Full Miễn cưỡng tiểu yêu tinh, Vương gia! Ta lại muốn ở trên ngươi

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,779
Reaction score
5,489
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Thiên Sử Luyến Phàm
Thể loại
CĐ, HE, Hài
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
30
Nguồn
www.facebook.com/diendanvietwriter/
Lượt đọc
630
Giới Thiệu:

Thật không thể tin được nha, nàng chẳng qua chỉ mới YY ướt át một phen, không ngờ lại đập đầu vào tảng đá, mắt hiện kim quang.

Không sai! Nàng rất lười, trên đời này ngay cả yêu tinh năm trăm năm nàng cũng không luyện thành được.

Nhưng bây giờ không giống trước, vì muốn ở trên Vương gia còn đẹp trai hơn so với yêu quái kia, nàng quyết định phải cố gắng, cố gắng hơn nữa! Hắc Hắc! Vương gia, ta tới đây...!
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,702
Reaction score
443
Points
83
Chương 1
Tề quốc, năm Nguyên Đức thứ hai mươi mốt, Cảnh Vương phủ tại Kinh Thành.

Lạc Hà cư là một tòa viện lớn nhất trong Vương phủ, Là Cảnh Vương gia vì chánh phi Mai Vận Nhi của hắn xây nên.

Nghe nói dung mạo của vị Vương phi kia khi còn trẻ có thể làm khuynh đảo chúng sinh, mặc dù bây giờ đã ba bảy ba tám tuổi, nhưng bộ dạng vẫn thùy mị thướt tha như năm đó.

“Quản gia xin dừng bước!” Trước cửa phòng Lạc Hà cư, một tiểu nha đầu đưa tay ra cản quản gia Lưu Phúc đang đi đến trước mặt, khẽ cười nói: “Vương phi đang tắm, xin quản gian chờ một lát.”

Nói xong lời mật mờ này, đặc biệt còn nhấn mạnh khi nói ra hai chữ ‘tắm rửa’, lại càng khiến cho hai mắt Lưu Phúc sáng lên.

Thấy bốn phía xung quanh không có người, Lưu Phúc tiến lên đẩy nha đầu cản đường ra, nở nụ cười – dâm đãng rồi đi về phía cửa phòng.

Nha đầu kia quyệt miệng liếc hắn một cái, không tiện ngăn cản, chỉ cảnh giác nhìn xung quanh, sau khi thấy Lưu Phúc đi vào bên trong đóng cửa lại, mình liền đứng lại bắt đầu canh chừng cho người bên trong.

Khi Lưu Phúc đi vào, chỉ cảm thấy một làn sương mù đập vào mặt, ngay sau đó liền nhìn thấy hình ảnh lờ mờ ở phía trước, một mỹ phụ quyến rũ đang ở trong thùng nước tắm. Quỳnh-DDLQD

Một tầng lụa mỏng manh che ở trên người, mặc dù tăng thêm vào phần mơ hồ, lại càng không che được đường cong của cơ thể. Nhìn nước từ hai nụ hoa mềm mại trước ngực chảy xuống lại càng kích thích ánh mắt của Lưu Phúc, hai chân của hắn không thể khống chế được liền bước nhanh về phía trước.

Mỹ phụ nhìn thấy nam nhân kia bổ nhào về phía mình, chẳng những không né, ngược lại đôi mắt quyến rũ còn cong lên, khiến cho đôi mắt hạnh kia như hàm chứa say mê, cực kỳ khiêu khích.

Chờ Lưu Phúc đến gần, ngón tay ngọc mềm mại lại chủ động đưa về phía trước, khẽ vuốt dọc cằm của hắn.

Lưu Phúc kia cũng không kém, một tay vươn ra, cách lụa mỏng như cánh ve kia, lại nắm lấy bàn may mượt mà mềm mại. Khi thì dùng tay khiêu khích ở nụ hoa, khi thì vỗ về vuốt vê chơi đùa, dần dần lại càng tăng thêm lực đạo.

Cảnh Vương phi duyên dáng kêu to một tiếng, thân thể mềm mại không xương dựa vào trong ngực Lưu Phúc, một đôi tay linh hoạt cũng bắt đầu không an phận, mò mẫn trên thân thể hắn.

“Yêu tinh!” Lưu Phúc cười mắng, “Có nhớ ta hay không! Tiểu yêu tinh nàng càng ngày càng quyến rũ người, coi làn da nàng này, chăm sóc thật là tốt, đã bốn mươi rồi mà vẫn mềm mại như vậy, so với...”

Gian tình tiếp tục nóng lên. Quỳnh-DDLQD

“So với người nào?” Cảnh Vương phi liếc mắt nhìn, hai tay giở trò xấu nhéo lên thân hắn một cái. “Chàng được đấy Lưu Phúc, còn dám đi ăn vụng ở sau lưng ta?”

“Không có, không có!” Thấy mỹ nhân tức giận, Lưu Phúc khẩn trương đặt môi hắn lên đôi môi thơm ngát kia hôn một phen, “Ta nào dám! Lưu Phúc ta có Vương phi đã là phúc khí phải tu luyện đến ba đời mới có rồi, làm sao còn dám đi tìm những nữ nhân ở bên ngoài.”

“Coi như chàng thức thời!” Lời nói dụ dỗ của nam nhân khiến nàng vui vẻ, thân thể lại càng tiếp cận người phía trước. Lưu Phúc thuận thế ôm người từ trong nước ra, sau đó hai người đồng loạt ngã xuống thảm nhung ở trên đất. “Lúc nào cũng gấp như vậy!” Cảnh Vương phi kéo Lưu Phúc bàn tay bắt đầu dò dẫm xuống. “Cũng không thèm để ý ngoài cửa!”

“Có nha đầu bên ngoài coi chừng”! Lưu Phúc tiếp tục động tác, đồng thời nói, “Không được để cho mọi người thấy, về sau khi Nghi nhi làm Vương gia, ta cũng không cần phải lén lén lút lút như vậy nữa rồi!”

“Chàng nghĩ hay quá nhỉ!” Một tay Cảnh Vương phi đẩy nam nhân đang đè lên mình một chút, lạnh lùng nói: “Ta nói cho chàng biết, cho dù Nghị nhi có thừa kế vương vị, chàng cũng không thể quang minh chính đại tiến vào phòng của ta. Nếu chàng muốn Nghị nhi ngồi lâu trên vương vị này, nhất định phải an phận cho ra, nếu dám phá hư, đến lúc đó cả hai chúng ta đừng nghĩ có mạng mà sống nữa!”

“Ai nha biết biết!” Lưu Phúc lại cọ sát ngực mình vào ngực người phía dưới, “Nhanh lên một chút cho ta hạ hỏa, ta đều nghe lời nàng.”

“Ghét! Chàng nhẹ một chút.......”

“Đại thiếu gia! Vương phi đang tắm rửa!”

Hai người trong phòng đang thân mật với nhau, chợt nghe thấy tiểu nha đầu bên ngoài cửa cao giọng hô một câu.

Cảnh Vương phi và Lưu Phúc hoảng sợ, hai thân thể đang dây dưa cùng một chỗ lập tức tách ra. Ngay lúc đó lại nghe thấy giọng nói vang lên ở ngoài cửa, giọng nói của nam tử vang lên - -

“Mẫu phi!” Giọng nói rõ ràng không còn kiên nhẫn.

Cảnh Vương phi chỉ chỉ vào cửa bên hông gian phòng này, Lưu Phúc rất quen thuộc liền ôm lấy quần áo chạy đi tới phía bên kia.

Thấy người đi rồi, lúc này Cảnh Vương phi mới đứng lên, nhặt tấm lụa mỏng kia lên, trở lại trong thùng nước một lần nữa.

Ai nha có âm mưu.

Một lúc lâu sau, rốt cục cửa phòng cũng được mở ra, Cảnh Vương phi sau khi tắm xong liền đến trước cửa, nhìn về phía nhi tử của mình, hơi nhíu mày, hỏi:

“Nghị nhi, lại làm sao vậy?”

Cảnh Nghị nhìn mẫu thân của mình, nổi giận đi về phía trong phòng xem xét vài lần, rồi mới nói: “Mẫu phi, người có thể làm chuyện nghiêm chỉnh hay không? Đúng tưởng là ta không biết các người làm gì ở bên trong! Tuy nói Phụ vương bị bệnh nằm trên giường, nhưng trong phủ này chỗ nào cũng có cơ sở ngầm, nếu nhược điểm của người bị người khác nắm trong tay, vậy vương vị này liền rơi vào tay của người khác rồi!”

“Ngươi yên tâm!” Vương phi quay người vào phòng, Cảnh Nghị liền đuổi theo sao, lại nghe được người phía trước nói: “Lạc Hà cư này của ta không phải là nơi người nào cũng có thể tùy tiện đi vào, ngươi tội gì phải khẩn trương như vậy!”

“Có thể không khẩn trương sao?” Cảnh Nghị tiến lên một bước, “Hôm nay lúc tiến cung đi thỉnh an Hoàng tổ mẫu, Lão nhân gia nàng lại lôi kéo tiểu tử Cảnh Hiên kia nhìn một hồi, còn nói bộ dạng của hắn cùng phụ vương khi còn nhỏ giống nhau như đúc. Còn nói hắn phải học tốt bản lãnh của sư phó, tương lai mình nhất định phải chiếm được chỗ tốt cho hắn! Mẫu phi! Thân thể Phụ Vương ngày càng tệ, vương vị này tám chín phần mười liền đến trên người hắn! Đến lúc đó cuộc sống của ta sẽ không tốt!”

Vương phi gật đầu, hoàn toàn đồng ý với những lời của nhi tử mình. Nàng cũng biết nếu nhi tử của mình không có được vương vị này, như vậy từ nay về sau địa vị của mẫu tử các nàng hết sức khó xử, nhưng phải như thế nào mới có thể.... .....

“Đúng rồi!” Ánh mắt nàng khẽ động, cười quỷ dị nhìn về phía nhi tử của mình, nhỏ giọng nói: Ai cũng như...”

...

"Ai nha ngươi đáng ghét, đừng đụng vào ta mà!”

"Đừng chạy, ta rất nhớ ngươi, mau lại đây cho ta hôn một cái."

"Đang ở bên ngoài, nhỡ ai nhìn thấy thì sao, ngươi đừng động tay động chân, y phục cũng bị phá hư rồi."

"Ngoan, hôn một cái."

Ầm!

Trong hồ nước Cảnh Vương phủ, một con cá chép vàng nhỏ đang vui vẻ YY liền đột ngột đựng đầu vào núi giả trong nước.

Trong nháy mắt trước mặt xuất hiện ánh sáng lấp lánh, chỉ thấy một chút ánh sáng trên thân con cá kia, sau đó lại trầm xuống, rồi chìm thẳng xuống đáy hồ, trận chóng mặt kia mới qua đi một chút.

Tư tưởng không thuần khiết là gặp báo ứng nhỏ.

Tuyết Tuyết ai oán nhìn tòa núi giả kia, kìm nén ủy khuất, thì thầm trong miệng:

“Xem ra thật sự không thể không hỗn loạn mà! Chẳng qua chỉ nghĩ một chút thôi! Tự nhiên mình lại gặp báo ứng! Làm cái gì đây! Loại không thuần khiết này nàng mới chỉ dừng lại ở mức độ đối thoại tiêu chuẩn thôi, còn chưa có tăng lên đến hình ảnh cao độ như vậy! Ủy khuất! Thật sự là ủy khuất! Hu hu hu...”

Lại nhìn trộm xem xét chung quanh, hoàn hảo là ban đêm, ánh sáng không có xuyên thấu vào trong nước mãnh liệt như ban ngày, hành vi ngu ngốc của nàng không có ai nhìn thấy. Bằng không nàng thật không muốn sống nữa, mất mặt quá!

Tuyết Tuyết nàng dù gì cũng là một con cá chép nhỏ duy nhất tu hành trong hồ nước này, chẳng những có thể suy nghĩ như loài người, còn có khả năng biến thành hình người nha...!

Gì? Ngươi muốn hỏi làm sao có thể biến thành hình người?

Khụ khụ!

Ngươi đã gặp qua Mỹ Nhân Ngư chưa? Chính là như vậy đó!

Nhưng mà Tuyết Tuyết lại không thể nói trước cái gì...! Đó là nỗi đau của nàng!

Có người nào lười biếng như nàng chứ! Tu năm trăm năm, Năm trăm năm nha! Tự nhiên lại vẫn không thể biến thành người, thật là làm mất hết thể diện của yêu tinh mà.

Chẳng qua Tuyết Tuyết có đạo lý của nàng ta, dùng lời của nàng để nói, biến thành người có gì tốt? Đôi chân đi bộ mệt chết không nói, nghe nói còn phải phí tâm phí sức đi tìm cái gọi là tình yêu.

Thế nhưng oán hận trong Vương phủ quá nhiều, ngay cả bọn nha hoàn thường ngày khua môi múa mép nói chuyện cũng đều là những chuyện linh tinh như thiếu nữ bị lừa gạt thiếu phụ bị bỏ quên. Như vậy rối rắm của thế giới loài người hoàn toàn đả kích lớn đến tính tích cực biến thành người của Tuyết Tuyết.

Huống chi nàng lại lười!Quỳnh-ddlqd

Làm một con cá, nàng không muốn bơi chẳng muốn động, rất lâu đều ở trong nước mặc cho gió thổi dòng nước đem mình đưa đến một góc của ao cá nhỏ này.

Có người quăn thức ăn liền há mồm, vừa vặn rơi đến trước mặt mình, liền ăn một miếng. Nếu không khéo cách xa một chút, nàng tuyệt đối tuyệt đối sẽ không vì mấy cái thức ăn tôn quý trước mặt kia mà bơi tới.

Cho nên, trài qua thời gian dài, Tuyết Tuyết đều vẫn duy trì thân hình xinh đẹp cùng hoàn mỹ... Ừm, là có chút cảm giác của thân người!

Tu luyện là một chuyện rất khổ, nàng mới không cần chăm chỉ như vậy!

Nhưng cho dù kéo dài như thế, nàng chỉ còn cách công đức viên mãn một bước nho nhỏ, lập tức có thể thay đổi thành nữ hài tử xinh đẹp, khi đó hoàn toàn có thể thoát khỏi đuôi cá kia.

Nói tới, chuyện này khiến cho nàng có thể ngẩng đầu lên được với đồng loại ở trong hồ cá trước mặt.

Nghĩ đến đây, tinh thần Tuyết Tuyết trở nên tỉnh táo, lúc lắc cái đuôi bơi về phía mặt nước, đầu nhỏ lặng lẽ nổi lên trên mặt nước.

Đây thật sự là đêm tối đưa tay cũng không thấy năm ngón tay... Khụ! Sai lầm rồi, nhưng đêm tối như vậy thật sự là rất thích hợp... Thích hợp để giết người nha!

Đang nghĩ tới đây, đột nhiên liền nghe thấy hình như có động tĩnh bên cạnh hồ cá. Nghiêng đầu nhìn, nhưng nhìn thấy ở bên cạnh đình có một thiếu niên mười mấy tuổi lạnh lùng đứng ở nơi đó, ngửa đầu nhìn trời.

Tuyết Tuyết theo bản năng nuốt nuốt nước miếng, nàng nhận ra đứa nhỏ này, là Nhị thiếu gia trong Vương phủ, cũng là nhi tử thứ hai của Lão Cảnh Vương.

Cảnh Vương là dòng họ hoàng thất, mấy đời kế thừa tước vị. Hiện giờ lão Cảnh Vương chỉ có hai đứa con trai, đứa con thứ hai này gọi là Cảnh Hiên.

Khi Nhị thiếu gia lên ba tuổi thì nàng bị đưa qua cái hồ cá nhỏ này, vốn là nhìn hắn lớn lên. Nhưng dáng dấp của tiểu hài tử này thật là yêu nghiệt, từ nhỏ đến lớn, một năm lại đẹp mắt hơn, mỗi năm lại đẹp trai hơn. Khiến cho nàng mới đầu còn đơn thuần thưởng thức, đến bây giờ nhìn thấy hắn liền không tự giác được mà chảy nước miếng.

Nàng nghĩ tới đây, thân cá cũng tự động bắt đầu bơi về phía thiếu niên kia. Mắt nhìn thấy sắp đến gần được nơi có khoảng cách tốt để ngắm trai đẹp, đột nhiên không biết tại sao trai đẹp kia lại nhảy lên không trung, trong nháy mắt phía sau hắn "bùm" một tiếng, cả người hắn hoàn toàn rơi xuống nước.

Tuyết Tuyết không kịp tránh, mạnh mạnh mẽ mẽ bị đặt ở dưới thân hắn.

Một người một cá nhanh chóng chìm xuống dưới đáy hồ, trong nháy mắt rơi xuống kia, Tuyết Tuyết bị hắn đè gần chết, chỉ kém là chưa có ói ra.

Nàng nổi giận!

Liều mạng nhỏ cố gắng chui ra từ dưới thân hắn, đang chuẩn bị cắn vào gương mặt đẹp đến yêu nghiệt của hắn một cái để phát tiết, đúng lúc này lại nhìn thấy ánh mắt của thiếu niên kia đã nhắm lại lâm vào hôn mê.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,702
Reaction score
443
Points
83
Chương 2
Tuyết Tuyết nóng vội, xoay người một cái hóa thành hình người, sau đó mở rộng cánh tay nhanh chóng đưa hắn lên bờ.

Thiếu niên nôn ra hai miếng nước, người vẫn bất tỉnh như cũ.

Tuyết Tuyết nóng nảy, vừa vỗ mặt hắn vừa nhỏ giọng gọi –

“Này! Tỉnh tỉnh! Ngươi đừng làm ta sợ! Ta nói cho ngươi biết, ta sẽ không cứu người, ta là dung yêu, dung yêu biết không hả? Ta chỉ biết biến thành người, ta không học những loại pháp lực lộn xộn lung tinh này nha! Ngươi tỉnh tỉnh! Tỉnh!”

Đang gọi, chợt nghe thấy trong rừng lại có tiếng bước chân vang lên, còn có người gọi:

“Nhị thiếu gia! Nhị thiếu gia!”

Trong lòng nàng biết nhất định là tới cứu người, đang chuẩn bị xoay người quay trở lại trong nước, lại phát hiện tay của mình không biết từ bao giờ đã bị thiếu niên kia nắm thật chặt.

Mắt nhìn thấy người đã đến gần, Tuyết Tuyết vội vàng rút tay mình ra khỏi tay hắn.

Đang lúc lôi kéo, thiếu niên gọi là Cảnh Hiên kia hé mắt, trong lúc mơ hồ chỉ thấy được một nữ tử đang chu môi thoát khỏi tay mình.

Nữ tử dần dần lùi về phía sau hắn, hắn kinh ngạc phát hiện nàng lại xoay người nhảy vào hồ cá kia.

Lúc nàng nhảy xuống nước tư thế vô cùng đẹp, mà hồ cá không phải bởi vì nàng nhảy vào mà kích thích tung bọt nước.

Nàng cứ như vậy im hơi lặng tiếng tan biến, nhưng mắt của Cảnh Hiên rất tinh, tuy là đêm tối, tuy nói nữ tử kia vô cùng nhanh chóng nhảy xuống nước. Nhưng trong giây phút cuối cùng hắn vẫn thấy được một cái đuôi cá rất lớn, ánh sáng lấp lánh, cực kỳ đẹp.

Cảnh Hiên nhíu mày, mãi đến khi có người đuổi theo đến bên cạnh hắn, ánh mắt của hắn vẫn dừng lại trên mặt nước một chút rồi mới dần dần hồi phục lại.

“Nhị thiếu gia!” Tùy tùng Bình Tử tiến lên một bước đưa hắn từ trên mặt đất nâng dậy,lại nhìn bốn phía xung quanh, thấy trừ mấy người hạ nhân đi theo mình tới ngoài ra không còn người nào khác, lúc này mới cúi người, nhỏ giọng nói: “Người của đối phương đã đi!” Lại cao giọng hỏi: “Nhị thiếu gia người không sao chứ?”

Cảnh Hiên gật đầu một cái, khoát khoát tay –

“Không có việc gì.” Lập tức quay người lại, vẻ mặt đăm chiêu nhìn về phía mặt nước, trong đầu cố gắng hồi tưởng lại chuyện vừa mới xảy ra trong nháy mắt rơi xuống nước.

Hắn rơi xuống nước là có mục đích, cũng đã chuẩn bị. Chỉ là không nghĩ tới hồ cá này rất sâu, mà khi mình ngã xuống còn vừa vặn đụng đầu vào tảng đá. Vậy là bị đau, không cẩn thận sặc nước, vậy mới khiến cho ý thức trở nên mơ hồ.

Nhớ mang máng là hình như có người đưa hắn từ trong nước lên, sau khi lên bờ còn liều mạng lay hắn, lại xông về phía hắn hô cái gì đó.

Hắn có thể xác định nữ tử kia là người cứu mình.

Nhưng nàng là ai?

Đó không phải là người trong Vương phủ, vậy nàng vào bằng cách nào?

Còn cái đuôi cá kia, rốt cục là mình hoảng hốt nhìn lầm, hay là...

“Nhị thiếu gia!” Bình Tử thấy vẻ mặt hắn không bình thường, khẩn trương tiến lên một bước kéo cánh tay của hắn, “Nhị thiếu gia, người có bị sặc nước hay không, mau trở về cùng nô tài, thái y đã được tuyên vào phủ rồi!”

Cảnh Hiên bị hạ nhân lôi kéo rời đi, nhưng hắn không bỏ xuống nghi ngờ trong lòng được.

Tuyết Tuyết nhảy vào trong nước, thật vất vả mới chờ được đến khi trên bờ an tĩnh trở lại, lúc này mới chống thân thể yếu đuối ngẩng đầu xem xét bên ngoài một chút, sau đó, liền chậm rãi chìm xuống đáy hồ, bất động thật lâu.

Nàng mệt mỏi quá...! Nàng buồn ngủ! Toàn thân đều đau nhức.

Tuyết Tuyết không muốn động, mới vừa rồi bị Cảnh Hiên đè một cái như thế, giống như đè nát gân cốt toàn thân nàng, ngay cả lục phủ ngũ tạng cũng bị đè ra ngoài.

Mà nàng lại còn cố tình trong thời khắc mình yếu đuối như vậy mà lựa chọn hóa thành hình người đưa hắn lên bờ, nhìn đi! Nàng vĩ đại cỡ nào!

Miễn cưỡng tự vào đáy hồ, lại không muốn bất kỳ cơ quan nào trong cơ thể hoạt động. Tuyết Tuyết không biết rốt cục trong Vương phủ đã xảy ra chuyện gì, nhưng vừa rồi trong nháy mắt khi Cảnh Hiên rơi xuống nước, nàng quả thật có thấy một người hung hăng từ phía sau đẩy hắn một cái, sau đó liền lắc mình vận khinh công biến mất không thấy gì nữa.

Thế giới con người thật phức tạp! Tuyết Tuyết buồn bực, rốt cục nàng tu luyện năm trăm năm để làm cái gì! Có phải vừa mới thay đổi thành người, liền lập tức lâm vào bên trong một âm mưu hay không? Tựa như Nhị thiếu gia đó, chết thế nào cũng không biết!

Sáng sớm hôm sau, Cảnh Vương phủ làm tang sự.

Oa, người chết không phải là soái ca chứ.

Tuyết Tuyết bị một trận diễn tấu* làm cho giật mình, đợi nghe rõ thanh âm kia thật là khi có người chết mới tấu, lòng của nàng lại nhảy bùm bùm không ngừng, giống như có một chút đau.

*diễn tấu: nhạc dùng trong đám ma

Nàng cho rằng thiếu niên kia rơi xuống nước cuối cùng không được cứu, nàng cho là thiếu niên đẹp mắt đến yêu tinh cũng phải ghen tỵ ba phần đã hóa thành một linh hồn rời khỏi thế gian.

Tron mắt có chút ê ẩm cảm giác có cái gì đó động, đáng tiếc là cá không rơi lệ, Tuyết Tuyết nghĩ, nếu như nàng là người, vậy lúc này nhất định sẽ khóc thút thít đi! Đó là tình cảm của loài người.

Chống đỡ thân thể đau nhức bay cao lên khỏi mặt nước, vừa vặn có hai nha đầu đang đi qua hồ cá, nàng nghe được một người trong đó nói:

“Ài! Lão Vương gia bị bệnh lâu như vậy, lần này đi, coi như là được giải thoát!”

Người kia lập tức nói tiếp:

“Vương gia được giải thoát rồi, trong Vương phủ chúng ta không biết còn phát sinh biến cố gì nữa, lại suy nghĩ một chút chúng ta sẽ không có chuyện gì chứ! Có lẽ là thay đổi chủ tử, đây là chuyện phải làm.”

Tuyết Tuyết dám cam đoan, nàng không cố ý! Nàng tuyệt đối không cố ý! Nhưng nàng thực sự nở nụ cười! Ha ha! Cười đến cực kỳ vui vẻ, thế cho nên mấy đồng loại bơi qua đến bên người nàng đều hướng vẻ mặt khinh thường về phía nàng.

Người nào gặp qua một con cá không có chuyện gì lại cười ngây ngô như vậy?

Nhưng mà nàng rất vui! Thì ra không phải là soái ca kia chết!

Hô hô!

Rầm! Rầm rầm!

Nàng từ từ chìm xuống, chìm đến dưới đáy hồ, tiếp tục đi ngủ!Quỳnh-ddlqd

“Nhị thiếu gia.” Đông viện tại Cảnh Vương phủ, trong phòng Nhị thiếu gia Cảnh Hiên, Bình Tử cúi người đi đến trước mặt hắn, nhẹ giọng nói: “Thái y nói không có gì đáng ngại, chỉ là bị sặc nước, nhưng nếu lên bờ trễ một chút nữa, sợ là liền...” Nói xong, Bình Tử phịch một tiếng quỳ xuống đất, “Nhị thiếu gia, là nô tài không tốt, nô tài đến trễ. Người sẽ không bị sặc nước, nô tài nên đến sớm một chút!”

“Đứng lên!” Cảnh Hiên có chút không kiên nhẫn, “Không trách ngươi, nếu ngươi ở gần đó, còn có hiệu quả gì nữa? Âm mưu này vốn là ngươi tình ta nguyện, đại ca muốn hại ta, mà ta lại nguyện ý để cho hắn hại, diễn trò không làm rõ ràng, sao khiến cho những người đứng xem tin tưởng được?”

Cứu mạng, sao trong nước lại nóng như vậy.

Thiếu niên gần mười tuổi hiện ra vẻ từng trải, cái vẻ mặt chuyên chú mà lạnh lùng này ngay cả Bình Tử thấy, đều cảm thấy không rét mà run.

Nếu như nói Đại thiếu gia Cảnh Vương phủ luôn cư xử cường thế độc ác giống như con báo, thì Nhị thiếu gia lại là một con hồ ly tuyệt đối ẩn nhẫn không phát huy.

“Như vậy...” Bình Tử lại nói, “Có phải bây giờ sẽ đi vào cung tố giác hay không? Người làm chứng nô tài đã sắp xếp xong xuôi.”

“Không!” Cảnh Hiên lắc đầu, “Cái này còn chưa đủ. Chút chuyện nhỏ này chúng ta có chuẩn bị, bọn hắn cũng sẽ không trơ mắt nhìn. Hắn không giết được ta, nhất định sẽ lại động thủ, chỉ là không biết sẽ dùng phương thức gì thôi, chúng ta yên lặng theo rõi là được.”

Cảnh Hiên suy đoán không sai, loại chuyện này nếu ra tay, trước khi chưa đạt được mục đích liền tuyệt đối không dừng đó là đạo lý. Khi hắn được sinh ra, ở trong lòng Đại thiếu gia Cảnh Nghị đã sinh ra một cái gai, không nhổ nó đi, cái gái kia sẽ mọc dễ nảy mẩm, sẽ dần dần lớn hơn nữa, cuối cùng sẽ trở thành thứ ngăn cản đại thụ hắn đi lên vương vị cao ngút trời.

Đêm thứ hai sau khi Lão Vương gia qua đời, Đông viện của Nhị thiếu gia Cảnh Hiên liền mạc danh kỳ diệu (không giải thích được) nổi lên hỏa hoạn.

Lửa rất lớn, chỉ trong nháy mắt liền bao trùm toàn bộ viện, gian phòng của Cảnh Hiên lại càng bốc cháy dữ dội.

Bình Tử nóng nảy, không nghĩ tới khi trong phủ còn có tang sự mà đối phương lại sử dụng thủ đoạn mạnh mẽ đến như vậy.

Hắn vọt vào trong phòng, cùng một đám hạ nhân đưa Cảnh Hiên từ trong hỏa hoạn ra ngoài.

Lửa cháy rất cao, dần dần tràn ra bên ngoài Đông viện.

Tuyết Tuyết còn đang chợp mắt ở trong nước, chỉ cảm thấy nước trong hồ cá rất nóng, nàng tưởng rằng trời đã sáng, là mặt trời chiếu ánh nắng ấm áp vào trong hồ nước này.

Nhưng liền cảm thấy có gì đó không thích hợp, cho dù ánh nắng có trở nên cường thịnh, cũng không đến mức nóng đến trình độ này, huống hồ bây giờ còn là cuối thu.

Hơn nữa, vì sao đồng loại bên cạnh đều bơi lội giống như phát điện vậy?

Tuyết Tuyết nóng nảy, nước này càng ngày càng nóng, rất nhanh người cũng muốn nóng lên. Nàng theo bầy cá bơi lên trên, đau đớn trên người khiến cho nàng bơi rất chậm, không thep kịp tốc độ của mấy con khác.

Thật là không nghĩ tới, bởi vì bơi chậm mà cứu được cái mạng của nàng.

Những bầy cá nổi lên trước kia chỉ trong nháy mắt liền bị nướng đến cháy khét trong đống lửa, một đám biến thành thi thể lạnh như băng lần nữa rơi xuống hồ cá.

Tuyết Tuyết cực kỳ sợ hãi, nàng thử hóa thành hình người, nhưng bởi vì bị thương, thử bao nhiêu lần cũng không cách nào thành công được.

Mắt nhìn thấy đồng loại chết ngày càng nhiều, dần dần, tựa hồ trong nước chỉ còn lại một mình nàng.

Tuyết Tuyết gấp đến hoảng loạn, người nóng nước ấm không thích hợp cho cá sinh sống, nàng nhất định phải vì mình tìm một đường để chạy trốn.

Cảnh Hiên bị mọi người chạy trốn xô đấy, lúc này vừa vặn đi qua hồ cá này, có thể là cơ duyên, giữa một vùng cá chết kia, hắn lại liếc mắt liền thấy được một con cá chép vàng đang điên cuồng chạy loạn khắp nơi.

Hắn khâm phục con cá kia lại có sức sống ngoan cường như vậy, giữa một hồ toàn cá bị chết cháy, cũng chỉ còn một mình đang cố gắng tìm đường sống.

Không sai, là cố gắng sống sót, bởi vì nó đấu tranh vất vả như thế.

Cảnh Hiên cũng không biết bị cái gì kích thích, lại tháo mũ của hạ nhân bên cạnh xuống, vọt tới bên bờ hồ vớt con cá chép vàng kia lên.

Tuyết Tuyết đột nhiên bị người vớt ra khỏi mặt nước, tuy là trong nháy mắt thoát khỏi nước nóng đó rất thoải mái, nhưng lập tức liền nhận ra mình không thể rời khỏi nước lâu được. Bây giờ là có cá, làm sao có thể cứ ở giữa không trung như vậy?

Nàng gấp đến độ nhảy toán loạn, mắt thấy mũ quả dưa nho nhỏ kia không thể che được thân thể nàng.

Cảnh Hiên cũng gấp, thấy không có chỗ thích hợp cho nàng, liền theo bản năng mở miệng nói với cá chép vàng trước mặt. Hắn nói:

“Ngươi ngoan, không nên nhảy, ta sẽ nghĩ biện pháp đưa nước lạnh vào mũ này. Bên trong hồ cá kia quá nóng, nếu ngươi không muốn chết như những con cá khác, liền nằm ngoan ngoãn, tin tưởng ta, lập tức sẽ có nước.”

Giọng nói trầm trầm của hắn, so với thiếu niên còn vững vàng hơn rất nhiều.

Tuyết Tuyết ngẩng đầu lên, liếc mắt một cái liền bị gương mặt yêu nghiệt của hắn làm cho mê hoặc.

Oa!

Nàng thán phục, đây là lần đầu tiên sao? Đây là lần đầu tiên nàng ở gần hắn như vậy!
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,702
Reaction score
443
Points
83
Chương 3
Nguồn nhảy chương mời các bạn xem chương tiếp theo.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,702
Reaction score
443
Points
83
Chương 4
Được rồi! Liền nghe hắn! Phải ngoan, không nhảy!

Cảnh Hiên cực kỳ kinh ngạc, con cá này lại có thể hiểu được hắn nói, sau đó không nhảy nữa? Còn nghiêng đầu dùng ánh mắt nhìn mình chằm chằm.

Hắn rất muốn xoa mắt, bởi vì trong nháy mắt vừa rồi, hắn dường như thấy con cá này đang mỉm cười với hắn.

Lúc chạy đến, vừa vặn có hạ nhân xách theo một thùng nước đang xông về phía Đông viện dập lửa.

Hắn ngăn một người lại, không nói hai lời,lqd liền áp chiếc mũ kia vào trong thùng nước, sau khi chứa đấy nước lại đem ra.

Hạ nhân kia không rõ liền để ý, bị Bình Tử giơ tay đuổi đi dập lửa.

Cảnh Hiên đứng ở chỗ an toàn, không rảnh bận tâm mình có bị thương hay không, chỉ nóng lòng bưng chiếc mũ chứa đầy nước trong tay, nhìn con cá chép vàng kia có thể bơi trong phạm vi nhỏ, rốt cục cũng cảm thấy an tâm.

“Nhị thiếu gia.” Bình Tử tiến lên một bước, ở bên cạnh nhỏ giọng nói: “Chuyện lần này...”

“Sáng sớm ngày mai ta sẽ tiến cung.” Cảnh Hiên thu hồi vẻ lo lắng, ánh mắt một lần nữa trở nên nặng nề. “Giằng co mấy lần, cũng đủ rồi, đã đến lúc kết thúc chuyện này, cũng để cho phụ vương nhập thổ vi an (chôn)!”

Ngày kế, Nhị thiếu gia Cảnh Vương phủ Cảnh Hiên mười tuổi liền giao một cuốn sổ con cho Hoàng đế, nói khát quát về mấy lần ám sát của Đại thiếu gia Cảnh Nghị, đồng thời cũng bắt được hạ nhân đã phóng hỏa đưa vào trong cung để làm người chỉ chứng.

Ba ngày sau đó, Lão Cảnh Vương được nhập liệm, đồng thời Cảnh Vương phi và Cảnh Nghị bị đuổi khỏi phủ đày đi biên thành.

Chức vị Cảnh Vương liền rơi xuống đầu Cảnh Hiên năm ấy mới mười tuổi, Hoàng thái hậu dẫn đầu tặng lễ vậy cho Cảnh Hiên, kể từ đó, vua và dân không có bất kỳ kẻ nào dám nghi ngờ về việc này nữa.

Cảnh Vương phủ trải qua trận biến cố này, Đông viện của Cảnh Hiên trước kia đã bị cháy sạch hoàn toàn người không thể ở được.

Hắn sai người sửa lại nơi đó một chút, dứt khoát sửa thành một khu vườn lớn.

Tất cả cá trong hồ kia đều chết sạch, chỉ còn lại một mình Tuyết Tuyết.

Hắn cho người xây một cái hồ cá mới chuyển vào trong viện của mình, rất nhỏ, chỉ để nuôi một con cá Tuyết Tuyết.

Thật cô đơn nha.

Đồng thời hắn hạ lệnh từ nay về sau trong Cảnh Vương phủ không được ăn cá, cho dù là chủ tử hay là hạ nhân, cá, đã trở thành một món cấm trong phủ này.

Không ai hiểu rõ tâm tư của hắn, ngay cả Bình Từ hầu hạ bên cạnh từ lúc hắn vừa sinh ra cũng không hiểu Cảnh Hiên đang nghĩ gì.

Nhưng mà điều này có quan hệ gì sao?

Không có!

Hắn là chủ tử, hắn muốn thế nào thì thế đó. Không ăn cá cũng không sao, cùng lắm thì ăn nhiều thịt là được!

Thương thế của Tuyết Tuyết bắt đầu từ từ hồi phục, nhưng bị Cảnh Hiên đè như vậy, nên bị thương tổn đến nguyên thần. Mà hắn lại cố tình đè vào thời điểm không có vận công hộ thể kia, đã bị nội thương còn hóa thành hình người đi cứu hắn. Cứ như vậy, ít nhất mười năm, nàng còn phải ở trong nước này mười năm, mới có thể thoát khỏi đuôi cá lần nữa biến thành người.

Nhưng như vậy cũng không có gì, nàng vốn đã lười, tiếp tục làm cá vậy cứ tiếp tục làm cá đi!

Chỉ là Tuyết Tuyết cảm thấy rất cô đơn...! Cả hồ cá nhỏ này chỉ có một mình nàng...Ách, là một con cá, cả bạn để nói chuyện nàng cũng không có!

Ngượng ngùng, Tuyết Tuyết phát hiện mình càng ngày càng lười,lqd mỗi ngày ăn rồi ngủ ngủ rồi ăn, không có chuyện gì có thể đưa đến hứng thú cho nàng.

“Ài! Cuộc sống này thật là khổ mà...!” Nàng nằm úp sấp trên một tảng đá dưới đáy hồ, chu miệng cá rầu rĩ tự nói, “Tiểu tử Cảnh Hiên kia thật tốt, vậy mà lại ném một mình ta vào cái hồ cá xinh đẹp này, sao hắn có thể nhẫn tâm như vậy!”

Phát một chút bực tức, lại từ từ nổi lên mặt nước, sau đó ngẩng đầu ngước nhìn cây cối nho nhỏ vây xung quanh hồ cá, lại buồn bực nói:

“Các ngươi nói một chút! Sao không hiểu cái gì gọi là tu luyện chứ? Coi như không thể biến thành người, tốt xấu gì cũng phải nói với ta cái gì đó chứ! Thật là nhàm chán mà...!

Lại chìm xuống trong nước, mỗi ngày lặp lại động tác nổi lên chìm xuống như vậy.

Từ sau khi Cảnh Hiên làm Vương gia liền bắt đầu trở nên bận rộn nhiều việc, đôi khi liên tiếp vài ngày cũng không nhìn thấy bóng dáng hắn. Đôi khi thấy hắn, cũng cảm thấy người thiếu niên kia không giống như ngày trước.

Càng ngày càng ít cười, càng ngày càng ít nói chuyện, mặt cũng càng ngày càng lạnh.

Này, suất ca ngươi đang ở chỗ nào?

Này thật không hiểu rõ ràng là một thiếu niên mười tuổi sao có thể bận rộn như vậy, cho dù là Vương gia, lại giống với Lão Cảnh Vương phải đi thượng triều sao? Nếu không, sao hắn lại bận rộn như vậy?

A... Đúng, Cảnh Hiên bắt đầu tập võ.

Có mấy lần hắn ở trong rừng ngay cạnh hồ cá múa kiếm, Tuyết Tuyết nghe được kiếm khí mang theo tiếng gió, rất lạnh, nhưng cũng rất cương quyết.

Mấy lần nàng còn chú ý tới ánh mắt của hắn, sắc bén giống như một cây đao.

Nhưng mà, luôn luôn hy vọng Cảnh Hiên, ngay tại chạng vạng ngày hôm đó, lúc Tuyết Tuyết đang trông sao trông trăng trông đến tóc cũng mau bạc đầu, rốt cục thấy hắn ngồi bên cạnh hồ cá.

Tuyết Tuyết cọ cọ bơi tới trước mặt hắn,lqd Cảnh Hiên buồn cười nhìn dáng vẻ lười biếng kia của nàng, không khỏi vươn tay ra đụng chạm vào thân thể nàng.

Tuyết Tuyết “vọt” một cái nhảy lên, trái tim lập tức đập mạnh.

Làm cái gì đây! Ôi người này thật là, làm sao lại đụng vào...

Nhăn nhó, lại có một bông tuyết từ trên trời rơi xuống, bay đến trong nước mới tan ra.

Cảnh Hiên có chút xuất thần, hình như năm nay tuyết đến có chút sớm, thời tiết cuối mùa thu mặc dù đã rất lạnh, nhưng còn chưa đến nỗi có tuyết rơi.

Tuyết Tuyết cũng trợn tròn mắt, ngửa đầu đem ánh mắt nhìn về phía trời trắng xóa, miệng há to hình chữ O –

“Oa! Thật đẹp...” Nàng rất thích tuyết, sở dĩ đặt tên này, cũng là bởi vì thích tuyết!

“Đặt cho ngươi cái tên có được không?” Cảnh Hiên cười nhìn con cá có chút ngây ngốc này, cảm giác nó có thể nghe hiểu được mình nói. Loại cảm giác này rất kỳ diệu, giống như là một bí mật nhỏ trong lòng hắn, chỉ có một mình hắn biết. “Liền kêu Tuyết đi!” Hắn chỉ vào phía chân trời, “Tuyết cuối mùa thu, có lẽ bởi vì ngươi ở bên cạnh ta, nên mới đến sớm như vậy! Tuyết Tuyết! Liền kêu ngươi là Tuyết Tuyết.”

Nàng có chút ngu ngơ, thu lại ánh mắt trên bầu trời, lại nhìn về phía thiếu niên cực kỳ đẹp mắt này.

Dường như đây là lần đầu nhìn thấy sự bướng bỉnh trên mặt hắn, hắn cười thích thú, nụ cười này lại làm cho người ta thấy rất ấm áp, cũng không có bộ dạng lạnh lùng như bình thường.
 

Bình luận facebook

Top Bottom