Kiếm Chủng - Thân Vẫn Chỉ Tiêm

Thấy truyện thế nào?

  • Tốt

    Votes: 0 0.0%
  • Tạm

    Votes: 0 0.0%
  • Tệ

    Votes: 0 0.0%

  • Total voters
    0
Status
Not open for further replies.
Bài viết
124
Reaction score
158
Points
43
Chương 5: Tiếng chuông vang cùng kiếm gỗ đào
Chương 5: Tiếng chuông vang cùng kiếm gỗ đào


Trong lòng Kim Tượng Đế cảm thấy bối rối, nơi nàng chạm vào như bị liệt hỏa thiêu đốt.

“Run cái gì mà run” Thiếu nữ cột sợi tơ xanh vào vị trí bảy tấc của Kim Tượng Đế khiến hắn sợ tới mức run rẩy, sự sợ hãi này đến từ sâu trong lòng: “hì hì… tốt rồi, từ giờ trở đi, bất luận ngươi chạy tới đâu ta đều có thể tìm được. Cho nên ngươi tốt nhất là đừng chạy, nếu bị ta bắt được thì ta sẽ nấu ngươi lên, hiểu không?... Nghe rõ chưa”

Thiếu nữ nói xong, tỏ vẻ hung ác, trừng mắt, dùng ngón tay thon dài chạm vào đầu Kim Tương Đế, hung dữ nói.

Kim Tượng Đế run rẩy đáp: “Nghe, nghe rõ ạ”. Đối với hắn thì thiếu nữ đã trở thành thứ đáng sợ nhất trên đời, nhất là khi nàng trừng mắt, dí đầu mình.

Thiếu nữ hài lòng vì Kim Tượng Đế thuận theo mình, đắc ý ngẩng đầu nhìn trời, chân ngọc xinh xắn đá nhẹ dưới làn nước.

“Ngươi tên là gì”

Thiếu nữ hồi phục khỏi trạng thái thần du, hỏi Kim Tượng Đế, khiến cho tâm thần hắn mới ổn định lại lập tức trở nên khẩn trương.

“Kim, Kim Tượng Đế”

"Thật khó nghe, về sau ngươi đi theo ta, tên lại khó nghe như thế khác gì làm mất mặt ta, về sau tên của ngươi là…” Thiếu nữ nghiêng đầu trong chốc lát nói: “Là Tiểu Kim, vừa thông tục, vừa dễ nhớ” Nàng nói xong tựa hồ có chút đắc ý, lại ngẩng đầu nhìn trời, đôi chân nhỏ lại tiếp tuc đá đá mặt nước.

“Ngươi gọi ta là…” Thiếu nữ nói đến đây đột nhiên dừng lại, sau đó trầm tư, một lát sau hỏi: “Sau này ngươi gọi ta là gì?” Nói xong trừng mắt, Kim Tượng Đế chỉ cảm thấy sát khí đập vào mặt vội đáp: “Đại Vương?”

Thiếu nữ nghĩ một lát nói: “Không được, chỉ có nhưng nữ nhân không xinh đẹp chẳng ôn nhu mới có thể tự xưng mình là đại vương, sao ta có thể để ngươi gọi mình là đại vương được. Tiếp đi!”

“Tiên Tử” Kim Tượng Đế vội nói.

Thiểu nữ lần này không nghĩ nhiều lập tức chối bỏ: “Ta là yêu, sao có thể để người khác gọi mình là Tiên Tử được, không được, tiếp tục!”

Nương Nương?”

“Không được, tiếp”

“Phu nhân?”

“Bốp~!” Thiếu nữ đánh vào đầu Kim Xà khiến cho hắn cho hắn cúi xuống trong lòng bàn tay của nàng mãi một lúc sau cũng không ngẩng lên nổi.

“Còn muốn chiếm tiện nghi của bổn cô nương, không muốn sống, tiếp!”

Lần này Kim Tượng Đế không trả lời vì đầu hắn vẫn còn đang ông ông không dứt. Đột nhiên phương xa truyền đến tiếng chuông đồng, thiếu nữ lập tức đứng dậy, nhìn về phía tiếng chuông, tức giận nói: “Tên đạo sĩ thối đúng là âm hồn bất tán mà, chọc giận cô nãi nãi, ta dùng lửa đốt, tiễn người đi tây thiên bây giờ”

Tuy miệng nàng nói vậy nhưng lại vội vã phi độn về hướng ngược lại. Thiếu nữ rời đi không lâu thì môt đạo sĩ xuất hiên bên dòng suối nhỏ, nếu như Kim Tượng Đế còn ở lại thì hắn sẽ nhận ra đó là tên đạo sĩ suýt nữa đã lấy mạng mình. Gã đứng ở đó, quơ quơ chuông đồng trong tay, một tràng tiếng chuông lanh lảnh vang lên, đạo sĩ tựa như nghe thấy điều gì đó trong tiếng chuông, một lát sau, gã bước về phía mà thiếu nữ bỏ đi. Chân không chạm đất, đi trong cỏ cây mà giống như đi trên đại đạo, cỏ cây rạp sang hai bên.

Mặt trời lên, mặt trăng lặn, ngày đêm luân chuyển.

Hôm nay là ngày thứ ba kể từ khi Kim Tượng Đế rơi vào tay thiếu nữ, hắn vẫn không biết tên nàng là gì, không biết nàng muốn đi đâu. Không biết mình có thể đạt được tự do hay không, đối với hắn thì đây quả thực là một cơn ác mộng. Trong ác mộng chân thực này hắn không có một chút vui sướng nào, trong óc chỉ có thanh âm của thiếu nữ. Ngày thứ ba này được Kim Tượng Đế gọi là ngày thứ ba thất thân.

Hôm sau thiễu nữ cuối cùng cũng bắt đầu quyết đinh cách Kim Tượng Đế gọi nàng.

“Cô nãi nãi”(bà cô)

Theo lời nàng thì gọi như vậy mới lộ ra khí phách mà cũng thân thiết nữa. Đối với cách xưng hô này tuy rằng Kim Tượng Đế cảm thấy rất mâu thuẫn nhưng vẫn không thể làm trái được, hơn nữa một ngày phải hô một trăm lẻ tám lần. Đó là vì sau mỗi câu nói của thiếu nữ, Kim Tượng Đế phải trả lời: “Vâng, cô nãi nãi”. Dùng cách khác sẽ bị đánh.

Hiện giờ Kim Tượng Đế dưới mệnh lệnh của thiếu nữ, lấy miệng cắn đuôi hóa thành một cái vòng tay bao lấy cổ tay nàng, thân rắn vàng chói chiếu lên da thịt trắng như tuyết, trông cực kì đẹp mắt. Thiếu nữ rất hài lòng, khen Kim Tượng Đế vài câu.

Kim Tượng Đế không quan tâm tới lời khích lệ của nàng, bởi vì cho tới bây giờ hắn vẫn không thừa nhận mình là rắn của nàng, hơn nữa hắn còn muốn trốn khỏi ma chường của nàng. Ba ngày qua Kim Tượng Đế phát hiện ra mỗi ngày nàng đều cảm thấy buồn ngủ, hắn không nhớ đã bao nhiêu năm mình không ngủ rồi, thế mà nàng lại ngủ được. Hắn cảm thấy đây là một cơ hội hiếm có. Tuy thời gian nàng ngủ không dài nhưng hắn tin là mình có thể chạy xa tới tận vài ngọn núi trong khoảng thời gian này, sau đó trốn kỹ thì nàng nhất định sẽ không tìm thấy.

Ngày thứ tư thất thân.

Trong rừng đen ngòm đưa tay không nhìn thấy ngón, nhưng đối với kẻ đã lớn lên trong rừng rậm như Kim Tượng Đế thì đây lại là cảnh tương quen thuộc.

Thiếu nữ đang ngồi luyện khí, Kim Tượng Đế biết rằng nàng cũng rất chăm chỉ hơn nữa có pháp môn tu hành. Nhìn tư thế ngồi của nàng khiến cho Kim Tượng Đế có chút hâm mộ.

Tuy nhiên mỗi ngày nàng ngồi xuống thì cũng sẽ ngủ một giấc, lúc đầu Kim Tượng Đế cũng không phát hiện ra nhưng có một lần gặp nàng dựa vào tàng cây, đầu nghiêng sang một bên, trong miệng còn chảy ra một dòng nước. Kim Tượng Đế đã gặp kiểu ngủ chảy nước miếng của rất nhều hài từ trong thôn, khi thấy nàng chảy nước miếng thì có chút khó tin. Bởi nàng là yêu có pháp lực, cho dù ngủ rồi cũng không thể xuất hiện tình trạng này. Một lần thì hắn không dám khẳng định, nhưng lần thứ hai, lần thứ ba, cho tới ngày thứ tư thì hắn quyết đinh sẽ chạy trốn.

Đêm càng lúc càng sâu, nàng vẫn ngồi yên không nhúc nhích, Kim Tượng Đế có thể cảm nhận được linh khí bên cạnh nàng cực kì nồng đậm, nếu mỗi ngày tu hành cạnh nàng thì nhất định nhanh hơn tu luyện một mình nhiều. Hắn lắc đầu xua ý nghĩ ấy đi, cẩn thận nhìn khuôn mặt của nàng, đột nhiên cảm thấy, bộ dạng của nàng khi nhắm mắt ngồi ngay ngắn kì thực cũng rất đẹp, ít nhất là đẹp hơn những nữ tử nhân loại mà hắn đã thấy.

Sau một lúc, thiếu nữ cuối cùng cũng ngủ. Bởi vì linh khi trên người nàng dần tán đi, đây là điều mà Kim Tượng Đế mới biết, chỉ cần nàng ngủ thì không thể thu nạp linh khí nên linh khí quanh người cũng sẽ tiêu tán.

Thêm một lúc nữa, Kim Tượng Đế đột nhiên phóng vọt lên, trườn trong khu rừng rậm rạp, linh động vô cùng nhưng cả một tiếng động nhỏ cũng không phát ra. Giống như một điểm sáng trong đêm tối, hoặc nói cách khác là một đạo kim quang xẹt qua hư không.

Kim Tượng Đế hạ xuống trên một thân cây, quay đầu nhìn lại, thiếu nữ vẫn đang say giấc nồng. Trong lòng của hắn không biết vì sao lại cảm thấy bây giờ nàng không hề đáng sợ, thậm chí còn có một chút cô độc. Thứ cảm giác này lóe lên rồi biến mất, hắn quay người tiếp tục nhảy, lập tức chui vào trong bóng tối, biến mất không còn tăm hơi.

Hắn chạy theo con đường mà hắn và thiếu nữ đã đi cùng nhau, Kim Tượng Đế biết rằng, nàng đang trốn vị đạo sĩ kia cho nên hắn liền chọn hướng này. Trong lòng hắn nghĩ nếu như thiếu nữ tình dậy mà không thấy mình thì sẽ muốn truy đuổi, sau đó sẽ phát hiện ra hướng mình trốn là hướng mà đạo sĩ kia đuổi theo cho nên sẽ buông tha mình.

Lần trốn này đã hơn một canh giờ, vượt qua mấy ngọn núi lớn.

Kim Tượng Đế trườn vào vách đá của một ngọn núi, chui vào trong một khe đá, thu liễm khí tức toàn thân, tĩnh tâm ẩn núp.

Thời gian chậm rãi đi qua, bóng tối bao phủ mọi nơi, hơn nữa càng lúc càng nồng đậm.

Cũng không biết đã bao lâu, trong tai Kim Tượng Đế truyền đến một tràng âm thanh phiêu hốt: “Tiểu Kim, Tiểu Kim, ngươi ở chỗ nào…”

“Tiểu Kim, Tiểu Kim, mau trở về thôi…”

“Tiểm Kim nếu không trở về thì cô nãi nãi sẽ niệm chú đấy”

Kim Tượng Đế không biết chuyện gì xảy ra, thanh âm không phải truyền qua tai mà phảng phất như vang lên trong lòng hắn. Hắn càng không dám động đậy, nghĩ rằng đây nhất định là pháp thuật của nàng, lừa mình chui ra.

Đột nhiên toàn thân hắn run lên, trong lòng như bị kim đâm, toàn thân trong chớp mắt nhũn ra, pháp lực trong cơ thể cũng không thể thúc dục nữa.

“Tiểu Kim, mau trở về, nếu không cô nãi nãi sẽ lột da ngươi”

Thanh âm của thiếu nữ vang lên trong lòng hắn một lần nữa.

Kim Tượng Đế chui ra khỏi khe đá, nhảy về phía bóng tối, tuy nhiên không phải là về phía thiếu nữ mà là về phía ngược lại, hắn hận mình không trốn xa hơn, chủ quan quá rồi. Nhưng hắn còn chưa chạy được bao xa, thân thể đột nhiên mất khí lực rơi trên mặt đất giãy giụa.

Hắn cảm thấy toàn thân đau đớn nhưng không biết cơn đau này đến từ đâu, dường như toàn thân đau đớn, pháp lực cũng không dùng được. Cơn đau từng đợt từng đợt trào dâng như sóng biển, phảng phất như không bao giờ dừng lại.

Đau đớn khiến hắn quên đi khái niệm thời gian, cũng chẳng biết bao lâu, hắn cảm thấy mình bị một người nào đó bắt, người mùi thơm quen thuộc kia hắn biết mình lại rơi vào tay thiếu nữ một lần nữa.

“Hừ, hừ, muốn chạy sao, xà đảm cũng khá lớn đấy”

Kim Tượng Đế vô lực, trong lòng còn có chút đau đớn, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên được, nghe được lời của thiếu nữ, sợ nàng lại dùng biện pháp gì đó tra tấn mình vội vàng nói: “Ta lạc đường…”

“Hừ, lạc đường, lần sau lạc nữa thì ta sẽ lột da ngươi nấu súp” Thiếu nữ nổi giận đùng đùng nói

“Chỉ sợ ngươi không có cơ hội này”

Thiếu nữ vừa dứt lời thì dưới một gốc cây cách đó không xa vang lên một câu như vậy, một người từ trong thân cây bước ra. Đạo bào xanh da trời lẫn với xanh lá, một chòm râu đen, bên hông giắt một cái chuông đồng. Chính là vị đạo sĩ Kim Tương Đế đã gặp trong thôn nhỏ.

Thiếu nữ nhíu mày lại, lạnh lùng nói: “Lời nói đấy ngươi đã từng phun ra cách đây mười năm nhưng bây giờ ta vẫn còn sống”

Khi nàng vừa dứt lời thì trong lòng đất sau lưng đột nhiên có một người chui lên, cũng là đạo bào màu xanh, chỉ khoảng hơn 40 tuổi, chỉ khác là hông không có chuông đồng nhưng trên lưng thì có một cây đào mộc kiếm (kiếm gỗ đào).

Thiếu nữ biến sắc còn vị đạo sĩ độn thổ đến quát lạnh nói: “Yêu nghiệt, hôm nay xem ngươi trốn ở đâu”

Lời vừa dứt đào mộc kiếm trên lưng đã nằm gọn trong tay, chỉ thấy tay hắn vuốt trên kiếm một lần, thân kiếm lập tức bao phủ một tầng hào quang màu vàng, ngay lúc này tiếng chuông đồng vang lên, âm thanh của chuông chói tai, sát khí bốn phía.

Trong chốc lát, không gian mới nãy vẫn còn đen kịt yên tĩnh, lúc này đã biến thành một vùng tuyệt sát.
 
Bài viết
124
Reaction score
158
Points
43
Chương 6: Chân tâm, thành ý cầu tiên đạo
Chương 6: Chân tâm, thành ý cầu tiên đạo

Tiếng chuông như tiếng nổ, lại như có thực chất, từng tia từng tia đâm xuyên qua linh hồn, khiến người ta có cảm giác không thể nhúc nhích được. Mộc kiếm bị tay đạo nhân vuốt qua thì lập tức bị ánh sáng màu vàng đậm bao phủ, sát khí lạnh lẽo.

Tay trái thiếu nữ được bọc trong một tầng ánh sáng xanh, Kim Tượng Đế ở bên trong ánh sáng, hắn cảm thấy có một dòng nước mát từ đỉnh đầu theo xương sống tràn xuống cọ rửa cơ thể. Pháp lực mạnh mẽ tràn vào trong cơ thể khiến hắn sinh ra cảm giác rằng mình có thể bay lên tận Cửu Thiên.

“Hô”

Đạo nhân cầm đào mộc kiếm khẽ quát, ném thanh kiếm lên trời, kiếm hóa thành một đạo hoàng mang đâm tới, hư không vang lên một tiếng nổ, ngay khi mộc kiếm rời tay đạo nhân, thiếu nữ liền bay lên trời, một cơn cuồng phong lấy nàng làm tâm đột nhiên xuất hiện.

“Đinh đinh đinh…”

Trên bầu trời xuất hiện một cái chuông đồng cực lớn, từng đợt sóng âm tạo thành một cái lồng lớn bao phủ bên dưới.

Đào mộc kiếm đâm vào trong cuồng phong thì khẽ dừng lại rồi tiếp tục đâm tới ngực thiếu nữ. Cùng lúc đó một đạo kim quang từ trong gió bắn vọt ra. Vô thanh vô tức, tốc độ cực nhanh, còn nhanh hơn cả đạo hoàng mang khi nãy.

Chớp mắt đã tới trước mặt đạo nhân, gã khẽ quát, một tay vung lên, trong không gian mơ hồ có tiếng sấm nổ. Đạo kim quang sắp rơi vào tay gã thì đột nhiên trở nên linh động tránh thoát thủ chường, đạo sĩ kinh sợ thối lui nhưng đã không kịp, kim quang vừa chạm vào phần cổ đã lập tức tách ra.

Đạo sĩ kinh hô, hoàng mang đâm vào trong cuồng phong sắp chạm tới thiếu nữ giống như bị mất đi khống chế, hoặc bị người dẫn dắt, đâm thẳng tới chuông đồng trên trời.

“Ầm…”

Chuông đồng trốn không kịp bị mộc đào kiếm đâm vào, phát ra một tiếng vang nhỏ, thanh âm trở nên vô cùng rối loạn.

Thiếu nữ bay lên trời, trên người bao phủ một lớp thanh quang tựa như nước cũng tựa như khí, nàng thò tay muốn chộp lấy chuông đồng. Đạo sĩ phía xa thay đổi thủ thế , đặt tay giống như đang nâng vật gì đó ngón cái gập vào trong lòng bàn tay, ngay lập tức trong tay gã có thêm một cái chuông còn cái chuông trong hư không đã biến mất. Đạo sĩ kinh hãi nhìn hảo hữu đã ngã xuống đất, vội quay đầu chạy về một cây đại thụ rồi giống như tuyết tan vào trong nước, vô thanh vô tức biến mất.

Thiéu nữ từ trên trời hạ xuống bên cạnh cây lớn, dạo quanh đại thụ một vòng rồi thở dài bất đắc dĩ.

Kim quang bị thiếu nữ ném vào đạo sĩ đương nhiên là Kim Tượng Đế, sau khi hắn cắn vào cổ đạo sĩ một cái thì vẫn chưa chui ra, đương nhiên cũng sẽ không đào tẩu. Nhìn thấy một đạo sĩ khác bỏ chạy rồi hắn mới thở phào, hắn biết thiếu nữ kỳ thật cũng chẳng có pháp thuật gì lợi hại cả nhưng pháp lực có vẻ rất cao, ít nhất là cao hơn hắn nhiều lắm.

Trong ánh mắt kinh ngạc của hắn, thiếu nữ nhặt mộc đào kiếm lên, hươ hươ vài cái rồi cắm bên cạnh hông. Ngay sau đó, lại lục lọi thi thể của đạo sĩ, móc ra một bình màu sắc rực rỡ rồi lần lượt đưa mũi ngửi, sau đó thất vọng ném xuống đất. Kim Tượng Đế vội trườn tới bên cạnh cái bình khẽ ngửi, chỉ thấy một mùi chua nồng, gay mũi xộc lên khiến hắn vội chạy sang một bên. Thiếu nữ kia thấy thế cười không ngớt.

Cười một lúc nàng tóm lấy Kim Tượng Đế rồi ly khai.

Vừa đi vừa nói: “Tiểu gia hỏa này cũng thông minh đấy, biết rõ ta muốn ngươi làm gì”. Bên hông thiếu nữ cắm một thanh mộc đào kiếm, một tay quấn một con rắn màu vàng, chậm rãi bước trong rừng.

“Nể tình ngươi lập công đầu, lần đào tẩu vửa rồi ta sẽ không phạt ngươi” Thiếu nữ cao hứng nói. Kim Tượng Đế im lặng, nghĩ thầm quyết định như thế nào cũng là do cô cả, cho nên hắn đành nhận mệnh, trầm mặc, hơn nữa linh khí của thiễu nữ khi nãy rót vào trong cơ thể hắn cho tới lúc này vẫn khiến hắn có cảm giác đau đớn và thoát lực, cho nên hắn chỉ còn biết cuộn tròn trên cổ tay nàng, quan sát lòng bàn tay trắng nõn.

Trong tai hắn nghe thấy lời thì thầm của thiếu nữ: “Tiểu Kim, cái tên này tựa như không quá may mắn thì phải, mới hô vài câu thì đã kéo hai tên đạo sĩ muốn giết bổn cô nương rồi. Không được, phải đặt một cái tên khác. À…” Kim Tượng Đế có thể tưởng tưởng ra nàng đang ngẩng đầu nhìn trời tìm kiếm danh tự, quả nhiên một lúc sau chợt nghe nàng nói: “Tiểu Tượng? Tiểu Đế? Không được, khó nghe quá,… Đúng rồi, kêu ngươi là tiểu gia hỏa nhé, hì hì, tiểu gia hỏa, ngươi có nghe thấy không” Thiếu nữ cười hì hì, nói xong còn gõ nhẹ đầu Kim Tượng Đế.

Đi mấy ngày trong rừng rậm, trong mắt chỉ có cây với cây, núi với núi.

Nhiều ngày qua, Kim Tượng Đế cũng đã quen với việc sợ thiếu nữ, chỉ cần nàng không giận thì cũng sẽ không sợ hãi nữa. Chỉ là không nói chuyện nhiều với nàng. Hắn đang suy nghĩ mình đã biến hóa rồi tại sao dưới tiếng chuông lại hiện ra nguyên hình còn nàng tại sao lại không bị như thế, chẳng lẽ vì pháp lực của nàng cao hơn một chút sao? Lại thêm vài ngày nữa trôi qua, thiếu nữ vẫn cứ đi lại trong núi, thi thoảng gặp được một ít tiểu yêu thì cũng không phải là đối thủ của nàng.

Cuối cùng hắn cũng không nhịn nổi nói ra nghi hoặc của mình khiến cho nàng cười khanh khách, Kim Tượng Đế không dám nói gì, chỉ biết đợi nàng cười xong nghe nàng giải thích: “Biến hóa, ngươi còn đòi biến hóa ư, cô nãi nãi đây cũng mới chỉ biến hóa thôi.”

“Ngươi mới biến hóa sao, không thể nào, ta có thể hóa hình người mà, không tin thì để ta hóa cho ngươi xem” Kim Tượng Đế có chút nóng nảy, hắn cảm thấy rõ ràng là mình đã biến hóa rồi, hơn nữa lão sư cũng đã nói, chỉ cần biết “Thái Thượng vi ngôn” thì có thể biến hóa, hắn tự cho rằng mình đã hiểu nên đương nhiên là có thể biến hóa rồi.

“Được rồi, không cần nhìn ta cũng biết, đó là huyễn hình, ta cũng đã từng trải qua” Thiếu nữ dừng việc chứng minh của Kim Tượng Đế lại.

“Huyễn hình? Huyễn hình là sao?” Kim Tượng Đế ngờ vực hỏi.

“Huyễn hình à, đó là khi pháp lực của ngươi đã đạt đến một trình độ nhất định, có lý giải nhất định với thiên địa, trong lòng cũng muốn biến ảo thì thân thể cũng có thể biến ảo theo. Cái này không khó, cái khó là có thể chính thức biến hóa cơ” Thiếu nữ nói ra.

Trong lòng Kim Tượng Đế hỗn loạn, thầm nghĩ cố gắng nhiều năm qua chỉ là công dã tràng liền vội hỏi làm thế nào mới có thể chính thức biến hóa được?

Thiếu nữ nghĩ một lát rồi nói: “Thu nạp thiên địa linh khí rồi thiên kiếp sẽ hàng lâm, sau khi vượt qua thiên kiếp sẽ trường thành, còn nếu không qua được thì sẽ tan thành mây khói”

Nàng nói có vẻ đơn giản nhưng khiến Kim Tượng Đế cảm thấy căng thẳng hỏi: “Lôi Kiếp là cái gì? Không độ có được không? Ngươi mất bao lâu mới có tể biến hóa?”

“Ngươi muốn biến hóa thì phải độ hóa hình thiên kiếp, còn ta ư, không nhớ rõ lắm, hình như khoảng mấy trăm năm thì phải!”

Trong lòng Kim Tượng Đế ngẩn ra, nghĩ thầm: “Chẳng lẽ mình cũng phải đợi mấy trăm năm sau mới có thể biến hóa ư” Vội hỏi lại: “Thế có phương pháp nào giải quyết không, ví dụ như học pháp quyết tu luyện”

“Ngươi cũng biết pháp quyết tu luyện à, hắc hắc, bất quá ngươi đành phải thất vọng thôi, bất kể pháp quyết tu luyện nào cũng phải hóa hình xong mới luyện được, cô nãi nãi ta mất vài năm mới trộm được nửa bộ pháp quyết tu luyện” Thiếu nữ đứng trên đỉnh một ngọn núi, nhìn ra bốn phía tựa như đang tìm đường.

Trong lòng Kim Tượng Đế hỗn loạn, hắn đi từ núi ra, gặp được nhiều nguy hiểm như vậy nhưng không hề từ bỏ chính là để học tập văn tự của nhân gian sau đó học tập pháp quyết tu luyện. Cuối cùng đã biết mặt chữ, còn bái cả lão phu tử, mặc dù không học được pháp quyết tu luyện nhưng hắn cũng không nản chí bởi vì hắn cho mình sẽ sớm biến hóa thôi. Nhưng bây giờ nghe thiếu nữ nói vậy mới biết rằng hóa ra biến hóa rất khó.”

“Đông nam tây bắc” Thiếu nữ đứng trên đỉnh núi, lấy tay chỉ bốn phương tám hướng sau đó chỉ vào phía bắc thì thào nói: “Núi như ghế bânh, trái cờ phải trống, trước có dòng sông… chính là chỗ này”

Không đợi Kim Tượng Đế mở miệng hỏi nàng đã cao hứng nói: “Nghe nói trong dãy núi này có một ngọn như ghế bành, bên trái có một loạt núi trông như cờ, bên phải có một ngọn núi trông như trống, phía trước là một nhánh sông, nguyên lai là có thật”

“Có ngọn núi này thì sao?” Kim Tượng Đế hỏi.

“Đương nhiên là bái sư, nghe nói trong núi có một vị thần tiên, ta muốn bái ông ta làm thầy” Thiếu nữ cao hứng nói.

Kim Tượng Đế nghe xong cũng cao hứng, nếu thiếu nữ bái sư thì hắn cũng có thể chứng kiến pháp quyết tu luyện chính thức rồi. Thiếu nữ nói chưa biến hóa thì chưa thể tu luyện pháp quyết nhưng trong lòng hắn vẫn chưa tin tưởng, nghĩ rằng người khác không thể thì không có nghĩa mình cũng không thể.

Thiếu nữ không phi hành, nàng nói đó là bất kính, muốn bái sư thì trong lòng phải có sự thành kính thì mới được thu làm đệ tử. Đến đây Kim Tượng Đế mới biết vì sao nàng lại đi trong núi chứ không bay trên trời nhưng hắn cũng hỏi làm sao đối phương biết được ngươi có phi hành hay không. Thiếu nữ lại nói thần tiên có pháp lực cao cường, một ý niệm có thể nhìn khắp thiên sơn vạn thủy. Điều này thì Kim Tượng Đế không tin, nhưng thấy nàng có vẻ phiền chán nên hắn cũng không dám tranh luận, sợ nàng nổi giận sẽ ăn mình luôn.

Sau khi đi qua vài ngọn núi rốt cuộc cũng đi tới trước ngọn núi tựa như ghế bành. Dưới núi có một con đường nhỏ, uốn lượn từ trên xuống, không tới được lưng chừng núi thì cũng không thể nhìn tới đỉnh. Cổ thụ che trời xanh um tươi tốt, lộ ra sinh cơ bừng bừng, chợt có vài con Bạch Hạc từ trong núi bay ra, bay quanh đỉnh núi một lát rồi bay về dòng sông cách đó không xa để kiếm đồ ăn.

Kim Tượng Đế nhìn ngọn núi trong lòng nghĩ thầm: “Ngọn núi này nhất định có thần tiên sinh sống”

Lại nhìn thiếu nữ thì thấy vẻ mặt nàng cũng đang hưng phấn.

Ngay lúc này, trên đỉnh núi vang lên tiếng chuông. Tiếng chuông đã lưu trong lòng Kim Tượng Đế sự sợ hãi nhưng thanh âm này lọt vào trong tai giống như uống được một thanh tuyền, tinh thần sảng khoái, phiền muộn và e ngại mấy ngày nay chớp mắt đã tan biến.

Trong lòng hắn thầm nghĩ một lần nữa: “Đây quả là tiên sơn, nơi thần tiên sinh sống”

Bên trên trời bỗng nhiên truyền đến những tiếng hạc kêu, Kim Tượng Đế vội nhìn lại chỉ tháy một con Bạch Hạc thần tuấn bay ra từ sườn núi, đỉnh đầu hạc đỏ hồng, lưng hạc cõng một lão nhân tóc trắng râu bạc, da như hài đồng, trong tay cầm một cây phất trần trắng như tuyết”

“Hòa kỳ quang, đồng kỳ trần, chân thần tiên” trong đầu Kim Tượng Đế đột nhiên xuất hiện một câu như vậy, vế trước là của Thái Thượng Vi Ngôn còn vế sau là do bản thân hắn thêm vào, chỉ cảm thấy những lời này để miêu tả vị thần tiên cưỡi bạch hạc là cực kỳ chính xác.

Một ngọn núi xanh, một thiếu nữ áo xanh tay có một con rắn nhỏ màu vàng ngửa đầu nhìn cửu thiên, nhìn một con Bạch Hạc cõng một lão nhân bay vào trong mây.

Giờ phút này, nàng và hắn có cùng một ước mơ.
 
Bài viết
124
Reaction score
158
Points
43
Chương 7: Trước Huyền Thiên Môn mặt đẹp cười
Chương 7: Trước Huyền Thiên Môn mặt đẹp cười

Núi xanh trập trùng, mây trắng ung dung.

Giữa một tòa núi xanh có một con đường ruột dê nhỏ, trên con đường có một thiếu nữ mặc quần áo xanh đậm nhìn xuống dưới núi. Mái tóc đen của nàng tung bay trong gió, bên hông giắt một cây đào mộc kiếm, trên cổ tay trái mảnh khảnh có một cái vòng tay màu vàng rực rỡ.

Nàng chính là người đã ép Kim Tượng Đế gọi mình là cô nãi nãi, đến tận lúc này hắn vẫn chưa biết tên của nàng cũng không biết chân thân của nàng là gì. Hiện giờ Kim Tượng Đế cũng đang nhìn xuống phía dưới núi, chỉ thấy một vùng núi xanh trập trùng trong sương trắng mờ mịt, một dòng sông uốn lượn tựa như chiếc đai ngọc quanh núi rồi kéo dài tới chân trời.

Bọn họ đã đi được nửa ngày, thiếu nữ nhất định không dùng chút pháp lực nào, nói rằng chỉ có thành tâm thành ý mới có thể được nhận. Kim Tượng Đế đương nhiên cũng không dám nói gì đành ngắm phong cảnh bên đường, khi vị trí thay đổi thì thiên địa cũng thay đổi theo. Điều này khiến hắn nghĩ tới một câu mà lão phu tử từng nói: “Nhảy khỏi lồng chim sẽ nhìn thấy khuôn mặt thật của thiên địa”. Lúc trước hắn không rõ nhưng bây giờ tựa như đã hiểu một chút.

Hắn không biết thiếu nữ đang nhìn cái gì có lẽ nàng cũng đang nhìn những chỗ mình đã thấy, có lẽ cũng đang suy nghĩ giống mình. Nàng không mở miệng mà chỉ lẳng lặng đứng nhìn cho tới khi một làn sương mù bao phủ khung cảnh.

Bước từng bước một đi lên đỉnh núi có tiên môn trong truyền thuyết.

Kim Tượng Đế nhìn thiếu nữ vì không dùng pháp lực mà mệt tới mức đỏ bừng cả má, trong lòng nghĩ nàng tuy hung ác nhưng lại có đạo tâm kiên định, một lòng mộ đạo.

Bất tri bất giác nàng đã tiến vào trong sương trắng mờ mịt, ngẩng đầu không thấy trời, nhìn xuống không thấy chân núi chỉ có thể nhìn rõ trong khoảng ba trượng. Kim Tượng Đế không biết đường còn xa không, nhìn dưới núi thì có vẻ gần nhưng ngờ đâu đã đi cả một ngày rồi nhưng còn chưa tới đỉnh núi cũng còn may là không phải đường cụt.

Đột nhiên trời đổ mưa, mưa như trút nước, tiếng nước rơi xuống lá cây ven đường như tiếng nổ, giống như là có hòn đá đập vào. Kim Tượng Đế cũng bị nước đập vào người, hắn không biến hóa, kim lân trên người hắn đao thương bất nhập, nóng lạnh bất xâm. Nhưng thiếu nữ thì thật thê thảm, nháy mắt đã ướt sũng. Nước chảy từ tóc xuống cổ rồi xuống thân, bộ váy màu xanh đậm mỏng manh dính sát vào cơ thể lộ ra vóc người linh xảo.

Kim Tượng Đế nhìn nàng, chỉ thấy nàng cúi đầu, không ngừng lau nước mưa trên mặt, vẫn bước từng bước tới đỉnh núi. Cơ hồ là bước một bước lại lau nước mưa trên mặt một lần, ánh mắt của nàng khép một nửa, đi lại hoàn toàn dưa vào cảm giác, sơn đạo uốn lượn nước chảy thành dòng.

Ước chừng một canh giờ thì mưa dần ngớt chuyển thành mưa phùn lất phất.

Thiếu nữ ngẩng đầu lên, nàng tựa như đã quên Kim Tượng Đế, đưa tay trái vén tóc ra phía sau tai cũng vuốt đi những giọt nước vương trên tóc. Kim Tượng Đế ngửi thấy một mùi thơm nhàn nhạt trên người nàng phát ra, nhìn cần cổ trắng như tuyết còn vương vài giọt nước nưa, trong lòng đột nhiên cảm thấy muốn cắn. Lý trí nói cho hắn biết là không thể làm như vậy bởi không những không thể tổn thương nàng mà còn cho nàng lý do để ăn thịt mình.

Thiếu nữ ngẩng mặt lên trời, hàm răng, lông mày như hoa sen mới nở, tinh khôi và đẹp đẽ.

“Trước khi nàng biến hóa hẳn đã quan sát rất nhiều nữ tử xinh đẹp trong nhân loại, nếu không thì sao có thể xinh đẹp hơn họ được” Kim Tượng Đế ngắm nhìn thiếu nữ nghĩ thầm.

“Ta biết đó là khảo nghiệm của ta mà, thấy chưa, hết mưa rồi…” Thiếu nữ cao hứng nói, dứt lời lại tiếp tục leo lên đỉnh núi

Con đường phía trên vẫn vậy không chút thay đổi, uốn lượn lên đỉnh, hai bên là cây rừng rậm rạp chỉ là trên sơn đạo không hề có một vệt nước, điều này khiến cho Kim Tượng Đế hơi ngạc nhiên. Không được bao lâu thì một cơn ác phong xuất hiện rồi một cơn mưa đá đổ ập xuống. Nhỏ nhất chỉ cỡ một hạt cát thế nhưng lớn thì tới tận một nắm đấm, thậm chí có những cục to như cục gạch vậy. Thiếu nữ trốn không kịp bị một cục đá to cỡ nắm tay nện lên đầu, nàng lập tức kêu lên một tiếng A rồi ngồi xổm xuống lấy tay bưng đầu. Kim Tượng Đế vội rời khỏi cổ tay chui hẳn vào trong người nàng, hắn nghe thấy những tiếng “chát chát” do đá rơi vào người thiếu nữ, ngẩng lên nhìn chỉ thấy thiếu nữ chau mày, cắn chặt môi, không rên lấy một tiếng. Trán nàng đã bị đá làm xước, máu tươi chảy ra từ chỗ vết thương.

Thấy nàng như vậy trong lòng Kim Tương Đế khẽ động, hắn cảm thấy nàng kỳ thật rất giống mình. Năm đó khi mình đi từ sâu trong núi ra nhân gian thì cũng gặp phải vô số nguy hiểm nhưng vẫn cố gắng cắn răng đi tiếp.

“Thật ra nếu nàng không quá hung ác, nếu như không dọa ăn ta thì tốt hơn” Trong lòng Kim Tượng Đế thầm nghĩ.

Mưa đá rơi xuống một lúc, khi ác phong qua đi thì biến mất.

Thiếu nữ ngẩng đầu, ngưỡng vọng thiên không, tiếp tục cao hứng nói: “Ta biết ngay đây là khảo nghiệm của ta mà. Tiểu gia hỏa, ngươi nói có đúng hay không?”

Kim Tượng Đế vội gật đầu, nhìn gương mặt tươi như hoa của nàng, rồi không nhịn được lên tiếng: “Cô cũng đã biến hóa rồi vì sao còn bị mưa đá làm xước đầu”

Thiếu nữ đắc ý nói: “Bởi vì ta có thân thể là người, không phải yêu thân, nếu như là yêu thân thì mưa đá chỉ là gãi ngứa thôi”

Kim Tượng Đế càng thêm nghi hoặc hỏi: “Chẳng lẽ biến hóa rồi còn không bằng chưa biến hóa sao?”

“Đương nhiên không phải, không biến hóa tuy có yêu thân cường đại nhưng không thể tu hành pháp quyết, không có cách nào có được pháp thuật cao thâm, coi như là tu hành mấy ngàn năm thì pháp lực cũng chỉ cao hơn một chút thôi, còn biến hóa rồi thì thân thể tuy yếu ớt hơn nhiều nhưng từ nay về sau sẽ có thể tu hành, tu luyện các loại pháp quyết và pháp thuật, tiến cảnh cực nhanh đương nhiên là tốt hơn so với lúc không biến hóa rồi.”

Thiêu nữ cúi đầu đưa Kim Xà vào trong tay, bước lên sơn đạo đầy đá, tiếp tục trèo lên đỉnh. Có lẽ trong lòng nàng đang cao hứng bởi một lần nữa nàng vượt qua khảo nghiệm.

Đến lúc này Kim Tượng Đế mới biết được diệu dụng của biến hóa, không phải là giúp mình có pháp lực cao hơn, cũng không phải giúp thân thể trở nên mạnh mẽ hơn ngược lại còn sẽ trở nên yếu ớt nhưng từ nay về sau cũng có thể tu hành pháp thuật, pháp quyết. Hắn nghĩ tới cơn mưa như trút nước và mưa đá vừa rồi thầm nghĩ: “Nàng nhất định la rất thống khổ, nhục thể đã rất yếu rồi lại còn bị mưa đá đập trúng đầu, khó trách sẽ bị chảy máu, trên người chắc vẫn còn có những vết thương khác.”

Bất quá Kim Tượng Đế cũng không chứng kiến một chút thống khổ và khó chịu nào trên mặt nàng, chỉ thấy vẻ tươi tỉnh, lạc quan, vui vẻ.

Mưa đá đã qua nhưng ngẩng đầu lên vẫn không thấy đỉnh núi mà chỉ thấy vùng sương trắng.

Đột nhiên Kim Tượng Đế phát hiện ra hai tay thiếu nữ ôm lấy nhau, tựa như có vẻ rất lạnh. Nghi hoặc nhìn trời thì thấy trên bầu trời chẳng biết từ lúc nào đã có tuyết bay xuống.

Thành từng mảng, rất thưa thớt.

“Tuyết rơi, tại sao lại có tuyết rơi” Kim Tượng Đế thầm thở dài nói.

Thiếu nữ cũng ngẩng đầu nhìn trời, vừa ôm chặt thân thể ướt đẫm vừa nói: “Đây nhất định là một khảo nghiệm khác của ta”

Tuyết rơi xuống từng mảng từng mảng, càng lúc càng dày, càng lúc càng lớn.

Ngay cả thân thể nóng lạnh bất xâm của Kim Tượng Đế cũng cảm nhận được cái lạnh, y phục trên người thiếu nữ đã đông cứng, đỉnh đầu, bờ vai của nàng cũng phủ đầy tuyết trắng. Miệng nàng thở gấp, Kim Tượng Đế không khỏi nghĩ tới mùa đông năm ấy khi mình hãy còn sợ lạnh, năm đó thiếu chút nữa đã chết, cái lạnh thấu xương năm đó cả đời này hắn sẽ không quên.

Thiếu nữ không rên một tiếng nào, tựa hồ sợ việc nói chuyện sẽ khiến nhiệt độ cơ thể giảm xuống, hai tay ôm chặt hơn, thân thể không biết từ lúc nào cũng đã run rẩy. Kim Tượng Đế cuộn tròn trên tay nàng, dình vào lồng ngực nàng, có thể cảm nhận được nàng đang run rẩy. Ngẩng đầu nhìn lên gương mặt của nàng chỉ thấy đã kết thành một tầng băng, tóc đen cũng đã sớm đông cứng.

“Nàng sẽ chết… Cũng có thể không, tuy thân thể của nàng yếu ớt hơn nhưng vẫn còn pháp lực, chỉ cần dùng pháp lực thì sẽ không cảm thấy lạnh nữa” trong lòng Kim Tượng Đế nghĩ vậy nhưng từ đầu tới cuối nàng cũng không hề dùng pháp lực hộ thân, thậm chí ngay cả khi lông mi cũng bị đông cứng lại thì vẫn không hề sử dụng.

Thiếu nữ bước từng bước một, chậm chạp mà kiên định.

Sau cùng cũng đi ra khỏi nơi lạnh giá đó, Kim Tượng Đế có cảm giác đoạn đương này còn dài hơn cả tính mạng của hắn.

“Hì hì, ta biết ngay là ta có thể vượt qua khảo nghiệm mà, ta đi ra rồi, hì hì…” Băng trên người thiếu nữ tan cực nhanh, hóa thành nước rơi trên đất. Trên bầu trời đã không còn tuyết rơi nữa chỉ có gió mát và ánh mặt trời tươi đẹp ấm áp, phảng phất như những khảo nghiệm cực khổ đều đã qua đi.

Thiếu nữ vui sướng chạy lên đỉnh núi, cơ hồ đã đạt tới tốc độ nhanh nhất từ trước tới nay.

Kim Tượng Đế trong lòng lo lắng không biết bầu trời sẽ lại rơi thứ gì xuống nữa, bất quá lo lắng của hắn chỉ là dư thừa, sau khi y phục trên người thiếu nữ trở nên khô ráo thì một tòa đại điện cao lớn đã hiện ra trước mắt.

Gạch xanh ngói đỏ, mái hiên cao không góc cạnh, một quảng trường khoáng đạt được lát đá xám. Một cơn gió thổi tới, tâm thư thần thanh, khung cảnh hệt như trong mơ.

Kim Tượng Đế ngẩn người ra, hắn chưa từng nhìn thấy nhà lớn như vậy, hơn nữa hắn cảm thấy nhà không chỉ to, còn có một loại khí thế kì quái, giống như đứng tại chân núi nhìn lên, có cảm giác cao lớn tựa như chọc tới trời.

“Huyền Thiên” thiếu nữ thấp giọng thì thầm.

Kim Tượng Đế nhìn cánh cửa, trên cửa có một tấm biển hồng viết hai chữ lớn tựa như rông bay phượng múa “Huyền Thiên”

Hai bên cửa điện là những bức tường dài phảng phất như muốn ôm cả ngọn núi lại, nếu như có thể thì Kim Tượng Đế rất muốn đi dọc theo tường xem nó dài bao nhiêu, bất quá hắn hiện ở trong ngực thiếu nữ, chỉ thò đầu ra nhìn, ánh mắt đã bị mấy cây đại thụ che trời xa xa chặn lại.

“Ta tới rồi, ta muốn bái sư…” Thiếu nữ cực kì cao hứng, nàng bước vội đến dưới điện ngẩng đầu nhìn hai chữ tựa thiết hoạch ngân câu.

“Đinh, đinh, đinh …”

Trong điện truyền tới từng tiếng chuông du dương, âm thanh tựa như chín tầng trời, bay bổng phiêu lãng trong thiên địa.

Từ trên bầu trời nhìn xuống chỉ thấy ở giữa một tòa núi xanh có một tòa điện lớn, trước quảng trường điện có một thiếu nữ hông cắm mộc kiếm ngẩng đầu nhìn đại môn, tựa như đang nhìn tiên lộ thông thiên.

Thanh phong chi trung, hắc phát phi dương, dương quang chi hạ, tố nhan hoan tiếu. (Trong gió mát, tóc đen bay múa, dưới mặt trời, mặt đẹp cười vui).
 
Status
Not open for further replies.

Bình luận facebook

Top Bottom