[huyền Thoại] Em Đã Là Thiên Thần

tuanh996

gõ bàn phím định giang sơn
Bài viết
89
Reaction score
6
Points
8
Lượt đọc
2,532
Tác giả :Mrxau
Thể loại :Tự truyện
Nguồn :Voz


Lời tác giả :Mình tham gia F17 cũng chưa lâu, cũng chỉ vào đọc,thỉnh thoảng comment, nhưng cũng đã kịp đọc khá nhiều chuyện thật của mọi người. Có LeoAsLan với YNCHDNEG, có Mon với Ngày hôm qua.. đã từng, có Wu với Say nắng, có Kraz với Nuôi con của người yêu và rất nhiều nữa, nhưng 4 câu chuyện, 4 cá tính để lại cho mình nhiều suy nghĩ nhất. là 1 Mon lạnh lùng nhưng tình đau thương, là Wu chân thành nhưng đang sóng gió, là Kraz người đàn ông hiếm có, lòng cao thượng đến vĩ đại. Chính những người này làm cho mình mở lòng chia sẻ câu chuyện của mình hơn.

Chuyện của mình thì cũng đã diễn ra cũng khá lâu. và cũng đã được mình hoàn thành tại 1 góc riêng dành cho mình và những kỷ niệm. Nó bình lặng, mình viết theo những gì mình suy nghĩ, văn chương mình kém, nêu ai có thể chia sẻ với mình thì mình cảm ơn. Hôm nay mình chia sẻ ra đây để được nghe chửi, cũng lạ nhỉ, nhưng có lẽ đc nghe chửi có thể mình sẽ dễ chịu hơn.

Chuyện của mình như đã nói thì đã là 1 hồi ký hoàn chỉnh, mình trước mắt cứ post từng phân đoạn 1, còn nếu ai cũng muốn đọc 1 lần cho xong thì mình cũng post luôn. mình chỉ muốn chia sẻ, không hề muốn câu view hay thương hại.

Nhân đây mình cũng nhắn với Mon: Mon, mất mát ắt sẽ có đau thương, nhưng ít ra Thy của mon vẫn về nơi tốt. Đừng để đau thương làm ta gục ngã, hãy đứng lên, lấy nó làm động lực Mon nhé. Mon là 1 người trẻ, còn cả một chặng đường dài phía trước,cố lên nhé Mon. Cũng mong Mon có Happy Ending.

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
 
Last edited by a moderator:

tuanh996

gõ bàn phím định giang sơn
Bài viết
89
Reaction score
6
Points
8
Chương I

Sinh ta trong một gia đình thuần nông, nghèo khó, trên mảnh đất xứ nghệ nắng và gió. Nhà có 4 anh chị em và nó là thằng con út. Ừ, gia đình nó khổ thật đó, nhưng vì là con út nên nó cũng được cưng chiều hơn. Ngay từ nhỏ, nó ít bị làm hơn anh chị nó, nhưng nó suốt ngày bị bố nó bắt ngồi học. Ngày đó, học như là cực hình, sáng nó học trên lớp, chiều cứ 2h-4h ngồi cặm cụi tại bàn. Nhất là vào mùa mưa lũ, trong xóm có con suối nhỏ đổ ra 1 cái đập nước. mùa lũ nước suối chảy, trong veo, trẻ con trong xóm đua nhau xuối suối nghịch,bắt cá. Nó cũng thèm lắm, nó chỉ mong cho đến 4h là nó chạy ngay vào suối chơi với đám bạn. Nó ít đc chơi nhưng cũng là thằng đầu têu hay bày trò nhất trong xóm, và rồi tuổi thơ nó cứ êm đềm thế lớn lên.

Sau này khi nó đỗ vào lớp chuyên của trường cấp 3 nó mới ngẫm lại, cũng may rằng ngày nhỏ bố nó bắt nó học nhiều, nhìn mấy thằng bạn học hệ B, bổ túc tốn kém, ngày đó, 100k cũng là 1 khoản tiền lớn đối với mỗi gia đình rồi. Khi bước vào cấp 3, nó đã biết suy nghĩ hơn, nghĩ cho bố nó, mẹ nó bươn chải kiếm tiền cho chị em nó ăn học, biết nghĩ nhưng nó cũng chưa làm được gì ngoài việc phụ mẹ việc gia đình, và lo lắng học thật tốt. Ừ thì nó cũng xao xuyến trước vẻ đẹp của 1 người con gái trong trường, nhưng rồi nó tự nhủ, giờ việc của nó là việc khác, lo học để thoát nghèo, sau còn báo hiếu. thế nên, cái tình cảm thuở học trò đó nó cũng dần nhường chỗ cho những ngày học thêm, những đêm ôn thi, và những kỳ thi căng thẳng. Và rồi, 3 năm cấp 3 cũng trải qua bình yên với nó. Để đến khi liên hoan lớp nó mới nhận ra rằng nó đã bỏ phí quảng thời gian đẹp nhất của nó, đời học sinh.

Trường nó khi liên hoan cuối cấp lớp nào lớp đó thường kéo nhau lên núi gần đó để tổ chức liên hoan, hát hò, nhậu nhẹt. Lớp nó cũng không phải là 1 ngoại lệ, kéo nhau lên núi gần đó, ăn uống hát hò nhảy nhót chán rồi thì một nhóm hay chơi chung với nó kéo đi 1 góc ngồi tán dóc. Thằng Đ bạn nó ôm nó khóc, vừa khóc nó vừa nói:

“ 3 năm qua rồi mi à, mà không làm đc chi hết”

Nó bật cười, thằng này bình thường nó quậy mà sao hôm nay nó ủy mỵ thế này.

“ Ôi dời, học cho lòi mắt, làm cái gì mà làm” vừa nói vừa cười để xua đi cái không khí hơi ảm đạm đó, cười thế nhưng thực trong long nó cũng buồn, nó cũng nghĩ nó cũng chưa làm cái gì để nhớ về sau cả.

“Mai mốt gặp nhau giờ ấy mà, còn nhậu với nhau chán” nó tiếp.

Ngồi một lúc nữa rồi cả đám cũng quay vào với lớp để chụp hình, nó làm 1 phát tập thể rồi cũng lượn lờ xem có cái gì trên núi hay không. Lượn hồi cũng có cái để cho là hay. Có thằng cùng xã nó đang nằm khóc tút tít cách đó không xa lắm, nhưng cũng đủ xa để ko ai nghe thấy tiếng nó khóc. Nó lại gần ngồi xuống cạnh thằng bạn nó.

“Răng khóc mi, con chi bay vô mắt à?” nó hỏi thằng bạn, nó cố tình đùa để thằng bạn nó vui, nó cười thật.

“Con cái trốc mi đó” bạn nó vừa cười vừa chửi nó.

“Lại chụp ảnh” vừa nói nó vừa cầm tay thằng bạn kéo dậy.

Nhưng thằng bạn nó lại kêu nó ngồi xuống tâm sự. Tâm sự 1 hồi thi biết là nó vừa tỏ tình mà tạch nên khóc. Đệt, sao lại chọn cái lúc này tỏ tình nhỉ, mà cái con này thì nó cũng đã biết là chả thích thằng bạn nó từ hồi nào rồi. Mà con này cũng bao nhiêu thằng tán tỉnh mà có chịu đứa nào đâu. Thôi thì cũng ngồi đó với nó, đến lúc nó nói hết rồi thì thôi. Nó thầm nghĩ, tán gái mà khổ thế thì tán làm gì, cười nhẹ 1 cái rồi xua đi cái ý nghĩ gái gú trong đầu nó.

Một lúc sau 2 thằng lại với cả lớp. Tự nhiên đó để ý cái con mà bạn nó vừa kể xong, thỉnh thoảng ngó sang con đó, lại thấy con đó cũng nhìn nó (CDSHT chăng?). nó nghĩ bụng, kệ, chỉ là nó muốn để ý coi thái độ sau khi được tỏ tình của con đó thế nào thôi. Lúc này, cả lớp bắt đầu nhiễm “men” bật nhạc nhẩy ầm ầm, vang cả núi, lại thêm các lớp khác cũng cách đó ko xa nữa, nó cũng hòa mình vào hưởng cái không khí vui vẻ ấm áp của lớp để ngày mai, mỗi đứa 1 nhà, cho chiến dịch nước rút ôn thi đại học.
Cứ thế vui, rồi giờ tàn tiệc cũng đến, lúc này vẻ ủ rũ lại trở lại trên gương mặt của mỗi đứa.

“Buồn thật, hết thời học sinh rồi” nó đang đi thì có tiếng ai nói bên tai nó, đi cạnh nó, lúc buồn nó cho tay vào túi quần, đi một mình cúi mặt suy nghĩ, hnay lại có con nào rảnh đi nc với nó.quái.

“Ừ, cũng buồn” nó vừa nói nhưng vẫn cúi mặt xuống đi mà chả cần biết ai đang đi bên cạnh.
Bỗng con bé đi bên cạnh khều tay nó, đặt vào tay nó tờ giấy, nó giật mình, giật cái tay lại khiến tờ giấy vẫn chưa được đưa cho nó.

“Cái gì thế” nó bỗng nói to nữa chứ rồi tròn mắt nhìn con bé. Giờ mới biết là con bé thằng bạn nó tỏ tình mà tạch, cả lớp đang đi quay lại nhìn, cả thằng bạn nữa.

“Cầm đi, tí về nhớ đọc.” Rồi con bé chạy tót lên đi với đám bạn của nó. Chết cmn rồi, một rừng mắt đang trừng trừng nhìn nó, có cả ánh mắt hình viên đạn của thằng bạn nó.

Nó chưa kịp nói gì thì con kia chạy mất, nó ngớ người, cả 3 năm nó có nc với con bé này mấy đâu, chả lẽ con bé thích nó.đang ngớ ngược thì nghe cái “Vèo”. Xong, có 1 thằng cướp lấy tờ giấy. Dm nó chứ, phải giật lại bằng đc không thì chết nó luôn.Đuổi nó 1 lúc cũng giật lại được. nhưng mà nó thằng kia nó cũng đã biết được cái ý của tờ giấy đó.

“Thư bây ơi, của con H” thắng kia hét to, còn nó chỉ dúi dụi cất nhanh tờ giấy, nó chả quan tâm thái đọ của những đứa khác, chỉ đảo mắt nhìn tới 2 đứa, 1 là thằng bạn tỏ tình lúc nãy, 2 là con bé. Nghĩ bụng, biết nói thế nào với thằng bạn giờ. Thằng bạn nó nhìn nó 1 lúc rồi quay sang đùa với những thằng khác, nhưng nó cũng biết, thằng đó đang cố tỏ ra bình thường. Còn con bé thì mặt đỏ, cúi hẳn mặt xuống cứ bước đi bên bạn nó. Chuyện quái gì thế này, sao con bé này lại thích nó đc chứ. Tình tình thì lạnh lung, nhà nó thì nghèo, học thì thì nó cũng chỉ là thành phần giữa lớp. còn lại xấu trai nữa chứ. Nghĩ một lúc nó cũng gạt đi, thôi kệ, cứ để sau tính, nó là vậy, những cái chưa cần quan tâm nó đều có thể gạt đi được. và rồi thì ai về nhà nấy.
Tối về nó hồi hộp mở bức thư ra đọc. Tưởng sẽ được đọc 1 tràng dài tâm sự.

“SẮP TỚI THI TỐT T NHÉ. H THÍCH T”.

Vỏn vẹn 1 câu, chưa hết 1 dòng của tờ giấy. Nó đọc xong choáng, giống như đang chờ ăn món lươn cay thật cay mà lại đưa ra cho tô cháo hành. Nó bật cười ha hả sảng khoái, chả hiểu sao nó cười. xong nó lắc đầu, cất tờ giấy đi, rồi lại học. cũng có suy nghĩ đôi chút, nhưng cũng qua nhanh,. Những ngày sau đó, không còn đến lớp nữa, với lại phải ôn thi, 1 tháng nữa thi rồi, nên nó cũng chả còn tâm trí mà nghĩ về cái dòng chứ ấy. Cái thời đó, có quan tâm thì cũng chả làm đc gì, đt không, mạng mẽo không. Cũng may.
Đó, thế đó. Cái tuổi thơ tôi nó trôi qua bình yên vậy đó. Bình yên trong thiếu thốn, bình yên đến lạ lùng. Để rồi sau đó là khoảng thời gian mà tôi tiếc mà thèm muốn được bình yên như thế.

Tháng 8 đến, đang trong lúc vui chơi với đám trẻ con trong xóm lúc đi chăn đâu, thì có đứa con nít bên nhà chạy xuống bãi kêu nó về.

“Chú ơi, mự Thanh nói chú về có bạn đến chơi”

“Ờ ờ, chú về ngay, hehe, bữa ni giỏi hề”
Nó để con trâu đó, chạy về nhà. Thấy trước sân có cái xe tay ga, (giờ chả nhớ xe gì nữa). Ai mà có tay ga chạy thời này công. Nó chạy vào nhà

“Mẹ, ai thế mẹ”.

“Bạn con, con trai mẹ giỏi quá. Tối nay cho thịt gà cả nhà ăn”. Sao hôm nay mẹ bảo con mẹ giỏi nhở, lại có thịt gà ăn, hơi nghi ngờ, nhưng nó vẫn Ozeeee, 2 tay dơ lên trời (nghĩ tập thể dục chăng ). Cảm giác rất yoomost.

Mình quên mất là đang có bạn, móa, ngoảnh sang bàn thì 2 con đang nhìn nó cười. (2 con này vô duyên). Nhìn lại mình vô duyên mới đúng. Nhìn bộ dạng lúc đó thì ai mà chả cười. tay cầm cái gậy ngắn ngắn, đội cái mũ lá , quần ống cao ống thấp, một gã nông dân chính hiệu . Chưa kịp định thần vì cái vô duyên của 2 con đó (thật ra là nó xấu hổ vãi ra) thì lại đơ thêm phát nữa. con bé H đang ở nhà nó. Móa

“Ơ ơ. H đi đâu đây” nó vừa lại ngồi cạnh H vừa hỏi (ngồi cạnh chứ nhà có 1 cái ghế dài, 1 cái đơn, mẹ ngồi ghế đơn mất rồi).

“Nè, giấy báo”

“Báo gì?” Nó tròn mắt hỏi H.

“Đại học. chứ báo gí nữa” bé H nói.
Nó cầm giấy báo, vừa đọc đến chữ giấy báo nhập học mà nó sung sướng. Nó hét lên:

“AAAAA, Đỗ rồi, con đó rồi mẹ ơi” Vừa hét vừa ôm luôn H. móa, hét thì hét với mẹ nó mà ôm lại ôm con H mới đau. Nó cũng chả để ý.

“T, bỏ ra” nó nghe ai đó nói. Nó có lấy cái gì của ai mà bắt nó bỏ nhỉ. Chợt nó giật mình. Oái, nó đang ôm H.
Nó buông H ra. Nhìn H, nó cười trừ, nhưng H thì mặt đỏ như quả gấc, mặt cúi cúi bẽn lẽn. Quả này cmnr.

“Xuống chăn trâu với T, nhiều thứ chơi lắm” nó phá cái vẻ ngượng ngùng bằng lời chào mời hấp dẫn ;
Tưởng 2 đứa nó không chịu đi, ai dè nó hưởng ứng nhiệt tình. Lỡ dại rồi, thôi thì cho ra chơi, nhúng xuống đập nước cho nó chết cmn đi (đang nghĩ đến cảnh té nước thôi nha).

Vừa xuống đến chỗ chăn trâu, thấy cái đập nước to, trong xanh nó hét lên sung sướng, chạy tưng 1 phát xuống nước chơi luôn. (con này như chưa bao giờ thấy nước hay sao ấy. phởn quá, hừm). Cái đập này không như các đập thủy điện đâu nha. Bãi thoai thoải, sâu dần giống bãi biển lắm. chỉ mỗi tội không có cát mà chỉ toàn cỏ thôi. Mưa nhiều là nước dân lên cỏ nên sạch.

Đang trải lòng phơi phới dõi theo con phởn H thì nó biến mất khỏi tầm ngắm. (Đậu má, cái con nà nó chạy vào cái vùng toàn đất sét, mà đất sét thì trơn trượt lắm). nó phi luôn ra chỗ H. tay H cứ đập đập làm nước bắn tung tóe. Nó với lấy tay H. keo mạnh đưa H nổi khỏi mặt nước. hnay mới biết người nhỏ H nhẹ không. Vừa đứng dậy, H ôm chầm lấy nó, khóc nức nở. Ặc, khóc gì trời(chắc là giả bộ để ôm nó đây )).

“Hu hu, ướt hết rồi, sao không nói cho H.. huh u.. tại T đó .. huh u” H vừa ôm nó vừa khóc. Quái, ướt tí mà đã khóc, nước thì chỉ đến quá đầu gối chứ mấy. (chắc con này giả bộ).

“Ờ”

“hu hu” H lại khóc

“Ai bảo phởn, chạy tót một mạch ra”

“Mà nhìn xuống coi, nước cạn thểu à” nó chọc quê H, H nhìn xuống thấy nước cạn thật, hình như H bắt đầu thấy quê

“Ứ. Tránh ra”. Sau khi nghe tránh ra là “Rầm” chưa kịp hiểu cái tiếng đó ở đâu ra thì nó đã nằm gọn trong nước. Nó lại nhớ mấy câu thơ:

“Quê hương tôi có con sông xanh biếc.
Nước gương trong soi tóc những hàng tre.
Tâm hồn tôi là những buổi trưa hè.
Tỏa bóng xuống dòng xong lấp loáng”

“ Chưa bao giờ bị ướt do gái đẩy đâu nha” Vừa nói vừa làm bộ mặt lưu manh tiến đến H.
Như hiểu ý nó, H vừa la vừa chạy. nhưng mà chạy sao được. no vồ lầy H, cả 2 cùng ngã dúi dụi xuống nước. vô tình nó với H lại ôm nhau thêm lần nữa. 2 đứa giống như chưa bao giờ nghịch nước, chả để ý gì xung quanh, mặc mọi người cười. bạn H đứng trên bờ cũng cười ngặt nghẽo. 2 đứa như 2 đứa điên.
Đến lúc này thì 2 đứa như bừng tỉnh (nghe nghiêm trọng). Cả 2 ướt sạch trơn.

“Thôi, H phải về thôi, Ướt thế này chơi đc gì nữa”
Nó đững gãi đầu.

“Ờ hè. Ướt sạch rồi” Cả 2 cùng ngại ngùng.những với nó. H vẫn chỉ là 1 người bạn.
Đưa H với bạn về nhà. Mẹ nhìn 2 đứa mà chả nói đc câu gì. Nó chạy vội vào lấy cái khăn cho H lau tạm.

“Khăn. Lau đi”
Cái khăn bé ti. Thủng lỗ chỗ. Nó có bao giờ để ý đến mấy cái đó đâu, có sao dung thế. Hnay đưa H dùng, cũng ngại. Rồi H với đứa bạn cũng về.

“Mẹ ơi, chúng con về” Ặc, cái con này, dám mẹ mẹ con con thế đó. Chào xong H cười rất tươi. Nụ cười cùng mái tóc xơ xơ do ướt, nhưng sao vẫn thấy đẹp. Nó chưa bao giờ để ý H cười. vì thứ nhất nó ko quan tâm con gái khi đi học, thứ 2 nữa có quan tâm thì cũng chẳng dám để ý tới H. vì H là con 1, lại là con nhà khá giả. Lại xinh nhất lớp nữa.
Thế là 2 đứa về. nó đi dắt trâu về luôn. Tối hôm đó là buổi tối rất vui của nó cũng như bố mẹ nó. Anh chị nó ở xa, chắc ngày mai nó mới xuống bà ngoại gọi điện thông báo được. Đêm nằm nó cứ mông lung. Thật không ta, nó đỗ đại học? Nó nghĩ quãng đời sắp tới. nó học. bố mẹ nó lại phải lo lắng, khổ thêm nữa rồi. Nhưng nó phải học thôi, cố lắm nó mới đỗ mà. Có học sau nó mới thoát nghèo được. Nó cứ nghĩ về chuyện nó, mà không hề nghĩ đến buổi chiều vui vẻ với H. Nó vô tâm quá chăng? Rồi dần nó chìm vào giấc ngủ.
 

tuanh996

gõ bàn phím định giang sơn
Bài viết
89
Reaction score
6
Points
8
Chương II

Những ngày sau đó, mọi việc cứ diễn ra bình thường. nó tất bật làm giấy tờ cho ngày nhập trường. trường nó ở tận đà nẵng cơ mà. Không khí gia đình vui hơn ngày thường, nhưng đâu đó trong mắt bố mẹ nó là nỗi lo, lo cho nó ăn học, những cảm xúc đan xen lẫn lộn. Vui vì đc đi học, vào đà nẵng, xem cầu quay, điều mà lúc nó đi thi chưa kịp coi, lo vì gia đình nghèo, lại thêm nó ăn học, không biết lấy gì lo cho nó. Rồi bố mẹ đã khổ, lại khổ thêm.

Một buổi sáng, nó đang ngồi chơi với 2 đứa con nít. Thì H lại xuất hiện (Móa, toàn xuất hiện những lúc không ngờ). Lần này đang lom khom chơi ô ăn quan mới đau chứ. May tiếng xe máy nên nó biết, quay lại thì H cười rất tươi. Nó đơ (chả lẽ nó say ).

“Yêu trẻ con quá nha”

“Ờ, thì…. (nó gãi đầu)… trẻ con mà. Hehe. Đi đâu đây”

“Đi chơi, nhớ T đó”. Con này gan ghê nha, nó nghĩ bụng

Nó chỉ cười trừ, chả biết nói gì thêm. Hôm nay H mặc váy trắng tinh, chưa bao giờ nó đc nhìn H mặc váy cả. Mải nhìn quên mất mời H vào nhà chơi.

“Không cho người ta vào nhà uống nước à”

“Ờ ờ, quên mất.hihi” nó ấp úng
Nó cầm xe H dắt vào sân. H lẻo đẻo theo sau. (Chà, giống vc về thăm nhà ghê).

“2-9 qua nhà H chơi nha” chưa kịp ngồi H đã mở lời

“Ờ ờ, mà có việc gì à” nó vẫn ấp úng

“Liên hoan”

“Liên hoan gì?” nó hỏi

“Đại học chứ gì nữa”

“Oaaaa…. Thế hả?” nó đang tỏ vẻ vui mừng thì giả bộ cụt hứng, làm H bực, rồi giận nó. Lúc đó cứ tưởng H giận thật, nó ngây thơ chứ đâu biết H cũng chơi lại nó.

“Vô tâm. Hừm” nói xong H xịu mặt lại.

“hề hề. uống nước đi nè. H giỏi quá he” trời, nó khen nữa chứ, hôm nay nó lỳ quá.hay là nó đã thay đổi,haizzz, bột phát thế thôi, chả đổi gì cả

Ngồi nc một lúc thì H đi mời những đứa khác. Nhà nhiều đứa bạn nó, khá giả nên đỗ đại học là liên hoan, chứ nó thì không nghĩ đến. bố nó có bảo là làm liên hoan nhẹ, nhưng nó một mực từ chối. vì nó biết, tốn kém lắm.

2-9 cũng đến, nó lọc cọc đạp xe đi nhà H, móa nó ông trời muốn cản nó thì phải. vừa đi được 1 lúc thì trời đổ mưa. Nó lại chả đem áo mưa,nó đành tấp vào hiên nhà cạnh đường đứng trú mưa. Mưa mãi.nóng ruột, vì tới giờ rồi mà vẫn mưa, nhưng nó vẫn chờ. Cuối cùng thì trời cũng chịu ngớt cho nó đi, “sau cơn mưa trời lại sáng” chả phải sáng nữa mà nắng chang chang. Trời thế này thật khó chịu.Đạp đến nơi thì cũng sắp tàn tiệc. Nó phân vân không biết có nên vào hay chờ xong rồi vào. Nó nhìn vào trong, bạn nó vẫn ngồi nhiều, mà sao hôm nay đứa nào cũng đi xe máy thế. Giờ mới biết bạn bè nó khá nhiều. Nó quyết định vào. Trên tay cầm chiếc bút đã gói cẩn thận, đang lơ ngơ nhìn đám bạn thì H ở đâu chạy ra.

“T”
Nó ngoảnh lại thấy H ở đâu chạy vào sau nó

“Ớ. H đi đâu về thế. Liên hoan mà đi đâu”

“Chờ mãi chả thấy T, đi coi coi ở đâu” Xời, nó đc ưu ái quá.kè kè
Nó cười mỉm

“Này, tặng H”
Nó chỉ tặng H đc cái bút, bút này nó mua lâu rồi nhưng chưa dám dùng. Cứ để ngắm. hơ hơ, giờ mới thấy tác dụng của sự giữ gìn.hehe.

“Cái gì thế”. H hỏi nó, nó chưa kịp trả lời thì 1 thằng trong đám bạn chạy ra.

“DM, mày vào đây, cái tội trốn, phạt” thằng đó gắt gỏng. mấy thằng ngồi trong ủng hộ nhiệt tình, cứ 3 với 7 gì gì đó. Rồi nó cùng H với thằng kia đi vào trong. Vào mới biết là nó phạt uống 3 ly rượu. Ối dời, con xin, con đã uống quá 1 ly bao giờ đâu. Hỡi ôi, xin cũng không xong với tụi này. Rồi còn nhiều cái liên hoan nữa, chìm ngập mất thôi. Hơ hơ.

Hnay, cái liên hoan đầu tiên của lớp, phải nói là vui, vui lắm. cả lớp lại đc ngồi bên nhau, tới chiếu tối, nó cũng hòa mình vào niềm vui đó. Hôm đó chả thằng nào tỉnh, nó thì xỉn luôn tại trận, nó đã bao giờ uống nhiều đâu.
Đêm đó, mình chỉ nhớ đến đó. Sớm mai tỉnh dậy thì thấy nằm cái giường êm, rộng rãi, thoáng mát. Nhìn xuống thì có cái chậu to tướng, toàn cháo là cháo. “Hớ, cái gì đó nhỉ. Sao miệng chua chua nhỉ”. Chả lẽ nó nôn ra đc nhiều thế sao.Cạnh nó là chiếc khăn, cũng có cái mùi không dễ chịu. hic. Đang nghĩ thì H vào, đến giờ thì nó biết đang ở đâu rồi. Trời ơi, nó xỉn ngủ luôn tại phòng H.

“Con gì mà cho ra nhiều thế này”

“T đã về nhà chưa mà ở đây?” trời, nó hỏi câu ngớ ngẩn chưa từng có.
H cười

“Ra ăn sáng với cả nhà H luôn”. Hic, nó còn tâm trạng nào mà ăn nữa, về chắc bị bố nó la cho coi

Nó mò dậy, chạy ra phòng khách, xin phép 2 bác, chào H rồi nó về. Ngại chết đi được, nó ngủ nhà con gái. Bọn lớp nó true chết mất thôi. Nhưng lúc đạp xe về, nó chỉ sợ bố mẹ nó mắng thôi.

Vừa đi vừa sợ, chả nghĩ đc gì hơn, chả thèm quan tâm bố mẹ H đang nghĩ gì.

Về đến nhà thì bố mẹ nó đi ra đồng rồi. Nó nghĩ bụng “vẫn còn sống sót thêm buối sáng”. Buổi sáng trôi qua trong lo lắng của nó.

“Nấu chưa con?” mẹ nó hỏi

“Dạ rồi” chẳng dám hỏi gì thêm mẹ nó. Cứ lẳng lặng quan sát thái độ bố mẹ nó.

Lúc ăn cơm nó cũng chả dám nói gì. Im im cúi ăn.hic, khổ thế chứ.
Đến gần xong bữa ăn.

“Khi tối.. (đang cúi mặt ăn cơm, nghe đến đây nó giật bắn mình).”

“Dạ” bố nó chưa nói hết câu nó đã chột dạ

“Con H nó đến đây. Hắn rứa mà giỏi con hè” trời, nhẹ cả người, nó cứ tưởng nó lên thớt.

“Dạ. mà sao ạ?” nó hỏi thăm dò, chưa bao giờ nó lại giống thằng có tật giật mình thế

“Hắn đến xin cho con ngủ lại đó. Bữa khác đừng uống nhiều nha con” H cũng chu đáo quá, hình như sau hôm nay nó mở lòng hơn với H. nó cũng bất ngờ vì bố không trách mắng nó. Chắc là do H nói đỡ cho nó rồi. Cảm ơn, hehe

Rôi sau đó, là những buổi liên hoan nhiều hơn, nhưng nó biết kiềm chế hơn. Ít nhất sau liên hoan nó về ngủ đc tại nhà.hic.
 

tuanh996

gõ bàn phím định giang sơn
Bài viết
89
Reaction score
6
Points
8
Chương 3

Ngày nhập học cũng đến, từng đứa từng đứa lên đường. Ngày H đi, nó cũng không ra tiễn được. chả hiểu sao lúc đó nó ngu ngơ đến lạ thường.

Rồi cũng đến lượt nó. Ngày mai nó lên xe, tối đó bố mẹ nó dặn dò nó rất kỹ. nó cũng lâng lâng, không chợp mắt được, gần như nó thức sáng đêm. Ngày mai thôi, ngày mai nó sẽ ở một môi trường mới, tất cả đều xa lạ. mình nó sẽ phải lo từ đầu, từ nơi ăn chốn ở, mua sắm từng đồ dung nhỏ nhất. Nó sẽ phải tự tính toán chi tiêu, sao cho tiết kiệm nhất. Thử thách mới đang chờ nó.

5h sáng, bố con nó chở nhau xuống bến xe. Suốt dọc đường nó không nói đc câu nào cả. nó cứ suy đoán coi bố dang nghĩ gì. Thương bố, thương mẹ quá.

Lúc lên xe, nó bảo bố về, bó nó không chịu, nó ngồi ngay sát cửa kính, còn bố nó đứng cạnh xe. Thỉnh thoảng nó bảo bố về, nhưng bố không chịu, hình như nó muốn khóc. Chả lẽ nó dễ khóc vậy sao. Nhưng lúc đó, nó thương bố lắm. sao bố không về ngỉ đi bố ơi. Đến lúc xe chạy nó vẫn thấy bố đứng đó ngóng theo. Nước mắt nó lăn dài trên má. Nó tự nhủ phải học thật tốt đền ơn bố mẹ.

Nó chưa bao giờ đi xa nhà cả. đi đến mỗi địa điểm nó lại mở sổ ra nghi chép lại, thời gian, địa điểm, nó như 1 thằng tộc lần đầu ra thành phố. Lúc này nó bắt đầu nghĩ đến H nhiều hơn. Nghĩ xem H ntn ngoài đó. Rồi nó chìm vào giấc ngủ trên xe.
Xe vừa qua đèo hải vân, tp đà nẵng hiện lên trước mắt nó. Đẹp quá. Xen lần đường xá nhà cửa là bờ biển dài với song xô bờ cát trắng. là bán đảo sơn trả, nó thả hồn cho mây cho gió mặc cho những khó khăn đang chờ nó.

Ngày đầu tiên đi làm thủ tục nhập học. đông quá trời. nó ra ghế đá ngồi cho mát, chờ rảnh rồi làm cũng chưa muộn, đang lơ ngơ gặp con bạn H (đến cùng cái lần 2 đứa ướt).

“T…”

“Hả. Thùy. Làm gì ở đây?” nó ngạc nhiên

“Nhập học chứ làm gì” trời, đúng là không ngờ. lại gặp ngay Thùy ở đây. Không chỉ Th mà nó còn gặp cả thằng bạn cùng lớp nó nữa, quái quỷ gì thế, sao thi vào đây cả mà chả thằng nào nói cả. hê hê, tạm quên vụ nhập học, 3 đưa kéo nhau ra quán chè đánh chén.Kể ra thế là nó không đơn độc ở chốn đô thi ồn ào này. Đến sau này nó mới cảm nhận đc hơi ấm tình đồng hương ở nơi đây.

Rồi thì nó cũng nhập học. Buổi đầu tiên làm quen nhau, gặp cô chủ nhiệm lớp, bầu cán bộ.

Cả lớp làm quen nhau, còn nó thì ngồi nhìn ra cửa sổ, nghĩ về gia đình, nghĩ về mọi người. Hình như nó nhớ nhà, nhớ bố, nhớ mẹ. và hình như nó còn nhớ là H. một cảm giác khó tả. Đáng lẽ ra nó đã có thể có H rồi, nhưng nó ngu ngơ, hay nó vẫn chưa có cái gọi là tình yêu. Đang thả vào cái suy nghĩ bay qua cửa sổ thì cô chủ nhiệm bước vào. Trước mắt nó là cô chủ nhiệm đó, cô còn trẻ, đẹp làm sao, cả lớp xôn xao.

Sau màn chào hỏi. cô bắt đầu đi vào bầu cán bộ lớp. chả hiểu ma xui quỷ khiến sao lúc đó nó lại chen ngang, đề xuất 1 câu (nghĩ là hồ đồ thì đúng hơn).

“Dạ, thưa cô. Cô có thể xin nhà trường cho lớp thêm mấy bạn nam đc không ạ”.Lớp nó có 8 thằng con trai à. Làm sao tham gia các hoạt động thể thao đây. Cả lớp cười, nó quê. Cô chỉ nói ngắn gọn

“Không được em à”. Tiu nghỉu.

Chắc cô ấn tượng hay sao mà bầu nó làm luôn lớp trưởng. Hớ, chết nó rồi. từ bé đi học có bao giờ làm lớp trưởng đâu chứ. Nhưng chối cũng không xong với cô. Có lẽ vì là lớp trưởng nên nó bắt đầu phải quen nhiều người hơn, nhất là cô giáo. Thế nên, cô chủ nhiệm nó không chỉ là cô mà còn như 1 người bạn, 1 người chị của nó sau này. Từ đó nó đi đâu mà gặp bạn lớp thì chả đc gọi bằng tên nữa mà thay vào đó là “Lớp trưởng” nghe mà ngại chết.
Thế đó, nó bước vào giảng đường đại học như thế đó.
 

tuanh996

gõ bàn phím định giang sơn
Bài viết
89
Reaction score
6
Points
8
Chương 4

Sinh viên năm nhất, ở nơi đất khách thật sự là bỡ ngỡ, lạ lẫm. Nhật là giọng nói nơi đây, rất khó quen, nhất là vùng quảng nam, quảng ngãi.. vào đến phú yên. Có lần, đi chơi làm quen phòng bên cạnh, con bạn người quảng nam nó bảo "mượn xe độp đi chơi" , mắt nó hình chữ O miệng chữ A, chả hiểu gì, khổ thế đó.

Tháng ngày trôi qua, nó gặp không ít các cô gái, xinh có, dễ thương có, nhưng lòng nó vẫn không thể nào để ý ai. Có lẽ nó tự ti về bản thân. Hay nó ngu ngơ, khù khờ. Phòng nó lại nằm giữa 2 phòng nữ, nói chung là cứ mở mắt thấy gái, đi đâu cũng gặp gái. Đặc biệt hơn phòng bên có nhỏ người hà tĩnh, xinh xắn, nhỏ nhắn mà cũng khá dễ thương. suốt ngày bị tụi cùng phòng ghép đôi nó cũng mặc kệ. nhỏ đó tên Hà, chắc có lẽ ảnh hưởng của những lời ghép đôi nên nhỏ cũng quan tâm nó nhiều hơn (lạ, nó xấu thế mà toàn gặp gái xinh là sao).

Thời gian đầu, ở cạnh phòng nữ cũng sướng, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, nhưng đến lúc thân quen hơn rồi thì ôi thôi. cứ nửa đêm là 2 bên có tiếng dội thùng thình như ai đánh trống đưa đám vậy, cứ con nào con đó dơ 2 chân đạp vào tường, chỉ muốn sang mà phang vào đầu cho im mẹ đi. nhưng cứ gõ cữa phòng cạnh là lại bắt gặp 8 nụ cười nhe nguyên hàm răng, có đứa có răng nanh (răng khểnh nhưng nó cứ kêu là răng nanh cho độc) xong thì nó cũng phải lượn, về phòng chịu trận .

Người mà nó chơi nhiều nhất chính là Thùy, bạn của H. dường như vào đây, xa nhà. Nó với Th có thể tâm sự đủ thứ chuyện. Chơi với nhau, đi đâu cũng rủ nhau đi, nhưng với nó, Th vẫn chỉ là bạn, mọi người đã lầm tưởng nó với Th là 1 cặp, nhưng không hiểu sao nó vẫn chỉ dừng lại ở “bạn”. Còn ở Th thì dường như Th đang hiểu nhầm tc của nó. Nó cũng không biết, vì nó đâu có để ý. Mãi sau này qua 1 người bạn nó mới biết tc Th dành cho nó. Nó cũng đành xl Th và cố để bình thường mọi thứ. Dường như nó vô tâm.

Đôi lúc nó cũng tự mình hỏi, tại sao lại như thế, hay tại H, hay H đang ở trong nó. Nó mông lung, và rồi nó bắt đầu mon men yahoo, internet, và nó bắt đầu tìm thông tin H. NGày đó thường lập nick yahoo theo tên, nên nó cứ mò mẫm, để xem có ai trả lời không. Ngày qua ngày vẫn chỉ là con số 0. Dần nó cũng từ bỏ, chờ tết về vậy. Đôi lúc nó nhớ H, nhưng nó vẫn cứ cố để ép nó về nhớ bạn. Nó không nhận ra hình ảnh H đang dần ở trong nó.
Mọi chuyện tiếp theo cũng không có gì đáng nói, nó vẫn cố để làm 1 thằng lớp trưởng tốt. quậy tưng bừng ở ký túc xá, với Th nó cũng đã để giới hạn ở bạn bè. Thời gian của trôi. Vào 1 ngày vừa tan 5 tiết học rã rời. thì Th ở đâu chạy tới.

“T…”

“Có tin vui này.”

“Hở?” nó thì có tin gì vui chứ. Chả lẽ bố mẹ nó nhặt đc vàng,hớ hớ, đổi đời chăng.

“Có thông tin của H này” trời, nghe xong nó đúng là như bắt đc vàng, mặc dù nó cũng không mong mỏi thông tin này lắm.

“Thế à, đâu đâu, đưa T coi” thế là nó đã có email + nickname của H. đi về nó hát líu lo như bị phởn. xua đi cái mệt mỏi sau buổi học.đời nó giống lên mây, cũng chả hiểu tại sao như thế, vi với nó H vẫn là bạn thôi mà.

Ăn cơm xong nó chả về phòng, vào Net online luôn, addnick mà chả thấy add lại. thì nó cũng nhắn 1 tràng dài cho H, nói như chưa bao giờ đc nói.

Chờ mãi chả thấy tăm hơi đâu, nó đang định ra về

Buzzz.

“Sao hôm H đi T không ra tiễn”
Trời, chả lẽ đọc 1 tràng tin nhắn của nó thế mà không có lấy 1 câu hỏi thăm hay sao, đc 1 câu , lại là trách móc nữa chứ.

“Hề hề. T không biết” nó cười xuề xòa.

“H nói rùi mà bảo ko biết à” lại trách. Chết mất thôi

“T quên mà. Xl nha. Mà có bao nhiêu đứa đến tiễn rồi mà. Hôm T đi có mỗi bố “

“Bao nhiêu cũng thế. Thiếu T….”

“Ờ ờ.”

“Ờ ờ cái gì mà ờ ờ. Ghét”

“Thì T xl rồi mà..”

Rồi H cũng bỏ qua cho nó. Tiếp đó là những lời hỏi thăm của H. Hic. H cũng giống nó. Cũng tìm thông tin về nó. 2 đứa kể với nhau rất nhiều, cả nó và H đều rất vui khi biết đc thông tin của nhau.

“Thôi, muộn rồi. H nghỉ ăn cơm đi” thế là nó với H ngồi chat từ trưa cho đến gần tối. sao giờ nó nc đc nhiều thế không biết.

“Gặp H. T vui lắm” nói xong nó tắt vụt nickname, chả dám đọc câu nói của H nữa. nó nhát gái. Xong thanh toán tiền đi ăn cơm.hehe.

Những ngày sau đó nó cứ tưng tửng, sớm ngủ dậy vui hơn. Việc gì nó cũng chen chân vào. Ngày nào nó với H cũng dành ít nhất 30 phút nc với nhau. TỪ khi nc với H nó dường như ít tâm sự với những người bạn, có cả Th nữa. mặc dù nó với H cũng chỉ là bạn thôi.

Thấy tiền ngày càng cần nhiều, mà bố mẹ nó kiếm đâu ra, thế nên nó quyết định tìm việc làm thêm. Tìm mấy ngày mới đc một chỗ làm ở quán cơm. Hờ, có việc làm, lại quán cơm, có cơm ăn free chăng? Cũng ổn. Thế là nó vừa học vừa làm,, có những ngày học mệt phờ râu nhưng cũng phải lết cái xác đến quán cơm. Nghèo thì phải chịu thôi, nó tự an ủi. Được mỗi 1 điều, cơm trong này gần biển, hải sản rẻ, mỗi suất 3k mà có cả tôm, không tôm thì có cua nữa nhá .

Chính việc nó đi làm thêm cũng làm nó với H ít nc hơn. Mỗi lần tranh thủ nc với H là nó lại nhận đc cái cục tức to đùng của H, H hay gắt gỏng hơn. Hình như H đang muốn nó làm điều gì đó. Mà nó thì vẫn ngu ngơ không nhận ra.

Vào 1 ngày, đúng buổi hẹn chat. Nó chờ, chờ mãi không thấy H online. ủ rũ ra về, cũng buồn, chả hiểu sao nó buồn.
Nằm nhà buồn, nó chạy qua nhà Th rủ đi dạo. ra đi được 1 lúc thì

“T”

“Ơi”

“H đang ốm đó. Nhập viện 3 hôm rồi.”

“Sao giờ Th mới nói” nó la lớn.

“H không cho nói..”
Nó không nói đc gì nữa. Chạy về gấp vài bộ đồ. Bắt xe ôm ra bến xe.

“Mai lên lớp T xin T về quê cái” nó ngoái đầu dặn Th.
Ngồi trên xe ra bắc mà lòng như lửa đốt, chả lẽ bạn bè thôi mà làm nó thấp thỏm vậy sao.

-------hết giờ, về thôi các thím. à em đúng là dân kinh tế ra đó, học tài chính ngân hàng, bôn ba ra hà nội lại lạc sang phần mềm,, giờ về nghệ lại trở về với ngân hàng.
 

Bình luận facebook

Top Bottom