root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,106
Reaction score
125
Points
9,999
Chương 43: Tiếng gọi của hồn ma
Nói tới đây, Tôn Kim Nguyên không kìm được lộ vẻ khó hiểu hỏi tôi: “Vân Sơn, cậu nói thật đi, lúc đó có phải cậu đang ở chỗ núi thây không vậy?”

Tôi suy nghĩ một chút, thấy luồng ánh sáng màu trắng mà mấy người Tôn Kim Nguyên nhìn thấy rất có thể chính là do tráp pha lê phát ra khi cứu tôi, mà khi bọn họ tới gần núi thây thì rất trùng hợp, chính là thời điểm mà tôi đang chạy như bay về hướng hạ du của dòng sông ngầm, vậy nên ánh sáng chiếu ra từ tráp pha lê mới mờ dần, cuối cùng thì tắt hẳn.

Tôn Kim Nguyên nghe xong phân tích của tôi thì thoáng lộ vẻ trầm ngâm, sau đó nói: “Là như vậy ư? Thế thì đúng là trùng hợp quá! Có điều tớ vẫn còn một chuyện chưa hiểu lắm. Đó là sau khi rời khỏi núi thây, ba người bọn tớ cũng chạy như bay dọc theo dòng sông ngầm, chẳng bao lâu sau đã nhìn thấy cậu. Lúc đó hình như cậu đang nằm trên mặt đất, bọn tớ cứ nghĩ cậu đã xảy ra chuyện, liền vừa chạy về phía cậu vừa gọi to tên cậu. Nhưng sau khi nghe thấy những tiếng gọi ấy, cậu liền giống như phát điên, rõ ràng là đang gọi lại tên của ba người bọn tớ, thế mà lại tiếp tục chạy về phía trước. Rất có thể lúc đó cậu cũng giống như bây giờ, căn bản không nghe thấy tiếng gọi của bọn tớ, cho nên tớ mới nói là cậu không phải nghễnh ngãng lần đầu tiên.”

Nghe xong những lời này của Tôn Kim Nguyên, đầu óc tôi bất giác trở nên tê dại. Rồi tôi chợt nhớ tới một vấn đề nghiêm trọng khác, bèn hỏi: “Phải rồi Kim Nguyên, không lâu trước đây, có phải các cậu từng dùng máy bộ đàm gọi tớ không? Còn nữa, khi tớ nằm trên mặt đất thì quả thực đã nghe thấy có người gọi tớ, nhưng âm thanh không phải vang tới từ phía sau mà rõ ràng là từ phía trước, hơn nữa tớ chỉ nghe thấy tiếng của Tiên Dao thôi, không hề nghe thấy tiếng của cậu và anh gầy.”

Tôn Kim Nguyên nghe tôi nói thế thì tỏ ra vô cùng sợ hãi, lắp bắp hỏi: “Cậu... cậu nói cái gì cơ? Máy bộ đàm? Cậu hãy kể cho bọn tớ nghe xem cậu đã gặp phải những chuyện gì đi, mà đừng có dọa tớ đấy nhé!”

Không chỉ Tôn Kim Nguyên bị mấy câu nói của tôi làm cho kinh sợ, ngay đến Vương Tiên Dao và anh gầy cũng đều như thế, tất cả cùng nhìn chằm chằm vào tôi bằng ánh mắt khó mà có thể tin nổi. Tôi đột nhiên ý thức được rằng lần này e là mình thật sự gặp phải một vấn đề gì đó cực kỳ ghê gớm, chỉ nhìn vẻ mặt của ba người kia thôi là đã đủ biết. Thế rồi tôi kể lại tường tận cho bọn họ nghe tất cả tao ngộ của mình trong khoảng thời gian vừa qua.

Nghe tôi kể xong, Tôn Kim Nguyên mở trừng cặp mắt to như mắt bò của mình ra, nói: “Không thể nào! Tuy chúng ta đã mua máy bộ đàm, nhưng sau đó lại nhớ ra là khi ở dưới lòng đất, máy bộ đàm không thể nhận được tín hiệu nên không mang theo. Còn nữa, hồi nãy, cả ba người bọn tớ đều gọi to tên cậu, sao cậu lại chỉ nghe thấy tiếng của Tiên Dao thôi chứ? Tớ thấy cậu không phải nghe nhầm hay nghễnh ngãng gì đâu, rất có thể là bị ma quỷ đùa bỡn rồi đấy!”

Chẳng lẽ trên thế gian này thật sự có ma quỷ tồn tại? Tự nơi đáy lòng tôi thầm hỏi bản thân như thế, nếu không, những chuyện mà tôi đã trải qua trước đó phải giải thích như thế nào đây? Còn nữa, tôi chợt nhớ tới một vấn đề nghiêm trọng hơn, chính là cơn gió quái dị đột ngột thổi tới kia. Khi đó, tôi đang trong cơn hoảng loạn nên không kịp phân tích vấn đề này, bây giờ nghĩ lại, đó chẳng phải cũng là một chuyện hết sức quái lại ư? Bao nhiêu điều cổ quái như thế liên tục xuất hiện trên người tôi, vậy thì tuyệt đối không thể dùng hai chữ trùng hợp để giải thích nữa rồi, và bây giờ chỉ còn một khả năng duy nhất nữa thôi, đó là tôi thật sự đã gặp ma.

Tranh thủ lúc chúng tôi thảo luận về vấn đề này, anh gầy cẩn thận đưa mắt ngó quanh bốn phía, sau đó dường như phát hiện ra điều gì, bèn quay sang hỏi tôi: “Vừa rồi cậu nói tiếng gọi tên cậu mà cậu nghe thấy là của một cô gái đúng không?”

Tôi không chút nghĩ ngợi, lập tức trả lời: “Đúng thế!” Đưa mắt nhìn qua phía Vương Tiên Dao một chút, tôi bổ sung thêm: “Hơn nữa, tiếng gọi đó nghe cứ như là của Vương Tiên Dao vậy.”

Anh gầy chỉ tay vào bức tượng gỗ kia, lại cất tiếng hỏi tiếp: “Vậy vừa rồi khi bọn tôi gọi cậu, có phải là cậu đang nhìn chằm chằm vào bức tượng gỗ này không?”

Tôi khẽ gật đầu. Anh gầy không kìm được nhíu chặt đôi mày, mãi hồi lâu sau mới nói với tôi: “Lần này cậu có quá nửa là đã gặp một hồn ma, có điều theo tôi thấy, đối phương không hề muốn hại cậu.”
Ngay đến anh gầy cũng nói là tôi đã gặp ma, vậy tôi chẳng phải là hết cách cứu rồi ư? Nhưng nghe ý của anh gầy thì hình như anh ta biết được tôi đã bị loại ma nào bám lấy, thế là tôi nôn nóng hỏi: “Anh nói thế là có ý gì? Có phải anh còn biết được điều gì khác nữa không?”

Anh gầy khẽ gật đầu, trầm giọng đáp: “Nếu tôi đoán không nhầm thì trong lần đầu tiên cậu nghe thấy âm thanh đó, con ma nữ đó có ý nhắc nhở cậu, hy vọng cậu bảo vệ dạ minh châu cho tốt. Tôi nghĩ đối với cô ta, dạ minh châu cũng là một thứ vô cùng quan trọng, do đó cô ta mới không muốn món thần khí ấy bị cậu làm mất. Còn về trận gió quái dị thổi vào lưng cậu thì rất hiển nhiên là do cô ta tạo ra để cứu cậu, vì cô ta biết rõ con quái thú đó đã chết, mà cậu khi đó lại đang do dự không chịu chạy trốn ngay. Còn về tiếng gọi cậu trong lần cuối cùng thì chẳng có gì khó hiểu cả, cô ta nhất định là muốn đưa cậu tới một nơi đặc biệt.”

“Là nơi nào vậy?” Tôi bất giác hoang mang, lẽ nào con ma nữ đó muốn tôi đi vào trong quan tài của cô ta để làm bạn với cô ta? Quan tài! Hai chữ này giống như một tia sét đánh thẳng xuống đầu tôi, tôi lập tức ngoảnh lại nhìn chằm chằm vào chiếc quan tài cẩm thạch trắng trên bệ đá, đột nhiên hiểu ra điều gì. Thế rồi tôi quay qua nhìn anh gầy, run rẩy hỏi: “Ý của anh là chủ nhân của gian phòng này đã cố tình dụ tôi đến đây phải không?”

Tôn Kim Nguyên nói: “Tớ thấy lời của anh gầy có lý lắm. Cậu có biết sau khi vào phòng, bọn tớ đã nhìn thấy cậu có vẻ mặt như thế nào không?” Tôi khẽ lắc đầu tỏ ý không biết. Tôn Kim Nguyên liền cười hà hà, nói tiếp: “Bọn tớ thấy cậu cứ nhìn chằm chằm vào bức tượng gỗ kia, ánh mắt mê đắm, dù bọn tớ gọi thế nào cậu cũng không có phản ứng. Theo tớ thấy, cậu nhất định là đã bị con ma nữ đó làm cho mê muội rồi, còn cô ta thì đã ở nơi này nhiều năm, có quá nửa là không chịu nổi sự cô đơn, do đó mới mong cậu đến đây bầu bạn.”

Không ngờ đến lúc này rồi mà cậu ta còn có tâm trạng bỡn cợt tôi, tôi không kìm được tức tối nói: “Bớt chém gió đi nhé, cái gì mà bị cô ta làm cho mê muội chứ, vừa rồi chẳng qua tớ chỉ hơi ngơ ngẩn một chút thôi, cậu đừng có mà ăn nói linh tinh.”

Vương Tiên Dao cũng nói với Tôn Kim Nguyên: “Cậu đừng có làm nhộn lên nữa, tớ thấy chuyện này tuyệt đối không đơn giản đâu. Tại sao cô ta lại chỉ đưa Vân Sơn tới đây mà không phải là người khác? Bên trong đó ắt là có nguyên nhân đăc biệt.”

Tôn Kim Nguyên cười xấu xa, nói: “Chuyện này chẳng phải rất đơn giản sao, chúng ta ở đây chỉ có ba người đàn ông, mà trông Vân Sơn đàng hoàng nhất, con ma nữ đó không nhìn trúng cậu ta thì còn nhìn trúng ai được nữa?”

Tôi thấy Tôn Kim Nguyên lúc này quả thực là tếu táo quá mức, vừa định đáp lại cậu ta vài câu thì anh gầy đã xua tay ngăn lại, nói: “Câu hỏi vừa rồi của cô Vương đúng là đã nhắc nhở tôi. Tôi thấy con ma nữ đó có lẽ không nhắm vào người nào cả mà chỉ nhắm vào tráp pha lê và dạ minh châu trên tay Vân Sơn mà thôi.”

Lại là hai thứ đó, mẹ kiếp, kể từ khi đoạt được hai món thần khí này, tôi chưa từng được may mắn chút nào, trong lòng chỉ hận không thể lập tức hủy chúng đi, khiến chúng không bao giờ có thể hại người được nữa. Tôn Kim Nguyên thấy tôi định đập tráp pha lê cùng dạ minh châu xuống đất thì vội vàng ngăn lại, đồng thời nôn nóng nói: “Cậu đừng có làm bừa như thế chứ, cậu nghĩ hai món bảo bối này là của một mình cậu ư? Cậu đừng quên, nói gần một chút thì bốn người chúng ta đã phải liều mạng mới có thể đoạt được chúng, còn nói xa hơn thì có bao nhiêu người đã vì chúng mà mất mạng chứ? Cậu đã nhìn thấy mấy ngọn núi thây kia chưa, những con người đó đều bị hai thứ này hại đấy, cậu cứ thế mà đập vỡ chúng đi há chẳng phải là hời cho chúng quá hay sao? Hơn nữa, chúng đều là thần khí đấy, cậu nghĩ mình có thể phá hỏng được chúng hay sao? Lẽ nào cậu đã quên ngay cả thanh đao cổ chém sắt như bùn kia cũng chẳng thể khiến tráp pha lê sứt mẻ lấy một miếng?”

Lời của Tôn Kim Nguyên xem ra cũng có lý, ngay đến thanh đao cổ sắc bén kia mà còn chẳng chém vỡ được tráp pha lê, vậy thì độ cứng của nó chắc hẳn chẳng kém kim cương là bao. Nhưng tôi thật sự không hiểu nổi, nếu con ma nữ kia muốn có được tráp pha lê và dạ minh châu thì tại sao không trực tiếp đoạt lấy mà phải làm ra nhiều chuyện như thế làm gì? Rõ là quá rắc rối!

Anh gầy giải thích với chúng tôi: “Bởi vì trên người cậu có bùa Mô Kim, ma quỷ không thể đến gần được, cho nên con ma nữ đó chỉ có thể pháp thuật quấy nhiễu cậu, khiến thính giác của cậu có vấn đề, sau đó từ từ dụ cậu đến nơi này. Cũng may là trên người cậu có bùa Mô Kim đấy, bằng không thì không chỉ có vậy thôi đâu, thậm chí còn có khả năng cậu đã bị con ma nữ đó khống chế toàn bộ thân thể, mà cho dù cô ta có nhập vào người cậu thì cũng chẳng phải là chuyện gì quá kỳ lạ cả.”

Tôi không kìm được căm phẫn nói: “Xem ra con ma nữ đó cũng chẳng có lòng dạ gì tốt đẹp, tôi nhất định phải mở quan tài của cô ta ra, sau đó đập nát xác của cô ta, khiến cô ta vĩnh viễn không thể siêu sinh.”

Anh gầy lập tức khuyên can tôi: “Cậu đừng có hành động lỗ mãng, chuyện không đơn giản như cậu nghĩ đâu. Nếu con ma nữ đó chỉ đơn thuần muốn đoạt lấy thần khí từ trong tay cậu, vậy nó đã chẳng cần cứu cậu làm gì, chỉ việc để con quái thú kia ăn thịt cậu rồi mang thần khí đi là được. Tôi thấy cô ta đưa cậu tới nơi này có thể còn là vì nguyên nhân khác, chúng ta cứ nên từ từ nghiên cứu trước đã.”
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,106
Reaction score
125
Points
9,999
Chương 44: Như hai giọt nước
Tôi đã xem qua mọi thứ trong gian phòng đá này một lượt, chẳng phát hiện ra chỗ nào đặc biệt, thế mà anh gầy lại nói ở đây có cửa ngầm. Không lâu sau, Vương Tiên Dao chợt nói: “Mọi sự bố trí trong gian phòng này đều giống với phong cách thời Minh, tớ nghĩ chủ nhân của gian phòng này rất có thể là một cô gái sống vào thời kỳ đó.”

Anh gầy khẽ gật đầu tỏ ý rằng Vương Tiên Dao nói không sai, nhưng Tôn Kim Nguyên lại chợt hỏi: “Vậy tại sao lại có một cô gái của triều Minh ở trong địa cung này? Lẽ nào cô ta là một cô vợ đó Nguyên Lương Vương cướp về đây?”

Vấn đề này tôi đã nghĩ tới, có lẽ sự thực chính là như vậy, nhưng tại sao cô ta lại chết ở đây? Tôi thực không sao hiểu nổi, Nguyên Lương Vương đã có thể khiến cho quân sư của mình trường sinh bất lão, vậy thì không lý nào lại không để cho vợ mình được cùng trường sinh, trừ phi trước khi Nguyên Lương Vương cho xây dựng địa cung thì cô gái này đã chết rồi. Nếu thật sự là thế, cô gái này có lẽ không phải do Nguyên Lương Vương cướp về mà là một vị phu nhân được mai mối cưới hỏi đàng hoàng. Phải biết rằng Nguyên Lương Vương tuy là người dân tộc thiểu số nhưng tốt xấu gì cũng là một vị vương gia, lấy một người phụ nữ tộc khác về làm vợ cũng không phải là việc gì quá ghê gớm, hơn nữa cũng không nhất định phải đi cướp. Giống như những người có tiền bây giờ vậy, chỉ cần bọn họ thích thì chẳng khó khăn gì để lấy được một cô vợ ngoại quốc, đó là chuyện rất bình thường, đảm bảo sẽ có vô số người tranh nhau để được làm vợ bọn họ cho mà xem.

Lúc này, anh gầy đã đi lòng vòng quanh gian phòng đá một hồi lâu, nhưng nhìn bộ dạng nôn nóng của anh ta thì có lẽ còn chưa có phát hiện gì cả. Rồi anh ta đi tới nói với chúng tôi: “Tình hình rất tệ, tôi không phát hiện ra ở đây có cơ quan nào cả, xem ra chúng ta chỉ có thể rời đi theo dòng sông ngầm bên dưới gian phòng đá này mà thôi.”

Tôn Kim Nguyên nôn nóng nói: “Vậy làm sao được, anh thử nghĩ mà xem, dòng sông ngầm đó chảy sát qua ngay bên dưới gian phòng đá này, chúng ta không chỉ đơn giản là phải bơi qua đâu, mà phải lặn nữa đấy. Ai dám đảm bảo chúng ta có thể lặn một mạch tới chỗ cửa ra cơ chứ? Còn nữa, lẽ nào anh đã quên loài quái thú kia? Bọn chúng vốn sống ở dưới nước, một khi chúng ta xuống nước thì có khác nào tự dâng mình tới miệng bọn chúng đâu?”

Vương Tiên Dao suy nghĩ một chút rồi nói: “Nếu trong gian phòng đá này thật sự có cơ quan, tớ nghĩ, chắc nó được giấu trong cỗ quan tài đá kia đấy, vì chỉ còn nơi đó là chúng ta chưa kiểm tra thôi.”

Không đợi những người khác đưa ra ý kiến, Tôn Kim Nguyên đã lập tức giơ cao hai tay tỏ ý tán thành. “Chúng ta cứ làm như vậy đi, lời của Tiên Dao rất có lý.”

Anh gầy suy nghĩ một chút, thấy cũng không còn cách nào khác, đành chiều theo ý mọi người, đi tới chỗ cỗ quan tài đá kia xem thử thế nào.

Nói đến mở quan tài thì Tôn Kim Nguyên tuyệt đối là một chuyên gia, cậu ta quan sát kết cấu của cỗ quan tài đá này một lát rồi nói: “Khe hở của cỗ quan tài đá này đã được rưới nước sắt rồi, cần phải dùng đao rạch qua đó thì mới mở được. Tiền bối, nhiệm vụ này xin giao cho anh đấy!”

Anh gầy khẽ gật đầu, cầm theo thanh đao cổ kia đi tới bên cạnh cỗ quan tài đá, sau đó chọc mũi đao vào trong khe hở của quan tài, lại đi vòng quanh quan tài một vòng, chúng tôi tức thì nhìn thấy có rất nhiều vụn sắt rơi ra từ trong khe hở của cỗ quan tài đá đó. Sau khi lặp đi lặp lại việc này ba lần, anh gầy mới dừng lại, rồi khẽ gật đầu, nói với chúng tôi: “Được rồi, bây giờ có thể mở quan tài ra rồi đấy!”

Nắp của cỗ quan tài đá này đoán chừng phải nặng tới nghìn cân, cho nên chúng tôi không thể nào trực tiếp lật nó lên được, đành bốn người hợp sức đẩy nó qua bên cạnh từng chút một. Ước chừng nửa tiếng đồng hồ sau, nắp quan tài rốt cuộc đã bị chúng tôi đẩy hẳn qua một bên. Vì sợ thi thể bên trong quan tài đã biến thành cương thi nên lúc này, Tôn Kim Nguyên tỏ ra ngoan ngoãn hơn nhiều, nắp quan tài vừa rơi xuống đất đã lập tức tránh đi.

Anh gầy cười, nói: “Yên tâm, chỉ cần chúng ta không để cô ta tiếp xúc với dương khí thì cô ta tuyệt đối không sống dậy được đâu.” Dứt lời liền nín thở đi tới phía trước quan tài.

Tuy chúng tôi đều rất sợ sẽ có một con cương thi nhảy ra từ trong quan tài, nhưng có một vị cao nhân như anh gầy ở bên, chúng tôi ai nấy đều cảm thấy can đảm hơn nhiều, tất cả lần lượt đi tới, muốn xem xem thi thể trong quan tài rốt cuộc có bộ dạng như thế nào.

Thi thể trong quan tài mặc một bộ đồ màu đỏ sậm, đôi bàn tay trắng nõn mịn màng nắm chặt đặt ngang trên bụng, tôi thật không ngờ thi thể của cô ta lại được giữ gìn hoàn hảo thế này. Tôn Kim Nguyên nói đó không phải trang phục bình thường mà là đồ hỷ dùng khi cưới hỏi. Tôi thầm nghĩ, chẳng trách bức tượng gỗ kia lại được sơn màu đỏ, hóa ra là mang ý này. Ngoài ra, vì trên đầu thi thể vẫn đội chiếc khăn đỏ che đầu nên chúng tôi không thể nhìn thấy dung mạo của cô ta. Tôn Kim Nguyên cười, nói: “Xem ra cô gái này chết trong ngày thành hôn, bằng không đã chẳng mặc đồ hỷ mà vào trong quan tài. Thế này thì thật đúng như câu nói hỷ sự thành tàng sự, tớ nghĩ cô ta có quá nửa là bị lão tặc Nguyên Lương Vương kia hại chết!”

Kỳ thực vào thời cổ đại, quyền cưới hỏi của các cô gái đều nằm trong tay cha mẹ, bởi thế mới có câu cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy. Chỉ cần cha mẹ nhìn trúng ai, con gái họ nhất định sẽ phải gã cho người đó, căn bản không có cơ hội để thương lượng. Mà cũng bởi vì nguyên nhân này, chẳng biết đã có bao nhiêu đôi tình nhân bị chia cắt, chẳng biết đã có bao nhiêu cặp nam nữ si tình quyên sinh, xem ra cô gái trong quan tài cũng là hồng nhan bạc mệnh.

Tôi đột nhiên cảm thấy tò mò, muốn xem xem dung mạo của cô gái nằm trong cỗ quan tài đá này có giống với bức tượng gỗ kia không. Song có người còn nôn nóng hơn tôi, chính là Tôn Kim Nguyên. Cậu ta cười nói với tôi: “Tớ nói này Vân Sơn, cậu đã có vợ rồi đấy, việc này cậu không thể làm được, cứ nên để cho tớ đi, ai bảo tớ bây giờ vẫn còn độc thân cơ chứ, ha ha ha!”

Tôn Kim Nguyên cười vang mấy tiếng, sau đó liền lật chiếc khăn đỏ trùm đầu trên thi thể kia lên. Tôi vốn ngỡ là mình sẽ được nhìn thấy một trang giai nhân tuyệt sắc, chẳng ngờ khuôn mặt xuất hiện trước mắt chúng tôi lại quỷ dị tột cùng, khiến người ta nhìn mà kinh hãi. Trong khoảnh khắc đó, khuôn mặt bốn người chúng tôi đều như cứng đờ lại. “Sao có thể chứ? Sao có thể thế này được chứ? Khốn kiếp, đây nhất định là ảo giác!” Tôn Kim Nguyên kêu to một tiếng, sau đó sợ hãi lùi về phía sau liền mấy bước, ngay đến chiếc khăn đỏ trùm đầu cậu ta đang cầm trong tay cũng run rẩy đánh rơi.
Tôi lúc này nào phải không tim đập chân run, dù có nằm mơ tôi cũng không thể nào ngờ dung mạo của thi thể trong quan tài đó lại giống hệt Vương Tiên Dao, chỉ là tuổi tác của Vương Tiên Dao lớn hơn cô ta một chút. Nhìn cô ta, tôi có cảm giác như nhìn thấy Vương Tiên Dao của mười lăm năm về trước, chẳng có chút khác biệt nào, cứ như được đúc ra từ một khuôn.

Vương Tiên Dao phải chịu sự đả kích lớn hơn bất cứ ai, cô nàng ngồi phịch xuống đất, không sao đứng dậy nổi nữa, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Sao lại giống nhau đến như vậy? Sao có thể như vậy được chứ?”

Tuy anh gầy cũng rất kinh hãi song rốt cuộc vẫn là người bình tĩnh trở lại trước tiên. Anh ta đưa tay lau những giọt mồ hôi lạnh vừa túa ra trên trán, an ủi Vương Tiên Dao: “Cô Vương, chuyện này chỉ là trùng hợp mà thôi, không cần coi là thật.”

Tôn Kim Nguyên chợt nói: “Tôi thấy chuyện này chưa chắc đã là trùng hợp đâu. Anh thử nghĩ mà xem, Trung Quốc có một phẩy tư tỉ người, ngoài các cặp chị em sinh đôi ra, có bao nhiêu cô gái có quan hệ huyết thống mà lại có thể giống nhau như vậy nữa như vậy nữa? Còn nữa, trong số một phẩy tư tỉ người đó, có bao nhiêu người theo nghề lật đấu này? Tôi dám khẳng định, con số này tuyệt đối không quá mười nghìn. Anh lại nghĩ tiếp xem, trong số mười nghìn người theo nghề lật đấu này, có bao nhiêu người là phụ nữ? E rằng không có tới một phần trăm đâu, chúng ta cứ tạm tính là có một trăm người đi, nhưng trong số đó lại có mấy người đến núi Lương Vương lật đấu chứ? Tôi nghĩ xác suất này gần như là bằng không. Ấy vậy mà Tiên Dao lại tới đây, hơn nữa còn có dáng vẻ giống hệt với thi thể trong quan tài kia, điều này tuyệt đối không thể giải thích bài hai từ “trùng hợp” được.” Tôn Kim Nguyên dừng lại một chút, sau đó mới nói tiếp: “Tôi thấy chỉ có hai khả năng thôi, hoặc là Tiên Dao là kiếp này của thi thể kia, hoặc là thi thể kia là kiếp trước của Tiên Dao, tóm lại hai khả năng này không khác nhau là mấy, nói cách khác, bọn họ tuy hai mà một.”

Tôn Kim Nguyên nói ra một loạt những suy đoán của mình, tuy thoạt nghe thì có chút khó tin nhưng đó lại là cách giải thích duy nhất có thể chấp nhận được vào lúc này. Tôi cũng tỏ ý tán đồng quan điểm này của cậu ta, bởi lẽ lúc trước con ma nữ kia từng gọi tên tôi, mà tiếng gọi đó quả thực giống với giọng của Vương Tiên Dao, chẳng trách khi đó tôi lại cho là Vương Tiên Dao đang gọi mình. Anh gầy khẽ ho mấy tiếng, nháy mắt ra hiệu cho tôi và Tôn Kim Nguyên, ý bảo chúng tôi chớ có nói gì thêm nữa, bởi sắc mặt Vương Tiên Dao lúc này đã trở nên tái nhợt, rõ ràng là bị những lời vừa rồi của tôi và Tôn Kim Nguyên làm cho kinh sợ. Tôi và Tôn Kim Nguyên vội vàng ngậm miệng, không dám ho he gì nữa,. Rồi anh gầy nói với Vương Tiên Dao: “Chuyện sinh tử luân hồi này tôi nghe qua rất nhiều rồi, căn bản không như những gì hai người bọn họ vừa nói đâu, cho nên cô Vương không cần để việc này trong lòng làm gì. Theo tôi thấy, việc này chỉ là trùng hợp mà thôi. Trên đời này, những việc trùng hợp thật sự là nhiều lắm.”

Một hồi lâu sau, Vương Tiên Dao vẫn không sao bình tĩnh lại được, miệng há hốc, trên mặt ngợp đầy vẻ sợ hãi. Rất lâu sau đó, cô nàng ra sức lắc đầu một cái thật mạnh, hy vọng có thể làm mình bình tĩnh trở lại. “Thật thế sao? Đây chỉ là trùng hợp thôi sao? “ Cô nàng bán tín bán nghi hỏi anh gầy.

Lần này không đợi anh gầy trả lời, tôi đã tranh đáp thấy: “Tiên Dao này, anh gầy đã nói như thế rồi thì cậu nên tin tưởng anh ấy mới đúng. Vừa nãy, tớ với Kim Nguyên chỉ nói linh tinh thôi, cậu chứ tôi là thật.”

Tôn Kim Nguyên cũng cất lời phụ họa, nói với Vương Tiên Dao: “Hai đứa bọn tớ chẳng qua là xem nhiều phim thần thoại quá nên mới suy đoán linh tinh, cậu nhất định đừng cho là thật đấy, tất cả chỉ là trùng hợp mà thôi.”

Vương Tiên Dao có lẽ đã bị chúng tôi thuyết phục, bèn khẽ gật đầu, gượng nở một nụ cười, tỏ ý mình đã không việc gì nữa rồi. Tôn Kim Nguyên thấy thế bèn thừa cơ chuyển chủ đề, quay sang hỏi anh gầy: “Phải rồi tiền bối, trong cỗ quan tài đá này hình như không có chỗ nào đặc biệt cả, trừ phi cơ quan nằm bên dưới thi thể của cô gái kia.”

Anh gầy suy nghĩ một lát rồi nói: “Cũng có thể là như vậy lắm, chúng ta cứ lên tìm thử xem sao.” Thế rồi lại quay sang nói với Vương Tiên Dao: “Phải rồi cô Vương, chi bằng cô hãy qua chỗ khác xem thử xem vừa rồi chúng tôi có bỏ sót mất chỗ nào không, như vậy tốt hơn đấy.” Rõ ràng anh gầy cố ý muốn để Vương Tiên Dao chú tâm tới việc khác, hy vọng cô nàng sẽ không vì thi thể kia mà có những suy nghĩ vu vơ.

Vương Tiên Dao hiểu ngay dụng ý của anh gầy, khẽ “ừm” một tiếng rồi đi về phía chiếc bàn trang điểm. Lúc này, ba người chúng tôi bắt đầu suy nghĩ xem nên dời thi thể trong quan tài đi như thế nào, bởi lẽ hồn phách của cô gái này có lẽ đang ở gần đây, mà chúng tôi lại chuẩn bị mạo phạm thi thể của cô ta, cho nên không thể không lo lắng sẽ bị cô ta trả thù. Nghĩ tới đây thì tôi không khỏi có chút lo lắng, còn Tôn Kim Nguyên cũng đã run lẩy bẩy, nói nhiệm vụ này giao cho anh gầy là tốt nhất, lý do rất đơn giản, anh gầy là cao nhân, ngay đến yêu ma quỷ quái cũng chẳng làm gì nổi.

Anh gầy thỉ lại không cho rằng như thế, có điều không phải anh ta sợ hãi mà là vì nguyên nhân khác. Anh ta giải thích với chúng tôi: “Không được, tôi đã lớn tuổi, đi ôm ôm ấp ấp thi thể của một cô gái thì còn ra thể thống gì nữa, chuyện này phải giao cho hai cậu làm mới được.”

Tôn Kim Nguyên nói: “Tiền bối, chuyện này có gì ghê gớm đâu, anh cứ coi như đang ôm em một bộ quần áo là được, chịu khó một chút đi anh.”

Nhưng bất kể Tôn Kim Nguyên khuyên nhủ thế nào, anh gầy cũng không đồng ý. Tôi suy nghĩ một chút rồi nói với Tôn Kim Nguyên: “Vừa rồi không phải cậu đã tranh lật khăn trùm đầu của người ta ư? Vậy tốt rồi, việc này cậu hãy làm luôn đi.”

Tôn Kim Nguyên xua tay lia lịa, vội vàng lùi về phía sau một bước, nói: “Không không không, vừa rồi là vừa rồi, bây giờ là bây giờ. Tớ đây vẫn còn độc thân, không thể cứ thế này mà chết đi được, hơn nữa tớ là con độc đinh ba đời, lỡ như tớ xảy ra chuyện gì, mọi người trong nhà tớ làm sao mà sống nổi? Lão Bạch, tớ thấy việc này cứ nên để cậu ra tay thì hợp lý nhất.”

Tôi thầm mắng một tiếng, gã khốn Tôn Kim Nguyên này thật không phải là người, cái miệng thối tha kia lời nào cũng xào qua xáo lại được, đến cuối cùng lý lẽ luôn thuộc về cậu ta. Tôi lườm cậu ta một cái vẻ khinh thường, nói: “Cậu được lắm, tớ coi như đã hiểu rõ con người cậu rồi.”

Tôn Kim Nguyên tỏ ra rất thất vọng. “Cậu nói thế là có ý gì chứ? Chúng ta quen nhau đã mấy chục năm, đáng lẽ cậu phải hiểu rõ con người tớ từ lâu rồi mới đúng chứ, xem ra chúng ta vẫn cần dốc bầu tâm sự với nhau một phen mới xong. Hơn nữa, con ma nữ kia một lòng mong cậu đến đây, nhất định là có ý với cậu, cậu đụng chạm vào thi thể của cô ta, tớ nghĩ cô ta sẽ không trách tội cậu đâu, cậu cứ yên tâm mà làm. Vả lại người anh em tớ đây sẽ đứng một bên hộ giá cho cậu, lỡ như xảy ra chuyện gì, tớ nhất định sẽ vì cậu mà xung phong hãm trận trước tiên, tuyệt đối không để cậu bị mất một cọng lông nào.”

Anh gầy ngoảnh mặt qua một bên, ý tứ đó đã hết sức rõ ràng, rằng việc này đừng hòng trông gì vào anh ta. Tôi suy nghĩ một chút, thấy việc này quả là khó khăn, có điều tôi cũng không muốn dây dưa với Tôn Kim Nguyên thêm nữa, trong lòng nhủ thầm, ngay đến chân núi thây mà tôi còn có thể nằm nghỉ ngơi được thì thi thể trắng nõn mềm mại như thế này lẽ nào lại có thể làm tôi sợ được sao? Cho nên tôi đã đồng ý, vì dù sao việc này cũng phải có người làm mới được.
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,106
Reaction score
125
Points
9,999
Chương 45: Lời tiên đoán
Ba người chúng tôi lại một lần nữa đi tới trước quan tài. Anh gầy xem xét tình trạng của thi thể trong quan tài một chút rồi khẽ gật đầu với tôi, tỏ ý không việc gì, có thể ra tay được rồi. Tuy biết thi thể này không phải là của Vương Tiên Dao, nhưng nhìn vào khuôn mặt kia, trái tim tôi liền đập thình thịch liên hồi. Khốn kiếp! Thật giống Vương Tiên Dao quá đi mất!

Lúc này, Tôn Kim Nguyên đứng bên trái tôi, anh gầy thì đứng phía trước, nhìn bộ dạng của hai người bọn họ, chỉ cần xác chết này có hành động gì làm nguy hại đến tôi, bọn họ nhất định sẽ ra tay trừ diệt. Tôi hít sâu một hơi, vòng tay qua đỡ lấy hai vai của xác chết, nâng cho cô ta ngồi dậy. Mái tóc của cô ta rất dài, buông xõa tới tận eo. Tôi không dám nghĩ nhiều, vội quay đầu qua một bên, nói với anh gầy: “Được rồi đấy, mau kiểm tra đi.”

Bên dưới thi thể này có lót một lớp lụa trắng, phía dưới nữa cũng rất mềm mại, chắc hẳn là có tới mấy lớp. Anh gầy thò tay phải vào trong quan tài, khẽ ấn lên lớp lụa trắng, không phát hiện có chỗ nào đặc biệt, liền lật hẳn lên, thấy bên dưới còn có mấy lớp lụa vàng. Anh ta lại lật tiếp mấy lụa vàng ấy lên, rất nhanh đã nhìn thấy phần đáy quan tài. Chỉ thấy nơi đó bóng loáng như một mặt gương, chẳng có lấy một khe hở nào, càng đừng nói gì tới cơ quan. Anh gầy vẫn chưa chịu bỏ cuộc, lại gõ vào đáy quan tài mấy cái, thấy không có chỗ nào lạ thường, bèn nháy mắt ra hiệu với tôi, tỏ ý có thể để xác chết nằm xuống trở lại được rồi.

Tôi không dám sơ suất, cứ giống như đang hầu hạ thái hoàng thái hậu vậy, cẩn thận đặt thi thể đó nằm xuống. Có điều mọi chuyện không hề đáng sợ như trong tưởng tượng của tôi, sau khi thân thể được đặt nằm xuống thì không có chuyện gì xảy ra. Tôn Kim Nguyên suy nghĩ một lát rồi trầm ngâm nói: “Liệu có khi nào cơ quan nằm ở chỗ đôi chân của thi thể không nhỉ?” Vừa nói lại vừa đưa mắt nhìn tôi: “Nếu là như vậy, Lão Bạch, đành phiền cậu thêm một lần nữa thôi.”

Tôi tức tối trừng mắt nhìn cậu ta, làu bàu: “Cút ngay, đừng có mà ở đó chỉ huy linh tinh, cậu muốn làm thì tự đi mà làm. Hơn nữa, cậu xâm phạm di thể của người ta như thế, không sợ bị báo ứng ư?”

Tôn Kim Nguyên nói cần lấy đại cục làm trọng, cậu ta cảm thấy cơ quan rất có thể là nằm ở nửa bên dưới của quan tài, do đó nhất định phải kiểm tra thử mới được. Có điều, lần này tôi kiên quyết không đụng đến thi thể kia nữa. Anh gầy thấy hai chúng tôi cãi nhau, bèn nói: “Các cậu đừng làm ồn nữa, trong cỗ quan tài đó quả thực không có cơ quan, tôi thấy cứ nên khôi phục quan tài lại nguyên trạng đi, kẻo không người chết lại trách tội.”

Tôn Kim Nguyên lập tức cất lời phản đối: “Không được, nắp của chiếc quan tài này được làm bằng đá đấy, bốn người chúng ta liệu có khiêng nổi không? Tôi thấy chỉ cần đội lại khăn đỏ trùm đầu cho cô ta cũng đã đủ lắm rồi.” Dứt lời, Tôn Kim Nguyên liền bước qua một bên, nhặt chiếc khăn đỏ trùm đầu mà mình vừa lỡ tay đánh rơi xuống đất lên, song khi đi tới cạnh quan tài thì cậu ta đột nhiên dừng lại. Lẽ nào vì cậu ta vừa nói linh tinh cho nên con ma nữ kia đã tìm đến gây phiền phức cho cậu ta?

Tôn Kim Nguyên cứ như vừa phát hiện ra một đại lục mới, vẫy tay gọi tôi và anh gầy đến: “Mau qua đây đi, tôi có phát hiện mới.” Vừa nói, cậu ta vừa chỉ vào chiếc khăn đỏ trùm đầu trong tay. “Trên này có nhiều chữ lắm!”

Đây là một phát hiện cực kỳ quan trọng, chưa biết chừng nội dung trên đó lại có nhắc tới vị trí của cơ quan, như thế chúng tôi chẳng phải là được cứu rồi ư? Tôi và anh gầy lập tức chạy qua, lại nghe Tôn Kim Nguyên nói tiếp: “Có điều chữ trên này tôi không đọc hết được, dù sao thì thời gian tôi nghiên cứu chữ cổ cũng chưa lâu lắm.”

Lúc này Vương Tiên Dao cũng đã đi tới, lại đón lấy chiếc khăn đỏ trùm đầu từ trên tay Tôn Kim Nguyên, sau khi xem qua một chút liền nói với chúng tôi: “đây là chữ thời nhà Minh, gần giống với chữ phồn thể bây giờ, tớ đọc được.”

Vương Tiên Dao quản lý tiệm đồ cổ đã nhiều năm, mà đó lại là sản nghiệp gia truyền, cho nên có kiến thức khá phong phú về mặt này. Lúc này, cô nàng đã bắt đầu phiên dịch lại nội dung trên tấm khăn:

“Đây là di ngôn của chủ nhân ngôi mộ, bên dưới có nói cô ta Triệu tên Cơ, là một vị đạo cô thời nhà Minh. Khi đó, cô ta rất nổi tiếng, không chỉ hiểu về Kỳ môn độn giáp và Âm dương Ngũ hành mà còn có dung mạo quốc sắc thiên hương. Song chỗ lợi hại nhất của cô ta không phải là ở đó, vì cô ta còn có một bản lĩnh khác mà người thường không thể nào so sánh được, đó chính là thấu hiểu thiên cơ, có thể biết được tương lai quá khứ, bất kể nơi nào có chuyện lớn xảy ra cô ta cũng đều đoán trước được cả. Vì nguyên nhân này, cô ta được người ta coi là thiên tiên hạ phàm, từ đó liền có biệt hiệu Thiên Cơ tiên tử.

Khi đó, Nguyên Lương Vương đang đối kháng với triều đình, tuy binh bại như núi đổ nhưng hắn vẫn không cam lòng đầu hàng, liền bỏ chạy vào trong núi sâu, trên đường đi đã phát hiện ra một ngôi mộ cổ cực lớn. Nguyên Lương Vương vốn là một chuyên gia trộm mộ, vừa nhìn đã biết ngôi mộ cổ này không hề đơn giản, liền nổi tính xấu, sai người đào mộ lên. Nhưng trong ngôi mộ cổ đó lại chẳng có thứ gì ngoài bốn bức tượng đá, lần lượt là thần thú bốn phương(*), mà chính giữa bốn con thần thú còn có một cái bệ đá, bên trên đặt một chiếc rương đá rất lớn. Nguyên Lương Vương biết bên trong đó ắt là có bảo vật quý giá, bằng không đã chẳng cần thần thú bốn phương trông coi, liền sai người khiêng rương đá ra ngoài.

(*) Thần thú bốn phương theo văn hóa của Trung Quốc và Nhật Bản là bốn con thần thú cai quản bốn phương tức là đông Thanh Long, tây Bạch Hổ, nam Chu Tước, bắc Huyền Vũ.
Sau khi mở rương đá, chỉ thấy bên trong có một chiếc tráp pha lê lấp lánh chiếu ra những tia sáng chói mắt. Nguyên Lương Vương cả mừng, biết rằng mình đã đoạt được minh châu. Có điều Nguyên Lương Vương tuy nhận ra vật này song lại không biết cách sử dụng. Lúc này, gã quân sư bên cạnh hắn liền đề nghị rằng nên đi tìm một cao nhân, như thế có lẽ sẽ phá giải được bí mật này. Mà cao nhân bọn hắn muốn tìm không phải ai khác, chính là Triệu Cơ.

Triệu Cơ tuy cũng biết một ít phép thuật, có điều đối phương người đông thế mạng, sau một phen giao chiến rốt cuộc đã bị bắt sống rồi đưa có chỗ Lương Vương. Lương Vương nhìn thấy cô ta bèn hỏi, nghe nói cô biết dự đoán tương lai, vậy có tính được mình có kiếp nạn ngày hôm nay không? Triệu Cơ nói là tính được nhưng như thế không có nghĩa là sẽ tránh được, vì mọi việc đã được trời cao an bài sẵn cả rồi. Lương Vương không tin, lại hỏi, cô có biết hôm nay ta bắt cô đến đây là vì việc gì không? Triệu Cơ đáp, là vì một món bảo vật. Lương Vương cả kinh, biết là người này không đơn giản, bèn yêu cầu Triệu Cơ nói cho mình nghe phải làm thế nào mới có thể sử dụng thần lực của tráp pha lê và dạ minh châu.

Triệu Cơ biết Lương Vương không phải là người tốt, bèn trực tiếp cự tuyệt hắn. Lương Vương cả giận, thiếu chút nữa đã giết chết Triệu Cơ, nhưng sau đó lại thấy đối phương dung mạo xuất chúng, bèn nhủ thầm chi bằng hãy cưới đối phương làm vợ, như thế chẳng phải sẽ giải quyết được mọi vấn đề ư? Sau đó Lương Vương liền cho giam lỏng Triệu Cơ, thường xuyên đến thăm, đồng thời nói ra ý đồ của mình. Thoạt tiên, Triệu Cơ kiên quyết không chịu đồng ý yêu cầu của Lương Vương, thà chết cũng không khuất phục. Lương Vương thấy thế thì cũng không bức ép nữa, chỉ âm thầm chờ đợi thời cơ. Mấy tháng sau, Lương Vương trốn đến một khe núi…”

Vương Tiên Dao nhìn chúng tôi, nói: “Chuyện xảy ra sau đó chắc mọi người cũng rõ cả rồi, tớ bỏ qua đoạn này luôn nhé! Về sau, Lương Vương tìm được phép trường sinh bất lão, bèn lợi dụng thứ này để dụ dỗ Triệu Cơ. Khi đó, Triệu Cơ đã bị hắn giam lỏng hơn ba năm, mà lòng người dù gì cũng phải có lúc biến đổi, huống chi thứ được đặt ra trường mặt còn là phép trường sinh bất lão. Trên đời làm gì có cô gái nào không muốn mình giữ mãi được dung mạo thanh xuân, thế là Triệu Cơ đã đồng ý với yêu cầu của Lương Vương, kể từ đó, Lương Vương liền biết cách điều khiển dạ minh châu và tráp pha lê.”

Nghe đến đây, tôi không kìm được thầm nghĩ, phải chẳng các cô gái trên đời này đều coi trọng dung mạo của mình hơn tất cả những thứ khác? Có điều nói đi cũng phải nói lại, một người đã bị giam lỏng hơn ba năm chắc chắn là vô cùng cô độc, trong tình huống bị dụ dỗ như thế, đồng ý với yêu cầu của đối phương cũng không phải chuyện gì quá khó hiểu, bởi lẽ có ai không muốn được trường sinh bất lão cơ chứ? Có ai không muốn được tự do? Triệu Cơ đương nhiên không phải là ngoại lệ. Tôi bèn giục Vương Tiên Dao: “Vậy sau đó thì sao?”

Vương Tiên Dao dường như đang thương thay cho Triệu Cơ, một cô gái xinh đẹp như thế mà lại rơi vào cảnh này, há chẳng phải là rất thê thảm ư? Sau một hồi cảm khái, Vương Tiên Dao lại nói tiếp: “Về sao, Triệu Cơ có được hành cung của riêng mình dưới lòng đất. Có điều Nguyên Lương Vương sợ cô ta bỏ trốn nên phái rất nhiều binh lính canh gác bên ngoài, đồng thời còn cho nuôi một loài quái thú ở gần đó. Tớ nghĩ đó chính là những con quái thú trông như cá sấu mà chúng ta từng gặp. Cho nên, Triệu Cơ tuy đã được trường sinh bất lão nhưng vẫn bị giam cầm. Cô ta cảm thấy cực kỳ cô đơn, chẳng hề vui vẻ, còn phải sống những tháng ngày dài đằng đẵng trong thế giới tối tăm không thấy ánh sáng mặt trời này. Dần dần, cô ta cảm thấy sinh mệnh của mình đã hoàn toàn không còn ý nghĩa, không cần thiết phải tồn tại nữa.

Vừa hay có một ngày, Nguyên Lương Vương vốn thèm khát sắc đẹp của Triệu Cơ đã lâu không nhịn nổi nữa, muốn dùng vũ lực ép Triệu Cơ phải là vợ mình. Triệu Cơ tất nhiên là không chịu, nhưng Nguyên Lương Vương khi đó đã có thần lực của tráp pha lê và dạ minh châu, cô ta không làm gì được hắn, thế là liền nghĩ tới cái chết. Cô ta lừa gạt Nguyên Lương Vương, nói là phải được mai mối cưới hỏi đàng hoàng đã rồi mới có thể hành lễ phu thê. Nguyên Lương Vương lập tức đồng ý, ngay trong ngày hôm đó đã cho trang hoàng hành cung của Triệu Cơ thành nơi động phòng, đồng thời sai người ra ngoài mua đồ hỷ về để Triệu Cơ mặc. Còn Triệu Cơ trước khi chết đã bói một quẻ, tính ra được sáu trăm năm sau sẽ có ba người có duyên tiến vào trong địa cung. Bọn họ phải trải qua rất nhiều thử thách, cuối cùng thì đến được hành cung này, đồng thời phát hiện ra những bí mật mà cô ta để lại. Ba người đó chính là khắc tinh của tráp pha lê và dạ minh châu, Lương Vương cuối cùng sẽ phải chết trong tay bọn họ. Triệu Cơ còn nói, vì sợ Lương Vương phát hiện ra bí mật này nên đã dùng một loại mực đặc biệt để viết. Khi vừa mới viết lên, các con chữ đều vô hình, phải mười ngày sau mới hiện ra. Cô ta hy vọng những người có duyên sau khi xem xong những dòng chữ này hãy tới chỗ bàn trang điểm, ở đó có mấy bức tranh, xem xong tranh sẽ biết được việc sắp xảy ra trong tương lai. Nội dung trên này chỉ có vậy thôi, hết rồi.”

Tôn Kim Nguyên đón lấy chiếc khăn đỏ trùm đầu từ trong tay Vương Tiên Dao, sau khi xem qua một chút thì không kìm được tò mò hỏi: “Tiên Dao trên này chỉ có hơn trăm chữ thôi, sao cậu dịch ra được nhiều thế? Có nhầm lẫn gì không vậy?”

Vương Tiên Dao giải thích: “Chuyện này không có gì lạ cả, vì chữ trên này được viết theo thể văn ngôn(*), thoạt nhìn thì chỉ có hơn trăm chữ nhưng dịch ra thì lại là một câu chuyện hoàn chỉnh. Bởi lẽ trong văn ngôn, nhiều khi chỉ có vài ba chữ song nội dung thì lại rất dài, chẳng hạn như đoạn Lương Vương dùng vũ lực đòi cưới Triệu Cơ làm vợ, Triệu Cơ chỉ dùng có mười mấy chữ để miêu tả thôi, cho nên cậu không cần hoài nghi là tớ đã dịch bậy đâu.”

(*) Văn ngôn hay còn gọi là Hán Văn, là một thể ngữ văn cổ đại của Teung Quốc dùng trong sách vở kinh điển truyền thống. Loại văn này dùng ngữ pháp à từ vựng cổ xưa, nay đã bị đào thải và thay thế bằng ngữ văn hiện đại, tức văn bạch thoại ở Trung Quốc.

Anh gầy thì tỏ ra hết sức kinh ngạc, nói: “Cô gái tên Triệu Cơ này quả nhiên là một cao nhân, nói cô ta có thể dự đoán tương lai hoàn toàn không sai chút nào. Tôi nghĩ ba cô cậu chính là ba người có duyên mà cô ta đã nói tới đấy!”

Vương Tiên Dao khẽ gật đầu, nói: “Có lẽ là vậy. Nhưng vừa rồi tôi đã xem xét rất kĩ ở chỗ chiếc bàn trang điểm đó nhưng chẳng nhìn thấy bức tranh nào. Liệu có khi nào Lương Vương đã phát hiện ra những bức tranh đó và hủy chúng đi rồi không?”

Anh gầy nói: “Chuyện này thì ai mà biết được, có điều chúng ta vẫn nên qua đó xem thử, chưa biết chừng lại có chỗ nào đó bị chúng ta bỏ sót.”

Đi tới chỗ chiếc bàn trang điểm đó, tôi chăm chú quan sát một lát, thấy nó được tạc thành từ một khối cẩm thạch trắng, kích thước gần tương đương với một chiếc bàn mấy tính bình thường, bên trên có đặt một chiếc gương đồng, ngoài ra còn có mấy hộp phấn son. Nhìn bề ngoài, chiếc bàn trang điểm này bóng loáng như gương, ngay đến một vết xước cũng chẳng có, càng đừng nói gì đến các bức tranh. Tôn Kim Nguyên nói: “Chiếc bàn trang điểm này tôi đã xem kĩ từ trên xuống dưới rồi, đâu có nhìn thấy bức tranh nào đâu.”

Anh gầy nói: “Cậu đừng nôn nóng, nếu mấy bức tranh ấy dễ tìm như vậy thì chỉ e sớm đã bị Nguyên Lương Vương phá hủy rồi. Tôi nghĩ có lẽ chúng được giấu ở một nơi kín đáo nào đó, chỉ cần chúng ta cẩn thận quan sát là sẽ tìm được thôi.”
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,106
Reaction score
125
Points
9,999
Chương 46: Bốn bức tranh
Lời của anh gầy cực kỳ có lý, thế là chúng tôi lại tiếp tục cẩn thận tìm kiếm thêm lần nữa, không bỏ sót bất cứ chỗ nào. Lần này, ngay đến các vật phẩm để trên bàn cũng được tôi và Tôn Kim Nguyên lấy ra kiểm tra toàn bộ nhưng vẫn chẳng phát hiện ra điều gì. Chỉ có anh gầy vẫn còn đứng đó quan sát bề mặt của bàn trang điểm, bộ dạng cực kỳ tập trung, cứ như đang giám định một món đồ cổ vậy, bàn tay thỉnh thoảng lại đưa ra vuốt ve, cứ liên tục như vậy mười mấy lần mới dừng lại.

Anh gầy nhíu chặt đôi mày, sau khi suy nghĩ liền xoay người nói dối Tôn Kim Nguyên: “Đưa thanh đao cổ kia cho tôi.”

Tôn Kim Nguyên đang đứng đó hút thuốc, nghe vậy liền tò mò hỏi: “Anh định làm gì vậy?”

“Cậu cứ đưa đây là được rồi.” Anh gầy thúc giục, xem chừng vừa có phát hiện gì đó.

Tôn Kim Nguyên rút thanh đao cổ từ bên hông ra, đưa cho anh gầy, hỏi tiếp: “Có phát hiện gì sao?”

Anh gầy khẽ gật đầu, sau khi đón lấy thanh đao cổ liền chăm chú quan sát bề mặt bàn trang điểm thêm một chút, sau đó đột nhiên dùng sống đao đập một cái vào mép bàn. Anh ta dùng sức cực mạnh, cả chiếc bàn trang điểm rung lên một hồi, sau đó, trên bề mặt xuất hiện một vết nứt nhỏ. Thế rồi cứ như là phép ảo thuật vậy, vết nứt đó nhanh chóng lan rộng ra, cuối cùng trông chẳng khác nào mạng nhện. Tôi nghĩ chắc không phải anh gầy mới đập một cái mà chiếc bàn trang điểm này đã chuẩn bị vỡ vụn ra đấy chứ?

Lúc này, anh gầy lại chợt nở một nụ cười mỉm, khẽ gật đầu, lẩm bẩm: “Hóa ra đúng là như vậy.”

Tôn Kim Nguyên thấy anh gầy đã phá hỏng chiếc bàn có giấu những bức tranh, rồi lại còn ở đó mà cười đắc chí, bèn không kìm được buồn bực hỏi: “Anh có ý gì vậy? Lẽ nào mấy bức tranh đó được giấu trong đá hay sao? Anh đừng có phá hoại linh tinh đấy nhé!”

Hành động của anh gầy khiến cho chúng tôi hết sức bất mãn, nhưng anh ta vẫn thản nhiên nói: “Các cô cậu nhìn cho kỹ đây.” Dứt lời liền đưa tay phủi nhẹ mấy cái trên mặt bàn trang điểm, có điều lần này, anh ta không dùng sức mạnh như vừa rồi.

Chờ sau khi anh ta làm xong xuôi tất cả, chúng tôi ngạc nhiên phát hiện chiếc bàn trang điểm đó hóa ra không hề bị nứt, các vết trông như vết nứt kia chẳng qua là đường nét của những bức tranh mà thôi, lúc này, trên mặt bàn đã xuất hiện bốn bức tranh hoàn chỉnh. Tuy trình độ của người khắc tranh rất bình thường, song vẫn có thể khiến người ta vừa nhìn đã hiểu được nội dung. Tôi rất kinh ngạc, không biết anh gầy làm sao lại có thể phát hiện ra bí mật này, bèn hỏi: “Sao anh lại phát hiện ra bí mật này vậy?”

Anh gầy cười, nói: “Kỳ thực, truyện tương tự thế này tôi từng được gặp một lần trong một ngôi mộ cổ thời Đường rồi. Nguyên lý đơn giản thôi, sau khi các bức tranh được khắc xong, tác giả sẽ dùng một loại bột thạch cao màu trắng trộn đều với nước, sau đó trét vào các chỗ lồi lõm trên bức tranh, chờ thạch cao khô lại thì sẽ dùng một thứ gì đó tương tự như giấy ráp để đánh bóng. Khiến bề mặt của thạch cao và bàn đá trở nên giống hệt nhau, từ đó tạo ra hiệu quả che giấu rất tốt, người không biết thì không thể phát hiện ra bí mật ẩn giấu bên trong. Nếu không vì trước đây tôi từng gặp chuyện tương tự thì hôm nay chúng ta có lẽ đã bị thiết kế cỏn con này lừa gạt mất rồi, thực không thể không nói Triệu Cơ quả là tâm tư tinh tế.”

Thiết kế cỏn con? Thế này mà chỉ được coi là thiết kế cỏn con thôi ư? Vào thời cổ đại mà lại có người có thể nghĩ ra loại thiết kế thế này, thực là khiến tôi quá kinh ngạc. Nếu không có anh gầy ở đây, chắc tôi, Tôn Kim Nguyên và Vương Tiên Dao dù có nghĩ nát óc cũng chẳng thể phát hiện ra bí mật này.

Tôn Kim Nguyên cất lời cảm khái: “Xem ra trí tuệ của người cổ đại tuyệt đối không thua kém người hiện đại chúng ta. Bọn họ chỉ thua kém chúng ta về trình độ khoa học kỹ thuật mà thôi. Tôi thật khâm phục người nghĩ ra thiết kế này, ông ta nhất định là rất rành về cơ quan.”

Sau một phen tán thán, chúng tôi đã lại đổ dồn ánh mắt về phía chiếc bàn đá kia, bắt đầu quan sát các bức tranh. Nội dung trên các bức tranh đều rất dễ hiểu:

Bức thứ nhất vẽ ba người, bọn họ đều đeo ba lô sau lưng, một người trong số đó là nữ, mái tóc được buộc theo kiểu sừng dê. Phía trước mặt bọn họ thì có mấy ngọn núi lớn, trong đó ngọn ở chính giữa cao nhất, nổi trội hơn hẳn so với các ngọn núi xung quanh.
Trên bức tranh thứ hai thì có rất nhiều người, mà ba người đeo ba lô trong bức tranh thứ nhất cũng có mặt, nhưng bên cạnh bọn họ lại xuất hiện thêm một người nữa. Người này vừa cao vừa gầy, nhưng vẻ mặt cực kỳ bình tĩnh, trên người không đeo ba lô, song trên tay thì lại cầm một thanh đao cong, đang giao chiến với đám người ăn vận theo lối binh lính.

Trong bức tranh thứ ba có bốn người, chính là người gầy kia cùng với hai nam một nữ trong bức tranh đầu. Bọn họ cùng ở trong một gian phòng, có điều mỗi người lại đứng ở một hướng, nhìn bộ dạng của bọn họ thì hình như đang tìm kiếm thứ gì đó trong phòng.

Bức tranh thứ tư thì có chút kỳ lạ, bên trên vẫn là bốn người vừa rồi, bọn họ đang ở trong một gian phòng khác, so với gian phòng ở bức tranh thứ ba thì rõ ràng là nhỏ hơn rất nhiều. Ngoài ra, bên cạnh của của gian phòng đó dường như còn có một bóng người trông khá mờ đang nhìn về phía bốn người kia, trên tay cầm một thứ gì đó. Không biết là Triệu Cơ cố tình khắc người này lờ mờ như thế hay là khi khắc đến chỗ này thì cô ta dùng sức không đủ, tóm lại bóng người ấy trông rất mơ hồ, ngay đến khuôn mặt cũng chẳng thể nhìn rõ, chỉ có thể thấy được loáng thoáng những đường nét của một con người, cho nên tôi mới nói rằng đó là một bóng người.

Sau khi xem xong bốn bức tranh này, tôi cảm thấy vô cùng kinh ngạc, thầm khâm phục tài tiên tri của Triệu Cơ. Vương Tiên Dao nói: “Rất rõ ràng, nhân vật trong bốn bức tranh này chính là bốn người chúng ta, bởi lẽ nội dung trong ba bức tranh đầu tiên đều là những chuyện mà chúng ta vừa phải trải qua cách đây chưa lâu, hơn nữa tướng mạo của mỗi người đều được khắc họa rất riêng biệt. Người vừa cao vừa gầy kia chính là tiền bối, người phụ nữ duy nhất thì đương nhiên là tôi rồi, còn người dáng cao, không béo không gầy kia chính là Vân Sơn,Kim Nguyên thì là người còn lại.”

Kỳ thực ngay từ khi nhìn thấy bức tranh đầu tiên, tôi đã biết được các nhân vật bên trong đó là ai rồi. Chẳng bởi điều gì khác, chỉ từ trang phục của các nhân vật trong tranh là đã có thể nhìn ra phần nào. Người thời cổ đại làm gì có loại áo cộc thế kia chứ, đó rõ ràng là thứ mà chỉ người hiện đại mới có, huống chi bọn họ còn đeo ba lô nữa.

Nội dung trong ba bức tranh đầu tiên đều là chuyện mà chúng tôi từng trải qua, còn nội dung trong bức tranh thứ tư, rất hiển nhiên, là chuyện mà chúng tôi sắp gặp phải trong tương lai. Tôi đưa mắt qua nhìn Tôn Kim Nguyên, trầm giọng nói: “Nội dung trong bức tranh đầu tiên đã rất rõ ràng, chính là tình cảnh khi ba người chúng ta tới Đại Hạp Cốc. Cậu nhìn ngọn núi kia đi, chính là ngọn chính của núi Lương Vương. Còn bức tranh thứ hai cũng rất dễ hiểu, địa điểm chính là nơi Lương Vương cất giấu bảo vật, còn anh gầy thì đang cầm thanh đao cổ giao chiến với đối phương. Nội dung trong bức tranh thứ ba cũng rất đơn giản, địa điểm chính là gian phòng đá này, lúc đó chúng ta đang ở trong phòng tìm kiếm cơ quan để rời khỏi đây.

Triệu Cơ quả nhiên có phải tiên đoán siêu phàm, nhưng nội dung trong bức tranh thứ tư rốt cuộc là gì đây? Rất hiển nhiên, trọng điểm cần quan tâm đến là bóng người mơ hồ kia, nhưng người đó là ai chứ?”

Nhìn vào bức tranh cuối cùng, anh gầy tỏ ra hết sức kinh ngạc, chẳng biết có phải là vì đã nghĩ ra điều gì đó đặc biệt hay không. Anh ta nói: “Tôi nghĩ, chỉ khi nào chúng ta trải qua rồi thì mới có thể biết được nội dung trong bức tranh thứ tư này.”

Tôn Kim Nguyên không ngừng lẩm bẩm hai chữ “cái bóng”, hình như đã nhớ ra một điều cực kỳ quan trọng, rồi đột nhiên cậu ta biến hẳn sắc mặt, nói: “Bóng người mơ hồ đó liệu có phải chính là kẻ đã ném trái nổ về phía chúng ta hay không? Nếu thật sự là vậy, phải chăng tiếp theo đây, chúng ta sẽ gặp lại hắn? Có điều như thế cũng tốt, tớ đang muốn xem xem kẻ định hại chúng ta đó rốt cuộc là thần thánh phương nào. Nếu hắn không thể đưa ra một lời giải thích rõ ràng cho việc mà hắn đã làm lúc trước, lão Tôn tớ đây nhất định phải lấy mạng hắn mới được, hừ!”

Kẻ định hại chúng tôi không chỉ cực kì cẩn thận, hơn nữa ra tay còn vô cùng tàn độc, nếu tiếp theo đây chúng tôi gặp phải hắn, vậy thì phải hết sức cẩn thận mới được, bằng không sẽ rất dễ bị thua thiệt trong tay hắn. Có điều những việc mà hắn làm rốt cuộc là vì mục đích gì đây? Tại sao hắn phải làm như vậy? Tôi nghĩ chuyện này tuyệt đối không đơn giản, mà trong bốn bức tranh dự đoán tương lai của Triệu Cơ đã có một bức nhắc tới hắn, vậy thì chứng tỏ hắn cũng là một nhân vật hết sức quan trọng.

“Tạm thời đừng quan tâm đến mấy chuyện đó vội, mau lại đây xem này. Ở đây còn có mấy chữ nữa, có lẽ là lời nhắc nhở của Triệu Cơ với chúng ta đấy.” Không biết tự bao giờ, sự chú ý của anh gầy đã quay trở lại bàn trang điểm. Lúc này, anh ta đang vừa nói vừa vẫy tay gọi chúng tôi.

Chúng tôi đi qua đó xem thử, thấy ở góc dưới bên phải của bức tranh thứ tư quả nhiên có khắc mấy chữ nhỏ. Ban đầu, sự chú ý của chúng tôi đều đổ dồn vào bốn bức tranh kia, thành ra không quan tâm tới những nơi khác, nếu không nhờ có anh gầy tinh ý, chắc chúng tôi đã bỏ sót mất chỗ này rồi.

Anh gầy tuy đã lật đấu nhiều năm, song sự nghiên cứu đối với chữ nghĩa thời cổ đại thì lại chẳng hơn chúng tôi là mấy, do đó trách nhiệm phiên dịch vẫn phải trông cậy vào Vương Tiên Dao. Có điều đây cũng là chuyện thường tình, các chuyên gia lật đấu chủ yếu chỉ quan tâm đây là mộ của triều đại nào, bên trong mai táng ai, liệu có cạm bẫy gì hay không, còn về các chữ cổ rối rắm đó, nói thực lòng, có mộ cổ của triều đại nào mà bọn họ không đi trộm, nếu đi nghiên cứu về chữ nghĩa thì há chẳng phải cần nghiên cứu chữ của tất cả triều đại hay sao? Việc này thật là quá mất thời gian, chắc trên đời này chẳng có ai lại đi làm vậy.

Vương Tiên Dao tự trách: “Đúng thế, sao tớ lại không nghĩ tới bức tượng gỗ này nhỉ? Thứ mà Triệu Cơ cầm trong tay chẳng phải chính là một chiếc gậy như ý sao?”

Rốt cuộc đã phá giải được câu đố sáu chữ này, mấy người chúng tôi vô cùng mừng rỡ, ai nấy đều nở một nụ cười tươi như hoa. Anh gầy sợ chúng tôi vui quá sinh buồn, bèn nhắc nhở: “Được rồi, tôi phải khởi động cơ quan đây. Đề phòng bất trắc, các cô cậu hãy lùi lại phía sau đi.”

Chúng tôi làm theo ý của anh gầy, lùi về phía sau liền mấy bước, nhìn bức tượng gỗ đỏ sậm kia từ xa. Anh gầy tập trung tinh thần, giơ cao hai tay, cầm lấy chiếc gậy như ý trong tay bức tượng gỗ kia. Hai tay anh gầy cùng nắm chặt gậy như ý, nhẹ nhàng đẩy lên trên, thế rồi ngay sau đó, bức tường trước mặt chúng tôi rung lên một chặp, trên tường mở ra một ô cửa ngầm, chúng tôi nhìn thấy thế thì không kìm được vô cùng kích động.
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,106
Reaction score
125
Points
9,999
Chương 47: Cơ quan
Anh gầy nói chúng tôi đã bị đói suốt một ngày trời rồi, cần phải mau chóng rời khỏi nơi này, không thể chậm trễ thêm nữa, rồi anh ta liền đi trước mở đường, tiến vào bên trong ô cửa ngầm kia, mấy người chúng tôi lần lượt theo sát phía sau.

Phía sau cánh cửa ngầm là một dãy cầu thang đá vươn dài lên phía trên, bên trong bám đầy mạng nhện, trên mặt đất bụi bặm phủ đầy, chắc hẳn đã rất lâu rồi chưa có người nào lui tới. Anh gầy dùng thanh đao gỗ gạt đám mạng nhện trước mặt ra, đồng thời nhắc nhở chúng tôi: “Nhện trong mộ cổ thường rất độc, các cô cậu nhớ phải cẩn thận, cố gắng đừng đi sát vào tường nhé!”

Được anh gầy nhắc nhở như vậy, tôi bỗng lại nhớ tới một việc, đó là lần trước Vương Tiên Dao từng bị con gì đó đốt vào đầu gối một cái, sau đó thì trúng phải kịch độc, liệu đó có phải là nhện không nhỉ?

Dãy cầu thang đá chạy dào lên phía trên hơn hai mươi mét, sau đó liền biến thành đất bằng. Đi lên xem thử, chúng tôi phát hiện nơi này hóa ra là một cái hang, hơn nữa còn rất ẩm thấp, mùi bùn đất cực kỳ nồng đậm, mang tới cho người ta cảm giác vô cùng ngột ngạt. Tôn Kim Nguyên nói với tôi: “Vân Sơn, hình như chúng ta đã từng tới nơi này rồi thì phải?”

“Vậy ư?” Tôi vốn không nhớ lắm, nhưng nghe Tôn Kim Nguyên nhắc nhở như vậy thì liền thấy nơi này hình như khá quen thuộc.

Tôn Kim Nguyên thấy tôi còn chưa nhớ ra, bèn nhắc thêm: “Cậu còn nhớ cái hang mà chúng ta đã rơi xuống mười lăm năm trước không?”

Chuyện cười, tôi thầm nghĩ, dù tớ có quên cậu thì cũng không thể nào quên được tao ngộ lần đó, dù đã mười mấy năm trôi qua nhưng ấn tượng vẫn vô cùng sâu sắc. Tôi bèn nói: “Nhớ chứ, vậy thì sao?”

“Thế có còn nhớ cái tổ chim đó không? Nơi đó cũng là một cái hang, kích thước gần giống thế này, hơn nữa bên trong cũng có mùi bùn đất rất đậm, chúng ta còn từng giết rắn ở đó nữa, cho nên tớ có ấn tượng rất sâu sắc về nơi đó.” Tôn Kim Nguyên nói tới đây thì trên mặt liền lộ ra một tia cảnh giác, sau đó mới nói tiếp: “Liệu có khi nào nơi đây cũng có loại rắn khổng lồ đó không nhỉ?”

Cẩn thận nhớ lại một chút, tôi phát hiện quả đúng như lời Tôn Kim Nguyên nói, cái hang này có mấy phần giống với cái hang có tổ chim kia. Rồi tôi nói: “Phỉ phui cái mồm của cậu đi, nói thực lòng, tôi sợ nhất là cái mồm thối hoắc của cậu đấy, nói cái gì là cái đó tới ngay.”

Vương Tiên Dao quan sát quy mô của hang động này một chút, rồi nghiêm túc nói tới chúng tôi: “Nơi này quả thực rất giống với cái hang động trước kia, có điều tớ nghĩ ở đây không có loài rắn khổng lồ đó đâu. Các cậu thử nghĩ mà xem, nếu ở đây thường xuyên có rắn lớn qua lại, vậy thì chỗ mạng nhện mà chúng ta nhìn thấy khi nãy sẽ chẳng được nguyên vẹn như thế.”

Hang động này không dài lắm, sau khi đi chừng hơn mười phút, chúng tôi liền nhìn thấy cửa ra, Đi vào đó xem thử, hóa ra trước mặt là một đường hầm, có điều so với đường hầm mà chúng tôi đã qua trước đó thì rộng hơn nhiều, dù có mười mấy người sắp thành hàng ngang mà đi cũng không có vấn đề gì. Dưới sự dẫn dắt của anh gầy, chúng tôi đi thẳng vào trong đường hầm đó.

Đi được nửa đường, chúng tôi chợt nghe thấy có những tiếng động lớn vang lên, dường như có cơ quan nào đó vừa được phát động. Ngay sau đó, anh gầy liền kêu to một tiếng “cẩn thận”, bảo chúng tôi lập tức lùi lại phía sau. Nhưng đã muộn, từ trong những khe nứt ở hai bức tường hai bên phải trái bay ra rất nhiều lưỡi đao hình trăng khuyết, bên trên lấp lánh những tia sáng lạnh băng, cực kỳ sắc bén. Đối mặt với một phen biến cố thế này, chúng tôi làm sao kịp phản ứng, tất cả đành lăn người xuống đất rồi lùi về phía sau, không ai dám tùy tiện tiến thêm bước nào nữa. Lúc này, trên người chúng tôi đều đã xuất hiện vô số vết thương, nhưng may mà không ai bị những lưỡi đao đó cắm vào người, bằng không đã biến thành con nhím rồi.

Tôn Kim Nguyên tức tối mắng lớn: “Khốn kiếp, sao đang yên đang lành mà ở đây lại xuất hiện cơ quan phi đao như vậy? Lẽ nào chúng ta đã đi vào cửa Tử?”.

Anh gầy khẽ lắc đầu, nói: “Nơi này có lẽ không phải là cửa Tử, bằng không cơ quan sẽ không chỉ đơn giản như gì không? Nếu không thì để tôi nói cho cậu biết, đã gọi là cửa Tử thì bên trong đó chỉ có sự chết chóc mà thôi, người xông vào tuyệt đối không có cơ hội sống sót. Trong khi đó, cơ quan trước mắt chủ yếu chỉ có tác dụng phòng ngự, nếu cẩn thận ứng phó thì chẳng khó gì để vượt qua, điều mấu chốt là không được đụng vào các cơ quan ngầm dưới đất.”

Mặt đất được lát toàn bộ bằng những viên gạch xanh cỡ lớn, hơn nữa con đường này lại dài tới ba chục mét có dư, không ai biết viên gạch nào giấu cơ quan. Tôi bèn hỏi anh gầy: “Làm sao để tránh khỏi các cơ quan đó đây? Trên mặt đất có nhiều gạch quá, chắng ai có thể khẳng định viên nào có vấn đề, viên nào không cả, chẳng lẽ chúng ta phải thử từng viên một ư?”

Vương Tiên Dao lập tức phản đối: “Tuyệt đối không thể thử được, việc đó nguy hiệm lắm, sơ sẩy một chút là mất mạng ngay đấy!”

Vấn đề này thực sự khá nghiêm trọng, trong số bốn người, bất kể là ai đi mạo hiệm chúng tôi cũng đều không đồng ý, bởi vì tôn chỉ của chúng tôi bây giờ là không để ai bị thương thêm nữa. Anh gầy đột nhiên nói: “Có cách rồi. Dưới một số viên gạch đúng là có cơ quan, nhưng cần phải có một trọng lượng nhất định đè lên thì cơ quan đó mới có thể phát động. Nói cách khác, khi trọng lượng không đủ, các viên gạch có vấn đề sẽ không lún xuống, như thế cơ quan sẽ không thể nào phát động được.”

Đúng thế, tình huống bây giờ chính là như vậy, song điều mấu chốt là chúng tôi không biết những viên gạch nào có vấn đề, cho nên không thể tránh được. Nhưng anh gầy vừa mới nói là “có cách rồi”, phải chăng anh ta đã nghĩ được biện pháp gì đó? Tôi hỏi: “Anh có cách ư? Cơ quan này không phải chuyện đùa đâu, cần phải phân tích cho kĩ trước đã rồi mới có thể đi thử được, bằng không thì nguy hiểm lắm.”

Anh gầy khẽ gật đầu, ngầm nói là anh ta hiểu ý của tôi, sau đó liền giải thích: “Cách mà tôi nói có lẽ là khả thi đấy. Cậu thử nghĩ xem, nếu những viên gạch có vấn đề cần phải có trọng lượng hai mươi lăm cân mới có thể lún xuống, vậy trọng lượng mười lăm cân thì sao? Phải chăng là không đạt tới yêu cầu để phát động cơ quan? Nếu đúng là như vậy, cách của tôi thực sự có thể dùng được đấy”.

Tác dụng chủ yếu của cơ quan này là đề phòng người ngoài tiến vào, cho nên yêu cầu để các viên gạch có giấu cơ quan lún xuống có lẽ là thể trọng bình thường của một người. Nếu hạ yêu cầu xuống quá thấp, chẳng hạn như chỉ cần mười lăm cân đã có thể khiến viên gạch có vấn đề lún xuống, như vậy cần phải có độ chuẩn xác khá cao trong khi chế tạo cơ quan, tin rằng trình độ của người thời cổ còn chưa phát triển tới mức ấy.

Chúng tôi liền xác định trọng lượng để phát động cơ quan vào khoảng năm mươi cân, nhưng để cho chắc chắn thì tính rằng có lẽ trọng lượng trên hai mươi lăm cân đã có thể khiến cơ quan phát động rồi. Nhưng như thế thì sao chứ? Trong số bốn người chúng tôi, có ai mà lại nhẹ hơn hai mươi lăm cân ư? Đáp án rõ ràng là không rồi.
Nhưng anh gầy lại nói là anh ta có cách, tôi thật sự rất ngạc nhiên, lẽ nào bốn người chúng tôi có thể mọc cánh mà bay qua chỗ này? Thế rồi ba chúng tôi không kìm được đồng thanh hỏi: “Anh có cách gì vậy?”

Anh gầy nói: “Nếu trọng lượng trên hai mươi lăm cân mới có thể phát động cơ quan, vậy thì trọng lượng dưới hai mươi lăm cân hẳn là không có vấn đề gì rồi. Do đó, tôi nghĩ ra một cách rất đơn giản. Đó là chúng ta hãy nằm ngang xuống đất là lăn đi dọc theo những viên gạch, như vậy trọng lượng cơ thể của chúng ta sẽ được chia ra thành nhiều phần. Tôi xem thử rồi, mỗi viên gạch ở đây dài rộng đều vào khoảng bốn mươi centimet, nếu chúng ta nằm xuống mà lăn, thân thể sẽ đồng thời tiếp xúc với bốn viên gạch, cứ chia bình quân ra thì mội viên gạch sẽ chỉ phải chịu trọng lượng dưới hai mươi cân thôi, như thế chẳng phải chúng ta sẽ có thể vượt qua cửa ải này sao?”

Cách này quả thực không nằm trong phạm vi suy nghĩ của chúng tôi, bởi lẽ tiềm thức nói với chúng tôi rằng, trên mặt đất phía trước có cơ quan, chúng tôi không thể chạm vào đó được, bằng không cơ quan sẽ phát động.

Gặp lúc nguy cấp mà vẫn bình tĩnh không bối rối, đây chính là ưu điểm lớn nhất của anh gầy, lại cộng thêm thân thủ phi phàm của anh ta nữa, rõ ràng là đã có đủ mọi tiêu chuẩn của một cao nhân, điều này khiến tôi không thể không khâm phục.

Sau một phen bàn bạc, bốn người chúng tôi nhất trí cho rằng cách của anh gầy có thể thực hiện được, mà đây cũng là cách khả thi nhất hiện giờ. Để cho chắc chắn, anh gầy nói người đầu tiên thử nghiệm nên là Vương Tiên Dao, không vì điều gì khác, chỉ vì thể trọng của cô nàng nhẹ nhất trong số chúng tôi, nếu cô nàng có thể bình yên qua được, vậy thì chứng tỏ biện pháp của anh gầy thật sự khả thi.

Nhưng chúng tôi vẫn phải có sự chuẩn bị sẵn về tâm lý, vì lỡ như phán đoán của của anh gầy không chuẩn xác, vậy Vương Tiên Dao há chẳng phải sẽ vô cùng nguy hiểm ư? Cho nên anh gầy nói chúng tôi còn phải buộc một sợi dây thừng đủ dài vào người Vương Tiên Dao, một khi Vương Tiên Dao nửa đường làm cơ quan phát động thì chúng tôi còn có thể lập tức kéo cô nàng về, từ đó làm giảm mức độ rủi ro xuống thấp nhất.

Dây thừng leo núi thì chúng tôi có, độ dài cũng không thành vấn đề. Tôn Kim Nguyên lập tức lấy từ trong ba lô ra một cuộn dây thừng, sau đó hai người chúng tôi cùng nhau buộc chặt dây thừng vào chỗ thắt lưng của Vương Tiên Dao. Tôn Kim Nguyên làu bàu than vãn: “Ôi, tớ từng vào mấy ngôi mộ cổ rồi, tuy bên trong cũng có chút nguy hiểm, song đây là lần đầu tiên tớ gặp phải một ngôi mộ cổ như thế này, có rắn khổng lồ, có quái thú, có xác chết biết đi, lại còn có cả lão yêu quái bất tử nữa, căn bản chẳng có chỗ nào là an toàn hết.”

Vương Tiên Dao giật mạnh sợi dây thừng ở chỗ thắt lưng mấy cái để kiểm tra xem có đủ chắc chắn hay không, sau khi xác định là không có vấn đề gì bèn vỗ vai Tôn Kim Nguyên mấy cái an ủi: “Đừng nghĩ nhiều nữa, đã tới bước này rồi, chúng ta chỉ có thể bình tâm đối mặt mà thôi.”

Anh gầy xưa nay làm việc gì cũng cẩn thận, tuy ba người chúng tôi đều đã kiểm tra và thấy dây thừng đủ chắc chắn rồi, nhưng anh ta vẫn phải tự kiểm tra thêm lần nữa mới yên tâm. Thấy đã không còn vấn đề gì, anh ta lại nói với chúng tôi: “Trong ba lô leo núi của các cô cậu có những thứ gì vậy? Nếu không phải là đồ thiết yếu thì hãy vứt đi, như thế có thể làm giảm trọng lượng của chúng ta đi một chút đấy.”

Ba lô leo núi của tôi chủ yếu là đựng đồ ăn, có điều tất cả những thứ ăn được đều đã bị ăn sạch từ lâu rồi, hiện giờ bên trong đó kỳ thực chỉ còn lại một số loại công cụ cỡ nhỏ, to nhất thì cũng chỉ là một chiếc bếp lò không khói mà thôi. Song những thứ đó mãi đến bây giờ vẫn chưa phát huy được tác dụng, tôi nghĩ có lẽ sau này cũng không cần dùng được nữa, bèn tháo ba lô leo núi xuống vứt sang một bên.

Vương Tiên Dao mở ba lô của mình ra kiểm tra một chút, rồi nói với chúng tôi: “Gậy huỳnh quang vốn mang theo không nhiều, cho nên sớm đã dùng hết. Còn đèn pin bây giờ chiếu sáng cũng yếu lắm, pin dự phòng thì hết mất rồi, có tráp pha lê với dạ minh châu trên tay Vân Sơn, mấy cái đèn pin có thể vứt đi được rồi. Song ở đây vẫn còn một chiếc hòm cứu thương khẩn cấp, thứ này tớ muốn giữ lại.” Dứt lời, Vương Tiên Dao liền đem bỏ hết những thứ vô dụng ra ngoài, chỉ để lại chiếc hòm cứu thương khẩn cấp kia.

Anh gầy lại nhìn qua phía Tôn Kim Nguyên, vì bây giờ chỉ còn mỗi cậu ta là đang ngẩn ngơ đứng đó, dường như không định mở ba lô của mình ra để vứt bỏ đồ thừa. Anh gầy nói với cậu ta: “Tại sao cậu còn chưa mở ba lô ra kiểm tra? Lẽ nào các thứ trong ba lô của cậu đều là đồ thiết yếu, nhất định phải dùng đến?”

Khi xuất phát, ba người chúng tôi đã phân phối chi tiết những món đồ mà mỗi người phải mang theo, trong đó đồ ăn, đồ nhóm lửa cùng với một ít công cụ chiếu sáng, đồ phòng ngự thì được giao cho Vương Tiên Dao, Tôn Kim Nguyên thì chuyên trách các món đồ cỡ lớn, chẳng hạn như thang leo núi, dây thừng, xẻng gấp.

Xẻng gấp đã từng được dùng trong lúc đào hầm ở địa lao, sau đó Tôn Kim Nguyên lại lấy nó ra làm vũ khí, cuối cùng thì đánh mất trong quá trình giao chiến với lũ xác chết biết đi. Thang dây đã dùng khi xuống chỗ cấm địa có giấu bảo vật của Lương Vương, song cuối cùng mọi người lại quên cầm theo, do đó cũng chẳng còn. Dây thừng thì vừa được Tôn Kim Nguyên lấy ra để buộc vào thắt lưng của Vương Tiên Dao, vậy nên lúc này lẽ ra trong ba lô của Tôn Kim Nguyên phải chẳng còn thứ gì nữa mới đúng.

Ấy vậy mà chiếc ba lô trên lưng Tôn Kim Nguyên lại căng phồng cả lên, vừa nhìn đã biết là có chứa không ít thứ bên trong, tôi nghĩ gã khốn này mười phần thì có tám, chín là đã tiện tay bỏ không ít đồ tùy táng trong đó rồi. Thấy Tôn Kim Nguyên mãi vẫn không chịu trả lời câu hỏi của anh gầy, tôi liền hỏi giọng thăm dò: “Ba lô của cậu trông nặng quá, bên trong chắc là có đựng không ít đồ đúng không? Mau lấy hết ra đây xem nào, những thứ vô dụng thì cứ vứt đi là được, mang theo chỉ tổ nặng thân chứ có tác dụng gì đâu.”

Tôn Kim Nguyên xốc lại chiếc ba lô leo núi sau lưng, lộ ra vẻ chột dạ nói với tôi: “Không cần đâu, bên trong đó toàn là các công cụ thiết yếu cả, ngoài ra không có gì khác.”

Tôi “ừm” một tiếng, khẽ gật đầu, giả bộ tin lời cậu ta nhưng lại thừa dịp cậu ta sơ ý mà đưa tay kéo chiếc ba lô leo núi trên lưng cậu ta xuống. Tôn Kim Nguyên thấy tôi đột nhiên tập kích, sắc mặt tức thì tái xanh, tức tối nói: “Được lắm, Vân Sơn, không ngờ cậu lại không tin tớ.”

Có quỷ mới tin cậu đấy! Tôi không thèm để ý tới cậu ta, tiếp tục kéo ba lô, song Tôn Kim Nguyên quá khỏe, tôi căn bản không cự lại được. Anh gầy thấy thế thì còn ác hơn tôi, lặng lẽ đi tới trước mặt Tôn Kim Nguyên, đưa hai tay tới thọc vào hai bên nách cậu ta. Tôn Kim Nguyên buồn quá đành phải buông tay ra, thế là chiếc ba lô ấy đã rơi vào trong tay tôi. Tôi mở ra xem thử, khốn kiếp, bên trong đó toàn là đồ tùy táng, có vàng thỏi, đồ đựng, thậm chí ngay đền mấy hộp đồ trang điểm trên bàn của Triệu Cơ cậu ta cũng không bỏ qua.

Tôi nói với cậu ta: “Tên khốn cậu đúng là xấu tính quá đấy, đừng nói là người anh em đây không có nghĩa khí nhé, cậu mau lựa lấy mấy món đồ đáng tiền nhất đi, những thứ khác thì bỏ lại, đừng có tham lam quá kẻo mang họa đấy.”

Tôn Kim Nguyên vẫn không chịu phục, nói tôi và anh gầy hò nhau bắt nạt cậu ta. Vương Tiên Dao hết sức nôn nóng, bèn nghiêm mặt lại nói với Tôn Kim Nguyên: “Vì tiền, lẽ nào ngay đến tính mạng cậu cũng không cần nữa?”

Tôn Kim Nguyên bấy lâu vẫn luôn độc thân, hơn mười năm trước, nghe nói Vương Tiên Dao đã lấy chồng, cậu ta từng say lúy túy với tôi một phen. Mấy năm sau, nghe nói Vương Tiên Dao đã ly hôn, cậu ta giống như vừa được uống canh thập toàn đại bổ, hưng phấn vô cùng, nhất quyết bám lấy tôi đòi không say không về, bởi cậu ta đã lại có cơ hội được nối tiếp duyên xưa với Vương Tiên Dao. Do đó, cậu ta có thể không nghe lời ai khác, nhưng với Vương Tiên Dao thì luôn răm rắp vâng lời.

Lúc này, thấy Vương Tiên Dao đã nổi nóng, Tôn Kim Nguyên hậm hực lườm tôi một cái, làu bàu: “Nể mặt Tiên Dao nhà tớ, lần này tớ tạm thời tha cho cậu đấy.” Nói rồi, liền chọn lấy những món đồ tốt trong ba lô mà nhét cả vào các túi quần túi áo, mãi đến khi không nhét nỗi nữa mới chịu thôi.
 

Bình luận facebook

Top Bottom