba mẹ đang dùng cơm dưới nhà ăn.



    - Con chưa đói, chút ăn sau!



    Tôi đáp trong khi chân leo vội lên lầu, mở ngay máy tính ra, trong lòng vô cùng hồi hộp.



    Cái tên của cô nàng rất lạ, lần đầu tôi nghe thấy. Khi gõ hai chữ Băng Cơ vào thanh tìm kiếm trên facebook, rồi click chuột, một địa chỉ facebook nhanh chóng hiện ra. Chỉ có duy nhất facebook này có tên Băng Cơ, tôi hồi hộp nhấn vào.



    Trên tường facebook có hình Băng Cơ. Chính là gương mặt cô nàng, đây đúng là facebook Băng Cơ mà tôi muốn tìm rồi. Tôi nhanh chóng sục sạo thông tin cá nhân và hình ảnh.



    Băng Cơ bằng tuổi tôi, hai mươi mốt, nhưng sinh trước tôi hai tháng. Cô nàng sinh ngày 15/9, trong khi tôi sinh tận tháng 11.



    Băng Cơ kết bạn không nhiều, chỉ hơn trăm người, có lẽ đều là người quen, còn người lạ thì không kết giao. Điều này nói lên cô nàng rất kỹ lưỡng trong các mối quan hệ. Như vậy càng tốt, tôi không thích cô gái mà mình cảm tình lại có những mối quan hệ xã hội phức tạp chút nào. Mà nghĩ cũng hơi bị ảo tưởng nhỉ, tôi có là gì của cô gái này đâu.



    Trong facebook chỉ có mỗi một tấm ảnh của Băng Cơ lúc đầu tôi thấy. Lại còn là hình của một người bạn nào đó chụp lén cô nàng rồi tag qua khi đi đám tiệc. Nhìn Băng Cơ váy áo xúng xính, môi son, mặt trang điểm nhẹ nhàng cực kỳ xinh xắn. Tôi tải về máy ngay, để dành lâu lâu mang ra ngắm.



    Ngoài tấm ảnh "quý báu" duy nhất mà tôi phải cảm ơn người bạn của Băng Cơ đã up lên, thì chẳng còn chút gì khác để xem nữa. Không hình ảnh, không những dòng cập nhật trạng thái, không share siếc vớ vẩn, những sở thích của các cô gái thời công nghệ hiện đại này dường như miễn nhiễm với Băng Cơ.



    Nếu không phải mới nghe được thông tin ba Băng Cơ vừa mất thì tôi đã cho rằng cuộc sổng của cô nàng vô cùng bình lặng qua những gì diễn ra trên facebook. Cứ như chẳng có bất kỳ điều gì để cập nhật vậy. Đổi lại là một người khác, có lẽ không bù lu bù loa lên thì cũng rên rỉ tỉ tê những dòng trạng thái não nùng. Đại loại như "con nhớ ba quá, ba ơi!", hay "100k like để ba tui hồi sinh".



    Tìm được face mà cũng như không, tôi tự hỏi liệu có phải Băng Cơ còn chẳng thèm lên mạng xã hội hay không? Nếu vậy thì coi như chút hy vọng nhỏ nhoi của tôi tan thành bọt biển.



    Tôi bấm kết bạn với Băng Cơ, chờ một lúc không thấy hồi đáp. Chẳng biết cô nàng không lên mạng, hay có lên nhưng không nhận lời kết bạn?



    Loay hoay một hồi, tôi quyết định gửi tin nhắn cho Băng Cơ. Ghi rồi lại xóa, xóa rồi tiếp tục ghi. Sau cùng cũng xong một dòng cụt lủn.



    "Tôi mới biết tin ba bạn mất, thành thật chia buồn nhé!"



    Đọc tới đọc lui thấy cũng ổn, tôi mới bấm gửi đi.



    Như lời cô hàng xóm cho hay thì Băng Cơ thuộc tuýp người sống nội tâm, sâu sắc, chắc chắn sẽ không thích những lời sáo rỗng, nhất là hiện tại có lẽ tâm tình cô nàng không được tốt. Câu nói không màu mè hoa lá nhưng khá thật lòng của tôi mong rằng sẽ ghi điểm.



    Tôi nằm dài trên giường ôm laptop, nghe nhạc, lướt web, xem vớ vẩn, cứ chốc chốc lại mở qua face xem Băng Cơ có hồi âm hay nhận lời kết bạn của tôi chưa, nhưng kết quả thì lần nào cũng thất vọng. Thỉnh thoảng tôi còn sợ facebook bị nghẽn mạng, f5 lại mấy lần, cũng chả thấy gì.



    Chờ đợi mỏi mòn, tôi lăn ra ngủ quên lúc nào không hay.







    o0o









    Đêm dài qua nhanh.



    Tia nắng đầu tiên xuyên qua cửa sổ đánh thức tôi dậy. Đầu óc vẫn còn mụ mẫm nhưng hành động đầu tiên của tôi là chụp lấy cái laptop, nhìn vào facebook. Băng Cơ vẫn không có động tĩnh gì, thất vọng não nề tập hai.



    Tâm trạng có phần chán chường, tôi rủ bọn bạn đi uống café xả stress nhưng đứa nào cũng bận học. Cuối cùng chỉ có mỗi Tình tang chịu hy sinh cúp học ra ngồi với tôi.



    Trong quán, buổi sáng đa phần là những nhân viên công chức có thói quen đi làm trễ ngồi tám chuyện. Lác đác mấy nhóm học sinh cấp 2, cấp 3 mặc đồng phục tụm năm tụm ba chém gió, những gương mặt non choẹt phì phèo khói thuốc rất sành điệu.



    Tôi và Tình tang ngồi trong một góc khuất sau những hàng kiểng xanh mướt. Tôi có thói quen đi đâu cũng chọn góc khuất, để tiện quan sát người khác, mà lại không lo ai nhìn ngó mình.



    Thấy tôi "ăn sáng" bằng thuốc lá, hết điếu này tới điếu khác, Tình tang nhăn mặt:



    - Hút thuốc ít lại đi mày! Ung thư phổi có ngày.



    - Phổi tao zin trăm phần trăm, mới khám tổng quát tháng trước. Mày không hút thuốc, phổi ít hoạt động mới mau chết đó!



    Tôi cười, phán một câu cực phản khoa học.



    Tình tang cũng khá điển trai, nhà khá giả, lại ngoan hiền ít chơi bời nên con gái theo nó cũng nhiều. Nhưng nó rất chung thủy, chỉ biết có bạn gái của nó thôi, phớt lờ tất cả. Nói chung là nó không như tôi.



    - Về đây mày dự định làm gì? - Tình tang hỏi.



    - Chưa biết. Chắc học gì đó, hoặc xin tiền ông bà già làm ăn. - Tôi đáp, điếu thuốc vẫn cháy đỏ trên môi.



    - Làm ăn? Thôi, tao lạy mày! Mày ăn thì có chứ làm cái quái gì? - Tình tang cười ha hả cứ như vừa nghe câu chuyện buồn cười nhất thế gian.



    - Bớt khinh thường tao đi mày! Rồi mày sẽ thấy, khi tụi mày còn đang cong đít làm thuê cho người ta thì tao đã thành ông chủ giàu sụ! - Tôi cười ruồi, không quan tâm thái độ trêu chọc của thằng bạn.



    Tình tang vừa ngậm ngụm sữa tươi vào miệng, chưa kịp nuốt đã bị câu tuyên bố của tôi làm giật mình, ho sặc sụa. Nước mắt nước mũi nó chảy ròng ròng.



    Mất gần năm phút để nó bình thường trở lại, trợn mắt:



    - Mày đừng nói chuyện nghiêm túc nữa, tao đi về à!



    - Mẹ, cái thằng này! Tao giỡn thì không sao, nói chuyện đàng hoàng là mày bày tỏ thái độ vậy hả? - Tôi cung tay làm thành nắm đấm hù dọa.



    - Thôi, tha cho tao! À, kể chuyện con nhỏ gì hôm bữa làm mày quê độ nghe chơi coi! - Tình tang tỏ vẻ tò mò.



    Tự dưng nó nhắc tới Băng Cơ làm lòng tôi chùng xuống, cứ thấy ấm ức khó chịu. Lắm lúc trái tim như bị đeo một tảng đá vậy, nặng nề cong oằn xuống.



    Tôi trầm ngâm một hồi mới nói:



    - Cũng không có gì nhiều. Bữa đó trên đường về, tao trú mưa thì gặp nhỏ đó. Nhìn cũng xinh mới chọc ghẹo vài câu, ai dè nó không đáp còn nhìn tao như nhìn đống sh*t.



    Tình tang nhổm dậy, mặt nhiều chuyện thấy rõ:



    - Rồi sao nữa?



    - Sao trăng gì? Nó nhìn một cái làm tao đứng hình luôn, chả biết nói gì nữa. Tới khi tạnh mưa thì nó đi trước, tao ngơ ngơ một hồi mới chạy về.



    - Chuyện gì chán phèo vậy? - Tình tang trề môi cả thước, tay nặn mụt mụn mới nổi trên trán.



    Tôi nhún vai:



    - Mày hỏi tao mới kể, ai bắt mày nghe? Mà chắc tao với nhỏ đó có duyên hay sao chả hiểu. Nhớ buổi tối tụi mình nhậu không? Tối đó chạy về mắc mưa, tao lại gặp nó trên đường nữa.



    Tình tang nhổm dậy lần thứ hai, mặc kệ mụt mụn mới nặn còn đang rỉ máu, háo hức hỏi:



    - Rồi sao? Làm quen được chưa?



    - Chưa. Xe nó chết máy, tao đẩy giúp về nhà. Tới nhà thì nó bỏ đi vô một nước, quăng hai chữ "cảm ơn" vô mặt tao. The end!



    Tình tang buông người cái phịch xuống ghế, lắc đầu ngao ngán:



    - Mạnh ơi là Mạnh! Sao nay mày gà dữ vậy? Trên đường về thiếu gì cơ hội nói chuyện, xin số điện thoại, facebook của nó.



    Tôi chép miệng:



    - Trời mưa lớn tạt vô mặt rát bỏ mẹ! Mặt nhỏ đó thì hắc ám, hai mắt nhìn thẳng phía trước. Tao có mở miệng chưa chắc nó đã thèm trả lời, mất công bị ghét thêm!



    - Vậy là coi như trắng tay? Mà nhà nhỏ đó ở chỗ nào, nói biết đâu tao biết.



    Ừ nhỉ, sao tôi quên mất chuyện này. Tình tang là dân ở đây, có ngõ ngách nào mà nó không rành chứ.



    Tôi chỉ hướng nhà Băng Cơ cho Tình tang. Mặt nó nhăn nhó như khỉ ăn ớt cả buổi, rốt cục chả biết gì về cô nàng.



    - Vậy mà nói hay lắm! Làm như thổ địa ở đây. - Tôi thất vọng bĩu môi.



    - Tao đâu phải làm ở cục thống kê, hay ủy ban điều tra dân số, làm sao biết hết? - Nó phản bác.



    - Nói chứ hôm qua tao chạy lại gần nhà nhỏ đó thăm dò rồi. Nó tên Băng Cơ, là con một. Ba nó mới mất vì tai nạn xe cộ. - Tôi nói.



    - Tội vậy! Mà đây đúng là thời cơ cho mày đó. Ba vừa mất, lúc này bảo đảm nó đang buồn, dễ đồng cảm lắm! - Tình tang kinh nghiệm chỉ vẽ.



    - Khỏi chờ mày chỉ, tao không biết chắc. Tối qua, tao mò ra facebook nó rồi, nhưng mà xin kết bạn với gửi tin nhắn qua giờ chưa thấy trả lời.



    - Chờ thêm vài bữa coi sao, không được thì tìm cách khác. Có thể ba vừa mất nên nó buồn chán không muốn online.



    - Ừ, tao cũng đoán vậy.



    Hai thằng đang bàn tán thì một chiếc Attila màu đỏ chạy vào quán. Khi tôi ngước lên, tình cờ bắt gặp bóng dáng mảnh mai quen thuộc đang bước xuống xe thì tim muốn ngừng đập.



    - Nhìn dữ vậy mày? - Tình tang thấy lạ, huơ tay qua lại trước mắt tôi.



    - Băng Cơ đó. - Tôi hất tay nó ra, lập bập nói.



    - Trùng hợp dữ vậy?



    Tình tang giật mình, ngó ra cửa ngay hướng tôi chỉ.



    Băng Cơ mặc chiếc váy đơn giản màu trắng, mái tóc nhuộm màu hạt dẻ tung bay sau lưng. Khuôn mặt cô nàng không trang điểm chút nào, chỉ thoa chút son hồng, xinh đẹp một cách tinh khôi.



    Mấy thằng trong quán thấy Băng Cơ bước ngang qua cũng nhìn theo, si mê ngẩn ngơ. Trong đó, thằng cuồng nhất chính là tôi.



    - Đẹp đó! - Tình tang thì thào như sợ ai khác nghe thấy.



    Nó còn nói thêm gì nữa, nhưng tâm trí tôi lúc này bay lên mây cả rồi, đâu gì lọt vào tai được.



    Tôi nhìn theo cho đến khi Băng Cơ và nhỏ bạn đi chung ngồi xuống một bàn trống phía xa. Tâm trạng tôi vừa hụt hẫng vừa thấy may mắn. Chẳng biết sao tôi rất muốn ngồi gần Băng Cơ, nhưng cũng lại sợ cô nàng nhìn thấy tôi. Mâu thuẫn một cách lạ lùng.



    - Qua nói chuyện đi! - Còn đang mải nhìn ngắm thì Tình tang đề nghị.



    Tôi giật mình, xua loạn:



    - Đừng có điên! Rủi nó quăng thêm cục lơ giữa quán chắc toi mạng!



    - Nhát quá! Mà thôi, vậy cũng tốt. Chứ tao thấy cỡ nhỏ này thì phải đại gia mới tán được, mày không ăn thua rồi. - Tình tang lắc đầu.



    - Tao không phải đại gia hả mày? Mà nhìn nó không phải dạng con gái ham tiền, cần vật chất đâu. - Tôi hừ mũi.



    - Khi yêu thì ai chẳng thấy người mình yêu luôn tốt đẹp! Mày thuộc dạng thiếu gia, ăn bám gia đình là chính, sao đọ tiền lại mấy ông mập bụng bự chạy xế hộp. - Nó cười nhăn nhở.



    - Chờ coi. Nên nhớ thằng bạn đẹp trai của mày chưa bao giờ thất bại trong tình trường. - Tôi vỗ vai nó, nhướng mày nói.



    - Ờ, để tao chống mắt coi cho tới khi lọt tròng.



    Tôi không hút thuốc nữa mà tập trung theo dõi tình hình bên chỗ Băng Cơ. Lúc này, cô nàng bỗng lấy điện thoại từ trong túi xách ra, bấm bấm gì đó.



    Nghĩ tới một khả năng, tôi vội móc điện thoại ra, mở facebook lặng lẽ chờ đợi.



    Khá lâu, âm báo tin nhắn trong facebook vang lên. Tim tôi đập mạnh, lật đật mở xem.



    "Hello ku em hé hé..."



    Ra là tin nhắn của Tình tang. Tôi ngước lên bắt gặp bộ mặt khả ố đang nhịn cười của nó, gầm gừ:



    - Làm tao mừng hụt nhen! Chém mày à!



    Âm báo lại vang lên. Tôi trợn mắt chưa kịp chửi thì Tình tang đã nhún vai phân trần:



    - Tao đâu có nhắn nữa.



    Tôi nhìn xuống điện thoại. Thật không thể tin vào mắt mình, Băng Cơ vừa nhắn lại cho tôi. Dù chỉ hai từ "Ai vậy?" cụt lủn nhưng cũng đủ làm tôi mừng hơn trúng số độc đắc.



    Thấy bộ mặt hớn hở của tôi, Tình tang dò hỏi:



    - Nhỏ đó trả lời rồi hả?



    - Ừ. Giờ nói sao đây? - Tôi đưa cho Tình tang xem rồi hỏi. Hồi hộp quá quên sạch hết chữ nghĩa rồi.



    - Thì có sao nói vậy đi, sợ gì? Chuyện này mày rành hơn tao mà, hay không tự tin?



    - Đúng là bị nó chơi cú sốc óc quá, tao tự tin hết nổi! - Tôi rên rỉ.



    - Trả lời đi, không thôi nó off bây giờ. - Tình tang thúc hối.



    Tôi hít sâu một hơi, lấy hết can đảm trả lời. Nghĩ cũng buồn cười, chả biết sợ cái quái gì nữa. Có lẽ sợ thất bại!



    "Tôi: Là người hôm trước đưa bạn về nhà lúc trời mưa.



    Băng Cơ: Ừm. Sao bạn biết face của tôi?



    Tôi: Tình cờ thấy trên mạng thôi. Có duyên nhỉ?"



    Tới đây, tôi chờ khá lâu nhưng chẳng thấy Băng Cơ nói gì thêm. Cứ tưởng cô nàng bận trò chuyện với nhỏ bạn đi cùng nên chậm trễ, nhưng lén quan sát thì thấy Băng Cơ vẫn cầm điện thoại bấm bấm, vậy mà lại chẳng thèm trả lời tôi.



    - Nó quăng cục lơ vô mặt mày nữa rồi! - Tình tang chép miệng.



    - Có lẽ nào...



    Tôi nhíu mày suy nghĩ, sau đó quyết định gửi thêm một tin nhắn.



    "Tôi: Sao bạn im lặng vậy?"



    Khá lâu, Băng Cơ mới nhắn lại.



    "Băng Cơ: Tôi không thích những người nói dối.



    Tôi: Tôi nói dối khi nào?"



    Tiếp tục im lặng.



    - Nói thiệt đi! Facebook cả triệu người, nhỏ này lại chẳng kết bạn bao nhiêu, tin mày tình cờ nhìn thấy mới lạ! - Tình tang nói.



    Tôi cũng biết thế. Nhưng không lẽ bây giờ lại thừa nhận đã tìm đến tận nhà Băng Cơ để hỏi thăm thì... cô nàng còn xem tôi ra gì nữa.



    Nhưng không nói ra thì Băng Cơ sẽ không nói chuyện nữa, lại càng tệ hơn.



    Suy đi nghĩ lại, tôi đành nói thật, chịu đấm ăn xôi vậy.



    (Mỗi trường đoạn chat dài đều được tôi thu ngắn thời gian ở giữa lại. Thực tế chờ Băng Cơ trả lời khá lâu, cô nàng còn bận trò chuyện với nhỏ bạn, chứ không cắm mặt vào màn hình điện thoại suốt như tôi.)



    "Tôi: Thực ra, tôi biết face bạn nhờ hỏi thăm người khác.



    Băng Cơ: Hỏi ai thế?



    Tôi: Hàng xóm của bạn.



    Băng Cơ: Ồ...



    Tôi: Bạn hỏi làm tôi phải nói thật. Ngại quá...



    Băng Cơ: Do bạn quyết định thôi. Tôi không ép mà!



    Tôi: Ừm. Bạn đang làm gì vậy?



    Băng Cơ: Đang ngồi quán café, giống bạn."



    Tôi ngơ ngác nhìn Tình tang, thấy nó cũng đang nhìn tôi.



    - Là sao mày? - Tôi liếm môi khô khốc.



    - Là nó thấy mày rồi chứ sao.



    - Nãy giờ có thấy Băng Cơ nhìn qua đây đâu? Mà tao với mày ngồi góc này, cây cối che kín làm sao thấy được?



    - Mày hỏi tao thì tao biết hỏi ai? Hỏi nó đi!



    Tôi nhìn qua chỗ Băng Cơ. Cô nàng vẫn vui vẻ trò chuyện đùa giỡn cùng bạn, không hề nhìn đến bàn tôi, chẳng chút dấu hiệu nào cho thấy Băng Cơ đã phát hiện ra tôi cả.



    "Tôi: Là sao nhỉ?



    Băng Cơ: Lại nói dối nữa rồi. Bạn thích nói dối lắm à?



    Tôi: Không. Sao bạn thấy tôi hay vậy?



    Băng Cơ: Tôi phải đi rồi. Chào nhé!"



    Băng Cơ đột ngột đứng lên ra về, kết thúc ngang câu chuyện, để lại cho tôi dấu hỏi to tướng trong đầu.



    Bỗng nhớ ra, Băng Cơ vẫn chưa chấp nhận lời mời kết bạn của tôi trên facebook. Đồng nghĩa với việc tôi sẽ không biết khi nào cô nàng online để mà bắt chuyện. Khó khăn thật!



    - Tươi lên! Nó chịu nói chuyện như vậy nghĩa là mày vẫn có cơ hội.



    Tình tang vỗ vai tôi an ủi.
     
  4. FellTheBeat

    FellTheBeat Gió

    Bài viết:
    436
    Đã được thích:
    140
    Điểm thành tích:
    43

    Chap 3

    Từ hôm tình cờ gặp Băng Cơ ở quán café, đến nay đã trôi qua mấy ngày, chúng tôi không có liên lạc gì nữa.



    Mấy hôm trước, tuy chỉ trò chuyện qua mạng được vài câu nhưng tôi thấy rất khả quan. Sau hôm đó trở về cứ ôm hy vọng, chờ đợi Băng Cơ chủ động liên lạc với mình.



    Tôi hiểu rất rõ cách đối phó với những cô gái xinh đẹp, kiêu hãnh như Băng Cơ. Càng lao vào như con thiêu thân thì sẽ càng bị đốt cháy, không có kết quả tốt. Thế nên sau khi "nhắc nhở" cho Băng Cơ nhớ đến sự tồn tại của mình, tôi chuyển sang chế độ "tàu ngầm", im hơi lặng tiếng chờ đợi.



    Ba ngày liền, Băng Cơ vẫn chưa đáp lại lời mời kết bạn của tôi. Facebook của cô nàng im lìm, không hề có hoạt động nào. Báo hại tôi canh chừng suốt đêm ngày, chờ đợi một tín hiệu bật đèn xanh hay gì đó nhưng vô ích.



    Có câu "theo tình tình chạy, chạy tình tình theo". Xưa nay, tôi luôn áp dụng lời khuyên đắt giá này vào các mối quan hệ nam nữ, lúc nào cũng đạt được kết quả như ý. Nhưng lần này dường như bị phản tác dụng, tôi càng chạy tình thì tình lại càng chạy xa. Đến hôm nay, có thể khẳng định khả năng Băng Cơ đã quên mất tôi là thằng ất ơ nào là rất cao.



    Tình hình này mà kéo dài thêm nữa thì hy vọng của tôi sẽ ngày một xa vời. Có khi lần sau trò chuyện với Băng Cơ cũng là lúc nhận được "thiệp hồng" từ cô nàng.



    Tình trường cũng như chiến trường, tuy không có tiếng súng nhưng khốc liệt hơn nhiều. Tôi cần phải nhanh tay nếu không muốn Băng Cơ bị thằng khác cuỗm mất.



    Làm chảnh sai đối tượng, sáng nay tôi buộc phải hạ mình gửi tin nhắn cho Băng Cơ. Đành chấp nhận chuyển sang chiến thuật "chai mặt" thôi, dù trong lòng tôi không hề muốn tí nào.



    Sau đó là quãng thời gian đứng ngồi không yên, đi ra đi vào chờ đợi, vài phút lại ngó facebook một lần.



    Tôi đã tính thời gian rất kỹ, mới chọn buổi sáng nhắn cho Băng Cơ. Vì vào thời gian này, rất có thể cô nàng đang ngồi ở một quán café nào đó, biết đâu sẽ gọi tôi ra ngồi chung. Được thế thì còn gì bằng.



    Hình như tôi đoán sai. Băng Cơ bận bịu gì đó nên đến tận trưa, khi tôi đang lim dim vỗ giấc thì cô nàng mới trả lời.



    "Tôi vừa về đến nhà. Bạn hỏi có gì không?"



    Lúc sáng, tôi hỏi Băng Cơ đang làm gì nên cô nàng mới đáp lại như thế.



    Nhận được tin nhắn, khỏi phải nói tôi mừng thế nào, nhưng cũng không đáp vội. Nếu trả lời lại ngay khác nào cho Băng Cơ biết tôi chờ mong cô nàng ra sao, như vậy rất quê.



    Chờ tầm mười phút, tôi nhắn lại. "Hỏi thăm chút thôi mà. Băng Cơ đi học à?"



    Vừa gửi đi chưa đầy phút, Băng Cơ đã đáp lại ngay. Chắc cô nàng đang cầm điện thoại trò chuyện với bạn bè nên trả lời nhanh, không cố tình câu giờ như tôi đang tỏ ra.



    Điều này khiến tôi bỗng thấy mình hơi lố bịch. Hình như những người có giá trị đích thực thường không quan tâm đến người khác nghĩ gì, và cũng chẳng phải gồng mình lên để chứng tỏ.



    "Băng Cơ: Tôi đi có việc thôi. Bạn còn học chứ?



    Tôi: Tất nhiên. Tôi đang học ở Sài Gòn, vừa về thăm nhà.



    Chả hiểu sao tôi lại nói dối câu ngu ngốc này, có lẽ hy vọng cái mác sinh viên chăm ngoan, tương lai sáng lạn sẽ khiến Băng Cơ chú ý đến tôi.



    Băng Cơ: Bạn học gì?



    Tôi: Ngoại thương. Còn Băng Cơ?



    Gió to vãi đạn.



    Băng Cơ: Giỏi nhỉ! Tôi đi làm rồi.



    Tôi: Băng Cơ làm gì vậy?



    Giả vờ khiêm tốn phớt lờ lời khen, thực ra tôi cứ sợ cô nàng hỏi tới thì chẳng biết đường mà chém.



    Băng Cơ: Tôi là họa sĩ, nghiệp dư thôi. Ngoài ra cũng làm thêm báo cáo thuế cho một số công ty. Bạn điều tra kỹ thế?



    Ái chà, họa sĩ cơ đấy. Cứ tưởng tượng sau này yêu nhau, rồi ngồi làm mẫu để Băng Cơ họa cho tôi một bức chân dung. Kiểu từa tựa như Jack vẽ Rose trên tàu Titanic thì tôi lại thấy cả người nóng ran lên.



    Tôi: Tò mò chút thôi! Hình như Băng Cơ chưa bao giờ hỏi tôi tên gì, bao tuổi thì phải.



    Băng Cơ: Bạn thích thì nói. Sao tôi phải hỏi?



    Cô nàng bắt đầu ném đá rồi đây.



    Tôi: Ừ, tôi tên Mạnh, bằng tuổi Băng Cơ.



    Im lặng một lúc.



    Băng Cơ: Bạn nhỏ hơn tôi hai tháng, gọi là chị nhé!



    Tôi: Ngày sinh giả thôi, thực ra tôi sinh trước Băng Cơ ba tháng đấy. Gọi là anh nha, ha ha!



    Băng Cơ: Đưa giấy chứng minh đây tôi xem! Rồi sẽ theo ngày sinh trên ấy mà quyết định cách xưng hô, dám không?



    Gặp cô gái cứng cựa rồi đây. Nhưng đây là cơ hội để tôi ngỏ lời mời Băng Cơ đi uống nước, dại gì bỏ qua.



    Tôi: Ok. Khi nào tôi có thể cho Băng Cơ xem giấy tờ đây?



    Băng Cơ: Đùa thôi! Tôi không có nhiều thời gian, dạo này khá bận.



    Cô nàng này trở mặt nhanh cứ như lật sách ấy nhỉ. Xoạch xoạch vài phát là từ nóng chuyển sang lạnh, rồi lại nóng. À, giống bình nước nóng lạnh thì chính xác hơn.



    Tôi: Gặp nhau uống nước một lúc thôi mà, không lẽ Băng Cơ bận đến vậy?



    Băng Cơ: Có lẽ chúng ta thỉnh thoảng trò chuyện trên đây được rồi, không nên gặp nhau làm gì.



    Tôi: Tại sao vậy? Tôi chỉ muốn làm bạn thôi.



    Băng Cơ: Tôi không hứng thú có thêm một người bạn trai. Thôi, tôi ngủ nhé! Khi khác nói sau.



    Tôi: Ngủ ngon!"



    Cuộc trò chuyện kết thúc theo cách không thể tồi tệ hơn. Tôi nghe lòng mình se lại, giống như bị ai đó bóp chặt trái tim.



    Thà không có buổi nói chuyện này, có khi tôi còn cảm thấy thoải mái nhẹ lòng hơn.



    Tôi biết Băng Cơ không đùa, lời từ chối của cô nàng rất thẳng thừng, không hề cho tôi chút cơ hội nhỏ nào. Đây không phải cái cách một cô gái đang cố làm giá với tôi, mà rõ ràng đã khước từ tôi từ xa ngàn dặm.



    Tình cảm tôi dành cho Băng Cơ mới chỉ dừng lại ở một chừng mực nào đó, chưa thể nói là không thể không có được. Thế nhưng, cảm giác yêu thích một ai đó mà lại bị ngó lơ khiến người có lòng tự tôn cao như tôi không thể chịu nổi. Quên thì thôi, cứ nhớ tới là tôi lại bị dằn vặt. Ý nghĩ tại sao Băng Cơ từ chối gặp mặt luôn thường trực trong tâm trí tôi.



    Tại sao, tại sao, tại sao?



    Khi lặp đi lặp lại hai từ "tại sao" đến lần thứ một nghìn thì tôi tìm tới Tình tang.



    Buổi tối, ngồi trong quán café. Tình tang ngao ngán nhìn tôi:



    - Tại sao hả? Mày có nghe câu chuyện con bò luôn hỏi tại sao chưa?



    Tôi lắc đầu:



    - Chưa. Liên quan gì?



    - Vậy để tao kể cho mày nghe, rồi sẽ rõ.



    Tình tang lim dim đôi mắt có vẻ khoái trá, giọng đều đều kể:



    - Chuyện thế này. Ở một nông trại bò sữa nọ, có một con bò rất hiếu kỳ. Mỗi khi nhìn thấy chuyện gì, hay sự vật nào đó thì con bò luôn hỏi mọi người tại sao, tại sao? Đố mày đáp được.



    Tôi ngơ ngác:



    - Không biết. Mà chuyện này thì liên quan gì đến việc tao đang hỏi mày?



    Tình tang cười thần bí:



    - Có liên quan mật thiết đấy. Mày cứ trả lời đi!



    Tôi nghĩ một hồi, không tìm ra đáp án, chịu thua nói:



    - Bó tay! Tại sao?



    Như chỉ chờ có vậy, Tình tang cười phá lên. Mặc cho tôi đang đực mặt ra, chả hiểu quái gì.



    Cười đã đời, Tình tang nghiêm mặt:



    - Chưa hiểu nữa hả?



    - Nói mẹ ra đi, mày làm tao mệt rồi đó! - Tôi cáu tiết.



    - Ờ, mày là một con bò nên suốt ngày cứ hỏi tại sao. Hiểu chưa?



    Tình tang cười ha hả, khoái chí khi tôi sập bẫy.



    Đang bực mình còn bị thằng bạn chí cốt troll, tôi thèm vớ chai sting trên bàn đập vô bản mặt nó gì đâu.



    Thấy tôi nghiến răng ken két, ánh mắt hình viên đạn. Tình tang vội nín cười, cố nghiêm túc nói:



    - Giỡn tí cho bớt căng thẳng, hình sự dữ vậy mày?



    Tôi hừ mũi:



    - Tao cần lời khuyên, chứ không cần mày giỡn vô duyên lãng nhách!



    Nó sờ sờ cằm:



    - Lời khuyên chứ gì, đơn giản thôi! Mày yêu quá hóa lú, lý do Băng Cơ từ chối mày quá rõ ràng, không thấy à?



    - Không. Nói nghe coi! - Tôi ngạc nhiên.



    - Tao chỉ theo lời kể của mày mà suy thôi. Rõ ràng nó nói "Không hứng thú có thêm một người bạn trai", đúng chứ?



    - Ờ, thì sao?



    Tình tang bĩu môi:



    - Nói mày là bò có sai đâu. Rành rành như vậy còn không hiểu?



    Thằng này lúc thường toàn bị tôi trêu chọc. Hôm nay có cơ hội khi tôi đang loay hoay vì là người trong cuộc, nên nó tranh thủ tổng sỉ vả.



    Mắt tôi sáng lên, dần hiểu ra vấn đề:



    - Hiểu rồi. Ý mày là Băng Cơ đã có bạn trai, nên mới nói không muốn có thêm?



    - Não mày bớt phẳng một chút rồi đó. Nhớ thường xuyên ngâm muối Iốt để tăng cường nếp nhăn.



    - Ờ, công nhận tao hơi ngu đột xuất! Giờ nên làm thế nào đây?



    - Mày tán gái nhiều hơn tao, hỏi gì?



    Thằng này muốn tôi nâng nó lên đây mà, nằm mơ đi. Tôi chép miệng:



    - Người trong cuộc thường không được sáng suốt. Tao có cách nhưng nghe mày góp ý thêm cũng không hề gì.



    Tình tang không vì thế mà bất mãn, bật hai ngón tay:



    - Có hai phương án cho mày lựa chọn. Một, mày bỏ cuộc. Đẹp trai, giàu có, lại mặt dày còn hơn mông đít heo như mày thì đâu thiếu tài nguyên gái đẹp mà phải lao lực vất vả.



    Không thèm để ý lời sỉ nhục của nó, tôi gạt ngang:



    - Bỏ qua phương án này. Nói cách hai đi!



    Tình tang gật gù:



    - Tao cũng biết mày khó chấp nhận thất bại. Phương án hai là bây giờ mày cần phải tìm hiểu xem Băng Cơ đang quen ai, gia cảnh thằng đó thế nào, quen bao lâu rồi, mức độ thân mật ra sao.



    - Để làm gì? Băng Cơ quen ai thì mặc kệ. Tao cứ tán thôi.



    - Bởi, mày tự tin quen rồi! Nên nhớ, nhỏ Băng Cơ này không giống những đứa con gái khác từng bị mày hạ gục. Nếu muốn tán được nó thì mày cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng, có kế hoạch tác chiến đàng hoàng. Có câu "biết người biết ta, trăm trận trăm thắng", mày cần phải tìm hiểu xem bạn trai nó như thế nào, để biết có thể đá văng được hay không chứ?



    Tình tang thuyết giảng một tràng dài, thao thao bất tuyệt cứ như giáo sư đang đứng lớp. Còn tôi là thằng sinh viên ngu dốt, nghèo nàn kiến thức trong bộ môn "1001 bí kíp tán gái".



    Thành thật mà nói thì lời nó không phải vô lý. Có lẽ tôi đã quá tự tin vào bản thân mà quên mất vừa bị người ta từ chối thẳng mặt, không hề nể nang.



    Tôi không phải người cố chấp, gật đầu nói:



    - Cũng có lý. Nếu vậy, quan trọng là làm thế nào để tìm hiểu được chuyện này đây?



    Tình tang xoa bụng:



    - Vấn đề đó thì mày tự lo. Nãy giờ tao tiêu hao một đống nơron thần kinh rồi, giờ dẫn tao đi ăn khuya bù đắp đi!









    o0o









    Hôm sau, khoảng 6 giờ tối, tôi chạy xe lại trước nhà Băng Cơ.



    Chọn một góc khuất bên kia đường nấp vào, tôi đốt điếu thuốc, lặng lẽ chờ đợi.



    Nếu thực sự Băng Cơ đã có bạn trai, tôi chỉ cần đứng đây thế nào cũng sẽ bắt gặp. Khoảng thời gian 6 -7 giờ tối luôn là thời khắc đẹp nhất để những cặp đôi hẹn hò, đưa đón nhau.



    Gần 7 giờ, một chiếc Camry đời mới màu đỏ cáu cạnh đỗ xịch trước cửa nhà Băng Cơ.



    Giây lát sau, Băng Cơ như thiên thần mỹ lệ từ bên trong tươi cười bước ra, ngồi vào xe.



    Chủ nhân chiếc xe bạc tỷ là một thanh niên trẻ, cao ráo điển trai, ăn mặc sinh điệu. Nhìn hắn có lẽ lớn hơn tôi vài ba tuổi.



    Tôi nhìn theo đến tận khi chiếc xe đi khuất mới sực tỉnh, vội nổ máy chạy theo. Tôi muốn biết hai người đi đâu, điều này rất quan trọng với tôi.



    Họ chạy dạo vài vòng quanh phố rồi rẽ vào một quán café lớn, lung linh ánh đèn. Tôi hơi thở ra nhẹ nhõm, đi uống café thường là dấu hiệu của những cặp đôi mới quen nhau, còn đang ở giai đoạn tìm hiểu ban đầu. Tình hình vẫn chưa đến mức tồi tệ như tôi lo lắng.



    Tôi không dám vào trong quán vì sợ Băng Cơ nhìn thấy. Vì vậy, tôi chạy lại quán nước mía đối diện, ngồi xuống kêu một ly, tiếp tục vừa uống vừa chú tâm theo dõi.



    Thời gian chờ đợi luôn khiến bất kỳ ai nản lòng ngao ngán. Mấy lần tôi toan bỏ về, không chờ nữa. Chẳng biết sao, tôi cứ thấy rình rập thế này không phải cách một thằng con trai luôn tự hào về bản thân như tôi có thể làm. Chẳng việc gì tôi phải vì một cô gái tình cờ gặp trên đường để hành động như thằng điên thế cả.



    Nhấp nhổm cả buổi, rốt cục tôi vẫn ở lại, nhưng lòng tự trọng lại hao mòn. Dường như tôi đang tự làm tổn thương chính mình, biết thế mà không cách nào dừng lại.



    Khoảng 8 giờ, hai người đi ra. Tuy đi khá gần nhau nhưng Băng Cơ không hề nắm tay thanh niên kia, tín hiệu đáng mừng đây.



    Tôi lại bám theo, cẩn thận giữ một khoảng cách khá xa, đủ để họ không nhận ra.



    Nhưng đến một góc khuất, khi chiếc Camry đỏ quẹo vào, tôi vừa tăng ga vọt lên đã bị hai thằng choai choai tông phải.



    Rầm một tiếng, tôi ngã lăn quay, còn chưa kịp đứng lên thì bọn nó đã nhào tới.



    Một thằng nắm cổ áo tôi, gằn giọng:



    - Chạy kiểu gì vậy mày? Muốn ăn đòn không?



    Bọn này tuổi chỉ đáng em tôi mà ăn nói láo thật. Tôi hất mạnh nó văng ra:



    - Tụi mày chạy lỗi còn nói gì? Muốn tao gọi công an không?



    - A, thằng này láo! Đánh chết mẹ nó!



    Hai thằng kia ập tới, ý đồ tấn công tôi. Ỷ hai đánh một đây mà, kiểu này tôi còn lạ gì.



    Thời gian tôi ăn chơi ở Sài Gòn thì va chạm thường xuyên, nên cũng có tham gia lớp học Kick Boxing một thời gian, trình độ không cao nhưng đối phó mấy thằng đánh bậy đánh bạ này thì có thừa.



    Bình thường, tôi luôn hạn chế va chạm vì biết gây thù chuốc oán chẳng lợi lộc gì. Nhưng lúc này đột nhiên bị tông xe, hoàn toàn mất dấu Băng Cơ, lại còn bị hai thằng trẻ trâu gây chuyện thì không kiềm được sự tức giận.



    Tôi không dám sử dụng đòn hiểm, lỡ có án mạng thì chết, chỉ nhanh nhẹn né mấy đòn quơ tay đá chân vớ vẩn của bọn nó, rồi cho mỗi thằng vài đấm vào mặt bổ ngửa ra đất, máu mũi máu mồm trào ra.



    Trận chiến kết thúc trong chưa đầy vài giây.



    Trước khi đi, tôi còn "thân ái" tặng thêm cho thằng nắm cổ áo tôi khi nãy một đá ngang bụng, kèm lời đe dọa:



    - Nhớ chạy xe cẩn thận! Tông phải tao lần nữa thì bọn mày xác định!



    Rồi mặc kệ ánh mắt nhiều chuyện, bàn tán xôn xao của đám đông hiếu kỳ vây quanh, tôi nghênh ngang xách xe chạy thẳng đến nhà Băng Cơ. Tôi muốn biết cô nàng đã về chưa, hay còn đi đâu nữa.



    Buổi tối, con đường nhà Băng Cơ khá vắng vẻ, lại thiếu ánh đèn đường. Tôi ngồi trên xe bị muỗi chích kinh khủng, đập muỗi liên tục mà chẳng ăn thua.



    Phía bên chỗ tôi ngồi toàn là ruộng, nước ao tù đọng lại lâu ngày nên muỗi nhiều không kể xiết. Tối đến là bọn chúng kéo nhau ra kiếm ăn. Thấy tôi ngồi đó nạp mạng, cả bọn mừng quá thể, nhào tới "hỏi thăm" liên tục. Hậu quả là cả người tôi toàn vết mũi đốt, nổi mận tùm lum, gãi sồn sột cứ như thằng ghẻ ngứa.



    Ngồi chịu trận tới gần 9 giờ thì chiếc Camry đỏ xuất hiện, lăn bánh chầm chậm tới trước cửa nhà Băng Cơ.



    Thằng kia rất galang, nhanh nhẹn chạy qua mở cửa cho cô nàng. Nhìn Băng Cơ vẫn tươi tỉnh, váy áo phẳng phiu, đầu tóc thẳng thớm, có lẽ không xảy ra chuyện gì mờ ám giữa bọn họ.



    Băng Cơ nán lại nói dăm ba câu với thằng kia, rồi vào nhà khóa cổng lại. Cũng không hề có nụ hôn tạm biệt hay một cái ôm nồng thắm nào, đúng là bọn họ chỉ đang tìm hiểu nhau thôi.



    Đây là tin vui cho tôi, còn tin buồn là thằng kia rất giàu, lại điển trai. Làm sơ một phép so sánh lực lượng tương quan giữa hai bên thì tôi yếu thế hẳn.



    Chờ cho thằng kia chạy đi hẳn, tôi mới dụi điếu thuốc, bước lên xe chạy về.



    Nhưng chưa kịp nổ máy thì âm báo tin nhắn từ facebook vang lên. Tôi định phớt lờ, chạy về nhà xem sau nhưng nghĩ thế nào lại lấy ra xem.



    Băng Cơ vừa nhắn cho tôi. Ngạc nhiên thật đấy, lần đầu tiên cô nàng chủ động nhắn tôi.



    Nội dung tin nhắn lại càng đáng ngạc nhiên hơn nữa.



    "Băng Cơ: Bạn lấp ló ngoài kia làm gì vậy?"



    Mặt tôi đỏ bừng, tim đập mạnh, hệt như kẻ trộm bị chủ nhà bắt được quả tang. Cảm giác quê độ kinh khủng tràn vào đầu.



    "Tôi: Sao Băng Cơ thấy tôi?



    Băng Cơ: Chiếc xe của bạn nằm chần vần thế kia, tôi không muốn cũng phải thấy.



    Đúng là chiếc xe của tôi hơi dài nên không thể giấu kín vào gốc cây được, ló ra cả một khúc.



    Chưa biết nói gì thì Băng Cơ đã gửi thêm tin nhắn.



    Băng Cơ: Tôi định báo công an rồi đấy. Bạn không có ý đồ xấu gì đó chứ?



    Tôi: Trời, đừng nghĩ vậy chứ! Tôi tình cờ thấy bạn trên đường nên hơi tò mò theo sau chút thôi.



    Băng Cơ: Bạn luôn có nhiều sự "tình cờ" nhỉ? Mong là sau này tôi sẽ không "tình cờ" thấy bạn lấp ló trước nhà tôi nữa.



    Tôi: Xin lỗi! Sẽ không bao giờ có lần sau nữa đâu. Tôi về đây!



    Băng Cơ: Giận à? Tôi chỉ nói sự thật thôi mà! Không cô gái nào hy vọng trước cửa nhà mình bỗng nhiên xuất hiện một người nhìn chằm chằm vào suốt như thế.



    Tôi: Tôi giận hay không chắc bạn cũng đâu quan tâm! Yên tâm đi, tôi sẽ không đến đây thêm lần nào nữa.



    Băng Cơ: Bạn giận dỗi cứ như trẻ con ấy! Có muốn vào nhà tôi ngồi một lát không?



    Tôi như bị sét đánh ngang mày, lòng thầm mừng rỡ. Không uổng công chịu đựng muỗi đốt nãy giờ, cuối cùng cũng được đền đáp.



    Nhưng tin nhắn tiếp theo của Băng Cơ liền ném tôi xuống vực sâu thất vọng.



    Băng Cơ: Đùa đấy! Khuya rồi, bạn về đi! Ngoài đó nhiều muỗi lắm."



    Tôi thất vọng đến mức chẳng buồn đáp lại, quay xe về ngay. Lòng thầm hứa sẽ quên đi cô gái này, không bao giờ được nghĩ đến nữa.



    Tôi thật lòng, nhưng cô nàng thì xem tôi giống trò đùa hơn. Mà cũng phải, cô gái nào chẳng muốn có nhiều chàng trai vây quanh, càng nhiều càng chứng tỏ giá trị của cô ta vượt trội so với những cô nàng khác.



    Về đến nhà, tôi ăn một tô cơm to, lấp đầy cái bụng rỗng không đang ấm ức khó chịu. Càng buồn càng nên ăn nhiều, chẳng việc gì phải nhịn đói, hành hạ bản thân khi có chuyện không vui cả.



    Chuông báo có tin nhắn lại réo. Tôi đặt chai trà xanh xuống, mở máy xem.



    "Băng Cơ: Bạn xức dầu vào mấy chỗ bị muỗi đốt chưa?



    Tôi: Băng Cơ muốn trêu chọc tôi thế nào mới hài lòng đây? Như vậy chưa đủ à?



    Băng Cơ: Tôi hỏi thật mà, sao bạn lại bảo tôi trêu chọc?



    Tôi: Không biết. Tôi cảm thấy thế.



    Băng Cơ: Tôi đang nghĩ có nên gặp bạn một lần để xem giấy chứng minh hay không. Thôi vậy.



    Tôi: Bạn lại đang đùa nữa à?



    Nghĩ Băng Cơ muốn làm mình quê lần hai, tôi bực đến mức không thèm gọi tên nữa, mà xưng "bạn" vô cùng xa cách >"



    Băng Cơ: Tùy. Yes or no?



    Tôi: Yes. Chúng ta gặp nhau thật chứ?



    Rất muốn nói "no" cho hả dạ, nhưng tôi không cưỡng lại được.



    Băng Cơ: Mai tôi rảnh. Sẽ báo địa điểm cho bạn sau, vậy nhé!



    Tôi: Gút nai!"



    Đặt điện thoại xuống, tôi cầm chai trà xanh tu ừng ực, uống mà không hề cảm nhận được vị ngọt thanh chút nào. Đầu óc tôi đang bay bổng lên cao, đuổi theo những giấc mơ xa xăm.



    Không biết vì sao tự dưng Băng Cơ lại đổi ý chịu gặp tôi. Nhưng chuyện này không quan trọng, vấn đề hiện tại là ngày mai tôi nên mặc gì, nói gì để gây ấn tượng với cô nàng. Cơ hội đến đã khó, có nắm bắt được hay không lại càng khó hơn gấp bội.



    Mà có khi nào Băng Cơ đang đùa, cho tôi leo cây không nhỉ?



    Bụng tôi cứ lo ngay ngáy, mong cho đêm dài qua mau để sớm nhận được câu trả lời.
     
  5. FellTheBeat

    FellTheBeat Gió

    Bài viết:
    436
    Đã được thích:
    140
    Điểm thành tích:
    43

    Chap 4

    Được vài ngày trời nắng, hôm nay có hẹn với Băng Cơ thì lại âm u cả ngày.



    Từ sáng tôi đi ra đi vào nhìn trời nhìn mây liên tục, bụng lo sốt vó. Khó khăn lắm mới kiếm được một cái hẹn, trời mà đổ mưa thì ôi thôi, xong phim.



    Vừa canh sắc trời, tôi vừa phải canh chừng facebook, chốc chốc là ngó qua coi Băng Cơ có nhắn tin hay chưa. Nỗi khổ tâm của kẻ luôn ở trong tình trạng chờ đợi thì chỉ có ai trải qua cảm giác này mới hiểu thấu.



    May mắn làm sao, tới trưa rốt cục Băng Cơ cũng nhắn cho tôi, khi mà sự kiên nhẫn của tôi đã lên đến giới hạn, chuẩn bị hỏi cô nàng.



    "Băng Cơ: Tối nay 7h gặp ở quán X nhé!



    Tôi: Ok. Đúng hẹn nhen!"



    Chỉ vậy thôi, Băng Cơ không nói thêm gì nữa.



    Buổi chiều buồn chán không biết làm gì, tôi gọi điện cho Tình tang. Không hiểu sao, chỉ là một cuộc hẹn bình thường nhưng tôi lại cảm thấy rất có thành tựu, muốn khoe với nó.



    - Gì mày? Tao đang học. - Giọng Tình tang thì thào bên kia đầu dây.



    - Tao hẹn được rồi, he he. - Tôi cười khoái chí.



    - Hẹn ai?



    - Băng Cơ chứ ai, mau quên vậy mày?



    - Đù, ngon đó! Mày làm sao hay vậy? - Tình tang hét lên, rồi chợt nhớ ra đang ngồi trong lớp, nó hạ giọng tò mò hỏi.



    Tôi không ngu để kể ra chuyện rình mò đi theo Băng Cơ, rồi có lẽ cô nàng tội nghiệp mà cho tôi một cuộc hẹn. Tình tang biết được chắc chắn cười tôi thúi đầu, nỗi nhục này muôn đời không xóa được.



    Tôi lấp lửng:



    - Có gì đâu! Băng Cơ thấy tao đẹp trai nên muốn làm quen cũng là chuyện bình thường mà!



    Tình tang cười sặc sụa trong điện thoại, thiếu điều nước bọt văng sang cả vào tai tôi:



    - Mày tha cho tao! Kể thiệt đi, mai mốt có chuyện tao còn tư vấn giúp cho!



    Nghe nó hăm dọa, tôi đành hé lộ năm mươi phần trăm sự thật:



    - Hè hè, nói chứ tụi tao trò chuyện qua lại trên facebook, rồi tự dưng Băng Cơ hỏi tao có muốn gặp nhau không.



    - Chỉ vậy thôi? - Tình tang nghi ngờ.



    - Ừ, vậy thôi. Chứ muốn sao nữa mày?



    - Tao không tin! Mà mày đừng mừng vội, coi chừng gặp nhau một lần rồi nó vĩnh biệt mày luôn!



    - Mày đừng nói xúi quẩy! Móa, đang vui mới báo tin cho mày, làm tao cụt hứng rồi đó! - Tôi bực mình.



    Tình tang cười giả lả:



    - He he, nói chứ chúc mừng mày! Cơ hội tới rồi đó, đừng để vuột mất rồi hối tiếc!



    - Ờ, vậy còn nghe được! Yên tâm, tao biết phải làm gì. Chờ tin vui đi, tối về tao kể!



    - Ok người anh em!



    Tôi tắt máy. Lên mạng lướt web một chút, nhìn đồng hồ đã gần tối liền đứng dậy chuẩn bị.



    Theo dự báo thời tiết "ít khi đúng" trên tivi thì chiều tối nay sẽ có mưa. Băng Cơ lại hẹn tôi đúng 7h tối mới ác chứ.



    Tuy vậy, mới 6h tôi đã tắm rửa sạch sẽ, ăn mặc tươm tất, đầu tóc vuốt gel bóng lộn. Ngay cả con ruồi lỡ đậu vào bảo đảm té vỡ đầu mà chết.



    6h30, trời đổ giông, mây đen vần vũ. Tôi đứng tựa cửa ngó ra, trông cho trời quang mây tạnh, gió thổi mạnh xua tan mây đi giùm cái.



    6h45, mưa rơi ầm ầm. Tôi thở dài, không lẽ ông trời muốn đoạn tuyệt cơ hội duy nhất của tôi sao? Nỡ lòng nào làm vậy chứ?!



    Tôi lấy điện thoại, nhắn tin qua facebook cho Băng Cơ.



    "Trời mưa to quá! Băng Cơ đi được không?"



    Chờ đến 6h55, Băng Cơ vẫn im lìm, không có động tĩnh gì. Hoàn toàn chẳng rõ cô nàng có đến điểm hẹn hay không. Kinh nghiệm báo tôi biết, gần tới giờ hẹn mà hỏi đối tượng không thèm trả lời thì chín chín phần trăm là tôi sẽ bị leo cây.



    Nghĩ vậy nhưng tôi vẫn tròng cái áo mưa vướng víu đáng ghét vào, phóng xe đi.



    Ngoài trời, mưa ngày một nặng hạt. Mới 7h tối mà đường phố đã rất vắng vẻ, có lẽ chẳng ai khùng chạy ra đường khi mưa to thế này, ngoại trừ tôi với niềm hy vọng nhỏ nhoi.



    Địa điểm Băng Cơ hẹn tôi là một quán café nhỏ, dạng như mấy tiệm trà sữa xì tin vậy. Không gian bên trong bài trí đơn giản mà lại sang trọng, ấm cúng. Trời mưa lạnh lẽo thế này, được ngồi cùng một cô gái xinh đẹp như Băng Cơ ở một nơi như vậy thì còn gì tuyệt vời hơn. Tôi thầm mơ tưởng!



    Vừa ngừng xe trước cửa quán, tôi liền ngó quanh tìm xem có chiếc Attila đỏ của Băng Cơ hay không, nhưng chẳng thấy đâu.



    "Kiểu này leo cây chắc rồi!"



    Tôi nghĩ thầm trong bụng, tuy thế vẫn cởi áo mưa, bước vào trong.



    Tôi đã đến quán này vài lần. Không gian bên trong chia làm hai phần trước sau. Phía trước thì tôi có thể đứng từ ngoài nhìn xuyên qua lớp cửa kính trong suốt vào thấy hết. Lúc này, quán khá vắng khách, chỉ có một hai nhóm ngồi túm tụm nói chuyện.



    Khi tôi bước vào trong, đang chọn một bàn trống định ngồi xuống thì cô bé phục vụ đi tới, tươi cười hỏi:



    - Anh có hẹn bạn không?



    Tôi hơi ngơ ngác:



    - Lúc này vào đây phải đặt chỗ trước hả em?



    Cô bé phục vụ đáp:



    - Dạ không. Tại có một chị ngồi phía sau bảo có hẹn, nên em hỏi giùm không biết có phải anh hay không?



    - Ừ, anh đây. Chị đó ngồi phía sau hả?



    Không chờ cô bé kịp đáp lời, tôi theo hành lang bên hông quán đi xuyên ra phía sau.



    Dưới này không được rộng rãi như phía trước, nhưng được cái không gian yên tĩnh. Dọc theo dãy hành lang nhỏ, chủ quán kê những chiếc bàn trắng xinh xinh cách nhau khá xa để tạo không gian riêng.



    Những giỏ hoa và rất nhiều cây kiểng ngoài vườn tỏa hương thơm ngát, hòa cùng điệu nhạc hòa tấu cổ điển vang ra từ loa với âm lượng vừa đủ nghe khiến người nào lần đầu lạc bước đến nơi này cũng thấy tâm hồn lâng lâng. Đây đúng là thiên đường cho những đôi trai gái mới quen nhau ngồi tâm sự tìm hiểu.



    Lần đầu hẹn gặp mà Băng Cơ chọn nơi này khiến tôi không nén được những ý nghĩ có phần đen tối trong lòng. Chân rảo bước nhanh, đi qua vài bàn đã có người, tôi liền nhìn thấy Băng Cơ ngồi phía gần cuối dãy. Cô nàng đang chống cằm suy tư, mắt nhìn xa xăm vào màn mưa.



    Tim tôi đập như trống trận, vừa hồi hộp vừa mừng rỡ, cảm giác hệt như nhìn thấy một đống tiền rơi trên đường và đang tiến tới gần để nhặt lên vậy.



    - Chào! Băng Cơ đến lâu chưa?



    Tôi kéo ghế ngồi đối diện Băng Cơ, miệng lịch sự tươi cười chào hỏi, cố gắng che giấu tâm trạng đang bối rối.



    Băng Cơ hơi liếc nhìn điện thoại, nhỏ nhẹ mở miệng:



    - Bạn đến trễ 10 phút. Tôi đang định đi về đấy!



    Ánh mắt cuốn hút của Băng Cơ như vô tình lướt qua mặt tôi một cái, khiến tôi điếng người. Tâm trạng vừa ổn định được đôi chút liền trở nên rối loạn. Trời lạnh mà hình như mồ hôi đã tuôn đổ sau lưng áo tôi rồi.



    - Anh dùng gì? - May sao, cô bé phục vụ xuất hiện đúng lúc, cứu nguy cho tôi.



    - Cho anh một tách café nóng được rồi! - Tôi dễ chịu nói.



    Nhưng cô bé vừa quay đi, tôi nhìn tới Băng Cơ thì tâm tình lại chao đảo.



    Tối nay Băng Cơ diện một chiếc váy đỏ ôm sát thân hình, tôn lên những đường cong mỹ miều và làn da trắng nõn.



    Cô nàng xinh quá, xinh hơn cả chữ xinh khiến lòng tôi nổi sóng dữ dội. Tôi chuyển ánh mắt đi nơi khác, không dám nhìn Băng Cơ thêm giây phút nào nữa để cho lòng mình thanh tịnh.



    Tôi liếm nhẹ vành môi khô ran, nói:



    - Xin lỗi! Lúc nãy trời mưa lớn quá, tôi sợ Băng Cơ không tới được nên có nhắn tin hỏi, mà không thấy Băng Cơ trả lời.



    Băng Cơ bình thản đáp, giọng nói không lộ vẻ tức giận hay cảm xúc gì cả:



    - Tôi có thấy nhưng cố tình không trả lời, để xem bạn thế nào. Cũng may là bạn vẫn đến!



    Không rõ ý Băng Cơ nói may cho cô nàng hay may cho tôi, có lẽ là vế sau.



    Tôi cười gượng, mắt vẫn nhìn quanh quất không mục tiêu:



    - Đương nhiên tôi phải đến chứ, dù không chắc sẽ gặp được Băng Cơ.



    - Sao bạn nói chuyện mà không nhìn tôi? Tôi xấu lắm à? - Băng Cơ đột nhiên hỏi.



    - Đâu... đâu có. Băng Cơ không xấu! Chỉ tại... - Tôi ngắc ngứ chẳng biết nói thế nào.



    Băng Cơ không hỏi dồn, tay chống cằm nhìn tôi chờ đợi, ánh mắt có chút gì đó tinh nghịch.



    Bỗng cô nàng phán một câu:



    - Đàn ông khi trò chuyện mà không dám nhìn thẳng cô gái phía đối diện thì chứng tỏ anh ta đang mất tự tin, hoặc là đang nói dối! Bạn thuộc trường hợp nào đây?



    Câu nói của Băng Cơ trúng ngay tim đen của tôi. Tôi ngẩn ra, trong lòng chợt bùng nổ. Tôi đâu phải hạng con trai xoàng xĩnh, việc gì để cô nàng quay như quay dế thế này, còn mặt mũi nhìn ai nữa.



    Âm thầm hít sâu một hơi trấn định trí óc, tôi chuyển ánh mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy đang thách thức của Băng Cơ.



    Tôi cười nhẹ, không nhìn vào gương cũng biết lúc này phong thái của tôi tuyệt vời ra sao:



    - Tại Băng Cơ xinh quá nên tôi sợ nhìn lâu một chút sẽ thất thố, khiến Băng Cơ ác cảm với tôi!



    Băng Cơ chớp nhẹ đôi mắt đẹp, làn môi đỏ hé ra nụ cười mê người:



    - Hơi kịch! Nhưng thế này còn giống bạn như lần đầu tôi gặp.



    Nụ cười của Băng Cơ khiến thần trí tôi tiếp tục đảo điên. Nhưng tôi cố gắng giữ bình tĩnh, đẩy lòng tự tôn của mình lên cao, không để cô nàng ảnh hưởng.



    Tôi ráng làm ra vẻ ung dung không quan tâm đến bề ngoài lung linh của cô nàng, hỏi:



    - Ý Băng Cơ là buối tối tôi giúp đưa Băng Cơ về?



    - Không. Là buổi chiều tình cờ trú mưa, bạn quên hay cố tình không nhớ? - Băng Cơ nhìn tôi như đang dò xét.



    Tôi rất không muốn nhớ tới lần gặp kinh khủng này, đã cố quên nó đi mà cô nàng lại nhắc tới.



    Tôi à một tiếng dài, làm như ngạc nhiên nói:



    - Lần đó, gặp không được bao lâu nên tôi suýt quên mất. Băng Cơ nhắc mới nhớ!



    Băng Cơ nghe vậy thì cười tủm tỉm làm tôi thấy nhột nhạt vô cùng. Không phải cô nàng đang cố tình nhắc lại để khiến tôi quê đó chứ?



    Mặt tôi hơi đỏ lên, hỏi lảng sang chuyện khác:



    - Hôm trước, Băng Cơ nói mình là họa sỹ nghiệp dư, không biết Băng Cơ chuyên vẽ tranh tĩnh vật hay thế nào?



    Băng Cơ hơi trầm tư một lúc mới đáp:



    - Tôi chỉ vẽ tranh truyền thần thôi. Thường vẽ theo đơn đặt hàng qua mạng, hoặc một số bạn bè quen giới thiệu.



    - Chà, tò mò ghê! Hôm nào có thể vẽ cho tôi một bức không?



    - Vẽ trả tiền còn được, bằng như vẽ cho thì chắc tôi không có thời gian. - Gương mặt Băng Cơ thản nhiên.



    Chỉ là một cách nói lịch sự của tôi thôi mà, có cần phải bắt bẻ sửa lưng nhau thế không? Cô nàng này giống như đang cố tình chọc giận tôi, hoặc muốn thử xem tôi là người thế nào.



    Nghĩ vậy nên ngoài mặt tôi vẫn không tỏ thái độ gì, cười nói:



    - Tôi sẽ trả tiền công mà. Băng Cơ lo xa quá!



    Băng Cơ ngậm ống hút nhấp một ngụm trà sữa, bỗng đề nghị:



    - Bạn lấy giấy chứng minh cho tôi xem đi! Nếu bạn lớn hơn thì tôi sẽ vẽ miễn phí cho bạn một bức.



    Tôi chẳng biết nói sao. Cứ tưởng câu chuyện hôm bữa chỉ đùa cho vui, coi như tạo cái cớ để cả hai gặp nhau thôi. Không ngờ bây giờ tự dưng Băng Cơ đòi xem giấy tờ thật. Với tính cách cô nàng mà biết tôi nhỏ hơn hai tháng, có khi gọi tôi là em trai thật đấy.



    Tôi ấp úng:



    - Khi nãy đi gấp quá, tôi quên đem theo giấy tờ tùy thân mất rồi!



    Gương mặt xinh đẹp của Băng Cơ nghiêm lại:



    - Tôi rất ghét người nói dối, bạn còn nhớ chứ?



    - Nhớ! Đùa chứ tôi có mang theo đầy đủ, nhưng mà hình tôi trên ấy xấu lắm nên không muốn cho ai xem cả! - Thấy tình hình không ổn, tôi trớ ngay.



    - Ở ngoài bạn cũng có đẹp đâu mà lo?



    Băng Cơ thản nhiên phán một câu khiến tôi suýt nữa bật té khỏi ghế. Tôi đẹp trai thế này mà chê xấu à? Trước giờ có đứa con gái nào mở miệng chê tôi đâu.



    - Băng Cơ có quá lời không vậy? Trước giờ chưa nhỏ nào chê tôi xấu cả! - Tôi chống chế.



    - Chắc bọn họ không nỡ nói thẳng ra sự thật làm bạn đau lòng!



    Băng Cơ lại cười tủm tỉm. Nụ cười xinh đẹp mà sao tôi thấy đáng ghét quá thể, thần thần bí bí, châm chích khiêu khích kiểu gì đó.



    - Ừ, tôi tự biết mình xấu nên không muốn người khác nhìn thấy tôi xấu đến thế nào. Băng Cơ không cần khích tướng nữa!



    Tôi cười cười, vùng dậy phản kích, không thể nhịn nhục chịu trận mãi được. Con giun xéo mãi cũng oằn, huống chi là tôi.



    Kỳ lạ là Băng Cơ không tỏ thái độ khó chịu gì cả, vẫn bình thản uống nước trong khi màn hình điện thoại của cô nàng nhấp nháy liên tục. Từ đầu tôi đã để ý thấy có người nào đó nhắn tin, gọi liên hồi. Có thể là thằng chạy chiếc Camry đỏ hôm qua.



    Băng Cơ phớt lờ không ngó tới thì tôi cũng chẳng dại gì nhắc nhở. Thằng kia càng tìm kiếm, tôi lại càng khoái chí trong bụng. Biết đâu hiện giờ nó cũng đang chờ trước cửa nhà Băng Cơ và bị muỗi đốt te tua hệt tôi hôm qua. Mà quên mất, nó đi xế hộp, đâu phải xe máy như tôi mà sợ muỗi.



    - Bạn cười gì thế? - Thấy tôi mơ mơ màng màng, môi nở nụ cười gian manh, Băng Cơ nhíu mày hỏi.



    Tôi giật mình bừng tỉnh, hàm hồ đáp:



    - Tôi chợt nhớ tới câu chuyện cười đứa bạn vừa kể thôi. Băng Cơ đừng nghĩ bậy!



    Băng Cơ càng thêm nghi ngờ:



    - Tôi thấy lạ mới hỏi, đâu có nghĩ bậy. Bạn giống như có gì đó mờ ám nên sợ vậy?



    - Hơ... không có gì thật mà! À, Băng Cơ có muốn nghe câu chuyện đó không? - Tôi lúng búng trong miệng.



    - Cũng được. Bạn kể đi!



    Tôi liền đem câu chuyện Tình tang chọc ghẹo tôi về con bò sữa hôm trước ra kể. Tất nhiên là tôi không nhắc tới việc nó chọc tôi rồi, chỉ kể lại câu chuyện thôi.



    Nghe xong, Băng Cơ nhoẻn miệng cười:



    - Bạn cũng có khiếu kể chuyện ghê! Mà hình như bạn muốn nói tôi là con bò hả?



    Con gái suy diễn gớm thật! Mà cũng tại tôi, tự dưng lại thòng thêm câu "đố bạn lý do con bò hay hỏi tại sao?" làm quái gì chả biết. Chỉ bởi Tình tang đầu độc nên tôi quen miệng.



    Tôi gãi gãi đầu:



    - Đố vui thôi mà! Băng Cơ đừng để ý!



    - Ừm, tôi không phải người nhỏ nhen! Bạn không cần lo!



    Ngoài hiên, mưa vẫn còn rất to. Nước mưa theo mái nhà chảy xuống thành dòng, va tí tách vào nền gạch tạo thành những tia bụi nước li ti. Thỉnh thoảng có vài giọt nước đi lạc vào chỗ bọn tôi ngồi, rơi trên mái tóc mượt mà của Băng Cơ.



    Băng Cơ hơi vuốt nhẹ mái tóc, rũ những giọt nước rơi xuống. Tôi rất muốn lấy khăn lau cho cô nàng nhưng mà không dám. Khoảng cách xa của hai người chưa cho phép tôi làm điều này.



    - Gia đình Băng Cơ có mấy người? - Tôi hỏi.



    Nét mặt Băng Cơ đượm buồn:



    - Ba người thôi. Nhưng giờ chỉ còn tôi và mẹ.



    Lẽ ra tôi không nên hỏi câu này, nhưng mà sự thật là tôi hết biết hỏi gì rồi. Có tránh né mãi cũng không được, thôi thì mất lòng trước được lòng sau, cứ hỏi thẳng tìm hiểu gia cảnh nhà Băng Cơ rồi sẽ từ từ an ủi vậy.



    Tôi dịu giọng:



    - Tối đó thấy Băng Cơ khóc, tôi đoán bạn đang có tâm sự hay chuyện buồn gì đó. Chỉ không ngờ sự việc lại đau lòng như vậy!



    Băng Cơ ngước mặt lên, mày hơi nhíu lại:



    - Ai nói với bạn là tôi khóc?



    Tôi ngẩn tò te:



    - Tôi thấy rõ ràng nước mắt bạn chảy xuống mà!



    Băng Cơ lắc đầu cười nhẹ, giống như tự giễu:



    - Nước mưa thôi. Bạn nhìn lầm rồi!



    - Ừ, có lẽ tôi nhìn lầm thật. - Tôi gật đầu.



    Chẳng biết vì sao Băng Cơ không muốn tôi nghĩ cô nàng khóc. Nhưng Băng Cơ đã nói vậy thì tôi cũng phải xuôi theo, hơi đâu tranh cãi cho mất lòng.



    Cô nàng vén vài sợi tóc bị gió thổi lòa xòa vào sau tai:



    - Bạn còn gì muốn nói thì nói hết đi! Sẽ không có lần gặp nào nữa đâu.



    Băng Cơ đột ngột nói thế khiến tôi bần thần, cảm giác như bị sét đánh ngang mày.



    Tôi đơ ra khá lâu, mới hỏi:



    - Sao vậy? Không lẽ Băng Cơ chỉ muốn trò chuyện cùng tôi trên mạng thôi à?



    Băng Cơ nhìn ra ngoài màn mưa, ánh mắt long lanh chẳng rõ buồn vui:



    - Trên mạng cũng vậy. Sau cuộc hẹn này thì tôi và bạn xem như chưa hề biết nhau, cũng đừng liên lạc gì nữa!



    - Sao vậy? Con người tôi đáng chán ghét đến vậy ư? - Tôi hỏi mà như người đang mộng du.



    Băng Cơ lắc nhẹ đầu, làm cho mái tóc óng ả hơi đung đưa qua lại:



    - Bạn đừng hỏi nữa. Biết thế được rồi!



    Môi miệng tôi trở nên đắng ngắt, chua chát nói:



    - Tôi thấy vô lý quá! Như thế thà rằng bạn đừng cho tôi cuộc hẹn này còn hơn!



    - Ừm, tôi sai rồi! Xin lỗi, lẽ ra tôi không nên nhận lời gặp bạn làm gì!



    Băng Cơ đột ngột đứng lên, tất tả bỏ đi, để lại tôi ngồi lặng nơi góc quán.



    Bên ngoài, mưa vẫn rơi. Tiếng mưa không dứt hòa cùng tiếng nhạc từ loa đều đều vọng ra như tiếng lòng tôi đang rên xiết.



    Tôi ngồi thừ tại chỗ, muốn chạy theo kéo Băng Cơ lại nhưng biết cũng chẳng được. Tay chân bỗng thấy rã rời, tôi ngả người dựa sâu vào lưng ghế, mắt nhìn lên trần nhà, tâm trạng buồn bã.



    Chẳng biết qua bao lâu, tôi cầm tách café đã nguội lạnh đưa lên môi nhấp khẽ, cảm giác đắng nhàn nhạt len lỏi thấm trên đầu lưỡi, lan vào tận trong tim.



    Tình tang nói bừa nhưng không ngờ lại đúng.



    Cuộc hẹn mà tôi đặt biết bao kỳ vọng, rốt cục lại kết thúc như vậy. Thật khó để chấp nhận!



    Tôi chợt nhớ ra Băng Cơ không đi xe. Chẳng biết cô nàng đi về bằng cách nào, taxi ư?



    Tôi bật dậy, lao thật nhanh ra trước quán.