Full Lịch sử của nhân vật nhỏ trong làng giải trí

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 22/1/16.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914
    Giới thiệu :
    Nữ mặt than[​IMG] hết thời bị bạn bè vứt bỏ.
    Nữ minh tinh hạng ba bị bạn trai phản bội.
    Vận mệnh hay là sự trùng hợp.
    Cứ nhìn xem cô gái hết thời.
    Làm sao xen lẫn trong giới showbiz.
    [​IMG] mặt than: mặt không có cảm xúc
    ***************
    Lời tác giả: "Không biết nên đặt tên gì, không biết nên viết giới thiệu thế nào."
    Nữ chính : Liễu Y
    Nam chính : Tuần Tu
    Spoil của editor: Truyện nữ cường, không ngược, khá là hài. Nữ chính ở tận thế trọng sinh vào cơ thể diễn viên ở năm 2224, chị có bệnh mặt đơ mà bắt chị đi đóng phim tình cảm  , chị cũng rất ư mê tiền và ham ăn, bởi vì sống ở tận thế nên chị mới như vậy. Về dị năng thì có thể nhìn thấy mọi vật ở xa. Còn nam chính lần đầu tiên gặp chị bắt chị bế theo kiểu công chúa  , … mình spoil nhiêu đây thôi, muốn bik cụ thể thì đọc truyện rồi sẽ biết
     
    Quang Huy thích bài này.
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 1

    Bầu trời tối om, chợt hiện ra ánh sáng của các con đường trong thành phố, quảng trường khu ngoại thành ẩn hiện bóng người, hàng loạt cửa sổ của tòa cao ốc cách đó không xa rực rỡ ánh sáng, trước cửa sổ ở tầng cao nhất, lộ ra ánh sáng lúc sáng lúc tối, không giống như ánh sáng của đèn huỳnh quang, cũng không giống như sự nóng rực của đèn sợi đốt, mà là ánh sáng ngầm của các ngọn nến.

    Từ cửa sổ vào đến bên trong, phòng khách bị lấp đầy bởi các cây nến tạo thành một hình, ở chính giữa là một cô gái đang nằm với đôi mắt khép kín, khoảng hai mươi bốn tuổi, mái tóc đen dài trải đầy xung quang, mặc chiếc váy trắng, nếu không chú ý dọc theo cổ tay cô gái này đang chảy máu, sẽ nghĩ là cô đang ngủ thiếp đi.

    Đồng hồ báo thức gõ qua 12 giờ, cổ tay cô gái giật giật, các vết thương dần biến mất, cho đến khi toàn bộ cổ tay trơn bóng như lúc ban đầu, đột nhiên cô gái đó trợn trừng hai mắt, tựa như thức dậy từ cơn ác mộng kinh khủng.

    Liễu Y cảm giác được tình huống lúc này không bình thường, nhưng toàn thân vô lực, hơn nữa, đầu truyền tới từng cơn đau nhức, giống như bị một thứ đánh qua cực mạnh, cô tỉnh táo nhắm mắt lại,hô hấp cực ngắn, lặng lẽ nín thở tiêu tan lực tinh thần.

    Một lúc lâu, Liễu Y có chút hoảng hốt, siết chặt tay, lông mi run rẩy báo hiệu đáy lòng vốn bình tĩnh của cô sợ hãi như thế nào.

    Liễu Y mở mắt, đầu đau nhức một hồi, cảnh giác nhìn xung quanh, đang muốn nhảy lên, nhưng lúc này, đầu óc nhớ lại, chợt hiện ra cuộc sống của một người xa lạ, từ nhỏ đến lớn, từ khi tốt nghiệp đến lúc gia nhập công ty giải trí Tân Thần, từ lúc tràn ngập lòng tin đến khi thất bại,hạnh phúc khi có bạn trai đến lúc bị phản bội, đây là cuộc sống khá đầy đủ của một cô gái, thật giống như mấy phim truyền hình mà ti vi suốt ngày chiếu.

    Liễu Y vẫn nắm chặt hai tay, nhắm chặt hai mắt, muốn thoát khỏi giấc mơ như thế này, nhưng đầu óc cứ nghĩ đến cảnh kia, tinh thần bắt đầu không tập trung.

    Liễu Y cắn răng, chịu đựng lực tinh thần biến động, đột ngột, cơn biến động qua đi, chỉ còn sự yên bình, mà trên trán cô đầy những giọt mồ hôi, việc thứ nhất, kiểm tra lực tinh thần của mình, lòng thấp thỏm, trở lại chỗ cũ, có một loại niềm vui ở trong đó, đột phá, từ cấp 3 đạt đến cấp 4, chính là giới hạn từ 100m đến 500m, càng có thêm lòng tin để sống tiếp, vẻ mặt Liễu Y cứng ngắt, lộ ra khuôn mặt đã lâu không thoải mái.

    Liễu Y hồi tưởng lại, nên dần dần ký ức hiện ra trong đầu cô.

    Liễu Y thờ ơ nhìn cuộc đời của cô gái kia, biết người này cũng tên là Liễu Y, lòng hơi xúc động, cô gái vì để nguyền rủa người đàn ông kia, mà tin vào những điều vô căn cứ viết trong cuốn sách, và dựa theo đó trả thù.

    Không vào luân hồi, mà để đạt được mong muốn, đã kêu gọi ác ma, hy sinh linh hồn của chính mình.

    Liễu Y cười chế giễu, ở trong thế giới kia của cô, không hề có tình yêu, mà cũng không có tình thân, nếu có cũng chỉ là những nghi ngờ và âm mưu giữa người với người.

    Trong lòng Liễu Y khẽ than một tiếng, nếu như sự dịu dàng đó biến thành kiên cường, thì kết cục của cô gái này sẽ không như thế này, bởi vì tin tưởng người khác như thế, mới làm cho cô ta lâm vào bước đường cùng, khiến cho sự thù hận bộc phát, nếu đã mất đi thì cần gì phải cố níu kéo.

    Hình như có gì đó không bình thường, Liễu Y cảm thấy tình trạng hiện giờ của cô rất bất thường, sau khi tỉnh lại tiêu tan tinh thần lực thì phát hiện, bên cạnh là ba người đang say sưa ngủ, đây cũng là nguyên nhân làm cho cô tỉnh lại thì không giữ được bình tĩnh, bây giờ cảnh vật ở xung quanh rất yên tĩnh, nhưng không phải là yên lặng như tờ, mà lại có sức sống, đây không phải là sau khi tận thế.

    Chậm rãi mở hai mắt, thấy ánh sáng nhấp nháy xung quanh, trong lòng chấn động, cố gắng nhìn rõ cơ thể trên trần nhà, lo lắng trong lòng càng tăng thêm, căn phòng này đến bây giờ vẫn được bảo vệ tốt, ở tận thế chưa từng thấy qua, một năm đã thay đổi, năm năm thì càng không thể nhận ra, Liễu Y bây giờ không phải vui mừng, mà là hoài nghi.

    Dùng tư thế cảnh giác, cô từ từ ngồi dậy, sau khi nhìn một vòng xung quang, đôi mắt dần sắc nét, lại dùng lực tinh thần nhỏ bé quét mắt bốn phía, sắc mặt chợt biến đổi, cô thử nhéo cánh tay mình, cảm giác đau đớn cho cô biết, bản thân cô không nằm mơ giữa ban ngày, cúi xuống nhìn chiếc váy trắng dính máu, lòng cô đột nhiên thắt lại.

    Liễu Y đưa tay sờ mặt và mái tóc của mình, có một cảm giác không tốt, mà lúc này, cánh cửa ngoài phòng khách hé mở, một trận gió lùa vào, làm cho những ngọn nến bên cạnh cô càng thêm u ám.

    Lúc này, cô mới phát hiện mái tóc dài đến tận eo, vội vã đưa hai tay ra, vuốt ve những ngón tay trắng nõn thon dài, Liễu Y cúi xuống nhìn trước ngực, không thể không thừa nhận, đây không phải là thân thể của chính mình, mà vị trí không gian cũng không phải tận thế, không phải cái bóng tối đó, trái đất vẫn chưa bị phá hủy.

    Liễu Y nhớ lại lúc cô bị đoàn người bỏ lại, khóe miệng mấp máy, đôi mắt hiện ra tia thù hận, nhưng trong giây lát, lại dần dần ảm đạm, nhưng nỗi đau thể xác vẫn còn sót lại, trơ mắt nhìn mình bị động vật biến dị xé rách chỉ trong chốc lát, sau đó thấy bản thân mình như đã chết, bị ném ra ngoài, tranh giành với đám động vật biến dị kia, dẫn đến chết.

    Vậy hiện tại, mình là ai, thân thể này là của ai, mà lực tinh thần của cô lại không biến mất, không lẽ linh hồn của mình vẫn còn tồn tại,cô hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.

    Mặc dù chưa nghĩ thông suốt, nhưng cô biết một chút tình huống hiện tại của mình, cúi đầu nhìn xung quanh, các cây nến bốn phía được sắp xếp theo một quy tắc nhất định, giống như một hình.

    Ánh mắt Liễu Y bình tĩnh nhìn xa xăm, tình huống này cực kì giống hình ảnh của cô gái kia mà trong đầu cô vừa nhìn thấy, liếc nhìn các bức tường xung quanh, tìm được công tắc bật điện, tránh né những cây nến, đi đến bật công tắc lên, ánh sáng chiếu rọi xuống căn phòng giống như ban ngày, ánh mắt của cô vừa liếc qua đã thấy ngay.

    Thấy được toàn bộ căn phòng, nên trong lòng Liễu Y chấn động dữ dội, hô hấp tăng nhanh, bám chặt vào tường, đây chính là nơi ở của cô gái vừa mới hiện ra trong đầu cô, khẳng định lại nhiều lần, Liễu Y chậm rãi ngồi xuống, lấy hai tay che mặt.

    Liễu Y dùng cơ thể xa lạ này, rơi nước mắt của chính mình, trong khoảnh khắc bị người ta phản bội, giết chết, chạy trốn khỏi những động vật biến dị, hoàn toàn thuận theo tâm tình không ổn định.

    Đã bao lâu rồi không khóc, kể từ khi chứng kiến cơ thể không lành lặn của ba mẹ, từ khi tận thế không còn đường về, bản thân mình chưa bao giờ rơi lệ.

    Tinh thần buông lỏng, từ từ bình tĩnh trở lại, tin tưởng vào tương lai, ngồi một cách tự nhiên, chưa bao giờ có thể thả lỏng như thế này, đoạn thời gian căng thẳng kia, giống như hoàn toàn không tồn tại nữa, cho bản thân mình nghĩ ngơi một chút, thật tốt, thật bình thản, thật yên bình, thật thoải mái,phải nghĩ ngơi một lát.

    Liễu Y lặng lẽ ngồi trên nền nhà, ánh mắt biểu lộ sự nhớ nhung, kéo dài miên man.

    Cô đã xác định mình đã xuyên qua một thời điểm nào đó, cùng không biết đây là trong quá khứ, hay là tương lai, hoặc là thời dị không, hơn nữa cũng không phải thân thể của mình, nhưng những điều này không quan trong, quan trọng là, cô có thể thoát ra khỏi năm năm tận thế, cho dù chẳng qua chỉ là linh hồn.

    Liễu Y biết rõ mình không khống chế được cảm xúc của chính mình, nhưng làm thế nào thì cũng phải tỉnh táo lại, không thể nào quá vui hay quá buồn.

    Cô siết chặt tay lại, cố gắng bình tĩnh, suy nghĩ kỹ lại, cố gắng nhớ lại những ký ức hồi nãy, giống như một tập tài liệu, tự động lặp lại, cho biết đây là nơi nào.

    Tìm kiếm trong trí nhớ, Liễu Y chợt cười một tiếng, đột nhiên khóe mắt mang theo nước mắt, đây không phải là thế giới kia của mình, có lẽ là, linh hồn hiện tại của cô nhập vào một cơ thể khác ở một không gian song song với thế giới của cô, hai thế này không chỉ chênh lệch về khoảng cách, còn có cả chênh lệch về không gian.

    Liễu Y vô cùng mừng rỡ, cuối cùng cũng trốn thoát cái vận mệnh kia, hàng ngày phải trốn trong bóng tối, động vật biến dị, thực vật biến dị, còn có những người đàn bà và người đàn ông xấu xa kia,cái thế giới chứa đầy các loại nhân tính bị bóp méo, cho dù cô không hiểu rõ nơi này, nhưng cô có thể nhớ lại cuộc sống trước đây của thế giới này, yên ổn và hòa bình.

    Theo mạch suy nghĩ nhớ lại rõ ràng, từ từ đứng dậy, nhớ đến một thứ, Liễu Y nghĩ tới thức ăn, sau khi cô khôi phục lại bình thường, việc đầu tiên nhớ đến, nhu cầu bức thiết, tự nhiên, phát ra từ nội tâm.

    Theo trí nhớ, cô nhanh chóng chạy vào nhà bếp, nhín lướt qua, dựa theo trí nhớ chính xác, mở cửa tủ lạnh, lấy hết đồ ăn ra ngoài, ngồi xuống bên cạnh tủ lạnh, vùi đầu vào ăn, miệng nhét đầy thức ăn, nhai nuốt nhanh chóng, cho đến khi nhớ tới gì đó, động tác mới chậm lại, hài lòng ợ lên một cách no nê, sờ sờ cái bụng, cảm giác hạnh phúc khi no bụng, làm cho Liễu Y cảm thấy bản thân mình sống lại lần nữa.

    Liễu Y bỏ thức ăn chưa ăn hết bỏ vào tủ lạnh, ngón tay xẹt qua, ánh mắt lưu luyến, nếu chưa bao giờ trải qua đói khổ, sẽ không thể nào hiểu thức ăn quan trọng thế nào.

    Chậm rãi đứng lên, đột ngột, mở tủ lạnh ra, nhìn nửa ngày, mới từ từ đóng lại, trong lòng thỏa mãn, đứng thẳng dậy, nhìn kĩ tay chân nhỏ nhắn, chậm rãi ra khỏi nhà bếp.

    Việc tiếp theo là làm rõ thân phận của thân thể này, nhớ tới trong ký ức kia nhắc tới một cuốn sách, nên Liễu Y muốn xem thử một chút, dù sao đây là việc để bản thân mình bắt đầu sống ở thế giới này.
     
    Quang Huy thích bài này.
  3. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 2

    Cô đi đến trước cửa phòng sách theo hình ảnh quen thuộc trong đầu, nhẹ nhàng đẩy cửa ra, bật đèn, đi tới trước giá sách, ngón tay lướt qua các dãy sách, dừng tại một chỗ, nhanh chóng lấy cuốn sách kia, đứng trước kệ sách lật xem.

    Liễu Y chỉ tốn mười phút để xem hết cuốn sách, lực tinh thần mạnh mẽ, nên Liễu Y xem rất nhanh mà không bỏ sót chi tiết nào, không tính là quá dầy, nhưng cũng không thu hoạch được gì, quả thực nó chỉ là một cuốn tiểu thuyết huyền ảo.

    Yên lặng khép cuốn sách lại, vô tình liếc qua, ánh mắt dừng lại trên trang bìa cuốn sách, ngón tay vẽ một hình quen thuộc, giống như đã thấy ờ đâu đó, Liễu Y để cuốn sách trên tay xuống, mặt không chút thay đổi, đang muốn quay người đi ra ngoài, đột nhiên nhớ đến cái hình vẽ này không phải là hạt giống khiến cho cô có được lực tinh thần hay sao.

    Ở tận thế, dị năng hoàn toàn có thật, nhưng đều không giống nhau, hơn nữa chỉ có rất ít, cụ thể mỗi hạt giống là ở đâu, làm sao để tồn tại, giống như tận thế lại tới, rồi đột nhiên nhận được sự giúp đỡ, nhờ niềm hy vọng còn sót lại, mà mình đã chạy trốn trong nửa năm qua lẫn trốn trong thư viện, tác phẩm điêu khắc được chạm trổ trên nóc thư viện, chính là cái hình vẽ này, khi bản thân mình phải đối mặt với cuộc tập kích của đám động vật biến dị, cô đã vô tình biết được lực tinh thần lúc sắp chết.

    Mà dị năng, khi xuất hiện hoàn toàn không tuân theo qui luật nào, lúc đầu là cấp một, chỉ giới hạn trong 10m, đến cấp hai, giới hạn là 50m, đều do chính bản thân cô tự tu luyện, mỗi dị năng chia làm mười cấp, mà cách thăng cấp không giống nhau, cách thức rèn luyện cũng không giống nhau, một câu nói phổ biến là hoàn toàn dựa vào chính bản thân mình.

    Như vậy thì, cô từ tận thế đến nơi này, chẳng lẽ là trùng hợp, hay chính là ác ma, vật tế mà chốn âm phủ đã sắp đặt, cho gọi.

    Liễu Y nắm chặt cuốn sách trên tay, cho dù thế nào đi nữa, rất hiếm khi mình có thêm một mạng sống, việc này mới là quan trọng nhất, còn cái hình vẽ kia, Liễu Y nhất định sẽ điều tra rõ ràng, đối mặt với uy hiếp, không biết phải đối mặt với chuyện gì, Liễu Y tin tưởng vào sự diệt vong, hoàn toàn tiêu diệt, chỉ là trong giai đoạn này, phải làm sao để bản thân mình tồn tại, phải hiểu được cuộc sống của thân thể này, để người khác không phát hiện ra điều gì bất thường, về hình vẽ kia, về sau còn rất nhiều thời gian, dù sao vẫn còn có thể tìm ra lời giải đáp cho câu đố này.

    Trước tiên, Liễu Y tìm chỗ để giấu cuốn sách này, đây chính là đầu mối duy nhất, sau đó đi đến phòng khách, nhìn thấy phòng khách giống như là nghi lễ tôn giáo, cô thở dài thật nhỏ, nghĩ thầm, Liễu Y cô sống rất tốt, không phải đó chỉ là một thằng đàn ông thôi ư, thế nhưng lại hành hạ chính bản thân mình, hy sinh linh hồn của mình, kích động ác ma, đưa mình tới một không gian khác.

    Cô nên cảm ơn sự hy sinh hay là nên cảm khái về Liễu Y kia, còn làm cô cảm thấy xúc động hoặc là nói theo một cách khác, cô được gọi đến chẳng lẽ do ác ma tồn tại.

    Vẻ mặt Liễu Y lạnh nhạt, không vui không buồn, nhìn phòng khách đầy các vệt máu lớn, lúc này mới đưa hai tay ra nhìn một chút, nhưng hai cánh tay hoàn toàn trơn bóng không có một chút vết thương nào, lòng đầy nghi ngờ, lập tức dọn dẹp sạch sẽ từ nhà vệ sinh đến phòng khách, cho đến khi hoàn toàn sạch bóng, thì mới phát hiện lúc này trời đã sáng.

    Thật ra sau khi tỉnh lại, mặc dù cô trông có vẻ rất bình tĩnh, nhưng cô thật sự không thể tin được, chỉ sợ là mình đang ngủ, chỉ sợ phải trở lại cái địa ngục đó rồi bị tiêu hao sức lực, Liễu Y không muốn nhắm mắt nhưng có chút mệt mỏi, nên vào phòng tìm đồ ngủ, rồi xông thẳng vào nhà vệ sinh để tắm, thay quần áo xong, đi đến bên giường.

    Ánh mắt thẫn thờ, ngón tay xẹt qua cái chăn bông, lòng đau xót, nằm xoay người lại, cơ thể không tự chủ điều chỉnh trạng thái cảnh giác, từ từ nhắm mắt.

    Trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, cho đến tận giữa trưa, Liễu Y mới cảnh giác mở mắt ra, lập tức phóng lực tinh thần, bắt đầu nhìn xung quanh, cơ thể căng thẳng, bắt đầu thả lỏng, nheo mắt nhìn cách bài trí của căn phòng, nhớ đến gì đó, sắc mặt cô liền thay đổi, giống như đang cười lại vừa giống như đang khóc, cảm giác thật kì lạ, đêm qua mình thật sự là không nằm mơ, quả thực là đã biến thành Liễu Y này rồi, nghĩ đến đêm qua soi gương thấy khuôn mặt không phải là của mình, cô thật không thể nào miêu tả được cảm giác lúc đó.

    Thân thể của Liễu Y này, cũng được xem là xinh đẹp, hơn nữa dáng người cũng rất đặc biệt, điển hình là một cô gái yếu đuối, giống như một đóa hoa tầm gửi, mái tóc đen dài, ánh mắt mang theo cảm giác mông lung, giống như có thể rơi lệ bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu, lúc mới nhìn thấy, Liễu Y hoàn toàn kinh ngạc, mình lúc trước thật sự cũng có thể xem là xinh đẹp động lòng ngườinhưng không cách nào so sánh được với tướng mạo bây giờ, dù vậy cô vẫn không quen nhìn vẻ ngoài của mình như thế này, thoạt nhìn quá yếu đuối.

    Nếu như ở trong cái thế giới kia của cô, cô gái như thế này có thể sống được, không phải bởi vì lòng dạ quá đen tối, mà là quá ngây thơ, lòng dạ đen tối, sẽ khiến người khác chịu chết, quá ngây thơ, sẽ có người vì cô ta mà chịu chết.

    Sau khi nghĩ ngợi xong, cô không mang dép mà nhảy xuống giường, duỗi lưng một cái, nhìn cửa sổ bị rèm che lấp, cô đi tới bên cửa sổ, kéo rèm cửa sổ ra, ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời chói mắt bên ngoài, ánh mắt lộ ra vẻ u ám, không biết vì sao, cô cảm nhận được một tương lai tương sáng đang đến.

    Từ phòng ngủ đi ra ngoài, cô lập tức muốn chạy thẳng vào nhà bếp, nhưng thấy cửa sổ phòng khách vẫn giống như đêm hôm qua, một cánh cửa sổ khép hờ, nghe được động tĩnh bên ngoài, cô không kiềm chế được từ từ đi đến gần cửa sổ, nhìn xuyên qua cửa sổ, thấy dòng người hòa cùng dòng xe đang chạy, âm thanh ồn ào náo nhiệt, không hiểu sao cô lại cảm thấy run rẩy, đây mới là cuộc sống, thật quen thuộc làm sao, chưa bao giờ trải qua sinh tử, sẽ không hiểu được thế nào là hòa bình và tự do.

    Trước khi tận thế, Liễu Y là một cô gái bình thường, đi học, đi làm, cuộc sống một nhà ba người ấm áp, nhưng khi phi thuyền chở người quay trở về, virut bắt đầu lan tràn, động thực vật biến dị, hoành hành điên cuồng, mà nhân loại chúa tể, lại bị ép phải chạy trốn, thức ăn trở nên khan hiếm, thực vật bị biến dị, thức ăn ngày càng khan hiếm hơn, công việc của cô ở thành phố vô cùng khó khăn, phải chạy về thị trấn nhỏ nơi cha mẹ sống, lại đối mặt với sự thật cửa nát nhà tan.

    Liễu Y thành cái xác không hồn, vốn đã mất đi mục đích sống, lại bị người khác lợi dụng, nhưng vẫn kiên trì đứng lên, càng bị áp chế thì càng phải vùng dậy, nhưng thật không ngờ, cuối cùng, bị đoàn thể chung sống hai năm bỏ rơi.

    Cô thật ra đã chuẩn bị tốt, suy cho cùng nếu đối mặt với đám động vật biến dị mạnh mẽ, một con thì tạm được, hai con còn có thể bảo vệ được tính mạng, nhưng một đám, cô chỉ có thể chạy thật nhanh, may ra cô có thể sống sót, nhưng lúc cô không kịp quan sát, lại đột nhiên bị một đám động vật biến dị chặn lại, thật ra khi đối mặt với điều này, Liễu Y chẳng thể trách ai, bản năng của con người chính là chạy trốn, nhưng từ trong đáy lòng, cô vẫn rất thất vọng, dù sao cũng đã ở chung lâu như vậy.

    Nhìn ra ngoài cửa sổ, cô chán nản thở dài, mình không có tư cách trách người khác, chỉ là mình không đủ mạnh mà thôi, hoàn toàn đã sớm biết quy tắc của thế giới kia rồi cơ mà…

    Hít thở không khí hòa bình tự do xong, Liễu Y liền chạy thẳng về phía nhà bếp, mở cửa tủ lạnh, lại nhớ đến việc gì đó, bèn xoay người mở cái thùng ra, nhìn thấy thùng gạo trắng bóng, đôi mắt cô chợt sáng lên, tay chân luống cuống bắt đầu nấu cơm, sau đó chờ cơm chín.

    Liễu Y nuốt nước bọt, ngửi mùi gạo thơm trong không khí, xa lạ mà quen thuộc, mắt chợt sáng lên, cơm chín rồi, cô vội vã lấy thìa múc cơm, rồi cầm lấy bát cơm vội vã ăn, không để ý cơm còn nóng, Liễu Y cố bỏ vào miệng, hai mắt trừng lớn, ăn như hổ đói, hương vị này, đã quá lâu rồi không nếm qua.

    Nguyên một nồi cơm tẻ, nên Liễu Y ăn no nê, mới lưu luyến rời mắt khỏi thùng gạo, xoay người đi ra ngoài, nhìn bố cục căn hộ: một phòng khách, một nhà bếp, hai phòng ngủ và một nhà vệ sinh, Liễu Y quan sát căn hộ, bắt đầu tìm kiếm đồ vật gì đó sau này có ích cho mình, rồi đi đến phòng khách, ngồi trên sô pha, Liễu Y cẩn thận so sánh những kí ức kia với tài liệu trong tay, hồi tưởng lại và tự hỏi chính mình, cho đến lúc mặt trời lặn.

    Liễu Y, nữ, hai mươi bốn tuổi, tốt nghiệp học viện điện ảnh Đô Thành khóa năm 2219, có một người mẹ, cha mất sớm, lúc Liễu Y năm tuổi thì mẹ cô ta tái hôn với giám đốc xí nghiệp Phong Thành – Chu Thành, Chu Thành góa vợ, có một đứa con trai là Chu Phi, năm đó mười tuổi, Liễu Y từ khi lên trung học thì học nội trú ở trường, không về nhà, trong lòng oán giận mẹ, nên không chấp nhận mình có một gia đình mới.

    Sau khi tốt nghiệp, mẹ cô ta lấy tiền dành dụm, giúp Liễu Y mua một căn hộ cao cấp ở chung cư Văn Hưng, để Liễu Y có chỗ ở.

    Khi Liễu Y học đại học năm ba thì có bạn trai là Dương Vanh, sau khi tốt nghiệp cả hai kí hợp đồng với công ty giải trí Tân Thần, chưa đầy một năm, thì chuyển sang công ty khác chung với Tần Văn, rồi Liễu Y bị tung tin đồn là kẻ chuyên gia bám theo Dương Vanh , nói rằng cô thực sự không phải là bạn gái của hắn ta.

    Liễu Y chỉ là diễn viên hạng ba, từng đóng một vài bộ phim, chỉ đóng vai đứa đầy tớ, một người qua đường Giáp, đóng một hai quảng cáo bình thường, khi vừa biết chuyện này, công ty lập tức đình chỉ công việc của Liễu Y, trừ người giới thiệu Liễu Y vào công ty là chị Tiền có mấy lần an ủi cô ấy, những người khác đều mắng chửi Liễu Y là một đứa vô liêm sỉ, còn thường xuyên đem vẻ mặt đáng thương của cô ta ra trêu chọc.

    Trong lòng Liễu Y oán giận không thể nói ra, nên đi đến bước đường cùng, linh hồn không biết phải đi về đâu.

    Cô thở dài một cách buồn bã, thật tội nghiệp cho cuộc đời của thân thể này, nhưng có điều, bây giờ đã biến thành cô rồi, cô cũng không thể đi làm diễn viên nữa, mặc dù có trí nhớ của Liễu Y kia, nhưng cô lại không có bản lĩnh của cô gái này.

    Ở thế giới kia, lúc đầu Liễu Y chỉ là một cảnh sát, hoàn thành nhiệm vụ mỗi ngày là được, nhưng tận thế lại đến, cô phải rèn luyện thân thể để bảo vệ tính mạng, sau khi có được lực tinh thần, cô mới có thể sống sót trong năm năm.

    Liễu Y suy ngẫm, hai mươi hai tuổi đã tốt nghiệp, làm việc mới một năm, thì tận thế, vô tri vô giác trải qua năm năm, thật ra đã hai mươi tám tuổi rồi, hiện tại được trẻ lại 4 tuổi, cơ thể của tuổi trẻ, thật tốt, mặt Liễu Y không chút thay đổi, bất chấp nói thế nào, thì nghề nghiệp của Liễu Y này, bản thân cô không thể nào làm được, đối với khuôn mặt hoàn toàn tê liệt của cô mà nói, thì việc này quá khó khăn.

    Nằm trên ghế sô pha, cô vuốt đầu tóc lộn xộn, rồi nhìn mái tóc dài, thở phào một hơi nhẹ nhõm, lúc này cô chợt nhớ tới cô gái này chắc còn ít tiền để dành trong ngân hàng, lúc này mới nhớ tới, mà cũng không vội, cứ từ từ đi, cô còn có thể sống thêm được mấy tháng, trước tiên phải dự trữ, đây là việc quan trọng nhất, trong nhà có lương thực, lòng không hoảng hốt.

    Nhanh chóng bò dậy, cô tiếp tục tìm hiểu, đầu tiên là phải hiểu được cái xã hội hoàn toàn mới này, một đất nước và thế giới hoàn toàn mới, để xem có nghề nghiệp nào thích hợp với bản thân hay không, nếu không thì cô sẽ chết đói.

    Sắp xếp lại các tin tức có ích trong đầu, Liễu Y biết bây giờ là năm 2224, mùa thu, nước Z, người của quốc gia này không khác với người ở thế giới kia của cô là mấy, mà ngôn ngữ của thế giới này cũng giống của cô, mặc dù kiểu chữ có chút thay đổi, nhưng đất nước này rất rộng, văn hóa lịch sử hoàn toàn khác, Liễu Y biết được những người quen, thấy được nơi ở của họ nhờ vào trí nhớ.

    Hiện tại, Liễu Y hoàn toàn không lo lắng về công việc của cô gái kia, cho nên cô chỉ suy nghĩ về công việc mà mình có thể làm, qua một lúc, thật sự không có, mà lực tinh thần vốn là bí mật của Liễu Y, ở tận thế, cô cũng không tiết lộ ra, đừng nói là ở thế giới yên bình này, đây là thứ tồn tại sâu nhất trong lòng cô, thứ duy nhất để cô có thể dựa vào.

    Liễu Y đang lên kế hoạch cho mình, bỗng nghe được tiếng chuông cửa vang lên, cô nhanh chóng nhảy xuống ghế sô pha, cảnh giác nhìn chằm chằm về phía cánh cửa, lập tức bỏ đồ trên ghế sô pha vào túi, rồi vội vã quăng dưới gầm giường trong phòng ngủ, nghe chuông cửa bị nhấn liên tục, Liễu Y bình tỉnh, dùng lực tinh thần quét qua, như nghĩ tới điều gì đó.

    Là chị Tiền – người đại diện của Liễu Y, làm sao mà lại xuất hiện ở đây cơ chứ, Liễu Y soi mình trong gương, vuốt vuốt khuôn mặt và mái tóc dài, mới bình tĩnh nói trong gương : ”Bắt đầu từ hôm nay, mày sẽ là Liễu Y.”
     
    Quang Huy thích bài này.
  4. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 3

    Tiền Văn Phương dùng sức bấm chuông, nhưng nhìn cánh cửa im phăng phắc, thì sự kiên nhẫn cũng tuyên bố kết thúc, bắt đầu lấy tay đập cửa, khi đập đến lần thứ hai, thì cửa khẽ mở ra, lộ ra một khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.

    “Liễu Y, em …” Tiền Văn Phương kinh ngạc khi nhìn thấy khuôn mặt của Liễu Y, tay liền lùi về chỗ cũ, dịu dàng khẽ nói: “Em không sao chứ, chị gọi điện thoại cho em nhưng mà không liên lạc được, Liễu Y, em không suy nghĩ linh tinh gì chứ.”

    Liễu Y, hiện tại cô chính là Liễu Y, cô chớp mắt hai cái, rồi lắc đầu: “Chị Tiền, em không sao.”

    Cô dĩ nhiên là không suy nghĩ linh tinh, cái người suy nghĩ linh tinh kia thì hồn đã sớm đi chầu trời rồi, haizz, nhìn vẻ mặt của chị Tiền, có vẻ khá quan tâm đến Liễu Y, nhưng rốt cuộc chị ta là người như thế nào, cô cũng không cách nào khẳng định được, chỉ có thể yên lặng quan sát, nếu dựa theo trong ký ức trong đầu, thì đánh giá một người, không phải là chuyện Liễu Y kia có thể làm được.

    Tiền Văn Phương thở phào nhẹ nhõm, đưa tay vỗ ngực, nhưng giọng nói ôn hòa lập tức thay đổi, nhiêm túc nhìn chằm chằm Liễu Y: “Em không có việc gì, sao điện thoại không gọi được, em đó, em đó, em xem em thành cái dạng gì rồi, trời ạ, mặt của em sao lại thành như thế này.”

    Liễu Y chớp mắt hai cái, rồi lựa lời để nói, một lúc sau, mới sờ mặt, ngẩng đầu nhìn Tiền Văn Phương: “Chị Tiền, mặt của em không sao.”

    Tiền Văn Phương định đưa tay sờ mặt Liễu Y, nào biết mình chụp hụt, nhìn Liễu Y nhanh chóng né tránh, vẻ mặt oán giận, có chút chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Em còn nói tốt được sao, thế làm sao lại tê liệt như vậy, khóc cho nhiều vào, không được, đi với chị tới bệnh viện xem sao.”

    Liễu Y ngạc nhiên nhìn Tiền Văn Phương, thật muốn liếc mắt xem thường: “Không cần, khuôn mặt không có ai nhìn thấy, không sao hết.”

    Tiền Văn Phương ngừng một lát, rồi lảng sang chuyện khác: “Không đi thì không đi, đi vào trong nói chuyện một chút, không nên đứng ở cửa nói như thế này, chị nhân lúc rãnh rỗi mới chạy đến đây, cho chị vào trong uống ly nước cái đã, đúng lúc có chuyện cần nói với em.”

    Liễu Y suy nghĩ một lát, rồi từ từ mở cửa phòng, nhường lối đi, nhìn chị Tiền đi thẳng vào bên trong, chẳng có người khách nào giống như chị ta, trong lòng có cảm giác, chị Tiền này có lẽ thật sự quan tâm Liễu Y, cô thu ánh mắt lại, mắt nhìn ra ngoài cửa, rồi đóng cửa lại, nhanh chóng xoay người đi vào bên trong.

    Tiền Văn Phương thản nhiên rót ly nước cho mình, ngồi trên ghế sô pha, uống một hơi, rồi quay đầu nhìn Liễu Y giống như bị âm hồn xâm nhập, tim cô đập mạnh, con bé kia sao mà thay đổi nhiều quá.

    Lúc trước, vừa nhìn thấy cô thì không ngừng khóc, còn khuôn mặt này nữa, nhìn không bình thường cho lắm, dường như là chẳng có tí cảm xúc nào, chỉ có con ngươi là chuyển động, nhưng lại hợp với bộ đồ ngủ màu trắng nhăn nhúm, mái tóc dài phát phới, bước đi nhẹ nhàng, thật kì lạ làm sao, chẳng lẽ bị đả kích quá lớn, rồi không chịu nổi nữa.

    Tiền Văn Phương nhìn thẳng người đang ngồi đối diện, mắt chớp chớp: “Mấy ngày nay, em, sao không suy nghĩ đi, công ty không đi được, nhưng em cũng không thể lôi thôi như vậy được, Liễu Y, chị cho em biết, chị là người đại diện của em, chị có quyền sắp đặt cuộc sống của em, em phải nghe theo chị, dù là công ty đã đình chỉ công việc của em, em cũng phải nghiêm túc sống qua ngày, rồi cơ hội sẽ tới thôi.”

    “Oh” Liễu Y thản nhiên, nhìn chằm chằm Tiền Văn Phương, cơ thể căng thẳng, dường như còn chưa thích ứng được còn người ở thế giới này, cô luôn nghĩ tới có ý gì khác trong lời nói đó, dù sao cô vẫn cảnh giác nhìn bốn phía, cơ thể vẫn không thể nào thả lỏng.

    Tiền Văn Phương nhìn bộ dạng trầm lặng của Liễu Y, nuốt nước miếng, rồi đưa tay chỉ vào Liễu Y, lớn tiếng nói: “Em đừng có ở đó mà oh, chị cho em biết, có cơ hội cho em rồi đó.”

    Tiền Văn Phương nhìn Liễu Y chẳng vui mừng chút nào, cô bị đả kích rất nặng, thật muốn tiến lại đấm cho nó một cú, đột nhiên nhớ đến việc gì đó, tay mới hạ xuống, ánh mắt có chút do dự.

    “Có việc gì thì cứ nói đi, chị Tiền.” Liễu Y xem xét, rồi lên tiếng.

    “Liễu Y à … việc này … có cơ hội … chỉ có điều …” Tiền Văn Phương không biết nên nói như thế nào, dù sao cũng có liên quan đến bạn trai trước của Liễu Y cùng với người tên Tần Văn kia.

    “Chị đây sẽ thẳng thắn, chị nói thật với em là, công ty điện ảnh Thiên Khải Phong Vân của chị, chuẩn bị quay bộ phim thứ hai, có một vai phụ, đóng vai sát thủ - nhân vật phản diện, chị thấy vai diễn này cũng không tồi, xem như là nữ phụ, đối với em nói, đó là một cơ hội, nhưng mà…” Tiền Văn Phương nhỏ giọng, nhìn chằm chằm Liễu Y, nhưng hoàn toàn không thầy được biểu cảm gì, có phẩn nản lòng.

    Ngay sau đó liền tiếp tục nói: “Nhưng mà, vai diễn này là Tần Văn đề cử, thật ra ý đồ của cô ta chị cũng biết rõ, chuyện của em và Dương Vanh cũng đã qua ba tháng, hai người bọn họ sau khi công khai thì cũng bình thường, mà em, thôi, nếu không thì cho qua đi, chị sẽ giúp em nói với công ty, có lẽ Tần Văn đã mở lời, chắc cũng không sao đâu, chị sẽ cố gắng hết sức giúp em nói chuyện với công ty, là có thể tiến hành công việc.”

    Liễu Y nheo mắt lại, nghe thấy lời nói của Tiền Văn Phương, trong lòng cô có phần dao động, có lẽ là điều kiện phản xạ của thân thể này, có một chút không thoải mái, chỉ là, xem ra, vốn là Tần Văn cướp bạn trai của Liễu Y, làm ra vẻ cô ta là người tốt, thể hiện cô ta là một còn người rộng lượng.

    Liễu Y thản nhiên nhìn lướt qua: “Chị Tiền, trước hết nói chuyện của chị cho xong đi, em không sao.”

    Tiền Văn Phương nhìn bộ dạng không có tinh thần của Liễu Y, thầm nghĩ, cô thật không dám ở trước mặt con bé nhắc tới hai con người kia, chỉ sợ con bé sẽ tự tử, chỉ có điều là, nhìn thấy khuôn mặt của con bé chẳng có gì là sợ hãi, có thể là đã nghĩ thông suốt rồi, muốn buông xuôi.

    Tiền Văn Phương dò xét nói: “Vậy thì chị sẽ nói cho em biết. chỉ là… em…”

    “Em không sao, em vẫn rất tốt.” Liễu Y gật đầu, nhìn thẳng Tiền Văn Phương.

    Tiền Văn Phương thở phào nhẹ nhõm, nhưng giọng nói vẫn có chút do dự: “Vai diễn kia đúng là Tần Văn giao cho em, đoạn thời gian trước ba người làm ầm ĩ hoàn toàn quá lắm rồi, cũng đã qua ba tháng, xem như là tất cả đều kết thúc, thật ra thì, chị cũng cảm thấy là Tần Văn lợi dụng chuyện này để mọi người đứng về phía cô ta, em đối với bọn họ mà nói thì em không là gì hết, nhưng cô ta lại giới thiệu vai diễn cho em, em mà khóc lóc kể lể gì đó, cũng không có ai đứng về phía em đâu, nhưng thật ra hoàn toàn không có ai bênh vực cho em hết.”

    Trong lòng Tiền Văn Phương khiếp sợ, đến vui vui vẻ vẻ, rào rào nói ra hết, chỉ sợ con bé kia không chịu suy nghĩ, muốn tự tử.

    Bởi vì quan hệ của Liễu Y với Dương Vanh, cô là người biết rõ nhất, mà Liễu Y bị oan ức cô cũng biết rõ, nhưng mà, Tần Văn rất biết cách lấy lòng mọi người, trong công ty, từ trên xuống dưới, ở nơi nào cũng thấy mặt cô ta, hơn nữa còn đi chung với Dương Vanh, tất cả mọi người đều thấy, nhưng Liễu Y thì chẳng thấy mặt, không ai biết con bé là bạn gái của hắn ta, sau này Liễu Y lại đi khóc lóc kể lể, ngược lại càng làm cho hình ảnh của con bé rất tồi tệ trong mắt mọi người, người ta đều cho rằng con bé mới là tiểu tam, haizz, nhưng mọi chuyện từ đầu tới cuối, Liễu Y lại là người vô tội nhất.

    Liễu Y cúi đầu cọ cọ góc váy, trong lòng đang suy tính, nếu như là một vai diễn khác thì mình không thể diễn, nhưng vai sát thủ, đó không phải không cần có biểu cảm sao, đặc biệt chuyện này lại liên quan tới Tần Văn, vì để trả nợ quyền sử dụng thân thể này, Liễu Y làm sao có thể để cho hai con người kia sống vui vẻ được chứ.

    Thật là đúng lúc, cô không cần phải tính toán thời cơ, mà cơ hội lại đưa đến trước mặt mình, Liễu Y làm sao có thể không nắm lấy, đặc biệt cô còn có cơm ăn, mới vừa rồi còn suy nghĩ xem cô nên làm công việc gì, còn có sẵn trước mặt, chuyện tìm việc thì cứ từ từ mà tìm, nếu mà tồi tệ nhất, cũng sẽ không khiến cô cạn kiệt lương thực.

    Liễu Y ngẩng đầu, mắt không hề chớp: “Chị Tiền, cám ơn chị, nếu thực sự có được cơ hội này, em đồng ý, em muốn đị ra ngoài, nhất định phải đối mặt với bọn họ, đây cũng là chuyện sớm muộn thôi.”

    Tiền Văn Phương mừng rỡ: “Thật sao, em đồng ý thật sao, đúng vậy, em nên đồng ý, Tần Văn cô ta nợ em cũng không phải chỉ lần này thôi, đã có cơ hội, tại sao không nhận chứ, mình cứ để cho cô ta từ từ mà trả.”

    “Vậy em cứ chờ đi, chị quay về công ty lấy kịch bản cho em, chuyện lần này, công ty chắc cũng sẽ đồng ý, sau khi diễn xong vai này, chuyện của em, công ty cũng không truy cứu nữa đâu.” Tiền Văn Phương hấp tấp đứng lên, nhanh chóng chạy ra ngoài.

    Đột nhiên Tiền Văn Phương xoay người nhìn Liễu Y, ánh mắt bình tĩnh: “Liễu Y, em làm rất tốt.”

    Liễu Y chậm rãi đứng lên, xoay người nhìn thẳng Tiền Văn Phương, có chút buồn cười, nào biết khóe miệng lại giật giật, cô liền cúi đầu che giấu: “Chị Tiền, lời chị nói, em đều hiểu được, cũng lâu như vậy, cái nên suy nghĩ em đều nghĩ xong rồi, chị yên tâm đi.”

    “Không tồi, thật không tồi, em có thể nghĩ thông suốt là tốt rồi, Dương Vanh chỉ là thằng đàn ông đứng núi này trông nọ thôi, em…” lập tức im lặng, sau đó lại khoát tay: “Thôi chị không nói nữa, chính em cũng đã cân nhắc rồi, chị đây trước hết quay về công ty, nhớ đem điện thoại di động của em mở máy, ngày mai chị đem kịch bản tới đây.”

    Liễu Y nhanh chóng gật đầu, rồi cô chỉ thấy Tiền Văn Phương đi tới cửa, mở cửa, rồi đóng cửa lại, thì biến mất chẳng thấy tăm hơi.

    Liễu Y trong lòng thả lỏng, cô chỉ sợ chị Tiền nhìn ra được điều gì đó, cũng may vì sắc mặt của cô không có gì biến hóa, có lẽ là cùng với Liễu Y kia một khoảng thời gian không liên lạc, nên sẽ không dễ dàng nhìn ra được điều gì, có lẽ sau này, người khác nhìn thấy cô, chắc cũng chỉ cho rằng cô gặp đả kích lớn quá nên mới như thế này.

    Liễu Y đi tới sô pha liền ngã xuống, cô khẽ vuốt trán, vừa rồi còn lo không có gạo nấu cơm, thì lập tức có cơ hội kiếm tiền, xem ra, một chút nữa còn phải mệt mỏi vì vai diễn kia.

    Liễu Y mặt đen lại, đưa tay ra nhìn nhìn, nhiệm vụ bây giờ là phải đem thân thể yếu đuối này rèn luyện, vì tinh thần cùng với cơ thể không phối hợp, làm cho Liễu Y có cảm giác vô lực, cô nắm tay lại, muốn có gạo nấu cơm, thì chuyện nhỏ này sẽ không làm khó được cô.

    Liễu Y đi tới trước cửa sổ, nhìn sắc trời xong, rồi xoay người vào trong phòng tìm túi xách với chi phiếu, sau khi kiểm tra toàn bộ, nhìn một đống quần áo, cô tìm ra một cái quần jean, với một chiếc áo len trùm đầu, thêm một áo khoác dây kéo nữa, cô thầm than, thật ra hôm nay không xem là lạnh, nhưng thân thể này mặc ít quần áo cũng có chút lạnh lẽo.

    Liễu Y đi tới cửa, cô lấy chìa khóa trong túi xách, rồi liếc nhìn gian phòng, bèn xoay người mở cửa, cô hít sâu một hơi, bước ra ngoài, thuận tay đóng cửa lại.

    Liễu Y ra cửa, cô liền đi đến trước cầu thang bộ, đang đi, sau khi chợt nhớ tới gì đó, cô vỗ nhẹ trán, xoay người đi tới thang máy.

    Đã rất lâu rồi cô không đi thang máy, cô chợt giật mình, nghe được tiếng leng keng, cô liền dùng lực tinh thần xem xét trước, một giây tiếp theo, cô tỉnh táo lại, trong lòng mang theo cảnh giác vẫn là không sửa chữa được, không vội, cứ từ từ đi.

    Liễu Y đi ra cửa chính, chân chạm đất, cô lập tức xoay người nhìn tòa cao ốc, có chút hoảng hốt, mắt thấy bên cạnh có rất nhiều người đi ra đi vào, ngón tay có phần run rẩy, mình thật sự còn sống, không phải nằm mơ.
     
    Quang Huy thích bài này.
  5. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 4

    Sau khi hồi phục tâm tình, Liễu Y đi đến ngân hàng kiểm tra chi phiếu, còn một vạn, cô lấy ra hai ngàn, dựa theo giá cả hiện giờ, đủ để cô mua chút đồ, còn lại tám ngàn, Liễu Y cảm thấy có thể xoay sở được trong một thời gian ngắn.

    Bây giờ bắt đầu ở trong đám người, cô sẽ chậm rãi thích ứng, sẽ không cảnh giác nhìn xung quanh, không cần lúc nào cũng phát ra lực tinh thần, mua đồ xong, Liễu Y xách bao lớn bao nhỏ trở về nhà, đi được một đoạn đường, cô nghỉ ngơi một lát.

    Liễu Y thật là khóc không ra nước mắt, đúng là phế vật mà, phải nhân lúc còn rãnh rỗi, đem tố chất của thân thể này nâng cao mới được, nếu không thì việc gì cũng không thể làm.

    Về nhà, việc đầu tiên cô làm là nấu cơm, làm đồ ăn, đã năm năm không nấu nướng, cô cắt cắt rồi nấu nấu, cuối cùng thì cũng làm xong thứ gọi là thức ăn.

    Cô nghiêm túc ngồi trước bàn ăn, nhìn chằm chằm chén cơm với chén rau cải không ra màu sắc một cách thành kính, hồi lâu, sau khi ăn một cách ngấu nghiến, mọi thứ đều trở thành hư không, cô hài lòng sờ bụng của mình, lòng chua xót, xem ra cô, từ nay về sau chỉ cần bữa cơm như thế này, thì cô đã thỏa mãn rồi.

    Rửa bát đũa xong, cô sắp xếp lại những đồ mình đã mua, sau đó dọn dẹp phòng sách, rồi thay quần áo, cô tìm quần áo thật dày, tháo ra, nhanh chóng sửa lại, lấy cục sắt mới mua về nhét vào đó, đem tay chân của cô cột lại, rồi thử hoạt động cơ thể, cô sẽ luyện tập ở phòng sách này.

    Mấy tiếng sau, toàn thân Liễu Y vô lực, cả người run rẩy, mồ hôi đầm đìa, từ từ cởi xà cạp ra, ngã ngã bò bò đi vào nhà vệ sinh, cô xả nước nóng vào bồn, rồi quăng mình vào trong đó, thoải mái thở dài, cho đến lúc nước lạnh dần, cô mới chịu đứng lên.

    Nhìn đồng hồ, Liễu Y trở lại phòng ngủ, mở máy vi tính mà cô dời từ phòng sách qua, thật ra cô cũng không thể giải thích tại sao, cái gì mà thế giới này có, thì thế giới kia của cô cũng có, còn cái không nên có, thì Liễu Y vẫn chưa được nhìn thấy, nhưng nói tóm lại thì thế giới này giống như một không gian song song, chỉ là văn hóa lịch sử có phần khác nhau, bởi vậy có những đồ vật giống thế giới kia của cô, mà điều này, Liễu Y thấy cũng hợp lý, còn sâu xa hơn nữa, Liễu Y cũng không cách nào hiểu được.

    Ngồi trước máy vi tính, Liễu Y tiếp tục tìm hiểu thế giới này, mà thêm vào đó, cô cũng biết được chút sự kiện của giới showbiz, dù sao khi làm việc gì, trước hết cũng phải phòng ngừa chu đáo.

    Lúc Liễu Y tìm kiếm tin tức về giới giải trí thì cũng đọc được một vài bài báo nói về khối thân thể này, cô không thể nào kiềm chế được sự phẫn nộ, tim cô đập dữ dội khi nhìn thấy hình Dương Vanh cùng với Tần Văn thân mật

    Một lúc sau, cô dựa vào ghế, khẽ vuốt ngực, bản năng của thân thể này vẫn còn, chuyện này thì chỉ có thể từ từ mà vượt qua, xem ra, bước tiếp theo, cô phải xem hình của hai con người này nhiều một chút, để sự kiềm chế của thân thể này tăng lên một ít, dù sao, đã nhận vai diễn này, thì sẽ phải gặp mặt Tần Văn, nếu đến lúc đó, cô mà oán giận, thì đừng nói tới tiền lương, chỉ có việc làm cho thân thể này hả giận, cũng không thể làm được.

    Hơn 12h, Liễu Y đúng giờ đi ngủ, cả đêm mộng đẹp, lúc tỉnh lại cô vẫn không tự nhiên đề phòng xung quanh , nhưng Liễu Y hôm nay tâm trạng tốt nên không để ý, ăn điểm tâm xong, cô tiếp tục rèn luyện cơ thể ở phòng sách, sau đó cô tiếp tục ăn cơm trưa.

    Buổi chiều cô bắt đầu luyện tập diễn xuất, nhưng Liễu Y chán nản phát hiện ra, cô thực sự không thích hợp, đầu tiên, cô không có biểu cảm, cái thứ hai là ánh mắt, Liễu Y chỉ biết phát ra ánh mắt cảnh giác mà thôi, cái tình cảm mà dịu dàng như nước cô không thể nào làm được, cô soi gương luyện tập cả buổi, mà chẳng thu hoạch được gì.

    Chỉ là, có cái làm cho Liễu Y rất vui là da mặt cô đủ dày, coi như nếu để cho cô nằm xuống ăn bánh bao mà người khác vứt cho thì cô cũng có thể gánh vác được, đây chính là thứ cô học được trong năm năm trời.

    Liễu Y vẫn không nản lòng, dù sao bản thân cô cũng rất kiên cường, không phải sao ?

    Đang ăn cơm tối, thì chuông cửa vang lên, Liễu Y lưu luyến bỏ chén đũa xuống, ăn thêm hai muỗng cơm, nghe tiếng chuông cửa dồn dập, cô sờ sờ mặt, cúi đầu nhìn bộ quần áo thể thao, rồi hít sau một hơi, mới đi tới trước cửa, cô không cần dùng lực tinh thần xem xét, cũng có thể biết là chị Tiền, bởi vì Liễu Y này căn bản không hề có bạn bè.

    “Chị mệt chết mất, để chị nghỉ ngơi một chút, Liễu Y à, chị mang kịch bản đến cho em này.” Tiền Văn Phương cầm gì đó trong tay đưa cho Liễu Y, nghiêng mình đi vào nhà, vừa đi vừa nói: “Ơ, đại tiểu thư mà cũng xuống bếp sao, chị đang đói bụng đây.”

    Liễu Y đi phía sau, cúi đầu nhìn kịch bản trong tay, nghe nói như thế, vội vàng chạy tới, nhưng vẫn không ngăn được Tiền Văn Phương lấy đồ ăn bỏ vào miệng.

    Liễu Y nhìn chằm chằm miệng Tiền Văn Phương, liếc mắt nhìn trên bàn, vội vàng lấy đồ ăn bỏ vào chén cơm, rồi ăn hết tất cả một cách ngấu nghiến.

    “Đây là cái vị gì thế này!!!” Tiền Văn Phương bóp cổ họng, xoay người qua muốn trách Liễu Y, nhưng chỉ biết trợn mắt nhìn, không nói nên lời.

    Liễu Y ăn xong, kết thúc việc của mình, giơ tay lên lau miệng, bỏ chén đũa xuống, nhìn chằm chằm Tiền Văn Phương, cái ánh mắt kia là sao chứ, chị ăn của em mà còn nói…

    Tiền Văn Phương hoàn toàn bị Liễu Y đả kích, đồ ăn không ra vị gì như vậy, mà cũng nuốt được, ánh mắt mang theo ngờ vực, chớp chớp, nhỏ giọng: “Liễu Y, em thật sự không bị làm sao chứ.”

    Liễu Y lắc đầu, bưng chén đũa đi vào nhà bếp, rồi xoay người nói: “Lần sau đừng có mà ăn đồ ăn em nấu, ăn xong còn ghét bỏ, thật là lãng phí.”

    Tiền Văn Phương nghẹn lời, nhìn chằm chằm bóng lưng của Liễu Y, lấy tay sờ tóc, lầm bầm nói: “Chẳng lẽ vị giác của mình có vấn đề, sao con bé ăn ngon như thế chứ!”

    Liễu Y đi ra nhìn thấy Tiền Văn Phương uống tận mấy chén nước, rồi còn chỉ phía đối diện: “Ngồi đi, đồ ăn đó là em mua ở ngoài à?”

    Liễu Y im lặng nhìn Tiền Văn Phương.

    “Được rồi, chị không nói nữa, em muốn sao cũng được.” Tiền Văn Phương vội vàng khoát tay, không đành lòng nhìn người trước mặt mình.

    “Em xem kịch bản trước đi, chị đã nói với công ty rồi, công ty cũng đồng ý, chỉ là …có một điều kiện.”

    Tiền Văn Phương do dự không dám nói ra, nhưng chuyện này thì cần phải nói: “Nều mà sau này ai hỏi em về quan hệ của em với Dương Vanh, em phải trầm mặc, một chữ cũng đừng nói, thật ra thì, em phải biết, Dương Vanh với Tần Văn cùng đã ở chung một chỗ, em với người khác có nói gì thì cũng muộn rồi, bởi vì Dương Van hắn ta không quan tâm em đâu, mà bây giờ, công ty đang tạo hình tượng cho cặp tình nhân này, cho hắn làm người phát ngôn, lời mời đóng phim rất nhiều, em tương lai không chừng sẽ tốt hơn, cho nên, công ty yêu cầu như thế, cũng rất hợp tình hợp lý.”

    Liễu Y hiện tại cũng không thèm đếm xỉa đến hai con người kia, nhưng cũng không thể biểu hiện quá mức, cô cúi đầu, một lúc sau, mới ngẩng đầu lên chớp mắt hai cái: “Em biết rồi, chị Tiền, những chuyện này em nghe chị, còn hắn ta, em không cần đâu.”

    “Được lắm, rất có chí khí, hắn ta chỉ dựa vào địa vị của đàn bà mà thôi, còn chúng ta dựa vào bản thân, cũng có thể đi lên, chị xem kịch bản rồi, cũng không tồi, em với Tần Văn là đối thủ, mà …” Tiền Văn Phương nhỏ giọng: “Em chỉ diễn ba phân đoạn, nhưng mà, em diễn cùng với nam chính, cho nên, dù chỉ là vai phụ nhỏ, nhưng đạo diễn vẫn rất coi trọng.”

    Liễu Y cúi xuống xem qua kịch bản một lần, nội dung sơ lược cũng đã nhớ rõ ràng rồi, lập tức hỏi: “Cho em hỏi một chút, Tần Văn đề cử em với đạo diễn, hay là công ty, hay là bên phía đầu tư.”

    Những kiến thức này Liễu Y cũng mới biết thôi, nhưng những quan hệ này, Liễu Y muốn biết rõ ràng, nếu không, vô tình đắc tội với người không nên đắc tội, thì sinh hoạt phí của cô sẽ hoàn toàn mất.

    “Sao lại hỏi thế này.” Tiền Văn Phương mắt sáng lên: “Liễu Y, em trước kia chưa từng hỏi chị chuyện này, chị đã nói giới giải trí này rất hắc ám, mà em không chịu tin, trải qua chuyện kia, em quả thực là đã biết rồi đó.”

    “Em còn phải cám ơn chị đó, chị giúp em chống đỡ những người bên ngoài, nếu không thì, em ngay cả vai đầy tớ cũng không được diễn.” Liễu Y hồi tưởng lại ký ức, cô có thể thấy được chị Tiền rất quan tâm thân thể này, coi Liễu Y như là em gái của mình.

    “Nghe em nói những lời này chị yên tâm rồi, cũng đừng cảm ơn, cố gắng kiếm tiền cho chị.” Tiền Văn Phương đỉnh đạt khoát tay: “Vậy chị sẽ nói cho em nghe, Tần Văn cô ta đề cử em với đạo diễn, đạo diễn Hàn với Tần Văn quen biết cũng đã lâu, chắc là trước đó quay phim rồi quen biết, mà đạo diễn Hàn là công ty đặc biệt mời tới, bởi vì bộ phim đầu tiên không có hy vọng, muốn đổi phong cách khác, nên mới phải mời đạo diễn Hàn.”

    Liễu Y gật đầu, đạo diễn Hàn kia không phải là người tầm thường, không nên đắc tội, phải đối đãi cẩn thận, rồi cô ngẩng đầu lên: “Còn công ty sao lại đồng ý ?”

    “Haizz, xem ra đó cũng là may mắn của em, nếu là đạo diễn khác em chắc chắn không được diễn, cũng vì scandal trước kia, nhưng đạo diễn Hàn đã mở miệng, công ty cũng đành thỏa hiệp.” Tiền Văn Phương thở dài một tiếng.

    Trong đầu Liễu Y đánh một dấu gạch chéo ở ngay tên của đạo diễn Hàn, phải đối xử đặc biệt với người này: “Em biết rồi, chị Tiền, cám ơn chị, em sẽ xem thật kỹ kịch bản.”

    “Được rồi, đây là cơ hội đó, em phải nắm lấy, dù sao là Tần Văn cô ta nợ em, em đừng có mà nhăn nhó, cô ta muốn cho mọi người thấy, em và Dương Vanh không có cái quan hệ kia, mình cứ để cho cô ta nhìn, coi như em không phải thế đi, người ta cũng không đứng về phía em đâu.” Tiền Văn Phương an ủi Liễu Y.

    Liễu Y cúi đầu, liếc mắt nhìn, vốn là chẳng có liên quan gì đến mình, thằng đàn ông như vậy, nếu mà có liên quan, chính là cần phải cho nó cái tát vào mặt, cô ngẩng đầu lên, bình tĩnh nói: “Uhm, nghe theo chị hết.”

    “Được rồi, chị phải đi đây, xem ra em cũng đã nghĩ thông suốt rồi, tiếp tục giữ vững đó, còn về vai diễn này em cũng phải đi gặp đạo diễn Hàn trước, em biết đó, coi như là đạo diễn Hàn đã đồng ý, ông ta cũng không biết là có thích hợp hay không, ông ta đồng ý, cũng chỉ là cho Tần Văn mặt mũi, tuần sau chị qua đón em đi, haizz, chị làm người đại diện, cứ như là làm mẹ em vậy, em cũng đừng để cho chị phải lo lắng nữa.” Tiền Văn Phương nói.

    Liễu Y chớp mắt hai cái, rồi gật đầu khẳng định: “Em sẽ cố gắng.”

    Cô nghĩ thầm, mặc kệ như thế nào, mình không thể để bụng bị đói được, phải cố gắng một chút thử xem.

    Tiền Văn Phương cười khẽ, đứng dối diện Liễu Y khoát tay: “Được rồi, chị đi đây, nhớ mở điện thoại đó.”
     
    Quang Huy thích bài này.