2L

Bài viết
584
Reaction score
308
Points
63
Chương 40: Mỹ nhân động lòng người
An nghe cảm thấy không lọt tai chút nào, nói vậy chả khác nào cô yêu Phong Mạc Tử chỉ vì tiền. Haley tuy rất xinh đẹp, khí chất tiểu thư không dấu vào đâu được, lại là một bác sĩ thú y chuyên nghành bên mỹ, so ra cô chỉ là hàng nhãi tép so với người ta. Mặc dù là vậy cũng không có nghĩa có quyền bôi nhọ phẩm chất của người khác.

An nhớ, lần đầu gặp Haley tại sân bay liền có thiện cảm với cô, lời xin lỗi Haley nói ra đủ để đánh giá một con người. Thế mà hiện giờ, người cô cho là tốt bụng lại nói ra những lời như vậy.

Thoáng tức giận, cô hỏi

-Tại sao Haley lại nói tôi như một thứ tồi tệ nhỉ?

Haley nhếch môi cười , khẽ phủi lớp váy màu lam cao quý, nhẹ nhàng nhấp ngụm rượu vang đỏ, sau đó nói

-Tất cả những người từng qua đêm với Mạc Tử đều có biểu hiện ngây thơ giống cô, nếu muốn tôi có thể kể cho cô biết thêm.

An kinh ngạc, những người từng qua đêm, cô trước nay chưa từng hỏi thời gian ở Mỹ Mạc Tử làm gì, vì là quá khứ, cô không thích quan tâm nhưng hôm nay từ lời nói của Haley, cô thực sự tò mò.

Thấy An im lặng, Haley tiếp tục nói

-Năm đầu tiên ở Mỹ, Phong Mạc Tử như người điên cuồng, học lực ở trên trường tuy không hề suy giảm, thành tích xuất sắc vẫn đều đều nhưng việc ăn chơi gái góc là không hề thiếu.

Haley kể cứ sau một buổi học lại vào bar với một số người bạn, nếu đếm bạn gái của cậu ta trong một tháng thì hơn mười người. Một con số đáng kinh nể, thay bồ như thay áo, thích thì tình một đêm rồi bỏ. Ở bên Mỹ, họ không quan trọng vấn đề lần đầu của người phụ nữ, vì thế số người chơi bời đú đớn với Mạc Tử lại càng nhiều hơn.

Nhiều lần Haley cùng Joy khuyên ngăn đủ kiểu vẫn vô tác dụng. Cũng không hiểu tại sao từ lúc đến nước Mỹ xa xôi này Mạc Tử lại thay đổi nhiều như vậy. Joy thân với Mạc Tử, có hôm Joy với cậu ta ngồi uống rượu tâm sự, trong lúc say nghe loáng thoáng cậu ta gọi tên một người con gái. Hình như là rất nhớ, hình như là đang tương tư ai đó.

Haley còn định nói thêm thì điện thoại có cuộc gọi, là Joy.

An ngẫm, nếu nói thẳng ra thì Haley không xấu tính đến thế. Theo lời cô nghe thì, Haley, Joy và Mạc Tử là bạn thân với nhau từ nhỏ. Haley với Joy tuy tên bằng tiếng anh nhưng vốn là người Việt, cả ba đi du học chung riêng chỉ có Mạc Tử là ăn chơi nhất. Haley hiểu nhầm cô cũng giống bọn họ, giống theo kiểu tình một đêm.

Haley chắc cũng muốn chỉ tốt cho Phong Mạc Tử nên mới nói cô như thế thôi. Có lẽ vậy! Thở dài, nhìn nhóc con đang dưới chân, nếu là người lạ thì nhóc sủa ghê lắm. Có ai ngờ, chỉ mới gặp Haley lần đầu đã quấn quít như thế, chắc là cún con cảm nhận được cô ấy không xấu tính.

Haley nghe xong điện thoại liền bỏ về, trước khi đi vẫn nói thêm

-Mong là lần sau không nhìn thấy cô.



Tại quán bar,

Mỹ nhân mặc chiếc váy lam quấn sát người đưa đẩy vóc dáng chuẩn ba vòng của mình bước vô trong, từng bước đi của cô đều thu hút người xung quanh, khuôn mặt góc cạnh nhỏ nhánh, môi đỏ mềm mại quyến rũ.

Cô đứng lại nhìn quanh, thấy phía bên kia có người mình cần tìm liền hướng đó đi tới. Mỹ nhân đúng là mỹ nhân, chỉ cần tới nơi đã có người bưng rượu đến mời. Công tử nhà nào vừa nhìn Haley đã mê mẩn, rót đầy ly rượu đỏ, lịch sự chào hỏi.

-Không biết anh có thể mời em một ly chứ.

Haley vốn là tiểu thư cao quý, tính kiêu ngạo đã có sẵn trong người rồi, giờ gặp hạng người lẳng lơ này cô cũng phớt lờ, chỉ chực người ngồi đối diện kia nói thôi.

Joy nhận ra cô bạn kiêu kì, cười nhẹ, anh một tay ôm eo người đẹp một tay nhấp ngụm rượu.

Thằng bé tội nghiệp bị mỹ nhân trước mặt bơ ngại quá đành nói thêm.

-Thật ra, anh yêu em từ cái nhìn đầu tiên rồi, hay làm bạn gái anh đi, đảm bảo ăn sung mặc sướng, em muốn gì có đó.

Haley cứ nhìn tên Joy khốn nạn trước mặt mình, thằng bé đứng kế bên bị bạn bè chọc quá liền to gan kéo lấy tay Haley hôn lên đấy một cái. Nó vừa định cười xuề xòa thì cái ly từ đâu bay đến đập thẳng vào mặt. Cả lũ giật mình, quay lại nhìn người ném, hóa ra là đại ca bọn chúng, nãy giờ tán gái có thấy đại ca nổi giận gì đâu cớ sao nỡ lòng nào phang luôn cái ly vào đàn em này thế.

Máu từ đầu chảy xuống, dù gì củng là công tử bột, hoảng loạn khóc lóc đòi đi cấp cứu. Haley cũng bất ngờ chả kém, vừa nhìn thấy cái nhếch môi cười khinh bỉ của thằng bạn liền bị kéo đi luôn.

Joy đưa Haley đến một góc khuất trong bar, sau đó ép cô vô tường, hôn lên đôi môi nóng bỏng ấy. Anh càng tức giận càng cuồng nhiệt cáng lấn sâu trong thứ mềm mại đỏ mọng. Haley bị ép hôn, khó chịu uất ức đẩy mạnh Joy ra, ngay sau đó liền giáng cho anh một cái tát mạnh.

-Mày điên rồi!

-Ừ! Tao điên rồi đấy. Mày là cái loại gì mà để chúng nó tự tiện như thế? Ngu thì cũng vừa thôi.

-Cũng không liên quan.

-Vậy Phong Mạc Tử thì sao? Không phải bảo giữ gìn cho nó à?

Haley mắt bọng nước, bỏ đi không muốn nói. Joy nhìn theo bóng dáng nhỏ bé đó, cả người thất thần. Anh rõ ràng thích cô trước khi cô thích Phong Mạc Tử cơ mà, anh lúc nào cũng bên cô, lúc nào cũng giúp đỡ cô nhưng đổi lại thì sao? Anh được gì cơ chứ? Tự cười chính bản thân mình ngu ngốc dẫn thân vào cái tình yêu vớ vẩn này, anh đã bao lần quyết định sẽ không yêu người con gái đó nữa, vậy mà chỉ là một cái hôn vào tay, anh đã ghen muốn nổ tung, ném luôn cả cái ly sành vào thằng đó.

Đời thật trớ trêu, là ba đứa chơi thân với nhau, tại sao luôn có đứa bị bỏ rơi, đứa đó luôn gây sự chú ý lại không bằng một đứa cả ngày không nói gì. Bên Mỹ, nhìn Haley khổ sở vì Phong Mạc Tử khiến tim anh thắt lại, Mạc Tử là bạn thân của anh, anh biết, nhưng tim thì không biết. Chỉ cần nhìn cô dịu dàng chăm sóc cậu ta, anh muốn phát điên. Chỉ cần là Haley cái gì anh cũng làm. Mỹ nhân đó đúng là một kẻ vô tâm.

——————

Vì là làm vội nên ngắn, đừng trách ta lười a! Nhưng mà ta lười thật, nằm chảy thây ở nhà ra ấy, cơ mà cũng phải nghĩ cái ý tưởng độc đáo xíu mới đem viết truyện được.

Tâm sự đêm khuya. Nói nhỏ về mối tình hồi cấp hai cho các chế nghe nhé.

Ta á! Hồi đó ta nhiều người theo đuổi lắm. Hehe! Nói điêu cho vui chứ có ma nó theo ấy. Có thằng kia kìa, nó cao cao í, nó bảnh bảnh nữa, con giáo viên, học giỏi khỏi chê vào đâu. Nó học lớp ta, các nàng có bao giờ chơi cái trò mà ”ê, tao lỡ thích mày rồi” không? Nó rất rất phổ biến đó.

Một hôm, ta cũng quay đầu trêu nó thế (ta ngồi bàn trước, nó ngồi bàn sau), xong cái nó bảo

-Con kia, mày nói cả tỷ lần chứ chả ít.

Ừ! Đúng rồi, nói cả tỷ lần cả trai lẫn gái luôn, ta là ta tán trai gái đủ thể loại mà. Nhưng vì đang trêu nên ta cứ tiếp tục trêu

-Lần này là thật, thích mày rồi, thích mày nhiều lắm, giờ mày có thích tao không? Nói một câu coi nào!

Nó nhìn ta cười cười =_= cảm thấy có gì không đúng, ta hỏi lại ”Nói coi, có thích tao không?”. Nó khốn nạn lắm, hỏi ngược lại ta.

-Thích thì sao? Thích rồi thì làm gì?

Lúc đó trẩu ghê, ta vì lỡ đùa quá rồi nên đành hùa theo trả lời

-Thích là thích, ai biết thích là sao? Thích rồi thì kệ, cứ thích thôi.

Nó nghe mình nói xong liền à một cách ẩn í, xong hỏi tiếp

-Thế không thích thì sao?

-Không thích thì kệ, tao đi thích thằng khác.

Kiểu như ta thấy nó hỏi nhiều quá, bắt đầu bực bực, hỏi lần cuối cùng ”Thế mày có thích tao không, mệt rồi đấy?”

-Thích! <3

Ta chỉ kể đến đây thôi, vẫn còn một đoạn dài lém, sợ các nàng buồn ngủ nên không viết tiếp, để chap sau kể tiếp.

Thân!

Gajong Salang Mốc
 

2L

Bài viết
584
Reaction score
308
Points
63
Chương 41: Joy
An An sau khi có một cuộc gặp mặt không vui vẻ, quyết định đi dạo phố chơi, dù sao đi làm tên Boss mặt lạnh ấy cũng đâu có cho. Dạo này túi tiền của cô cứ đầy đầy lên một cách ngạc nhiên, thầm nghĩ lúc ngủ tên nào đó lén nhét rồi.

Hôm nay cô muốn đi thưởng thức những món cô muốn ăn. Từ lúc lên thành phố đến giờ toàn lu bu công việc này nọ, có sắm được cái gì cho gia đình đâu, phải tận dụng chớ.

Sau một buổi sáng sắm đồ mệt nhoài, kết quả là trên tay cô xách một đống thứ đồ. An hớn hở vào công viên bóc kem ăn, vị dâu tây mềm mềm ngọt ngọt, lạnh lạnh mát mát phát thèm.

Đang ăn ngon lành bỗng nghe phía trước có cô nàng chảnh chỏe hét lên thu hút mọi người xung quanh.

-Đồ khốn! Anh là đồ khốn, nói chia tay dễ dàng vậy sao?

Cô nàng chửi chàng trai trước mặt mọi người, vậy mà chàng trai đó chỉ cười khẩy. Theo như An quan sát, cô nàng này điệu chảy nước chứ chả vừa, nhìn coi, trên người toàn đồ hàng hiệu cao cấp, môi mỏ đỏ chót như đít chào mào, cái dáng ỏng ẻo mặc đồ muốn lộ luôn vòng một. Riêng chàng trai kia trông cũng không tệ, cũng tính là đẹp, chỉ là vừa nhìn đã biết có bao nhiêu người bạn gái.

Joy bắt đầu cảm thấy khó chịu với cô nàng trước mặt, anh chỉ là quen chơi bời, cho cô ta chút tiền, bây giờ chán nên muốn chia tay, thế mà cô ta cứ lèo nhèo bên tai khiến anh phát ngấy. Lại còn đứng trước bao nhiêu người làm to chuyện, nếu không phải là con gái anh đã chôn sống rồi, coi như anh giữ chút tự tôn đi.

Nhìn thấy cô nàng ngồi gần đó đang thản nhiên ăn kem trong khi bao nhiêu người tò mò nói này nói nọ, rất thú vị, Joy nhanh chóng đi đến kéo lấy tay cô, hùng hổ tuyên bố với cô bồ trước mặt.

-Xin lỗi! Bây giờ cô gái này mới là người tôi thích, cô không thấy bản thân mình rất nhàm chán à?

Nàng sốc, vì người trước mặt phũ đến vô tình. An sốc không kém, đang ngồi ăn kem tự dưng bị lôi vào chuyện của hai người này, lại còn bị vu oan một cái vô cớ. Cũng bởi sốc quá, An không biết phản ứng làm sao chỉ nhìn thấy cô nàng đó uất ức bỏ đi.

Não sau khi đã thông, nhìn thấy tay anh ta vẫn còn nắm tay mình, cô giật ra, bỏ đi như mọi chuyện không lien quan đến cô. Joy còn tưởng thể nào cũng bị cô gái này cho một tát đau điếng, ngờ đâu chỉ thờ ơ bỏ đi, quả là đặc biệt. Anh chạy lại chỗ cô nói

-Vừa rồi có lỗi quá, cô ta quá đáng nên tôi mới phải dùng biện pháp này.

-Ừ!

Một cái ừ này thật nhẹ nhàng, cớ sao anh thấy nó lạnh nhỉ, lại có chút kiêu kì, làm anh nhớ tới Haley. Anh cười khổ, chắc cô gái này giận lắm đấy.

-Tôi là Joy! Có thể làm bạn chứ.

-Không. Tôi không muốn rắc rối

Đây là lần đầu tiên anh gặp một cô nàng như vậy, trước đây chỉ cần là anh làm quen, mọi cô gái không ngu gì mà sán tới. Giờ lại có người nói anh rắc rối, lạ thật, Joy cố bắt chuyện.

-Chỉ là làm quen thôi mà, cô không cần gắt thế.

Nực cười, tự dưng anh ta tới bắt chuyện với cô trước, cô không thích quen mấy người như vậy thì kệ cô, liên quan gì mà nói gắt với chả không gắt. Đang định bỏ đi thì có người gọi tới. Cô bắt máy, mặc kệ cái tên chẳng quen chẳng biết kế bên

-Alo!

-Em…em giúp chị với! Thật sự bây giờ chị không biết làm sao nữa.

Là chị ta, nếu đã chủ động gọi nhờ vả như thế thì chắc là có chuyện thật rồi.

-Chị nói rõ coi nào?

-Tóm lại chị nợ bọn giang hồ hôm trước một khoản tiền khá lớn, giờ chúng đến tận phòng để đòi nợ. Chị hết cách rồi, chúng đập phá đồ đạc làm loạn chỗ này.

-Chị đang ở đâu?

-Đường X, khu Y

-Được, tôi đến đó ngay.

An thấy mình cũng tốt bụng ghê, khoản nợ đó của chị ta chẳng biết có trả nổi hay không mà đồng ý giúp. Đã vậy cô còn chưa chắc chắn chị ta có quen Minh, giúp một người lạ như vầy cũng nguy hiểm lắm.

Mà kệ, cứ đến đó rồi tính sau. Nhưng giờ cô đi bộ đến đó thì kì, nếu bắt taxi người ta cũng chẳng đưa đến nơi đến chốn. Còn đang phân vân không biết làm sao thì tên Joy kia hóng hớt.

-Cô có việc à? Cần tôi đưa đến không?

An An chả dám nhận đâu, thôi, phiền anh ta lắm, định từ chối thì Joy nói thêm

-Coi như tôi cảm ơn cô việc lúc nãy đi.

-Triển! Đưa tôi tới Đường X, khu Y

Joy cười khúc khích với lối ăn nói táo bạo của cô, nhanh chóng dẫn con Lamborghini sang trọng chở người đẹp đến nơi cô cần.

Tới nơi, phía trước cô là khu nhà trọ lụp xụp trông đến tội, thấy chỗ kia ồn ào gì đó cô bước đến. Joy cũng đi theo sau, mặc dù cô đã bảo anh ta về đi, vậy mà cái đồ mặt dày nhất quyết đi theo mới đau.

Chưa đến gần đã thấy tiếng đồ đạc rơi xuống đất, tiếng đe dọa cùng chửi bới rất to, lại là cái bọn kia, chẳng phải bị cảnh sát bắt rồi sao, cái bọn này chắc chỉ bị phạt nhẹ vài trăm triệu chứ chả ít.

Tên đầu đàn nhìn thấy An đi tới thì hơi hoảng, bỗng nhớ lại người con gái này không bình thường, lại nhớ lần này mình đề phòng dẫn theo rất đông người nên cười lớn, thầm nhủ hôm nay nhất định phải trả thù, cho con đó biết mùi lợi hại của ông đây.

-Lại gặp mày rồi con chó, nhớ tao chứ.

An không trả lời, nói chuyện với hắn ta khiến cô cảm thấy rất tởm. Nhẹ nhàng đến chỗ chị gái đang sợ hãi, cô hỏi

-Chị nợ chúng bao nhiêu?

-Năm…năm trăm…trăm triệu.

Vãi cả năm trăm triệu, ít nhỉ? Cô còn tưởng có hai ba triệu gì đó thì còn được, cô cũng nghèo mà, đào đâu ra số tiền lớn như vậy.

-Sao? Định trả cho nó à? Anh hùng ha?

Anh hùng cái nỗi gì, đang đuẫn cả người ra ấy, giờ moi cả người cô chắc cũng được hai mươi triệu tiền mặt. Trắng ra thì giờ cô trả số tiền đó cũng không thành vấn đề, trong bóp tiền của của còn có một cái thẻ rút tiền của Phong Mạc Tử, đảm bảo năm trăm triệu chẳng đáng gì đâu. Nhưng đó đâu phải tiền của cô, lỡ Mạc Tử để quên trong đấy rồi sao?

Nhìn cái bản mặt của tên cầm đầu ấy cười trêu chọc mà cô tức điên. Bí quá, mặc kệ sự đời định mang cái thẻ của Mạc Tử ra thế chấp thì có giọng nói tự cao vang lên

-Tao trả!

Gớm, cái loại dở hơi cám lợn đứng chứng kiến một màn giờ mới thèm lò cái mặt ra bảo vệ phụ nữ, An An khinh. Joy lấy ra trong túi một tờ chi phiếu đưa cho bọn chúng rồi nói

-Cứ đưa đến tập đoàn này mà đổi

Nhìn thấy vẻ mặt nghi ngờ của tên đầu đàn Joy nói thêm

-Khỏi lo, tao đếch phải lừa chúng mày, còn nữa, sau khi lấy tiền thì cút ngay, đứng bao giờ để tao thấy mặt. Bằng không, tao lột da từng đứa mang cho cá ăn.

Ánh mắt sắc nhọn của anh khiến bọn chúng có phần hoang mang, dần dần rút lui đi. An chẳng cảm động cho mấy, không có cậu ta thì cô vẫn giải quyết được, nhìn chị ta thở phào, cô nói.

-Hôm nay mệt rồi, cứ nghỉ ngơi đi, mai tôi có chuyện muốn hỏi chị.

-Được.

An An nói xong thì đi, Joy lẽo đẽo theo sau hỏi

-Hôm nay tôi ra tay không tệ chứ.

-Ừ!

-Này, cô tên gì vậy? Giờ tôi cũng đang rảnh, có cần chở về không?

-Này, kiêu vậy, dù sao tôi cũng giúp cô rồi còn gì?

Tên đó cứ mè nheo một hồi khiến cô thấy nhức đầu, thôi kệ, cứ coi như quen xã giao đi

-Rồi rồi, tôi tên An. Giờ cần phải đi về ngay lập tức, sợ rằng ông nhà đang lục đục đi kiếm thì khổ.

-Cô lấy chồng rồi? Trẻ đẹp thế mà.

-Ngạc nhiên à? Một chồng, hai con rồi đấy.

-Gì? Tôi không tin đâu, tôi còn chưa biết gì về nụ hôn đầu đây này.

-Hahaha! Đùa tôi à? Nhìn cái tướng anh lắm bạn gái thế cơ mà. Nói dối tệ ghê.

Cứ vậy, An bị tên Joy đó dụ nói chuyện rồi được anh ta đưa về lúc nào không hay. Dừng xe lại, Joy nhìn thấy khách sạn này quen quen, đây chẳng phải chỗ Mạc Tử đang ở sao? Đang nghĩ ngơi thì có tiếng cảm ơn nhỏ nhẹ từ ai đó

-Cảm ơn nhé! Tôi phải về rồi, mong có dịp gặp lại.

-À, ừ.

——————

Tâm sự đêm khuya lần hai,

Vì không để phụ lòng mong mỏi của các cô các thím, ta xin kể phần tiếp theo.

Sau khi nó nói thích ta, ta cũng đâu phải ngu như mấy nữ chính ngôn tình đâu mà không nhận ra. Ta ngại ngại mà cũng chưa tin lắm nên hỏi lại

-Hỏi thật đấy, thích hay không?

-Mệt! Không thích, được chưa? Giờ biến đi cho tao học bài.

Thằng choss, bảo bà biến bà thèm ở lại chắc. Nói thật là ta cũng chả biết nó có thích ta không nữa, nhưng ta thì có đôi chút rồi đấy, nhưng chỉ là đôi chút của tuổi học trò thôi nhé.

Ta dặn các chế nè, hãy thử rung động một lần của tuổi học trò ngây thơ ngộ nghĩnh đi nhé. Đến lúc nó qua rồi, khi nhớ lại cảm giác tiếc nuối rất nhiều, mặc kệ nó chẳng đi đến đâu vào đâu, mặc kệ kết quả thế nào thì ít ra trong mỗi người vẫn giữ được những kỉ niệm đẹp đẽ ấy.

Hết rồi, giờ ngủ đi mấy đứa.
 

2L

Bài viết
584
Reaction score
308
Points
63
Chương 42: Giận
Chiều dần tà, đổ bóng hai con người trải dài. Joy nhìn An đang tháo dây thắt của xe ra, cảm thấy có gì đó nuối tiếc, từ lúc về nước tới giờ hôm nay anh mới được thoải mái một chút, mới thú vị một chút, giờ lại phải quay lại cuộc sống hiện tại, thực nhàm chán. Không nỡ, anh móc trong túi ra điện thoại nói

-Bấm số điện thoại của cô vào đây đi. Có gì liên lạc.

-À, không cần phải vậy đâu. Dù sao cũng không gặp lại.

-Ơ hay, cô nợ tôi năm trăm triệu nhé. Giờ bảo không gặp lại, định quỵt à?

Nè nè, An An nhớ cô có bảo anh ta phải trả đâu, là tự nguyện mà, giờ đổ hết lên đầu cô dễ dàng thế, đâu có được. Cô còn đang định nói thì điện thoại lại đổ chuông. Nhìn màn hình hiện lên hai chữ Boss tổng làm cô hơi hoảng, chết mịa, trốn đi chơi cả ngày nay, còn không về ăn cơm trưa, thể nào cũng bị cậu ta chém.

Ực một cái, tay cô run run nghe điện thoại, giọng trở nên mềm dẻo

-Boss! Anh tìm em có việc gì?

-Đang ở đâu?

Giọng đầu giây bên kia nghe có vẻ kìm nén, tưởng chừng có thể bốc hỏa bất cứ lúc nào.

-A! Em đang…đang…à lúc nãy em đi thăm một người bạn, giờ mới về nè, đang đứng trước chung cư.

-Thật?

An cảm thấy xung quanh có cái gì là lạ, cứ như ai đó đang theo dõi mình vậy. Khoan, không vội trả lời Mạc Tử, cô quan sát mọi nơi trước. Và rồi, phía đằng xa ấy, có bóng dáng quen thuộc đang đi đến, tổng tài nổi bật hẳn trong đám đông, tiêu sái bước đi chậm rãi, tay vẫn còn đang cầm điện thoại.

An muốn rớt cả quai hàm, cô vừa rồi chỉ cần ừ một cái thì không biết hậu quả ra sao. Cô biết cái con người đó nhìn thấy cô ngồi với một thằng lạ hoặc chắc là lại thấm máu ghen rồi.

Thở dài, thôi thì có gì từ từ ứng biến sau. Cúp máy, cô xuống xe, Joy nắm tay cô lại, khó chịu hỏi

-Bạn trai à?

-Không! Chồng đấy. Muộn rồi, anh cũng nên về đi.

Cô với Joy mới nói có mấy câu đã thấy cái bóng cao lớn lù lù ngay sau lưng cô, công nhận chân dài nhanh tới thật. Cô chưa kịp quay mặt lại giải thích gì thì đã có người nói trước

-Phong Mạc Tử, sao cậu lại ở đây?

-Câu này phải để tôi hỏi mới đúng, cậu cũng nên bỏ tay khỏi bạn gái tôi được rồi đấy.

An cứ phải trố mắt nhìn, cạn lời không biết nói gì thêm , hai cái người này lại quen biết nhau. À, phải rồi, Haley, Joy, chẳng lẽ là cái người Haley nhắc tới. Ối giời, tên tiếng anh, người Việt, trùng nhau, thế mà cô chả nhớ cái quái gì cả.

-Bạn gái cậu, ra là vậy, lúc đầu đã ngờ ngợ. Tôi còn đang tính làm sao cưa đổ cô em này.

Joy cười như không nói đùa, ánh mắt len lỏi một chút lạ thường.

-Hôm nay hai người đi đâu?

-Không có gì, chỉ là đưa bạn gái cậu đến nhà bạn thôi, An nhỉ?

Joy nói xong còn cô ý nháy mắt tỏ vẻ phong lưu. Sến bỏ mẹ, làm An muốn nổi cả da gà, lấm lét nhìn Mạc Tử cười hì hì sau đó nói muốn về cho cún con ăn, hai người cứ từ từ nói chuyện rồi lủi đi mất.

Joy phì cười,

-Cô gái đó rất thú vị, cậu có thật sự nghiêm túc với người ta không. Hay là nhường cho tôi đi, kẻo tội nghiệp.

Joy thấy cái lườm sắc lạnh của bạn mình, cười khổ, chỉ trêu chút đã nổi nóng rồi.

-Tôi không quan tâm cậu có bao nhiêu bạn gái, nhưng tốt nhất là đừng đụng đến cô ấy.

Trong một góc phòng, An An ngồi nhìn cún con ngon lành, còn mình thì nơm nớp lo sợ. Không biết từ nên giải thích thế nào để cậu ta hiểu, viện lí do nào cho phù hợp. Tiếng cạch cửa cho biết có người vừa vào nhà, mà người này chính là tên tào tháo mà cô đang nghĩ tới. Người này bước vào nhà nhìn thấy cô ngồi vừa cho cún ăn vừa cắn móng tay trông rất mắc cười. Tay cậu đút túi quần, thong dong bước đến hỏi nhỏ

-Đã biết tội chưa?

Tội gì? Cô chả biết gì cả? An An tự nhủ với mình, vậy mà khi nhìn thấy ánh mắt thâm sâu của ai đó liền quay đi tránh né. Thôi thì số phận cô đã vậy đành chấp nhận, kháng lệnh vị sếp khó tính này không có cửa thoát đâu.

-Rồi!

-Tội gì, nói coi?

An An nhìn Boss nhà mình cười đểu hỏi mà phát tiết, hận không thể băm cậu ta ra thành trăm mảnh. Nhịn, nhịn, cô cười tươi nói

-Dạ! Đi chơi không báo cáo.

-Còn gì?

Còn cái quần này, lấy thì lấy đi, chỉ có vậy còn định dán thêm cho cô cái mác gì nữa. Lòng cô gào thét chửi bới nhiều lắm, nhưng vì hơi tò mò mình còn tội gì nên nhịn để hỏi, ai dè đâu, cậu ta trả lời rất tỉnh

-Tội thứ nhất, ai cho phép em đi một mình buổi tối. Tội thứ hai, đi chơi không nói đến, nhưng sao lại đi chung với tên Joy đó, nếu không phải bạn anh, có lẽ lúc này hắn phải nhập viện rồi. Thứ ba, em đang giấu anh chuyện gì mấy ngày nay?

Phong Mạc Tử nói làm cô cạn lời, cảm thấy mấy cái tội này rất ư là dở hơi. Cô có phải con nít đâu mà không được đi buổi tối, cậu ghen cô còn hiểu được, nhưng đến mức nhập viện thì hơi lố, tội thứ ba cứ như đang tra hỏi ấy, có méo phải tội đâu.

Mệt rồi nhé, quanh đi quẩn lại cũng là cô sai chứ gì? Nãy giờ nhịn đủ rồi, cô ngân cổ lên cãi

-Phong Mạc Tử, anh quá đáng lắm, mấy cái đó mà cũng tính thành tội à, tôi có phải tù nhân của anh đâu.

-Còn nữa, buôi tối hôm đó, anh làm gì, anh ở đâu lúc tôi cần, tôi không phải con nít, đừng có quản.

An An càng nói lại càng hăng, kiểu như máo dồn lên não bao nhiêu uất ức suy tư muộn phiền chửi một loạt cho thõa mãn. Mạc Tử nghe xong cũng nóng, cậu quan tâm cô như vậy, thế mà cô lại thốt lên những lời ấy. Cái đầu óc đó, rốt cuộc có biết suy nghĩ không, lo cô gặp nguy hiểm nên mới phải làm vậy. Cậu bực quát

-Em nên khám xem não mình nó teo cỡ nào, đến bản thân mình còn không bảo vệ được mà to miệng.

-Ai nói anh tôi không tự bảo vệ mình được?

-Thế vết bầm chỗ vai thì sao? Em tự làm chắc!

Cô bị Mạc Tử nói trúng đành câm nín, cảm thấy mình có cãi thế nào thì cũng là người thua nên bỏ đi ra sopha ngồi. Cậu cũng bực, liền đi vào phòng làm việc, đóng cửa cái rầm.

Năm phút trôi qua, hai người giận nhau, mỗi người một việc, chẳng ai thèm quan tâm ai.

Mười phút trôi qua, vẫn giận nhau, nhưng bắt đầu một người coi phim mà cứ nghĩ đến một người, người còn lại làm việc mà chẳng tập trung nổi.

Ba mươi phút trôi qua, cơn giận hình như đã ngây ngoai, kẻ coi phim xem rất chăm chú, kẻ làm việc đã ngưng từ lúc nào, không chịu được nữa đành rón rén ra làm hòa lại thấy kẻ kia quên béng mình thì bực lắm, bỏ vào phòng lần nữa.

Một tiếng trôi qua!!!

An đang xem phineas and ferb,cảm thấy rất hay. Phim nói về một cậu bé tóc đỏ có những sáng tạo công trình kiến trúc rất độc đáo, một chị gái không hiền lành mấy, một con thú cưng làm trong FBI chuyên đánh nhau với lão tiến sĩ kì quặc. Tập trung quá, cô chẳng thèm nhớ tới chuyện lúc nãy nữa, mặc kệ mọi thứ, mặc kệ cả tên đó.

Đấy! Cái chỗ nó đang hay, vậy mà có người đứng sau gõ gõ vai cô. Cô quay lại thì thấy Mạc Tử mặt lạnh lùng lấy tay chỉ vào hộp y tế. Ý muốn nói thay băng cho cô.

Còn lâu đê!

-Ơ! Giận mà, giận thì mặc tui, quan tâm làm gì cho nhọc.

-Chẳng liên quan!

-Sao không liên quan?

-Giận là việc của giận, thương là việc của thương.

Hứ! Cô ứ thèm. Vậy mà tim nghe lời đó không tự chủ được mà dung dinh, lòng cứ thế mềm nhũn dần dần.

————-

Định viết dài hơn, định viết nhiều hơn mà thấy không còn sớm nữa nên thôi.

Đêm nhớ mơ giấc mơ mình muốn nhé mọi người, ngủ ngon!
 

2L

Bài viết
584
Reaction score
308
Points
63
Chương 43: Bạn thân ư?
Sau khi thay băng xong, miệng cô thì vẫn nói giận, vậy mà đồ ăn Mạc Tử mua về vẫn cứ ăn. Tại cô noi gương cậu ta mà, giận là việc của giận, ăn thì mình cứ ăn thôi. Vai coi như đỡ nhiều rồi, được chăm só chu đáo như thế không khỏi mới lạ. An An cười thầm nằm trên đùi tên đáng ghét coi phim, một lúc sau thì lăn ra ngủ luôn.

Sáng hôm sau dậy thì thấy mình nằm trên đệm êm chăn ấm rồi. Mạc Tử nằm cạnh cô, đúng là hiếm thấy, mọi hôm sáng ra chỉ có mình cô với căn phòng thôi. Chắc hôm nay cô dậy sớm hơn mọi ngày í, nhìn cậu ta kìa, cái bản mặt ghét dễ sợ, lúc ngủ thì như thiên thần ấy, vậy mà lúc thức dậy chỉ toàn bắt nạt cô thôi. Tranh thủ ngắm một tí, xem cậu ta có xấu chỗ nào không? Ai mà chẳng có chỗ xấu cần giấu nhỉ? Vậy mà ngắm cả lúc cũng chỉ phát hiện con người đó quá ư là đẹp trai. Nhìn cánh mũi cao thẳng tắp thở đều đều, lọn tóc nâu vàng vướng bên khóe mắt, đúng là con lai mà, có chút phong cách của Tây. An An bỏ cuộc, chỉ sợ nhìn khuôn mặt này thêm một lúc nữa không kìm được mà hôn cho mấy phát.

Lại nhớ tới vụ hôm bữa, bị cậu ta bắt quả tang, thẹn tới đỏ cả mặt, thề không bao giờ tái phạm. Hít một hơi, cô lén rón chân xuống giường, chân chạm đất chưa được bao lâu liền bị lôi lên giường một lần nữa. Phong Mạc Tử ôm cô vào người, mặt thì cứ nhắm mà miệng thì đã không tự chủ được nhếch lên tạo thành hình bán nguyệt.

-Không ngờ em lại làm nhiều việc xấu lúc anh ngủ đến vậy.

An đơ cả người, nhiều lúc cô tự hỏi, Phong Mạc Tử có giác quan thứ sáu không? Sao lúc nào cũng phán như thánh thế? Đây đâu phải lần thứ nhất, là lần thứ ba đấy. Hoặc cậu ta là diễn viên ngầm, diễn như thật ế, cô quan sát nhất cử nhất động như thế mà còn chẳng phát hiện được. Ô tô kê, ai em phai!

-Lần sau có làm việc xấu thì báo anh một tiếng, mình cùng phối hợp, như vậy mới vẹn toàn.

Nhìn ánh mắt hiện lên ý cười gian kia, thì cô biết cái việc xấu cùng phối hợp ấy là gì, chỉ có thể…

-Bỏ em ra, anh đểu.

Nói chung, phát ngôn câu đó ra cô cũng nhanh chóng bỏ đi vệ sinh cá nhân. Vì sức khỏe với tinh thần cũng tốt lên rồi, ở nhà hoài cũng chán, sợ đi shopping nhiều mất tiền nên quyết định đi làm. Lúc đầu Mạc Tử không cho đi đâu, xong cái cô phải mềm dẻo ra điều kiện mới được. Điều kiện thiệt ra cũng chẳng khó khăn lắm, chỉ cần nửa tiếng lên phòng Boss một lần, cô cũng chẳng hiểu tên dở hơi này nữa, lên lắm thế không biết. Mà kệ đi, nghĩ làm gì cho mệt óc, trước hết đợi cậu ta chở đi ăn sáng đã rồi tính sau.

Cứ vậy, cả buổi sáng, người ta thấy An An tự động mò lên phòng Boss tổng nửa tiếng một lần, tò mò lắm, thắc mắc lắm, mà hỏi ai ai cũng chẳng biết. Có đứa nhiều chuyện bịa đặt tùm lum, nào là vì đắc tội, lấy lòng, đánh ghen,… đủ mọi thể loại trên đời, tốt có xấu có.

Có đứa không tin lời đồn, đi hỏi cho ra nhẽ, chỉ nhận lại một câu phũ tới ê lòng của An An

-Tui hổng có biết, nếu thắc mắc xin vui lòng lên hỏi trực tiếp tên khốn đó. Okie!

Rốt cuộc tới bữa trưa, cô nàng không nhịn được nữa, hỏi.

-Anh gọi em lên chỉ nhìn rồi kêu về à?

-Ừ! Ăn cơm đi.

Mạc Tử trả lời thản nhiên khiến ai đó phát điên. Cô hờn, đi ra một góc ngồi, à không, cô quay lại, bê phần cơm của mình rồi mới ra góc ngồi. Đừng có hiểu lầm, cô là vì sợ đói không có sức để làm việc thôi, chứ cô thèm ứa. Nhìn coi, cơm này thì có gì ngon, chỉ là kiểu Pháp xoàng xoàng á, chỉ là một bữa cơm bằng một tuần tiền lương, có gì ghê đâu.

Mạc Tử phì cười, con heo này cậu nuôi mãi sao chẳng mập chút nào vậy, nhìn nó tham ăn thế cơ mà. Gắp miếng gà chiên thơm phức lên, cậu hỏi

-Ăn không?

An quay lại, nhìn miếng thịt gà quyến rũ quá, nhủ thầm, có thực mới vực được đạo, có gạo mới cưa đổ chồng. Mặt dày dơ đĩa ra nhận, kèm theo lời dỗi hờn

-Ngu mới không ăn á?

Bữa cơm đơn giản chỉ có vậy, có chút giận dỗi vu vơ, có chút ngọt ngào khó tả, có chút yên ấm diệu kì.

Một lúc sau khi dùng bữa xong, An đang nằm ngủ ngon lành trên ghế sopha trong phòng của Phong Mạc Tử, cậu thì làm việc trên bàn, sợ cô lạnh, lấy áo mình khoác lên cô.

Bỗng có tiếng gõ cửa phòng, giọng thư kí nam vang lên

-Thưa giám đốc! Có cô Haley xin gặp, cô ấy đang…

Còn chưa kịp nói xong, Haley đã tự tiện bước vào luôn, còn nói giọng vui vẻ

-Mình đến chơi, không phiền chứ!

Vui vẻ chưa được bao lâu, nhìn thấy cậu đang ngồi kế bên một người con gái quen thuộc, trái tim bỗng nhói. An An nghe tiếng động, cũng giật mình thức dậy, mở mắt thấy Mạc Tử bên cạnh, còn Haley đứng kia, cô nhanh chóng ngồi lên.

-Không! Tùy cậu.

Cậu nhẹ nhàng nói, không có vẻ gì là khó chịu cả. An cũng không biết nói gì, có chút không thoải mái khi Haley cứ nhìn mình chằm chằm, lần trước An cũng chưa có giải thích gì sất, nghĩ thầm cô ấy chắc vẫn đang gai mắt mình.

-Thức rồi à? Có mệt không? Anh đưa em về.

Mạc Tử lo lắng hỏi An An, cô chỉ cười rồi bảo vẫn tốt, nói bận thì cứ đi đi, không sao cả. Haley chứng kiến một màn tình cảm, thấy mình như người thứ ba trong câu chuyện này vậy, trước giờ cô chưa từng nhìn thấy Mạc Tử dịu dàng với ai cả, nhìn cách cậu đối xử với người con gái kia, nhìn ánh mắt cậu, là sự chân tình và thật lòng.

Cô khó chịu, cả người đều bứt rứt không yên, chỉ muốn chạy nhanh đến, giành lại Mạc Tử, nhưng cô không làm vậy, vì cô không muốn giống như một kẻ ngu ngốc. Cô là đang ghen tị, cô chưa từng ghen tị, cô không muốn thừa nhận điều đó. Ánh mắt Haley lặng đi trong phút chốc, nhớ đến câu nói của Phong Mạc Tử

Đừng lo, mình sẽ chăm lo cho cậu suốt đời!

Hôm đó, cậu nói như vậy, hôm đó, cô cảm động quên đi cái đau hiện tại. Chẳng lẽ, người như Phong Mạc Tử lại quên mất.

-Haley, cậu cứ việc tham quan, tôi có việc nên đi trước.

Mạc Tử nói xong liền rời đi mất, để lại An An cùng Haley trong một căn phòng lớn.

-Haley nè, chuyện lần trước, cô hiểu nhầm rồi. Tôi không biết hồi trước Phong Mạc Tử ra sao, cũng không muốn quan tâm, chỉ cần bây giờ, chúng tôi hiểu nhau, cần nhau là đủ rồi. Với lại, tôi không phải loại người như cô nghĩ.

An An lên tiếng trước, muốn giải thích hiểu lầm hôm bữa, dùng những từ ngữ nhẹ nhàng nhất.

-Hừ! Tôi không tin, cô muốn làm căng để tôi lên giá chứ gì, được, tôi chấp nhận, cứ nói giá tiền.

-Cô…Đã nói tôi không cần tiền, Haley, cô làm sao vậy? Tôi biết với tư cách bạn thân cô muốn tốt cho Mạc Tử, nhưng như vậy thì hơi quá đáng rồi.

An An tức giận nói, vậy mà chỉ thấy Haley cười khẩy, bạn thân ư? Cái danh bạn thân này cứ như cây kim đâm vào lòng cô vậy. Haley không kiềm được, giơ tay lên tát An một cái. Vì quá đột ngột, cô không đỡ được, bàn tay cứ thế giáng thẳng vào mặt, in hằn năm ngón tay hồng trên má.

-Cô có tư cách gì nói tôi như thế? Cô cũng chỉ là một kẻ bần tiện.

Haley như bị hoảng loạn, lời lẽ trở nên khó nghe hơn. Ánh mắt An bỗng sắc lạnh, nói

-Còn cô? Cô có tư cách làm bạn của Phong Mạc Tử sao? Một chút lịch sự dành cho cô bây giờ cũng không còn.

-Cô…

Haley định tát An thêm một cái nữa, mà chưa kịp thì tay đã bị nắm lại, An An lạnh lùng hất tay Haley ra. Bước đi của Haley loạng choạng không vững, giầy cao gót khó khăn di chuyển, bỗng, dưới đất có chiếc bút bi không ai để ý tới. An nhìn thấy, vừa hét lên cẩn thận, Haley đã dẵm phải, trượt chân té xuống đập đầu vô cạnh bàn.

Ngay lúc đó, Mạc Tử trở về phòng, nhìn thấy cảnh tượng vội vã chạy lại đỡ Haley. Thấy Mạc Tử bên cạnh, cô cười, cánh tay cô dần dần đưa về hướng An An, đến khi chỉ đúng người, cô khó nhọc nói

-Là An!
 

2L

Bài viết
584
Reaction score
308
Points
63
Chương 44: Nguyện vì cô ấy
Tình cảnh hiện giờ cùng câu nói kia thật sự đúng là rất khớp. An không ngờ rằng, một người như Haley lại có thể trơ trẽn đến vậy, có đúng cô ta là bác sĩ thú y không? Hay là diễn viên? Rõ ràng chỉ là một cái té nhẹ, va phải cạnh bàn một chút liền đem ra ầm ĩ. Đã vậy, còn ngất lịm trên tay của Phong Mạc Tử, có phải lố quá rồi không?

Nhưng sao cô ta diễn giỏi vậy, như thật. An nhẹ cười khinh, Haley, mỹ nhân này tuy là hoa đẹp, lại gắn trên mình những cái gai nhọn như vậy, đâm người ta suýt chảy máu. Ngay lúc đó, cô không để ý Mạc Tử đang nhìn mình, nụ cười của cô, hàm ý đã chuyển sang một nghĩa khác trong mắt cậu.

Một nụ cười đắc thắng, trong phút nhất thời nó chứng minh cho cậu, điều Haley nói là sự thật. An thấy Mạc Tử nhìn mình bằng đôi mắt không thiện cảm, pha chút thất vọng thì hoang mang, đừng nói là, cậu tin những lời lẽ vô căn cứ đó, cậu sẽ không ngốc đến thế chứ. Định mở miệng nói gì đó đã thấy Mạc Tử bế Haley lên, lướt qua cô như không thấy, coi cô là không khí.

Đến khi bọn họ đi đã khá xa, cô mới hết bàng hoang trước hành động đó. Cả người cô bỗng dâng lên trong người nỗi bất an hiếm thấy. Đi rồi, căn phòng này rõ ràng vẫn còn cô, sao lại cảm thấy trống trải đến vậy. Nhìn tên thư kí đang lụm hụm nhặt mấy bản báo cáo làm rơi dưới đất của giám đốc, hắn chắc cũng chứng kiến một màn rồi, chẳng biết có nghĩ cô là kẻ bần tiện, độc ác không? Thắc mắc, An hỏi

-Thư kí Kim, vừa rồi, anh có tin là tôi làm không?

Kim thấy An hỏi mình liền bối rối, Kim là Kim, phận làm thư kí đâu có quyền lên tiếng chê bai hay phản bác, huống chi, Kim biết, cô gái này có quan hệ rắc rối với giám đốc Phong, lỡ nói gì động chạm, chức thư kí sợ giữ không nổi. Kim hơn tuổi An, nhưng vẫn biết điều gọi cô bằng chị

-Nãy tôi không để ý, tôi cũng không biết chuyện gì xảy ra hết.

Câu trả lời thì thông minh thật, nhưng phật lòng người, nghe không thuận tai chút nào, dường như đang trốn tránh. An không thích như thế, cũng chẳng làm gì được, đành kệ vậy.

Đang định bỏ đi, tiếng thư kí Kim khẽ vang, dù rất bé nhưng vẫn đủ để mình cô nghe thấy

-Tôi không biết chị có làm hay không? Nhưng theo những gì đã xảy ra, cũng chỉ có một mình chị ở đấy.

An cười khổ, đúng là không nên nghe thì hơn, để khi nghe rồi, những cái mình không muốn nghĩ tới, nó lại càng chân thật hơn. Ngay cả một người không liên quan, cũng cho rằng là cô làm, thì người trong cuộc nghĩ gì cô đều đoán ra cả rồi. Hít một hơi thật sâu, mỉm cười, cô quay lại cảm ơn thư kí Kim rồi đi. Không biết từ bao giờ, cô lại hay cười, là những nụ cười che dấu cảm xúc thật trong người.

Bắt taxi, cô đến bệnh viện, cô muốn giải thích hiểu lầm này, đâu thể chỉ vì một lí do nhỏ nhặt phá hoại tình cảm của cô, càng quan trọng hơn, không thể để Haley đắc ý được, phải hỏi cho ra nhẽ, mục đích cô ta làm vậy với mình.

Nghĩ là vậy, nhưng khi tới nơi, Haley, đang trong phòng cấp cứu, với tình trạng nguy hiểm đến tính mạng. An ngỡ ngàng, không dám tin vào mắt mình, nhìn Phong Mạc Tử đang thẫn thờ chỗ kia, lại ngó vô trong, cột đỏ nhấp nháy, Haley được các bác sĩ nỗ lực cứu giúp.

-Đến đây làm gì?

Tiếng Phong Mạc Tử trầm trầm làm cô giật mình quay đầu lại nhìn, đôi mắt cậu đăm chiêu không rõ, cảm giác nhìn cô như kẻ tội lỗi.

-Em…Haley sao rồi?

Ngay lúc này, cô không có tâm trạng giải thích gì cả, mọi chuyện cứ để sau đi. Vì dù sao, cô cũng là người có lỗi, tuy chẳng phải chính cô gây ra, nhưng cũng là tại cô mà ra. Nếu giờ mặt dày giải thích khi người ta đang phải cấp cứu, càng chứng tỏ mình thiếu văn hóa, là người bần tiện đến mức nào.

Lảng đi chuyện khác, cô hỏi Phong Mạc Tử là thật lòng, cớ sao chỉ thấy đôi mắt trầm tư ấy nhìn mình, còn vô tình kêu cô về đi. Có lẽ cô chướng mắt cậu lắm?

-Anh đang nghĩ em làm sao?

An hỏi, cô chỉ buột miệng nói thế thôi, chứ cô đã sẵn biết, trong lòng Mạc Tử đang nghĩ về cô ra sao. Nhưng chỉ cần là chút hy vọng, cô vẫn muốn chứng minh mình trong sạch. Ngọn lửa hy vọng nhỏ nhoi còn chưa bén được bao lâu đã bị dập tắt ngay lập tức.

-Tôi nói em, VỀ MAU!!!

Cậu quát, đây là lần đầu tiên Mạc Tử quát cô, cũng là lần đầu tiên, cô nhìn thấy cậu vô tình đến thế. Lại chỉ vì một người con gái khác mà lên tiếng với cô, bây giờ tự dưng cảm thấy lời của Haley nói thật đúng, cô có thể chỉ là một trò chơi trong cuộc sống cậu ta mà thôi. Sống mũi cay cay, nén nước mắt vào trong, đã thế, cô cũng chẳng cần giữ thể diện làm gì, nói to

-Được! Phong Mạc Tử, tôi nói cho anh biết, Haley là do tôi đẩy, là do tôi hại.

Cậu thấy cô càng ngày càng không hiểu chuyện, lại còn dám lớn tiếng như vậy, tức giận Mạc Tử đứng lên đi đến chỗ cô, bẹo đau vào má trái một cái, tới khi cô kêu oai oái mới ngừng. Ở khoảng cách gần như này, Mạc Tử phát hiện, trên má An An, một vết xước nhỏ xẹt qua, tuy không rõ ràng, cậu vẫn có thể nhận ra những vệt hồng đỏ lạ ngay gần đó. Như hiểu ra gì đó, lông mi cậu khẽ trùng xuống, đưa tay lên má cô, xoa nhẹ.

Cô thấy Phong Mạc Tử đúng là tên điên, vừa rồi còn quát mắng bẹo má cô, giờ thì sao, tự dưng xóa nắn mặt người khác, nhìn cô dịu dàng thấy rõ. An An tức lắm, hất tay cậu ra, hùng hổ nói tiếp

-Bỏ ra! Sao không quan tâm cái người trong phòng kìa. Có biết vì sao tôi làm vậy không? Tại tôi ghét cô ta ấy, cái tính điệu điệu kiêu kiêu chẳng ưa nổi, với lại tôi ghen tị cô ta có đồ trang sức đẹp nữa.

An nói xong, liền cảm thấy không khí xung quanh sao lạnh lạnh, nhìn bản mặt Phong Mạc Tử giờ đen thui thủi, khiếp, sợ thật. Hào hùng là thế, đến lúc cậu ta tức giận thì cô cũng chẳng đỡ nổi.

Cậu gõ đầu cô, mắng

-Bướng lắm! Về nhà đi.

Đuổi cô đi rồi, cậu mới nhếch miệng, lí do lí trẩu, chẳng cái nào hợp lí cả. Có ai đi thấy người ta kiêu mà hại không, nếu có thì người đó chắc cũng chẳng phải An An. Ghen tị với đồ trang sức đẹp? Nực cười, cậu nhớ cô tiếc tiền lắm cơ mà, bỏ cả trăm ngàn mua đồ ăn lại không dám bỏ mười ngàn mua cái kẹp tóc. Nếu nói cô hại người vì đồ ăn thì ít ra cậu còn tin đấy.

Đang suy nghĩ một chút thì thấy bác sĩ ra, cậu bước đến hỏi

-Sao rồi?

-Vết thương ngoài da đầu không đáng kể, nhưng căng thẳng khiến bệnh nhân tái phát bệnh cũ thì nguy hiểm đến tính mạng, coi như đã ổn hết rồi, lần sau đừng để bệnh nhân gặp phải cú sốc nào đó, nếu không e rằng…

Vừa ngay lúc đó, Joy từ công ty vội chạy đến đây, nghe lời bác sĩ nói xong, cả người bỗng thất thần. Thấy Phong Mạc Tử kế bên, anh chỉ muốn lao đến đánh cậu ta một trận, Haley ở bên cậu ta không lúc nào không gặp nguy hiểm đến tính mạng.

Nhưng Joy không làm gì cả, nhìn Mạc Tử nói

-Đến công ty đi, Haley ở đây mình lo được rồi. Dù sao cậu cũng mệt, có chuyện gì thì nói sau.

-Được!

Mạc Tử đi rồi, Joy bước vào trong, thấy Haley mặt xanh xao, môi trắng bợt bất tỉnh nằm kia. Cả người truyền đủ thứ dung dịch, gắn đầy máy móc trên người khiến Joy đau lòng. Nhìn người mình yêu bị như vậy, còn tàn nhẫn hơn chính bản thân mình trong tình cảnh đó. Hốc mắt cậu hơi đỏ, nắm lấy bàn tay yếu đuối của Haley thật chặt, giờ phút này, cậu thề rằng, nếu không thể ở bên người mình yêu, thì nguyện làm tất cả mọi thứ vì cô, bằng mọi giá, bằng bất cứ việc gì, chỉ để cô hạnh phúc.

Được nửa ngày thì Haley mơ màng tỉnh dậy, nhìn trần nhà màu trắng, nhìn người con trai bên cạnh đang nắm tay mình, cô thất vọng. Haley cứ nghĩ rằng, khi vừa mở mắt, người bên cạnh cô là Phong Mạc Tử, nhưng không phải, cô thờ ơ rút tay mình ra khỏi.

Joy đang gật gà thấy có tiếng động liền tỉnh dậy, thấy Haley đang điên cuồng tháo các băng gạc băng cuốn trên người, tháo luôn bình truyền nước với các máy móc trên người.

Joy hốt hoảng ngăn hành đồng ngu ngốc của cô lại, quát

-Mày làm loạn vừa thôi, có dừng lại không hả?

Haley vừa hét vừa khóc, khuôn mặt xinh đẹp của cô hiện giờ đã chẳng còn nhận ra, chỉ còn lại một cô gái đang trong giây phút tuyệt vọng.

-Mày thì biết gì, tao mệt lắm, tao mệt lắm rồi.

Joy ôm cô vào lòng, mặc cho giẫy giụa, khẽ nói

-Tao giúp mày! Chuyện gì tao cũng giúp mày.

—————

Hôm ấy, sau khi giãy bày tâm sự, khóc đã đời rồi chui đi ngủ, ngủ xong sáng mai dậy, thấy thông báo mình nhiều dữ dội, đọc cmt của mọi người suýt ứa nước mắt lần nữa. Thôi mọi chuyện qua rồi thì để nó qua đi, ta thật sự chân thành cảm ơn các độc giả, vì những lời khuyên, an ủi và động viên của mọi người.

Đôi lúc thấy mình dở hơi thật ấy *cười
 

Bình luận facebook

Top Bottom