Full KIỀU THIẾP

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 5: Lang quân mà nữ nhi vừa ý cũng đã quay lại nhìn nữ nhi rồi
Tác giả: Đông Thi Nương

Biên tập: B3

Chi Chi không dành quá nhiều tâm tư đặt lên người của Hướng Thanh Sư, bởi nàng nhìn thấy cha nàng.

Lâm phụ được Hướng Thanh Sư đỡ, sắc mặt tái nhợt, môi có chút xanh xao, tình trạng không tốt chút nào.

Chi Chi vội vàng chạy tới: "Cha, cha sao vậy?"

Lâm phụ khoát khoát tay, miễn cưỡng cười một cái: "Không có chuyện gì to tát, tuyết rơi đường trơn, vô tình trượt té."

Ông nhìn sang Hướng Thanh Sư ở bên cạnh: "May mà có Hướng công tử nhìn thấy nên đã đưa cha trở về. Chi Chi, con đỡ cha vào nằm một lúc sẽ khoẻ ngay."

Hướng Thanh Sư rũ mắt: "Chuyện nhỏ mà thôi, hay là cứ để ta đỡ tiên sinh đi vào."

Lâm phụ nghĩ lại, cảm thấy Chi Chi yếu ớt, thôi thì cứ để Hướng Thanh Sư đỡ ông vào sẽ tốt hơn.

Đợi đến lúc Hướng Thanh Sư đỡ được Lâm phụ lên giường, Chi Chi lo lắng nhìn Lâm phụ: "Cha, để con đi mời đại phu, con không yên tâm."

Nói xong nàng liền xoay người đi ra ngoài.

"Chờ một chút." Vậy nhưng Hướng Thanh Sư lại gọi nàng lại.

Chi Chi khó hiểu quay lại nhìn Hướng Thanh Sư.

Hướng Thanh Sư không hề nhìn nàng, mà liếc mắt sang một bên: "Để ta đi mời, tạm thời cô nương cứ ở chỗ này chăm sóc cho Lâm tiên sinh đi."

Chi Chi càng cảm thấy khó hiểu.

Đến khi Hướng Thanh Sư đi rồi, bỗng nhiên Lâm Nguyên ở bên cạnh nói: "Tỷ tỷ, tỷ không thấy lạnh sao?"

Lúc này Chi Chi mới nhớ đến bộ y phục mình đang mặc, nàng cúi đầu nhìn một cái: "Ta đi đổi bộ y phục khác."

Chờ đến khi Chi Chi thay y phục xong quay lại lần nữa, phát hiện Lý đại phu đã tới, chỉ là không hề thấy bóng dáng của Hướng Thanh Sư đâu.

Lý đại phu kiểm tra xong, nói là không có vấn đề gì lớn, nghỉ ngơi một chút là có thể xuống giường vận động, chỉ cần trong mấy ngày tới không làm việc gì quá nặng là được.

Chi Chi tiễn Lý đại phu ra ngoài, không nhịn được mà hỏi một câu: "Hướng công tử đã đi rồi sao?"

Lý đại phu híp mắt cười: "Đúng, hắn nói trong nhà còn có việc, liền đi về trước."

***

Ban đêm, Chi Chi lại tiếp tục núp ở trong chăn như cũ.

Dường như hai A Phiêu nhìn trộm Hướng Thanh Sư tắm rất thích vào phòng nàng, đêm nào họ cũng ngồi ở bên mép giường của nàng để nói chuyện phiếm.

"Hì hì, hôm nay Hướng tiểu tử mặc thật là đẹp mắt."

"Đúng vậy, nhưng ta càng thích dáng vẻ khi không mặc gì của hắn hơn."

"Hì hì, ta cũng thế. Nhưng mà, hình như hôm nay khi trở về hắn có chút kỳ lạ, dường như ban ngày nhìn phải cái gì không nên thấy, liệu có phải tiểu cô nương nhà nào nhào vào trong ngực không nhỉ? Ôi, tiểu cô nương, ngươi chèn vào ta rồi, mau dịch vào bên trong đi."

"..." Chi Chi yên lặng dịch vào bên trong một chút.

"Không biết hà bao tiểu cô nương thêu đã xong đến đâu rồi?"

"Sắp xong rồi." Chi Chi nói xong thì vội bụm miệng.

"Hì hì, ta nói nàng nghe thấy đó."

"Tiểu cô nương, ngươi thích Hướng tiểu tử, có muốn hai chúng ta giúp ngươi một tay không?"

Qua hồi lâu, trong chăn truyền tới một giọng nói buồn buồn: "Giúp kiểu gì?"

"Chỉ cần ngươi để cho chúng ta bám vào người, chúng ta đảm bảo Hướng tiểu tử sẽ lập tức thú ngươi."

"Cự tuyệt." Chi Chi cũng không ngu, dù gì nàng cũng đã từng làm qua A Phiêu, nàng biết nếu như A Phiêu nào có oán niệm sẽ tìm ký chủ để bám vào.

Nhưng để không hao tổn âm đức của mình thì ký chủ phải cam tâm tình nguyện.

Nếu như âm đức bị hao tổn thì kiếp sau khi đầu thai sẽ phải tiến vào súc sinh đạo.

"Ngươi! Được lắm, đời này ngươi đừng mong sẽ được gả cho Hướng tiểu tử đó."

Chi Chi trở mình, ngủ thôi, không có việc gì thì không cần phải nói chuyện phiếm với A Phiêu.

***

Thương thế của Lâm phụ đã lành, hà bao của Chi Chi cũng thêu xong, nàng cũng đã nghĩ xong lý do để đưa cho Hướng Thanh Sư.

Hôm đó nàng cố ý trang điểm một phen, lúc vừa đi ra khỏi cửa phòng, Lâm Nguyên vốn đang chơi đá cầu ở trong sân, đột nhiên ngẩng đầu nhìn nàng, sửng sốt: "Tỷ tỷ, hôm nay tỷ..."

Chi Chi có chút khẩn trương, cúi đầu nhìn lại mình, dáng vẻ vờ như không có chuyện gì: "Sao vậy?"

"Trông thật đẹp." Lâm Nguyên cười hở tám cái răng.

Lâm Nguyên không hề nói dối.

Về thi từ ca phú Chi Chi không biết dù chỉ một chữ, chỉ có một thân tay nghề nữ hồng và nấu nướng mà thôi.
Nàng sống lại lần nữa, cũng coi như là sống lâu thêm mấy năm.

Nhà nàng vốn không giàu có gì, phần lớn y phục đều là do nàng tự làm, bao gồm cả y phục của Lâm phụ và Lâm Nguyên.

Ngày thường khi làm y phục, nàng sẽ làm dựa theo kiểu dáng hiện đang lưu hành.

Lần này nàng sống lại, nên đã làm ra những bộ y phục có kiểu dáng mới mẻ, đều là những mẫu lưu hành sau này.

Tỷ như bộ y phục hôm nay của nàng, bây giờ kiểu váy đang lưu hành là dạng hoa sen, nhưng bộ váy này của nàng hoa sen lại được thêu nhỏ lại.

Mà bây giờ hoa văn chủ yếu đều là hoa hoa cỏ cỏ gì đó, Chi Chi thêu rất giỏi, hơn nữa Hướng Thanh Sư tự nhận mình là quân tử, chắc chắn rất thích hạc, nhưng Chi Chi thích màu sắc tươi sáng cho nên nàng đã thêu một con hồng hạc lên váy mình, mỏ của hồng hạc vừa vặn đến ngực nàng, lại tăng thêm một chút quyến rũ không thể nói thành lời.

Đồng thời tay áo cũng được nàng sửa từ rộng thành nhỏ hẹp. Cứ như vậy, bàn tay liền thò ra ngoài.

Thời tiết giá rét, nên Chi Chi làm một đôi bao tay ấm áp màu xanh lá, được làm từ y phục cũ.

Trên đôi bao tay ấm áp cũng thêu hạc, chỉ là hạc này màu trắng, mà đều là bạch hạc đặc biệt nhỏ xinh.

Loại thời điểm này vẫn còn chưa lưu hành loại bao tay ấm áp này.

Để chống lạnh, nàng cố ý mặc thêm một kiện áo choàng màu xanh đen ở bên ngoài, trông rất hoà hợp với đôi bao tay ấm áp của nàng.

Khi cài trang sức trên tóc, các cô nương khác thường thích chừa ra một ít tóc mái để che trán, nhưng Chi Chi không như vậy.

Chi Chi có một cái trán rất đẹp, sau khi trở thành tiểu thiếp của Phò Mã nàng mới để lộ ra cái trán của mình, nhưng bây giờ nàng không thể làm thế, bởi vì chỉ hai, ba năm nữa thôi, trên đường cái đều là các thiếu nữ lộ trán, bây giờ nàng phải ngay lập tức để lộ trán ra ngoài.

Nàng đã nghĩ kỹ rồi, vì để chạy thoát khỏi số mệnh ban đầu, nàng nguyện ý trả giá hết thảy.

Chi Chi cong môi cười: "Tỷ đi ra ngoài một lát, đệ ở nhà nhé."

Lâm phụ đã ra ngoài từ sớm, vậy nên Chi Chi chỉ cần sớm quay trở về là cũng sẽ không bị phát hiện.

***

Chi Chi đi tới nhà của Hướng Thanh Sư, trên đường vẫn luôn một mực suy nghĩ xem nên gọi đối phương là gì.

Gọi đối phương là Hướng công tử tốt hơn, hay là trực tiếp to gan gọi một tiếng "Hướng ca ca" nhỉ.

Mặt Chi Chi hơi ửng đỏ.

Cách thứ hai có lẽ là quá đường đột, hẳn là Hướng Thanh Sư sẽ không thích cách này đâu.

Bất tri bất giác đã đến trước cổng nhà Hướng Thanh Sư.

Chi Chi bước lên gõ cửa.

Một lát sau, có người đi ra mở cổng, là lão bộc trong nhà Hướng Thanh Sư.

Phụ mẫu Hướng Thanh Sư đều đã qua đời, chỉ còn lại một lão bộc.

Tuổi tác lão bộc đã cao, nhìn người đều phải rất cố sức, ông cố gắng mở mắt để nhìn Chi Chi: "Công tử tìm ai?"

Chi Chi ngẩn người, kết quả nhìn thấy sau lưng lão bộc xuất hiện người nàng muốn tìm.

Hướng Thanh Sư không nhìn Chi Chi, mà nhìn lão bộc: "Trương thúc, thúc trở về nghỉ ngơi đi. Nơi này có ta tới là được rồi."

"Vậy được công tử, ta đến phòng bếp nhìn xem."

Hướng Thanh Sư đưa mắt nhìn lão bộc rời đi, sau đó mới quay đầu lại nhìn Chi Chi.

Nhưng mà hắn chỉ nhìn một cái liền nhíu mày lại, xoay mặt sang một bên: "Cô nương có chuyện gì không?"

Vì sao lần một lần hai, mỗi lần Hướng Thanh Sư nhìn thấy nàng đều cau mày, cứ như nàng là một thứ gì đó không nên nhìn vậy.

Chi Chi không hiểu lắm, nhưng nàng nhớ tới mục đích đến đây của mình.

"Chuyện của cha ta lần trước còn phải đa tạ Hướng công tử, bây giờ thân thể của cha ta đã tốt lên nhiều rồi." Chi Chi vừa nói vừa lấy ra chiếc hà bao bên trong bao tay: "Trong lúc rảnh rỗi ta có thêu cái hà bao, có tác dụng dưỡng thần, ta nghe cha ta nói, mỗi ngày Hướng công tử đều phải học đến đêm khuya, để cái hà bao có tác dụng dưỡng thần này ở bên người cũng không tệ lắm."

Chi Chi đưa tay tới, thật may là đã được gả đi một lần, nếu như đặt vào đời trước, bây giờ nàng đã sớm đỏ mặt không ra gì, tay cũng run đến không cầm nổi, chỉ nghĩ đến việc bỏ chạy.

Bên tai truyền đến giọng nói lễ độ mà hời hợt của Hướng Thanh Sư.

"Chẳng qua ta chỉ đi ngang qua, chính là chuyện nhỏ, cô nương không cần để ý. Nếu như không có chuyện gì quan trọng, ta liền quay về tiếp tục đọc sách."

Hắn nói xong thì liền muốn đóng cửa.

Chi Chi quýnh lên, nhìn hắn vội bật thốt ra.

"Dù sao sang năm công tử cũng thi không đậu, không cần phải gấp gáp..."

Trong nháy mắt Hướng Thanh Sư quay lại nhìn.

Chi Chi nặn ra một nụ cười giả lả.

Mẫu thân, cuối cùng thì lang quân mà nữ nhi vừa ý cũng đã quay lại nhìn nữ nhi rồi.

Nhưng mà tại sao lại có chút giật mình đến luống cuống?

Hết chương 5.

Lời của Bê Ba: Công túa mãi không lên sàn, chị em đừng mong ngóng.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 6: Khi đó ba tên nam nhân vì để chiếm đoạt ta mà đã đánh ta đến chết đi sống lại.
Tác giả: Đông Thi Nương

Biên tập: B3

Lâm Nguyên cảm thấy dường như tỷ tỷ của mình lại đổ bệnh rồi.

Từ sau khi đi ra ngoài, trở về rồi vẫn cứ ngồi than thở.

Than ngắn thở dài, còn liên tục lắc đầu.

"Tỷ tỷ, tỷ sao vậy?" Lâm Nguyên cau mày nhìn Chi Chi.

Chi Chi nhìn cậu bé một cái, lại than thở, còn đưa tay sờ lên vị trí giữa hai chân mày của cậu bé: "Tiểu Nguyên, sau khi lớn lên đệ không thể nhìn một cô nương như vậy được."

"Hả?"

Lâm Nguyên cảm thấy càng ngày càng không thể hiểu nổi tỷ tỷ mình, nhưng Chi Chi lại không chịu nói với cậu chuyện gì đã xảy ra.

Chi Chi nhớ đến ánh mắt mà Hướng Thanh Sư nhìn nàng ngày hôm đó thì liền khổ sở.

Rõ ràng chính là lời nói thật, nhưng đối phương lại nhìn nàng bằng ánh mắt có mấy phần chán ghét.

Mặc dù không hề nói gì, nhưng lại đóng sập cổng ngay trước mặt nàng.

Haizz.

Đáng giận nhất không phải là chuyện này, mà lại chính là hai A Phiêu kia.

Hàng đêm đều đến bên mép giường cười nhạo nàng.

"Hì hì, ngươi nói tại sao lại có tiểu cô nương ngu ngốc đến như vậy chứ, lại trực tiếp nói thẳng với người ta bảo người ta thi không đậu."

"Làm sao ta biết được, sợ là bị bệnh nặng quá cháy hỏng đầu rồi."

"Hì hì, nàng ta như vậy mà có thể theo đuổi được Hướng tiểu tử thì ta sẽ đem tên ta viết ngược lại."

Chi Chi ở trong chăn thở phì phì.

"Đúng rồi, năm đó không phải ngươi là danh chấn kinh thành sao? Dạy cho tiểu cô nương này mấy chiêu đi, ta nhìn mà thấy sốt ruột."

"Hì hì, nếu như tiểu cô nương này chịu chui ra khỏi chăn, ta liền dạy nàng mấy chiêu." A Phiêu đang nói liền thấp giọng: "Chiêu này khiến cho nam nhân đối với nàng muốn ngừng cũng không ngừng được."

Nói xong, hai A Phiêu liền xoay người nhìn chằm chằm vào chăn.

Đúng như dự đoán, một cái đầu chậm rãi thò ra từ trong chăn.

Chi Chi khẩn trương chui ra, kết quả sau khi nhìn thấy thì liền ngây ngẩn.

Bởi vì hai A Phiêu trước mắt trông thật xinh đẹp, trong khi rõ ràng giọng nói đều là giọng của bà lão.

Nhất là người ở bên trái, Chi Chi chưa từng thấy ai đẹp mắt như vậy, nếu như để có thể so sánh với nàng ta thì chỉ có vị Công Chúa điện hạ kia.

"Tiểu cô nương, ngươi ra rồi nha." A Phiêu ở bên phải nhìn nàng cười.

A Phiêu ở bên trái cũng mím môi cười một tiếng: "Nam sắc mới là quan trọng nhất, làm sao mà nhịn cho được, đúng không?"

Chi Chi vẫn như cũ cảnh giác cao độ, nhìn chằm chằm vào hai người các nàng, từng giây từng phút đề phòng hai nàng ấy biến hình, yếu ớt nói: "Các ngươi nói ta chui ra khỏi chăn thì sẽ bày cho ta cách làm Hướng công tử vui vẻ."

A Phiêu bên trái che miệng cười: "Cô nương gia kiêng kỵ nhất cái gì, ngươi có biết không?"

"Cái gì?" Chi Chi khó hiểu.

"Nam nhân đều là tiện đồ, càng dán lên người họ thì bọn họ càng không thích, nhất là Hướng tiểu tử, loại người luôn luôn tự nhận mình là chính nhân quân tử này. Bọn họ thường vì tác phong quân tử của chính mình, dù thích cũng nói là không thích, rõ ràng là thích đến chết đi được, cũng phải tự thôi miên chính mình nói là chán ghét."

A Phiêu bên trái tiến sát lại gần Chi Chi, Chi Chi bị lời nói của nàng ta hấp dẫn nên cũng quên mất việc phải lui về phía sau.

"Ngươi có biết nam nhân thích loại nữ nhân như thế nào nhất không?"

"Nữ nhân như thế nào?"

A Phiêu bên trái nở nụ cười càng xinh đẹp: "Nam nhân thông minh thích nữ nhân ngu ngốc, nam nhân đần độn thích nữ nhân thông minh. Nhưng tất cả bọn họ đều thích nữ nhân xinh đẹp."

Nàng ta giơ tay về phía mặt của Chi Chi, rõ ràng là không chạm tới được nhưng Chi Chi vẫn cảm giác như có bàn tay lướt qua mặt nàng.

Dáng vẻ của đối phương quá đẹp mắt, bây giờ nàng không nhịn được mà nhìn chằm chằm vào đối phương.

Thật ra thì nữ nhân cũng thích nhìn nữ nhân xinh đẹp, Chi Chi đột nhiên phát hiện ra điều này.

Mọi cử chỉ của đối phương đều quyến rũ đến như vậy, cho dù giọng nói của nàng ta vô cùng già nua.

Nhưng chỉ cần một ánh mắt của nàng ta cũng đã đủ để câu hồn đoạt phách.

"Tướng mạo của ngươi đã được rồi, nhưng Hướng tiểu tử vẫn không hề động tâm, tại sao vậy? Chính là bởi vì ngươi cho hắn chưa đủ, chưa đủ để hấp dẫn hắn. Nếu ngươi đẹp đến mức chỉ cần liếc mắt một cái liền có thể hớp hồn hắn, liền có thể đi vào giấc mộng của hắn, hàng đêm quấn lấy hắn, như vậy thì sẽ khiến hắn không thể làm thánh nhân được nữa."

Nàng ta thu tay về, thần sắc dần dần trở nên lãnh đạm: "Bây giờ ngươi vẫn còn quá ngây ngô, hơn nữa tâm tư chỉ cần liếc qua một cái là đã khiến người ta nhìn thấu, vẫn còn chưa có đủ tư cách đâu."

"Kia... Làm thế nào mới có thể..."

A Phiêu bên trái dùng một đôi mắt sáng nhìn nàng: "Cho ta mượn thân thể ngươi một lần, ta sẽ giúp ngươi."

Chi Chi đột nhiên tỉnh ngộ, A Phiêu này là đang muốn lừa gạt nàng, nói nhiều như vậy nhưng thật ra đều là hoa ngôn xảo ngữ để lừa mượn thân thể nàng mà thôi.

Nàng trợn mắt nhìn đối phương, đang chuẩn bị chui lại vào trong chăn, nhưng đối phương vội vàng lên tiếng.

"Ta cũng không có ác ý, ta chỉ muốn đi xem một người mà thôi. Người kia sắp chết rồi, nếu ta vẫn còn không đi thì sẽ không bao giờ gặp được nữa."

Chi Chi dừng lại: "Bây giờ ngươi không thể tự đi sao?"

Vẻ mặt A Phiêu kia chợt trở nên cô đơn: "Nhà hắn dán đầy bùa chú, là cha hắn mời đại sư dán lên, ta không thể vào được."

A Phiêu bên phải thở dài: "Tiểu cô nương, ngươi cho nàng mượn một lần đi, ta dùng quỷ cách của ta đảm bảo với ngươi, nàng sẽ không làm chuyện gì xấu hết. Người nàng muốn gặp kia thực ra là một vị tiên nhân chuyển thế, hạ phàm lịch kiếp, sau khi chết đi sẽ ngay lập tức quay trở về vị trí thượng tiên của hắn, bọn họ sẽ không còn gặp lại nhau được nữa. Vị thượng tiên kia cũng sẽ không còn nhớ tới nàng ấy."

Chi Chi chần chừ, nàng nhìn hai A Phiêu ở trước mắt.

Trong mắt A Phiêu bên trái tràn ngập chờ mong.

Chi Chi nghĩ đến trước đây khi mình trở thành A Phiêu, chính mình cũng rất muốn nhìn thấy người nhà của mình, khẳng định là nàng ta cũng mong muốn như vậy đi.

Nàng bèn gật đầu.

***

Đêm khuya.

Bầu trời đầy sao giống như là châu báu, bị một sợi tơ vô hình xâu vào một chỗ.

"Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa." Trên đường truyền tới giọng người gõ mõ.

Đêm khuya như vậy, lại có một cô nương đi trên đường.

Ban đêm lạnh lẽo nhưng cô nương kia chỉ mặc một bộ hồng y bình thường.

Bước chân nàng đạp trên đá xanh phát ra âm thanh rất nhỏ, đèn lồng trong tay soi sáng con đường ở phía trước.

Chi Chi bị chiếm thân thể, nhưng nàng vẫn có ý thức, thậm chí nàng còn có thể nói chuyện phiếm cùng với A Phiêu ở bên cạnh.

A Phiêu kia bảo Chi Chi gọi nàng là Thẩm tỷ tỷ.

"Thẩm tỷ tỷ, ngươi chết từ bao giờ?"

Dường như đối phương rơi vào trầm tư, suy ngẫm nửa ngày mới nói: "Thời điểm khi vị Hoàng Đế này vừa mới lên ngôi đi."

"Hả?" Đương kim Thánh Thượng lên ngôi cũng ba mươi năm rồi, vậy mà đối phương lại bảo mình gọi nàng ta là Thẩm tỷ tỷ.

Thẩm tỷ tỷ cười một tiếng: "Lúc chết ta vẫn còn trẻ nha, mới có mười sáu tuổi thôi."

Dường như A Phiêu ở trong người nàng không chịu nổi hai người các nàng: "Yên tĩnh một chút đi."

Thẩm tỷ tỷ tiếp tục cười: "Thế nào, sắp đi gặp tình lang nên khẩn trương? Ta nói trước, thân thể này là của Chi Chi, ngươi không thể làm bậy, ngàn vạn lần đừng có lăn đến trên giường đó."

Chi Chi: "!!!"
Thẩm tỷ tỷ nói xong lại an ủi Chi Chi: "Ngươi cứ yên tâm, tình lang đó của nàng ta là một con ma bệnh, không làm nổi cái gì đâu."

Lúc này, các nàng dừng lại trước một phủ đệ.

Chi Chi phát hiện phủ đệ này hết sức hoa lệ, là một nhà đại phú hộ.

"Chúng ta đi vào kiểu gì?" Chi Chi hỏi.

Thẩm tỷ tỷ cười: "Ngươi yên tâm, có nàng ta rồi."

Vừa mới dứt lời thì Chi Chi phát hiện ra mình bay lên.

"!!!" Chi Chi kinh hãi.

"Đây là võ công nha, không tưởng tượng nổi đúng không." Thẩm tỷ tỷ nói.

Các nàng bay vào dễ như trở bàn tay.

A Phiêu trong người nàng tựa như hết sức quen thuộc với nơi này, không cần nghĩ cũng biết phải đi về hướng nào.

Chi Chi nhìn thấy bên trong phủ đệ này được dán bùa chú ở khắp nơi.

Thẩm tỷ tỷ không vào được, cho nên ở bên ngoài.

Khi các nàng đi đến trước một căn phòng thì dừng lại.

Dường như Chi Chi cảm nhận được cảm xúc của đối phương: khẩn trương, sợ hãi cùng với đau lòng.

Nàng đưa tay đẩy cửa ra.

Trong nháy mắt cửa bị đẩy ra, Chi Chi ngửi được mùi thuốc nồng đậm.

Đột nhiên Chi Chi phát hiện ra một chuyện hết sức kỳ quái, căn nhà lớn như vậy, nhưng bọn họ không nhìn thấy một gia nhân nào.

"A Đàm sao?"

Trong phòng không hề thắp đèn.

Từ trong bóng tối vang lên giọng nói của một nam nhân.

Rất yếu ớt, nhưng thanh âm dễ nghe không hề bị giảm đi.

"A Đàm, là nàng sao? Nàng đến đón ta sao?"

Chi Chi nghĩ, hoá ra tên nàng ta là A Đàm.

"Khụ khụ." Trong bóng tối lại vang lên tiếng ho khan, sau đó là giọng nói mang theo ý cười, nụ cười tự giễu: "Chắc là gió thổi làm cửa mở, ta cứ cho rằng nàng đến nhìn ta, nhưng có lẽ ngay cả nàng cũng không muốn đến thăm ta nữa rồi..."

"Là ta." A Đàm lên tiếng.

Giọng nam nhân đó hơi ngừng lại.

A Đàm nhấc chân bước vào: "Là ta, là ta đến thăm chàng."

Chiếc đèn lồng chiếu sáng ở trong tay nàng, nàng bước từng bước một đi vào bên trong.

Chi Chi vốn dĩ nhìn không rõ lắm, mãi cho đến khi A Đàm đi đến bên mép giường, lúc này Chi Chi mới nhìn thấy rõ người ở trên giường.

Khi trông thấy dáng vẻ của nam nhân kia, Chi Chi có chút kinh ngạc.

Bởi vì đó là một khuôn mặt vô cùng bình thường.

Chỉ là đối phương đang khóc.

Nước mắt thấm ướt hốc mắt, chảy xuống dọc theo gương mặt.

"Ta còn không khóc, chàng khóc cái gì?" A Đàm buồn bã nói.

Nam nhân giơ tay lên lau mặt, hắn ngước mắt lên nhìn thiếu nữ đứng trước mặt: "Ba năm, rốt cuộc thì nàng đã tới, dường như dáng vẻ của nàng đã thay đổi."

"Đây không phải là thân thể của ta, là ta mượn của một cô nương. Ta mượn để tới xem thử xem chàng chết chưa."

Nam nhân cười khẽ một tiếng: "Sắp rồi."

A Đàm trầm mặc chốc lát mới nói: "Vậy thì tốt."

Hai người bọn họ không nói thêm gì nữa, chỉ thi thoảng có tiếng ho khan của nam nhân kia vang lên.

Sau đó, ngay cả tiếng ho khan của nam nhân cũng không còn nữa.

Chi Chi ngồi bó gối ôm lấy chân mình, đột nhiên phát hiện có thứ gì đó nhỏ giọt trên mặt, nàng ngẩng đầu lên nhưng không phát hiện ra cái gì.

Sau đó Chi Chi liền ngủ mất, chờ sau khi nàng tỉnh lại thì phát hiện ra mình đã nằm trên giường của mình.

Mà trên bàn của nàng có đặt một phong thư, trong thư chỉ có một câu.

"Cám ơn ngươi, ta đi đầu thai đây. Ta tặng cho ngươi một thứ, hy vọng ngươi có thể thích."

Đưa cho nàng?

Thứ gì nhỉ?

Chi Chi lật cả phòng lên cũng không phát hiện ra cái gì.

Bên ngoài Lâm phụ kêu nàng ra ngoài ăn điểm tâm, nàng mới đi ra khỏi phòng.

Trên bàn cơm, Lâm phụ nhắc tới một chuyện.

"Đêm qua công tử Hồ gia qua đời, hôm nay cha phải tới đưa lễ. Mấy năm trước Hồ công tử có giúp cha một lần, mặc dù chắc đã sớm không còn nhớ đến cha nữa, nhưng theo lễ nghi thì cha vẫn muốn đến cửa chia buồn. Các con cứ ở nhà đi."

Hình như chỗ hôm qua nàng đến chính là Hồ trạch.

Lâm phụ lại thở dài: "Thật đáng tiếc, rõ ràng là thiếu niên đầy hứa hẹn, tại sao lại đi sớm như vậy chứ."

Nói đến đây, ông liền ý thức được không nên nói chuyện này trước mặt hai đứa con nhỏ của mình, liền vội vàng ngậm miệng lại.

Bỗng nhiên Chi Chi rất muốn biết trước đây Hồ công tử và A Đàm đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng mà A Đàm đã đi đầu thai rồi, chỉ còn mỗi vị Thẩm tỷ tỷ kia.

Thẩm tỷ tỷ nói nàng ta cũng không rõ lắm chuyện xảy ra giữa bọn họ.

Chi Chi nằm sấp ở trên giường, chống tay lên cằm nhìn Thẩm tỷ tỷ chải tóc: "Vậy còn ngươi, ngươi chết thế nào?"

"Ta ư? Cái chết của ta thật là đau buồn, ngươi muốn biết sao?"

Chi Chi gật đầu.

"Bởi vì quá đẹp, cho nên bị sát hại. Khi đó ba tên nam nhân vì để chiếm đoạt ta mà đã đánh ta đến chết đi sống lại." Thẩm tỷ tỷ tỏ vẻ hoài niệm.

Chi Chi trợn tròn mắt: "Sau đó thì sao?"

"Sau đó... Ta liền tỉnh ngủ." Thẩm tỷ tỷ cười hi hi ha ha.

Chi Chi trầm mặc một lát, kéo chăn lên: "Ta buồn ngủ rồi."

Thẩm tỷ tỷ gật đầu: "Ta cũng phải đi xem Hướng tiểu tử tắm đây."

Chi Chi: "..."

Thẩm tỷ tỷ tiến sát lại gần nàng, thần thần bí bí, trong mắt còn ánh lên vẻ xấu xa: "Phía dưới cũng lớn nữa."

Hả?

Cái gì cũng lớn cơ?

Hết chương 6.

Tác giả có lời muốn nói: Cái gì lớn?

Lời của Bê Ba: Chương này cảm động quá, đoạn A Đàm với Hồ công tử Bê vừa làm vừa cay xè cả mắt T^T. Bê cũng biết cái gì lớn, Bê không giả nai giống Đông Đông đâu.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 7: Có người đến cửa xin cưới
Tác giả: Đông Thi Nương

Biên tập: B3

Thẩm tỷ tỷ là một người táo bạo, ngày nào cũng đi rình coi Hướng Thanh Sư tắm, đã vậy lại còn thích kể với Chi Chi chuyện ngày thường Hướng Thanh Sư thích mặc kiện áo lót nào.

Mặc dù Chi Chi đã từng được gả đi, nhưng lại chưa hề trải qua chuyện nam nữ, vì thế vô cùng xấu hổ mà bịt lỗ tai.

Thẩm tỷ tỷ hi hi ha ha: "Xấu hổ cái gì, không phải là ngươi thích hắn sao?"

Chi Chi bỏ tay xuống, lần này nàng lại không hề đỏ mặt: "Thật ra thì cũng không phải là thích."

Bây giờ đến phiên Thẩm tỷ tỷ kinh ngạc: "Ngươi không thích Hướng tiểu tử đó?"

"Chẳng qua ta chỉ cảm thấy nếu như gả cho hắn, thì sẽ có thể có một cuộc sống tốt đẹp." Chi Chi nhẹ giọng nói: "Ta không thích một cuộc sống quá nghèo, cũng không muốn một cuộc sống quá giàu, không cần phải lo lắng sợ hãi, không cần quá mức thú vị, hắn cũng không cần phải quá yêu ta, chỉ cần tôn trọng ta là đủ rồi."

Thẩm tỷ tỷ yên lặng hồi lâu, đột nhiên nói: "Không nghĩ tới ngươi còn có ý tưởng như vậy, lúc trước ta không hề nghĩ tới đâu, nếu như có nghĩ tới thì hiện tại ta cũng không trở thành cái dạng này."

Nàng ta cười một tiếng: "Vậy thì ta cần phải cố gắng nói cho ngươi biết thêm nhiều chuyện của hắn mới được."

Hướng Thanh Sư thích màu xanh nhất, có lẽ là bởi vì trong tên hắn có một chữ "Xanh" (*)

(*) Xanh = Thanh: .

Bình thường hắn rất thích đọc sách và học hành, ngoài học hành ra thì thi thoảng hắn sẽ đánh cờ một mình.

Nhưng dường như kỳ nghệ của hắn rất dở, bởi khi nhắc tới việc đánh cờ thì Thẩm tỷ tỷ bày ra một dáng vẻ phi thường ghét bỏ.

Khi ra cửa hắn thích đến trà trai uống trà, thích uống nhất là loại trà Đại Hồng Bào (**)

(**) Trà Đại Hồng Bào là loại trà đứng đầu trong số các loại trà ở núi Vũ Di, cây sinh trưởng trong khe Cửu Long phía bắc núi Vũ Di, Phúc Châu, Phúc Kiến, Trung Quốc. Nơi trà Đại Hồng Bào sinh trưởng cao cách mặt nước biển 600m, nước khe luôn tuôn chảy, sương mù vây quanh, thổ nhưỡng rất thích hợp với cây trà. Truyền thuyết cho rằng, giống trà Đại Hồng Bào là do chim hạc tiên ngậm hạt từ đảo Bồng Lai bay qua làm rơi bên vách núi Vũ Di, hạt mọc lên thành cây trà. Hiện nay nơi vách núi này có khắc ba chữ màu đỏ "Đại Hồng Bào". Sản lượng của loại trà này cực ít, nên được xem là loại trân bảo hiếm có trên thế giới. Hiện tại nó là loại trà đắt hơn vàng 30 lần, là một trong những loại trà đắt nhất thế giới. ~> Bê: ông Hướng Thanh Sư này thư sinh nghèo mà xài sang ghê ha =))

***

Hướng Thanh Sư bước vào trà trai, liền nghe được một giọng nữ vô cùng dễ nghe.

"Ông chủ, xin hỏi có Đại Hồng Bào không?"

"Thật ngại quá, phần của ngày hôm nay đã được đặt mất rồi. Đúng rồi, chính là vị công tử đang vào cửa kia."

Chi Chi nhìn theo tầm mắt của ông chủ, trong lòng không nhịn được mà thầm khen ngợi Thẩm tỷ tỷ, canh giờ nàng ta nói thật sự rất chính xác, nàng ta nói mỗi ngày Hướng Thanh Sư đều tới vào giờ này.

Đại Hồng Bào có giá không rẻ, mỗi ngày trà trai đều bán với số lượng có hạn, thông thường Hướng Thanh Sư đều phải đặt trước một ngày.

Cho nên bây giờ Chi Chi tới hỏi, hơn phân nửa là hỏi không công, thế nên nàng cũng không cần phải thực sự bỏ tiền ra mua, mà lại có cơ hội trò chuyện với Hướng Thanh Sư.

Chi Chi đảo mắt nhìn sang Hướng Thanh Sư, trên mặt lộ ra biểu tình mừng rỡ: "Là Hướng công tử sao, thật trùng hợp."

Ông chủ nhìn hai người bọn họ: "Hai vị quen biết nhau thì chuyện này cũng dễ giải quyết thôi."

Hướng Thanh Sư đi tới, lạnh nhạt thờ ơ nói: "Lâm cô nương."

Lại quay đầu sang nói với ông chủ: "Đem phần của ta nhường cho Lâm cô nương đi, tiền vẫn tính vào của ta."

Chi Chi vội vàng nói: "Không cần, nếu như Hướng công tử đã mua rồi, vậy ta không thể đoạt đi sở thích của người khác."

Hướng Thanh Sư nhìn nàng, khuôn mặt tuấn lãng vẫn mang theo vẻ lễ phép xa cách mà hời hợt: "Không có gì, dù sao ngày thường ta cũng đã uống nhiều rồi."

Ông chủ quán trà trai cười ha hả: "Thật ra cô nương tới đây lần đầu, rất ít khi có người vừa tới lần đầu đã gọi Đại Hồng Bào."

Chi Chi cười lúng túng, thật may vì Hướng Thanh Sư vẫn không có biểu tình gì đặc biệt, dường như hắn không nhìn ra là Chi Chi đang cố tình.

Hắn đổi sang bình trà Vân Vụ, sau đó chuẩn bị bước lên lầu hai.

Đi được một nửa thì lại dừng lại giữa chừng, xoay người nhìn Chi Chi.

Chi Chi đang nghĩ hôm nay lại không đưa hà bao được rồi, lúc này đang cúi đầu ủ rũ thì bất ngờ Hướng Thanh Sư gọi nàng: "Lâm cô nương."

Chi Chi lập tức ngẩng đầu lên, nhìn Hướng Thanh Sư bằng đôi mắt sáng lấp lánh.

"Lầu một nhiều người nhiều miệng, Lâm cô nương mang trà trở về đi." Hướng Thanh Sư cất tiếng lạnh như băng.

Chi Chi xiết chặt hà bao trong tay áo, một lần nữa cúi đầu xuống, nhẹ giọng "Ừm" một tiếng.

Ánh mắt Hướng Thanh Sư thoáng lướt qua ống tay áo nàng, sau đó xoay người tiếp tục đi.

Ông chủ đứng bên cạnh cười: "Đây là lần đầu tiên ta thấy Hướng công tử dữ như vậy đó. Ngày xưa các cô nương đến trà trai này không ít, lúc các nàng ấy nói chuyện với Hướng công tử cũng không thấy hắn dữ như lần này."

Chi Chi nhìn ông chủ khó hiểu.

Nhưng ông chủ cũng không tiếp tục nói về Hướng Thanh Sư nữa, chỉ là sai người mau chóng gói Đại Hồng Bào lại rồi đưa cho Chi Chi: "Cô nương mau trở về đi thôi."

***

Ban đêm, Thẩm tỷ tỷ vòng tới vòng lui quanh gói trà trên mặt bàn: "Trên đời này thật sự có nam nhân không động tâm với sắc đẹp sao?"

Nàng ta ngước mắt nhìn lên Chi Chi đang nằm ở trên giường.
Chi Chi chỉ mặc áo lót, mái tóc đen bóng tán loạn ra xung quanh.

Tóc của nàng không quá thẳng, mà phần đuôi hơi gợn sóng, mái tóc gợn sóng này càng tăng thêm sự quyến rũ của Chi Chi.

Một khuôn mặt mềm mại non nớt, giống như nụ hoa đang đợi ngày bung nở.

Nhưng đây lại không phải loại hoa bình thường, không phải hạnh hoa, hoa lê thanh tao, mà lại là loại hoa mỹ miều đến tận cùng giống như hải đường, cúc bách nhật, hồng mai.

Nàng không hề chú ý khi Thẩm tỷ tỷ nhìn nàng, nàng chỉ đang lấy tay chống cằm ngẩn người mà thôi.

Thẩm tỷ tỷ bay tới bên cạnh Chi Chi.

"Chi Chi."

Chi Chi quay lại, một đôi mắt phượng tràn đầy ngây thơ: "Hả?"

"Nếu như ta nói với ngươi, thật ra ta là quỷ nam, ngươi sẽ làm gì?" Thẩm tỷ tỷ nói xong lời này, không hiểu sao mặt đỏ lên.

Chi Chi chớp mắt: "Quỷ nam?"

"Đúng, chính là nếu như ta nói thật ra khi còn sống ta là nam nhân, ngươi sẽ làm gì?"

Vẻ mặt của Chi Chi trở nên không dám tin, sau đó liền vội vàng chui vào trong chăn, tìm kim thêu ở đầu giường đâm vào Thẩm tỷ tỷ.

"Không không không, ta đùa ngươi thôi." Dù không thể đâm tới Thẩm tỷ tỷ, nhưng Thẩm tỷ tỷ vẫn tránh ra theo bản năng.

"Đồ quỷ sứ!" Chi Chi thầm mắng Thẩm tỷ tỷ.

Thẩm tỷ tỷ cười bất đắc dĩ: "Được rồi Chi Chi, chỉ đùa ngươi thôi mà, không thì ngươi thử nhìn ngực ta một chút xem sao?"

"Không biết xấu hổ!"

"Rồi rồi, vậy có còn muốn gả cho Hướng tiểu tử nữa hay không?" Thẩm tỷ tỷ lôi ra đòn sát thủ, quả nhiên Chi Chi lập tức an tĩnh lại.

Thẩm tỷ tỷ ho nhẹ hai tiếng: "Chúng ta nên suy nghĩ bước tiếp theo, con đường trà trai này không qua được rồi."

***

Nhưng mà hai nàng còn chưa kịp nghĩ ra chủ ý tốt nào thì đã có người đến cửa xin cưới.

"Cha, con không gả chồng đâu."

Chi Chi nghe nói người đến cửa cầu hôn là La Phóng, vội vàng lắc đầu như trống bỏi.

Lâm phụ nhìn nàng: "Chi Chi, La Phóng làm người đôn hậu thành thật, thật ra cũng không tồi, gia cảnh nhà hắn cũng không tệ."

Chi Chi gần như phát khóc, nàng lại không thể nói thẳng là sau này La Phóng còn đem bán hết cả gia sản đi.

Nàng vốn cho là lần trước nàng cố ý ăn mặc quá mức quyến rũ đã doạ chạy mẫu thân của La Phóng rồi.

Nhưng nàng không ngờ là thật ra hôm đó La Phóng len lén nấp ở ngoài cửa.

Từ trước đến nay con mắt khi nam nhân nhìn nữ nhân và khi nữ nhân nhìn nữ nhân luôn luôn bất đồng.

Lối ăn mặc hôm đó của Chi Chi đã trực tiếp khiến La Phóng thất điên bát đảo, trở về kêu khóc nhất định phải cưới cho bằng được Chi Chi.

Phụ mẫu hắn không sao lay chuyển được, nên chỉ có thể chấp thuận cho hắn đến cửa cầu hôn.

"Chi Chi, đại hôn của Công Chúa chỉ còn ba tháng nữa là diễn ra. Theo truyền thống thì trong vòng nửa năm sau đại hôn của Công Chúa sẽ không được lập gia đình. Nếu bây giờ con không thành thân, sẽ phải đợi thêm gần một năm nữa... Khi đó mà nói đến chuyện hôn sự thì, tuổi tác của con cũng không còn nhỏ nữa rồi." Lâm phụ thở dài.

"Cha." Chi Chi rất sợ Lâm phụ đáp ứng mối hôn sự này, gấp đến độ muốn khóc.

Lâm phụ nhìn nàng, phất tay: "Con trở về phòng đi, chuyện này để cha suy nghĩ thêm một chút."

Chi Chi bị đuổi trở về, nàng ngàn vạn lần chưa bao giờ nghĩ tới mọi chuyện sẽ biến thành như vậy.

Thẩm tỷ tỷ nhìn dáng vẻ của Chi Chi: "Ngươi sao vậy?"

"Cha ta muốn gả ta cho La Phóng ở phố bên cạnh."

"La Phóng? Là ai vậy?" Thẩm tỷ tỷ bay tới bên cạnh nàng: "Ngươi không muốn gả cho hắn?"

"Ừ." Chi Chi không dám đem chuyện mình trùng sinh nói thật với Thẩm tỷ tỷ, nàng cảm thấy chuyện này nàng không thể nói cho bất cứ ai, nếu như nói ra, nàng sẽ gặp phải vô số tai hoạ.

"Cha ngươi đồng ý rồi sao?"

"Ông muốn đồng ý." Chi Chi thở dài.

Thẩm tỷ tỷ suy nghĩ một lát: "Nếu không thì như vậy đi, tối nay ngươi đi tìm Hướng tiểu tử, nhìn trộm hắn tắm. Như vậy thì hắn không thể không chịu trách nhiệm với ngươi."

Chi Chi: "Hả?"

Hết chương 7.

Lời của Bê Ba: Thẩm tỷ tỷ à, tỷ còn việc gì khác ngoài việc nhìn trộm Hướng Thanh Sư tắm không vậy? =)))))))
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 8: Thiếp thất Chi Chi bái kiến Công Chúa
Tác giả: Đông Thi Nương

Biên tập: B3

Đương nhiên là Chi Chi sẽ cự tuyệt cái đề nghị hoang đường này của Thẩm tỷ tỷ.

Ngày hôm sau, La Phóng lại trực tiếp đến cửa.

Bởi vì có chuyện cầu hôn này nên Chi Chi liền không muốn gặp mặt La Phóng, nàng núp ở phía sau bình phong, nghe lén Lâm Phụ và La Phóng trò chuyện.

"La hiền chất, gần đây đang phục vụ ở nơi nào."

"Thưa bá phụ, gần đây cháu đã tìm được một nơi mới, cháu phục vụ ở trong phủ Công Chúa."

Chi Chi nghe được câu này thì mắt trợn tròn.

Phục vụ trong phủ Công Chúa?

Sao lại như vậy?

Đời trước...

Chi Chi phát hiện ra đời trước nàng cũng không biết La Phóng làm nô tài ở đâu, chỉ biết là sau đó hắn thua sạch gia sản.

Nghe được ba từ phủ Công Chúa đã khiến Chi Chi lập tức cảm thấy hoảng sợ, trong lòng càng quyết tâm nhất định không được gả cho La Phóng.

Sau khi La Phóng rời đi, Chi Chi lập tức đi ra.

"Cha, con không muốn gả."

Lâm phụ giương mắt nhìn nàng, có chút khó hiểu: "Chi Chi, con cảm thấy La Phóng không tốt ở điểm nào?"

Chi Chi do dự một chút: "Trong lòng nữ nhi đã có ý trung nhân."

"Cái gì?" Lâm phụ cả kinh đứng bật dậy.

Chi Chi giật mình lùi lại một bước, ánh mắt có chút né tránh: "Thật ra trong lòng nữ nhi đã có ý trung nhân rồi."

Lâm phụ nhìn chằm chằm vào Chi Chi hồi lâu, nhưng cũng không hề truy hỏi ý trung nhân của nàng là ai, chỉ tỏ ý là đã hiểu rồi.

Khi biết hành động của Chi Chi thì Thẩm tỷ tỷ cười ha ha.

"Ngươi cười cái gì?" Chi Chi bị nàng cười thì hết sức thấp thỏm.

"Chẳng qua cảm thấy với tính cách của ngươi mà lại có thể làm ra chuyện hiếm thấy như vậy." Thẩm tỷ tỷ lại cười một tiếng: "Ngươi nói ra lời này thì cha ngươi sẽ không đáp ứng mối hôn sự này nữa hay sao?"

"Không biết, nhưng chắc là sẽ không đâu."

Chi Chi ngồi trước bàn trang điểm, chống tay lên cằm, liếc nhìn mình trong gương.

Từ trước đến giờ nàng không hề cảm thấy dáng vẻ của mình quá xinh đẹp, nhưng mà Thẩm tỷ tỷ lại thường xuyên khen nàng.

Nói rằng nếu như nàng ta là nam nhân, nhất định sẽ phải cưới Chi Chi.

Thẩm tỷ tỷ bay tới bên cạnh bàn trang điểm, dĩ nhiên là gương mặt của nàng ta không hề được phản chiếu trong gương.

Nàng ta hướng về phía gương làm mặt quỷ, không có gì cả.

"Đến bao giờ thì Hướng công tử mới đồng ý nhận hà bao của ta chứ?"

Chi Chi nghĩ đến Hướng Thanh Sư, nghĩ đến vẻ mặt lạnh lùng của đối phương, dường như mình là bệnh truyền nhiễm, chỉ cần tiến lại gần một chút thì sẽ bị lây bệnh vậy.

"Chi Chi, nếu như ngươi không thích hắn, vậy thì cần gì nhất định phải là hắn." Thẩm tỷ tỷ nói: "Theo ta thì, trong kinh thành có nhiều cái gì ta không biết, nhưng nam nhân trẻ tuổi tài tuấn là nhiều nhất."

Thẩm tỷ tỷ nháy mắt với Chi Chi: "Ngươi cho ta mấy ngày, để ta tìm giúp ngươi một hạt giống tốt."

Nói xong, Thẩm tỷ tỷ biến mất ngay tại chỗ.

***

Đại khái là do lời nói của Chi Chi ngày hôm đó đã có tác dụng, nên Lâm phụ cũng không đề cập gì đến chuyện của La Phóng nữa, La mẫu cũng không có tiếp tục đến cửa.

Chi Chi thở phào nhẹ nhõm, nhưng mà cũng chẳng có tâm trạng ra khỏi cửa, nàng còn đang sốt ruột, bởi chỉ còn có ba tháng nữa thôi là đến đại hôn của vị kia rồi.

Nếu như trong ba tháng này nàng còn không thể gả đi, thì sẽ lại một lần nữa phải gả vào trong phủ Công Chúa.

Chi Chi nghĩ tới cái đêm nàng chết đó thì không nhịn được mà run rẩy toàn thân.

"Tỷ tỷ, tỷ tỷ."

"Ừ?" Chi Chi bỗng nhận ra Lâm Nguyên đang gọi mình: "Sao vậy?"
"Hướng ca ca tới."

"Cái gì?" Chi Chi rất kinh ngạc.

"Hình như là đưa cho cha thứ gì đó, nhưng cha đã đi ra ngoài rồi, không biết bao giờ mới về, đệ bảo Hướng ca ca cứ để đồ lại là được, nhưng huynh ấy nhất định muốn chờ cha trở lại." Lâm Nguyên nhíu mày: "Tỷ tỷ giúp đệ nấu bình trà, để đệ bưng ra cho Hướng ca ca."

Chi Chi ồ một tiếng, tài nghệ nấu trà của nàng rất cao, nhất là sau ba năm ngây người ở phủ Công Chúa.

Nàng không có tài nghệ gì khác, khi đó tác dụng duy nhất của nàng đó chính là nấu trà cho mấy vị quý nhân kia.

Lần đầu tiên Phò Mã uống trà của nàng pha thì rất kinh ngạc, nhìn nàng bằng một ánh mắt không tài nào tưởng tượng nổi: "Không nghĩ tới Chi Chi còn có bản lĩnh này."

Tướng mạo của Phò Mã hết sức tuấn mỹ, giống như là vị quân tử ôn nhu dịu dàng được viết trong hý kịch.

Lúc mới được gả vào trong phủ Chi Chi cũng đã từng ảo tưởng một phen, hy vọng là Phò Mã sẽ thích nàng, cho nên mỗi khi Phò Mã khen nàng, nàng đều cảm thấy luống cuống tay chân.

"Không có, thiếp chẳng qua chỉ hiểu sơ một chút mà thôi."

Phò Mã cười nhẹ một tiếng, tiếng cười kia truyền vào trong lỗ tai của Chi Chi, khiến cho tai nàng nóng bừng lên.

"Chi Chi không cần khiêm tốn."

"Trà uống rất ngon sao?" Một giọng nữ đột nhiên xen vào: "Vậy cũng pha cho Bổn Cung một tách."

Chi Chi vội vàng quỳ xuống: "Thiếp thất Chi Chi bái kiến Công Chúa."

Một đôi giày thêu tinh xảo xuất hiện trong tầm mắt của Chi Chi.

"Đứng lên đi."

***

Chi Chi vội vàng lắc đầu, không để bản thân tiếp tục hồi tưởng lại chuyện trước đây.

Nàng nói với Lâm Nguyên: "Đệ chờ một chút, tỷ lập tức đi pha trà."

Lâm Nguyên quay trở lại rất nhanh: "Tỷ tỷ, Hướng ca ca đã uống hết sạch nước trà rồi, có cần phải nấu thêm không?"

"Nhanh như vậy sao?" Chi Chi kinh sợ: "Vậy tỷ sẽ đi pha ngay bây giờ."

Khi Lâm Nguyên chạy trở lại lần thứ ba, Chi Chi cũng không biết tỏ thái độ ra sao, Lâm Nguyên có chút tức giận: "Nhà chúng ta cũng đâu phải là trà quán, sao huynh ấy lại uống như trâu vậy chứ, hết ly này đến ly khác, hừ."

Chi Chi cũng không hiểu: "Có lẽ là khát nước quá."

"Hừ, nào có khát như vậy, đến hai bình trà liền, trà ngon trong nhà ta đều bị huynh ấy uống hết rồi."

Chi Chi nhìn dáng vẻ tức giận của đệ đệ mình thì bật cười: "Vậy lần này để tỷ bưng trà qua."

Lâm Nguyên vội vàng lắc đầu: "Lúc ra cửa cha đã cố ý dặn dò đệ, thân thể tỷ vẫn còn chưa hoàn toàn khôi phục, không thể tiếp khách, cứ để đệ đi cho."

Chẳng qua đến trà cũng đã nấu rồi, cái này với tiếp khách thì có gì khác nhau đâu.

Lần này Lâm Nguyên đi rất lâu mới quay lại, vẻ mặt cậu bé có chút vừa lòng: "Cuối cùng cũng đi rồi."

"Cha về rồi sao?"

"Không, hình như Hướng công tử có chuyện nên đã đi rồi."

"Ồ."

***

Buổi tối khi Lâm phụ quay về, Lâm Nguyên nhắc đến chuyện của Hướng Thanh Sư.

Lâm phụ suy nghĩ một lát: "A, là tại cha, lần trước có nhờ Hướng công tử mang cho cha một vật, cha quên mất là hôm nay. Thôi, ngày mai cha sẽ tự mình đến cửa tạ lỗi."

"Cha, là thứ gì vậy?"

"Cho tỷ tỷ của con." Lâm phụ nhìn về phía Chi Chi: "Thuyền thương trên biển mang về một viên trân châu, nghe nói vật này có tác dụng an thần hộ tâm, ngày thường con ngủ không yên giấc, cha nghĩ là vật kia sẽ có chút tác dụng."

"Cha, cái đó nhất định là rất quý, chắc sẽ cực kỳ đắt đỏ." Chi Chi vội vàng lắc đầu: "Con không cần đâu, bây giờ con ngủ rất ngon rồi."

"Không đắt, một viên trân châu thôi mà, có thể đắt đến mức nào chứ. Con không cần phải quan tâm đến chuyện này, việc của con là chỉ cần tự chăm sóc bản thân cho thật tốt, trong thời gian này không cần phải ra ngoài." Lâm phụ ngừng lại: "Nếu như có ai tìm đến cửa, con cũng không cần phải ra tiếp đón, cứ để cho đệ đệ con ra là được rồi."

Hết chương 8.

Tác giả có lời muốn nói: Hướng công tử, không phải là huynh đang mắc tè đi?

Lời của Bê Ba: uống lắm trà quá mà không đợi được nàng, lại đợi được cơn buồn tè trước =))))
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 9: Nàng ngẩng đầu lên, kinh ngạc phát hiện ra ánh mắt của Hướng Thanh Sư đang nhìn chằm chằm vào nàng
Tác giả: Đông Thi Nương

Biên tập: B3

Sau khi nhận được trân châu, Chi Chi giơ lên trước ngọn nến nhìn thật kỹ.

Hình dáng của viên trân châu này hết sức bình thường, chỉ là bề ngoài tương đối tròn trịa trơn bóng, ngửi cũng không thấy có mùi gì.

Chi Chi không biết viên trân châu này có giá bao nhiêu, nhưng có chút lo lắng sợ Lâm phụ bị người ta lừa.

Nàng dùng dây đỏ xâu qua viên trân châu, sau đó buộc vào cổ tay.

Đeo đi ngủ mấy đêm, cũng không cảm thấy có gì khác lạ, chẳng qua là không thấy Thẩm tỷ tỷ xuất hiện nữa.

Chi Chi sợ trân châu có tác dụng trừ tà, nên gỡ trân châu xuống một ngày một đêm, thế nhưng vẫn không nhìn thấy Thẩm tỷ tỷ.

Thẩm tỷ tỷ tính tình hoạt bát, nói không chừng đã tìm thấy chuyện vui ở đâu đó, cũng không nhất định phải tới đây.

Bất tri bất giác đã đến năm mới, đêm ba mươi, Chi Chi cũng uống chút rượu, ăn đến no say leo lên giường ngủ.

Trước khi ngủ có nghe thấy tiếng khoá cửa của Lâm phụ.

Mấy ngày này, không, từ sau khi Chi Chi nói trong lòng đã có ý trung nhân, dường như Lâm phụ hết sức đề phòng người xung quanh, rất sợ Chi Chi bị người ngoài nhìn thấy.

Chi Chi nằm trên giường bật cười, tâm tư của cha nàng thật là khó hiểu.

Rõ ràng người thúc giục mình thành thân là ông, bây giờ đề phòng người bên ngoài cũng là ông.

Chi Chi không hề biết, Lâm phụ hy vọng con gái mình được gả cho một gia đình tốt.

Nhưng bỗng chốc lại phát hiện ra củ cải trắng mình nuôi nấng khổ sở bao năm tự nhiên không nói không rằng âm thầm thích một con heo, đây chính là một vấn đề lớn.

Con heo này được nữ nhi của ông thích từ bao giờ?

Con heo này là ai?

Liệu con heo này có dùng những lời dối trá, những lời ngon tiếng ngọt để lừa gạt nữ nhi nhà mình hay không?

***

Chi Chi có một giấc ngủ ngon, ngày hôm sau cảm thấy rất vui vẻ.

Bởi vì đây là ngày đầu tiên trong năm, phần lớn hàng xóm láng giềng đều sẽ thể hiện lễ nghi, đến thăm hỏi lẫn nhau.

Người nhà họ Lâm ít nhất, cho nên mùng một cả nhà bọn họ sẽ cùng nhau đi bái phỏng hàng xóm.

Gia đình đầu tiên bọn họ đến bái phỏng chính là nhà của Hướng Thanh Sư.

Phụ mẫu Hướng Thanh Sư không còn, Lâm phụ nhớ đến những giúp đỡ của hắn với Lâm gia ngày xưa, cho nên quyết định đến vào ngày mùng một.

Đời trước Chi Chi cũng đi theo, nhưng không cảm thấy gì cho lắm, hôm nay lại không giống như vậy.

Chi Chi ngồi trước gương đồng hồi lâu.

Hôm nay nàng mặc một chiếc áo choàng đỏ, bên dưới là làn váy đỏ nhạt, tóc mai rũ xuống bên tai, ở giữa búi tóc còn cố ý cài thêm một chiếc trâm bạc hình hoa quế.

Đồ trang sức của nàng không nhiều, phần lớn đều là của mẫu thân đã qua đời để lại cho nàng, đôi khi Lâm phụ kiếm lời, cũng sẽ đặt mua một ít, nhưng mà đều không phải là đồ quý giá gì.

Tỷ như trâm bạc trên đầu nàng hôm nay, đây là loại bạc hết sức bình thường, nhưng chính là thắng ở dáng vẻ đẹp mắt.

Chi Chi nhìn mình ở trong gương, nhỏ giọng thầm thì: "Nhìn thế này liệu trông có quá non nớt hay không? Nhưng mà hình như Hướng công tử không thích cách ăn mặc trước kia của mình."

"Tỷ tỷ, tỷ xong chưa vậy?" Giọng Lâm Nguyên vang lên từ bên ngoài cửa.

Chi Chi đáp lại một tiếng: "Tới đây."

Nàng nhìn lại chiếc trâm bạc trên đầu mình một lần nữa, do dự hồi lâu vẫn là gỡ xuống.

Nếu như bị đối phương nhìn ra đây là trâm bạc giá rẻ, liệu có phải đối phương sẽ không coi trọng mình hay không? Thôi thì cứ lấy xuống đi vậy.

Chi Chi vừa bước ra khỏi phòng thì Lâm Nguyên liền khen ngợi: "Hôm nay trông tỷ thật là xinh đẹp."

Cậu bé đi vòng quanh Chi Chi một vòng, đột nhiên nhíu mày lại: "Chỉ là sao không thấy đeo đồ trang sức?"

Chi Chi giơ ngón tay chọc vào trán cậu bé: "Mắt đệ thật tinh, hôm nay tỷ không muốn đeo."

Lâm Nguyên cười hì hì một tiếng: "Đi đi đi, cha đã đứng chờ chúng ta ở ngoài cửa rồi. Lần trước Hướng ca ca uống của nhà chúng ta nhiều trà như vậy, hôm nay đệ phải đem điểm tâm nhà bọn họ ăn sạch sẽ mới được."

***

Cổng Hướng gia.

Bởi vì là dịp tết, cho nên ở bên ngoài cổng của Hướng gia cũng dán câu đối đỏ, chẳng qua là nhìn bút tích, rất có thể là chữ Hướng Thanh Sư tự mình viết.

Lâm phụ tiến lên gõ cửa một cái thì có người ra mở cổng.
"Lâm bá phụ."

Hướng Thanh Sư lại tự mình ra mở cổng.

Chi Chi lập tức trợn tròn mắt.

Nàng mím môi, chân hơi lui về phía sau, đầu cũng cúi thấp xuống.

Đây là lần đầu tiên gặp lại sau khi từ biệt ở trà trai, lần gặp mặt trước hắn vẫn rất hung dữ với nàng.

"Tiểu Nguyên." Giọng Hướng Thanh Sư hơi ngừng lại một chút: "Còn cả Lâm cô nương cũng tới sao."

Chi Chi cúi đầu, nhất thời cảm thấy vô cùng thất bại.

Ngay cả đệ đệ cũng có thể vớt được một câu Tiểu Nguyên, nàng lại chỉ lạnh nhạt là Lâm cô nương, hơn nữa cái gì gọi là "cũng tới", là không hoan nghênh nàng tới đây sao?

Chi Chi đưa tay sờ một cái lên viên trân châu ở cổ tay mình, trong lòng thầm nghĩ thật tốt vì không đưa hà bao ra.

"Hướng hiền chất, tại sao lại là cháu tự mình ra mở cửa?"

"Trương thúc bị bệnh, cho nên cháu để ông ấy nghỉ ngơi, xin mời vào."

Lúc bước vào Chi Chi cũng không hề ngẩng đầu lên, nhưng bất thình lình lại nghe được một câu.

"Năm mới tốt lành."

Nàng ngẩng đầu lên, kinh ngạc phát hiện ra ánh mắt của Hướng Thanh Sư đang nhìn chằm chằm vào nàng.

Chi Chi đã từng ngầm so sánh tướng mạo của Phò Mã và Hướng Thanh Sư với nhau, phát hiện ra rằng nếu như Phò Mã rực rỡ như ánh mặt trời, thì Hướng Thanh Sư chính là ánh trăng, mỗi người một vẻ, đều là những mỹ nam tử số một.

Chẳng qua Phò Mã luôn luôn ôn hoà lễ độ, tươi cười niềm nở, không giống như Hướng Thanh Sư lạnh lùng như băng tuyết, cứ như là cục sắt.

"Hướng ca ca cũng năm mới tốt lành." Đằng sau truyền tới giọng nói của đệ đệ nàng.

Hoá ra là đang nói với đệ đệ nàng, Chi Chi lại cúi đầu xuống một lần nữa, liền nghe thấy tiếng ho nhẹ của Hướng Thanh Sư.

"Có phải Hướng hiền chất cũng đang bị bệnh hay không? Thời tiết giá rét, cần phải mặc thêm nhiều y phục."

"Không có việc gì."

Không biết có phải là ảo giác của Chi Chi hay không, mà nàng cảm thấy hình như giọng nói của Hướng Thanh Sư càng trở nên lạnh lùng hơn.

***

Vào nhà, phần lớn đều là Lâm phụ và Hướng Thanh Sư trò chuyện với nhau, Lâm Nguyên thì cắm đầu vào ăn bánh điểm tâm, thi thoảng nói chen vào mấy câu.

Còn Chi Chi chỉ cúi mặt uống trà.

Đột nhiên, trong mí mắt của nàng xuất hiện một khay bánh ngọt.

"Bánh ngọt này mùi vị không tệ."

"Cảm ơn Hướng ca ca." Lâm Nguyên nhanh tay đón lấy.

Hướng Thanh Sư liếc nhìn Lâm Nguyên, kéo kéo môi dưới: "Không cần cảm ơn."

Chi Chi do dự một chút, cũng đưa tay cầm lấy một khối, còn chưa kịp bỏ vào trong miệng thì nghe thấy tiếng cha nàng.

"Giờ cũng không còn sớm nữa, chỉ sợ Hướng hiền chất cũng đã mệt mỏi rồi, chúng ta còn muốn đi chúc tết thêm mấy nhà, cho nên tạm thời không tiếp tục quấy rầy."

Chi Chi liếc nhìn bánh ngọt, thả trở về.

Vì sợ Hướng Thanh Sư chê nàng đã chạm qua, nên nàng cố ý đặt ở bên ngoài rìa của khay.

"Bánh ngọt này của Hướng ca ca ăn thật ngon, cha, chúng ta cũng mua một ít đi." Lâm Nguyên ở bên cạnh nói.

"Ăn ngon thì mang về đi." Hướng Thanh Sư cất giọng không lạnh không nhạt.

Thế nên Lâm Nguyên liền xách theo một bịch bánh ngọt đi ra.

Trên đường, Lâm Nguyên vẫn liên tục khen Hướng Thanh Sư, dường như đã hoàn toàn quên mất trước đó còn nổi giận với Hướng Thanh Sư vì mấy bình trà.

"Bánh ngọt nhà Hướng ca ca ăn thật là ngon, tỷ tỷ, lát nữa chúng ta chia nhau ăn."

"Đệ ăn một mình đi, tỷ không thích đồ ngọt cho lắm."

Đằng trước vang lên giọng nói của Lâm phụ: "Đúng thế, Tiểu Nguyên, con ăn một mình đi, thân thể tỷ con không tốt, không thể ăn nhiều đồ ngọt như vậy."

Lâm Nguyên bĩu môi: "Gì chứ, rõ ràng hôm qua cha còn nhất định bắt tỷ tỷ ăn bánh hoa quế cha làm cơ mà."

Hết chương 9.

Tác giả có lời muốn nói: Tiểu Nguyên, đệ như vậy có bị đánh đòn hay không thế?

Lời của Bê Ba: Chương trước tác giả gọi lão bộc của nhà Hướng Thanh Sư là Hướng thúc, còn hôm nay lại chuyển thành Trương thúc. Bê thấy nó không khớp nhau, nên Bê quyết định sửa hết thành Trương thúc nhé mọi người.
 

Bình luận facebook

Top Bottom