Full LONG CHI ĐẾ TU

root

Tác Giả
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,953
Reaction score
185
Points
9,999
Chương 25
“Như Ngọc còn bao lâu nữa chúng ta mới đến được Miêu tộc?”

Sau khi dừng chân, Lăng Thiên Hữu đã tìm được một động phủ, hai người quyết định sẽ nghĩ ngơi tại đây một đêm sáng mai sẽ lại lên đường, trong lúc nướng thịt Lăng Thiên Hữu muốn hiểu rõ hơn tình hình của Miêu tộc nên đã trò chuyện cùng Như Ngọc.

“Chúng ta hiện tại đã gần ra khỏi lãnh thổ Thiên huyền quốc, chỉ cần đi thêm 5 ngày nữa sẽ vào lãnh thổ của Thiên sát quốc, khi đến Hoàng Liên sơn của Thiên sát sẽ có người tiếp ứng dẫn chúng ta vào tộc địa”.

“Sao cần phải có người tiếp ứng? Ngươi không biết đường hay sao?” Lăng Thiên Hữu nghi hoặc hỏi lại, tộc nhân Miêu tộc rõ ràng lại cần người khác dẫn mình vào tộc địa, cái này có chút khác thường.

“Chủ nhân người có điều không biết, sau trận đại chiến 500 năm trước, trong tộc đã giới nghiêm hơn rất nhiều, cửa vào của tộc địa cũng đã thay đổi thành một lối khác, được bố trí vô số cạm bẫy, nếu không có sự cho phép của Thánh nữ thì không ai được phép ra vào”.

Lăng Thiên Hữu gật đầu tỏ ý đã hiểu.

Như Ngọc nhìn Lăng Thiên Hữu một lúc, có lời muốn nói lại thôi, cứ như vậy một lúc lập tức khiến Lăng Thiên Hữu chú ý.

“Như Ngọc sao vậy? Có gì muốn nói phải không.........cứ nói đi không cần phải ngại.....”.

“Ta......chủ nhân....ta..có đều muốn hỏi ngài......”.

“Hỏi đi!”.

“Vì sao người lại đồng ý giúp tộc nhân của ta chứ?”.

“Nếu ta nói là vì ngươi thì sao?” Lăng Thiên Hữu ngay lập tức trả lời câu hỏi của Như Ngọc, sau đó lại trên dưới đánh giá toàn thân Như Ngọc một lượt, trên mặt nở một nụ cười tà ác.

Nghe được câu trả lời của Lăng Thiên Hữu, Như Ngọc sửng sốt trong chốc lát, sau đó không biết nàng nghĩ gì mà hai má chợt ửng đỏ.

“Nhưng mà.....nhưng......mà........chủ nhân ta đã không còn trong sạch rồi........người không chê ta chứ?”.

“Trong sạch gì chứ?..................ta giúp tộc nhân của ngươi vì ngươi đã không tiết hy sinh mình để bảo vệ ta.........ta thật sự rất cảm động, vì thế mới quyết định giúp đỡ ngươi liên quan gì đến việc ngươi ở sạch hay không” Lăng Thiên Hữu làm ra bộ mặt ngây thơ vô số tội vừa trả lời Như Ngọc, vừa giải thích ý của mình. Thật ra ngay từ đầu Lăng Thiên Hữu đã cố ý nói mập mờ như vậy để xem Như Ngọc sẽ trả lời như thế nào, không ngờ nàng lại dễ dàng rơi vào bẫy của hắn như vậy.

Biết mình đã hiểu sai ý của Lăng Thiên Hữu, Như Ngọc không khỏi ngượng ngùng một phen, tuy nhiên trong lòng nhưng lại là có chút thất lạc, từ khi lần đầu gặp Lăng Thiên Hữu Như Ngọc đã cảm nhận được trên người Lăng Thiên Hữu một loại khí tức vô cùng quỷ dị, nó khiến nàng dễ dàng tin vào những đều Lăng Thiên Hữu nói, cảm thấy Lăng Thiên Hữu là một chỗ dựa vô cùng vững chắc, đặc biệt là hai ngày gần đây, hắn đối xử với nàng rất ôn nhu, luôn quan tâm chăm sóc cho nàng rất cẩn thận, biết nàng tu vi chưa hồi phục nên hắn luôn nhắc nhở Nguyệt Lang thú di chuyển chậm một chút, trên đường luôn kể những câu chuyện cười vô cùng mới lạ khiến nàng vô cùng vui vẻ.

“Như Ngọc nàng sao vậy? Sao không nói gì cả?”.

“Không có gì......chỉ là nghĩ một chút chuyện thôi.....chủ nhân chúng ta nên nghĩ sớm đi để mai còn lên đường!”.

“Không được....”.

“Chủ nhân......người còn có việc hay sao?”.

“Không phải.....ta đang nói cách xưng hô của nàng như vậy không ổn chút nào............ta còn trẻ như vậy nàng cứ gọi ta là chủ nhân thật có chút không ổn.....từ nay nàng cứ gọi ta Thiên Hữu hoặc công tử là được”.

“Gọi thẳng tên của người là bất kính, ta sao có thể chứ, hay ta cứ gọi người là công tử vậy được không?”.

“Được cứ quyết định vậy đi!......được rồi nàng hãy nghĩ nghơi sớm đi, ngày mai chúng ta sẽ tiếp tục lên đường!”.

“Ân”.

...............................................................................................................................

Thiên Sát đế đô, Kim Lăng điện.

“Các ngươi như vậy là làm sao đây? Mấy chục người chỉ bảo vệ có một người cũng để mất dấu là sao, có phải ngươi đã chán chức Đại tướng quân rồi hay không?”. ngồi trên chủ vị là một trung niên nam tử, khí vũ bất phàm, toàn thân trên dưới phát ra một cổ khí phách hiên ngang, nam tử đang vô cùng tức giận, không ngừng quát mắng thuộc hạ bên dưới.

“Thần có tội........kính xin bệ hạ cho thần thêm một cơ hội, lần này thần nhất định sẽ mang được công chúa trở về....” nam tử trẻ tuổi bên dưới cung kính trả lời vị trung niên nam tử kia. Nhìn kĩ sẽ thấy nam tử này vô cùng anh tuấn, cho dù là phan an tái sinh nhất định cũng chỉ 1 chín 1 mười với người này.

“Được rồi.........niệm tình Lăng Thiên ngươi đã có nhiều công lao trẫm hiện tại sẽ cho ngươi thêm một cơ hội, mau tìm công chúa về đây cho trẫm, nếu không tìm được thì chức Đại tướng quân này của ngươi cũng không cần làm nữa rồi”.“Thần tuân mệnh”

“Được rồi người mau đi làm việc đi!”.

Lăng Thiên bái tạ, sau đó lập tức rời đi. Sau khi Lăng Thiên rời đi, chỉ còn lại một mình trung niên nam tử, nhưng hình như không phải như vậy, chỉ nghe nam tử nhàn nhạt hỏi một câu.

“Đã có tin tức của công chúa chưa?”.

“Đã tra ra rồi.....hiện tại công chúa đang ở Liên Sơn trấn, thuộc hạ đã phái người đến đó” trả lời trung niên nam tử là một giọng nói có vẻ là của một lão nhân, nhưng nhìn khắp đại điện cũng chỉ có một mình nam tử được gọi là bệ hạ kia.

“Không lần này ta muốn ngươi đích thân đi........ta không muốn Thanh nhi có nguy hiểm gì”.

“Vâng.....thuộc hạ lập tức lên đường”.

...............................................................................................................................

Sao khi nghĩ ngơi Lăng Thiên Hữu cùng Như Ngọc lại tiếp tục lên đường, trên đường cũng may có Nguyệt Lang thú tu vi kết đan cảnh mà Lăng Thiên Hữu tránh được không ít phiền toái từ cả dị thú và các dong binh, bên trong Thiên Thú Lâm vô cùng hỗn độn, chỉ cần ngươi có thực lực dù là giết người cướp của cũng không ai dám quản. Với tu vi Hư Hải cảnh của Lăng Thiên Hữu nhất định là mục tiêu giết người đoạt bảo của các Hắc đoàn nhưng nếu cộng thêm Nguyệt Lang thú thì lại là chuyện khác.

Sau vài ngày đi đường cuối cùng Lăng Thiên Hữu cũng đã bước vào lãnh thổ của Thiên sát, tới đây Lăng Thiên Hữu chỉ đành để Nguyệt Lang thú ở lại vì nó quá mức gây chú ý, không thích hợp đi trên đường lớn. Tại đây hắn mướn một con Xích thố tiếp tục hướng về Hoàng Liên Sơn.

Hoàng Liên sơn là một dãy núi cao bao gồm nhiều ngọn núi lớn, địa hình vô cùng phức tạp, nằm ở Đông nam của Thiên sát quốc, là biên giới của Thiên sát với Thiên Ma quốc. Nghe nói năm xưa Thiên Ma quốc vì muốn đánh chiếm Thiên Sát đã cho 50 vạn quân dọc theo dãy Hoàng Liên sơn tiến vào Thiên Sát, nhưng kì lạ là 50 vạn quân đi vào không hề có một người nào sống sót đi ra, Thiên Ma và Thiên Sát đã từng âm thầm cho cao thủ Kết Đan cảnh dò xét nhưng những cao thủ này lại không thể tiến vào nữa bước, những người cứng rắn xong vào điều bị trọng thương vô cùng nghiêm trọng, từ đó nơi đây đã trở thành cấm địa của cả Thiên Sát và Thiên Ma.

“Công tử chúng ta nên tìm một khách sạn trọ lại, trước điều tra tình hình Hoàng Liên sơn trước đã, sau đó hãy tiếp tục lên đường”.

“Được rồi....nghe theo nàng vậy”.

Đi một vòng lớn Lăng Thiên Hữu mới tìm được một khách sạn, khách sạn này tên Nhất Dạ.

Lăng Thiên Hữu cùng Như Ngọc xuống ngựa lập tức có người ra tiếp đoán.

“Nhị vị dùng bữa hay ở trọ vậy?”.

“Ở trọ.....cho ta 1 à không 2 phòng”.

“Xin lỗi khách quan.....vì hôm qua hồ Thanh Khâu xuất hiện quang mang kim sắc chói lòa, nghe đồn là sắp có bảo vật xuất thế vì vậy người khu vực lân cận đều kéo về đây nên hiện tại chúng tôi chỉ còn có 1 phòng” tiểu nhị vừa nói vừa giơ lên 1 ngón tay trước mặt Lăng Thiên Hữu.

Lăng Thiên Hữu quay sang nhìn hướng Như Ngọc, thấy ánh mắt của Lăng Thiên Hữu Như Ngọc bất đắc dĩ gật đầu.

Lăng Thiên Hữu quay sang tiểu nhị ra dấu dẫn đường, tiểu nhị hướng dẫn cho Lăng Thiên Hữu cùng Như Ngọc đến phòng trọ, cố tình đi chậm lại một chút không ngừng nháy mắt với Lăng Thiên Hữu, một tay thì ở phía sau không ngừng ra hiệu bằng cách chà sát hai ngón cái và ngón trỏ, sau đó lại đánh mắt về phía Như Ngọc.

Lăng Thiên Hữu lúc đầu không hiểu tiểu nhị có ý gì nhưng khi hắn đánh mắt về phía Như Ngọc thì không khỏi thầm mắng tên tiểu nhị này vô sỉ, vì kiếm tiền mà không từ thủ đoạn nhưng phía sau lại thêm một câu ‘bất quá ca thích’, sau đó lén đưa cho tiểu nhị một ít linh thạch.

“Như Ngọc nàng nghỉ ngơi trước đi......ta trước đi tìm hiểu tin tức một chút” nói xong Lăng Thiên Hữu lập tức xoay người rời đi, tiểu nhị cũng định rời đi nhưng lại Như Ngọc gọi lại nói là dặn dò chút chuyện.
 

root

Tác Giả
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,953
Reaction score
185
Points
9,999
Chương 26
Tửu quán là nơi khá nhộn nhịp, đặc biệt là những diệp có tin bảo vật xuất thế như thế này, người ở tứ phương sẽ ầm ầm mà kéo về, thông tin cũng từ đó mà được lan truyền liên tục, thế nên muốn thăm dò tin tức tốt nhất là nên đến tửu quán.

Lăng Thiên Hữu chọn một bàn gần cửa sổ, gọi ra một bình Linh tửu vừa uống vừa nghe ngóng thông tin. Cũng không lâu lắm hắn đã nắm bắt được tình hình hiện giờ, giờ ngọ hôm qua thình lình tại Thanh Khâu hồ dưới chân dãy Hoàng Liên sơn phát ra một tiếng thú rống kinh thiên, âm thanh khiến cho các tu sĩ tu vi thấp run rẩy liên tục, sau đó lại xuất hiện một làn kim quang phóng thẳng lên trời, không bao lâu đã có không ít tu sĩ tụ tập đến đó, tin tức bảo vật xuất thế cũng từ đó lan đi thu hút không ít cường giả trên khắp Thiên sát. Đang tập trung thì Lăng Thiên Hữu nghe được một tin tức từ bàn bên cạnh.

“Ngươi có biết gì không....lần này nghe nói không chỉ Thiên Sát mà còn có người của Thiên Ma đến tranh đoạt bảo vật” người này bộ dáng vô cùng cẩn thận nói nhỏ với người đối diện, cũng may Lăng Thiên Hữu thính lực không phải thường nhân mới có thể nghe được.

“Không thể nào, ngươi đừng gạt ta........nơi đây mặc dù là biên giới...nhưng người của Thiên Ma không thể nào đến đây nhanh như vậy........trừ khi là vượt qua Hoàng Liên sơn.......nhưng nơi đó từ đâu đã là cấm địa không ai dám băng qua”.

“Tin này là thật.........vị bằng hữu này của ta tin tức linh thông vô cùng, hắn bảo ta hành sự phải cẩn thận, nếu không sẽ không dễ sống đâu”.

Thấy cũng đã thu đủ tin tức Lăng Thiên Hữu đang định rời đi thì không ngờ va phải một người, chưa kịp nhìn kĩ thì người kia đã mắng một tràng vào mặt Lăng Thiên Hữu khiến hắn say sẫm mặt mày.

“Khốn kiếp.....ngươi bị mù hay sao vậy, đi đứng không nhìn đường gì cả......đụng ta thê thảm thật..........nếu ta có mệnh hệ gì nhất định ngươi sẽ không sống nổi.........không chỉ ngươi mà cả nhà ngươi cũng không sống nổi........tên khốn kiếp....” động tĩnh bên này lập tức thu hút không ít người tập trung lại.

Lăng Thiên Hữu không muốn gây chuyện thị phi, nên muốn mau chóng rời đi, nhưng đối phương lại không muốn để hắn đi.

“Này.......đứng lại......ngươi đụng bổn tiểu...........công tử xong cũng không nói một lời đã muốn bỏ đi, không dễ như vậy” người này vừa nói vừa chặn trước người Lăng Thiên Hữu, không cho hắn rời đi.

“Ta nói ngươi này huynh......” Lăng Thiên Hữu lập tức ngừng lại, đánh giá người trước mặt mình một lần, môi son, mặt trắng, thân hình gầy yếu, trên người vận một thân nam trang trông không khác một tên tiểu bạch kiểm chút nào, tuy nhiên thân thể có chút lồi lõm bất thường cộng thêm cảm giác mềm mại lúc trước khi va phải hắn, khẳng định đây nhất định là nữ cải nam trang, hơn nữa còn là một mỹ nữ, nhưng Lăng Thiên Hữu ghét nhất là nữ nhân đanh đá, nên không hề khách khí mắng lại nàng.

“Ta nói này bà cô, rõ ràng là ngươi va phải ta, ta không bắt cô xin lỗi cô còn muốn gây chuyện......”.

Nữ tử nghe Lăng Thiên Hữu gọi mình là bà cô không kiềm nổi tức giận mắng lớn.

“Khốn kiếp dám gọi ta là bà cô..........người đâu mau bắt tên hỗn đãn này lại cho ta”.

Nhưng mà mỹ nữ chờ mãi cũng không thấy động tĩnh mới sực nhớ ra lần này nàng không mang theo tùy tùng, cuối cùng nghiến răng nghiến lợi nói.

“Được......hôm nay để lão nương đến dạy dỗ ngươi” nói song nàng đã cầm trường tiên hướng Lăng Thiên Hữu quất đến.

Trường tiên không ngừng vũ động hiểm hiểm lướt qua người Lăng Thiên Hữu, đập vào bàn ghế xung quanh khiến cho khách nhân hoảng loạn ùng ùng kéo nhau ra ngoài.

Tiên kĩ của nữ tử không tệ nhưng nàng tu vi cũng chỉ là Nhập Linh cảnh Đại viên mãn làm sao có thể là đối thủ của Lăng Thiên Hữu chứ, nhìn Lăng Thiên Hữu tuy thoát hiểm chỉ trong gan tất nhưng thật ra lại vô cùng nhẹ nhàng, không hề tốn chút sức.

Nữ tử rõ ràng thấy Lăng Thiên Hữu giống như cá trạch, trơn tuột vô cùng, tức giận hét lớn.

“Đứng lại.......có giỏi thì đừng tránh......”.

“Bà cô ngốc của ta ơi.......làm gì có ai ngu ngốc đứng một chỗ cho cô đánh chứ....có phải là đầu của cô bị lừa đá rồi không....haha”. Lăng Thiên Hữu một bên né tránh công kích không quên trêu chọc lấy nữ tử.

Nghe Lăng Thiên Hữu cười nhục mạ mình nữ tử hai mắt trợn lớn, trán nổi gân xanh, linh khí lập tức vận chuyển truyền vào trường tiên, lập tức trường tiên như biến thành một con Thanh xà linh hoạt vô cùng không ngừng quấn lấy Lăng Thiên Hữu, ép hắn vào một gốc, mỹ nữ chưa kịp đắc ý thì Lăng Thiên Hữu đã dùng Dạ hành ra phía sau nàng, điểm ra một chỉ, lập tức cổ tay của nàng tê rần, trường tiên cũng tự động rơi khỏi tay.

“Ngươi......”

“Ngươi gì chứ.......không có bản lĩnh thì tốt nhất đừng nên gây sự, ngươi hiểu không vậy BÀ CÔ của ta” nữ tử chưa kịp nói thì đã bị Lăng Thiên Hữu cắt ngang, cuối cùng hắn còn không quên đã kích nàng bằng cách nhấn mạnh từ bà cô, sau đó mới quay người bỏ đi.

Nhưng chuyện lại không như hắn muốn, không biết nữ tử lấy đâu ra một thanh chủy thủ, lợi dụng lúc Lăng Thiên Hữu xoay người, nhầm hướng hắn đâm tới, Lăng Thiên Hữu đã luyện được cho mình tinh thần cảnh giác luôn cao độ, cảm nhận được khí lưu bất thường từ phía sau Lăng Thiên Hữu lập tức nghiêng người tránh khỏi quỷ đạo của đoản kiếm, mỹ nữ không ngờ Lăng Thiên Hữu có thể tránh khỏi đoàn đánh lén của mình, nhất thời không khống chế được lực đạo thân thể lập tức hướng phía trước ngã xuống, thấy nữ tử sắp ngã xuống Lăng Thiên Hữu lạy xoay người giữ chặc eo của nàng, xoay một vòng cuối cùng vững vàng đáp trên mặt đất.

Hai người mặt đối mặt gần trong gan tấc, cảm nhận được khí tức nam nhân mãnh liệt từ trên người Lăng Thiên Hữu khiến cho nữ tử trái tim không ngừng đập loạn, hơi thở cũng lúc trầm lúc bổng không ổn định.Do giao chiến kịch liệt vừa rồi khiến cho y phục của nàng đã không còn chỉ tề, lộ ra cặp hung khí tuyết trắng phía trước tiếp xúc thân mật với cơ thể Lăng Thiên Hữu, hai nhủ phong không ngừng ma sát với bộ ngực rắn chắc của hắn, khiến Lăng Thiên Hữu vô cùng hưởng thụ.

Nhận ra tư thế mờ ám của mình với Lăng Thiên Hữu nữ tử lập tức vùng vẫy, muốn thoát khỏi Lăng Thiên Hữu chế ngự, nhưng Lăng Thiên Hữu nào có dễ dàng tha cho nàng như vậy, nếu không cho nàng một bài học nàng nhất định sẽ không bỏ qua cho hắn. Thấy không thể thoát khỏi nữ tử quát lớn.

“Hỗn đãn......mau buông ta ra....nếu không ta sẽ......”

“Sẽ như thế nào..........” Lăng Thiên Hữu nở một nụ cười khinh thường nhìn nàng, xem nàng sẽ nói ra cái gì.

“Khốn kiếp.......ngươi một nam nhân bất nạt ta nữ nhân thì có gì giỏi chứ? Ta...ta không phục”.

“Rõ ràng là cô gây chuyện giờ lại nói là ta bắt nạt cô? Thôi được, chỉ cần cô xin lỗi ta, ta sẽ lập tức thả cô ra” Lăng Thiên Hữu vừa nói vừa xiết chặt eo của nữ tử, khiến cho khoảng cách giữa hai người càng gần, làm cho bộ ngực của nữ tử bị chèn ép lộ ra hơn nữa, nếu nhìn kĩ còn có thể nhìn thấy một điểm hồng hào nữa khuất nữa hở sau lớp nội y màu đen bằng tơ tằm ẩn phía sau bộ y phục.

Nử tử không nhận ra xuân quang của mình đang bại lộ, mà tất cả đều bị Lăng Thiên Hữu thu vào mất, nàng vẫn cắn răng không chịu khuất phục.

“Được hôm nay ta sẽ cho ngươi nếm trải cực hình để xem ngươi còn cứng đầu được bao lâu?”

“Ngươi dám?......”.

“Ta không dám này!, ngươi có phục không?” Lăng Thiên Hữu vừa nói xong, trên kiều đồn của nàng vỗ một cái, Lăng Thiên Hữu cảm giác như vừa chạm vào bông vậy, không ngờ kiều đồn của nàng vừa lớn lại vừa săn chắc như vậy, khiến hắn vô cùng hưởng thụ cảm giác này.

“Ngươi.......Dâm tặc........ta.......ta không phục” nử tử mặt đỏ như máu, nghẹn khuất trả lời, nàng khi nào đã bị người khác khi dễ như vậy chứ, hơn nữa còn là bị một tên khốn kiếp chạm vào nơi tư mật như vậy, nội tâm lại là càng cứng rắn quyết không chịu khuất phục tên sắc lang này.

“Phục không?”

“Không phục.....”

“Phục không?”

“Không phục...”

........................

Mỗi lần Lăng Thiên Hữu lại trên kiều đồn của mỹ nữ đánh một cái, khiến cho khoái cảm từ tay không ngừng truyền tới tiểu huynh đệ bên dưới, mỗi lần lại làm cho hắc thương bên dưới cứng thêm một chút, cuối cùng đã dựng đứng như cột chống trời.

Nhưng nử tử cũng đã không còn giãy dụa nữa, cảm thấy có chút không đúng Lăng Thiên Hữu nhìn lại thì thấy nữ tử đang nhìn hắn bằng hai con mắt hình viên đạn, nếu ánh mắt có thể giết người thì có lẽ Lăng Thiên Hữu đã chết trăm vạn lần rồi.

Cảm thấy mình có chút quá đáng Lăng Thiên Hữu lập buông nữ tử ra, nàng cũng không còn động tay động chân nữa, chỉ bình tĩnh nhìn Lăng Thiên Hữu sau đó từ từ rời khỏi tửu quán.

Nhìn theo bóng dáng của nữ tử Lăng Thiên Hữu không khỏi cười khổ, không biết từ khi nào hắn đã trở nên vô sĩ như vậy, hành động vừa rồi quả thật có chút quá đáng. Nghĩ là nghĩ như vậy nhưng hắn lại vô thức đưa tay lên hít sâu một hơi rồi tự nhủ ‘thơm thật’, sau đó lại giật mình không ngừng tự mắng.

“Vô sĩ....quá vô sĩ rồi”.
 

root

Tác Giả
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,953
Reaction score
185
Points
9,999
Chương 27
Lăng Thiên Hữu sau khi trở lại phòng rõ cửa mãi không thấy Như Ngọc ra mở không khỏi nghi hoặc, đẩy mạnh cửa vào thì thấy cửa không hề khóa trong, phòng trọ ở tửu quán này cũng khá ổn, bàn ghế dụng cụ khá đầy đủ, được lau chùi thường xuyên, có lẽ là gần Thiên Thú lâm nên sinh ý cũng không tệ, Lăng Thiên Hữu tìm khắp phòng cũng không thấy Như Ngọc, đang định từ bỏ thì lại phát hiện bên trái căn phòng có một tiểu gian, cửa đang khép hờ, không suy nghĩ nhiều Lăng Thiên Hữu tiến tới nhìn qua khe cửa, khung cảnh bên trong suýt chút nữa làm Lăng Thiên Hữu phun máu mũi.

Chỉ thấy bên trong tiểu gian là một bồn tắm lớn, phía dưới không ngừng có hơi nước bóc lên, tạo thành một làn sương mờ ảo, ẩn sau làn sương đó một thân thể thiên kiều bá mị đang xích lõa toàn thân, hòa mình vào trong dòng nước ấm.

Mỹ mâu của nàng khép chặt, hơi thở đều đặn, có lẽ là đã ngủ, không còn linh khí cơ thể không khác gì thường nhân, lại thêm đi đường nhiều ngày liền như vậy quả thật khiến Như Ngọc có chút chịu không nổi.

Lăng Thiên Hữu nhẹ nhàng luồn qua khe cửa, cẩn thận mà tiến vào, chứng kiến cảnh tượng trước mặt Lăng Thiên Hữu tinh trùng như muốn chuyển nhà lên não hết rồi. Trước mắt hắn là hai quả bưởi, căng tròn, mọng nước không ngừng nhảy tưng tưng theo từng nhịp thở điều đặn của gia chủ, phía trên là hai nhủ phong màu hồng phấn to gần bằng đầu ngón út. Xuyên qua làn nước trong veo bên trên Lăng Thiên Hữu còn có thể thấy được thấp thoáng bên dưới là một mảng lông mu màu đen không ngừng ẩn hiện sau mặt nước rung động.

Làn da bạch ngọc, xương quai xanh tinh xảo, cổ ngọc thon dài tất cả đều bại lộ trước mặt Lăng Thiên Hữu, nhục côn bên dưới sớm đã không chịu được mà giương cao cờ.

Đột nhiên Như Ngọc lại trở mình, một tay đưa lên nhũ phong của mình, nhẹ nhàng xoa lấy, miệng thì không ngừng phát ra âm thanh dọa cho Lăng Thiên Hữu một phen hoảng loạn, cứ tưởng nàng thức giấc, nhưng khi nghe rõ mới biết là nàng đang mơ, Lăng Thiên Hữu tò mò không biết nàng đang mơ gì nữa, chỉ thấy một tay nàng không ngừng thay phiên xoa bóp phong nhũ, một tay lại đưa xuống bên dưới không ngừng chà sát lấy âm hộ chặt khít bên dưới.

‘Ta kháo......là đang mơ được chịch sao, người ta nói ban ngày nghĩ gì nhiều ban đêm khi ngủ sẽ mơ thấy đó, chẳng lẽ là nàng ta suốt ngày ở bên cạnh mình, bị nhan sắc khuynh thành của mình khiến cho điên đảo nên mới nghĩ tới chuyện đó?’ Lăng Thiên Hữu yy thầm nghĩ. Sau đó hắn lại quay sang quan sát Như Ngọc, chỉ thấy động tác của nàng ngày càng nhanh, tiếng rên rỉ cũng ngày càng dồn dập.

“Ân........hảo........nhanh lên......của người thật to..........mau thao ta.....a...a.....a...của người to quá..á..á.....rách.....rách của ta mất....”.

Lăng Thiên Hữu vô thức đưa tay nắm lấy bầu vú săn chắc của Như Ngọc xoa lấy, lập tức bàn tay của hắn bị bàn tay của Như Ngọc đè chặt, miệng nàng không ngừng ra lệnh.

“A......đúng vậy.....xoa mạnh lên....ta thích được như vậy...........ân đúng vậy......a....đừng cắn......đúng...đúng....mút mạnh lên.......ta sướng chết mất.....ư....a.....ân”.

Lăng Thiên Hữu nghe đươc Như Ngọc tiếng rên rỉ, lập tức cười tà tự nhủ.

"Nàng đang sảng khoái như vậy, người tốt như ta nên giúp nàng một chút!" Sau đó Lăng Thiên Hữu cúi đầu xuống nhu hòa hôn lên đôi môi Như Ngọc, Như Ngọc nữa tỉnh nữa mê cũng rất phối hợp cùng Lăng Thiên Hữu hôn lên cùng một chỗ, mà Lăng Thiên Hữu hai tay thì tại Như Ngọc trên song nhũ xoa bóp lấy, không những thế còn dùng ngón tay xoa nắn lấy núm vú của nàng, làm cho Như Ngọc thân thể mềm mại không ngừng run rẩy, trong miệng còn bất chợt mà phát ra tiếng ô ô rên rỉ.

Lăng Thiên Hữu thời gian dần qua không hề thoả mãn với xoa bóp hai vú, di động sắc thủ, đi tới hạ thể Như Ngọc, vừa mới đụng phải Như Ngọc mật huyệt, lập tức thân thể mềm mại của Như Ngọc run lên, phi thường mẫn cảm.

Cơ thể Như Ngọc cảm thụ được Lăng Thiên Hữu động tác, lập tức ý thức được trong mật huyệt như có thứ gì muốn chảy ra, thoát khỏi Lăng Thiên Hữu hôn, trong miệng phát ra một tiếng rên rỉ mê người vô cùng, sau đó Lăng Thiên Hữu cũng cảm giác được một cổ nước chảy từ bên trong mật huyệt của Như Ngọc phún dũng mà ra, trực tiếp đánh vào Lăng Thiên Hữu trên ngón tay, Lăng Thiên Hữu lập tức ngốc trệ, cái này, điều này chẳng lẽ là triều phun vô cùng hiếm thấy? Bà mẹ nó! Nhặt được bảo rồi! Không nghĩ tới Như Ngọc thân thể nhạy cảm như vậy, chỉ là vừa chạm nhẹ thì có thể làm cho nàng triều phun! Lăng Thiên Hữu lòng tràn đầy kích động!

Lăng Thiên Hữu tà mị cười cười, nhìn xem sắc mặt vô cùng thỏa mãn của Như Ngọc, sau đó Lăng Thiên Hữu bỗng nhiên duỗi ra ngón tay trượt vào trong mật huyệt của Như Ngọc, lập tức cảm giác được Như Ngọc mật huyệt vô cùng nhỏ, một ngón tay đều có chút cố sức, may mắn có nước cùng mật dịch bôi trơn, thời gian dần qua Lăng Thiên Hữu ngón tay cũng đã duỗi đi vào. Như Ngọc lập tức thân thể mềm mại run rẩy, mê man cất tiếng.

"Công tử! Không muốn! Ô ô ~~~ ngưa ngứa!!!! Không muốn vào! Có đau một chút! Ah ~~ "

Nghe được Như Ngọc tiếng rên rỉ, Lăng Thiên Hữu như uống phải một viên rocket 1h đồng dạng, hai ngón tay bắt đầu nhẹ nhàng qua lại rút ra đút vào, lập tức lại để cho Như Ngọc cất tiếng rên rỉ.

"Ah... Ah... Ngưa ngứa... Ô ô... Công....công tử! Không muốn! Ah..." Như Ngọc thân thể mềm mại không ngừng run lên, cảm giác tê tê dại dại này giống như là có con kiến tại trong mật huyệt của nàng không ngừng leo trèo, quá ngứa rồi! Như Ngọc nhịn không được lớn tiếng rên rỉ cầu xin tha thứ.

Lăng Thiên Hữu như là gặp ma đồng dạng, thời gian dần qua động tác càng ngày càng nhanh..., ngón tay mỗi lần đút vào kéo ra đều kèm theo một tia nước, Lăng Thiên Hữu đem tay kia cũng duỗi xuống dưới, chậm rãi vướn tới Như Ngọc hòn le, sau đó động tác nhu hòa bắt đầu xoa bóp lấy..., lập tức Như Ngọc kinh hô một tiếng.

“Không......công tử.....đừng....a.....ta Sướngggggggggg....chết mất.........hừ hừ” Sau đó Lăng Thiên Hữu cảm giác được Như Ngọc thân thể thoáng cái căng cứng, mãnh liệt run rẩy, Lăng Thiên Hữu cảm giác được ngón tay của chính mình bên trong âm đạo gắt gao bị kep chặt, không thể nhúc nhích được, sau đó một cổ dâm thủy tựu phún dũng mà ra, Như Ngọc lại một lần nữa triều phun! Sau đó Như Ngọc thở hổn hển tựa ở mép bồn tắm, hơi thở cũng dần dần đều đặn trở lại.

Lăng Thiên Hữu kích động vạn phần, rõ ràng lại một lần nữa triều phun ra! Quả thật là cực phẩm a! đang định cởi y phục của mình ra thì Lăng Thiên Hữu lại nghe thấy tiếng rõ cửa, hắn vội vàng thu dọn, nhanh chóng rời khỏi chiến trường.

Khi Lăng Thiên Hữu mở cửa thấy tiểu nhị đang đứng chờ ở ngoài, Lăng Thiên Hữu thầm mắng tên tiểu nhị này sao lại đến không đúng lúc như vậy, trễ một chút có phải hắn đã được thưởng lớn rồi không, nhưng hiện tại Lăng Thiên Hữu nhìn hắn vô cùng chán ghét, không có kiên nhẫn hỏi.

“Có chuyện gì vậy?”.

“Khách quan ngày có muốn dùng chút gì không? Ở quán có rất nhiều món ng......”

“Không cần, khi nào muốn ta sẽ gọi, ngươi lui trước đi”.

“Vậy......ơ.” tiểu nhị còn đang định hỏi nữa thì Lăng Thiên Hữu đã đóng cửa lại, hắn đành bắt đắc dĩ lui xuống, thầm nghĩ tên này có phải hay không bị nữ nhân kia cấm túc rồi?.

Vừa mới chiêu đùa nử tử đanh đá xong lại gặp Như Ngọc tắm tiên ngủ quên như vậy Lăng Thiên Hữu gấp đến độ không thể đợi đươc nữa rồi, vừa cởi y phục vừa chạy vội vào phòng tắm không ngờ lại suýt va phải Như Ngọc từ bên trong đi ra, nàng chỉ khoát trên mình một lớp sa y mỏng, kiều nhan ửng hồng, nếu không phải Lăng Thiên Hữu phát hiện nàng thì hai người đã va vào nhau.

“A.....công tử........sao người không mặc áo vậy?” Như Ngọc kinh hoảng vội hét lớn, nhưng lập tức nhận ra Lăng Thiên Hữu áo trên đã được cở ra, lộ ra bên trong từng lớp cơ bắp trong vô cùng lực lưỡng, tràn chề sức sống, lập tức thất thần, ngây ngốc.

“Ta.........à thời tiết có chút nóng ta cởi ra cho mát một tí”.

“Ân.....” Như Ngọc lập tức ôm khuôn mặt đã đỏ như quả gấc chạy đi, nàng không phát hiện ra sự bối rối trong lời nói của Lăng Thiên Hữu, hoặc là trong lòng nàng cũng đang vô cùng bối rối.

Lúc trước nàng gọi tiểu nhị chuẩn bị cho mình một ít nước ấm để ngâm mình, không ngờ lại thoải mái đến ngay cả ngủ quên lúc nào không hay. Nàng còn không ngờ là trong mộng cảnh nàng lại mơ thấy mình đang làm tình với công tử, được dương vật to lớn của công tử thao cho chết đi sống lại, liên tục triều phun, do vậy khi gặp Lăng Thiên Hữu nàng thật sự có chút bối rối.
 

root

Tác Giả
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,953
Reaction score
185
Points
9,999
Chương 28
Thiên sát, dưới chân Hoàng Liên Sơn, Thanh Khâu hồ.

“Ngươi nói xem lần này kế hoạch thất bại tam trưỡng lão sẽ xử phạt chúng ta như thế nào đây”.

“Ta cũng không biết, nhưng nghe nói những người thất bại trong nhiệm vụ trước đây không hề có ai trở về tông môn”.

“Không phải chứ, chúng ta là thuộc hạ của Vương chấp sự, chẳng lẽ……….tam trưởng lão sẽ ngoan độc đến mức ra tay với thủ hạ của con mình sao”

“Đều đó còn không nói trước được....thôi im lặng đi......Vương chấp sự cùng tam trưỡng lão đến rồi”.

“Phụ thân tiếp theo chúng ta nên làm gì tiếp đây? tin báu vật xuất thế đã lan khắp Thiên sát nếu không nhanh thì Thiên ma tông chúng ta chắc chắn sẽ bại lộ thân phận”.

“Ngươi còn hỏi ta, nếu không phải các ngươi vô dụng để con ấu thú đó chạy mất thì chúng ta đã sớm rút lui, còn phải đứng đây nghe ngươi nói nhảm hay sao?, lần này thì tốt rồi, Huyễn Long mã không chỉ là vương thú về tốc độ còn biết huyễn thuật, dù chỉ là ấu thú thì huyễn thuật của nó cũng đủ đánh lừa không ít người, nếu không phải ta có Thanh Tâm kính thì cũng đã bị nó đánh lừa, giờ này có lẽ vẫn còn đứng bên bờ hồ để chờ bảo vật xuất thế rồi!” lão nhân tay cầm quải trượng không hề khách khí mắng trung niên được rồi là Vương chấp sự bên cạnh, ngừng một chút lão lại nói tiếp.

“Bây giờ chúng ta chỉ còn cách tiếp tục tìm kiếm tung tích của Huyễn Long mã, nhất định không thể để nó trốn mất, nếu không lần này chức trưỡng lão của ta cũng không giữ được nữa rồi”.

“Nhưng......phụ thân Hoàng Liên sơn sớm là cấm địa, chúng ta sao có thể vào đó mà tìm kiếm chứ?” trung niên nam tử do dự hỏi lại, sự tích về Hoàng Liên sơn hắn sớm đã nghe rất nhiều lần, nó đã trở thành nổi ám ảnh trong lòng hắn từ lâu.

“Không cần phải lo, Long mã đã bị thương nhất định không thể đi xa Thanh Khâu hồ, ngươi cho người tìm kĩ từng tất đất nơi đây, dù bất cứ giá nào cũng phải tìm được Long mã”.

Trung niên nhân ra lệnh, lập tức đoàn người nhanh chóng biến mất, không hề để lại chút dấu tích.

...............................................................................................................................

“Nhắc nhở của hệ thống, chủ nhân vừa rồi người giúp Như Ngọc cô nương đạt hai lần triều phun, nhận được 10 điểm sắc dục, hiện tại tổng điểm sắc dục người đang có là 18 điểm, ngươi có muốn nâng cấp hệ thống hay không?”.

“Không gấp..........đúng rồi hệ thống ngươi có thông tin về Thiên ma hay không?”.

“Chủ nhân ta hiện tại chỉ có một số ít thông tin phổ thông, nếu muốn biết nhiều hơn hệ thống cần đạt cấp cao hơn”

“Được rồi, cứ cho ta biết những gì ngươi biết!”.

“Vâng chủ nhân”.

Một dòng thông tin lập tức tràn vào não hải của Lăng Thiên Hữu, đây là một số thông tin của Thiên ma quốc, Thiên ma quốc thực chất là Thiên ma tông, bên trong Tông bao gồm 3 vị trưởng lão và 1 trưởng môn, dưới trưởng lão là chấp sự, chấp sự được chia làm nội đường và ngoại đường, nội đường sẽ ở lại tông môn để lo sự vụ tông môn, ngoại đường chấp sự được giao trọng trách quản lý các thành, trở thành thành chủ có nhiệm vụ chủ yếu là giao thương không ngừng cung cấp tài chính cho nội đường, bên dưới thành là trấn sẽ do một số đệ tử nội môn và ngoại môn quản lý. Nghe đồn trưởng môn Thiên ma tông đã sớm đạt đến cảnh giới Kết Đan đại viên mãn, chỉ chờ cơ hội phá Đan thành Anh, ba vị trưỡng lão còn lại cũng không hề tầm thường, mỗi người đều đạt đến Kết Đan cảnh đại viên mãn. Thiên ma quốc là nước đứng đầu trong ba nước hạ nguồn của sông Mê Kông, sớm có ý đồ thôn tính Thiên sát và Thiên Huyền để thống nhất ba nước hạ nguồn, nhưng biên giới giữa Thiên ma và Thiên sát bị cản trở bởi dãy Hoàng Liên sơn được xem là cấm địa của nhân tộc, khiến cho giấc mộng bấy lâu nay của Thiên ma tông không thể thành hiện thực, cộng thêm việc Thiên sát và Thiên huyền luôn giao hảo rất tốt làm cho Thiên ma cũng có chút e ngại.

“Công tử người không muốn đi nhìn xem bảo vật kia một chút hay sao?” Lăng Thiên Hữu đang trầm tư thì bị câu hỏi của Như Ngọc thức tỉnh.

“Haha.....có gì mà nhìn chứ.......nói không chừng sẽ bị kéo vào tranh đấu của bọn họ sẽ ảnh hưởng đến nàng, tu vi nàng chưa hồi phục, tu vi ta lại không thể sánh với bọn họ tốt nhất không nên tham gia vào”.

“Công tử xin lỗi, là tại Như Ngọc kéo chân người”.

“Nàng không cần phải tự trách...………..ta không quan tâm báu vật.......dù sao nếu là của ta thì trước sao cũng sẽ là của ta, nếu không phải ta có cố tranh giành cũng không được” Lăng Thiên Hữu an ủi lấy Như Ngọc, sao đó lại thúc ngựa tiếp tục lên đường.

Khi đi đến gần vùng giao nhau giữa hồ Thanh Khâu và dãy Hoàng Liên sơn, Lăng Thiên Hữu chợt nghe thấy âm thanh giao đấu kịch liệt phía trước, nhìn kĩ sẽ thấy một thanh niên ốm yếu đang bị vây công bởi ba tên hắc y nhân, bên cạnh cũng đang diễn ra trận chiến giữa một người một thú, dị thú này kích thước không lớn nhưng lại vô cùng uy mãnh, vuốt của nó liên tục va chạm với loan đao của hắc y nhân nhưng không hề tổn hại, chỉ thấy những tia lửa bắn ra tung tóe như minh chứng cho sự va chạm kịch liệt đó, loan đao của hắc y nhân đã bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt. Thiếu niên bên cạnh thì không tốt như ấu thú, dưới sự vậy công của ba người hắn đã sớm rơi vào thế yếu, trong lúc vô ý, lộ ra sơ hở để cho một tên hắc y lẻn ra sau lưng, đại đao trong tay hắn lập tực nhắm ngay cổ tay đang cầm trường tiên của thiêú niên chém xuống, thiếu niên gặp nguy không loạn, khẽ cong tay, trường tiên lập tức đập mạnh xuống mặt đất tạo lực đẩy giúp hắn thoát nguy trong gan tất, hai tên hắc y nhân còn lại định thừa cơ xong tới thì bị dị thú dọa cho lùi lại.

“Tiểu tử mau giao ra con ấu thú đó, bọn ta sẽ để cho ngươi rời đi” tên hắc y nhân dẫn đầu hướng thiếu niên quát to, sau đó ra hiệu lập tức 4 người chia ra bốn hướng bao lấy một người một thú vào trong.

Thiếu niên không cam lòng quệt lấy vệt máu nơi khóe miệng, nhìn ấu thú cực kì cute đang nằm trong ngực, gương mặt vì giận giữ mà không thể phát tát đã ửng đỏ, thật không ngờ ngay trên lãnh thổ Thiên sát lại có người dám chặn đường cướp đồ của hắn như vậy.

“Lũ khốn kiếp các người, các ngươi biết ta là ai không? Ta cho các ngươi biết chỉ cần ngươi dám đụng vào một móng tay của ta, phụ thân ta nhất định sẽ bầm thây các ngươi thành vạn đoạn”.

“Haha……..ngươi nghĩ bọn ta là trẻ con à, chỉ vài lời hù dọa muốn bọn ta để ngươi dễ dàng đem ấu thú đi…….được rồi, nếu ngươi vẫn ngoan cố như vậy chúng ta chỉ đành dùng vũ lực để giải quyết thôi” nói xong hắn dẫn đầu hướng thiếu niên xong tới.

“Đứng lại………nhìn xem đây là gì” thiếu niên lập tức hét lớn, sau đó lấy trong giới chỉ một miếng lệnh bài hình tam giác, lệnh bài được làm bằng thủy tinh thể, hoa văn trang trí vô cùng tinh xảo, trên đó còn khắc hai chữ Thiên Sát vô cùng nổi bật, quả nhiên hắc y nhân lập tức dừng lại, hắn nhìn chằm chằm vào lệnh bài trên tay thiếu niên.

Trong đầu hắc y nhân không ngừng nhớ tới những lời mà hắn đã vô tình nghe Vương chấp sự nhấc tới trong lúc đoàn người đang di chuyển tới Thiên sát. Đặc biệt là hoàng tộc thiên sát, trong đó Vương chấp sự có nhấc tới một việc, Hoàng tộc thiên sát bao phủ khắp lãnh địa Thiên sát, có cả trong tối lẫn ngoài sáng, số lượng đông đến không thể nhớ hết, do đó để chứng minh thân phận của mình, mỗi thành viên trong hoàng tộc thiên sát điều được trao cho một miếng lệnh bài, khi nhận lệnh bài chủ nhân của nó sẽ nhỏ máu nhận chủ, về sau chỉ có mỗi chủ nhân của lệnh bài mới có thể sử dụng, lệnh bài cũng được chia làm nhiều cấp bậc bao gồm: Nhân sát, Địa sát và Thiên sát, trong đó nhân sát là là những hoàng tộc hoạt động ngoài sáng, địa sát là những ẩn sĩ, âm thầm xử lí những việc không muốn người biết riêng Thiên sát thì hoàn toàn khác hẳn, lệnh bài Thiên sát đại diện cho danh dự vô cùng tôn quý chỉ có những người thân cận bên cạnh bậc đế vương mới có thể sở hữu, hiện tại Hoàng đế của thiên sát chỉ có một Phí phi và một cô công chúa, chỉ có hai người này mới có thể sở hữu lệnh bài Thiên sát, mà người thiếu niên trước mặt này tuổi không quá ba mươi không thể nào là Phí phi đã hơn 50 tuổi, chỉ có thể cô công chúa kia, nói vậy người đang đứng trước mặt hắn là cô công chúa kia đang cải nam trang.
 

Bình luận facebook

Top Bottom