Full Kế Hoạch Theo Đuổi Vợ Yêu

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 50: Hồng hạnh* phải vượt tường rồi
* Ám chỉ việc phụ nữ ngoại tình.

Lưu Cẩm Doanh hơi do dự một chút rồi cười dịu dàng đi qua đó. Ông chủ Quảng phẩy tay để ba người họ mau chóng đi.

Hồ Tu Trạch đi đến, đưa tay túm lấy ba lô của Tề Tiểu Tô, khoác lên vai mình, “Còn đi được không?”

Đến cả cậu ruột của cô còn không nghĩ đến việc đeo ba lô hộ cháu gái, bên trong ba lô hiện giờ có túi ngủ nén khí, leo núi lâu như vậy sớm đã làm cho Tề Tiểu Tô mệt chết rồi, giờ áp lực bỗng giảm đi, Tề Tiểu Tô không khỏi ưỡn thẳng lưng, thở một hơi dài.

Mệt chết mất.

Cô vén mái tóc xõa ra sau tai, cảm động nhìn Hồ Tu Trạch cười: “Cảm ơn anh Tu Trạch.” Ban đầu cảm thấy anh ta hơi xấu xa, nhưng suốt mấy tiếng đồng hồ tiếp xúc với nhau, cô phát hiện Hồ Tu Trạch thuộc loại người lúc trêu đùa người khác thì hơi độc mồm độc miệng nhưng thực ra là một người đàn ông ấm áp.

“Nhìn người cô gió thổi một cái là ngã mà không ngờ ý chí cũng mạnh đấy.” Hồ Tu Trạch tán thưởng. Đã leo núi lâu như vậy, những người khác trong đoàn cả đường ít nhiều gì cũng kêu mệt kêu dừng lại, chỉ duy có cô gái này không hề than thở câu nào, rõ ràng mệt đến nỗi hai chân run bần bật mà vẫn tiếp tục. Nhìn thấy thế anh bỗng cảm thấy mềm lòng.

Thật ra anh ta đâu biết rằng, đó là do Hệ thống Tiểu Nhất liên tục giám sát đốc thúc trong đầu cô. Dựa theo tính toán đo lường kĩ lưỡng cơ thể cô của Hệ thống thì vẫn chưa đến lúc hoàn toàn không thể tiếp tục kiên trì, cho nên cô nhất định phải leo tiếp. Đến cực hạn, Hệ thống Tiểu Nhất tự nhiên sẽ nhắc nhở. Dưới sự tính toán của nó, chỉ đến khi mệt đến mức đó cơ thể cô mới có thể hoàn toàn tiếp nhận cường hóa không chống cự.

Có điều lúc này Tề Tiểu Tô vẫn không hiểu rõ tiếp nhận cường hóa là gì, cũng mệt đến nỗi không còn sức mà hỏi.

“Đi nhanh lên một chút.” Tô Vận Đạt quay lại nhìn, trông thấy Tề Tiểu Tô và Hồ Tu Trạch đang nhìn nhau, cảnh tượng này khiến anh ta bỗng nảy ra một ý.

Nếu như có một chàng cháu rể làm trong tòa thị chính, chắc là tốt lắm nhỉ? Đến lúc đó nếu có việc gì muốn nhờ cậu ta giúp đỡ chắc chắn có thể được! Hơn nữa, anh ta vừa nghỉ việc, nếu lần này có thể tìm được phôi ngọc, tốt nhất nên nhờ cậu ta giúp tìm người mua. Nếu dựa vào ông chủ Quảng, anh ta sẽ phải bơm tiền thêm, còn để Hồ Tu Trạch giúp đỡ, chắc chắn cậu ta sẽ không thu tiền đâu nhỉ? Sau khi lấy được tiền, anh ta muốn tự mình kinh doanh, sau này mấy vấn đề như công thương, vệ sinh rồi phòng cháy chữa cháy, mà một chàng cháu rể làm trong tòa thị chính thì chẳng phải mọi chuyện đều sẽ giải quyết thuận lợi hay sao?

Tô Vận Đạt càng nghĩ càng thấy tốt, suýt chút nữa thì cười ra tiếng.

Không tồi không tồi, nhất định phải bảo Tiểu Tô nắm chắc anh ta! Tìm cơ hội dạy cho nó mới được, ở cái nơi núi rừng hoang sơ này, vừa hay có thể bồi dưỡng tình cảm.

Vừa nghĩ đến đây, lần đầu tiên Tô Vận Đạt cảm thấy dẫn theo Tề Tiểu Tô là một quyết định không tồi.

Có lẽ do cảm thấy viễn cảnh phía trước rất đẹp nên cái mệt mỏi của Tô Vận Đạt đã giảm đi mấy phần, quay đầu nhìn hai người nói: “Tôi đi lên trước, hai người có thể vừa đi vừa nghỉ.”

Tề Tiểu Tô nhìn anh ta đột nhiên tăng tốc độ, có chút bất ngờ. Thật không ngờ thể lực của cậu cũng khá đấy chứ! Cô đâu biết đây là cơ hội mà Tô Vận Đạt tạo ra để cho cô và Hồ Tu Trạch bên nhau.

Hai người vừa leo núi vừa nói chuyện, cũng may đoạn núi này đã bớt độ dốc đi một chút nên có thể thư giãn nhiều hơn. “Em xin nghỉ học bao lâu?”

“Nửa tháng.”

“Như vậy thành tích của em có bị tụt không?” Hồ Tu Trạch liếc nhìn cái chân đang run lên bần bật của cô, rất hiếu kì cô sẽ tiếp tục kiên trì được đến khi nào, “Năm nay em đang học lớp 11, không sợ không thi đỗ trường đại học lý tưởng à?”

Tề Tiểu Tô trả lời: “Em sẽ thi đỗ.”

Đó không phải là một câu nói suông, dù sao thì cô cũng đã trải qua một lần thi rồi. Nếu như không xảy ra việc ngoài ý muốn, bởi vì là làm lại một lần nữa, nội dung bài thi tất nhiên vẫn nằm trong vòng nội dung mà cô thi trước đó. Cô vẫn còn thời gian nửa năm, có thể vừa tạo nền tảng tốt, vừa cố gắng nhớ lại câu hỏi của bài thi, việc thi đỗ Đại học có lẽ sẽ không có vấn đề gì.

Nghĩ đến đây, trong đầu cô lại hiện ra cảnh ngày trước Chu Thuần muốn cô thi vào trường đại học Thanh Nam.

Đại học Thanh Nam đúng là lựa chọn tốt nhất.

Bất kể là ở phương diện phong cách học tập, thiết bị học tập, môi trường hay ở ưu thế xin việc, Thanh Nam đều dẫn đầu so với các trường đại học khác. Những trường đại học khác tốt nghiệp xong đồng nghĩa với thất nghiệp, đều phải đấu đá tranh nhau xin việc, nhưng Thanh Nam lại hoàn toàn khác. Mỗi năm các đơn vị, doanh nghiệp lớn đều chú ý đến những sinh viên tốt nghiệp của Thanh Nam từ rất sớm, có rất nhiều người còn chưa tốt nghiệp đã được chấm sẵn.

Đó là một ưu thế lớn của Thanh Nam, tất nhiên, điều này nhằm vào những sinh viên có gia cảnh bình thường, không có người làm bệ đỡ phía sau. Theo cô được biết, Thanh Nam còn có một ưu thế khác, đó là có rất nhiều con cái của những nhà có tiền có thế theo học. Đến Đại học để tích cóp quan hệ xã hội với những người này trước, đó cũng chính là điểm mà Thanh Nam khiến mọi người đổ xô theo học.
“Em chẳng khiêm tốn gì cả.” Hồ Tu Trạch cười cười.

Đột nhiên, bọn họ nghe thấy tiếng hét của Tô Vận Đạt.

Nét mặt hai người cùng căng thẳng, nhìn nhau một cái rồi chạy theo hướng tiếng hét vang lên.

Người dân trong thị trấn Minh Quang cũng có người lên núi săn bắn, chứng tỏ rằng nơi đây còn có không ít động vật hoang dã. Chẳng lẽ Tô Vận Đạt gặp phải mấy loại như lợn rừng gì gì đó hay sao?

“Chao ôi, mẹ ơi! Mau… mau tới đây...”

Răng Tô Vận Đạt đã run lên bần bật. Anh ta chỉ trượt chân một cái liền bị lăn xuống một cái rãnh cỏ rậm rạp bên sườn núi, nào ngờ từ trong bụi cỏ đó có hai con rắn bỗng nhiên xuất hiện. Đuôi của chúng đang quấn vào nhau, đầu chúng ngóc lên nhìn anh ta, mới đầu nhìn anh ta còn tưởng là một con rắn hai đầu.

Lúc này hai con rắn đều đang nhìn anh ta thè lưỡi ra, xè xè xẹt xẹt, chỉ nghe thôi đã khiến toàn thân nổi da gà từng lớp từng lớp.

Nếu không phải lúc này chúng đang quấn lấy nhau thì giờ có lẽ đã sớm đuổi theo anh ta rồi. Hiện giờ tuy chúng không di chuyển nhưng anh ta cũng không dám chạy! Không, không phải không dám chạy mà là anh ta phát hiện mình không chạy nổi, mắt cá chân bỗng đau đến thấu xương.

Có lẽ do cú ngã vừa nãy đã khiến chân bị trẹo rồi!

Hồ Tu Trạch và Tề Tiểu Tô chạy đến, nhìn xuống bên dưới, lúc đầu không hề nhìn thấy hai con rắn đó mà chỉ nhìn thấy Tô Vận Đạt đang ngồi bệt dưới rãnh núi.

“Tiểu Tô, Tiểu Tô mau cứu cậu với! Cậu Hồ, cứu tôi với!” Giọng nói của Tô Vận Đạt run lên.

“Cậu út, cậu có sao không?” Tề Tiểu Tô nhìn xung quanh chuẩn bị đi xuống dưới.

Hồ Tu Trạch kéo cô lại.

“Có rắn.” Anh ta nói.

Tề Tiểu Tô nhìn thật kĩ theo hướng anh ta chỉ, quả nhiên nhìn thấy hai con rắn to khoảng hai ngón tay, là rắn khuyết đốm! Cô cũng biết đại khái loài rắn này đa phần đều có chứa kịch độc, bây giờ liền một lúc hai con, làm sao đây?

“Cậu út, trong túi của cậu có thuốc phòng rắn không?” Có lẽ là có, tối hôm trước khi đi, ông ngoại có tìm được một loại thuốc dùng trước khi bắt rắn, thêm một số bột đuổi rắn và thuốc trị độc của rắn mà ông mua, mỗi người bọn họ đều mang theo một nửa. Có điều hiện giờ bọn họ tùy tiện đi xuống sợ sẽ làm kinh động đến hai con rắn đó, tốt nhất vẫn là Tô Vận Đạt tự mình rắc bột đuổi rắn xung quanh mình trước thì hơn.

Tô Vận Đạt vừa rồi sợ mất hồn mất vía, không nghĩ được gì, đến giờ nghe cô nói mới nhớ ra việc này, lập tức thò tay ra phía sau lần mò tìm kiếm.

Nhưng khi anh ta vừa cử động, hai con rắn cũng động đậy theo, bốn con mắt u ám nhìn anh ta chằm chằm, khiến anh ta lại càng run.

“Không được, không được, cậu không dám cử động bừa! Tiểu Tô, cháu mau xuống đây giúp cậu lấy thuốc.” Tô Vận Đạt than khóc thảm thiết.

Hồ Tu Trạch nhìn xung quanh một lúc, đặt hai chiếc ba lô xuống rồi lấy một con dao nhỏ ra, sau đó chọn lấy một cành cây dùng lực chặt nó xuống, phần trước cành cây vừa hay có một cái ngạnh.

“Anh xuống dưới, em ở đây chờ nhé.”

Tề Tiểu Tô lập tức lấy thuốc phòng rắn từ trong túi ra nhét vào túi áo anh ta, rồi lại lấy thêm một lọ bột đuổi rắn đưa cho anh ta, “Anh Tu Trạch, anh cẩn thận một chút.”

Nhìn Hồ Tu Trạch thận trọng bước xuống dốc núi, tiến lại gần vị trí của Tô Vận Đạt, ấn tượng tốt về anh ta trong lòng Tề Tiểu Tô lại tăng thêm vài phần. Ấn tượng đầu tiên tuy rằng rất xấu, nhưng càng tiếp xúc lại càng phát hiện ra những ưu điểm của anh ta.

Nếu cô muốn tìm bạn trai thì có lẽ có thể cân nhắc đến người như Hồ Tu Trạch.

“Suy nghĩ trước mắt của kí chủ có chút nguy hiểm, hồng hạnh sắp vượt tường rồi, xin hãy kịp thời quay lại.” Giọng nói của Hệ thống Tiểu Nhất lại vang lên trong đầu.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 51: Cần ngọc hay cần mạng
Tề Tiểu Tô thầm trợn mắt một cái.

Vệ Thường Khuynh không hề có ý nghĩ sẽ thân thiết với cô, đều là do một mình Hệ thống Tiểu Nhất nhiệt tình nghĩ như vậy. Thật không biết cái Hệ thống này được thiết kế kiểu gì, lại còn có cả chức năng làm bà mối như vậy nữa. Có điều, loại chức năng này dùng trên người cô, ít nhiều khiến cô cảm thấy nhức trứng, à không, cảm thấy thắt ruột.

Hừ.

Sự chú ý của cô lại trở về phía cậu út và Hồ Tu Trạch.

Nghĩ đi nghĩ lại, cô vẫn cẩn thận dè chừng di chuyển xuống theo họ, lát nữa nếu quan sát thấy tình thế không tốt cô còn có thể giúp đỡ. Đó là cậu ruột của mình, cô cũng không thể đẩy hết cho người khác được.

“Cậu Hồ mau lên, mau đuổi chúng đi, mau, tôi cảm giác như chúng sắp động đậy rồi...” Mồ hôi trên trán Tô Vận Đạt túa ra như nước, đầm đìa chảy xuống mắt, anh ta không kìm chế nổi đưa tay lên dụi, nhưng chính vì động tác đó khiến hai con rắn tưởng rằng đối phương đang muốn tấn công, một trong hai con phi về phía bọn họ.

Hai mắt của Hồ Tu Trạch nhìn chằm chằm chúng, cành cây trong tay nhanh chóng xiên qua đó.

Tim cả ba người đều giật thót, thậm chí Tô Vận Đạt còn hét thất thanh, chỉ nghe soạt một tiếng con rắn đó đã bị xiên trúng nằm quằn quại trên mặt đất.

Nhưng bọn họ còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì con rắn còn lại đột nhiên phi đến, còn phi đúng đến vị trí của Hồ Tu Trạch.

Hồ Tu Trạch thậm chí có thể ngửi được mùi tanh và cả tiếng gió nhỏ xíu. Nhưng lúc này anh ta không thể buông tay, một khi buông tay thì con rắn mà anh ta đang khống chế nhất định sẽ xông lên cắn cho anh ta một cái tàn nhẫn.

Đây còn là một loại rắn kịch độc.

Lúc này chỉ có thể trông cậy vào Tô Vận Đạt. Nhưng Tô Vận Đạt lại run rẩy đến nỗi không thể cử động được, một là vì hoảng sợ, hai là vì mắt cá chân đã bị thương, đến giờ điều đáng sợ hơn chính là không thể cử động được.

Trong lòng Hồ Tu Trạch thầm kêu lên một tiếng, cảm thấy bản thân đã lâm vào tình cảnh khó có thể thoát khỏi.

Đúng lúc này, tiếng gió quét qua, anh ta nhìn thấy Tề Tiểu Tô đang cầm một cành cây to hung dữ vút mạnh một cái vào con rắn xấu xa đang phi một nửa trên không trung kia.

“Tiểu Tô!”

Từ vị trí của anh ta nhìn sang, anh ta chỉ nhìn thấy một bên mặt của Tề Tiểu Tô, thái dương của cô đầm đìa mồ hôi, làn da hiện rõ màu đỏ hồng, nhìn lại cảm thấy rực rỡ lạ thường.

Nhưng Tề Tiểu Tô không hề dừng lại, sau khi hất con rắn kia đi cô lại lập tức xông về phía đó, tiếp tục khua khoắng cành cây trong tay, một lần nữa hất con rắn đó ra phía xa hơn, mãi cho đến khi con rắn đó kiệt sức lẩn vào trong bụi cỏ, không còn thấy tung tích.

Lúc này Tề Tiểu Tô mới quay đầu lại nhìn bọn họ, nở một nụ cười yếu ớt.

Hồ Tu Trạch cảm thấy nụ cười này thực sự rất đẹp. Có thể sau này, Tề Tiểu Tô đã không còn là Tề Tiểu Tô của bây giờ nhưng Hồ Tu Trạch vẫn luôn nhớ đến ngày hôm nay, nhớ đến nụ cười yếu ớt đó của cô. Ngay lúc này, anh ta đâu thể ngờ được, sau này cô gái trẻ yếu đuối lại dũng cảm kia sẽ lớn lên và trở thành nhân vật có hào quang rực rỡ đến thế, dù bị hơn chục người chĩa súng vào những vẫn có thể vui vẻ nói cười.

Hồ Tu Trạch cũng ném con rắn còn lại ra phía xa, sau đó mới quay lại đỡ Tô Vận Đạt đứng dậy.

Tề Tiểu Tô xách ba lô của Tô Vận Đạt buông xuống lúc trước, đang chuẩn bị đi theo thì đột nhiên nhìn thấy góc của một hòn đá ở trong bụi cỏ rậm chỗ hai con rắn nằm khi nãy.

Hòn đá đó có màu xanh ngọc, bởi vừa hay ở trong bụi cỏ cùng màu cộng thêm việc vừa rồi bị hai con rắn thu hút toàn bộ sự chú ý cho nên Hồ Tu Trạch và Tô Vận Đạt đều không hề nhìn thấy hòn đá đó.

Trái tim của Tề Tiểu Tô nhảy thót lên.

Cô tiến lại gần rồi nhặt hòn đá đó lên, vừa cầm trong tay liền cảm thấy nhơn nhớt.

Ban đầu cô nghĩ có lẽ đó là dịch nhầy của rắn, nghĩ vậy cô còn thoáng cảm thấy hơi buồn nôn, nhưng ngay giây tiếp theo cô lại cảm giác không giống vì hòn đá này không hề bị ướt.

Lúc này, giọng nói của Hệ thống Tiểu Nhất vang lên: “Chúc mừng kí chủ đã tìm được một viên khoáng thạch năng lượng cấp B!”

Tim Tề Tiểu Tô lại nhảy thót một cái. Chiếc vòng tay mà lão Đồng bán cho cô giá năm vạn tệ, nhưng chỉ là năng lượng cấp D, bây giờ hòn đá này lại mang năng lượng cấp B, nếu để làm đồ trang sức thì có thể bán được bao nhiêu tiền?
Dựa vào tính toán của một người ngoài nghề như cô thì ít nhiều gì cũng có thể bán được mười mấy hai mươi bạn tệ đấy chứ? Giàu to rồi!

Nhưng giấc mộng tươi đẹp của cô còn chưa bắt đầu bao lâu thì đã bị Hệ thống Tiểu Nhất dội một gáo nước lạnh. “Kí chủ, mau để bản Hệ thống hấp thụ năng lượng này đi, năng lượng hấp thụ từ chiếc vòng tay lần trước đã giảm đi đáng kể vì hai lần nói chuyện của Thiếu soái, nếu giờ lỡ vào rừng sâu gặp nguy hiểm, được thêm chút năng lượng thì bản Hệ thống có thể kịp thời cảnh báo cho cô.”

Nói thì lúc nào cũng đơn giản!

Tiền của cô, giấc mộng phát tài của cô!

Trái tim Tề Tiểu Tô đang rỉ máu. Nhưng đúng lúc này, giọng nói của Hệ thống Tiểu Nhất lại vang lên: “Trong bụi cỏ có ổ rắn, đàn rắn sắp xuất hiện, nếu còn không đi thì kí chủ sẽ bị bốn con rắn đồng thời cắn mà trúng độc chết.”

“A!”

Tề Tiểu Tô hét lớn, không kịp nghĩ đến bất cứ điều gì lập tức chạy lên theo hướng dốc núi đồng thời la lên với Hồ Tu Trạch: “Anh Tu Trạch chạy mau, vẫn còn rất nhiều rắn!”

Hồ Tu Trạch và Tô Vận Đạt kinh hãi, anh ta một tay đỡ Tô Vận Đạt, một tay thu lại hai cái ba lô rồi chạy lên phía trên. Cùng lúc đó quay lại nhìn Tề Tiểu Tô một cái, cô rất nhanh đã đuổi kịp, bụi cỏ trong rãnh núi phía sau rung động, quả nhiên là có một đàn rắn bò ra.

Ba người chạy bán sống bán chết, cả quãng đường Tô Vận Đạt đều khập khiễng chạy, cắn răng rắc thuốc đuổi rắn xuống.

Chạy được một đoạn, Tề Tiểu Tô nghe thấy Hệ thống Tiểu Nhất nhắc nhở đã thoát khỏi vòng nguy hiểm mới thở phào nhẹ nhõm bước chậm lại.

Nhưng trong đầu cô bỗng ‘đinh’ lên một tiếng, Hệ thống Tiểu Nhất lại bắt đầu nhắc nhở không đủ năng lượng.

Cô nắm chặt hòn ngọc đang nằm trong tay, không còn cách nào đành đặt nó lên trán. Hệ thống Tiểu Nhất lập tức hấp thụ.

“Hiện giờ tôi đang không biết là do tìm năng lượng cho cậu mà tôi gặp phải những nguy hiểm này hay là vì gặp những nguy hiểm này mà cần đến cậu, tìm năng lượng cho cậu nữa.”

Đầu óc cô hơi hỗn loạn, việc này cũng giống như không biết gà có trước hay trứng có trước vậy.

Đến hòn ngọc ngang dọc như thế nào cô còn chưa được nhìn rõ, vừa chớp mắt ngọc đã biến thành một đống đất vụn.

Đúng lúc Hồ Tu Trạch quay đầu lại, nhìn thấy đống đất vụn trên tay cô, anh ta hơi sững sờ, “Tiểu Tô, em nắm cục đất làm gì thế?”

Là đất sao? Đâu có giống.

Tề Tiểu Tô thả tay, đống vụn đất lả tả rơi xuống mặt đất, mười mấy hai chục vạn tệ của cô cứ như vậy biến mất, ruột gan đau như cắt.

“Không có gì.”

Hồ Tu Trạch tìm một vị trí không có nhiều cỏ dại rậm rạp, là một khoảng đất vàng bị mưa lũ bào mòn để lộ ra vài tảng đá.

“Ngồi đây nghỉ ngơi một lúc đi.”

Tô Vận Đạt ngồi xuống một tảng đá, vị trí mắt cá chân lập tức cảm thấy đau đớn không thể chịu được, nhìn xuống một cái liền la lên: “Chết rồi, chân của tôi bị sưng to quá!”

Mắt cá chân của anh ta lúc này đã sưng phù giống hệt như một cái chân lợn ngâm rượu.

Hồ Tu Trạch và Tề Tiểu Tô đồng thời cau mày lại.

Như vậy cũng không biết liệu có bị gãy xương không, an toàn nhất vẫn là nên xuống núi đến bệnh viện kiểm tra, nếu như thật sự gãy xương mà còn dây dưa kéo dài thời gian kiểm tra thì chắc chắn sẽ rất phiền phức, suy cho cùng đó cũng là vị trí khớp xương quan trọng.

Nhưng bọn họ không dễ dàng gì mới lên đến tận đây, lẽ nào phải bỏ cuộc sao?
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 52: Đêm đầu tiên cắm trại dã ngoại
Cuối cùng lại là Tô Vận Đạt cắn răng chịu đựng tỏ ý không muốn xuống núi.

Anh ta đã nghỉ việc rồi, nếu vừa tới đây còn chưa sờ được hòn đá nào đã bỏ về thì sau này biết phải làm sao? Lẽ nào lại phải tìm việc mới sao?

Cơ hội tốt như vậy, tuyệt đối không thể dễ dàng bỏ qua.

Nếu nói trước ngày hôm nay Tô Vận Đạt chỉ ôm trong mình một tia hy vọng thì đến ngày hôm nay, khi gặp được đoàn người của Phố Nguyên, tia hy vọng đó liền càng trở nên to lớn hơn.

Đến chuyên gia người ta còn mời đến rồi, điều đó càng chứng minh quả núi này có phôi ngọc! Nếu giờ anh ta bỏ đi, sau này quay lại không biết chừng chỗ này đã bị nhận thầu, bị kiểm soát mất rồi, đến lúc đó chính anh ta mới là khóc không ra nước mắt. Vậy nên không cần biết thế nào cũng phải tiếp tục kiên trì, cho dù chân có gãy cũng phải tìm được hai viên phôi ngọc.

Tề Tiểu Tô nhìn cậu mình một cái, thật ra cô cũng không muốn từ bỏ như thế, mặc dù cô đã có được hai hòn đá nhưng một hòn đã bị Hệ thống hấp thụ ngay trong chớp mắt, dựa vào mức độ phá gia của Hệ thống cô cũng muốn tìm thêm vài viên nữa.

Với tình hình trước mắt, cô đã có thể hoàn toàn chắc chắn quả núi này thật sự có phôi ngọc. Nếu đã như vậy mà còn bỏ đi thì cô đúng là đồ ngốc.

“Cháu có mang theo thuốc trị thương, để cháu thoa cho cậu trước.” Cô lấy từ trong ba lô của mình một lọ dầu, ngồi xổm trước mặt Tô Vận Đạt rồi tháo giầy, kéo ống quần anh ta lên.

Tô Vận Đạt nhìn hành động của cô bỗng sững lại.

Nói thật lòng, anh ta thực sự không có nhiều tình cảm với cô cháu gái này, nếu không phải vì thấy bố mẹ thương yêu cô thì anh ta nhất định sẽ không dẫn cô đến đây. Dẫn Tề Tiểu Tô đến đây anh ta chỉ mang theo tâm lý ít nhiều tạo quan hệ tốt với cô, để bố mẹ có ấn tượng tốt rồi đến khi phân chia tài sản có thể cho anh ta nhiều hơn một chút.

Hơn nữa, anh ta cũng không hề thích tính cách của Tề Tiểu Tô, cảm thấy lúc nào cô cũng im lặng lạnh lùng, mới có mười tám tuổi mà cứ làm như hai mươi tám tuổi vậy, toàn làm cái vẻ mặt của bà cụ non, không hề giống với một học sinh trung học thanh xuân phơi phới một chút nào, cũng chẳng biết nịnh nọt để người cậu này vui vẻ.

Nhưng bây giờ, anh ta hoàn toàn không thể ngờ tới Tề Tiểu Tô lại có thể ngồi xổm như vậy trước mặt anh ta giúp anh ta tháo giầy, thoa thuốc cho anh ta, không hề e ngại bàn chân của anh ta bẩn chút nào.

Ngay khoảnh khắc này, trái tim Tô Vận Đạt dường như bị va đập một cái, mềm nhũn không còn chút sức lực.

Tề Tiểu Tô ngẩng đầu nhìn anh ta: “Thoa như vậy có làm cậu đau không?”

“Hả?” Lúc này Tô Vận Đạt mới phát hiện mình phân tâm, câu hỏi của cô làm cho anh ta hoàn hồn trở lại và giờ mới cảm nhận được vết thương trên chân mình đang đau đớn vô cùng.

“Đau đau đau.”

Tề Tiểu Tô bật cười, lực thoa cũng không hề nhẹ đi, “Đau cũng phải chịu.”

“Chân không bị gãy xương.” Giọng nói của Hệ thống Tiểu Nhất vang lên trong đầu cô. Tề Tiểu Tô ngạc nhiên: “Việc này mà cũng có thể nhìn ra à?”

Hệ thống tỏ ý rất tự đắc: “Chỉ cần có năng lượng, bản Hệ thống sẽ có rất nhiều chức năng. Quét hình chỉ là một trong những chức năng đó mà thôi.”

Vừa hấp thụ năng lượng cấp B, nó cũng phải biểu hiện một chút để Tề Tiểu Tô biết rằng năng lượng thực sự không hề lãng phí khi cho nó ăn.

Tất nhiên Tề Tiểu Tô rất vui mừng, nhưng nghĩ đến ai đó lại lập tức không yên tâm, dặn dò: “Nhớ kĩ, không được phép để Thiếu soái nhà cậu tùy tiện nói chuyện với tôi nghe chưa! Còn cậu nữa, tuyệt đối không được tùy tiện làm những việc lãng phí năng lượng!”

“Rõ.”

Cô nói chuyện với Hệ thống trong suy nghĩ cho nên Tô Vận Đạt và Hồ Tu Trạch không hề nhận ra. Hai người bọn họ đều bất ngờ nhìn cô.

“Sao em biết không phải gãy xương?”

Tề Tiểu Tô im lặng một lúc rồi tùy tiện nói: “Nếu là gãy xương thì vừa nãy chắc chắn cậu không thể nào leo lên đây được, em nghe nói, nếu còn có thể chống đỡ được trọng lượng của cơ thể thì sẽ không phải là gãy xương.”
“Thật à?” Tô Vận Đạt bán tín bán nghi, nhưng trong lòng lại yên tâm một cách kì lạ.

Hồ Tu Trạch quan sát xung quanh một lúc rồi lấy điện thoại ra, “Tôi gọi điện cho ông chủ Quảng, nhắc nhở bọn họ chú ý rắn độc sau đó sẽ tìm một vị trí thích hợp để dựng lều.”

“Cậu Hồ, phiền cậu quá, cảm ơn cậu nhé.” Tô Vận Đạt vội vàng nói.

Hồ Tu Trạch mỉm cười lắc lắc đầu rồi đi ra chỗ khác. Tô Vận Đạt nhìn theo bóng lưng của anh ta không kìm nổi thấp giọng nói với Tề Tiểu Tô: “Tiểu Tô à, cậu út thấy anh chàng Hồ Tu Trạch này có ý với cháu đấy, cháu có muốn cân nhắc một chút không?”

“Cậu út, cậu nói linh tinh cái gì vậy? Cháu mới đang học lớp 11.”

Tề Tiểu Tô nói như vậy tất nhiên chỉ là cái cớ, thực ra nội tâm cô đã hai mươi ba tuổi, nếu thực sự gặp được người đàn ông khiến trái tim rung động, tìm hiểu yêu đương cũng là việc có thể, nhưng với Hồ Tu Trạch có phải nhanh quá rồi không. Hơn nữa, cô không thích suy nghĩ của Tô Vận Đạt, chẳng phải chỉ là nhìn trúng người ta đang làm việc trong tòa thị chính sao?

Có điều, đúng là cảm tình của cô đối với Hồ Tu Trạch đang ngày một tăng lên, cái gan dạ dũng cảm khi đánh rắn của anh ta khi nãy cùng với việc giúp đỡ Tô Vận Đạt không chút ngại ngần cũng cho thấy anh ta quả thật là một người đàn ông không tồi. Nhưng kể cả sau này nếu cô và Hồ Tu Trạch có khả năng yêu nhau thì cô cũng sẽ không nói cho Tô Vận Đạt biết.

Cô giúp Tô Vận Đạt thoa thuốc một lúc thì Hồ Tu Trạch quay lại, anh ta nói cho họ biết đã đi đến vị trí dựng lều, chỗ đó còn có một khe suối, sau đó giúp Tề Tiểu Tô đỡ Tô Vận Đạt qua đó.

Đó là một khoảnh đất bằng phẳng, bên cạnh có một khe suối, xung quanh cũng không có quá nhiều cỏ dại mọc um tùm, nhìn có vẻ khá sạch sẽ.

Tề Tiểu Tô lập tức đi rửa tay trước.

Hồ Tu Trạch đã bắt đầu chuẩn bị dựng lều. Lều bạt mà bọn họ mang theo là một loại khá thô sơ, có cả đèn bão, trời lúc này đã nhá nhem nên anh ta đã treo trước một cái trên cành cây bên cạnh, cũng tiện để những người bên phía ông chủ Quảng có thể nhìn thấy.

“Để tôi chất lò nhóm lửa.” Giờ Tô Vận Đạt đã không thể đi nổi, chỉ đành ngồi một chỗ nhặt mấy hòn đá bắt đầu xếp chồng lên nhau.

Đến bây giờ, Tề Tiểu Tô lại buồn đi vệ sinh, trong lòng than thở một cái, trước khi đến đây cô đã cảm thấy việc vệ sinh cá nhân chắc sẽ là việc phiền phức nhất trong thời gian nửa tháng ở lại trên núi.

Nhưng vẫn phải khắc phục thôi!

“Anh Tu Trạch, em đi ra xa một chút.”

Hồ Tu Trạch nhìn theo cô, suy nghĩ một chút cũng biết đại khái là việc gì, nhịn cười gật đầu nói: “Lấy lều bạt của em ra đây, anh tiện thể dựng lên cho.”

Tề Tiểu Tô nói cảm ơn rồi lấy đèn pin từ trong ba lô ra ngoài, chọn một hướng cứ thế đi về phía đó.

Cô sợ mấy bụi cỏ rậm rạp có rắn nên cũng không dám đi xa bèn chọn một gốc cây lớn, ngồi ở phía sau giải quyết nỗi buồn xong, chỉnh lại quần áo rồi quay lại chỗ dựng lều. Hồ Tu Trạch đã giúp cô dựng xong lều, giờ đang quay sang giúp Tô Vận Đạt.

“Anh Tu Trạch, anh dựng nhanh thật đấy.”

“Khi còn học đại học, anh thường xuyên đi cắm trại dã ngoại với bạn học, luyện tập mà thành đấy.” Hồ Tu Trạch nói.

Lúc này anh ta đã xắn hết ống tay áo lên, bởi vì đổ mồ hôi nên tóc hơi dính bết vào trán, lúc dùng lực cánh tay lại lộ ra vùng cơ bắp săn chắc, Tề Tiểu Tô cảm thấy Hồ Tu Trạch bây giờ rất cuốn hút.

Đến khi bọn họ dựng lều xong, bếp lò cũng đã xếp ổn, chuẩn bị châm lửa mới thấy đám người ông chủ Quảng thở hổn hển đi lên.

Tề Tiểu Tô rất nhanh đã phát hiện cổ của Lưu Cẩm Doanh có vài vết đỏ, trong lòng liền có chút không thoải mái, lẽ nào Lưu Cẩm Doanh lại dễ dãi như thế sao, ở nơi núi rừng xa xôi này, còn làm gì với ông chủ Quảng à? Bên cạnh vẫn còn hai người đàn ông nữa mà. Lại quay sang nhìn Hồ Nghi Giai, không biết liệu có phải do cô nhạy cảm hay không mà như thực sự có thể nhận ra vẻ thỏa mãn dục vọng từ nét mặt của hắn ta?

Nếu quan hệ giữa mấy người này thật sự lộn xộn đến vậy thì cô lại càng phải cẩn thận hơn nữa. Lỡ có việc gì xảy ra, có lẽ cũng chẳng thể trông chờ được vào Tô Vận Đạt, hơn nữa chân của anh ta còn đang bị thương.

Vậy thì, Hồ Tu Trạch liệu có thật sự đáng tin không?
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 53: Sự đau khổ của mạnh mẽ cường hóa
Đêm nay vẫn không có chuyện gì to tát xảy ra. Tất cả mọi người đều đã leo núi suốt mấy tiếng đồng hồ nên ai nấy đều mệt lử, tùy tiện ăn một chút rồi qua bên suối rửa chân tay sau đó chui vào lều đi ngủ.

Nhưng ở trong núi muốn ngủ ngon cũng là một việc khó có thể làm được, nền đất lạnh lẽo, gió thổi vù vù, thỉnh thoảng lại có vài tiếng thú rừng gầm rú, không biết tiếng dế kêu phát ra từ bụi cỏ rậm rạp nào, nếu không phải thực sự quá mệt thì có lẽ bọn họ đã không thể nào ngủ nổi.

Tình trạng này khiến bọn họ đều hiểu rõ, tình hình thực tế của việc cắm trại dã ngoại nơi núi rừng hoang vu khó khăn hơn tưởng tượng rất nhiều.

Rạng sáng Tề Tiểu Tô bị đánh thức bởi một cơn đau.

Chính là cái cảm giác dần dần đau đến thấu xương, sự đau đớn cứ lan rộng ra từng chút từng chút một, cộng thêm khi nãy cô lại mơ về vụ tai nạn xe của bố mẹ, rất hỗn loạn, tim đau không chịu nổi. Vậy nên nhất thời cô không tài nào phân biệt được chỗ nào đang đau, liệu có phải do khung cảnh trong giấc mơ đó.

Thật ra đã từ rất lâu Tề Tiểu Tô không còn gặp phải những giấc mơ như thế nữa, trong mơ, cô đứng trong hành lang của bệnh viện, nghe thấy bác sĩ trong phòng bệnh thông báo kết quả là bố mẹ mình đã qua đời, chỉ cảm thấy trái tim mình như vừa bị rơi xuống vực thẳm. Trước đây cô rất hay mơ thấy cảnh này nhưng sau này trái tim cô đã trở nên cứng rắn hơn nhiều, có lẽ ám thị tâm lý có hiệu quả nên đã rất lâu không còn mơ thấy nữa, đêm nay cũng không biết tại sao lại mơ thấy nó.

Hơn nữa lần này, cảnh vật trong giấc mơ lại càng rõ nét hơn, bởi trong giấc mơ, dưới ánh sáng chiếu rọi vào mắt, cô dường như nhìn thấy một người phụ nữ khi ấy đang đứng bên ngoài cửa phòng bệnh, sau khi bác sĩ tuyên bố bố mẹ cô tử vong, người phụ nữ kia liền cúi đầu rồi vội vã rời đi.

Khi tỉnh lại Tề Tiểu Tô vẫn còn nhớ đến cảnh tượng ấy trong giấc mơ. Đó chỉ là mơ hay năm ấy thật sự có người phụ nữ như vậy? Cô nhất thời không thể nhớ ra.

Lúc này cô mới cảm nhận được cái đau đến thấu xương là từ cánh tay và hai chân của mình truyền tới.

Thực sự rất đau.

Cơn đau kì lạ tự dưng vô cớ xuất hiện khiến Tề Tiểu Tô hơi sợ hãi, thầm nghĩ lẽ nào bản thân đang có căn bệnh nào ẩn nấp, đúng lúc này bắt đầu phát tác? Hay là bệnh hiểm nghèo?

Cô đau đến nỗi không còn sức lực để ngồi dậy, mở miệng cũng không thể nói được, chỉ mới một lúc mà mồ hôi trên đầu, trên người cô đều túa ra khiến toàn thân cô ướt đẫm.

“Tiểu Nhất, Tiểu Nhất.”

Không thể mở miệng, cô chỉ có thể gào lớn gọi Hệ thống Tiểu Nhất trong đầu, chẳng phải nó nói năng lượng đủ rồi sẽ có rất nhiều chức năng sao? Hôm nay còn có thể nhìn ra Tô Vận Đạt không bị gãy chân, vậy có phải nó cũng có thể nhìn ra rốt cuộc cô đang bị làm sao đúng không?

“Bản Hệ thống đây.”

“Cánh tay và hai chân tôi đều rất đau, cậu có thể xem tôi bị làm sao không?” Tề Tiểu Tô cảm giác như mình sắp bị chết vì đau rồi.

Giọng nói của cô vừa dứt Hệ thống Tiểu Nhất liền thản nhiên trả lời: “Bản Hệ thống đang giúp cô cường hóa, đau đớn là phản ứng rất bình thường của quá trình cường hóa.”

Tề Tiểu Tô vừa nghe đến đây liền nổi điên.

“Cậu nói cái gì?” Cô thực sự không dám tin, trước đây Hệ thống luôn miệng nói sẽ giúp cô cường hóa nhưng cô vẫn cho rằng cường hóa chính là thay cô quản lý tốt chế độ dinh dưỡng và chế độ vận động cơ thể, ai mà biết cách hiểu của cô lại là sai lầm, đây mới chính là cái cường hóa mà nó nói đến phải không?

“Khi chức năng và sinh dưỡng cơ thể của kí chủ đạt đến một mức độ nhất định sẽ có thể tiếp nhận một lần cường hóa, nội dung chủ yếu của cường hóa chính là làm mạnh mẽ xương cốt và chức năng cơ thể, tất nhiên sẽ có đau đớn. Có điều, khi trị số mệt mỏi đạt đến mức nhất định thì cảm giác đau đớn này sẽ thuyên giảm một chút, đó cũng chính là lý do vì sao chiều nay bản Hệ thống muốn cô phải leo núi nhiều một chút.”

Hệ thống giải thích rất rõ ràng tỉ mỉ nhưng Tề Tiểu Tô vẫn muốn chửi bới. Đau đến thế này mà còn là thuyên giảm rồi sao? Vậy nếu không thuyên giảm thì chẳng phải sẽ giết sống cô à!

“Cường hóa thế này cần bao nhiêu thời gian?”

“Tùy vào mức độ cường hóa, lần này cần hai tiếng.”

Chết tiệt, hai tiếng á? Muốn bắt cô phải chịu đau đớn như thế này trong suốt hai tiếng à?

Cô có thể kháng nghị không? Có thể ra lệnh dừng không?

Đáp án là không thể.
Cho nên buổi sáng sớm ngày hôm nay, trong một cái lều thô sơ trên đỉnh núi hoang, Tề Tiểu Tô nằm yên bất động trong đó chịu đựng đau đớn hai tiếng đồng hồ, khóc không ra nước mắt, môi cũng bị tự cô cắn đến bật máu.

Tiếng chim hót véo von trong buổi sáng sớm nhắc nhở bọn họ nơi đây là núi rừng.

Lúc Hồ Tu Trạch kéo lều của mình ra, những người khác vẫn chưa hề có động tĩnh. Anh ta mang theo bàn chải đánh răng, khăn mặt đi về phía khe suối thì phát hiện ở đó đã có người.

“Tiểu Tô?”

Tề Tiểu Tô sợ hết hồn, không phải vì cô không nghĩ có người đi đến mà bởi vì trước khi Hồ Tu Trạch mở lời cô lại có thể nghe thấy tiếng bước chân của anh ta từ rất xa, hơn nữa còn phán đoán được là anh ta. Thính giác của cô trước đây đâu có được nhạy bén như vậy chứ.

Lẽ nào đây là kết quả sau khi cường hóa?

Sau hai tiếng đồng hồ chịu đựng cô đã có thể bò ra ngoài, bởi toàn thân đều là mồ hôi nên cô đi đến con suối này để lau rửa rồi hỏi Hệ thống Tiểu Nhất một vài câu hỏi liên quan đến cường hóa, không để ý trời đã sáng.

“Anh Tu Trạch, anh dậy rồi à.” Cô gái ngồi bên khe suối lúc sáng sớm đã thay một bộ quần áo thể thao màu xanh nhạt, mái tóc ngắn nhìn có vẻ rất mát mẻ sảng khoái, khuôn mặt như tranh vẽ, cảnh tượng ấy khiến trái tim Hồ Tu Trạch khẽ rung động.

“Sao thế, không ngủ được à?” Hồ Tu Trạch vừa hỏi vừa rửa mặt.

Tất nhiền Tề Tiểu Tô sẽ không nói sự thật, “Cũng không phải, chỉ là ngủ không được ngon.”

“Chà, đúng là người trẻ tuổi có khác, dậy sớm thật đấy.”

Giọng nói này nghe còn mang theo chút cợt nhả, vừa nghe đã biết đó là Hồ Nghi Giai.

Hồ Nghi Giai vừa cắn cái bánh đang cầm trong tay vừa quan sát một lượt từ trên xuống dưới Tề Tiểu Tô thanh xuân phơi phới, xinh đẹp vô song, trong lòng lại bắt đầu cảm thấy ngưa ngứa. Vốn dĩ hắn ta đã rất háo sắc, ở nơi núi rừng hoang vu này lại càng tăng thêm vài phần, nhìn Tề Tiểu Tô xinh đẹp như một tiểu mỹ nhân khiến hắn không thể kìm chế nổi mà liên tục nuốt nước bọt.

Tuy hơi gầy gò nhưng khuôn mặt đó thực sự quá xinh đẹp, thật muốn đè cô ta xuống ngay lúc này, làm cô ta khóc lóc cầu xin.

Vừa nhìn thấy ánh mắt của Hồ Nghi Giai, Tề Tiểu Tô đã cảm thấy buồn nôn, nếu không phải năng lực hiện giờ của cô chưa đủ, đánh hắn ta sẽ gây phiền phức thì cô đã sớm giơ chân đạp cho hắn ta một phát rồi.

“Anh Tu Trạch, em đi qua bên kia đi dạo trước.”

Cô không thèm để ý đến cái tên Hồ Nghi Giai này, vừa đứng lên liền nhảy qua khe suối, bước nhanh khỏi chỗ này. Thế nhưng đã đi được một khoảng rất xa cô vẫn có thể nhận ra ánh mắt khiến người khác ghê tởm của Hồ Nghi Giai còn đang dán lên sau lưng mình. Tề Tiểu Tô đành phải tăng tốc độ.

Có điều lần này cô đi dạo cả một vòng cũng không tìm thấy được một mảnh phôi ngọc nào.

Sau khi quay lại khu dựng lều, ông chủ Quảng tập hợp mọi người lại, nói qua vài câu ý là từ bây giờ mọi người có thể tự do hành động, đồ vật tìm được cũng thuộc về bản thân, không ai được cướp của người khác, đồng thời nhắc nhở mọi người đều phải cẩn thận chú ý an toàn.

Ăn xong nồi cháo được nấu bằng lò đá xếp, mọi người ai nấy đều khó giấu nổi sự hưng phấn tản đi mỗi người một hướng.

“Tiểu Tô, cháu đỡ cậu đi về hướng này đi.” Tô Vận Đạt gọi với lại Tề Tiểu Tô vừa đứng dậy, qua một đêm chân hình như đã đỡ đau hơn.

Tề Tiểu Tô lắc lắc đầu nói: “Cậu út, một mình cậu đi chầm chậm cũng được, cháu muốn tự mình đi tìm.”

“Cái gì?” Tô Vận Đạt sững sờ, nhưng Tề Tiểu Tô không đợi anh ta nói tiếp đã vội bước đi rất xa, làm Tô Vận Đạt suýt chút nữa giậm chân.

“Không phải cháu đến đây để giúp cậu à? Đứa trẻ như cháu thì cần đến mấy thứ này làm gì hả?”

Tô Vận Đạt đồng ý dẫn theo Tề Tiểu Tô đến đây là vì anh ta cho rằng Tề Tiểu Tô sẽ giúp anh ta tìm đá, cùng lắm đến khi bán số đá đó anh ta sẽ cho cô tám trăm, một nghìn tệ gì đó coi như phí dịch vụ.

Nhưng anh ta không thể ngờ tới Tề Tiểu Tô lại tham vọng như vậy, còn muốn tự mình đi tìm à?
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 54: Làm giật mình một đôi uyên ương rừng
Còn lâu Tề Tiểu Tô mới thèm để ý đến anh ta. Hôm qua thuốc mà cô thoa cho Tô Vận Đạt rõ ràng là có hiệu quả, đến hôm nay nhìn chân anh ta đã đỡ sưng hơn rất nhiều. Xem ra lời của Hệ thống Tiểu Nhất không hề sai, khi đó nhìn thì có vẻ nghiêm trọng, cũng bị sưng rất to nhưng thật ra nhẹ hơn tưởng tượng nhiều. Chỉ cần anh ta chú ý một chút, không leo trèo lên cao có lẽ sẽ không có vấn đề gì.

Phương hướng mà cô chọn không phải là hướng có đầu mối gì, dù sao tất cả mọi người đều không biết hướng nào sẽ có phôi ngọc, nhờ vào may mắn thôi. Vừa rồi cô chỉ nhìn qua một cái, chọn hướng ngược với hướng đi của Hồ Nghi Giai để tránh gây rắc rối.

Phôi ngọc ai tìm được sẽ là của người đó nhưng trong tiềm thức mọi người đều muốn né tránh người khác, mỗi người đều có suy nghĩ riêng. Hồ Tu Trạch cũng đi một mình, không hề rủ Tề Tiểu Tô đi cùng, có điều trước khi anh ta rời đi vẫn nhắc Tề Tiểu Tô chú ý an toàn.

Tề Tiểu Tô vừa đi vừa nhớ lại những sự việc xảy ra trong suốt khoảng thời gian mình sống lại, vẫn cứ cảm thấy có đôi chút ngu ngơ đần độn không biết đã thu hoạch được nhiều hơn kiếp trước những gì.

Sau đó cô mới phát hiện mình đã đi vào một nơi na ná giống với lòng một con sông.

Đây là một khu vực được kẹp giữa hai đỉnh núi khi nãy nên địa thế vẫn khá bằng phẳng, hơn nữa bởi vì sạt lở đất xói mòn do trận mưa lũ kinh hoàng đó tạo nên mà rất nhiều chỗ đã không còn cây cỏ mọc, khoảng đất trống lộ ra trần trụi cũng để trồi ra rất nhiều đá.

Số đá đó tất nhiên không thể nào đều là phôi ngọc, nhưng nhiều đá như vậy ít ra cũng sẽ có cơ hội đúng không?

Tề Tiểu Tô ném những suy nghĩ khác qua một bên, vui mừng bổ nhào vào đống đá đó, bắt đầu sờ từng hòn từng hòn một.

Không sai, chính là sờ.

Hệ thống Tiểu Nhất đã nói với cô, chỉ cần cô chạm vào đá, nó có thể kiểm tra liệu có phải có năng lượng hay không. Nói theo cách nói của bọn họ chính là hòn đá này có phải là phôi ngọc hay không.

Cho nên, Tề Tiểu Tô xem rất nhanh. Cô chỉ cần nhìn thấy đá thì sờ một lúc, những hòn đá to một chút thì có thể trực tiếp dẫm lên trên. Dù sao dùng chân dẫm lên Hệ thống cũng có thể kiểm tra được.

Lần trước cô đã để viên phôi ngọc cấp C+ tìm thấy dưới gốc cây trà cổ cho Hệ thống hấp thụ, đến giờ năng lượng của Hệ thống vẫn còn, vừa hay có thể chống đỡ được việc kiểm tra nhiều đá như vậy.

Có điều, nếu không thể tìm thấy phôi ngọc thì việc này chính là đang lãng phí năng lượng.

“Nếu thực sự có thể sờ được vài viên, tôi nói trước nhé, tôi phải giữ lại hai viên mang đi đổi lấy tiền đấy.” Tề Tiểu Tô vừa sờ đá vừa thương lượng với Hệ thống Tiểu Nhất.

Vốn dĩ cô đã để lại hai ngàn tệ nhưng sau khi mua mấy loại đồ dùng cho việc vào núi giờ số tiền ấy cũng chẳng còn lại là bao.

“Nếu có thể tìm được hơn năm viên, cô có thể giữ lại hai viên.” Hệ thống Tiểu Nhất nói.

Năm viên?

Có nhiều như vậy sao? Tề Tiểu Tô tỏ ý nghi ngờ.

Đúng lúc này, hòn đá mà cô đang dẫm lên bỗng nhiên trượt một cái khiến cô loạng choạng, hai cánh tay Tề Tiểu Tô mở ra, dồn lực vào vị trí thắt lưng, vậy mà lại có thể đứng vững trở lại. Cúi đầu nhìn xuống hòn đá chỉ còn lại một góc trên mặt đất, trong lòng cô bỗng sững sờ.

Nhẹ nhàng nhảy xuống, bàn chân đứng vững tại chỗ, cô mới phát hiện chức năng cơ thể và khả năng phản ứng của mình đã mạnh lên rất nhiều.

“Đây chính là kết quả của cường hóa.” Giọng nói của Hệ thống Tiểu Nhất vang lên trong đầu cô.

Tề Tiểu Tô lập tức vui mừng, quay đầu lại nhìn, mình đã đi được một đoạn đường khá dài đấy chứ, hơn nữa, số lượng đá mà cô đã sờ cũng không hề ít, nhưng bản thân cô không hề cảm thấy bất kì sự mệt mỏi hay chóng mặt nào.

Nếu là trước đây thì tầm này cô đã sớm ngồi xuống nghỉ ngơi rồi, bởi thể lực của cô không chịu nổi, hơn nữa còn bị thiếu máu nhẹ.

Thế nhưng hiện giờ cô cảm thấy bản thân mình vẫn còn rất sung sức.

“Cường hóa lợi hại như vậy à.”

“Tất nhiên. Có điều, đây là giai đoạn cường hóa cơ bản cho nên không yêu cầu quá nhiều năng lượng tích trữ và thể lực của cô, sau này mỗi một giai đoạn sẽ càng thêm độ khó.” Mỗi lần cũng sẽ đau hơn so với lần trước. Nhưng lời này Hệ thống Tiểu Nhất không hề nói ra.
Thật ra, để chọn trúng Tề Tiểu Tô làm kí chủ thì khả năng nhẫn nại và nghị lực cũng là điều kiện cần khảo sát tỉ mỉ, có người không thể nào chịu đựng nổi cơn đau đớn kéo dài suốt hai tiếng đồng hồ như buổi tối ngày hôm qua, chỉ cần ra lệnh dừng, quá trình cường hóa sẽ kết thúc, việc đó cũng sẽ gây ra tổn thương đối với cơ thể của cô.

Nhưng Tề Tiểu Tô lại có thể cắn răng chịu đựng vượt qua. Ý chí của cô rất mạnh mẽ, đó là thứ mà trước kia cô chưa từng phát hiện ra.

Cái gọi là cường hóa cũng cần suy xét đến nền tảng, nếu người đó là người có năng lực kém, trình độ thấp vậy thì còn có thể nói gì đến cường hóa được nữa?

Có điều, những việc này Hệ thống sẽ không nói cho Tề Tiểu Tô biết, lỡ cô kiêu ngạo thì sao?

“Ơ?” Lúc này, Tề Tiểu Tô phát hiện bên dưới hòn đá mình vừa giẫm lên bị trượt xuống ấy hóa ra còn có một hòn đá khác. Cô ngồi xổm xuống, tay cầm một viên đá nhỏ đào hòn đá chỉ lộ được một phần do bị đống đá phía trên che lấp.

Đó là một hòn đá màu nâu vàng to hơn nửa nấm đấm tay cô, bên trên bị dính một lớp đất sét nhìn không rõ bề ngoài, nhưng đối với Tề Tiểu Tô mà nói thì đâu cần thiết phải xem?

Tay cô sờ lên hòn đá.

Lúc sờ tay lên cô không hề ôm hy vọng quá nhiều, chỉ là tự nhủ nếu đã phát hiện ra thì đừng để cá lọt lưới. Nào ngờ tay vừa sờ vào hòn đá chưa đầy ba giây trong đầu đã ‘tinh’ lên một tiếng.

“Năng lượng B++.”

Tề Tiểu Tô lập tức trợn tròn mắt, “Thật à? Số tôi may thật đấy!” Nếu không phải vừa nãy cô đứng trên hòn đá đó suýt chút nữa bị ngã thì cô đã bỏ qua mất một viên phôi ngọc rồi!

“Để Hệ thống hấp thụ trước đi, cũng tránh việc cô mang về khiến kẻ khác ghen ghét đố kị.” Hệ thống Tiểu Nhất nói.

Lại giống như một gáo nước lạnh dội lên đầu cô, Tề Tiểu Tô bĩu môi, sao cô lại có cảm giác mình đang phải lên rừng ngắt rau dại về cho heo ăn vậy!

Bởi vì cú đả kích phôi ngọc vừa cầm đến tay đã bị Hệ thống hấp thụ biến thành đất vụn như vậy nên sau này rất nhiều trường hợp Tề Tiểu Tô nhìn thấy những viên ngọc thạch cao cấp hay đá quý đều tỏ ý vô cùng bình tĩnh, thờ ơ, thậm chí vẻ mặt còn có đôi phần kháng cự. Điều này khiến người bên cạnh cảm thấy cô rất đặc biệt, không giống như những cô gái bình thường, tầm mắt cực kì cao, do vậy cũng xem trọng cô rất nhiều. Đây là việc mà Tề Tiểu Tô không hề nghĩ tới.

Cầm khăn giấy lau sơ qua phôi ngọc sau đó chấp nhận số phận dán lên trán, bây giờ Tề Tiểu Tô coi phôi ngọc là thức ăn cho lợn!

Còn Hệ thống nào đó bị coi là lợn lại hấp thụ một cách vô cùng vui sướng hả hê.

Có phải nó đã quên không nói rằng, may mắn cũng là nhân tố khảo sát để nó lựa chọn kí chủ không!

Tề Tiểu Tô rất may mắn, chỉ có điều may mắn của cô thiếu đi một nhân tố kích động, còn nó lại chính là nhân tố đó.

Nhìn đống đất vụn trong lòng bàn tay, Tề Tiểu Tô thở dài. Cô thậm chí còn chưa biết ngọc thạch bên trong viên phôi ngọc này trông như thế nào.

Cô đành cam chịu bất hạnh tiếp tục tìm đá, sờ đá.

Thế nhưng sau đó cô không còn tìm thấy thêm bất kì một viên phôi ngọc nào nữa. Có điều, Tề Tiểu Tô không hề nghĩ tới bản thân mình lại gặp phải chuyện như vậy.

Buổi trưa không ai quay về nơi cắm trại, ai nấy đều không muốn lãng phí thời gian cho nên khi rời đi tất nhiên sẽ mang theo lương khô trong túi. Tề Tiểu Tô cũng thế, cô mang theo một cái bánh ngọt và một quả táo. Nhưng đến khi chuẩn bị tìm một vị trí mát mẻ để ăn và thuận tiện nghỉ ngơi, cô liền nghe thấy một giọng nói mang hơi thở hổn hển đứt đoạn, có người đang thì thầm nói chuyện.

“Nếu em giúp anh lấy một thứ của lão già đó, anh sẽ cho em căn nhà mua ở phía Nam, nói được làm được.”

Sau đó là tiếng rên rỉ của phụ nữ.

Tề Tiểu Tô cau mày quay người bỏ đi, không ngờ dưới chân dẫm phải một sợi dây mây, dây mây vắt từ trên cây rủ xuống, có thể là đã đứt đoạn từ lâu, bị cô dẫm lên tạo thành tiếng lách cách rồi rơi xuống.

Âm thanh này làm kinh động người đang ở phía sau cây.

“Ai?”
 

Bình luận facebook

Top Bottom