phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Ảnh bìa
Thể loại
CĐ, Xuyên Không, Nữ Cường, HE
Tình trạng
Đang viết
Nguồn
Inovel
Lượt đọc
57,514
Truyện Khí Phi Đương Gả: Bắt Cóc Con Cưng Ngao Du Thiên Hạ từ Inovel ( Cập Nhật Hằng Ngày )
Kiếp trước Liễu Tâm Mi là một thám tử tư, chuyên giúp các danh môn quý phụ đi giải quyết tiểu tam. Ai ngờ một hôm xuyên không, cô lại trở thành khí phụ không ai ngó ngàng tới. Hãy xem cô sẽ làm thế nào dẫn theo đứa con, chính danh cho mình, trừng trị tì thiếp, đấu với người đàn ông cặn bã, giành lại mọi thứ vốn thuộc về cô.
Liễu Tâm Mi
 
Last edited by a moderator:

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 1
“Huhuhu… mẫu thân, người mau tỉnh dậy đi, đừng bỏ con một mình, con sợ lắm.” Tiếng khóc đứt quãng của đứa trẻ vang lên bên tai.

Liễu Tâm Mi gắng sức mở mắt, đầu của cô rất đau. Có nhầm không vậy, phòng mình có đứa trẻ hồi nào?

Một gương mặt tròn trịa xuất hiện trước mặt cô, đó là một gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn, với đôi mắt to đen nhánh, cái mũi nhỏ thẳng tắp, chết người hơn là còn có một núm đồng tiền nhỏ ở má phải.

Ôi chao phụ huynh nhà nào vô trách nhiệm thế, sao lại để lạc đứa trẻ đáng yêu xinh xắn thế này?

“Nhóc con, em tên gì? Nhà ở đâu? Chị đưa em về nhà nha?” Liễu Tâm Mi vừa mỉm cười vừa hỏi.

“Mẫu thân, người không nhận ra con sao? Con là con trai của người mà.” Nhóc con bĩu môi, rồi lại khóc kinh thiên động địa.

Con trai? Của mình? Liễu Tâm Mi mém chút sặc chết bởi nước miếng của mình, đến cả bạn trai còn chưa có, đâu ra đứa con lớn thế này? Nhà kính trồng rau chỉ có thể thúc đẩy quá trình chín nhanh của hạt giống rau trồng, chứ có thể nuôi dưỡng giống của con người từ khi nào vậy?

Cô chậm rãi ngồi dậy, và rồi cô đã thật sự bị sốc. Đây là một căn phòng nhỏ hẹp u tối, bản thân cô đang nằm trên một chiếc giường không mới không cũ, kề sát bên tường có đặt một cái bàn trang điểm, được làm bằng gỗ, tấm vải lụa cũng không còn phân biệt được màu sắc vốn có của nó nữa.

Đứa trẻ trước mặt đây đang mặc trên người chiếc áo dài màu xanh dương, trên đầu được chải hai búi tóc, giống y hệt như Na Tra tam thái tử trong phim hoạt hình.

“Ở đây còn ai khác không?” Liễu Tâm Mi túm lấy đứa trẻ đó, cô nóng lòng muốn biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

“Có Liễu Diệp Nhi nữa, nàng ta đi sắc thuốc cho người rồi. Mẫu thân, người có đỡ hơn chút nào chưa?” Trong mắt đứa trẻ có chút ngạc nhiên mừng rỡ.

Trong lúc nói, cánh cửa vang lên một tiếng “Két”, một người đang bưng chén thuốc nóng bốc khói trên tay bước vào.

“Liễu Diệp Nhi, ngươi mau tới đây, mẫu thân ta tỉnh lại rồi.” Đứa trẻ vui mừng hô gọi.

“Vương Phi tỉnh lại rồi sao? Tốt quá rồi, đúng là ông trời phù hộ.” Giọng nói của cô gái nghe khá êm tai.

Tiểu nha đầu dường như chỉ tầm mười tám mười chín tuổi, nàng ta mày liễu mắt mai, trông rất có duyên.

“Cô là ai, đây là nơi nào?” Liễu Tâm Mi thắc mắc hỏi, nỗi bất an trong lòng như sóng gợn trên hồ nước, bập bềnh không ngừng.

“Vương Phi, đây là An Vương Phủ ở Tây Sở, người là Vương Phi, còn đây là Tiểu Thế Tử, cũng chính là con trai của người, nô tì là Liễu Diệp Nhi.” Cô gái nhanh chóng đặt chén xuống, giơ tay dò nhiệt độ trên tráng cô, chẳng lẽ Vương Phi sốt quá lú lẫn rồi sao?

Tiêu rồi. Chắc chắn là mình đã xuyên không.

Nhưng mà Vương Phi, chẳng phải nên người đầy vàng bạc, đầy tớ vây quanh, sống trong cung điện lộng lẫy, hưởng thụ cuộc sống sung túc sao? Chẳng lẽ Tây Sở này là một đất nước nghèo nàn, còn không thì Vương Gia này là người không có việc, liên lụy vợ con cũng phải sống cuộc sống bần hàn như vậy?

Cô lục tìm trong ký ức của mình, trên lịch sử quả thật có một đất nước tên “Tây Sở”, thế nhưng, đó chẳng phải là thiên hạ của Hạng Vũ sao? Cô khẽ tiếng hỏi: “Liễu Diệp Nhi, Tây Sở nghèo lắm sao? Có phải là do thường xuyên chiến tranh không?”

“Vương Phi, Tây Sở rất giàu có, hơn nữa gần đây thiên hạ cũng rất thái bình.” Liễu Diệp Nhi bối rối trước chủ tử của mình, hôm nay Vương Phi hỏi những câu thật kỳ lạ, hỏi toàn những chuyện chẳng đâu vào đâu.

“Liễu Diệp Nhi, ta bị sao vậy? Tại sao tất cả mọi chuyện ta đều không còn nhớ nữa?” Liễu Tâm Mi cau mày lại, cô chẳng qua là bị tai nạn xe cộ lúc đang trên đường đi điều tra, khoảng khắc bị xe tông văng ra, cô cứ tưởng là bản thân chết chắc rồi.

“Vương Phi, người không khỏe ở chỗ nào?” Liễu Diệp Nhi cuống chân cuống tay, hoàn cảnh của họ đã đủ thê thảm rồi, nếu có thêm sự cố gì nữa, đúng thật là ‘Đã rét vì tuyết mà còn giá vì sương’.

“Chỉ là không còn nhớ gì nữa. Liễu Diệp Nhi, hãy kể cho ta nghe tất cả mọi chuyện có liên quan tới ta mà ngươi biết.” Chí ít thì cô cũng phải biết bản thân đã tới một thế giới như thế nào chứ.

Từ lời kể lại của nha hoàn này, Liễu Tâm Mi biết được một câu chuyện về thân thế của cô.

Trên mảnh đất này, tồn tại đồng thời ba quốc gia là Tây Sở, Đông Vấn và Nam Việt, có đôi chút giống với thế cục ‘tam quốc đỉnh lập’. Nơi mà cô đang sinh sống là Tây Sở đây, không phải là thiên hạ của Bá Vương Hạng Vũ, quân chủ ở đây là Mộ Dung Chí.

Còn cô là chánh thất vương phi của nhị hoàng tử, đích tử của hoàng đế, Mộ Dung Dật Phi.

Liễu Diệp Nhi là nha hoàn theo cô gả qua đây, còn đứa trẻ xinh xắn kia là con trai ruột của cô – Mộ Dung Siêu Phàm.

Chánh thất vương phi? Liễu Tâm Mi nhìn qua nơi ở bần hàn, quần áo cũ rách, trong lòng vẽ ra một dấu ‘?’ rõ to. Ngay đến người hầu có chút mặt mũi, cũng thể diện hơn cô chứ?

“Liễu Diệp Nhi, cuộc sống của chúng ta dường như rất khó khăn?” Liễu Tâm Mi cau mày.

Liễu Diệp Nhi cúi đầu, những ngày tháng như vậy đã trải qua mấy năm rồi, nhưng Vương Phi chưa từng than trách.

Nàng ta thì chẳng sao cả, dù gì cũng chỉ là nha hoàn, ở đâu cũng phải hầu hạ người khác thôi. Cho dù cái ăn cái mặc tệ chút, cũng chỉ có thể trách số của mình không tốt. Thế nhưng Vương Phi là đích nữ ruột thịt của Hầu Gia, lúc ở nhà người chưa từng phải chịu tội như vậy, thật khó cho tiểu thư.

Vương Gia cũng quá đáng lắm, dù sao cũng còn Tiểu Thế Tử đây, mà người lại không niệm tình cũ chút nào.

Liễu Tâm Mi bảo nha hoàn mang gương qua đây, cô tỉ mỉ soi mình trên gương, cô gái trong đó có một gương mặt rất xinh đẹp.

Cặp mày ngỡ như viễn sơn hàm thúy, đôi mắt ngỡ như đào hoa đới xuân, chiếc mũi thẳng tắp, cặp môi anh đào đỏ ửng.

Một mỹ nữ lúc khóc như mưa lệ hoa rơi, lúc cười như đóa hoa nở rộ thế này, sao lại ra nông nổi này?

“Mẫu thân…” Đứa trẻ ấy lại dựa sát tới.

“Tiểu Thế Tử, Vương Phi vừa khỏe, người đừng nên làm phiền.” Liễu Diệp Nhi nhanh chóng ẵm đứa trẻ lên.

Quả hồng nhỏ? Ha ha, còn củ cải to ấy chứ. Liễu Tâm Mi khẽ cười, mặt mày của đứa trẻ trông rất khôi ngô, chỉ là có vẻ hơi nhút nhát, như chưa từng thấy qua cảnh đời.
(‘Tiểu thế tử’ trong tiếng hán đồng âm với ‘tiểu thị tử’, nghĩa là quả hồng nhỏ.)

“Liễu Diệp Nhi, Vương Phi như ta đây chắc là người không được sủng ái, thế nhưng củ cải nhỏ này, cũng phải theo ta chịu khổ chịu tội sao?” Người làm cha ấy quả thật đủ nhẫn tâm. Kiếp trước cô là đứa mồ côi, biết được tình thân quan trọng thế nào đối với một đứa trẻ.

“Vương Phi, Vương Gia cũng không thích Tiểu Thế Tử.” Liễu Diệp Nhi uất ức bĩu môi.

“Tại sao?” Hổ dữ còn không ăn thịt con, Mộ Dung Dật Phi này lòng dạ sắt đá sao? Đứa trẻ đáng yêu thế này mà nhẫn tâm bỏ qua một bên, không đoái hoài tới, nhà hắn đông con trai lắm sao?

“Nói đến cũng lạ, Tiểu Thế Tử chỉ khi nào ở trước mặt người, mới nói ra được một câu hoàn chỉnh.” Trong lòng Liễu Diệp Nhi cũng cảm thấy tiếc, một đứa trẻ trắng trẻo đáng yêu như thế, mà mỗi lần gặp Vương Gia đều rụt rè sợ hãi, cộng thêm nói chuyện không rõ ràng, sau một thời gian, Tiểu Thế Tử cũng giống như tiểu thư, không được Vương Gia yêu thích.

Trên đời này còn có chuyện kỳ lạ vậy sao? Thằng bé này ắt là có vấn đề về tâm lý.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 2
“Vương Phi, thuốc nguội rồi, nô tì đi làm nóng lại.” Liễu Diệp Nhi bước tới bưng chén lên, e là lại phải nghe vài câu nói ra nói vào của những người trong bếp rồi.

“Ta bị bệnh sao?” Liễu Tâm Mi cảm thấy mình thật may mắn, trải qua tai nạn xe cộ thảm khốc như vậy, mà không bị hề hấn gì, đầy đủ tay chân nằm ở đây, quả là kỳ tích.

“Vương Phi, người rơi từ hòn non bộ xuống, đã hôn mê hết ba ngày trời.” Lần này rơi xuống khá nghiêm trọng, tiểu thư không còn nhớ gì nữa.

Chả trách sao đầu cô cứ đau âm ỉ, hóa ra chủ nhân của cơ thể này cũng mới trải qua một kiếp nạn trong đời.

“Liễu Diệp Nhi, ta không uống thuốc đâu, ta đói bụng rồi, ngươi đi kiếm ít đồ ăn về đây.” Cô lên tiếng yêu cầu.

Liễu Diệp Nhi mở miệng, dường như định nói gì đó, nhưng rồi lại ngoan ngoãn đi ra ngoài.

Không biết bao lâu sau đó, mới nghe thấy tiếng bước chân từ ngoài cửa. Liễu Diệp Nhi tay cầm một cái khay bước vào.

Chỉ có cháo trắng và hai món ăn kèm? Liễu Tâm Mi bất mãn nhìn nàng ta, bây giờ cô thèm ăn đến nỗi có thể nuốt chững cả một con vịt quay.

“Chỉ có cái này thôi sao?” Cô là người bệnh, chẳng phải nên chăm sóc tốt sao?

“Vương Phi, đã quá giờ cơm rồi, ngay cả cái này cũng do nô tì năn nỉ nửa ngày trời, Tống Ma Ma ở dưới bếp mới chịu làm cho người đấy.” Liễu Diệp Nhi khó xử nói, thường ngày Vương Phi đâu khó hầu hạ như vậy.

“Liễu Diệp Nhi, thường ngày chúng ta đều ăn cái này sao?” Nếu như bữa ăn nào cũng là những món như vậy, cô e là chịu không nổi đâu.

“Vương Phi, nô tì vô dụng” Đôi mắt của Liễu Diệp Nhi bỗng nhiên ứa nước, ngay cả người hầu trong Vương Phủ, cũng ăn tốt hơn chủ tử của nàng ta.

Hơ hơ, câu nói này thật là, Liễu Tâm Mi bất giác đỏ mặt. Đi theo chủ tử như mình, rốt cuộc ai mới vô dụng đây?

Liễu Tâm Mi đã đói tới chóng mặt hoa mắt. Câu nói ‘bụng đói ăn quàng’ quả thật có lý, cô không nói nhiều nữa, đón lấy chén, bèn “hì hụp hì hụp” ăn.

“Tướng ăn của mẫu thân thật khó coi.” Thằng bé ở bên cạnh thì thầm.

Ờ, Liễu Tâm Mi chột dạ cười, vừa mới bò lăn về từ chốn quỷ môn quan, tâm trí đâu mà lo đến hình tượng bên ngoài.

“Liễu Diệp Nhi, đi báo với bếp, sau này một bữa phải cho ta bốn món ăn một món canh, phải có thịt có cá, kết hợp chay mặn, nếu làm không được, ta sẽ tự đi tìm cách, lúc đó gây ra chuyện gì, đừng trách ta không báo trước.” Tiên lễ hậu binh vốn là nguyên tắc làm người của cô.

“Mẫu thân, sau này chúng ta sẽ có thịt ăn sao?” Củ cải nhỏ hô lên một tiếng, bổ nhào vào vòng tay cô.

Ơ, may mà thằng bé đã bốn năm tuổi, nếu còn là đứa bé con, cô sẽ muối mặt chết đi được.

Đối với đứa con nhặt được này, trong lòng cô không khó chịu gì, kiếp trước cô không có người thân, nên cảm giác nương tựa lẫn nhau mà sống như vậy, khiến trái tim bỗng mềm nhũn ra.

“Chỉ cần con ngoan ngoãn nghe lời ta, còn nữa, trước mặt người khác cũng phải ăn nói rõ ràng.” Liễu Tâm Mi dịu dàng nói với đứa trẻ.

“Con, con, con không dám. Phụ hoàng … và … những vương phi nương nương ấy, đều, đều rất hung dữ.” Vừa nhắc đến họ, thằng bé lại bất giác ăn nói lắp bắp, một câu nói khiến Liễu Tâm Mi nghe tới cau mày. Chẳng lẽ trong vương phủ này đều là bọn hung tợn?

“Củ cải nhỏ, trên đời này, người hiền sẽ bị người khác hiếp đáp, ngựa hiền sẽ bị người khác cưỡi lên. Nếu con một mực nhẫn nhịn, vậy con chỉ có thể sống cuộc sống hạ đẳng nhất.” Một đứa con trai bị nuôi dạy thành ra thế này, chả trách sao không được yêu thương.

“Vương Phi, người nhỏ tiếng thôi, nếu bị Liên Phi Nương Nương nghe thấy, chúng ta sẽ gặp rắc rối đấy. Theo nô tì thấy, bệnh của người còn chưa khỏi hẳn, không nên đối đầu với họ.” Liễu Diệp Nhi nói một cách thận trọng, sao cách hành sự của Vương Phi sau khi tỉnh lại khác lúc trước nhỉ?

“Bệnh của ta? À, phải rồi, đại phu nói sao?” Liễu Tâm Mi tiện thể hỏi.

“Vương Phi, nô tì đã đi xin mấy lần, Liên Phi Nương Nương mới phái một đại phu già tới. Đại phu đó nói người không sao cả, chỉ cần an tâm tịnh dưỡng là được, nô tì không còn cách nào khác, đành đem bán chiếc vòng lúc trước người tặng cho nô tì, lén lút đi tìm đại phu cho người, mới lấy cho người được vài thang thuốc.” Nói tới đây, đôi mắt của Liễu Diệp Nhi sưng đỏ lên. Trên dưới vương phủ này còn ai nể mặt hai chủ tớ này nữa chứ?

“Nực cười. Ta đã hôn mê rồi, còn chết tiệt bảo ta tịnh dưỡng? Đâu ra tên lang băm này? Ây, sao lúc đấy mình không giật dậy hù chết ông ta?” Liễu Tâm Mi nổi cơn giận dữ, chết tiệt, không ăn hiếp người vậy chứ?

Liễu Diệp Nhi hoảng sợ không nói lời nào, nàng ta từ nhỏ đi theo hầu hạ tiểu thư, nhưng chưa từng thấy người nổi nóng.

“Mộ Dung Dật Phi nói sao?” Đột nhiên nhớ tới trụ cột của vương phủ này, hắn không quan tâm mình đến thế sao?

“Vương Gia, đã hai năm không ghé chỗ chúng ta rồi.” Liễu Diệp Nhi cúi đầu thấp hơn.

“Cái gì? Tên cặn bã đó hai năm rồi không tới? Vậy lão nương đây chẳng phải là ở góa tại nơi này sao?” Cơn giận của Liễu Tâm Mi bùng cháy hơn nữa, mắng tháo.

Đứa trẻ trong vòng tay cô co rúm lại, “Mẫu thân, tên cặn bã là gì?”

“Tên cặn bã chính là những người đàn ông tự cho mình hay, ích kỷ hết sức, chuyên đòi từ người khác, không chịu trách nhiệm, lấy việc chơi đùa tình cảm người khác làm trò vui. Không đúng, nói bọn chúng là người là nâng tầm quá rồi, bọn chúng chính là những tên súc sinh vô trách nhiệm.” Liễu Tâm Mi nghiến răng nói, trong lòng hết sức căm hận tên khốn chưa từng gặp mặt này. Không thích người ta thì thôi, cho người ta tự do đi. Chó già giữ xương, đúng là thất đức.

Một lớn một nhỏ trừng to mắt ra nhìn nàng, người này quả thật là Vương Phi sao? Đang nói những lời gì vậy?

“Vương Phi…” Liễu Diệp Nhi sắp khóc tới nơi: “Nhỏ tiếng thôi, nhỏ tiếng thôi, bị người khác nghe thấy, chúng ta sẽ mất mạng đấy.”

“Liễu Diệp Nhi, củ cải nhỏ, hai người nghe rõ đây, kể từ hôm nay, chúng ta phải sống cho ra dáng, bất kể là ai, chỉ cần dám ăn hiếp chúng ta, nếu có thể động đậy được, thì cố gắng đừng cãi. Đánh thẳng mặt cho ta, đánh chết ta chịu trách nhiệm.” Liễu Tâm Mi bá khí nói, cô không tin, với thân thủ của mình, ở đây còn phải xem sắc mặt người khác mà qua ngày.

“Mẫu thân, con không phải là củ cải nhỏ, con có tên, Liễu Diệp Nhi gọi con là Tiểu Thế Tử.” Đứa trẻ trong vòng tay lắc lư qua lại để kháng nghị, hơ hơ, nó cho rằng cách gọi này nghe không hay sao?

“Con biết gì chứ? Đây là tên gọi yêu, con yên tâm, chỉ khi nào ba chúng ta bên nhau, ta mới gọi con như vậy, người khác không có quyền nghe.” Liễu Tâm Mi rất biết cách dỗ con nít.

Tên gọi yêu? Vẻ mặt của thằng bé ngơ ngác. Mẫu thân đã khác so với lúc trước, y cũng phải giống như người, trở nên thật … oai vũ.

“Liễu Diệp Nhi, mau đi tới bếp, tối nay chúng ta phải ăn thịt.” Y lắc lư nắm tay nhỏ của mình, nói với giọng trẻ con.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 3
Liễu Diệp Nhi trừng to mắt, Vương Phi đã khác trước rồi, sao ngay đến Tiểu Thế Tử cũng gây rối theo? Nàng ta không dám đụng vào ai cả, trong vương phủ này, ngay cả Vương Phi cũng không ai kính nể, nói chi là nha hoàn như nàng?

“Đi đi. Yêu cầu này không hề quá đáng.” Liễu Tâm Mi cũng mở miệng, yêu cầu này hoàn toàn hợp tình hợp lý.

“Dạ.” Liễu Diệp Nhi bồn chồn trong lòng, đánh liều đi tới bếp.

“Cái gì? Vương Phi nhà ngươi sao? Ha ha, đừng ở đó mà cầm cọng lông gà xem như lệnh tiễn, ai mà không biết bây giờ An Vương Phủ là do Văn Vương Phi và Liên Vương Phủ làm chủ? Còn đòi bốn món một canh, có thịt có cá? Đừng có nằm mơ, thưởng cho các ngươi một chén cơm thừa canh dư cũng phải xem tâm trạng của ta, mau cút về đi, về mà hầu hạ Vương Phi nhà ngươi cho tốt vào.” Chủ quản dưới bếp là Liên Ma Ma chế giễu nói, còn cố ý cắn chữ nhấn mạnh hai từ “Vương Phi”.

Liễu Diệp Nhi tức xanh cả mặt, nhưng nhìn Liên Ma Ma dữ tợn như mụ dạ xoa, trong lòng sợ hãi, nàng ôm mặt, khóc lóc đi về khuôn viên của mình.

Nhìn nàng ta nước mắt đầm lìa, Liễu Tâm Mi biết ngay là đã chịu uất ức. Cô cười trêu hỏi: “Sao rồi? Họ không đồng ý à?”

“Trong mắt họ không hề có Vương Phi.” Liễu Diệp Nhi cắn môi dưới, nỗi đau trong lòng tràn ra.

Quay đầu nhìn củ cải nhỏ, y đã không còn dũng khí của ban nãy, y co rúm ở một góc giường, chớp nháy đôi mắt to.

“Hay là, con đi một chuyến?” Liễu Tâm Mi cố tình trêu chọc.

Nhóc con ngồi ở đó ra sức lắc đầu, bàn tay nhỏ vò nhăn hết cả vạt áo, ngay đến Liễu Diệp Nhi còn bị mắng về, y càng không dám đi.

“Con là đàn ông, sau này phải bảo vệ cho mẫu thân, nhát gan như vậy là không được đâu.” Liễu Tâm Mi biết rõ đạo lý ‘Nuôi con như dê không bằng nuôi con như sói”.

Nhóc con tuy nhát gan, nhưng lại không ngốc, y chậm rãi nói: “Đợi con lớn rồi, tất nhiên sẽ bảo vệ mẫu thân, nhưng mà bây giờ, con đánh không lại ai cả.”

“Vậy con có bằng lòng cùng với mẫu thân đi trừng phạt những kẻ xấu đó không?” Liễu Tâm Mi nhanh chóng nhập vai, hơ hơ, vui thật, cô còn chưa kết hôn, thoáng chốc, con trai đã lớn như vậy.

“Siêu Phàm, con có biết không, cãi nhau cũng cần có khí thế. Có phải con sợ lắm không? Không sao cả, thật ra, bọn họ cũng sợ, chỉ cần con tỏ ra không sợ hãi, là đã thắng ba phần rồi.” Liễu Tâm Mi vừa đi vừa dẫn dắt.

Nhóc con chớp chớp mắt, lâu sau mới gật đầu, lúc trước mẫu thân chỉ dạy y phải ngoan ngoãn nghe lời, không được khiến bất kỳ ai nổi giận.

Dưới sự chỉ dẫn của Liễu Diệp Nhi, chốc thoáng họ đã tới nhà bếp, mọi người đều thắc mắc nhìn về hướng ba chủ tớ quần áo rách rưới này, hai năm rồi, họ sắp quên mất sự tồn tại của người này trong vương phủ.

Liễu Tâm Mi quan sát nhà bếp, ừm, khá to, cũng rất ngăn nắp sạch sẽ. Thịt, cá, rau tươi, được sắp xếp ngăn nắp ở đó.

“Liễu Diệp Nhi, ban nãy ai nói, thưởng cho ta một chén cơm dư canh nguội cũng phải xem tâm trạng?” Liễu Tâm Mi duỗi thẳng lưng, trên môi nở một nụ cười nhẹ.

Ánh mắt của Liễu Diệp Nhi hướng tới người đàn bà thân hình mập mạp, nhưng lại không nói gì.

“Ây da, đây là ai vậy? Chạy tới đây to tiếng la hét. Nơi của bọn ta là nơi có quy tắc, nếu làm dơ thức ăn ở đây, Liên Phi Nương Nương sẽ trách tội đấy. Các ngươi còn nhìn gì nữa? Mau mau tống cổ ra ngoài, không sợ sự bần hàn trên người bọn họ làm ô uế những đồ vật ở đây sao.” Liên Ma Ma lắc hông qua lại, quả thật không xem hai mẹ con họ ra gì.

Hơ hơ, đến cả một người làm bếp còn dám vô lễ với Vương Phi như vậy, nguyên chủ này thật không phải là hạng nhu nhược tầm thường.

Bèn có những kẻ chó cậy thế chủ, vừa mắng vừa đuổi họ đi, trên mặt Liên Ma Ma nở một nụ cười đắc ý, hừ, tiểu thư nhà mình đang là một trong những người làm chủ trong nhà đấy.

Liễu Tâm Mi không nói nhiều, trực tiếp cho ngay một bạt tay mạnh vào người đi đầu, càn trên quét dưới, nhanh chóng hạ gục một đám người, cô thuộc cấp độ đai đen Taekwondo, đối phó với mấy người này dư sức.

“Điên rồi, điên rồi, người của Lãnh Viên điên rồi, còn không mau đi tìm hộ vệ tống họ ra ngoài” Liên Ma Ma rát cổ bỏng họng la hét lên.

Ồ, hóa ra nơi cô ở là Lãnh Viên, ý gần giống như lãnh cung?

Củ cải nhỏ đã sớm nấp bên cạnh Liễu Diệp Nhi, hồi hộp níu lấy nàng ta. Liễu Diệp Nhi há hốc miệng nhìn Liễu Tâm Mi. Đây, thật sự là tiểu thư nhà mình sao? Người từng học võ công ở Liễu Phủ chẳng phải chỉ có một mình đại thiếu gia thôi sao?

Ghét nhất những con chó rảnh rỗi không có việc ngồi sủa, Liễu Tâm Mi vài bước tiến tới trước mặt Liên Ma Ma, xoay một vòng đi tới phía sau mụ ta, giơ cánh tay phải ra kẹp chặt cổ của mụ, tay trái cầm cây dao thái rau sắc bén.

“A….” Liên Ma Ma kêu thét lên.

“Câm miệng. Nếu ngươi làm bổn vương phi kinh hãi, ta trượt tay, có lẽ trên người của ngươi sẽ thiếu mất vài bộ phận đấy.” Liễu Tâm Mi uy hiếp trắng trợn.

Liên Ma Ma rùng mình, nhưng cũng không dám hét lên nữa.

“Ngươi nói xem, ta chẳng qua là muốn ăn chút thịt thôi không phải sao? Cớ gì ngươi cứ ba lần bảy lượt cản trở? Sao, thịt này rơi từ trên người của ngươi xuống sao, thương tiếc như vậy?” Liễu Tâm Mi từng từ từng câu nói bên tai mụ ta.

“Ngươi mới là …” Liên Ma Ma vừa định mở miệng chửi mắng, bèn nhìn thấy Liễu Tâm Mi cầm dao, quơ lên quơ xuống, mụ lập tức ngoan ngoãn câm chặt miệng lại.

“Còn các ngươi nữa, kẻ nào kẻ nấy đều là cẩu nô tài cậy thế hiếp người, ít ra ta cũng là Vương Phi đấy, Vương Gia của các ngươi ức hiếp ta thì thôi đi, ngay đến các ngươi cũng muốn trèo lên đầu ta sao?” Liễu Tâm Mi nói rồi, cây dao bèn xoẹt một cái áp lên vùng cổ của Liên Ma Ma.

“Vương Phi… Vương Phi tha mạng, nô tì không dám nữa.” Liên Ma Ma toàn thân run rẩy, lắp bắp van xin.

“Liễu Diệp Nhi, ngươi… xem, bà ta… cũng, giống như …ta.” Nhìn thấy vẻ mặt kinh hãi của Liên Ma Ma, bệnh cũ của Siêu Phàm lại tái phát. Nhưng mà lần này không phải vì sợ hãi, mà là cười trên nỗi đau của người khác.

“Vậy yêu cầu của ta ngươi có đồng ý không?” Cây dao của Liễu Tâm Mi thi thoảng dời vị trí.

“Đồng ý đồng ý, Vương Phi tha mạng.” Giữa hai chân của Liên Ma Ma bỗng nhiên có luồng dịch thể chảy ra.

Liễu Tâm Mi ghét bỏ lùi mấy bước, từ trong góc lôi ra một con gà.

“Ó ó …” Con gà ra sức vùng vẫy đôi cánh, muốn tẩu thoát.

Liễu Tâm Mi không hề do dự một dao cắt vào động mạch cổ của nó, máu “tích tách tích tách” chảy, đầu con gà cúi rụp xuống.

Mọi người sững người ra, không dám thở mạnh.

“Tối hôm nay bổn vương phi sẽ ăn nó. Nếu như bữa tối nay, nó không xuất hiện, hơ, ta không dám bảo đảm sẽ không chém người.” Liễu Tâm Mi vung tay, ‘soạt’ một tiếng, cây dao cắm sâu trên thớt.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 4
Người trong bếp nhìn Liễu Tâm Mi, y hệt như gặp ma, ai nấy đều run lẩy bẩy, không ngừng gật đầu đồng ý, chỉ là con gà thôi mà? Hà tất phải đặt cược mạng sống của mình.

“Chúng ta đi về.” Liễu Tâm Mi mỗi bên một người, kéo Liễu Diệp Nhi và Siêu Phàm đi, nơi bẩn thỉu như vậy, cô không muốn dừng chân thêm giây phút nào nữa.

“Mau đi bẩm báo Liên Phi Nương Nương, người của Lãnh Viên nhất định là trúng tà rồi, nếu tiếp tục như vậy, vương phủ sẽ không có ngày yên ổn.” Liên Ma Ma hai chân run lẩy bẩy, chuyện hôm nay quả thật quái dị, từ lúc nào mà Liễu Tâm Mi này dám ra vẻ vương phi?

Mọi người đều tỉnh ngộ ra, nhất định là vậy, vương phi bị hắt hủi này, rất nhiều người đã quên đi sự tồn tại của nàng ta, nếu không phải Liễu Diệp Nhi thỉnh thoảng xuất hiện van xin thứ gì đó, ai còn nhớ đến mấy người sống trong Lãnh Viên?

Liên Ma Ma là người làm lâu năm theo Liên Phi gả qua đây, mụ ta ở đây có vị thế của mình, bèn có kẻ nịnh bợ tới đỡ Liên Ma Ma đi thay đồ, người nhanh chân thì đã chạy đi thông báo Liên Phi.

Liên Oanh Nhi đang ở trong phòng mình ung dung sơn đan khấu lên móng, nghe thấy tin này bèn thẫn người ra, cái gì? Liễu Tâm Mi tỉnh lại rồi? Đúng là mạng lớn.

Liên Phi Nương Nương, người không nhìn thấy tình cảnh lúc đó, thật đáng sợ. Người đàn bà đó cầm cây dao sắc bén, quơ qua quơ lại, ngay cả Liên Ma Ma cũng chịu hoảng sợ, còn nữa, ả ta thẳng tay giết một con gà sống mà không chớp mắt, nói là nếu bữa tối không nấu cho ả, ả sẽ chém người.

Người đến bẩm báo khoa tay múa chân một cách khoa trương, đối với Liễu Tâm Mi ngay đến xưng hô cũng không có.

Nhẹ nhàng thổi vào móng của mình, Liên Oanh Nhi chậm rãi mở miệng: “Vương Phi tỉnh lại rồi, âu cũng là chuyện đáng mừng, đáng ra muốn ăn một con gà cũng không có gì to tát, chỉ là đi quậy một trận như vậy, còn quy tắc gì trong vương phủ nữa?”

“Đúng đấy, Liên Phi Nương Nương, người nói, khuôn viên đó có phải là bị cái thứ không sạch sẽ ấy ám không, nên mới khiến tính tình của ả chuyển biến như vậy?” Người đó hỏi thăm dò.

“Vương Phi, chúng ta đi xem xem?” Liên Tinh thúc giục, ả không ít lần ăn hiếp Liễu Diệp Nhi, đều là bồi giá nha hoàn, ai bảo số của nàng ta không tốt, gặp phải chủ tử không được sủng ái đó?

Rảnh rỗi cũng ngồi không, chi bằng đi xem xem. Liên Oanh Nhi thướt tha đứng dậy, Liên Tinh nhanh chóng bước tới đỡ nàng ta.

Sau khi quay về khuôn viên nhỏ đó, Liễu Tâm Mi nhìn đâu cũng chướng mắt, quần áo ăn uống đi lại, đều phải cải thiện.

“Vương Phi, chuyện hôm nay có phải làm hơi quá rồi không?” Liễu Diệp Nhi càng nghĩ càng lo sợ, Liên Phi Nương Nương không phải là người họ có thể đắc tội đâu.

“Vậy sao?” Liễu Tâm Mi thắc mắc hỏi, sao đây, thân là Vương Phi, dạy dỗ vài người hầu luôn xem thường người khác cũng quá đáng sao?

Liễu Diệp Nhi không nói, trong mắt tràn ngập nỗi lo âu.

Nhưng củ cải nhỏ lại sáng mắt lên, hưng phấn hết sức, mẫu thân của y thật oai vũ.

Tiếng bước chân vọng lại, Liên Tinh ở bên ngoài nghênh giọng nói: “Ây ya, Vương Phi Nương Nương, người chậm thôi, nơi này không bằng với Lan Khê Viện của chúng ta, đường khó đi lắm đấy.”

Liễu Diệp Nhi rùng mình một cái, bàn tay bất chợt sờ lên má của mình, nàng đã không ít lần chịu bạt tai của Liên Tinh.

Chỉ là nha hoàn thôi, mà đã hống hách như vậy sao? Nét mặt Liễu Tâm Mi trầm xuống, người hiền bị ức hiếp, ngựa hiền bị cưỡi lên. Chuyện của quá khứ không liên quan tới nàng, nhưng từ ngày hôm nay, người trong khuôn viên này nhất quyết không được để người khác ức hiếp.

“Liên Phi Nương Nương, người nên cẩn thận đấy, có người bảo là nơi này có cái thứ không sạch sẽ ấy, nên vương phi mới nổi cơn điên. Người chịu tới đây, ắt là vì niệm tình tỷ muội, nhưng tuyệt đối đừng để thứ không biết điều ấy làm tổn thương đến người đấy.” Một giọng nói nịnh bợ vang lên.

Ồ, hóa ra là tưởng mình điên rồi. Liễu Tâm Mi cười nhẹ, hi hi, điên cuồng hơn còn đang đợi ở phía sau đấy.

“Không được nói bậy, cẩn thận Vương Gia nghe thấy. Chỉ là, Vương Gia đã hai năm không đến đây rồi nhỉ?” Liên Oanh Nhi cố tình nói trong giọng cười, mỉa mai và gây hấn trong lặng thầm.

Một tràn tiếng nói phụ họa vọng rõ vào, những người đó đã bước vào khuôn viên,

Liễu Diệp Nhi định đi mở rèm ra, nhưng bị Liễu Tâm Mi chặn lại, cô phải xem xem, có phải là Liên Oanh Nhi này ba đầu sáu tay không, mà chỉ nghe giọng nói đã khiến nha hoàn của cô sợ hãi đến vậy.

Người trong nhà không có ý định ra ngoài nghênh đón, Liên Tinh giận dỗi mở rèm, dìu Liên Phi vào trong.

“Bái kiến Vương Phi tỷ tỷ.”

“Bái kiến Vương Phi Nương Nương.”

Ngoài miệng nói là bái kiến nhưng những người đó ngay đến lưng cũng chưa từng khom xuống.

Liễu Tâm Mi nở nụ cười: “Đến rồi à? Ngồi đi.”

Thấy Liễu Tâm Mi không động đậy, Liên Oanh Nhi bèn liếc mắt nhìn sang Liên Tinh.

Từ lúc bước vào cửa Liên Tinh đã ôm một cơn giận, thấy chủ tử liếc mắt nhìn, bèn chỉ vào mặt Liễu Diệp Nhi mắng: “Con tiện nhân mặt dày, trong mắt còn có chủ tử không hả? Vương Phi đến rồi, còn không biết ra nghênh đón, ngay cả hành lễ cũng không biết sao? Ngươi chết rồi sao?”

Liễu Diệp Nhi sắc mặt trắng bệch, vừa định quỳ xuống.

Nhưng nghe một tiếng “Bạt”, trên mặt Liên Tinh chịu một cái bạt tai rõ to.

“Ngươi? Ngươi dám đánh ta?” Liên Tinh không dám tin nhìn vào Liễu Tâm Mi đang đứng trước mặt mình.

“Bạt”, lại một bạt tai mạnh, đánh trên gương mặt của Liên Tinh, tức thời má trái của ả sưng lên.

“Ngươi là cái thá gì? Mà dám lớn tiếng trước mặt bổn vương phi? Trong mắt ngươi thì có chủ tử đấy, không có tôn ti chỉ luôn miệng ngươi và ta? Đây là quy tắc của An Vương Phủ hay là quy tắc của Liên Gia nhà ngươi?” Liễu Tâm Mi nhíu mày, lớn tiếng hỏi.

Liên Tinh sững người, liền lén lút nhìn sang chủ tử của mình, mấy câu nói này không nhẹ chút nào, có thể liên lụy đến cả Liên Gia.

“Tỷ tỷ đang làm gì vậy? Muội nghe nói tỷ tỉnh lại rồi, có ý tới chúc mừng, sao tỷ lại đánh nha hoàn của muội? Đánh chó còn phải xem mặt chủ nhân, tỷ tỷ làm vậy chẳng phải là cố tình làm mất mặt muội sao?” Liên Oanh Nhi cũng muốn ăn miếng trả miếng, thưởng cho Liễu Diệp Nhi vài bạt tai, nhưng Liễu Tâm Mi lại giữ khư khư ả ta ở sau lưng.

“Ồ, hóa ra ả ta là một con chó của muội muội?” Liễu Tâm Mi vỡ lẽ: “Chả trách sao vừa bước vào đã lớn tiếng sủa. Người ta hay nói chó cắn người thì không sủa, xem ra chẳng qua là phô trương thanh thế, nếu đã vậy, bổn vương phi bèn rộng lượng, không so đo với ả nữa.”

Sắc mắt của mọi người đều biến đổi, họ không hề biết, vương phi này lại là một người miệng lưỡi lanh lợi như vậy. Lúc trước ả gặp Liên Phi Nương Nương lúc nào cũng rụt rụt rè rè, bây giờ đâu ra khí thế này?

“Chả trách sao bọn người hầu đều bảo tỷ tỷ trúng tà, xem ra quả thật không sai, Liên Tinh, đi mời pháp sư, còn khuôn viên này từ hôm nay sẽ phong tỏa, tất cả mọi người không được sự cho phép của ta, không được bước ra khỏi đây nửa bước.” Liên Oanh Nhi nhẹ nhàng lên tiếng dặn dò.
 

Bình luận facebook

Top Bottom