Truyện ngắn Không quan trọng là trai hay gái

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi Blue_Windy, 8/6/16.

  1. Blue_Windy

    Blue_Windy Tác giả VW

    Bài viết:
    80
    Đã được thích:
    83
    Điểm thành tích:
    18
    Rating: 11+
     
    ♚Hoàng Ngọc♔ thích bài này.
  2. Blue_Windy

    Blue_Windy Tác giả VW

    Bài viết:
    80
    Đã được thích:
    83
    Điểm thành tích:
    18

    Truyện ngắn

    “Hôm đó, tôi bật khóc. Khóc rất lâu, khóc cả đêm. Đã rất lâu rồi tôi không khóc lại. Nhưng ngày bé, tôi chỉ khóc vì bản thân mình, còn bây giờ, tôi đang khóc vì người khác. Tôi hối hận.”

    ♫ Không quan trọng là trai hay gái ♫

    Năm nay, tôi mười sáu. Hải Dương, mười sáu tuổi.

    -Con gái tên Dương cũng không có gì lạ. Nhưng Hải Dương hơi giống tên con trai nhỉ?

    Đăng không phải xấu tính, chẳng qua cậu ấy tò mò quá thôi. Tò mò về mọi thứ bất thường luôn xảy ra trong cuộc sống. So với cô bạn thân từ hồi tiểu học là tôi, thì Đăng trẻ con hơn nhiều.

    -Có quan trọng gì không? Học đi không mai lại dưới năm điểm bây giờ!

    Tôi cầm nghiêng sách, dọa đánh. Đăng theo thói quen né về một bên, thấy tôi không làm gì, cậu ấy chỉ nhe răng cười như trêu ngươi, nhưng cũng rất nghe lời lấy sách ra học. Cậu ấy học Toán kém hơn tôi, nhưng Tiếng Anh lại rất giỏi. Nói đúng hơn, cậu ấy giỏi hơn tôi các môn xã hội, kể cả Văn.

    -Gia sư như cậu thật khó tính, học không vào!

    Đăng cười, nhưng nụ cười ấy nhanh chóng tắt ngúm bởi cái cau mày của tôi. Cậu ấy rất sợ khi tôi nổi giận bỏ về không dạy nữa, bởi thế tương đương với việc cậu ấy sẽ bị mẹ mắng vì tội lười.

    Tôi giao cho Đăng hai bài nữa, rồi ngồi nghĩ vẩn vơ. Câu hỏi của cậu ấy hôm nay làm tôi không tập trung vào việc học được. Từng chữ từng chữ cứ bám lấy tâm can tôi không buông. Nó buộc tôi phải nhớ lại lí do mà tôi trở thành một con người như bây giờ.

    Tôi là con một. Mà nói đúng hơn là tôi chỉ là con một khi người anh mà tôi chưa từng biết mặt mất đi. Đó hoàn toàn là tai nạn, nhưng hậu quả mà nó để lại lại là vô cùng to lớn, đã thay đổi cả cuộc đời tôi. Gần như là mãi mãi.

    Mười tám năm trước, mẹ tôi mang thai anh tôi. Bố tôi là trưởng, nên khi biết mình có con trai, ông đã vui đến mức nào, không tận mắt chứng kiến tôi cũng có thể cảm nhận được. Rồi cả ông bà nội ngoại, các cậu, mợ, cô chú, ai ai cũng đều rất vui mừng. Nhưng rồi mẹ tôi sảy thai. Đó quả là một cú sốc lớn đối với mẹ tôi cũng như cả gia đình. Một bóng đen u ám bao phủ lên cuộc sống của họ.

    Rồi mẹ mang thai tôi. Ai cũng mong chờ một đứa cháu khác. Một đứa cháu trai. Tôi không lấy làm lạ khi mẹ tôi sinh ra tôi là một đứa con gái, bà bị họ hàng nhà chồng hắt hủi. Người ta lạnh nhạt hơn, người ta chỉ sống với nhau vì duyên số buộc phải thế mà thôi.

    Thế là từ khi biết nói, biết được gia đình mình là ai, tôi đã học được một điều rằng cuộc sống không công bằng.

    Có thể công bằng với một ai đó, nhưng chắc chắn không phải là tôi.

    Tôi là chị lớn, tôi biết dưới tôi còn rất nhiều đứa em khác, nhưng một đứa trẻ thì chưa thể hiểu chuyện đời. Nếu người ta cho em nó kẹo mà không cho nó, nó sẽ khóc. Người ta càng quát nó thì nó càng khóc. Càng đánh nó thì nó càng khóc. Nó chỉ biết khóc khi bị đối xử không công bằng thôi.

    Nhưng lớn hơn rồi, nó hiểu nhiều thứ hơn. Khi mà nó đã hiểu cuộc sống của nó vốn dĩ đã không tồn tại sự công bằng rồi thì nó không khóc nữa. Khóc rồi, chứ khóc nữa cũng không giải quyết được vấn đề gì.

    Tôi buộc phải mạnh mẽ mà sống. Mạnh mẽ như một đứa con trai để sống.

    Người ta đã phá hỏng sự ngây thơ của một đứa trẻ rồi. Từ bao giờ mà người ta đã quên mất, trẻ con cũng biết buồn.

    ***
    Bầu trời trong xanh chuyển sang màu xám xịt. Sắp mưa rồi. Tôi tự nhủ, và đạp xe nhanh hơn một chút, mong là sẽ về nhà kịp trước khi trời đổ cơn mưa xối xả.

    Về nhà, gặp ông nội, tôi cất tiếng chào. Ông không nói gì, cứ thản nhiên đi, coi tôi như không khí, coi tôi như chưa từng tồn tại. Tôi mím môi, bước tiếp. Tôi biết ở nơi này ngoài bố mẹ, không còn ai chào đón tôi.

    Tôi cũng biết vì tôi mà bố tôi khổ tâm ghê lắm. Ông bị mọi người đay nghiến luôn, lúc nào cũng bị người ta mỉa mai, so sánh. Kể cả bố mẹ, anh em ông bây giờ cũng không coi ông ra gì. Tất cả chỉ vì ông có một đứa con gái vô tích sự là tôi.

    Các cô các chú đều được ông bà tôi lo lắng hơn cả, đơn giản vì họ có con trai. Dù chúng có nghịch hơn tôi, vô phép tắc hơn tôi hay kém cỏi hơn tôi thì chúng vẫn được cưng chiều hơn tôi. Chỉ đơn giản vì chúng là con trai.

    Chúng chỉ cần khoe về một điểm tám thôi cũng có giá trị gấp ngàn lần điểm mười của tôi rồi. Và sau đó, người ta sẽ lại đem bố tôi ra bàn tán.

    Người ta, vốn là không quan tâm đến cảm xúc của tôi, không quan tâm tôi sẽ nghĩ gì, có đau lòng không, có tổn thương không. Người ta với tôi cũng chỉ là người dưng.

    Những lần như thế, tôi chỉ cắn môi không nói gì. Vì suy cho cùng, thì cuộc sống này vốn đã không công bằng.

    ***
    -Cậu nheo mắt kinh quá! Bài tập khó lắm à?

    Đăng lay vai tôi, khẽ hỏi. Từ lâu rồi, cậu ấy không dám lay mạnh, vì sợ tôi giật mình. Ngoài bố mẹ, chỉ mình cậu ấy biết trong lúc đang chăm chú suy nghĩ mà có động mạnh thì tôi sẽ giật mình.

    Coi như ông trời vẫn có chút quan tâm khi vẫn có Đăng ở đây chào đón sự tồn tại của tôi.

    -Ừ. Mà không hẳn. Bài này thầy chữa một lần rồi, nhưng tớ quên mất cách làm.

    Tôi mỉm cười, trả lời. Đăng nghe thế, chỉ à lên một tiếng rồi lại quay đi, chăm chú làm bài tập tôi giao. Không phải cậu ấy không quan tâm đến rắc rối của tôi, chỉ là cậu ấy biết mình sẽ chẳng làm gì cho tôi được, nên trả lại cho tôi sự yên tĩnh mà tôi cần có. Cậu ấy sắp hiểu tôi đến mức chính bản thân tôi cũng không thể hiểu được rồi.

    -Dương này, cậu sẽ vào đội Toán với các anh chị 12 thật hả?

    Đăng lại tiếp tục gợi chuyện, nhưng dường như chuyện này cậu ấy đã suy nghĩ từ trước khi đặt câu hỏi. Tôi đoán có nhiều thứ cậu ấy muốn hỏi tôi nhưng sợ sẽ làm tôi phật ý, nên lại thôi. Chất giọng cậu ấy chứa đầy sự ngập ngừng.

    -Ừ. Còn cậu, để năm sau mới vào đội Anh à?

    Tôi rất thản nhiên trả lời, rồi đặt câu hỏi ngược lại với Đăng. Tôi biết cậu ấy giỏi Anh, nhưng có thể cậu ấy chưa có đủ tự tin, nên biểu hiện của cậu ấy chưa được tốt. Giáo viên quyết định chưa chọn cậu ấy vội. Tôi chỉ biết an ủi Đăng bằng những lời vụng về. Biết sao được, tôi là con gái khối A mà.

    -Chắc vậy.

    Đăng gật đầu, còn định hỏi thêm điều gì nữa, nhưng tự cậu ấy đã gạt đi. Cậu ấy trở về là một cái máy làm bài tập để trả lại cho tôi sự yên tĩnh.

    Có thể tôi vô tâm, nhưng nếu cậu ấy đã không muốn nói ra, thì tôi sẽ không đề cập đến.

    ***
    Tôi bị loại. Bị loại khỏi đội hình chính thức sáu người đi thi học sinh giỏi toán. Bị loại khỏi môn mà tôi thấy mình giỏi nhất.

    Tôi suy sụp.

    Việc này vốn không chỉ ảnh hưởng đến lòng kiêu hãnh của tôi, mà còn ảnh hưởng đến cả bố tôi nữa.

    Một lẫn nữa vì đứa con gái vô tích sự của mình, ông lại phải gánh thêm những điều ra tiếng vào, những chỉ trích không biết cách dạy con từ chính những người thân ruột thịt.

    Tôi đã không dám nhìn mặt bố. Tôi sợ. Tôi rất sợ ông cũng sẽ trở nên giống họ, sẽ quát tôi, sẽ chửi tôi là đồ vô dụng, sẽ đánh tôi, sẽ bỏ mặc tôi. Nhưng không, ông chỉ ôm tôi vào lòng, siết chặt vòng tay, cổ họng nghẹn ứ những tâm sự không thể nói thành lời.

    Hôm đó, tôi bật khóc. Khóc rất lâu, khóc cả đêm. Đã rất lâu rồi tôi không khóc lại. Nhưng ngày bé, tôi chỉ khóc vì bản thân mình, còn bây giờ, tôi đang khóc vì người khác. Tôi hối hận.

    Hối hận vì đã làm bố mẹ buồn.

    ***
    -Đồ con gái vô tích sự! Bày đặt học đội tuyển này nọ, giờ hay rồi! Trượt rồi đó đồ vô dụng!

    Tôi mím chặt môi trước những lời chế giễu của đám con chú con bác. Tôi quen rồi. Đây cũng đâu phải là lần đầu, với những kẻ không hiểu chuyện, nói gì cũng vô ích thôi. Thế nên tôi thản nhiên bước qua chúng, một tiếng hừ cũng không bỏ lại.

    -Con kia, mày hỗn thế à? Để tao nói cho mày biết, rồi mày cũng chẳng làm được cái gì đâu, giống như bố mẹ của mày, không được ông bà thương!

    Tôi nắm chặt tay thành hình nắm đấm. Sau đó, tôi không nhớ rõ mình đã làm những gì, chỉ nhớ có tiếng kêu gào, la hét, rồi bố đứng trước mặt tôi, ông vung tay, và má tôi bỏng rát. Tôi chạy vụt đi, nước mắt mặn chát tràn đầy mặt.

    ***
    Có lẽ Đăng nhìn thấy tôi chạy lên triền đê, và cậu ấy chạy theo. Vì khi tôi ngồi phịch xuống đám cỏ xanh, đầy ấm ức, thì không lâu sau đã thấy Đăng ngồi cạnh. Cậu ấy rụt rè đưa cho tôi cái khăn mùi soa, bảo tôi lau nước mắt.

    -Bố tớ sao rồi? Chắc vẫn giận tớ lắm hả?

    Tôi trực tiếp quệt nước mắt, cố cứng giọng hỏi. Đăng chỉ lắc đầu:

    -Bác ấy đang bị ông cậu…

    -Được rồi, đừng nói nữa.

    Tôi cắt ngang lời Đăng bằng một tiếng nức nở. Rất nhanh thôi, vì đây là lần đầu tiên tôi khóc trước mặt một thằng con trai. Tôi luôn tự nhủ bản thân phải mạnh mẽ, tôi không cho phép mình rơi nước mắt. Với tôi, khóc là điều cấm kị.

    -Dương này, tại sao cậu lại học võ?

    Tôi không trả lời vội, vì tôi còn bận suy nghĩ, đâu mới lí do thực sự khiến tôi học võ không quản ngày đêm. Tôi học karatedo từ nhỏ, có lẽ từ lúc tôi ý thức được nếu tôi không mạnh, tôi không thể tồn tại. Cái mạnh của tôi chỉ thiên về vật chất bên ngoài. Có phải tôi phiến diện quá không?

    -Cậu đánh em họ cậu bầm tím khắp người, cô cậu đang ở nhà mắng chửi cậu đấy! Dương này, có thể nó đã xúc phạm cậu, nhưng cậu nghĩ xem, làm thế có đáng không?

    Đăng tiếp tục hỏi, những câu hỏi để tôi tự trả lời lấy. Có nói ra thì cậu ấy cũng không tin đó là những gì tôi thực sự nghĩ. Cậu ấy muốn cho tôi một khoảng trống, để nhìn lại. Để thấy tôi đã sai như thế nào.

    -Tớ…muốn làm một đứa con trai...Họ khinh rẻ bố mẹ tớ…Tại sao tớ không phải là con trai?

    Tôi thu mình lại, câu hỏi chìm trong tiếng nấc nghẹn ứ ở cổ họng, không thể thoát ra được.

    -Dương này, nghe tớ nói, và hãy nhớ thật kĩ: Sẽ không quan trọng cậu là trai hay gái, quan trọng là cậu đã làm được những gì cho bản thân cậu và những người xung quanh. Cậu hãy cứ sống là chính mình đi, dù cả thế giới đều quay lưng lại với cậu, thì vẫn có bố mẹ cậu, và tớ ở bên cậu. Tương lai nhìn có vẻ rất nhiều chông gai, nhưng chỉ cần cậu nghoảnh lại, cậu vẫn sẽ thấy bố mẹ, vẫn thấy tớ. Rồi cậu sẽ có dũng khí để bước tiếp. Hãy tin tớ, cậu mạnh mẽ hơn bất cứ ai, thế nên đừng từ bỏ!

    ***

    Lên 11, tôi tiếp tục có tên trong đội Toán của trường, nhưng lần này, tôi chắc chắn sẽ không để tên mình bị gạch đi nữa. Cùng với Đăng, tôi sẽ tiếp tục cố gắng.

    Bố mẹ tôi cũng nói giống như Đăng. Không quan trọng tôi là trai hay gái, tôi chỉ cần sống, làm việc và học tập hết mình thì họ sẽ coi trọng tôi hơn cả một đứa con trai.

    Cuộc đời vốn là một đường chạy dài.

    “Keep running, Hải Dương!”
     
    ♚Hoàng Ngọc♔ thích bài này.
  3. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914