Full MÈO CON, MAU NÓI YÊU TÔI ĐI!

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,794
Reaction score
5,493
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Ken
Thể loại
BE, 18+, lãng mạn,sủng, hắc đạo...
Lượt đọc
788
Nội dung chính của câu chuyện xoay quanh về cuộc tình kì quặc giữa nam chính là một tên xã hội đen bắt cóc nữ chính lại là con gái nhà lành và một cô gái vô tội tình cờ vướng vào mớ bòng bong đầy rắc rối...
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,794
Reaction score
5,493
Points
14,914
Chương 1: Tổng tài lộ diện
- Đại Vỹ, vụ làm ăn đó vẫn sẽ tiếp tục phải không?

Người đàn ông ngồi ở ghế sau lặng người nhìn ra bên ngoài khung cửa kính, trầm mặc lạ thường. Xong, hắn nhếch môi, để lộ nụ cười sắc lạnh mà đẹp vô ngần.

- Tuỳ anh, tôi không có thời gian để lựa xem con nhỏ nào đủ tiêu chuẩn để giao đi, hiểu chưa? Cứ quẳng vào hầm, gắn camera vào để tôi nghía qua.

- Rõ

______

Trong giới kinh doanh, không ai là không biết tới Hồ Đại Vỹ - vị công tử trẻ tuổi mà đầy tài năng trên thương trường. Hắn sở hữu công ty bất động sản Hồ Thị lớn nhất nhì đất nước, đảm đương vị trí chủ tịch khi chỉ mới 24 tuổi. Tuy bề nổi là thế, nhưng không mấy ai biết được rằng con trai độc nhất của Hồ gia cũng rất có tiếng tăm trong thế giới ngầm, đặc biệt có thế lực rất lớn.

Đại Vỹ đương nhiên không tuỳ tiện hạ thủ bất kì ai, chỉ đôi khi qua lại và thực hiện mấy phi vụ bạc tỉ nhằm kiếm thêm ít lợi nhuận đẩy vốn Hồ Thị lên cao hơn. Hắn chủ yếu dính đít ở cái bàn làm việc suốt ngày, xử lí các dự án lớn và bàn bạc công chuyện với những nhà thầu có hứng thú với đất đai.

- Đại Vỹ, xong việc rồi. Check cam đi!

Đó là Ngọc Doãn, thư kí kiêm cộng sự thân cận của hắn. Chắc chỉ có anh ta mới dám gọi trỏng tên hắn một cách thản nhiên thế.

Hồ Đại Vỹ liếc mắt lên nhìn chiếc laptop Doãn vừa đem vào. Hình ảnh trong đó tối tăm và không được rõ nét, âm thanh chỉ có tiếng thở hổn hển hay những lời than khóc sợ hãi của gần chục cô gái trong căn phòng chật hẹp. Một vài người đi qua đi lại, thi thoảng cố gắng đập mạnh lên cánh cửa sắt lớn một cách tuyệt vọng. Số còn lại chỉ biết khóc lóc và sợ hãi ngồi yên một chỗ.

Ánh mắt hắn dừng lại trước một cô gái nhỏ nhắn ở góc phòng, đang bình tĩnh an ủi những người xung quanh, nụ cười treo trên khuôn mặt xinh đẹp pha nét ngây thơ.

- Doãn, cô gái này...

Hắn chỉ vào màn hình, bất ngờ lên tiếng, kéo tầm nhìn của tên thư kí về phía đó

- Kêu người đưa cổ về dinh thự, tối nay tôi nghỉ làm sớm.

- Hả? Tự dưng đưa ả về làm gì, tối nay tôi không có rảnh.
- Muốn bị đuổi việc hả?

- Anh đâu có gan rời xa tôi chứ - Anh cười nghịch ngợm, tay nhanh nhẹn đóng laptop lại.

- Đùa chút thôi, anh về tới là ả sẽ có mặt ở nhà.

Ngọc Doãn cung kính cúi đầu rồi ra khỏi phòng, để lại một mình Hồ Đại Vỹ chìm vào khoảng không tĩnh lặng. Hắn vốn ưa thích sự yên tĩnh, miễn không có tiếng động, dù ở đâu đối với hắn cũng là hoàn hảo. Thói quen này khiến hắn ít nói hẳn, để suy nghĩ nhiều hơn, nhưng rõ ràng không phải về ba cái mảnh đất tẻ nhạt đang lên giá hay rớt thảm hại.

Hắn khẽ mỉm cười, tâm trí thoáng hiện lên khuôn mặt ngây ngốc của cô gái nhỏ ban nãy. Rõ là đang sợ, ấy thế mà cứ tươi cười và luôn miệng trấn an các nạn nhân xung quanh, thiệt là làm hắn thích thú. Cứ nghĩ tới việc hôm nay rời văn phòng sớm, về nhà có trò vui đang chờ là hắn không thể ngừng niềm vui sướng cho được. Cũng lâu lắm rồi hắn ta không có hơi đàn bà bên cạnh, sẽ vui lắm đây...

_______

Hồ Đại Vỹ tắt máy tính, thu dọn đồ rồi tiến nhanh về phía thang máy. Nhân viên nào nhìn thấy cũng chào hắn một cách lịch sự, nhưng ai cũng sợ hắn ra mặt, vì cái tính khí lạnh như băng chẳng ai đụng nổi. Ngày nào tới công ty mà không có cuộc họp thì chắc hắn nói không quá 30 từ, đấy là chưa tính trường hợp tên Ngọc Doãn kia rảnh quá vào văn phòng hắn tám chuyện vặt vãnh nhằm phá rối.

Xuống tới tầng 1 thì tên nhiều mồm đó đã đợi sẵn bên chiếc Lambo đỏ sang trọng, trong tư thế mời chào đầy "quyến rũ". Đại Vỹ nhăn nhó nhìn anh, giọng khàn khàn:

- Đừng có làm trò con bò cạnh xe tôi, thấy gớm!

- Ấy, nặng lời thế chủ tịch. Tại chờ lâu quá nên định trêu anh tí thôi.

- Xong việc chưa đấy?

Hắn ngồi vào ghế sau, lạnh lùng nhìn Doãn qua chiếc gương chiếc hậu sáng loáng.

- Rồi rồi, đã vào tay tôi đây là anh không phải lo gì cả. Mọi thứ đã đâu vào đấy, chỉ còn chờ anh về thôi.

- Tốt

Hắn cười gian, ánh mắt sắc lạnh ánh lên tia thích thú như một con hổ đói nhìn thấy bầy nai rừng - Ma mãnh và độc ác lạ thường.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,794
Reaction score
5,493
Points
14,914
Chương 2: Bị bắt cóc??
Chiếc Lambo đỏ đỗ lại trước một căn biệt thự tráng lệ. Nó chiếm vị trí đắc địa của khu ngoại ô thanh bình, được thiết kế bởi những kiến trúc sư tài ba nhất từ Anh Quốc. Mang hơi hướng của các toà lâu đài nước Anh thời xa xưa, nhà của Hồ gia thực mang vẻ đẹp huyền bí và cổ kính.

Trương Ngọc Doãn nhanh nhẹn ra khỏi xe trước, xong mở cửa cho vị chủ tịch của mình. Anh đi chầm chậm theo gót giày Đại Vỹ, miệng không ngừng luyên thuyên:

- Tối nay tôi đã đặt sushi vì đầu bếp nghỉ việc, anh thích cá hồi chứ? À có nhỉ, tôi biết anh thích lắm mà!

Doãn khanh khách cười, vỗ vỗ vai hắn một cách thân mật. Hắn mệt mỏi đảo mắt, thầm nghĩ sao mình có thể thân được với tên nhiều mồm này từ nhỏ cơ chứ, rõ phiền phức. Hắn lườm anh cháy mặt khi anh vẫn tiếp tục nói nhảm một mình, khiến anh im thít luôn.

- Tôi tự hỏi bao giờ anh mới học được cách im lặng khi ở gần tôi...

- Tẻ nhạt chết đi được - Anh bĩu môi - Cuộc đời phải đầu ắp tiếng cười mới vui chứ, Tiểu Vỹ.

- Không được gọi tôi là Tiểu Vỹ!

Hắn gằn giọng bực bội. Đã lâu rồi Ngọc Doãn không gọi hắn bằng cái tên ngu ngốc đó, nên giờ nghe lại thì hắn nổi khùng lên, lập tức bước nhanh về phía cánh cửa gỗ sồi lớn, bỏ xa tên bạn tri kỉ đằng sau.

- Cẩn Nhi, cô ta đâu?

Vừa vào trong, hắn đã hỏi ngay cô gái đang ngồi uống trà ở phòng khách. Trịnh Cẩn Nhi là một trong các vệ sĩ của hắn, cô có mái tóc ombre đen đặc trưng cùng cặp kính tròn không độ. Nghe xong câu hỏi, cô nhìn hắn chằm chằm như chưa hiểu:

- Ai cơ?

- Cô gái tôi bảo đưa về ấy, tên Doãn ĐẦN ĐỘN không nói cô hả?

Nghĩ ngợi một hồi, cô cười khúc khích như nhớ ra điều gì đó thú vị lắm.

- À, anh ta có nói. Ảnh bảo đang trói cô ta trên thư viện lầu 3, anh lên xem thử đi.

Hắn thở phào, rốt cuộc cũng có người không bị thiếu não trong căn nhà này. Bước nhanh lên cầu thang, hắn cố tưởng tượng xem cô ta sẽ trong như thế nào, vì qua camera chẳng nhìn được rõ chút nào.

- Mong không phải một con đàn bà quá quyến rũ, ta phát ngán thứ đó rồi.

Đại Vỹ mở nhẹ cửa phòng thư viện, hàng nghìn quyển sách hiện ra như một thiên đường dành cho học giả, nhưng giữa khung cảnh đẹp đẽ ấy lại là một cô gái đang bị trói trên một chiếc ghế tựa, bị bịt mắt và dán băng dính vào miệng.

- Tên đần ấy làm hư hàng rồi.

Hắn lắc đầu ngao ngán, tiến lại gần người thiếu nữ nhỏ bé, đưa bàn tay to lớn vuốt nhẹ qua khuôn mặt trắng trẻo. Nó co rúm người lại, sợ hãi nhìn xung quanh, xong phát ra những tiếng "ưm ưm" tuyệt vọng.

- Bây giờ, tôi gỡ khăn và băng dính ra, cô tốt nhất nên ngồi yên và không hét lên, hiểu?

* Gật gật *

Nó nhìn hắn chằm chằm bằng đôi mắt xanh ngọc đẹp mê hồn, không dám hé miệng nói nửa lời. Còn Hồ Đại Vỹ thì mãn nguyện ngắm nghía mỹ nhân trước mắt, khóe môi nhếch một nụ cười.

- Mắt nhìn người của tôi quả không sai, nhan sắc cũng khá ổn đấy.

Nó sở hữu vẻ đẹp thánh thiện đến lạ. Mái tóc nâu hạt dẻ lượn sóng dài quá vai, nước da trắng hồng cùng đôi môi mỏng cuốn hút. Nó vẫn vận nguyên bộ đồng phục trên cơ thể nhỏ nhắn, nhìn khá quen với hắn. " ĐH Bắc Kinh à? " hắn thầm nhủ.
Đoạn, hắn quay ra phía cửa, nơi nàng vệ sĩ đang đứng nghịch điện thoại:

- Tôi không bảo cô đi theo lên đây.

- Hết trà hoa cúc rồi.

- Lã Thanh có nhà không?

Cẩn Nhi lắc đầu, thu tầm nhìn của mình về phía cô gái kia.

- Cũng ưa nhìn phết đấy!

- Tôi được phép lên tiếng chưa?

Đại Vỹ nhìn nó lạ lùng, rõ là vừa dứt mồm bảo yên lặng, xong giờ lại hỏi như đúng rồi, chắc nhỏ này có họ hàng với thằng khùng kia rồi.

- Cô có trầm tính không?

- Chắc không...

- Tôi hỏi gì cô nói nấy, hiểu?

* Gật gật *

- Anh là ai? Đây là đâu?

Hắn bịt luôn miệng cô lại, lắc đầu mệt mỏi

- Tôi không có thời gian làm trò ngớ ngẩn này, hiểu?

* Gật gật *

- Cô tên gì?

- Anh bắt cóc tôi là có mục đích gì?

- Chết tiệt!

Hồ Đại Vỹ đạp đổ cái bàn bên cạnh, bực bội đứng lên, giọng đanh thét:

- Gọi Ngọc Doãn lên đây!

Hắn quay lại, nắm lấy cằm nó, khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ cần nhích lên một chút là sẽ chạm môi, nhưng ánh mắt hắn lúc này lại thực khiến người ta kinh sợ.

- Tên đần đó sẽ biết phải làm gì với loại đàn bà như cô lúc này.

Còn nó, cả người đang run như sắp xuống lỗ đến nơi, nó thực không biết nên sợ hãi hay lo sẽ chết nữa.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,794
Reaction score
5,493
Points
14,914
Chương 3: Chính thức thành pet nhỏ
- Sếp gọi tên đần này ạ?

Trương Ngọc Doãn nghiêm nghị giơ tay chào kiểu quân đội, xong nhoẻn cười, chạy lại phía hắn:

- Chuyện gì thế Đại Vỹ? Chưa gì đã nhớ tôi rồi sao?

- Tôi thực muốn đuổi cậu đi nhưng không tài nào làm được. Lấy thông tin của cô ta....

Hắn nhìn nó một lượt, xong ra khỏi phòng, vứt lại cho anh một câu

- Rồi làm gì cho nhỏ trông tươm tất một chút.

- Đã rõ!

Anh quay lại với cô gái trước mặt, cười nhẹ:

- Tôi sẽ bắt đầu công việc ngay khi cô rời khỏi đây, Cẩn Nhi.

- Cứ làm cho xong đi

- Nhỏ đang sợ xanh mặt vì cô đấy, biến đi!

- Nói gì hả?

Cô chĩa khẩu súng lục vào đầu Ngọc Doãn, cùng lúc anh đứng lên, kề súng vào cổ cô, động tác của cả hai đều nhanh và gọn bất ngờ.

- Giờ sao? Có đi không hay để tôi găm một lỗ vào người?

Trương Ngọc Doãn vốn tính tình thoải mái, hay cười, nhưng hễ động tới Cẩn Nhi là ngứa mắt, lúc nào cũng chờ cơ hội giết cô. Anh sẵn sàng xử lí thẳng tay vì thừa hiểu Hồ Đại Vỹ cũng chẳng mặn nồng gì nàng vệ sĩ này.

- Mình tôi bảo vệ Tiểu Vỹ là đủ rồi, ảnh còn mướn cô về làm gì không biết

- Tiểu mĩ thụ như anh thì làm nên cơm cháo gì chứ?

- Cô nói ai là thụ hả?

Mắt anh long lên, hai hàm răng nghiến chặt, ghì họng súng lên chiếc cổ trắng ngần của Trịnh Cẩn Nhi.

- Anh đó, tên nằm dưới nhiều mồm!

- Cô....

- Cẩn Nhi, mau xuống đây! - Đại Vỹ lớn giọng gọi cô.

Cô cười nhạt, quay lưng ra khỏi phòng. Trương Ngọc Doãn cố xóa bỏ cơn tức giận, trở lại với nhiệm vụ của mình. Tử Đan nhìn chằm chằm khẩu súng trên tay anh, mặt cắt không còn một giọt máu, hai chân vì thế mà run lên sợ hãi.

- A, xin lỗi...

Anh gãi gãi đầu, cười xòa trấn an cô rồi ném thứ trên tay sang một bên.

- Nãy tôi hơi nóng, tôi không ưa cô ả đó cho lắm... - Anh vừa nói vừa cởi trói cho Đan, để nó ở tâm thế thoải mái nhất mà trả lời anh.

- Ok, ta bắt đầu nhé... Ớ??
Lúc anh nhận ra thì nó đã chạy biến khỏi phòng từ lúc nào, cánh cửa mở toang sau lưng tên ngốc ấy, người còn đang ú ớ không biết nó đâu.

Diệp Tử Đan chạy trối chết trên dãy hành lang dài rộng lớn, nền nhà đá cẩm thạch làm nó trượt chân tí ngã mấy lần liền. Lúc này nó chẳng biết phải làm gì, nỗi sợ hãi choán hết tâm trí nó lúc này. Nó thấp thỏm không biết nó có bị bắt lại không, hay có khi còn bị bắn nát sọ không biết chừng.

- A, có căn phòng...

Nó mừng rỡ khi rốt cuộc dinh thự đáng sợ này cuối cùng cũng có chỗ cho nó trốn tạm một lúc. Nghĩ vậy, Tử Đan ngay lập tức đẩy cửa lao vào phòng, xong nhanh chóng khoá lại, tự trấn an bản thân mà điều hoà nhịp thở dồn dập của mình.

- Cô đang làm trò gì trong phòng làm việc của tôi vậy?

-.....

- Lúc cần thì lại câm như hến

Hồ Đại Vỹ tặc lưỡi, rời mắt khỏi đống giấy tờ, thu tầm nhìn về phía người thiếu nữ còn đang ngây ngốc nhìn hắn

- Sao? Muốn gì?

-.....

- Tôi nhớ mình đã bảo Ngọc Doãn sửa soạn cho cô xinh đẹp một chút mà nhỉ, rốt cuộc tên đần đó chẳng làm được gì cả.

Hắn đứng dậy, tiến lại gần nó.

- Anh.... - Tử Đan bối rối lên tiếng

Tên chủ tịch ấy bất ngờ đập mạnh tay lên cánh cửa sau nó, áp sát cơ thể nhỏ bé của nó vào cửa. Hắn cúi đầu hôn nhẹ lên tai nó làm nó giật nảy mình, bàn tay nhỏ cố đẩy hắn ra mà không được. Hơi thở trầm thấp của hắn phả nhẹ từng hồi vào cổ nó, hắn nói nhỏ:

- Được rồi, để chính tay Hồ Đại Vỹ đây sửa soạn cho cô...

Dứt câu, Diệp Tử Đan còn chưa hiểu mô tê gì thì hắn đã chiếm trọn bờ môi hồng nhạt của nó mà chẳng thèm xin phép. Cái quái gì đang diễn ra vậy?? Đại Vỹ hôn nó nồng nhiệt và không hề có dấu hiệu dừng lại, hắn còn biến thái mút nhẹ môi dưới của nó, tách dần hai hàng răng nó ra mà đưa lưỡi khuấy đảo bên trong. Tay hắn nhanh chóng luồn qua chiếc áo phông mỏng, cởi cái tạch rồi ném luôn chiếc áo ngực nhỏ màu hồng xuống đất.

- A, không,... Anh làm trò gì vậy??

- Yên lặng!

Hắn một tay ghì chặt eo nó, một tay nắn nhẹ cặp mông tròn đầy của nó. Hắn nhìn nó đầy mê hoặc bằng đôi mắt màu hổ phách ngập dục vọng.

- Một là ngoan ngoãn, hai là nằm ngửa ra, hiểu?

- Chẳng phải.... hai lựa chọn đó như nhau sao? - Nó ấp úng, xong cũng chỉ biết siết chặt ngực áo hắn.

Lúc này, khuôn mặt nó đỏ bừng, không dám gật cũng chẳng dám lắc, chỉ biết yên phận đứng trong vòng tay hắn mà chịu trận.

- Em cũng khá là ngoan đấy, mèo con.

Hắn hắc hắc cười, lưu luyến hôn Tử Đan thêm lần nữa rồi buông nó ra, ngồi lại vào bàn làm việc. Xong, hắn trưng ra cái bản mặt quyến rũ chết người, ngọt ngào trêu nó:

- Tiếc là tôi khá bận, không thể chiều em lúc này, giờ thì ra khỏi đây đi, đồ ngốc.

Nó ngây người nhìn hắn, thực chẳng hiểu tên thiếu gia họ Hồ đó nghĩ gì, trêu đùa cho đã rồi dừng tay đi làm việc sao? Đúng là không ưa nổi mà!
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,794
Reaction score
5,493
Points
14,914
Chương 4: Trà đắng, liệu đời có đắng theo?
- Trương Ngọc Doãn, có nhanh lên không thì bảo!!?

Nghe tiếng gọi lớn của Hồ Chủ tịch, tên đàn ông kia mới lật đật chạy từ trên tầng xuống, vội vội vàng vàng thắt cà vạt.

- Xin lỗi Tiểu Vỹ, tối qua tôi thức hơi khuya

Anh gãi đầu, cười xoà né tránh tia nhìn lạnh giá của hắn. Đảo mắt, hắn ngẩng đầu nhìn lên cầu thang, bắt gặp thân hình nhỏ bé đang lấp ló sau cánh cửa phòng sơn trắng muốt. Hắn nói với lên với giọng trầm ấm:

- Mèo con, 9 giờ tôi sẽ về nhà, nếu đói cứ ăn trước!

Diệp Tử Đan nhìn hắn trân trân không đáp, gì mà mèo con chứ, nó có tên mà? Thấy ghét!

Hắn thì không hài lòng với cách hành xử của nó lắm, nhưng thôi cũng bỏ qua mà ngồi lên xe tới công ty cùng Ngọc Doãn.

Hồ Đại Vỹ vừa đi khuất, nó lập tức chạy xuống tầng dưới, đảo mắt kiểm tra xung quanh. Khi đã chắc chắn không có ai, nó mới cẩn thận mở cửa định đào thoát.

- Ngoài đó có 5 bảo vệ thiện chiến đang canh chừng ngôi nhà, có muốn cũng không thoát được đâu.

Vừa nghe, Tử Đan giật nảy mình nhìn về sau. Trịnh Cẩn Nhi đang ôn nhu rót một tách trà nóng nghi ngút khói, hương hoa cúc êm dịu khẽ lẩn vào không khí. Cô làm thành hai tách, đưa một cho nó:

- Một tách trà hoa cúc vào buổi sáng rất tốt cho cơ thể.

- Tôi không uống được trà...

- Thì từ giờ tập đi, vì cô sẽ còn ở đây dài, mà nhà này chỉ có trà thôi.

Nó trầm mặc nhìn tách trà chạm trổ hoa văn tinh tế đang tỏa ra những khói, cảm xúc nó lúc này thực rất hỗn độn.

- Tôi muốn về nhà... Không thể thả tôi đi được sao?

- Không

- Tại sao?

- Thiếu gia sẽ không vui. Anh ấy trước nay đối với phụ nữ thì cũng chỉ cần tình dục - Cẩn Nhi nhếch môi tự giễu - Nhưng thật bất ngờ là hai người đã không ngủ với nhau đêm qua.

Diệp Tử Đan thật chẳng biết nói gì hơn, chán nản thở dài. Hôm qua với nó đã là ác mộng rồi. Bị một nam nhân không quen biết cướp mất nụ hôn đầu, rồi sờ soạng ôm ấp đủ kiểu, tối nó ngủ còn chẳng ngon giấc, sáng ra mắt hãy còn thâm quầng đây.

Nó nhấp một ngụm trà lớn, vị đắng lan tỏa trong khoang miệng khiến nó nhăn nhó, cảm giác muốn ói dâng lên tới cổ họng
- Bồn rửa ở đằng kia

Nữ nhân họ Trịnh phá lên cười, chỉ tay về phía căn bếp đằng sau nó. Còn nó thì cuồng cuồng chạy, nôn bằng sạch những gì vướng trong cuống họng ra ngoài.

- Xin lỗi chị, nhưng tôi thực sự không uống được trà...

Tử Đan thở hổn hển, rối rít nói với Cẩn Nhi, nhưng nói đúng ra thì cô cũng không bận tâm lắm, dinh thự này về trà ngon thì mỗi người một phách. Ngọc Doãn uống Thiết Quan Âm, Hồ Chủ tịch chỉ thưởng Early Grey và Ceylon nhưng tiểu thư Lã Thanh lại ưa Assam hơn hết thảy. Ở đây, không nói quá thì chẳng ai hợp ai, cứ mạnh ai người nấy làm, đừng phiền nhau là phúc.

- Sống ở Hồ gia mà không biết thưởng trà thì tội nghiệp cô quá, nơi đây cái gì có thể thiếu, chứ không thiếu trà.

- Vậy caffee thì sao?

Cẩn Nhi tròn mắt nhìn nó, cô gái này bộ không hiểu tiếng người hả?

- Tôi vừa mới nói là Hồ gia chỉ uống trà, không có thức uống khác đâu. Còn nếu muốn uống caffee, cứ nói với đầu bếp, anh ta sẽ đi mua.

Xong, cô thở dài

- Tiếp chuyện đồ ngốc như cô chẳng khác nào tên Doãn đần độn kia, giờ tôi còn có việc phải làm, cứ làm gì tuỳ ý. - Cô không quên lườm nó một cái - Không bao gồm chạy trốn đâu nhé, nhóc con.

* Gật gật *

Nó lấy trên bàn một tờ giấy ăn cùng cây bút bi đen ai đó bỏ quên, xong nhanh chóng chạy lên lầu. Diệp Tử Đan đi vòng quanh ngắm nghía mọi thứ, phòng nào nó cũng tò mò mở ra xem thử.

- Trên cửa có bảng tên nè... - Nó nheo mắt đọc dòng chữ được gắn trên cánh cửa - Trương Ngọc Doãn... ừm, không nên vào phòng anh ta thì hơn.

Tiếp đó là một loạt hàng chữ: "thính phòng", "thư phòng", " Trịnh Cẩn Nhi", "phòng nghỉ".... Tử Đan theo đó mà ghi lại sơ đồ căn nhà tỉ mỉ nhất có thể, phòng khi có cơ hội còn biết đường mà trốn thoát.

- Hửm? Lã Thanh...?

Tò mò trước cái tên lạ, nó ngay lập tức mở cửa vào trong xem. Đó là một căn phòng lớn cỡ 1/2 nhà nó, được bài trí xa hoa, lộng lẫy nhưng không kém phần bắt mắt với gam màu hồng chủ đạo. Giữa phòng là chiếc giường êm ái được xếp gọn gàng, có vẻ chủ nhân của nó đã đi vắng khá lâu.

- Chắc là phòng của tình nhân anh ta

Nó nghĩ bụng chắc nịch rồi nhanh chóng rời đi, tiếp tục công việc của mình. Hành lang dài dần nhưng chẳng còn căn phòng nào, cứ thế dẫn nó sang khu nhà phía đông, nơi có đúng một căn phòng nằm im lìm sâu trong. Trên cửa có bảng ghi: "văn phòng" mạ bạc sáng loáng.

Tử Đan mở cửa vào, hoá ra hôm qua trong lúc hoảng loạn nó đã chạy vào đây mà không để ý. Chỗ này vốn là phòng làm việc của Hồ Đại Vỹ, tách biệt và hoàn toàn yên tĩnh so với các chỗ khác trong dinh thự. Nó thì có kí ức không mấy tốt đẹp với chỗ này, vì dù gì tối đó nó đã bị ai kia suýt chút làm mất thứ quý giá nhất đời con gái. May là nó đã kịp dập tắt ý định xuẩn ngốc là phá tan căn phòng này ra, nếu không hắn mà biết, hẳn kết cục của nó sẽ rất thê thảm.
 

Bình luận facebook

Top Bottom