root

Tác Giả
Bài viết
22,030
Reaction score
196
Points
9,999

Chương 4 : Cầu xin cô

Giữa cổ truyền đến cảm giác đau, khiến Thiệu Thanh Duyệt lấy lại tinh thần, cô tuyệt đối không có ngờ tới Thiệu Thanh Hòa luôn vô cùng nhu nhược lại làm ra chuyện điên cuồng như vậy.

Một đám bác sĩ cùng y tá hướng cô vây đến, Thiệu Thanh Hòa cưỡng ép Thiệu Thanh Duyệt từng bước một lui đến mép ban công, "Cho tôi kêu Cố Cảnh Thiên tới đây!"


Đám người tách ra, Cố Cảnh Thiên đi đến, nhìn thấy một màn này, đồng tử không khỏi hơi phóng to, "Thiệu Thanh Hòa, cô điên rồi sao? Mau buông Thanh Duyệt ra!"


Thiệu Thanh Hòa rõ ràng tự nói với mình không cần quan tâm đến hắn, nhưng lần nữa gặp hắn, lòng của cô vẫn còn có chút đau đớn.

Hắn trước giờ cũng không quan tâm tới cô a.

Cho nên mới phải đem cô coi là kho máu, mới có thể trong lúc Hi Hi bệnh, bỏ mặc mặc kệ cho nó bệnh chết!

"Cố Cảnh Thiên, tôi là điên rồi, tôi điên rồi mới thích anh! Tôi đã quyết định không thích anh rồi, tôi cái gì cũng không muốn rồi, tôi cầu xin các ngươi, đem Hi Hi của tôi trả lại cho tôi được không!"

Đôi mắt của Cố Cảnh Thiên nhìn chằm vào đôi mắt không hề có sức sống của cô, "Một con hoang mà thôi, chết thì đã chết rồi, Thanh Duyệt nếu là có cái không hay xảy ra, tôi sẽ cho cô sống không bằng chết."

Thiệu Thanh Duyệt tuy rằng bị cưỡng ép, nhưng cô lại mơ hồ có một loại cảm giác, ánh mắt lo lắng của Cố Cảnh Thiên giờ phút này không chỉ có rơi vào trên người cô, dường như, còn nhìn về phía Thiệu Thanh Hòa.

Sự sợ hãi trong lòng của cô lập tức được khuếch đại vô cùng lớn, cô không thể làm cho bố cục của mình cứ như vậy mà bị hủy.

Liền cũng không có lo tình cảnh trong giờ phút này, nhỏ giọng đối với Thiệu Thanh Hòa nói: "Cô bây giờ làm mẹ hiền gì, cô năm đó không phải ở giữa Cảnh Thiên cùng đứa con còn trong tã lót của cô, cô không chút do dự mà lựa chọn tình yêu, cô nghĩ nó mỗi đêm có đều đang khóc không."

Thiệu Thanh Hòa giống như điên rồi vậy, "Hi Hi, là mẹ xin lỗi con, con ở bên kia có phải rất lạnh không a! Mẹ tới với con đây, lập tức tới với con "

Nói xong cô đột nhiên ôm lấy Thiệu Thanh Duyệt hướng mép của ban công kéo đi, Thiệu Thanh Duyệt nhìn ra ý đồ của Thiệu Thanh Hòa, lập tức ra sức giãy giụa.

"Thiệu Thanh Hòa, tôi cảnh cáo cô lần nữa, cô thả cô ấy ra cho tôi! Đừng điên nữa."

Thiệu Thanh Hòa đột nhiên nở nụ cười, cười đến nước mắt đều rơi xuống, "Được! Anh cầu xin tôi a! Cố Cảnh Thiên, anh cầu xin tôi tôi sẽ thả cô ấy ra."

Hắn ngữ điệu trở nên vô cùng nhẹ, "Được, Thiệu Thanh Hòa, tôi cầu xin cô, cô thả cô ấy ra!"

Hắn có thể không chút do dự vì người hắn yêu mà dễ dàng mở miệng cầu xin cô người mà hắn hận nhất, cô bây giờ còn có cái gì mà nghĩ mãi không rõ đấy.

Giọng nói của nàng bỗng trở nên vô cùng sắc bén, "Cố Cảnh Thiên, tôi nguyền rủa các ngươi ôm tình yêu của các ngươi xuống địa ngục đi!"

Nói xong cô đem Thiệu Thanh Duyệt ở trong lống đẩy ra ngoài, cô mỉm cười giang ra hai tay hướng về phía sau ngưỡng đi.

Trong khoảnh khắc đó, Cố Cảnh Thiên xông tới đem Thiệu Thanh Duyệt ôm vào trong lồng, hắn nhìn động tác của Thiệu Thanh Hòa, sắc mặt lập tức kịch biến, hắn vọt tới, nhưng tay của hắn lại nắm hụt.

Khóe mắt của Thiệu Thanh Hòa xẹt qua một đường nước mắt, thân thể nhanh chóng rơi xuống, gió làm mò nhạt đôi mắt, trong phảng phất, cô hình như thấy được biểu cảm muôn phần sốt ruột của Cố Cảnh Thiên, nhưng cuối cùng cũng là si tâm vọng tưởng của cô.

"Người bệnh không có tim đập rồi!"

"Mau, bắt đầu điện giật, 100, lại hướng trên thêm 50 nữa, lại thêm 50 nữa, một lần cuối cùng là 300!"

"Tít tít — "

Trên máy trợ tim bắt đầu xuất hiện nhịp dao động hơi yếu, "Mau, bình dưỡng khí nồng độ cao!"
 
Last edited:

Bình luận facebook

Top Bottom