Full Kế Hoạch Theo Đuổi Vợ Yêu

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
U Phi Nha
Thể loại
HĐ, trọng sinh, quân nhân, hệ thống, sủng, ngọt, HE
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
1139
Lượt đọc
28,992
KẾ HOẠCH THEO ĐUỔI VỢ YÊU
Tề Tiểu Tô
có hoàn cảnh vô cùng đáng thương khi cô đang trong trạng thái nghèo rớt mùng tơi, không chỉ vậy mà còn phải ăn nhờ ở đậu, cuối cùng bị một Hệ thống thông minh dũng mãnh đập trúng. Có phải bạn nghĩ bắt đầu từ đó cô bật chế độ hack, diệt cặn bã, đi lên đỉnh cao nhân sinh?

Không phải vậy đâu!

Vì chủ nhân của hệ thống này có phải là cô đâu!!! Vị Thiếu Soái nào đó đi ra đây, cô cam đoan không đánh chết anh ta!!!

Tề Tiểu Tô số nhọ bị một tên nghiện giết chết, may thay cô được Hệ thống Tiểu Nhất cứu giúp sống lại về năm 17 tuổi. Tề Tiểu Tô nhiệt huyết dâng trào, quyết tâm thay đổi cuộc sống của mình, nhưng, điều đầu tiên phải làm là... cải thiện bữa sáng!!!

Tề Tiểu Tô bị hiểu lầm là yêu sớm với hotboy của trường và dĩ nhiên lúc tan học cô bị mấy cô nàng cũng thích hotboy chặn đánh trong nhà vệ sinh. Tề Tiểu Tô sẽ thoát thân bằng cách nào?

Những tưởng tạm trốn đến nhà ông bà ngoại sẽ yên bình hơn nhà chú thím, nhưng không ngờ bên này cũng vô cùng rối loạn. Vì giải cứu ông bà ngoại, Tề Tiểu Tô phải tham gia một trò tiêu khiển của giới thượng lưu: Thiếu nữ đấu quyền Anh.

Tề Tiểu Tô phải làm sao để thoát khỏi cảnh khốn khó, đòi lại những thứ thuộc về mình, tăng cường thể chất và nuôi sống Hệ thống "ngốn tiền" kia?
Vệ Thường Khuynh
Chu Thuần
Bạch Dư Tây

Chúc Tường Đông
 
Last edited by a moderator:

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 1: Bị làm vật hi sinh
“Vẫn còn người, vẫn còn người, chờ chút! Này, chờ chút! Dừng xe!” Tề Tiểu Tô đeo túi da màu nâu, tay ôm một thùng các tông, mặc áo sơ mi trắng, váy âu phục xanh lam, đi đôi giày cao 8cm, chạy theo xe bus đến bảy tám mươi mét, mà tên tài xế mắt mù kia vẫn ngơ ra không thèm dừng xe, ống pô xe bus phun ra làn khói thải nóng rực rồi đi mất.

Rắc.

Chân phải Tề Tiểu Tô trẹo mạnh một cái, không khống chế được mà ngã nhào xuống đường.

Mấy thứ trong thùng các tông như chậu cây xương rồng nhỏ chống phóng xạ, khung ảnh phong cảnh thủy tinh, bình hoa nhỏ, sổ ghi chép công việc v.v… đều rơi tung tóe ra đất.

Mấy thứ này không quan trọng, quan trọng nhất là, cô phát hiện ra, gót giày phải của cô bị gẫy rồi, làm hại chân phải của cô bị thương luôn! Quả nhiên, của rẻ là của ôi, đôi giày này cô mua ở chợ đêm, giày cao gót, quảng cáo hoa mỹ là hàng xuất khẩu tồn kho, hết size nên thanh lý, chỉ 48 tệ một đôi.

Như thế cũng không có gì, nhưng mới đi có một ngày đã hỏng thì 48 tệ là quá đắt!

Cô vừa bị sa thải xong, có cần phải đối xử với cô thế này không? Đúng là nhà dột còn gặp mưa rào mà.

Mưa ư?

Rào rào rào rào, lại còn mưa rào thật nữa chứ!

Tề Tiểu Tô đã không còn dám oán thán về sự xui xẻo của mình nữa, cuống quýt nhặt hết đồ rồi bò dậy, cởi giầy ném đi, khập khà khập khiễng quay về bến xe bus cách đó không xa. Nhưng mới chỉ trong thoáng chốc đó thôi, toàn thân cô đã ướt sũng cả rồi, áo sơ mi trắng càng trở nên trong suốt, làm lộ cả áo lót màu lam nhạt bên trong. Tề Tiểu Tô đang nghĩ may mà mình ôm thùng các tông, đủ để che trước ngực thì cánh tay đột nhiên nhẹ bẫng, chiếc thùng các tông bị nước mưa ngấm ướt cũng nát cả đáy trong chớp mắt, đồ bên trong lại một lần nữa rơi xuống đất, khung ảnh thủy tinh và chậu cây nhỏ đều vỡ tan tành.

Tề Tiểu Tô: “…”

Cho cô chửi bậy một câu được không?

Một người đàn ông cầm túi hồ sơ che trên đầu, chạy vội vào trong nhà chờ của trạm xe, chửi thề một tiếng, ngẩng đầu nhìn thấy ngay Tề Tiểu Tô, sau đó ánh mắt dịch xuống dưới một chút…

Một tiếng huýt sáo vang lên.

Ánh mắt sỗ sàng của anh ta như đang muốn hỏi, này em gái, cúp C đúng không?

Vì khẩu hình của anh ta đã nói C.

Tề Tiểu Tô hung dữ trừng mắt lườm anh ta một cái, quỳ xuống nhặt đồ lên rồi quay người nhét vào thùng rác bên cạnh, mất công cô bê bao nhiêu lâu!

Lúc này, điện thoại của cô vang lên.

“Tiểu Tô, ở nhà hết thức ăn cho chó rồi, mau mua mấy túi về đi! Loại bình thường hay mua ấy, loại mà 88 tệ một túi ấy! Mua tạm bốn túi đi! Nhanh lên nhé! Tiểu Tiên đói rồi!”

Trong điện thoại vang lên tiếng nói sang sảng của bà thím Trần Đông của cô, bà ta nói liến thoắng xong lại cúp máy rụp một cái.

Tiểu Tiên là con chó con mà cô em họ Tề Đan Thần của cô nuôi, là gái, à không, là con cái.

Tề Tiểu Tô cảm thấy, con chó này sống còn sướng hơn cả mình, một túi thức ăn chó 88 tệ mà chỉ ăn được có mấy ngày, một tháng chỉ riêng tiền ăn uống đã mấy trăm tệ rồi, còn phải kiểm tra sức khỏe định kỳ, phải đi SPA, phải mua quần áo cho chó này nọ. Tính sơ sơ ra, một tháng cũng phải tốn mất hai nghìn tệ vào nó.

Mà Tề Tiểu Tô vẫn còn trong kỳ thực tập, lương thực tập có một nghìn rưỡi, không bao ăn ở. Bảo cô mua một lúc bốn túi thức ăn chó cũng chẳng khác nào bảo cô tiêu hết một phần lớn tiền lương tháng của cô rồi. Hơn nữa, bà thím của cô sẽ tuyệt đối không trả lại số tiền này. Việc này không thể giúp nổi, huống gì lại trong tình trạng bị đuổi việc của cô hiện nay.

Bị đuổi là do cô vô tình nhìn thấy sự mờ ám của nữ quản lý và ông chủ, vì đề phòng cô mách lẻo với bà chủ nên mới hy sinh cô trước.

Cô mới đi làm có hai tháng, lĩnh được một tháng rưỡi tiền lương, nói một tháng rưỡi là vì hôm nay cô đã bị đuổi việc, cộng thêm tháng này cô đi muộn về sớm xin nghỉ ba lần, phải trừ tiền, thế nên họ chỉ thanh toán cho cô nửa tháng lương.

Mà tất cả mấy lần đó đều là vì bà thím của cô gọi về.
Hôm nay lại còn bảo người–đang–trong–giờ–làm như cô đi mua thức ăn cho Tiểu Tiên!

Cô đi mới là lạ.

Thấy xe bus số 103 mà mình đi đang tới, Tề Tiểu Tô vội đưa tay ra vẫy, đỡ bị gặp cái tên lái xe mắt mù như lúc trước. Vừa rồi chỉ vì tay cô bận ôm thùng các tông, không đưa ra vẫy thôi mà người ta đã cho rằng không có ai muốn lên xe, roẹt một cái đi luôn rồi.

Xe dừng lại, Tề Tiểu Tô cà nhắc chân phải đi ra khỏi nhà chờ, đột nhiên đỉnh đầu ầm một tiếng, giống như có thứ gì đó xé mưa xé gió đập xuống vậy. Cô vô thức ngẩng đầu, chỉ cảm thấy một luồng sáng trắng lóa mắt lóe lên, rọi thẳng xuống khiến cô không thể không nhắm tịt mắt lại, sau đó cô thấy đầu lạnh đi, đưa tay lên sờ lại không sờ thấy gì cả.

“Này cô kia, rốt cuộc cô có lên xe không hả?”

Tiếng nói bực bội kéo hồn Tề Tiểu Tô về, cô mở to mắt, phát hiện ra mình vẫn đang đứng trước cửa xe, còn lái xe thì đang trừng mắt nhìn mình.

“Lên chứ, lên chứ.” Tề Tiểu Tô vội vàng lên xe, chọn điểm đỗ ở phố D rồi ngồi xuống ghế trống gần đó, hai tay chú ý ôm ngực để đỡ bị lộ hàng.

“Đúng là thần kinh, đứng ở cửa xe mà còn ngủ gật được.”

Cô nghe thấy tài xế làu bàu chửi thề một câu.

Lật bàn, cô ngủ gật bao giờ? Rõ ràng vừa rồi có luồng sáng trắng trên trời ập xuống làm cô không mở mắt ra được mà…

Phải rồi, luồng sáng đâu? Vừa rồi là thứ gì? Lẽ nào tài xế kia không nhìn thấy?

Những hành khách khác trong xe cũng không nhìn thấy sao?

Cô nhìn lướt qua những hành khách khác, lại phát hiện họ cũng đang nhìn cô – à, chân của cô.

Tề Tiểu Tô bất giác rụt bàn chân trần lại.

Lúc xuống xe, mưa đã tạnh rồi, cô đi bước thấp bước cao được vài bước thì nhận ra có người đang đi theo sau mình, cô quay vụt đầu lại, một gã đàn ông trung niên đang nhếch mép cười với cô.

“Cô gái, tôi thấy đôi chân ngọc ngà của cô xinh xắn đáng yêu, trắng nõn trắng nà, à không, là trắng hồng hào mịn màng, mỗi bước đi, đến ngón chân cũng xinh đẹp thế kia, cô có muốn…”

Tề Tiểu Tô túm túi da đập mạnh vào đầu gã, “Muốn em gái nhà mày!” Thằng biến thái cuồng chân này!

Đánh xong, cô cố chịu đựng cảm giác đau ở chân, chạy biến mất.

“… làm người mẫu chân cho hãng giày của chúng tôi không?” Người đàn ông ôm đầu nói nốt nửa câu sau, nhưng làm gì còn ai đứng đó nữa?

Khu chung cư Phúc Văn thuộc dạng chung cư bậc trung ở thành phố D, cũng coi như một sự lựa chọn hàng đầu cho các gia đình trung bình, vị trí của khu chung cư khá tốt, môi trường cũng ổn.

Tề gia ở phòng 601 tòa A, ba phòng ngủ. Là Tề gia, nhưng không phải nhà của Tề Tiểu Tô, đúng thế, cô đang ở nhờ nhà chú. Mỗi lần đi đến trước cánh cửa này, trong lòng Tề Tiểu Tô đều vô cùng phức tạp, vì tiền đặt cọc mua căn nhà này là dùng tiền mà người gây ra vụ tai nạn khiến bố mẹ cô qua đời bồi thường cho.

Chú thím của cô lại nói số tiền đó đều đã tiêu vào cô hết.

Cửa đột ngột mở ra, một người phụ nữ tóc ngắn uốn xoăn, mặc bộ quần áo ở nhà bằng vải hoa nhàu nát rộng thùng thình hít một hơi rồi lùi lại một bước, chờ khi thấy rõ là cô, bà ta lập tức quắc mắt nhìn cô trừng trừng, chửi bới: “Tề Tiểu Tô, mày điên à? Tự dưng đứng lù lù trước cửa, mày định dọa tao sợ chết luôn phải không? Thức ăn chó đâu? Mua về chưa?”

Bà ta nhìn cô, thấy hai tay trống không, lại cáu tiết mắng tiếp: “Sao mày dám không mua hả? Có phải mày muốn làm Tiểu Tiên chết đói không? Tao nói cho mày biết, nếu Tiểu Tiên mà chết đói, Đan Thần có bắt mày chết cùng tao cũng sẽ không can thiệp đâu!”

Thực sự không thể chịu đựng được nữa, “Thím, cái gan chó của Tề Đan Thần lớn được bao nhiêu mà dám bắt cháu phải chết cùng một con chó?” Tề Tiểu Tô vừa dứt lời, trong não đột nhiên “đinh” một tiếng, sau đó, một giọng đàn ông đầy từ tính bình tĩnh vang lên.

“Bà mẹ sề bị chọc giận, phản ứng tiếp theo là sẽ dùng tay phải tát ký chủ, tốc độ cấp 3, lực đánh cấp 6, hậu quả khi bị tát trúng, độ đau A+, má trái đỏ hai tiếng, xin chú ý né tránh.”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 2: Đừng tự chuốc nhục
Gì thế?

Ai đang nói vậy?

Bà mẹ sề là ai?

Giọng đàn ông kia làm Tề Tiểu Tô giật nảy mình trước, sau đó lại ngớ người ra vì mấy lời anh ta nói, căn bản không kịp phản ứng.

“Bốp!”

Một bàn tay tát vào má trái của cô, đánh cho đầu Tề Tiểu Tô lật sang một bên. Cảm giác vừa đau vừa rát trên mặt khiến cô như tỉnh bến mê!

À không, có phải đang tu luyện đâu! Là chợt hiểu ra!

Bà mẹ sề bị chọc giận, phản ứng tiếp theo là sẽ dùng tay phải tát ký chủ, tốc độ cấp 3, lực đánh cấp 6, hậu quả khi bị tát trúng, độ đau A+, má trái đỏ hai tiếng!

Cô hiểu rồi!

Điều người đàn ông kia nói chính là – cô sẽ bị bà thím tát cho một cái!

Sự lĩnh ngộ đau đớn nhường nào…

Tề Tiểu Tô vừa đau vừa kinh ngạc, giận dữ trừng mắt nhìn bà thím, “Bà dám đánh tôi?”

Thấy vẻ hung hãn trước giờ chưa từng có của cô, trong lòng Trần Đông chợt giật thót lên, sau đó lại nổi đóa, “Cái con mất nết này, mày lại dám nói Đan Thần nhà tao là gan chó à, tao đánh mày đấy thì sao?”

Chẳng phải nuôi chó, yêu chó, chiều chó sao? Bình thường bế con chó tên Tiểu Tiên kia, Tề Đan Thần còn luôn tự xưng là chị cơ mà, con chó con thành em gái của nó rồi, thế thì nói nó gan chó có gì đâu mà cảm thấy bị sỉ nhục chứ?

Tề Tiểu Tô đưa tay lên đẩy mạnh bà ta một cái, nhưng thân hình Trần Đông to gấp rưỡi cô, đẩy không được đã đành, cô còn bị bắn ngược ra vài bước.

“Đinh” một tiếng, giọng đàn ông kia lại vang lên.

“Muốn đẩy ngã bà mẹ sề cần dùng lực cánh tay cấp 5, lực cánh tay của ký chủ hiện giờ ở cấp 2, có thể xếp vào cấp gà mờ, xin đừng tiếp tục làm các động tác tự chuốc nhục vào người nữa.”

Tề Tiểu Tô: “…”

Cấp gà mờ à? Cô cảm giác mình sắp phát điên rồi.

Nhưng không chờ cô kịp phản ứng, lại một tiếng “đinh” nữa vang lên, “Cơn giận của bà mẹ sề thăng cấp, dùng hai tay đẩy ngã ký chủ, nếu bị đẩy ngã, mông ký chủ sẽ đập xuống đất, tay phải bị thương, cảm giác đau A+++, xin chú ý né tránh.”

Mẹ kiếp!
Lần này, Tề Tiểu Tô tạm thời không để tâm đến chuyện âm thanh kia là thế nào, né tránh theo lời anh ta trước đã rồi nói sau! Không kịp nghĩ nhiều, cô quay người một cái, quả nhiên Trần Đông đang nổi trận lôi đình giơ hai tay lên đẩy sang, nhưng hoàn toàn không ngờ Tề Tiểu Tô lại tránh được trước, bà ta không kịp phanh lại, bổ nhào luôn về phía trước.

“Đinh. Chúc mừng ký chủ né tránh thành công, nhưng không có phần thưởng.”

Nghe âm thanh trong đầu, Tề Tiểu Tô tức nghẹn ở ngực. Không có phần thưởng thì anh nói cái rắm gì.

Mà Tề Tiểu Tô hoàn toàn không ngờ, cú ngã này của Trần Đông khiến bà ta ngã gẫy cả một chiếc răng cửa.

Cuối cùng, chuyện này lại ầm hết cả lên, bà thím Trần Đông vừa nhìn thấy chiếc răng cửa trên sàn nhà, đầu tiên là ngẩn ra một lúc, sau đó bắt đầu gào khóc thê lương như sói tru ma hú, rồi bò dậy lao vào nhà gọi điện thoại cho chú cô.

“Ông xã, ông mau về đây đi, ông mà không về, tôi lại bị con ranh vô ơn Tề Tiểu Tô kia hại chết bây giờ.”

Nghe bà thím nói vậy, Tề Tiểu Tô không biết phải nói gì, trong lòng cũng chợt dâng lên cảm giác mệt mỏi và chán ghét sâu sắc. Mỗi lần có chuyện gì xảy ra là bà ta lại rùm beng lên thế này, bà ta không thấy mệt sao?

Dường như chú của Tề Tiểu Tô đã quen với việc bà xã nhà mình động một tí là lại làm ầm lên rồi nên cũng không quay về ngay mà đến gần giờ cơm tối mới về, đi cùng ông ta còn có cả Tề Đan Thần và Tề Đan Dương, bình thường ông ta tan làm sớm sẽ thuận đường đón cả hai đứa con về.

Tề Đan Thần năm nay 19 tuổi, học năm nhất, thân hình hơi đẫy đà, rất giống mẹ.

Tề Đan Dương năm nay 16 tuổi, lớp 8, nhưng người hơi gầy, hơn nữa tóc để dài che cả mắt, nhuộm màu vàng kim, nhìn y như mấy thằng nhóc du côn, nhưng vợ chồng Tề gia lại vô cùng cưng chiều nó, trước giờ đều nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.

Lại nói đến tướng mạo, gen của Tề gia cũng rất tốt, như Tề Tông Bình, chú của Tề Tiểu Tô, tuy đã 45 tuổi rồi nhưng mắt to mày rậm, cao khoảng 1m77, bình thường thích mặc áo sơ mi kẻ, quần ôm, đi giầy lười, nhìn thực sự rất sáng sủa, giỏi giang, lộ rõ phong thái của ông chú đẹp trai.

Chỉ tiếc là hai chị em Tề Đan Thần lại không kế thừa được bộ da đẹp của bố, đều khá giống mẹ chúng.

Đây cũng là một nguyên nhân khiến Tề Đan Thần ghét Tề Tiểu Tô, vì bố Tề Tiểu Tô, cũng chính là bác cả của cô ta, nhìn còn tuấn tú hơn bố cô ta, hơn nữa, bác gái cũng rất xinh đẹp, rất có khí chất, Tề Tiểu Tô kế thừa được ưu điểm của cả hai bố mẹ nên nhìn rất xinh xắn, từ nhỏ đến lớn đều lấp hết ánh sáng của cô ta.

May mà vợ chồng bác cả đều chết sớm rồi, Tề Tiểu Tô không có tiền, cô ta bảo mẹ mua cho cô mấy bộ quần áo bám bụi, rồi lau chùi dọn dẹp cả ngày khiến cô không khác gì cô bé Lọ Lem. Mà cô ta toàn mặc những bộ đồ hàng hiệu cao cấp, lại học trang điểm. Cô ta có một đôi mắt nhỏ dài nhìn rất quyến rũ, chỉ vẽ vài nét cũng làm khuôn mặt của cô ta đẹp thêm vài phần rồi.

Ba bố con họ vừa về đến nhà, đương nhiên Trần Đông lại bắt đầu gào khóc như sói tru ma hú, lại thêm mắm dặm muối mách tội cô một lần nữa. Nhìn bà ta vốn đã chẳng ra sao, giờ còn gãy mất một chiếc răng cửa, nói chuyện hơi lọt gió, rồi ở nhà toàn mặc mấy bộ đồ ngủ rộng thùng thình, nên lúc bà ta khóc thế này, thực sự rất… xấu xí.

Tề Tiểu Tô vào nhà liền thay quần áo, sau đó ở lì trong phòng không ra, để mặc Trần Đông gào thét chửi bới ngoài cửa phòng cô cả nửa ngày. Nhưng giờ Tề Tông Bình về rồi, là chủ gia đình, đương nhiên ông ta sẽ gọi cô ra, mấy người ngồi trong phòng khách, y như tam đại đồng đường thẩm vấn vậy.

“Này, Tề Tiểu Tô, lần này chị vô lễ quá rồi đấy!” Tề Đan Thần nghe Trần Đông khóc lóc kể lể, đôi mắt híp kia trừng trừng nhìn Tề Tiểu Tô, “Chị không biết xấu hổ à? Từ lúc 13 tuổi chị đã bắt đầu ăn nhờ ở đậu nhà chúng tôi, bố mẹ tôi nhận nuôi chị cũng đã đủ tận nghĩa tận tình rồi, chị không biết ơn thì thôi, còn dám ra tay với mẹ tôi à?”

Nguyện vọng của Tề Đan Thần là gả cho mấy anh đẹp trai nhà giàu, thế nên bình thường cô ta luôn khoác lác rằng mình rất có giáo dục, đương nhiên, sự giáo dục này cũng có nghĩa là - khi chửi người khác cũng cố gắng không dùng từ bậy bạ, phải tỏ ra văn minh một chút.

Cô ta vừa dứt lời, Tề Đan Dương lại nói tiếp: “Con đã bảo bố mẹ rồi, đừng có nộp tiền học cho chị ta học đại học nữa, bố mẹ không nghe con, lãng phí tiền của, ra trường rồi còn không tìm được việc làm, mất mặt chết đi được.” Thằng nhóc lườm Tề Tiểu Tô một cái đầy khinh bỉ, “Một ông anh của con vừa mở tiệm làm đầu, đang cần tìm người gội đầu, con nói muốn giới thiệu Tề Tiểu Tô qua đó, chị ta còn không muốn! Đm, làm mất hết mẹ nó thể diện của con trước mặt đám anh em.”

Nghe thấy Tề Đan Dương nhắc đến chuyện này, Tề Tiểu Tô cảm thấy đầu đầy vạch đen, một thằng nhóc 16 tuổi còn đang học lớp 8 mà suốt ngày lêu lổng chơi bời với mấy người không đàng hoàng ngoài xã hội, nhìn không khác gì mấy thằng lưu manh côn đồ, mở miệng ra là đám anh em, đám anh em, mẹ kiếp, cùng một giuộc cả, mà vợ chồng Tề Tông Bình lại cũng để mặc nó muốn làm gì thì làm, hoàn toàn không quản lý dạy dỗ nó.

Trần Đông còn cảm thấy rất đắc ý: “Tiểu Dương, con đừng có quan tâm đến nó, còn giới thiệu việc làm cho nó làm gì, nó đừng có mơ! Hồi học cấp hai còn dám nói là học sinh giỏi chứ, nhìn xem, học cấp ba, học đại học đã thành cái dạng gì rồi? Vừa nhớ đến vẻ mặt đắc ý của Tô Vận Linh năm đó nói Tề Tiểu Tô thi giỏi thế nào, đứng thứ nhất toàn khóa ra sao, là bà đây đã muốn cười ầm lên rồi! Còn không bằng Tiểu Dương nhà chúng ta, thành tích không tốt thì làm sao? Quan hệ rộng là được rồi!”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 3: Chơi xỏ nhau quá!
Quan hệ rộng kiểu này thực sự là chuyện đáng ca ngợi sao?

Từ lúc 13 tuổi, Tề Tiểu Tô đã ở nhờ nhà Tề Tông Bình rồi. Hai năm đầu cô vẫn còn đắm chìm trong sự đau thương tột cùng vì cái chết của bố mẹ, lại thêm từ nhỏ đến lớn đều là viên ngọc được bố mẹ nâng niu trong tay, vừa học giỏi vừa xinh xắn, nên giao tiếp với người khác cũng có hơi kiêu ngạo. Vì vậy, thời gian đó, cô căn bản không quá để tâm đến người nhà này, ngày ngày đều lặng lẽ, kiệm lời, cũng không chơi với Tề Đan Thần. Từ lúc đó, Tề Đan Thần cũng không thích cô nữa.

Sau đó, cuối cùng cô cũng chấp nhận hiện thực, lại phát hiện ra mình là kẻ luôn bị ghét bỏ trong ngôi nhà này. Vì bố cô chỉ còn lại có một người anh em là Tề Tông Bình thôi nên bọn họ vì trách nhiệm và danh tiếng nên mới bắt buộc phải nhận nuôi cô.

Mẹ con Trần Đông nói thành tích của cô không tốt, nhưng thử nghĩ mà xem, bắt đầu từ năm 15 tuổi, mọi việc trong nhà đều đổ xuống người cô, buổi tối ngủ không ngon, không có thời gian làm bài tập, ban ngày không có tinh thần nghe giảng trên lớp, thì làm sao thành tích của cô không xuống dốc chứ?

Liều mạng thi đỗ vào trường đại học hạng hai đã là kết quả mà cô cố gắng toàn lực để giành lấy rồi. Học phí đại học của cô, Tề Tông Bình nói không xuất ra số tiền đó được nên cô còn phải tự làm thêm để kiếm tiền nộp.

Bây giờ cô vừa tốt nghiệp đi tìm việc làm, có cần phải nói là cô không tìm được việc không? Lần này bị đuổi việc cũng là do nguyên nhân khách quan thôi. Bảo cô đi làm nhân viên gội đầu ở tiệm tóc của “người anh em” mà thằng nhóc mất dạy Tề Đan Dương nói kia thì thà bảo cô đi mua sợi bún về treo cổ còn hơn.

Tề Tiểu Tô không muốn nói mấy chuyện nực cười này với họ nữa, chỉ khe khẽ nhếch môi, không nói câu nào. Nhưng trong mắt Trần Đông, vẻ mặt này lại khiến lửa giận của bà ta xông thẳng lên đầu.

“Con ranh chết tiệt, mặt mày như thế là sao hả? Giờ mày đủ lông đủ cánh rồi phải không?” Bà ta quay sang chồng mình, lại gào lên: “Ông xã, ông nói một câu đi xem nào! Ông nhìn răng tôi này, chuyện này chưa xong đâu!”

Tề Tông Bình nhướng mày nhìn bà ta một cái, rồi lại quay sang nói với Tề Tiểu Tô: “Tiểu Tô, cháu đã tốt nghiệp đại học rồi, cũng đã trưởng thành, có hiểu biết rồi, chuyện hôm nay rõ ràng là cháu sai, cháu như thế này là bất hiếu, biết chưa? Nếu truyền ra ngoài, người ta lại nói cháu vô giáo dục, danh tiếng của chú cũng bị cháu làm vỡ nát hết. Mau xin lỗi thím cháu đi!”

Tề Tiểu Tô còn chưa nói gì, Trần Đông đã nhảy chồm lên, thét chói tai: “Xin lỗi mà xong à? Mơ đi! Tề Tiểu Tô, lúc học cấp 3 tao đã nói rõ ràng rồi, tốt nghiệp đại học xong mày phải lập tức chuyển ra khỏi nhà, giờ mày còn ở lì ra đấy là thế nào? Nhà tao bé như cái mắt muỗi thế này, chỉ có ba phòng, lúc nhỏ còn đỡ, mày ngủ chung một phòng với Tiểu Thần, nhưng giờ Tiểu Thần lớn rồi, cũng không thể bắt con bé chịu thiệt thòi chen chúc trên một chiếc giường với mày được. Sau này Tiểu Thần có bạn, đưa về nhà thì làm gì có chỗ mà ở nữa.”

“Thím, Tề Đan Thần mới năm nhất mà thím đã nghĩ đến chuyện con bé đưa bạn trai về nhà qua đêm à? Thím cởi mở thật đấy.” Tề Tiểu Tô không nhịn được, bật cười giễu cợt.

Mặt Tề Đan Thần nóng bừng lên, ánh mắt hơi lảng đi. Nhìn ánh mắt này, Tề Tiểu Tô khẽ nhướng mày, nhìn nó thế kia, lẽ nào… đã có bạn trai, và thậm chí còn có quan hệ thân mật với nhau rồi sao?

“20 tuổi là có thể bắt đầu tìm bạn trai rồi, chuyện này rất bình thường! Còn cái loại như mày ấy, 23 tuổi rồi, mày thử tìm một thằng cho tao xem nào? Mà phải rồi, sau này mày có kết hôn, tiền sính lễ cũng phải đưa đến đây chứ, nếu không, tao nuôi không mày 10 năm chắc!” Trần Đông nói.

Đây là lần đầu tiên Tề Tiểu Tô nghe bà ta nói đến chuyện này, ngạc nhiên đến suýt rơi cả cằm. Trần Đông lại còn mơ đến chuyện nuốt gọn tiền sính lễ của cô sau khi kết hôn sao?

“Vì sao hả?” Cô ngước mắt nhìn Trần Đông, “Năm đó, tiền bồi thường của bố mẹ tôi có 30 vạn, số tiền này dù có coi là tiền thuê nhà, tiền ăn, thêm tiền học phí cấp 3, cũng đủ để trả hết, như vậy mà cũng coi là các người nuôi tôi sao? Học phí đại học đều do tôi tự kiếm tiền để trả, từ khi lớn lên, quần áo của tôi cũng do tôi tự kiếm tiền mua, nếu muốn tính thì 10 năm nay tôi làm việc nhà cho các người, cũng nên tính chút thù lao chứ nhỉ?”

Đây là lần đầu tiên Tề Tiểu Tô nói thẳng thắn với họ về 30 vạn tiền bồi thường của Tề Tông Hoa và Tô Vận Linh, Tề Tông Bình và Trần Đông đều có chút chột dạ, nhưng sau đó lại lập tức nổi đóa lên.

Thứ Tề Tông Bình không muốn nghe đến nhất chính là 30 vạn kia, nếu bị người ta biết ông ta lấy 30 vạn đó đi đặt cọc căn nhà này rồi, không cho Tề Tiểu Tô một xu nào thì miệng lưỡi của hàng xóm ở quê sẽ nhấn chìm ông ta mất, ông ta cũng phải giữ chút thể diện chứ.
Ông ta đứng bật dậy, chỉ Tề Tiểu Tô: “Mày nói cái rắm gì thế? Từ bé đến giờ chúng tao có thiếu chút ăn chút mặc nào của mày? Giờ vật giá cao thế nào, mày biết cái quái gì! Chỉ mới học trường đại học hạng hai đã dám đứng đây mà tính toán với người lớn, Tề Tiểu Tô, mày còn có lương tâm, còn có chữ hiếu không hả? Năm đó, nếu không có chúng tao nhận nuôi mày thì 30 vạn đó đã sớm bị người bên cậu nhà mày cướp không còn một xu rồi. Chúng nó lấy tiền cũng sẽ không nuôi mày, đến lúc đó thì mày kêu trời trời không đáp, kêu đất đất không thưa! Cái thứ vô ơn, thím mày nói không sai chút nào, đúng là uổng công chúng tao đi nuôi một đứa vô ơn, bạc bẽo!”

Tề Tiểu Tô bị ông ta chửi mắng như vậy thì sao còn nhịn được nữa, cô cũng đứng vụt dậy, nhưng ngay lúc đó, cô lại nghe thấy trong đầu “đinh” một tiếng, giọng đàn ông kia lại vang lên.

“Ký chủ bị virus cảm cúm xâm nhập, cơ thể quá suy nhược không thể chịu đựng tiến trình dung hợp lần đầu của Hệ thống, ba giây sau sẽ hôn mê, xin chú ý, xin chú ý.”

Mẹ kiếp! Có cần phải chơi xỏ nhau thế không…

Tề Tiểu Tô không quan tâm được đến chuyện gì khác nữa, quay người xông vào phòng trong.

Cô không muốn ngất xỉu trong phòng khách, phải biết là thằng ranh chết tiệt Tề Đan Dương kia có sở thích khiến người ta ghê tởm!

Cô vừa vào đến phòng, còn chưa kịp lao lên giường, trước mắt đã tối đen, rầm một tiếng, toàn thân hôn mê ngã xuống sàn nhà.



Thoáng một cái, ba ngày trôi qua.

Từ sau hôm cãi cọ với vợ Tề Tông Bình, Tề Tiểu Tô và Tề gia coi như hoàn toàn trở mặt với nhau. Ngày hôm sau, Trần Đông đen mặt ra thông điệp cuối cùng với cô, chậm nhất là trong vòng một tháng phải chuyển ra khỏi khu chung cư Phúc Văn. Tề Tiểu Tô cũng không muốn tiếp tục sống cùng với nhà họ nữa, mấy hôm nay cô vẫn luôn đi tìm nhà thuê.

Sau đêm đó, quả nhiên cô bị cảm, hơn nữa còn rất nghiêm trọng, ba ngày rồi vẫn chưa khỏi, giờ vẫn còn hơi sụt sịt, đầu còn hơi choáng váng. Hệ thống khỉ gì kia cũng không thấy xuất hiện nữa làm cô hơi hoảng hốt, không biết là thật hay là ảo giác của mình.

Nhưng cô cũng cảm thấy có một khả năng khác, chẳng phải nó nói vì cô bị cảm, cơ thể suy nhược nên không thể chịu đựng được tiến trình dung hợp lần đầu của nó sao? Có lẽ chính vì vậy mà nó đi mất rồi?

Tề Tiểu Tô lắc lắc cái đầu còn hơi choáng váng của mình, lại quay đúng vào cửa một xưởng giầy dép.

Trên người cô không có bao nhiêu tiền, nếu thuê nhà đương nhiên cũng không thuê được chỗ nào tốt, những chỗ gần khu nhà xưởng thì khá nhiều nhà thuê, chi phí cũng rẻ, nhưng nhược điểm là người khu đó quá hỗn tạp, môi trường sống cũng hơi hỗn loạn, phức tạp. Nhưng giờ cô cũng không để ý được nhiều thế nữa.

Trên tường có dán vài tờ quảng cáo mời thuê nhà này nọ, Tề Tiểu Tô đang muốn bước nhanh tới xem cho kỹ thì một người đàn ông lại chạy từ trong xưởng giầy ra, chặn ngay trước mặt cô.

“Cô gái, đúng là cô rồi! Thật đúng là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ mà!”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 4: Làm người mẫu chân
Vừa nhìn thấy người đàn ông này, Tề Tiểu Tô lập tức lùi lại vài bước, nhìn ông ta đầy vẻ đề phòng: “Ông muốn gì?”

Đây chẳng phải là gã háo sắc mà cô gặp ở gần khu chung cư ba ngày trước sao?

“Cô đừng hiểu lầm, tôi không phải người xấu! Tôi tên là Trương Bẩm Quang, là giám đốc xưởng giầy này!”

Tề Tiểu Tô nhìn theo hướng tay ông ta chỉ. Vừa rồi cô đã biết đây là một xưởng giầy rồi nhưng cũng không nhìn kỹ. Quy mô của xưởng giày này không lớn, trước cửa xưởng nhìn không có chút khí thế nào.

“Ông là giám đốc á?” Tề Tiểu Tô nghi hoặc nhìn ông ta.

Trương Bẩm Quang thấy cô vẫn còn nghi ngờ liền rướn cổ lên hô to một tiếng vọng vào phòng bảo vệ: “Lão Tiền, nói xem tôi là ai?”

Một cái đầu thò ra từ ô cửa sổ phòng bảo vệ, cũng rướn cổ lên hô to: “Giám đốc, ông làm sao thế?” Sao còn không biết mình là ai luôn rồi?

“Cô thấy chưa, giờ tin tôi rồi chứ?” Trương Bẩm Quang xua tay ra hiệu cho lão Tiền ra vẻ không còn việc gì nữa, đến lúc nhìn Tề Tiểu Tô lại nhếch môi cười, y như nụ cười ngày hôm đó.

Tuy Tề Tiểu Tô đã tin ông ta là giám đốc xưởng giầy này rồi nhưng mặt vẫn đầy vẻ đề phòng, “Giám đốc Trương, chúng ta vốn không quen biết nhau, đây là lần thứ hai ông chặn đường tôi rồi.” Hơn nữa, lần trước còn nói mấy câu kiểu như chân cô trắng nõn trắng nà, hồng hào mịn màng, mỗi bước đi đến đầu ngón chân cũng đáng yêu gì gì đó, ai mà không hiểu lầm chứ?

“Là thế này, xưởng giầy chúng tôi muốn tìm một người mẫu chân, ngày đó tôi nhìn thấy chân cô đẹp quá nên mới mạo muội muốn mời cô đến làm người mẫu chân cho xưởng chúng tôi! Cô biết làm mẫu chân không nhỉ? Cô cũng không cần làm gì cả, chỉ đi giầy của xưởng chúng tôi lên, rồi để thợ ảnh chụp ảnh là được!”

Chuyện này thực sự khiến Tề Tiểu Tô rất bất ngờ. Mẫu chân ư?

Hiện giờ cô chỉ còn lại hơn một nghìn tệ, nếu thuê phòng ở sẽ chẳng còn xu nào nữa, việc cấp bách nhất hiện giờ là tìm việc làm, nếu không thì cô chỉ có nước ăn gió uống sương thôi!

“Thực sự muốn mời tôi làm mẫu chân sao?” Cô nửa tin nửa ngờ hỏi lại.

“Đúng thế, nếu không lẽ nào cô cho rằng tôi thực sự là người xấu sao? Con trai tôi cũng chạc tuổi cô rồi, thực sự gọi cô là cô nhóc cũng còn được ấy chứ. Hay là cô tới văn phòng trong xưởng của tôi nói chuyện đi? Tôi đưa cô đi xem tình hình trong xưởng chúng tôi?” Trương Bẩm Quang dò hỏi.

Tề Tiểu Tô chỉ do dự một chút rồi nhận lời.

Xưởng giầy này tên là xưởng giầy Tiền Tiến, một cái tên rất khuôn mẫu. Vào trong xưởng, cô lập tức ngửi thấy mùi nhựa, các công nhân ai làm việc nấy, bên ngoài cửa văn phòng của Trương Bẩm Quang có hai chiếc bàn làm việc khác, hai nhân viên nữ mặc đồng phục của xưởng đều ngẩng đầu chào Trương Bẩm Quang.

“Giám đốc, ông bảo muốn đi mua thuốc mà?”

“Giám đốc, ông thuê nhân viên mới à?”

Lúc này Tề Tiểu Tô mới thực sự thấy yên lòng.

Xem ra, ông giám đốc xưởng Trương Bẩm Quang này có vẻ rất bình dị, gần gũi, nhân viên cũng đều nói nói cười cười thoải mái với ông ta.

Trương Bẩm Quang mở cửa mời cô vào văn phòng, bên trong hơi bừa bộn, nhưng không hề bẩn thỉu, hồ sơ chất đống khắp nơi, trên bàn còn có vài đôi giày nữ, xem ra là mẫu mới.

“Giám đốc Trương, xưởng của chú nhìn cũng khá nhỉ?”

Trưởng Bẩm Quang nghe thấy câu này của cô liền cười khổ, “Nhìn bề ngoài thì thật sự rất khá, nhưng thực ra đã xuống dốc rất lâu rồi. Thú thực với cô, hiện giờ tôi vẫn đang cố gắng chèo chống thôi, trước kia đều bán thẳng giầy ra ngoài, nhưng giờ thì khác, tôi muốn tìm người mẫu chân, chụp mấy tấm ảnh quảng cáo giày rồi làm catalogue quảng cáo, để xem có thể đưa giày của xưởng vào trung tâm thương mại lớn, đẩy giá cả và lượng tiêu thụ cao lên chút không.”

“Ý này rất hay.” Tề Tiểu Tô cũng không thân quen với ông ta, chỉ có thể hùa theo một tiếng.
“Cô bé, tên cô là gì nhỉ?”

“Cháu là Tề Tiểu Tô.”

Lại nói, cái tên này của cô là lấy họ của bố mẹ cô đặt, họ mẹ cô là Tô, tên cô vốn được đặt là Tề Tô cơ, nhưng mẹ cô cảm thấy tên như vậy không được mềm mại lắm, nên mới đổi thành một từ đồng âm khác, thêm một chữ Tiểu, thế là mới thành Tề Tiểu Tô*.

* Tô trong tên Tề Tiểu Tô là từ 酥 có nghĩa là mềm mại, từ tô dùng để gọi các món bánh điểm tâm thời cổ đại, còn Tô trong Tô Vân là 苏. Hai từ đồng âm.

“Tiểu Tô này, cô đi giày số bao nhiêu?”

“Cỡ chân thì 35, nhưng bình thường cháu đi 36.”

“Tốt quá, mấy đôi ở đây đều số 36, hay là cô thử trước một chút.”

Tề Tiểu Tô cảm thấy thử giầy một chút cũng không sao nên khẽ gật đầu, đi thử hết mấy đôi giầy kia một lần.

Thực ra trước giờ cô chưa từng để ý đến chân của mình, cũng không có ai chú ý đến, vì đại đa số thời gian cô đều đi giầy vải, người khác không nhìn thấy. Lúc đến công ty kia, cô muốn đổi theo phong cách phụ nữ công sở nên mới mua một đôi giầy cao gót, kết quả thật bi kịch, nhưng vừa khéo vì chuyện đó mà gặp được Trương Bẩm Quang.

Lúc này đi những đôi giày cao gót đầy nữ tính này lên, chính cô cũng thoáng ngẩn người, nhìn thế này quả nhiên lộ rõ bàn chân trắng nõn mịn màng của cô, thực sự rất đẹp, cũng làm cho mấy đôi giày càng đẹp thêm.

Trương Bẩm Quang vô cùng thỏa mãn, lập tức bàn chuyện hợp tác với cô. Làm người mẫu chân, đương nhiên cô không cần phải đến công xưởng làm, hiện giờ họ có hơn hai mươi mẫu giày mới, nếu phải chụp thì chỉ mất một ngày là chụp xong, sau khi chụp xong sẽ thanh toán tiền công ngay lập tức.

Tính ra phải làm mất một ngày, chụp 25 mẫu giày, Trương Bẩm Quang trả cho cô một nghìn tệ.

Tề Tiểu Tô không biết giá cả thị trường thế nào, nhưng cô tự cảm thấy thế này đã béo bở như miếng bánh từ trên trời rơi xuống rồi, thế nên lập tức đồng ý ngay.

Vì Trương Bẩm Quang vẫn cần phải tìm địa điểm chụp ảnh, cũng cần phải liên hệ với thợ ảnh nên quyết định thời gian chụp vào ngày kia. Trong lúc trò chuyện, Trương Bẩm Quang biết cô đang định đi tìm nhà thuê, liền vỗ đùi bép một cái, nói: “Ô, sao lại trùng hợp thế nhỉ, gia đình ở tầng trên nhà tôi đang chuẩn bị di dân, nhưng không muốn bán nhà, muốn tìm một người đáng tin cậy để cho thuê, nhân tiện coi như trông coi nhà cửa giúp họ luôn, thế nên giá thuê cũng không cao, nhưng yêu cầu về khách thuê lại rất cao. Có mấy người đến rồi nhưng bà chủ nhà không ưng lắm, cô tới đó thử xem.”

Tề Tiểu Tô chợt cảm thấy vận may của mình dường như thay đổi lớn rồi.

Trương Bẩm Quang rất nhiệt tình, trưa hôm đó mời cô ăn cơm trong xưởng, sau đó đánh xe đưa cô về khu chung cư mà ông ta đang ở.

Tề Tiểu Tô cũng biết khu chung cư này, được xây dựng muộn hơn chung cư Phúc Văn, môi trường sống của khu này tốt hơn, đẹp hơn, giá căn hộ đương nhiên cũng cao hơn một chút.

Bà chủ nhà đã ở đây ba năm rồi, chồng mất sớm, con trai đi du học nước ngoài rồi ở lại bên đó luôn, bây giờ muốn đưa bà qua để tiện chăm sóc, căn hộ này sẽ để trống.

Căn hộ có hai phòng ngủ, nội thất rất đơn giản, nhưng có thể nhìn ra được bà chủ nhà là người rất khéo tay, trang trí nội thất trong nhà rất ấm áp, nhã nhặn.

Tiền thuê nhà thực sự không cao, so ra ở khu vực này, căn hộ hai phòng ngủ mà một tháng chỉ mất một nghìn hai tiền thuê nhà thì thực sự là khách thuê vớ bở. Bà chủ nhà gặp Tề Tiểu Tô, sau khi hỏi cô mấy câu cũng rất hài lòng về cô, ngay lập tức quyết định cho cô thuê căn hộ này. Hơn nữa, bà còn không cần cô phải nộp tiền đặt cọc, chỉ cần mỗi tháng đúng hạn chuyển tiền thuê nhà vào tài khoản của bà là được.

Ngày hôm sau, Tề Tiểu Tô chuyển từ Tề gia ra.

Khi cô vừa xách hai túi hành lý đi ra khỏi cửa Tề gia, Trần Đông lập tức đóng sầm cửa lại sau lưng cô.

Ngày thứ hai, sau khi cô vào ở căn hộ của bà chủ nhà, bà chủ nhà liền xuất ngoại. Mà hôm đó, Tề Tiểu Tô cũng chụp ảnh hết trọn bảy tám tiếng đồng hồ, nhận được một nghìn tệ từ Trương Bẩm Quang.

Cầm được tiền trong tay, cô chỉ muốn đi mua thứ gì đó thật ngon để ăn, hoàn toàn không ngờ lại gặp cướp ngay trong khu công xưởng, mà cuộc đời của cô cũng vì vậy mà ngoặt sang một ngã rẽ hoàn toàn khác.
 

Bình luận facebook

Top Bottom