root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,616
Reaction score
121
Points
9,999
Chương 1046
Phạm Ly mỉm cười nhìn cô: "Được lên hot search cùng với Phan đại mỹ nhân là vinh hạnh của tôi".
Phan Nhuận cười khẽ, ánh mắt thêm phần chân thành: "Chúng ta ăn xong bữa cơm này, cũng coi như là bạn bè rồi nhỉ? Không cần khách sáo, cứ gọi tôi là Phan Nhuận, Phan đại mỹ nhân là người khác gọi lung tung đó, nếu anh gọi tôi như vậy, tôi sẽ ngại lắm".
Phạm Ly gật đầu: "Được, vậy tôi không khách sáo với em nữa".
Phan Nhuận vẫy tay, chuẩn bị thanh toán.
Nhưng phục vụ nói rằng, Phạm Ly đã trả tiền rồi.
Phan Nhuận bất đắc dĩ nhìn Phạm Ly.
Phạm Ly cười ha ha nói: "Để cô nợ tôi mấy lần, vậy thì sau khi về nước, tôi muốn mời cô ăn, cô mới không từ chối".
Phan Nhuận bật cười: "Sao lại thế? Cùng ăn với anh tôi cảm thấy rất vui. Một bữa cơm thoải mái như vậy, tôi muốn còn không được nữa là".
"Vậy, cô có muốn phát triển ở Công ty giải trí Phạm Thị không? Cô sẽ có cơ hội dùng bữa với ông chủ mỗi ngày". Cuối cùng Phạm Ly cũng đưa ra ý tưởng của mình.
Mặc dù Phan Nhuận sớm biết Phạm Ly ân cần với cô như vậy, thực chất là muốn kéo cô sang đó.
Nếu như là người khác nói, cô sẽ từ chối ngay.
Nhưng đối phương lại là Phạm Ly, cô nhất thời hơi do dự.
Phạm Ly nói tiếp: "Tất nhiên, cho dù không đến Công ty giải trí Phạm Thị, cô vẫn có thể ăn cơm với tôi".
Phan Nhuận mỉm cười, ngẩng đầu nhìn Phạm Ly: "Tôi sẽ nghiêm túc suy nghĩ".
Phạm Ly cũng nở nụ cười.
Hình ảnh hai người nhìn nhau cười, đã bị ai đó chụp lại.
Ăn cơm xong, sau khi đưa Phan Nhuận về, Phạm Ly liền đi tìm Phạm Thành.
Phạm Thành cũng vừa giải quyết xong việc của mình, vừa nhìn thấy Phạm Ly, liền nói: "Việc hôm nay làm rất tốt! Cổ phiếu nhà chúng ta tăng vọt".
Phạm Ly nhướng mày: "Xem ra chúng ta sớm nên giở chiêu mỹ nam kế mới phải! Cứ như vậy, cổ phiếu nhà mình ngày nào cũng tăng đều đều".
Phạm Thành cười ha hả, nói: "Lần này đúng là được dựa hơi Phan Nhuận rồi. À, em đã thăm dò cô ấy chưa? Cô ấy liệu có muốn vào Công ty giải trí Phạm Thị không?".
"Cô ấy không từ chối thẳng, nói sẽ suy nghĩ". Phạm Ly nhún vai nói: "Em cũng không hỏi thêm nữa".
Phạm Thành trầm ngâm một lát, nói: "Vậy thì có hy vọng! Trước đây, người khác đưa ra lời mời, cô ấy luôn thẳng thừng từ chối. Nhưng cô ấy không từ chối em".
Phạm Ly gật đầu: "Mong là thế".
"Phạm Ly, em không cảm thấy, ánh mắt cô ấy nhìn em rất đặc biệt à?". Phạm Thành đang lướt facebook, vừa lướt xem ảnh vừa nói.
"Vậy sao? Em không cảm nhận được". Phạm Ly thờ ơ đáp.
Phạm Ly phóng to mấy tấm ảnh lên, ánh mắt Phan Nhuận nhìn Phạm Ly, quả thực có gì đó rất rạo rực và chân thành.
Nếu như đây không phải kỹ thuật diễn, vậy thì chắc Phan Nhuận thích Phạm Ly rồi.
Phạm Thành liếc nhìn vẻ mặt vô tâm vô tư của Phạm Ly, lòng hơi động, có lẽ đây là một cơ hội!
Phan Nhuận không giống những cô gái khác.
Cô chín chắn, hiểu biết, có thủ đoạn, hơn nữa có tính nhẫn nại.
Nếu cô đến với Phạm Ly, biết đâu Phạm Ly có thể tìm lại được mình của ngày xưa.
Phạm Thành không nói ra suy nghĩ của mình, mà quyết định tìm cơ hội thăm dò Phan Nhuận xem sao.
Phạm Ly nhìn quanh, hỏi: "Đông Tiểu Tiểu đâu? Không có trong phòng à?".
Phạm Thành đáp: "Ừ, ra ngoài rồi".
Phạm Ly cười khúc khích: "Cô ấy vậy mà lại không ở đây quấn quýt anh sao?".
"Chuyện tối qua chỉ là ngoài ý muốn, coi như một lời cảnh cáo". Phạm Thành nhìn Phạm Ly, nói: "Cô ấy có gan làm lần một, chưa chắc đã có gan làm lần thứ hai".
"Được, vậy nói xem thành quả của anh thế nào đi". Phạm Ly nghiêm mặt nói: "Bên anh có thu hoạch gì chưa?".
"Anh vừa tiếp xúc với đối phương một lần, về vấn đề nguồn năng lượng chúng ta vẫn không nên dễ dàng chen vào". Phạm Thành nhíu mày nói: "Anh đã gọi điện cho Hạ Nhật Ninh, Hạ Nhật Ninh nói bây giờ tốt nhất là hãy quan sát đã. Sau khi bên này ổn định, chúng ta quyết định cũng chưa muộn".
Phạm Ly gật đầu: "Nhất Phi nói sao?".
"Quan điểm của Nhất Phi cũng không khác Hạ Nhật Ninh lắm. Nhưng Nhất Phi bảo, liều thì ăn nhiều, có đây cũng là một cơ hội". Phạm Thành nói: "Anh vẫn chưa quyết định, muốn bàn bạc với em rồi tính tiếp".
"Đi, đi xem bảng báo cáo". Phạm Ly lập tức nói: "Không gì thuyết phục hơn bảng báo cáo".
Hai người xoay người đi vào thư phòng, chuẩn bị bàn bạc kĩ hơn về chuyện này.
Còn Phan Nhuận sau khi tách ra khỏi Phạm Ly, về đến nhà, nằm trên ghế sofa, trong đầu toàn bộ là giọng nói và dung mạo của Phạm Ly.
Người quản lý gõ cửa đi vào, bưng một cốc nước chanh mật ong, nói: "Chị Phan, uống ngụm nước đi".
Phan Nhuận trở mình, nói: "Cứ để đó đi".
Người quản lý đặt cốc nước chanh mật ong xuống, không rời đi, mà ngồi xuống bên cạnh ghế sofa.
Phan Nhuận che mặt nói: "Đừng hỏi chị, chị không biết gì hết".
"Chị Phan, công ty vừa gọi điện thoại cho em, tuy không nói rõ ràng, nhưng em vẫn nghe ra ý đồ của họ". Người quản lý cắn môi nói: "Em phải trả lời thế nào đây?".
Phan Nhuận là ảnh hậu, địa vị đó rất có trọng lượng.
Người quản lý không dám trở mặt với cô.
Chỉ có thể dùng giọng thương lượng.
"Trả lời cái gì? Không cần trả lời". Phan Nhuận cười nhạt, nói: "Chị đây sao phải sợ bọn họ mất hứng? Trước đây lúc chị bị ức hiếp, công ty đang ở đâu? Đã bao giờ là chỗ dựa cho chị chưa? Chị bị phong sát, đến quả rắm còn không dám phóng! Giờ chị thành cây rụng tiền rồi, lại muốn há miệng chờ sung chắc?".
Người quản lý lúng túng nói: "Chị Phan, em chỉ là người quản lý nho nhỏ, em cũng hết cách mà".
"Em bảo công ty, chị không giải thích gì hết. Vậy là được!". Phan Nhuận nói: "Dù sao bên ngoài cũng đang đồn đại chuyện chị hết hợp đồng, có thể tự mở công ty hoặc gia nhập Phạm Thị. Công ty tin hay không thì phải xem bọn họ thế nào".
Người quản lý thấy Phan Nhuận không chịu cho một lời giải thích, cô ta cũng chẳng còn cách nào, đành phải tức giận bỏ đi, báo cáo lại nguyên văn cho công ty.
Hợp đồng của Phan Nhuận lẫn thái độ của cô đều khiến công ty như đứng đống lửa như ngồi đống than.
Một cái cây rụng tiền lớn như vậy ra đi, đó là đả kích trí mạng đối với công ty!
Nhưng Phan Nhuận nói cũng không sai.
Năm xưa lúc cô bị phong sát, bị uy hiếp, công ty đúng là không đứng ra bảo vệ cô.
Phan Nhuận có thể không ghi thù sao?
Hiện giờ dựa vào bản lĩnh của mình, Phan Nhuận đứng vững ở vị trí Ảnh hậu, công ty ẵm trọn lợi nhuận mười năm.
Phan Nhuận cho rằng, cô đã tận tình tận nghĩa với công ty rồi.
Nhưng muốn tiếp tục bóc lột cô ấy hả, ngại quá, còn lâu đi!
Mở facebook, Phan Nhuận đảo mắt, chụp lại tấm ảnh lúc đồ ăn ở nhà hàng ban nãy, tag Công ty giải trí Phạm Thị, caption là: Nghe nói mời dùng bữa bàn chuyện công việc là lương tâm nghề nghiệp của Công ty giải trí Phạm Thị, không biết liệu tôi có cơ hội này không?
Vừa post lên xong, toàn bộ giới giải trí lại sôi trào.
Công ty giải trí Phạm Thị cũng đáp lại rất nhanh: Luôn hoan nghênh Phan đại mỹ nhân quang lâm, ảnh đi kèm là hai ông chủ đẹp trai của Công ty giải trí Phạm Thị chụp chung với nhau.
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,616
Reaction score
121
Points
9,999
Chương 1047
Sếp cũ của Phan Nhuận nhìn những động tác của hai người, ông ta tức giận đến đau gan.
Nhưng ông ta có thể làm gì được chứ?
Trong mười năm nay, đúng là Phan Nhuận chỉ dựa vào chính bàn thân mình để phấn đấu, không phải dựa vào vỏ bọc và danh tiếng của công ty.
Hơn nữa số tiền mà Phan Nhuận kiếm được trong bao năm qua đều đã chia phần trăm cho công ty.
Có thể nói, công ty này lấy không rất nhiều phần trăm của Phan Nhuận.
Bây giờ chỉ là cung cấp dịch vụ quản lí mà thôi, những thứ khác Phan Nhuận cũng không thèm nhìn tới!
Huống chi, bên thỏa thuận với Phan Nhuận là giải trí Phạm thị.
Giải trí Phạm thị là công ty mà người nào cũng có thể chọc vào được sao?
Không thể!
Vậy nên, chỉ có thể nuốt cục tức này xuống, coi như không nhìn thấy.
Nhưng trên thế giới này vẫn có người không sợ chuyện làm lớn lên, tag tên sếp cũ của Phan Nhuận vào, sau đó bình luận về những biểu hiện mấy năm nay của Phan Nhuận một cách hả hê.
Vì vậy, ông chủ hiện tại của Phan Nhuận tức giận tới mức bốc khói.
Đến tối, Đông Tiểu Tiểu trở về từ bên ngoài.
Phạm Thành Phạm Ly vẫn còn ở thư phòng nghiên cứu, thảo luận chuyện công việc. Đông Tiểu Tiểu xách thức ăn mới mua vào thẳng phòng bếp.
Ở chỗ như Dubai, đồ ăn rất đắt.
Cũng hết cách rồi, nơi này là vùng bụng của sa mạc, đồ ăn đều được chuyển từ nơi khác tới.
Những thứ bình thường chỉ mất chục ngàn, ở đây toàn là mấy triệu, chênh lệch cực lớn!
Đương nhiên, với những người như bọn họ, đây không phải là chuyện!
Thậm chí Phạm Thành Phạm Ly còn có máy bay vận chuyển riêng, chuyên dùng để vận chuyển đồ ăn thức uống.
Vậy nên, khi Đông Tiểu Tiểu xách thức ăn vào phòng bếp, mọi người cũng không tỏ ra quá kinh ngạc.
Đông Tiểu Tiểu mặc tạp dề vào, tự mình vào bếp làm một bữa ăn hàng ngày.
Sau buổi tối hôm qua, cô đã là người phụ nữ của Phạm Thành. Cô cảm thấy mình nên có dáng vẻ của một người bạn gái.
Ít nhất việc chăm lo cho dạ dày của bạn trai là chức trách của cô.
Lúc mà Phạm Thành Phạm Ly xong việc bước ra ngoài, vừa hay thấy Đông Tiểu Tiểu đang bưng canh ra.
Phạm Ly nói một cách khuyếch trương: “Oa, vừa xong việc là có đồ ăn, hạnh phúc quá!”
Phạm Thịnh nhíu mày nói: “Tiểu Tiểu, em không cần làm những chuyện này, chúng ta có đầu bếp, không thì cũng có thể ra ngoài ăn. Chúng ta tới để nghỉ dưỡng, không phải để em tới làm công!”
Phạm Ly không lên tiếng nữa, cứ thế đứng xem kịch vui ở một bên.
Đông Tiểu Tiểu nói áy náy: “Em biết. Em không có việc gì làm nên mới muốn làm chút thức ăn. Nếu anh không thích thì em đổ đi là được rồi.”
Nói rồi, Đông Tiểu Tiểu cúi đầu, định xoay người rời đi.
“Thôi, bữa này cứ để đó đi. Sau này đừng làm nữa.” Phạm Thành nói: “Em ở bên cạnh anh không phải là vì nấu cơm cho anh.”
“Vâng.” Đông Tiểu Tiểu lập tức lại vui vẻ lên, cô đặt canh lên bàn.
Phạm Ly tới ngồi xuống ghế trước, anh ngửi một cái rồi cảm thán nói: “Oa, thơm quá, tôi có lời rồi!”
Đông Tiểu Tiểu hơi ngượng ngùng nói: “Anh không chê là được rồi.”
“Đông Tiểu Tiểu, trước kia ở nhà cô thường xuyên nấu cơm sao?” Phạm Ly cười hì hì rồi hỏi, anh liếc nhìn sang anh mình, cầm muỗng lên nếm thử một ngụm: “Oa, ngon lắm!”
Đông Tiểu Tiểu cười ngượng ngùng trả lời: “Đúng vậy, trẻ con trong nhà em đều biết làm việc nhà từ nhỏ.”
“À.” Phạm Ly nói với Phạm Thành: “Đúng là đảm đang.”
Phạm Thành không lên tiếng, anh ngồi xuống một bên.
Đông Tiểu Tiểu múc thêm một chén canh cho Phạm Thành, nói: “Đây là canh bí mà em hầm, anh nếm thử xem.”
Phạm Thành uống một hớp rồi nói: “Ngồi xuống ăn cơm đi.”
Lúc này Đông Tiểu Tiểu mới ngồi vào bên cạnh, im lặng ăn tối.
Phạm Thành và Phạm Ly tiếp tục thảo luận khả năng đầu tư lần này, Đông Tiểu Tiểu không thể chen miệng được, chỉ có thể lẳng lặng nghe.
Suốt bữa cơm, gần như cô không nói câu cả, cả quá trình đều như người vô hình.
Ăn cơm xong, Phạm Thành nói với Đông Tiểu Tiểu: “Em đi ngủ sớm đi, tối nay anh ở trong phòng của Phạm Ly tiếp tục thảo luận công việc, nếu muộn thì anh sẽ không về phòng nữa.”
“Ừ.” Đông Tiểu Tiểu chỉ có thể gật đầu: “Em biết rồi.”
Phạm Thành Phạm Ly vừa rời đi, Đông Tiểu Tiểu liền lẳng lặng dọn dẹp bát đũa trên bàn, nước mắt cô chảy ra.
Giọt nước mắt nóng bỏng rơi vào mu bàn tay, nhói lên một cảm giác đau đớn.
Nhưng con đường này là do chính cô chọn, cô không có gì để mà oán trách cả.
Phạm Thành đã từng nhắc nhở cô.
Là cô khăng khăng làm vậy.
Vệ sĩ châu lén tới đây định dọn dẹp giúp Đông Tiểu Tiểu, cô hạ giọng nói nhỏ: “Anh đừng giúp tôi. Tối hôm qua anh ấy biết hết. Vậy nên giả vờ như không biết chỉ là vì giữ thể diện cho tôi, không để tôi mất mặt quá thôi. Không ngờ Đông Tiểu Tiểu tôi cũng có một ngày lại tầm thường như thế.”
Vệ sĩ châu nói nhỏ: “Xin lỗi.”
Đông Tiểu Tiểu lắc đầu: “Không có gì xứng đáng với hai chữ xin lỗi. Con đường mà tôi lựa chọn, cho dù là quỳ cũng sẽ đi cho hết.”
Đông Tiểu Tiểu dọn đồ mang vào phòng bếp, có người chuyện phụ trách lau dọn.
Đông Tiểu Tiểu mở laptop ra, cô buồn chán lên mạng, lập tức thấy được scandal của Phạm Ly và Phan Nhuận.
Trong bức hình, Phạm Ly và Phan Nhuận cười rất vui vẻ, Đông Tiểu Tiểu cực kì hâm mộ.
Người ta chỉ là người tình scandal mà thôi, nhưng cũng có thể quang minh chính đại nhìn nhau cười như thế.
Còn cô rõ ràng mang cái danh hiệu là bạn gái, nhưng Phạm Thành chưa từng cười với cô như vậy.
Anh luôn phong độ khiến người ta cảm thấy đáng sợ.
Thậm chí cô còn ảo tưởng anh sẽ gỡ cái phong độ đó xuống, vô liêm sỉ với cô một chút cũng không sao.
Nhưng đó chỉ là ảo tưởng mà thôi.
Đông Tiểu Tiểu gập laptop lại, ôm nó vào trong ngực, cô quay đầu nhìn ra phong cảnh bên ngoài.
Trời đêm như được lau rửa qua một lượt.
Ánh đèn điện rực rỡ.
Thế giới bên ngoài phồn hoa náo nhiệt như vậy, còn đáy lòng cô lại hoang vắng đến cằn cỗi.
Điện thoại của Đông Tiểu Tiểu vang lên, cô nhìn số điện thoại, cố gắng để vẻ mặt của mình trở nên tự nhiên hơn, vui mừng hơn rồi mới bắt máy: “A lô, ba à?”
Ba của Đông Tiểu Tiểu hỏi: “Con gái, con ở nước ngoài có quen không?”
“Quen ạ! Phạm Thành rất tốt với con! Anh ấy mua cho con nhiều đồ lắm, ba xem đi, con còn chụp ảnh cho mọi người xem rồi. Một cái túi cũng rất đắt, bằng cả năm tiền lương của con.” Đông Tiểu Tiểu cố điều chỉnh cho tiếng nói của mình nghe như đang rất vui vẻ hạnh phúc: “Ba đừng lo cho con! Con tốt lắm!”
Lúc này ba của Đông Tiểu Tiểu mới thở phào nhẹ nhõm: “Ba chỉ lo lắng con bị bắt nạt thôi.”
“Sao lại thế được? Phạm Thành phong độ thế cơ mà! Sao lại bắt nạt con được chứ? Anh ấy còn lo con bị ảnh hưởng, vì thế ngay cả nói chuyện hay đi bộ đều rất chậm rất cẩn thận.” Đông Tiểu Tiểu nói dối: “Ba, ba biết không, chơi ở Dubai rất vui, phí sinh hoạt ở đây rất cao, nhưng Phạm Thành nói không phải lo tốn tiền, chỉ cần chơi vui là được. Ba, con hạnh phúc lắm.”
“Được rồi, con gái, con đã chọn con đường này, thì dù tương lai có khó khăn, có khổ đến đâu con cũng phải tự mình gồng gánh.” Ba Đông Tiểu Tiểu nói: “Ba có tuổi rồi, không thể bảo vệ con mãi được.”
Đông Tiểu Tiểu rơi lệ, nhưng vẫn còn cố cười vui: “Đúng vậy, đúng vậy, con gái trưởng thành rồi, phải bảo vệ cho ba mẹ.”
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,616
Reaction score
121
Points
9,999
Chương 1048
Ba của Đông Tiểu Tiểu dặn dò rất nhiều điều, Đông Tiểu Tiểu vừa nghe vừa rơi lệ, nhưng cô không dám để ba nghe được tiếng nghẹn ngào của mình, chỉ có thể kiếm cớ tắt máy.
Đông Tiểu Tiểu quăng điện thoại sang một bên, ôm đầu gối khóc một trận.
Sau khi Phạm Thành Phạm Ly rời khỏi phòng thì tiếp tục nghiêm túc thảo luận khả năng Phan Nhuận gia nhập vào giải trí Phan Nhuận là bao nhiêu.
Phạm Thành hàm xúc nói với Phạm Ly: “Anh cảm thấy có thể dùng mỹ nam kế.”
Phạm Ly liếc xéo Phạm Thành: “Không được.”
Phạm Thành nói nghiêm túc: “Anh nói thật đấy, Phạm Ly, anh đã nhìn bức ảnh em ăn cơm với Phan Nhuận rồi, rõ ràng cô ấy có hứng thú với em. Hơn nữa người phụ nữ này rất thông minh, không lỗ mãng, không khiến người ta chán ghét.”
“Đúng là không khiến người ta chán ghét.” Phạm Ly gật đầu tỏ vẻ đồng ý: “Là một người phụ nữ biết chừng mực, không ỷ mình là phụ nữ mà đưa ra những yêu cầu quá đáng, rất biết điều, cũng có năng lực.”
“Vậy nên vì sao không dùng thân phận là bạn bè mời cô ấy đến giải trí Phạm thị của chúng ta chứ?” Phạm Thành cười khẽ: “Mỹ nam kế không nhất định là phải dùng danh nghĩa tình yêu.”
Phạm Ly cười: “Em hiểu ý của anh! Yên tâm đi, chuyện này cứ giao cho em.”
“Đi thôi, cùng đi.” Phạm Thành nói Phạm Ly: “Anh cũng ở đây mà không gặp thì không hợp lí cho lắm!”
Phạm Thành, Phạm Ly nhìn nhau nở nụ cười.
Anh em song sinh ít nhiều gì cũng ăn ý hơn người bình thường.
Phạm Ly gọi vào số Phan Nhuận: “Người đẹp Phan, có thể mời cô ra ngoài hóng gió đêm một lát được không?”
Phan Nhuận nghe điện thoại, cười như bông hoa mùa xuân: “Đương nhiên là có thể rồi, mong mà không được.”
“Vậy chúng ta gặp nhau ở Lobby.” Phạm Ly tắt điện thoại, ra dấu ok với Phạm Thành.
Hai người tới khách sạn Lobby, không lâu sau, Phan Nhuận mặc một bộ thể thao màu hồng gọn nhẹ bước ra.
Cô ấy đi giày bệt, vơi đi cảm giác nữ vương, thêm chút hương vị thiếu nữ.
Khi buộc tóc lên, trông cô cũng như thể mới hai mươi.
Làn da nõn nà, năm tháng không để lại bất cứ dấu vết nào trên khuôn mặt cô.
Thấy Phạm Thành Phạm Ly đều ở đây, Phan Nhuận hơi bất ngờ, nhưng ngay sau đó thì bình thường trở lại, cười nói: “Oa, nhan sắc của hai anh đúng là khiến người xung quanh phải cảm thấy tự ti.”
“Khiêm tốn rồi! Sao so được với người đẹp Phan chứ?” Hai người nói đồng thanh.
Ba người đều nở nụ cười, cùng nhau đi ra ngoài.
Phan Nhuận bước nhỏ nhưng đi nhanh, vừa hay theo kịp tốc độ chân dài của Phạm Thành, Phạm Ly.
Ba người có thể thả lỏng nói chuyện, Phan Nhuận còn có thể đạt được mục đích rèn luyện sức khỏe, cùng coi như một công đôi việc.
Phạm Thành, Phạm Ly ra dấu bằng mắt với nhau, sau đó nói với Phan Nhuận: “Bước tiếp theo cô định đi đâu?”
“Bước tiếp theo? Không biết nữa. Tôi có mấy ngày nghỉ, chắc là sẽ đi khắp nơi xem sao.” Phan Nhuận vừa thể dục cổ vừa đáp: “Mua đồ ở đây cũng tạm được, chứ còn đi chơi thì phải đổi một nơi khác.”
“Có một yêu cầu quá đáng.” Phạm Ly nói: “Cô xem đấy, anh tôi dẫn bạn gái theo, chỉ có mình tôi là FA bị hành hạ, quả thực tôi đã nhận quá nhiều nội thương rồi!”
Ánh mắt Phan Nhuận lóe lên, với trí thông minh của mình, cô đã đoán ra lời mà Phạm Ly chuẩn bị nói tiếp.
Cô bước chậm lại, cười cười: “Không sao, tôi cũng là FA.”
“Vậy tôi có thể mời vị FA xinh đẹp, hào phóng này làm đồng bạn cùng đi du lịch với chúng tôi không?” Hai tay Phạm Ly ghép thành chữ thập: “Tôi sẽ thanh toán mọi chi phí, không để cô tốn một đồng nào!”
Phan Nhuận bật cười.
Đương nhiên cô không phải người thiếu tiền như vậy.
Nhưng lời này được nói ra từ miệng Phạm Ly thì lại thật buồn cười.
Phan Nhuận cười nói: “Thêm một FA như tôi chỉ càng thêm chiếu sáng cho hành tinh của bọn họ thôi!”
“Đúng vậy, đúng vậy, chúng ta phải chiếu mù mắt bọn họ! Ai bảo bọn họ cứ tình tình cảm cảm trước mặt tôi.” Phạm Ly cố tình nói.
Phạm Thành cũng nói: “Đúng vậy, sẽ có lúc tôi phải ở cạnh bạn gái, không có thời gian để ý tới nó, nó cũng trách tôi từ lâu rồi. Nếu người đẹp Phan không chê anh em chúng tôi tầm thường thì cùng đi đi. Dù sao chơi ở đâu thì cũng là chơi, sao vui bằng chơi nhóm được?”
Phan Nhuận dừng bước chân lại, cô nhìn người đi đường, suy nghĩ một lát rồi nói: “Cái này… để tôi suy xét xem sao, được không?”
“Đương nhiên.” Phạm Thành Phạm Ly đồng thời cười đáp: “Chắc chắn là người đẹp có rất nhiều kế hoạch rồi, bất cứ lúc nào chúng tôi cũng có thể chỉnh lại hành trình theo thời gian của cô.”
Ba người chuyển đề tài mau chóng.
Bọn họ nói về những chuyện nhàn tản trong giới, nói về chuyện đầu tư.
Thông qua cuộc nói chuyện, sự tán thưởng của Phạm Thành Phạm Ly dành cho Phan Nhuận tăng lên rất nhiều!
Chẳng trách cô gái này lại quyết đoán như vậy, dám bán cả nhà để đi đầu tư một bộ phim nhỏ.
Cái nhìn và trực giác của cô ấy rất chính xác.
Có lẽ cô ấy không có hệ thống kiến thức và sự chuẩn bị đầy đủ, nhưng trực giác của cô ấy lại chính xác đến lạ thường.
Vì vậy, cũng xem như ba người có chung tiếng nói với nhau, một đề tài cũng tán gẫu được rất lâu.
Nói một được một hồi thì vừa hay đã đi mệt mỏi rồi, họ tìm một chỗ ăn đêm.
Cuộc nói chuyện này kéo dài tới quá nửa đêm.
Ăn xong, hai anh em đưa Phan Nhuận về phòng.
Phạm Thành, Phạm Ly cùng nhau về phòng mình, Phạm Thành ở luôn trong phòng Phạm Ly chứ không về nữa.
Hôm nay anh không biết phải đối mặt với Đông Tiểu Tiểu thế nào.
Có lẽ là bởi vì là ở cùng phòng với Phạm Ly, Phạm Thành chìm vào giấc ngủ rất nhanh.
Ngược lại, Phạm Ly vẫn chưa ngủ, trong đầu không ngững nghĩ tới lời nói của Phạm Thành.
Anh và Phan Nhuận có thể thử xem?
Có thể thử xem thật sao?
Ngoại trừ Tiểu Thất, trên thế giới này thực sự còn có người có thể đi vào trái tim anh sao?
Ưm, không biết.
Sau khi Phan Nhuận về tới phòng mình, cô hưng phấn không ngủ được.
Lời mời của Phạm Thành Phạm Ly đúng là khiến cho Phan Nhuận phải mừng rỡ.
Những cô không thể tỏ ra quá rõ ràng!
Cho dù cô có đang phiền não nghĩ phải làm sao để kéo dài thời gian ở cạnh Phạm Ly, nhưng cô không thể để bọn họ phát giác ra được. Kì thực cô bức thiết muốn gật đầu đồng ý.
Cô phải nén xuống.
Đến thời cơ thích hợp mới đồng ý lời mời của họ.
Làm như vậy không chỉ cho thấy thân phận của cô, còn có thể để ông chủ hiện tại nhìn thấy.
Nếu Phạm Thành, Phạm Ly vừa mời cô đã đồng ý, dễ khiến người ngoài nghĩ linh tinh.
Tắm xong, Phan Nhuận vui vẻ lao lên chiếc giường lớn lộn mấy vòng.
Mặc dù cô biết rõ Phạm Thành, Phạm Ly tỏ ý tốt với mình chỉ là vì để cô gia nhập vào liên minh giải trí Phạm thị.
Nhưng trong tương lai, phương hướng phát triển của rất nhiều chuyện đều không thể biết được.
Không phải sao?
Nhỡ đâu có thể thì sao?
Nhìn lên trần nhà, Phan Nhuận hít sâu một hơi tự cổ vũ cho mình rồi mới ôm theo sự thỏa mãn chìm vào giấc ngủ.
Trong phòng, Đông Tiểu Tiểu vẫn còn chưa ngủ.
Trên chiếc giường lớn như vậy, cô lại nằm vắng lặng.
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,616
Reaction score
121
Points
9,999
Chương 1049
Đông Tiểu Tiểu thức trắng cả đêm.
Cô cũng muốn ngủ, nhưng trằn trọc mãi vẫn không ngủ được.
Cô vẫn luôn lo lắng không biết mình có mang thai được không. Nếu không có thai thì phải làm sao đây?
Nghĩ vậy, áp lực của cô thoáng chốc lớn lên nhiều.
Sau đó cả người đểu thấy không thoải mái.
Khác với Đông Tiểu Tiểu, Phạm Thành, Phạm Ly và Phan Nhuận đều ngủ rất ngon.
Lúc trời sáng, Phạm Thành, Phạm Ly tới ăn sáng, phát hiện ra sắc mặt của Đông Tiểu Tiểu không được tốt lắm.
Phạm Thành nói: “Nếu em không khỏe thì hôm nay không cần chạy khắp nơi nữa, ở lại khách sạn nghỉ ngơi cho tốt.”
Đông Tiểu Tiểu vội lắc đầu: “Không, không sao đâu. Tối qua em xem phim hơi muộn nên ngủ không được ngon giấc.”
Phạm Thành gật đầu: “Vậy lát nữa ăn sáng xong em đi ngủ thêm chút nữa đi.”
Nói xong câu này, Phạm Thành lập tức quay sang nói với Phạm Ly: “Hôm nay tiếp tục mời Phan Nhuận đi chèo thuyền.”
“Ừ.” Phạm Ly gật đầu một cái, lấy ngay điện thoại ra gửi tin nhắn cho Phan Nhuận.
Phan Nhuận trả lời rất nhanh, cô ấy đồng ý với lời mời của hai người, hơn nữa còn mang theo chút đồ ăn được làm cẩn thận cho hai người.
Ăn xong một bữa sáng đơn giản, Phạm Thành, Phạm Ly ra ngoài, bỏ Đông Tiểu Tiểu lại trong phòng của khách sạn.
Nhưng Đông Tiểu Tiểu lại chẳng nói được gì.
Vừa tới khách sạn Lobby, Phạm Thành Phạm Ly đã thấy Phan Nhuận mặc một bộ quần áo mát mẻ, còn xách một cái tùi cười nhìn bọn họ.
“Hai người ăn sáng chưa? Tôi mang đồ ăn cho hai người này.” Sau hai lần tiếp xúc, dần dần Phan Nhuận cũng quen với Phạm Thành Phạm Ly hơn, cô giơ cao chiếc túi trong tay lên, nói: “Toàn là thứ tôi mang từ Pháp tới, kì thực tôi còn chưa nỡ bóc, cho hai người nếm thử trước! Đây không phải là những nhãn hiệu mà hai người thường ăn, mà là được làm thủ công trực tiếp lúc mua, do một người chú của tôi tự tay làm!”
“Được! Vậy chúng tôi mà từ chối thì không lễ phép rồi!” Phạm Thành Phạm Ly đồng thời cười nói: “Có thể được ăn thức ăn do người thân tự làm chính là một chuyện hạnh phúc.”
Phan Nhuận gật đầu, có vẻ như rất đồng ý với cách nói này.
Ba người cùng tới bờ biển để chèo thuyền, nói đủ mọi chuyện trên trời dưới đất, vui vẻ cả một ngày.
Lúc tạm biệt, Phạm Thành Phạm Ly lại đưa ra lời mời, rốt cuộc thì lần này Phan Nhuận cũng gật đầu đồng ý: “Nếu hai người đã nhiệt tình như vậy mà tôi còn từ chối nữa thì cũng không hay. Vậy tôi cứ mặt dày đi theo hai anh vậy!”
Thấy Phan Nhuận nhận lời mời, Phạm Thành, Phạm Ly vỗ tay tại chỗ tỏ ý chúc mừng.
Sau khi đã giao hẹn xong, hành trình ở Dubai kết thúc nhanh chóng.
Điểm dừng chân thứ ba bọn họ đặt là một trấn nhỏ ở Anh.
Một nửa sản nghiệp trong cái trấn này đều là của Văn Nhất Phi đầu tư.
Vậy nên bọn họ mặt dày mặt dạn đòi quyền cư trú trong một tòa lâu đài kiểu Anh điển hình trong trấn nhỏ với Văn Nhất Phi, tiếp theo lại mặt dày mặt dạn đòi quyền sử dụng một trang viên trong trấn, sau đó bọn họ tới đó đập phá.
Văn Nhất Phi dặn dò lần nữa, chơi thì chơi, nhưng đừng có hủy hoại nhà cửa.
Dù sao tòa lâu đài đó cũng có lịch sử hơn trăm năm, trùng kiến lại cũng không có cái nét đẹp đó được.
Phạm Thành Phạm Ly đồng ý, dẫn Đông Tiểu Tiểu và Phan Nhuận bay qua đó.
Lần đầu Phan Nhuận thấy Đông Tiểu Tiểu, cô tỏ ra rất sửng sốt.
Rõ ràng Đông Tiểu Tiểu là kiểu cô gái nhỏ được nuông chiều bình dân, không hợp với Phạm Thành.
Nhưng sao Phạm Thành lại đến với cô ấy chứ?
Nhìn Phạm Thành khách khí, phong độ đủ kiểu với Đông Tiểu Tiểu, Phan Nhuận cảm thấy hình như cô đã đoán được gì đó.
Nhưng Phan Nhuận cũng không phải loại người không biết chừng mực, tuyệt đối cô sẽ không nghe ngóng linh tinh.
Suốt cả hành trình, Phan Nhuận đều rất khách khí với Đông Tiểu Tiểu, không ngưỡng mộ, cũng không khinh thường.
Nhìn gương mặt tự tin của Phan Nhuận, Đông Tiểu Tiểu không khỏi thấy tự ti.
Rõ ràng cô còn ít tuổi hơn Phan Nhuận, nhưng còn không bằng một đầu ngón tay của Phan Nhuận.
Nhất là khi Phan Nhuận có thể tán gẫu đủ mọi thứ chuyện từ nam ra bắc với Phạm Thành, Phạm Ly, trong lòng Đông Tiểu Tiểu càng thêm tự ti.
Lúc bọn họ đáp xuống Anh đã là xế chiều.
Đến tối bọn họ mới tới trấn nhỏ.
Cái trấn này không giống với những trấn khác cho lắm.
Nơi này không quá sầm uất, các cư dân trong trấn chủ yếu đều sống trong một căn nhà nhỏ hai, ba tầng mái thái xếp sát nhau rất đặc biệt.
Đường đi trong trấn cũng rất hẹp.
Ven đường có rất nhiều bụi hoa, từng khóm từng khóm một, rất có cảm giác văn nghệ.
Dân ở đây cũng ít đi xe cao cấp, đa số dùng Pieca dân dụng.
Vừa chở được người, vừa chở được hàng.
Vậy nên, trong trấn cũng không có quá nhiều cư dân, cộng vào cũng chỉ có mấy trăm hộ mà thôi.
Văn Nhất Phi đầu tư nông trường và trang trại chăn nuôi ở đây, sữa thu được cung cấp cho thị dân xung quanh.
Phạm Thành, Phạm Ly ở trong tòa lâu đài nhỏ đó, thay vì nói là lâu đài, thì nên gọi là một căn biệt thự mái thái hơi lớn.
Có tất cả ba tầng, mỗi tầng có ba phòng.
Và cả một phòng bếp kiểu mới, cùng một căn phòng khách cực lớn.
Xung quanh căn biệt thự này là một biển hoa, lúc có gió thổi qua, khung cảnh đẹp đến vô cùng.
Vừa tới nơi Phan Nhuận liền hô lên: “Đẹp quá! Đây là trấn nhỏ mà tôi thấy thích thú nhất trong những trấn nhỏ đã từng gặp! Tuy nơi này ít người, tĩnh lặng, nhưng lại rất sạch sẽ!”
“Đúng vậy, nơi này đúng là tĩnh lặng, nhưng cũng rất đẹp, những sự sầm uất nhộn nhịp vơi đi, nhiều hơn chút yên tĩnh.” Phạm Ly nói, anh đứng bên cạnh Phan Nhuận: “Chúng ta chọn nơi này làm điểm dừng chân thứ ba là vì muốn giải phóng bản thân khỏi những áp lực công việc nặng nề, thư giãn một chuyến ra trò. Cho dù làm nông dân một ngày, làm nhân viên giao hàng một ngày, cũng có thể trải nghiệm một cuộc sống hoàn toàn khác biệt.”
Phan Nhuận tán thành mà gật đầu: “Rất tốt.”
“Cách nơi này không xa là nông trường, gần nông trường là trang trại chăn nuôi. Thức ăn cho bò sữa trong trang trại là rơm rạ sau thu hoạch ở nông trường, không dùng bất cứ thuốc kích thích nào, lượng sữa sản xuất ra hàng ngày rất ít, nhưng đều bảo đảm về mặt chất lượng.” Phạm Ly tiếp tục giải thích: “Lúc Nhất Phi đầu tư nông trại và trang trại này, chính là vì muốn dùng cái nhãn hiệu thiên nhiên tinh khiết, khống chế độ tinh khiết của thức ăn ngay từ ngọn nguồn. sau khi Tiểu Thất mang thai, có một nửa lượng sữa tươi là được sản xuất ở đây. Vậy nên cô có thể yên tâm tuyệt đối, tất cả mọi thứ ở đây đều vô cùng an toàn.”
Phan Nhuận không khỏi nói: “Tốt quá, Tôi cũng rất thích cuộc sống thế này! Nếu được trải nghiệm, nhất định sẽ có ích cho việc biểu diễn sau này của tôi!”
Đông Tiểu Tiểu không nhịn được nói chen vào: “Vậy chúng ta chia phòng thế nào?”
Lời nói của Đông Tiểu Tiểu lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
Bay giờ có bốn người, cộng thêm vệ sĩ, trợ lí, tổng cộng có mười mấy người.
Nơi này chỉ có mười hai căn phòng, có phòng còn là phòng sách, không thể ở đó được.
Mỗi người một phòng là không hợp với thực tế rồi.
Hình thức phân chia hợp lí nhất trước mắt là hai người một phòng.
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,616
Reaction score
121
Points
9,999
Chương 1050
Trợ lí và vệ sĩ thì rất dễ chia.
Nhưng tới Phạm Thành Phạm Ly thì không dễ lắm.
Phạm Ly chủ động nói: “Để tôi ngủ thư phòng cho, nhường phòng cho người đẹp Phan. Người ta tới nghỉ phép với chúng ta, không thể để người ta phải chịu khổ được.”
Phan Nhuận lập tức nói: “Sao có thể thế được? Hay là cô Đông, cô chịu khó chung phòng với tôi vậy?”
Đông Tiểu Tiểu nhanh mắt liếc nhìn Phạm Thành.
Phạm Thành không phản đối.
Đông Tiểu Tiểu nói ngay: “Cũng được, được ở chung phòng với cô là vinh hạnh của tôi đó! Tôi rất thích cô!”
Phan Nhuận cười nói : “Vậy cứ quyết định thế đi! Hai vị soái ca Phạm Thành, Phạm Ly ở một phòng, tôi và cô Đông ở một phòng. Ông chủ Phạm Thành, ông đừng để ý việc tôi chia rẽ hai người!”
“Sao lại thế chứ?” Phạm Thành và Đông Tiểu Tiểu đồng thanh nói, hiếm khi họ ăn ý được một lần như vậy.
Thật ra thì như vậy cũng tốt.
Đỡ phải lúng túng.
Phan Nhuận xoay người vào phòng, nhìn thấy hai chiếc giường trong căn phòng, cô gật đầu hài lòng nói: “Điều kiện khá tốt!”
Đông Tiểu Tiểu xách va li vào, thấy Phan Nhuận dứng ngắm cảnh ở cửa sổ, cô không khỏi nói: “Cô chọn một cái giường đi, tôi thì cái nào cũng được.”
Phan Nhuận cũng không khách khí, tiện tay chỉ vào chiếc giường gần cửa sổ, nói: “Ta chọn cái này.”
“A, ừ.” Đông Tiểu Tiểu tới chiếc giường còn lại, mở va li lấy đồ của mình ra.
Phan Nhuận nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, cô quay đầu thấy Đông Tiểu Tiểu đang sắp xếp lại đồ của mình, không nhịn được nói: “Nếu không phải cô tới cùng Phạm Thành Phạm Ly, tôi cũng không cho rằng cô là bạn gái của Phạm Thành, mà là người giúp việc của anh ấy.”
Ngón tay của Đông Tiểu Tiểu run lên, đồ đạc trong tay cũng rơi vào trong vali.
“Cô Phan biết nói đùa thật đấy.” Đông Tiểu Tiểu cố nén sự hoảng hốt trong lòng, gượng cười nói.
Sao cô ấy lại biết?
Do chính cô ấy nhìn ra, hay là Phạm Thành Phạm Ly nói với cô ấy?
Cô rất giống nữ giúp việc sao?
Đông Tiểu Tiểu không ngừng tự hỏi mình.
“Vừa rồi cô có thể từ chối.” Phan Nhuận cũng cảm thấy cô không nhịn được nữa, rốt cuộc cô bé này có chuyện gì vậy? Sao cô ấy phải dè dặt như thế? Chẳng phải cô ấy là bạn gái của Phạm Thành sao? Cô ấy có thể yêu cầu ở cùng phòng với Phạm Thành một cách đường hoàng mà? Sao cô ấy phải nhẫn nhịn? Hơn nữa có vẻ tính cách của cô ấy cũng không phải kiểu chịu nhục từ nhỏ mà!
“Vì sao?” Đông Tiểu Tiểu vẫn còn giả vờ làm đà điểu: “Như thế rất tốt mà!”
Phan Nhuận không nén nổi mà trợn ngược mắt, hỏi: “Lúc ở nhà cô cũng dè dặt như vậy sao?”
“Tôi không hiểu ý của cô.” Đông Tiểu Tiểu lựa chọn trốn tránh vấn đề.
“Tôi đang hỏi, lúc cô ở nhà cũng cẩn thận từng li từng lí, sợ đắc tội người khác như vậy sao? Tôi thấy có vẻ không giống lắm. Lúc trên máy bay, tôi thấy thái độ của cô với vệ sĩ không dè dặt như thế, rõ ràng cô cũng được yêu chiều từ bé tới lớn. Nếu đã không phải gặp cảnh khốn cùng, sao cô lại phải chịu khổ trước mặt Phạm Thành chứ? Nếu anh ấy yêu cô thì sẽ không để cô phải chịu uất ức. Anh ấy không thích cô, sao cô còn phải làm khổ mình?”
“Cô là bạn gái của Phạm Thành, hơn nữa còn là bạn gái công khai. Vừa rồi cô hoàn toàn có thể từ chối lời đề nghị của tôi, yêu cầu ở cùng phòng với Phạm Thành. Nếu anh ấy quan tâm tới cô, tự nhiên anh ta sẽ đồng ý với cô. Dù sao đối với vệ sĩ, hai người và ba người có gì là khác nhau đâu. Vậy nên hoàn toàn có thể xếp ra được một phòng cho hai người. nhưng tại sao cô lại không từ chối?” Phan Nhuận hỏi thẳng một hơi.
Đông Tiểu Tiểu bị chặn họng, một hồi lâu không trả lời.
“Có nhiều chuyện cô không hiểu đâu.” Rất lâu sau Đông Tiểu Tiểu mới nói nhỏ: “Tôi và Phạm Thành không giống như những gì mà người ngoài nghĩ.”
“Anh ấy không yêu cô.” Câu nói của Phan Nhuận bóc trần mọi ngụy trang của Đông Tiểu Tiểu.
Đông Tiểu Tiểu vô cùng chật vật, cô không biết phải đáp lại thế nào.
“Được rồi, tôi biết rồi, tôi sẽ không lắm mồm đâu.” Phan Nhuận nói ngay: “Tôi cũng không biết phải khuyên cô thế nào, đây là con đường mà cô lựa chọn, vậy nên tôi không thể đánh giá được là đúng hay sai.”
“Cám ơn.” Đông Tiểu Tiểu gật đầu: “Tôi chỉ muốn giữ nguyên trạng thái hiện tại.”
“Được rồi.” Phan Nhuận gật đầu: “Đã hiểu.”
Đông Tiểu Tiểu sửa soạn xong đồ đạc thì ra khỏi phòng.
Trợ lí và quản lí của Phan Nhuận vào sửa soạn đồ cho cô, cô hoàn toàn không cần đụng tới.
Phan Nhuận tựa vào tường, nhìn người quản lí của mình nói: “Bạn trai cô có tốt với cô không?”
Vừa nhắc tới bạn trai mình, người quản lí thẹn thùng trả lời: “Anh đấy rất tốt với em! Lương của anh ấy không cao, nhưng anh ấy sẽ mua những gì mà em muốn mua cho em, mang đồ ăn ngon cho em, còn đặt vé cho em những lúc em đang bay tới bay lui. Lúc em đến kì kinh nguyệt, anh ấy còn mua đường mật cho em, dặn em đừng uống cà phê, đừng uống trà.”
Phan Nhuận cười cười: “Hạnh phúc lắm đúng không?”
Cô quản lí nhỏ gật đầu: “Chị Phan, chị cũng sẽ hạnh phúc thôi!”
Phan Nhuận không cho là đúng cũng chẳng nói là sai, cô quay đầu nhìn ra cửa sổ, đúng lúc thấy Phạm Thành, Phạm Ly đứng dưới một cái dù to trong biển hoa, dưới chiếc dù có mấy cái ghế nằm, có thể nằm ở đó nghe tiếng gió, ngửi hương hoa, yên tĩnh ngủ trưa một giấc.
Cô không biết mình có hạnh phúc hay không, cô chỉ biết một cuộc hôn nhân không có tình yêu chắc chắn sẽ không hạnh phúc.
Lúc ăn tối là tám giờ rưỡi.
Tất cả mọi người ngồi quây lại, cùng ăn một một bữa cơm đơn giản.
Phạm Ly nói với Phan Nhuận: “Nào nào nào, nếm thử tay nghề của Đông Tiểu Tiểu đi. Bữa tối hôm nay là do cô ấy chuẩn bị đấy.”
Phan Nhuận lại nhìn sang Đông Tiểu Tiểu, ánh mắt hiện lên vẻ đau lòng.
Sao phải thế chứ?
Đông Tiểu Tiểu vờ như không có chuyện gì cả, cô nói với Phan Nhuận: “Cô Phan, nếm thử một chút xem có hợp khẩu vị không?”
“Được rồi, vậy tôi không khách khí nữa.” Phan Nhuận ngồi vào cạnh Phạm Ly, cầm muỗng lên thử một miếng rồi gật đầu nói: “Ngon lắm, cám ơn.”
“Thích là được rồi.” Phạm Thành cười nói: “Ngày mai chúng ta sẽ đi trải nghiệm cuộc sống của nông dân, chuẩn bị cho kĩ vào đấy! Kem chống nắng cũng phải chuẩn bị đủ!
Tất cả mọi người trên bàn ăn đều nở nụ cười, không khí lại nhộn nhịp lên.
Đông Tiểu Tiểu lặng lẽ ăn cơm, thỉnh thoảng nói một hai câu.
Đa số thời gian là ba người họ nói chuyện, có lúc bọn họ sẽ nói chuyện trong giới giải trí, Đông Tiểu Tiểu hoàn toàn không hiểu gì cả.
Cơm nước xong xuôi, mọi người đều về phòng nghỉ ngơi.
Phan Nhuận đi tắm trước, lúc cô lau tóc bước ra ngoài mới thấy Đông Tiểu Tiểu lên lầu.
Phan Nhuận vẫn không nhịn được mà hỏi: “Kì thực những chuyện này đều có đầu bếp lo, sao cô phải tự làm chứ?”
“Tôi thích nấu ăn.” Đông Tiểu Tiểu trả lời bình tĩnh: “Từ nhỏ tới lớn, tôi đã được dạy như vậy, cái gì cũng phải biết một chút, tương lai mới lấy được một chỗ tốt.”
Phan Nhuận không còn gì để nói.
 

Bình luận facebook

Top Bottom