Full Một lít nước mắt - Kitou Aya

2L

Staff member
Bài viết
581
Reaction score
302
Points
63
Chương 5: Cảm lạnh
Tôi đoán hình như mình bị cảm lạnh. Người tôi hơi nóng, nhưng tôi không thấy khó chịu trái lại còn thèm ăn nữa. Mặc dù bây giờ tôi không còn tin vào cơ thể mình nữa.

Tôi muốn có một chiếc nhiệt kế ( do cái trước tôi đã làm gãy rồi) để kiểm tra thân nhiệt của mình thường xuyên. Tôi đã hỏi Ba , “Aya của ba bị ốm nè, ba cho con chút tiền nhé . Khi nào con lớn, có công việc, con sẽ chăm sóc ba mẹ chu đáo như những gì ba chăm sóc bọn con.”

....

Khi lên giường ngủ, tôi đã nghĩ rất nhiều.

Về những điều mà thầy giáo đã nói về tôi.

Hãy vui lên có thể làm tôi tốt hơn, vì nó sẽ giúp tôi thành con người mạnh mẽ hơn.

Việc học ở trường Trung học thật không quá khó để vượt qua, chỉ cần tôi cố gắng từng chút, từng chút một, qua từng ngày. Sẽ không là quá trễ, nếu tôi bắt đầu từ bây giờ. Tôi sẽ thực sự cố gắng.

... nhưng, không thể không tránh khỏi, sức khỏe tệ hại đang làm tôi lo lắng ngày càng nhiều.

“Đừng khóc, nhóc ơi, đừng khóc” , thời gian qua đi cũng là lúc con người trưởng thành. Nếu tôi có thể vượt qua , thì những buổi sáng bình yên đầy nắng, chim ca và hương hoa đang chờ tôi phía trước.

Tôi tự hỏi hạnh phúc là gì.

Tôi tự hỏi hanh phúc ở nơi đâu.

“Aya, bây giờ mày có hạnh phúc không?”

“Tất nhiên không, tôi đang ở trong địa ngục đầy ắp khổ đau, của cả tinh thần và thể xác ...”

Nhưng có một sự thật rằng ...

Cô hề vẫn khóc sau khi đã cười rồi.

Cá tính

Tôi luôn tôn trọng những người có cá tính mạnh mẽ vì bản thân tôi chẳng có gì đặc biệt.

Tôi bị lôi cuốn bởi ý nghĩ , mỗi người đều có một cá tính, một nhân cách riêng, không hề lẫn lộn.

Thế giới này cần những con người tài ba và độc đáo, như trong phim "007" vậy.

Tuy nhiên, cá tính có có thể thuộc về từng người, nhưng không thể trao tặng hay áp đặt lên những người xung quanh được.

Chiều nay, lúc đi học về tôi đã gặp Eiko ở bãi gửi xe đạp. Tôi muốn thuyết phục Eiko tham gia ghi âm mấy bài hát "Yamato" và "Buổi hòa nhạc cuối cùng" . Chẳng nói chẳng rằng, cậu ấy ném cặp sách của tôi vào giỏ xe và nói, "Chúng ta sẽ bàn chuyện này khi sang đường."

Mọi người trong lớp đều cho rằng Eiko là một người lạnh lùng, nhưng tôi lại không nghĩ vậy, tôi thực sự thích cậu ấy.
 

2L

Staff member
Bài viết
581
Reaction score
302
Points
63
Chương 6: Tương lai
Hôm nay chúng tôi có một buổi trao đổi hướng nghiệp giữa các phụ huynh và giáo viên . Chủ đề là học sinh nên thi vào trường phổ thông nào.

1.Với khả năng của mình, tôi vẫn có thể theo học ở các trường công lập.

2.Về cơ thể tôi , giờ đây tôi không còn đi vững được nữa, và chúng tôi cũng không thể biết tình hình sẽ diễn biến thế nào, vì thế tôi sẽ phải lựa chọn một trường phổ thông gần nhà mình. Tôi đã viết vào tờ đơn với lý do là tôi không thể đi học xa nhà như vậy được.

3.Có lẽ tôi sẽ chọn một trường tư, điều này trước kia mẹ con tôi chưa bao giờ nghĩ đến, mọi người trong lớp ai cũng muốn học ở trường công. Thầy giáo tôi nói rằng , học ở đâu không quan trọng, quan trọng là nơi đó phù hợp với mình . Đó là lý do chúng tôi đã quyết định như thế.
 

2L

Staff member
Bài viết
581
Reaction score
302
Points
63
Chương 7: Rời tổ
Kiến rồi kiến, hoa và hoa, chi lại chim.

Kouji.

Trên bìa của cuốn vở này có những dòng chữ tuyệt diệu , “Mừng Kitou ngày tốt nghiệp.Chỉ dành riêng em ... Thầy Okamoto.” Tôi thực sự hạnh phúc.

Thầy ấy bề ngoài có vẻ hơi đáng sợ, nhưng kì thực lại rất tốt, thầy ấy rất thích hoa.

Tôi đã cảm ơn thầy với tất cả tấm lòng, sự yêu mến và lòng biết ơn. Thầy đã dạy cho tôi ý nghĩa của bài hát này:

“ Một con kiến bò là một con kiến, thẳng thắn và rõ ràng. Nó cũng như khi chúng ta gọi một bông hoa ngát hương là hoa , chim giang rộng cánh trên trời xanh là chim.”

“ Một con chim chán nản bay vút lên trời xanh, bỏ quên những mái nhà và tán cây xanh thẫm”.

Tôi không hiểu lắm ý nghĩa bài hát, dù chỉ một nửa. Nhưng tôi có thể nói rằng thầy ấy đang cố động viên mình. Cái cảm giác “Mình sẽ làm được” luôn thúc giục bên trong tôi.

“Em thử nghĩ xem , thầy đã viết bằng cái gì ?''

“Em đoán, có thể không phải bằng bàn chải ...”

“Tất nhiên, thầy viết bằng cái tăm với mực tàu” - Thầy cười to chỉ vào hàng chữ liêu xiên trên trang giấy.

Tôi đỏ mặt, mình vừa có một ý nghĩ đáng sợ.

“Này, em có để ý tới mấy sợ ruy băng kia không, em có thể treo nó lên tường không?”

“Được ạ! “ - Tôi hấp tấp

Thầy cười và quay đi.

Tôi sẽ không thể ngờ rằng buổi nói chuyện bất ngờ đó lại là ngày tốt nghiệp của mình.

Nhưng không sao, dù tôi sẽ chẳng bao giờ quên.

Hãy theo dõi và cổ vũ cho tôi nhé !
 

2L

Staff member
Bài viết
581
Reaction score
302
Points
63
Chương 8: Kỳ thi phổ thông
Bình thường hàng sáng tôi thường ăn canh củ cải trước khi đi học. Đặc biệt là những buổi phải có bài kiểm tra. Nhưng lần này là một kì thi quan trọng, tôi đã định sẽ không ăn món này, nhưng thực sự nó đã đem lại nhiều may mắn trước kia, và thế là tôi ăn canh củ cải , chuẩn bị cho bài thi vào phổ thông sáng nay. Có phải tôi quá lo lắng không ?

Tôi đã vào nhà tắm 2 lần, sau đó mẹ chở tôi đến trường thi.

Mọi người ai cũng trông rất sáng sủa, thông minh. Tự dưng tôi thấy mình bồn chồn và sốt ruột.

Khi thầy giám thị bước vào, chúng tôi đứng dậy chào, khi chuẩn bị ngồi xuống ghế, tôi thình lình ngã khỏi bàn và bị trật gân. Thế là tôi phải làm bài thi một mình trong phòng y tế , lúc đó tôi cảm thấy rất tủi thân và khổ tâm.

Tôi đã tháo chiếc đồng hồ đeo tay mượn của mẹ hồi sáng, đặt lên tai và cố thư giãn ...

Bắt đầu

"Con đỗ rồi!" Hai mẹ con tôi ôm chầm lây nhau đầm đìa nước mắt.

Tôi đã tiến lên phía trước, lấy hết can đảm để làm quen những người bạn mới, không quên cất bước cẩn thận để không bị ngã.

Bữa tối hôm nay đầy hamburger.

Thật là hạnh phúc nếu như ta là một anh hùng.

Tôi đã bỏ lại phía sau tất cả những nỗi đau đè nén lên cơ thể tôi để học như điên, và giờ đây tôi đã được toại nguyện, một cảm giác thật tuyệt vời.

Nhưng vần còn đó, vẫn còn những triệu chứng mà càng ngày càng lộ rõ. Tôi bắt đầu học cách chấp nhận, chấp nhận về sự bất lực của tôi khi điều khiển cơ thể, thậm chí ngay cả khi việc đi lại khó khăn, tôi cũng không thể di chuyển nhanh hơn khi nhận thấy người khác sắp sửa đụng vào mình.

Tôi biết, từ đây có thể tôi sẽ là tâm điểm chú ý của những người bạn mới ở trường. Nhưng đó là những điều mà tôi không thể dấu được, vì thế có lẽ tôi sẽ chẳng dấu giếm điều gì ngay từ buổi đầu tiên, nói thế nhưng tôi cảm thấy vẫn rất lo lắng khi có những buổi học môn Thể dục , tôi không biết sẽ xảy ra chuyện gì ...
 

2L

Staff member
Bài viết
581
Reaction score
302
Points
63
Chương 9: Lời mẹ dặn
"Aya, những năm tháng tới đây ở phổ thông của con sẽ có nhiều cam go và thử thách, từ những điều tưởng chừng đơn giản đến những ánh mắt của những người xung quanh. Nhưng những ai sống trên đời cũng đều gặp phải những khó khăn thử thách. Đừng nghĩ rằng con thiếu may mắn. Con sẽ thấy hạnh phúc hơn khi biết rằng trên đời này còn có những người đau khổ , bất hạnh hơn con" .

Nghĩ về mình, tôi hiểu những gì mẹ nói. Mẹ có thể đau đớn hơn cả tôi. Công việc của mẹ là quan tâm, chăm lo cho những người đau yếu, cần được giúp đỡ. Nghĩ như thế, tôi như trút bỏ được gánh nặng trong lòng. Vì ba mẹ, vì bản thân mình, và vì xã hội tôi quyết định tiếp tục nỗ lực hết mình với hi vọng mình sẽ là nguời có ích cho mọi người.
 

Bình luận facebook

Top Bottom