Phong Lưu

Catch Me If You Can
Bài viết
706,608
Reaction score
6,746
Points
278

Chương 59: Nghịch Chuyển

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến tất cả trường quay đều không kịp phản ứng khi có người
rơi xuống nước.
Bản thân Nhạc Yên Nhi cũng sững sờ, nước trong hồ ùn ùn xộc vào mũi khiến cô không thể hô
hấp được, cô theo bản năng há miệng muốn kêu cứu lại uống phải một lượng nước lớn.
Mà càng gay go hơn là bàn chân mang chiếc giày bị gãy gót kia, bởi vì khi nãy cô bị trẹo chân
sau lại thêm dính vào nước lạnh như băng khiến chân bị chuột rút.
Diệp Thiên Hạ cũng bị dọa hết hồn, cô vô thức muốn nhảy xuống cứu người.
Nhưng, đột nhiên có một người từ ngoài chạy tới, động tác còn nhanh hơn cô.
Người kia là Tống Từ Bạch.
Tống Từ Bạch trong nháy mắt đã lao vọt xuống hồ rồi bơi về phía Nhạc Yên Nhi.
Nhạc Yên Nhi có cảm giác mình đã ở trong nước rất lâu, nhưng thật ra mới chỉ vài giây trôi qua
cô đã được cứu lên rồi.
Mấy giây này cũng đủ để Nhạc Yên Nhi hiểu rõ nhiều chuyện.
Giày của cô không cao lắm, hơn nữa, vì để phù hợp với thân phận thiên kim thị trưởng Ôn Tố Tố
nên đều là nhãn hiệu cao cấp hết, chất lượng giày không thể kém đến mức mới trẹo chân thì đã
gãy gót được.
Cô chợt nhớ đến cô gái lạ mặt xuất hiện trong phòng thay quần áo khi nãy.
Có người muốn hại cô.
Trong đầu Nhạc Yên Nhi chợt lóe lên ý này, cô không cần nghĩ cũng biết là ai đã làm việc này
rồi.
Nếu người kia muốn xem cô mất mặt như vậy thì cô cũng không thể để người đó đạt được ý
nguyện.
Sau khi Tống Từ Bạch đưa Nhạc Yên Nhi lên bờ, hắn lo lắng hỏi:
- Cô không sao chứ, Nhạc...
Diệp Hiểu Như cũng nôn nóng, cầm lấy tấm thảm muốn chạy qua chỗ cô.
Lúc Tống Từ Bạch vừa muốn gọi tên cô thì Nhạc Yên Nhi lại giơ tay ra dấu 'không sao cả'.
Sau đó yếu ớt mở mắt ra.
Không ngờ Nhạc Yên Nhi vừa mới rơi xuống nước mà vẫn muốn quay tiếp!
Đạo diễn nhìn camera giám sát thấy rõ động tác của Nhạc Yên Nhi thì lập tức hiểu ý đồ của cô
ngay, ông giơ tay ngăn tất cả nhân viên công tác lại, ra hiệu tiếp tục quay phim.
Mà Tống Từ Bạch cũng là ảnh đế dày dặn kinh nghiệm nên ngay lập tức đã hiểu.
Không ngờ, Nhạc Yên Nhi lại muốn đem chuyện ngoài ý muốn này cho vào trong cảnh quay, tự
thêm một cảnh phim đặc sắc cho bản thân mình.
Trong lòng Tống Từ Bạch thầm khen ngợi, hắn cũng nhanh chóng điều chỉnh lại vẻ mặt rồi bắt
đầu diễn theo.
Hắn xoay người, tức giận quát Diệp Thiên Hạ:
- Thẩm An Nhã, sao cô lại đẩy Tố Tố hả, cô biết rõ cô ấy không biết bơi kia mà!
Diệp Thiên Hạ mở to mắt như thể chính cô cũng không ngờ được Ôn Tố Tố sẽ rơi vào bể bơi
như thế, trong mắt xẹt qua một tia ngạc nhiên xen lẫn buồn phiền, và cả vẻ đau lòng.
Đạo diễn Lộ hô lớn:
  • Cắt! Ok, qua!
  • Hay quá! Vốn dĩ Thẩm An Nhã chỉ đẩy Ôn Tố Tố té xuống đất khiến An Vĩnh Hạo tức giận thôi,
nhưng tôi vẫn thấy đoạn này không đủ sức thuyết phục cho lắm, ai ngờ Yên Nhi lại có ý tưởng
như thế, thoáng cái đã đẩy mâu thuẫn lên cao rồi, khá lắm, khá lắm ha ha ha ha...
Đạo diễn Lộ xem lại camera thêm một lần nữa, hắn càng xem càng hài lòng, khen Nhạc Yên Nhi
không dứt miệng.
Nhạc Yên Nhi cố gắng diễn xong cảnh vừa rồi giờ đang lạnh run, mặt mày trắng bệch, cô miễn
cưỡng cười với đạo diễn Lộ một cái, xem như cảm ơn lời khen của ông.
Diệp Thiên Hạ thấy sắc mặt Nhạc Yên Nhi kém như thế thì quay sang dặn trợ lý:
- Mau đi lấy máy sấy trên xe tôi lại đây.
Sau đó lại nói với Nhạc Yên Nhi:
- Em thay quần áo ướt trên người trước đi, rồi sấy khô tóc xong hãy trở lại khách sạn. Không ướt
nhẹp thế này mà có lên xe về em cũng khổ đấy.
Nhạc Yên Nhi gật đầu, nói:
- Cảm ơn chị Thiên Hạ.
Trên mặt Diệp Thiên Hạ có điểm ũ rũ, không phải đang diễn.
- Đừng cảm ơn chị, đều tại chị không dùng sức vừa phải, không ngờ lại khiến em té xuống bể
bơi. Em mà bị bệnh thì đúng là lỗi của chị rồi. Thôi đừng nói nữa, em mau đi thay quần áo đi.
Nhạc Yên Nhi đến phòng thay đồ nhanh chóng thay bộ khác, nhưng vẫn chậm một bước, hắt xì
hai cái.
Sắc mặt Diệp Hiểu Như rất khó coi:
- Yên Nhi, em phải chú ý đó nha, buổi tối trở về nhất định phải uống thuốc đấy. Mà sao chất
lượng giày lại kém như thế nhỉ? Có cần nói với tổ đạo cụ một tiếng hay không?
Đầu mùa hạ vẫn còn hơi lạnh, hơn nữa cô lại mặc quần áo ướt lâu như vậy, khó mà không bị
bệnh.
Nhạc Yên Nhi nhìn Diệp Hiểu Như.
- Không phải do chất lượng giày đâu, đây cũng không phải là chuyện ngoài ý muốn.
Diệp Hiểu Như khó hiểu hỏi lại:
- Ý em là sao?
Nhạc Yên Nhi xoay người, cầm chiếc giày cao gót mà cô vừa thay ra, đưa cho Diệp Hiểu Như.
Ngay chỗ gãy gót của chiếc giày, một nửa mặt gãy vô cùng nhẵn nhụi, xem ra chính là dùng vật
sắc cứa vào.
Diệp Hiểu Như lăn lộn trong giới lâu như thế nên cũng không ngốc, vừa nhìn đã biết có người
giở trò.
- Xem dấu vết này đi, rõ ràng có người dùng dao cắt một nửa gót giày mà, sau đó em bị Diệp
Thiên Hạ đẩy thì nửa còn lại chịu trọng lượng quá lớn mới bị gãy.
Nhạc Yên Nhi gật đầu nói:
- Đúng thế, vậy chị đoán tiếp xem, họ ra tay lúc nào?
Diệp Hiểu Như suy nghĩ một lát, cô ngẩng đầu quan sát phòng thay đồ, trong nháy mắt đã hiểu:
- Chị nhớ rồi, trước khi chúng ta đi thay quần áo thì có một cô gái từ bên trong vội vàng chạy ra
ngoài, còn không dám nhìn chúng ta nữa cơ.
Nhạc Yên Nhi cười:
- Em còn tưởng rằng sau chuyện lần trước cô ta sẽ bớt ngang ngược, không ngờ vẫn làm mấy
trò ngu ngốc thế này, thật thiếu kiên nhẫn.
  • Yên Nhi, hay là chúng ta nói chuyện này cho đạo diễn biết đi?
  • Nói cho đạo diễn biết làm gì? Phim đang cần quay tiếp, tạm thời không thể thay diễn viên
được, đạo diễn cũng sẽ không làm gì cô ta, như thế càng khiến cô ta thêm đắc ý thôi. Huống hồ
gì chúng ta cũng không có chứng cứ mà.
- Vậy giờ chúng ta nên làm gì?
Ánh mắt Nhạc Yên Nhi bất chợt trở nên lạnh băng:
- Cô ta đã ra tay với em mấy lần rồi, xem ra em phải đi gặp cô ta, chị cất giày vào đi.
Diệp Hiểu Như nghe lời, cất đôi giày vào túi.
Nhạc Yên Nhi giải quyết bộ quần áo ướt sũng xong xuôi thì đi ra ngoài. Diệp Thiên Hạ vẫn còn
đang đợi cô.
Nhạc Yên Nhi nhìn thấy Diệp Thiên Hạ, đang muốn nói chuyện thì thấy mũi ngứa ngứa, cô vội
che miệng hắt hơi một cái.
Diệp Thiên Hạ thấy thế vẻ mặt càng áy náy hơn.
- Yên Nhi, thật sự xin lỗi em, chị hại em bị cảm rồi.
Nhạc Yên Nhi có ấn tượng tốt với Diệp Thiên Hạ, rõ ràng cô ấy là ngôi sao hạng A lại không hề
kiêu căng, cũng rất quan tâm chăm sóc cho cô.
Cho nên, cô cười trấn an Diệp Thiên Hạ rồi nói:
- Em không sao đâu chị Thiên Hạ, đây không phải là lỗi của chị mà.
Diệp Thiên Hạ lắc đầu nói:
- Suy cho cùng là do chị không chuyên nghiệp, ngay cả sức cũng không tính cho đúng được.
Nhạc Yên Nhi do dự một hồi, cô đưa túi đựng giày cho Diệp Thiên Hạ
- Chị Thiên Hạ, chị xem cái này đi.
Diệp Thiên Hạ khó hiểu cầm lấy, cô nhìn chiếc giày bị gãy gót trong túi thì sắc mặt cứng lại, rồi
lấy giày ra nhìn cẩn thận một phen, ánh mắt chợt thay đổi.
- Có người động tay vào giày!
Diệp Thiên Hạ suy nghĩ một lát rồi ngẩng đầu nhìn Nhạc Yên Nhi.
- Có phải là An Tri Ý không?
Diệp Thiên Hạ cũng không biết lúc trước cô có so vài chiêu với An Tri Ý vậy mà lại có thể đoán
đúng. Nhạc Yên Nhi cũng không ngờ Diệp Thiên Hạ nhạy cảm như thế, cô lắp bắp kinh hãi hỏi:
- Chị Thiên Hạ, làm sao chị đoán được?
 

Bình luận facebook

Top Bottom