OnGoing Kế Hoạch Theo Đuổi Vợ Yêu

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Chương 45: Dãy núi này biến thành hàng hot rồi
Lúc này, Tề Tiểu Tô nhìn thấy một người quen!

Bà cụ đó!

Kiếp trước, Tề Tiểu Tô làm người mẫu chân cho xưởng giày của Trương Bẩm Quang, khi đó đúng lúc cô bị thím hai Trần Đông đuổi ra ngoài, định tự mình thuê phòng. Khu dân cư mà Trương Bẩm Quang ở có một bà cụ vừa hay muốn ra nước ngoài định cư, muốn tìm một người trông nhà giúp. Căn nhà chung cư hai phòng của bà ấy cho thuê rất rẻ, nhưng phải chọn người thuê, tìm rất lâu vẫn chưa tìm thấy người thuê nhà mà bà cụ ưng mắt, sau đó gặp được Tề Tiểu Tô liền lập tức cho cô thuê.

Đó là bà cụ của năm năm sau, nhưng hiện giờ trông bà cụ còn trẻ hơn thời gian đó không chỉ năm tuổi, ít nhất phải trẻ hơn mười tuổi, hơn nữa cũng khác với vẻ chanh chua hà khắc của năm năm sau, lúc này trên mặt bà cụ có nét ôn hòa nhã nhặn, nhìn có vẻ rất dễ gần.

Tề Tiểu Tô không khỏi phỏng đoán, lẽ nào trong năm năm nay bà cụ đã gặp phải chuyện gì khiến bà đau lòng bận tâm cho nên mới già đi nhanh như vậy?

Bà cụ họ Hoàng, sau khi con cái du học bên nước ngoài đã định cư bên đó, chồng bà mất sớm cho nên bà luôn chỉ sống một mình.

Bây giờ gặp lại bà cụ Hoàng, Tề Tiểu Tô cảm thấy rất gần gũi.

Bên cạnh bà cụ Hoàng còn có một người đàn ông khoảng bốn lăm bốn sáu tuổi, thân hình khá cao to, mặt vuông chữ điền, vầng trán khí khái, có một kiểu khôi ngô tuấn tú của tầm tuổi này.

Ông ấy đi cạnh bà cụ Hoàng thái độ rất thân thiết, bàn tay còn đỡ sau lưng bà, nhắc nhở bà chú ý đường đi. Bà cụ Hoàng nhìn ông cười vừa có vẻ hạnh phúc lại hơi ngượng ngùng không tự nhiên.

Ái chà, chuyện này là như thế nào vậy? Lẽ nào là tình yêu tuổi xế chiều sao?

Nhưng mà, bà cụ Hoàng cũng đã năm mươi chín tuổi, tuy rằng nhìn giống như chưa đến năm mươi nhưng rõ ràng người đàn ông này ít tuổi hơn bà cụ khá nhiều.

Lúc này Tề Tiểu Tô đương nhiên không ngốc nghếch đi tới chào hỏi bà cụ, hiện giờ đâu có quen biết gì.

“Sao cô cứ nhìn người đàn ông và người phụ nữ kia thế, quen nhau à?” Hồ Tu Trạch tiến sát đến cạnh cô, nhìn sang theo ánh mắt của cô, “Nhìn không giống bố mẹ cô.”

Nói đến bố mẹ cô, thái độ của Tề Tiểu Tô hơi lạnh đi, cô trầm giọng xuống nói: “Bố mẹ tôi qua đời từ năm năm trước rồi.”

Hồ Tu Trạch thực sự sững sờ, mãi một lúc lâu sau mới thu lại mặt cười, chân thành nói: “Xin lỗi.”

Tề Tiểu Tô hít sâu một hơi, lắc lắc đầu. Anh ta cũng đâu có biết, người không biết không có tội. Nhưng cô cũng không muốn tiếp tục nói chuyện với anh ta nữa, cứ thế bỏ đi.

Hồ Tu Trạch nhìn theo bóng lưng của cô, khẽ đánh một cái vào miệng mình, sau đó đi về phía Tô Vận Đạt.

“Anh Tô, lúc nãy tôi vô ý nhắc đến bố mẹ của Tiểu Tô, làm cho cô ấy không vui. Anh chị ấy ra đi thế nào vậy?”

Khoảng cách tuổi tác giữa Tô Vận Đạt và chị gái Tô Vận Linh khá xa, thật ra cũng không có quá nhiều tình cảm sâu đậm với chị, hơn nữa họ đã ra đi được năm năm rồi, nhắc lại cũng không hề thấy đau lòng.

Việc Hồ Tu Trạch để tâm đến cháu gái mình khiến anh ta cảm thấy có chút vui mừng, “Do tai nạn xe, cả hai vợ chồng đều qua đời, năm đó Tiểu Tô mới có mười ba tuổi, sau đó được gửi đến nhà em trai của anh rể tôi nuôi, nó là một đứa trẻ đáng thương. Có điều Tiểu Tô rất hiểu chuyện.”

“Ừm, tôi nhìn ra, nhìn ra mà.”

Hồ Tu Trạch vừa nói vừa nhìn về phía Tề Tiểu Tô, cô đang đứng dưới gốc một cây đa già, ngẩng đầu nhìn cành lá. Từ góc độ của anh ta nhìn qua, gương mặt nghiêng cùng chiếc cổ của cô tạo thành một đường cong rất đẹp, khá xinh xắn.

Anh ta tốt nghiệp đại học Thanh Nam nơi nổi tiếng có nhiều cô gái xinh đẹp, nhưng anh ta chưa từng nhìn thấy ai giống cô cả, rất đẹp, mà lại đẹp rất kín đáo, không hề có tính công kích chút nào.

Lưu Cẩm Doanh quay lại rất nhanh, đưa bọn họ đến quán ăn mà đoàn người vừa nãy đến, vốn dĩ là một quán ăn không có mấy khách nay bị bọn họ chiếm mất hai bàn, náo nhiệt hẳn lên.

Bọn họ cũng ngồi xuống một bàn, gọi những món ăn đơn giản. Món ăn của thị trấn này cũng không có gì ngon cả, hơn nữa bữa sáng bọn họ đã ăn rất no, cho nên chỉ gọi vài món.

Đoàn người đó khá náo nhiệt, cười nói hi hi ha ha vô cùng phấn khởi.

Lưu Cẩm Doanh hạ thấp giọng nói: “Cảm giác như đang ở cùng tập đoàn lừa bịp vậy.”
“Sao lại nói thế?” Nhóm ông chủ Quảng nghe vậy đều thấy tò mò, nhiều người muốn lên núi như vậy, bọn họ vốn rất để ý, lỡ đám người này phát hiện ra phôi ngọc thì bọn họ lỗ to.

Lưu Cẩm Doanh nói: “Chắc chắn mọi người không đoán được đâu, đoàn người đó nhìn như toàn đi theo từng đôi đúng không? Thật ra căn bản không phải quan hệ vợ chồng đâu. Bọn họ nói là đến từ một câu lạc bộ tình cảm xế chiều dành cho người trung niên và người già, “Lưu Cẩm Doanh bật cười, “Thực ra là một trung tâm môi giới hôn nhân trá hình. Theo tôi quan sát, trong đó có khá nhiều người quen biết nhau, hơn nữa tôi còn thấy thi thoảng bọn họ lại ra hiệu bằng mắt, đều là đang ra sức đánh lừa người khác.”

“Hôn nhân lừa đảo cho người trung niên và người già?” Hồ Nghi Giai, người có đôi mắt nhỏ nhìn lướt qua phía đó một lượt, ánh mắt rõ ràng đang quét qua cơ thể của những người phụ nữ ba bốn mươi tuổi có vóc dáng khuôn mặt còn khá đẹp, “Vẫn có vài người trông cũng được, lừa được mấy lão già.”

Câu nói này làm cho Tề Tiểu Tô khinh thường.

Ánh mắt Lưu Cẩm Doanh cũng lóe lên vẻ chán ghét, nhưng rất nhanh sau đó liền được che đậy lại, tiếp tục thấp giọng nói: “Hiện giờ bọn họ dự định thuyết phục các thành viên mua vùng núi này, nói là muốn trồng trà, làm thành một vườn trà.”

Ông chủ Quảng líu lưỡi: “Tính toán giỏi nhỉ, sao lại muốn làm vườn trà chứ?”

“Phía đó có một người đàn ông, đấy, chính là người đàn ông trên mặt có một nốt ruồi, ông ta vốn là người của thị trấn Minh Quang, nói là vài ngày trước chú họ ông ta phát hiện một cây trà cổ mọc dại trên núi, nhìn có vẻ đã được khoảng hơn sáu mươi năm tuổi. Ông ta hái một ít lá về sao khô, kết quả mùi vị rất thơm, cho nên chứng tỏ vùng núi này thích hợp để trồng trà.”

Đám người ngơ ngác nhìn nhau.

Không chỉ có phôi ngọc lại còn có cả cây trà cổ à?

Vậy chẳng phải vùng núi này trở thành báu vật rồi sao? Nếu như việc này được chính quyền thị trấn nơi đây chú trọng thì vùng núi này nhất định rất đáng giá, đến lúc đó bọn họ còn muốn làm việc gì có lẽ sẽ rất khó. Cho nên, việc này phải làm nhanh chóng, không được chậm trễ.

Tề Tiểu Tô nhìn bà cụ Hoàng một cái, bà ấy vẫn còn đang thì thầm nói cười với người đàn ông đó, nhất thời cũng không thể nhìn ra liệu người đó rốt cuộc có phải có ý đồ xấu hay không.

Bà cụ Hoàng cảm giác thấy có người đang nhìn mình, bà ngẩng đầu lên nhìn về phía bên này, bắt gặp ánh mắt của một cô gái. Bà sững sờ một lúc, bởi bà có thể nhìn thấy vẻ lo lắng đang hiện hữu trong đôi mắt của cô gái đó.

Lo lắng cho bà ư?

Nhưng bà không hề quen biết cô gái này mà, lại là một cô gái khá xinh đẹp.

Quả núi này của thị trấn Minh Quang không có tên, bởi vì nó nằm ở phía sau thị trấn Minh Quang nên người trong thị trấn gọi nó là Hậu Sơn.

Từ trung tâm thị trấn đến chân núi Hậu Sơn phải mất thêm bảy tám phút lái xe nữa, xe cũng chỉ có thể đi đến chân núi. Lối lên núi không đủ rộng nên không thể lái xe lên trên được.

Cả quả núi này nhìn không hề cao, nhưng từng dãy núi cứ trải dài liên tiếp nhấp nhô giống như hai cái bướu lạc đà. Núi non rất tươi đẹp, phía xa xa còn có thể nhìn thấy một dải đá cát vàng ở giữa hai đỉnh núi. Đó là do cơn lũ dữ dội tràn về trước đó bào mòn mà tạo thành, cơn lũ còn làm đổ gãy cả một vùng cây lớn, bề mặt đất bị sói mòn từ đó biến thành cảnh tượng như vậy giờ.

Mục đích của bọn họ chính là ở đó.

“Nếu không dừng lại nghỉ mà leo liên tục lên cũng phải mất sáu bảy tiếng đồng hồ, mọi người phải chuẩn bị tâm lý nhé.” Một người đàn ông khác lên tiếng, người trong nhóm của ông chủ Quảng vẫn hay gọi anh ta là Tiểu Đảm, hình như đã từng đến đây, vừa xuống xe anh ta vừa đeo balo của mình lên vừa nói.

Đồ đạc của Tề Tiểu Tô cùng không hề ít, balo leo núi, túi đeo chéo, bình nước ấm, bảo vệ đầu gối, bao cổ tay, mũ v.v… đều được nhét gọn gàng khi ở trên xe rồi. Nhìn sang Hồ Tu Trạch, đồ đạc của anh ta còn nhiều hơn cả cô, có thêm cả một chiếc gậy leo núi và kính râm.

“Nhìn balo của cô khá nặng đấy.” Anh ta quan sát Tề Tiểu Tô một lượt, sau đó nhoẻn miệng cười.

“Cũng tạm.”

Thật ra cũng khá nặng, nhưng nếu phải ở trong núi nửa tháng thì sẽ cần đến rất nhiều đồ vật thiết yếu, không thể không mang theo được.

Đồ đạc của Lưu Cẩm Doanh ít hơn hẳn bọn họ, nhưng bề ngoài lại rất thời thượng hấp dẫn, cô ta dũng cảm đi đầu dẫn đường, ông chủ Quảng đi ngay sau cô ta, tiếp theo sau là Tô Vận Đạt, Tề Tiểu Tô.

“Tu Trạch, cậu trẻ tuổi, cậu đi cuối đoàn nhé.” Lúc xuất phát Hồ Nghi Giai chen lên trước Hồ Tu Trạch, biến thành hắn ta đi ngay sau Tề Tiểu Tô.

Nhớ lại lời của Tô Vận Đạt lúc nãy, trong lòng Tề Tiểu Tô lập tức phòng bị.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Chương 46: Thiếu soái bảo vệ đậu phụ
Vừa bắt đầu lên núi, đường vẫn còn khá dễ đi, vừa nãy trong thị trấn bọn họ có nhìn thấy mấy nhà hàng món ăn dân dã, nghe nói những món ăn dân dã ở đó là do người dân thị trấn lên núi bắt được đem đi bán. Nào là rắn không có độc, hay gà rừng thỏ rừng, nếu ai đó may mắn bắt được lợn rừng thì mỗi con có thể bán được rất nhiều tiền.

Thị trấn Minh Quang cách khu vực thành phố khá xa, điều kiện nơi này cũng khá tốt, thế nhưng ở một số phương diện mộc mạc hơn thành phố rất nhiều.

Hồ Nghi Giai vừa đi vừa nhìn Tề Tiểu Tô đang đi phía trước mình, xoa xoa cằm, cảm thấy có đôi chút đáng tiếc. Khuôn mặt cô gái này rất xinh đẹp nhưng hơi gầy, hơn nữa quần áo mặc trên người lại rất rộng rãi, nhìn không được sexy cho lắm.

Nhưng mà hắn ta vẫn rất thích, khuôn mặt đó rất xinh đẹp, lại còn trẻ trung, ánh mắt vừa trong veo lại mang theo chút phòng bị, cảm giác nhút nhát khiến trái tim người đối diện ngứa ngáy.

Cũng không biết khi đè cô ta xuống, nhìn cô ta khóc, nghe cô ta cầu xin liệu có cảm thấy kích thích không?

Nghĩ vậy, Hồ Nghi Giai không kìm chế nổi mà thò tay lên phía trước.

Lúc này, trong lòng Tề Tiểu Tô đột nhiên vang lên giọng nói của Hệ thống Tiểu Nhất: “Sau lưng có cánh tay đang sắp chạm vào mông của kí chủ. Mục đích: Sờ một cái rồi bóp một cái. Nếu mục đích của đối phương thành công, kí chủ sẽ không đau không chết nhưng sẽ cảm thấy ghê tởm ba ngày.”

Chết tiệt...

Tề Tiểu Tô cầm bình nước đang treo bên dưới hung dữ lắc mạnh về phía sau.

Bốp.

Bình nước inox đập mạnh vào mu bàn tay Hồ Nghi Giai, đau đến nỗi khiến hắn ta á lên một tiếng, lập tức thu tay lại.

Cả mu bàn tay đều đỏ ửng.

“Kí chủ phản kích thành công.”

Tề Tiểu Tô cười thầm, vờ như không có chuyện gì xảy ra tiếp tục đi.

Vì nghĩ mình là người xin đi bám đoàn của họ nên cô mới quyết định giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Có điều cô nghĩ thế nhưng đối phương lại không biết điều.

Hồ Nghi Giai bị đánh trúng mu bàn tay, đau đến nỗi lập tức bốc hỏa, lại thấy Tề Tiểu Tô còn không thèm quay lại nhìn hắn ta lấy một cái, hắn lập tức la lên: “Này, con bé kia, cô vô giáo dục thế hả? Đằng sau có người, sao có thể để bình nước của cô vung vẩy thế? Đập phải tay tôi rồi cô có biết không hả?”

Giọng điệu của hắn ta rất hung dữ.

Có một số người là như vậy, dùng sự độc địa để che đậy việc sai trái của bản thân, nâng cao khí thế của bản thân. Nếu lúc này bạn chùn chân lại thì bạn đã thua rồi.

Mấy người nghe thấy lời của hắn ta đều dừng lại, quay người nhìn bọn họ đầy nghi hoặc.

Tề Tiểu Tô thầm cắn răng, quay người lại, đúng lúc định nói thì Tô Vận Đạt từ phía trước chạy đến kéo cô lại: “Tiểu Tô à, bình nước của cháu đập phải chú Hồ rồi sao? Mau xin lỗi chú Hồ đi!”

Nói xong ghé xuống tai cô thấp giọng: “Nhà hắn ta không phải dễ động vào đâu, cháu mau nhận lỗi đi!”

Nếu như lần này cô nhận lỗi vậy thì đúng là chờ đối phương đắc ý tiếp tục giơ móng vuốt ma quỷ đó lần thứ hai sao. Trong lòng Tề Tiểu Tô cười khẩy, trợn mắt nhìn Hồ Nghi Giai một cái.

“Tự dưng chú tiến lại gần như thế làm gì? Gần đến nỗi tôi vung bình nước một cái là có thể đập phải tay sao? Hơn nữa, bình nước của tôi đeo ở đây, vung ra phía sau là như thế này, lúc đó tay chú để ở đâu?” Tề Tiểu Tô kéo bình nước lên phía trước sau đó lại dùng lực hất ra phía sau, bình nước bay ra theo một đường cong sau đó rơi xuống mông của Tề Tiểu Tô.

Tề Tiểu Tô cười khẩy rồi nói: “Nói đi, chú để tay ở đâu vậy?”

Sự thật phơi bày ra trước mắt, hơn nữa mọi người đều hiểu rõ bản chất và sở thích của Hồ Nghi Giai, lập tức hiểu ra hắn ta vừa làm chuyện xấu gì.

Hồ Tu Trạch kéo Hồ Nghi Giai xuống phía sau, “Xem ra anh vẫn nên đi sau thì hơn.”

“Này, thằng nhóc này rốt cuộc mày đứng về bên nào vậy?” Hồ Nghi Giai tức giận.

Hồ Tu Trạch nhìn hắn ta một lượt, “Anh có cần em nói chuyện này với chị dâu không?”

Vừa nghe đến đây sắc mặt Hồ Nghi Giai hơi biến sắc, tiếp đó hắn ta hừ một tiếng, trợn mắt nhìn Tề Tiểu Tô một cái rồi đi tiếp.
“Thôi được rồi, không có chuyện gì, tiếp tục đi thôi.”

Lưu Cẩm Doanh đứng ra giảng hòa.

Có điều, có thể nhìn ra vì chuyện này mà ông chủ Quảng hơi bất mãn với việc Tô Vận Đạt đưa Tề Tiểu Tô đi cùng, ông ta cảm thấy cô sẽ gây thêm rắc rối. Hồ Tu Trạch chính là một trong số những rắc rối đó.

Cho nên Tô Vận Đạt liền lại gần ông ta nịnh hót.

Tề Tiểu Tô đi cùng Hồ Tu Trạch.

Hai người anh em họ này tuổi tác cách biệt không nhiều nhưng xem ra nhân phẩm cũng như tính cách hoàn toàn không giống nhau.

“Hắn ta sợ vợ à?” Tề Tiểu Tô hạ thấp giọng hỏi.

Hồ Tu Trạch bật cười, hắng giọng rồi khẽ buôn chuyện với cô.

Tuy Hồ Nghi Giai luôn ở bên ngoài làm loạn nhưng lại là một kẻ sợ vợ, không phải vì hắn yêu vợ mà là vì vợ hắn ta quá lợi hại nên đã nắm giữ đại đa số tiền bạc của hắn.

“Còn có một điểm quan trọng hơn, đó là từ năm mười mấy tuổi Hồ Nghi Giai đã bắt đầu quan hệ nam nữ bừa bãi nhưng mãi vẫn không thể làm cho đối phương có thai, chỉ có duy nhất vợ anh ta bây giờ là sinh cho anh ta một đứa con trai, lúc đầu anh ta còn nghi ngờ liệu đó có phải là con trai ruột của mình không, vợ anh ta nổi giận mới kéo đi xét nghiệm ADN. Cũng nhờ tờ kết quả xét nghiệm này mà chị dâu tôi đã củng cố được địa vị trong nhà. Hồ gia rất xem trọng hương hỏa, bố mẹ của Hồ Nghi Giai đều kiên định thừa nhận cô con dâu này, chuyện gì cũng bảo vệ chị ấy, Hồ Nghi Giai càng không dám đắc tội với chị ấy.”

“Thì ra là vậy.”

Hồ Tu Trạch nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới, bất ngờ nói: “Có điều nửa tháng này đều ở trong núi, cô gái xinh đẹp như cô phải cẩn thận, tôi thấy Hồ Nghi Giai sẽ không dễ dàng từ bỏ một bông hoa nhỏ tươi tắn xinh đẹp như cô đâu.”

Ai là bông hoa nhỏ chứ?

Cảm giác bị người khác coi như con mồi này thật không tốt chút nào.

Tề Tiểu Tô ngước nhìn lên phía Hồ Nghi Giai, đúng lúc hắn ta quay đầu lại nhìn chằm chằm Tề Tiểu Tô, cái tà khí trong ánh mắt đó khiến Tề Tiểu Tô không khỏi rùng mình.

“Tiểu Nhất, cậu nhất định phải thật tỉnh táo đấy nhé, nếu gã đàn ông kia có ý đồ xấu với tôi thì nhớ phải cảnh báo sớm cho tôi.” Cô vội vàng nói thầm với Hệ thống Tiểu Nhất trong lòng.

Hệ thống Tiểu Nhất trầm mặc một lúc, trịnh trọng mà nghiêm túc nói: “Xin kí chủ cứ yên tâm, bản Hệ thống đang gánh vác trách nhiệm và nghĩa vụ bảo vệ thật tốt đậu phụ phu nhân tương lai của Thiếu soái!”

“Đậu phụ cái quái gì thế?” Cô biến thành đậu phụ rồi à?

“Trước khi Thiếu soái gặp được kí chủ, không ai được phép ăn đậu phụ* của kí chủ.”

* Ăn đậu phụ: trêu chọc, đùa giỡn với người đẹp.

“Được rồi được rồi, dừng lại.”

Tề Tiểu Tô trợn mắt. Nhưng nói gì thì nói, có Hệ thống bên cạnh vẫn khiến cô an tâm hơn rất nhiều. Mong rằng lần này có thể có thu hoạch, tốt nhất là có thể để Hệ thống được “ăn no nê” một bữa và để cô khỏi phải buồn rầu lo âu đi đâu kiếm tiền mua ngọc thạch nữa.

Tiếp tục đi vào bên trong, lối đi càng dốc đứng, cỏ dại cũng nhiều hơn, dày hơn, có một vài loại cây dại vừa dài vừa cứng, mép lá rất sắc nhọn, Tô Vận Đạt được phân công đi trước dùng lưỡi liềm phát quang lối đi.

Cứ thế hai tiếng đồng hồ trôi qua, cả người anh ta toát mồ hôi như tắm, sắc mặt đã bắt đầu tái nhợt. Tô Vận Đạt là một người không thường xuyên vận động, tố chất cơ thể rất bình thường.

Nhưng Tề Tiểu Tô cũng không hề có ý giúp đỡ, ở đây còn bao nhiêu đàn ông, chắc cũng không đến lượt cô chứ.

Lúc này bọn họ nghe thấy phía sau có tiếng người truyền đến, là tiếng than vãn của phụ nữ, “Mệt chết đi được, rốt cuộc bao giờ mới tới nơi?”

Tề Tiểu Tô đang định quay đầu lại nhìn thì khóe mắt chợt phát hiện có ánh sáng gì đó vừa lóe lên ở cách đó không xa.

Hình như là màu sắc của khoáng thạch.

Nhưng dễ dàng như vậy sao? Phôi ngọc không thể nào xuất hiện khắp núi khắp đồng được đúng không? Thế nhưng, thứ đó là gì vậy?
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Chương 47: Cướp giật trơ tráo
Người phía sau rất nhanh liền theo kịp, Tề Tiểu Tô phát hiện các bác người già, người trung tuổi lại leo núi không hề kém những người trẻ tuổi như bọn họ. Việc này quả thật khiến người khác phải kinh ngạc.

Tuy nhiên cũng có một vài người đã hổn hển thở dốc, sắc mặt đỏ au, mồ hôi như mưa luôn miệng kêu khổ.

“Chẳng phải nói là không xa lắm sao? Leo đến chết tôi rồi.” Một người phụ nữ khoảng ngoài bốn mươi tuổi vừa quạt vừa than vãn.

“Chị Quân, nếu cây trà đó mà ở ngay sườn dốc thì chẳng phải đã sớm bị người khác phát hiện rồi sao? Làm sao còn đến lượt chúng ta đến đây tìm món hời như vậy chứ?” Người đàn ông vẫn luôn ở bên cạnh bà cụ Hoàng vừa cười vừa phàn nàn: “Ban đầu đã nói là để mấy người chúng tôi đi khảo sát, đến lúc đó ghi hình lại cho các bà xem là được, chính các bà không tin tưởng chúng tôi, cứ nhất quyết đòi tự mình đến đấy chứ.”

Bà cụ Hoàng đi bên cạnh cũng cười, vỗ vai ông ta một cái rồi nói: “Ầy dà, đâu phải không tin các ông? Mỗi tuần chúng tôi đều có hoạt động leo núi, lần này coi như tiện thể vận động ấy mà.”

“Đúng rồi, này ông Phố Nguyên, tôi leo mệt nên nói vài câu thôi, cần gì phải nói đến nỗi tin tưởng hay không chứ?” Chị Quân thu quạt lại rồi gõ một cái lên đầu ông ta, đang định nói tiếp lại nhìn thấy mấy người phía trước, lập tức sững sờ, “Này, mấy người kia lại đến đây làm gì không biết?”

Ông chủ Quảng liền qua chào hỏi.

Tề Tiểu Tô nhân cơ hội này rón rén đi tới vị trí vừa có ánh sáng phát ra mà cô trông thấy, bởi vì sợ người khác nhìn thấy nên cô cẩn thận từng bước từng bước một di chuyển qua đó.

Bên đó có một cái cây, ban đầu Tề Tiểu Tô vốn không nghĩ gì nhiều, bởi toàn bộ sự chú ý của cô đều dồn vào hòn đá bên dưới gốc cây. Đó là một hòn đá dài khoảng 20 cm, rộng 5 cm, dày hai ngón tay. Tất nhiên, nhìn có vẻ là một hòn đá, bề mặt thô sần, màu xám đen, một nửa bị phủ bởi lớp bùn dày, bên cạnh có một lỗ hổng nhỏ, xem ra, hòn đá này vốn dĩ bị cắm dưới đất nhưng bị mưa lũ làm lộ ra hoặc cũng có thể có người đến đây, đạp phải hòn đá làm nó trồi ra ngoài.

Tề Tiểu Tô quan sát kĩ xong có chút thất vọng.

Rõ ràng chỉ là một hòn đá bình thường mà thôi. Vậy ánh sáng lóe lên mà cô nhìn thấy khi nãy rốt cuộc là thứ gì? Cô tiến gần thêm chút nữa, đang định chuẩn bị tìm kĩ hơn thì đột nhiên có người xông đến hét lớn một tiếng.

“Này! Cái cây đó là thứ cô động vào được à? Bỏ tay ra cho tôi!”

Tề Tiểu Tô ngẩng đầu nhìn về phía đó, bởi vì tiếng hét này mà tất cả mọi người đều đang nhìn cô, trong giây lát cô bỗng trở thành tiêu điểm.

Người vừa xông đến hét lớn chính là người đàn ông tên Phố Nguyên ở bên cạnh bà cụ Hoàng. Bởi vì nghe thấy âm thanh nên Tề Tiểu Tô liền nhìn qua đó, vừa hay nhìn thấy vẻ hung ác tàn độc lóe lên trong mắt ông ta.

Trong giây phút chớp nhoáng này cô dám khẳng định, người đàn ông này không phải là người tốt.

Phố Nguyên vừa hét lớn xong đồng thời sải bước dài về phía Tề Tiểu Tô, trừng mắt nhìn, gương mặt lạnh lùng nói: “Ai cho cô động vào cái cây này?”

Tề Tiểu Tô hơi cau mày: “Cái cây này là của nhà chú à?”

Phố Nguyên hơi dừng lại, “Sắp là của chúng tôi rồi, quả núi này cũng rất nhanh sẽ là của tôi, tránh qua một bên, trẻ con đến đây làm cái gì?”

Lưng ông ta quay lại phía mọi người, nói với cô cũng rất thấp giọng, những người khác không hề nghe thấy ông ta đang nói gì, cũng không nhìn thấy biểu cảm của ông ta, cho nên không thể biết được bộ dạng lúc này của ông ta hung ác ra sao.
Khi nãy Tề Tiểu Tô cũng chỉ là đang tìm vị trí phát ra ánh sáng mà có chống tay lên thân cây, căn bản không hề nghĩ đến đối phương lại cung phụng cái cây này đến vậy, cô chợt nghĩ, cũng có thể đây chính là cây trà cổ mà ông ta nói đến.

Cô vốn không muốn dính líu đến việc này của bọn họ, cho nên đã lùi lại một bước muốn rời đi, chân cô vừa vặn giẫm lên hòn đá khi nãy, trong đầu bỗng ‘tinh’ lên một tiếng, cô nghe thấy giọng nói của Tiểu Nhất: “Bên dưới chân trái của kí chủ có đá năng lượng, năng lượng cấp C+, xin hãy lập tức nhặt lên.”

Tề Tiểu Tô vô thức cúi đầu nhìn hòn đá đó, “Hòn đá này thật sự là phôi ngọc à? Có năng lượng sao?”

“Không sai.”

May mắn thật!

Tề Tiểu Tô lập tức vui sướng, cũng không còn để tâm thái độ của Phố Nguyên nữa, cô khom người xuống cầm lấy hòn đá đó liền nghe thấy Phố Nguyên trầm giọng nói: “Cô làm gì vậy?”

“Lấy hòn đá thôi mà.”

“Cái gì mà lấy hòn đá thôi? Cô có biết cái cây cổ này quý giá thế nào không?” Phố Nguyên nhíu mày nói: “Trước khi chúng tôi tìm được chuyên gia đến kiểm nghiệm trồng ra được loại trà cổ uống ngon như thế này, tất cả mọi thứ xung quanh đều không được động đến, không được mang đi! Ai mà biết được hòn đá này có phải là thứ cung cấp dinh dưỡng, để cây trà có thể lớn lên tốt đẹp thế này không? Mau để hòn đá về lại vị trí cũ, có nghe thấy không?!”

Vừa mới lên núi đã may mắn nhặt được một hòn phôi ngọc như vậy, Tề Tiểu Tô làm sao chịu trả lại: “Cái cây này bây giờ vẫn chưa phải là của chú đúng không? Tôi nhặt một hòn đá thì liên quan gì đến chú?”

“Ô, con nhóc này nói năng cũng ghê gớm nhỉ!”

Lúc này, những người khác cũng đều đi đến vây quanh, một là vì cây trà cổ này, hai là vì giọng nói của hai người này càng lúc càng cao.

“Xảy ra chuyện gì vậy?” Ông chủ Quảng nhìn qua Tề Tiểu Tô.

“Đây là người trong đội anh đúng không?” Phố Nguyên chỉ vào Tề Tiểu Tô nói: “Mấy người vào núi rốt cuộc là vì cái gì? Lại còn dẫn theo một con nhóc không biết phép tắc gì cả.”

“Nhặt có mỗi hòn đá còn cần phải phép tắc gì chứ?” Tề Tiểu Tô lập tức cãi lại.

“Sao cô biết đây là một hòn đá bình thường?”

Phố Nguyên hừm một tiếng.

Mọi người nghe thấy lời đối thoại của bọn họ, không hẹn mà cùng nhìn vào hòn đá đang nằm trong tay Tề Tiểu Tô.

Tề Tiểu Tô nhớ lại lời của Hệ thống Tiểu Nhất, năng lượng C+, vô thức nắm chặt hòn đá lại, trong lòng nghĩ chắc sẽ không xảy ra xung đột đấy chứ? Hay là bọn họ muốn cướp giật trơ tráo?
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Chương 48: Rõ ràng là người trong ngành rồi
“Ông Phố, dù sao hiện giờ quả núi này vẫn chưa phải là của ông, cây trà này cũng vẫn chưa phải là của ông, vậy thì chỉ có thể nói đến việc ai đến trước ai đến sau thôi. “Hồ Tu Trạch đi đến bên cạnh Tề Tiểu Tô, kéo cô về phía sau lưng mình, đứng chắn trước mặt cô, điềm đạm nói với Phố Nguyên: “Chúng tôi chưa từng nghe, trẻ con không được nhặt đá trên núi bao giờ.”

“Muốn nhặt thì đi chỗ khác mà nhặt, mỗi một hòn đá, một cây cỏ ở dưới cây trà này đều có thể là nguồn gốc làm cho lá trà thơm mát vô cùng,” Phố Nguyên không hề có ý nhường nhịn: “Cho nên, trước khi chúng tôi tìm được chuyên gia đến đây giám định tỉ mỉ, bất kể thứ gì bên dưới cây đều không được phép mang đi.”

Lúc này Tô Vận Đạt cũng nhanh chân chạy đến bên cạnh Tề Tiểu Tô, lay lay vai cô nói nhỏ: “Tiểu Tô, nghe cậu út nói này, lúc cháu đến đây chẳng phải đã hứa rồi sao? Nghe lời không gây chuyện, đến bây giờ cháu đã gây ra bao nhiêu chuyện rồi? Chỉ là một hòn đá vớ vẩn thôi mà, mau vứt lại đi.”

Tề Tiểu Tô nhìn anh ta một cái, cái gì mà chỉ là một hòn đá vớ vẩn thôi? Xem ra cậu út của cô đã quên mất mục đích chính bọn họ vào núi là để nhặt đá rồi.

Hơn nữa, nếu như không biết hòn đá này là phôi ngọc, cô còn có thể ném trả lại cho qua chuyện, bây giờ đã biết nó là phôi ngọc, sao cô có thể ném trả lại được chứ? Cô nhìn Hồ Tu Trạch đang đứng phía trước, thật không ngờ anh ta sẽ đứng trước mặt che chắn cho cô, trong lòng có chút ấm áp.

Ông chủ Quảng đứng ra giảng hòa nói: “Anh Phố, trẻ con không hiểu chuyện cũng đừng nên tính toán nữa, chúng tôi sẽ đi ngay bây giờ, chúng tôi đến đây cũng chỉ để leo núi, không hiểu gì về cây trà này đâu.”

Theo lý mà nói đây đã là nhún nhường rồi, hơn nữa, ai mà tin được chỉ một hòn đá lại có thể trở thành nguyên nhân khiến cây trà tươi tốt? Nhưng thật không ngờ Phố Nguyên vẫn tiếp tục khăng khăng, đưa cánh tay ra chặn bọn họ lại: “Muốn đi cũng được, để hòn đá lại, tôi đã nói rồi, không được mang đi.”

Tề Tiểu Tô thò đầu ra từ sau lưng Hồ Tu Trạch, vừa hay gặp phải ánh mắt của Phố Nguyên, lần này cô lại nhìn thấy một sự gian xảo và tham lam từ ánh mắt của ông ta.

Trong lòng cô xuất hiện cảnh giác, người đàn ông này khiến cô cảm thấy nguy hiểm. Lẽ nào ông ta đã phát hiện hòn đá này là phôi ngọc rồi sao?

Nếu không phải như vậy, tại sao ông ta cứ bám chặt lấy hòn đá không chịu buông như vậy?

Lúc này, bà cụ Hoàng cũng đi đến, vỗ vỗ cánh tay của ông ta nói: “Phố Nguyên à, bỏ qua đi, chỉ là một hòn đá thôi mà, cô bé thích thì cứ cho cô bé đi.”

Sắc mặt của Phố Nguyên ôn hòa đi đôi chút, nói với bà cụ Hoàng: “Không phải vì lý do này, qua đây tôi nói rõ với bà.”

Nói xong, ông ta trừng mắt nhìn Hồ Tu Trạch và Tề Tiểu Tô rồi kéo bà cụ Hoàng, đi tới khoảng đất trống cách xa chỗ bọn họ đứng một chút sau đó thấp giọng nói.

Ông chủ Quảng cau mày, nhìn Tề Tiểu Tô một cái, “Cô gái, đưa hòn đá đó cho tôi xem một chút.”

Tề Tiểu Tô lưỡng lự một lúc.

Mấy người này vốn đến đây là để nhặt phôi ngọc, cho dù mới bắt đầu không phải là người trong ngành nhưng khoảng thời gian này cũng trau dồi môn học này một chút. Cô không thể chắc chắn nếu như mấy người bọn họ phát hiện đây chính là phôi ngọc thì có trả lại cho cô không. Nhưng nếu cô không đưa, dựa vào một mình cô đối kháng với đám người phía Phố Nguyên có lẽ cũng rất nguy hiểm.

Cô thực sự không ngờ vừa mới nhặt được một hòn phôi ngọc, vẫn còn chưa kịp vui mừng thì đã gặp phải chuyện này.

Đúng lúc cô còn đang do dự, trong đầu bỗng vang lên giọng nói vô cùng dễ nghe của người đàn ông lần trước, “Đặt phôi ngọc lên trán trong vòng ba giây, sau đó giao cho bọn họ.”

Là chủ nhân của Hệ thống Tiểu Nhất, vị Thiếu soái đó, Vệ Thường Khuynh! Tề Tiểu Tô sững sờ một lúc, “Bây giờ Hệ thống cần hấp thụ à? Vậy chẳng phải sau đó hòn đá này sẽ biến thành bột sao?”

Giọng nói của Vệ Thường Khuynh mang theo một sự uy nghiêm không thể phản bác, “Làm theo lời của tôi.”

Trong lòng Tề Tiểu Tô cảm thấy có gì đó kì quặc, vốn dĩ là giọng nói của Hệ thống, cô có thể tự thuyết phục bản thân, cùng lắm coi như não của mình được cắm một con chip rất thông minh. Nhưng hiện giờ là giọng nói của một người đàn ông, cô thật sự không biết phải làm thế nào để thích ứng. Cô vẫn vô thức làm theo lời anh ta.

Cô làm ra vẻ hậm hực không vui hừm một tiếng rồi quay người lại, sau đó lập tức đặt hòn đá lên trán mình.

“Tiểu Tô, thái độ của cháu là thế nào vậy? Ông chủ Quảng bảo cháu đưa hòn đá cho ông ấy xem một chút, cháu có nghe thấy không?” Tô Vận Đạt túm lấy cánh tay cô kéo cô quay lại.

Tề Tiểu Tô tức tối đẩy hòn đá vào tay ông chủ Quảng: “Xem xong thì trả lại cho cháu!”

Trong lòng ông chủ Quảng ít nhiều có chút tức giận, nhưng vẫn đánh mắt ra hiệu với Tiểu Đảm, cầm hòn đá lên bắt đầu túm tụm lại quan sát cẩn thận.

“Này, ông định giở trò gì vậy?” Tề Tiểu Tô có chút căng thẳng, cô thật không dám khẳng định sau này liệu còn có thể tiếp tục tìm được phôi ngọc hay không, cũng có thể hòn đá này chính là thu hoạch duy nhất ấy chứ, nếu như không giữ chắc thì cô không chết cũng không được.

“Chỉ là dùng năng lượng của Hệ thống biến đổi tạm thời kết cấu của phôi ngọc một chút, để bọn họ không thể nhìn ra giá trị vốn có của nó.” Giọng nói của Vệ Thường Khuynh lại rất bình tĩnh.

Tề Tiểu Tô líu lưỡi, “Thì ra còn có thể như vậy.”

“Cho nên, đối với cô thì không phải Hệ thống không hề có tác dụng gì.”
“Này, nếu không vì cho Hệ thống ăn no thì tôi cũng không cần phải đến đây, được chưa hả? Tất cả những việc này đều là vì ai hả!” Nói cứ như là vì chính cô vậy.

Không biết vì sao, Vệ Thường Khuynh thấp giọng cười.

Cô gái tính toán.

Phía bên đó, Phố Nguyên đang nói với những người đồng hành cùng ông ta phát hiện của mình: “Thật đấy, lần trước khi tôi đến đây đã nhìn thấy hòn đá đó, lúc đó không chú ý đến nhưng sau đó chú tôi nói với tôi, có người phát hiện phôi ngọc ở trên núi, có biết cái gì là phôi ngọc không? Chính là thứ mà tách chúng ra thì bên trong chính là ngọc! Là ngọc thạch! Thứ đó rất đáng tiền! Mọi người nghĩ xem, quả núi này có cây trà cổ, lại còn có phôi ngọc, nếu chúng ta không nhanh chóng nhận thầu, đợi đến lúc người khác phát hiện rồi thì chúng ta không thể vơ vét được bất cứ thứ gì tốt nữa.”

“Có thật là có phôi ngọc không?”

“Tất nhiên rồi, lẽ nào tôi lại đi hại mọi người sao? Việc này chẳng phải là muốn mọi người đều được kiếm tiền à? Nhất là đám người chúng ta, không phải là ly hôn thì là góa vợ góa chồng, có gia đình vẫn còn phải cho cháu đi học. Nhất là chị Quân, là phụ nữ mà một mình chị phải nuôi ba đứa con, học phí cũng là một khoản chi tiêu không nhỏ đúng không? Mọi người ai cũng cần tiền, nếu như tôi không nghĩ đến chút tình cảm này thì cần gì phải nhận việc tìm chủ đầu tư? Mọi người nói như vậy có đúng không?”

Câu nói của Phố Nguyên khiến mọi người đều cảm động, bà cụ Hoàng nhìn ông ta, khuôn mặt hiện rõ thái độ ngượng ngùng và sự sùng bái như của một thiếu nữ đang yêu.

“Nhưng hòn đá mà ông nhìn thấy chính là hòn đá trong tay cô gái kia à?”

“Chính là hòn đá đó.” Ruột gan Phố Nguyên sắp nôn ra máu rồi, đó chính là hòn đá lần trước ông ta vô tình phát hiện ra, lúc đó ông ta đã giẫm lên hòn đá đó để cố hái một ít búp trà, kết quả là vì quá nặng lên một nửa hòn đá đang nằm dưới đất bị văng ra ngoài, ông ta tiện tay cầm lên nhìn một lúc thì phát hiện đó chính là một hòn phôi ngọc! Việc này khiến ông ta sung sướng đến nỗi muốn ngất đi.

Nhưng suy nghĩ của ông ta lại khác với ông chủ Quảng và những người kia muốn bí mật đến nhặt về, trái tim của Phố Nguyên lại rộng rãi hơn một chút! Chỉ đến tìm và nhặt về không thể làm thỏa mãn dã tâm của ông ta, ông ta muốn nhân cơ hội vẫn chưa có ai biết đến việc này mà nhận thầu quả núi này, khi đó chỉ việc khai thác! Nhưng ông ta lấy đâu ra nhiều tiền như vậy? Cho nên ông ta hướng sang những người đã ly hôn hoặc góa vợ góa chồng này.

Đến lúc đó bọn họ đều đưa tiền ra, nếu thật sự đào được quặng ngọc rồi, việc phân chia lợi nhuận sau đó như thế nào còn chẳng phải là việc do ông ta đảm nhận sao? Chia cho bọn họ một phần nhỏ còn ông ăn phần lớn!

Giàu to rồi!

Vấn đề bây giờ là không thể để cô gái kia mang hòn phôi ngọc đó đi, nếu không sẽ bị người khác phát hiện, như vậy sẽ phát sinh tranh chấp. Dựa vào tiềm lực kinh tế của ông ta thì căn bản không thể nào tranh giành được với người ta.

Việc này chỉ tóm gọn bằng một từ nhanh. Giành được trước người khác mới có thể thành công.

Con ranh này cũng thật quá đáng ghét, sao lại nhặt hòn đá đó chứ? Lẽ nào cô ta cũng hiểu biết về phôi ngọc? Lẽ nào mấy người này đến đây chính là để tranh giành với ông ta?

Ông ta đánh mắt ra hiệu với mấy người đi cùng, một vài người nán lại thuyết phục mấy người còn lại, Phố Nguyên tập hợp bốn người đàn ông đi về phía cây trà một lần nữa.

“Anh bạn, không nói vòng vo tam quốc nữa, các anh đến đây có phải cũng vì có hứng thú với cây trà kia nên tới nhận thầu quả núi này đúng không?” Phố Nguyên nói với ông chủ Quảng, ông ta có thể nhìn ra đây là người dẫn đầu, hơn nữa hiện giờ hòn đá kia đang nằm trong tay ông ta.

“Không không không, hiểu lầm rồi, chúng tôi không hiểu gì về trà, cũng không có tiền đâu mà nhận thầu núi, thật sự chúng tôi chỉ đến đây leo núi, cắm trại dã ngoại thôi.” Nói câu này, trong lòng ông chủ Quảng cũng có chút buồn bực.

Ông ta vẫn luôn muốn nhận thầu núi, thế nhưng lại không có tiền tài cũng như nhân lực lớn đến vậy, nhận thầu rồi cũng không thể khai thác được. Trồng trà cũng rất vất vả, lại không phải người trong ngành cho nên căn bản không hề có dã tâm lớn như vậy.

“Nếu đã như thế, ông có thể đưa cho tôi hòn đá đó chứ?” Phố Nguyên thở phào nhẹ nhàng.

Vừa rồi ông chủ Quảng và Tiểu Đảm đã quan sát kỹ, chẳng qua chỉ là một hòn đá bình thường mà thôi, vậy mà vẫn coi là ngọc thật sao?

Ông chủ Quảng đang định đưa hòn đá cho ông ta, Tề Tiểu Tô đã chạy nhanh tới cướp lại hòn đá đó: “Đây là của tôi, cho ông mượn xem một chút thì được nhưng xem xong phải trả lại tôi.”

“Cô...”

Phố Nguyên bắt đầu phát hỏa thì người đàn ông bên cạnh kéo ông ta lại: “Được, xem một chút thôi.”

Đó là người trong ngành rất am hiểu về phôi ngọc mà ông ta mời đến, Phố Nguyên đành nuốt lại những lời định nói, dù sao để bọn họ tự mắt nhìn mới càng thêm tính thuyết phục.

Tề Tiểu Tô liền đưa hòn đá cho người đàn ông đó.

Người đàn ông đó cầm lấy rồi quay người lại quan sát tỉ mỉ, ông ta còn lấy một chiếc đèn pin nhỏ ra ngoài.

Đám người phía ông chủ Quảng đứng đối diện nhìn ông ta một cái, trong lòng bắt đầu có cảm giác không tốt, người đối diện rõ ràng là người trong ngành!
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Chương 49: Thiếu soái bị ghét bỏ
Tề Tiểu Tô ngay từ đầu đã không yên tâm, đùng một cái lại có thể khiến hòn đá biến thành một hòn đá bình thường được sao? Nhưng sau khi ông chủ Quảng và Tiểu Đảm rõ ràng không nhận ra cô mới yên tâm một chút, giờ lại nhìn thấy chuyên gia của đối phương, trong lòng cô lại bắt đầu nơm nớp lo sợ.

“Này, thật là không có vấn đề gì sao?”

Cô tự hỏi trong lòng.

“Tôi họ Vệ, chứ không phải tên là này.” Giọng nói của Vệ Thường Khuynh mang theo sự bình tĩnh, “Năng lượng của chiếc vòng ngọc lần trước đủ để Hệ thống làm được việc này, yên tâm đi.”

Tề Tiểu Tô khẽ gật đầu, nhìn người đàn ông kia đang quan sát tỉ mỉ hòn đá.

Khoảng ba phút sau, lông mày của người đàn ông đó bắt đầu nhăn lại, nhìn Phố Nguyên thấp giọng nói: “Tôi vốn cho rằng khả năng phân biệt phôi ngọc của anh đã có thể thành nghề rồi.”

Sắc mặt Phố Nguyên hơi biến đổi: “Anh nói như thế là có ý gì?”

Người đàn ông đó thu đèn pin lại, thuận tay ném hòn đá qua một bên, khinh thường nói: “Chỉ là một hòn đá núi bình thường.”

“Sao có thể như thế được?” Phố Nguyên không dám tin. Trước đó rõ ràng ông ta nhìn thấy hòn đá đó chính là phôi ngọc, hơn nữa còn không hề tồi, sao giờ lại có thể biến thành một hòn đá núi bình thường được chứ?

Ông chủ Quảng nhìn ông ta: “Anh Phố, vậy chúng tôi xin phép đi trước, không làm lỡ việc mọi người ngắm cây trà nữa.” Đùa, bây giờ quá rõ ràng rồi, đối phương đến đây cũng là vì đi tìm phôi ngọc! Hơn nữa lại còn chuẩn bị nhận thầu quả núi này, bọn họ sao có thể thắng được đây? Tốt nhất là nên tranh thủ thời gian đi tìm phôi ngọc thì hơn, tìm được bao nhiêu hay bấy nhiêu, chưa biết sự việc sẽ còn chuyển biến như thế nào nữa.

Tề Tiểu Tô đã nhặt hòn đá lại, cất vào trong ba lô.

Đến lúc này trái tim cô mới rơi xuống, không kìm nổi thầm thở phào một hơi.

“Lo lắng vậy cơ à?” Giọng nói của Vệ Thường Khuynh có chút ý cười cợt.

Tề Tiểu Tô trả lời: “Tất nhiên, căng thẳng.”

Nếu như bọn họ nhìn ra được, muốn đòi hòn đá thật, thì có lẽ cô thực sự không còn cách nào.

“Yếu đuối. Vậy nên cô mới phải cường hóa, cường hóa mới có thể thay đổi những tình thế bị động như thế này.” Vệ Thường Khuynh nhẹ nhàng nói: “Cho nên, để Hệ thống giúp cô đi.”

Lúc này, Tề Tiểu Tô nghĩ ra một vấn đề khác, lập tức hỏi lại: “Không phải anh nói nhờ Hệ thống để giao tiếp với tôi phải tiêu tốn năng lượng sao?”

Vệ Thường Khuynh im lặng một lúc mới thấp giọng ừm một tiếng.

“Phải tiêu tốn bao nhiêu năng lượng?”

“Cũng... tàm tạm thôi.”

Thế nào gọi là tàm tạm? Tề Tiểu Tô nổi cáu, “Nếu đã tiêu tốn năng lượng thì anh đừng có nói nữa! Anh đi ngay đi!”

Thật đúng là, cô đi tìm năng lượng khó khăn lắm đấy! Phải tiêu bao nhiêu tiền đấy! Phải đi cùng đám người này vào núi đấy! Cô vất vả như vậy đi tìm năng lượng không phải để cho anh ta tùy tiện nhảy vào nói chuyện mà dùng hết!

Thật là, việc như vậy Hệ thống Tiểu Nhất không thể nói không thể làm được à? Đại ca, anh xông ra đây làm cái gì?

Suốt nãy giờ Tề Tiểu Tô cứ mãi lẩm bẩm chửi thầm, tiếc xót năng lượng bị anh dùng mất, đau lòng đến phát điên.

Vệ Thường Khuynh: “...”

Cảm giác này phải nói thế nào đây? Lúc trước ở trong quân Liên minh, anh còn là nam thần trong đội, chỉ cần về đến thành phố thì sẽ là ông hoàng của loại hình siêu thiết giáp, đến thiên kim của nghị trưởng còn phải theo đuổi anh suốt ba năm.

Từ trước đến giờ anh chưa từng nếm thử cảm giác bị một cô gái ghét bỏ, lại còn bị đuổi đi nữa!

Trong lòng Vệ Thường Khuynh có chút tức giận, anh không nói không rằng liền ngắt luôn kết nối.

Tề Tiểu Tô vừa tiếp tục leo núi với Hồ Tu Trạch vừa bồn chồn trong lòng, không biết cái tên Thiếu soái kia đã đi chưa?

“Này, anh đi chưa thế?”

Đợi mất một lúc thì giọng nói máy móc của Hệ thống Tiểu Nhất vang lên, “Thiếu soái đã ngắt cuộc trò chuyện.”

Tề Tiểu Tô lại thở phào một hơi, bắt đầu dạy dỗ Hệ thống Tiểu Nhất: “Cậu xem, giờ là tôi đang cung cấp năng lượng cho cậu đúng không? Tôi kiếm tiền không dễ dàng gì đúng không?”

“Bây giờ thì đúng là như vậy.”

“Cho nên, cậu sử dụng năng lượng phải tiết kiệm một chút, hiện giờ cậu phải phụ trách việc giúp tôi cường hóa, tốt nhất là ra chút sức lực giúp tôi kiếm tiền, tìm khoáng thạch, mỗi một chút năng lượng đều phải dùng vào thực tế có đúng không? Thiếu soái nhà cậu đừng có tùy tiện nói chuyện nữa.”

Hệ thống Tiểu Nhất bỗng im bặt một lúc sau mới trả lời: “Theo phân tích của bản Hệ thống thì Thiếu soái ở một mình lâu quá rồi, cô đơn và buồn chán cho nên mới cần giao lưu một chút với kí chủ.”

Thì ra vừa rồi nó đã đi phân tích à.

Tề Tiểu Tô vừa nghe đến câu này liền nổi cáu, anh cô đơn buồn chán liền đến tìm tôi nói chuyện để giết thời gian? Mẹ kiếp, chi phí nói chuyện quá đắt! Đó đều là tiền mà tôi phải trả đó!

Không được, tuyệt đối không thể được!

“Không được, sau này không được tùy tiện để anh ta nói chuyện nữa! Tôi tìm khoáng thạch không phải là việc dễ dàng gì! Hơn nữa, có chuyện gì chỉ cần cậu là được rồi, anh ta lắm điều cũng không thể giúp tôi được việc gì, tôi còn không muốn nói chuyện với anh ta đâu! Nếu cậu không đồng ý với tôi vậy thì tôi không tìm nữa!”

Đây đúng là một đòn sát thủ.

Hệ thống Tiểu Nhất lén lút truyền đạt lại lời nói của Tề Tiểu Tô đến Vệ Thường Khuynh, khiến Vệ Thường Khuynh khó chịu tới mức mặt đen như mực, trong lòng tức nghẹn.

Cuối cùng hơi buồn bực nói: “Đồng ý với cô ấy!” Cứ làm như anh nói chuyện với cô ấy vui vẻ lắm không bằng! Chỉ là một cô nữ sinh trung học, đến ngôn ngữ chung với anh còn không có thì có gì hay mà nói?

Lần này có lẽ là lần đầu tiên hai người cãi nhau.

Tiếp tục leo lên trên, địa hình núi lại càng dốc nhiều hơn, mọi người ai nấy đều hổn hển thở dốc. Ông chủ Quảng thở dốc nhiều nhất, cái bụng bia của ông ta đúng là một gánh nặng.

“Không được rồi, phải nghỉ một lúc.” Ông ta vịn vào một cái cây rồi dừng lại, lấy từ trong túi áo một chiếc khăn lau mồ hôi. Hồ Nghi Giai cũng đặt mông ngồi lên một tảng đá, lấy tay quạt quạt.

Tuy giờ vẫn là tháng ba, nhưng liên tục leo núi khiến mọi người ai nấy đều đầm đìa mồ hôi toàn thân, huống hồ sau lưng còn mang theo rất nhiều đồ đạc.

Đến cả Tiểu Đảm cũng phải đấm đấm chân, xem ra cũng không có ý kiến gì với đề xuất nghỉ ngơi này.

Tô Vận Đạt lại có chút nóng vội. Vốn dĩ phải đi mất sáu bảy tiếng đồng hồ, tới nơi thì trời cũng đã tối, vừa nãy lại làm mất thời gian nhiều như vậy, nếu tiếp tục mất thêm thời gian thì đến khi trời tối bọn họ tìm chỗ dựng lều bạt cũng là một vấn đề.

Anh ta lén kéo kéo áo Lưu Cẩm Doanh. Lưu Cẩm Doanh nhếch miệng nói với ông chủ Quảng: “Hay là, chờ sức khỏe tốt rồi lại tiếp tục đi, tôi đi tìm nơi thích hợp để dựng lều trước.”

Ông chủ Quảng nghĩ một lúc liền cảm thấy đó là một ý kiến hay, dù sao đi đến nơi thì trời cũng đã tối, ông ta cũng không phải lo lắng những người đến trước có thể nhặt được bao nhiêu.

Hơn nữa, nếu phôi ngọc thật sự nhiều đến mức tiện tay có thể nhặt được thì ông ta đến muộn một chút cũng sẽ không thiếu.

Thực sự bây giờ ông ta đã không thể nào đi được nữa.

“Được, làm thế đi, ai đi trước?”

Tô Vận Đạt lập tức giơ tay: “Ông chủ Quảng, để tôi đi trước cho.”

Hồ Tu Trạch nhìn Tề Tiểu Tô một cái.

Lúc này, thật ra Tề Tiểu Tô còn mệt hơn bất kì ai, tóc của cô đều dính bệt lên trán, quần áo đã sớm bị mồ hôi làm cho ướt đẫm như tắm, hai chân run lên nãy giờ, cô muốn nghỉ ngơi.

“Tiếp tục leo.”

Giọng nói máy móc của Hệ thống Tiểu Nhất vang lên.

Tề Tiểu Tô cắn cắn răng, cũng giơ tay lên. Hồ Tu Trạch nhướng mày, “Tôi cũng đi.”

Lưu Cẩm Doanh muốn đi theo nhưng lại bị ông chủ Quảng vẫy tay lại: “Tiểu Lưu à, cô qua đây bóp chân cho tôi.”

Lúc này đi bóp chân? Tề Tiểu Tô nhìn thấy trong ánh mắt của Hồ Nghi Giai lóe lên vẻ hưng phấn. Bọn họ đang muốn làm gì vậy?
 

Bình luận facebook

Top Bottom