Truyện ngắn Khóc tình

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi Kurama, 27/3/16.

  1. Kurama

    Kurama ๖ۣۜ* Tuyết Luyến Tàn Dương ๖ۣۜ*

    Bài viết:
    122
    Đã được thích:
    226
    Điểm thành tích:
    43
    Gió thổi...nước mắt rơi...Khóc sao?...Tôi khóc vì gì chứ?...Thật ngốc mà...

    Tuyết rơi. Đông đến rồi sao? Tôi cười...một nụ cười trong nước mắt....Kết thúc rồi, kết thúc một mối tình mà tôi nghĩ sẽ không bao giờ tan vỡ.....một mối tình..chưa phai...

    Trời lạnh quá! Lạnh như lời chia tay mà người trao về tôi. Tôi ước đây chỉ là cơn ác mộng, ước chỉ là vở kịch thôi, tôi sợ khi đối diện nó,tôi sợ...vậy mà tại sao nó không phải mơ?

    Tôi cầm chiếc điện thoại lên, tấm hình tôi và người chụp lần đầu lại hiện lên qua màn hình, nụ cười đó là thứ mãi mãi tôi sẽ không còn được thấy nữa.....Tim đau..lệ rơi...mà tôi chẳng thể quên người. Vì sao vậy? Người quên hết những kỉ niệm đôi ta, quên hết những lời hứa hẹn duyên thành đôi...Người quên hết tất cả, quên hết rồi.

    Trong căn phòng tối tôi vùi mình vào tấm chăn lớn, cố nén lại những thổn thức trong tim, tôi chẳng dám nhìn chính bản thân mình, con người yếu đuối mà chính tôi không dám thừa nhận. Anh là ai? Là ai? Là ai? Là ai vậy hả? Là ai mà khiến em đau khổ? Là ai khiến nước mắt em rơi? Anh khiến em hạnh phúc mà giờ hạnh phúc chỉ còn là nỗi đau...Buồn cười lắm phải không? Cười vì một kẻ mê muội vào tình yêu để rồi đau khổ....

    Tôi ngước nhìn ánh trăng khuyết, có lẽ đây là lần cuối trước khi nơi đây trở thành kí ức mong manh...

    Nếu anh biết ngày mai...chúng ta mãi chia xa... thì liệu anh có đến bên em ? Hay sẽ bên ai khác..mà quên em.. ? Anh nói đôi ta mãi mãi không chia cách,anh nói đôi mình sẽ nên duyên , anh nói dù vạn kiếp luân hồi ta mãi thuộc về nhau , vậy giờ thì sao ? Anh đang bên ai khác , anh phũ phàng tình xưa để giờ đây chỉ còn niềm uất hận. Anh là ai chứ? Anh là ai? Là ai mà khiến em đau khổ? Là ai mà khiến nước mắt em rơi? Là ai?...Tại sao nước mắt tôi vẫn rơi..dù cố gắng quên người? Chỉ ngày mai thôi em sẽ đi đến vùng trời khác...không anh...Tạm biệt anh...tạm biệt mối tình đầu...

    - Em còn về đây không?

    - Không. Em sẽ không trở lại đâu. Anh chăm sóc bà hộ em nha! Tôi chỉ cố cười nhìn người anh mình, cười trong đau khổ.

    _Nhớ tự lo cho bản thân đó.

    -Em nhớ mà.

    Chân tôi lê bước theo lối đi, tôi chỉ ước đây là một giấc mơ.....Mơ thôi, để khi tôi tỉnh lại chúng ta vẫn như lúc trước, không rời xa...

    Mưa rơi......Tôi cười nhạt cuộc đời, tại sao ngày ta gặp nhau và cả khi xa nhau mưa cũng rơi trắng xóa cả khung trời? Mưa......se duyên....Mưa......chia cách...Chia cách mãi mãi đôi ta...
     
    ♚Hoàng Ngọc♔ and Kino like this.

Chia sẻ trang này