phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 1630
201630.
Gương mặt Phạm Đậu Đậu có vẻ không tự nhiên, nhưng Mạc Tiểu Đào lại rất thản nhiên.

Bởi vì, Mạc Tiểu Đào không hề có ý niệm gì về trang phục đôi. Cô chỉ cảm thấy, oa, thật tình cờ, hai người mặc áo phông giống nhau.

Đúng, đầu óc của Mạc Tiểu Đào kỳ lạ như vậy đó.

Bây giờ, Phạm Đậu Đậu cũng không suy nghĩ tới vấn đề trang phục đôi nữa, anh phải nhanh chóng đi qua thăm Phạm Đinh Đinh, không biết Phạm Đinh Đinh bây giờ thế nào!

Vì vậy, Phạm Đậu Đậu kéo Mạc Tiểu Đào lên xe và đi thẳng tới khách sạn.

Hai người vội vàng đến phòng trong khách sạn, vừa vào cửa bọn họ liền nhìn thấy Phạm Đinh Đinh đang nổi giận ở trong phòng, trên mặt đất vẫn có quần áo bị xé thành năm bảy mảnh.

Mạc Tiểu Đào ‘a’ một tiếng, nói: “Sao anh lại tức giận như vậy?”

Phạm Đậu Đậu sợ trợ lý của mình sẽ nói ra những lời không đáng tin cậy nào đó, anh trực tiếp giục Mạc Tiểu Đào ra ngoài: “Cô đi mua chai nước đi.”

Mạc Tiểu Đào không hiểu hỏi: “Trong phòng có nước mà!”

“Bảo cô đi mua thì cô cứ đi đi! Nhanh đi đi!” Phạm Đậu Đậu lại giục Mạc Tiểu Đào ra ngoài: “Nhớ kỹ, thuận đường mua một quần áo nhé. Cô biết cỡ của tôi rồi, đúng không? Cứ mua theo cỡ của tôi là được!”

Vẻ mặt Mạc Tiểu Đào mờ mịt đi ra ngoài, tuy nhiên cô vẫn rất chú tâm đi mua nước và quần áo.

Cho dù Phạm Đậu Đậu và Phạm Đinh Đinh không phải là song sinh. Nhưng hai người cũng sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày, hơn nữa ba của hai người là song sinh. Vì vậy hai người vẫn có rất nhiều điểm tương đồng, ví dụ như chiều cao, cân nặng, hình thể gì đó.

Vì vậy, Mạc Tiểu Đào mua quần áo cũng không cần lo lắng.

Trong lúc Mạc Tiểu Đào mua đồ, Phạm Đậu Đậu hỏi Phạm Đinh Đinh về chuyện đã xảy ra.

Vẻ mặt Phạm Đinh Đinh buồn bực và căm phẫn nói: “Ngày hôm qua không phải em dẫn theo một ngôi sao tuyến hai của công ty đi tham gia một hoạt động nghệ thuật tổng hợp à?”

Phạm Đậu Đậu gật đầu: “Ừ, sau đó thì sao?” “Sau đó à? Sau đó, em bỏ cô ta lại và rời đi. Dù sao, cô ta cũng có người đại diện đi cùng. Sau khi em đi rồi lại cảm thấy buồn chán nên mới tới quán bar uống rượu. Bởi vì uống quá chén nên em không về nhà, đặt một phòng ở đây để chuẩn bị nghỉ ngơi.” Phạm Đinh Đinh phẫn nộ nói: “Ai biết được, em vừa vào cửa thì có một cô gái lại xông vào, còn nói trai bao với người hầu rượu có chất lượng tốt như vậy. Lúc đó em định đuổi cô ta ra ngoài, ai biết được cô ta còn khỏe hơn em nhiều, cô ta nhanh chóng nắm lấy cánh tay của em, khống chế em và ném lên trên giường...”

Phạm Đậu Đậu im lặng một lát, sau đó bỗng nhiên ôm bụng cười phá lên: “Ha ha ha ha... Buồn cười chết mất! Đinh Đinh, sức chiến đấu của cậu kém như vậy từ lúc nào thế?” Phạm Đinh Đinh tức giận nhìn người anh em của mình: “Em kém chỗ nào chứ? Em chỉ là uống say thôi, có được không? Hơn nữa, cô gái kia là phụ nữ bình thường sao? Anh có biết cô ta khỏe tới mức nào không? Trời ạ! Anh có biết cô ta dùng một tay lại nâng được một cái sô pha không? Một cái sô pha này chắc chắn hơn một trăm cân đấy!”

Phạm Đậu Đậu cười ra nước mắt: “Sau đó thì sao?” “Sau đó bọn em lại làm ra chuyện như vậy. Khi đó, em thật sự quá say, em muốn đẩy cô ta ra nhưng không có sức. Cô ta dày vò e rất lâu. Em mệt không chịu được mới ngủ thiếp đi, chờ tới lúc em tỉnh lại thì cô ta đã không ở đây nữa, trên đầu giường còn để lại tờ một triệu rưỡi.” Phạm Đinh Đinh tức giận hét lên: “Cô ta làm vậy là có ý gì chứ? Triệu rưỡi tiền boa à? Cô ta xem em là gì? Là trai bao à? A, em tức chết mất!”

Phạm Đậu Đậu cười tới mức không thể đứng thẳng nổi nữa: “Thế em không đi điều tra thân phận của cô gái này sao?” Phạm Đinh Đinh càng thêm buồn bực, nói: “Em bảo khách sạn xem lại camera giám sát, nhưng bên khách sạn nói cô gái này không hề đăng ký thông tin, cô ta đi lên theo lối đi thoát hiểm chứ không đi thang máy. Nói cách khác, cô ta không quét thẻ mở cửa phòng lên đây. Bởi vậy khách sạn cũng không biết cô ta tới thế nào, cũng không biết cô ta đi như thế nào, càng không biết cô ta có thân phận gì. Bởi vậy em mới gọi anh tới giúp em điều tra về cô gái này!”

Phạm Đinh Đinh nói xong, lại ném một cái ảnh chụp không rõ nét cho Phạm Đậu Đậu.

Phạm Đậu Đậu nhìn nó, ảnh này rõ ràng là ảnh in từ trong camera nên rất mờ, nhưng vẫn có thể thấy rõ đường nét, có thể nhìn ra được cô gái có khuôn mặt và thân hình khá ổn.

“Được rồi, cứ giao chuyện này cho anh.” Lúc này, Phạm Đậu Đậu nói: “Vì tránh gây ra ảnh hưởng lớn, anh chỉ có thể từ từ điều tra. Nếu không, một khi nói ra thì danh tiếng của cậu sẽ bị vấy bẩn mất.”

“Em biết.” Phạm Đinh Đinh buồn bực trả lời. “Nếu không phải vì chuyện này, em đã sớm phát lệnh truy nã cô ta trên toàn tỉnh rồi! Quả thật đáng giận! Còn dám ngủ với cậu đây nữa!”

Phạm Đậu Đậu càng không nhịn được cười.

Bên kia, Mạc Tiểu Đào đang lựa chọn trang phục nam ở cửa hàng gần đó.

Thật kỳ lạ, quần áo của Phạm Đinh Đinh không thể mặc được, vì sao không bảo trong nhà đưa tới, mà phải mua ở bên ngoài chứ?

Mạc Tiểu Đào thật sự không thể hiểu nổi.

Mạc Tiểu Đào chọn mấy bộ quần áo. Lúc chuẩn bị tính tiền rời đi, phía sau đột nhiên có một cô bái lảo đảo xông tới và đụng phải Mạc Tiểu Đào.

“Xin lỗi, tôi không cố ý, cô không sao chứ?” Cô gái kia khẽ nói.

“Không sao.” Mạc Tiểu Đào cười híp mắt trả lời, cô thấy gương mặt cô gái này tái nhợt, bước đi cũng không được tự nhiên, nên không nhịn được liền quan tâm hỏi: “Cô không sao chứ?”

Cô gái kia nhìn thấy Mạc Tiểu Đào, cũng cười theo: “Không sao, tôi không sao mà.”

Nói xong câu đó, trên mặt cô ấy lộ rõ vẻ đau đớn.

Mạc Tiểu Đào vốn là người tốt bụng, thấy cô gái khó chịu thì liền nói: “Tôi thấy hình như cô không khỏe, để tôi đỡ cô ngồi xuống nghỉ ngơi một lát nhé.”

“Cảm ơn.” Cô gái kia cẩn thận ngồi xuống ghế, khi động tới vết thương, cô ấy khẽ kêu lên.

Nếu như Phạm Đinh Đinh ở đây và nhìn thấy cô gái này, hai mắt anh nhất định sẽ phun ra lửa giận!

Bởi vì cô gái này, chính là người tối hôm qua đã ép Phạm Đinh Đinh ngủ cùng!

“Cô tên là gì?” Cô gái này chủ động chào hỏi Mạc Tiểu Đào: “Tôi là Võ Vạn Kỳ, huấn luyện viên của hội quán Judo.”

Mạc Tiểu Đào kinh ngạc há hốc miệng, nói: “Tôi là Mạc Tiểu Đào, là... người đại diện cho một ngôi sao trong công ty.”

Hai cô gái xa lạ lại làm quen với nhau như vậy.

“Cô làm sao vậy? Cô bị thương à?” Mạc Tiểu Đào nhìn thấy sắc mặt Võ Vạn Kỳ tái nhợt, nói: “Có cần tôi đưa cô đi bệnh viện không?”

Võ Vạn Kỳ lập tức khoát tay: “Không cần không cần không cần. Tôi không sao, ngoài ý muốn, thật sự chỉ là chuyện ngoài ý muốn thôi.”

Vẻ mặt Võ Vạn Kỳ rầu rĩ.

Đêm qua, cô đi chơi với bạn, không nghĩ tới lại bị người hãm hại, bỏ thuốc vào trong rượu. Cô mơ mơ màng màng lại đi tới một khách sạn, sau đó mơ mơ màng màng lại tiến vào một gian phòng, hình như còn… ngủ với một người đàn ông có dáng vẻ bảnh bao nữa.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 1631
201631.
Trước khi Võ Vạn Kỳ đi, cô đã rầu rĩ rất lâu, khi nhìn nam sinh bị mình chơi đùa, trong lòng cô lại càng thêm hổ thẹn.

Cho dù đây cũng là lần đầu tiên của cô, nhưng... dù sao cô cũng dùng sức mạnh ép người ta.

Thôi, cho thêm ít tiền để bồi thường!

Sau đó, Võ Vạn Kỳ lại móc hết một triệu rưỡi còn lại trên người, bỏ ở trên tủ đầu giường và rón rén trốn đi.

Tuy nhiên, dù sao đây cũng là lần đầu tiên của Võ Vạn Kỳ, hơn nữa cô còn không có kinh nghiệm gì nên đã làm bản thân bị đau, bởi vậy cô phải ở bên ngoài nghỉ ngơi một lát mới có sức lực trở về.

Kết quả, cô còn đi chưa được mấy bước chân, lại đụng phải Mạc Tiểu Đào.

Có lẽ điều này chính là duyên phận.

Mạc Tiểu Đào nói với Võ Vạn Kỳ; “Vậy cô cẩn thận nhé, tôi phải trở về đây. À, ở đây tôi có chai nước còn chưa mở ra, cô cầm lấy đi.”

“Cám ơn cô, cô đúng là cô gái tốt.” Võ Vạn Kỳ cười híp mắt và nói với Mạc Tiểu Đào: “Tôi làm ở một hội quán Judo gần đây, nếu như cô có thời gian thì tới chơi với tôi nhé!”

Mạc Tiểu Đào cười híp mắt và trả lời: “Được, vậy tôi đi trước đây, chào cô!”

Mạc Tiểu Đào cầm quần áo và đi tính tiền, sau đó vội vàng trở về khách sạn.

Phạm Đậu Đậu nhận lấy quần áo và ném cho Phạm Đinh Đinh. Phạm Đinh Đinh đi vào bên trong phòng ngủ để thay đồ với vẻ mặt tái mét.

Vẫn phải nói, bộ quần áo này rất vừa người.

Mạc Tiểu Đào không nhịn được hỏi Phạm Đậu Đậu: “Tổng giám đốc Phạm sao vậy? Sao sắc mặt anh ấy khó coi thế?”

Phạm Đậu Đậu thiếu chút nữa lại phì cười: “Bất kỳ một người đàn ông nào mà gặp phải loại chuyện này, có lẽ sắc mặt cũng sẽ không dễ coi được! Khụ khụ, không có gì, được rồi, sao cô đi lâu thế?”

Mạc Tiểu Đào trả lời: “Tôi vừa mới chuẩn bị tính tiền thì gặp phải một cô gái, hình như cô ấy bị thương. Vì vậy tôi đỡ cô ấy đi nghỉ một lát. Sao vậy? Bên này còn có chuyện gì khác sao?”

Phạm Đậu Đậu cũng không suy nghĩ nhiều, lại nói: “Được rồi, cũng không có chuyện gì đâu. Hôm nay cho cô nghỉ, cô muốn làm gì thì cứ đi làm đi!”

Mạc Tiểu Đào nghiêng đầu suy nghĩ một lát. Dù sao hôm nay cô cũng không có chuyện gì làm, cô vốn định tìm đến Phạm Đậu Đậu để nói xin lỗi, bây giờ đã xin lỗi xong, chuyện cũng xử lý xong, vậy cô có thể tùy hứng đi dạo một chút rồi!

À, đúng rồi, cô gái kia vừa nói cô ấy đang làm ở hội quán Judo gần đây mà?

Vậy chi bằng mình qua tìm cô ấy chơi nhỉ!

Mạc Tiểu Đào quay người rời khỏi khách sạn, vui vẻ đi tìm Võ Vạn Kỳ.

Võ Vạn Kỳ trở lại hội quán Judo, quán trưởng nhìn thấy sắc mặt Võ Vạn Kỳ khó coi thì cho cô về nghỉ một ngày.

Võ Vạn Kỳ đang chuẩn bị ra cửa lại nhìn thấy Mạc Tiểu Đào vui vẻ đi đến, Võ Vạn Kỳ vội vàng vẫy tay với Mạc Tiểu Đào: “Này, Tiểu Đào, sao cô lại tới đây?”

Mạc Tiểu Đào tìm được Võ Vạn Kỳ nên rất vui mừng: “Hóa ra cô làm ở đây, hôm nay tôi rảnh, Vì vậy ghé thăm cô một lát. Cô đã đỡ hơn chưa?”

Võ Vạn Kỳ ngượng ngùng nói: “Tôi không sao. Nhưng quán trưởng vẫn cho tôi nghỉ một ngày, anh ấy bảo tôi về nghỉ ngơi cho tốt.”

Mạc Tiểu Đào gật đầu và nói: “Tôi cảm thấy như vậy cũng đúng, cô vẫn nên về nghỉ đi.” “Tôi đâu có yếu ớt như vậy. Đúng rồi, cô rảnh thì đi tới chỗ tôi ở đi, bên đó có rất nhiều món ăn ngon đấy!” Võ Vạn Kỳ cười hì hì nói: “Tôi vừa tới thành phố này không lâu, nên cũng không có bạn bè gì, mỗi ngày ngoại trừ tới đây làm, hết giờ lại về nhà một mình cũng chán lắm.”

Hazz, nếu không phải quá buồn chán, cô cũng sẽ không bị mấy bạn kia lôi kéo đến quán bar.

Cô làm sao biết được trong quán bar loại người gì cũng có, tự nhiên có người nhân lúc cô không chú ý, len lén bỏ thuốc vào trong cốc của cô chứ?

Dù sao, từ hôm nay trở đi, cô sẽ tuyệt giao với mấy người kia!

Vẫn là cô gái trước mắt này tốt, long dạ lương thiện, vừa nhìn cũng biết là người có giáo dục.

Nếu như có thể là bạn với cô gái thì thật thoải mái.

Mạc Tiểu Đào cũng là người lớn mật, cô nghe Võ Vạn Kỳ mời thì lập tức gật đầu đáp ứng.

Võ Vạn Kỳ liền dẫn Mạc Tiểu Đào về căn nhà trọ của mình.

“Nhà tôi tương đối nhỏ, cô đừng chê nhé!” Võ Vạn Kỳ dẫn Mạc Tiểu Đào đi vào trong: “Bây giờ tôi cùng người khác cùng thuê một căn hộ, hai người mỗi người một phòng cũng rẻ hơn chút đỉnh.”

Võ Vạn Kỳ giới thiệu về nhà của mình: “Phòng khách và không gian khác đều dùng chung, chỉ có phòng ngủ là không gian riêng của mình.”

“Ừm.” Mạc Tiểu Đào tò mò nhìn xung quanh, căn hộ này thật sự rất nhỏ!

Cho dù giải trí Phạm Thị chuẩn bị nhà trọ cho những người mới cũng lớn hơn ở đây nhiều.

Không ngờ rằng vẫn còn một căn hộ thuê chung nhỏ như vậy.

Căn hộ thuê chung của Võ Vạn Kỳ cũng chỉ khoảng năm mươi mét vuông, trừ phòng bếp, toilet và phòng khách, hai gian phòng ngủ mỗi gian cũng chỉ khoảng mười mét vuông, bên trong kê một cái giường, một cái bàn, lại đặt một tủ quần áo, trên cơ bản cũng không còn chỗ nào trống nữa.

Mạc Tiểu Đào thật sự rất muốn noi căn hộ này quá nhỏ. Nhưng cô suy nghĩ tới việc Võ Vạn Kỳ là người mới đến đây làm công, có lẽ cô ấy ở trong căn hộ như vậy cũng không dễ dàng gì. Vì vậy cô cũng không đánh giá nữa.

Võ Vạn Kỳ rót cho Mạc Tiểu Đào một cốc nước trái cây và nói: “Cô đừng khách sáo, cứ ngồi thoải mái đi, con người tôi cũng không quá chú trọng mấy vấn đề này.”

“Cảm ơn.” Mạc Tiểu Đào nhận lấy cốc nước trái cây và đặt lên dưới mũi ngửi, vừa ngửi cô liền biết đây không phải là nước ép trái cây thật, mà là loại nước pha trộn.

Nhưng Mạc Tiểu Đào tỏ vẻ lễ phép vẫn uống một hớp.

Gian phòng của Võ Vạn Kỳ rất ngăn nắp sạch sẽ, cũng không dơ bẩn giống như phòng của người khác.

Cô không có khá ít quần áo, hơn nữa phần lớn đều là đồng phục của hội quán Judo, đồ dùng hàng ngày thì ít đến mức đáng thương, thật không giống chỗ ở của một cô gái.

Mạc Tiểu Đào cảm thấy mình giống như thể nhìn thấy thế giới mới, hóa ra còn có cô gái sống như vậy. Cô còn tưởng rằng các cô gái trên toàn thế giới đều giống như cô, lớn lên trong sự tinh tế chứ?

“Cô không khỏe thì nhanh nằm xuống đi, không cần lo cho tôi đâu.” Mạc Tiểu Đào vội vàng nói.

“Cơ thể tôi có khó chịu đâu, rõ ràng là tôi... Thôi đi, thật ra cũng mất mặt, không nhắc tới chuyện ấy nữa.” Võ Vạn Kỳ xua tay, tuy nhiên cô cũng nghe theo, ngồi xuống một cái ghế khác, vẻ mặt cô tò mò hỏi Mạc Tiểu Đào: “Cô là người bản địa à?”

“Đúng vậy.” Mạc Tiểu Đào cười híp mắt và trả lời.

“Thật hâm mộ nha!” Võ Vạn Kỳ nói với vẻ mặt ngưỡng mộ: “Người bản địa đều có phòng cả, quá hạnh phúc rồi.”

Mạc Tiểu Đào không rõ vì sao có phòng ở lại hạnh phúc, nhưng nếu cô ấy nói như vậy thì nhất định là có lý!

“Đúng rồi, vì sao cô lại làm huấn luyện viên cho hội quán Judo? Tôi thấy cô khá trẻ, chắc cũng bằng tôi thôi.” Mạc Tiểu Đào không nhịn được hỏi: “Tôi mười tám tuổi, còn cô?” “Tôi mười chín tuổi tuổi.” Võ Vạn Kỳ kiêu ngạo trả lời nói: “Tôi học Judo từ nhỏ! Sau đó, tôi không học cấp ba mà học thẳng trường thể thao. Hiện giờ tôi đã tốt nghiệp rồi, cũng có thể ra ngoài làm việc rồi!”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 1632
201632.
Mạc Tiểu Đào há hốc miệng: “Vì sao cô không học đại học vậy?”

Võ Vạn Kỳ hơi xấu hổ, trả lời. “Thật ra tôi có thi lên đại học, nhưng tôi không đóng nổi học phí. Khi tôi còn nhỏ thì ba mẹ đã ly hôn, mẹ tôi tái hôn dẫn theo tôi, điều kiện của nhà ba dượng tôi không tốt lắm. Trong nhà còn có một người anh, sau khi cho người anh này đi học đại học, nhà chúng tôi không thể nuôi thêm một sinh viên đại học nữa. Mà chuyên ngành của tôi lại là thể dục, anh trai tôi sĩ diện nên không muốn tôi vay tiền đi học. Sau đó tôi thấy mẹ tôi khó khăn như vậy, đã chủ động nói không lên đại học nữa, tôi ra ngoài làm việc. Thật ra cũng không có gì, lên đại học, tôi vẫn ra ngoài làm huấn luyện viên. Vậy chi bằng ra ngoài làm việc kiếm tiền sớm mấy năm, như vậy cuộc sống của mẹ tôi cũng tốt hơn.”

“Vậy ba cô thì sao?” Mạc Tiểu Đào không nhịn được hỏi: “Ông ấy không quan tâm cô nữa sao?”

“Thật ra ông ấy muốn quan tâm nhưng lại không có khả năng. Ông ấy cũng đã cưới vợ hai, người vợ này rất ghê gớm. Bà ấy giữ thẻ lương của ông ấy, nên ông ấy cũng không có tiền. Hơn nữa, sau khi cưới vợ hai, ông ấy có hai đứa con song sinh. Vì vậy ông ấy cũng không thể giúp được gì.” Cho dù Võ Vạn Kỳ đang kể về bất hạnh của mình, nhưng trên mặt cô lại không hề oán hận, cô kể một cách bình bình thản như thể đang kể chuyện của người khác vậy.

Mạc Tiểu Đào không biết mình nên nói gì nữa.

Từ nhỏ cô đã là tam tiểu thư của nhà họ Mạc, trên cô còn có hai người chị nữa. Cô nhỏ nhất nên được nuông chiều từ nhỏ.

Vì vậy cô không biết trên thế giới này thật sự có rất nhiều người không có khả năng đi học.

Nhất là Võ Vạn Kỳ trước mắt này có dáng người nhỏ nhắn lại là huấn luyện viên Jodo rất lợi hại.

“Không sao! Thật ra không lên đại học cũng không sao.” Võ Vạn Kỳ cúi đầu nói: “Tôi đang để dành tiền, chờ tôi dành dụm đủ tiền, tôi sẽ học đại học buổi tối, dù sao, tôi đã mười chín tuổi, tôi có thể dựa vào mình, không thể cứ dựa vào gia đình mình được, tôi không thể làm cho mẹ tôi khó xử nữa.”

Mạc Tiểu Đào gật đầu: “Đây cũng là một cách hay.”

“Không nói cái này nữa, tôi cho cô xem đồ tốt nhé.” Võ Vạn Kỳ đổi đề tài, cô quay người kéo ngăn kéo phía sau, cẩn thận lấy ra một cái hộp giấy rồi mở ra trước mặt Mạc Tiểu Đào, bên trong là sáu cái bánh macaron đủ màu sắc: “Mấy hôm trước là sinh nhật tôi, có một đệ tử tặng nó cho tôi. Đến tận bây giờ tôi vẫn chưa ăn qua cái này đâu, trông nó thật đẹp mắt nhỉ. Tôi chia cho cô một nửa nhé.”

Mạc Tiểu Đào nhìn bánh macaron trước mắt, cô không lộ ra ánh mắt khinh bỉ mà hớn hở nói cảm ơn: “Thật vậy sao? Cám ơn cô nhé! Vậy tôi sẽ không khách sáo đâu!”

“Ừ!” Võ Vạn Kỳ hài lòng đến híp cả mắt lại, có lẽ có thể chia sẻ món ăn mình thích nhất cho bạn tốt là chuyện rất vui vẻ.

Mạc Tiểu Đào cầm lấy một cái rồi nhẹ nhàng cắn một miếng.

“Ngon không?” Võ Vạn Kỳ nhìn Mạc Tiểu Đào với ánh mắt đầy mong đợi.

Mạc Tiểu Đào cười híp mắt và trả lời: “Ngon lắm!”

Cho dù chỉ có sáu cái bánh macaron nho nhỏ, nhưng hai cô gái vẫn ăn rất vui vẻ.

Võ Vạn Kỳ tùy ý hỏi: “Tiểu Đào, gia đình cô có khá không?”

Mạc Tiểu Đào suy nghĩ một lát, trả lời nói: “Cũng tạm được! Trên tôi có hai người chị, các chị ấy đều giỏi hơn tôi. Tuy nhiên, ba mẹ tôi rất cưng chiều tôi, các chị ấy cũng rất cưng chiều tôi.”

“Thật ngưỡng mộ nha!” Võ Vạn Kỳ nhìn Mạc Tiểu Đào nói: “Tôi từng tưởng tượng rất nhiều lần, nếu như năm đó ba mẹ không ly hôn, có phải tôi cũng sẽ giống như những đứa trẻ nhà khác không? Tuy nhiên, tôi cũng có thể hiểu được, ba mẹ tôi ly hôn nhất định là có nỗi khổ của bọn họ, nếu không, ai muốn cưới rồi lại ly hôn đâu? Bây giờ tôi lớn lên, ra ngoài đi làm. Tôi đã thề cả đời này tôi nhất định phải tìm được một tình yêu tốt nhất, có được cuộc hôn nhân tốt nhất, sau đó cả đời không xa rời nhau. Tiểu Đào, cô nói xem, có phải tôi quá ngây thơ rồi không? Thầy tôi cũng nói tôi như vậy đấy!”

Mạc Tiểu Đào mỉm cười nhìn Võ Vạn Kỳ, cô nghiêm túc trả lời: “Không, cô hoàn toàn không ngây thơ. Cô cố gắng như vậy, cô biết vươn lên như vậy thì nhất định sẽ tìm được tình yêu đẹp nhất và cuộc hôn nhân mỹ mãn nhất của cuộc đời mình!”

Nói xong, hai cô gái cùng cười.

Người ta đều nói rằng tình bạn giữa các cô gái được hình thành dễ dàng nhất, mà cũng dễ tan vỡ nhất.

Thật ra tình bạn như vậy là do bọn họ thiếu sự dạy dỗ của gia đình.

Nếu được dạy dỗ đầy đủ thì tình bạn sẽ không mong manh như vậy.

Cho dù Mạc Tiểu Đào mơ hồ, nhưng cô được dạy dỗ tốt, cô hiểu được sự gian khổ và vất vả của Võ Vạn Kỳ. Vì vậy cô không vênh váo, hống hách khoe khoang về gia thế của mình, còn kết bạn với Võ Vạn Kỳ với thân phận của một người bình thường nữa.

Đây là phẩm chất vô cùng đáng quý.

Võ Vạn Kỳ nghỉ ngơi một lát rồi nói với Mạc Tiểu Đào: “Đi thôi, tôi dẫn cô đi ăn món ăn ngon. Cô đừng ghét bỏ đấy, khung cảnh ở đó không được đẹp lắm.”

Mạc Tiểu Đào lập tức cười híp mắt và nói: “Để tôi mời cô ăn đi! Không phải cô đã mời tôi ăn bánh rồi sao? Đó là bánh macarons ngon nhất mà tôi từng ăn!”

Võ Vạn Kỳ lập tức gãi đầu, ngây ngô nói: “Như vậy không hay lắm!”

“Đi thôi!” Mạc Tiểu Đào kéo tay Võ Vạn Kỳ và lôi cô ra khỏi nhà.

Hai cô gái lấy điện thoại di động ra, tìm kiếm chỗ có món ăn ngon gần đó. Hai người mỗi người cầm một cốc trà sữa, vừa đi vừa nói chuyện.

Mạc Tiểu Đào không dẫn Võ Vạn Kỳ tới nhà hàng quá cao cấp, cô tìm nhà hàng buffet gần đó, mỗi người tốn gần hai trăm ngàn, nhưng đồ ăn lại vô cùng phong phú.

Võ Vạn Kỳ rất hài lòng về chỗ này.

Bởi vì cô ăn được rất nhiều!

Sau đó, Mạc Tiểu Đào há hốc mồm miệng, nhìn Võ Vạn Kỳ năm lần bảy lượt đi lấy đồ ăn với ánh mắt kinh ngạc. Cô ấy đã ăn năm mươi phần thịt nướng, ba mươi phần trái cây, hai mươi phần bánh ngọt, mười bát mì.

Nhưng nhìn cô ấy rõ ràng rất gầy mà!

Sao cô ấy có thể ăn giỏi như vậy?

Võ Vạn Kỳ thấy Mạc Tiểu Đào nhìn mình, lúc này mới ngượng ngùng nói: “Thật ngại quá, bình thường tôi không ăn được nhiều như vậy đâu. Nhưng từ trưa hôm qua đến giờ, tôi vẫn chưa ăn gì cả. “

Hai mắt Mạc Tiểu Đào lập tức mở to, cô đẩy đĩa thức ăn trước mặt mình cho Võ Vạn Kỳ: “Vậy cho cô hết đấy.”

Võ Vạn Kỳ lập tức cười, nói: “Nếu tôi có người bạn trai đối xử với tôi tốt như cô thì tốt biết bao?”

Võ Vạn Kỳ nói xong lại nghĩ đến tên trai bao tối hôm qua.

Trông anh ta thật đẹp trai!

Đáng tiếc, anh ta là một trai bao, nếu không cô có thể cố gắng ở chung!

Thôi quên đi, sao mình lại nhớ tới anh ta chứ?

Cũng không thể để cho anh ta tìm được mình.

Mình chỉ cho có một triệu rưỡi, chắc hẳn không đủ tiền boa cho anh ta.

Nghe nói người như thế có giá rất đắt đấy!

“Cô đang suy nghĩ gì mà ngây người ra lâu như vậy? Thịt chín cả rồi kìa.” Mạc Tiểu Đào nhắc nhở Võ Vạn Kỳ.

Lúc này Võ Vạn Kỳ mới hồi phục lại tinh thần: “A, được, chúng ta ăn thôi!”

Bữa cơm này, Võ Vạn Kỳ đã ăn no tới mức phải chống tường mới rời khỏi đó được.

Hết cách rồi, ai bảo cô ăn quá nhiều chứ?

Mạc Tiểu Đào lo lắng, nên đã mua cho cô gói thuốc tiêu hóa ở cửa hàng thuốc dưới nhà rồi mới rời đi.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 1633
201633.
Thì cứ như vậy, bởi vì một cử chỉ lương thiện của Mạc Tiểu Đào, hai cô gái hoàn toàn không cùng một đẳng cấp hoàn toàn không cùng một thế giới, đã trở thành đôi bạn rất thân.

Hai người luôn thông qua FB, messenger mà giữ liên lạc, có gì thú vị hay buồn cười đều chia sẻ với đối phương.

Võ Vạn Kỳ sẽ chụp ảnh của quán Ju-đô cho Mạc Tiểu Đào, còn sẽ kêu người khác đem ảnh chụp đẹp trai của mình lúc đánh nhau với người khác gửi cho Mạc Tiểu Đào, đổi lấy ánh mắt đầy ngưỡng mộ của Mạc Tiểu Đào.

Mạc Tiểu Đào cảm thấy Võ Vạn Vỳ đúng là quá quá quá quá đẹp trai xuất sắc rồi!

Vóc dáng nho nhỏ, thân thể nho nhỏ, nhưng lại có sức bật phá cường đại, cùng với một người đàn ông cao hơn cô một cái đầu mà đánh nhau, đều hoàn toàn không rơi xuống hạ phong. Quả thực là quá đẹp trai chết người rồi đấy!

Mà Mạc Tiểu Đào cũng sẽ chụp một số hình ảnh trong văn phòng làm việc cho Võ Vạn Kỳ, Võ Vạn Kỳ sau khi xem xong đều tỏ vẻ rất đồng tình, thì ra đi làm ở công ty lớn, cũng là chuyện cực khổ như vậy.

Sau đó hai người cùng nhau nói móc cấp trên của mình, sau đó cùng nhau khoác lác chỗ lợi hại của mình.

Cứ như vậy vui đùa nhốn nháo, tình hữu nghị giữa hai người cũng cùng theo thời gian dần qua mà thăng hoa.

Sau một tuần, lại đến ngày nghỉ, hai cô gái lại lần nữa hẹn nhau, chuẩn bị cùng nhau dạo phố buông lỏng.

Lần này, Mạc Tiểu Đào quyết định mang theo Võ Vạn Kỳ đi đến nhà hàng có tiêu phí hạng vừa, để ăn một bữa phong phú.

Bởi vì mỗi lần Mạc Tiểu Đào lúc nhìn thấy một mình Võ Vạn Kỳ đối với một tên đàn ông cường tráng mà điên cuồng chiến đấu, thì cảm thấy cô ấy nhất định phải ăn nhiều một chút, nếu không, sẽ bị người hạ gục đấy! Võ Vạn Kỳ ngay từ đầu không đồng ý đến nơi mắc tiền như vậy (đúng vậy, ở trong mắt của Võ Vạn Kỳ, tiêu phí vượt qua 2 triệu đều là chỗ có tiêu phí cao), nhưng mà Mạc Tiểu Đào nhiều lần bày tỏ là tiền lương của cô có thể tiêu phí nổi, Võ Vạn Kỳ lúc này mới lo sợ bất an mà cùng đi theo rồi.

Mạc Tiểu Đào biết rõ Võ Vạn Kỳ thích ăn thịt, vì vậy thì cho cô ấy gọi rất nhiều rất nhiều món thịt.

Ngay từ đầu, Võ Vạn Kỳ còn cảm thấy thẹn thùng.

Nhưng sau khi cô ăn được vài miếng, lập tức đôi mắt tỏa sáng mà bắt đầu mặc sức ăn ngốn.

Mạc Tiểu Đào vốn dĩ có khẩu vị rất nhỏ. Thế nhưng là, nhìn thấy Võ Vạn Kỳ ăn ngon như vậy, lập tức cũng cảm thấy đói bụng rồi, cũng cùng theo ăn một cách ngon lành.

Võ Vạn Kỳ cười hì hì mà nhìn lấy Mạc Tiểu Đào: "Cậu không phải nói cậu không có hứng thú ăn uống sao, đây không phải cũng đã ăn được không ít rồi?"

Mạc Tiểu Đào cố ý làm cái mặt quỷ, nói: "Tớ phát hiện một vấn đề, bất kỳ người nào có khẩu vị không tốt, cùng ăn cơm với cậu, đều trở nên khẩu vị rất tốt đấy."

Võ Vạn Kỳ lập tức ha ha phá cười lên: "Được a! Sau này khi nào cậu không có hứng thú với ăn uống rồi, thì tới tìm tớ, đảm bảo cậu sẽ ăn được rất ngon lành."

Hai người lập tức vui vẻ mà nở nụ cười.

Vừa lúc đó, bàn kế bên có một người phụ nữ cùng bạn trai của mình làm nũng: "Em mặc kệ, em chính là muốn ăn chè Sago! Anh phải gọi cho em đi!"

Người đàn ông kia một vẻ mặt khó xử mà nói: "Thế nhưng là, vừa rồi, nhân viên phục vụ cũng nói đã nói rồi, một phần chè Sago cuối cùng cũng đã bán hết rồi."

"Em mặc kệ a! Em tới nơi này ăn cơm, chính là vì ăn chè Sago của chỗ này, chè Sago ở chỗ này so với các nhà hàng khác ngon hơn! Bàn bên cạnh không phải có sao? Anh đi cùng các cô ấy lấy qua đi! Dù sao các cô ấy gọi nhiều món như vậy, cũng ăn không hết đấy!"

Người phụ nữ kia vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy hai phần chè Sago đang được để ở trên mặt bàn của Mạc Tiểu Đào, còn chưa có động tới.

Người đàn ông kia do dự một hồi, quả nhiên dưới sự mị hoặc của sắc đẹp, đứng người dậy, đối với Mạc Tiểu Đào nói: "Này, chè Sago của các cô dù sao cũng không ăn, không bằng bán cho tôi là được rồi! Tôi ra tiền của phần!"

Mạc Tiểu Đào ngẩng đầu lên nhìn xem người đàn ông này, bình tĩnh mà trả lời; "Thật có lỗi, không bán. Chúng tôi cũng là vì phần chè Sago này mà đến đấy!"

Nghe thấy lời nói này của Mạc Tiểu Đào, người phụ nữ kia lập tức không thuận theo rồi: "Châu Nhất Thiên! Nếu như anh lấy không được chè Sago, vậy thì chúng ta chia tay đi! Ngay cả loại chuyện nhỏ nhặt này mà cũng không làm được, anh còn có thể làm cái gì? Phế vật một thứ!"

Nghe được những lời này của người phụ nữ kia, Mạc Tiểu Đào cùng Võ Vạn Kỳ cũng đã có chút không vui.

Chè Sago này là các cô gọi đấy, ở trên bàn của cô đấy, dựa vào cái gì phải nhường cho người khác? Các cô cũng thích ăn được không?

Người đàn ông kia nghe được lời uy hiếp của bạn gái của mình, trực tiếp đưa tay muốn đoạt lấy.

Mạc Tiểu Đào lập tức hoảng sợ.

Tuyệt đối không ngờ tới, người đàn ông này đòi lấy không thành, vậy mà đã ra tay cướp đoạt rồi.

Mạc Tiểu Đào theo bản năng đưa tay thì định đi giữ lấy phần chè Sago của mình.

Nhưng mà, động tác này của Mạc Tiểu Đào lập tức chọc giận người đàn ông này, anh ấy vung tay thì sắp đi đánh Mạc Tiểu Đào rồi!

Võ Vạn Kỳ nhìn qua, có thể nào cho anh ấy thực hiện được, đưa tay thoáng một phát tóm lấy cổ tay của người đàn ông này, cất cao giọng mà kêu lên: "Sao, đòi lấy không thành, thì đã nghĩ đến cướp đoạt, cướp không lại, thì muốn đánh người rồi? Người nào cho anh dũng khí đấy! Cút!"

Võ Vạn Kỳ trở tay một phát vặn lấy cổ tay của người đàn ông này, người đàn ông kia lập tức quỳ xuống mặt đất: "Cô —— "

Mạc Tiểu Đào cũng đã bị hù đến sợ rồi!

Cô thật sự không ngờ tới, người đàn ông này vậy mà lại động thủ đánh người!

"Cô, cô buông tay ra!" Người đàn ông kia bị Võ Vạn Kỳ giữ ở trên mặt đất, không thể động đậy, chỉ có thể hướng về phía Võ Vạn Kỳ phẫn nộ mà rống lên: "Cô nếu dám không buông tay, tôi sẽ khiến cô khó coi đấy!"

Võ Vạn Kỳ hào khí vạn trượng mà nói; "Được đấy, tôi ngược lại là muốn xem anh làm sao mà cho tôi khó coi đấy!"

Võ Vạn Kỳ lập tức buông tay ra.

Người đàn ông kia đã có được tự do, vừa đứng vững, chẳng những không có xin lỗi, ngược lại còn hướng về phía Võ Vạn Kỳ vọt tới.

"Cẩn thận!" Mạc Tiểu Đào vội vàng mà kêu lên.

Võ Vạn Kỳ điềm tĩnh mà chờ lúc đối phương vọt tới trước mặt, một phát tóm lấy cổ áo của đối phương, một cái vật lộn xinh đẹp, đùng, trực tiếp quăng xuống đất rồi!

Võ Vạn Kỳ đứng thẳng người lại, từ trên cao nhìn xuống mà nói: "Không phục? Lại đến nữa a!"

Người đàn ông kia thẹn quá hoá giận!

Anh một người to con như vậy, còn chưa từng chịu qua loại nhục nhã này!

Anh từ trên mặt đất bò lên, lại lần nữa hướng về phía Võ Vạn Kỳ vọt tới.

Chiêu thức của Võ Vạn Kỳ cũng không cần đổi đấy, lại lần nữa tóm lấy cổ áo, một cái vật lộn!


Một lần, hai lần, ba lần, bốn lần, năm lần ——

Vào lần thứ năm, người đàn ông này cuối cũng cũng không bò dậy nổi nữa!

Nằm trên mặt đất, như mắt trợn trắng như cá chết vậy.

Lúc này, người phụ trách của nhà hàng đã đi tới, nhìn thấy cảnh tượng ở trước mắt này, không biết nói cái gì cho phải. Mạc Tiểu Đào chỉ vào người đàn ông đang nằm ở trên mặt đất mà nói: "Hắn muốn cướp đi chè Sago của tôi, không thành công thì lại định đối với chúng tôi động thủ! Không tin, người có thể xem xét camera! Nếu như nhà hàng không xử lý chuyện này, tôi sẽ dùng thủ đoạn của pháp luật mà lấy lại công bằng!"

Người phụ trách của nhà hàng nhìn qua người đàn ông đang thở gấp ở trên mặt đất, lập tức khó xử một hồi.

Người đàn ông này, là con trai của nhà cổ đông trong cái nhà hàng này.

Bây giờ chuyện này gây đến ầm ĩ như vậy đấy...

Vừa rồi, lúc người đàn ông này đang gây sự, người ở trong nhà hàng sớm đã nhìn thấy rồi, chỉ là giả bộ không nhìn thấy.

Biết rõ người đàn ông này bị Võ Vạn Kỳ đánh đến thảm tệ rồi, đây mới không thể không đi ra. Thế nhưng là, bây giờ người khách yêu cầu xử lý người này, chuyện này thì có chút...
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 1634
201634.
Võ Vạn Kỳ nhìn thấy người phụ trách của nhà hàng này, hình như muốn chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, lập tức cười lạnh một tiếng, nói: "Sao? Không muốn xử lý? Có thể a! Sau này tôi mỗi ngày đều đến, một người đến tiệm đấy, thì tôi vật một người! Tới hai người, thì tôi vật một cặp! Trừ phi có thể đánh thắng tôi, nếu không tôi xem thử, có ai dám đến!"

Sau đó cả nhà hàng cũng không giữ được bình tĩnh rồi!

Đánh thắng cô ấy?

Nói đùa gì vậy!

Chỉ số võ lực của ô bé này, đây cũng là quá...

Mạc Tiểu Đào ở bên cạnh cũng nhịn không được mà cười lén.

Hình như phu nhân của Văn gia cũng là rất thích bạo lực, không biết dì Lưu Nghĩa khi gặp được Võ Vạn Kỳ, có lẽ nào sẽ thích phải cô gái này không đây?

A..., hình như dì Lưu Nghĩa là luyện tập Boxing đấy, Võ Vạn Kỳ là luyện Ju-đô đấy, quả nhiên là quân nhân thiên hạ là một nhà a!

Đều thích dùng nắm đấm để giải quyết vấn đề!

Giỏi quá!

Bạn trai quyền lực max!

Mạc Tiểu Đào đứng dậy, vô cùng bình tĩnh mà nói: "Tôi là Mạc Tiểu Đào, nếu như các người không thể cho chúng tôi một câu trả lời thoả mãn và có tính thuyết phục, vậy cùng tôi đi gặp luật sư nói đi."

Nói xong, Mạc Tiểu Đào liền bình tĩnh móc ra điện thoại, gọi một cuộc điện thoại.

Có lẽ khoảng chừng nửa tiếng, thì có một người đàn ông trung niên mặc một bộ âu phục màu đen tinh tế mà vội vã chạy tới, ông ấy nhìn thấy Mạc Tiểu Đào thì lập tức cung kính mà gật đầu, quay đầu lại đối với người phụ trách của nhà hàng nói: "Tôi là luật sư cố vấn của Mạc tiểu thư, đây là danh thiếp của tôi, tiếp theo, chuyện này, để cho tôi toàn quyền chịu trách nhiệm..."

Mạc Tiểu Đào kéo lấy Võ Vạn Kỳ thì rời đi rồi.

Võ Vạn Kỳ còn có chút ngơ ngác: "Chúng ta cứ như vậy mà rời đi sao? Cậu tại sao lại có luật sư cô vấn a?"

Mạc Tiểu Đào chột dạ mà trả lời: "Không có gì á..., là luật sư cố vấn của công ty, tớ chỉ là gọi đến xử lý chuyện một chút mà thôi."

Đúng thôi, ông ấy đúng là luật sư cố vấn của công ty daddy của mình, mình cũng không có nói sai mà!

Ừ ừ, dù sao chính là không muốn để cho Võ Vạn Kỳ biết được, mình chính là thiên kim tiểu thư á!

Võ Vạn Kỳ cũng không có suy nghĩ nhiều gì, ngơ ngác chưa hiểu gì cả đã bị Mạc Tiểu Đào lôi đi rồi.

Bởi vì sự việc xen giữa này, hai người cũng không ăn được ngon lành, xoay người thì đi đến một tiệm nhỏ ở bên cạnh, gọi một đống mì chua cay ăn được rất ngon miệng.

Đang ăn, Mạc Tiểu Đào thì đối với Võ Vạn Kỳ nói: "Cậu có thể xin hai ngày nghỉ được không?"

"Có chuyện gì?" Võ Vạn Kỳ trực tiếp hỏi: "Thời gian bình thường của tớ đều là đi làm đấy, nhưng mà nếu có chuyện đặc biệt khác, cũng là có thể điều chỉnh ngày nghỉ đấy. Chương trình học của tớ cũng thật sự không coi là nhiều, một ngày hai tiết, có đôi khi là buổi sáng, có đôi khi là buổi chiều, vì vậy là có thể điều tiết chương trình học đấy. Cậu có chuyện gì mà muốn tớ giúp sao? Vậy tớ trở về cùng boss dặn dò, cùng các giáo viên khác đổi lịch học một chút là được rồi!"

Võ Vạn Kỳ chính là đơn giản trực tiếp thoải mái như vậy.

Mạc Tiểu Đào cười tủm tỉm mà nói: "Không phải á! Cuối tuần này, công ty của chúng tôi sẽ có một cái hoạt động, dẫn theo một đám người người mẫu mới đến bờ biển chụp hình tạp chí chuẩn bị xuất hiện trước mặt công chúng, cậu có muốn cùng theo chúng tôi cùng đi chơi không? Các cô ấy chụp hình của các cô ấy đấy, chúng ta đi chơi của chúng ta đấy!"

Võ Vạn Kỳ một vẻ mặt hâm mộ mà nhìn lấy Mạc Tiểu Đào: "Cậu thực hạnh phúc! Có thể gặp được nhiều minh tinh như vậy!"

Mạc Tiểu Đào ở trong lòng mình tự nhủ, đây có cái gì mà hạnh phúc đấy, bản thân mình thì mỗi ngày đều gặp, gặp đến nổi cũng sắp muốn nôn được không?

Võ Vạn Kỳ còn nói thêm: "Tớ cùng đi theo có thích hợp không? Tớ lại không phải là nhân viên trong công ty của các người, cũng đừng bởi vì do tớ, hại cậu bị ông chủ mắng!"

"Không đâu a!" Mạc Tiểu Đào trả lời: "Cậu yên tâm đi, người của ông chủ tớ rất tốt đấy, rất dễ nói chuyện! Ông ấy sẽ không mắng tớ, cũng sẽ không mắng cậu đấy!"

"Vậy được rồi, tớ sẽ cùng boss của tớ xin đổi lịch học trước, thật đúng là đừng nói, tớ tuy rằng đã đến thành phố Vinh lâu như vậy, còn chưa từng đi ra ngoài chơi được bao nhiêu lần đấy!" Võ Vạn Kỳ ngượng ngùng mà nói: "Gần đây luôn là chiếm tiện lợi của cậu, tớ cũng rất áy náy đấy."

"Vậy thì có sao, chúng ta là bạn bè a!" Mạc Tiểu Đào cười tủm tỉm mà nói: "Cậu lúc đó vừa rồi chẳng phải đã bảo vệ tớ sao? Ở cùng với cậu, rất có cảm giác an toàn đấy!"

"Ơ, được rồi!" Võ Vạn Kỳ lúc này mới yên tâm: "Tớ nhất định sẽ đi đấy!"

Đến chủ nhật, Mạc Tiểu Đào sớm đã đi đến nhà của Võ Vạn Kỳ đón cô ấy cùng đi.

Võ Vạn Kỳ nhìn xem chiếc xe của Mạc Tiểu Đào, cẩn thận từng li từng tí mà nói: "Chiếc xe này rất mắc chăng? Chúng ta chỉ là đi chơi, không cần phải lái chiếc xe tốt như vậy chứ?"

Mạc Tiểu Đào mặt không đổi sắc mà nói dối: "Không sao không sao, đây là xe của công ty, chúng ta tùy tiện ngồi là được."

Tài xế nhịn không được mà quay đầu lại nhìn lấy Tam tiểu thư của nhà mình, tam tiểu thư a, ngài từ khi nào đã luyện thành kỹ năng này, nói dối cũng có thể mặt không đổi sắc rồi!

Võ Vạn Kỳ cảm khái mà nói: "Công ty của các người thật sự rất giàu!"

"Công ty giải trí đó mà, nhất định là phải giàu đấy." Mạc Tiểu Đào tiếp tục nói: "Dù sao chúng ta chơi của chúng ta là được rồi a!"

Võ Vạn Kỳ đối với Mạc Tiểu Đào nói: "Đúng rồi, tớ có mang theo bữa sáng cho cậu!"

Mạc Tiểu Đào vui mừng hớn hở mà nhận lấy, vui vui vẻ vẻ mà ăn được vài miếng, tài xế ở phía trước càng thêm tức ngực.

Tiểu thư của nhà anh, từ khi nào đã gần gũi như vậy rồi?

Má ơi, quả thực là không thể tin nổi!

Ở một bên khác, Phạm Đậu Đậu cùng Phạm Đinh Đinh cũng đang ở trên một chiếc xe khác.

Phạm Đinh Đinh nhìn lấy Phạm Đậu Đậu nói: " Trở lý bé nhỏ lơ mơ kia của anh đâu rồi? Sao chưa có tới?"

Phạm Đậu Đậu chán nản mà nói: "Em ấy nói, thật vất vả mới quen được một người bạn tốt, hôm nay muốn dẫn theo cùng đi cùng!"

Phạm Đinh Đinh nhìn lấy Phạm Đậu Đậu: "Dẫn theo cùng nhau đến lơ mơ sao?"

Phạm Đậu Đậu cũng là một vẻ mặt ngơ ngác: "Có lẽ là vậy chăng?"

Phạm Đinh Đinh phụt một tiếng bật cười, chủ đề vừa xoay chuyển một cái, hỏi: "Đúng rồi, anh đã điều tra ra được chưa? Ngày đó, đứa khốn nạn mà dám ngủ đi bổn thiếu gia, rốt cuộc là người nào?"

Phạm Đậu Đậu một vẻ mặt khó xử mà nói: "Còn chưa có điều tra ra được. Người kia sau khi rời khỏi khách sạn đã trốn vào góc chết của camera giám sát, thì chưa từng xuất hiện qua nữa. Đừng nóng vội, chỉ cần người kia vẫn còn ở trong bản địa, thì nhất định có thể tìm ra đấy!"

Phạm Đinh Đinh hừ một tiếng, nói: "Nếu để cho em biết được cô ấy là người nào, xem em như thế nào chỉnh đốn cô ấy!"

"Được rồi, đừng suy nghĩ nhiều như vậy! Lần này mang theo người mới đi chụp ảnh, em thì tạm thời buông thả buông thả chuyện bên kia của em đi, giúp anh chụp xong ảnh trước thì hãy nói! Nói không chừng, ảnh đế ảnh hậu của mười năm sau, thì từ trong những người này đi ra!" Phạm Đậu Đậu mỉm cười lấy mà nói: "Chuyện của em, anh sẽ theo dõi điều tra đấy, yên tâm, anh nhất định sẽ giúp em tìm ra được người này đấy!"

Phạm Đinh Đinh suy nghĩ một hồi, nói: "Được rồi, vậy giải quyết chuyện của anh trước. Ông cha gần đây cũng không biết đang suy nghĩ gì, vậy mà nói, em sớm chút kết hôn cũng rất tốt đấy, thật không biết là nghe theo tin đồn của người nào."

Phạm Đậu Đậu đưa tay kéo qua Phạm Đinh Đinh, ôm lấy: "Còn cần gì để nói? Nhất định là người ở trong nhà đây! Cũng chính là ông bà nội thích thúc giục chúng ta kết hôn nhất! Năm đó bọn họ thúc giục cha, bây giờ lại thúc chúng ta! Mệnh khổ quá a! Vẫn là Thẩm gia tốt! Thẩm Viễn cùng chúng ta vậy, đều là chó độc thân, thì không ai thúc giục hắn!"

Phạm Đinh Đinh cùng theo thở dài: "Đúng vậy a, quả nhiên là người cùng người không thể so sánh a! Đúng rồi, Thẩm Viễn gần đây đang bận cái gì?"

"Nghe nói là đang tiếp tay chuyện của chú Sùng Minh." Phạm Đậu Đậu một vẻ mặt đồng tình.
 

Bình luận facebook

Top Bottom