OnGoing Hôn Ý Triền Miên: Vợ Yêu Của Tổng Tài Rất Thích

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Ảnh bìa
Thể loại
Ngôn Tình, Sủng, HE
Tình trạng
Đang viết
Nguồn
Inovel
Lượt đọc
83,323
Truyện Hôn Ý Triền Miên: Vợ Yêu Của Tổng Tài Rất Thích từ Inovel ( Cập Nhật Hằng Ngày )
Trong đêm giông gió, anh chỉ tay vào tên cặn bã trong phòng hỏi: Anh và hắn, động tác như nhau, nhịp điệu như nhau, vậy thì em thấy ai trụ lâu hơn ai? Trì Ngữ Mặc chỉ muốn nói rằng, chẳng liên quan gì đến cô. Tên cặn bã trong phòng này không phải người cô cần. Gã đàn ông sau lưng kia không phải người cô muốn vây vào. Anh Lôi quyền quý, kiêu ngạo ngất trời đã rất tức giận khi phát hiện cô không thật lòng thật dạ. Để trừng phạt, anh sẽ cưới cô về nhà, từ từ mà dạy bảo, “Vợ à, đêm nay em muốn vào tim trước hay vào thận trước đây.” Ực... cô chỉ muốn đi nhanh thôi. Sinh cho hắn hai đứa bé lẽ nào dễ lắm sao?.
 
Last edited:

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 1
“Làm sao đây? Chúng ta bị phát hiện rồi.”

“Đã gửi clip cho tổ trưởng rồi à?”

“Tín hiệu ở đây không tốt nên vẫn đang gửi qua.”

“Cô ra cửa sau đi trước đi, tôi vào đánh lạc hướng họ.”

“Được.” Lý Mỹ liền chạy ù ra khỏi vườn trẻ, đóng cửa sau lại.

Cô giáo trong vườn trẻ đuổi theo, la lớn: “Cô không phải phụ huynh, cô là ai, lúc nãy đứng bên ngoài làm gì?”

Trì Ngữ Mặc nhếch mép, lắc lắc điện thoại, “Cô nói xem. Cô dùng kim châm vào đùi, vào lưng bọn trẻ, còn nắm tai bọn trẻ xách lên nữa, tất cả tôi đều đã quay lại được.”

“Cô là phóng viên?”

“Luật sư.” Trì Ngữ Mặc nháy nháy mắt, tinh nghịch thốt ra câu mà cô vẫn chưa có dịp nói trong kỳ thực tập này. Sau đó cô bỏ chạy theo hướng khác.

Cô giáo kinh hãi hét lớn: “Người đâu, mau bắt lấy cô ta, cô ta mà phát tán clip ra ngoài là chúng ta tiêu đời.”

Trì Ngữ Mặc nhếch mép cười gian, cô cố tình dẫn họ chạy quanh một vòng hết 10 phút. Lý Mỹ chắc cũng đủ thời gian gửi clip đến công ty, nhiệm vụ đã hoàn thành, rút.

Lúc nãy cô vừa nhìn thấy một cây ngân hạnh trong sân nhỏ, chắc là có thể nhảy ra ngoài tường.

Cô tăng tốc lách vào trong sân, leo lên cây ngân hạnh. Leo đến đầu tường, cô liếc nhìn xuống mặt đất, độ cao ước chừng khoảng ba mét thì nhanh chóng nhảy xuống.

Đứng dậy, phủi phủi đất cát trên tay, cô nhìn quanh, hình như đây là sân sau nhà của một người giàu có. Có thể tọa lạc trên đất phồn hoa thành phố A với một diện tích lớn thế này, chủ nhân chắc hẳn không phải loại giàu bình thường.

Cô men theo con đường trải đá, xung quanh cây xanh núi giả đi đến cây cầu nhỏ bắt qua mái đình cổ, trước mắt là một hồ bơi siêu lớn, còn có một cái cánh cửa sau thông vào biệt thự.

Cửa mở ra, không còn lối thoát nào khác.

Cô cẩn thận từng chút một bước vào.

Một âm thanh lạ vang lên từ phòng lầu 1. Vô tình nhìn sang, cô thấy một cô gái tuổi chừng 20 đang ngồi lên người một gã đàn ông.

Trì Ngữ Mặc đỏ mặt, rón rén bước ra cửa lớn. Chỉ còn cách một cái ghế sô pha là mở được cửa.

Có một người đàn ông tay xách va ly bước vào, nhìn cô sững sốt, “Cô là ai?”

“À thì...” Trì Ngữ Mặc, trong đầu trống rỗng, chỉ chỉ vào phòng, rồi chỉ chỉ vào mình giải thích: “Phục vụ tại nhà.”

“Phục vụ?” Người đàn ông chau mày nhìn về hướng tay cô chỉ trong phòng.

Trì Ngữ Mặc quay ra cửa, vừa định chạy thì bị người đàn ông túm tay lại.

Cô vô cùng lo lắng, tự xông vào nhà người ta, sao mà nói cho rõ ràng được đây.

“Để cô ta đi.” Một giọng nói khác vang lên, tuy trầm nhưng uy lực lại rất lớn.

Trì Ngữ Mặc nhìn người đứng phía sau.

Lôi Đình Lệ! Đúng là Lôi Đình Lệ!

Cô đã nhìn thấy anh ta trên cái trang bìa tạp chí tài chính, kinh tế, giải trí, thời trang.

Anh ta là ông trùm trong ngành giải trí, bất động sản và hàng xa xí phẩm. Ngoài ra còn có tin đồn anh ta có gốc gác rất hùng mạnh trong quân sự nữa.

Nhưng nếu chủ phòng đã đứng đây thì người đàn ông cười hi hi bên kia là ai?

Lần trước xem tin tức giải trí đó đây, người ta nói anh ta lén kết hôn, chẳng lẽ, người phụ nữ kia là vợ anh ta sao?

Nếu cô xử lý được vụ án ly hôn của Lôi Đình Lệ thì cả đời còn lại này của cô không cần lo đến cái ăn cái mặc nữa.

Với ý nghĩ này, Trì Ngữ Mặc không đi, cô rút tấm danh thiếp trong túi ra, hai tay cung kính đưa, “Lôi tổng, tôi là Trì Ngữ Mặc, bây giờ tuy biểu hiện không chuyên nghiệp cho lắm nhưng tôi tuyệt đối là người rất yêu nghề, nếu cần, anh có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào.”

Lôi Đình Lệ không nhìn cô nửa mắt. Anh đi ngang qua người cô, bước vào phòng.

Cánh cửa đóng sập trước mắt cô.

Trì Ngữ Mặc sờ sờ mũi, tiện tay nhét danh thiếp vào trước cửa xe Bentley.

Nhất định phải có mơ ước, nói không chừng gặp may thì sao?

Cô rời đi.

Người đàn ông ăn mặc xốc xếch trong phòng chạy ra, nơm nớp lo sợ nói: “Xin lỗi, Lôi tổng, tôi không biết anh lại về sớm như vậy.”

Lôi Đình Lệ lạnh lùng nhìn anh ta, nhẹ nhàng quay sang dặn dò trợ lý: “Tổng kết tiền lương rồi cho hắn đi đi. Còn nữa, tìm cho tôi một công ty gia đình đáng tin đến diệt khuẩn trong nhà này.”

“Vâng.”
 
Last edited:

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 2
Lôi Đình Lệ không cởi quần áo, mệt mỏi nằm dài trên giường, tay phải gác lên trán, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Vì chuyện ở Mỹ mà anh phải vội vã bôn ba quay trở về. Do lệch múi giờ nên đầu anh đau như búa bổ.

Chuông điện thoại vang lên.

Anh khẽ chau mày, nhấc máy nghe.

“Anh hai, đêm nay đến Thanh Phong Các tụ tập đi, anh ba anh tư và em sáuc cũng đến nữa. Chúng ta lâu rồi chưa tụ tập đấy. Anh sẽ không vì chuyện không có bạn gái mà không đến đó chứ? Hi hi, anh ba nói anh bị cong, bọn em sắp tin là thật rồi đấy.” Trình Phong vừa cười vừa nói.

Lôi Đình Lệ cảm thấy có chút bực bội, anh ngồi dậy, “Biết rồi, 8 giờ tối nay gặp.”

Anh mở cửa ra, dặn dò trợ lý ở dưới lầu: “Giúp tôi chuẩn bị một cô bạn gái đi cùng tôi đến Thanh Phong Các 8 giờ tối nay.”

“Hả? Vậy anh có yêu cầu gì về cô bạn gái này không?” Lý Hạo cẩn thận hỏi.

Cánh cửa trước mặt đóng sầm lại.

Lý Hạo: “……”

Boss nhà anh cái gì cũng tốt, đẹp trai, cao ráo, gia thế khủng, giàu có khắp nước, nhưng anh ấy là không có hứng thú với phụ nữ.

Lão phu nhân giới thiệu cho anh không biết bao nhiêu người rồi nhưng anh chưa từng để tâm đến cô nào và cũng bỏ không xem mắt rất nhiều lần.

Anh nghi ngờ boss bị cong, nhưng, boss cũng không có hứng thú với đàn ông mà.

Lý Hạo thở dài. Bạn gái tạm thời này anh chỉ cần tìm một cô gái ngành phục vụ đến, thỏa thuận tiền bạc hai bên là xong. Anh chợt nghĩ đến cô gái phục vụ lúc nãy, dáng người rất đẹp, chỉ có cách ăn mặc thì không ổn lắm. Nếu chỉnh sửa lại một chút, chắc hẳn cô ta sẽ xinh đẹp bội phần.

Anh nhanh chân chạy ra ngoài nhưng không tìm thấy bóng dáng cô gái đâu cả, ngược lại anh lại nhìn thấy tấm danh thiếp của cô nhét trước cửa xe Bentley.

Gái ngành phục vụ bây giờ quả nhiên yêu nghề.

Anh theo số điện thoại để lại gọi cho cô.“Alo, tôi là trợ lý của Lôi tổng. Tối nay cô có rảnh không?”

“Trợ lý của Lôi tổng?” Trì Ngữ Mặc có chút nghi ngờ.

“Lúc nãy không phải cô đã nhét danh thiếp vào trước cửa xe Bentley sao?”

“Ờ, đúng, đúng.” Trì Ngữ Mặc đã tin, mắt sáng lấp lánh, “Rảnh, rảnh, chắc chắn là rảnh.”

Lý Hạo nghe được vẻ vui mừng của cô gái liền đem tấm danh thiếp nhét trên cửa xe vứt vào sọt rác, “Phí một giờ cô lấy bao nhiêu?”

“Ơ…” Trì Ngữ Mặc suy nghĩ.

Phí tham vấn đại luật sư của công ty họ một giờ cũng phải 3000. Loại thực tập sinh chưa có giấy phép hành nghề như cô lấy 200 không biết được không nữa?

Nhưng đối phương là Lôi Đình Lệ, cô đòi 200 thì quá bèo rồi.

“Ba ngàn.”

“Được, vậy 5 giờ tối nay gặp ở Mỹ Nhân Gian.” Lý Hạo nói xong liền cúp máy.

“Yes.” Trì Ngữ Mặc vui mừng nhảy cẫng lên. Nếu cô thắng trong vụ án ly hôn của Lôi Đình Lệ, danh tiếng của cô nhất định sẽ được lan truyền trong giới luật sư, chị của cô cũng sẽ có tiền chữa bệnh, quá tốt rồi.

Cô nhìn đồng hồ, 4 giờ 30. Bây giờ đến công ty nhanh lắm thì cũng quá giờ tan tầm.

Cô gọi điện thoại cho Lý Mỹ, “Mỹ nhân, đến công ty chưa?”

“Giờ này tôi không về công ty được. Tôi đã gửi clip cho tổ trưởng rồi, cô yên tâm.”

“Xuất sắc! Cô vất vả rồi! Ngày mai đi làm gặp nhé! Bye bye!”

“Bye bye!”

Trì Ngữ Mặc vội vã đến Mỹ Nhân Gian. Lý Hạo đã chờ ở đó.

Anh cẩn thận quan sát cô.

Cô gái trước mắt anh có nước da trắng như tuyết, đôi mắt to tròn lanh lợi, lấp lánh như bầu trời sao, lỗ mũi nhỏ, sóng mũi cao thẳng, bờ môi hồng hào, đầy đặn. Chỉ cần chỉnh trang thêm, chắc chắn sẽ rất đẹp.

“Lôi tổng cần một cô bạn gái đi cùng anh ấy đến tham dự buổi tụ họp bạn bè. Cô cứ giả vờ một chút là được.”

“Cái gì?” Trì Ngữ Mặc kinh ngạc.

Lôi Đình Lệ này không phải bị đả kích lớn vì chuyện vợ ngoại tình sao? Kêu cô giả làm bạn gái đến buổi gặp gỡ bạn bè không phải tìm đường chết sao?

Còn vụ ly hôn thì sao đây!!!
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 3
“Thế này thì không hợp cho lắm?” Trì Ngữ Mặc từ chối.

Lý Hạo nhìn thấy sự thất vọng trong mắt Trì Ngữ Mặc. Anh hất cằm mỉm cười thấu hiểu.

Nhiều cô gái chỉ cần nhìn thấy Lôi tổng là lập tức bổ nhào đến như vũ bão, khao khát được lọt vào mắt xanh của anh ấy. Nhưng đáng tiếc, boss nhà anh như có cách điện với phụ nữ vậy.

“Cô chỉ cần đi để giữ thể diện cho Lôi tổng, cố gắng một chút, nói không chừng còn được thứ khác. Đám bọn họ đều là những người có tiền. Cô đến đó làm quen, lấy quan hệ, đối với cô mà nói, đây cũng được xem là mối làm ăn lớn tiềm năng.” Lý Hạo khuyên.

Trì Ngữ Mặc nghĩ đi nghĩ lại thấy cũng đúng. Người có tiền thường thường gặp nhiều chuyện liên quan đến pháp lý. Nói không chừng, sau này, cô phải dựa vào họ mà kiếm sống, “Vậy tôi sẽ cố gắng hết sức. Nhưng cho phép tôi đứng trên góc độ chuyên nghiệp nhắc nhở một chút, anh ta tìm tôi làm bạn gái xuất hiện trước mặt người khác, như vậy sẽ không tốt cho danh tiếng của anh ta lắm đâu.”

“Không ngờ cô cũng rất có tố chất chuyên nghiệp đấy. Chuyện này thì cô yên tâm. Đám người bọn họ đều giống như nhau cả. Hơn nữa, người có thể vào được hội của Lôi tổng đều rất đáng tin, họ sẽ không nói năng bậy bạ đâu.”

Đều giống như nhau à.

Trì Ngữ Mặc nhún vai, gương mặt có chút ảm đạm.

Những kẻ có tiền không thích có một bóng hồng trong nhà mà chỉ thích được nhiều bóng xanh bóng đỏ vây quanh mình. Phụ nữ vây quanh càng nhiều càng làm họ hãnh diện. Chẳng trách cô càng lúc càng không thích gương mặt này của mình.

“Được thôi.”

Stylist của Mỹ Nhân Gian giúp cô chải tóc, trang điểm lại gương mặt, thay quần áo thành váy trắng cúp ngực, đeo dây chuyền kim cương và hoa tai pha lê.

Cô bước ra từ phòng VIP.

Lý Hạo kinh ngạc trước vẻ đẹp của cô.

Cách ăn diện này khiến nét đẹp của cô thêm phần lung linh, trong sáng như tiên nữ nhưng lại hết sức quyến rũ thế nhân.

“Đi thôi. Bây giờ đón Lôi tổng cũng vừa đúng lúc.” Lý Hạo cười nói.

Trì Ngữ Mặc lên xe. Trong chốc lát, xe đã đến trước cổng biệt thự. Trì Ngữ Mặc ngồi trên xe nhìn Lôi Đình Lệ vận bộ vest xanh đậm từ nhà bước ra.

Dáng người thẳng tấp, bước đi vững chãi làm tôn lên vẻ đẹp điên đảo chúng sinh của anh ta.

Có điều, trên gương mặt có phần căng thẳng, cay nghiệt và lạnh lùng.

Cũng phải, người đàn ông bị cắm sừng thì làm sao có tâm trạng tốt được chứ.

Lý Hạo cung kính mở cửa xe cho anh vào.

Không khí trong xe vốn dĩ rất nhẹ nhàng nhưng từ lúc anh vào thì nó trở nên nặng nề hơn, đè nặng lên tất cả.

Anh hờ hững liếc nhìn cô.

Ánh mắt đó quá tĩnh mịch, quá sâu sắc, quá trầm lặng, quá áp đảo, giống như hai tia X quang lạnh lẽo quét lên người dò xét.

Trì Ngữ Mặc miễn cưỡng nở nụ cười, “Lôi tổng, chào buổi tối.”

“Lý Hạo, đổi người khác đi. Người này tôi không vừa mắt.” Lôi Đình Lệ lạnh lùng nói, giọng cương quyết làm người khác khó lòng từ chối.

Lý Hạo: “…”

Lôi tổng, anh vừa mắt ai chứ?

Anh nói đi, em sẽ giúp anh đổi ngay!!!

Lý Hạo cảm thấy rất khổ sở. Ngay cả loại người như Trì Ngữ Mặc mà Lôi tổng còn không hài lòng thì anh thật sự không biết nên đi đâu tìm người thích hợp.

Ngạc nhiên một hồi lâu.

Lôi Đình Lệ không kiên nhẫn nữa, anh liếc sang Lý Hạo, “Ngây người ra đó làm gì? Hay là cậu muốn tôi đổi cậu luôn?”

“Em biết làm sao rồi.” Anh nhanh chóng bước ra một bên gọi điện thoại.

Trì Ngữ Mặc biết Lôi Đình Lệ không vừa mắt cô. Cô cũng hiểu, cô được Lý Hạo tự tìm đến chứ không phải theo ý của Lôi Đình Lệ.

Dù sao cô cũng chỉ muốn nhận vụ án ly hôn của anh chứ không hứng thú giả làm bạn gái cho anh ta chút nào.

Cô biết điều, đẩy cửa xe bước xuống, quay lại gật đầu với Lôi Đình Lệ.

Lôi Đình Lệ không nhìn cô, nhắm mắt dựa vào ghế, lạnh lùng nói: “Lý Hạo, hôm nay đem xe đi diệt khuẩn đi.”

Trì Ngữ Mặc: “…”

Cô nheo nheo mắt, cái tên này thật đúng không phải dạng ngạo mạn bình thường mà. Cô nhíu máy, trong mắt lóe lên chút tinh ranh...
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 4
“Bốp.” một tiếng. Cô dùng sức dập cửa.

Lôi Đình Lệ mở mắt, từ từ nhìn cô. Ánh mắt chứa chất những đợt sóng ngầm đen tối.

Trì Ngữ Mặc nhếch miệng, “Thế mới đúng chứ. Tên kia, nhìn, thẳng, đây.”

Nháy mắt phải một cái, cô mỉm cười bỏ đi.

Lý Hạo cầm điện thoại run rẩy cả người.

Cô gái này đúng là nghé con không biết sợ hổ mà. Người đắc tội với Lôi tổng đều sẽ không có kết cục tốt.

Anh đến trước cửa xe, vọng tiếng vào, “Em đã điện thoại cho CEO của Giải Trí Tử Ngọc, anh ta sẽ điều Dương Linh sang đây.”

“Cậu cảm thấy thích hợp khi kêu minh tinh nổi tiếng đến sao? Tôi không hẹn hò với người trong giới nghệ sĩ.” Lôi Đình Lệ lạnh lùng nói.

“Em lập tức gọi điện thoại lại ngay.” Lý Hạo chạy đi.

Chuông điện thoại Lôi Đình Lệ reo lên. Anh nhấc máy lên nghe, giọng nói cũng dịu lại mấy phần, “Chuyện gì?”

“Nhị ca, anh không phải lại không đến chứ? Bây giờ đã 7 giờ 45 rồi. Anh ba và anh tư cược anh nhất định sẽ không dắt bạn gái đến, anh đừng làm em thất vọng nhé, chiếc Lamborghini của em sắp tử trận vì anh rồi đấy.” Trình Phong đau lòng nói.

“Lão tam và lão tứ cược cái gì?” Lôi Đình Lệ hỏi.

“Là chiếc xế yêu Bugatti, phiên bản giới hạn của anh ba. Em thích chiếc đó lâu lắm rồi. Lần trước hỏi mượn mà anh ấy không chịu.”

“À.” Lôi Đình Lệ cười chế giễu, “Bugatti à, cũng rất đáng giá, đợi mà nhận xe đi.”

“Tuyệt vời, anh hai, anh đúng là người em thương nhất.”

Lôi Đình Lệ cúp điện thoại. Thời gian cứ chầm chậm trôi qua, đợi đến 5 phút sau, anh đẩy cửa xuống, bước đến chỗ Lý Hạo.

Như gió luồn sóng lưng, lông mao dựng đứng, Lý Hạo rùng mình, đứng thẳng người, căng thẳng nói trong điện thoại: “Phải đến trong 10 phút nữa.”

“Thế nào rồi?” Lôi Đình Lệ hỏi.

“Em đã điện thoại cho công ty Tuổi Trẻ, quản lý của Thiên Thượng Nhân Gian em cũng gọi đến, còn gọi cho cả bạn bè người mẫu của em nữa ……”

“Ý chính.” Lôi Đình Lệ mất kiên nhẫn ngắt lời.

“Cô gái sẽ đến trong 10 phút nữa.”

10 phút sau

Một cô gái trang điểm phong cách xám khói, mặc jeep đỏ bó sát, đầu tóc rối bù bước xuống xe, chạy hổn hển đến trước mặt Lôi Đình Lệ, “Xin chào, Lôi tổng, rất vui khi được phục vụ anh.”

Lôi Đình Lệ liếc thoáng qua, nhếch mép.

Ăn nói ý tứ nên được Lôi Đình Lệ nở nụ cười điên đảo chúng sinh.

Có điều nhìn thấy nụ cười này cùng với ánh mắt sâu hun hút kia của anh, Lý Hạo cảm thấy mình tiêu đời rồi.

Quả nhiên, anh nghe được giọng nói tức giận của Lôi Đình Lệ vang bên tai, “Lý Hạo, cậu thấy có còn xứng đáng ở bên cạnh tôi không?”

Lý Hạo thấy Lôi tổng rất tức giận nên đành cúi đầu, mặt mày xám xịt, “Xin lỗi Lôi tổng, là do em không chuẩn bị trước kỹ càng, sau này em nhất định sẽ tìm một cô gái phù hợp với yêu cầu của anh, tuyệt đối sẽ không tái phạm lỗi lầm này nữa.”

“Cậu đã không còn cơ hội sau này nữa.” Lôi Đình Lệ lạnh lùng nói.

Trì Ngữ Mặc đang định bắt xe buýt đi nhưng nhìn thấy cổ vẫn đang đeo sợi dây chuyền. Cô nghĩ cần phải trả lại món trang sức quý giá này thì mới yên tâm. Vì vậy cô quay trở lại.

Xa xa, cô nhìn thấy Lý Hạo cúi đầu, hình như anh ta đang bị mắng.

Lôi Đình Lệ đúng thật rất xấu tính, làm uổng phí mất gương mặt thanh tú điên đảo chúng sinh kia quá.

“Này, tôi sai, anh mắng anh ta thì có ích lợi gì? Lúc này chi bằng đi tìm một người mới khác đi.” Trì Ngữ Mặc bước tới đưa sợi dây chuyền và hoa tay trả cho Lý Hạo.

Lý Hạo nhận lấy như bản năng.

“Quần áo giặt sạch sẽ rồi ngày mai tôi sẽ đem đến trả. Cảm ơn anh đã cho tôi cơ hội, ngoài ra thì, sorry.” Trì Ngữ Mặc xin lỗi.
 

Bình luận facebook

Top Bottom