2L

Staff member
Bài viết
581
Reaction score
302
Points
63
Chương 25
Tử Phàm không chắc có thể dùng cách đó được không. Hắn chỉ suy luận rằng nếu như trong viên ngọc này là linh khí của một người, coi như đó là cái lồng, nếu người trong đó có mệnh hệ gì, chỉ cần phá vỡ cái lồng là có thể cứu được. Hiện tại bốn người đã ở chân núi bạch mộc nương tử, có thể cứu người hay không cứ lên gặp đắc gia sẽ rõ.

- Tà khí có thể xâm nhập, nhưng để nó phát tác thìcần một khoảng thời gian, từ đây tới tiên tộc còn phải đi một quãng đường nữa, nên tranh thủ thời gian – Tử Phàm nói.

- Ta hiểu rồi, nhanh, chúng ta xuất phát thôi – Đình Thiên toan đứng dậy, Bá Dũng ở bên cạnh liền cản lại, nói:

- Công tử mới dậy chưa lâu, xin hãy nghỉ lại đây với Quốc Trí, thuộc hạ sẽ đi với Tử Phàm đem ngọc lên tiên tộc trước, vài ngày nữa công tử hồi phục rồi hãy đi cũng chưa muộn.

- Trần hộ vệ nói phải đấy, công tử nên giữ gìn sức khỏe, chỉ trong một ngày một đêm phải tới nơi, bằng không sẽ không kịp – Tử Phàm cũng nói thêm vào.

- Không phải lo cho ta, nếu như để các ngươi tới đó, vậy ta còn đến đây làm gì nữa, việc của ta tự ta giải quyết. Một ngày một đêm là đủ rồi, mau đi thôi – dứt lời Đình Thiên lập tức đứng dậy, bước đầu còn chật vật, ngay sau đó công tử liền lấy lại tinh thần, nhanh chóng tiến lên phía trước.

Trước khi theo chân mọi người đi vào trong rừng cây, Tử Phàm có quay lại nhìn vào hồ Bạch Tâm. Mặt nước phẳng lặng, màu nước hòa với màu trời, trong vắt như mắt mèo, cao sâu thăm thẳm, có chút khói lãng đãng trên mặt hồ. Ánh mắt Tử Phàm tràn đầy tiếc nuối, giống như hắn đánh rơi xuống đó một bảo vật, vĩnh viễn không thể tìm lại. Hắn đã từng hy vọng, nhưng hiện tại niềm hy vọng đó đã tiêu tan, thực sự không có ai giúp được hắn, trước sau hắn vẫn chỉ là kẻ không thuộc về nhân thế.

Bốn người đi xuyên rừng hơn một canh giờ, từ đây bắt đầu ngược lên sườn núi thoai thoải, tứ phía là trùng điệp những cây cổ thụ, cành lá cao tít tắp, đường lối nhờ đó mà quang đãng hơn. Lại đi thêm hai canh giờ nữa, trong rừng có sương giăng, mưa mù đủ ướt áo, không khí cũng có phần lạnh lẽo.

Tử Phàm vượt lên trước, hắn không biết đường, nhưng so với những người kia thì khả năng đi rừng của hắn vẫn hơn một bậc. Tử Phàm dựa vào việc nhiều người đã từng đến đây mà tìm được dấu hiệu để đi theo, có khi là vạch trên thân cây, có khi là cột mốc, người khác còn do dự khi thấy những dấu hiệu trên bất đồng, Tử Phàm thì không. Hắn cho rằng đường nào rồi cũng sẽ dẫn đến nơi, tình thế cấp bách, không nên chần chừ lãng phí thời gian.

Càng lên cao cây cối càng thưa thớt, chim chóc cùng thú vật trốn đâu biệt tích, vì thế mà đường đi rất thuận lợi. Mảnh trời mỗi lúc một rộng hơn, mây ghé xuống sát tán lá, có thể thấy được nền đất dưới chân bắt đầu lộ ra mặt đá gồ ghề. Đình Thiên đi liên tục bảy canh giờ, xương cốt công tử bắt đầu tê bại, mấy người có ý giảm tốc để công tử có thời gian hồi sức, nhưng thấy đường còn xa, càng đi càng gập ghềnh, nếu không nhanh có thể hết đêm nay cũng chưa tới được đỉnh núi.

Trời chiều sáng nhẹ, núi đá dần hiện ra trước mắt, từng cồn mây bao quanh vách núi như một cái đuôi cáo trắng xám, khi tụ lại khi tản ra, biến thành muôn hình vạn trạng. Bốn người nghỉ chân ngoài bìa rừng, ngắm cảnh mây trời lồng lộng trước mắt, ngẫm trong thiên hạ hiếm có nơi nào đẹp tới như vậy. Nửa canh giờ sau, Tử Phàm từ đâu chạy lại, hắn mừng rỡ nói:

- Bần đạo tìm được cầu thang đá, người ta đồn rằng vách đá của Bạch Mộc Lương Tử treo leo không có đường lên, chỉ tiên nhân mới bay tới được, thực ra không phải. Họ đẽo đá để làm cầu thang, tuy thô sơ nhưng rất vững trãi, theo đường đó mà lên thì an toàn rồi.

Bốn người lấy làm mừng lắm, nghỉ ngơi xong đâu đấy lập tức xuất phát, Tử Phàm dẫn họ đi vòng ra phía sau núi, chỉ cái cầu thang đá mà vừa rồi hắn phát hiện ra. Ba người vừa nhìn liền tái mặt, gọi nó là cầu thang thì hơi khoa trương, kia là một dải bờ đá hẹp bằng hai bàn chân nhô ra được mài rũa tạm bợ, bước cao bước thấp, không có quy luật. Quả nhiên đường lên trời không phải đơn giản, so với bám vách núi thì đây cũng tiện nghi hơn rồi.

Sắc trời thẫm dần, bốn người lần lượt leo lên bậc đá, lưng dán vào vách, từng bước từng bước dò dẫm đi lên. Người đồng bằng chưa từng đi núi, sẽ không biết việc đó vất vả thế nào. Bậc có chỗ thắt ngẵng như cổ gà, có chỗ lại trơn trượt, nhiều nhất là những khoảng trống giữa các bậc, có khoảng dài cả sải tay, muốn qua phải dùng tay bám vách, một chân đứng sát bờ bên này, một chân nhón qua bên kia, chênh vênh chới với lưng chừng trời.

Đi hết quãng trống, liền tiến vào vùng mây che mờ mịt, nhìn xuống chân như không chạm đá, mỗi bước một thấp thỏm. Đoạn này có nhiều đá sạt, Đình Thiên bước hụt một lần, Tử Phàm đi cạnh kéo không được liền trượt theo, may mắn là Bá Dũng và Quốc Trí kịp thời giữ lại, mặt người nào cũng tái nhợt, tim nhảy loạn cả lồng ngực. Sau đó bốn người phải buộc dây vào nhau để di chuyển, thuận tiện hỗ trợ khi gặp biến cố.

Không khí trên cao ít ỏi, riêng việc hít thở cũng tốn sức, hơn nữa nhiệt độ giảm sâu cùng lượng ẩm lớn khiến phổi có dấu hiệu tổn thương. Bốn người đi được vài bậc lại phải ngừng để thở, thở mạnh còn thành ra ho, ho một trận liền hộc máu, lục phủ ngũ tạng cũng đau quặn. Đều là trai tráng, sức lực đương khỏe, thấy khó không sờn, đau tới mặt cắt không ra máu cũng chẳng ai kêu nửa lời.

Đi tới khi trời tối mịt, nhìn lên thì không thấy đỉnh, nhìn xuống thì không thấy đất, chỉ thấy xa xa là vạt rừng đen kịp, hồ Bạch Tâm lóng lánh ánh trăng bấy giờ to bằng một bàn tay. Tử Phàm thấy một mỏm đá tương đối bằng phẳng, hắn nói với Đình Thiên nên nghỉ hồi sức, còn phải leo tới sáng mới đến nơi.

Đang lúc ngồi nghỉ, Đình Thiên liền quay ra hỏi Tử Phàm:

- Ngươi nói có mục đích tới đây, vậy mục đích đó là gì?

Tử Phàm chớp mắt, hắn ngước nhìn ánh trăng, nghĩ một lát mới nói:

- Công tử đã bao giờ nghe về tu ma nhân chưa?

Mấy người bên Đình Thiên cùng lắc đầu.

- Theo lí mà nói thì tu ma nhân là kẻ ác, giết người, phóng hỏa, đốt nhà, không việc gì là không làm. Ta cũng là một trong số đó.

Cha mẹ Tử Phàm đều là tu ma nhân, hắn từ khi sinh ra đã mặc định trở thành một truyền nhân của tà phái, nhưng cha mẹ hắn lại bị người khác hãm hại. Họ đem Tử Phàm mới được hơn hai tuổi bỏ trong miếu, rồi dẫn dụ kẻ địch rời đi. Từ đó hắn mồ côi. Tử Phàm không làm ra vẻ thống khổ, ngừng một chút, hắn mới tiếp:

- Sư phụ ta là kẻ thù của tu ma nhân, ta bất mãn với tông đồ nên không theo bọn họ hành sự.

Kỷ lão tiên sinh là người đầu tiên nuôi dạy Tử Phàm, thời gian đó hắn hoàn toàn là một con người. Chỉ tới khi trưởng thành, ý trí truyền đời của tu ma nhân thúc giục hắn phải đi tìm nguồn cội, tới nơi có đồng loại. Tử Phàm vì thế đã bí mật xuống núi, lãnh trách nhiệm hủy diệt chính phái, truy sát quỷ khách. Khốn thay sư phụ cũng nằm trong số đó. Vì thế hắn đã bỏ trốn, lang bạt khắp nơi, dùng nghề bói toán để che dấu thân phận. Nói tới đây Tử Phàm chỉ về phía hồ Bạch Tâm, từ trên cao nhìn xuống chỉ thấy là một mảnh tối đen.

- Tình cờ ta nghe nói, Tố Tâm tiên tử trong hồ Bạch Tâm có thể gột rửa linh hồn con người. Vì thế mà ta tìm tới để tẩy trần tâm ma, xóa sạch phần tà đạo, ta thực sự đã hy vọng mình được giải thoát khỏi số mệnh này, làm một người bình thường, cả đời sống trong Bách Tùng miếu. Tiếc là tâm ma đã quá lớn, nó giống như một phần máu thịt trong ta, không cách nào tách rời được.

Đình Thiên im lặng, công tử nghĩ gì đó rất lung, sau mới nói:

- Khi việc của ta hoàn thành, ta sẽ cùng ngươi về Bách Tùng miếu, để giải quyết chuyện của ngươi.

- Công tử muốn làm gì?

- Tới lúc đó ta sẽ nói.

Dứt lời Đình Thiên liền đứng dậy, gió núi thốc vù vù vào vạt áo, công tử lại tiếp tục trèo lên. Qua quãng mây dày, bậc đá liền trở lên rộng rãi, sắp xếp thành hình xoắn ốc quanh vách núi, bốn người thong thả đi liền năm canh giờ, tới khi thấp thoáng trông thấy một cái lán dựng trên mỏm đá, thì trời cũng tang tảng sáng.

Trong lán có người, một già một trẻ, họ đón tiếp bốn vị khách lạ rất niềm nở. Vì bất đồng ngôn ngữ nên Đình Thiên phải đưa mảnh ngọc ra họ mới hiểu, người này là tới tìm đắc gia. Nghỉ chân nửa canh giờ, bốn người theo đứa trẻ trong lán đi tiếp. Quãng đường đó họ luồn vào trong hang núi, có bậc thang lên trên, thành vách nhẵn nhụi, đây mới là đường của tiên tộc dùng để di chuyển.

Rất nhanh liền thấy đường ra, vừa bước chân tới bên ngoài, ai nấy đều sửng sốt. Những ngôi nhà bằng tre nứa được dựng khéo léo trên các gờ đá, bên dưới có cột chống, nhà này nối với nhà kia bằng cầu thang gỗ, mây còn phải ở thấp hơn bọn họ, ngửa mặt nhìn lên trời chỉ cách một sải tay. Nhà dựng rất đơn sơ, chèo chống không cầu kỳ, cốt là nhẹ và chắc chắn, bước lên cảm giác vững trãi như đi trên đất bằng.

Đứa trẻ dẫn bốn người qua rất nhiều nhà, lại lên vài dãy cầu thang, đi ngược ra sau núi, tới một căn đứng riêng biệt, cửa nhà đó khép hờ, bên trong có ánh sáng hắt ra. Đứa trẻ gọi ba tiếng, sau cửa liền xuất hiện một người con gái, thân hình mảnh dẻ, tóc búi trễ, mắt lá dăm mày lá liễu, mũi miệng vừa như khuôn, tổng thể rất xinh đẹp. Nữ nhân trao đổi với đứa trẻ kia xong liền qua nói với Đình Thiên:

- Ngươi tới vì ngọc luyện hồn phải không?

Hóa ra người con gái ấy nói được tiếng xuôi, công tử cung kính đáp lời. Nữ nhân nhìn qua từng người, thấy bọn họ ai nấy đều mặt mũi phờ phạc, thương tích đầy mình, môi miệng nứt nẻ, ngay cả người đứng trước mặt nàng cũng không kém tang thương. Người con gái tự xưng là Thị Dung, đắc gia theo nữ quyền, vì thế mà Thị Dung liền dẫn bốn người tới nhà khách gặp tộc trưởng, cũng là tằng tổ của nàng.

Sau một tuần trà, bốn người đều yên vị, thần thái mười phần đã khôi phục bảy, có thể tỉnh táo nói chuyện với tộc trưởng đắc gia. Đó là một bà lão tóc bạc phơ, da dẻ đã nhăn nheo, miệng đã móm, nhưng đôi mắt vẫn rất tinh anh. Thị Dung dẫn tằng tổ ra tiếp khách tiện thể đứng phía sau hầu bà, tằng tổ nói:

- Ngươi đường xa tới đây, muốn gặp lão có việc gì?

- Xin tiên nhân giúp cho tại hạ việc này, ngoài người ra không ai có thể làm được – Đình Thiên đứng dậy, công tử bước sang cạnh ghế của tằng tổ, đầu gối lập tức khụy xuống. Tiếp theo Quốc Trí cùng Bá Dũng cũng lần lượt quỳ phía sau, chủ tớ đồng lòng khẩn thiết.

- Nói lão nghe.

Đình Thiên dâng mảnh ngọc bội lên quá đầu, nói:

- Đây là kỷ vật của mẫu thân tại hạ, tiên nhân có nhận ra nó không?

Tằng tổ cầm lên, vừa chạm tay vào liền gật đầu, bà lão này tuy tuổi cao sức yếu, nhưng hoàn toàn minh mẫn, trong đời đã từng chế bao nhiêu mảnh ngọc bà đều nhớ hết. Con bàn long này liên thành quý phi nhờ tằng tổ chế ra, là ám chỉ thân phận của Đình Thiên, tất nhiên bà lão sẽ khắc cốt ghi tâm.

- Ngọc đã nhuộm đen, linh khí cạn kiệt, tà khí bao trùm, giống như độc đã ngấm vào xương tủy, không thể giải được – tằng tổ trả lại mảnh ngọc cho Đình Thiên.

- Tại hạ mông muội, cúi xin tiên nhân hãy phá ngọc để giải thoát cho mẫu thân tại hạ.

- Tà khí lớn như vậy, mảnh ngọc này nếu vỡ ra sẽ vấy bẩn cả Bạch Mộc Lương Tử, lão không thể giúp ngươi, mau về đi – tằng tổ phất tay.

- Xin tiên nhân nghĩ cách cứu giúp, tại hạ dẫu làm trâu ngựa cũng không từ nan – nói rồi Đình Thiên lập tức khấu đầu ba cái.

- Lão không phải không muốn giúp, là vật này không thể cứu vãn nổi, nơi đây vốn cấm đem theo tà khí, ngươi dám tới là đã quá to gan rồi, mau quay về đi – tằng tổ đứng dậy, bà lão để Thị Dung đỡ, quay người toan đi vào buồng trong.

- Tiên nhân thấy chết không cứu, tại hạ sẽ quỳ mãi ở đây, dẫu có đánh đuổi cũng không quay về - Đình Thiên dập đầu thật mạnh xuống sàn gỗ, công tử không ngẩng đầu lên, thuộc hạ phía sau răm rắp làm theo.

Tằng tổ mặc kệ bọn họ, một đường đi thẳng vào buồng trong, cửa đóng then cài kín mít. Tử Phàm thấy cảnh thương tâm, muốn khuyên công tử một câu, nhưng biết không lay chuyển được ý định ngài ấy, cuối cùng đành ngồi bên cạnh uống trà, nhìn ra ngoài cửa mây bay khói tỏa, trầm ngâm đợi công tử buông xuôi. Đình Thiên khấu đầu nguyên một canh giờ, trong buồng lại có tiếng mở cửa, Thị Dung đi ra, thấy bốn người không đi, mới lấy lời khuyên can:

- Tằng tổ đã nói không được thì các người cũng đừng hy vọng, đường từ đây xuống núi còn xa, mau về sớm đi, nếu thiếu lương thực ta sẽ cho, đừng làm khó chúng ta nữa.

Đình Thiên không ngẩng đầu. Thị Dung đành bỏ qua công tử, đi sang buồng ngách xuống nhà dưới. Lại đợi tiếp một canh giờ nữa, Tử Phàm hết trà uống, đang nhấp nhổm tìm Thị Dung xin nước, lại thấy nàng từ dưới buồng ngách đi lên, tay bưng bốn bát bốc khói nghi ngút. Thị Dung để bát xuống bàn, nói:

- Các ngươi chưa ăn gì thì húp tạm ít cháo chay này, sau đó hãy trở về.

Nói rồi nàng quay người rời đi. Tử Phàm bấy giờ đã hết cách, hắn đột nhiên lên tiếng:

- Tiên cô, xin dừng bước. Tại hạ có vật này, mong tiên cô chuyển giúp tới trưởng tộc.

Thị Dung nhìn hắn, thấy hắn đưa tới một chuỗi tràng hạt bằng đá cẩm thạch, trên mỗi hạt đều khắc ký tự. Nàng gật đầu, sau đó đi vào buồng. Lát sau cửa liền mở, Thị Dung chuyển lời của tằng tổ tới Tử Phàm, nói hắn mau vào trong để bà hỏi chuyện. Tử Phàm đứng dậy, trước khi đi hắn còn vỗ vai Đình Thiên, nói với công tử rằng:

- Ta sẽ dốc sức giúp công tử lần này, vậy nên đừng quỳ nữa, mau ăn bát cháo kia đi, vẫn còn nóng đấy.

Đình Thiên ngẩng đầu, thấy hắn đi theo Thị Dung vào buồng, cửa vừa đóng lại, công tử cũng lảo đảo gục xuống. Hai thuộc hạ vội lên đỡ, nhưng tuyệt nhiên công tử không chịu đứng dậy. Bát cháo bưng tới trước mặt vừa hút được hai miếng, cửa lại mở, Đình Thiên đặt bát cháo xuống một bên, nhìn những người bước ra.

- Ngươi đảm bảo sẽ cự lại được tà khí kia chứ? – tằng tổ hỏi.

- Bần đạo dám lấy tính mạng ra đảm bảo, một chút cũng không để lọt, xin tộc trưởng yên tâm – Tử Phàm cung kính hành lễ.

- Ngươi đứng lên đi, theo ta ra đan phòng – tằng tổ chỉ Đình Thiên nói.

Công tử thấy bà lão đồng ý với mình, mắt liền chuyển hướng sang Tử Phàm, muốn hỏi hắn đã làm gì. Tử Phàm nói nhỏ rằng, chuyện này vốn rất đơn giản, đắc gia tu luyện đạo pháp từ khi còn ở miền xuôi, sau đó mới lên núi này ở ẩn, hắn có trong tay tràng hạt của trưởng phái trúc lâm thiền tự, cũng chính là nói mình theo chính đạo. Tằng tổ nhận ra báu vật liền cho gọi Tử Phàm, hắn tùy tiện bịa chuyện, nhận tràng hạt là của mình, chính tay trưởng phái trúc lâm thiền tự kế nghiệm truyền lại cho hắn. Vì thế mà khi hắn đảm bảo sẽ thu phục tà khí, bà lão không nghi ngại mà gật đầu đồng ý với công tử.

Đình Thiên chật vật đứng dậy, chân công tử mất cảm giác, từ đầu gối tới bàn chân lạnh toát, phải dựa vào thuộc hạ mới có thể đứng vững. Tằng tổ đã đi trước, công tử sợ bà lại đổi ý, liền quên hết đau đớn, bước thấp bước cao đi theo, tới một căn phòng cửa mở sẵn thì bước vào.

Mảnh ngọc bội được trao cho tằng tổ, bà lão đặt nó lên một cái chậu đá lớn, trong ngập nước, dưới chậu có bốn chân quỳ khắc đầu thú, lần lượt là tứ tượng: chu tước, thanh long, bạch hổ, huyền vũ, miệng thú ngậm một thanh tre. Tằng tổ bày binh bố trận xung quanh, Đình Thiên nhìn hoàn toàn không hiểu, Thị Dung nói rằng, bà lão đang chuẩn bị tẩy trần cho mảnh ngọc.

Tử Phàm lật một ống tay áo lên, hắn dùng bút lông vẽ đồ hình vào lòng bàn tay, chăm chú tô từng nét chữ, màu mực ăn sâu vào da hắn, giống như Tử Phàm đang xăm chuỗi ký tự kia lên tay mình. Tay còn lại hắn rút ra một lá bùa, chân bước đến trước chậu đá, Tử Phàm cúi người hành lễ với tằng tổ đắc gia. Bà lão gật đầu, lấy từ trên giá xuống một cái búa ngọc nhỏ cỡ nửa nắm tay, có cán bằng vàng, gõ đánh coong một tiếng vào thành chậu đá.

Nước trong chậu sủi lên lăn tăn, đồng thời đầu thanh long khắc trên chân quỳ phát ra tiếng u u. Bà lão lại gõ liền ba tiếng nữa, lần lượt các đầu thú còn lại đều tru lên, nước trong chậu như bị khuấy đảo, bọt nước bắt tung, rất nhanh liền xuất hiện một chiếc vòi rồng trên mặt nước. Đây giống như một truyền thuyết của người tàu, kể về bốn thần thú trấn giữ tứ phương đông, tây nam, bắc.

Thuở bấy giờ trời đất đang yên bình, bỗng một ngày xuất hiện khe nứt rất sâu, tà khí lan tràn, muôn loài kinh hãi, tiếng kêu động tới thiên môn. Ông trời biết được liền sai thần tiên xuống vá đất, nhưng không ai làm được, mà khe nứt vẫn ngày một rộng ra. Trong lúc cấp bách, ông trời liền bố cáo với toàn thể sinh linh dưới hạ giới, ai có cách vá đất thì nghe hiệu lệnh trống của thiên đình, lập tức đáp ứng.

Trên trời đánh lên một tiếng trống, từ phương bắc huyền vũ đáp lời, mây đen kéo đến vần vũ. Tiếng trống thứ hai vừa dứt, từ phương nam chu tước đáp lời, kéo gió tới ầm ầm. Lại tới tiếng trống thứ ba, từ phương đông thanh long đáp lời, mưa lập tức trút như vũ bão. Sau cùng là tiếng trống thứ tư, từ phương tây bạch hổ đáp lời, sấm vang chớp giật ùng ùng nổi dậy. Bốn thần thú hợp sức tạo lên cơn đại hồng thủy, ba ngày ba đêm lấp đầy nước trong khe nứt, tạo lên sông trường giang bây giờ.

Dẹp yên đại nạn, bốn thần thú được ông trời cho trấn yểm mỗi con một phương, trong dân gian liền truyền tụng nhau tục thờ tứ tượng, là để trị thủy trừ tà. Tằng tổ đắc gia gõ xong bốn tiếng, liền xuất hiện vòi rồng trong chậu đá, Tử Phàm đưa bàn tay đã vẽ chú vào giữa vòng xoáy, lá bùa chặn trên cổ tay.

Tách!

Có tiếng ngọc vỡ trong chậu, tà khí theo đó thoát ra, một chút liền bốc lên đen kịt. Tử Phàm giữ cho đám khói đen đó không lan rộng, hắn dùng trấn thuật để hút lấy tà khí, quả nhiên lượng khói đen tích tụ trong mảnh ngọc lớn kinh người, tay hắn liền chuyển từ trắng sang xám, rồi từ xám sang đen. Những người đứng nhìn ai nấy đều kinh thần trân trối, chỉ thấy Tử Phàm mồ hôi chảy như tắm, tay nọ giữ chặt tay kia, hết sức áp chế tà khí, bàn tay run lên bần bật.

Khói đen dần bị hút hết vào tay Tử Phàm, tiếng tru vừa dứt, hắn liền rụt tay về, đem lá bùa quấn vào cổ tay, phong bế tà khí lại. Tử Phàm đứng không vững, hắn lấy vạt áo che cánh tay đã phế kia đi, tựa lưng vào vách nứa thở hổn hển. Đình Thiên lập tức đến hỏi thương thế hắn, qua một lúc mới thấy hắn xua tay, lại chỉ vào trong chậu đá, ý bảo công tử nhanh qua đó xem.

Đình Thiên nhìn vào trong chậu, mảnh ngọc bội đã vỡ đôi, màu lục bảo liền được khôi phục. Ảnh phản chiếu của công tử in lên mặt nước, Đình Thiên bỗng nhiên nhận ra, kia không phải mặt mình, khuôn mặt mà công tử nhìn thấy là của mẫu thân. Ánh mắt người hiền từ, chỉ là một bóng nước mà vẫn toát ra vẻ bao dung vô hạn. Đình Thiên vươn tay chạm đến, ảnh phản chiếu lập tức tan ra, nhìn lại thì đã không thấy mẫu thân đâu, dưới nước là khuôn mặt sầu thảm của công tử.

- Người đã được giải thoát, hà cớ gì ngươi phải đau lòng? – tằng tổ đắc gia lên tiếng.

- Tại hạ còn một thỉnh cầu, xin tiên nhân chấp thuận – Đình Thiên cung kính nói.

- Ngươi có phải cũng muốn chế ngọc luyện hồn?

- Đúng vậy.

- Những người này thường có kết cục bất hạnh, không ai giữ được lương tâm trong sạch mãi, dù là người ngươi muốn bảo vệ, một khi đã trao cho người đó linh hồn ngươi, sẽ chẳng biết khi nào người đó biến ngươi thành ma quỷ.

- Chỉ cần người đó được bình an, tại hạ sẽ không oán trách.

- Kể cả là không có luân hồi, nhân thế ruồng bỏ, hồn siêu phách tán?

- Tại hạ đều chấp nhận.
 

2L

Staff member
Bài viết
581
Reaction score
302
Points
63
Chương 26
Núi tùng nằm ở mạn tây kinh thành, thẳng đường lớn đi ngựa nửa tháng là tới. Như Đình Thiên đã nói, sau khi giải quyết xong việc của mình, công tử sẽ đi cùng Tử Phàm về Bách Tùng miếu. Hiện bốn người còn cách núi tùng ba ngày đi ngựa, đường đèo đổ dốc quanh co, ngựa phi nước đại vun vút như bay.

Lại nhắc việc của Đình Thiên, tròn một tháng trước công tử gặp được tiên nhân trên Bạch Mộc Lương Tử sơn, giải thoát được cho mẫu thân, đồng thời ở lại bảy ngày để theo trưởng tộc đắc gia chế ngọc luyện hồn. Quá trình không cần nói nhiều, theo lời tằng tổ, Đình Thiên ngày đêm vào núi nhặt đá, bà lão nói, có thể luyện thành hay không còn tùy vào ý trời, công tử đi tìm một mảnh ngọc thạch về đây, bà sẽ luyện cho.

Tìm ngọc thạch trong núi đá khác gì mò kim đáy bể, Đình Thiên một ngày đào được cả nghìn viên, có lớn có nhỏ, nhưng không viên nào ưng ý. Tới ngày thứ tư, sáng hôm ấy công tử vác giỏ vào núi, lúc đi trên cầu gỗ thì nghe tiếng rào rào từ trên đổ xuống, ngửa mặt nhìn liền thấy đá trên đỉnh núi sạt xuống. Công tử đang định thoái lui, lại thấy ở giữa cầu là đứa trẻ ở hôm trước dẫn đường đến nhà đắc gia. Đình Thiên vội vã lao tới đón lấy đứa trẻ, tai nghe tiếng đá lở ầm ầm trên đầu, công tử né được mấy khối, rất nhanh liền tới được đầu bên cầu bên kia.

Đứa trẻ cảm cái ơn cứu mạng của công tử, liền lấy trong túi ra một mảnh đá màu hổ phách, hình quả trứng, nhỏ bằng hai ngón tay, bên trong có vân trắng. Đình Thiên nhớ đến lời của tằng tổ, nghĩ duyên cuối cùng cũng đến, công tử nhận ngọc thạch và tới gặp tộc trưởng đắc gia. Bà lão cầm viên đá lên xem, lại có lời khen tới công tử, đây là hổ phách ba trăm năm, chỉ có thể đào ra sâu trong lõi núi đá.

Tằng tổ dùng hai ngày tiếp theo để chế ngọc, tới hôm cuối cùng liền gọi Đình Thiên vào, dùng phép nhập hồn cho công tử, sau đó bốn người từ biệt bà lão cùng Thị Dung để xuống núi. Theo cầu thang trong núi thẳng một mạch xuống tới mặt đất, ra đến ngoài thì quang cảnh đã khác, không thấy hồ Bạch Tâm đâu nữa. Lại đi hai ngày trong rừng, trong lúc Quốc Trí săn thú rừng làm lương thực, có gặp được một người đang đặt bẫy thỏ, người đó nhiệt tình dẫn đường cho bọn họ, rất nhanh công tử đã đi đến một thôn trại. Bên trong dân cư đông đúc, nhà sàn cao hơn cây, gà lợn thả chạy đầy đất, trẻ con đứa nào cũng trắng trẻo mũm mĩm.

Đình Thiên mua lại của thôn dân bốn con ngựa, họ không dùng tiền để trao đổi, thay vào đó Quốc Trí và Bá Dũng phải đi săn lấy bốn con lợn rừng lớn cho họ. Hai hộ vệ đi một ngày, tới tối liền tay không trở về, thôn dân hỏi thì một người nói mau vào rừng khiêng lợn về, bọn họ săn được tổng là năm con, đều nặng ngang một con ngựa nhỡ. Vì thế mà quãng đường tiếp theo bốn người có ngựa để đi, từ cuối mạn bắc xuyên sang mạn tây là mười ngày đi ngựa, hiện đã đi được bảy ngày.

Cánh tay của Tử Phàm chưa phục hồi được, từ khi xuống núi hắn vẫn luôn phải phủ vạt áo che đi. Đã lâu hắn không về Bách Tùng miếu, nhìn mây trời non nước mà cảm giác bồi hồi. Ba ngày trôi rất nhanh, núi tùng xanh thẫm hiện ra trước mắt, đất đồi ở đây chỉ hợp trồng loài cây lá kim vững trãi ấy, ngoài ra tới cây bụi cũng không mọc được. Tử Phàm buộc ngựa ở chân núi, bốn người đi bộ một đoạn liền thấy một cầu thang đá dẫn lên trên, lối đi này do sư phụ làm, lúc làm tới đây thì Tử Phàm xuống núi, sư phụ từ đó không nghĩ tới việc làm bậc đá nữa.

Bách Tùng miếu không có gì đặc sắc, sân trước đầy lá cây trút xuống, cửa miếu khép hờ, bên trong mạng nhện giăng kín, rõ ràng là từ lâu không có ai ngó ngàng tới miếu này. Bốn người dọn dẹp trong ngoài một lượt, sau đó mới thắp đèn, nhóm bếp lên thổi cơm ăn. Ăn xong liền ngồi quanh đống lửa uống trà nói chuyện.

- Công tử có định trả thù cho mẫu thân không? – Tử Phàm hỏi.

Đình Thiên nhấp một ngụm trà, công tử lắc đầu, nói:

- Kẻ đó hại ta, ta lại hại kẻ đó, cứ như vậy tới bao giờ mới hết nghiệp. Ta không thể để thù hận che mắt, quốc gia đang đối mặt với thù trong giặc ngoài, việc riêng không đáng để bàn đến.

- Vậy công tử sẽ về kinh nhậm chức sao?

- Không. Ta nghe nạn dân dọc đường nói biên giới phía bắc đang bị giặc minh tràn sang cướp bóc, ta sẽ tâu lên phụ thân, cho dẫn quân đi dẹp giặc. Là thân nam nhi, nếu phải quanh quẩn đấu đá trong cung, ta thà chết trận ngoài xa trường.

Tử Phàm trầm ngâm, hắn nghĩ tới chiến trận, người trẻ tuổi này quả nhiên khảng khái, nếu nối ngôi sau này ắt hẳn sẽ thành minh quân.

- Ngươi có định ở lại đây không? – Đình Thiên bấy giờ lại hỏi.

- Nếu được xin công tử cho bần đạo theo ngài ra chiến trận, được sống mái với quân giặc.

- Ngươi không quen chuyện binh đao, ra trận chỉ uổng mạng. Nếu muốn theo ta, chi bằng đợi khi ta thắng trận trở về, sẽ tới đây tìm ngươi.

Tử Phàm nhìn công tử, lại nghĩ số phận hắn rốt cuộc vẫn là cô độc. Đình Thiên lấy trong túi ra một vật, đưa đến trước mặt hắn, nói:

- Ngươi giữ cho ta vật này, chiến trường binh đao loạn lạc, ta không biết nhờ ai, đành phiền tới ngươi.

Đó là mảnh ngọc hổ phách, Tử Phàm lập tức từ chối, công tử liền bảo hắn:

- Ta sẽ sớm quay lại lấy đồ, ngươi nếu coi ta là bằng hữu, thì đừng từ chối.

****

“tiếng mưa rả rích.”

“tiếng cửa mở.”

Két…t…

- May mà gặp được ngôi miếu này, nếu không, chắc đêm nay chúng ta phải ngủ lại ngoài trời rồi – người đàn ông vừa đẩy cửa vào, liếc mắt nhìn không gian tăm tối bên trong, lời nói thốt ra thực lòng là muốn an ủi người đứng phía sau – đã đi tới chục dặm mà không tìm được một nóc nhà, nhìn sắc trời có khi còn mưa tới mai, ha, nghỉ lại đây cũng không quá tệ.

- Vậy có được không? Giữa chốn thâm sơn cùng cốc như này lại xuất hiện một ngôi miếu, xung quanh đều không có dân cư sinh sống, lấy ai ra mà thờ cúng. Hơn nữa, từ ngoài vào trong hoang tàn lạnh lẽo, nhìn thế nào cũng thấy, từ lâu miếu này không còn được dùng để thờ cúng rồi – người phía sau lên tiếng đáp lại, giọng nói lanh lảnh, nghe ra là một cô gái tuổi còn trẻ.

Mặc cho người đàn ông bước đã qua ngưỡng cửa đi vào bên trong, nàng vẫn đứng dưới hiên, ánh mắt lưỡng lự.

- Là nàng không biết đó thôi, đây gọi là miếu thờ thần núi, tuy vắng nhưng rất linh thiêng. Nơi chúng ta sắp qua là núi tùng, vì đất chỉ trồng được cây tùng nên người dân phải chuyển ra xa để sinh sống, vậy mới có đất canh tác.

Người đàn ông đánh bùi nhùi lên, quầng sáng khum khum không đủ chiếu ra phân nửa khung cảnh trước mặt. Vừa nói người đó vừa cao tay giơ chút ánh sáng lên quá đầu, ngừng một lát mới tiếp:

- Đây, nàng xem, trên hoành phi có đề “Bách Tùng miếu”, hương án vẫn còn sạch sẽ, không đến nỗi bỏ hoang quá lâu, vả nữa vẫn còn người vào rừng kiếm củi hay săn bắn, ông thần này xem ra cũng có việc để làm mà.

Lời người đàn ông có vẻ đã thuyết phục được cô gái, lại thêm ngoài trời mưa càng nặng hạt, hơi lạnh như đang chạm tới da thịt, khiến cho nàng phải bạo chân tiến vào. Có chút bất an ẩn hiện sau ánh mắt nàng, trong miếu tối và tĩnh lặng vô cùng, tiếng mưa rơi bên ngoài, qua tầng cửa đều bị chặn lại, ngay cả tiếng thở của hai người, nàng cũng không cảm thấy.

- Đường cũ bị đất lở rồi, nếu không chúng ta đã không phải đi đường vòng thế này, nàng đừng lo, đêm nay có ta thức trông cho nàng, không có dã thú nào dám quấy phá đâu – người đàn ông nhặt quanh nền miếu được một ôm cành khô cùng rơm rạ, nghe giọng có phần cao hứng hơn trước.

- Thiếp không sợ dã thú, chỉ là… - Cô gái nhìn một lượt quanh gian thờ, trong này không thể nói là rộng rãi, hương án đặt giữa, hai bên là hai cây cột chống đã sứt mẻ mục nát, nhìn tiếp thì chỉ thấy một mảnh tối đen, không biệt nông sâu cao thấp thế nào – mà chàng thử nói xem, có ma quỷ trên đời này không?

Dứt lời thì phía sau bỗng có ánh lửa bùng lên, người đàn ông đang cúi xuống thổi cho củi bén lửa, nghe cô gái hỏi thì ngẩng đầu, biểu cảm có phần ngạc nhiên. Nghĩ thế nào mà người đó lại đứng dậy, tay vẫn cầm cành củi giờ đã trở thành cây đuốc, tiến về phía cô gái đang đứng, người đó lia đuốc quanh một lượt, nói:

- Đừng mạo phạm, đây là miếu thờ, nói tới ma quỷ không sợ bị thần thánh trách phạt sao.

Ánh lửa lia tới đâu, nơi đó bừng sáng lên giây lát, đủ để hai người hình dung ra xung quanh như thế nào. Ngay cạnh họ có một chiếc bàn vuông, tiếp đến là cột chống có treo câu đối, sơn son thếp vàng đã mai một hết, chỉ còn là mặt gỗ gồ ghề. Qua cột liền tới hương án, tượng thần trạm khắc thô sơ, mạng nhện chăng không nhìn ra diện mạo, bát hương nguội lạnh, thưa thớt vài thẻ nhang tàn, nhưng xung quanh lại sạch sẽ. Cảm giác có ai đó vừa lau vội những bụi bặm bên trên, trong không khí còn vẩn lên một tầng sương mỏng.

Từ hương án nhìn đi, bên kia là cột chống, cũng có treo câu đối, khoảng tối phía sau dường như trống không, hoặc như có một khuôn mặt ma quái vừa ló ra. Cô gái bỗng giữ lấy cánh tay đang cầm đuốc của người đàn ông, hai mắt nàng mở lớn, nơi ánh lửa vụt qua lại chìm vào bóng tối. Nàng kinh thần sợ hãi, miệng run run hỏi:

- Chàng… có thấy không?

- Ai? – ngay lập tức người đàn ông lia đuốc về chỗ cũ, nhưng ở đó giờ chỉ còn một khoảng tối đen. Hai người nhìn nhau, ánh mắt nghi hoặc, khuôn mặt đó trắng như tượng, hố mắt sâu không tròng, cái đầu xoay ngang, từ phía sau cột ló ra nửa khuôn mặt, còn như lơ lửng trong không trung, mà chỉ chớp mắt liền biết mất. Có thể là người được không?

Vừa tự hỏi, dưới ánh đuốc nhập nhòe, sau hương án bỗng hiện ra một bóng trắng, nhưng rất nhanh lại không thấy đâu nữa. Cô gái từ khi nào đã lùi về phía sau lưng người đàn ông, cảm giác nơi này có gì đó rất mờ ám, ánh đuốc lay động dữ dội, nhưng tuyệt nhiên không có chút gió nào thổi qua.

“Mộ thượng mai khai, xuân hựu lão
Đình biên hạc khứ, khách không hoàn…”

(Trên mộ mai nở, xuân lại tiếp
Nơi đình tiễn hạc, khách chưa về…)

Có tiếng ngâm nga ở đâu vọng lại giữa hư không, lúc xa lúc gần, trong giọng điệu còn đem them vài phần bi lụy thống thiết, giống như oán trách mà cất lên. Cô gái nghe tới toàn thân run rẩy, rõ ràng là tiếng ma hờn, dạo gần đây chiến tranh loạn lạc, đâu đâu cũng thấy xác chết, chính vì thế mà họ cũng phải bỏ làng bỏ xóm để đi tha hương, không ngờ lại gặp phải cảnh ma trêu quỷ ghẹo ở đây.

- Đường không còn xa nữa, chúng ta… hay là chúng ta đi thôi, nơi này không thể ở lại được – cô gái vội níu tay người đàn ông, như chợt nghĩ ra điều gì, nàng lại mở tay nải, lấy ra một bọc lá khô, chân bước thật nhanh đến trước hương án, nàng đặt lại bọc lá và giục người đàn ông rời đi.

- Nàng vừa làm gì vậy? – ra tới ngoài miếu, người đàn ông mới cất tiếng hỏi.

- Đó có thể là người chết trận hóa thành, thiếp làm vậy là mong người đó nhận chút lòng thành mà phù hộ cho đoạn đường sắp tới của chúng ta yên ổn – cô gái dứt lời liền nở một nụ cười, trong bóng tối mà vẫn thấy được vẻ thanh thoát và dịu dàng hiện lên trên khuôn mặt nàng.

“Tiếng bước chân vội vã trong mưa...”

- Lần này cũng không phải.

Nhìn ánh đuốc xa dần trước mắt, mạnh Tử Phàm tay giữ bọc lá, trong có một nắm cơm đã nguội, chút muối vừng rắc bên trên, mùi thơm dân dã bay ra khiến hắn muốn giữ mãi bọc lá trong tay. Đã qua bao lâu rồi, hắn mới lại thấy có người tới đây, bản thân hắn không phải quỷ thần, nhưng hắn vẫn mặc nhiên coi miếu này là nhà, và dù không còn ai tới nữa, hắn cũng sẽ không rời đi.

Vì hắn phải đợi, có người giao cho hắn một vật, nói với hắn một câu, sau đó thân chinh ra trận, Tử Phàm hắn vì thế mà muốn ở đây đợi người đó trở về.

“Đình Thiên, ngươi thân là hoàng tử, nhưng chưa từng bạc đãi ta, cũng từ lâu ta coi ngươi là tri kỷ, bản thân nhiều lần tự hỏi, không rõ ý ngươi như thế nào.

Một đạo sĩ vô danh như ta, gặp ngươi là may mắn, có thể ngươi đối với lời hứa năm xưa không còn để tâm, nhưng ta không trách ngươi. Tử Phàm ta đợi được.

Ngọc trong tay ta vẫn sáng, đã qua bao nhiêu năm, nhưng ta không nghĩ bản thân đủ phúc phận để giữ nó, càng không dám nghĩ ngươi đã bỏ thân nơi sa trường. Đình Thiên, ta thật muốn tìm người, vật cũ trả về chủ, ngươi còn người quan trọng cần bảo vệ, thứ quý giá này ta tuyệt đối không thể nhận về mình...”

****

Sau khi từ biệt Tử Phàm, Đình Thiên cùng hai hộ vệ tướng xung trận tại biên giới phía bắc, công tử dẫn ba nghìn quân đánh đuổi giặc minh sang xâm chiếm bờ cõi nước ta. Chiến tranh nổ ra, quần nhau triền miên ba tháng, quân Đình Thiên đại bại. Thế giặc tràn lên như vũ bão, lại có thêm hậu thuẫn của nội gián trong doanh trại, ngày đêm tuồn tin tức sang bên địch, Đình Thiên cầm cự thêm mười ngày, liền phải rút quân chạy về vùng trung du.

Dọc đường Đình Thiên bị tập kích ba lần, mỗi lần tổn hại vài chục binh lính, kẻ tập kích thực chất không phải quân giặc, Đình Thiên lúc đó mới biết mình đã tin tường nhầm người. Bá Dũng theo giặc phản lại quân triều đình, dấy binh nổi loạn, khiến lòng người li tán. Nhuệ khí sụt giảm, rất nhiều binh lính đứng về phe Bá Dũng, âm thầm tìm cơ hội mưu sát Đình Thiên.

Còn cách cửa sông mã vài dặm, quân Bá Dũng liền vây đánh một trận kịch liệt với Đình Thiên. Công tử một bên tay trọng thương, ngựa mất, quân sĩ còn chưa tới mười người, trong lúc nguy cấp liền được Quốc Trí xông pha mở đường máu cứu thoát. Toán quân chạy được nửa canh giờ, phái sau nghe rõ mồn một tiếng vó ngựa rầm rập, kẻ địch đã sát sau gáy, tính mạng Đình Thiên giờ như chỉ mành treo chuông.

- Hoàng tử, phía trước là cửa sông, hoàng tử hãy chạy vào đường nhỏ trong rừng để tới đó, chúng thuộc hạ sẽ ở đây cầm cự với bọn phản tặc kia.

Quốc Trí đang chạy đột nhiên dừng lại, cứ vừa đánh vừa chạy e sẽ không kịp, chi bằng hắn ở lại chặn đường địch, để Đình Thiên có thời gian qua sông. Đình Thiên quát lên:

- Không ai được ở lại, sống cùng sống, chết cùng chết.

- Xin hãy nghe thuộc hạ, tương lai nước nhà còn phải nhờ vào một tay hoàng tử gánh vác, người không thể bỏ mạng ở đây, chúng thuộc hạ được theo hoàng tử ra chiến trận, có chết cũng mãn nguyện. Hoàng tử hãy mau đi đi.

- Ai dám kháng lệnh ta! Đừng nhiều lời, tất cả tiếp tục đi.

- Hoàng tử! – Quốc Trí chống đao khụy gối, đầu gục sát chân Đình Thiên, khẩn thiết nói – nếu không bảo vệ được hoàng tử, thuộc hạ có chết cũng không nhắm mắt, nhược bằng hoàng tử thoát được nạn này, dù phải phanh thây thuộc hạ cũng cam lòng. Xin hoàng tử cho thuộc hạ được toại nguyện.

- Ngươi….

Đình Thiên nghẹn họng, công tử kéo Quốc Trí đứng dậy, hắn lập tức quỳ rạp xuống khấu đầu, tiếng giặc reo hò đã vang dội, nếu còn còn chần chừ tất cả sẽ chết vô ích. Toàn bộ thuộc hạ đều quỳ gối xin Đình Thiên hãy rời đi, công tử lòng đau như cắt, nắm chặt vai áo Quốc Trí mà khóc lên một tiếng:

- Đại huynh! Ta chỉ có một mình đại huynh là ngươi, giờ ngươi muốn bỏ ta mà đi sao?

Quốc Trí nghe Đình Thiên gọi mình như vậy, nước mắt cũng trào ra, giữ tay công tử, nói:

- Thân làm đại huynh mà không bảo vệ được tiểu đệ, chẳng phải rất đáng chết sao.

Đình Thiên càng giữ chặt, Quốc Trí phải giật tay công tử ra, hét lên:

- Xin hãy đi mau!

Gạt nước mắt, Đình Thiên quay lưng chạy vào con đường nhỏ trong rừng. Quốc Trí nhìn tới khi không thấy bóng công tử mới cầm gươm lên, phía sau bụi tung mù mịt, đoạn kị binh rầm rập kéo tới. Đi đầu là Bá Dũng, hắn lớn tiếng quát:

- Mau giao Đình Thiên ra đây cho ta!

- Phản tặc! Ta thật có mắt như mù, coi ngươi như em trai, để bây giờ ngươi theo giặc, ngươi còn mặt mũi làm người nữa không! – Quốc Trí chĩa gươm thẳng mặt Bá Dũng chửi.

- Câm miệng! Ta là tôn thất nhà trần, không bao giờ chịu cúi đầu làm trâu ngựa cho nhà lê, giờ ta muốn đòi lại giang sơn của cha ông, các ngươi tận số rồi.

- Ta nhổ vào thứ dòng dõi của nhà ngươi, hoàng tử xem ngươi như huynh đệ, chưa từng bạc đãi ngươi, vậy mà ngươi lấy lòng tiểu nhân mưu hại hoàng tử. Bất trung bất nghĩa!

Keng!

- Còn già mồm, ta phải giết ngươi trước mới hả dạ - Bá Dũng từ trên lưng ngựa múa song kích, liên tiếp đâm tới trước mặt Quốc Trí.

- Thằng phản tặc này, hôm nay ta sẽ dạy dỗ lại ngươi! – Quốc Trí gầm lên một tiếng, gươm phạt ngang hai đường, đem song kích trong tay Bá Dũng hất văng đi.

Bá Dũng nghiêng người rút gươm, lại từ trên ngựa nhảy xuống áp sát Quốc Trí, hai bên giao đấu mười mấy chiêu, vũ khí va nhau choang choang, ai cũng hùng hổ xông đến, một chiêu cũng không nhường. Người theo Quốc Trí cũng tràn lên đánh, hai bên quân sĩ chênh lệch, một người cùng lúc phải địch với hai ba kẻ thù, rất nhanh liền bị chúng tiêu diệt.

Quốc Trí vừa chém được vào tay Bá Dũng, chân hắn liền bị mũi kích xuyên qua, phía sau có người đánh lén, hắn cả giận quay lại chặt đứt tay kẻ đó, đem mũi kích rút khỏi chân. Bá Dũng thừa cơ liền phóng gươm tới, nhắm thẳng đầu Quốc Trí mà bổ xuống. “rắc” một tiếng, kích trong tay Quốc Trí liền vung lên chặn được sát chiêu, hắn trước đó còn có ý nương tay với Bá Dũng, nhưng thực sự kẻ kia đã mất hết nhân nghĩa, Quốc Trí lúc này mới dốc hết sức đánh tới.

Lại giằng có thêm một canh giờ, quân triều đình chỉ còn lại Quốc Trí chống cự với đám kị binh, những người còn lại đều đã chết. Bá Dũng đánh không lại Quốc Trí, bị hắn chém trọng thương, hiện đang nằm trên lưng ngựa. Quốc Trí quát tháo một hồi, lại chém chết hai kẻ ngán đường, muốn không cho Bá Dũng chạy thoát. Con ngựa bỗng tung hai vó, hất Bá Dũng ngã xuống đất, đúng chỗ có mũi gươm chĩa lên, hắn bị đâm xuyên qua ngực, miệng thổ ra một ngụm máu, chết trợn mắt.

Quốc Trí chạy tới, xung quanh tua tủa những gươm đao, hắn nhìn xác Bá Dũng tả tơi dưới đất, thương tâm tới quên cả đánh nhau. Vội vã quăng gươm sang một bên, hắn cúi đầu đỡ Bá Dũng dậy, vừa khóc vừa nói:

- Tiểu đệ, ta đưa ngươi đi tìm đại phu.

Chưa kịp đứng dậy, sau lưng Quốc Trí liền có ba mũi giáo đâm xuyên tới trước ngực, hắn phun ra một ngụm máu, xác Bá Dũng liền tuột khỏi tay. Quốc Trí chết hiên ngang, vẻ mặt không chút đau đớn, người dựng thẳng như tượng đá, anh hùng tới chết vẫn anh hùng.

Lại nói, có một cô gái ra sông gánh nước, tình cờ trông thấy một người nằm cạnh bờ sông. Nàng coi sắc mặt người ấy tái nhợt, tay còn bị thương nặng, máu vẫn không ngừng chảy, tưởng là đã chết. Nhưng khi kéo vào bờ thì biết người đó vẫn thở, cô thôn nữ liền đem người ấy về nhà chăm sóc.

Tới khi người ấy tỉnh dậy, cô gái mới biết, đây là hoàng tử Đình Thiên. Về sau nhờ có kim bài mà Đình Thiên liên lạc được với quân tiếp viện, công tử an toàn trở về kinh. Đình Thiên đau lòng nghe tin đội quân triều đình không còn một ai sống trở về. Công tử khóc Quốc Trí ba ngày, lại xin lập bài vị để thờ riêng.

Cảm cái ơn cứu mạng của thôn nữ tên Thị Tấm kia, Đình Thiên liền đem kiệu tới đón rước nàng về phủ, hai người lên duyên vợ chồng. Năm nghị vương thứ 17, Đình Thiên được chiếu rời phủ vào tỉnh thừa thiên, thống lĩnh binh mã canh giữ biên giới chiêm lao.

Dù vậy, chưa bao giờ công tử quên lời hứa đối với Tử Phàm. Việc nước còn dang dở, Đình Thiên không thể nghĩ đến lòng riêng. Chỉ cần có mảnh ngọc bội kia làm tin, kiếp này không gặp lại, xin đợi kiếp sau.

____Luyện hồn hoàn______
 

Bình luận facebook

Top Bottom