Full Kiều Thê 19 Tuổi

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 15/10/15.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,018
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Văn án


    Tình cảm của người đàn ông, vừa yêu thương vừa cưng chiều, không kiềm chế được mà mạnh mẽ chiếm đoạt.

    Nội tâm của phụ nữ, muốn yêu thêm lần nữa, không phải chỉ nhẹ nhàng như một nụ hôn.

    Quan Quý Minh, là một quân nhân anh tuấn khí phách, phụ nữ si mê anh còn nhiều hơn cả sao trên trời, nhưng anh cao ngạo, không yêu ai cả.

    Chỉ một mực yêu mến đóa hoa nhỏ kém mình 7 tuổi ở nhà bên kia.

    Nhưng... đóa hoa nhỏ mà anh cẩn thận che chở, lại phải lòng bạn học cùng lớp.

    Mà anh... Chỉ có thể cất giấu sự ghen tị kia vào sâu trong lòng. Đến khi anh muốn từ bỏ đoạn tình cảm âm thầm nhiều năm này, thì đóa hoa nhỏ của anh lại chia tay với bạn trai.

    Còn hồn nhiên cùng anh đến quán bar uống rượu, ngây thơ vừa kéo vừa ôm anh.

    Nhìn cô say rượu, Quan Quý Minh biết mình không nên thừa nước đục thả câu.

    Nhưng vẫn không nhịn được sự mê hoặc của tình dục mà dẫn cô về nhà. Gạo nấu thành cơm với cô bé đang say khướt.

    Bởi vì cô chỉ có thể là người phụ nữ của anh. Cho nên anh quyết định ép cưới cô về nhà.

    Anh quyết định sau khi kết hôn, sẽ phải ở trên giường chậm rãi đòi lại sự cô đơn và đố kị trong nhiều năm qua từ chỗ cô vợ 19 tuổi xinh đẹp của mình!

    * * *
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/12/15
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,018
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914
    Chương 1
    “Cận Tiểu Đình?” Giọng nói quen thuộc của một người đàn ông khiến Cận Tiểu Đình đang đi bên đường hơi sửng sốt. Cô quay đầu lại, nhìn sang chiếc xe bên cạnh, cửa kính xe đã hạ xuống một nửa, ngồi bên trong xe là một người đàn ông. Nhưng nước mắt trong hốc mắt khiến tầm mắt cô trở nên mơ hồ, không nhìn rõ. Sau ba giây quan sát, nhận ra đối phương là ai, cô nhanh chóng lau nước mắt, miễn cưỡng lộ ra một nụ cười.

    Quan Quý Minh ngừng xe, sau đó bước xuống, đi tới trước mặt cô, không nói câu gì mà khẽ nâng mặt cô lên, cũng không cho phép cô lảnh tránh ánh mắt anh, rồi mở miệng hỏi: “Em khóc sao?”

    “Không có...” Cô chột dạ vì nói dối.

    Quan Quý Minh mặc quân phục, đầu cắt húi cua, lại thêm vẻ mặt không biết cười đùa của anh, quả thật rất dọa người. Thật sự rất có uy nghiêm của một quân nhân. Ngay cả huấn luyện viên cao trung (cấp 3) cũng không có khí thế như anh.

    “Có phải cậu ta lại ức hiếp em không?!” Ngay lúc anh nhìn thấy cô đang cô đơn bước đi trên đường, anh đã cố ý thả chậm tốc độ xe, đi theo sau cô. Suốt nửa tiếng, vậy mà cô không hề phát hiện ra. Nếu như anh không hạ cửa xe, lại tiến về phía trước một chút, thì làm sao có thể phát hiện cô đang khóc thút thít được chứ?

    “Không phải, chỉ là tụi em... chỉ là...” Cận Tiểu Đình rất muốn che giấu sự thật, nhưng ngay từ khi còn nhỏ cô đã không thể nói dối trước mặt anh rồi.

    Quan Quý Minh thấy cô ủ rũ, cũng không hỏi gì nhiều. Anh đã sớm biết chuyện tình cảm của cô có vấn đề, nhưng khuyên thế nào cô cũng không nghe. Lần này anh không muốn nghe cô giải thích nữa, anh dắt tay cô đi về phía xe của mình, mở cửa xe để cô ngồi vào trong, “Lên xe trước đi, em muốn đi đâu? Anh đưa em đi.”

    “Em... Em không biết đi đâu...” Cận Tiểu Đình ngồi vào chỗ phụ lái, hai tay xoắn vào nhau, đầu cúi xuống, vẻ mặt như bất lực.

    Quan Quý Minh quay lại ghế lái, nhìn thấy dáng vẻ này của cô, anh đè nén tức giận trong lòng xuống. Đây là lần thứ mấy anh thấy dáng vẻ khổ sở như thế này của cô rồi. Nếu hôm nào đó anh gặp được bạn trai cô thì mặc kệ kỉ luật trong quân đội có nghiêm thế nào, anh cũng nhất định phải đánh cho cậu ta một trận rồi mới nói sau.

    “Anh Quan, anh vừa mới tan làm sao?” Cô cười còn khó coi hơn cả khóc, đây là lần thứ mấy anh nhìn thấy dáng vẻ thảm hại này của cô rồi?! Thật sự là không thể đếm được.

    “Ừ.” Từ khi chuyển đơn vị làm phụ tá, anh sống đúng tiêu chuẩn của một người đi làm bình thường. Tuy rằng chỗ làm vẫn là trong quân doanh, nhưng ít nhất cũng không cần phải lấy doanh trại làm nhà, “Quay về nhà nhé?”

    Cô lắc đầu, cô không dám về nhà. Nếu như ba thấy đôi mắt khóc đến sưng đỏ của cô, nhất định ông sẽ tìm bạn trai cô tính sổ.

    “Vậy đến nhà anh đi. Mẹ anh luôn lải nhải bên tai anh là không biết tại sao hồi này em không đến chơi. Bây giờ em theo anh về nhà một chuyến, anh đỡ phải mỗi ngày đều nghe một ngàn câu giống nhau kia, thật phiền muốn chết!”

    “Mẹ Quan nhớ em ư?”

    Quan Quý Minh liếc nhìn cô một cái, cười cười trách móc cô, “Từ khi em có bạn trai thì không còn tới nhà anh nữa. Em nghĩ mẹ anh có tức giận không?” nghe anh nói vậy, Cận Tiểu Đình ngại ngùng cười, đúng là đã một thời gian rồi cô chưa đến thăm mẹ Quan.

    “Phải rồi, kỳ thi đại học vừa em làm bài tốt không?” Cho dù cô có tươi cười thì hắn vẫn để ý đôi mắt hồng hồng vì khóc của cô, hai tay đang đặt trên tay lái bất giác siết chặt thêm một chút.

    “Em không biết.” Cận Tiểu Đình nhỏ giọng: “Em cảm thấy mình thi không tốt, đến lúc biết kết quả nhất định ba em sẽ rất thất vọng.”

    “Vậy thì em có thể nộp nguyện vọng vào trường quân đội, trở thành học muội của anh, anh rất hoan nghênh. Hơn nữa trong quân doanh anh có thể che chở cho em, thấy sao hả?” Anh thả lỏng 10 đầu ngón tay đang nắm chặt, tỏ vẻ thoải mái nói.

    “Anh Quan, anh biết là sức khỏe của em không được tốt mà. Cho dù có đậu cũng không thể chịu nổi việc huấn luyện khắc nghiệt ờ trong đó đâu, nhất định sẽ bị đuổi ra thôi.” Cô liếc mắt nhìn anh một cái, bĩu môi bất mãn nói, không biết vì sao chỉ cần nói chuyện vài câu với Quan Quý Minh thì tâm trạng của cô sẽ thoái mái hơn một chút.

    Quan Quý Minh cười to, đưa tay ra, tay chân anh đều dài, vừa duỗi ra là có thể đụng đến cô. Anh xoa đầu an ủi cô, sau đó lại cầm tay lái, “Cho dù em có thi đậu vào quân đội, ba em cũng không cho học đâu. Làm sao ông ấy nỡ để con gái bảo bối của mình vào trong quân doanh chịu khổ cơ chứ?!”

    “Nhưng mẹ Quan lại để anh vào quân đội chịu khổ đó thôi.”

    “Anh khác em. Anh là đàn ông, còn em là bé gái mảnh mai.” Anh cố ý nhấn mạnh hai chữ bé gái.

    “Em đã 19 tuổi rồi.” Cô ghét nhất là bị anh đối xử như một đứa trẻ.

    “Nhanh vậy, em đã sắp 19 tuổi.” Quan Quý Minh mở miệng, tựa như đang suy xét điều gì đó.

    “Năm ngoái anh còn đến chúc mừng sinh nhật 18 tuổi của em, anh quên rồi sao?” Bạn trai của cô không cùng cô tổ chức sinh nhật, chỉ có Quan Quý Minh, sinh nhật hằng năm của cô nhất định không thể thiếu anh. Đến bây giờ, trên cổ cô còn đeo sợi dây chuyền anh tặng.

    Được cô nhắc nhở, anh dời mắt nhìn lên cổ cô, thấy cô vẫn còn đeo món quà anh tặng thì khóe miệng hơi cong lên, không còn xúc động muốn đánh bạn trai cô một trận nữa, “Sinh nhật 19 tuổi em muốn anh tặng gì?”

    Cận Tiểu Đình lắc đầu. Mỗi lần sinh nhật cô anh đều tặng quà, nhưng đến sinh nhật anh thì anh lại không muốn cô tặng gì cả, ngay cả bánh ngọt cũng không thích, chỉ cần cô nói với anh một câu sinh nhật vui vẻ là được.

    “Chẳng phải em luôn muốn được tặng một hộp âm nhạc sao? Sinh nhật lần này anh tặng em cái đó, được không?” Anh cười với cô.

    “Không cần đâu, làm vậy sẽ chẳng còn chút chờ mong nào nữa.” Làm gì có ai tặng quà lại báo trước như anh bao giờ. Cả thế giới xem ra cũng chỉ có anh mới thế.

    “Được rồi! Vậy không tặng hộp âm nhạc nữa. Để anh suy nghĩ lại xem sẽ tặng gì cho em.”

    Thật sự rất kỳ diệu, khi tâm trạng cô không tốt, chỉ cần nói vài câu với Quan Quý Minh thì tâm trạng của cô sẽ tốt hơn nhiều.

    “Lúc gặp mẹ anh, em nhớ phải kiên nhẫn một chút. Anh dám chắc nhất định mẹ sẽ kéo em nói đông nói tây, không nói đến khi nào bà đã nghiền thì sẽ không bỏ qua cho em đâu.” Cận Tiểu Đình bị anh chọc nở nụ cười, để lộ chiếc răng khểnh đáng yêu.

    “Nếu em không chịu nổi, có thể cầu xin anh giúp đỡ. Anh sẽ dẫn em rời khỏi vực sâu đầy thống khổ đó.”

    “Dạ.” Cô cười càng đáng yêu hơn.

    ☆☆☆-

    Đang ngồi trong phòng khách xem tivi, mẹ Quan nghe thấy có tiếng người vào cửa, không quay đầu nhìn đã mở miệng nói: “Nếu con đói, coi trong tủ lạnh có gì thì ăn trước đỡ đi. Lát nữa mẹ mới nấu cơm.”

    “Mẹ, mẹ nhìn xem con dẫn ai cùng về nè.” Quan Quý Minh dẫn Cận Tiểu Đình đến trước mặt mẹ mình.

    “Mẹ Quan.” Cận Tiểu Đình ngọt ngào gọi một tiếng.

    Mẹ Quan trừng mắt, vẻ mặt kinh ngạc, sau đó cao giọng hoan nghênh cô: “Tiểu Đình! Thật là con sao? Con bé này, sao lâu quá không thấy đến thăm mẹ Quan vậy, có phải con quên mất mẹ rồi không?”|

    “Con xin lỗi, mẹ Quan.” Từ nhỏ, mẹ Quan đã rất thương cô. Cô lại quên không thường xuyên đến thăm mẹ Quan. Đây là lỗi của cô.

    “Cái gì mà xin lỗi.” Mẹ Quan vô cùng hưng phấn khi thấy con trai dẫn Tiểu Đình về nhà, còn nháy mắt ra hiệu với con trai, “Sao hai đứa lại cùng nhau về đây? Có phải lén lút hẹn hò với nhau không?”

    “Mẹ.” Quan Quý Minh trợn mắt, vội vàng đổi đề tài, chỉ sợ lại khiến Cận Tiểu Đình đau lòng, “Mẹ nấu cơm nhanh đi, Tiểu Đình còn chưa ăn trưa, chắc đã đói bụng lắm rồi đó.”

    Mẹ Quan tin là thật, cảm thấy vô cùng thương xót, “Sao con lại chưa ăn cơm, nhìn con coi, đã gầy như vậy rồi lại còn muốn gầy thêm sao? Con ngồi đây đi, giờ mẹ lậptức xuống bếp nấu cơm, nửa tiếng sau là có thể ăn rồi.”

    “Không cần đâu mẹ Quan, lát nữa con về nhà ăn là được.” Làm sao cô có thể không biết xấu hổ thế chứ. Hơn nữa cô đến là để thăm mẹ Quan chứ không phải vì muốn ăn cơm.

    “Không sao đâu. Đâu phải con chưa từng ăn cơm ở đây.” Mẹ Quan yêu thương vỗ vỗ mặt cô, vì sợ Cận Tiểu Đình chạy trốn, mẹ Quan nắm tay Cận Tiểu Đình, cẩn thận giao vào tay con trai mình, “Coi chừng em nó. Nếu mẹ nấu cơm xong mà không thấy Tiểu Đình đâu thì tối nay con không được ăn cơm!”

    “Tuân lệnh mẹ!” Quan Quý Minh ‘hành lễ’ theo nghi thức quân đội.

    Cận Tiểu Đình lại bị chọc cười. Mẹ Quan cũng hài lòng đi vào bếp.

    Quan Quý Minh nắm tay cô, bàn tay của cô vốn nhỏ, nằm trong lòng bàn tay anh lại càng có vẻ bé nhỏ hơn, làm cho anh luyến tiếc không muốn buông tay.

    “Anh Quan?”

    Quan Quý Minh lấy lại tinh thần, âm thầm cười nhẹ, “Em muốn ngồi ở phòng khách, hay theo anh lên lầu?” Lúc cô còn đang do dự thì anh đã quyết định thay cô, “Anh nghĩ là em lên lầu với anh đi, tránh để mẹ anh đang nấu nửa chừng lại chạy ra đây hỏi này hỏi nọ, bao gồm cả chuyện em có bạn trai không...” Không phải anh cố ý làm cô đau lòng, nhưng dù sao từ miệng anh nói ra vẫn tốt hơn là bị mẹ anh tra khảo.

    “Nhưng em lên lầu với anh như vậy có được không?” Dù sao thì cô cũng không còn là một đứa trẻ như trước đây nữa, có một số việc cô nên giữ khoảng cách vẫn tốt hơn.

    Quan Quý Minh nhìn cô chằm chằm, nhưng trên mặt vẫn giữ nét tươi cười, “Đồ ngốc, anh sẽ không đè em lên giường, em lo cái gì?” Không biết là anh nói thật hay nói đùa, nhưng lời nói trắng trợn của anh vẫn khiến mặt cô đỏ bừng.

    “Theo anh lên lầu đi.” Anh khẽ cười, nắm tay cô đi lên cầu thang, anh biết cô sẽ không từ chối.

    Cô từng lên phòng của anh, có điều đó là chuyện từ rất lâu rồi. Lần này vào phòng anh, cô phát hiện cách bài trí trong phòng không hề thay đổi, vẫn giống như trước đây.

    “Em ngồi xuống đi. Anh thay quần áo đã. Lát nữa ăn cơm xong anh sẽ dẫn em ra ngoài đi dạo một chút.” Anh lấy quần áo từ trong tủ ra, chuẩn bị rời khỏi phòng, đến phòng tắm cởi bỏ quân phục trên người ra, làm quân nhân đã lâu, chỉ cần mặc quân phục vào, hành vi cũng sẽ cẩn trọng giống như trong quân doanh.

    Anh cầm quần áo rời khỏi phòng, trước sau cũng chỉ có vài phút, thế mà khi anh thay xong quần áo trở lại phòng mình đã thấy cô nằm trên giường anh mà ngủ rồi. Anh nhẹ nhàng cẩn thận đến bên giường ngồi xuống, nhìn vẻ mặt ngủ say của cô. Anh thật muốn hôn lên môi cô. Cho dù có bị cô từ chối thì anh vẫn muốn cùng cô môi lưỡi quấn quýt. Vì thế, trong đầu anh bất chợt có một suy nghĩ cực kỳ tồi tệ.

    Chiếm lấy cô, làm cô vĩnh viễn thuộc về mình! Nhưng có làm hay không làm? Trong lòng anh vô cùng phân vân. Có điều, cơ hội chỉ có một lần, anh không muốn có bất kỳ sai sót nào. Ngay lúc anh hạ quyết tâm thì người trên giường đột nhiên tỉnh giấc, mà anh vẫn duy trì tư thế vừa rồi, cũng không hề thay đổi quyết tâm của mình.

    Cận Tiểu Đình vừa mở mắt thì nhìn thấy ánh mắt dịu dàng kia nhìn mình, cô lập tức ngồi dậy, vẻ mặt bối rối, sao cô có thể ngủ trên giường anh như vậy chứ?!

    “Nếu em mệt thì cứ ngủ thêm một chút đi.” Anh vuốt vuốt mái tóc hơi rối của cô, thương tiếc nói.

    “Thật xin lỗi, không phải em cố ý muốn ngủ.” Cô chỉ định nằm một chút thôi, không ngờ lại ngủ thiếp đi.

    “Không sao đâu.” Cũng may cô đột nhiên tỉnh giấc, nếu không chính anh cũng không biết mình sẽ làm ra chuyện tồi tệ gì với cô nữa, “Có chuyện gì không vui cứ nói với anh, đừng để trong lòng có biết không?!”

    “Dạ.”

    “Anh nghĩ giờ này chắc mẹ cũng đã nấu cơm xong rồi, chúng ta xuống dưới nhà ăn cơm đi.”

    “Dạ.”

    ☆☆☆--

    Trên bàn cơm, mẹ Quan liên tục gắp đồ ăn cho Cận Tiểu Đình. Bà không phải không muốn trò chuyện nhiều hơn, mà vì vừa thử mở miệng hỏi thăm chuyện riêng của Cận Tiểu Đình, đã bị Quan Quý Minh ngăn cản, khiến mẹ Quan vô cùng không vui. Chuyện riêng đã không thể hỏi vậy thì những chuyện khác phải được chứ!

    “Vừa rồi con thi đại học thế nào? Có chắc đậu không?”

    Mẹ Quan vừa nói xong, lại khiến cho Quan Quý Minh lên tiếng chặn lại, “Mẹ à, một kỳ thi chứ đâu phải một đời người, đừng tạo áp lực cho Tiểu Đình. Bây giờ có rất nhiều học sinh vì quá quan trọng thành tích học tập mà tự sát, thật sự rất đáng tiếc.”

    Mẹ Quan ngẫm nghĩ thấy cũng đúng, thế là lại chuyển đề tài, “Đúng rồi, lát nữa ăn cơm xong, để Quý Minh dẫn con đi chơi một chuyến. Dù sao bây giờ con về cũng không có việc gì làm. Cả ngày ngồi nhà chờ kết quả cũng không chịu nổi, đúng không?”

    “Mẹ Quan, không cần đâu. Anh Quan còn phải đi làm...”

    “Sao có thể nói không cần được.” Mẹ Quan vỗ nhẹ tay cô, yêu thương ngắt lời, “Đi chơi với Quý Minh một chút. Dù sao hàng ngày nó về nhà cũng không có việc gì làm.”

    “Nhưng mà...” Cận Tiểu Đình do dự nhìn Quan Quý Minh một cái, lo lắng đi như vậy sẽ khiến anh rất mệt mỏi.

    “Con lo là sẽ khiến nó mệt đúng không?” Mẹ Quan liếc mắt nhìn một cái là biết trong lòng Cận Tiểu Đình đang nghĩ gì, “Con yên tâm đi. Nó khỏe như trâu ấy, chẳng qua là dẫn con đi chơi thôi mà, đâu phải bảo nó lên núi đao xuống chảo dầu gì đâu, không làm nó mệt chết được đâu.”

    “Nhưng anh Quan bận nhiều việc...”

    “Không bận.” Lần này là Quan Quý Minh ngắt lời cô, “Mẹ anh nói không sai, ngoại trừ đi làm ra, anh gần như cũng không có việc gì khác để làm.” Nghe vậy, Cận Tiểu Đình cũng không thể từ chối được nữa, đành phải mỉm cười đồng ý.

    “Đợi lát nữa mẹ gọi điện thoại về nhà con, nói với ba con là con ở đây ăn cơm tối, sẵn tiện nói luôn là con ra ngoài đi dạo với Quý Minh. Nếu không với tính cách của ba con, không thấy con về nhà ăn cơm nhất định sẽ nổi trận lôi đình, tưởng con xảy ra chuyện!” Mẹ Quan tỏ vẻ hết cách.

    “Cảm ơn mẹ Quan.”

    “Còn nữa...” mẹ Quan nhắc nhở Quan Quý Minh, “Dẫn Tiểu Đình đi chơi thì được, nhưng nếu về quá trễ thì nhớ gọi điện thoại báo cho bác Quan biết một tiếng. Để ông ấy không gọi điện đến nhà đòi mẹ trả lại con gái bảo bối của ông ấy.”

    “Con biết rồi mẹ.”

    Lúc này, ba Quan cũng đã về nhà. Vừa nhìn thấy Cận Tiểu Đình ngồi trên bàn cơm, lúc đầu ông hơi kinh ngạc, sau đó nét mặt dần có vẻ thương yêu của một trưởng bối.

    “Chào bác Quan.” Cận Tiểu Đình lễ phép chào hỏi.

    “Ừm, lâu quá cháu không ghé chơi.” Ba Quan tất nhiên rất vui khi thấy Cận Tiểu Đình đến thăm, “Cháu càng lớn càng xinh đẹp, bác không nhịn được mà muốn con làm con dâu bác rồi.” Cận Tiểu Đình cười e thẹn, vội vã cúi đầu, dùng việc ăn cơm che đi sự ngượng ngùng.

    Thấy thế, Quan Quý Minh lập tức giải vậy cho cô, “Ba, lát nữa con sẽ dẫn Tiểu Đình ra ngoài chơi, chắc sẽ về trễ.”

    “Được! Người trẻ tuổi nên ra ngoài chơi nhiều.” Ba Quan cười vui vẻ, “Không về sớm cũng không sao, dù sao công việc của con cũng không bận bịu gì.”

    Chân mày Quan Quý Minh khẽ nhướn lên. Anh biết ba mẹ anh đang nghĩ gì, lại quay đầu nhìn Cận Tiểu Đình, thấy ánh mắt cô không được tự nhiên. Vì thế anh chỉ ăn vài miếng cơm rồi buông đũa, “Ba mẹ, con ăn no rồi. Con đưa Tiểu Đình ra ngoài đây.”

    “Nhanh vậy sao?” Mẹ Quan trố mắt, “Không được! Con không đói là chuyện của con, ít nhất cũng phải chờ Tiểu Đình ăn no rồi mới đi chứ, chẳng lẽ con muốn dẫn con bé ra ngoài với cái bụng đói sao?”

    “Phải đó! Phải đó!” Ba Quan cũng đệm theo. Ông gắp một miếng thịt gà bỏ vào chén của Cận Tiểu Đình, sau đó quay sang nói với con trai: “Ngồi thêm một chút đi, con không thấy Tiểu Đình còn chưa no sao?”

    Quan Quý Minh lại liếc mắt nhìn Cận Tiểu Đình một cái, thấy trong chén cô chẳng còn dù chỉ một hạt cơm, lập tức cho rằng cô thật sự đói bụng, không biết cô là vì đề tài vừa rồi mà xấu hổ không dám ngẩng đầu lên, chỉ có thể vùi đầu ăn sạch chén cơm. Cho nên Quan Quý Minh nán lại nửa tiếng chờ đến lúc cô buông đũa.

    “Ăn no chưa?” Ba Quan hỏi Cận Tiểu Đình, “Cháu đừng khách sáo, cứ ăn tự nhiên đi.”

    “Cảm ơn bác trai, con đã ăn no rồi.”

    “Vậy ngồi chơi một lát, mẹ đi cắt trái cây. Ăn trái cây có thể hỗ trợ tiêu hóa.” Mẹ Quan cười không khép miệng.

    “Mẹ...”Quan Quý Minh không biết nên vui hay nên giận nữa. Cứ tưởng họ muốn tác hợp anh và Cận Tiểu Đình, vậy mà họ cứ giữ cô lại. Sao anh lại có ba mẹ bảo bối thế này cơ chứ?!

    “Phải rồi, trong tủ lạnh có quả sầu riêng vừa mua hôm qua, lấy ra cho mọi người cùng ăn đi! Loại quả này để lâu không tốt, ăn hết rồi ngày mai ba lại mua nữa.” Ba Quan rất thích ăn sầu riêng.

    “Ba...” Quan Quý Minh xoa trán. Có đôi khi anh thật sự không chịu nổi hai vợ chồng đặc biệt này.

    “Chỉ đùa một chút thôi mà! Đúng là chẳng có tí hài hước nào cả. Nhất định là con làm quân nhân lâu quá nên sự hài hước của con bị hao mòn rồi.” Ba Quan lắc đầu than thở: “Sớm biết như vậy ba đã không cho con làm quân nhân, để con theo ba học làm thợ mộc còn hơn.”

    “Thợ mộc thì có gì hay đâu, leo lên leo xuống rất nguy hiểm. Đáng lẽ nó phải theo em học thẩm mỹ mới đúng.” Mẹ Quan không hề ủng hộ cách nói của chồng một chút nào, “Làm quân nhân chỉ biết phơi nắng đến đen như than, nhìn xấu chết đi được, nhìn mẹ xem!” Mẹ Quan sờ mặt mình, lại duỗi hai tay hai chân ra cho mọi người thưởng thức, “Vừa trắng vừa mềm. Mẹ ra ngoài đi chợ, mọi người đều nói mẹ chỉ mới 30 tuổi thôi đó!”

    Quan Quý Minh thở dài trong lòng. Lần đó hẳn là do đôi mắt của người kia có vấn đề. Lời nói của một gã đàn ông cận thị nặng đến sắp mù mà có thể tin được sao?! Chỉ có mẹ mới tin thôi.

    “Nhớ lại mấy năm trước, có khi toàn thân con đều là vết thương, đúng là tự chuốc khổ vào mình, hơn nữa...” Ba Quan lại tiếp lời, không ngừng nói.

    Quan Quý Minh cau mày, không để ý đến ba mẹ đang kẻ hát người khen hay, kéo tay Cận Tiểu Đình ra ngoài. Ba mẹ anh ở phía sau gọi tới anh cũng mặc kệ.

    ☆☆☆

    Sau khi ngồi lên xe, Cận Tiểu Đình nãy giờ vẫn luôn nhịn cười liền cười ra tiếng. Thấy cô cười tươi như vậy, Quan Quý Minh cũng vui lây. Đây mới đúng là cô.

    “Mẹ Quan và bác Quan thật sự không hề thay đổi chút nào, vẫn thú vị như vậy!”

    Quan Quý Minh nghiêng người giúp cô thắt dây an toàn, cô luôn quên mất việc này, “Đúng là rất thú vị. Có đôi khi em sẽ bị bọn họ chọc cho tức điên.”

    “Thật ư?” Cô kinh ngạc nhìn anh, không thể tưởng tượng được người luôn cư xử ôn hòa như Quan Quý Minh cũng có lúc tức giận.

    Quan Quý Minh nhìn cô bằng ánh mắt ‘không cần phải nghi ngờ’, sau đó nổ máy chạy xe, “Anh vẫn luôn muốn dẫn em đến một chỗ, nhưng lúc trước em vẫn chưa trưởng thành. Bây giờ thì có thể đi rồi.”

    “Chỗ nào vậy?”

    “Đến nơi em sẽ biết.” Quan Quý Minh lại nhìn cô bằng ánh mắt thần bí.

    Sau khi đến nơi, Cận Tiểu Đình xuống xe thì vẻ mặt kinh ngạc. Anh vậy mà lại dẫn cô đến quán bar. Nơi này là nơi ba cô cấm tuyệt đối không cho cô đến, không ngờ anh lại to gan như vậy.

    “Đi thôi!” Quan Quý Minh dắt tay cô đi, nhưng cô có vẻ sợ hãi đứng yên một chỗ. Anh không khỏi cười khẽ, ngược lại ôm nhẹ vai cô, kéo cô sát vào mình, “Không phải quán bar nào cũng như em nghĩ đâu. Anh sẽ không dẫn em vào những chỗ nguy hiểm.”

    Nhưng cô vẫn sợ hãi không dám đi vào. Nếu như ba cô biết, chắc sẽ đánh gãy chân cô mất, “Chỗ này mà không nguy hiểm ư?”

    “Đây là quán của bạn anh, có nguy hiểm hay không anh biết rất rõ.” Huống chi anh cũng là một trong những cổ đông ở đây, đánh nhau náo loạn là chuyện anh cấm tuyệt đối.

    “Bạn của anh?”

    “Ừ, em cũng đã từng gặp cô ấy rồi đấy, vào trong em sẽ biết.” Quan Quý Minh nửa dụ dỗ nửa lừa gạt cô vào quán bar, chọn một góc khuất ngồi xuống, sau đó thành thạo gọi rượu.

    Lần đầu đến nơi này, Cận Tiểu Đình có vẻ thấp thỏm không yên , phải ngồi gần sát với Quan Quý Minh cô mới có thể yên tâm. Về phần Quan Quý Minh gọi thứ gì thì cô căn bản không hề hay biết.

    Quan Quý Minh nhận ra sự căng thẳng của Cận Tiểu Đình, vươn ngón trỏ ra chạm nhẹ vào gương mặt cô, “Em cứ coi nơi này như quán nước bình thường, chỉ có điều nước uống ở đây cao cấp hơn là được.”

    Cận Tiểu Đình đang muốn oán trách anh sao lại dẫn cô đến những nơi như thế này, thì một người phụ nữ trang điểm vô cùng thoải mái nhưng không mất đi sự cuồng dã đã tới trước mặt họ.Cận Tiểu Đình liếc mắt một cái liền nhận ra đó chính là bạn của Quan Quý Minh, tên là Hà Lệ. Đã nhiều năm rồi cô không gặp chị ấy. Chị ấy vẫn xinh đẹp như ngày nào. Trong trí nhớ của cô, Hà Lệ và Quan Quý Minh thật sự là bạn rất thân. Dựa vào việc này, cô càng không dám ngẩng mặt lên, nét mặt có vẻ chột dạ, bởi vì nhiều năm trước đã từng xảy ra một chuyện.

    “Ồ! Khách quý nha, ba ngày nay không thấy đến chỗ tớ, cậu đã đi đâu vậy? Hay là công việc trong quân doanh bận rộn đến mức muộn thế này cậu mới đến chỗ tớ hả.” Hà Lệ đặt chai rượu trên tay và hai chiếc ly lên mặt bàn, nói như oán trách lại như làm nũng nói với Quan Quý Minh.

    “Không phải tớ đã đến đây rồi sao.” Quan Quý Minh cười.

    “Nhưng cậu còn dẫn theo cô em gái này.” Hà Lệ bĩu môi, hiển nhiên là chị vẫn chưa nhận ra Cận Tiểu Đình, “Cô nhóc này đủ 18 tuổi chưa đấy? Cậu biết rõ quy định ở đây mà.”

    Quan Quý Minh cười cười, liếc mắt nhìn Cận Tiểu Đình vẫn luôn cúi đầu một cái. Đưa tay cầm chai rượu, rót một chút vào trong ly, “Cô ấy đủ đã 18, sắp sang tuổi 19 rồi. Cậu dịu dàng một chút, loại khí thế bức người này của cậu này sẽ dọa cô ấy sợ đó.”

    Hà Lệ mở to mắt nhìn Cận Tiểu Đình, trong mắt đầy sự hoài nghi, “Cô nhóc này thật sự đủ 18 tuổi? Cậu đừng hòng gạt tớ. Tớ không muốn đến lúc cảnh sát kiểm tra sẽ phát hiện có trẻ vị thành niên trong quán của chúng ta đâu.” Hà Lệ cố ý nhấn mạnh hai chữ chúng ta.

    “Tớ thề, cô ấy đã trưởng thành rồi, cậu không cần phải lo.” Quan Quý Minh một mực cam đoan.

    “Vậy thì được.” Lúc này Hà Lệ mới yên tâm xoay người, khi rời khỏi, không biết lại nghĩ đến chuyện gì, liền xoay người nhìn cô gái đang cúi đầu một hồi lâu, lại dùng một ánh mắt cảnh cáo nhìn Quan Quý Minh, “Quý Minh, cậu dẫn cô ấy đến đây, không phải là có ý đồ làm gì cô ấy đấy chứ?”

    “Đơn giản chỉ là uống rượu thôi.” Quan Quý Minh cười nhẹ, trong mắt cất giấu một tâm tư khác.

    “Tớ sẽ theo dõi cậu đấy.” Hà Lệ bỏ lại một câu sau đó xoay người rời đi,

    “Uống rượu đi!” Đợi Hà Lệ đi rồi, Quan Quý Minh nhét vào tay Cận Tiểu Đình một ly rượu, khuyên cô, “Thỉnh thoảng uống một chút rượu có thể khiến tâm trạng thư giãn, hơn nữa cũng tốt cho sức khỏe.”

    “Dạ.” Cô cầm ly rượu, vẫn hơi do dự, cuối cùng thì cô có nên uống hay không?

    Lúc cô còn đang do dự thì Quan Quý Minh đã uống hết một ly, lại rót thêm một ly khác, nhưng anh vẫn chưa uống ly thứ hai.

    Mà Cận Tiểu Đình, dưới sự hướng dẫn kiên nhẫn của Quan Quý Minh và những giai điệu âm nhạc êm ái, rốt cuộc cũng khiến cô thả lỏng dây thần kinh đang căng thẳng ra. Cô tò mò nhìn những người trong quán bar, bất kể nam hay nữ đều vui vẻ uống rượu tán gẫu.

    Lúc này cô bắt gặp một đôi tình nhân hình như đang cãi nhau, người đàn ông thì đứng dậy rời đi sau khi bỏ lại một xấp tiền có giá trị mấy ngàn nhân dân tệ, còn cô gái thì khóc đến đỏ mắt, vội đuổi theo, điều này làm cho cô nhớ đến tình cảnh khi mình và bạn trai bên nhau.

    Mỗi lần cãi nhau, mặc kệ đúng hay sai thì đều là cô cúi đầu nhận lỗi trước. Cho dù những cô gái khác đến lấy lòng hắn, cô cũng không ý kiến. Nhưng chỉ cần có một người đàn ông khác có ý với cô, hắn sẽ chất vấn cô, thậm chí hoài nghi cô phản bội hắn. Cô đã mấy lần chịu thương tổn thật sâu, nhưng lại không sao hạ quyết tâm nói lời chia tay được, lần này cũng thế.

    Quan Quý Minh từng nói với cô, thứ tình yêu đó không phải là tình yêu, mà là trò chơi của trẻ con. Cho nên cô vẫn thường nghĩ, giữa cô và bạn trai, rốt cuộc là tình yêu hay chỉ là trò chơi của những đứa trẻ.

    ☆☆☆

    “Em đang nghĩ gì vậy?” Giọng nói ôn tồn của Quan Quý Minh làm cho Cận Tiểu Đình lấy lại tinh thần, cô cười gượng, cảm thấy vừa rồi mình hơi thất lễ.

    “Có phải em đang nghĩ đến cậu ta không?” Quan Quý Minh nói toạc ra.

    “Anh Quan, có phải anh cảm thấy em rất ngốc không?” Cô chưa từng nói chuyện tình cảm của mình cho ai, Quan Quý Minh là người đầu tiên.

    “Trên thế giới này người nào cũng ngốc cả.” Bao gồm cả anh.

    “Nhưng em là người ngốc nhất đúng không?” Cô cầm chặt ly rượu trong tay, cằm hơi rụt lại, nhắc đến chuyện tình cảm là cô lại không nhịn được mà muốn khóc.

    Quan Quý Minh thở dài, ôm cô vào lòng, khẽ vuốt mái tóc cô, “Em nghe lời anh đi, hãy rời khỏi cái kẻ luôn khiến em đau khổ kia.”

    “Nhưng mà em không có can đảm...” Nói tới đây, giọng cô nghẹn ngào, “Tại sao em chân thành với anh ấy như vậy, anh ấy lại làm tổn thương em... Có phải anh ấy không cần em không...” Quan Quý Minh khẽ ôm cô, còn Hà Lệ đang đứng một bên giám sát.

    “Anh ấy không muốn em can thiệp quá nhiều vào cuộc sống của anh ấy. Em đã nghe lời. Anh ấy muốn giao thiệp với những cô gái khác, em cũng không ngăn cản. Nhưng mọi người đều biết anh ấy là bạn trai em, anh ấy còn cố ý làm như vậy. Thật tình em rất đau khổ. Anh ấy không quan tâm đến cảm giác của em một chút nào, không quan tâm đến người khác sẽ nhìn em thế nào, cười nhạo kẻ làm bạn gái như em đây...” Vừa nói đến nỗi đau, nước mắt của cô liền rơi không ngừng.

    “Anh Quan, Anh có biết anh ấy nói gì không? Anh ấy nói mọi người cứ gán ghép em với anh ấy, chứ anh ấy không hề thừa nhận em là bạn gái chính thức, ngay cả bạn bè cũng không phải... Chỉ là... Chỉ là bạn học... Là bạn học trong 3 năm cấp 3 thôi...” Quan Quý Minh nghe cô kể khổ, kiên nhẫn chờ cô trút hết nỗi lòng. Suốt ba năm nay, anh đều bên cạnh cô như thế này.

    “Anh Quan, em đúng là ngu ngốc. Vì sao lúc trước em không nghe lời anh mà rời khỏi anh ta chứ. Như thế sẽ không đau khổ như ngày hôm nay... Nhưng mà em lại không rời bỏ anh ta được... Thật sự rất khó...”

    “Đừng nghĩ chuyện này nữa.” Anh dẫn cô đến quán bar là muốn cô vui vẻ, không phải muốn cô khóc, “Mọi chuyện rồi sẽ qua thôi.”

    “Dạ.” Cho dù không qua đi, nhưng chỉ cần anh an ủi cô, cô cũng sẽ tin là thật.

    “Uống ly rượu em đang cầm đi, anh nghĩ là em sẽ thích.” Anh thúc giục cô, trong mắt lóe lên một tia khác thường.

    Cận Tiểu Đình vốn không uống rượu, dưới sự cỗ vũ của Quan Quý Minh liền dũng cảm uống một hớp lớn, không hề có vị nồng đậm như cô nghĩ, chỉ có vị chua ngọt, cho nên cô lại uống thêm một ngụm lớn.

    “Ngon không?” Quan Quý Minh lại rót thêm một ly cho cô.

    “Ừm.” Cận Tiểu Đình vươn cái lưỡi non mềm ra liếm môi, “Anh Quan, anh rất tốt với em. Thật lòng rất cảm ơn anh.” Anh cười chua xót, không tốt với cô thì tốt với ai bây giờ?

    Khuôn mặt nhỏ nhắn dựa vào cánh tay anh cọ xát một lát, có lẽ cô nên nghe Quan Quý Minh nói, tạm thời đừng nghĩ về người bạn trai khiến cô không vui kia nữa. Cô nên tự cho mình một không gian, một nơi chỉ thuộc về riêng cô.

    Sau khi uống 3 ly, Cận Tiểu Đình ngẩng mặt lên từ cánh tay anh, không còn thấy ánh mắt u oán kia nữa, thay vào đó là đôi mắt trong trẻo chớp chớp, giọng điệu có chút bướng bỉnh, “Không phải mỗi ngày đi làm về anh đều đến đây uống rượu đó chứ?”

    Quan Quý Minh nhìn người trong quán bar, “Thỉnh thoảng thôi.”

    “Anh là quân nhân đó! Quân nhân không nên đến những chỗ thế này!” sau khi uống rượu Cận Tiểu Đình có vẻ hoạt bát hơn rất nhiều, cách nói chuyện cũng thay đổi.

    “Tại sao không nên?” Anh cười cười, hỏi lại cô.

    “Cái này...” Cận Tiểu Đình cau mày, bĩu môi, cố gắng nghĩ, “Bởi vì kỷ luật! Trong quân doanh, kỷ luật rất nghiêm, nếu anh để xảy ra chuyện gì ở quán bar thì nhất định sẽ bị phạt nặng!”

    “Anh sẽ không gây chuyện.” Anh nhìn chằm chằm gương mặt ửng hồng sau khi uống rượu của cô, ánh mắt nhàn nhạt hơi thay đổi.

    Cô thích loại rượu có vị ngọt thanh này muốn chết, lại há miệng uống một hớp lớn, một ly thấy đáy, lại bắt đầu nói chuyện, “Nếu có người nào đó cố ý gây sự thì anh làm sao?”

    “Dĩ nhiên sẽ có người đến giải quyết việc này.” Thời gian anh ở quán bar là chuyện cô không thể biết được, anh căn bản không thèm lo lắng mấy vấn đề như việc cố ý gây sự này.

    “À...” Cô nửa hiểu nửa không kéo dài giọng.

    “Em thích chỗ này ư?”

    “Dạ.” Cô nghiêng đầu dựa vào vai anh, nhắm mắt lại, mỉm cười ngọt ngào.

    “Nếu em thích, chúng ta có thể đến đây thường xuyên hơn.”

    Đột nhiên Cận Tiểu Đình mở mắt, giương đôi mắt tiến sát mặt anh, nhỏ giọng nói như đang thì thầm: “Chuyện này... Đừng để ba em biết nha.”

    “Được.” Anh biết cô đã ngà ngà say.

    ☆☆☆

    “Uống thêm ly nữa không?” Anh chỉ vào ly rượu không của cô.

    “Không.” Cô từ chối, “Rượu này tuy ngon, nhưng em nghĩ nhất định nó rất đắt. Mà lát nữa về nhà, nếu ba mẹ biết em đến quán bar, còn uống rượu, nhất định sẽ chém chết em.”

    Anh lại rót cho cô một ly, “Để anh gọi điện thoại cho ba mẹ em, nói em đi với anh. Nếu như quá trễ sẽ ngủ lại nhà anh, như vậy bọn họ sẽ không phát hiện ra em uống rượu.”

    “Như vậy có được không?” Cô bĩu môi, cảm thấy không công bằng chút nào.

    “Sao lại không?” Anh kéo cô lại gần anh hơn, bàn tay vốn ở trên vai cô đã dời xuống eo.

    “Tại sao lại khác biệt nhiều như vậy chứ?” Cô u oán nhìn anh, “Mỗi lần em đi chơi với bạn trai thì cha mẹ em đều không vui. Còn quy định giờ nào phải về nhà, nếu không sẽ không cho phép em đi chơi nữa. Còn anh chỉ cần gọi một cú điện thoại, ba mẹ em cũng chẳng hỏi gì hết, cho dù anh có bán em đi thì họ cũng vẫn yên tâm.”

    Quan Quý Minh cười khẽ, ngửi mùi hương trên tóc cô, “Bởi vì anh xuất hiện trên đời này sớm hơn em.”

    “Là vậy sao?” Hai tay cô cầm ly rượu, nương theo tư thế của hai người, dời đầu tựa vào trong lòng anh, cái miệng nhỏ nhắn vẫn tiếp tục phàn nàn, “Nhưng chúng ta cũng chỉ hơn kém nhau 7 tuổi, chỉ có 7 tuổi thôi!”

    “7 tuổi chính là 7 năm, dĩ nhiên kinh nghiệm sống vẫn nhiều hơn em.” Anh dùng tay kia vuốt tóc cô, khiến cô giống như một con mèo nhỏ đáng yêu nằm trong lòng anh.

    “Không công bằng!” cô lại nâng ly uống cạn một lần nữa, cô gái đang ngà ngà say, cách nói chuyện nghe cũng rất dễ thương, “Em đã lớn rồi, sao không thể giống anh, ngay cả ra ngoài chơi cũng vẫn bị quản thúc!”

    “Sang nhà anh sẽ không bị quản thúc.” Anh biết nơi duy nhất cô có thể qua đêm chính là nhà anh. Đối với những thanh niên khác ba mẹ cô đều lo lắng, chỉ có mình anh lại đặc biệt yên tâm, cho rằng quân nhân sẽ không làm ra những chuyện thương thiên hại lý.

    “Anh Quan...” giọng nói mềm mại mang theo sự ấm ức vang lên trong lòng anh, thậm chí nghe như đang nức nở. Không muốn nghĩ đến bạn trai mình, nhưng không hiểu sao cô vẫn cứ nghĩ đến, khiến lòng lại đau.

    “Hử?” Anh biết không thể để cô tiếp tục uống được nữa, bằng không sau đây còn một mình anh chủ động, vì thế anh lấy ly rượu ra khỏi tay cô, đặt sang chỗ mà cô không thể với tới.

    “Có phải anh thấy em quen bạn trai ở tuổi này là quá sớm không?” Cô ngửa đầu, đôi mắt to ngấn nước nhìn anh.

    “Đúng là hơi sớm.”

    “Cho nên anh thấy em phải chia tay với bạn trai có đúng không?”

    Quan Quý Minh ngưng lại nhìn gương mặt đang tỏ ra vô cùng đáng thương của cô, thở dài, “Lúc trước anh đã nói với em, tên đó không hợp với em.”

    “Tại sao?” Cô không hiểu, thật sự không hiểu.

    “Cậu ta không đủ chín chắn. Một người đàn ông chín chắn sẽ không vì một chuyện nhỏ như hạt vừng mà nổi giận, càng không tranh cãi một chuyện quá lâu, bỏ lại em một mình, khiến em giống như một cô ngốc vừa đi vừa khóc trên đường.” Mỗi câu anh nói đều là thật, lại càng khiến cho cô muốn khóc.

    “Những đôi yêu nhau đều sẽ có lúc cãi nhau, nhưng sau khi cãi nhau, anh tuyệt đối sẽ không để bạn gái mình đi nhờ xe về nhà. Như vậy rất nguy hiểm, mà bạn trai em lại làm như vậy, chứng tỏ hắn không cần em, không có một chút chín chắn nào.”

    “Anh đừng nói nữa...” Nước mắt cô đã trào ra ngoài.

    “Được, anh không nói nữa.” Anh biết cô khó chịu, một lần nữa ôm cô vào lòng, bàn tay to vỗ nhẹ lưng cô. “Nghe lời anh, chia tay với hắn đi, hắn và em không hợp.”

    “Nhưng mà em không bỏ được...” Tình cảm 3 năm, đâu phải nói bỏ là có thể bỏ.

    “Bây giờ em không bỏ, sau này sẽ càng đau khổ.”

    “Em biết, nhưng mà...” Cô nghẹn ngào khịt mũi, dùng mu bàn tay lau nước mắt trên mặt, “Em không biết phải làm thế nào nữa... Thật sự em không biết phải làm thế nào... Tụi em quen nhau 3 năm, em đã quen có anh ấy làm bạn, nếu chia tay, không có anh ấy bên cạnh, em sợ sẽ không thích ứng được... Em thật sự sẽ không thích ứng được....”

    “Nếu em muốn rời khỏi hắn, anh sẽ giúp em.” từ giây phút nhìn thấy cô vừa đi trên đường vừa khóc ấy, anh đã nói với chính mình, anh không muốn lại nhìn thấy hình ảnh như thế nữa.

    “Có thật không” Cô ngưng khóc, ánh mắt nhìn anh đầy hy vọng.

    “Em có thể tin anh.” Trong ánh mắt anh có sự kiên định.

    “Anh giúp em bằng cách nào?”

    “Chỉ cần em phối hợp với anh là được.”

    Cô yên tâm dựa vào lồng ngực anh, cảm thấy có người để dựa dẫm thật là tốt.
     
    10 people like this.
  3. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,018
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914
    Chương 2
    Trước khi rời khỏi quán bar, nhân lúc Quan Quý Minh đang lơ là, Cận Tiểu Đình lại uống thêm hai ly rượu nữa, khiến cho cô không còn chút sức lực nào, ngay cả việc tự đi ra khỏi quán cũng không làm được. Quan Quý Minh đành phải ôm cô đi, còn bị Hà Lệ cảnh cáo, yêu cầu anh không được làm ra chuyện thương thiên hại lý gì thì mới đồng ý cho anh rời khỏi.

    “Anh Quan... Làm sao bây giờ... Em uống rượu... Em về nhà anh ngủ nhờ được không?” Cận Tiểu Đình ngồi bên chỗ phụ lái lắc lắc thân mình, say rượu khiến cô ngay cả nói một câu cũng không xong.

    “Ừ.” Ánh mắt Quan Quý Minh lại hiện lên một tia quỷ dị.

    “Ừm... Cảm ơn anh.” Nếu như ba mẹ biết cô uống say đến mức này, chắc chắn sẽ đánh chết cô.

    Sau khi Quan Quý Minh thắt dây an toàn cho cô thì lái xe về nhà, còn về việc phải gọi điện thoại báo cho nhà họ Quan, anh căn bản không hề làm, cũng không muốn làm. Anh muốn cha Quan đến nhà anh đòi người.

    Khi Quan Quý Minh ôm Cận Tiểu Đình về nhà, mẹ Quan kinh ngạc vô cùng. Lúc ra khỏi cửa vẫn ổn, sao khi trở về nhà người cả hai đều đầy mùi rượu thế này?!

    “Tiểu Đình làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?” Mẹ Quan lo lắng căng thẳng hỏi.

    “Không có gì đâu. Cô ấy chỉ cần nghỉ ngơi thôi.” Quan Quý Minh trả lời qua loa xong rồi hỏi: “Ba đâu rồi?”

    “Ngày mai ông ấy phải ra ngoài sớm nên ngủ trước rồi.”

    “Nếu không có việc gì con và Tiểu Đình cũng nghỉ ngơi đây. Phiền mẹ đừng quấy rầy.”

    Mẹ Quan sửng sốt một hồi, vẫn chưa kịp phản ứng gì khi thấy con trai ôm Cận Tiểu Đình, còn ngây ngốc nói: “Vậy các con nghỉ ngơi sớm đi.” Lúc Quan Quý Minh bước lên lầu, mẹ Quan lại nói: “Phòng khách nhà mình đã 3 năm rồi chưa quét dọn, không thể để Tiểu Đình ngủ ở đó được.”

    Quan Quý Minh vừa đi tiếp vừa trả lời, “Tiểu Đình sẽ ngủ ở phòng con.”

    Mẹ Quan sửng sốt một hồi, chờ đến khi bà kịp hoàn hồn thì Quan Quý Minh đã ôm Cận Tiểu Đình vào phòng mình rồi. Mà trong đầu bà vẫn còn quanh quẩn những nghi ngờ.

    Sau khi Quan Quý Minh đặt Cận Tiểu Đình lên trên giường, lập tức khóa trái cửa phòng lại, sau đó đứng ở cuối giường nhìn cô gái say đến bất tỉnh nhân sự kia. Nhìn dáng vẻ say khướt đáng yêu của cô, khóe miệng anh cong lên. Nụ cười kia không phải của một anh trai hàng xóm, mà là khát vọng của một người đàn ông đối với một người con gái.

    Từ lúc anh dẫn cô vào quán bar, anh đã biết chắc kế hoạch của mình nhất định sẽ thành công. Bây giờ Cận Tiểu Đình đang nằm trên giường của anh, mà anh, sẽ giữ lấy cô.

    Anh tự cởi quần áo của mình, rồi lại cởi quần áo của cô. Vừa mới nhìn thấy thân thể trần truồng của cô, nửa người dưới của anh đã căng trướng khó chịu. Anh vẫn luôn nghĩ cách để có được cô. Cho dù cô có bạn trai, anh cũng vô cùng kiên nhẫn khuyên cô chia tay. Bây giờ cơ hội đã đến, cuối cùng cô cũng thuộc về anh.

    Anh không vội vàng chiếm lấy cô, ngược lại lại hết sức âu yếm thân thể cô, không buông tha bất kỳ một chỗ nào. Riêng nơi u cốc thần bí giữa hai chân cô, anh muốn để đến cuối cùng mới chậm rãi nhấm nháp.

    Sau khi vuốt ve toàn thân cô, anh đổi sang dùng miệng. Đầu tiên là hôn lên môi cô, cho cô biết thế nào là nụ hôn chân chính, đến khi cô khẽ cất tiếng kháng nghị, bàn tay nhỏ bé thỉnh thoảng đẩy ngực anh ra, thân thể mềm mại vặn vẹo dưới thân anh, anh mới dời môi, hôn một đường từ môi cô xuống cần cổ.

    Anh lưu luyến thật lâu trên hai ngọn núi không quá đầy đặn nhưng vô cùng đáng yêu của cô. Dưới sự hôn mút của anh, hai hạt đậu đỏ non mềm đáng yêu dần dần săn cứng lại. Lại tạo thêm dấu ấn trên ngực cô, đến tận khi hài lòng anh mới tiếp tục dời môi hôn dần tới bụng cô, tiến dần tới u cốc khiến người ta mong chờ kia.

    Tách mở rừng rậm âm u ra, nhìn thấy khe hẹp màu phấn hồng non mềm, anh không nhịn được mà phát ra một tiếng khen ngợi, sau đó dùng cách thức dịu dàng nhất để khiêu khích nơi đáng yêu này.

    Cận Tiểu Đình chưa bao giờ trải qua những chuyện này, lại đột nhiên nhận lấy kích thích to lớn như thế, cái miệng nhỏ nhắn thoát ra tiếng rên rỉ yêu kiều, hai chân vô thức kẹp chặt, nhưng Quan Quý Minh lại dùng cánh tay rắn chắc của mình kiềm chặt hai chân cô, để anh càng nhìn nơi đang mấp máy vừa đáng yêu vừa e thẹn chờ đợi sự yêu chiều của anh một cách rõ ràng hơn.

    Anh dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm qua khe hở phấn hồng, khiến toàn thân cô chấn động. Đã lặp đi lặp lại động tác mấy lần nhưng anh vẫn không hề thỏa mãn, điều anh muốn không chỉ có thế! Vì vậy, anh há miệng thật to ngoạm lấy nơi non nớt đáng yêu kia, ra sức mút mạnh, sau đó đầu lưỡi lần mò đến thăm u cốc của cô.

    Anh đỡ mông nhỏ của cô lên, miệng như dán chặt vào nơi xấu hổ giữa hai chân cô, đầu lưỡi luồn vào thật sâu, giống như khi quấn quýt với môi lưỡi của cô, có thể vào sâu bao nhiêu anh liền vào sâu bấy nhiêu. Mùi thơm bên trong làm anh gần như phát điên, hoàn toàn mất khống chế mà điên cuồng vét cạn cướp đoạt ở bên trong. Cả căn phòng chỉ còn tiếng rên rỉ yêu kiều của cô và tiếng liếm mút mờ ám phát ra từ thân dưới của cô.

    Dù anh có đưa đầu lưỡi vào sâu bao nhiêu, hoặc lấy đầu lưỡi quét qua điểm mẫn cảm kia thế nào, anh đều có thể nghe thấy được tiếng khóc quyến rũ kèm theo tiếng rên rỉ như cầu xin tha thứ của cô, khiến anh chỉ muốn trực tiếp đâm xuyên vào thân thể cô, nhưng anh cố gắng đè nén ham muốn của mình xuống, anh yêu cô, muốn chiếm lấy cô nhưng đồng thời cũng muốn cô không phải chịu quá nhiều đau đớn.

    Anh lại nằm phủ lên người cô, hôn khẽ đôi môi nhỏ nhắn, thân mật thì thầm đầy mê hoặc: “Tiểu Đình, cảm giác vừa rồi thế nào? Thích không?”

    “Ưm…” Lý trí đã bị cồn làm cho tan rã, Cận Tiểu Đình vuốt ve lồng ngực của anh, thật cứng rắn, tuy rằng sờ vào không thoải mái lắm nhưng cô rất thích, chủ động hòa vào trò chơi môi lưỡi, anh đuổi em trốn, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng cười bướng bỉnh.

    “Tiểu Đình, giao chính em cho anh được không?” Anh nói bằng giọng nói khàn đặc.

    “Anh Quan, anh thật cường tráng…”Cận Tiểu Đình ngây thơ nói, khi say rượu, bên ngoài cô có vẻ rất tỉnh táo nhưng thực tế thì chính mình đang làm gì cô cũng không biết nữa, “Nếu ôm lấy chắc chắn sẽ cảm thấy rất an toàn.”

    “Vậy em có nguyện ý ôm anh không?” Anh liếm liếm môi hồng của cô, trao cô từng nụ hôn thật sâu, khiến cô ngay cả nói chuyện cũng khó khăn.

    “Em… ưm… nguyện ý…”

    Trong ánh mắt của Quan Quý Minh hiện lên cảm xúc mừng như điên, hạ người áp đè sát vào thân thể cô, anh gấp gáp mút chặt miệng nhỏ xinh xắn của cô, lại nói: “Sẽ hơi đau một chút, em có thể vì anh mà nhịn một chút không?”

    Cận Tiểu Đình bị hôn đến mơ màng, liên tục thở dốc, cô mặc kệ có đau hay không, chỉ biết cảm giác được ôm thật tuyệt, tuy anh hơi nặng nhưng cô thích được anh đè nặng như vậy.

    Cô đã quên mất tên bạn trai của mình tự lúc nào, đã lâu rồi cô không được thả lỏng như vậy, giống chim nhỏ đã được tự do, cô muốn hưởng thụ giây phút này thật tốt.

    Môi anh kề sát môi cô, khi thì hôn, khi lại liếm mút cô, ở phía dưới, anh dùng tay đỡ vật to lớn của mình lên kề sát với khe huyệt phấn hồng, nhẹ nhàng ấn vào từng chút một.

    “Đau…” Cận Tiểu Đình ưỡn người, liều mình lắc đầu, đôi tay nhỏ bé cũng ghì chặt lấy cần cổ anh, “Đau quá… nơi đó đau quá…”

    Ngay khi cô vừa kêu đau, Quan Quý Minh lập tức dừng lại, anh tiếp tục hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của cô, liên túc nói lời an ủi dịu dàng, để giảm bớt cảm giác không thoải mái của cô, anh dùng tay xoa nắn âu yếm khắp toàn thân cô, “Thả lỏng nào, vì anh, thả lỏng một chút được không? Chẳng phải em nói muốn giao mình cho anh sao? Tiểu Đình, anh sẽ đối xử với em thật tốt, tin anh, chỉ một lát thôi sẽ không đau nữa, tin anh đi, được không?”

    Cận Tiểu Đình hoàn toàn chìm đắm vào sự âu yếm dịu dàng của anh, tuy rằng thân dưới vẫn rất đau, nhưng chỉ cần bàn tay to lớn của anh chạm vào thân thể cô, cô sẽ cảm thấy như bị lửa đốt, cảm giác đau đớn lại đan xen ngọt ngào này khiến cô khó mà nói được thành lời.

    Cuối cùng, anh cũng nhét được toàn bộ côn thịt nóng bỏng của mình vào u huyệt chặt chẽ của cô, lại săn sóc chờ một thời gian để cô thích ứng sự tồn tại của anh rồi mới chậm rãi di chuyển.

    ☆☆☆

    Sau khi đã thích ứng với di chuyển thong tha của anh, Cận Tiểu Đình mới chính thức thả lỏng toàn thân, cô ôm cần cổ anh, nhìn gương mặt anh thoắt gần thoắt xa, cô lại cúi xuống xem nơi đang gắn kết hai người, đúng lúc đón nhận va chạm mạnh mẽ hơn của anh, khuôn mặt ửng hồng hơi kinh ngạc, cô vừa ngửa mặt lên thì nụ hôn của anh đã lại trút xuống, một nụ hôn thật sâu.

    Hơi thở nam tính bao trùm toàn thân cô, khiến cô muốn dính sát vào nhau. Tuy va chạm dưới thân làm cô thấy không khỏe nhưng thân thể rắn chắc đang đè nặng trên cô đã dời bớt sự chú ý, còn cả nụ hôn dịu dàng kia nữa, nó khiến đầu cô nóng hừng hực, căn bản không thể suy nghĩ nổi điều gì.

    Loại cảm giác khó nhịn lại vô cùng thoải mái này sẽ khiến người ta bị nghiện, vì thế cô nhắm mắt lại, lúc đang muốn hưởng thụ thì dưới thân lại truyền đến một cú thúc mạnh, khoái cảm và đau đớn như muốn hủy diệt cô.

    “Đừng mà… dừng lại…” Cô bị hôn đến không nói ra lời, bàn tay nhỏ bé khẽ đấm đấm lưng anh kháng nghị.

    “Vì sao?” Anh vẫn cứ tiếp tục đong đưa nhưng tốc độ hơi chậm lại, quả nhiên, tốc độ quá nhanh và mạnh sẽ khiến cô không thoải mái.

    “Căng quá… cảm giác rất kỳ lạ…” Cô lại cúi đầu nhìn côn thịt to lớn của anh đang ra vào cơ thể mình, cảm thấy có chút vui sướng nhưng cũng hơi sợ hãi, vì ban nãy nhìn thử, nó đâu có lớn như vậy chứ? Sao bây giờ nó lại phình to gần như gấp đôi ban nãy vậy? Cô rất sợ nó sẽ làm cô bị thương.

    “Vậy em có thích cảm giác này không?” Anh cắn cắn vành tai cô, dùng giọng nói đã trở nên khàn đặc gợi tình hỏi, vì muốn cô có thời gian thích ứng mà anh đã vô cùng cố gắng khắc chế bản thân, nếu cô vẫn không thể chịu được thì anh cũng nhất định phải bắn vào cơ thể cô, cho dù làm cô đau thì anh cũng sẽ quyết tâm làm chuyện độc ác.

    “Thích…” Vừa nghe cô nói thích, Quan Quý Minh lại ra vào nhanh hơn, mỗi lần tiến vào đều khiến cô phải phát ra những tiếng rên rỉ êm tai yêu kiều, bàn tay bé nhỏ vốn đang đấm khẽ vào người anh đã chuyển thành ôm chặt lấy anh.

    “Anh Quan… em đang nằm mơ ư…” Cô thở gấp, hổn hển nói.

    “A, em nghĩ sao?” Anh phát ra một tiếng cười trầm khàn, vật nhỏ đáng yêu này, đã bị anh ăn sạch rồi mà cô vẫn còn tưởng mình đang nằm mơ, điều này khiến anh lại đẩy nhanh tốc độ, u huyệt của cô thật sự rất chặt, chặt đến mức khi anh đẩy nhanh tốc độ, vách huyệt bên trong của cô không chấp nhận được thứ to lớn xa lạ đang xâm nhập, mà dùng mọi cách dồn ép như muốn đẩy côn thịt của anh ra ngoài.

    “A… không cần… anh dừng lại…” Ngoài miệng hô không cần nhưng hai chân của cô lại kẹp chặt eo anh, không muốn anh rời đi dù chỉ một giây một phút.

    “Thật sự muốn dừng lại sao?” Anh hổn hển nói.

    “Không… đừng có ngừng…” Mỗi khi anh rút ra, cô đều cảm thấy trống rỗng khó chịu, lúc anh ngang nhiên thẳng tiến lại mang đến cho cô cảm giác phong phú căng tràn, vô cùng mâu thuẫn.

    “Vậy là muốn dừng lại, hay là tiếp tục đây?” Anh càng lúc càng đong đưa mãnh liệt, mỗi lần đều phải đâm vào nơi sâu nhất trong cơ thể cô.

    “Anh Quan…” Cô yêu kiều khóc lên, không biết là muốn dừng lại hay tiếp tục, cô chỉ biết thân dưới của cô đã tê dại khó nói nên lời, chỉ có vận động rút ra đâm vào của anh mới có thể thỏa mãn.

    “Có muốn nhanh hơn nữa không?” Anh nghĩ cô đã hoàn toàn thích ứng với sự tồn tại của mình, không cần phải lo lắng đến việc cô có thể thừa nhận được hay không nữa.

    “Muốn… nhanh hơn chút nữa…” Đúng như cô mong muốn, Quan Quý Minh giữ chặt eo thon của cô, hoàn toàn thuận theo cảm giác của mình mà liên tục đâm mạnh vào thân thể cô, chỉ cần nghe tiếng rên rỉ bất lực của cô thì toàn thân anh đã như muốn bùng cháy, không phát tiết trong cơ thể cô thì không thể dập tắt nổi.

    Quan Quý Minh tuổi trẻ sung sức, lại trải qua sự huấn luyện nghiêm khắc của quân đội tạo nên một thân thể cường tráng mạnh mẽ của anh, hơn nữa tình dục dâng trào khiến anh ham muốn vô tận, liên tục giữ lấy Cận Tiểu Đình khiến cô không thể thừa nhận được. Khi cô rên rỉ cầu xin tha thứ, anh cúi đầu che đi cái miệng nhỏ nhắn của cô, gần như điên loạn mà ra vào hoa huyệt non nớt. Mãi đến tận khi Cận Tiểu Đình đột nhiên rít lên một tiếng, thân thể cứng ngắc, bàn tay nhỏ bé nắm chặt cánh tay anh thì anh mới ngừng lại, sau đó nhìn cô mềm nhũn ngã xuống giường, ngay cả đôi chân thon đang quấn lấy eo anh cũng mất sức rũ xuống.

    Anh thương tiếc hôn lên mái tóc cô, biết cô đã đạt tới cao trào nhưng anh thì chưa, chỉ kém một chút nữa mà thôi, “Lại vì anh mà chịu đựng thêm một chút nữa, được không?”

    “Ưm?” Trải qua một hồi vận động kịch liệt, cô đã mệt mỏi đến mức ngay cả mí mắt cũng không thể mở ra được.

    “Sắp xong rồi, vì anh mà nhịn thêm một chút.”

    Anh lại bắt đầu đong đưa, Cận Tiểu Đình suy yếu rên rỉ, cô vừa mới đạt cao trào, thân dưới vô cùng mẫn cảm, động tác đâm rút vô cùng mạnh mẽ của anh khiến cô gần như tan rã, nhưng cô không có sức để ngăn cản hành động của anh, chỉ có thể mặc anh giữ lấy.

    Anh không đành lòng nhìn cô quá mỏi mệt vì sự đòi hỏi của mình, nhưng suy nghĩ chiếm lấy cô cũng sắp cắn nuốt hết lý trí của anh, lần cuối cùng khi Cận Tiểu Đình liên tục cầu xin tha thứ bằng giọng điệu vô cùng yếu ớt thì anh mới ôm lấy thân thể cô, cố sức đâm vào nơi sâu nhất, bắn trọn tinh hoa vào thân thể cô.

    Giây phút này, khát vọng bao năm của anh đã thành sự thật…. Sau khi bắn ra, anh cúi đầu nhìn cô gái đã chìm sâu vào giấc ngủ, cảm thấy vô cùng mĩ mãn mà ôm chặt cô vào lòng, đây là bảo bối của anh, là người phụ nữ anh yêu nhất.

    Anh không thèm quan tâm đến việc ngày mai, khi cô tỉnh lại phát hiện ra hai người đang lõa thể nằm trên giường cô sẽ khiếp sợ cỡ nào, hay tức giận bao nhiêu về việc anh thừa dịp cô say rượu mà làm ra loại chuyện trời đất không tha này. Nhưng nếu anh không làm vậy thì có thể cô vĩnh viễn sẽ không bao giờ là của anh.

    Khi biết cô có bạn trai, anh vô cùng kinh ngạc và hoảng sợ. Ngay lập tức, anh dứt khoát từ bỏ cơ hội lên chức của mình, thậm chí kéo dài thời gian lên quân hàm để chuyển đến vị trí phụ tá, chỉ vì mỗi ngày được nhìn thấy cô. Thậm chí anh còn cố định thời gian gọi điện thoại cho cô, cho dù chỉ nói một câu với cô thôi cũng đủ rồi, vì anh tin chỉ cần còn ở bên cô thì anh vẫn còn có cơ hội.

    Bây giờ, kết quả của sự hy sinh to lớn của anh chính là có được thân thể cô, còn trái tim cô? Anh sẽ dùng thời gian để nắm lấy.

    ☆☆☆

    Thân thể giống như mau sắp rời ra từng mảnh, cảm giác là thứ chỉ xuât hiện sau giờ thể dục những năm học cấp 3 của cô thôi mà, vì sao lại xuất hiện khi cô vừa ngủ dậy chứ? Hơn nữa... cũng hơi đau.

    Cận Tiểu Đình khó chịu rên rỉ một tiếng, sau đó rúc vào một nơi ấm áp. Cô không biết bây giờ cô đang ôm cái gì, mặc dù cưng rắn, nhưng rất dễ chịu, còn rất ấm áp. Mãi đến khi trán cô bị một thứ gì đó mềm mại chạm vào, cô mới nghi ngờ mở mắt ra. Đập vào mắt cô lúc này chính là gương mặt cương nghị đang mỉm cười. Cô lơ đễnh nhắm mắt lại, còn tưởng mình đang nằm mơ. Nhưng cảm giác mềm mại kia lại dừng trên môi cô, khiến cô giật mình hiểu ra không phải mình đang mơ. Cô lập tức mở to mắt, giống như chim sợ cành cong.

    “Chào buổi sáng.” Trời ạ! Thật sự không phải mơ! Cận Tiểu Đình trợn trừng mắt nhìn Quan Quý Minh, suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu là làm sao anh lại có thể xuất hiện trong phòng cô.

    “Em ngủ thật lâu, đã sắp giữa trưa rồi.” Sợ lúc cô tỉnh lại không thế chấp nhận được sự thật này, nên anh đã xin nghỉ một ngày để ở bên cô.

    “Anh... Anh Quan... Sao anh lại ở đây?”

    “Tại sao anh không thể ở đây?” Anh cảm thấy buồn cười.

    “Nhưng mà... Đây là...” Cận Tiểu Đình chỉ vào giường rồi chỉ phòng ốc, vừa định mở miệng nói gì đó, lại phát hiện một việc, đây không phải là phòng cô!

    “Hôm qua em uống say.” Anh cười giải thích cho cô, “Cho nên tối qua em đã qua đêm ở phòng anh.”

    Qua đêm?! Cận Tiểu Đình nhanh chóng cúi đầu nhìn cái chăn đắp trên hai người, lại xốc chăn lên xem, gương mặt cô đỏ bừng, thân thể bên dưới tấm chăn của họ đều không mặc quần áo.

    “Có việc gì em cứ nói đi.” Nhìn vẻ mặt ngu ngơ của cô, thật sự anh muốn cười phá lên.

    “Anh, anh Quan, ngày hôm qua chúng ta... chúng ta...” Cô thật sự không dám hỏi tiếp, ngẩng đầu, đầy hy vọng rằng anh sẽ hiểu.

    “Chuyện gì nên làm đều đã làm.” Đôi mắt dịu dàng của anh bỗng trở nên sâu thẳm

    “Thôi xong đời...” Cận Tiểu Đình che mặt, rên rỉ khóc than. Người ta nói say rượu loạn tính đúng là không sai. Không ngờ cô lại như vậy, hơn nữa lại còn cùng với anh trai hàng xóm. Lần này xem như xong đời thật rồi!

    “Anh sẽ chịu trách nhiệm.” Anh nhẹ nhàng gỡ đôi tay đang che mặt của cô ra. Cơ thể vốn nằm cạnh cô giờ đây chuyển dậy nằm đè lên trên cô, “Tiểu Đình, đừng lo lắng. Anh sẽ gánh vác hết mọi chuyện, sẽ không ai trách em đâu.”

    “Chết chắc rồi...” Cô rút tay về tiếp tục che mặt. Sao cô lại có thể hồ đồ thế này. Lên giường ai thì không lên, lại lên giường với Quan Quý Minh. Cô biết ăn nói làm sao với ba mẹ đây?! Sợ rằng còn chưa kịp nói đã trực tiếp nhận án tử hình rồi!

    “Tiểu Đình?” Anh lại nắm lấy hai tay cô, ôm gương mặt cô, muốn cô nhìn thẳng vào anh. “Sẽ không sao đâu. Em đừng lo lắng có được không? Không ai trách em đâu. Anh sẽ gánh vác tất cả mọi chuyện.”

    “Minh... không phải em lo cho em. Là em lo cho anh. Nhất định ba em sẽ giết anh.” cô hiểu rõ tính khí của ba ba nhất. Ai dám động đến con gái bảo bối của ông, chắc chắn ông sẽ liều mạng với họ. Nhưng lần này, động đến con gái của ông lại là Quan Quý Minh, nhìn thân thể cơ bắp cuồn cuộn của anh, ba ba chắc không phải đối thủ của anh đâu.

    Quan Quý Minh bị lời nói của cô chọc cười, “Về phía ba em anh sẽ tự mình đến cửa giải thích, em không cần phải lo lắng.”

    “Sao lại không lo...” Cô rất muốn khóc! Có lẽ Quan Quý Minh còn không biết, ba cô đã từng là quân nhân. Bây giờ còn đang là thầy giáo dạy Taekwondo ở hội quán. Quan Quý Minh còn là vãn bối, nếu như bị ba đánh chắc hẳn sẽ không dám đánh trả! Tóm lại Quan Quý Minh nhất định sẽ bị ba đánh chết, dù không chết cũng chỉ còn nửa cái mạng.

    “Em đang lo cho anh sao?” Anh rất vui mừng khi thấy cô quan tâm anh.

    “Đương nhiên là lo rồi!” Cận Tiểu Đình suy nghĩ, rốt cuộc nghĩ ra một cách xử lý rất tiêu cực, “Anh Quan, chúng ta mau xuống giường đi. Cứ xem như chưa có chuyện gì xảy ra. Em sẽ không nói cho ai biết chuyện chúng ta đã phát sinh quan hệ, như vậy ba em sẽ không tìm anh tính sổ.”

    “Không được.” Anh giữ chặt tay cô, dễ dàng đè cô dưới thân mình, “Nếu như em sợ đến vậy thì tạm thời cứ ở đây, để anh nói chuyện với ba em trước.”

    "Anh cơ bản không thể giải quyết được ba em đâu!" Cô lắc mình, chỉ muốn nhanh chóng rời giường sau đó hủy diệt hết tất cả chứng cứ.

    Cô muốn đi, anh lại không cho cô đi, giữ chặt lấy cô, hỏi thẳng vấn đề mà anh không mong muốn nhất, “Có phải em vẫn còn muốn quay lại với tên bạn trai kia không?”

    Cận Tiểu Đình sửng sốt, “Chúng ta đã phát sinh quan hệ thế này, em nghĩ dù có muốn thì em và anh ấy cũng không thể tiếp tục được nữa rồi. Cho nên... Em nghĩ đã đến lúc nên chia tay.” Tuy không muốn nhưng cũng không còn cách nào khác.

    “Để anh đi cùng em.” Anh hận không thể khiến cô nhanh chóng rời xa tên bạn trai đó, sau đó ở bên cạnh anh, trở thành người phụ nữ của anh.

    “Không cần đâu.” Cô lắc đầu, “Tự em nói với anh ấy được rồi.”

    “Anh không yên tâm.” Cùng là đàn ông, anh biết đối phương nhất định sẽ có những hành vi nổi giận.

    “Anh Quan, bây giờ chúng ta tạm thời đừng nói chuyện này được không, xuống giường trước đi có được không?” Anh cứ đè như vậy cô cảm thấy rất khó chịu. Hơn nữa nơi nào đó của anh cứ chọc vào cô, khiến cô vô cùng xấu hổ!

    Tất nhiên là phải rời giường, nhưng anh vẫn muốn xác nhận một chuyện, “Tiểu Đình, em có ghét anh không?”

    “Hả?” Cô trừng mắt nhìn, không hiểu tại sao anh lại đột ngột hỏi cô như vậy.

    “Em có ghét anh không?” Anh lại hỏi một lần nữa, giọng nói có chút gấp gáp.

    Cô lắc đầu, “Em không ghét anh! Tại sao phải ghét anh chứ?”

    Nghe vậy chân mày đang nhíu chặt của Quan Quý Minh mới nới lỏng ra một chút, bất ngờ hôn nhẹ miệng nhỏ của cô, lại nói ra một câu khiến cô trợn tròn mắt, “Anh vẫn luôn thích yên, em có biết không?”

    “Hả? Thích em?”

    “Phải.” Anh chôn đầu vào cổ cô, thỏa mãn thở ra, sau đó hôn nhẹ, rồi cắn cắn. Trải qua một đêm, giờ đây trên thân thể cô đã trải đầy ký hiệu của anh, chỉ duy nhất phần cổ là không. Anh đang nghĩ không biết có nên để lại một dấu ấn trên đó không.

    Cận Tiểu Đình dường như quá kinh ngạc, một hồi lâu sau cô mới có thể lấy lại tinh thần. Biết được anh muốn làm gì, cô liều mạng lắc lư thân thể, muốn ngăn cản hành động của anh, “Khoan đã, chờ một chút anh Quan, anh hiểu lầm ý của em rồi... Ah~!”

    “Anh muốn em.” Ngay lúc đó, anh chen thẳng phải giữa hai chân cô, thẳng tiến vào cơ thể cô khi không hề có ái dịch bôi trơn, tuy rằng điều này sẽ khiến cô không thoải mái nhưng anh sẽ bù đắp lại cho cô.

    Những hình ảnh đêm qua hiện lên trong đầu, cô há miệng thở dốc, thừa nhận thứ khổng lồ trong cơ thể, thân dưới đột nhiên căng trướng khiến cô vô cùng khó chịu. Phải mất một lúc sau cô mới quen dần với vật to lớn nóng bỏng ấy, khó khăn mở miệng: “Đừng như vậy mà, anh mau ra đi… mau lùi ra đi…”

    “Đau không?” Để cô có thời gian thích ứng, sau khi đâm ngập vào trong cơ thể cô, anh cũng không cử động nữa, anh tin cảm giác không thoải mái của cô chỉ tồn tại một thời gian ngắn thôi.

    Cận Tiểu Đình liên tục gật đầu, cảm giác bị nhồi vào căng đầy vô cùng khó chịu.

    “Xin lỗi em, đáng lẽ anh phải vuốt ve em trước.” Anh đau lòng buông tay cô ra, để cô ôm anh, còn bàn tay to của anh thì di chuyển khắp toàn thân cô cho đến khi cảm thấy cô đã hoàn toàn thả lỏng.

    “Anh Quan…” Thật kỳ lạ, cô làm sao vậy? Cho dù là bạn trai đã quen 3 năm cô cũng không hề nhiệt tình như vậy, thế mà gặp gỡ Quan Quý Minh, cô như đã trở thành một người phụ nữ dâm đãng.

    “Thích anh mơn trớn em như vậy không?” Anh khàn giọng nói bên tai cô.

    “Thích…” Cô như bị bỏ bùa mê, anh hỏi gì cô cũng sẽ hùa theo, khoái cảm thân thể cũng nương theo bàn tay anh mà dâng trào.

    Anh thích sự trung thực của cô, ngay từ bé cô đã là một đứa trẻ không biết nói dối, bây giờ cũng vậy, sự vui thích cô biểu hiện ra không phải là để lừa anh.

    Đã có kinh nghiệm một đêm, bây giờ cô đã có phần quen thuộc với loại chuyện này, tuy rằng lúc đó cô đang say nhưng cảm giác thân thể sẽ dẫn bước cho cô…

    “Như vậy có được không?” Anh nâng đùi phải cô lên đặt trên vai mình, chân trái lại đè chặt xuống giường để anh có thể quan sát rõ ràng nơi e thẹn giữa hai chân cô, nhưng anh cũng vô cùng để ý đến cảm nhận của cô. Anh hy vọng khi ở trên giường cô sẽ không thẹn thùng, anh muốn cả hai đều cảm nhận được mùi vị tốt đẹp của làm tình.

    Cô không trả lời, không có thân thể kề sát của anh để ôm nên bàn tay nhỏ bé của cô đành nắm chặt ga giường, ngượng ngùng nhìn thứ to lớn của anh rút ra rồi lại đâm ngập vào cơ thể cô, động tác tuy thong thả nhưng nhìn thứ to lớn ấy ngập dần từng chút từng chút vào trong thân thể, cô vẫn không nhịn được mà khẽ rên lên. Lúc anh bắt đầu đong đưa, mỗi lần đều rất thong thả nhưng cũng cực kỳ mạnh mẽ, gần như lần nào cũng đâm vào nơi sâu nhất trong cô, khiến cô không thể không cắn môi rên rỉ.

    “Đừng nhịn, anh muốn nghe tiếng của em.” Anh liên tục thong thả dùng sức đong đưa, con ngươi đậm đặc tình dục luôn quan sát vẻ mặt cô.

    Cô không dám kêu ra tiếng, việc này thật quá xấu hổ, nếu cô rên rỉ quá lớn, tiếng động truyền ra ngoài thì cô sao dám ngẩng mặt làm người nữa chứ.

    “Yên tâm, hiện giờ trong nhà không có người, đừng lo có người nghe thấy.” Anh dụ dỗ cô kêu ra tiếng.

    Cô vẫn cắn môi lắc đầu, cô mặc kệ lúc này nhà anh có người hay không, chỉ bị anh ép buộc bày ra tư thế này cô đã vô cùng xấu hổ rồi mà anh còn tra tấn cô như vậy nữa.

    Quan Quý Minh khẽ cười, dùng bàn tay to đang đè chân trái của cô lần mò đến nơi nữ tính yếu ớt kia, tìm đến hạt châu xinh đẹp mà vân vê, động tác này khiến toàn thân cô chấn động, thành công ép cô há miệng rên rỉ.

    “Đưng mà… anh Quan… van cầu anh…” Cô lại yêu kiều cầu xin tha thứ, sao anh có thể dùng những ngón tay thô ráp kia để xoa nắn nơi yếu ớt đó của cô chứ? Khiến cô chưa cảm thấy đau đớn đã bị khái cảm tê dại nhấn chìm.

    “Có phải rất thoải mái không?” Động tác của những ngón tay càng nhanh hơn.

    Cuối cùng Cận Tiểu Đình cũng không nhịn được nữa, cô muốn đẩy bàn tay to đáng giận kia của anh ra nhưng làm thế nào cũng không bắt được, ngược lại càng làm anh giữ chặt không tha.

    “Anh nói rồi, đừng nhịn, thoải mái kêu lên đi, trong nhà không có người đâu, em thật sự không cần lo lắng.”

    “Anh… anh Quan…” Bị ngón tay thô ráp của anh xoa nắn, nửa thân dưới của cô liên tục truyền đến sự vui thích khiến cô không nói nổi thành lời, đến tận khi cô không chịu nổi mà hét tên anh lên trong cao trào thì anh mới dừng tay, ngay cả vận động bên dưới cũng dừng lại thì cô mới có thời gian để thở dốc.

    Quan Quý Minh hạ đùi phải của cô xuống, lập tức đè lên thân thể mềm mại của cô, sung sướng hỏi: “Em vừa gọi anh là gì?”

    “Ưm?” Cao trào qua đi, Cận Tiểu Đình vẫn còn đang mơ màng, căn bản không thể hiểu được anh đang nói gì với mình.

    “Vừa rồi em gọi anh là gì?”

    “Ư… anh Quan…” Thân thể rắn chắc đột nhiên đè lên cô, thứ thô to trong cơ thể cũng vì hành động của anh mà đâm vào sâu hơn khiến cô khó chịu hừ lên.

    “Vừa rồi em đã kêu tên anh, kêu thêm một lần nữa!” Trong đôi mắt anh là khát vọng cực kỳ nóng bỏng, thời khắc anh nghe được cô vong tình kêu tên anh, anh vô cùng hưng phấn, anh muốn nghe thêm một lần nữa.

    Cô vừa mới kêu tên anh sao? Cô không chắc chắn, nhưng cô vẫn nghe theo anh, khẽ gọi: “Quý Minh…”

    Nghe tên mình được thốt ra từ cái miệng nhỏ nhắn của cô, anh vui mừng như muốn phát điên, gần như đói khát mà phủ xuống môi miệng cô, liên tục nói ra lời mê luyến và tình yêu đè nén đã lâu, anh muốn nói ra tất cả. Cận Tiểu Đình khiếp sợ nghe từng câu từng câu anh nói, lúc này cô mới nhớ đến bạn trai của mình mà đẩy anh ra theo phản xạ.

    “Chúng ta không thể như vậy, bạn trai em sẽ tức giận!” Sao cô có thể quên là mình đã có bạn trai chơ chứ?

    Lúc này sao Quan Quý Minh còn tâm trạng mà để ý tới mấy việc vặt đó chứ? Cô đang nằm dưới thân anh, và anh vẫn đang chôn sâu trong cô, sau đêm qua, có lẽ trong bụng cô đã có cốt nhục của anh rồi cũng nên.

    “Anh Quan… xin anh… đừng như vậy…” Cô né tránh nụ hôn của anh nhưng không thể nào tránh thoát khỏi bờ môi nóng bỏng ấy.

    “Quên cậu ta đi, cậu ta không thể tốt hơn anh được.” Anh cọ xát môi cô, khàn giọng nói.

    “Không thể… anh Quan, chúng ta làm như vậy là không đúng…” Hốc mắt cô ửng đỏ, cảm thấy cô đã thực sự phản bội bạn trai.

    “Tình yêu vốn không có đúng sai.” Quan Quý Minh vừa tẩy não cho cô vừa đong đưa nửa thân dưới. Tuy rằng u huyệt của cô vô cùng bé bỏng nhưng lại mềm mại như nước, hoàn toàn chặt chẽ quấn siết lấy anh, giống như trời sinh một đôi…

    “A… không nên cử động… anh không nên cử động…” Cô chống đẩy ngực anh, mỗi khi anh cử động, thân thể cô sẽ sinh ra một cảm giác kì dị khiến cô nôn nóng không yên.

    “Vì sao không nên cử động?” Anh nhìn chằm chằm vào gương mặt ửng hồng của cô, vô cùng đáng yêu khiến anh không nhịn được mà vươn đầu lưỡi liếm nhẹ hai má cô.

    “Bởi vì… bởi vì…” Cô gần như gồng cứng thân mình, thân thể cô cảm nhận vô cùng rõ ràng từng lần chuyển động của anh, cô vô cùng sợ hãi, nếu anh đẩy nhanh tốc độ cô chắc chắn sẽ điên mất.

    “Vì sao?” Dường như nhận ra suy nghĩ của cô, Quan Quý Minh chuyển động nhanh hơn, mặc kệ từ chối hay tiếp nhận, anh đều nhìn chằm chằm vào biểu cảm muốn nói lại thôi trên mặt cô.

    “Anh Quan… xin anh dừng lại…” Cô yêu kiều khóc lên.

    “Nói cho anh một lý do.” Anh ngậm lấy một bên tai cô, trầm khàn nói.

    “Nói cho anh một lý do, anh sẽ dừng lại sao?” Cô cắn môi, suy yếu vô lực nói.

    “Chỉ cần một lý do, anh sẽ không chuyển động như vậy nữa.” Sau đêm qua, sự tự chủ của anh vẫn còn khá tốt, không quá vội vàng phát tiết nữa, ngược lại càng muốn chìm đắm trong cơ thể cô lâu hơn một chút.

    Cận Tiểu Đình run rẩy rên lên một tiếng, sau đó mở miệng đứt quãng: “Em… em đã có… bạn trai… chúng ta làm như vậy… là không đúng…” quả nhiên Quan Quý Minh dừng lại không chuyển động nữa, anh cười chua xót, đã đến nước này rồi mà cô vẫn chọn người đàn ông khác.

    “Anh Quan…” Cô nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng anh cũng đã dừng lại.

    “Tiểu Đình.” Anh đột nhiên nâng nửa thân trên lên, nhưng bên dưới vẫn kết hợp chặt chẽ với cô, khi Cận Tiểu Đình còn chưa hiểu được anh muốn làm gì thì anh đã mở miệng giải thích cho sự nghi hoặc của cô, “Lý do này anh không chấp nhận.”

    Nói xong, anh lại đâm vào một cách mãnh liệt khiến cho chiếc giường cũng phải lay động, Cận Tiểu Đình không thể thừa nhận chuyển động mạnh mẽ như thế, cô không thể theo kịp nhịp độ của anh, chỉ đành thở gấp khóc xin, hai tay không ngừng đấm lên lồng ngực rắn chắc của anh biểu thị sự kháng nghị, ngay cả hai chân cũng phát huy tác dụng, nhưng đều vô ích. Anh quá to khỏe, căn bản giống như một con thú hoang dã đang đối mặt với con mồi thèm khát đã lâu, anh chắc chắn không buông tha!

    Cuối cùng Cận Tiểu Đình cũng bỏ cuộc, cô níu chặt cánh tay anh, khuôn mặt nhỏ nhắn tựa vào ngực anh, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở trở nên gấp gáp, những tiếng rên rỉ liên tục tràn ra khỏi miệng.

    Mãi đến khi anh thúc mạnh như muốn đâm thủng cô, một dòng khí nóng bỏng tràn vào cơ thể cô, bên tai vang lên tiếng rống trầm đục, thân thể rắn chắc ấy lại đổ ập lên cô thì cô biết mọi thứ đã xong…

    * * *
     
    8 people like this.
  4. ♂JackyKen۩

    ♂JackyKen۩ Jacky Ken-You Are My Sunshine

    Bài viết:
    180
    Đã được thích:
    320
    Điểm thành tích:
    153
    Cày gì lắm thế, post vừa vừa để người khác post với e
    Chưa khi nào thấy e post nhiều ntn >.<
    :band::band::band::band::band:
     
    3 people like this.
  5. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,018
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914
    Hi hi :3 Rảnh lúc nào là xào lúc đó :3
     
    10 people like this.

Chia sẻ trang này