Full KHÔNG THỂ NÓI RA (Chuyện có thật)

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,779
Reaction score
5,489
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Nhiều tác giả
Thể loại
Tâm sự, bút ký, cfs
Số chương
Nhiều
Nguồn
KHÔNG THỂ NÓI RA
Lượt đọc
1,166
Lưu ý: Xin hãy thận trọng khi sử dụng ngôn từ trong comment để tránh làm tổn thương người gửi CFS. Những cmt mang tính xúc phạm, miệt thị sẽ bị xóa không báo trước
Link gửi cfs: https://goo.gl/uiBXaQ
 
Last edited:

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,779
Reaction score
5,489
Points
14,914
Chị tôi vừa tự sát, kết thúc cuộc đời còn chưa đi nổi 1/5.

#KR1001 : Chị tôi vừa tự sát, kết thúc cuộc đời còn chưa đi nổi 1/5.
Khi mà cả fb đang rầm rộ về anh chàng sao Hàn nào đó vừa tự tử, thì tôi cũng vừa phủ nắm đất cuối cùng lên mộ chị mình, vừa muốn mình điếc đi để khỏi phải nghe những con kền kền máu lạnh ác khẩu.
Một lũ giả tạo thích giảng đạo lí làm người.
Một đám người thân đột nhiên trở nên thật vặn vẹo xấu xí ghê tởm.
Chúng tôi sống ở cái nơi mà bạo hành gia đình hay con tao tao dậy không hề có chút ranh giới, nơi mặt mũi còn quan trọng hơn mạng, có những luật bất thành văn mà con người ở đây đã tuân theo từ rất lâu rồi, nên xin chỉ nghe thôi chứ đừng hỏi tại sao không thế này thế nọ.
Chị tôi tự sát, bị chính những người thân yêu nhất bức chết.
Chị tôi là mẫu con gái mà mọi bà mẹ chồng đều muốn có thể cưới về làm con dâu, là niềm tự hào của cả gia tộc và là viên ngọc tự tay bà tôi nuôi nấng mài giũa. Dĩ nhiên phía sau cái sự lấp lánh đấy chẳng ai biết chị tôi phải trải qua những kiểu dạy dỗ kinh khủng gì, họ chỉ biết nhà bà giáo Bùi có cô cháu gái hoàn hảo, lên 14 đã có bao nhiêu nhà đánh tiếng muốn nuôi con dâu từ bé.
Bà tôi là người mê tín, mặc dù bên ngòai rất đạo mạo, luôn tỏ ra tự hào về cháu mình, nhưng vì một câu "tiền dâm hậu thú hoa đào cuốn thân" mà lão già nào phán, bà luôn lôi ra đay dạy chị. Không bao giờ được đứng gần nam giới nhỏ hơn 1 thước, không nói chuyện, không được phép chơi với bạn nam, đến em trai là tôi từ khi lên cấp 2 cũng không được quá thân cận với chị vì nhìn chị nhỏ hơn cả tôi, sợ người ngoài tưởng tôi là ny của chị tôi. Còn một tỉ thứ luật khó tả khác nữa, bà tôi là thế, lời bà nói là tuyệt đối,kể cả có oan,thân là người dưới nhất định phải nhịn.
Run rủi thế nào, chị tôi thực sự có bầu trước khi cưới. Tôi không quá ngạc nhiên, hai người yêu nhau từ cấp 3, cũng ngót nghét chục năm tới nơi rồi, chị tôi chỉ là biết nghe lời chứ cũng không phải kiểu cổ hủ thủ thân, dù sao chị cũng xác định yêu sẽ cưới phát sinh quan hệ cũng không có gì lạ. Khi chị tâm sự với tôi cái thai đã 3 tháng, tôi vẫn nhớ mình phởn xoay xoay cái ảnh chụp siêu âm nhòe nhòe toét mắt cũng chả nhìn ra cái gì mà vẫn hớn hở khẳng định cháu mình xinh gái nhất dải ngân hà, còn khuyên chị mau về xin cưới, sẽ không sao đâu các thứ.
Kết quả, kết quả chính là mạng của cả hai đều vì cái sự lạc quan ngu xuẩn đấy mà mất.
Lần đầu tiên tôi thấy cái bộ dạng đấy của bà, dù tôi chưa bao giờ thiện cảm với bà, tuy nhiên dù gì cũng là bà mình. Nhưng tất cả liền vì giờ phút đó vỡ vụn đến không còn một mảnh. Bà rũ rượi nhảy chồm lên như một bà điên tay cầm dao kề cổ la hét "không phải nghiệt chủng đấy chết thì tao chết, tao chếtttttttt"
Nghiệt chủng, chính là cái thai ba tháng tuổi đó.
Chị khóc đến xơ xác quỳ lạy van xin, ngoài bố không ai dám nói đỡ một câu nào.
Tối hôm sau đứa bé đã yên lặng bị loại bỏ khỏi thế giới, thần không biết quỷ không hay. Chị bị nhốt trong phòng.
Anh ny chị tôi 8 lần tới nhà đều bị cậu đánh đuổi về. Hoàn toàn bất lực.
23h 17/12/2017, chị tôi treo cổ tự sát trong phòng.
Trước đó có lẽ chị phát điên rồi, mỗi lần đi qua đều nghe thấy chị nói chuyện một mình, hát ru, vừa thương vừa sợ.
Họ nói với bên ngoài chị tôi vì stress công việc nên mới thế.
Tôi chỉ có thể im lặng khinh bỉ.
Sáng nay tôi mới biết, bà tôi đã ngầm hứa gả chị tôi cho con thủ trưởng của cậu út từ năm ngoái, tính chờ được tuổi sẽ gả, người này cũng chính là người đã đứng ra cho bà mượn rất nhiều tiền trả nợ ngân hàng trước đó không lâu, cũng là người giới thiệu công việc cho hai anh con nhà bác cả và chị. Mọi người nói xem tôi nên có cảm xúc gì lúc này? Có cảm giác như người xưa bán con bán cháu cầu vinh vậy.
Thế mà chị, chết rồi vẫn phải cõng cái danh vong ân bội nghĩa bất hiếu trên lưng.
Thứ duy nhất em làm được là chôn "đứa nhỏ" cùng chị, tha lỗi cho em, thứ lỗi cho cậu, cậu vô dụng không thể làm gì cho hai mẹ con, kiếp sau chọn nhà nào bình thường đầu thai sống thật vui vẻ nhé.
Rời đi thôi, trời vẫn sẽ sáng người vẫn phải sống, có lẽ ba người sẽ sớm đoàn tụ, dù em không hi vọng vậy. Nhà chẳng phải chỗ bình yên nữa rồi

#khongthenoira

Lưu ý: Xin hãy thận trọng khi sử dụng ngôn từ trong comment để tránh làm tổn thương người gửi CFS. Những cmt mang tính xúc phạm, miệt thị sẽ bị xóa không báo trước
Bạn chủ cfs này mới gửi cho mình 1 cái cfs nữa nhưng đề nghị không đăng, có giải thích 1 số vấn đề trong cfs nên mình chỉ trích 3 ý chính thôi nhé:

- "Đính chính một chút, chị em sinh ngày 22-12-1993, năm nay 25 tuổi, quen và yêu anh kia từ năm lớp 10, chính xác là gần 9 năm. Có lẽ do không đọc lại mà gửi luôn nên thay vì 1/4 em đã gõ thành 1/5. Nếu có thể ad đính chính lại giúp em, bi kịch của chị em không muốn vì thiếu sót ngớ ngẩn đấy mà thành trò cười."
- "Bà em là người lai Hoa, còn rất tự hào gốc gác có người là phi tử gì đó của vua nữa ấy, từ nhỏ bà được nuôi dạy theo lễ nghi của người Hoa, gả cho ông cũng là gia đình địa chủ gì gì đó ngày xưa, còn là dâu trưởng, cho nên cách sống của bà là như thế, quản lí mọi việc, mọi người, và bà có lối hành xử rất cực đoan. Mẹ và các dì em đều được bà nuôi như thế, có chăng là khi đó cụ còn sống ảnh hưởng còn lớn nên không như chị. Chị em từ nhỏ xíu đã lớn lên cạnh bà do hồi đó mẹ em qua Nga làm 7 năm, khi trở về thì bà đã quen với việc quản lí quyết định mọi thứ trong cuộc sống của chị rồi, bố mẹ em hoàn toàn không còn quyền can thiệp nữa, mỗi lần không vừa ý hay chị lỡ làm gì phật ý bà bà sẽ "lên cơn đau tim", dọa một nhà gà bay chó chạy, vì mặt mũi với bên ngoài, mọi người ngầm đồng ý và dung túng mọi quyết định của bà, "cũng chỉ là nghe lời một chút, nó thiệt cái gì, phận con cháu thì phải nghe lời trưởng bối, không chính là bất hiếu.""
- Với những bạn thắc mắc bố em tại sao không bảo vệ nổi con gái. Bố em là con rể, còn là ở rể. Ngày xưa vì cưới được mẹ mà bố chấp nhận bỏ quê về nhà vợ ở rể, các dì em lấy chồng cũng thế. Nhờ vào quan hệ của gia đình mà giờ bố cũng quyền cao chức trọng rồi, hôm đấy vì nói đỡ cho chị mà bị bà mạt sát là loại dựa hơi nhà vợ không có quyền nói. Bố cũng đã âm thầm liên hệ bạn trong SG tính qua Tết sẽ lén đưa chị vào đó sống, anh kia nếu có gan bỏ quê mà đi bố cũng sẽ lo cho luôn, tiếc là chưa kịp thì ...
 
Last edited:

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,779
Reaction score
5,489
Points
14,914
Năm 2017.... Nó giống như cơn ác mộng đối với mình vậy!

#KR1018: - Năm 2017.... Nó giống như cơn ác mộng đối với mình vậy! Chỉ trong 1 năm... Mình đã mất đi 2 người mình rất yêu thương! Như các bạn đã biết, vừa mới đây JongHyun (SHINee) đã trở thành thiên thần trên bầu trời trong xanh kia khi chưa tròn 30... Điều đáng nói là anh đã rất vui vẻ trong concert chưa đầy 1 tháng trước ngay trước Giáng Sinh 6 ngày
:-( Và... Chú mình cũng thế! Chú mất và mang theo nỗi đau mình không thể diễn tả bằng lời... Vào thời điểm tươi đẹp nhất của cuộc đời... Tuổi 24
:'( Tớ đau lòng lắm! Vì khoảng 1 phút trước chú còn vui vẻ nói sẽ dắt mình đi chơi... Mà chỉ 1 phút sau đã nghe tin sét đánh... Mình đã có 1 cái Tết không trọn vẹn... Cả 2 người đều đẹp lắm!
Ngay cả khi đã chìm vào giấc ngủ... Khi đã quay trở về thiên đường... Đến bây giơ mình vẫn chẳng thể tin nỗi! Rằng số phận của mình.... Năm 2017 của mình.... Đầu năm 1 người... Cuối năm 1 người... *Tất cả đều là người mình thương...*

_____________________

#KR1019: Hôm nay là ngày 19/12/2017, một ngày đáng buồn cho cả cộng đồng fan Kpop nói chung và fan SHINee nói riêng. Mặc dù mình không phải fan của anh nhưng mình thật sự buồn lòng và cũng xin chia buồn với Shawol - những con người mạnh mẽ nhất mà mình đã từng biết. Qua câu chuyện đáng buồn này, mình cũng muốn nói về thái độ của phụ huynh - cha mẹ của những đứa yêu Kpop như mình về bệnh TRẦM CẢM. Theo mình biết bệnh trầm cảm không có thuốc nào chữa được, nó có 3 giai đoạn và mỗi giai đoạn là một con "quỷ" khác nhau sinh tồn trong cơ thể của những người mắc phải. Mình là đứa con gái ít khi tâm sự với phụ huynh dù đó là chuyện vui hay buồn vì lí do đơn giản họ không hiểu mình. Vì thật sự đau buồn không ai chia sẻ nên mình đã nói với mẹ về chuyện của Jonghyun và những con người từ bỏ cuộc đời mình bởi căn bệnh trầm cảm. Và điều thật sự khiến mình sốc và không muốn tiếp tục trò chuyện với mẹ nữa là vì mẹ mình đã coi thường căn bệnh quái ác đó. Mình sẽ không nói chi tiết về cuộc trò chuyện giữa mẹ và mình. Mẹ chửi mình rằng mình đã quá sa đà vào mạng xã hội và tin những lời không đâu vào đâu của cư dân mạng, nói rằng mình bị điên, thần kinh không ổn định, nói rằng họ đều bị điên, ba mẹ đau xót đẻ ra mà lại chết như thế ... Mình đã khóc ngay sau đó và cãi nhau với mẹ. Hiện giờ khi đang type những dòng này, tay mình đã lạnh toát và run lên... Mình thật sự chẳng tin nổi người mẹ của mình lại nói những điều đó, mình không trách mẹ vì nói trái với suy nghĩ của mình mà mình muốn nhắn nhủ với mẹ" Ai cũng là người, họ đều có cảm xúc riêng của mình, hãy tôn trọng họ và đừng kì thị họ. Nếu như trầm cảm là bệnh dễ chữa, là căn bệnh chỉ do họ tự tạo ra và gắn mình vào đó thì sinh ra bác sĩ tâm lí làm gì, tại sao dễ chữa nhưng nguy cơ 90% những người mắc phải sẽ tự tử !? Con mong mẹ sẽ suy nghĩ lại .."
Tiếp theo mình muốn nói đến con người Việt Nam, hình như người của đất nước ta rất thích "đùa giỡn" và xem thường căn bệnh tâm lí này thì phải!? Như mình thấy, các bạn nữ trường mình rất thích tự cho mình bị trầm cảm. Trầm cảm đáng sợ hơn cái suy nghĩ "nhỏ bé" của các bạn nhiều. Trầm cảm không phải thứ để các bạn đem ra câu like hay share hay chủ yếu để xem ai quan tâm mình. Đừng có xem vài cái dấu hiệu trên báo lá cải này kia rồi vào cmt rằng "Mình dính hết abc dấu hiệu" hay "Bấy lâu nay mình bị trầm cảm mà không biết ta
:smile:".... đại loại là những câu như thế. Mình lấy thêm một ví dụ nữa nhé : sự việc đau buồn gần đây ngay ra sự xót xa cho cộng đồng Kpop, các biết rồi đấy , nhiều người đem ra làm trò đùa, chỉ trích chúng ta vì thần tượng mà suy nghĩ chẳng còn lí trí hay cứ share phong trào rồi giả tạo tỏ lòng đau buồn. Các thể loại ấy mình chỉ muốn nói: ba mẹ các người cũng "mang nặng đẻ đau" cả thôi, nuôi dạy các người khôn lớn rồi để các người thất đức đi lăng mạ, xem thường người khác như thế à hay vì nhà không có điều kiện nên không được giáo dục? Đều là con người có trái tim vì thế bớt đi chà đạp nỗi đau của người khác đi nhé! Và cũng thân gửi các bạn chỉ vì sự đẹp trai, nổi tiếng hay muốn cho thiên hạ biết mình cũng có kiến thức thì tốt nhất ngậm mồm lại khi chưa biết cái gì đang xảy ra và diễn ra như thế nào nhé! Không s*a chẳng ai nói chúng mày câm.
Bài viết này mình đã có gắng không chửi thề hết mức có thể rồi..
*chuithe*

_____________________

#KR1020: Mình không biết nữa. Chỉ là mình thích bạn ấy
Mình không biết nữa, tại sao ai cx rời xa mình ?
Mình k biết nữa, tại sao cuộc sống này khó khăn đến thế ?
Mình không biết nữa, tại sao căn bệnh trầm cảm lại xuất hiện trên đời để hành hạ bản thân ng bệnh mắc phải khiến mọi ng đau khổ khi ng bệnh chọn cách rời bỏ cuộc sống này một cách đau lòng như thế
Làm ơn, mình chỉ mong mọi ng ngưng phán xét và sống với nhau vui vẻ hơn được không ?
Mình bế tắc lắm, mệt mỏi lắm....

______________________

#KR1021: Hôm nay, tôi lại gửi đi thêm vài thông điệp cầu cứu nữa, nhưng như thường lệ, không một ai quan tâm. Danh sách những việc cần làm trước khi kết thúc tuổi 20 bằng một chuyến đi vĩnh hằng của tôi ngày càng thành công bằng một tốc độ đáng ngạc nhiên. Tháng sau, tôi 20 tuổi. Đêm qua, có một thiên thần bay đi mất rồi. Tôi chợt cười vào bản thân mình. Anh có hàng ngàn người yêu thương nhưng vẫn không được cứu kịp lúc, vậy thì một đứa trẻ lạc lõng cô đơn sống trong căn phòng trọ nhỏ ở nơi xa xứ như tôi thì làm gì có ai cứu nổi cơ chứ. Thậm chí mặc cho cái cổ tay chằng chịt sẹo lồi lõm luôn được che lại bằng đồng hồ của tôi, thì tất cả những người biết về nó, kể cả ba mẹ tôi, cũng chỉ cho nó là trò trẻ con vặt vãnh. Tại sao thế? Trầm cảm là một trò đùa sao? Cái thế giới này bị làm sao thế? Hàng trăm thông điệp của tôi, của anh, của rất nhiều người đang cần giúp đỡ ngoài kia, các người chẳng bao giờ để ý đến, rồi đến lúc chúng tôi phải buông tay, các người lại làm như rằng chúng tôi dại dột làm trò để được thương hại. Cho tôi xin đi, các người thì biết gì chứ, các người có được sinh ra với một tâm hồn cô độc và dễ tự làm đau bản thân đâu. Đáng ra tôi ước mình có thể sống hết những năm 20 để lo cho gia đình toàn vẹn rồi mới ra đi, nhưng nó đã đến rất gần rồi, chỉ sợ không còn kịp nữa, tôi chỉ muốn cầu xin ai đó nắm lấy tay tôi với, chỉ vài năm thôi cũng được, nhưng rồi cầu nguyện, lại cầu nguyện mãi, cũng chỉ còn lại có một mình thôi.

#khongthenoira
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,779
Reaction score
5,489
Points
14,914
Mình đang trong tâm trạng phức tạp, vừa kinh tởm vừa buồn bã

#KR988: Mình đang trong tâm trạng phức tạp, vừa kinh tởm vừa buồn bã. Chuyện là mình vừa đi dự 1 hội nghị quan trọng về. Trong đoàn có nhiều người, sếp trưởng đoàn ko phải sếp trực tiếp mình nhưng dù sao cũng là sếp nên mình phải nể nang vài phần. Ông này còn khá trẻ nên hay đùa bỡn các kiểu với chị em nữ trong đoàn, kiểu thả thính này nọ, mọi người ai nghe cũng cười nghĩ ổng vui vẻ vậy thôi. Mình cũng nghĩ vậy nên lúc ổng chọc mình mình cũng cười cười rồi thôi. Đêm cuối cùng trước khi chia tay mọi người uống khá nhiều nhưng mình thì ráng né nên ko say. Phòng mình ở có 3 chị em, tối đó có 1 chị khá say nên rủ vài anh nam trong đoàn về phòng tụi mình chơi (mình đã cản vì lũa đó đã 12h khuya rồi). Thế là khong hiểu sao ông trưởng đoàn đó lại xuất hiện. Ổng giả vờ say để các anh đi chung phải dìu, khi mình mở cửa phòng thì ổng ập vào, các chị lúc đó cũng bất ngờ nghĩ là ổng xỉn, bổng nhiên ổng vùng dậy đẩy hết 2 anh nam và 2 chị cùng phòng mình lúc đó đang đừng gần ra ngoài, mình bị ổng kéo trở lại phòng. Rồi ổng chốt cửa lại và bất ngờ ôm mình. Mình nghĩ ổng say với cả bình thường ổng cũng hay giỡn với các chị em nữ như vậy, phần nữa vì ổng là cấp trên nên mình cũng ko đẩy ra. Rồi ổng hôn má mình, hôn người mình rồi bảo mình ôm ổng đi, ổng lảm nhảm là ổng say rồi rồi ổng hôn ngực mình và cạ cái đó của ổng vào người mình. May mà lúc đó mình còn mặc nguyên trang phục đi tiệc về nên cũng kín đáo, ổng chưa đụng chạm gì dc. Mình thấy ko ổn liền đẩy ổng ra. Rồi ổng kéo mình qua giường nhưng minh nhất định ko chịu. Ổng nói đừng có lo a chốt cửa phòng rồi nhưng mình biết mấy anh chị vẫn còn ngoài cửa nghe ngóng. Ko hiểu sao mình vẫn bình tĩnh nói nhỏ nhẹ, ko dc đâu a ơi, mấy anh chị đang ở ngoài. Có lẽ vì thấy mình dứt khoát, sợ mình la lên mất mặt ổng nên ổng liền bỏ vào giường nằm vật ra giả vờ say, mình mở cửa cho các anh chị vào, y như rằng 4 người đó đang đứng ngay ở ngoài cửa, mình ko biết họ có nghĩ gì ko nữa.
Mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó, sáng hôm sau mình vẫn chào ổng bình thường nhưng cố ý tránh ánh mắt ổng, ko đi gần hoặc tạo khoảng trống để ổng gần mình, chỉ cần nghe mùi của ổng thôi là mình cảm thấy gai hết cả người.
Mình đi làm cũng dc vài năm rồi, mấy chuyện quấy rối kiểu vầy mình biết là có nhưng ko ngờ có ngày phải đối mặt. Mình ko thể nói với ai, kể cả gia đình, kể cả ông xã mình, vì mình sợ họ sẽ vì thương mình mà ko cho mình tham gia những chuyến đi như vậy nữa, trong khi đó là công việc của mình. Mình cũng sợ họ buồn nữa. Mình cũng ko bao giờ nói với đồng nghiệp hay các anh chị trong đoàn vì thật sự mà nói, ko ai đủ cho mình tin tưởng cả, và nó còn ảnh hưởng đến danh du cua mình.
Thật ra sự việc cuối cùng cũng ko có gì, và mình cũng rút ra bài học cần cảnh giác hơn với các thể loại thế này, và mình tin mình đủ bản lĩnh để xử lý. Nhưng câu chuyện tối hôm đó sẽ còn ám ảnh mình trong ít lâu, mình vẫn còn buồn nôn khi nghĩ đến.
Mình ko cần ai tư vấn nhưng mình cần 1 chỗ để nói ra hết, như vậy có lẽ sẽ mau quên hơn. Cám ơn các bạn.

#khongthenoira
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,779
Reaction score
5,489
Points
14,914
MÌNH ĐÃ TỪNG LÀ KẺ THỨ 3 ĐẦY RẺ MẠT !

#KR984: MÌNH ĐÃ TỪNG LÀ KẺ THỨ 3 ĐẦY RẺ MẠT !

Độ năm nhất, năm hai mình có làm thêm tại một nhà hàng nướng nổi tiếng trong thành phố. Tất nhiên, ở cái tuổi bấy giờ đối với mình mọi thứ đều màu hồng. Tại đó, mình có quen, rồi chơi thân anh Supervisor, lớn hơn mình 3 tuổi. Hai đứa hiểu nhau đến mức không thể tìm ra một sở thích gì mà người kia không có, thậm chí chưa nói ra người kia đã hiểu, quả thực, lúc đó trong suy nghĩ của mình anh là người cả đời này mình không thể đánh mất. Nhưng, anh đã có bạn gái quen 3 năm trước đó mất rồi.

Khoảng thời gian đó 2 đứa có đi chơi, mình có qua nhà anh, 2 đứa càng thân nhau hơn mình càng dằn vặt không dứt. Rồi ngày anh chia tay bạn gái cũng đến, dứt khoát đến độ mình cũng sợ, nhưng anh nói mọi điều anh làm chỉ để chứng minh tc với mình không có bất kỳ điều gì giả dối. Mặc cho chị ấy năn nỉ, níu kéo khôn nguôi.

Sau đó, mình có đi khách sạn vài lần với anh. Là lần đầu tiên của mình. Là khi anh vừa cúp máy cuộc gọi chị bạn gái nài nỉ đến tội nghiệp. Mà bản thân mình khi ấy cứ nghĩ là mọi chuyện đều đúng. Nhưng lại là một đứa “bị chăn rau” mà không hề hay biết.

Mình xin nghỉ làm. Tự cách ly bản thân. Vì cảm thấy những việc bản thân từng làm quá nặng nghiệp. Đến tận bây giờ, đã 3 năm trôi qua, mình vẫn cảm thấy có lỗi với chị ấy và cảm giác quả báo đang đến với mình từng ngày.

Nhân đây mình mong những bạn đã và có ý định làm người thứ 3, hãy ngưng lại trước khi quá muộn. Tội lỗi sẽ không thôi dằn vặt bạn suốt cuộc đời này !

____________________

#KR985: Mình có một cái tính rất kỳ cục, mình nghĩ mọi người sẽ rất ghét nó
:'(

Mình là một đứa con gái vẻ ngoài cũng thuộc dạng khá, mình rất dễ kết bạn nhưng bạn thân thì rất ít nên mình rất quý những người bạn thân đó. Chuyện sẽ không có gì nếu như mình thích làm kẻ thứ 3 chen chân trong tình cảm của tụi bạn. Mình không hiểu sao mình có cái tính đó nữa dù mình đã cố gắng sửa, cố gắng không muốn quan tâm tới chuyện tình cảm của tụi nó.

Thường thì khi quen một ai, bạn mình sẽ giới thiệu người đó với mình, rồi hai bên sẽ kết bạn qua facebook,... Ban đầu mình sẽ không để ý tới, không muốn thân thiết với người yêu tụi nó. Nhưng mà đôi khi bạn mình rủ đi chơi mà có người yêu nó theo thì dần dần hai bên sẽ quen mặt. Cái tính kia của mình lại tái phát. Bắt đầu là những lời khuyên khi con bạn mình xảy ra mẫu thuẫn, tìm mình muốn cho lời khuyên, lúc này mình sẽ có cách tiếp cận người yêu nó để làm như hàn gắng cho hai đứa. Rồi khi biết được sở thích của người yêu nó rồi, mình dần dần tấn công trở thành một người cùng sở thích để luôn có chuyện để nói khi pm. Rồi tạo cho mình cái vỏ bọc mình tốt hơn bạn mình, làm mọi cách để người yêu của bạn mình chú ý mình.

Mình không giỏi giao tiếp lắm, nhưng khi nói chuyện bằng chữ mình rất khá việc đưa đẩy ẩn ý. Đôi khi có những đụng chạm thoáng qua với người yêu của nhỏ bạn. Để chứng minh mình trong sạch mình còn hay chụp lại vài đoạn tin nhắn chat face giữa hai đứa cho bạn mình xem, còn những thứ khác có chút không ổn thì mình tránh không chụp. Kết quả là họ dần xích mích hay gây gỗ nhau. Khi họ chia tay, mình cũng dần lạnh nhạt với người đó, gần như cắt liên lạc và trở về với bạn mình.

Mình xin chắc chắn là mình không ăn nằm gì với đối tượng của bạn mình. Nhưng những hành động ẩn ý, tán tỉnh đó mình không hiểu sao mình lại muốn làm nữa
:-( . Mình đã rất muốn sửa cái tính đó, nhưng vẫn không thể... Mình đã làm một vài người bạn của mình phải chia tay người yêu
:-(.

#khongthenoira
 

Bình luận facebook

Top Bottom