Full Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,584
Reaction score
639
Points
278
Ảnh bìa
Tác giả
Hoa Dung Nguyệt Hạ
Thể loại
HĐ, sủng, ngọt, HE
Tình trạng
Đang viết
Nguồn
Thích Đọc Truyện, iRead
Lượt đọc
68,338
Dịch giả: Nhóm Gia Đình Quý Tộc, Nhóm Túy Nguyệt Các

Anh là tổng tài Đế quốc thương nghiệp cao cao tại thượng, cô là một người con gái nuôi trong gia đình đang lâm nguy. Để giải cứu sự nghiệp của cha nuôi mình, cô liền ký vào tờ hợp đồng trăm vạn với nội dung: Sinh con thuê cho anh!

Bất ngờ thay, cái thai cô có lại là song thai. Lúc sinh, người anh thì khỏe mạnh, còn người em khi vừa ra đời đã chết yểu không còn hơi thở nào. Cô hoàn tất hợp đồng, cảm khoản tiền thù lao trên trời rồi biến mất ở trong mắt anh.

Sáu năm sau, anh vẫn là tổng giám đốc vạn ngườ có một, mà cô lại bị coi nhầm thành con chim bị anh nuôi nhốt trong chiếc lồng vàng!

Anh từng bước ép sát: "Người phụ nữ này, cô tưởng rằng mình có thể thoát khỏi tay tôi sao!", lại không nghĩ rằng, anh bị một đứa trẻ cản lại, cậu nhóc trưng ra dáng vẻ của một ông cụ non, chỉ ngón tay nhỏ về phía anh: "Mộ Nhã Triết, tốt nhất là ông cách xa cô ấy một chút, cô ấy là người phụ nữ của tôi."
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,584
Reaction score
639
Points
278
Chương 1
“Mình không ăn cắp!”

Trong phòng ngủ của viện mồ côi, một cô bé chín tuổi phải đối mặt với ánh mắt nghi ngờ của những người đứng xung quanh, mắt cô đỏ hoe sưng húp. Cô có một đôi mắt trong như nước, linh động tuyệt mĩ, nhưng do không được bồi bổ đầy đủ, nên trông cô rất gầy.

Những ánh mắt khinh miệt hèn mọn nhìn về phía cô, cô uất ức nghẹn ngào nói:

“Miếng ngọc đó, nó vốn thuộc về mình mà…! Mình, mình không có ăn cắp của ai hết, nó là vật mẹ mình để lại cho mình!”

“Vậy ý bạn là mình ăn cắp của bạn sao?” Đứng đối diện cô là một cô bé cũng xấp xỉ tuổi cô. Cô bé đó nghiêng đầu, lạnh lùng nhìn cô, sau đó còn nở nụ cười vô hại hỏi cô.

Nếu so sánh, diện mạo của cô bé đó đẹp hơn cô nhiều, vẻ mặt thì cao ngạo, như một công chúa đứng ở nơi cao cao tại thượng, được mọi người xung quanh để ý, cưng chiều.

Cô bé kia vừa nói xong, một bạn nhỏ ngồi bên cạnh liền đứng lên nói.

“Bạn nói láo! Đúng là trơ trẽn mà, tại sao Nhu Nhi lại đi ăn cắp đồ của bạn chứ?”

“Đúng rồi! Làm sao Nhu Nhi lại là đứa ăn cắp được! Rõ ràng là con bé đó lấy của Nhu Nhi”

Đối với câu nói của bạn nhỏ đó, cô không biết phải trả lời thế nào, trong lòng uất ức vô cùng, vì thế liền oà khóc, dụi mắt khóc thét lên:

“Nhưng miếng ngọc đó thật sự là của mình mà! Oa oa… trả lại cho mình đi…”

Nhu Nhi đắc ý nhìn cô một cái, sau đó nhìn mọi người xung quanh nói: “Mọi người cũng thấy đấy! Tiểu Thi thật sự là đồ ăn cắp, vì thế về sau đừng ai đến gần bạn ấy nữa, bạn ấy là đồ ăn cắp, đồ dối trá!”

Mấy đứa nhỏ xung quanh gật đầu tán thành: “Đúng rồi! Bọn mình đều nghe theo lời của công chúa Nhu Nhi, về sau bọn mình sẽ không đến gần Tiểu Thi nữa, bạn ấy là đồ ăn cắp.”

“Đúng rồi, Tiểu Thi là đồ ăn cắp, đồ xấu xa! Còn đổ tội cho công chúa Nhu Nhi, lêu lêu, xấu hổ chưa, lêu lêu!”

Bọn nhỏ cười vang lên, rồi bỏ đi, bỏ lại cô lẻ loi một mình, cô dựa vào tường, cố nén lệ vào trong, nhìn theo bóng của mấy đứa trẻ khác, tay siết chặt thành hai nắm đấm.

Bên ngoài văn phòng viện trưởng, có một loạt đàn ông mặc tây trang đen xếp thành một hàng ngay ngắn.

Một người đàn ông hơn 50 tuổi sắc mặt nghiêm túc ngồi trên ghế sofa, thoạt nhìn trông ông ta rất khoẻ mạnh, bên ngoài khoác một chiếc áo da làm toát lên khí chất tôn quý vô cùng, ánh mắt sâu sa, sắc bén khó lường.

Trừ việc tuổi tác đã cao, khuôn mặt có chút già nua ra thì trông ông ta cũng rất ưa nhìn, lúc trẻ chắc hẳn cũng là một người phong lưu.

Viện trưởng tìm được một tập hồ sơ, từ từ mở ra trước mặt người đàn ông đó, sau đó cung kính nói: “Ngài Mộ, năm trước viện có nhận nuôi một đứa trẻ, hồ sơ về nó đều ở chỗ này, ngài xem qua một chút.”

Người đàn ông được gọi là Ngài Mộ lật những tờ giấy đọc lướt qua, ông ta hơi nhíu lại, trợ lý bên cạnh thấy sắc mặt của ông ta thay đổi, ngẩng đầu lên cười với viện trưởng: “Đứa bé này chắc cũng được tám chín tuổi gì rồi, xin hỏi, năm trước có bao nhiêu đứa bé tầm tuổi này nhập viện vậy?”

Viện trưởng suy nghĩ một lúc, vội nói: “Xin các vị đợi một lát.”

Ngài Mộ đảo mắt nhìn qua hồ sơ, đôi mắt ông lướt mắt nhìn qua một bức ảnh gia đình, tay ông khẽ nắm chặt, sau đó ông vươn tay lên, đầu ngón tay nhẹ gõ mấy cái: “Đứa bé này, tôi muốn gặp nó.”

Viện trưởng ngẩn người, lập tức gật đầu: “Được, tôi lập tức đưa bé tới gặp ngài.”

Nữ viện trưởng gọi một cuộc điện thoại, sau đó, có một người dẫn đứa bé này đến.

Nhu Nhi nhu thuận đứng trước mặt người đàn ông được gọi là Ngài Mộ, hai tay chắp sau lưng, ưỡn ngực tự tin cười nói: “Con chào ông, con chính là Nhu Nhi ạ.”

Ông lạnh nhạt nhìn chằm chằm Nhu Nhi, cẩn thận nhìn kĩ gương mặt của cô, đôi mắt ông chậm rãi nheo lại, ánh mắt đột nhiên thâm sâu khó lường.

Nhu Nhi có chút ngạc nhiên, cô hơi nhướng mày lên, cô nhận thấy người này có vẻ rất đáng sợ, cô như bị ánh mắt đó doạ cho sợ, lui về sau hai bước, nhưng ngược lại, người đàn ông được gọi là Ngài Mộ ấy lại vẫy vẫy tay nói: “Lại gần đây, để ông nhìn kĩ cháu một tí!”

“… Dạ.” Nhu Nhi do dự tiến về phía trước hai bước, ông nhẹ nhàng nắm lấy bả vai cô, cẩn thận nhìn cô, tuổi tác phù hợp, ngũ quan trên gương mặt này cũng có chút giống.

Tầm mắt Ngài Mộ nhìn xuống phía dưới, dừng ở viên ngọc bội nằm trên xương quai xanh của cô, ông ta hơi giật mình, sờ sờ ngọc bội, hỏi: “Miếng ngọc này…”

Nhu Nhi giật mình, cười nói: “Ngọc này là của mẹ con để lại cho con.”

Ngài Mộ thở hắt, trợ lý thấy thế vội lấy từ trong công văn ra một nửa miếng ngọc bội khác, ghép lại, đưa đến trước mặt Ngài Mộ.

Hai miếng ngọc, khớp với nhau.

Tay Ngài Mộ run lên, trợ lý thấy thế liền hiểu, đi qua nói chuyện gì đó với viện trưởng, từ trong công văn lấy ra một tờ ngân phiếu bỏ vào tay cô, viện trưởng cười vui vẻ tiếp nhận.

Trước cửa viện mồ côi, một loạt xe hơi màu đen sang trọng từ từ đi khỏi.

Đứa bé gái lúc nãy cô đơn nhìn qua song sắt cửa sổ, hai mắt vô hồn nhìn về phía Nhu Nhi đi theo một đám đàn ông mặc tây trang đen, ngồi vào trong một chiếc xe hơi Bentley.

Trước lúc cửa xe đóng lại, Nhu Nhi lạnh lùng nhìn về phía viện mồ côi, vô tình nhìn vào mắt của đứa bé gái đang một mình nắm lấy song sắt cửa sổ, Nhu Nhi nở một nụ cười kì lạ, cửa kính xe chậm rãi đóng lại, hàng xe dài chậm rãi rời đi.

Hai đứa trẻ, hai đời người, cứ thế bị hoán đổi với nhau.
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,584
Reaction score
639
Points
278
Chương 2
Trong hành lang của một bệnh viện, thư ký nắm lấy di động của mình, tay cầm một bản báo cáo.

“Vân Thi Thi, 18 tuổi, học sinh, cha kinh doanh phá sản, đã được điều tra và kiểm chứng. Các chỉ tiêu của cơ thể đều đạt mức khoẻ mạnh, cam kết sinh con xong sẽ không đòi quyền nuôi dưỡng hay đụng đến kiện tụng.”

Chẳng qua là, cơ thể cô bé này không phù hợp với điều kiện thụ tinh nhân tạo, nên chỉ có thể dùng hình thức khác.

Vân Thi Thi vẫn ngồi trên ghế dài không nhúc nhích, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc mặt bình tĩnh đến quỷ dị, sâu trong đôi mắt cô là một nỗi buồn bao trùm.

Cô biết mình vẫn còn trẻ, nhìn ngũ quan bên ngoài, trông cô còn trẻ hơn cả tuổi thật của mình, nhưng trên gương mặt non nớt đó, lại thấm một nỗi buồn tang thương không gì tả được.

Cô là người khó khăn lắm mới được chọn trong ngàn người đăng ký, dựa vào gương mặt xinh đẹp này của cô, người thuê cô làm việc này trả cho cô thù lao vô cùng hậu, năm trăm vạn, với cô đó là một con số vô cùng vô cùng lớn.

Ba ngày trước, cô lén cha cô ký hợp đồng mang thai hộ này, ký xong thì cô bị mang đến cái nơi này, mỗi ngày đều bị nhốt trong căn phòng này, cô còn không được phép nói chuyện với người ngoài, ra ngoài lại càng không, hiện tại cô chẳng khác gì một người bệnh bị cách ly.

Cô biết, vì cô bắt buộc phải mang thai, nên cơ thể cô phải đảm bảo khoẻ mạnh, như vậy mới phục vụ được người đàn ông đó.

Một ngày ba bữa đề là món ngon, món bổ. Chân giò hun khói, nước yến, bánh mì, thịt bò, đều là những món xa xỉ vô cùng. Cô biết họ làm thế là để đảm bảo không phạm sai lầm, cứ nhắc đến đồ ăn, dù không muốn cô cũng phải cô mà nuốt cho hết.

Vân Thi Thi không dám làm trái điều gì, cô chỉ ngoan ngoãn phục tùng để có thể nhận lấy thứ mà cô cần.

Cho đến ngày hôm nay, thư ký của người thuê cô đã lo lắng vào ngôi nhà tư nhân này nhận báo cáo kiểm tra sức khoẻ của cô.

Người thuê cô rất thần bí, thậm chí cô chưa bao giờ thấy qua người này, cô chỉ biết sơ thông qua vài dòng trên hợp đồng, không ngờ người này lại bỏ hẳn ra 500 vạn trả thù lao. Đúng, chính là 500 vạn. Với số tiền này cô có thể giúp ba cô vượt qua khó khăn lần này.

Về chuyện lần này, cô không dám nói với cha cô, khi đi cô chỉ để lại một tờ giấy, ‘đi không cáo biệt’, cô cũng không nói dài dòng gì, nói chung là thời gian cô mang thai có lẽ một thời gian dài sẽ không về nhà, như vậy cũng tốt, không phải chịu mấy câu hỏi chất vấn của ba cô.

Dựa theo yêu cầu hợp đồng, cho đến khi cô thụ thai thì mới ngưng việc này lại, phải tuỳ vào thời gian mà quan sát tình hình. Mà với điều kiện này, sáng hôm trước, một trăm vạn đã được gửi vào tài khoản của ba cô, nghe thư ký đó nói, nếu nàng sinh con trai, thì số tiền thù lao sẽ được trả nhiều hơn.

Mang thai hộ… Nói đến thật tức cười, vì muốn giúp ba cô, cô đã nghĩ hết mọi biện pháp, nhưng lại không nghĩ dùng cơ thể chính mình để đổi lấy tiền thù lao! Nhưng kể ra thì số tiền này cũng được xem là quá hậu đãi rồi, vì thế mới khiến cô bị lung lay.

Khốn khổ biết bao nhiêu, cuối cùng lại phải đi đến quyết định của ngày hôm nay.

Lâm Hải, một biệt thự xa hoa, một căn phòng đẹp hoa lệ.

Sau khi cô thu thập đồ đạc, một chiếc xe có rèm che sang trọng đến đưa cô đi, đứng trước căn biệt thự có phong cảnh tuyệt đẹp này, không cần nói cũng biết, đất ở chỗ này đắt đến mức nào.

Thư ký nói với cô, đêm nay, người đó sẽ đến.

Vân Thi Thi hít sâu một hơi, cô đưa mắt ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, sắc mặt cô nặng nề, cô chậm rãi kéo hành lý đi vào trong căn biệt thự sang trọng.

Về đêm, trong căn phòng ngủ xa hoa, bức màn dày rũ xuống từng lớn, che đi ánh sáng ở bên ngoài chiếu vào.

Trong căn phòng yên tĩnh, cô đã được tắm rửa sạch sẽ, cô im lặng nằm trên chiếc giường Kingsize, mắt cô bị bịt lại bởi miếng vải màu đen, thị lực bị khống chế, không thể nhìn xung quanh, chính vì thế thính giác của cô nhạy lên rất nhiều, tiếng gió và sóng biển bên ngoài kia, cô có thể nghe thấy rất rõ.

Không còn tiếng xe cộ ồn ào nơi thành thị, chỉ có yên tĩnh bao trùm nơi đây, nghĩ đến làm da đầu cô run lên.


Truyện đang hot:
Tình Nhân Đẳng Cấp Thế Giới
Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Cám ơn các bạn đọc đã ủng hộ
Top truyện hay nhất do độc giả bình chọn trên Vietwriter.com
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,584
Reaction score
639
Points
278
Chương 3
Không còn tiếng xe cộ ồn ào nơi thành thị, chỉ có yên tĩnh bao trùm nơi đây, nghĩ đến làm da đầu Vân Thi Thi run lên.

Ngay sau đó, cô nghe được từ xa có tiếng xe, sau đó là tiếng xe tắt máy.

Chớp mắt một cái, cô nhanh chóng lấy lại tinh thần, cô cảm thấy có chút khẩn trương, và bối rối. Đến khi bên ngoài truyền đến tiếng bước chân lên cầu thang, càng ngày càng gần, cô thế nhưng lại càng không thể giữ được bình tĩnh của mình.

Đang lúc tâm tình không yên, tiếng cửa mở vang lên.

Tiếng bước chân trầm ổn, Vân Thi Thi cảm nhận được có người đang đến, dừng ngay bên giường, cô cảm thấy khẩn trương cực kỳ, lập tức từ trên giường ngồi dậy

Người đó… đến rồi! Là người thuê cô sao?

Đang lúc bất an, đệm giường hơi lún xuống, có ai đó ở bên giường.

Vân Thi Thi khẩn trương dựa vào tường, cảm thấy có chút xấu hổ. Cũng may là trước mắt một màu đen, cô chỉ cảm thấy người này có một cơ thể rất cường tráng, dù bị bịt mắt nhưng trong lòng cô vẫn thấy luống cuống vô cùng.

Tuy không thấy mặt người đó, nhưng cô cảm nhận được khí tức của người này cười đại áp bức, nhất là ánh mắt lạnh băng, cùng hơi thở của kẻ giàu có, cao quý ngạo mạn. Còn cô, chỉ như một vật tiến cống, một cống phẩm hết sức bình thường.

Vân Thi Thi hấp tấp, lúng túng nói: “Anh… Anh là ai?”

Đàn ông kia không lên tiếng, chỉ tiến lại gần cô.

Vân Thi Thi cảm nhận được một người đang dần đến gần cô, lập tức, cơ thể cao lớn đèn cô xuống, giam cô dưới thân người đó, cô run lên, cảm nhận sức nặng của người nọ, cô muốn cuộn mình lại, nhưng lại không thể động đậy được, hai tay cô có chút khẩn trương, che trước ngực, hít thở không thông!

Không đợi cô có phản ứng gì, đàn ông kia hơi cau mày, lập tức dùng sức kéo áo cô ra, làn da trắng mềm liền xuất hiện, bàn tay mát lạnh của người đó bắt đầu di chuyển vào bên trong.

“Từ từ!” Cô run rẩy nói: “Tôi… tôi có thể nhìn mặt anh không?”

“Vì sao?”

Đàn ông trẻ tuổi cất tiếng nói trầm thấp hỏi, giọng nói sâu thẳm, như nam châm có từ tính hút lấy cô.

“Tôi không nhìn thấy gì cả, tôi sợ…”

Người nọ cười lạnh một tiếng, sau đó ra vẻ như vẫn chưa nghe thấy gì đáp: “Không cần thấy, cũng không cần phải sợ...”

Cơ thể non nớt của cô bé này vẫn chưa phát triển hoàn toàn, một cô bé ngây ngô thế này, vòng eo nhỏ gọn chỉ bằng một vòng tay của anh, bàn tay lạnh lẽo nặng nè lướt qua đôi môi cô, nhẹ nhàng dịu dàng: “Chỉ cần nhắm mắt hưởng thụ thôi.”

Cảm giác làn da non mịn thật tuyệt, cứ như tơ lụa thượng đẳng vậy.

Đầu ngón tay đàn ông đó mát lạnh, chạm vào da thịt ấm áp của cô khiến cơ thể cô khẽ co rúm lại, trước mắt một màu đen, trong lòng cô nổi lên cảm giác bất an không ngừng.

Đôi môi mỏng của đàn ông nọ lướt qua người cô, đương nhiên đàn ông sẽ cảm thấy cái áo này thật vướng víu, xoẹt một cái, xé làm hai.

Đó gần như là một động tác thô bạo, làm cho cả người Vân Thi Thi cứng ngắc, không dám động đậy.

Tim đập thình thịch như sấm, cứ như muốn đập vỡ lồng ngực nhảy thẳng ra ngoài.

Xấu hổ, bối rối, sợ hãi, những cảm xúc đó như chèn ép cô, khiến cô không thở được.

Giờ khắc này, cô bắt đầu thấy hối hận.

Lúc trước, khi nghĩ đến việc này, cô chỉ nghĩ đơn giản là sinh một đứa bé thôi, bản thân cô không có kinh nghiệm trong việc này, nhưng là một người phụ nữ, sớm muộn gì cũng sẽ phải trải qua chuyện này thôi. Thế nhưng khi đối mặt với người đàn ông bá đạo này, cô lại không có dũng khí, cô sợ những chuyện sẽ diễn ra tiếp theo.

Cô mới trưởng thành, chưa bước vào đời, từ nhỏ đến lớn, ngay cả nắm tay cũng chưa từng làm, trong lòng cảm thấy mâu thuẫn vô cùng, nhưng cô chống cự không lại sức mạnh của người đàn ông này, với trêu chọc của anh ta trên cơ thể cô, cô như đoá hoa chậm rãi nở rộ trong ban mai.
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,584
Reaction score
639
Points
278
Chương 4
Người nọ không thèm để ý đến lo lắng sợ hãi của cô, anh cúi đầu, đôi môi nhẹ lướt qua xương quai xanh của cô, khiến cô không chịu được mà run lên bần bật.

Người đàn ông càng xâm lược, Vân Thi Thi càng mẫn cảm hơn.

Hô hấp của cô càng lúc càng trở nên dồn dập, cô theo bản năng vươn hai tay đẩy đàn ông trên người mình ra, như sợ bị xâm phạm, người đàn ông như hiểu rõ ý đồ của cô, trói hai tay cô lại, giơ lên trên đầu.

Vân Thi Thi rất sợ.

Trong lòng không ngừng nổi lên cảm giác chống cự, cô sợ hãi run lên cầm cập, nhưng cô không có khả năng, cô không thể chạy được nữa!

Vân Thi Thi rụt bả vai lại, như muốn chạy trốn, nhưng cô lại không biết, hành động đó lại tạo ra ma sát cho người đàn ông kia, làm khiến cho “thứ đó” của đàn ông kia nóng bừng đứng thẳng lên.

Đàn ông đó “Hừ” một tiếng, hít một ngụm khí lớn, vậy mà anh lại thiếu chút nữa là không kiềm chế được.

Cô bé này quả nhiên có lực hấp dẫn kinh người, thiếu chút nữa là anh không kiềm chế được rồi…

Vân Thi Thi vì hiện tượng đó của anh, trong lòng thầm run lên, đầu vai co rút lại, theo bản năng hai tay bắt đầu kháng cự: “Không…”

Người đàn ông đó như không nghe thấy gì, cũng không thèm để ý đến kháng cự nho nhỏ đó của cô, Vân Thi Thi sợ hãi kêu một tiếng, trong tiềm thức ý chí kháng cự nổi lên mãnh liệt, bàn tay bé nhỏ không ngừng đập vào ngực đàn ông, cô tay lại bị người đàn ông đó nắm lấy, mạnh mẽ chế ngự.

Người đàn ông không để cô kháng cự, cuối cùng cũng bắt đầu xâm nhập, ý thức được chuyện gì sắp diễn ra, Vân Thi Thi như tắt thở, không muốn có đụng chạm gì hơn, cơ thể nhanh chóng cứng ngắc lại, cô chỉ hi vọng chặn mọi đường đi của người đàn ông kia.

Nhưng người đàn ông đó lại bá đạo vô cùng, như không hề để tâm đến kháng cự của cô!

“Đừng… đừng…”

“Đừng?”

Mộ Nhã Triết rất không hài lòng với sự kháng cự của cô, anh chậm rãi ngẩng đầu, cau mày nắm cằm cô, đôi mắt thâm sâu, nương nhờ ánh trăng mờ nhạt để nhìn rõ gương mặt nhỏ nhắn lúng túng của cô, anh lạnh lùng hỏi: “Sao, không muốn à?”

Vân Thi Thi ngẩn ra, môi mở hé, anh cau mày, đầu ngón tay tiến vào chiếm lấy cô. “Cô gái, cô có biết mình đến đây là để làm gì không?”

Sắc mặt cô cứng đờ, cơ thể không ngừng run rẩy, không biết là vì đau hay vì sợ hãi sự lạnh lùng của Mộ Nhã Triết.

Im lặng hồi lâu, giọng nói khàn khàn của cô vang lên, nghẹn ngào đứt quãng: “Tôi… tôi biết…”

“Vậy chẳng lẽ cô đợi tôi phải nói bước tiếp theo sao?”

Giọng nói ngả ngớn, nhưng không kém phần lạnh lùng.

Vân Thi Thi cắn môi dưới, hốc mắt đỏ lên, bên dưới như có vật gì đó dần tiến vào, cô cảm thấy đau, đau lắm.

Cô biết, cô đã ký hợp đồng, cô chỉ làm điều này vì hợp đồng, xong việc cô không liên quan gì đến những người này nữa, cũng không có chút tình cảm gì có thể nảy sinh được. Nhưng chuyện này, cô khó có thể chấp nhận được.

Mộ Nhã Triết lạnh lùng nhìn cô, cũng không cho cô thời gian thích ứng, anh nắm chặt tay cô đưa lên cao… Đỉnh lên trên một cái, đâm mạnh vào.

“Thả lỏng…”

Vân Thi Thi như chết lặng, cô tuyệt vọng nhắm mắt, sau đó gian nan bám vào bờ vai của Mộ Nhã Triết, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào cổ anh.

Trong khoảnh khắc đó, cô biết đã bước vào vực sâu của tội nghiệt.

Người đàn ông đối với sự vâng lời của cô cảm thấy rất vừa lòng, và anh bắt đầu đắm chìm vào…

Cuối cùng Mộ Nhã Triết cũng phá được một tầng lá chắn của cô.

Vân Thi Thi cắn răng chịu đựng, giọng nói khàn khàn tê dại, có chút lạnh lẽo bên trong.

Đau, cơ thể cô từng đợt đau buốt ập đến, cơ thể cô cứng ngắc, nhưng không thể động đậy được, cô chưa bao giờ chịu đựng loại đau đớn đến như vậy, như đem cô xé rách toàn bộ. Khoảnh khắc đó, trước mắt cô thực sự chỉ là một màu đen u ám, cô đau đến suýt chút nữa là hôn mê bất tỉnh!

Người này… cô không thể phục vụ được!


Truyện đang hot:
Tình Nhân Đẳng Cấp Thế Giới
Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Cám ơn các bạn đọc đã ủng hộ
Top truyện hay nhất do độc giả bình chọn trên Vietwriter.com
 

Bình luận facebook

Top Bottom