OnGoing [Khuẩn cấp-Có hình] Chị em, cô giáo...tình yêu...

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chị bước dần dần lại và ôm e vào lòng. E cũng khổng hiểu, từ đầu đến giờ đa số mọi chuyện điều là chị chủ động. Tính cách của chị cũng thoải mái, cũng vui vẻ, cũng hòa đồng với bạn bè…nhưng lúc nhát thì khỏi nói. Chị cũng là người cẩn thận…nhưng lắm lúc bạo dạng, và hành động ngốc ko thể tả.

Bàn tay chị đặt lên eo em, chị loàng tay sau lưng và ôm xiết chặt e. Miệng thì nói nhỏ khẻ tai:
-E xin lỗi!-Chị nói, hơi thở nhẹ nhàng ấm áp ngay tai e có thể cảm nhận đc. Dù trời đang mưa, không khí đang lạnh và hôm nay, ko biết chị đã nói với e câu này ko biết bao nhiêu lần.
-E đừng nói nữa. Bỏ qua hết đi. Chuyện gì qua rồi đừng nhắc lại.-E nói, tay e cũng vòng phía sau ôm chị.
-Dạ.

Tiếng nất chị cũng nhỏ đi, mưa thì vẫn thế. Không nhỏ cũng ko lớn….Tự nhiên đâu gần 9h có 2 người đứng giữa đường ôm nhau, trời đang mưa….nhưng e ko thấy lạnh gì cả, ngược lại, rất ấm… Cả người chị cũng ấm, mấy tuần rồi mới đc ôm chị vào lòng.

Vuốt ve tấm lưng của chị. Rồi đẩy chị ra tý xíu…vuốt khuôn mặt ko tỳ vết chị tý nữa. Rồi đặt 1 nụ hôn. Một nụ hôn dưới mưa đúng nghĩa. Diễn tả thì biết diễn tả sao nhỉ. Ngọt và ấm… Cảm giất xa cách như gần gũi. Đúng là gian hồ đồn không sai, nụ hôn dưới mưa rất đẹp, rất là NGON. Vừa hôn mà nước mưa chảy vào mồn mát với thích cực…nó lạ lạ. Mốt chắc kêu chị phang vào cái nhà tắm, mở vòi hoa sen hun mới dc


Chị cũng hưởng ứng nhiệt tình. Cứ thế, thời gian cứ trôi, cứ trôi…Lưỡi e quấn quanh lưỡi chị. E nói vậy thôi, dù chị đã kinh nghiệm hơn trước, nhưng nói về mức độ chuyện nghiệp về hôn thì còn khá vụng về…


-Về đi e, đứng mưa mai 2 đứa bệnh đi ko nổi giờ?-E nói khi bắt đầu thấy lạnh và mệt. Mệt thiệt đấy các thím

-Dạ.

E quay lưng lại xe chị, chị nắm tay e níu lại, e ngạt nhiên quay lại thì thấy chị chỉ Cười thôi >”<. Đẹp, ko rõ ràng lắm như thấy từ ánh đèn chữ U le lói từ khu dân cư đang đc xây dựng kia.

-Sát bên mà cũng nắm tay, sợ ma à.
-Ùm. Rồi sao.
-Cho ma bắt luôn đi.
-E nắm tay a lại, và sẽ ko bao giờ buôn a ra.-Chị nói, giọng nghiêm túc lại.

Nghe câu ấy mà tim nhảy tưng tưng từng từng các thím à. Sướng hơn cả hút Heroin ấy chứ, phê cmn luôn.

Chị đi sau lưng, tay chị vẫn nắm. Đi đến xe, vừa ngồi lên xe tính đề máy thì chị nói:
-Nón bảo hiểm nè?
-Ơ, ở đâu ra vậy?-E hỏi lại chị, khi thấy chị vơ vơ cái nón bảo hiểm của e hồi nảy đi cùng cha.
-Cái này e phải hỏi a chứ, thì cô tiếp viên hồi nảy dẫn e vào, lúc e ra đứa e á.
-À. Hiểu rồi.

Thì ra cha e lúc lấy xe ra là nói chuyện với tiếp viên là chuyện này, chắc có lẽ là thấy con bé nào xinh xinh, đi chiếc AB Thái, màu đen đỏ…mặt hiền hiền dẫn vào bàn e. Còn về thì đưa nón luôn, chứ ông giữ nón e làm gì >”<. E bó tay với ông cha e luôn. Lúc ấy cha đứng ngoài cảnh, có cây với hàng rào khuất nên e ko để ý. Giờ mới nghĩ ra, tự nhiên thấy mắc cười.


-Hiểu gì a. Tự nhiên cười hà?
-Ko có gì?-e lấy nón bảo hiểm từ tay chị rồi đeo vào.
-Thấy ghét-Chị nói rồi nhéo hong e 1 cái đau điến khi đã yên vị trên xe và đội nón bảo hiểm.
-Rồi chưa?-E nói.
-Rồi. Đã xong. Đi thôi tài xế.-Chị nói.

E từ từ lên ga chiếc xe chạy đi, chị phía sau vẫn như bửa rài. Sau màn khóc lóc, âm ấp và hôn như nảy mà giờ lên chở thì tay chị vẫn ôm hờ eo. Ko bao giờ e cứng như các e teen teen. Cho dù e đang lạnh bỏ mama ra.

-Lạnh ko e?-E hỏi.
-Ko.
-Sao vậy?
-Đi với a, chỉ thấy ấm thôi. Không lạnh gì hết trơn á.hihi
-Hèn gì?
-Sao a?
-Toàn ôm hờ, a lạnh quá.
-Còn lạnh kooooooooo aaaaaaanhhhhhh-Chị nói ko tay để eo đó nhéo e.
-Á.-e hét lên.
-Cho chừa tính dê xồm ko bỏ đc.hihi.

Thật ra các thím nghĩ sao e với chị, có thể nói chuyện thoải mái vậy đc khi vừa giận hờn nhau đó. E ko biết chị như thế nào. Nhưng e thì thấy nó vẫn sao sao á. Dù chị thật lòng quay lại và làm lại, nhưng tình cảm mới rạng nứt đây, kêu tự nhiên như lúc trước, e còn chút gì đó hoài nghi thì thật sự e làm ko đc. Ko biết lúc đấy chị sao, chứ e còn gì đó ngại ngại, nhưng cố gắng tự nhiên. E cũng muốn hàn gắng lại, cố gắng để lấy lại cảm giác như bạn đầu. Và làm cho chị thấy rằng, chị nhận lỗi nhiêu đó cũng quá đủ rồi.

Chị vẫn còn yêu e, điều đó e cũng như các thím rõ. Cả cha e cũng biết điều đó. Nên dù sao cũng cố gắng ra vẻ là quên hết chuyện cũ, bỏ qua tất cả. Khép lại quá khứ, hướng về tương lai. Cho 2 bên vui vẻ tự nhiên, dù trong lòng còn 1 chút gì đó thoáng buồn và thất vọng về quá khứ.

Trong câu của chị, hình như vẫn còn che giấu gì đó 1 chút ngượng ngùng, e ko chắc lắm. Vì chị cũng rất hồn nhiên trong lúc nói chuyện nảy giờ. Ko hiểu nổi bà này…


-Đi đâu e?
-Giờ thì đi đâu nữa. Đi về nhà e thay đồ đi rồi muốn đi đâu thì đi. Tý bệnh giờ, hết mưa rồi…

Ông trời thì đúng là trêu người, lúc nảy mưa ngon lành, đi đc tý hết mưa…

-Hồi nảy kêu về mà ko chịu, e thích bệnh thì có.-e cằn nhằn.
-E về là a cuốc bộ nhé. Mà xe a đâu, sao đi bộ?
-Hồi này cha đưa, rồi cha đi đâu rồi.
-Ờ….Thần giao cách cảm, mách bảo e là ko đc cho a về. Chưa chết mà linh.-Đệt, chị nói câu “Chưa chết mà linh” nghe buồn cười vãi. Teen với hần nhiên nhí nhảnh thế là cùng.haha
-Sao?

-E nói e và a có tâm giao đặc biệt….
-Ko. Ý a hỏi câu cuối, gì mà chết với linh.haha.
-Ghẹo tuiiiiiiiiiii hả?-Chị lại nhéo khi nói như héc.
-Cô giáo vật lý thực tế mà.haha. Cơ mà hồi nảy thề nữa cơ. Ai tin ko?haha
-Ý a giờ mún saoooooooooooo hả?-Lại nhéo…bầm tím cả mình rồi.
-Có sao nói vậy thôi.hehe
-Tùy a, thích thì cứ nói. Sau này biết tay tui.
-Sao này? Cưới hả? Làm vợ a đó hả?haha
-Kệ nggggggggggggggtaaaaaaaaa à nha. Ghẹo hoài hà. Bực bội quá !!!!!!!!!!!-Chị lại hét, cơ mà ko nhéo, trâu chị hài phết.
-Haha….
-Ờ, mấy người cười đi, cười đi cho vui lòng mấy người mà đau lòng tui.-Cái đệt, lại nói gì nữa đâu. Nghe lạ lạ, cơ mà giọng chị nói nhỏng nhẻo hài phết

-Nói lại coi….
-Ùm. Mấy người cứ ghẹo tui đi, ghẹo đi cho vui lòng mấy người, mà đau lòng tui.-Chị lại giỡ cái giọng đó.
-Haha. Học của ai vậy?-e lại cười tiếp tập 2.
-Học ai kệ e…

Đi 1 lúc tới nhà, giờ mới cảm nhận cái lạnh. Lạnh thấu da thịt. Sáng giờ mắc 2 trận mưa, khuya thức khuya sáng dậy sớm nữa chứ. Giờ là muốn bệnh thật rồi. Cơ thể rung lên bần bật.

Dẫn xe vào sân, khép cửa nẻo đồ lại. Chị thì chạy lon ton trên phòng. Vừa dẫn xe vào xong thì chị cầm cho cái khăn, với bộ đồ cho e.

Các thím đừng thắc mắc tại sao có đồ e ở nhà chị. Tại e hay qua ngủ, nên chị cũng thủ sẳn mấy cái quần shot, áo thung ngủ cho thoải mái. Cơ mà đang suy nghĩ sịp ước rồi làm sao


-Anh đi thay đồ đi, tý lạnh rồi bệnh giờ. Quần áo a cứ để trong nhà tắm, tý e bỏ máy giặt giặt cho.-Chị nói rồi quăng e đóng đồ rồi lên lầu.

E thay đồ, còn chị lên lầu làm gì đó. Thay đồ mà xem lại điện thoại, bóp, thuốc lá coi có sao ko. Nói chung ướt tý mà vẫn sài tốt hết. Có cái bóp sợ mắc mưa nhiều quá có sao ko nữa. Bóp da xin hàng cha tặng. Còn cái bóp bửa sinh nhật vẫn để ở nhà. Xong ra thì lên lầu, vào phòng chị thì thấy cử phòng nhà vệ sinh đóng, chắc cũng đang thay đồ đây mà.

Thôi đi ra ban công phòng chị hóng mát, móc gói thuốc ra, mai mà lúc nảy mưa, ướt gói mà ko ướt thuốc. Lấy điếu thuốc ra mồi, mà đứng suy tư.

Có gái chia tay lần 1 đc, ko biết có lần 2, lần 3 ko. Mà thôi kệ, sống cho hiện tại cái đã. Dù sao cũng phải sống hết sức và thật với bản thân mình. Chị ko phải là người như vậy. Tự nhủ với bản thân là là sẽ không bao giờ buông tay chị…

-A lại hút thuốc ngay nhà e à?-Giọng nói của chị ngay sau lưng.
-A xin lỗi!-E quay lại, thấy chị đang đi ra, rồi e nói, quay lại rồi dụi điếu thuốc quăng đi.
-A hút cũng đc, nhưng ít thôi. Nghĩ đến bản thân đi chứ.-Chị nói.
-Ùm.
-Nay mưa, mát. Mà ngay ngày đi chơi chán quá a ha?-Chị nói nhẹ nhẹ, khi tiếng đến đi bên cạnh.
-Đối với anh là ngày rất đẹp, đẹp mà e.
-E nói. Quay sang chị…

Chỉ thấy chị cười, cưới rất hạnh phúc…

-A dẻo lắm, cái miệng này giết bao nhiêu cô gái rồi hả?

E không trả lời, chị cười nhạt lại thôi. Nếu có thím có để ý, thì sau hôm đấy, e có cmt là trời hôm đó rất đẹp, e với chị dù có hơi ngại nhưng mọi chuyện tốt này nọ. Là để nói ngày hôm đó. Dù mưa, nhưng với e là đẹp rồi. Bừa đấy cũng có vài nằm vùng nhắn tin e bảo e đi đâu mà trời đẹp, gió này nọ. Giờ thì sáng mắt chưa mấy cờ hó.


-A ko có gì để hỏi e à?
-Sau 1 hồi đứng im lặng, chị bắt đầu nói.
-Ko. A muốn e tự kể. Nếu e thấy giờ khó nói quá kể sao cũng đc.

Chị lại im lặng, dường như đang suy nghĩ gì đó, rồi nói:

-Bửa e lên xe a Tân. E xin lỗi a, e cũng ko biết sao lúc đó e lại làm vậy, e chỉ muốn a ghét e, quên e cho nhanh thôi.-Chị nói, giọng hơi buồn.
-Tại sao e lại muốn a vậy?

Chị im lặng, nhìn xa xăm ra khoảng trời tồi mịt ngoài tầm ánh sáng đèn đường…

-Là do mẹ a đúng ko?-e nói, mắt vẫn đã nhìn chị.

Chị có vẻ giật mình, rồi quay sang chổ khác. Chị thì chẳng bao giờ giấu đc gì e.

-E nói đi, ko sao cả? Mẹ a đã nói gì với e.
-Ko có gì đâu a. tại e hết mà.-Chị lại sụt sịt.
-Nếu e xem a như là người trong cuộc. Nói a, rồi a và e cùng giải quyết. Còn nếu giờ này e còn xem a như người ngoài…thì a ko còn gì để nói…-E nói.

Chị lại suy nghĩ, lại cái nhìn xa xăm ấy:
-Mẹ a chỉ lo lắng cho a thôi…
-Ùm. E ko muốn kể cũng đc.-Rồi e quay sang, nhìn vào mắt chị, 2 tay nắm lấy vai chị cho chị xoay người lại với e…
-Mọi chuyện điều do mình cả. A sẽ ko bao giờ buông e, e nhớ ko?. E ko tin a à-Chị lắc đầu.
-Nếu mọi chuyện a nghĩ, a ko làm gì đc để bảo vệ e, thì a sẽ dừng ngay từ khi bắt đầu. Chuyện mẹ a, a đã nói chuyện với mẹ với cha rồi, e an tâm.-E chém gió, thật ra e có biết mẹ gì đâu. Nói đại cho mẹ yên tâm, mai nói cha sau.
-Dạ. Vì e mà nhiều chuyện xảy ra quá…-Chị nói.
-E hối hận à.
-E ko ý đó. Tại e thấy, do e mà làm e rối tung lên. Phải chị e nhỏ hơn vài tuổi.hjc.
-E hài nhở, nhở hơn là e khác e bây. A thích e bây giờ hơn. Nhìn đáng yêu thế mà.hehe.-E cười nói, lấy 2 tay véo mặt chị.
-E cái gì cũng nói đc. Gái già ai mà thèm. Mà a với mẹ nói chuyện gì dạ?
-Cũng ko có gì? A bảo “Anh yêu em, 2 đứa mình thật lòng. Không cho yêu tự vẫn ngay và luôn.”haha.

-Xạo.
-Thật.
-A nói có ma tin a á. Nói e nghe đi. Đi mà….-Chị giở giọng đáng yêu nan nỉ, ỉ ôi.
-Thì giải thích thôi, bửa nào qua nhà a mà hỏi.-Chị cứ hỏi tới thế này tý lộ cmn @@
-E sợ lắm, giờ nói gì thì nói e ko dám quá đâu.
-Chắc ko?
-Thiệt mà…

Tự nhiên giờ lại thấy thoải mái, khi rõ đc mọi chuyện. Giờ e với chị cũng thoải mái rồi, mấy bửa nay tưởng chuyện e với chị xong cmnr. Ko ngờ chỉ đơn giản thế này, thiên thời, địa lợi nhân hòa. Một chúc khéo léo của cha là xong. Thế mà e ko nghĩ ra.

-Sao a biết mẹ a nói mà a nói chuyện với mẹ. Mấy bửa trước gặp a còn hỏi e mà.-Tự nhiên chị nói, phá tan im lặng.
-Thật ra, lúc a và e xảy ra chuyện. A ở nhà cũng ko đc vui lắm. Cha mẹ nuôi a từ nhỏ tới lớn, thay đổi nhỏ cũng biết đc. Nên 2 người gặn hỏi, hỏi có phải chuyện của 2 đứa ko?. Nên a kể, mẹ cha hiểu nên cũng nói chuyện thẳng thắng. A con 1 mà e, đừng lo.haha.
-A lúc nào cũng giỡn đc là sao.
-Chứ e muốn căng thẳng à
-e nói, giả đò làm mặt căng thẳng.
-Thôi thôi, e sợ a rồi.
-hehe
-…………
-………………..
-………………….
-Sao xa có mấy ngày nhìn e khác thế?-E hỏi chị, sau khi ngắm lại chị 1 lược từ trên xuống dưới.
-Khác sao a?
-Ốm hơn 1 tẹo thì phải, hơn xanh xao, thấy sao sao á…-E nói, tả lại chị.
-Thiếu Vitamin V anh ơi.hihi
-Chị nói.
-Èo…
-Tự nhiên thấy thiếu a nó như người mất hồn, thế thôi. Làm việc, sống như 1 cái máy. Mất hết cảm xúc.
-Chị kể chậm rã, giọng buồn buồn.
-Ùm.
-Tự nhiên giờ thấy mình ngốc quá.
-E cứ trách hoài. Ai mà ko có 1 lần sai lầm. Quan trọng là sửa chửa đừng mắc lại thôi.
-Ko có lần sau đâu. A mà có trốn e cũng theo a.hehe
-Ùm!!!

2 chị em đứng nói chuyện linh tính, cũng tới gần 11 giờ. Nay vui vẻ phết, Yêu lại từ đầu cmnr


-Xuống, e đứa a về, trể rồi á. Mai chiều mai lên trường phải ko?
-Ùm. Sao e biết?
-Lịch học a, e nắm trong lòng bàn tay mà.hihi
-Tối nay ngủ lại đây, a mệt quá tý gió vô người bệnh giờ.
-Lại xạo e đó hả?.
-Chị nói, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ. Như ko tin e.
-Nè sờ đi.-E nắm lấy tay chị, cho sờ vào trán. Chị rút tay nói.
-Gì mà ngóng ghê vậy, vậy mà nảy dầm mưa, đứng đây đc. Vô nhà…

Haha, căn bản là muốn bệnh chiều giờ cơ. Đúng là thiên thời, địa lợi, nhân hòa mà. Nhờ cơn mưa với đứng đây mà nóng đc thêm tý nữa
. Đc vô nhà chị ngủ.hehe…

P/s: Chap nữa là xong luôn cái. Tính nay viết luôn cho hết. nhưng mai e còn Thi nữa. nên để bửa sao…
Nay cũng vui, các thím lúc trước mất tích lâu quá nay xuất hiện lại. Chắc các thím e biết e nói đến những ai mà. Tự nhiên các thím đâu mất, e tưởng các thím giận e, tự nhiên nay thấy cmt các thím nên vui. Các thím nào thường xuyên cmt là e nhớ tên hết. Và các cmt các thím e điều đọc đầy đủ cả, đọc vài lần luôn, nên ko sót đâu
.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
E rất quí các thím và rất quí VOZ. Thật sự e không muốn thất hứa hay gì. Nhưng đôi lúc, con người ta có những chuyện ko thể nào nói đc, cũng như lúc gõ bàn phím như thế này.

Kì thi này e thi 6 môn, tạch 4 môn, trong đó có 2 môn e bỏ thi. Không biết do đâu, và vì cái gì, bài thì vẫn thấy làm đc, chỉ mấy đứa khác thì nó còn cao hơn mình. Cá biệt có đứa viết y chang như e, nó đc 6 còn e được 2. Đéo hiểu gì luôn, e đang xin phúc khảo lại.

Mấy bửa nay e cũng buồn, ko phải vì chị, mà là chuyện gia đình thôi. Rồi lại chuyện bạn bè, chuyện vớ vẫn nó cứ theo đuổi mãi.

E đâm đầu vào Bar biết, Karaoke, Nhậu nhẹt…Rồi thì nhà e cũng hết nói nổi e. Lúc này nhà e nói gì e cũng bật lại đc. Vì sao à??? Tất cả vì nhà e cả đấy….

Chị thì biết e tạch mấy môn, nạc e 1 trận tơ bời, khóc lóc, cứ nói là “A hứa mà ko giữ lời, a hứa với tôi, mà giờ a vậy. A có xem tôi ra gì đâu”.


Có bao giờ các thím nghĩ, tự nhiên 1 đêm sáng ngày ngủ dậy, có người đến đòi nợ, đòi siết nhà chưa???. Mới ngày hôm qua thôi, nó vẫn là nhà, đất của mình….cứ ngỡ như cuộc sống này ko phải là giàu sang, nhưng cũng khá giả hơn khối người. Rồi bổng chóc qua 1 đêm, nó tan thành mây khói, giất mơ vỡ vụng. Nhưng do mình Vay thì ko nói làm gì, mà là do người khác vay. Có trách thì trách mình quá tin người khác thôi.

Chị thì ko biết chuyện này, chị thì cứ cho là e thay đổi, mà thay đổi cái gì chứ. E vẫn vậy, vẫn yêu chị. Có điều là giờ e đi hơi nhiều mà thôi. Đâm đầu vào những cuộc vui vô bờ bến, cứ ngỡ để quên đi nỗi buồn…nhưng điều đáng tiếc nhất là trong những cuộc vui ấy, chẳng bao giờ vui đc. Làm sao đêm chuyện nhà cửa mình mắc nợ mà nói cho ai nghe đc chứ, nhất là bạn gái.

Mẹ e cũng buồn, chị Thi cũng buồn, e cũng buồn. Không phải là mất hết, mất 1,2 căn nhà, hay 1,2 miếng đất thì chẳng sao cả. Nhưng ở đây vẫn thấy gì đó ko chấp nhận đc.

Rồi ngày mai e thức dậy, bình minh có còn lại sáng với e…

Người trên đời này mà e tin tưỡng nhất, thần tưởng nhất, lại là người làm e thật vọng nhất ngay lúc này.

E còn nhớ như in câu nói khi người ta hỏi cha e, khi đó e đứng khuất, cha e ko biết e đứng đó, cha e nói là:

-“Con chú 3 học bên nghành đó chú có sợ thất nghiệp ko?”
-“Cho con mình học là lấy kiến thức, cho nó hiểu biết mà ra nói chuyện với người ta. Nhà người khó khăn hay đông con gì nên sợ thất nghiệp. Còn tao, có 1 thằng con 1, ko kiếm cho nó đc 1 công việc hay sao. Hay nó có thất nghiệp đi nữa, ở nhà cũng đc. Chẳng lẻ t ko lo đc cho nó. Mà tụi bây đừng cho nó biết, nó ỉ lại”

Bổng dưng giờ còn lại gì???. Mong ngày mai trời lại sáng.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Hôm qua, thứ 6 em có đi VCW 2013 ở Trung tâm Hội nghị Riverside Palace. Mục đích là tham quan, tìm hiểu học hỏi là chính, còn vát cái máy ảnh đi chụp PG là phụ. Hôm qua thím nào nhìn thấy 1 thằng đần đần, trong lúa lúa, mặc áo thung trắng quần Jeans, đeo kính, ôm trong tay con 60D với ống Sigma 17-50 f2.8 là e đó. Trong lúc đăng kí, thấy nhóm 2,3 người đứng đó. Chắc đợi ai đó, có nói về chuyện của e. E chỉ nghe loáng thoáng thôi, vì 1 phần khoảng cách hơi xa với lại ngày khi mạc hơi đông nên e không nghe rõ.


Tự nhiên nghe xong thì vừa vui, vừa buồn lẫn lộn. Vui vì các thím vẫn còn quan tâm chuyện của e, vui vì có người nhắc đến mình, vui lắm. Còn buồn, tự nhiên thấy bản thân mình phải làm các thím thất vọng nhiều quá, buồn vì thất hứa, buồn vì mình không giữ đc chữ tín cho các thím. E xin lỗi các thím!


Hôm nay, e về quê để nghỉ lễ. Mọi chuyện chẳng có gì đặt biệt. Lúc này đi học hành đầy đủ. Trở lại bình thường, chuyện nhà giải quyết xong. Còn tháng hè kể từ xảy ra chuyện, vài ngày sau khi lên tâm sự các thím thì chị cũng biết chuyện. Có ra nói chuyện, tâm sự với nhau như…đầu tiên là 2 chị em, sau đó là như 2 người yêu. Trong khi tâm sự e có nói “Nhà a không còn như trước nữa, a sợ a không lo nỗi cho e, e sẽ thiệt.” Chị khóc, và nói 1 câu nói mà e còn nhớ mãi và nhắc mãi trong nhiều lần đó là “Mình có đôi bàn tay mà anh”.


Sau đó, e bị Linh và Thi kèm cặp. Từ học hành chuẩn bị thi lại, cho đến vui chơi giải trí lành mạnh cho e quên đi chuyện buồn. Cũng như các lời khuyên thật là bổ ích từ những người có kinh nghiệm sống. E ko dám đá động với Topic vì….e ko dám đối mặt với các thím, đó là sự thật. Có 1 lần e nói, Topic này như đứa con của e, đặt quá nhiều tình cảm vào đó, khi e làm sai vì bản tính trẻ con và nông cạn của mình…nên e sợ. E sợ lại mình đi lập lại, sợ mình sẽ chính là người phá hủy chính đứa con của mình. Nên e tính, đến khi nào thật sự bình tĩnh, và đủ bản lĩnh e sẽ đối mặt lại với nó. Đối mặt với sự sai trái, với những lời khuyên mang đầy tính chất chửi rủa nhưng thắm thiết. Đối mặt với gạch đá các thím.

Và e cũng cần thời gian để suy nghĩ về những việc mình đã làm. E không muốn mình lại như thế nữa, giống như câu Thi từng nói “Tuổi trẻ chỉ có 1, cha nói chơi thì đây không nói. Nhưng chơi như kiểu bây giờ thì cha nó phá hoại cả tuổi trẻ lẫn tương lai.”

Bé Linh và chị Thi thì vào khoảng thời gian ấy thì 2 người ấy thân hơn. Chuyện chị Linh biết chuyện e mà ra nói chuyện ko phải e nói. Mà là Thi nói… Hai người ấy bây giờ thân nhau như chị e ruột, lâu lâu đi chơi tự nhiên e lại thấy e hụt hẫn, kiểu như “Người ngoài” ấy. Hai như ấy là đồng mình của nhau, đi đâu cũng kè kè nắm tay nhau chị chị, em em. Còn dám lôi kéo đồng kéo đồng minh của e là bé Xuân nữa chứ @@. E nói vậy thôi, chứ 2 người đó ngoài mặt thì vậy chứ biểu hiện thì tốt với e lắm.

Hôm nay, trên trường về xong ngay tối cuối tuần. Mấy bửa trước là Linh với Xuân có nhắn tin là về mấy chị em đi chơi. E chỉ mới học đây thôi, đi học về mà 2 người ấy cứ nhắn tin mãi. Hỏi khi nào về…để còn biết mà chuẩn bị cơm sang ăn chung >”<. Cả dụ dỗ bé Xuân kêu e về nhanh nữa. Kêu về nhanh mà dăn cẩn thân mới ác.

E nói luôn 1 câu “Hai người ăn ở nhà đi, đi học về ăn cơm với cha mẹ cái đã. Đi đâu mà đi, đằng nào tối chả đi đú với nhau @@”. Nhắn tin với Linh, rồi gọi nc với bá Xuân hứa hẹn tối dẫn đi ăn chè khúc bạch phát rồi về luôn.

Về ôm vòng tay cha mẹ, ăn uống no nê, sung sướng như ông trời còn rồi đi ngủ, tối lấy sức đi chơi.

Chiều 6h30 vát đồ đạt đi tắm, hẹn mấy người “ấy” là 7h30 ra nhà của Linh rồi đi luôn. Đang tắm thì nghe tiếng cười giỡn trong phòng. Oát thờ heo, tý có tiếng gõ cửa nhà tắm “Cha tắm nhanh lên đi chơi cha ơi” tiếng của bé Xuân. E hỏi lại:
-Con qua đây với ai dậy- E hỏi lại, giờ viết lại bằng giọng miền tây luôn cho các thím dễ tưởng tượng.
-Con đi với mẹ Thi, mẹ Linh.
-Ùm, đợi cha tí.

Tắm xong, cạo râu, chảy đầu, lăng nách đầu đi. Bước ra gặp ngay Linh phán cho câu:

-Sao phòng a lúc nào cũng ê hề dậy?
-Dô phòng a ko xin phép mà còn phán xét à.-E nói lại.
-Ông này đc cái miêng da ghẹo là là giỏi chứ làm thì ê hề lắm.-Chị Thi nói.
-Thôi, mệt 2 người quá. Giờ nhìn lại đi, có gọn ko.-E nói khi nhìn lại phòng, 2 người ấy dọn lại xong hết cmnr @@.
-Ko nhờ bàn tay đảm đang của 2 đứa tui thì còn lâu.-Chị Linh nói.

Chị Thi cười chứ không nói gì cả, 4 người ngồi chém gió vài câu là lên đường. À, mà lúc 2 người Thi và Linh thân nhau, thì bé thân với bé Xuân luôn. Tự nhiên ko biết ai dạy cho Xuân nó kêu bé Linh là bằng mẹ luôn mới ghê @@. Nhưng vậy e cũng vui, nghe có vẻ thân thiết.

Đi ra, thưa cha mẹ ko xong đi lên đường. Dẫn xe ra, e lên tiếng ngay:

-Xuân qua đây ngồi với cha con.-E nói khi 2 người kia leo lên xe, còn chị Thi thì tính bế bé Xuân lên xe ngồi trước. Hai người này thân vãi >”<
-Dạ- Bé Xuân chạy qua e.

À, quân tả với các thím, bé Xuân nay mặc cái váy xòe màu xanh lơ, trắng, mang đôi giày quay hậu màu đỏ. Còn chị Thi thì mặc quần Jeans áo thung ôm sát, tóc xả nốt. Chị Thi thì quần màu đen ôm, hình như quần vải thung thì phải, áo sơ mi trắng. Tốc mái chéo, phía sau buối ngựa. Rất là đẹp, cứ đi với 2 người là các thanh niên ở quán cứ nhìn mà chảy nước dải.

Đi ra quán ăn, quán ăn gia đình khá lớn ở đây. Kêu mấy món gỏi, lẩu, gà chiên này nọ. Cả nhà ngồi ăn…

-Thi lại sau rồi a chồng?-Chị Thi nói.
-Chưa kết quả, chắc qua mà.-E nói, cuối mặc xuống.
-Ờ, chắc qua mà ha.-Chị Linh nói.
-E hơi xem thường a rồi đấy Linh.
-Để coi, a mà thi qua hết, thích gì 2 tụi tui cũng chiều >”<.-Thi nói.
-Ờ mạnh miệng quá ha.
-Cha thi lại à, vậy cha học dỡ đó hả?-Thi lên tiếng. Chị Thi với Linh nhép miệng cười.
-À, cha thi lại để ôn cho vững kiến thức con ơi. Mà cha cấm con có đi học mà thi lại nhé.-E nói.
-Còn đừng có nghe lời cha con. Mốt con học giỏi hơn cha thì mẹ mới chịu.-Chị Linh nói.
-Con học giỏi để mốt làm cô giáo giống mẹ. Để con dạy cho cha học.-Xuân nói làm 2 bà kia cười ngã ngê.
-Ùm, con ráng đi, mốt mẹ thưởng.-Chị Thi nói.

Ngồi nói chuyện có bé Xuân ngồi kế bên e. Hai người kia ngồi đối diện, nói chuyện xưng cha, anh, em, vợ, chồng gì tùm lum. Làm mấy bàn kia ngồi nhìn hoài @@. Với cái lối xưng hô khó hiểu mà lại đi với 2 người đẹp mà ko nhìn cũng uổng.

Ăn xong kêu tính tiền, nhân viên vừa ra như mặc định là đưa hóa đơn cho e. E móc bóp, thì thấy 2 người kia cũng tính tiền:

-Để tính cho.-Cả 3 cùng đồng thanh.
-A dẹp dô. Hai người kia nhìn e rồi nói đồng thanh, làm nhân viên quán với mấy người ngồi kế bên nhìn với vẻ mặc khó hiểu.
-Làm gì vậy, để tính cho.-E nói.
-Tý đi chầu kìa rồi tính.-Thi nói, Thi vừa nói xong thì Linh đứa tiền cho con bé kia mất tiêu. Ko thèm nhìn hóa đơn hỏi giá luôn mới ghê.
-Sao chị tính chi vậy, để e tính cho.-Thi nói.
-Lần sau Thi tính lại có sau đâu, đi chơi thường chứ có phải 1, 2 ngày đâu mà lo.-Linh nói.
-Lần sau phải e tính đó.-Thi nói.

Rồi Linh giật hóa đơn trên tay e xem giá. Xem xong chờ thối tiền rồi đi ra:

-Giờ đi ăn chè hả cha.-X nói.
-Ùm, đi ăn chè ha.-E nói
-Dạ-Con bé nhanh nhẻo trả lời.
-Đi qua quán XYZ luôn nha.-E nói cho 2 người kia.
-Ok.-Thi nói.
-Dạ.-Linh nói.

Nay đi ngồi đường, các bạn trẻ cứ lâu lâu nhìn 2 chị của mình. Nhìn mà có 1 sự ghen nhẹ @@. Đi vào quán chè kiểu bệt dành cho teen ấy, e mà đi 1 mình e chả dám vào quán này. Vì e ko thích mấy chổ mà “Teen” lắm. Chắc e già trước tuổi cmnr, mai mà có bé X với 2 bà chị này, ko hiểu sao 2 bà chị này khoái chổ này ghê. Cơ mà mấy thanh niên tầm 8,9 gì đó biết ngắm gái rồi, con nít giờ ghê quá, giống e ngày xưa
.

Ngồi ăn chè, ăn mấy món lặt vặt, ngồi chém gió. Nói chung là chuyện bé Xuân, rồi học hành, rồi công việc…vì có 1 số chuyện chẳng dính vào đâu với lại quá riêng tư nên e ko xin phép kể, với nói nhiều quá nên e chả biết viết gì @@

Ăn xong thì chị Linh đi mình trên xe của chỉ, còn e thì cơ bé X với Thi. Trước khi về chị Linh với Thi còn trêu nhau:

-Chị Linh về ngủ ngon nhé. E về với chồng con e đây.hehe-Chị Thi nói.
-Ơ, quan trọng là V muốn về chung ai kìa.-Chị Linh cười nói lại.
-A ơi, a về đội của e đi, e sẽ làm cho a tỏa sáng nhé.-Chị Thi cười nói, chồm lên ôm hờ eo.
-Rồi nhà 2 người sẽ sáng nhất ZXC đêm nay luôn nhé.-Linh nói lại.
-Thôi, 2 người về ko về con chém gió, gió đâu mát quá.-E nói.
-Vô duyên, cái ông này.-Linh nói.
-Theo con cha nên về đội ai con.-E hỏi Xuân.
-Cả 2 đi cha. Con thương cha với 2 mẹ.-X nói.
-Vậy hiểu rồi nhé, cả nhà giải tán.-E nói.

E quay sang Linh nói:
-E về cẩn thận nha, tới nhà nt a, về luôn đó, đừng đi đâu chơi, tối cuối tuần say sĩn nhiều lắm.
-Dạ, a cũng cẩn thận nha. Nhớ về nhà luôn đấy.-Linh nói rồi liết e,
-Ok-E nói.
-Về nha Thi, về nha con-Linh nói
-Chị về cẩn thận nhé. Ko ai bắt cóc V đâu mà chị lo.-Thi nói
-Dạ, mẹ Linh. –X nói.

Rồi mạnh ai nấy về, e đứa X với Thi về. Đi xong tạm biệt này nọ rồi dặng “A về cẩn thận đấy, về xong nhắn tin cho vợ”. “Ok”

Vừa về xong dẫn xe vào nhà lấy điện thoại ra, thấy 1 tin nhắn mở ra đọc, là của Linh:

“E đã về tới nhà an toàn thưa sếp” vừa đọc xong thì tn chị Thi tới “Cha nó về tới nhà chưa vậy?”


Theo các thím thi qua hết mấy môn thì yêu cầu 2 người đó làm gì nhỉ???


P/s: Chúc các thím nghỉ lễ vui vẻ bên gia đình, người yêu và bạn bè. Xin chào tạm biệt và quyết thằng. E quý các thím...chúc ngủ ngon
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Nhắn tin với 2 người ấy một chút, e lên máy ngồi hóng các thím và bắt đầu viết chap. Thức hơi khuya…

Do thức khuya nên hôm nay e mặc sức mà ngủ. Đang ngủ thì có người lây dậy.

-Cha ơi! Dậy, dậy ăn cơm kìa.-Bé Xuân nói.
-Ùm. Lên đây nằm với cha xíu.

E lôi bé Xuân lên giường. Giường nhà e loại giường chân thấp, lôi phát lên luôn. Nằm ôm con bé Xuân vào lòng. Con bé nằm im cho ôm, nhắm mắt lại, vì mệt, và vì để cảm nhận đc hết sự yêu thương này. Tầm thường thôi, nhưng hạnh phúc không hề nhỏ.


Đang nằm đc xíu thì nghe tiếng mở cửa phòng.

-Trời ơi, kêu dậy ăn cơm mà 2 cha con nằm ở đậy?-Chị Thi nói.
-Đâu có con kêu cha rồi, mà cha kêu nằm đây xíu.-Bé Xuân nói.
-Dậy lẹ đi 2 ông trời, cơm dọn rồi kìa. Dọn ra cho ông bà nội ăn nữa kìa.-Chị Thi trả lời.
-Năm xíu nữa đi…từ từ rồi ăn…cũng đc.-E nói.
-Hồi tối cha nó lại thức khuya nữa à.
-Chị nói, giọng hơi giận.
-Ờ…-E uể oải trả lời.
-Ờ cái gì mà ờ, lần nào về cũng ngồi máy tới khuya.
-Chị Thi vừa nói. Vừa lại gần e.

Chị Thi ngồi ở cạnh giường…

-Giờ cha nó có chịu dậy hay ko?
-Chị Thi hâm dọa.
-Nằm xíu nữa diiiii-E nói.

Chị Thi bắt đầu chọt lét e với bé Xuân vừa chọt vừa nói “Dậy chưa?”, “Hai cha con giờ dậy chưa?”. Cười giỡn.

Chọt lét nằm lăng qua lăng lại, e thì cũng giỡn giỡn. Tay chân đụng chạm nhau tùm lum. Con bé Xuân thì cười hả hê vô tư hồn nhiên. Tý e chịu ko nổi nữa nhồi người lên nằm đè chị Thi, 2 tay thì giữ 2 tay chị thi lại. Tự nhiên trong phút chốc đó. Đang ồn ào tự nhiên tĩnh lặng, 2 mắt nhìn nhau. Chị Thi đẹp, thật sự rất đẹp. Nụ cười của e và chị thi đã tắt, chỉ còn 4 mắt nhìn nhau. Mùi thơm từ người chị, nay chị để tóc xã. Quần Jean, áo sơ mi sọc màu tím. E thì đang ngồi trên người chị giữ lấy 2 tay…
Như sực tĩnh là cả 2 đã đi quá giới hạn. Giật mình e ngồi dậy ôm bé Xuân, còn chị Thi cũng ngồi dậy vuốt tóc…

-Hai cha con dậy đi, Thi đi chuẩn bị đồ.-Chị thi nói trong khi sửa soạn lại quần áo.
-Xuân đi ra với mẹ nè còn.-Chị Thi nắm tay bé Xuân dẫn ra ngoài.

E đi qoánh răng, rửa mặt, vệ sinh cá nhân. Nhìn đồng hồ đã 11h hơn rồi. Đúng là thức khuya, lâu lâu có ngày nghĩ nên ngủ ghê vãi.

Dậy, đi ra ngoài, thấy trên bàn đồ ăn dọn sẳn, vừa ra thì gặp mẹ, mẹ nói:

-Con cái, ngủ nướng muốn khét.-Mẹ e trách.
-Lâu lâu nó về thì cho nó ngủ, bà làm gì la nó-Cha nói.

Chị Thi mời cha mẹ ăn cơm, e ngồi gần chị Thi, còn cha mẹ e ngồi gần bé Xuân. Nhìn tổng thể thì bửa ăn hôm nay ngon tuyệt. Cá Điêu Hồng chiên với nước mắm chua ngọt, rau luột, canh chua, đậu que xào thịt. Đưa hấu lai xét. Toàn là mấy món e thích thôi.


-Ội ôi, sao nhiều món thế này…
-Nhìu thì ráng mà ăn, m thấy t ko? T như thế này, mà m có chút éo thế kia-Cha e nói.
-Hồi sáng mẹ đi mua đồ rồi, mà còn Thi còn mua nữa. Nên nhiều.-Mẹ e nói.
-Ông nội, bà nội, hồi nảy con thấy cha với mẹ vật nhau trong phòng.-Vãi bé Xuân.

Chị Thi nhìn e đỏ mặt như thế này
, cha e như thế này
, mẹ e thì
, còn e thì chắc như thế này
.

-Cái đó tại mẹ con giỡn nhây thôi.-E nói…
-Chị Thi bới cơm đi ngồi đơ đơ làm gì thế,-E nói khi cả nhà e im lăng, đứng hình vì sự ngây thơ vô số tội của bé Xuân.

Ăn cơm, vừa ăn cha vừa hỏi…

-Mới đầu năm học mới vào nhớ ráng đó, kiến thức quan trọng lúc đầu bao giờ cũng quan trọng.-Cha e nói.
-Dạ. Con biết rồi.-E nói.
-Ờ, m lúc nào thì cũng biết rồi, biết rồi.-Mẹ e nói.
-Ờ, làm sao thì làm, muốn đến khi tốt nghiệp có xe hơi đưa đón thì cứ ráng đi, còn ko đc thì tự đón xe buýt mà về.
-Cha e thản thơi nói.
-Là sao???
-E hỏi lại.
-Tới đó thì biết…

Xong cả nhà ăn tiếp…

-Lúc này con Thi làm việc sao con? Tốt không?-Cha e hỏi.
-Dạ tốt cha…
-Ùm…

Ăn uống thì nói chuyện, cũng kha khá, nhưng toàn chuyện riêng tư. Chị Thi thì gặp đồ ăn cha cả nhà. E thì gặp cho bé Xuân…riết ông bà nội nó nhìn e quá trời @@

Ăn cong thì bé Xuân đồi dẫn e đi uống nước mia với mua bánh cho ăn. Thôi thì đi luôn, chuyện chán đũa có phụ nữ lo. E với bé Xuân ra quán nước mia gần nhà, 2 cha con ngồi ăn uống hả hê rồi đi về. Con bé lại quấn lấy ông nội…. Một phần vì cha e thích con gái, 1 phần vì chiều cháu nội quá nên cháu nó thích...

E thì đi vào phòng, mở TV xem. Tý cha e dẫn bé Xuân vào kêu con bé Xuân nằm với e mà ngủ.

E tắt TV cho con ngủ, con bé nằm trên tay e…dần dần e thiếp vào giấc ngủ…

Đang ngủ ngon lành thì nghe chuông điện thoại, thì thấy bắp tay phải mỏi.

Rõ ràng la con bé Xuân nằm bên tay trái, dậy quơ điện thoại thì thấy chị Thi nằm ngủ trên bắp tay e ngon lành. Một tay thì đang gát trên bụng e. Nhìn chị Thi ngủ mà đẹp như thiên thần, nếu so với chị Linh thì cũng 9,10 thôi. Chị Linh có sự nhẹ nhàng, tinh tế, duyên dáng của người á đông. Thì chị Thi lại có sự sôi nổi, vui vẻ, thoải mái, mạnh mẻ của người phương tây. Hai vẻ đẹp thật sự khác nhau, thật khó để so sánh…

Có 1 chap mà e đã đề cập đến chuyện, nếu Linh không đến với e, thì có lẽ…e quen chị Thi lắm. Thi rất tốt, quan tâm người khác…nhưng rất tiết, giờ e là của Linh mất rồi…

Nhẹ nhàng lấy điện thoại nghe máy… Nhìn tên thì để là “G”.

Kể 1 chút về G, 1 người con gái có nhang sắt, thuộc TOP cấp 3 trường e. Xinh đẹp, học giỏi…Nói chung cũng là 1 người con gái khá nhiều con trai muốn sở hữu. Học chung e, chơi thân. Nhưng làm gì có mối bạn thân nào giữ 1 người nam và nữ chứ. Nó cũng là 1 mối quan hệ lưng lửng không có tên để gọi thôi. E với nó hay nhau là “Người tình không bao giờ cưới” giống như e với chị Thi hay nói với nhau. Đôi khi chúng ta cũng nên 1 thứ tình cảm lập lờ với 1 người khác giới. Thứ tình cảm vượt qua tình bạn, nhưng chưa đến mức phải gọi là tình yêu…

-Gì đó cờ hó?-E nói.
-M đang ở đâu vậy cờ hó?
-Đang ở nhà dưới quê nè…
-Ờ, tối nay đi café ko? Lâu quá t với m ko có café tối nhau…
-Ùm, cũng đc…
-T với m thôi nhé, đừng dẫn ai theo đó.
-T biết rồi…
-7h30 rước t nhé.
-Ok. Baby…

Tắt điện thoại, quay sang nhìn chị Thi, thì thấy chị Thi thức từ bao giờ và đang nhìn lại e…

-Dậy hồi này vậy?-E nhìn chị Thi hỏi. Chị Thi vẫn nằm như vậy, hơi nghiêng người qua e, và tay đang để ở bụng…
-Kể từ lúc nghe máy kêu “Cờ hó” gì đó…
-Ùm. Bé Xuân đâu rồi chị…
-Thi ko biết nữa. Nảy vào nó còn năm đây mà…
-Ùm, chắc dậy rồi…

Nhìn đồng hồ, cũng 3h45 chiều rồi…Quay sang thì thấy chị Thi đã nhắm mắt. E nhẹ nhàng đỡ đầu chị Thi lên gối, lấy 2 cùi chả chống tay khôm người lên ngắm chị…Mũi cao, mắt nhắm nghiền, da trắng, tóc xả…lấy tay vén tóc chị 1 bên…nhìn 1 tý nữa e sợ mình kiềm ko đc mất…nhóm cười ngồi dậy. Vừa đặt chân tính đứng dậy thì có bàn tay nhỏ nhắn của chị Thi kéo e lại. E quay lại, mắt Thi vẫn nhắm vào nói…

-Bỏ xíu thời gian nằm ở đây xíu đc ko???


Tự nhiên giờ e lại hoang mang, lưỡng tự. Tiến thoái lưỡng nan, không biết phải làm sao. Nếu đừng dậy bỏ đi thì có lỗi với Thi, còn nếu e nằm xuống thì có thể mọi chuyện sẽ rẻ theo 1 hướng khác…Chưa kịp làm gì thì Thi nói tiếp…

-Không có ý gì đâu, tại đang muốn cần có người bên cạnh thôi…

-Ùm…


Biết sao đc, dù muốn dù không thì khi 1 người con gái nói vậy sao e có thể bỏ đi đc, nhất là đối với chị thị Thi nữa…

E nằm xuống, chị Thi nhất cánh tay luồng lấy ôm cánh tay của e…

Chị xoay sang e nói nhỏ nhỏ bên tai…

-Một ngày quá dài để người ta có thể làm mọi việc 1 người nào đó. Nhưng có đáng không V, khi người ấy có khi lại ko nhớ đến mình dù chỉ 1 phút…
-Không biết nữa…Mà có chuyện gì vậy???

Chị Thi mở 1 nụ cười, 1 nụ cười nhạt trên môi…

-Đang có cơn nên nói linh tinh đó mà. Nằm yên Thi ngủ xíu…Cho mượn cánh tay luôn.

Chị Thi nói rồi nhất đầu nằm lên cánh tay e. Thật sự thì lúc này chị Thi có biểu hiện hơi lạ với e. Vẫn quan tâm e…nhưng đó ko phải là người e hay người bạn nữa…mà nó hình như đã biến tướng theo 1 cách nghĩ khác…có cả tích cực và tiêu cực…

E nằm đấy, suy nghĩ vẫn vơ về mọi thứ…Tất cả những chuyện này là đúng hay sai. Tự nhiên thấy có lỗi với Linh và vừa có lỗi với Thi…câu chuyện tình này rồi sẽ đi vê đâu. Khi có quá nhiều uẩn khúc ngay trong e lúc bây giờ.

E cứ nằm đấy, mở mắt nhiền lên ánh đèn trên trần nhà…Với những suy nghĩ rối ren trong đầu…

-Mấy giờ rồi V?

Câu nói của chị Thi làm e trở về hiện tại. Thoát khỏi những suy nghĩ ảo tưởng, suy nghĩ viễn vong đang suy nghĩ trong đầu.

-4h30 rồi…
-Ùm…
Chị Thi ngồi dậy, chỉnh trang lại rồi đi vệ sinh cá nhân, e cũng đứng luôn. Cánh tay mỏi muốn rả rời…

-Hồi sáng chị với bé Xuân qua lúc mấy giờ vậy?-E hỏi Thi
-Khoảng 9h á. Sao?
-Hỏi cho biết thôi…

Thật ra giờ e cũng chả biết nói gì nữa. Tâm trạng nặng nề quá, vừa vui vui cái đó, mà lại lo lo cái đó, thật là không hiểu nổi…nhưng người thì cứ đơ đơ như cây cơ >"<

Vệ sinh cá nhân xong ra ngoài. Chị Thi với Bé Xuân cũng về…thưa cha mẹ xong thì bé Xuân với chị Thi ra xe. E ra theo để tiễn 2 mẹ con.

-Sao về chi sớm vậy? Ở chơi…
-Tối có rảnh ko?-Chị Thi hỏi.
-Chị vậy?
-Tối đi ăn liên quan với mấy nhân viên trong khách sạn. Đi cùng cho vui.-Chị thi nói.
-Thôi. Đi với bạn chị mà rủ theo làm gì.
-Thi xem V như người nhà mới rủ theo đó.
-Sặc. Nói chứ tối hẹn bạn…mà tối đi chơi nhớ về sớm, cẩn thận, đừng nhậu nhẹt gì đó.-e nói với chị
-Dạ. E biết rồi chồng iêu.
-X nhớ là tối đi chơi nhớ kêu mẹ cẩn thận, ăn xong rồi về đừng cho nhậu nhẹt gì nha con…
-Dạ…-Con bé nhanh nhẻo trả lời…
-Thôi về đi.-E nói.
-Thi về nha.
-Con thưa cha về…-Con bé X rồi mi gió e 1 cái.
-Ùm…-E nói rồi mi gió e 1 cái…

Hai mẹ con lên ga, e đi vào nhà, vừa vào nhà thì cha nhìn e cười như thế naỳ.

-Cười gì vậy??? Nhìn điêu ghê???-E hỏi lại cha...
-Chuyện này ko đùa đc.

-Chuyện gì???
-Từ từ rồi biết...


Rồi e bước vào luôn...

P/s: E gửi các thím. E tính gõ xong luôn. Mà viết chap này thấy nó khó sao ấy. Viết mà cứ nghĩ đến Linh và Thi…Tâm trang nó cứ…chả biết phải nói sao nữa…Hôm nay, tính post sớm mà cha mẹ e ngồi nói chuyện khuya quá nên e ko gõ đc. Giờ mới hoàng tất xong 1 đoạn hầu các thím…:

__
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Lâu quá rồi mới gặp lại các thím, đầu tiên em chỉ muốn gửi đến các thím lời chào nồng nhiệt nhất. Lời chúc sức khỏe các thím, lời chúc mọi điều thuận và hạnh phúc nhất…

Hôm qua, em có online, có 1 câu hỏi đặc biệt mà các thím luôn hỏi là “ Em và chị lúc này sao rồi?”. Em xin cám ơn các thím vì đã qua tâm em, vẫn nhớ đến em trong thời gian qua. Em xin cám ơn thím đã hỏi thăm em và em xin nhận gạch các thím vì em tàu ngầm, lặng quá lâu.

Em xin trả lời câu hỏi: Em và chị vẫn khỏe, đôi khi có hay cảm cúm sổ mũi đầy đọa, nhỏng nhẻo nhau tý. Nhưng nói chung là sức khỏe, tâm sinh lý vẫn không có gì bất thường. Đôi khi yêu nhau quá vì chữ “Tình” mà hay bị khùng “Yêu” tý.


Về phương diện tình cảm thì em với chị vẫn bình thường, cũng có thể gọi là Hạnh phúc.

Cũng có đôi lúc cãi nhau rồi giận hờn nhau, rồi lại xin lỗi nhau rồi huề.

Căn bản tình yêu nào cũng có chuyện này chuyện kia, các thím yêu rồi chắc cũng biết. Đôi lúc nó phúc tạp lắm. Với lại vấn để tuổi tác, công việc nó khác nhau, nên đôi khi bất đồng quan điểm. Giờ thì e cố gắng hiểu chị 1 tý. Chị cũng nói là cũng cố gắng tâm lý 1 tý. Để hòa hợp các bất đồng mà chị và em vấp phải, xóa nhòa khoảng cách vô hình kia.

Em thì cũng cố gắng hơn, cố gắng bớt cái tôi của trẻ trâu lại. Và cố gắng chiều theo ý chị nếu nó hợp lý. Dù sao làm theo ý chị cũng tốt, chị biết nghĩ. Con gái bằng tuổi thì suy nghĩ về tâm lý hơn con trai vài tuổi rồi, đằng này chị hơn e tới những 6 tuổi mà. Nhưng không phải chuyện gì cũng nghe, dù sao cũng là đàn ông con trai nên có 1 số chuyện em vẫn giữ theo quan điểm riêng của mình.

Các thím nhiều lần nói, chị là 1 người con gái tốt, nên em sẽ mãi mãi không bao giờ buông chị. Cố gắng để hoàn thiện mình hơn từng ngày để không phụ lòng chị và các thím. Chứ giờ mà em không cố gắng gìn giữ cái hạnh phúc này thì chắc em ăn gạch các thím đủ để xây cái Bảo tàn 4k tỷ rồi.


Thứ 7, ngày 14 tháng 12, 1013

Giật mình dậy sau giấc ngủ dài, dạo này e có tật là hay ngủ chiều. Ngủ xong dậy điều thấy mệt mỏi, nhức đầu kinh khủng. Kiểu ông bà xưa ta thường nói là bị “Mặt trời đè” ý. Rồi tối thì lại thức khuya.

Quơ tay lên cái đầu giường lấy cái điện thoại, xem thì khoảng 6h45. Thấy 3 tin nhắn và 1 cuộc gọi nhở, mở ra xem, 2 cái của Linh và 1 cái của nhà mạng @@. Cuộc gọi nhở cũng là cả Linh.

Lấy xem tin nhắn của Linh:

-“Anh đang làm gì đó? Ăn cơm chưa anh?”-Lúc 4h45p chiều.
-“Anh lại biến mất nữa rồi…”-5h00 chiều.

Em có tật là nhắn tin hay biến mất nên chị hay nói vậy. Em nhắn vài tin là làm chuyện linh tinh rồi quên, lâu lâu thì ngủ quên, đôi khi thì cũng làm biến. Không vì em chán chị hay gì nha. Tại lâu lâu lười thôi, dạo này gặp nhau suốt mà. Ngày nhắn vài câu hỏi thăm là được rồi.

Nghĩ lại nay là cuối tuần mà quên, cuối tuần nếu em không có việc gì quan trọng là chở Linh đi dạo hay đi uống café gì đó. Không là phải bị ép hay gì cả, mà đó do là thói quen thôi, cuối tuần là phải đi, nên từ đó nó tự tạo ra nguyên tắc ngầm, tối thứ 7 là phải dành thời gian cho nhau.

Lập tức bấm số chị, cuộc gọi nổi chuyện thật dài, thì chị cũng bắt máy:

-Alo, em nghe nè anh-Giọng chị nay ko hiểu sao lại nhỏ nhẹ phết, bình thường nhỏ nhẹ dễ thương như con nít rồi mà nay còn nhỏ nhẹ hơn nữa.
-Ùm, tối nay em có rãnh không? Đi café với anh?
-Dạ. Nữa tiếng nữa nha, 7h30 nha anh.
-Ok em.-Cúp máy, lúc đấy là khoảng gần 7h cmnr.

Mới ngủ dậy nên chưa tắm rửa gì cả. Thế là đi tắm, gọi xà bông thơm với mùi hương men nam tính. Lăng nách, chơi cái áo sơ mi trắng, quần Jaen…nói chung thì cũng…nhìn cũng đc.

Vừa đăng mặc áo thì thằng đệ nó bước vào phòng, thằng ku này làm dân quân bên ủy ban, toàn bỏ trực ủy ban qua nhà e trực thôi. Mấy đời dân quân rồi toàn nhà em nuôi @@.

-Hai Nhí đi đâu vậy?-Nó hỏi.
-T đi café, m đi ko?-Em hỏi nó.
-Đi với ai?
-T với chị hồi bửa chứ ai?
-Ùm, quán nào, có gì tý ra.
-Quán aaa. Mà m ko trực ủy ban à. Tý ông T kiếm ko có m ổng chửi cho coi.-T là trưởng ban chỉ huy quân sự.
-Có sao đâu…

Thôi thì em cũng thay đồ đi trước, vừa dẫn xe ra thì cha bước ra:

-Xe m chạy ko đổ xăng tý hết xăng chết cha m giờ.-Vừa nói, vừa móc đưa cho 100k đổ xăng. Phê cmnl. Tính ko xin, nhưng cho thì nhận.

Đi vào đổ xăng, ra thì gặp thằng ku ấy. Nó kêu đi trước ghé đi, nó đi mua đồ ghé liền. Lấy điên thoại chị vậy…

-Alo, xong hết chưa em, anh qua gần tới rồi đó.-E nói.
-Anh tính uống quán nào vậy?-Chị hỏi em.
-Quán aaa chứ quán nào…
-Ùm, vậy thôi khỏi rước em, anh qua trước đi rồi em qua liền hà.
-Ok em, anh vào trước nha.
-Dạ.

Đi vào quán, nay quán cuối tuần nên đông vkl. Vừa vào thì gặp ngay ông anh làm công an bên ủy ban. Chào ổng cái, ổng cười điểu phát ngồi bàn gần ổng luôn.

Cơ bản vì chổ đó ngồi quen rồi. Tối ngồi chổ đó được nhìn ra đường, gió thoáng lại mát, còn lại được nhìn hết quán nữa chứ.

Vừa vào ngồi kêu nước, con bé đi ra cầm 2 tách trà đá:

-Uống gì anh?-Tiếp viên hỏi.
-Lipton sữa. Mà sao anh đi 1 mình e đem chi 2 tách trà vậy?
-Em ko biết nữa. Tý chị kia ra chứ gì?
-Chị nào? Nay a đi 1 mình nhé…
-E ko tin…-Con bé cười 1 nụ cười mỉa mai nhất rồi đi vào trong @@...

Ngồi lấy gói thuốc ra mồi hút, tranh thủ chị chưa qua nên hút, chứ tý chị qua chẳng biết có hút đc hay ko @@. Chị hứng lắm, lúc thì cho hút, lúc thì cắm tuyết đối…

Nước lại đem, 1 con bé khác bưng ra:

-Anh V- Con bé cười rồi để ly nước xuống.
-Sao em?
-Sao nay a đi có mình vậy?-Con bé hỏi.
-Quán cấm khách đi 1 mình hả em?
-Ko có, sợ a đi 1 mình a buồn thôi.

Thế là e nở 1 nụ cười lạnh lùng theo kiểu chán đời, mấy đứa con gái nếu mà các thím muốn nó nhớ dai các thím thì có 1 số câu hỏi đừng nên trả lời. Như câu trên, không trả lời mà cầm điếu thuốc lên, rít 1 hơi, rồi cười nhẹ nhả khói thuốc ra, ánh mắt nhìn xa xăm…Ôi thật ngầu đời…Ấn tượng khó phại luôn…

-A đi 1 mình vậy để em ngồi ở đây với a-Con bé ngồi xuống.

Ngồi chém gió với em nó, công việc em nó, rồi chuyện học hành của em. Rồi 1 em nữa cũng đến bàn e ngồi chém. Chém khí thế mấy em nó có ng iu đồ này nọ, toàn chối. Chém đâu được 10p thì quản lý ngoắc tụi nó vào. Chắc làm 1 trận đây mà, tối thứ 7 khách đông không bán mà ngồi chém gió với trai.

Bổng dưng chợt nhớ ra, sao giờ vẫn chưa ra, lâu vãi. Uống gần hết ly nước cmnr, đang ngồi thì điện thoại run:

-Đang ở đâu đó ku?-Thằng bạn cấp 3.
-Đang ở quán café aaa nè
-Đi với ai?
-1 mình
-Xl
-Thiệt. Đi 1 mình, không tin chạy lại xem…
-Đéo, chạy lên công viên đi, họp họp nè.
-Thôi cha, con mới vô quán kêu nước nè.
-Tý lại trả tiền lại cho m…
-Khỏi, quan trọng là cái cảm giác thưởng thức café, chứ tiền đối với t không thành vấn đề.
-Mẹ, lắm chuyện quá. Cho m 10 đó.
-Ok, hên xui.
-CC…

Vừa cúp máy xong thì nhìn ra đường, thì thấy chị bóng dáng chị, hơi bị đẹp luôn. Tóc xả, tóc chị thì lúc xả dài khỏi nói, qua lưng quần luôn rồi, tóc nhiều lại còn mượt nữa, chạy xe trông bay bay cũng hay vãi tè. Mặc cái áo sơ mi vãi Jean, quần đùi kaki trắng, đôi giày vãi (Kiểu giống búp bê nhưng không phải, nó vuông vuông giống giày nam ý) màu đen…Nói chung nhìn tổng thể là tuyệt sắc giai nhân, ít ra là đối với cá nhân em.

Chị đi vào, vừa đặt xuống nói:

-A ra lâu chưa?
-Cũng đc 15p rồi…
-Nảy a vừa gọi là e mới vừa dậy luôn á. Mới tắm xong nè, nên ra trễ.-Chị giải thích.
-Hèn gì nảy nghe giọng hiền dữ.hehe-E trêu chị.
-Bộ bình thường giọng e không hiền hả?
-Chắc ko…
-Xía, vậy mà ngày xưa có người nói là dễ thương, chắc hồi đó muốn lấy lòng tôi thôi chứ gì…
-A giỡn thôi, giọng e này hiền hơn hôm qua thôi mà…
-Ngày mai còn hiền hơn nữa cơ.hihi-Chị nói.


Nhìn chung quanh, chả hiểu sao khách vào rồi mà chả ai lại hỏi khách uống gì, hay là bị quản lý chửi xong giận cmnr @@

-Anh!-Chị kêu khi e đang ngó ngang ngó dọc.
-Sao em?
-Nhìn gì đó? Nhìn mấy em hả?
-Ko, sao ko ai ra hỏi nước hết trơn. À mà li nước trà của e á.
-Tại sao a vô trước 1 mình mà để 2 ly là sao?
-Thì lần nào mà đi tối toàn anh với em đi nên tụi nó nhớ lấy sẳn chứ có gì đâu mà em thắc mắc.
-Ùm…
-À, mà em giờ muốn ún nước hay là đi ăn. Hay uống xong rồi ăn?-Em hỏi chị 1 tràng.
-Là sao anh?
-Thằng D bạn anh mới gọi rủ đi ra công viên ngồi chơi, họp hành công việc gì đó, giờ e muốn ún rồi đi hay đira công viên luôn.-E nói cho chị.
-Anh với bạn a có chuyện thì đi đi, uống làm gì, e uống trà đc rồi. Với lâu quá không ra công viên.hihi
-Ùm, để anh kêu tính tiền…

Nội kêu tính tiền thôi cũng mệt, haizzz. Bọn vừa bước ra, nở nụ cười hối lỗi…

-Xin lỗi, nảy giờ chị vô e không để ý? Chị uống gì?
-Thôi tính tiền đi-E nói với giọng lạnh lùng, mặt con bé ngố tàu ra :])
-Là sao anh?-Con bé hỏi lại.
-Giận rồi, tính tiền, khách vô nảy giờ ko hỏi là sao?
-Anh giận hả?-Con bé hoảng…
-À, V trêu em á, tại tụi mình có việc thôi.-Chị chống chế…

Thế là con bé cười 1 phát, rồi nghoảnh đít quay đi, con bé vừa đi xong e ngó theo thì…

-Ui da, đau, làm gì vậy?-Chị đạp chân e đau điếng.
-Biết đau nữa à. Suốt ngày có ghẹo gái là giỏi. Học đc như vậy cũng đỡ.
-E nổi máu Hoạn Thư nữa đấy à? Cơ mà học hành và sự thông minh nó không đồng nghĩa nhé…
-Là sao?-Chị thắc mắc…
-Đó, câu hỏi của e vừa nói lên sự khác nhau của người thông minh và người học giỏi.haha
Miệng em cười chưa đc lâu thì chuyển sang mặt méo sệch…
-Anhhhhhh….-Chị kéo dài chữ “Anhhhh”
-Dám ghẹo em???-Chị vừa nhéo vào bắp tay vừa nghiến răng…

E vừa ấp a, ấp úng chưa biết trả lời như thế nào thì con bé cầm bill đi ra tính tiền – vết thương do em, và người chữa lành cũng là em. Thật là tội lỗi.

Tính tiền xong thì em đứng dậy kêu chị đi, chị nói:

-Anh uống xong ly nước rồi đi, a vẫn chưa uống xong mà…
-Biết vậy em sao em ko kêu nước uống, để đi với anh mà ko uống gì hết.-Em trả lời.
-E uống cái này được rồi…-Chị nói và chỉ vào ly trà đá.
-Kì chết mồ, anh con trai, cuối tuần dẫn bạn gái đi café mà cho uống trà đá à?-E nói.
-Có gì mà kì. Chuyện nhỏ xíu chẳng có gì cả. E ko thấy gì thì thôi. A kì với người ngoài đc mà làm khổ e a có kì ko?. Chỉ có những người làm người yêu mình buồn, khổ, tự thẹn với lòng mình mới kì thôi nhé.-Chị xổ 1 tràng…
-E biết rồi chị 2, hàm ý quá, nói ko lại…
-Đó sự khác nhau giữa người sử dụng sự thông minh của mình 1 cách hợp lý.hehe-Chị nói cười, rồi xong, bách nhục. Nói chuyện với chị có ngày e điên mất….

E đứng dậy, hút cạn ly nước…và đứng dậy…lấy chìa khóa…

-Ủa, sao về sớm vậy N?-Ông anh công an hỏi em.
-Dạ, tụi e đi dạo a. E đi trước nha!
-Ùm…

Thế là e và chị ra lấy xe và ra công viên….

P/s: Lâu lắm rồi mới gõ lại, hơn 5tr W mà hết mấy tiếng đồng hồ. Thấy có vẻ hơi khó khăn, chắc tại bắt nhịp chưa được. Giờ gần 5h sáng rồi, nên e tạm gác phím ở đây vậy, ngày mai nếu có thời gian em sẽ update tiếp…Chào các thím, chúc các thím có 1 đầu tuần mai mắn, vui vẻ và thành công.
 

Bình luận facebook

Top Bottom