Mất em là nỗi sợ trong anh bây giờ

Bài viết
8
Reaction score
11
Points
3
Lượt đọc
641
Anh sợ mất em lắm, em mang hiểu không. Yêu em chứ, anh vẫn luôn thương em. chúng ta vì sao lại phải chia tay cơ chứ. Em bảo chúng mình không biết nhau chẳng thể bên nhau nữa . Sao em lại với nghĩ suy như vậy lúc tình cảm chúng ta vẫn còn nồng cháy. chúng ta chỉ mang khúc mắc nhỏ, mang thể làm việc và vui vẻ bên nhau như trước đây. Em ko thích mất em-người phụ nữ anh yêu nhất thế cuộc này.

Thấy nick yahoo của anh sáng, bao ngày qua cô đã cố giữ lặng im để xem phản ứng của anh thế nào, nhưng cho đến ngày nay thì cô đã ko còn chịu nổi nữa, chờ đợi đã làm cho cô hao mòn đi phổ biến mà anh đâu hề hiểu, cô dồn hết sự gan dạ đề chat qua cho anh:

- Mình chia tay nhau đi anh, em thấy tuồng như chúng ta đã không còn thuộc về nhau nữa rồi…

- vì sao vậy em??? Anh vẫn đang phấn đấu cho ngày mai của chúng ta mà, ……..

- …………cô yên ổn lặng!!!

- anan! Em nhắc đi, mang buộc phải em đang nói đùa mang anh nên không? anh ko thích như thế!!!!!!!!!!!!

- ………..vẫn là một sự yên ổn lặng…..

Anh gọi đt sang cho cô, tuy nhiên cô không bắt máy, ấy là điều cấm kỵ trong suốt khoảng thời gian yêu nhau của cả hai, nhưng giờ đây thứ mà anh nghe thấy chỉ là tiếng tút tút vô vọng, nhắn tin cũng không thấy hồi âm! Anh thực sự thất vẳng, gục đầu trên máy tính và các giọt nước mắt của một thằng con trai khởi đầu rơi… Anh đã vì cô mà ktrước đến giờ. Anh hóc rộng rãi lần nhưng đây là lần mà anh cảm thấy đau nhất từ biết từ khi mình bắt đầu đi làm cho anh ít quan tâm tới cô hơn, anh chỉ muốn làm cho ra thật rộng rãi tiền để mang thể cưới cô và lo cho cô với một cuộc sống hạnh phúc, đó là mục tiêu khiến cho anh làm việc một cách hăng say không hiểu mệt mỏi. nhưng nó cũng chính là con dao 2 lưỡi, vì đặc thù công việc nên anh siêu bận rộn, kề cả những ngày thứ bảy, chủ nhật hay cả các ngày lễ anh cũng chẳng thể thoát ra khỏi công tác được. các hôm anh đi khiến cho về trễ, nghĩ rằng cô đã ngủ nên anh không dám gọi đt hay nt suốt mấy tiếng đồng hồ như trước kia được. Anh thấy buồn lắm nhưng tưởng tượng việc sau này cô sẽ được sống sung sướng anh thấy lòng nhẹ hẳn. những mệt nhọc, những sức ép công tác anh âm thầm chịu cất cũng bởi thế.

Cũng vì sợ khiến phiền anh trong lúc anh đang giải quyết nên cô chẳng dám nhắn tin với anh sau một vài lần cô nhận được tin nhắn trả lời là “Anh đang bận, nc sở hữu e sau nhé, love u, chụt”. Rồi các ngày dài ngồi chờ tin nhắn của anh mà không thấy, cô bỗng cảm thấy sao anh và cô cứ xa dần ra, cô thấy nỗi đơn chiếc vây nói quanh nói quẩn mình, bmình sao giống một con ngốc, can đầu cô cảm thông cho anh phổ biến lắm, nhưng dần dà cô thấy ứ ngồi chờ điều gì không biết, cô cố tình lặng im để thử anh, và giống như một trò chơi hay sao, anh cũng cố tình im lặng để đợi chờ cô xem ai sở hữu thể chịu cất được lâu hơn, mà cả hai đều không biết rằng sự im lặng đấy đã vô tình sinh ra 1 khoảng cách lớn……….

Anh ko được xếp vào hàng trai đẹp, nhưng chiếc tư thế lịch thiệp, nhã nhặn và cách anh quan tâm đến các người kế bên khiến nhiều cô gái trong công ty nơi anh giải quyết lưu ý tới anh đa dạng hơn đến các nhân viên nam khác. .. Trong đó với 1 cô gái mới phải chăng nghiệp và được nhận vào làm cho chung bộ phận mang anh trong doanh nghiệp, đó là một cô gái có gương mặt cực kỳ thơ ngây, trong trẻo, kể đúng hơn là xinh đẹp. Vì là sinh viên mới phải chăng nghiệp nên cô gái vô cùng năng động, sáng tạo và là một trong các nhân viên sở hữu tiềm năng của công ty, anh là cấp trên của cô bé, nhận ra điều đấy bắt buộc anh dành cho cô bé sự ưu ái nồng nhiệt hơn, vì thế cô bé ngày một say đắm anh

Thấy anh thường ngồi đờ đẫn trong những khi rảnh, cô bé đoán ngay anh đang mang chuyện buồn và thường xuyên tới an ủi, cổ vũ anh. Và với đôi lúc anh đã tạm thời quên đi các suy tư trong lòng để cười, để trò truyện vui vẻ cùng cô bé

Đám cưới của trưởng phòng, anh gọi điện ngỏ ý mời cô song hành anh… Vì lòng tự tôn, cô đã không đồng ý dù anh đã mời đa số lần,… Anh thoáng buồn lòng, các ngày tháng ngọt ngào đâu hết rồi, sao ngày nay lại nhạt đến vậy.

Riêng cô, cô thấy mình xấu xí đi đa dạng, chẳng còn là con bé thoả thích như ngày nào nữa, cô chẳng còn mày mặt nào tới gặp đồng nghiệp của anh cả, chỉ để người ta nhìn rồi lại cười vào mặt anh, với lại, cô đã đề cập chia tay rồi mà,… tuy nhiên sao mà chia tay lặng lẽ vậy, cô đợi xem anh với tới ko, có tậu hoa để làm hòa với cô ko, sở hữu nề hà cô như bao lần trước ko? Và câu giải đáp là ko, ngày nào cô cũng khóc, khóc cho yêu thương 1 thời đã phai tàn, khóc cho người mà cô yêu thương nhất chấp thuận lời chia tay một cách êm xuôi, chỉ đôi khi cô nhận được các tin nhắn dài từ anh, cô không giải đáp rồi anh thì cũng lặng im, sao anh không gọi điện cho cô ăn năn hả??? bao nhiêu câu hỏi tại sao cứ vang lên trong trí não cô, chắc cô hóa tâm thần mất…

lúc tàn tiệc cưới, cô bé cấp dưới dễ thương nọ lại gần anh ngỏ ý nhờ anh cho cô bé đi quá giang về.

- hình như anh lại sở hữu chuyện gì buồn hả?

- Àh… ko em…

- Nhìn anh là em hiểu rồi, mình kiếm chỗ nào ngồi trò chuyện đi anh?

- Ừ!

Anh chở cô bé tới bờ sông nơi mà trước đây anh và cô hay tới, anh nhớ đến các kỷ niệm ngày nào như vẫn còn mới đây…

- Anh và chị đó chia tay thật rồi phải ko?

- ………..Ừ… Phải… ……… -anh khẽ thở dài, - tuồng như là vậy rồi.

- Anh còn yêu chị ấy không????????

- ……………….- Anh ko giải đáp nhìn xa xăm và suy nghĩ một điều vu vơ gì ấy, còn yêu thì có làm cho được gì nữa đâu, cô ấy đã hết yêu mình rồi mà…

lặng im 1 hồi lâu cô bé cất tiếng:

- Thật sự mà nói…….. Em…em cực kỳ …………thích anh! –cô bé đỏ mặt trông càng xinh dưới ánh trăng…

nhưng anh, một con người bây chừ vô cảm, anh chẳng còn tin vào loại thứ gọi là yêu kia nữa… Bất giác anh gật đầu như cũng ưng ý tình cảm của cô bé. … “trống rỗng” là từ độc nhất vô nhị với thể thể hiện được tâm hồn anh khi này… Cũng từ ngày hôm đấy, cô bé xem như họ đã hứa hẹn hò! Cô bé quan tâm anh ra mặt lúc ở trên cty, thỉnh thoảng khiến anh cảm thấy ngượng ngạo!

Vì trước kia anh đã từng dẫn anan tới cty để giới thiệu mang ban bè đồng nghiệp nên một số người vẫn giữ giao thông có anan. Họ đem các chuyện thấy được nói cho anan nghe và cô đầy đủ bị shock tới ngất xỉu sỉu lúc nghe tin trời đánh ấy!

Cô chưa bao giờ nghĩ rằng anh lại thay lòng nhanh đến vậy, quen nhau đã lâu, cô biết bản chất của anh hơn ai hết, anh thuộc tuýp người thật thà, chung thủy. sao mang thể chỉ mới chia tay vài hôm mà đã như thế? Hay thực ra, do quen sở hữu người mới mà anh đã không để ý cô?! Hay là những người đồng nghiệp kia họ hiều nhầm???.... Lòng cô càng quặn thắt lại, tuy nhiên ví như thích biết sự thật, chỉ còn 1 bí quyết độc nhất là hỏi anh…

Sáng sớm cô tới gặp anh! Anh chở cô đi ăn sáng như chẳng sở hữu chuyện gì xảy ra giữa 2 người cả, anh vẫn chuyện trò, vẫn cười như trước kia… cô thấy ấm áp và hy vẳng rằng những lời phao đồn kia là sai sự thật!

- Trông em gầy đi đa dạng quá! không lo ăn uống vào hay sao vậy?!

- Dạ…-Vì e chẳng còn được anh chăm nom như trước kia nữa, cô tính nói vậy nhưng thôi. – bữa nay em đến gặp anh là vì có chuyện muốn nhắc mang anh…

- Ăn xong đi đã em, ăn uống ko được mất tụ hội sẽ bị đau dạ dày đấy…- Anh ngắt lời cô đang nói…

- Ưm! – cô gật đầu nhẹ và gáng ăn cho xong dĩa cơm tấm, đích thực là rất khó nuốt.

Ăn xong, anh chở cô tới một quán café mà sở hữu diện tích tây riêng sở hữu thể chuyện trò mà không sợ gây liên quan đến người khác…

- Em thích đề cập mang anh điều gì?

- Anh thực ra có điều gì đang giấu em buộc phải không? vì sao anh lại im lặng trong suốt thời kì qua? –cô hỏi xong mới chợt nhớ tới chính bản thân mình mới là người im lặng… cô cúi đầu xuống phải chăng để che đi nét ngượng ngịu trên khuôn mặt..

- Anh ko giấu em điều gì cả,… Nhưng… vì sao em lại làm cho như vậy???

- có nên tình cảm anh dành cho em ko còn như trước nữa??? em cảm thấy thế phải muốn dừng lại… sở hữu bắt buộc anh đã sở hữu người mới rồi??? – mắt cô khởi đầu rưng rưng, cô cố nén lại để nó không bật ra tuy nhiên đã nghe sống mũi cay the lại!

- Em tĩnh tâm nghe anh nói! không đc khóc đâu đấy! mà anh cũng không biết buộc phải nói thế nào nữa…
Truyện đăng nhanh nhất tại TruyenCv[.]com
- Anh cứ nói đi, em nghe, em đã chuẩn bị ý thức rồi… - cô cảm thấy linh giác chẳng lành…
 

Bình luận facebook

Top Bottom