OnGoing Lục Sơ Vũ

Bài viết
6
Reaction score
42
Points
3

Chương 01: Lục Sơ Vũ

e003b165950d77adda78a24d331c2cf9.jpg

“Lục Sơ Vũ…”

Nàng ngoảnh đầu nhìn người đàn ông cao lớn vận bạch y nhuốm máu trên tay ôm hài tử đang khóc oa oa, “Huyên… Chàng tới rồi, Hạ Nhi cũng tới rồi.”

“Lục Sơ Vũ…”

Y liên tục lặp lại tên nàng, thanh âm trầm trầm mang vài phần bất lực, vài phần bi phẫn,“Lục Sơ Vũ, đây là hài tử của chúng ta, nàng có thể bỏ ta lại, nhưng tuyệt đối không thể bỏ rơi nó. Cầu xin nàng, Sơ Vũ.”

“Huyên, kiếp này chúng ta có duyên không có phận. Hẹn chàng và Hạ Nhi… kiếp sau…”

Nàng quay đầu kiên định bước đi, một lần cũng tuyệt đối không ngoảnh lại. Ống tay áo đỏ thẫm tung bay trong gió lạnh, khóe miệng khẽ nở một nụ cười khuynh đảo lòng người.

“Lục Sơ Vũ!”




Reng! Reng! Reng!

Lục Sơ Vũ theo thói quen vươn tay lên chiếc kệ đặt ở đầu giường quờ quạng tìm điện thoại cảm ứng, ngón tay thon dài quệt nhẹ một cái, tiếng chuông inh ỏi kia lập tức ngưng bặt.

Cô đưa mắt nhìn ra ngoài cửa kính, trời mùa hạ thường nắng sớm, luồng nắng ấm áp xuyên qua rèm cửa màu xám buông dài, từng vệt lốm đốm nghiêng mình trên chiếc giường rộng rãi của Sơ Vũ. Mặc dù đã tỉnh ngủ song Sơ Vũ vẫn không có ý định xuống giường, cô nằm bất động một lúc lâu, tay vắt ngang trán, hai mắt nhìn trừng trừng lên trần nhà.

Dạo gần đây, Sơ Vũ thường xuyên mơ những giấc mơ hết sức quái dị. Trong một vài giấc mơ đứt đoạn, cô trở thành nàng Lục Sơ Vũ khuynh thành ở cổ đại, luôn xuất hiện bên cạnh một người đàn ông. Bản thân mỗi lần mở miệng đều gọi anh ta là “Huyên”. Dường như Sơ Vũ rất thích Huyên, khi thì cùng anh ta uống rượu thưởng trăng lạnh bên vách núi, khi thì cùng nhau dạo chơi giữa chốn phồn hoa, ngắm đèn lồng nhiều màu sắc.

Điểm chung duy nhất giữa những giấc mơ đó là khung cảnh luôn mờ mờ ảo ảo như phủ một lớp sương mù dày, cho dù Sơ Vũ cố gắng thế nào cũng không thể nhìn thấy rõ gương mặt của Huyên.

Những giấc mơ quái đản đó cứ liên tiếp bám riết lấy tâm trí Sơ Vũ, thậm chí ngay cả khi cô chợp mắt vài phút trên xe ô tô hay giữa trường quay. Mỗi lần tỉnh dậy, cô kinh hãi nhận ra toàn thân đều ướt đẫm mồ hôi, nhịp tim cũng gấp gáp đập trong lồng ngực. Cảm giác trong giấc mơ, ngược lại chân thực đến không ngờ.

Vừa rồi lại là giấc mơ đó. Lần này xuất hiện bên cạnh Huyên còn có một đứa trẻ. Dường như là Lục Sơ Vũ ở trong mơ định bỏ rơi hai người bọn họ…

Sơ Vũ lo lắng kể cho tay trợ lý Lý Hiểu, ai ngờ anh ta lại nhìn cô bằng ánh mắt như thể cô sắp phát điên, “Sơ Vũ, anh nghĩ em chỉ cần nghỉ ngơi nhiều hơn một chút thôi. Có lẽ là tại lịch làm việc dạo gần đây kín mít nên em mới hay mơ linh tinh như thế đấy!”

Sơ Vũ vội vàng lắc lắc đầu thật mạnh, “Không phải chuyện đó! Em cảm thấy những giấc mơ này cứ như là điềm báo vậy, nhất định là đằng sau chúng còn ẩn giấu ý nghĩa gì đó. Anh Lý à, anh có nghĩ là em cần tìm nhà ngoại cảm, hay mấy người đại loại như vậy không?”

Lý Hiểu vội vàng lắc lắc vai cô, kiên định trấn an: “Bà cô ơi, là do em nghĩ nhiều quá thôi. Không phải dạo trước em mới đóng máy phim Cửu biệt trọng phùng sao? Có thể là thủ vai nhập tâm quá mới mơ thấy mình ở cổ đại đấy!”

Sơ Vũ trầm ngâm suy nghĩ một hồi, cuối cùng quyết định nghe theo lời khuyên của Lý Hiểu – triệt để nghỉ ngơi, thả lỏng đầu óc. Có lẽ là do cô nghĩ quá nhiều thật rồi, trên đời này làm gì có mấy chuyện hoang đường như thế được.

Vừa nhắc tới người, lập tức tiếng chuông điện thoại vang lên làm Sơ Vũ nằm trên giường một phen hết hồn. Cô ổn định lại nhịp tim, với tay nhấc điện thoại, quả nhiên sáng sớm thế này chỉ có Lý Hiểu gọi điện tới dặn dò lịch làm việc.

“Sơ Vũ, em dậy chưa?” Giọng Lý Hiểu trầm ổn truyền tới qua điện thoại.

Sơ Vũ lật chăn ngồi dậy, hai chân trần quờ quạng tìm đôi dép đi trong nhà, vừa đưa tay che miệng ngáp vừa giả vờ cằn nhằn, “Chưa dậy cũng bị anh dựng cho tỉnh rồi.”

Đầu bên kia truyền tới tiếng cười khẽ của anh ta, “Anh đã gửi lịch làm việc vào mail của em rồi, nhớ check lại nhé.” Tiếng gõ bàn phím lạch cạch vang lên, Lý Hiểu vừa xem tài liệu vừa đọc: “8 giờ sáng nay có mặt tại Queen Studio chụp ảnh bìa cho tạp chí Phụ nữ hiện đại, từ 12 giờ tới 1 giờ chiều có khoảng thời gian trống cho em nghỉ ngơi. Sau đó, 1 giờ phải tới trường quay quay show Trò chuyện cùng thần tượng, 6 giờ em về nhà chuẩn bị quần áo, 7 giờ dự sự kiện ra mắt phim mới của Doãn Lệ, sau đó tìm cớ rút lui nhanh, tranh thủ quay tiếp phim Ước nguyện cùng sao băng.”

Sơ Vũ đã vào tới nhà vệ sinh, không kìm được thở dài một hơi. Sáng nào cũng nghe Lý Hiểu trình bày, cô sớm đã không còn hứng thú lắng nghe kỹ càng, lúc nào cũng ậm ừ cho qua không dám ngắt lời anh ta rồi vào mail kiểm tra lại. Nhưng lần nào cũng vậy, mỗi lần lắng nghe lại một lần chán nản không thôi. Lịch làm việc kín mít tới tận 2, 3 giờ sáng làm Sơ Vũ chỉ nghĩ tới thôi cũng đã cảm thấy khó thở.

“Sơ Vũ, anh em mình cùng cố gắng vậy nhé!” Lý Hiểu dường như nghe ra tâm tình của cô, nhẹ nhàng khích lệ, “Anh đã cố gắng xếp lịch giãn ra một chút cho em có thời gian nghỉ ngơi rồi. Đừng nghĩ lung tung mấy chuyện kia nữa nhé.”

Sơ Vũ vừa bóp kem đánh răng ra bàn chải vừa tươi cười nói vào điện thoại, “Anh yên tâm, Sơ Vũ là ai kia chứ!”

Lý Hiểu thở phào một hơi rồi nhanh chóng cúp máy. Sơ Vũ biết cô vất vả một thì anh cũng vất vả tới hai, ba phần cô, đã vậy lại không có được danh tiếng lẫy lừng, không được công chúng nhớ mặt nhớ tên. So ra, cô vẫn còn được ưu ái.

Sơ Vũ làm một đĩa salad hoa quả nhẹ rồi bê ra sô pha, vừa ăn vừa tranh thủ lên mạng xem tin tức. Mấy tiêu đề lớn nhanh chóng thu hút sự chú ý của cô.

“Lục Sơ Vũ xuất hiện lộng lẫy tại lễ cưới của nữ diễn viên Quan Yến Yến, lấn át vẻ đẹp của cô dâu.”

“Thực hư Lục Sơ Vũ không tôn trọng tiền bối.”

“Tin đồn Lục Sơ Vũ xích mích với đàn chị Doãn Lệ.”

Sơ Vũ nhét miếng lê ngọt vào miệng, không kìm được khẽ nhếch môi cười trào phúng. Báo lá cải càng ngày càng biết giật tít, thậm chí những chuyện bản thân cô còn chẳng rõ thì bọn họ đã đưa tin khắp các trang mạng, cô cũng không hiểu rốt cuộc là bọn họ lấy tin tức ở đâu ra.

Lý Hiểu ngược lại lại lấy làm vui mừng, theo ý kiến của anh ta thì tần suất Sơ Vũ xuất hiện trên mạng càng dày thì chứng tỏ độ hot của cô trong giới giải trí càng lớn, đó là chuyện tốt, tuyệt đối không phải chuyện đáng lo.

Giả dụ bây giờ đột nhiên báo mạng đưa tin Sơ Vũ liên tiếp gặp phải những cơn ác mộng lỳ lạ, tâm lý có vấn đề, có triệu chứng tâm thần phân liệt thì cô cũng không ngạc nhiên. Mấy tên phóng viên này ấy à, có khi nấp dưới gầm giường của cô để đưa tin không biết chừng.

Sơ Vũ đã gia nhập làng điện ảnh được ba năm, lần debut là khi cô mới mười chín tuổi vẫn còn theo học Học viện Hý kịch. Thời gian đầu Sơ Vũ chấp nhận tham gia các vai phụ mờ nhạt tới mức không một ai nhớ mặt, cô còn nhớ có một bộ phim điện ảnh cô chỉ xuất hiện vẻn vẹn ba giây.

Chỉ tới khi Sơ Vũ xuất hiện trong một bộ phim dài tập có tên là Lỗi lầm của tình yêu, mặc dù chỉ là vai phản diện có kết cục bi thảm, cô đã được đề cử giải thưởng Nữ phụ xuất sắc nhất tại Liên hoan phim toàn quốc lần thứ 45. Danh hiệu “hoa đán” mới nổi bắt đầu gắn liền với tên tuổi Lục Sơ Vũ từ một năm trở lại đây.

Lăn lộn trong giới giải trí gần bốn năm, Sơ Vũ hiểu rất rõ những “quy tắc ngầm” đáng sợ và đáng khinh của nghề này. Cô biết có nhiều tiền bối trong nghề chấp nhận đánh cược cả nhân phẩm và tình yêu để đổi lấy hư danh phù hoa chóng nở sớm tàn.

Sơ Vũ lại có suy nghĩ khác, cho dù cực khổ tới đâu, cô cũng muốn đạt lấy bằng chính sức lực của mình.

***

cửu biệt trọng phùng: gặp lại sau khi xa cách
debut: lần đầu tiên ra mắt công chúng
 
Last edited by a moderator:

Bình luận facebook

Top Bottom