♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,115
Reaction score
162
Points
223
Ảnh bìa
Tác giả
Phân Hoa Phất Liễu
Thể loại
Hiện đại, HE, Tình cảm, ngọt, Sủng, Hào môn thế gia, Ngược luyến, Đô thị tình duyên
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
1692
Nguồn
Inovel
Lượt đọc
3,008,713
Lấy nhầm tổng tài Hạ Nhật Ninh
Truyện Lấy Nhầm Tổng Tài ( Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh ) Full từ Inovel ( Cập Nhật Hằng Ngày )
Để trả viện phí cho anh trai, Thẩm Thất bất đắc dĩ phải gả vào nhà họ môn nhà họ Hạ. Cô cứ tưởng rằng người mình lấy là con cả nhà họ Hạ (Hạ Nhật Ninh), nhưng lại không biết người chồng theo danh nghĩa của cô chính là người con thứ Hạ Nhật Ninh.
Hạ Nhật Ninh
, người kế thừa thực sự của nhà họ Hạ , đế vương thương mại rung chuyển đất trời, bạo quân vô tình máu lạnh trong thương trường, mà người em cô nằm mơ cũng...
Truyện Tổng Tài :
TỔNG TÀI HỎI VỢ: BÁNH BAO LÀM MAI (DADDY TỔNG TÀI)
 
Last edited by a moderator:

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,115
Reaction score
162
Points
223
Chương 1: Cô gái, cô đã làm hư áo của tôi rồi
Xin lỗi, tôi thật không phải cố ý.” Bởi vì sơ xuất của mình, khiến gel vuốt tóc bắn lên cổ áo của đối phương.
Đây đã là lần thứ hai cô sơ xuất trong ngày hôm nay.
Thẩm Thất cảm thấy hôm nay cô chết chắc rồi.
Thân là nhà tạo mẫu tư nhân cấp cao, nhưng lại phạm sai lầm mà những học viên cũng không phạm phải, e rằng cô đã không thể tiếp tục hành nghề này nữa rồi.
Người đàn ông đang được tạo mẫu, trời sinh có một đôi mắt phượng hoàng. Góc mắt rủ xuống, đuôi mắt nhếch lên, ánh mắt có chút lạnh lẽo.
Xét về tướng học mà nói người đàn ông như thế này nham hiểm và tuyệt tình.
Tầm nhìn của Hạ Nhật Ninh lại nhắm về phía xương đòn của Thẩm Thất.
Nơi đó có một vết bớt hình dạng như một ngón tay, đỏ rực như lửa
Vết bớt đỏ như lửa ấy nằm ngay chính giữa xương đòn, tinh tế và mãnh liệt.
“Đây là cái áo thứ hai bị cô hủy hoại.” Hạ Nhật Ninh liếc cái áo bị hủy hoại đó, ngước đầu nhìn vào Thẩm Thất, hơi híp mắt lại.
Thẩm Thất cảm thấy đằng sau lưng cô, có một luồn áp lực tuôn trào ra che lấp cả trời đất.
Ngón tay của Thẩm Thất run lên: “Tôi xin lỗi…..”
Trong lúc Thẩm Thất thấp thỏm chờ đợi sự phán xét của vận mệnh, thì Hạ Nhật Ninh đột thủ thỉ bên tai của Thẩm Thất, cười ma mị: “Cô đang muốn níu kéo ta à?”
Hơi thở của hắn phun ngay lên tai của Thẩm Thất, mùi nam tính toát ra ào ạt trong tích tắc lan tỏa khắp nơi.
Con ngươi của Thẩm Thất chợt co rút lại.
Cơ thể đưa ra phản ứng đầu tiên ngay lập tức, cô thò tay đẩy Hạ Nhật Ninh ra.
Ngón tay đụng tới ngực của đối phương, cảm nhận được hơi ấm tại đó, khiến Thẩm Thất như bị phỏng vậy, nhanh chóng rút ngón tay về.
Thẩm Thất khốn khổ lui người về sau, quên mất đằng sau là bàn trang điểm, toàn thân cô dính chặt lên đó.
Cô đang muốn đứng dậy nhưng Hạ Nhật Ninh đã nghiêng người về phía cô, hai người hầu như đang kề sát mũi nhau.
Thẩm Thất ngay đến thở mạnh cũng không dám, cô mím chặt môi lại, tim đập thình thịch, đầu óc trống rỗng trong tích tắc.
Nhìn thấy đôi tai đang dần ửng đỏ lên của Thẩm Thất, Hạ Nhật Ninh lại cười khẽ lên.
“Lần cuối cùng.” Giọng nói hay vang lên trên đầu của Thẩm Thất, khiến Thẩm Thất hầu như không thể tin được, mình lại thoát nạn thêm một lần nữa.
Đế vương thương mại rung chuyển trời đất
Bạo quân vô tình máu lạnh trong thương trường.
Tổng tài của tập đoàn Hạ Thị trong truyền thuyết.
Kim cương cử nhân khiến hàng trăm ngàn cô gái mơ tưởng ngày đêm cũng không có được.
Danh hiệu dành cho hắn quá nhiều, nhưng Thẩm Thất chỉ ghi nhớ duy nhất một cái: “Nếu có người phạm sai lầm trước mặt hắn, thì kiếp này hãy tạm biệt ngành nghề của mình luôn đi.”
Hôm nay cô đã liên tiếp phạm sai lầm hai lần rồi, không ngờ hắn lại không khiến cô mất việc?
Thân người cao to nhanh chóng rời khỏi, Thẩm Thất có chiều cao 1 mét 65 ấy cảm thấy luồn áp lực đã tan biến mất, giờ mới có thể đứng thẳng người lên.
“Cô gái, tôi còn 15 phút nữa.” Hạ Nhật Ninh rất tốt bụng nhắc nhở Thẩm Thất.
Thẩm Thất giờ mới bừng tỉnh lại, nhanh chóng qua đó hoàn thành công việc vẫn còn đang dang dở.
Sau khi hoàn thành tạo hình, Thẩm Thất thấp thỏm hỏi: “Vậy tiền bồi thường cho hai cái áo đó…..., đại khái khoản bao nhiêu vậy?”
Hạ Nhật Ninh thích thú nhìn cô: “Nể tình cô chủ động nhận lỗi, tôi chỉ lấy giá gốc, một cái 500 ngàn tệ.”
Cái gì? Hai cái áo là 1 triệu tệ ư?
Sắc mặt của Thẩm Thất đột nhiên trở nên trắng bệt.
“Sao? Đền không nổi ư? Hay là… dùng thứ khác để bồi thường? Hạ Nhật Ninh nhìn tạo hình mới của mình, nói với Thẩm Thất một cách đầy ẩn ý thông qua tấm gương……
Đẻ lại câu nói này xong, hắn đứng dậy, phóng thoáng rời khỏi.
Thẩm Thất tức giận đến nỗi không nói nên lời nào.
Thân là chủ nhân của Hạ Thị, nhưng lại….
Điện thoại kêu lên, Thẩm Thất nhìn số điện thoại, bổng dưng đau nhói trong tim, nhanh chóng bắt máy: “Alo, dì...Triển Bác có tin tức gì không?”
Phía bên kia điện thoại im lặng rất lâu, một phút trôi qua mới nghe thấy tiếng trả lời mệt mỏi: “Cảnh sát nói, đã trôi qua 48 tiếng viện trợ, chỉ e là cơ hội sống sót không lớn.”
Bùm---- Thẩm Thất chỉ cảm thấy đầu óc của mình trống không.
Thân thể mềm nhũn ra---cô ngồi xuống tấm thảm trải sàn trong phút chốc.
Triển Bác--- chết rồi ư?
Sao anh ấy có thể nói chết là chết được?
Không phải đã nói suốt đời suốt kiếp vẫn chỉ có hai người thôi sao?
Không phải đã hứa rằng lần quay về này sẽ đính hôn hay sao?
Đồ lừa đảo, Triển Bác là đại lừa đảo!
Thẩm Thất cũng không biết bản thân mình đã ra khỏi cửa như thế nào nữa.
Đợi đến khi cô bừng tỉnh thì đã phát hiện ướt đẫm cả người.
Cô lấy tay vùi mặt, không biết trên mặt cô là nước mưa hay là nước mắt nữa, dù sao thì cũng đã sớm làm lu mờ tầm nhìn của cô rồi.
Thẩm Thất muốn khóc ra, trút hết tất cả ra ngoài.
Thế nhưng đến bây giờ cô mới hiểu được, khi đau đớn đến tột cùng, thì sẽ không thể khóc được nữa.
Thẩm Thất loạng choạng đi về phía trước, trong cơn mưa như trút nước này, thế giới này cũng chỉ còn lại âm thanh tuyệt vọng mà thôi.
Hạ Nhật Ninh nhìn thấy bóng dáng khập khễnh bên đường, hắn bèn nhận ra đó là người con gái tạo hình cho anh ngay tức khắc, trong lòng hắn chợt nhói lại, đột nhiên mở miệng khi sắp đi ngang qua người cô: “Dừng xe.”
Chiếc xe rolls-royce màu trắng tinh từ từ dừng lại, cửa sổ xe hạ xuống, khuôn mặt thanh tú không gì so sánh được, càng giống như một vị thần không vướng bận phàm trần trong ngày mưa này.
Hắn phát hiện người phụ nữ trong mưa này không hề chú ý đến hắn, đôi mắt của Hạ Nhật Ninh nhíu lại.
Chưa từng có ai dám lơ hắn như vậy cả.
“Lên xe.” hắn tràn đầy giận dữ mở miệng, người phụ nữ này bị điên sao? Mưa lớn như vậy, cũng không biết cầm ô ư?”
Thẩm Thất nghe thấy tiếng nói đằng sau, đứng lại một cách máy móc, xoay người lại.
Khi nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng đẹp đẽ vô cùng của Hạ Nhật Ninh, không biết tại sao, những giọt nước mắt cố gắng kiềm nén lúc nãy tuôn trào ra thêm một lần nữa ngay lập tức.
Đôi môi của Thẩm Thất run lên, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Dù biết rằng hắn đối với cô, chỉ là một người xa lạ.
Nhưng mà Thẩm Thất lúc này rất muốn tìm một người trút bầu tâm sự, bởi vì trên đời này, ngay đến một người để cô trút bầu tâm sự cũng không có.”
Dù cho đối phương là một người xa lạ, cô cũng đã không kiềm nén được nữa rồi: “Anh ấy chết rồi, sẽ không quay trở về được nữa, không quay về được nữa…”
Chưa nói xong, nhưng cô đã khóc không thành tiếng mất rồi.
Hạ Nhật Ninh nhìn thấy Thẩm Thất đột nhiên trở nên yếu ớt tựa như một tờ giấy vậy, thậm chí đến một cơn gió cũng có thể xé rách cô tan tành.
Cơn tức giận đó, không biết tại sao lại tiêu tan mắt tăm.
Hạ Nhật Ninh đích thân mở cửa cho Thẩm Thất, giọng điệu đột nhiên nhẹ nhàng trở đi: “Lên xe.”
Thẩm Thất của bây giờ dường như một người sắp chết đuối vậy, nhanh chóng túm lấy cọng rơm cứu mạng ngay lập tức, không hề do dự gì ngồi lên xe.
Thẩm Thất co rút người lại trên ghế ngồi, khóc lóc y hệt như một đứa trẻ.
Cô rất sợ cô đơn, cô rất lo sợ đối mặt với cô đơn một mình.
Hạ Nhật Ninh nghiêm mặt lại, nói với tài xế: “Đi Cảnh Hòa Trang Viên.
Tài xế ngẩn người ra, nhanh chóng khôi phục bình tĩnh, lái xe nhanh chóng đi về phía Cảnh Hòa Trang Viên
Đợi đến khi Thẩm Thất hoàn hồn lại, thì cô đã đang ở trong biệt thự của một trang viên to lớn rồi.
Nhìn vào xung quanh căn phòng phong cách đơn giản Tây Âu tinh tế tuyệt mỹ kia, Thẩm Thất mới hồi tưởng một cách chậm rãi, không ngờ bản thân cô lại lên xe một người đàn ông xa lạ, đi đến nhà anh ta trong tình trạng đau khổ vô cùng,
Thẩm Thất đứng thẳng người lên theo phản ứng, nắm lấy túi xách của mình muốn trốn đi.
“Sao? Nợ tiền của tôi, muốn chạy trốn nhanh như vậy sao?” Giọng nói lạnh lùng xa lạ, nhưng lại nói ra được câu nói như vậy.”
Thẩm Thất đột nhiên xoay người lại, nhìn thấy Hạ Nhật Ninh mặc một chiếc áo ngủ màu trắng vừa lau tóc vừa đi về phía cô.
Mái tóc ngắn vừa mới tắm xong, rối loạn nhưng vào nếp, khiến Hạ Nhật Ninh trông có vẻ phóng khoáng không kiềm chế được, quý phái vô cùng.
 
Last edited by a moderator:

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,115
Reaction score
162
Points
223
Chương 2: Lấy chồng thay người khác
Tầm nhìn của Thẩm Thất tập trung vào đôi chân thon dài đó của Hạ Nhật Ninh, có chút không thể nào rời mắt được

Cô không thể không thừa nhận, Hạ Nhật Ninh chính là đứa con kiêu ngạo của ông trời.

Hắn sở hữu tất cả mọi thứ mà những người đàn ông trên thế giới này mong muốn.

Khuôn mặt, thân hình, sức khỏe, tiền bạc, địa vị, quyền lực vv…

Nhưng dù cho người đàn ông này có tốt như thế nào đi nữa, thì cũng không có chút mối quan hệ nào với cô cả.

Tuy rằng cô rất hối hận về hành động lỗ mãng của mình, nhưng cô vẫn không hề lùi lại, nhìn thẳng vào Hạ Nhật Ninh nói: “Bây giờ tôi sẽ ghi giấy nợ cho anh, sau đó tôi sẽ trả cả vốn lẫn lời.”

Hạ Nhật Ninh đột nhiên tiến gần, từ từ ép về phía Thẩm Thất.

Thẩm Thất phản ứng không kịp, nhất thời té xuống ngồi lên ghế sô pha, mở to mắt nhìn Hạ Nhật Ninh đang ép về phía cô, nhưng cô hoàn toàn không thò tay đẩy đối phương ra.

Cô biết rất rõ, chỉ cần cô thò tay ra, thì sẽ đụng đến bộ ngực săn chắc trơn bóng của đối phương.

Cô chỉ có thể bối rối không ngừng lui về phía sau.

Lúc này nửa ngườ của Thẩm Thất đã nằm hết trên ghế sô-pha rồi, cô thật sự đã không còn đường lui nào nữa.

May là Hạ Nhật Ninh đã dừng hẳn việc tiến lại gần cô, hắn cứ giữ cự ly bằng một nắm đấm với cô, hiên ngang nhìn cô trên cao.

Bởi vì dầm mưa, nên quần áo trên người Thẩm Thất vẫn dính chặt trên người, lộ ra những đường cong tinh tế và nhấp nhô.

Ánh mắt của Hạ Nhật Ninh không ngừng quét lên người của Thẩm Thất, sau đó lại dừng lại tại xương quai xanh của cô.

Hạ Nhật Ninh cố gắng kiềm chế khát vọng sờ vào cái bớt đỏ đó, đôi mắt phượng dần dần ngước lên, trong đó ẩn chứa một tâm trạng khiến không một ai có thể thấu hiểu được.

Ánh sáng tạo nên một cái bóng đen trên mặt của Hạ Nhật Ninh, nhưng lại khiến sức hút từ đôi mắt phượng dài của hắn càng say mê lòng người hơn.

Từng sợi lông mi rõ rệt cong lên cùng lúc với độ cong ở khóe miệng của hắn, chúng nó gộp lại trở thành một cảnh tượng hài hòa và thống nhất.

Hạ Nhật Ninh cười như không cười nhìn Thẩm Thất nói : “Ồ?”

Đôi tay của Thẩm Thất đặt trước ngực, không biết nên đẩy ra hay không, bởi vì tình hình căng thẳng nên toàn thân cô cứng ngắt y hệt như một bức tượng vậy.

Thẩm Thất cực lực quay đầu qua chỗ khác, cô nhắm mắt lại không dám nhìn Hạ Nhật Ninh.

Dường như chỉ cần cô ấy không nhìn, thì sự thật mà cô bị bắt nạt sẽ không tồn tại.

Hạ Nhật Ninh nhìn tư thế như đà điểu của Thẩm Thất, liền cười khẽ lên, hắn dần dần dựng thẳng người lại, nhẹ nhàng ngồi trên chiếc ghế đơn sô-pha kế bên cô.
Sau đó người hầu đi tới, có người đã thay khăn lông và cong lưng lau khô tóc cho Hạ Nhật Ninh, có người tới quỳ xuống một bên để chăm sóc cho ngón tay của hắn.

Thẩm Thất đợi hết nửa ngày cũng không đợi được sự việc đáng sợ ấy diễn ra. cô mới run rẩy từ từ mở mắt ra.

Thẩm Thất muốn ngồi dậy, nhưng lại phát hiện bởi vì quá căng thẳng nên chân cô bị tê lại.

Đợi Thẩm Thất ngồi đàng hoàng lại, thì Hạ Nhật Ninh đột ngột mở miệng: “Tại sao cô lại khóc đau lòng như vậy?”

Toàn thân Thẩm Thất đột nhiên cứng đơ lại, sự phòng bị vừa trỗi dậy lại nhanh chóng bị đau thương che phủ.

Cô nhẹ nhàng lắc đầu, không muốn giải thích gì cả, chỉ từ từ đứng lên, cúi đầu về phía Hạ Nhật Ninh nói: “Cám ơn anh, số tiền mà tôi nợ anh tôi nhất định sẽ trả.”

Cô muốn tìm người tâm sự, nhưng tuyệt đối không thể là người đàn ông nguy hiểm trước mặt này được.

Lúc nãy nhất định cô đã hồ đồ rồi. nên mới khóc đau lòng như vậy với hắn.

Thẩm Thất cám ơn một cách ngắn gọn rồi cáo từ rời khỏi đó, nhìn bóng lưng của cô, Hạ Nhật Ninh chớp chớp mắt, sau đó vẫn cho người đưa cô về.

Trận mưa bên ngoài, quá lớn.

Thẩm Thất về đến nhà, vừa mới vào cửa, liền có mấy chục ánh mắt nhìn vào cô.

Thẩm Thất chỉ thản nhiên nói một câu: “Con vào nghỉ ngơi trước đây.”

“Đứng lại!” Một giọng nói uy nghiêm vang lên từ phía sau, khiến bước chân của Thẩm Thất dừng lại.

Thẩm Thất từ từ xoay người lại, nhìn người đàn ông trung niên trông vẫn trẻ trung này nói: “Cha còn dặn dò gì ạ?”

Sắc mặt Thẩm Thất trầm xuống: “Trong mắt cô có còn người cha này ư? Khuya như vậy còn đi đâu nữa? Nhìn xem bộ dạng của cô bây giờ ra sao kìa!”

Khóe miệng Thẩm Thất khẽ động đậy, nhưng vẫn không hề nói gì.

Với khả năng của Thẩm Cương, sao lại không biết được tin Triển Bác đã xảy ra chuyện chứ? Tại sao biết trước lại còn hỏi nữa?

Thiếu phụ ngồi kế bên Thẩm Cương cũng hùa theo trách móc Thẩm Thất: “Tiểu Thất, sao con cứ khiến cha của con tức giận hoài vậy? Mau xin lỗi cha của con nào!”

Thẩm Thất không lên tiếng, tiếng gọi mẹ của cô cứ bị kiềm chặt lại trong cổ họng, làm cách nào cũng không thể thốt ra được.

Ngón tay của Thẩm Cương chỉ vào Thẩm Thất, tức giận run cả người: “Nhìn xem, đây chính là con gái của bà đó!”

Thẩm phu nhân nhanh chóng khiến Thẩm Cang bớt giận, xoay đầu nói với Thẩm Thất: “Tiểu Thất, con ngồi xuống trước, chúng ta có chuyện muốn nói với con.”

Thẩm Thất suy nghĩ một hồi, cô cũng không hề về phòng thay quần áo, liền ngồi xuống với bộ quần áo ướt đẫm tại đó trước mặt họ, chờ đợi để được giáo huấn.

Dù cho cô có làm gì, làm sai gì đi nữa, thì cô cũng sẽ dứt khoát nghe thử xem tối nay rốt cuộc họ muốn nói gì.

Thẩm phu nhân trao đổi một ánh nhìn với Thẩm Cang, sau đó Thẩm phu nhân mở miệng nói: Tiểu Thất, con có còn nhớ nhà họ Thẩm vươn lên như thế nào không?”

Không đợi Thẩm Thất trả lời, Thẩm phu nhân liền tự động nói tiếp: “Là Hạ Gia cho chúng ta một mớ tiền, mới có thể khiến nhà họ Thẩm cải tử hoàn sinh có được cục diện như ngày hôm nay. Hạ Gia không xem thường Thẩm Gia, họ đã cho Thẩm Gia một cơ hội, chỉ cần chúng ta sinh cho Hạ Gia một đứa con, thì mớ tiền đó sẽ không cần phải trả lại nữa.”

Thẩm Thất vốn biết chuyện này, nhưng cô nhíu mày lại trả lời: “Không phải đã quyết định sẽ cho Thẩm Ân Ân gả qua bên đó làm thiếu phu nhân hay sao?”

Thẩm phu nhân lập tức cười lên: “Đúng vậy, tuy đã sớm quyết định cho Ân Ân gả qua đó. Nhưng mà… Tiểu Thất, Ân Ân bây giờ đã xảy ra chút chuyện, nó không thể gả qua nhà họ Hạ được nữa rồi.”

Thẩm Thất không hề lên tiếng.

“Ân Ân nó… sức khỏe không cho phép…” khuôn mặt ấp ơ ấp úng của Thẩm phu nhân khiến đáy lòng Thẩm Thất nảy lên một linh cảm không tốt.

“Rốt cuộc muốn như thế nào?” Thẩm Thất trực tiếp ngắt ngang lời nói của Thẩm phu nhân: “Có gì thì cứ nói thẳng đi.”

Thẩm Cang ngồi kế bên cũng không muốn phải tiếp tục lôi thôi nữa, thẳng thắn nói: “Con phải gả thay cho Ân Ân qua đó!”

Sắc mặt của Thẩm Thất biến đổi, cơ thể đột nhiên căng ra: “Cha, đây là ý gì?”

Sắc mặt Thẩm Cang trầm xuống: “Thẩm Thất, Thẩm Gia đã nuôi con hết mười tám năm, dù là nuôi một con thú cưng thì cũng đã đến lúc phải báo đáp cho chủ nhân rồi!”

Nhìn thấy Thẩm Cang tức giận, Thẩm phu nhân xoay đầu van xin Thẩm Thất ngay lập tức: “Tiểu Thất, nếu Thẩm Gia không cho người gả qua đó, thì Hạ Gia sẽ thu hồi lại số tiền mà lúc trước cho chúng ta mượn, lúc đó thì Thẩm Gia sẽ chết chắc rồi. Đến lúc đó thì căn biệt thự này, chiếc xe hơi, vàng bạc châu báu, cổ phiếu cũng đều sẽ không còn nữa! Thẩm Gia mà gục ngã, thì ai sẽ chi tiền để trị bệnh cho Tiểu Lục đây?”

Thẩm Thất như bị sét đánh ngang tai vậy.

Đúng vậy, Thẩm Gia mà sụp đổ, thì anh trai sẽ làm sao đây?

Nếu nói rằng cô chỉ còn duy nhất một người thân còn tồn tại trên thế giới này, vậy thì người đó không phải người mẹ đẩy cô vào hố lửa này, mà là anh trai của cô Thẩm Lục.

Nhưng mà, sao cô lại có thể lấy người khác được?

Cô phải sống trọn đời trọn kiếp với Triển Bác cơ mà!

Thẩm Thất hoang mang rời khỏi phòng khách, đợi Thẩm Thất rời khỏi, một thiếu nữ trang điểm vô cùng xinh đẹp từ từ bước xuống cầu thang, ôm lấy cổ của Thẩm Phu Nhân ngay tức khắc: “Mẹ, con không muốn lấy người đó của Hạ Gia đâu, anh ta chỉ là một đứa con nuôi, bây giờ ngay đến quyền thừa kế cũng không có nữa rồi, đó chỉ là một phế nhân mà thôi!”
 
Last edited by a moderator:

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,115
Reaction score
162
Points
223
Chương 3: Uy hiếp
Thẩm Phu Nhân đau lòng ôm lấy cô gái: “Được được được, chúng ta sẽ không gả qua đó, Ân Ân của chúng ta xinh đẹp như vậy đương nhiên nếu muốn gả thì phải gả cho người tốt nhất mới phải. Nếu con không muốn gả qua đó, thì hãy để chị của con gả qua đó là được rồi!”

“Cô ta không phải là chị của con, trên người cô ta đâu có dòng màu của Thẩm Gia chúng ta đâu.” Thẩm Ân Ân khinh thường nói, sau đó giọng điệu lại thay đổi ngay: “Muốn lấy thì phải lấy Hạ Nhật Ninh, anh ta mới là chủ nhân tương lai của Hạ Gia.”

Thẩm Thất ủ rủ đi trở về phòng của mình, cửa phòng vừa đóng, thì cô đã dựa lên cửa từ từ tuột thân người xuống, ngồi lên thảm ngay tức khắc.

Cô ôm lấy đầu gối, nước mắt tuôn ra ào ạt.

Triển Bác còn chưa biết sống chết ra sao, thì người nhà lại bắt cô phải gả thay cho Thẩm Ân Ân.

Nếu mình không chịu, thì Thẩm Gia sẽ cắt đứt phí trị liệu của anh trai.

Nhưng nếu chịu thì sẽ…

Vậy Triển Bác thì thế nào đây?

Tại sao ông trời lại đối xử với mình như vậy?

Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa: “Tiểu Thất, mẹ biết con đang ở trong phòng, mẹ có thể nói chuyện với con được không?”

Cơ thể Thẩm Thất cứng đơ ra, ngón tay siết chặt lại.

Im lặng một hồi, mới mở cửa phòng ra.

Thẩm phu nhân cũng không màng đến việc đứa con gái của mình đã thay bộ đồ ướt nhẹp đó chưa, chỉ tự mình vào trong và nói: “Tiểu Thất, mẹ biết con oán hận mẹ. Nhưng mẹ cũng không có cách nào khác cả! Năm ấy mẹ đem theo con và Tiểu Lục tái giá qua đây, không biết đã chịu hết bao nhiêu cực khổ. Thẩm Gia cũng đã xem hai đứa như con ruột trong nhà, cho hai con mang họ Thẩm, còn cho con ăn học, chữa bệnh cho anh của con. Con cũng biết mà, căn bệnh này của anh con chắc suốt đời này sẽ không thể khỏi được nữa rồi, nếu không có bệnh viện tốt, thì chỉ e là không thể sống lâu dài được.”

Thẩm Thất cúi đầu xuống, trong ánh mắt cô tràn đầy sự đau thương vô tận.

“Một khi nghĩ đến việc Thẩm Gia chúng ta sẽ bị Hạ Gia đòi nợ, thì trong lòng mẹ thật không thể yên lòng. Nếu không có những thứ trước mắt này thì con với Tiểu Lục sẽ ra sao đây?” Thẩm phu nhân giả bộ lau khóe mắt của mình: “Mẹ cũng là muốn tốt cho con. Tuy rằng người này của Hạ Gia chỉ là một người con nuôi, nhưng ít nhất anh ta cũng là con cả trong Hạ Gia, con gả qua đó rồi, thì con sẽ là đại thiếu phu nhân! Dù anh ta không phải người nắm quyền của Hạ Gia, nhưng Hạ Nhật Ninh sẽ nể tình anh em, cho con một cuộc sống vinh hoa phú quý.”

Nhìn thấy Thẩm Thất không hề bị rung động gì cả, Thẩm phu nhân cuối cùng cũng phải đưa ra tuyệt chiêu cuối cùng của bà, xoay người khóc lớn: “Cái số của tôi thật khốn khổ mà! Suốt đời tôi đã sinh ra ba đứa con, một đứa ngu ngốc từ nhỏ, một đứa thì không hiếu thảo phải tức chết người mẹ này sao! Tội nghiệp cho Ân Ân của tôi còn quá nhỏ, đã phải trở thành đứa trẻ không có mẹ rồi… Hu hu… Chi bằng tôi chết ngay bây giờ cho xong! Tôi sống còn có ý nghĩa gì nữa chứ?”

Mỗi lần Thẩm phu nhân như vậy, thì Thẩm Thất đều sẽ mủi lòng.

Nhưng lần này, Thẩm Thất chỉ thản nhiên hỏi một câu: “Mẹ, từ nhỏ Triển Bác đã hiếu thảo với mẹ, mỗi dịp lễ tết đều sẽ đem quà cáp tới thăm mẹ. Bây giờ anh ấy xảy ra chuyện rồi, mẹ đã có từng hỏi qua con một câu về tình trạng của anh ấy chưa?”

Vừa mới nói xong, thì đôi mắt Thẩm Thất ửng đỏ lên, suýt nữa thì lại khóc to lên lần nữa.

“Nó không phải đã chết rồi? Một người chết thôi mà, có gì hay ho mà phải hỏi chứ?” Thẩm phu nhân thốt ra miệng nói: “Trước kia nếu không phải trong nhà Triển Bác có chút thế lực, thì sao ta lại đồng ý cho hai đứa quen nhau được?”

Thẩm Thất cố gắng nhắm mắt lại, nước mắt cô không ngừng chảy xuống.

Cô thật sự không muốn thừa nhận người thốt ra câu nói này, lại chính là mẹ ruột của cô.

Trong mắt của bà, ngoài bản thân bà và Thẩm Ân Ân ra, bà có còn quan tâm đến ai nữa không?

“Còn nữa, bây giờ ta không phải đã tìm được chỗ dựa tốt hơn cho con rồi sao? Thẩm Thất, con đừng nên có phúc mà không biết hưởng. Hạ Gia là một gia đình như thế nào, Triển Gia thì lại là gì so với họ chứ? Ta cảnh cáo con, nếu con dám không gả qua bên đó, thì ta sẽ cho người lập tức ngưng hết việc trị liệu của Tiểu Lục!” Thẩm Phu Nhân đã hết kiên nhẫn, đứng phắt dậy, không thèm nhìn Thẩm Thất một lần bèn rời khỏi phòng.

Hãy nghe xem bà ấy vừa mới nói gì? Người đó là con trai của bà đó! Nhưng bà lại đem con trai của mình đi uy hiếp con gái của mình!

Nghe thấy tiếng cửa đóng sầm lại, Thẩm Thất đã không thể nào kiềm chế tâm trạng của mình được nữa, bèn ôm lấy đầu gối khóc òa lên.

Một bóng người nhút nhát đứng trước mặt Thẩm Thất, rụt rè mở miệng: “Tiểu Thất, quần áo, ướt hết rồi.”

Thẩm Thất nghe thấy giọng nói này, từ từ ngước đầu lên.

Khuôn mặt vô cùng đẹp đẽ của Thẩm Lục ập vào tầm mắt của Thẩm Thất ngay lập tức.

Thẩm Thất đứng phắt dậy, lao vào vòng tay của Thẩm Lục ngay tức khắc, dùng nước mắt trút ra hết tất cả uất ức của mình.

Nguyên một nhà không ai chú ý đến nước mưa ướt đẫm khắp người cô, duy nhất chỉ có người anh mắc bệnh trầm cảm này phát hiện mà thôi.

“Anh…”Thẩm Thất chết lặng ôm lấy vòng eo của Thẩm Lục, khóc không thành tiếng.

“Đừng khóc, Tiểu Thất, đừng khóc nữa.” Cơ thể Thẩm Lục cứng đơ lại, nhưng vẫn sờ lên đầu của Thẩm Thất một cách máy móc.

Thẩm Thất dỗ Thẩm Lục thiếp đi trên giường, sau đó cô ngồi ngơ ngác một chỗ.

Từ nhỏ, việc chăm sóc cho anh trai đã là trách nhiệm của cô.

Không biết bắt đầu từ bao giờ, anh trai đã bị mắc bệnh trầm cảm, từ đó không còn giao tiếp với bất kỳ ai nữa.

Ngoại trừ Thẩm Thất có thể tiếp cận anh ấy ra, thì không ai có thể tiếp cận cả.

Thẩm Thất thò tay sờ vào mặt của anh trai, cảm thấy vô cùng ấm áp trong đáy lòng.

Anh trai có một khuôn mặt vô cùng đẹp đẽ, đẹp đến nỗi khó lòng phân biệt là nam hay nữ, duy nhất chỉ có sắc đẹp của anh mới có thể so sánh được với Hạ Nhật Ninh mà thôi. Một người thì hấp dẫn, một người thì quyến rũ.

Nhưng cảnh ngộ của hai người lại khác nhau một trời một vực.

Anh trai chỉ có thể bị nhốt trong phòng, chìm đắm trong thế giới cô độc của chính mình.

Hạ Nhật Ninh lại là đế vương tung hoành trong giới tài chính.

Hễ nghĩ đến Hạ Nhật Ninh, thì Thẩm Thất liền cảm thấy tâm trạng vô cùng tồi tệ.

Anh trai trải qua thời gian dài trị liệu, đã bắt đầu có thể giao lưu nói chuyện với cô. Bác sĩ nói chỉ cần kiên trì thêm một thời gian, thì có thể giao tiếp y hệt như người bình thường.

Trong thời khắc quan trọng này, sao lại có thể cắt đứt trị liệu được chứ?

Nhưng số tiền mà cô kiếm được lại bị mẹ cô lấy lí do chữa bệnh cho anh trai bốc lột mất rồi, huống hồ gì bây giờ còn một món nợ 1 triệu nữa. Nếu Thẩm Gia không chịu chi tiền thì…

Thẩm Thất không dám nghĩ tiếp nữa.

Cô không thể tưởng tượng được bộ dạng Thẩm Lục chìm vào bóng tối cô độc thêm một lần nữa.

Không, tuyệt đối không thể!

Hạ Nhật Ninh đung đưa ly rượu trong tay mình, nhìn thấy anh hai đột nhiên đến thăm, khẽ híp đôi mắt lại: “Hãy cho ta một lí do để kết hôn thay anh đi.”

Anh cả của Hạ Nhật Ninh, người con nuôi của Hạ Gia--Hạ Nhật Kỳ nốc hết tất cả rượu trong tay mình vào miệng, thở dài nói: “Nhật Ninh, anh đã chính thức tuyên bố từ bỏ quyền thừa kế của Hạ Gia rồi.”

“Nhưng điều này vẫn không thể khiến ta từ bỏ hôn nhân của ta.” Hạ Nhật Ninh cười khẽ, đôi mắt phượng lóe lên một tia sáng: “Đổi điều kiện khác đi.”

“Nếu như anh nói, anh đã có tin tức của người con gái mà em vẫn đang khổ sở tìm kiếm… điều kiện này thì sao?” Hạ Nhật Ninh đột nhiên ngước đầu nhìn người em trai tài giỏi, có thể hô phong hoán vũ của mình.

Hạ Nhật Ninh siết chặt ngón tay lại, khuôn mặt tuấn tú quyến rũ đột nhiên chuyển đổi: “Anh nói thật sao?”

Hạ Nhật Kỳ gật đầu: “Nơi cô ấy xuất hiện lần cuối cùng cũng chính là nơi mà ta phải đi, nên anh có thể sẵn tiện giúp em thám thính tình hình.”

Hạ Nhật Ninh có chút do dự.

Hạ Nhật Kỳ lập tức nói: “Sau một năm chỉ cần cô ta không mang thai, thì lão phu nhân sẽ đuổi cổ cô ta đi, em chỉ cần hy sinh tự do trong một năm mà thôi.”
 
Last edited by a moderator:

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,115
Reaction score
162
Points
223
Chương 4: Đám tang của Triển Bác
Câu nói cuối cùng của Hạ Nhật Kỳ, cuối cũng đã có thể thuyết phục Hạ Nhật Ninh.

Hạ Nhật Ninh cười khẽ: “Vậy thì ta sẽ chấp nhận, hy vong sớm ngày nghe được tin tốt lành từ anh hai!”

Hạ Nhật Kỳ đưa ly về phía Hạ Nhật Ninh: “Hợp tác vui vẻ.”

Cộc cộc cộc---Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Thẩm Thất mở mắt ra một cách khó khăn, toàn thân đau nhức vô cùng, ngay đến dũng khí động đậy một ngón tay cũng không có.

Là ai đang gõ cửa vậy?

Thẩm Thất vùng vẫy bò dậy, tầm nhìn phía trước rất mơ hồ, cô thò tay sờ vào trán, phát hiện trán cô nóng vô cùng.

Xem ra màn tắm mưa hôm qua do cô không kịp thời thay áo nên mới dẫn đến sốt cao không giảm.

Tiếng gõ cửa càng dữ dội hơn, Thẩm Thất chỉ có thể vùng vẫy đi qua đó mở cửa.

Cửa phòng vừa mở, Thẩm phu nhân và Thẩm Ân Ân đã đứng ngay trước cửa.

Quả không ngờ, trên mặt của Thẩm Thất Thất tỏ ra sự miệt thị và khinh bỉ: “Làm cái quái gì vậy? Gõ lâu như vậy mới mở cửa? Cô muốn chết thì phải chết ở Hạ Gia, chứ đừng chết ngay tại Thẩm Gia!”

Thẩm Thất không hề quan tâm đến sự ác nghiệt của Thẩm Ân Ân, xoay đầu nhìn Thẩm phu nhân: “Mẹ, có chuyện gì không?”

Thẩm phu nhân nhìn Thẩm Thất một cái, hoàn toàn lơ đi khuôn mặt ửng đỏ bất thường của cô, lạnh lùng nói: “Ừ, Triển Gia gọi điện thoại đến, nói thi thể của Triển Bác đã tìm được rồi…”

Trong đầu Thẩm Thất trống rỗng, chỉ có một câu nói cứ lập đi lập lại không ngừng: Thi thế của Triển Bác đã tìm được rồi…

Thẩm Thất chỉ cảm thấy phía mặt tối tăm như mực, cô bèn thò tay vịn khung cửa lại, không ngờ do đứng không vững, liền té thê thảm ngay trên tấm thảm trải sàn.

Trên đầu cô vang lên tiếng cười lớn đắc ý của Thẩm Ân Ân: “Nhìn thấy cô đau lòng như vậy, tôi thật vui mừng quá đi!”

Khóe miệng của Thẩm Thất run lên, không đoái hoài gì đến tiếng cười chế giễu của Thẩm Ân Ân, cô vùng vẫy bò dậy.

Cô phải đi đến Triển Gia!

Cô phải đi gặp Triển Bác lần cuối cùng!

Thế nhưng cô liên tục bò dậy hai lần cũng không thể bò dậy được.

Nhìn thấy bộ dạng thê thảm và bất lực của Thẩm Thất, Thấm Ân Ân cuối cũng cùng mãn nguyện kéo theo Thẩm phu nhân rời khỏi: “Mẹ, chúng ta đừng nên cản trở cô ta đau lòng nữa. Chúng ta đi thôi!”

Thẩm phu nhân chỉ nhìn Thẩm Thất một cái, liền xoay người cùng Thẩm Ân Ân rời khỏi.

Thẩm Thất thê thảm nằm trên mặt đất, lau nước mắt trên mặt cô một cách loạn xạ, đợi đến khi tỉnh táo lại cô bèn tìm mấy viên thuốc hạ sốt nuốt đại vào bụng.

Cô gọi điện cho mẹ của Triển Bác, hỏi thăm địa chỉ, sau đó Thẩm Thất cũng không màng đến cơ thể yếu ớt chưa hạ sốt đó, cô rời khỏi cửa lên một chiếc xe taxi đi thẳng đến nơi cần đến.

Khi Thẩm Thất đến nơi, thì Triển Bác đã được chôn cất rồi.

Cha mẹ của Triển Bác lặng lẽ đứng một bên khóc lóc, bên cạnh còn có mấy người đang đứng cùng họ.

Nhìn thấy nụ cười sáng lạng quen thuộc trên tấm bia mộ kia, trong lòng Thẩm Thất đau như cắt.

Thất Thất chân đăm đá chân chiêu đi qua đó, quỳ xuống ngay trước tấm bia, run rẩy sờ vào nụ cười quen thuộc đó, nước mắt không ngừng tuôn ra.

Triển Bác…

Sao anh lại có thể đối xử với em như vậy?

Anh không phải đã nói, lần này trở về sẽ không rời xa em nữa hay sao?

Tại sao lần gặp gỡ này, lại là cái chết chia cắt đôi ta?

Anh là đồ lừa đảo, rõ ràng anh đã hứa sẽ bảo vệ em suốt đời mà!

Rõ ràng anh đã nói suốt kiếp này cũng sẽ không buông đôi tay của em ra mà…

Anh đã từng nói, lần này anh trở về sẽ đính hôn và kết hôn mà…

Anh xem đi, ngón tay của em đã chừa chỗ trống cho chiếc nhẫn của anh.

Nhẫn đâu rồi? Nhẫn cầu hôn của anh đâu rồi?

Lấy ra, mau lấy ra đi, đeo lên cho em!

Anh không thể… không thể… lừa dối em như vậy…

Mẹ của Triển Bác lên trước vỗ vai của Thẩm Thất, mắt đỏ ửng lên nói: “Tiểu Thất, là do nhà họ Triển chúng ta không có phước phận này. Nếu còn có kiếp sau, nếu ta còn có con trai, thì nhất định sẽ cưới con về làm con dâu của ta.”
 
Last edited by a moderator:

Bình luận facebook

Top Bottom