OnGoing Kết Hôn Chớp Nhoáng - Tổng Tài Ly Hôn Đi

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 303
Dạ Đình Sâm gác máy, tiếp tục xem bộ phim điện ảnh hai người đang xem dở.

Nhưng Nhạc Yên Nhi đã không còn tâm trạng xem phim nữa, cô nâng cằm lên, không biết đang nghĩ gì.

- Sao thế?

Hắn lập tức chú ý đến sự khác thường của cô, hỏi nhỏ.

Cô nghĩ đến những điều mà Joanna nói với mình hôm qua, thật không ngờ cô ta cứ thế rời đi thật, trong lòng không tránh được có chút thổn thức.

- Joanna đi rồi à?

- Ừ.

Dạ Đình Sâm hờ hững đáp một tiếng, không có biểu hiện gì khác thường, điều này khiến trong lòng Nhạc Yên Nhi thấy có gì đó là lạ.

Lúc Joanna đi chắc là rất buồn, cô cũng từng chờ đợi một người, biết cảm giác đó không hề dễ chịu, vì thế cô rất hiểu cảm giác của cô ta. Mà bây giờ Dạ Đình Sâm tỏ ra quá lạnh lùng, nếu như Joanna biết, chắc hẳn nhất định sẽ rơi lệ.

Dạ Đình Sâm thật sự ngốc thế ư? Hắn không biết một cô gái yêu mình lâu đến thế sao?

Lúc này Nhạc Yên Nhi lại thấy đau lòng cho Joanna, bất bình thay cô ta.

- Lòng dạ của anh cũng cứng rắn quá rồi đấy, Joanna yêu anh bao nhiêu năm như thế, bây giờ cô ta đi rồi, hy vọng anh đến tiễn mình, anh còn nói muốn đưa em cùng đi, chẳng phải làm tổn thương người ta sao?

Dạ Đình Sâm nhíu mày lại, khó hiểu nhìn cô:

- Em đang tức giận à? Tại sao?

Bạch Kính Thần nói, phụ nữ ghét nhất là thái độ mập mờ không rõ ràng của đàn ông, chẳng lẽ hắn làm như thế là sai sao?

Nhạc Yên Nhi lãnh đạm nhìn hắn:

- Trả lời câu hỏi của em đi.

Cả phòng khách đều yên lặng, mấy người giúp việc phát hiện ra bầu không khí không giống bình thường giữa hai vị chủ nhân nên lũ lượt tránh đi, để lại không gian riêng cho hai người.

Không biết tại sao, trong lúc yên lặng, Nhạc Yên Nhi lại cảm thấy điều hòa ở đây có hơi lạnh, khiến cô không nhịn được rùng mình.

Giây tiếp theo, Dạ Đình Sâm đã ôm cô vào vòng tay ấm áp của mình.

Giọng nói trầm ấm của hắn vang lên bên tai cô.

- Đúng, tôi vẫn luôn biết tình cảm của Joanna, còn biết sớm hơn cả khi cô ta nói ra. Nhưng tôi không vạch trần vì sợ cô ta xấu hổ, dù gì thì tôi không có cách gì đáp lại tình cảm đó. Tôi không muốn đi tiễn cũng là hy vọng cô ta có thể cắt đứt mọi nhớ nhung, sớm ngày bắt đầu cuộc sống của chính mình thôi.

- A Thần nói với tôi, tình cảm phải có giới hạn rõ ràng, lúc yêu một người thì không thể mập mờ không rõ ràng với một người khác nữa, tôi dứt khoát với cô ta là vì không muốn em hiểu lầm, Yên Nhi, em nói cho tôi biết đi, tôi sai rồi sao?

Dạ Đình Sâm cao quý kiêu căng, bây giờ lại nhỏ nhẹ hỏi cô, hắn sai rồi sao.

Nhạc Yên Nhi cảm thấy lòng mình run lên.

Cô rất cảm động, tuy nhiên bây giờ ngoài cảm động ra, còn cảm thấy có chút bi thương.

Nhạc Yên Nhi lắc đầu, dựa vào lồng ngực của hắn, nhỏ giọng bảo:

- Anh không sai, là do em sợ… Em cứ cảm thấy, ở bên cạnh anh giống như một giấc mơ, nhưng mơ rồi cũng có lúc phải tỉnh lại, nếu như có một ngày, em phải rời đi, anh cũng sẽ tuyệt tình để em đi một mình thế sao?

Dạ Đình Sâm nghe thế tìm lòng hắn đột nhiên mềm nhũn ra.

Cánh tay ôm lấy cô trong nháy mắt siết chặt lại, những ngón tay thon dài xuyên qua mái tóc mềm mượt của cô, vuốt ve nhẹ nhàng, giọng nói của hắn vô cùng quả quyết.

- Sẽ không đâu, tôi sẽ không bao giờ để em rời đi.

Giọng điệu nói chuyện của hắn giống như một lời thề.

Nhạc Yên Nhi nhắm mắt lại, rúc sâu vào trong ngực hắn.

Bây giờ cô đang có được tình cảm hiếm có tốt đẹp nhất, nhưng tại sao trong lòng cô luôn có dự cảm không lành, khiến cho cô cảm giác được sự sợ hãi từ tận sâu đáy lòng trào lên?

Nhạc Yên Nhi cố vùi những cảm xúc này xuống, chôn mặt vào cổ Dạ Đình Sâm.



Phim White Lover sắp được chiếu rồi, thứ tư này sẽ có một buổi tuyên truyền của các diễn viên chính.

Vì lúc trước đạo diễn Lộ đã liên lạc với Nhạc Yên Nhi nên cô đương nhiên phải nể mặt ông, để thời gian trống đi tham dự buổi tuyên truyền này.

Vì không phải là thông cáo của công ty nên Dạ Đình Sâm sai lái xe đưa cô đi, cô ngồi ở ghế sau, cầm Ipad xem thứ tự hoạt động mà đạo diễn Lộ gửi cho.

Nhưng đang đi trên đường thì xe của cô bị một chiếc xe khác vượt đèn đỏ đâm trúng.

Nhạc Yên Nhi ngồi phía sau bị nảy người lên thật mạnh, lái xe hoảng hốt, vội vàng giải thích:

- Xin lỗi thiếu phu nhân, tôi không chú ý tới chiếc xe đó…

Lái xe tất nhiên cũng không muốn xảy ra chuyện thế này, Nhạc Yên Nhi lắc đầu, nói:

- Không sao, anh xuống xử lý chuyện này trước đi đã.

Bởi vì chủ nhân của chiếc xe đụng trúng họ đã xuống xe, lại còn bắt đầu mắng nhiếc.

Những lời lẽ bậy bạ bẩn thỉu đó không nên để thiếu phu nhân nghe thấy, lái xe vội vàng xuống xe giải quyết.

Vào đúng lúc này, màn hình chiếc Ipad trong tay Nhạc Yên Nhi đột nhiên đen kịt.

- Hử, hỏng rồi à?

Nhạc Yên Nhi nhíu mày, có ấn thế nào cũng không có phản ứng gì, vừa chuẩn bị cưỡng chế tắt nguồn không ngờ tới màn hình lại lóe lên.

Trong nền tối đen của Ipad hiện ra một cái sọ đầu lâu máu me đầm đìa.

Nhạc Yên Nhi bị dọa giật nảy người, chuyện gì thế này? Dính virus rồi? Hay là bị hack?

Lúc cô còn chưa kịp phản ứng thì sọ đầu lâu dần dần biến mất, một đoạn video tự động phát.

Giọng nói đó đã được máy đổi giọng xử lý, the thé vặn vẹo, nghe rất chói tai.

‘Bé cưng Yên Nhi à, cô đúng là không nghe lời, tôi có lòng tốt khuyên cô rời xa Dạ Đình Sâm, nhưng ngược lại tình cảm của các người càng ngày càng tốt. Người cô đơn như tôi đây ghét nhất là thấy những người yêu nhau tới được với nhau đấy. Còn nhớ những lời tôi đã nói không? Trò chơi đã bắt đầu rồi, chỉ cần tôi không chết thì trò chơi này vĩnh viễn không kết thúc, ha ha ha ha…’

Giọng nói giống như quỷ khóc sói gào vang vọng trong chiếc xe chật hẹp, khiến cho cô nổi hết da gà.

Vào lúc cô cho rằng đã kết thúc thì lại có một video khác được phát.

Một thiếu nữ quần áo tả tơi đứng trên boong thuyền, quần áo rách te tua không thể che hết được những vết sưng bầm trên làn da trắng nõn của cô ấy, hiển nhiên cô gái này đã bị người ta hành hạ.

Cô gái hốt hoảng ngẩng đầu lên, nhìn vào người cầm máy quay, lộ ra gương mặt tiều tụy.

Ánh mắt của cô trống rỗng, hai mắt vô thần, hiển nhiên thần trí đã không còn minh mẫn nữa.

Nhưng vào khoảnh khắc khi Nhạc Yên Nhi nhìn thấy gương mặt cô ấy lập tức sửng sốt đến nín thở, trong đầu trống rỗng, cô lấy tay che miệng không để mình kêu ra tiếng.

Đây rõ ràng là Đỗ Hồng Tuyết bản thiếu nữ! Cô gái này giống hệt cô ta!

Nhạc Yên Nhi lập tức hiểu ra thiếu nữ này là ai.

Cô ấy đương nhiên không phải là Đỗ Hồng Tuyết mấy năm trước, mà là Mạnh Y Bạch!

Chẳng lẽ… đây chính là video quay trước khi Mạnh Y Bạch chết vào năm đó sao?!

Gió biển thổi qua cơ thể gầy yếu của Mạnh Y Bạch, mái tóc đen dài xõa tung sau lưng, chật vật, thống khổ, còn có mỹ cảm cực hạn sau khi bị phá hủy.

- Cho tôi thuốc…

Mạnh Y Bạch mở miệng, giọng nói khàn khàn, nhỏ tới mức gần như không nghe được, không to hơn tiếng kêu của một con mèo là bao.

Sau đó có một giọng trêu tức của đàn ông vang lên, gã hỏi:

- Cô muốn cái này sao?
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 304
Mạnh Y Bạch đột nhiên nhìn thẳng vào máy quay, hình như là có người giơ cái mà cô gọi là ‘thuốc’ lên, cô cứ nhìn chằm chằm vào vị trí đó, trong mắt toát lên khát khao nguyên thủy.

Một thiếu nữ đang tươi đẹp như hoa như ngọc lại bị hủy hoại đến mức này, đáng sợ nhất là ánh mắt giống như con nghiện của cô, trong đó chỉ có dục vọng, không phân thiện ác.

- Cho tôi… xin anh… cho tôi thuốc…

Mạnh Y Bạch rảo bước về phía máy quay, miệng không ngừng cầu xin, trong mắt đều là thống khổ, cánh tay gầy đến mức không thể tin nổi của cô ôm chặt lấy chính mình như thể cực kỳ lạnh.

- Nếu muốn thì tự nhặt đi.

Giọng nói ngả ngớn của gã đàn ông kia mang ý trào phúng rõ rệt.

Nói xong, ‘thuốc’ theo một đường cong hoàn mỹ bị quăng xuống biển.

- Đừng mà…

Nhạc Yên Nhi bị dọa đến mức phải hét lên, rõ ràng biết chuyện này đã không thể thay đổi được nữa nhưng cô vẫn không kìm được.

Trong ánh mắt kinh ngạc lẫn sợ hãi của cô, Mạnh Y Bạch gần như không do dự, nhảy thẳng xuống biển.

Chỉ có bọt nước bắn tóe lên, người đã biến mất không thấy bóng dáng, cô gái gầy yếu ấy trong chớp mắt đã bị những con sóng mênh mông nhấn chìm.

- Ha ha ha ha ha ha ha…

Trong video có tiếng cười điên cuồng truyền ra, sau đó đột nhiên ngừng lại, cả buồng xe rơi vào yên tĩnh như chết lặng, tiếng cười đáng sợ vừa nãy khiến cho sự tĩnh lặng hiện tại càng thêm đáng sợ.

Nhạc Yên Nhi ngơ ngác nhìn màn hình đã trở nên đen kịt trước mặt, cô cảm thấy đầu óc mình tê dại, không thể nghĩ gì được nữa.

Cô chỉ nhớ bộ dáng ngơ ngác của Mạnh Y Bạch, giống như một sinh vật không có tình cảm, khi cận kề cái chết, cô ấy đã không còn bất cứ cảm giác nào nữa rồi.

Cô nghĩ đến những gì Bạch Kính Thần nói với mình lúc trước, bảy ngày bảy đêm như một cơn ác mộng đó.

Nếu như lúc nghe kể lại cô còn có thể coi nó như một câu chuyện đáng sợ, giống như một bộ phim kinh dị mình đã xem, dù cô có sợ hãi đến đâu nhưng cũng không bị ảnh hưởng gì.

Thế nhưng bây giờ, sau khi tận mắt chứng kiến kết cục của Mạnh Y Bạch, cô chỉ cảm thấy cả người lạnh toát.

Đó là một sinh mệnh sống động!

Đây chính là chuyện Anjoye làm năm đó ư?

Vì chiến thắng mà anh ta bất chấp mọi thủ đoạn!

Nhạc Yên Nhi đã hiểu ý của Anjoye khi gửi cho cô xem đoạn video này, anh ta đang cảnh cáo cô, nếu vẫn cố tình chống đối anh ta, kết cục của Mạnh Y Bạch chính là tấm gương cho cô!

Cả người cô run lên bần bật.

Lúc này, lái xe cuối cùng cũng giải quyết xong chuyện va chạm ban nãy đã trở lại xe, miệng thì thào oán trách:

- Người kia đúng là không biết điều, lúc đầu chỉ đòi bồi thường tiền sửa xe là xong mà anh ta còn không chịu, cứ phải đợi tôi lấy tên LN ra anh ta mới chủ động đền bù gấp ba cơ…

Nói được một nửa, lái xe nhìn thấy dáng vẻ của Nhạc Yên Nhi mới giật mình hỏi:

- Thiếu phu nhân, cô sao thế?

Trên mặt cô lúc này chẳng những không còn màu máu mà thậm chí cả người đều ướt đẫm như mới ngâm nước, mồ hôi từ sau lưng thấm ướt quần áo cô, vốn tưởng mình quên bật điều hòa nhưng lúc anh ta ở ngoài vào vẫn cảm thấy trong xe hơi lạnh, hiển nhiên là điều hòa trong xe vẫn chạy, vậy sao người cô lại đầm đìa mồ hôi thế kia?

- Không… không sao

Giọng Nhạc Yên Nhi đã lạc hẳn đi.

Lái xe nhìn cô với vẻ quan tâm, vội vàng hỏi han:

- Thiếu phu nhân, hay là tôi đưa cô đến bệnh viện kiểm tra nhé? Sắc mặt cô kém lắm.

Nhạc Yên Nhi lắc đầu:

- Không cần đâu… anh đưa tôi đến buổi tuyên truyền đi.

Nói xong, cô nhắm mắt lại tựa lưng lên ghế, có vẻ vô cùng mệt mỏi.

Cô đã đồng ý tham dự hoạt động tuyên truyền rồi, làm người cần phải giữ chữ tín.

Chẳng phải Anjoye gửi video cho cô xem là để khiến cô hoảng sợ sao, cô sẽ không để anh ta được như ý.

Cô phải tin tưởng Dạ Đình Sâm, lúc biết chuyện quá khứ không phải cô đã quyết định rồi sao?

Cô không ngừng tự an ủi bản thân, nhưng trong lòng vẫn khó nén hoảng hốt.

Không ai không sợ hãi cái chết, đó là nỗi sợ cơ bản nhất, sâu nhất của con người, Nhạc Yên Nhi cũng không ngoại lệ, nhưng lúc trước, cô không có khái niệm quá rõ ràng về cái chết, chỉ cảm thấy chết là hết vậy thôi.

Lần này nhìn thấy cái chết của Mạnh Y Bạch, cô dường như tự mình cảm nhận nó rõ ràng hơn, sợ đến chết khiếp.

Cô đột nhiên nhận ra một chuyện.

Anjoye đột nhiên gửi video đến chắc chắn do biết cô đang ở trong xe một mình, vậy có phải chứng minh mỗi hành động của cô đều nằm trong dự tính của anh ta không?

Nghĩ tới đây, trái tim Nhạc Yên Nhi bỗng lạnh toát.

Nếu như Anjoye thật sự muốn báo thù, cô… hoàn toàn không thể trốn tránh nổi, Dạ Đình Sâm cũng không thể ở bên cạnh bảo vệ cô hai mươi tư giờ một ngày được.

Đầu óc Nhạc Yên Nhi rối như tơ vò, nhưng xe đã tới địa điểm tổ chức sự kiện rồi.

- Thiếu phu nhân, tới nơi rồi.

Lái xe nhìn Nhạc Yên Nhi, do dự hỏi lại:

- Cô không cần đến bệnh viện thật sao?

Nhạc Yên Nhi hít sâu một hơi, cố gắng làm bản thân bình tĩnh lại, nói:

- Không sao đâu, lát nữa xong việc còn phiền anh đến đón tôi.

- Nhiệm vụ hôm nay của tôi chính là đưa đón cô mà, tôi không đi đâu đâu, chỉ đậu xe dưới hầm đợi cô thôi.

- Được, cảm ơn anh.

Nói xong, Nhạc Yên Nhi mở cửa xuống xe.

Ánh nắng mặt trời buổi chiều chiếu lên người nhưng cô vẫn thấy rất lạnh.

Anjoye đang theo dõi cô sao? Lúc này, mọi hành động của cô đều nằm trong tầm quan sát của anh ta sao?

Cô bỗng cảm thấy mất hết dũng khí để bước về trước.

Yên Nhi…

Một giọng nữ dịu dàng vang lên sau lưng cô, Nhạc Yên Nhi giống như vừa tỉnh lại từ cơn mơ, cả người run lên một cái, cô vội quay đầu lại.

Là Diệp Thiên Hạ.

Kể từ sau khi hoàn thành vai diễn đã hơn một tháng hai người không gặp nhau, giờ nhìn thấy cô ấy cô cũng có chút vui mừng.

- Chị Thiên Hạ, lâu rồi không gặp.

Diệp Thiên Hạ đi tới, kéo tay cô, cùng nhau bước vào phía sau hội trường.

- Đúng thế, lâu rồi không gặp, vốn định quay xong thì hẹn em đi ăn nhưng gần đây chị bận quá, hôm kia mới từ Canada về, mãi không có lúc nào rảnh rỗi.

Ánh mắt Diệp Thiên Hạ dừng lại trên mặt cô, thấy sắc mặt cô mới ngẩn ra, nhỏ giọng hỏi:

- Yên Nhi, mặt em tái lắm, có chỗ nào khó chịu sao?

Khó chịu ư?

Không phải do cơ thể có vấn đề mà là do áp lực tâm lý.

Cô lắc đầu, bất đắc dĩ cười nói:

- Không sao… em hơi mệt thôi…

Diệp Thiên Hạ thấy ánh mắt của cô có vẻ hoảng hốt cũng không hỏi nhiều nữa, chỉ là bàn tay ấm áp dịu dàng nắm lấy tay Nhạc Yên Nhi, bảo:

- Nếu có chuyện gì khó khăn mà chị giúp được thì em có thể tới tìm chị.

Trong lòng Nhạc Yên Nhi thấy ấm áp, Diệp Thiên Hạ quả thực rất dịu dàng.

Nhưng cô không muốn để chuyện của mình liên lụy tới cô ấy, thế nên chỉ gật đầu:

- Vâng, chị Thiên Hạ, cảm ơn chị.

Diệp Thiên Hạ chỉ cười không nói, hai người cùng vào phòng trang điểm sau cánh gà, chuẩn bị makeup.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 305
Tuy rằng đây chỉ là một buổi tuyên truyền quy mô nhỏ nhưng cũng có hơn ba nghìn người đến tham dự, không chỉ mời những hãng truyền thông lớn mà còn có không ít nhà phê bình điện ảnh và fan, có thể nói đạo diễn Lộ đã tốn không ít công sức.

Từ lúc bắt đầu makeup Nhạc Yên Nhi đã có vẻ mất hồn mất vía rồi, mặc cho thợ trang điểm tô trát thế nào cô cũng không nói năng gì.

Diệp Thiên Hạ tất nhiên đã nhìn ra hôm nay Nhạc Yên Nhi không bình thường, nhưng ngặt nỗi bên cạnh lúc nào cũng có người đi đi lại lại nên không tiện hỏi thăm, đợi sau khi trang điểm xong lại phải chuẩn bị ra sân khấu luôn.

MC của hoạt động lần này là một người dẫn chương trình rất có tiếng trong giới giải trí, trước khi bọn họ ra người đó đã làm cho cả hội trường nóng lên rồi, đợi khi hai nữ diễn viên chính ra lập tức nghe được tiếng vỗ tay như sấm dậy.

Nhạc Yên Nhi cảm thấy bản thân quả thật đã bị đoạn video đó ám ảnh rồi, nhìn thấy đám người đông nghìn nghịt bên dưới, cô bỗng nhiên hoa hết cả mắt.

MC làm nóng không khí sau đó mời hai người lần lượt giới thiệu vai diễn của mình trong White Lover.

Diệp Thiên Hạ đã quen với những trường hợp thế này, cô nhận lấy micro, ung dung giới thiệu.

Sau đó đến lượt Nhạc Yên Nhi.

Nhưng cô lại có cảm giác không điều khiển được chính mình, thấy mấy nghìn đôi mắt nhìn chòng chọc vào mình, cô bỗng nghẹt thở giống như bị đuối nước vậy, một câu cũng không nói ra được.

Sau khi yên tĩnh chờ đợi một phút, hội trường bắt đầu xáo động.

Rất nhiều ánh mắt của các nhà báo khi nhìn Nhạc Yên Nhi đều biến thành hoài nghi và soi mói khiến cô càng không thể thốt ra lời.

Nhạc Yên Nhi không phải là người vừa mới debut, cũng xem như đã thấy không ít chuyện đời rồi, trước giờ chưa từng gặp phải chuyện thế này.

Video xem trên xe khi nãy quả thực ảnh hưởng đến cô không nhỏ.

Lại đợi thêm một lúc, thấy cô vẫn không lên tiếng MC chỉ đành nói:

- Xem ra cô Nhạc vẫn chưa nghĩ xong, vậy thì chi bằng chúng ta…

- Yên Nhi giới thiệu xong rồi.

Diệp Thiên Hạ đột nhiên lên tiếng.

MC có hơi bất ngờ:

- Hả, lẽ nào micro gặp trục trặc rồi sao?

Diệp Thiên Hạ mỉm cười có vẻ tinh nghịch:

- Ôn Tố Tố trong White Lover bị câm bẩm sinh, lúc nãy Yên Nhi đã dùng hành động để giới thiệu với mọi người về nhân vật đấy thôi.

MC bừng tỉnh, nói:

- Hóa ra là thế, đúng là một cách giới thiệu đặc biệt, thông qua giới thiệu của cô Nhạc, chắc hẳn mọi người đều có ấn tượng rất sâu với nhân vật Ôn Tố Tố này rồi, nhưng tôi lại tò mò không biết lúc diễn vai này cô Nhạc có gặp khó khăn gì không?

Câu hỏi này chỉ đích danh Nhạc Yên Nhi trả lời, Diệp Thiên Hạ không tiện nói thay, chỉ đành nhìn sang cô với ánh mắt ẩn chứa sự lo âu.

Trải qua sự điều chỉnh vừa rồi trạng thái của Nhạc Yên Nhi đã tốt hơn hẳn, cô cho Diệp Thiên Hạ một ánh mắt trấn an rồi mới cầm mic lên.

- Có thể diễn vai Ôn Tố Tố này tôi cảm thấy rất vinh hạnh, nhưng quả thực cũng gặp phải một số khó khăn, ví dụ như trong quá trình quay phim phải học thủ ngữ…

Chuyện lúc nãy chỉ như một bước nhạc đệm nho nhỏ, cũng được Diệp Thiên Hạ giải quyết một cách khéo léo rồi, tuy rằng hôm nay Nhạc Yên Nhi không quá sôi nổi, nhưng cũng rất phối hợp với MC, xét về tổng thể cả buồi tuyên truyền đều rất thành công.

Sau khi buổi tuyên truyền kết thúc, đạo diễn Lộ mời mọi người ăn cơm.

Nhưng Nhạc Yên Nhi quả thật không có tâm trạng, cô cảm ơn đạo diễn rồi xin phép về trước.

Không ngờ Diệp Thiên Hạ cũng theo ra.

Cô có hơi kinh ngạc:

- Chị Thiên Hạ, chị không ăn cơm với mọi người sao?

- Chị đang giảm béo nên không ăn cùng mọi người thì hơn, nếu không thấy chị không ăn được gì lại khiến mọi người mất hứng. Còn em đó, trạng thái hôm nay luôn không ổn, có phải đã xảy ra chuyện gì không?

Nhạc Yên Nhi ngẩn ra, cô cắn môi, khó xử không biết có nên nói không.

Không phải cô không tin Diệp Thiên Hạ, chỉ là cái tên Anjoye này quá nguy hiểm, cô vẫn thấy càng ít người bị liên lụy vào thì càng tốt.

Diệp Thiên Hạ hiểu, mỉm cười bảo:

- Em không cần khó xử, không phải chị muốn thăm dò chuyện riêng tư của em, chị chỉ cảm thấy mình lớn hơn em mấy tuổi, nếu như có vấn đề gì còn có thể cho em ý kiến, nếu em thấy không tiện chị sẽ không hỏi nữa.

Nhạc Yên Nhi thấy Diệp Thiên Hạ hiểu lầm thì vội vàng lắc đầu:

- Không phải, không có gì không tiện đâu chị, hay chị em mình đi uống cốc cafe đi, em cũng đang muốn tìm một người để tâm sự.

Hai người vào ngồi trong một quán cafe nằm ở góc trong cùng gần hội trường.

Đợi cho cafe được mang lên, Nhạc Yên Nhi nhấp một ngụm rồi mới chậm rãi mở lời:

- Chị Thiên Hạ, chị đã biết em và Dạ Đình Sâm ở bên nhau, em cũng không giấu chị, thực ra bọn em kết hôn rồi.

Diệp Thiên Hạ khựng lại một lát rồi mới cảm khái:

- Chị vốn tưởng rằng em giống như chị, nhưng thực ra, em hạnh phúc hơn chị nhiều lắm.

Nhạc Yên Nhi nghĩ, chắc Diệp Thiên Hạ đang nhớ đến chuyện giữa mình và Âu Duyên Tây.

Tuy rằng cô không biết nhiều về chuyện của họ, nhưng theo tình hình hiện tại mà nói, năm đó chắc chắn là chia tay không vui vẻ gì rồi.

Cô thở dài thườn thượt, nói:

- Em cũng không biết rốt cuộc đây có phải là hạnh phúc hay không, vì em phát hiện ra, đoạn tình cảm này không đơn giản như em vẫn tưởng, có thể sẽ có rất nhiều chướng ngại mà em không gánh vác nổi.

- Vậy em muốn rời xa anh ta sao?

Nhạc Yên Nhi lắc đầu quyết đoán:

- Không, dù có ra sao em cũng sẽ không rời xa anh ấy, em chỉ là sợ hãi mà thôi.

Diệp Thiên Hạ cười vô cùng dịu dàng:

- Chị nói em may mắn hơn chị, không phải vì em có thể gả cho Dạ thiếu mà là vì hai người đều yêu nhau, chị có thể nhìn ra anh ta đối xử với em rất thật lòng, thực ra, tiền tài hay danh vọng đều chỉ là hư danh mà thôi, thứ mà một người phụ nữ muốn có nhất vẫn là một người yêu mình chân thành.

Nhạc Yên Nhi đột nhiên nghĩ tới Âu Duyên Tây, lần đó ở trong phòng bệnh của cô, gã vừa nhìn thấy Diệp Thiên Hạ thì sắc mặt lập tức thay đổi, dáng vẻ không giống như đã buông xuôi.

- Chị và Âu Duyên Tây…

Nhắc đến cái tên này, vẻ mặt Diệp Thiên Hạ có chút phức tạp.

- Chị và anh ta đã từng ở bên nhau, nhưng từ trước tới nay chị chưa từng có được tình yêu của anh ta.

Cô từng tưởng rằng đó là tình yêu, nhưng cuối cùng chỉ là tự lừa mình dối người mà thôi.

Cô sẽ không bao giờ quên ngày đó, cô quay phim về sớm muốn cho gã một bất ngờ, nhưng vừa mở cửa đã nghe thấy Âu Duyên Tây đang nói chuyện điện thoại.

- …Cô gái hôm nay xem mặt á? Cô hai nhà họ Trần, trông cũng được, có điều tính cách nhạt nhẽo quá…

- …Ai? Người phụ nữ hiện tại á? Đừng đùa nữa, chơi đùa mà thôi, tôi cũng đâu thể cưới cô ta…

Cô đứng ngoài phòng nghe hết những lời gã nói, lần đầu tiên Diệp Thiên Hạ biết trái tim tan vỡ là cảm giác thế nào.

Cô trao trái tim nhầm chỗ, yêu sai người, cuối cùng mới rơi vào kết cục thảm hại như thế.

Nhưng Nhạc Yên Nhi thì khác, cô may mắn hơn mình nhiều, có thể có được tình yêu của Dạ Đình Sâm, cô xứng đáng có được hạnh phúc.

- Yên Nhi.

Diệp Thiên Hạ thoát ra khỏi hồi ức, thong thả nói:

- Hãy quý trọng đoạn tình cảm này, đừng để cho bản thân sau này phải hối hận, có thể gặp được người yêu mình không dễ đâu, bất luận là khó khăn gì, hai người cùng giải quyết dễ hơn một mình đối mặt nhiều lắm.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 306
Diệp Thiên Hạ ngồi với Nhạc Yên Nhi hai tiếng đồng hồ, hai người nói rất nhiều chuyện, tính cách Diệp Thiên Hạ dịu dàng mềm mỏng, nói chuyện cũng rất dễ nghe, quả thực khiến Nhạc Yên Nhi thoải mái hơn nhiều.

Đến khi quản lý gọi điện giụ, không thể không đi nên cô mới phải đứng dậy.

Nhạc Yên Nhi nói ra lời tự đáy lòng:

- Chị Thiên Hạ, cảm ơn chị, chị đã giúp em rất nhiều.

Diệp Thiên Hạ mỉm cười:

- Chị rất thích nói chuyện với em, giúp em sẽ khiến chị có cảm giác như giúp bản thân mình trước đây, em rất giống chị hồi trước, nhưng chắc chắn em sẽ còn tiến xa hơn chị.

- Hai ngày nữa chị phải nhập đoàn phim mới rồi, đợi chị xong sẽ hẹn em ăn cơm nhé.

- Dạ được, em đợi chị.

Sau khi Diệp Thiên Hạ rời đi, Nhạc Yên Nhi ngồi trong quán cafe một lúc nữa, đợi lái xe đến đón cô.

Tâm trạng của cô đã trấn tĩnh lại nhiều, nghĩ đến video hôm nay xem được, tuy rằng không còn quá sợ hãi nữa nhưng cô vẫn thấy không thoải mái.

Cô lấy điện thoại ra, tìm thấy số mà Anjoye dùng để gọi cho cô trong buổi lễ kỷ niệm một trăm năm Dior lần trước, mặc kệ anh ta có nhận được hay không, cô vẫn cứ gửi đi một tin nhắn.

“Anjoye Dạ, đừng tưởng rằng như thế là dọa được tôi, tôi tuyệt đối không từ bỏ tình cảm với Dạ Đình Sâm đâu, cậu sẽ không bao giờ có thứ mình muốn.”

Lúc này, trong bệnh viện tư nhân ở ngoại ô thành phố A.

Anjoye ngồi trên ghế dài trong vườn hoa bệnh viện, biếng nhác duỗi thẳng chân, nhìn mấy đứa trẻ đang nô đùa cách đó không xa, bên khóe miệng thấp thoáng ý cười.

Nụ cười này không giống với nụ cười lúc bình thường của anh ta.

Những đứa trẻ này đều được bệnh viện nhận nuôi, chúng đều mắc những căn bệnh hiểm nghèo khó có thể điều trị nên bị người nhà vứt bỏ, đến cả trại trẻ mồ côi cũng không nhận, bệnh viện nhận nuôi chúng, cung cấp trị liệu cơ bản cho chúng, tuy rằng mặt mũi chúng trắng bệch, cơ thể cũng rất gầy yếu nhưng lại đều cười vui vẻ dưới ánh mặt trời.

Lúc này, điện thoại đặt trên ghế dài rung lên.

Anh ta mở máy, nhìn thấy tin nhắn kia thì nụ cười trên mặt lập tức cứng lại, nhưng rồi đường cong trên gương mặt anh ta đột nhiên mở rộng ra, biến thành một nụ cười ác ý.

- Thứ tôi muốn? Chị biết tôi muốn gì sao?

Ha.

Đến cả bản thân tôi còn không biết đây.

Trái tim anh ta đã chết từ lâu rồi, một người không có trái tim chẳng lẽ còn có thể có dục vọng gì sao?

Một giọng nói non nớt đột nhiên vang lên sau lưng, vẻ hơi sợ sệt:

- Anh à, có phải anh cũng có bệnh ở đây không, vì thế… mới không thể chơi cùng các bạn ấy được?

Anjoye quay đầu lại, nhìn thấy một cô bé năm sáu tuổi trắng trẻo mặc đồ bệnh nhân, vừa rụt rè vừa tò mò nhìn mình.

Tay cô bé đặt chỗ trái tim.

Bé bị bệnh tim bẩm sinh, không thể vận động mạnh, vì thế lần nào cũng chỉ có thể ngồi một bên nhìn những đứa trẻ kia nô đùa ầm ĩ.

Thấy anh này ngồi một chỗ cả buổi chiều nên mới đoán có phải anh ấy giống mình không.

Nhưng quả thật anh này trông đẹp trai quá, có vẻ không giống người bình dị gần gũi, khiến cho cô bé vốn có chút sợ người lạ lại càng rụt rè hơn, cô bé lùi về sau nửa bước, dường như có chút hối hận vì đã nói chuyện với anh ta.

Không ngờ Anjoye lại mỉm cười dịu dàng, vẫy bé:

- Lại đây.

Nhìn thấy nụ cười của anh ta, cô bé yên tâm hơn một chút, trong nhận thức non nớt của bé, chỉ có người tốt mới có thể cười chân thành như thế.

Cô bé ngoan ngoãn bước đến, vai sánh vai ngồi bên cạnh Anjoye.

Anh ta đưa tay vuốt mái tóc dài của cô bé:

- Em tên gì?

- Em tên là Đu Đu.

Anh ta cau mày lại, hỏi:

- Ai đặt cho em cái tên này?

Cô bé này có biết ý nghĩa của cái tên đó không?

Nhưng điều anh ta không ngờ là vẻ mặt của cô bé lại rất thản nhiên.

- Em tự đặt đấy, lúc em vừa đầy tháng thì đã bị bố mẹ vứt ở cửa bệnh viện rồi, em không trách họ, em bẩm sinh có bệnh, muốn chữa phải mất rất nhiều tiền, nhưng em cũng không yêu họ nữa. Em tự đặt cái tên này cho mình là muốn nói với bản thân, em là một đứa trẻ không ai thương, phải tự kiên cường.

Tuy rằng tuổi của Đu Đu còn nhỏ nhưng do phải trải qua nhiều gập ghềnh nên hiển nhiên chín chắn hơn những đứa trẻ cùng tuổi nhiều.

Cô bé nói ra những lời khiến cho người khác phải đau lòng nhưng trên mặt lại không có buồn thương.

Thực ra, thân thế của mỗi một đứa trẻ ở đây, nói ra đều là máu và nước mắt, nhưng chúng đã sớm quen với tử vong và cay đắng, vẫn có thể kiên cường sống tiếp.

Trong mắt Anjoye xẹt qua vẻ đau lòng, nhưng rất nhanh lại mỉm cười:

- Ai nói không ai thương em, các bác sĩ và y tá trong viện đối xử với em không tốt ư?

- Tốt, nhưng… không giống với tốt của bố mẹ…

Đu Đu vẫn là một đứa trẻ, tuy rằng trưởng thành sớm nhưng vẫn còn một số cảm xúc không thể biểu đạt rõ ràng.

Nhưng Anjoye hiểu.

Anh ta vuốt đầu Đu Đu, ngẩng đầu nhìn trời, hờ hững bảo:

- Thực ra em đã rất hạnh phúc rồi, ít nhất còn có người quan tâm tới em, không phải ai cũng được thế đâu. Em biết lý do mình bị bỏ rơi, còn anh bị bỏ rơi mà không hề có lý do nào cả.

Tuổi thơ của anh ta như thế nào?

Bóng tối, áp lực và thống khổ vô tận.

Đu Đu mở to mắt nhìn anh trai rất đẹp trước mặt, kinh ngạc hỏi:

- Anh ơi, anh cũng bị bố mẹ bỏ rơi à? Anh cũng lớn lên trong bệnh viện sao?

- Tuy rằng không phải là ở bệnh viện nhưng cũng không khác là bao, có một số người, cho dù có cha mẹ, nhưng còn không được yêu thương bằng em. Nhưng mà anh nói cho em biết nhé, điều này chẳng là gì cả, nếu như người khác không yêu em thì em tự yêu bản thân mình, phải khiến bản thân trở nên xuất sắc hơn mới có thể khiến cho những người vứt bỏ em hối hận.

Lúc Anjoye nói những lời này trong mắt mịt mờ chua xót.

Anh ta nói cho Đu Đu nghe cũng giống như đang nói với bản thân mình.

Đu Đu trước giờ chưa bao giờ nghe thấy những lời như thế, các cô y tá trong bệnh viện thường nói cô bé phải dưỡng bệnh thật tốt, thả lỏng tinh thần, những chuyện khác không cần nghĩ nhiều.

Nếu như trở nên xuất sắc thì những người vứt bỏ bé sẽ hối hận sao?

Trên mặt Đu Đu lộ ra vẻ phiền não:

- Nhưng mà, chú bác sĩ nói em rất khó có thể sống đến mười tám tuổi, em có cơ hội để trở nên xuất sắc sao?

Anjoye cười bảo:

- Đương nhiên, đừng tin lời bác sĩ, dì út của anh có nuôi một con teacup poodle tên là Annie, vì để khống chế hình thể của chúng nên giống chó này có vấn đề về gen rất nghiêm trọng, không chỉ tim mạch có vấn đề, đến cả chức năng của phổi cũng không được tốt, rất dễ chết, nhưng Annie đã sống được hai tuổi rồi, bây giờ nó vẫn còn khỏe mạnh đấy.

Anh ta nhìn Đu Đu, ánh mắt trở nên dịu dàng hơn:

- Hai tuổi của chó tương đương với hai mươi tuổi của con người, nếu như em có thể sống tới lúc đó thì cũng là một thiếu nữ rồi, có thể gả cho anh rồi.

Trước giờ Anjoye không nói chuyện với trẻ con, cũng không biết dỗ dành, nhưng phương thức an ủi đơn giản thẳng thắn thế này quả thực có thể sưởi ấm trái tim cô bé Đu Đu luôn cô độc.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 307
Hai mắt Đu Đu sáng lên, cô bé nói với vẻ hưng phấn:

- Anh ơi, em nhất định sẽ sống đến năm hai mươi tuổi, đến lúc đó anh có đến cưới em không?

Anjoye khựng lại.

Cưới ư?

Đời này anh ta còn có thể lấy vợ được sao?

Nhìn vào đôi mắt sáng như sao của Đu Đu, Anjoye rũ mắt xuống, mỉm cười.

- Được, nếu như em sống tới hai mươi tuổi, anh sẽ lấy em.

Anh ta biết tình trạng của đứa trẻ này, bệnh tim bẩm sinh và suy thận nghiêm trọng, đến cả phẫu thuật ghép tim cũng không thể làm, mỗi một ngày sống sót của em đều là cướp về từ tay thần chết.

Thế nhưng con người vẫn nên có một thứ gì đó để hy vọng đúng không?

Chính anh ta cũng nên có một hy vọng.

- Tốt quá rồi, em sẽ cố gắng!

- Nếu như em đã muốn anh cưới em, vậy anh sẽ đặt cho em một cái tên nhé, không gọi là Đu Đu nữa, tên là… Annie đi, đừng chê đây là tên của một chú cún, sức sống của nó còn ngoan cường hơn rất nhiều người, anh hy vọng em có thể giống nó, sống thật lâu thật lâu.

Tâm tư của trẻ con không phức tạp như người lớn, cô bé có thể cảm nhận được thiện ý của Anjoye nên đồng ý nghe theo lời anh ta nói ngay.

- Dạ được, sau này tên em sẽ là Annie ạ.

- Ngoan.

- Anh ơi, sao anh cứ ngồi ngẩn ra ở đây thế? Anh thích làm gì thế?

- Anh à?

Lâu quá rồi không có ai hỏi anh ta câu hỏi này, chính bản thân anh ta cũng sắp quên mất đáp án rồi.

Anjoye ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ánh nắng chói chang chiếu xuống làm mắt anh ta híp lại, nói nhỏ:

- Anh thích vẽ tranh.

- Wow, anh giỏi quá, anh vẽ một bức cho Annie được không?

Cô bé chớp mắt, chờ mong Anjoye đồng ý.

Nhưng anh ta không hề nghĩ ngợi gì đã từ chối ngay:

- Không, trước giờ anh chưa từng vẽ cho người khác.

Ánh sáng trong mắt Annie lập tức ảm đạm, thấy vậy trái tim Anjoye không khỏi mềm xuống, anh ta sửa lời:

- Nhưng nếu như em có thể sống đến năm hai mươi tuổi rồi gả cho anh thì em sẽ không còn là người khác nữa, đến lúc đó, anh sẽ vẽ tranh cho em.

Annie gật đầu thật mạnh:

- Được, anh hứa nhé!

Nhưng ở chỗ Annie không nhìn thấy, đáy mắt Anjoye lộ ra vẻ cô đơn và đau thương không thể xua đi được.

Tay phải của anh ta đã bị phế rồi, không thể cầm bút vẽ được nữa.

Hai người một lớn một nhỏ ngồi sánh vai với nhau trên ghế dài, đơn thuần tán gẫu, thế nhưng lại có cảm giác vô cùng hòa hợp.

Anjoye thậm chí còn cảm thấy nói chuyện với Annie vui hơn nói chuyện với bất cứ nhân vật nổi tiếng nào trong đám doanh nhân.

Vì anh ta không cần phải nghi kỵ gì mỗi khi nói chuyện.

Thế nhưng, đúng lúc này, một người mặc vest trắng phẳng phiu đột nhiên xuất hiện sau lưng Anjoye, dưới sự khúc xạ của cặp kính gọng vàng, đôi mắt màu xanh của y phát ra ánh sáng lạnh băng.

Nụ cười trên môi Anjoye đã tắt ngấm khi vừa thấy y.

- Nhị thiếu, phu nhân có vài lời muốn tôi chuyển cho.

Người đàn ông đó nói chuyện rất bình thản, không kiêu không nóng.

Annie đột nhiên nhìn thấy người lạ dường như có hơi sợ hãi, cô bé nắm chặt lấy vạt áo của Anjoye.

Anh ta vuốt đầu của bé một cái, mỉm cười nói với người đàn ông kia:

- Anh tới nhanh thật đấy Blake. Đây là vợ tương lai của tôi, cũng không phải người ngoài, không cần tránh mặt đâu, có gì cứ nói thẳng đi.

Blake dường như đã quen với phong cách quái dị này của Anjoye, kiểu như kéo một đứa bé gái năm tuổi ra rồi bảo y đây là vợ tương lai của mình. Thế nhưng trên mặt Blake không có bất cứ biểu cảm dư thừa nào, vẫn giữ phong thái cứng đờ như khúc gỗ, nói những điều mà mình phải truyền đạt.

- Trong gia tộc không cho phép anh em sát hại lẫn nhau, không được nội đấu, nếu không sẽ phải chịu phạt, Nhị thiếu đã biết rõ như thế, tại sao lại còn động đến người phụ nữ của đại thiếu gia? Phu nhân biết chuyện cậu làm thì vô cùng tức giận, bà đã giấu gia tộc chuyện cậu ra tay với đại thiếu gia rồi, nhưng bà sai tôi tới đây trợ giúp hành động sau này của cậu.

Trợ giúp ư?

Anjoye cười mỉa.

Là trợ giúp hay là giám sát, trong lòng mọi người đều hiểu.

Về phần trừng phạt, hình phạt của gia tộc trước giờ đều không phải là thứ đáng sợ nhất.

Lúc anh ta vẫn còn nhỏ, mỗi khi làm sai chuyện gì sẽ bị nhốt trong một cái thùng đen, cho dù có khóc lóc cầu xin ra sao mẹ anh ta cũng không hề thương xót, căn cứ vào những sai lầm anh ta mắc phải to hay nhỏ mà thời gian bị giam trong hộp cũng khác nhau.

Cho dù phải chịu hình phạt bị đánh mười roi của gia tộc thì cứ cắn răng chịu đựng là qua thôi, đáng sợ nhất là mẹ anh ta còn trách phạt anh ta thêm một lần nữa, đã thế sau đó còn không cho người giúp việc bôi thuốc cho con mình, yêu cầu đứa trẻ đó phải nhớ rõ sai lầm bản thân đã phạm phải.

Đây chắc là bà mẹ độc ác nhất thế giới rồi.

Anjoye đáp bằng giọng lạnh lùng:

- Đã biết, giờ anh cút được rồi.

Blake không hề bận tâm tới thái độ hung ác của anh ta mà vẫn giữ vẻ trấn định thong dong, nói:

- Nhị thiếu hiểu là được rồi, tôi xin phép đi trước.

Sau khi Blake rời đi hình như Anjoye cũng mất đi hứng thú nói chuyện, anh ta yên lặng nhìn lên bầu trời, không thể nhìn thấu cảm xúc.

Annie vẫn còn nhỏ nhưng cũng đã cảm nhận được không khí cứng nhắc hiện giờ, cô bé ngẩng đầu lên nhìn Anjoye, thấy một giọt nước theo sườn mặt anh ta chảy xuống.

Bé không kìm được mà giơ tay ra hứng lấy, giọt nước đó rơi trên mu bàn tay bé, nóng đến mức như muốn thiêu trụi em.

- Anh ơi, anh… khóc sao?

Annie rụt rè hỏi.

Anjoye nghe thế thì cúi đầu nhìn xuống, trên mặt anh ta khô ráo sạch sẽ, đâu có chút dấu vết nào của nước mắt.

Anh ta đùa:

- Một người đàn ông mạnh mẽ thì sao có thể khóc được chứ, là trời mưa đấy, em mau về tránh mưa đi.

Nói xong còn đẩy nhẹ cô bé, ý bảo bé nhanh quay về.

Annie bị đẩy xuống khỏi ghế nhưng lại không vội rời đi, cô bé đứng im ở đó, đôi mắt to tròn chăm chú nhìn anh ta.

Không biết vì sao, cô bé có thể cảm nhận được sự bi thương trên người anh trai này, cảm giác làm người ta phải đau lòng.

Anh ta cúi đầu xuống, nhìn thấy cô bé vẫn đứng nguyên đấy nhìn mình thì cười hỏi:

- Sao em còn chưa đi?

- Em… em cảm thấy anh cần có người bên cạnh.

Chỉ một câu nói nhẹ nhàng thôi nhưng lại có sức mạnh hơn bất cứ âm thanh nào, tức khắc đã hằn sâu vào đáy lòng Anjoye.

Một người xa lạ cũng có thể thấu hiểu cảm giác bi thương của mình, nhưng người chí thân của anh ta trước giờ đều chưa từng để ý tới.

Anh ta vừa muốn lên tiếng thì đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, trong mắt lóe lên ánh sáng khác thường.

Anjoye cúi xuống, dịu dàng như thuốc độc, dùng chất giọng quyến rũ của mình hỏi:

- Annie, em có thích chơi trò chơi không? Anh đưa em đi chơi một trò rất thú vị được không?

- Chơi gì thế ạ?

Annie nhìn anh ta với vẻ nghi hoặc, trong đôi mắt to tròn đều là vẻ ngây thơ vô tội.

Anjoye đột nhiên vươn tay ra sờ đầu bé, sau đó bàn tay to lớn đặt xuống cổ của em.

Cổ của một đứa bé gái mảnh khảnh yếu ớt, dường như chỉ cần anh ta dùng sức một chút thôi là có thể bẻ gãy ngay.

Một sinh mệnh yếu ớt biết bao…

Trong mắt Anjoye lóe lên ánh sáng khát máu.

Annie nhìn anh ta, trong mắt đều là tin tưởng.

- Đi thôi.

Cuối cùng anh ta buông tay ra, đứng dậy cầm lấy tay của Annie, không đợi cô bé đáp lại đã kéo em rời đi.

Trò chơi càng ngày càng thú vị.
 

Bình luận facebook

Top Bottom