root

Tác Giả
Bài viết
22,030
Reaction score
196
Points
9,999

Chương 3 : Tôi đã giết cô ấy

Các cô đều là họ Thiệu, nhưng ở trong mắt người ngoài Thanh Duyệt là cô gái được trời cưng, trăng sáng trên trời, còn cô là cô gái dơ bẩn của tiểu tam.

Ở trước mặt Thiệu Thanh Duyệt, trong lòng của Thiệu Thanh Hòa lúc nào cũng tràn ngập cảm giác tự ti nồng đậm.

Dù cho về sau cô âm soa dương thác gả cho Cố Cảnh Thiên, cũng không có ai chúc phúc cho cô, người đời chỉ là cảm thán cô không hổ danh là con gái của tiểu tam, làm tiểu tam cũng hết sức thuận buồm xuôi gió!

Thiệu Thanh Duyệt vội vàng đở dậy Thiệu Thanh Hòa ở trên dắt, nhiệt tình vì cô phủi nhẹ bụi bậm ở trên người, trong mắt người ngoài, nhìn qua chỉ là một bức hình đẹp về quan hệ rất tốt của chị em.

Mà hai người cũng không chú ý đến chính là, điện thoại bị đạp vào dưới giường kia, đã vô ý mở ra hình thức ghi âm.

"Cố Cảnh Thiên không có ở đây, cô cần gì phải diễn!" Thiệu Thanh Hòa khàn khàn cổ họng.

Thiệu Thanh Duyệt bụm lấy đôi môi đỏ của mình, "Phụt..." một cười, sau đó cái miệng nhỏ nhắn khẽ trương khẽ hợp, "Chị là thật lòng tới đây cảm tạ em đấy, dù sao cũng là em bất chấp tính mạng nguy hiểm rút hết toàn bộ máu của mình cũng phải cứu chị đây?"

"A! Là chị lầm rồi, chị không cần cảm tạ em, là em phải cám ơn chị, nếu không phải ông trời cho em cùng chị có cùng một nhóm máu, em lại sao có thể ra tù nhanh như vậy!"

Thiệu Thanh Hòa phảng phất biết rõ đây mới là chân tướng được ra tù của mình, nhưng khi chính thức xác định, một luồng hàn ý kéo đến sau lưng kia, giống như là muốn đem cả người cô đều ăn nuốt hết.

Thì ra, cô được ra tù sớm, chỉ là bởi vì Cố Cảnh Thiên muốn cho cô làm kho máu của Thiệu Thanh Duyệt!

Toàn bộ màng nhĩ của cô đều ông ông tác hưởng, nhưng trong đầu bây giờ của cô chỉ có Hi Hi, cô chỉ muốn lấy lại con của mình.

"Thiệu đại tiểu thư, cô không cần khoe khoang tình yêu chân thành tha thiết giữa các ngươi, tôi sẽ vì các ngươi nhường ra chỗ, cô sau này sẽ có... con của mình, vì vậy, bây giờ đem con của tôi trả lại cho tôi."

"Đứa con? Chết sớm rồi a." Thiệu Thanh Duyệt nở nụ cười, nhìn cô tựa như đang nhìn một truyện cười, "Cô cảm thấy tôi sẽ cho hắn sống, chờ hắn lớn lên trở thành người kế thừa danh chính ngôn ư?"

Loảng xoảng!

Thiệu Thanh Hòa cảm thấy lồng ngực của mình như bị đè xuống một tảng đá lớn, cô không tin bất kỳ lời nói nào của Thiệu Thanh Duyệt, nhưng cô lại rõ ràng biết cô ấy ác độc cỡ nào, "Không đâu, con của tôi còn sống, hắn nói, rút máu xong liền dẫn tôi đi gặp Hi Hi của tôi..."

Thiệu Thanh Duyệt nụ cười càng sâu hơn, "Không tin? Tôi biết ngay cô sẽ nói như vậy, vì vậy, tôi đây không phải ngay cả ảnh chụp cũng chụp cho cô rồi này?"

Dứt lời, Thiệu Thanh Duyệt từ trong túi xách lấy ra điện thoại, nhấn vào tập ảnh, nụ cười hoà thuận vui vẻ mà nói: "Cô xem, con của cô đáng yêu đến chừng nào."

Thiệu Thanh Duyệt vội vàng cố nén đau đớn giật điện thoại đến trên tay, nhưng càng lướt tiếp, sắc mặt của cô lại càng là trắng bệch, tay cũng càng ngày càng run lợi hại hơn.

Đây là con của cô.

Cô mang thai mười tháng mới sinh hạ Hi Hi a.

Nhưng chính là bảo bối vốn nên bị cô cưng yêu ở trong lồng này, trong tấm ảnh, đầyngười đều là vết thương, giăng khắp nơi, xanh hồng tím lục, trên da thịt mềm mại kia, còn có thể rõ ràng có thể thấy được lỗ kim, nhìn thấy mà giật mình.

Nước mắt của cô cứ như vậy trực tiếp đập xuống.

"Tôi chỉ là dùng một thủ đoạn nho nhỏ, khiến Cảnh Thiên cho rằng nó không phải là con của hắn, vì vậy hắn ba năm nay chẳng quan tâm tới đứa con, thậm chí đứa con bệnh đến phát sốt sắp chết, cũng đều không có đi quản, chưa từng nghĩ, vừa bệnh, là chết đi thật rồi nha."

"Nhưng đây cũng trách tôi, ai bảo tôi trong ba năm nay, mỗi ngày đều hành hạ nó, dùng sức đánh nó đây? Thế nhưng là nó không biết nói chuyện, không biết kêu, cứ như vậy nhìn cô, đúng là thằng đần, thật là mất hứng, may là trên người nó chảy cùng một nhóm máu với tôi, bằng không nó đã sớm bị tôi bóp chết vào lúc mới được sinh ra rồi, chỉ là một tiện chủng mà thôi, lại sao có thể sống được qua ba tuổi "

"Tôi thật là hối hận, sớm biết nó chết sớm như vậy, tôi nên băm vằm tay của nó, băm vằm chân của nó, a, cô còn chưa biết đâu, nó có một lần bị tôi dùng thủy tinh đập đến cả người là máu, vừa khóc còn vừa duỗi tay chân nhỏ kêu mẹ đây..."

"A —— "

Thiệu Thanh Hòa phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết, giống như điên lê vậy từ trên mặt đất đứng dậy, ngay cả vết thương bị đạp trên mu tay cũng không lo, cầm lấy dao gọt trái cây ở trên bàn, cả người hướng Thiệu Thanh Duyệt nhào tới, chống vào cổ của cô ấy.

Đôi mắt của Thiệu Thanh Hòa đỏ ối, "Kêu Cố Cảnh Thiên tới đây cho tôi, nếu không tôi bây giờ liền giết cô!"
 
Last edited:

Bình luận facebook

Top Bottom