OnGoing Một ngoan, hai mất việc, cho em chọn

2L

Staff member
Bài viết
581
Reaction score
302
Points
63
Chương 50: Xin lỗi!
Rồi cô bỗng thấy bản thân mình ngốc nghếch, mơ mộng hão huyền, cô chặn máy cơ mà, Mạc Tử làm sao biết cô ở đây. Mà cho dù có biết cũng chưa chắc đến cứu, cô là gì cơ chứ, chẳng đáng để cậu ta quan tâm như Haley. Cô cần cậu thì có làm được gì, mình cần mà người ta không cần thì cũng như không.

Khỏi đen bay mù mịt, lửa cứ vậy bôc ngùn ngụt không ngừng, cháy nhà, đâu phải chuyện đùa, đâu phải chuyện thường mà dễ dàng xử lí được. An không tránh khỏi những khúc gỗ được thiêu rụi biến thành than nóng từ trên cao rớt xuống, cả người bóng rát, cứ đà này cô chỉ chờ chết trong cái đám cháy thôi. Cảm giác đau đớn toàn thân, da thịt như muốn nổ tung khi xung quanh lửa dần thiêu đốt mình, cô thấy ngẹt thở. An dù có mạnh mẽ thế nào thì cũng chỉ là một đứa con gái, trong tình cảnh nào đó, cô cũng trở nên yếu đuối hơn bao giờ hết. Sức lực đã chẳng còn, bây giờ bảo cô đứng dậy, cô cũng không làm được, tự dưng thật muốn ngủ vì lúc ngủ sẽ không biết đến đau ở thể xác, cũng không phải đau về tình cảm, không cần suy nghĩ gì nhiều về Mạc Tử, ngủ rồi mọi chuyện muốn ra sao thì tùy, cô không quan tâm, chỉ là nếu chết rồi, gia đình cô ắt hẳn sẽ khóc rất nhiều, cô xót.

Đôi mắt An lim dim khép hờ, buồn ngủ lắm, khó chịu lắm, ngoài bên kia cứ ồn ào to tiếng cái gì vậy, làm cô không nhắm mắt được.

Bên ngoài,

-Này cậu, dừng lại đi, cậu muốn chết sao mà đòi vào đó, lửa to quá rồi.



-Ê, cậu không nghe chúng tôi nói à, nguy hiểm đấy.

-Tôi có cái rìu, cậu có dùng không?

Một bác lớn tuổi trong đám biết không ai ngăn cản nổi cái cậu đang điên khùng đòi nhảy vào đống lửa cứu người đành hỗ trợ giúp người ta vậy. Phong Mạc Tử nhanh chóng cầm lấy rồi vội vã phá nát cửa gỗ đang bốc cháy, phá luôn mấy vật cản trở xung quanh, cái cậu muốn tìm là An An. Nhìn cô đang nằm bất tỉnh trên đống than nóng, cả người đỏ bừng bừng, quần áo cũng bén lửa từ lúc nào, lần đầu tiên trong đời cậu hoảng sợ, sợ cô xảy ra chuyện, sợ cô bị thương, sợ rất nhiều. Nhanh chóng bế cô vào lòng, dập tắt lửa trên người cô rồi lao vụt ra ngoài.

Mọi người như thấy được kì tích, bu vào hỏi han mà cậu chẳng nói gì, cứ vậy đi thẳng đến chiếc xe đen đậu gần đó cho An vào rồi lái xe bỏ đi. Mỹ An vừa mừng lại thấy có lỗi rất nhiều, tự nhủ với lòng, cô mắc nợ An An một mạng, ngày nào đó sẽ trả lại.

Phong Mạc Tử điều khiển xe không kiểm soát, lái với tốc độ lớn để kịp đưa cô vô bệnh viện. Đến nơi, phòng cấp cứu cứ phải nói là khẩn trương hết mức, bác sĩ, y tá nỗ lực cứu một bệnh nhân bị bỏng. Bác sĩ già nhìn sơ qua An một lượt, thực ra bệnh nhân không nghiêm trọng chút nào, kiệt sức ngửi khói nhiều quá nên mới ngất xỉu, với lại chỉ phỏng vài chỗ nhỏ trên người thôi chẳng đáng xỉa răng so với những ca phẫu thuật khác, hoàn toàn không sao cả. Có thật là bị nhốt trong căn nhà cháy không, có thấy bị gì đâu, đúng là trên đời có nhiều điều lạ thật.

Nhưng mà cứ làm cho nó nghiêm trọng tí, bên ngoài là con trai giám đốc Phong Thiên Hà, dù sao cũng nên nể mặt chút, lỡ bảo nhẹ hều rồi đuổi về thì lại bảo không nể mặt bố cậu ta, khổ lắm, nhiều cái rắc rồi lắm. Thôi thì cứ tạm thời để cô gái này trong phòng vip vài ngày, cho thuốc bôi, truyền vài chai nước biển, đợi khỏe lại rồi đưa về cũng không sao.

Bên ngoài Mạc Tử đi đi lại lại, xong chốc lại ngoái đầu nhìn vào trong. Cậu đợi mãi mới thấy cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, y tá kéo xe đưa cô đang bất tỉnh đi đâu đó. Theo sau là ông bác sĩ già quen thuộc của gia đình cậu, ông tháo cái đồ dùng bác sĩ ra rồi đến vỗ vai cậu nói

-Cô gái đó không sao rồi, cứ để nghỉ ngơi vài ngày sẽ khỏe lại.



Bước vào, An vẫn đang miên man ngủ trên nệm, cô đã được tắm rửa gọn gàng, đồ trên người cũng thay thành đồ của bệnh viện. Bây giờ mới nửa đêm, cậu nhẹ nhàng đi đến ngồi cạnh cô. Phòng vip rõ là có điều hòa mát lạnh, nhưng trên trán cô cứ lấm tấm mồ hồi khiến cậu lo lắng, áp tay mình vào trán cô xem có sốt hay không, ngoại trừ ra mồ hôi ra nhiều thì nhiệt độ cơ thể vẫn bình thường.

Mạc Tử trước giờ có từng chăm sóc người bệnh đâu, nên khi An bị thế này, tay chân cậu cũng vụng về luống cuống. Lấy khăn nhúng nước nóng lau mặt cho cô, từng đường nét trên khuôn mặt chạm qua đều muốn dừng thật lâu. Nhịp thở cô nhẹ đều, cả người cũng mát hơn lúc nãy.

Cậu chạm vào đôi lông mi khẽ run lên của cô, cúi xuống, đặt lên đó một nụ hôn phớt. An vừa thoát ra khỏi cửa tử thần nên vẫn mang trong mình nỗi ám ảnh chưa tan hết, đến lúc ngủ cũng mơ đến. Mạc Tử nhìn An, có lẽ cô sẽ không biết, cậu đã hoảng sợ thế nào khi nhìn thấy cô bất động nằm trong đám cháy đó, đến hiện tại cảm giác ấy cứ đeo bám cậu. Cậu sợ mất cô, sợ đánh rơi cô một lần nữa, thời gian ở Mỹ xa cô là quá đủ rồi. Nhìn những vết thương trên bàn tay nhỏ, vết trầy khắp người cô khiến cậu đau lòng. Biết là thử thách trong tình yêu thực sự rất khó, nhiều người bỏ cuộc, nhiều người thất vọng, nhưng vẫn không thể tránh điều đó, nếu vậy, chỉ mong người bị thương là cậu, đừng là người cậu yêu.

Trời hưng hửng sáng, bên ngoài có tiếng động nhỏ của những bệnh nhân thường tập thể dục. An giật mình thức dậy, mở mắt ra, trần nhà trắng, xung quanh trắng, toàn màu trắng, cô chết rồi à, cô đang ở nơi phán xét sao. Nếu chết sao toàn thân cô vẫn nhức, lại còn đau đến thấu xương nữa. Xoay mặt nhìn sang phải, phía trên là chai nước biển chảy theo dây truyền vào người cô. Cô chưa có chết, cô được cứu lại còn được đưa tận bệnh viện. Tự dưng cô thấy mừng vô cùng, vậy là còn có thể gặp được ba mẹ và mọi người.

Cô muốn nhấc cánh tay trái lên để chống nệm ngồi dậy mà không được, bị vật nào đó cản đè không rút ra được. Ngoái đầu sang nhìn thì thấy cái kẻ đáng ghét nào đó ngồi ngủ gục trên giường mình, tay còn cứ nắm chặt tay cô không chịu buông. Cô trông cậu có vẻ ngủ say, tóc tai thì rối bời, áo trắng lại có vài vệt đen kì dị, hình như tối qua mệt lắm thì phải.

An vừa tỉnh dậy sau cơn khủng hoảng, cả người mệt lừ, không có sức lực, mặt mũi thì phờ phạc xanh xao. Tối qua còn tưởng không thể thoát ra, biến thành đám tro cùng với căn nhà luôn rồi chứ. Ai có thể cứu cô nhỉ? Ai ta?

Mà sao người đó biết mà gọi cho Phong Mạc Tử đến đây, người quen à?

Cánh cửa phòng bật mở, chị y tá trẻ bước vào tháo dây truyền nước biển ra khỏi tay An, chị nhìn An với Phong Mạc Tử cứ như cặp vợ chồng son thì vui miệng đùa

-Em đúng là có phước.

An không hiểu, cái mặt ngu thấy rõ khiến chị y tá bật cười nói

-Tối muộn anh chàng này vội vã bế em đến bệnh viện làm ầm ĩ một trận, sau đó thì cả đêm em sốt cậu ta không rời nửa bước, ở bên quan tâm chăm sóc em cả đêm làm chị ghen tị chết.

An ngạc nhiên vội vàng hỏi lại

-Có thật không chị?

-Ơ! Con bé này, chị đùa em làm gì. Lo mà thương chồng em nhiều vào, đứng có ngố chỉ vì vài chuyện lặt vặt mà đánh mất. Thôi, chị đi đây.

Chị y tá mỉm cười đi ra ngoài, trước khi đi còn cẩn thận đóng cửa lại. Hốc mắt An đỏ lên, nhìn Mạc Tử kế bên, cô không biết nên làm gì nữa. Thì ra, người cứu cô chính là cậu, người luôn bên cạnh cô cũng là cậu. Cô chẳng xứng đáng với tình cảm này, cậu thật sự rất chân thành, còn cô, lúc nào cũng nghi ngờ với tình cảm của người ta dành cho mình.

Cô cảm thấy bản thân mình có lỗi rất nhiều, toàn gây phiền phức cho cậu. Cô sao toàn phải nợ cậu, giá kể một lần có thể trả hết được thì cô mới nhẹ lòng. Cô không muốn chia tay với Mạc Tử, một người đàn ông lí tưởng, một người bạn trai hoàn hảo, một người chồng tốt nhưng cả hai có lẽ không bên nhau tới cuối đời được, cậu và cô khác nhau rất nhiều. Có thể trách cô vô tình, lành lùng, không tình người, trách cô cái gì cũng được, nhưng cô không thể bên cậu nữa.

Mọi lần Mạc Tử đều tỉnh giấc khi An làm gì đó, nhưng lần này là ngoại lệ, cậu đã chẳng thể cản cô lại. An cố ngồi dậy, nhẹ tháo tay mình ra, đặt lên tay cậu một nụ hôn như thay lời tạm biệt. Cô lau khoé mắt mình, bước xuống giường rồi lặng lẽ bỏ đi. Được một lúc, Phong Mạc Tử cũng dậy thì không thấy An đâu liền hỏi chị y tá, chị ngạc nhiên bảo nãy còn thấy sao giờ đi đâu mất rồi, cô ấy được đi ra gió, còn chưa có khỏe mà. Còn chưa nghe xong cậu đã vội chạy đi tìm trước sự ú ớ không ra lời của chị y tá.

An An cứ ngỡ mình cũng khỏe lắm, dè đâu, lết ra khỏi phòng cũng khó khăn huống chi ra khỏi cái bệnh viện to lớn này. Cô khó nhọc bước từng bước, đi mãi mà mới tới cái ghế đá nơi người bệnh thường đi dạo, xung quanh cây cối nhiều vô kể, thiết kế cũng rất đẹp, không khí chỗ này tốt hơn nhiều so với mùi thuốc sát trùng ban nãy.

Phục thật, vừa mới đặt mông xuống ghế, luồng khí giết người của tên đằng sau tỏa ra phừng phừng khiến An không rét mà run. Lúc cô khỏe mạnh còn chẳng đấu lại cậu huống chi ốm yếu thế này, mình bỏ ra mười lăm phút mới đi được tới đây, người ta trong ba mươi giây cậu ta đã đứng ngay trước mặt mình.

Nhìn vẻ mặt là biết đang tức điên rồi, tuy là An gan lì nhưng cũng chưa tới mức muốn chết, cô chẳng dám nhìn thẳng vào mắt cậu, tuy là đôi mắt ấy rất đẹp, rất hút hồn nhưng lạnh muốn chết, nhìn vào chỉ sợ bị dọa cho ngất xỉu. Cậu nắm cằm cô hướng về phía mình, hỏi với giọng đáng sợ.

-Định đi đâu?

-Tôi…tôi đi đâu…liên quan gì đến anh. Chúng ta kết thúc rồi!

An lắp bắp nói nhưng vẫn can đảm muốn cắt đứt với Mạc Tử. Cậu nghe xong, lông mi khẽ trùng xuống, tim bỗng nhói đau, cậu nhếch môi cười với cô, lực đạo trong tay bỗng tăng theo khiến An đau mà nheo mắt lại.

-Kết thúc rồi? Em nói thật dễ nghe, muốn chạy khỏi tôi, đừng mơ đến chuyện đó.

-Anh đừng tự cho mình có thể quyết định mọi thứ, bỏ tay ra.

An cố hất tay cậu ra, nhưng vô ích, Mạc Tử quá mạnh. Cậu buông cằm cô ra, sau đó không nói gì dùng lực kéo cô về, An cũng không vừa, vùng vẫy la hét đủ trò làm mọi người đều tò mò nhìn vào hai người. Mặt cậu đen lại, nhanh chóng xách cổ nó đi trước con mắt thì thầm của bao nhiêu người. Đến nơi ít người, cậu vứt An xuống cái ghế rồi lợi dùng chiều cao mà chống hai tay xuống ghế nhìn thẳng mắt cô nói.

-Nói cho anh biết, có chuyện gì xảy ra, tại sao cứ phải né tránh anh?

-Xin lỗi!

Cô bị cậu nhìn thẳng cảm thấy giống bị chất vấn như tội phạm liền xoay mặt đi.

-Tại sao muốn rời xa anh?

-Xin lỗi!

-Em chỉ biết xin lỗi thôi sao, em có nghĩ đến cảm nhận của anh không? Em…có yêu anh không?

-Xin lỗi!

(Còn tiếp)
 

2L

Staff member
Bài viết
581
Reaction score
302
Points
63
Chương 51: Zero và một
Chỉ hai từ, lập lại ba lần, cớ sao khiến cậu đau lòng tới vậy. Vì sao phải xin lỗi, cô xin lỗi cậu về chuyện gì, vì không thể nói chuyện đã xảy ra hay vì từ trước tới giờ chưa hề yêu cậu. Đôi mắt ấy không dám nhìn thẳng cậu, sợ điều gì sao, cảm thấy có lỗi khi nói những điều đó sao.

Cậu mãi mãi là người đơn phương, một mình ôm giấc mộng của cả hai, còn cô có một trái tim thật sắt đá, dù có bao nhiêu lửa, nó vẫn không hề tan chảy. Cậu như một tên ngốc, yêu cô điên cuồng, đã bao năm trôi qua, vẫn cứ không ngừng yêu cô. Biết cô thích thằng khác, cậu ghen đến đỏ mắt, biết phải đi Mỹ, rời xa cô, cậu chẳng thể giữ bình tĩnh mà lao đến cãi nhau với ba của mình một trận. Ở nơi ngoại quốc xa xôi, vì nhớ cô, tại cô ám ảnh mỗi đêm làm cậu tìm đến bia rượu. Gặp lại, cứ nghĩ sẽ chẳng còn nhung nhớ ai đó, vậy mà vừa nhìn thấy cô, trái tim lại xao động. Tự hỏi, cô là thứ gì làm cậu mê mẩn, làm cậu không dứt ra được, dù có ghét cỡ nào, có hận bao nhiêu, đều tan biến trước nụ cười của cô.

Để rồi khi cậu nghĩ rằng, cả hai sẽ cùng nhau đi đến cuối đời thì lại phát hiện ra, cô vốn chưa từng yêu cậu thật lòng.

Ánh mắt cậu trở nên lạc lõng, đứng thẳng dậy, bóng dáng cao lớn che khuất mặt trời sáng chói, che khuất con người nhỏ bé vô tâm bên dưới. Nhìn cô, cậu mệt mỏi nói

-Cứ ở đây nghỉ ngơi, đừng lo, tôi sẽ không tiếp tục làm phiền em.

Mạc Tử đi rồi, bỏ đi thật rồi, An nhìn theo, thất thần một lúc lâu. Cô chẳng biết diễn tả cảm xúc bây giờ nữa, muốn khóc lại không dám khóc, muốn cười nhưng không cười nổi. Đau, trên người, trong người chỗ nào cũng đau.

Yêu! Mạc Tử yêu cô, tình cảm của cậu, lớn hơn cô tưởng rất nhiều.

Mà cô, rất sợ phải thừa nhận, chính mình đã yêu cậu, lại còn đã yêu, quá nhiều. Từ lâu, cô không hề biết rằng, bờ môi, nhịp thở, trái tim đều run lên khi cậu chạm vào, đều bị cậu nắm giữ không thoát. Sẽ ghen nếu cậu chạm vào người con gái khác, sẽ giận khi cậu không quan tâm đến cô, sẽ nghĩ vẩn vơ khi buồn, sẽ khóc khi tủi. Muốn giữ lại, muốn ôm chặt, muốn nói thật to rằng

Em yêu Anh!!!

Nhưng không, em mãi chỉ là zero, còn anh, là số một. Chúng ta cộng lại, trừ đi, nhân chia thế nào vẫn không thể bằng hai.

Thà rằng bây giờ đau khổ còn hơn ngày qua ngày càng yêu sâu đậm.

Chiều tối,

Trong Bar

Mạc Tử đầu tóc rối bời, quần áo xộc xệch, cả người nồng nặc mùi rượu, ở dưới đất còn lăn lóc vài chai rượu. Miêu tả là vậy, nhưng khi nhìn soái ca uống rượu, gái không tự chủ mà tới tán. Một em ngực tròn mông mẩy uốn éo đi đến ngồi bên cạnh cậu, một tay rót rượu, một tay nâng cốc, giọng mềm mại thấy rõ hỏi

-Uống một mình không buồn hả? Em có nhiều cái hay lắm, muốn chơi không?

-Cút!

-Nhẫn tâm đuổi tôi vậy sao, anh có mù không, tôi đây xinh đẹp nhất cái bar này, bao nhiêu người tán không đổ, anh được cái đẹp trai thì lên mặt à?

-…

-Thôi, em bỏ qua, lần sao đừng lớn tiếng nữa nhé, em rót rượu cho.

Nàng thì mở lời dụ ngọt, chàng thì cứ cầm chai rượu mà tu phăng phăng. Được lúc thì thấy con mụ kế bên lải nhải đau đầu quá, cậu bỏ về.

Trên quãng đường đi, cậu không làm sao thôi nghĩ về An, nghĩ xong lại tức giận, đầu óc đã chẳng đủ tỉnh táo, cậu lái xe với tốc độ lớn và rồi

Kéttttttttttttttt

Rầm!

An nằm trằn trọc mãi không yên, trong người cứ thấy bồn chồn khó chịu vô cùng. Thở dài, tám giờ tối, bên ngoài đen như mực, Mạc Tử chắc cũng đã về nhà. Sáng mai cô sẽ rời khỏi đây, dù sao thì cô chỉ bị thương nhẹ, chẳng cần phải nằm phòng vip thế này.

Cô chán nản, bật tivi lên xem, dạo này hay có nhiều vụ tông xe ghê, đường xá giờ nguy hiểm quá, An ngồi nhận xét từng vụ một, vụ nào cũng có người chết, sứt đầu mẻ trán máu me đầy đường.

“Chiều nay, lúc sáu giờ đúng, một chiếc BMW đen chạy với vận tốc lớn đâm vào một xe tải gây ra vụ tai nạn lớn, chủ nhân của chiếc xe đen này bị thương rất nặng, mã số xe là 30A-156.28. Tiếp theo là tin tức…”

An thắc mắc, sao mà chiếc xe này giống với xe của Phong Mạc Tử đi thế, khoan, khoan đã, mã số xe, hôm bữa cô có xem qua, chẳng phải cũng là 30A-156.28

Trong phút giây nào đó cô cảm thấy hoảng sợ,

Vội cốc đầu mình, suy nghĩ xui xẻo, không được nghĩ tiếp. Nhưng sao cô cứ thấy lo lắng, lỡ đâu đúng, lỡ đâu cô nhớ lộn. An tự lẩm bẩm trong miệng mình, tự dặn với lòng không phải Mạc Tử cho tới khi nghe hai chị y tá dừng trước phòng cô tâm sự.

-Chị thấy không? Máu anh ta ra nhiều quá, chắc không sống được.

-Ừ! Tông phải cái xe tải tới móp cả đầu, sống sao nổi, mà anh ta tên gì em nhỉ?

-Hình như họ Phong, Phong cái gì đó đó, mà thôi, nhắc tới rợn cả người, kệ họ đi, mình nhanh vào khám cho con bé trong phòng rồi về thôi.

An nghe xong tay chân trở nên bủn rủn, té khụy xuống nền đất lạnh lẽo, cả mặt xanh mét, tai như ù đi không nghe thấy gì nữa. Chị y tá thấy vậy vội vàng chạy đến đỡ cô dậy, mà chưa kịp An đã nhào lên hỏi người đó hiện đang ở đâu. Thấy con bé hỏi dữ quá chị sợ bảo đang được cấp cứu ở tầng ba, gần chỗ sơ cứu ấy.

Rồi chị thấy con bé ốm yếu lao đi như cái mũi tên, hốt hốt hoảng hoảng chạy tán loạn. Chị sợ nó xảy ra chuyện gì rồi bác sĩ trách tội, đành phải đi theo phòng nó làm liều. Chị đuổi theo, con bé nó cả người còn chưa khỏe, nhìn là biết mệt lả cả ra rồi, vậy mà nó cứ cố thôi, trông tội lắm. Xong mắt mũi để đâu vấp phải cái chậu hoa ngoài hành lang, kết quả té rầm một phát, dưới chân sượt một đường dần rỉ máu ra.

Chị đến đỡ nó đứng lên rồi kêu về phòng, nhẹ nhàng khuyên bảo đủ kiểu, nó chẳng thèm nghe, nó chỉ khóc thôi, không quan tâm tới vết thương gì sất, cầm tay chị lắc lắc, vẻ mặt khổ sở van xin nói

-Làm ơn, làm ơn đưa tôi đến đó, tôi muốn gặp anh ấy.

Chị y tá tuy có hơi giận thật, giận con bé nó bướng không chịu nổi, giờ xảy ra thương tích mà vẫn nằng nặc đòi gặp cái cậu con trai nào đó. Nhưng giờ phút này, chị thấy vừa cảm động lại vừa tội nghiệp. Chị cướp cái xe lăn ở phòng kế bên, đưa An ngồi lên đó, xong thì nhanh chóng đẩy cô tới phòng cấp cứu.

Tới nơi, chị y tá sợ bị liên lụy, nói tất cả phụ thuộc vào em, chị chỉ giúp tới đây mà thôi. An cảm ơn chị, mỉm cười bảo vậy là đủ rồi, chị thực sự rất tốt bụng.

Cửa phòng cấp cứu bị khóa rồi, cô chỉ có thể ngó qua màn kính trong suốt. Bên trong, một người đàn ông đầy máu được các bác sĩ, y tá nỗ lực cứu giúp. Khuôn mặt người đàn ông bị che rồi, cô thấy cánh tay bị trườn ra, và rồi, chiếc đồng hồ lịch lãm, chiếc đồng hồ Mạc Tử hay đeo trên cánh tay người đó.

Đúng là Mạc Tử rồi, không thể sai được. Bàn tay An run rẩy, chạm vào cửa kính, nước mắt cứ rơi không ngừng, không dám tin vào mắt mình. Một người cao ngạo chưa từng cần đến ai, một người khiến trái tim cô bao lần đau đớn, bao lần mệt mỏi nay nằm một chỗ, trong tình trạng nguy kịch, không biết sống chết ra sao.

Cả người An không tự chủ mà run lên từng đợt, hai bàn tay nhỏ bé nắm chặt vào nhau, thầm cầu nguyện. Từng phút, từng giây trôi qua, cô như bị dằn vặt trong địa ngục. Tất cả đều do cô nên Mạc Tử mới gặp tai nạn, cậu mà làm sao, cô cũng không sống nổi đâu.

Đến khi đèn cấp cứu ngưng lại, bác sĩ còn chưa kịp bước ra khỏi cửa, đã bị cô chặn lại hỏi. Nhìn cái lắc đầu đầy khó khăn của bác sĩ, An như rơi vào tuyệt vọng, hét la om xòm kêu đó không phải sự thật, anh ấy không sao cả, khám lại, làm ơn. Nhưng đổi lại, là sự lặng thinh không ai lên tiếng, mọi người sơ cứu ở phòng kế bên cũng ra hóng hớt, thấy có cô gái tóc tai bù xù, tay chân băng bó, mu bàn chân còn có máu chảy ra rất nhiều đang ngồi bệt dưới đất, đôi mắt vô hồn.

An không tin, Mạc Tử cứ vậy rời xa cô không thèm nói tiếng nào. Cô còn chưa nói yêu cậu mà, chưa cùng cậu sống những tháng ngày hạnh phúc. Chỉ cần Mạc Tử tỉnh lại, mọi thứ cô đều không quan tâm, mọi thứ cô đều không sợ nữa. Cô chừa rồi, sẽ không cãi lời cậu, sẽ thừa nhận đã yêu cậu, thương cậu, nhiều, nhiều lắm. Sóng gió gì đó, mặc kệ, bão táp gì đó, chỉ cần Mạc Tử bên cô, cả hai sẽ biến nó thành cơn gió dịu nhẹ trong lành.

-Mạc Tử! Em còn rất nhiều thứ muốn nói, anh dậy đi, em sợ ác mộng lắm, đừng hù nữa.

-Anh nói gì em cũng nghe, em sẽ đồng ý hết.

Lúc này, An như một con ngốc, thốt ra những lời tưởng chừng như vô nghĩa. Mọi người xung quanh nghe vốn không hiểu, chỉ biết rằng cô gái này vừa mất đi một người rất quan trọng.

-Anh hỏi, em có yêu anh? Bây giờ em muốn trả lời, anh dậy đi, rồi em sẽ nói.

-…

-Có thật không?

Một giọng nói quen thuộc vang lên, vừa lạnh lại vừa ấm, len lỏi với nhau.

Thì ra,

Trong đám đông bao quanh ấy, có một người, chứng kiến tất cả, từ đầu đến cuối, nhưng vẫn không vội bước ra. Lặng yên đứng xem, để rồi thấy người con gái mình yêu ngốc đến dường nào.

(Còn tiếp)
 

2L

Staff member
Bài viết
581
Reaction score
302
Points
63
Chương 52: Và em, là vợ anh
Mọi người xì xào bàn tán, cô trong lúc tâm trí không ổn định khi vừa trải qua cú sốc lớn, vốn không nhận ra được giọng nói đó của ai, cứ nghĩ một trong số những người này thôi. Để rồi lúc ngẩng mặt lên nhìn, gặp phải ai đó, cả người đứng hình, bàng hoàng không dám tin. Liên tục dụi mắt mình để xem có lầm không, rốt cuộc, là không lầm, Phong Mạc Tử thực sự đang đứng trước mặt cô.

An ngạc nhiên không nói lên lời, cô vội vàng đứng bật dậy đến chỗ cậu, bàn tay run run chạm vào khuôn mặt yêu nghiệt mà cảm nhận da thịt con người. Hơi thở ấm nóng, nhiệt độ cơ thể, tất cả đều là thật, cậu chưa chết. Nhưng sao, cô vẫn chưa thể thoát ra nỗi sợ ấy. Mạc Tử từ trên nhìn xuống, thấy khóe mi cô giọt nước mắt mặn chát vướng lại, cậu nhẹ nhàng lau đi, nói

-Em khóc vì tôi?

Tại sao? Chỉ một hành động vụn vặt vừa rồi, chỉ một câu nói bâng khuâng khiến bao nhiêu uất ức, tức giận của cô dâng trào, không thể tiếp tục chịu đựng, nước mắt lăn dài trên gò má, rồi dần dần từng tiếng nấc, mỗi lúc một to vang lên. Khóc thôi không thỏa mãn, không giảm được máu nóng trong người, với sức lực yếu như sên, cô liên tục đấm vào người cậu, xong thì quát, mắng.

-Tên khốn! Có biết tôi lo thế nào? Có biết tôi sợ thế nào không hả? Tôi ghét anh, sao không chết luôn đi.

-…

-Biến đi, nhìn anh ngứa cả mắt, không hiểu sao tôi chịu đựng được nữa.

Cậu im lặng để cô xả giận, cái mặt không biết lỗi thì thôi, còn tủm tỉm cười nữa chứ. Chẳng phải cậu muốn cười đâu, tại cô đấy, từng câu cô thốt ra sao cậu chẳng thấy mắng chửi gì cả, giống trách yêu hơn, giống thổ lộ tình cảm hơn, và đặc biệt đều rất quan tâm tới cậu. Nhìn cô mặt mũi tèm lem cũng tội nghiệp lắm, nhìn cô khóc mà cậu đau lòng, nhìn cô đau lòng thì cậu hận bản thân mình.

Riêng lần này, cậu không hối hận chút nào, phải để cô trải qua mùi vị mất đi thì mới biết tiếc nuối. Không khí xung quanh có vẻ không thích hợp để nói chuyện tình cảm, cô gì chú bác chẳng biết có hiểu gì hay không mà nói nhiều lắm, cảm thán như đúng rồi .

Mạc Tử vác cô lên vai trước con mắt hiếu kì của mọi người, sau đó mặt mũi tỉnh ruồi thẳng thừng bỏ đi. An lúc khỏe mạnh còn không làm gì được huống chi ốm yếu thế này đòi kháng cự sao nổi. Đành lấy tay che cái bản mặt đi cho đỡ nhục thôi.

Đưa cô về đúng phòng rồi, bập cửa lại, vứt cô lên giường. Đèn điện sáng trưng trưng, cả không gian tĩnh lặng đến lạ kì và chỉ có hai người, mặt đối mặt. Cậu mở lời nói

-Chúng ta cần nói chuyện rõ ràng.

An vẫn còn giận lắm, liều lĩnh leo xuống giường, mặc xác cái người đang đứng trước mình, lần mò ra ngoài. Mà chưa kịp gì cả, với một bàn tay cậu quẳng cô lên giường lần nữa, đồng thời để khỏi làm mất thời gian, cậu đè lên giữ chặt người cô luôn.

-Muốn đi đâu? Em làm loạn còn chưa đủ.

-Cút ra! Tôi làm loạn là do ai?

Cậu nhếch miệng cười, ghé tai cô thì thầm

-À, đều do tôi, mà tôi là gì để em phải làm vậy, em đâu có yêu tôi.

-Đúng rồi, anh không đáng để tôi khóc. Chẳng qua nghĩ anh là bạn trai cũ nên thương tình thôi.

An xỉa đểu, nhìn cái mặt vênh thấy rõ, mặt cậu hiện mấy cái vặt đen liền, nhéo mũi nó, con ngốc này, không dùng phương pháp nặng không được. Cắn vành tai một phát, nhẹ lắm, nhưng cũng đủ mắt mũi nó nhăn lại rồi.

-Bắt đầu từ giây phút này chúng ta chơi trò chơi, tôi hỏi, em trả lời, trả lời không đúng, em sẽ bị phạt.

Nhìn ánh mắt thâm thúy đó, cô thấy không ổn, tốt nhất là đừng dại dột nghe theo lời Mạc Tử.

-Tôi không muốn tham gia trò chơi vớ vẩn đấy.

-Em không có lựa chọn. Câu hỏi thứ nhất, có yêu tôi?

-Anh điếc à? Đã nói không chơi, bỏ tôi ra.

-Trả lời không liên quan.

Cậu lườm cô nói, sau đó cúi xuống cần cổ trắng nõn, cắn mạnh, An bất ngờ, cảm giác nhột nhột vừa đau vừa buồn cười lại vừa tức điên. Không thể tin, cậu ta dám làm vậy, cả người bị giữ chặt, không thể cử động, cũng méo còn sức chống cự, nóng máu, cô quát

-Tên điên này, có biết mình đang làm gì, bỏ ra trước khi tôi đưa anh xuống địa ngục.

-Vẫn không liên quan.

Làn môi mỏng từ cổ dọc xuống xương quai xanh đẹp đẽ mân mê, rồi lại cắn mạnh, mỗi nơi rời đi đều để lại dấu ấn đỏ hồng nổi bật trên nước da trắng. Sợ Mạc Tử tiếp tục làm càn, cô nhắm mắt trả lời đại

-Tôi…tôi không yêu anh.

-Nói dối!

Một tay khóa tay An, tay còn lại không yên phận cởi từng chiếc cúc áo bệnh nhân. Nhìn vẻ mặt hốt hoảng của cô, cậu cười cười cảnh cáo, nếu còn nói mấy lời ngu ngốc, e rằng cậu không đảm bảo có thể nhịn được. An đương nhiên hiểu cậu tính làm gì, trò chơi này ngay từ vốn đã không phải trò chơi, mà là một sự uy hiếp không hề nhẹ. Trước mắt cô phải làm vừa lòng tên này đã, chứ cứ dại dột lao vào bẫy là chết. Bỏ qua ngượng ngùng, bỏ qua tức giận, cô lắp bắp nói

-Tôi…tôi…nhận

-Nhận gì? Nói rõ coi.

-Tôi nhận yêu…có yêu anh!

Cậu chẳng biết, đã chờ bao lâu để được nghe câu nói này. Mặc dù cậu rất vui nhưng đâu thể dễ dàng tha thứ cho con ngố này được, cậu phải phạt. Nghĩ rồi, Mạc Tử nhìn cô chăm chú, hỏi

-Yêu? Làm sao tôi tin được, phải chứng minh đàng hoàng.

Bày đặt, cô ghét nhất là nói thật lòng mình mà không ai tin, kệ, không tin thì thôi, còn chứng minh chứng chiếc gì nữa. Có biết ngại lắm không?

Định mắng cho một trận tơi bời, vậy mà lúc ngước mặt lên, khoảng cách gần làm cô nhìn rõ từng vết xước còn mới trên mặt Mạc Tử. Thắc mắc một phút, như hiểu được điều gì đó, An vùng vẫy muốn thoát ra, chẳng may đụng phải cánh tay cậu, cô thấy đôi lông mày khẽ nhăn lại, xong thì cậu thả cô thật. Ngồi dậy, trước sự ngạc nhiên của Mạc Tử cô vội vàng cầm lấy tay cậu dò xét , ngó ngang ngó dọc thì phát hiện đằng sau lớp sơ mi, là một vết thương sâu hoằm đáng sợ ở cánh tay đang rỉ máu thẫm ướt cả lớp băng cuốn.

Tự dưng mắt cô nhòe đi chứ, cậu thấy vậy, không giải thích gì cả, chỉ nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô thôi. An sụt sịt hỏi

-Sao lại bị thế này?

-Vết thương nhỏ không làm tôi chết đâu. Do bất cẩn nên tông phải đèn đường chứ không có gì to tát cả.

Cô biết cậu nói vậy để cô bớt lo lắng, nhưng mà nói dối dở tệ, con người này sao có thể khiến cô vừa giận lại vừa yêu được vậy.

-Ngu không để đâu cho hết, có mỗi cái xe cũng không biết điều khiển.

-Anh không biết tự bảo vệ bản thân thì đừng nhìn mặt tôi.

Miệng thì mắng mà tay thì vẫn tỉ mỉ băng lại vết thương cho gọn gàng. Mạc Tử cười khổ, con ngốc đang tự chửi chính mình hay sao ấy, chân nó bị thương mà còn chẳng biết. Trong lúc An lải nhải, cậu ngồi ngắm cô, từ mái tóc đen huyền rối xù, sóng mũi thẳng, đôi lông mi cong vút, hai mắt sưng húp do khóc nhiều và bờ môi đỏ mọng cắn vào nhau, tất cả đều nằm gọn trong ánh mắt cậu và đều rất đẹp, chỉ cần là An, mọi thứ đều thu hút cậu.

Mạc Tử không nhịn được, kéo cô lại gần, bàn tay còn lại nắm gáy cô mà cưỡng hôn. Nói cưỡng hôn cũng không đúng, cậu đơn giản chỉ nhá nhẹ vào đôi môi cô, hơi thở cậu phả vào mặt, nóng rực, mùi hương bạc hạ đâu đó thoang thoảng, trái tim cô bồi hồi, xao xuyến đến lạ.

Tức giận trong mỗi con người đã không còn, nhường chỗ cho những khung bậc cảm xúc khác nhau, sự rung động, sư tha thứ và niềm hạnh phúc.

Thấy môi cậu dần rời khỏi môi mình, sự lạnh lẽo bao quanh, cô thấy tủi. An lúc này, ngu ngơ dại khờ, chỉ muốn cuốn theo cảm giác của bản thân, lí trí đã không thể làm chủ. Nắm cổ áo cậu, cô quỳ lên, nhìn Mạc Tử, tuyên bố

-Em yêu Anh, rất nhiều, vì thế từ giờ anh chỉ được yêu mình em, nghe lệnh em, bên cạnh em. Nếu anh quan tâm người con gái khác, em sẽ ghen đấy, và lúc ghen, em sẽ chẳng biết mình định làm gì đâu.

Khẳng định chủ quyền xong, cô cúi xuống mạnh bạo hôn cậu, Mạc Tử có hơi bất ngờ, sau lại mỉm cười , từ thế bị động lật người một cái đã trở thành chủ động. Tận hưởng sự ngọt ngào trong cô, môi lưỡi dây dưa, cuồng dã và nồng nhiệt, cả hai đều phối hợp ăn ý. An vẫn là dân nghiệp dư, sao thắng nổi cậu, bị cậu trêu đùa đến ngại. Lúc thả ra, cô thở hổn hển, mặt mũi đỏ bừng oán giận tên đang cắn vành tai mình. Tâm trạng Mạc Tử lúc này thực tốt, cậu khẽ thì thầm

-Nghe cho rõ, anh là của em, mãi mãi, từ tâm hồn tới thể xác đều thuộc chỉ riêng mình em. Và em, là vợ anh.

———

Dạo này Mốc hơi lười =_=

(Còn tiếp)
 

Bình luận facebook

Top Bottom