OnGoing Kết Hôn Chớp Nhoáng - Tổng Tài Ly Hôn Đi

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 300
Lúc Dạ Đình Sâm về phòng Nhạc Yên Nhi đã không còn ở đó, chỉ nghe thấy tiếng nước ào ào trong phòng tắm.

Thế nên hắn đứng trước cửa phòng tắm hỏi:

- Yên Nhi, em đang tắm à?

Không ai đáp lại.

Dạ Đình Sâm cau mày, gõ cửa.

Bên trong vẫn không có động tĩnh.

Trong đầu hắn bỗng có dự cảm không hay, nóng nảy đến mức trực tiếp mở cửa xông vào.

Cửa vừa mở ra, hơi nước dày đặc đã đập vào mặt, Dạ Đình Sâm nheo mắt lại, lát sau mới thích ứng được mới thấy giữa làn hơi nước mù mịt là Nhạc Yên Nhi an tĩnh nằm trong bồn tắm lớn, mi mắt cô khép lại, hiển nhiên là ngủ quên.

Vòi nước chảy ồ ồ, nước sắp ngập tới tận cằm nhưng cô vẫn không hay.

Dạ Đình Sâm cuống lên, vội bế cô ra khỏi bồn tắm, mặc kệ bộ vest đắt tiền được cắt may thủ công ướt nhẹp.

- Yên Nhi, dậy đi…

Nhạc Yên Nhi cảm giác được động tác của hắn, mơ màng mở mắt, lúc này mới thấy một gương mặt tuấn tú đang lo lắng nhìn mình.

- Ưm... Dạ Đình Sâm.

Thấy cô đã tỉnh, Dạ Đình Sâm dám thở phào một hơi.

Cảnh vừa thấy làm hắn sợ chết khiếp, thậm chí không dám tưởng tượng nếu mình đến muộn một chút liệu cô ấy có chết đuối luôn không?

Cô nhóc này sao cứ khiến người khác phải lo lắng như thế chứ?

Dạ Đình Sâm lạnh lùng nhăn mặt, muốn trách mắng Nhạc Yên Nhi một trận ra trò, nhưng khi thấy cô nhìn mình vẻ vẫn chưa hiểu gì, một câu nặng lời hắn cũng không thốt ra được, chỉ gằn từng chữ:

- Đi tắm mà cũng ngủ được, nếu chết đuối thì làm sao hả? Em không có ý thức à?

- Sao cơ?

Nhạc Yên Nhi vẫn đang lơ mơ, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Hôm nay cô thật sự rất mệt.

Bị dọa một trận chết khiếp, trong lòng vẫn chưa an ổn, còn khóc lâu như vậy nên lúc về nhà cả người đều rã rời hết.

Lúc ngâm mình trong bồn tắm quả thực cô được thả lỏng nên rất thoải mái, chẳng may không ngăn được cơn buồn ngủ mới mơ màng thiếp đi một lát.

Cô không rõ vừa rồi nguy hiểm tới mức nào, chỉ biết lúc mình mở mắt ra có thể nhìn đến Dạ Đình Sâm, lập tức cảm thấy cả trái tim đều ấm dào dạt.

Cô vươn tay, nhẹ nhàng ôm cổ hắn, miệng cười thật tươi.

- Sao mà chết đuối được chứ. Có anh rồi mà, em biết chắc anh sẽ cứu em mà.

- Em...

Lần đầu tiên trong đời Dạ Đình Sâm cảm thấy bất lực đến không thể nói gì nữa. Nghe cô nũng nịu như thế hắn không biết phải đáp lại thế nào, cũng không thể trách cô nữa:

- Nếu tôi không đến kịp thì sao?

- Không đâu.

Nhạc Yên Nhi đáp lại quả quyết, trong nụ cười tràn ngập sự tin cậy:

- Chồng em là người giỏi nhất thế giới, không gì không làm được, anh ấy thương em, không muốn em chịu khổ, dù thế nào cũng sẽ không đến muộn đâu, có đúng không nào?

Đôi mắt ướt át của cô chớp chớp, long lanh như chứa cả trời sao, tỏa ra ánh sáng động lòng người.

Vừa tỉnh ngủ nên sắc mặt cô rất thoải mái, giống như đang ở nơi an toàn nhất, tất cả phòng bị đều bị quên đi, hoàn toàn mang dáng dấp ngây ngô khờ dại.

Vẻ mặt như vậy chính là hấp dẫn trí mạng với Dạ Đình Sâm.

Con ngươi đen chăm chú nhìn cô, trịnh trọng nói từng chữ:

- Đúng vậy, tôi sẽ không bao giờ đến muộn.

- Chồng em thật tốt.

Nhạc Yên Nhi vui vẻ thốt lên, dâng đôi môi đỏ mọng của mình lên, như đứa trẻ ăn vụng kẹo, nhẹ nhàng chạm vào môi Dạ Đình Sâm.

Vốn chỉ muốn chạm nhẹ một cái nhưng đôi tay to lớn của hắn lại ôm chặt lấy cô, một tay giữ lấy tấm lưng trần trụi, kéo cô vào trong ngực.

- Quyến rũ tôi mà chỉ có vậy thôi sao?

Nhạc Yên Nhi bất mãn bĩu môi:

- Em đâu có quyến rũ anh.

Ngón tay nóng rực của Dạ Đình Sâm xoa nhẹ đôi môi đỏ mọng, trơn bóng của Nhạc Yên Nhi, mắt hắn tối lại, giọng nói trở nên trầm khàn khác hẳn.

- Không quyến rũ tôi vậy là đang làm gì?

Mặt Nhạc Yên Nhi lập tức đỏ rực, thanh âm của Dạ Đình Sâm rất gợi cảm, đúng là khiến người ta chỉ muốn phạm tội mà.

Hắn mới là người đang quyến rũ cô đấy chứ!

Dạ Đình Sâm xuyên qua mặt nước trong suốt ngắm nhìn thân thể của cô, ánh mắt dần trở lên nóng bỏng.

Ngâm nước ấm lâu, màu hồng phấn đã che kín cơ thể cô, dù khả năng kiềm chế của hắn có cao tới đâu, cũng cảm thấy cả người khô nóng khó nhịn.

Nhạc Yên Nhi bị ánh mắt trắng trợn của hắn làm cho ngượng ngùng, cô giơ tay muốn che mắt hắn lại.

- Không được nhìn, em còn chưa tắm xong đâu!

Dạ Đình Sâm không đáp lại, trực tiếp vươn tay ôm cô ra khỏi bồn tắm, làm cô giật mình kêu lên.

Nhạc Yên Nhi kinh hoảng nhắm chặt mắt, cứ tưởng Dạ Đình Sâm sẽ thô lỗ quăng cô lên giường, thế nhưng hắn lại lau khô tóc cùng cơ thể cô trước rồi dùng khăn quấn cô lại, sau đó mới ra khỏi phòng tắm.

Về phòng rồi hắn thậm chí còn giúp cô sấy tóc cho khô hẳn.

Nhớ đến ánh mắt hắn lúc nãy cũng có thể thấy hắn giờ đang khao khát điên cuồng thế nào, nghe nói, đàn ông đều là động vật chỉ biết nửa thân dưới, khi có dục vọng sẽ chỉ muốn thỏa mãn.

Nhưng hắn lại có thể kìm nén xúc động trong lòng, vì lo cô bị cảm nên ưu tiên chăm sóc cô trước.

Nếu không phải yêu tới khắc cốt ghi tâm, mấy ai có thể làm được như vậy?

Trong lòng Nhạc Yên Nhi thật sự rất ấm áp.

Lúc cô mải nghĩ lung tung tóc tóc cũng đã được sấy khô, hơi thở mạnh mẽ của Dạ Đình Sâm ập đến, kéo cô trở lại thực tại.

- Bên cạnh tôi mà em còn thất thần được sao?

Dạ Đình Sâm nhướng mày trêu ghẹo:

- Có vẻ tôi không đủ hấp dẫn rồi.

Nhạc Yên Nhi cố ý trêu lại:

- Anh cũng có sức hấp dẫn á? Sao em lại không biết nhỉ?

Tự làm tự chịu, giây tiếp theo, Nhạc Yên Nhi bị Dạ Đình Sâm ôm lấy, suy đoán bị ném lên giường ban nãy chính thức thành hiện thực.

Cô nằm trên giường còn chưa kịp phản ứng, người kia đã tiến đến gần.

- Không biết? Vậy bây giờ tôi sẽ tỉ mỉ cho em hay...

Giọng nói đầy đặn mê hoặc.

Nhạc Yên Nhi lập tức nghĩ tới trước đây hắn có bao nhiêu ‘tỉ mỉ’ giải thích cho mình, nháy mắt mặt cô đã đỏ bừng, hận không thể đào lỗ mà chui vào.

Rất nhanh, một phòng kiều diễm...



Ngày hôm sau, Nhạc Yên Nhi bị tiếng chim hót ngoài cửa sổ đánh thức, cô vươn người một cái, lúc này mới hay người bên cạnh đã đi rồi.

Sờ chỗ bên cạnh, gần như không còn độ ấm, xem ra Dạ Đình Sâm đã dậy từ lâu.

Cô cảm thấy khó hiểu, đánh răng rửa mặt xong liền xuống nhà.

Đứng trên cầu thang đã nghe thấy tiếng từ phòng bếp truyền đến.

- Thiếu gia! Thiếu gia! Nhiều rượu đỏ quá rồi!

- A! Thiếu gia, thịt bò sắp cháy rồi! Mau lật đi... Trời ơi.... cháy mất rồi...

Nhạc Yên Nhi sửng sốt, Dạ Đình Sâm dậy sớm như vậy là để nấu cơm ư?
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Giới thiệu với mọi người 1 truyện,mọi người đọc thử xem nè Truyện
 
Bài viết
17
Reaction score
23
Points
3
Ây~zô...truyện này đọc ngày càng thấy hay nhee...biết làm sao bây giờ>.<add ơi cho e thêm vài chap đuy
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 301
- Tự tôi biết nhìn, câm miệng.

Dạ Đình Sâm nóng giận gắt.

Quản gia Thẩm đứng bên cạnh vội vàng che miệng.

Hắn đang rất giận.

Hai ngày nay Nhạc Yên Nhi đều rất mệt mỏi, hắn nổi hứng muốn làm bít tết rượu vang cho cô nếm thử, bổ sung dinh dưỡng, nhưng không ngờ cứ làm hỏng liên tục, không phải là không khống chế được lượng rượu vang thì lại là không khống chế được độ lửa, bận rộn cả buổi sáng vẫn không thành công.

Dạ Đình Sâm nhíu mày đổ bít tết vào thùng rác bên cạnh, không hề quay đầu lại, chỉ bảo:

- Quản gia Thẩm, lấy cho tôi một miếng thịt bò nữa tới đây.

Quản gia Thẩm nghe thấy thế thì cười khổ:

- Thiếu gia, trong tủ lạnh có tổng cộng mười tám miếng thịt bò Úc, đều… đã nằm hết trong thùng rác bên cạnh ngài rồi.

Thùng rác đầy ự, đều là thành quả cả buổi sáng hôm nay của Dạ Đình Sâm.

- Buổi sáng ăn gì thế?

Nhạc Yên Nhi đi tới cửa phòng bếp, thấy bên trong có vẻ rất náo nhiệt liền tò mò hỏi.

Nghe thấy giọng nói này, cột sống của Dạ Đình Sâm đột nhiên cứng đờ.

Cô ấy vào từ bao giờ?

Hắn nhanh chóng cởi tạp dề ra, vứt thẳng vào trong lòng quản gia Thẩm rồi mới xoay người nghênh đón Nhạc Yên Nhi.

- Em muốn ăn gì?

Hắn chuyển hướng chủ đề, muốn phân tán lực chú ý của cô.

Nhưng Nhạc Yên Nhi quét mắt nhìn qua một vòng phòng bếp, phát hiện ra nhà bếp bừa bộn như vừa đánh trận xong vậy, thịt bò trong thùng rác thì đầy đến mức rơi cả ra ngoài.

Chuyện… chuyện gì thế này?

Nhạc Yên Nhi ngơ ngác quay lại nhìn Dạ Đình Sâm, hỏi:

- Do anh làm hả?

- Đương nhiên không phải, tôi giỏi nấu nướng lắm mà.

Dạ Đình Sâm quả quyết phủ nhận, không hề chột dạ.

Quản gia Thẩm không nghe tiếp nổi nữa, lúng túng xoay đầu ra chỗ khác.

- Vậy đây…

Nhạc Yên Nhi giơ tay chỉ cái thùng rác đã quá tải kia.

Nhìn thấy nhiều thịt bò như thế, cô thấy rất đau lòng, rõ ràng đang yên đang lành, nói vứt là vứt, lãng phí là hành vi đáng xấu hổ nhé!

Dạ Đình Sâm vẫn thản nhiên đáp:

- Không biết sáng nay quản gia Thẩm học được món mới ở đâu, cứ muốn làm cho chúng ta thử, tôi thấy ông ấy tự tin lắm nên mới giao phòng bếp lại, chỉ là không ngờ tài nấu nướng của quản gia Thẩm kém thế, làm cho nhà bếp thành thế này.

Nói xong hắn lại còn nhíu mày lại, trên mặt đầy vẻ bất mãn:

- Quản gia Thẩm, lần sau không biết nấu ăn thì đừng thử, xem ông làm gì với nhà bếp này, còn không mau gọi người vào dọn dẹp rồi làm bữa sáng đi à?

- Thiếu gia…

Quản gia Thẩm vô cùng tủi thân nhìn Dạ Đình Sâm.

Vì để giúp thiếu gia lấy lại mặt mũi trước mặt thiếu phu nhân, ông lớn tuổi thế này rồi mà còn phải đi đổ vỏ, đúng là thảm quá mà.

- Còn không mau đi đi?

Giọng nói của Dạ Đình Sâm nặng thêm mấy phần, quản gia Thẩm chỉ có thể thưa vâng rồi hậm hực quay người rời đi.

Lúc ra khỏi phòng bếp, còn nghe thấy Nhạc Yên Nhi nói giúp cho ông:

- Quản gia Thẩm cũng có lòng tốt thôi mà, anh đừng nói bác ấy nữa, bữa sáng ăn cái gì chẳng được, không cần cầu kỳ thế đâu.

Dạ Đình Sâm gật đầu đồng ý:

- Được, lần sau anh sẽ nói với ông ấy.

Trong lòng quản gia Thẩm thật sự khóc thành một dòng sông.

Thiếu gia nhà ông đúng là gặp nguy không loạn, trấn định tự nhiên mà.

Dạ Đình Sâm từ bỏ việc nấu ăn nên mợ Trần vội vàng đi vào thu dọn nhà bếp rồi nhanh chóng làm một bữa sáng đơn giản.

Lúc ăn sáng xong, Nhạc Yên Nhi nói với Dạ Đình Sâm:

- Hoàng Triều Vãn Ca sắp khởi quay rồi, tuần sau em phải vào đoàn phim.

Vì Hoàng Triều Vãn Ca là phim cổ trang, cần phải đến phim trường Đường Thành nằm ở khu vực giao thoa giữa thành phố A và thành phố T, cách thành phố A ba tiếng chạy xe, chắc chắn cô phải ở lại đoàn phim.

Điều này có nghĩa là, hai người phải xa nhau một thời gian rồi.

Quả nhiên Dạ Đình Sâm lập tức cau mày lại:

- Phim trường hoang vu vắng vẻ lắm, nhất định phải ở lại đó à?

Theo như suy nghĩ của Dạ Đình Sâm, hắn thà Nhạc Yên Nhi không quay bất cứ phim gì cả, ở nhà hưởng phúc làm bà Dạ là được rồi.

Nhưng đóng phim là việc cô thích, cũng là sự nghiệp của cô, hắn không muốn ngăn cản cô, làm cô phải buồn.

Nhạc Yên Nhi thấy Dạ Đình Sâm không vui thì vội vàng an ủi:

- Đóng phim cổ trang thì đều phải ở lại phim trường, không còn cách nào khác cả. Nhưng đất diễn của nhân vật của em không nhiều, chắc là hơn một tháng là xong rồi, cũng không lâu lắm đâu.

- Rất lâu.

Dạ Đình Sâm quả quyết đáp.

Trước giờ chưa khi nào hắn không nhìn thấy cô cả một tháng, thế này mà còn không lâu à?

- Cứ được nghỉ là em sẽ về ngay, anh cũng có thể đến thăm em mà, nhưng nếu như anh muốn đến thì cẩn thận một chút, đừng để người trong đoàn nhìn thấy, cũng đừng để phóng viên chụp được nhé.

Dạ Đình Sâm không nói gì nữa, yên lặng ăn cơm.

Nhạc Yên Nhi tưởng rằng hắn chấp nhận biện pháp này, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng cô không ngờ, điều mà hiện giờ ông xã đại nhân yêu quý của mình đang nghĩ lại là có nên mua một mảnh đất ở thành phố A rồi dựng phim trường luôn không.



Bệnh viện thành phố A.

Tinh thần Đỗ Hồng Tuyết hôm nay khá hơn nhiều, cô đang ngồi trên giường bệnh xem tin tức giải trí thì nghe thấy giọng nói của chị An truyền từ ngoài vào.

- Cô Kiều, hôm nay Hồng Tuyết không muốn tiếp khách, cô không thể vào… cô Kiều…

Đỗ Hồng Tuyết đã dặn chị An hôm nay không tiếp khách, nhưng người này hiển nhiên không nghe lời khuyến cáo của chị An mà cứ xông vào.

Cô đã đoán được người tới là ai.

Quả nhiên, Joanna đẩy mạnh cửa phòng bệnh ra.

Chị An đi theo cô ta vào, trên mặt có vẻ hơi lúng túng.

Vẻ mặt của Đỗ Hồng Tuyết lại rất bình thản, cô nói với chị An:

- Chị An, chị ra ngoài trước đi, tôi có vài lời muốn nói với cô Kiều đây.

Chị An thấy Đỗ Hồng Tuyết đã nói thế bèn gật đầu rời khỏi.

Joanna nhướng mày, nhìn cô với vẻ kinh ngạc:

- Cô cũng có chuyện muốn nói với tôi ư?

Đỗ Hồng Tuyết gật đầu:

- Chi bằng cô nói trước đi.

Joanna lớn lên ở nước ngoài, tính cách rất thẳng thắn, vì thế cô ta mở miệng nói luôn:

- Tôi phải về nhà rồi, không làm việc ở LN tiếp được, sau này chuyện của cô cũng không do tôi phụ trách nữa.

Lúc trước khi Joanna cố chấp muốn ở lại LN, Dạ Đình Sâm để cô ta làm quản lý dự án, phụ trách những việc liên quan đến Đỗ Hồng Tuyết.

Bây giờ Joanna chuẩn bị rời đi nên đến báo với Đỗ Hồng Tuyết một tiếng.

Thế nhưng điều bất ngờ là, Đỗ Hồng Tuyết nghe thế thì trên mặt lộ ra vẻ trào phúng, ngước mắt lên hờ hững liếc qua cô ta, bảo:

- Cô không phải là người của chủ tịch Dạ à? Sao nhanh thế đã không quản lý tôi nữa rồi?

Lúc trước vì Joanna là quản lý trực tiếp của mình nên cô vẫn luôn nhịn cô ta, rõ ràng biết trong bữa tiệc lần trước Joanna cố ý kích động mình nhưng vẫn không dám nói câu nào, bây giờ người đi trà lạnh, đương nhiên là thù mới nợ cũ cùng xông lên đầu rồi.

Joanna thấy trên gương mặt thuần khiết của Đỗ Hồng Tuyết lộ ra biểu cảm như thế thì không giấu nổi vẻ kinh ngạc.

Cô ta vẫn luôn tưởng rằng tính cách người này nhát gan, lúc nói chuyện cũng khép nép rụt rè, thật không ngờ lại có một mặt ngoa ngoắt như thế.

Là cô ta nhìn nhầm, hay là bản lĩnh ngụy trang của Đỗ Hồng Tuyết quá cao siêu đây?

- Qủa nhiên trước đây cô diễn kịch, sao nào, bây giờ không giả vờ nữa à?
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 302
- Trả thù ư?

Joanna trào phúng.

- Bọn họ là anh em, chẳng lẽ lại vì một người phụ nữ mà trở mặt với nhau sao? Mạnh Y Bạch là mối tình đầu của Dạ Đình Sâm, cô cảm thấy, cô liệu có may mắn hơn cô ấy không?

Ánh mắt Joanna nhìn Đỗ Hồng Tuyết giống như đang nhìn một người chết vậy.

Những lời này khiến cho cột sống của Đỗ Hồng Tuyết lạnh toát, nhưng trên mặt vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, cô nắm chặt tay lại, cắn răng nói:

- Cô đừng có mà ở đây dọa nạt tôi, cô thất bại không có nghĩa tôi cũng thất bại.

- Ha ha, vậy cô tự lo lấy đi.

Joanna nhếch môi cười lạnh rồi đạp chân trên đôi giày cao gót rời đi.

Ra khỏi bệnh viện, cảm xúc trên mặt cô ta mới dần hòa hoãn lại.

Do dự một lát Joanna mới lấy điện thoại ra gọi cho Nhạc Yên Nhi.

Nhạc Yên Nhi nhận được cuộc gọi này thì rất kinh ngạc:

- Joanna? Cô gọi cho tôi có việc gì không?

- Tôi có chuyện muốn nói với cô.

Nhạc Yên Nhi mấp máy môi, hỏi:

- Hôm qua, cô cố ý đưa tôi đến vườn hoa đúng không?

Joanna không ngờ Nhạc Yên Nhi hiểu rõ mọi việc nhanh như thế, hơn nữa còn trực tiếp vạch trần nó, trên mặt cô ta lướt qua vẻ lúng túng.

Nhưng so với sự nhục nhã mà lúc nãy cô ta phải chịu ở chỗ Đỗ Hồng Tuyết thì không là gì cả.

Joanna cắn răng, thừa nhận luôn:

- Đúng thế, là tôi cố ý, tôi thích Đình Sâm, không hy vọng anh ấy bị người khác cướp đi.

- Cô…

Nhạc Yên Nhi tức giận, đang muốn nổi cáu, không ngờ Joanna lại ngắt lời cô:

- Nhưng giờ tôi thay đổi suy nghĩ rồi, tôi đã từ bỏ Đình Sâm, từ bỏ hoàn toàn.

Thực ra, mãi cho tới ngày hôm qua, cái mà Joanna gọi là rời đi cũng chỉ là một phần trong kế hoạch của cô ta mà thôi.

Cô ta chỉ muốn dẫn Nhạc Yên Nhi tới vườn hoa, nếu như Lý Phú Qúy có thể gây tổn hại gì đến cô thì còn gì tốt hơn.

Nhưng bây giờ suy nghĩ của cô ta hoàn toàn thay đổi rồi.

Sau khi gặp Đỗ Hồng Tuyết, cô ta mới biết mình không hề có cơ hội nào, trước giờ cô ta chưa từng chiến thắng, bây giờ cũng không có tư cách nói tới chuyện thua cuộc.

Cho dù trong lòng có không cam tâm hơn nữa thì lúc này cũng bị một chậu nước lạnh dập tắt rồi, cô ta không còn bất cứ quyến luyến nào hết.

Quan trọng hơn, cô ta là thiên kim của nhà họ Kiều, cô ta có sự kiêu ngạo của mình, không thể chấp nhận việc cuối cùng mình vì tình yêu mà biến thành bộ dáng như Đỗ Hồng Tuyết.

Nhạc Yên Nhi không tin, cô hoài nghi Joanna lại có kế hoạch mới gì đó:

- Từ bỏ ư?

Hôm qua cô mắc bẫy của người phụ nữ này, lại còn hại Lâm Đông Lục thảm như thế, bây giờ cô không dám dễ dàng tin tưởng cô ta nữa.

- Cô không cần nghi ngờ tôi, ngày mai tôi đi rồi, tôi sẽ về Anh, trong một thời gian ngắn chắc là sẽ không quay lại đây nữa. Đình Sâm giao cho cô vậy, dù gì… anh ấy cũng là người đàn ông duy nhất mà tôi đã từng yêu, hy vọng cô có thể đối xử tốt với anh ấy, cũng không uổng cho sự tác thành của tôi.

Bây giờ không có ai nhìn thấy, trên gương mặt xinh đẹp của Joanna lộ ra một nụ cười buồn bã.

Cô ta nhẹ giọng nói qua điện thoại:

- Lần này, tôi thua rồi, nhưng tôi không thua cô mà là thua Đình Sâm. Tôi tự nhận tôi yêu anh ấy nhiều hơn cô, lâu hơn cô, tôi có thể làm bất cứ chuyện gì vì anh ấy, thậm chí chết vì anh ấy, thế nhưng, anh ấy không cần. Dù tôi có trả giá thế nào thì trong lòng anh ấy cũng không bằng một nụ cười của cô, cô nói xem tôi tiếp tục theo đuổi còn có ý nghĩa gì nữa đây?

Lần này, Nhạc Yên Nhi không nói gì. Vì cô nghe thấy trong giọng nói của Joanna có sự chua xót thực sự.

Cảm xúc này không phải giả, lần này Joanna thật sự chịu từ bỏ rồi.

- Cô… về sau cô sẽ gặp được người đàn ông thuộc về mình.

Nhạc Yên Nhi chỉ có thể an ủi cô ta như thế.

Joanna mỉm cười tự giễu, cảm thấy hành vi bao lâu nay của mình giống như tên hề nhảy múa.

Cô ta ép giọng xuống, nhẹ nhàng nói:

- Nhạc Yên Nhi, với tư cách là tình địch cũ của cô, tôi có một lời cảnh báo cuối cùng giành cho cô.

- Cái gì?

- Cẩn thận Đỗ Hồng Tuyết.

Nhạc Yên Nhi ngây ra, không hiểu gì nên hỏi lại:

- Tại sao? Cô có ý gì?

Nhưng Joanna đã cúp máy không hề do dự, từ ống nghe truyền tới tiếng ‘tút tút’ kéo dài.

Cô ta bỏ máy xuống, nước mắt tràn ra trong tích tắc như nước lũ vỡ đê.

Xin lỗi, xin hãy tha thứ cho chút lòng riêng cuối cùng của tôi, lựa chọn không nói gì cả.

Cô ta đích thực không độ lượng đến mức dùng tình cảm của mình để tác thành cho người khác, nhiều nhất cô ta chỉ có thể không chủ động ra tay mà thôi.

Joanna ngồi trên ghế dài trước cửa bệnh viện, gửi đi một tin nhắn.

“Xin lỗi, tôi đã quyết định rút lui, hợp tác của chúng ta kết thúc tại đây.”

Sau khi gửi tin nhắn, lập tức xóa số điện thoại kia đi, dù gì cô ta cũng biết, người kia sẽ không bao giờ trả lời mình.



Buổi chiều hôm sau.

Joanna một mình cô đơn ngồi ở sảnh chờ máy bay, nhìn mãi chiếc điện thoại trong tay.

Cô ta mua vé máy bay một giờ chiều, nhưng vẫn luôn do dự có nên gọi cho Dạ Đình Sâm không, vì thế lỡ chuyến bay.

Cô ta lại mua vé chuyến hai rưỡi, vẫn lỡ chuyến, cứ thế cho đến khi đặt vé lúc chín giờ, đây là chuyến cuối cùng trong ngày hôm nay.

Cô ta sợ nếu còn không đi thì sẽ không thể rời đi nữa.

Bây giờ còn cách thời gian máy bay cất cánh mấy tiếng nữa, nếu như Dạ Đình Sâm muốn đến tiễn thì vẫn còn kịp.

Joanna lấy hết dũng khí, cuối cùng gọi một cuộc điện thoại.

Giọng nói lạnh lùng của Dạ Đình Sâm vang lên trong ống nghe:

- Có việc gì à?

Vừa nghe thấy giọng hắn, Joanna cảm thấy trái tim mình run lên, không nhịn được đỏ cả mắt.

- Đình Sâm, em muốn về Anh, còn hai tiếng nữa máy bay sẽ cất cánh, anh… có tới tiễn em không?

Chỉ cần anh giữ em lại, em nhất định sẽ không rời đi, cho dù không có được gì, em cũng tình nguyện ở bên cạnh anh, yên lặng trả giá!

Joanna điên cuồng gào thét trong lòng, cô ta đã giẫm đạp lên chút tự tôn cuối cùng của bản thân, yêu đến hèn mọn.

Dù cho nhìn thấy hắn và người khác hạnh phúc bên nhau cô ta cũng nguyện ý, chỉ cần có thể ở bên cạnh hắn là tốt rồi, còn có thể tham dự vào cuộc sống của hắn, như thế là đủ rồi.

Cô ta chỉ cần một câu nói của hắn thôi.

Nhưng lúc này, Dạ Đình Sâm đang ở bên Nhạc Yên Nhi.

Hắn hơi ngạc nhiên vì Joanna đột nhiên rời đi, nhíu mày hỏi:

- Sao đột nhiên phải đi thế, có chuyện gì à?

- Cũng không có gì, chỉ là ra ngoài lâu rồi nên muốn trở về xem sao. Đương nhiên, cũng có thể em không về nữa, tiếp tục làm việc ở LN, Đình Sâm, anh có muốn giữ em lại không?

Cô ta cố tình nói nghe có vẻ nhẹ nhàng, không dám biểu lộ tiếng lòng của mình, câu cuối cùng kia đã dùng hết tất cả dũng khí của cô ta rồi.

Nhạc Yên Nhi vừa nghe nội dung nói chuyện của Dạ Đình Sâm liền biết là Joanna, cô cố ý đứng dậy vào bếp rót nước, muốn để lại không gian riêng cho họ.

Dạ Đình Sâm nghe thế thì không hề do dự, hờ hững đáp:

- Lần này cô về nước cũng vì chuyện của tôi, cảm ơn cô, nếu như cô đã quyết định trở về, vậy chúc cô thuận buồm xuôi gió.

Nước mắt của Joanna rơi lã chã nhưng lại không dám khóc thành tiếng, dùng hết sức đè nén cảm xúc của mình xuống, cô ta hỏi:

- Vậy anh… vậy anh có tới tiễn em không?

Nghe thấy câu hỏi này của Joanna, Dạ Đình Sâm ngước mắt lên nhìn Nhạc Yên Nhi đang đi từ phòng bếp ra.

Cô bưng một cốc nước, nhìn vào đôi mắt phượng thâm thúy của Dạ Đình Sâm, chớp mắt nói nhỏ:

- Chuyện giữa anh và cô ta, tự anh quyết định, anh nhìn em làm gì?

Dạ Đình Sâm thu tầm nhìn, bình thản bảo:

- Tôi và Yên Nhi cùng tới tiễn cô.

Khoảnh khắc này, trái tim của Joanna hoàn toàn lạnh lẽo, mặc cho nước mắt rơi đầy trên mặt.

- Thôi vậy, không làm phiền anh nữa, tự em đi vậy, dù sao… trước giờ em vẫn luôn rời đi một mình.

- Vậy đi đường cẩn thận nhé, đến nơi nhớ gọi điện thoại cho tôi.

- Được, Đình Sâm, anh nhất định phải hạnh phúc, nhất định nhé…

Cho dù, hạnh phúc của anh không phải em cho, nhưng nhìn thấy anh vui, em cũng vui rồi.

Cô ta sợ Dạ Đình Sâm nghe thấy tiếng khóc của mình, run rẩy ngắt điện thoại, không thể khống chế nổi cảm xúc nữa, cô ta một mình ngồi trong sảnh chờ máy bay khóc đến khàn cả giọng.

Cuối cùng, cô ta vẫn thua.
 

Bình luận facebook

Top Bottom