Tản văn Một Số Điều Thú Vị Trong Cuộc Sống

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,779
Reaction score
5,489
Points
14,914
Tác giả
ST từ Bạch Tích Dạ
Thể loại
Tản Văn
Nguồn
Sưu tầm từ nhiều nơi
Lượt đọc
3,901
Làm Thế Nào Để Nhận Ra Một Cô Gái Còn Độc Thân?
1. Ngày nào cũng giúp người khác cố vấn, phân tích, khuyên bảo chuyện tình cảm nghe chừng am hiểu lắm, trong khi bản thân lại bối rối chẳng biết làm sao.

2. Tin nhắn quá nửa là tin tổng đài.

3. Người ta đợi ô, còn tôi đợi mưa tạnh.

4. Không biết trang điểm, không thích làm tóc, ăn mặc tuềnh toàng, không câu nệ.

5. Được nghỉ một cái là về nhà.

6. Buổi sáng rửa mặt, trang điểm, siêng gội đầu, tắm rửa, thay quần áo, ba bữa cơm dinh dưỡng phong phú, chạy bộ, bơi lội, tập luyện thể thao thường xuyên, đọc nhiều sách, đi du lịch nhiều để tăng thêm kiến thức, thỉnh thoảng cùng bạn thân đi chơi, đi shopping. Đừng để bản thân sống quá tệ, hãy tranh thủ lúc còn độc thân, tận hưởng cuộc sống tự do này, và cũng tranh thủ chờ đợi người đang vượt biển để tới bên bạn.

7. Trừ lúc đi học, đi làm thì có thể ba bốn ngày không ra khỏi cửa, mấy tháng trời không tới rạp chiếu phim, bị gầy vì không có bạn trai đưa đồ ăn, suốt ngày gọi anh đẹp trai này đến anh đẹp trai khác là chồng.

8. Một tay mở nắp chai. Răng không mở bia. Đi đâu cũng không lạc đường.

9. Trang điểm rõ xinh rồi ngồi ngơ trong phòng cả ngày.

10. Quần chip, áo chip không thành một bộ. LOL chơi thành level thần cấp luôn.

11. Tiền hầu hết đều chi cho việc ăn uống.

12. Khi ngủ thích ôm chăn, xem phim ngoài rạp không có ai đi cùng, túi to, túi nhỏ đều tự xách.

13. Xung quanh hầu như toàn những người có giới tính nữ, bạn thân, đồng nghiệp nữ, bạn học là nữ, và đứa nào đứa nấy đều thích ăn.

14. Chỉ vào ảnh một đám thần tượng trong điện thoại rồi nói là chồng, là người yêu, sau đó im lặng đánh số thứ tự, anh này là chồng một, anh này chồng hai...

15. Gặp phải chuyện gì bất ngờ, người hét lên là người có bạn trai rồi, còn nói một số từ không được “lành mạnh” cho lắm sẽ là FA.

16. Ăn cơm một mình, bê nước một mình, chạy bộ một mình, học tập một mình, xem phim một mình, một người có thể làm được tất cả những việc lãng mạn dành cho hai người.

17. Mình chẳng biết FA có gì không tốt. Mình FA nhưng ra ngoài mình vẫn trang điểm, làm tóc, điệu đà... Cảm giác chỉ một một mình tuyệt lắm nhé, một mình ngồi ở thư viện tự học, không sợ ai quấy rầy, cuối tuần muốn làm gì thì làm không phải lo xem hai người thì nên đi đâu, một mình muốn ăn gì thì ăn không sợ béo. Chỉ cần bản thân thấy vui vẻ, một mình hay hai mình đâu phải vấn đề.

18. “Mày có người yêu chưa?” “Chưa.” “Yêu cầu cao quá chứ gì?” .... “Yêu cầu của tao chỉ có hai cái: 1. Còn sống 2. Là nam. Mày nói xem thế có cao không? Có cao không????”

19. Ngoài hình thần tượng, đôi khi là bố hay anh em trai thì màn hình điện thoại, máy tính chưa bao giờ để hình ai khác có giới tính nam.

20. Nghỉ hè hai tháng, xem hết 29 bộ drama.

21. Vừa than thở ông trời bất công, một người vừa xinh vừa giỏi như mình lại không có ma nào them ngó? Vừa làm ổ ở nhà, ở phòng trọ, ở kí túc xá không thèm ra ngoài, mọi cuộc nói chuyện với con trai đều khiến bản thân thấy phiền, cự tuyệt trò dây dưa, mờ ám với bất kì ai, làm một cô gái xinh đẹp thiên hạ vô song, có một không hai trời biết, đất biết, và mỗi mình biết.
 
Last edited by a moderator:

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,779
Reaction score
5,489
Points
14,914
Khó ngủ là như thế nào???
1. Trong đầu quay đủ một bộ phim truyền hình.

2. Làm sao bây giờ? Mình chỉ còn 6 tiếng nữa để ngủ thôi... Làm sao bây giờ? Mình chỉ còn 5 tiếng nữa để ngủ thôi... Làm sao bây giờ? Mình chỉ còn 4 tiếng nữa để ngủ thôi... Còn 3 tiếng nữa là phải dậy đi làm rồi, trời ơi là trời, có để cho người ta ngủ không hả trời!!!!

3. Nằm sấp ngủ? Khó chịu! Nằm ngửa! Khó chịu! Nằm nghiêng? Khó chịu! Ôm chăn? Khó chịu! Đè lên chăn? Khó chịu! Đắp chăn? Khó chịu! Kẹp chăn? Khó chịu! Tao ngứa, tao nóng, tao khát, tao mệt, tao lạnh, tao buồn ngủ, tao đau, tao đói, tao đau đầu, tao muốn đi tè, tao muốn đi ị, tao muốn đi ngủ... Cái khỉ gì vậy? Trời sáng rồi!!!!

4. Cơ thể thực sự rất muốn đi ngủ, nhưng đầu óc lại tỉnh táo vô cùng.

5. Tôi biết rất nhiều người có một tật xấu, đó là trước khi đi ngủ nhất định phải đi vệ sinh, vậy bạn có biết cái cảm giác khi một đêm đi vệ sinh 20 lần là như thế nà không? Ha ha ha, lặp lại lần nữa, tuyến tiền liệt của đằng này không có vấn đề gì! Thận đằng này cũng không bị hư, mà đằng này chỉ bị mất ngủ mà thôi!!!

6. Trong một đêm, đứa bạn cùng phòng của tôi ngáy 400 lần, xoay người 2 lần, thả bom 1 lần. Một đứa khác thì nói mơ, hình như là cầu xin người yêu nó đừng bỏ nó. Còn một đứa nữa thì 2 giờ sáng dậy đi vệ sinh, còn tốt bụng hỏi thăm tôi: “Mày không ngủ mà nằm nghĩ cái gì đấy?” Tôi trả lời: “Nghĩ xem làm sao mới ngủ được...”

7. Đổi tư thế ngủ liên tục nhưng không có tư thế nào khiến bản thân cảm thấy thoải mái cả.

8. Sao giường cứng thế không biết? Cái gối này khó chịu ghê. Điện thoại kêu à? Sao mọi người ngủ say thế nhỉ?! Khó chịu, không thoải mái, cái tư thế ngủ này khó chịu quá! Mình muốn chết! Sao bên ngoài ồn vậy, chưa bao giờ thấy ồn như thế này luôn!! Mình không thể như thế này được! Mình chỉ còn n tiếng để ngủ thôi!! Cái gì vậy... Trời sáng rồi, đã ngủ được tí nào đâu!! Và đúng lúc này mới bắt đầu buồn ngủ và ngủ được.

9. Có thể biết tốc độ mạng nhanh như gió là như thế nào.

10. Thực ra thì cũng chẳng phải không ngủ được mà là bên cạnh có cái điện thoại.

11. 12 giờ rồi, đi ngủ thôi, đi ngủ thôi, mai còn phải dậy sớm! Nằm sấp ngủ, nằm ngửa ngủ, nằm nghiêng ngủ, nằm ôm chăn ngủ, nằm thế nào cũng không thoải mái, kệ đi, nghịch điện thoại tí đã... WTF, đã 2 giờ rồi, đi ngủ, đi ngủ, nhắm mắt lại nhưng đầu óc tỉnh như chưa bao giờ được tỉnh, thôi, kệ, nghịch điện thoại thêm một tí nữa thôi cho buồn ngủ! ... 4 giờ, ngủ được rồi, vừa mới ngủ đã đến giờ dậy!

12. Kí túc xá mình đáng sợ lắm, đêm ngủ, một thằng thích nghiến răng rồi rung người, một thằng thì đập giường, một thằng nữa thì nói mơ lúc nào cũng kèm theo tiếng cười trầm “Khà khà”, mỗi mình bình thường, cứ 2h, 3h không ngủ được thì ngồi dậy nhìn bọn nó ngủ.

13. Thật sự muốn gọi người trên toàn thế giới dậy, nhất là cái đứa mình yêu.

14. Chỉ có lớp học mới trị được căn bệnh này.

15. Mình sắp trang trí lại phòng mình giống như phòng học rồi.

16. Cảm giác như bản thân sắp đếm được hết cừu trên thảo nguyên xanh rộng lớn.

17. Mình còn bận nghĩ những chuyện đao to búa lớn, kiểu như vấn đề ô nhiễm môi trường tới bao giờ mới được giải quyết, tại sao giá nhà ở trong nước lại cao như vậy, châu Phi còn bao nhiêu người chết đói, tình hình Syria hiện tại ra sao, năm xưa nếu ông này giết ông kia thì thế giới giờ sẽ thế nào... Cứ nghĩ nghĩ rồi nghĩ, thế là trời sáng.

18. Đứa nào nói tao thức khuya? Đứa nào kêu tao mất ngủ? Đứa nào bảo tao là cú??? Chẳng qua là tao đang tìm cách làm quen với múi giờ ở nước ngoài trước để tiện cho việc sống ở đó sau này thôi!!!

19. Hẹn giờ nghe nhạc 60 phút để ngủ cho dễ sau đó thì nghe hết 60 phút nhạc đấy.

20. Thỉnh thoảng lại mở mắt ra xem có ma không.

21. Sau khi đổi hết tư thế ngủ này đến tư thế khác, sẽ mở điện thoại ra xem mấy giờ rồi, hết lần này đến lần khác. Cuối cùng chẳng biết đã ngủ như thế nào.

22. “Buồn ngủ quá đi, mấy giờ rồi nhỉ, à, còn tận 8 tiếng để ngủ, chắc chắn là ngủ đủ. Uầy, cái anh hôm nay mình gặp trong thang máy đẹp trai kinh khủng, chẳng biết tên là gì. Hôm nay mình ăn gì ấy nhỉ? Chẳng biết mình đã đóng cửa kĩ chưa? Không biết hôm nay con bích kia có nói xấu gì mình không? Sao hôm nay cậu ấy chẳng để ý gì đến mình? Mai mình nên mặc cái gì nhỉ? Gần đây có chỗ nào ăn ngon không ta? Cái phim mới mới kia còn chiếu ngoài rạp không nhỉ? Mai mình phải làm cái gì ấy nhỉ?...” Trời sáng.

23. Mất ngủ á?!!! Vất cho thím một quyển Toán thím còn mất ngủ được nữa không?!!

24. “Một con cừu, hai con cừu, ba con cừu, bốn con cừu, sáu con cừu... Ở, hình như mình đếm sai, đếm lại vậy, một con cừu, hai con cừu...”
 
Last edited:

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,779
Reaction score
5,489
Points
14,914
Câu Chuyện Nhỏ
Trước cổng trường mình thường hay có một bà lão già bán bánh tráng, vì mình thấy bà tội nghiệp nên cũng hay lại mua giúp bà. Vừa mua xong, có anh học trên mình một lớp cũng lại mua. Nhìn mặt anh này là mình nhận ra ngay, tại vì trong trường ảnh nổi tiếng lắm, không phải vì học giỏi đâu. Mấy nhỏ bạn mình nói ảnh đi học mà quậy lắm, tính tình khó gần, khó nói chuyện, bị tố là chảnh cún nữa. Anh ấy cao ráo, cũng đẹp trai nữa. Mình nghe anh ấy nói như vầy: "5 ngàn mấy cái bánh vậy bà?", bà trả lời: "5 ngàn bà bán cho con 3 cái nhé." Xong ảnh mới nói: "Vậy bà lấy con 2 cái thôi." Cũng chỉ đơn giản như vậy thôi, nhưng mình thấy anh ấy tốt bụng, nên từ đó cũng hay để ý ảnh lắm. Mình cứ nghĩ những người quậy như anh ấy sẽ không cư xử như vậy đâu, nên mấy bạn gặp ai cũng đừng nhìn mặt mà bắt hình dong.

Mỗi lần chạm mặt trên trường, toàn cúi mặt xuống, không dám nhìn thẳng thôi. Mình nghĩ chắc ảnh không biết mình là ai đâu, chắc còn chưa biết mình học lớp mấy nữa, ảnh có nhiều bạn trong trường thích lắm. Mình thì có hơi thân với một anh hay đi chung với ảnh, vì chung xóm í, nên có mấy lần cũng được chạm mặt ở cự li gần hơn sân trường, nghĩ chắc ảnh cũng nhớ mặt mình. Có hôm gặp mình, ảnh còn cười nữa, chỉ cười thôi, xong liếc mắt đi luôn.

Nhà ảnh mở cây xăng í, mình cũng hay ghé đổ xăng lắm. Bữa cái xe tự dưng dở chứng, đạp hoài mà không cháy, nghĩ chắc hết xăng nên mình dắt bộ lại cây xăng nhà ảnh. Lại tới cây xăng, mở nắp bình xăng ra mới nhớ trong túi không còn đồng bạc, mình mới thỏ thẻ: "Anh ơi, em hết tiền rồi, anh cho em đổ thiếu, mai em đem tiền ra trả." Ảnh cũng không nói gì, tới hồi đổ xăng xong rồi ảnh mới nói: "Rồi, xăng đổ xong, tiền khỏi trả, nữa quy tiền ra cái khác". Mình nói nói: "Hả?", ảnh cũng không nói gì mà đi vô nhà luôn. Đổ xăng xong nhưng mà nó vẫn không cháy ga, đứng đó khoảng 5 phút thì ảnh mới từ trong nhà đi ra, tay cầm cốc nước đưa cho mình, rồi xem xe mình bị gì, ảnh nói: "Không phải hết xăng đâu, bị hư cái gì rồi, ngồi đây chờ đi, lát sửa xong đem xe về cho". Mình cứ cũng ngoan ngoãn ngồi đó chờ ảnh, hơn 2 tiếng sau ảnh mới chạy xe về. Lúc đó thật sự đói bụng lắm í, ảnh định đưa chìa khóa xe cho mình thì tự dưng cái bụng mình nó kêu lên, lúc đó mất mặt thật í. Mặt ảnh cũng không quan tâm lắm, ảnh vừa đi vừa nói: "Vào nhà ăn cơm rồi về". Mình cũng từ chối nhưng mà ảnh lại nói: "Đừng về, ăn một mình buồn lắm". Thôi thì vào ăn luôn. Nói ăn một mình buồn mà trong bàn ăn chỉ có một mình mình ăn thôi, ảnh chỉ uống nước ngọt. Thấy không khí im quá mình mới nói: "Tin tưởng không mà cho em vào nhà, với lại có thân thiết lắm đâu". Ảnh mới cười mà nói: "Tin". Rồi mình cũng cúi mặt mà ăn tiếp, ăn xong mới nói: "Để em rửa chén cho". Tưởng nói thôi ai ngờ bảo: "Ừ rửa đi". Lúc ra dắt xe về được khoảng 20mét thì trời đổ mưa lớn, không có áo mưa nên định dầm mưa về luôn thì nghe xe kế bên kêu, quay qua thì gặp ảnh, ảnh bảo: "Đảo lại đi, mưa rồi". Mình cũng nghe lời mà đảo xe lại về nhà ảnh luôn. Về tới nhà thì ảnh đưa cho mình bộ đồ thể dục của ảnh để thay, lúc ở trong phòng tắm thay đồ xong chuẩn bị mở cửa thì đột nhiên cúp điện, mình thì mắt bị quáng gà nên không nhìn thấy gì hết lại còn có sấm chớp nữa, vì bất ngờ nên mình sợ quá mới hét to lên. Mưa lớn nên mình không nghe rõ bên ngoài ảnh nói gì nữa nên cũng không trả lời, mình cảm nhận được là lúc đó ảnh hình như mở cửa ra rất nhanh rồi chạy tới ôm mình, rồi nói: "Không sao, không sao, có anh ở đây" vừa nói vừa vuốt tóc mình nữa. Lúc đó tự dưng có điện, mình bất ngờ nên mới đẩy ảnh ra, tự dưng lúc đó ảnh ôm mình một lần nữa, rồi nói: "Sao này gặp anh trên trường, đừng cúi gầm mặt nữa, mặt anh hiền lành không hung dữ, nên đừng sợ, bởi vì ngồi trong quán thấy em hay mua bánh tráng nên đâm ra để ý, muốn đến nhìn mặt cho kĩ nên mới đi mua bánh tráng giống em, thích em nên mới cười với em, nên mới bảo em vào nhà ăn cơm chung, sợ dầm mưa bị bệnh nên mới chạy theo phía sau bảo em quay đầu lại, trời mưa cúp điện sợ em sợ nên mới ôm em, anh không có ý gì xấu, nên đừng sợ". Lúc đó cũng đứng hình cả mấy phút, cứ như vậy mà tự nhiên ôm mình hết cả khoảng thời gian đó....

Sau đó thì mình cũng đồng ý quen ảnh, đến bây giờ cũng được hơn 1 năm rồi.

Tâm sự cùng mấy chế vậy thôi, thân chúc mấy chế sớm tìm được người iu
 
Last edited:

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,779
Reaction score
5,489
Points
14,914
Câu Chuyện Xuyên Không Của Du Học Sinh
Tôi vốn là dhs Bắc Kinh, hôm đó cùng nhỏ bạn đến chợ Hồng Kiều mua sắm, ai từng đến Bắc Kinh chắc cũng biết đây là một chợ lớn khá nổi tiếng, nhưng lúc đang mua đồ thì tôi cảm thấy có người chạm vào túi xách quay lại thì tên đó đã cắt đứt túi của em và ôm túi chạy lủi vào dòng người, tôi hô lên nhưng cũng ko đứng yên đó, tôi đuổi theo, tới gần đèn đỏ người đi bộ thì tôi túm đc tên đó. Dằn co cái túi một hồi thì hắn buông cái túi ra, nhưng tôi đã theo quán tính và ngã về phía sau ( tức là ngã ra đường, nơi xe qua lại nườm nượp ấy) và bị một chiếc xe 4 bánh tông ngã . Khi tỉnh lại thì tôi đang ở trên một cái giường gỗ, căn phòng đó, nó hoài toàn rất lạ... nó là một căn phòng cổ trang như phim ấy. Tôi vẫn còn nhớ rõ cảm giác cái cổ như muốn gãy ra tại cái gối gỗ, đang dò xét căn phòng thì có vài người đi vào. Là hai người đàn ông, một thiếu niên một trung niên và vài người hầu. Họ bưng thau nước rửa mặt tới thì tôi cũng hết hồn, tôi đã biến thành MỘT TIỂU MỸ NHÂN, coi như được chút an ủi khi lạc vào cái nơi quái quỉ kì lạ lạc hậu này. Sau khi nói chuyện xong mới biết thì ra đây là thời Thanh, vua hiện là Khang Hy hoàng đế. Đây thật sự chính là xuyên không trong truyền thuyết ! Thân phận bây giờ của tôi là nghĩa nữ của Diệp Thần, là thương gia nhưng cũng có chút tiếng trong doanh trại, con trai ông là Diệp Phong là một tướng trẻ dưới tay Dận Chân. Tôi chỉ nói với họ rằng t ko nhớ bất cứ gì cả, người thiếu niên có vẻ vô cùng lo lắng. Hầu nữ nói tôi tên Diệp An An là thanh mai của Diệp Phong, dù bận quân vụ suốt những tháng qua , khi biết tôi bị bất tỉnh nên đã nhanh chóng đến. Nhưng nhìn chưa nhớ mặt thì hắn đã đi mất, chỉ còn Diệp Thần ở lại, nếu Diệp Phong đem tới cảm giác an toàn thoải mái thì Diệp Thần, ông lại luôn khiến ta có cảm giác áp bức mặc dù hành động hết sức nhu hoà dịu dàng. Tuy gọi là nghĩa phụ nhưng ông đâu giống một người cha? Cùng lắm là một người chú vô cùng xinh đẹp, tuổi đã tứ tuần mà gương mặt hết sức thuần khiết lại có chút lãnh đạm, nhưng đó chỉ là cảm giác khi ánh mắt ông chưa quét tới chỗ tôi thôi. Khi ông nhìn tới tôi thì tôi cũng tự động auto chế độ tàng hình, giảm sự hiện diện của mình xuống mức thấp nhất có thể.

Sự thật trong vài tháng qua tôi đã cố gắng hết sức để trở lại nhưng lại chẳng có tí kết quả nào, cho dù thật sự ko thể về hiện đại thì tôi cũng chẳng có gì luyến tiếc cả, thân là cô nhi, cả đời chỉ biết học để có đc một học bổng, sau này có đc lắm bằng thì cũng chỉ làm công ăn lương đến tuổi thì cưới chồng sinh con là hết đời người. Nhưng ở đây lại khác, tôi có Diệp Thần, mỗi ngày của tôi đều mới lạ thú vị . Thiết nghĩ nếu tôi và ông có thể mãi như vầy thì tốt biết bao. Vài ngày nữa là tiết thanh xuân, tôi mặt dày ôm chân ông khóc đến cả hai hàng nước mũi cũng tuôn như mưa, có lẽ ko thể chịu đc bộ dáng ghê tởm của tôi nữa, ông đồng ý đưa tôi đi, thật tốt quá đây là lần đầu tôi cùng ông đón tiết thanh xuân. Hôm sau ông dẫn tôi đi mua lễ phục và trang sức mới, ông ấy luôn như vậy, chu đáo dịu dàng nuông chiều tôi đến phát hư. Chợ hàng đông đúc, tôi và ông tách ra từ lúc nào ko hay chỉ biết khi hoàn hồn đã bị đám du côn ép đến sau hẻm, la đến khản cổ, chống trả đều vô hiệu. Lúc này tôi thật sự rất sợ, ko có Diệp Thần ở đây, tôi chả thể làm gì cả. Trong lúc gục xuống che mặt bó gối khóc thì tôi nghe có tiếng xé gió vụt tới, ngước lên chỉ thấy một tỉ tỉ vô cùng xinh đẹp lướt vài cái đã đánh bay lũ lưu manh kia. Tôi như đứa trẻ, chạy tới ôm tỉ vừa khóc bù lu bù loa lên, lại cười khì như đứa ngốc, tỉ chỉ hỏi tên tôi và nhà ở đâu để đưa tôi. Nhưng vừa nghe tới Diệp gia phủ và tôi tên Diệp An An thì sắc mặt liền lạnh xuống, nói hôm nay cứu tôi xem như trời giúp tôi, sau này đừng hòng có chuyện đó nữa. Nói vừa dứt thì Diệp Thần đã xuất hiện ở đầu con hẻm đạp gió đi tới, tỉ tỉ đã đi mất nhưng ông lại định đuổi theo. Tôi chỉ kéo ông lại và nói đó là người đã cứu tôi đừng đuổi theo. Cứ ngỡ cái khí chất bức người của ông chỉ để hù doạ tôi, nhưng đến lúc ông ra lệnh cho cận vệ đằng sau mang hết lũ lưu manh về từ từ trừng trị thì tôi mới biết, không phải hù doạ đâu nha.

Tôi và ông đang ở giữa hồ, vừa thưởng nguyệt lại đối tửu . Đêm nay chính là tiết thanh xuân, ông đưa tôi đến đây thật sự rất đẹp. Ông đã nói ông thật sự rất để tâm đến tôi nhưng ngay chính tối đó ông lại bị giết ngay chính mắt tôi.

Tôi trốn sau cánh cửa tủ, nhìn ông bị trúng một tên, lại trơ mắt nhìn người đó đánh ông hai chưởng. Nước mắt tôi tuôn theo dòng máu từ vết thương của ông. Trước lúc cận vệ ko thể trụ đc nữa ông đã điểm huyệt và giấu tôi vào đây, ông ngỡ tôi chẳng nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu bên ngoài, dẫu nằm đó nhưng ánh mắt ông luôn hướng về chiếc tủ nơi tôi chốn. Còn ánh mắt nào thương tâm như thế không? Khi chỉ mới khi nãy ông nói ông thật sự rất quan tâm tôi.

Đờ đẫn đến khi cánh cửa tủ mở ra tôi mới kinh hoàng, người y phục đẫm máu, người giết hại Diệp Thần của tôi chẳng ai khác chính là người con gái cứu tôi hôm rồi.

Cô ấy, đưa tôi đến một căn phòng xa lạ, mỗi ngày mang cơm đến cho tôi ăn, mang đồ dùng đến để t xử dụng, dẫn tôi đi dạo, bày trò cho tôi chơi nhưng chắc cô ấy cũng nhận ra, tôi chỉ như một cái xác ko hồn, vốn từ ngày đó tôi chưa từng mở miệng nói lời nào. Tôi cũng từng tự tử, nhưng biết cô ấy nói gì không? "Mạng cô là của tôi, chưa được tôi cho phép đừng mong được chết" , tôi cũng chỉ biết cười nhạt

Nhưng cái trạng thái ko hồn của tôi chỉ mười ngày là cùng, tôi quyết định rồi, nhất định phải lấy đc sự tin tưởng của ả, nhất định giết chết ả. Ngay hôm đó tôi ko cần cô ta đút cơm nữa, lúc đi dạo tôi cũng cười nói rất nhiều, tôi hỏi cô ấy tên gì, thích gì, tại sao lại để t bên cạnh. Cô ấy nói tên mình là Lạc Vân, để lại tôi bên cạnh đơn giản chỉ vì ngay từ lần đầu tiên cô ấy đã rất thích nụ cười của tôi, nhưng đến hiện giờ vẫn chưa một lần thấy lại nụ cười như vậy. Tôi lại cười "chẳng phải nãy giờ em cười rất nhiều sao?"
Lạc Vân nói "không, nụ cười của em rất lạnh..."

Tôi biết Lạc Vân thích nghe tấu cầm, liền học đàn đến mười đầu ngón tay chảy máu, biết tỉ thích cưỡi ngựa bắn cung thì tập cưỡi ngựa đến té vết thương đầy người, biết tỉ thích uống trà nên thường mang trà đến thư phòng cho tỉ. Những đêm muộn Lạc Vân chưa về tôi sẽ mặc chiếc áo khoác tỉ ấy may cho, ngồi đợi tỉ về. Tôi không đấu lại Lạc Vân, nên chỉ có thể ra sức lấy lòng để chiếm đc sự tin tưởng thôi. Mỗi sáng tôi đều đến phòng mang nước đến rửa mặt cho cô ấy, sau đó sẽ chải đầu búi tóc. Tay chân vốn chẳng linh hoạt búi vài lần vẫn đổ, có khi còn khiến tóc Lạc Vân rối đanh lên nhưng cô ấy luôn mỉm cười như vậy với tôi, như lần đầu tiên gặp nhau, tôi thì vừa khóc vừa cười rối bù lên còn cô ấy chỉ cười nhẹ nhàng trấn an. Nhưng tôi chẳng thể cười như ngày ấy nữa rồi...

Ở cạnh Lạc Vân hơn một năm rưỡi việc tôi giỏi nhất chính là làm Lạc Vân vui vẻ. Đến một hôm sáng thức dậy thì cả Lạc phủ đều đang trang trí tưng bừng, tôi ko biết có hỉ gì nữa, Lạc Vân nói hôm nay sinh thần của tôi, tôi chẳng mấy để tấm. Thế nhưng Lạc Vân hỏi tôi muốn gì nên tôi thuận miệng đáp "tự do" khiến cô ấy suy nghĩ rất lâu. Một người quyết đoán như Lạc Vân lại suy nghĩ vấn đề hoang đường đó lâu như vậy, thật sự khiến tôi nghĩ, cô ta thật sự trả t tự do sao?

Cô ấy thật sự cho tôi tự do, sau hôm đó cô dẫn tôi dạo quanh thị trấn, mua cho t một con ngựa, đưa t một tay nãi do cô chuẩn bị và đưa t một túi ngân lượng lớn. Sau khi ra khỏi thành trong đầu t trống rỗng, cô ấy thật sự cho tôi đi như vầy sao? Tôi về đâu bây giờ? Cuối cùng tôi quyết định phát hết chỗ ngân lượng cho ng nghèo, tôi sẽ thử cách cuối cùng để quay về hiện đại mà tôi chưa bao h thử, chết.

Đứng cảm nhận nước vỗ nhẹ vào chân,từ từ đến đầu gối, đến ngực, qua đầu. Tôi nhắm mắt lại, nhưng lại thay trong đầu tôi hoàn toàn là về Lạc Vân, tôi hận cô ấy, tôi lấy lòng cô ấy, tôi quan tâm cô ấy... Tôi thương cô ấy.

Con người là đáng sợ vậy đấy họ luôn ko biết họ muốn gì cho đến khi tâm trí họ tĩnh nhất. Nhưng biết thì đc gì thân tôi đã chìm xuống biển, đầu óc đã mê man, tôi chẳng thể gặp lại Lạc Vân nữa. Ngoài tôi ra, ai có thể làm cô ấy cười chứ? Tôi vừa mong có người làm cô ấy hạnh phúc, lại ích kỉ khi nghĩ tới người ấy ko phải tôi

Trong mê man tôi thấy Lạc Vân đến gần tôi nắm lấy tay tôi, sau đó không khí lại ập vào phổi tôi, tôi lại đc sống, mở mắt ra thấy Lạc Vân, cô ấy nói "nếu tôi không theo em thì em ra sao hả? Chẳng phải tôi nói mạng của em do tôi quyết định sao!" Tôi nghĩ thông suốt rồi, Lạc Vân muốn quyết định, tôi cho cô ấy quyết
Một thời gian sau Khang Hy qua đời, Ung Chính lên ngôi, bè đảng chia năm xẻ bảy, Bắc Kinh loạn lạc nên tôi cùng Lạc Vân muốn lánh sang một làng nhỏ yên bình một thời gian, từ lúc đi tôi đã cảm thấy bị theo dõi , nói với Lạc Vân cô chỉ nói là cô biết cách xử lí. Đến hẻm núi chia ra hai nhánh Lạc Vân đã trói tôi lại, cho 4 người lính tinh nhuệ lái xe ngựa và đưa tôi đi, còn cô ấy sẽ ở lại cầm chân ứng phó. Lạc Vân biết, cô ko thể đấu lại những ng này, chỉ có thể cầm chân mong tôi ko bị hại. Quả nhiên lát sau một đội quân của tân hoàng đế Ung Chính đã bao vay, mà người lái đầu ko ai khác chính là Diệp Phong con trai Diệp Thần. Hắn biết cha hắn là do ng đàn bà này hại, cô còn bắt Diệp An An thanh mai mà hắn yêu. Chỉ tiếc thời gian qua chuyện lớn chưa thành, bôn ba chiêu binh cho Dận Chân, nay đã đăng cơ chuyện nước đã thành, thù nhà phải báo. Ung chính đã ban cho hắn toán binh này chỉ để bắt Lạc Vân.

..........*•*•*•*.........

Tôi tuy bị trói nhưng hai tay vẫn hoạt động,tôi lấy lọ mê hương trong tay áo để phòng thân ra, cận vệ lười hôn mê. Tôi đã từng một lần để ng mình yêu chết trc mắt, bây h có phải chết tôi cũng phải ở cùng Lạc Vân!

Khi chạy đến nơi, đất đá đã mài mòn cả giày của tôi, chân bỏng rát , tôi chạy đến mong đc sát cánh với Lạc Vân, nhưng thứ tôi chứng kiến là hàng trăm mũi tên hướng vào Lạc Vân. Tôi hét lên, Lạc Vân khẽ nhướng nhìn tôi, ánh mắt cuối cùng, vẫn như lần đầu, dịu dàng trấn an vỗ về tôi. Diệp Phong chạy đến ôm chầm lấy tôi, tôi chỉ như người điên lao về Lạc Vân. Tôi rút kiếm bên hông Diệp Phong , kề lên cổ bảo hắn né ra. Tôi đi tới ngồi xuống cạnh cô, máu cô đẫm xiêm y trắng, tay tôi chặn ko cho máu chảy nhưng... Nhiều vết thương quá, tôi ko chặn hết được, sợi dây sinh mệnh đang dần chia cắt chúng tôi, ở đây ko có trà cô thích uống, ko có đàn cô thích nghe. Tôi đành ôm lấy cô, ngân nga giai điệu cô ưa thích. Sau đó tôi ôm xác cô, trước sự ngỡ ngàng của mọi người. Tôi nhảy xuống vực ngay bên cạnh. Chúng tôi ít nhất có thể ở bên nhau...

.........*•*•*•*•*.........

Tỉnh dậy sau hôn mê ở bệnh đã là ba ngày , nhỏ bạn tôi cuốn lên và nói bên tai tôi những thứ tôi chả nghe thấy. Lạc Vân đâu? Lạc Vân của tôi đâu? Tại sao tôi lại được sống, còn Lạc Vân thì sao. Ba năm tôi ở cổ đại chỉ đơn giản là ba ngày tôi hôn mê sao? Mọi ng tưởng tôi bị chướng ngại tâm lí sau tai nạn, cũng từng đưa tôi đi điều trị tâm thần. Nhưng tôi tin Lạc Vân là thật , tôi sẽ tìm cô ấy, tôi sẽ đợi cô ấy...

Tôi yêu Lạc Vân.
 
Last edited:

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,779
Reaction score
5,489
Points
14,914
Đời Nào Bánh Đúc Có Xương, Đời Nào Mẹ Ghẻ Mà Thương Con Chồng

Hôm trước, mình đi uống trà sữa với nhỏ bạn thân. Ở đó mình cũng một cô gái tầm 19-20 tuổi, ăn mặc sành điệu, thiếu vải. Cô ấy dắt theo một bé gái vào mua kem. Và đứa trẻ đó gọi cô ấy là mẹ. Cơ mà đứa bé cũng khoảng 6-7 tuổi rồi nên mình chắc chắn cổ là dì ghẻ. Sau khi chủ quán lấy kem đưa cho đứa bé thì bé nhờ cô gái trẻ kia bóc hộ . Cổ mặt mũi hằm hằm quát:
- Đm mày tự đi mà bóc chứ! Đã mua cho còn làm trò à?
Bị quát thế là em bé kia khóc ré lên. Bác chủ quán vào dỗ và bóc kem hộ. Cô kia vẫn cứ quát:
- Chị kệ m nó! Không ra gì giống hệt con mẹ nó!
Bác chủ quán lúng túng dỗ cô bé. Đến khi cô bé nín thì thôi. Sau đó có một chú cao ráo, đẹp trai bước vào. Cô kia lập tức giả vờ chơi với bé, ăn nói nhẹ nhàng. Mình đoán luôn đây là cha đứa bé. Rồi ba người họ đi ra ngoài. Mình đã ước lúc đó mình lấy điện thoại ra quay video lại rồi cho chú kia xem. Không biết cô bé sẽ chịu những gì nữa! Bác chủ quán lúc đó nói với tụi mình:
- Đúng là không ra gì! Còn trẻ vậy mà không có nhân cách. Chỉ biết phá hoại hạnh phúc gia đình người ta là giỏi.
Các anh con trai à, nếu đã chán vợ, muốn lấy người con gái khác thì hãy nghĩ đến con các anh sau này. Có thể nó sẽ bị quát tháo, đánh đập, tổn thương giống như cô bé kia. Mẹ kế mà thương con chồng thì bánh dày có gai. Muốn lựa đồ phải xem chất lượng, chứ chỉ xem mẫu mã thì dùng sẽ sớm hỏng. Như cô gái kia, trẻ và xinh đẹp, nhưng nhân cách không ra gì!
 

Bình luận facebook

Top Bottom