Hợp Đồng Sinh Con

Bài viết
8
Reaction score
9
Points
3
Ảnh bìa
Tác giả
KID
Tình trạng
Đang viết
Số chương
dài tập
Nguồn
Santruyen
Lượt đọc
1,129
Một thiên kim tiểu thư rất thẳng tính thích cười nói, vô tình bị kéo vào một cuộc tình. Cô bị đem ra làm bia đỡ đạn cho sự khước từ của cô gái trong mối tình này. Trở thành kì đà cản mũi cô bị hắn ghét một cách kinh khủng. Cứ nghĩ nhìn thấy cô hắn lại muốn bóp chết ngay lập tức.
Nhưng không như mong muốn, số phận đưa đẩy, định mệnh kéo hai con người này lại gần nhau trong một bản hợp đồng. Không phải hợp đồng làm ăn, cũng chẳng phải hợp đồng hôn nhân mà là hợp đồng sinh con.
Cô tự nhận mình đẹp, hắn cũng đẹp, vậy thì tại sao không cùng nhau tạo ra một thiên thần xinh đẹp hơn họ cơ chứ? Nhiều tình tiết hài hước cũng góp mặt trong câu chuyện. Mọi người hãy cùng thưởng thức và nếu ghé qua cho kid xin chút cmt để có động lực viết tiếp.
 

2L

Staff member
Bài viết
581
Reaction score
302
Points
63
:gach: :gach: hóng
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,405
Reaction score
313
Points
83
hóng ........
 
Bài viết
8
Reaction score
9
Points
3
Chương 1
- Oa, cuối cùng cũng được thảnh thơi rồi. (><)

Cô - Lâm Sam Sam, duỗi thẳng chân tay ra, gương mặt vui vẻ hạnh phúc đón mùa hè đến. Thu dọn hết sách vở vào balo cô nhanh nhanh chóng chóng để có thể rời khỏi cái thư viện chết tiệt đè đầu người này. Vì ba mẹ nên cô ngày nào cũng phải đến thư viện trong thành phố nhồi nhét kiến thức ẩm thực sau khi kết thúc những tiết học ở giảng đường chán ngắt kia. Cô không thích học, cô là một con người tự do, sự gò bó làm cô khó chịu. Dù đã 24 nhưng cô vẫn rất trẻ con, vẫn ham chơi, ham ăn. Vâng, và bây giờ cô có thể đến quán Happy quen thuộc nằm giữa trung tâm thành phố A này.

- A, Sam Sam em đến rồi hả?

Chị phục vụ mỉm cười với Lâm Sam Sam. dường như tất cả những người làm việc ở đây đều quen cô vậy. Lâm Sam Sam mỉm cười tươi rói tiến đến chiếc bàn quen thuộc ở trong góc, từ nơi này cô có thể quan sát mọi nơi trong quán Happy cũng như nhìn ra được bên ngoài kia. Sam Sam kéo một chiếc ghế lại gần rồi đặt balo lên đó.

- Tiểu Mỹ, của em như cũ.

- Có ngay.

Tiểu Mỹ là một nhân viên phục vụ lâu năm ở đây, chị cũng rất quý Sam Sam, lần nào cũng dành cho cô một suất đặc biệt hết. Sam Sam ngồi cười hát vu vơ, cô cầm điện thoại lướt lướt xem xem cái gì đó rồi cứ cười hí hửng.

- Quý khách có muốn chút nước lạnh?

Tiếng nói nhỏ nhẹ mà lạnh lạnh vang lên làm cho Sam Sam đang chăm chú vào điện thoại cũng ngước lên. Sam Sam nhận ra đây là một người phục vụ mới của quán, có lẽ vì thế mà cô ấy không biết rằng Sam Sam không thích uống nước lạnh trước khi xử lí bữa ăn vặt này của mình. Nở nụ cười tươi rói như ánh nắng mặt trời Sam Sam cất tiếng.

- Cảm ơn, nhưng tôi không cần.

- Vâng.

Cô gái đó xoay người rời đi, Sam Sam vẫn đưa mắt nhìn cô ấy một lượt rồi lại cúi xuống chăm chú vào điện thoại. Một lát sau đó, Tiểu Mỹ quay lại với khay đầy ắp những thứ đồ quen thuộc hằng ngày của Sam Sam. Nào là bánh kem socola, nào là bánh dâu, rồi bánh nướng, còn có kem hoa quả đủ loại, rồi cả nước uống sinh tố nữa. Đây là những món ưa thích của Sam Sam mà ngày nào cô cũng ăn không biết chán. Tiểu Mỹ ôm cái khay nhìn Sam Sam đang vui vẻ đánh chén những thứ trên bàn.

- Em đó Sam Sam, sao ông trời chẳng có mắt gì cả. Người ăn nhiều như em thế này mà chẳng tăng cân tẹo nào trong khi chị dù không ăn nhiều vẫn tăng cân đều đều.
Vừa nói Tiểu Mỹ vừa nhìn lại mình, mặt có vẻ buồn buồn xem chút bất mãn. Sam Sam cười cười ngây ngô nhìn Tiểu Mỹ.

- Em thấy Tiểu Mỹ rất đẹp mà. Em dám chắc bạn trai của Tiểu Mỹ cũng là......

Sam Sam còn chưa nói xong cô đã thấy ngay trước quán Happy là một cặp nam nữ đang nói gì đó. Chàng trai cứ liên tục nắm lấy tay cô gái trong khi cô gái thằng thừng muốn gạt bàn tay đó ra, gương mặt khó chịu. Sam Sam nhận ra người con gái này, đây là cô bạn thuộc khoa luật trong trường cô. Có lần Sam Sam đã thấy cô ấy ở khoa âm nhạc đang chơi piano và Sam Sam cũng có quen biết sơ sơ với cô ấy. Cũng có thể xem nhau là bạn nhưng không đến mức thân thiết.

- Khâu Nhược Linh.....

Sam Sam chỉ chỉ vào cửa kính rồi thốt lên tên của cô gái kia. Dường như đã nhìn thấy, Khâu Nhược Linh nhếch miệng cười, cô ta không chần chừ đi ngay vào trong cái quán Happy này. Chàng trai kia vẫn đuổi theo cô. Khẩu Nhược Linh nhanh chân rảo bước về phía Sam Sam. Tiểu Mỹ thấy vậy lui trước, Sam Sam mỉm cười vẫy tay chào Khâu Nhược Linh. Mấy phục vụ trong quán thấy chàng trai kia thì OMG, tim đập loạn xạ, chân tay luống cuống, họ đỏ cả mặt, mắt chăm chăm nhìn người đó. Con nhà ai mà vừa cao, vừa đẹp trai vậy cơ chứ?

- Khâu Nhược Linh....cậu làm gì ở đây?

- Sam Sam....

Khâu Nhược Linh như người chết đuối vớ được phao túm lấy tay Sam Sam, ánh mắt có vẻ như rất là xin lỗi. Chàng trai đó đã đứng trước mặt Khâu Nhược Linh và Sam Sam. Đôi mắt màu đen láy đặc biệt đó nhìn chăm chăm vào Khâu Nhược Linh, hơi thở đó cũng có chút gấp gáp vô cùng.

- Tại sao em không trả lời? Vì lí do gì? Sao em không thể cùng tôi kết hôn, cùng tôi xây dựng một gia đình hạnh phúc chứ hả?

Hắn ta gần như hét lên làm nhiều phục vụ sợ hãi co rúm một chỗ, Sam Sam nhìn hắn ta cũng phải giật mình. Sao trên đời có tên bá đạo như hắn vậy chứ? Khâu Nhược Linh nắm lấy tay Sam Sam kéo cô rồi đẩy đến trước mặt hắn ta. Ý hình như cô biết tên này, nhìn cái mặt quen quen. (=.:]

- Xin lỗi anh, yêu thì được chứ kết hôn thì không bao giờ. Đây, tôi thấy cô ấy rất hợp với anh, ngày hôm đó tôi thấy anh và cô ấy đứng trước cổng trường nói gì đó. Hình như hai người rất thân thiết thì phải. Thế nên hình như tôi là người thứ ba, là kỳ đà cản mũi, một kẻ dư thừa mất rồi. Tạm biệt anh, chúc anh hạnh phúc Dương Chí Phong.

Khâu Nhược Linh nói rồi đẩy Sam Sam ngã vào người Dương Chí Phong. Cái gì thế này? Sam Sam kinh ngạc, cô đang chuẩn bị ngã rồi, cái gì mà thân thiết, cái gì mà người thứ ba chứ? Khâu Nhược Linh đang nói linh tinh cái gì vậy? Cô chẳng hiểu gì cả, tự dưng kêu cô với hắn mới là một cặp, tự nhận mình là kẻ thứ ba. Nếu đứng trước quan điểm của mọi người chẳng phải nói Sam Sam mới là kẻ thứ ba chen chân vào mối tình của cặp đôi này hay sao?

- A, Khâu Nhược Linh.....

Sam Sam ngã vào người hắn ta, cô cảm nhận được mùi hương bạc hà mát lạnh nhưng cái đầu của cô đang rất tỉnh táo. Sam Sam tính đuổi theo Khâu Nhược Linh nhưng ngay lập tức cô bị một cánh tay thô bạo đẩy mạnh một cái ngã sõng soài ra đất đau liếng. Dương Chí Phong không thèm bận tâm đến cô mà đuổi theo Khâu Nhược Linh.

- Em đang nói cái gì vậy hả? Cô ta thậm chí tôi còn không biết là ai.

- Hừ, nực cười. Anh làm tôi ghê tởm đó Dương Chí Phong. Có làm mà không có nhận sao? Thì ra anh là loại đàn ông như vậy, uổng công tôi đã yêu anh trong suốt 4 năm qua. Xin lỗi anh nhưng chúng ta chấm rứt rồi. Tôi đi đường tôi, anh cứ việc đi đường của anh đi. Chúng ta nước sông không phạm nước giếng.

Khâu Nhược Linh lạnh lùng quay người bỏ đi, Dương Chí Phong đứng đó, hắn như trôn chân tại chỗ, sau 4 năm yêu nhau mặn nồng vậy mà cô dễ dàng buông tay, dễ dàng vì một người con gái mà hắn không biết là ai nữa rồi bỏ hắn. Cả hai đã luôn hạnh phúc vui vẻ bên nhau, họ cùng dự tính về một gia đình hạnh phúc vậy mà. Dương Chí Phong quay người nhìn vào người con gái đáng chết đang đứng đó xoa xoa cái thân mình đau liếng vừa bị ngã kia. Hắn tức chết mất thôi, cô ta là nguyên nhân hắn và Khâu Nhược Linh phải chia tay. Hắn nhất định không bỏ qua cho cô đâu.
 
Last edited:
Bài viết
8
Reaction score
9
Points
3
Chương 2
Sam Sam sau khi bị ngã được Tiểu Mỹ cùng cô bạn phục vụ lúc trước đỡ dậy. Tiểu Mỹ lo lắng cho cô.
- Hắn là ai vậy chứ? Sao lại đẩy em ngã thế này?
- Quý khách là kẻ thứ ba chen vào chứ không phải cô gái kia?
Cô bạn kia đẩy gọng kính lên nhìn Sam Sam, nét mặt vẫn như ban đầu rất bình thản. Tiểu Mỹ nghe vậy cũng nghi ngờ nhìn Sam Sam thì cô vội vã xua tay lắc đầu liên tục.
- Không phải em mà, em thậm chí còn không biết hắn ta là ai. Khâu Nhược Linh nói gì em còn không hiểu.
- Cô ấy nói em và hắn ta vui vẻ nói chuyện trước cổng trường mà?
Tiểu Mỹ nghi ngờ hỏi dồn. Cô bạn đứng bên cạnh kia hình như cũng muốn nghe câu trả lời, cô ấy cũng hứng thú với chuyện này chăng? Sam Sam suy nghĩ rồi bỗng dưng chợt nhớ.
- A~ đúng rồi, hôm đó em vô tình làm xước nhẹ xe của hắn ta nên xin lỗi, ai dè Khâu Nhược Linh nhìn kiểu gì thành cười nói vui vẻ chứ?
Sam Sam vò đầu bứt tai khó hiểu thì cô bạn kia vỗ vỗ vai cô chỉ ra phía cửa kính bên ngoài. Sam Sam ngước nhìn theo, omg, cái tên đó đang nhìn cô chằm chằm. Sam Sam nuốt nước bọt cái ực, cô nhìn biểu hiện của hắn đủ biết tên này đang muốn giết cô ngay lập tức. Sam Sam nhìn đi chỗ khác, vớ vội lấy cái balo đeo vào cười cười.
- Tiểu Mỹ, em nghĩ nên chuồn thôi không thì ngày mai trên kênh tin tức buổi sáng sẽ có tin án mạng mất.
- Sam Sam...
Tiểu Mỹ nhìn cô thì Sam Sam dúi vào tay chị tiền thanh toán rồi chạy mất hút. Sam Sam không cần biết, cô chỉ cần chạy, lúc này mà không chạy cô sẽ chết mất thôi. Nhưng Sam Sam đâu có ngờ được, cô vừa đang chạy đến thì một cánh tay túm lấy cô kéo vào con hẻm nhò ngay đó. Sam Sam giật thót tim, cô sợ hãi toát mồ hôi nhìn người trước mặt mình kia.
- A~ anh muốn gì hả?
- CÔ RỐT CUỘC LÀ AI HẢ?
- Cái đó....
Sam Sam biết ý hắn ta muốn hỏi cô điều gì nhưng cô giả điên cười ngây ngô.
- Thì tôi là Lâm Sam Sam xinh đẹp đáng yêu chứ là ai?
- Cô...tại sao Nhược Linh lại kéo cô vào chuyện này hả?
- Này...- có vẻ đã giận - cái đó là phải để tôi hỏi nhé. Tự dưng Khâu Nhược Linh xuất hiện rồi đẩy tôi về phía anh cái gì mà thân thiết với cười nói vui vẻ rồi kẻ thứ ba chứ? Tôi còn chẳng biết hai người yêu nhau kiểu gì, quen thân hay biết gì mà lôi....
Sam Sam đang tuôn một nèo thì nhận ra người trước mặt đang tối sầm mặt lại. Dương Chí Phong nhìn cô, tay nắm chặt lại. Sam Sam nhận ra hơi thở của hắn rất nguy hiểm, tên này đang muốn giết cô ngay lại đây. Sam Sam lùi lại, cô nhìn hắn.
- Tôi vô tội nhé, anh đừng có mà lại gần đây á.
- Tôi sẽ không để yên cho cô đâu.
Hắn bỏ lại câu cảnh cáo đáng sợ rồi đi mất. Lúc này Sam Sam mới thở phào nhẹ nhõm, cô thấp thỏm nhìn Dương Chí Phong đi khuất rồi mới quay đầu đi về hướng đối diện. Đúng rồi, phải gọi cho Khâu Nhược Linh.
- A, Đại Lực, cậu có biết số máy của Khâu Nhược Linh khoa luật hay không?
Sam Sam gấp rút hỏi thì người tên Đại Lực ở đầu dây bên kia im lặng một hồi mới lên tiếng.
- "Tất nhiên là có. xxxxxxxxxx"
- Rồi, xenkiu.
Sam Sam kết thúc cuộc gọi nhanh chóng gọi vào số máy mà Đại Lực cho. Sau vài tiếng thì có người bắt máy. Sam Sam lập tức lên tiếng.
- Khâu Nhược Linh là cậu phải không?
- "A, Sam Sam, xin lỗi chuyện ban nãy."
- Cậu hại tôi không hiểu gì suýt nữa bị anh ta giết chết rồi.
- "Sam Sam, gặp nhau ở Lovely Land đi."
- Được rồi, tôi đến ngay đây, cậu ngồi yên chờ đi.
Sam Sam ngay lập tức chạy ra phía đường chính huýt sáo gọi một taxi với địa điểm đến là Lovely Land. Đây là một quán bar nổi tiếng ở thành phố A này, khác với các bar trong thành phố thì bar này có vẻ là nơi dành cho giới thượng lưu, không có những hành động, hình ảnh không thích hợp ở trước mặt. Chỉ 15 phút Sam Sam đã đến nơi, cô trả tiền rồi một mạnh đi vào trong bar. Leo lên tầng hai, Sam Sam đảo mắt xung quanh tìm được một người con gái xinh đẹp, khí chất rạng ngời chẳng thua kém gì cô rồi thẳng tiến. Sam Sam ngồi xuống, Khâu Nhược Linh mỉm cười kêu phục vụ mang cho cô một cốc sinh tố dâu. Chí ít Khâu Nhược Linh biết Sam Sam không thích rượu. Hai người con gái ngồi với nhau, vẻ đẹp đều tương đương, kẻ 8 người 9, chỉ có điều một thì khí chất chính chắn trưởng thành, một thì trẻ con đáng yêu.
- Cậu giải thích chuyện này ngay cho tôi.
Sam Sam không bình tĩnh được, tính mạng cô đang bị đe dọa cơ mà. Khâu Nhược Linh thở dài nhìn Sam Sam.
- Tôi không muốn kết hôn, với người như anh ta lại càng không. Yêu đương thời đại học cũng chỉ để chơi mà thôi. Anh ta dính dáng cả đến xã hội đen nữa, lấy anh ta có khi tôi cũng bị giết. Cậu nhìn gia thế nhà tôi mà đi so với tên xã hội đen chém giết ngoài đường như thế thì ra thể thống gì? Ba mẹ tôi đã quyết định muốn tôi quay trở về Mỹ với họ. Thế nên tôi mới tình cờ thấy cậu, nhớ đến cậu với anh ta nói chuyện trước cổng. Tôi nảy ra ý lấy cậu làm bia chắn khước từ hôn nhân. Xin lỗi nhé Sam Sam, tôi biết lúc đó hai người chẳng cười nói vui vẻ thân quen gì, nhưng.....
Khâu Nhược Linh nhìn Sam Sam đang suy nghĩ gì đó lay lay cô. Sam Sam bừng tình.
- Nhưng, anh ta là Dương Chí Phong là........
Sam Sam định nói gì đó nhưng bị Khâu Nhược Linh chặn lời.
- Thôi bỏ đi, tôi không muốn nhắc đến anh ta đâu, con người đó không xứng với tôi. Tôi phải về Mĩ đêm nay rồi.
Sam Sam nhìn Khâu Nhược Linh, cô là người con gái thông minh xinh đẹp, là người hoàn hảo nhưng sao có thể nói về người mình yêu suốt 4 năm như thế chứ? Hơn nữa Dương Chí Phong là con nhà giàu chứ không phải dân xã hội đen lông nhông ngoài đường như Khâu Nhược Linh nói. Sam Sam đã định nói cho cô biết Dương Chí Phong là con trai độc nhất của chủ tịch tập đoàn Dương Thị lừng lẫy không những ở Châu Á này cơ mà. Cái này cũng là Sam Sam vừa nhớ ra mà thôi, vì ba má cô quen biết với Dương chủ tịch nên Sam Sam từng thấy hắn ta, ngồi một lúc cô mới nhớ ra được. Bình thường Dương Chí Phong cũng không hay xuất hiện trên báo chí nên Khâu Nhược Linh không biết cũng phải. Sam Sam đang thầm nghĩ liệu Khâu Nhược Linh yêu hắn ta vì tiền sao? Chơi hắn 4 năm rồi bây giờ cô muốn về lại Mĩ sao?
- Cậu chỉ là vì tiền thôi sao Nhược Linh?
Nghĩ rồi Sam Sam cũng hỏi, là cô trước giờ thẳng tính ai chẳng biết. Khâu Nhược Linh bỗng bật cười, cô ta ngả người ra ghế nhìn Sam Sam.
- Đúng vậy, đây là lí do tôi thích cậu và nói hết cho cậu biết. Là hắn có vẻ bề ngoài cũng được, lại có thể mua mọi thứ tôi thích, tôi yêu cầu nên tôi mới bên hắn suốt 4 năm. Tôi chỉ có thể chơi chứ không thể kết hôn với một kẻ tầm thường được. Cậu cũng là thiên kim tiểu thư nên tôi chắc cậu hiểu điều này. Cưới xin đối với chúng ta phải môn đăng hộ đối, đúng chứ?
- À, ừ.
Sam Sam gật gù, cô trước còn ghét tên đó, sợ hắn giết mình nhưng giờ cô thấy thương thay cho hắn. Người con gái hắn yêu là loại người vậy sao? Khâu Nhược Linh hoàn hảo xinh đẹp trước mắt Sam Sam đối với cô giờ giống ác quỷ hơn. Bỗng điện thoại rung rung, màn hình sáng lên, Sam Sam bắt máy.
- Alo.
- "Con đang ở đâu vậy Sam Sam? Hôm nay nhà mình có hẹn ăn cơm với nhà bác Dương cơ mà?"
- A, con quên mất, con về ngay. Nghe nói sinh nhật của bác ấy.
Sam Sam gật gật rồi cúp máy, cô nhìn Khâu Nhược Linh.
- Nhược Linh, tôi có việc bận về trước. Cậu đi bình an nhé, xin lỗi không tiễn cậu được.
- Ừ, không sao. Dù sao nói hết với cậu tôi cũng thấy thoải mái phần nào.
- Ừ.
Sam Sam mỉm cười, cô tính rút tiền trả nhưng Khâu Nhược Linh ngăn lại.
- Cứ để đó tôi thanh toán cho.
- Vậy thì cảm ơn nhé.
Sam Sam cười tươi rói rồi chạy biến mất tăm. Nhìn đồng hồ trên tay Sam Sam hoảng hốt, đã 6h rồi sao? Ôi cuộc hẹn lúc 7h mà. Cô còn 1 tiếng đồng hồ chuẩn bị thôi sao? Vừa phải về nhà, vừa phải thay đồ nữa. May mà cô đã chuẩn bị quà trước đó.
- Khâu Nhược Linh, rồi cậu sẽ hạnh phúc với quyết định của mình chứ?
Sam Sam lẩm bẩm một mình, cô ngồi yên trong taxi nhìn ra phía ngoài xe cộ qua lại. Đúng là chuyện này thật rắc rối và với người như Sam Sam cô không thích dính lấy những thứ quá rắc rối, quá khó hiểu.
 

Bình luận facebook

Top Bottom