OnGoing HOA GIẢI PHẪU HỌC

Thảo luận trong 'Truyện trinh thám' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 18/2/16.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,041
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914
    Giới thiệu

    Chuẩn bị ròng rã suốt 8 năm trời, chỉ để quay về thời nhà Đường gặp Nam Thần trong mộng.

    Cái gì? Nam thần trong lòng tôi sao?

    Cư nhiên là loại năm người hợp thành một thân thể?

    Nam thần của tôi là trinh thám bậc nhất thời nhà Đường.

    Tôi đi đến đâu, là có án mạng xảy ra ở chỗ đó?

    Lẽ nào, chỉ vì tôi theo cái ngành học chết tiệt đó?

    Vạch trần những hiện tượng rất khó lý giải, dùng dao mổ xẻ những bí mật ẩn sâu dưới lớp máu thịt, ngón tay một khắc cũng không run rẩy, khéo léo tách rời nhụy cái cùng nhụy đực trên đóa hoa một cách hoàn mỹ.

    Anh chàng đẹp trai thời cổ đại ấy không bao giờ biết tôi được mệnh danh là đóa hoa trong ngành giải phẫu học.

    *-*-*-*-*-*-*-*

    Tiểu thuyết vừa mang tính nghiêm túc vừa có chút tự do phóng khoáng, logic nhưng cũng tồn tại những điểm nghịch lý, có hài hước, có nhẹ nhàng.

    Nữ chính hơi “tưng tưng”, nam chính lại cực kỳ hoàn mỹ.

    Vậy cuối cùng đây viết về cái gì? Mời mọi người sa hố.


    CHÚ Ý: Mình xin giải thích sơ lược về ý nghĩa của tên truyện:

    ‘Hoa Giải Phẫu Học’ không phải là một tiểu thuyết chuyên về giải phẫu, pháp y.

    Tác giả ở đây dùng ‘Hoa Giải Phẫu Học’ giống như một học thuyết, một đạo lý, giống như ở chương 5 có viết“Giải phẫu hoa cỏ kỳ thực là một môn sinh vật học, nhưng Lão Lưu cho rằng giải phẫu hoa hay người đều phải bình tĩnh, tỉnh táo. Nếu tâm không đạt được mức độ tuyệt đối ‘tĩnh’, thì không cách nào phán đoán chuẩn xác để ra tay, mà khi giải phẫu dù là cái sai nhỏ nhất cũng dẫn đến thất bại. Vậy điều này so với công tác điều tra không phải giống như nhau sao?”.

    Nghĩa hẹp của nó, điều tra phá án cũng giống như đang giải phẫu một bông hoa, phải bình tĩnh, lý trí, cẩn thận từng bước một, không vội vàng hấp tấp, không để ngoại cảnh chi phối suy nghĩ bản thân, không cho phép sai lầm dù là nhỏ nhất.

    Nói rộng hơn, muốn bóc trần một sự thật nào đó thì phải ‘tĩnh’, không nhìn mọi thứ một cách phiến diện, phải suy xét mọi khả năng có thể xảy ra, phải lý trí tìm hiểu từng chút một, quan trọng hơn, không được phép phạm sai lầm.

    ‘Hoa Giải Phẫu Học’ là hành trình chinh phục tình yêu của nữ chính, hành trình bóc trần sự thật ẩn giấu mấy chục năm, phá những vụ án tưởng chừng như không thể đằng sau những âm mưu xảo diệu của kẻ thù. Mọi người hãy đón đọc nhé
    * * *
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/5/16
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,041
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 1-1: Tiết tử

    Khi bàn luận về xuyên không thì chúng ta sẽ nói về cái gì?

    Tôi là Diệp Chân Chân, là nữ sinh viên đại học năm thứ ba.Hôm nay là sinh nhật hai mươi tuổi của tôi.

    Hai mươi tuổi, nói thế nào cũng chẳng có gì đặc biệt cả! Nhưng mà với tôi mà nói, nó có ý nghĩa cực kỳ lớn.

    Điểm quan trọng nhất là, theo Điều 6 Luật Hôn nhân của nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa quy định: “Tuổi kết hôn: Nam không được dưới hai mươi hai tuổi, nữ không được dưới hai mươi tuổi.”

    Nói cách khác, hai mươi tuổi chính là tuổi pháp định kết hôn của tôi! Tôi có thể kết hôn! Chuyện này đối với tôi cũng giống như một nghi thức, bởi vì tôi đã chờ đợi ngày này suốt tám năm ròng.

    Hai mươi trừ đi tám bằng mười hai, điều đó có nghĩa, ngay từ lúc tôi mới mười hai tuổi đã nhất kiến chung tình với người đó, cũng đã quyết định vào ngày sinh nhật hai mươi tuổi sẽ chính thức đi gặp anh ấy.

    Kỳ thật, vì ngày hôm nay, tôi đã nghiêm cẩn chuẩn bị tám năm!

    Có lẽ các anh chị muốn nói, như vậy đáng giá sao? Thích, là phải theo đuổi không phải sao! Dù là cô bé con cũng phải có lực cạnh tranh chứ đúng không nào?

    Nói đến đây, tôi chỉ có thể thở dài một hơi. Bởi vì, nam thần của tôi căn bản không ở trong thế giới của tôi! Nếu không dốc hết sức mình thì làm sao có thể gặp được anh ấy đây?

    Nam thần của tôi tên là Nhiếp Thu Viễn.

    Thật ra tôi cũng chỉ nhìn thấy anh ấy qua tranh mà thôi. Đúng, không phải ảnh chụp mà là tranh. Cũng không biết ai đã vẽ đẹp như vậy nữa. Tóm lại, tôi chỉ nhìn thoáng qua liền rơi tõm vào. Sau này đọc tiểu sử sơ lược về anh, tôi không thể nào kiềm chế được nữa.

    Nam thần của tôi anh tuấn tiêu sái, mị lực mười phần, sinh năm 605, chức quan Tổng lý Quốc Vụ Viện.

    Cái gì? Tổng lý năm 605? Đó là… Đường triều?

    Không sai. Người mà tôi nhất kiến chung tình, là vị Thừa Tướng soái ca thời Đường Thái Tông, tên Nhiếp Thu Viễn.

    Cho nên, hôm nay tôi quyết định xuyên không về Đường triều để đi tìm anh ấy.

    Có lẽ các anh chị muốn nói: Sai bét! Thừa Tướng khi đó là Ngụy Chinh, Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối.

    Tôi muốn nói, các anh chị không biết không có nghĩa là không có người này! Hơn nữa, là tôi muốn xuyên không có được không?! Xuyên không là chuyện đùa sao? Nếu người này không tồn tại thì tôi phí công phí sức lớn như vậy làm gì chứ!

    Do đó, tâm nguyện của tôi rất đơn giản, đi Đường triều, tìm được Nhiếp Thu Viễn, cùng anh ấy kết hôn rồi cả đời sống cùng nhau.

    Cho nên, mở đầu chỉ là tôi xả chuyện tào lao. Tôi làm gì mà phải chờ đến tuổi pháp định kết hôn đâu, chẳng qua là để thực hiện mục tiêu này, thời gian tám năm còn chưa đủ đây.

    Như vậy, khi mà chúng ta bàn luận về xuyên không thì chúng ta nói về cái gì đây?

    Sau khi tôi xem qua rất nhiều phim về xuyên không, tôi tự hỏi chính mình: Nếu có một ngày mình xuyên không mà chỉ có thể mang theo một thứ, vậy thì mình hy vọng nhất là mang theo cái gì?

    Đáp án của tôi chính là kính sát tròng.

    Về chuyện tại sao tôi lại bị cận thị thì từ từ sau này hẵng nói.

    Nhưng là, nếu xuyên không về cổ đại lại phát hiện mình nhìn cái gì cũng không rõ, như vậy sẽ bất tiện lắm, cuộc sống sẽ không thoải mái mà lúc trốn chạy thoát thân cũng sẽ gặp bất lợi.

    Không biết các anh chị đã xem qua bộ phim "Xác ướp" chưa, vị nào đó bị cận thị, cương thi đã đến sát sau lưng mà còn nhìn lờ mờ, thậm chí còn muốn tiến gần lại sờ xem nữa chứ. Aida, tình tiết này để lại ấn tượng thật sâu trong tôi, ban đêm còn gặp phải ác mộng. Tôi nghĩ, nếu phải chết thì rõ ràng một chút vẫn tốt hơn.

    Nếu mang theo mắt kính thì đến cổ đại sẽ trông rất kỳ quái, bất tiện đủ thứ, rồi còn điểm mấu chốt nhất chính là không đủ xinh đẹp! Tưởng tượng một chút đi, toàn thân thướt tha váy áo cổ trang lại đeo một cặp mắt kính, oh my god!

    Nhưng mà kính sát tròng thì tuổi thọ quá ngắn, lại cần dung dịch hỗ trợ, cái này lại không thực tế rồi.

    Vậy nên vào lúc mười tám tuổi, tôi dứt khoát đến bệnh viện làm phẫu thuật trị liệu cận thị, một lần vất vả suốt đời nhàn nhã. Tuy rằng sau khi xuyên không, đại khái tôi sẽ phải sử dụng thân thể của người khác, nhưng mà, đầu óc đều có thể mang theo, lỡ chẳng may thị lực cũng mang theo luôn thì sao?!

    Xem đi, tôi chính là một người tư duy kỹ càng đâu ra đó! Người giống như tôi đây, nhất định sẽ thực hiện được mục tiêu của chính mình.

    Quay lại vấn đề nam thần đã thay đổi cuộc sống của tôi ra sao. Từ ngày yêu anh ấy, tôi đã hạ quyết tâm, từ ngày đó trở đi, mỗi một phút mỗi một giây, tôi đều phải vì tương lai có thể đi gặp anh ấy mà liều mạng nỗ lực.

    Tôi bắt đầu từ việc nghiêm túc đọc sách, như đói như khát hấp thu văn hóa tri thức khoa học hiện đại, đặc biệt cố gắng ghi nhớ lịch sử từ thời Đường về sau. Những thứ này ở hiện tại coi như bình thường không có gì lạ, cùng lắm dùng để tăng thêm khí chất, thêm đề tài lúc rảnh rỗi mà thôi. Nhưng là ở cổ đại thì hoàn toàn khác, cái nào cũng có thể trở thành đảm bảo an thân lập mệnh.

    Từ trung học lên đến đại học, tôi đều thuận buồm xuôi gió. Bạn bè đều dùng ánh mắt ‘đồ thần kinh không thuộc nhân loại’ mà nhìn tôi, cũng chỉ trỏ sau lưng tôi. Nữ sinh này tuyệt đối là ‘trùm’ học mà, cô ấy có ngủ hay không thế! Hừ, yến tước làm sao có thể hiểu được chí lớn của thiên nga?Thành tích như thần trong các kỳ kiểm tra nhiều nhất cũng chỉ là sản phẩm phụ mà thôi. Sức mạnh tình yêu là vô hạn!

    Cứ như vậy, trong cái đầu có dung lượng không mấy lớn của tôi miễn cưỡng nhồi nhét đủ loại tri thức. Chỉ số thông minh của tôi từ 129 leo thẳng lên đến tận 169.

    Có lẽ các anh chị muốn nói: Vô nghĩa, chỉ số thông minh chỉ dao động trong khoảng 46-160 mà thôi! Xin cho tôi cười lạnh hai tiếng.Nếu Sheldon có IQ 187, vì sao IQ của tôi không phải là 169? Huống chi, con số 169 này chỉ do tôi tự nhận mà thôi.

    *Sheldon Cooper: là một trong hai nhân vật chính trong series phim truyền hình sitcom Mỹ The Big Bang Theory

    Thật ra, vì nam thần của tôi, tôi thực sự đã chịu khổ rất rất nhiều.

    Ví dụ như, ở cổ đại, muốn an toàn mà sống nhất định thân thể phải có tố chất thật tốt, còn phải học một ít võ công. Sáng sớm mỗi ngày tôi đều kiên trì chạy bộ, hơn nữa, từ lúc mười hai tuổi tôi đã bái sư học nghệ, học tập môn võ thuật có tính thực chiến nhất Trung Quốc là Vịnh Xuân Quyền. Ở hội thi võ thuật toàn quốc tôi còn lấy được bằng khen đó!

    Tôi còn đọc một bộ sách “Sổ tay sinh tồn của Wiseman”, giáo trình uy tín của sĩ quan huấn luyện bộ đội đặc chủng hoàng gia Anh, hạng năm sao trong bảng xếp hạng sách Amazon. Cuốn sách sẽ dạy cho mọi người biết cách có thể sinh tồn trong mọi điều kiện, mọi thời tiết hay địa điểm dã ngoại. Một quyển sách, một con dao có thể giải quyết tất cả các khó khăn để tồn tại mà dù là đi xe, đi bộ đường dài, lữ hành, người thám hiểm đều phải trải qua! Mỗi năm, tôi đều tham gia huấn luyện ‘Dã ngoại sinh tồn”, tham gia khóa ngắn hạn huấn luyện cấp cứu, chuyện này khiến cho tôi cảm thấy mình thực giống với bộ đội đặc chủng.

    Còn có, mục tiêu cuối cùng của tôi chính là trái tim nam thần. Mọi người đều nói, muốn nắm giữ trái tim của một người đàn ông thì trước tiên phải nắm giữ được dạ dày của anh ta. Vì vậy, tôi tốn rất nhiều thời gian học tập nấu nướng để cho chính mình một cơ hội, cơ hội dùng những món ăn từ khắp nơi trên thế giới này chinh phục anh ấy!

    Lại thêm chuyện rất thực tế nữa, hơi khó nói. Đối với chuyến xuyên không lần này, tôi lo lắng cẩn thận đến mức độ tự mình nghiên cứu một vấn đề rất chuyên môn: Làm sao để chế tạo ra giấy vệ sinh, băng vệ sinh, quần lót chữ nhật cùng áo ngực.

    Tôi cho rằng, nếu không có tiền, dựa vào kỹ thuật làm giấy vệ sinh bán, hẳn là lời to.

    Bởi thế tôi liều mạng học tập như vậy làm sao lại không bị cận thị?

    Hiện tại tôi chỉ muốn hỏi nhỏ một câu: Bàn tay vàng của tôi cũng đủ rồi chứ?!

    À bàn về xuyên không, xuyên không không đơn giản như Quách Đức Cương đã nói, tay sờ công tắc điện, ‘xẹt’ một tiếng là đã có thể xuyên qua. Đó là tự tìm cái chết, như vậy quả thật chỉ có thể xuyên qua thành Quan Công, ngẩng đầu lên sẽ thấy tấm biển đề hai chữ - “Mạch Thành”. Nhưng mà xuyên không cũng không khó như trên tivi, cần phải chết một lần, kết hợp cơ duyên, khả năng chỉ là một phần trăm triệu.

    Trải qua nghiên cứu tỉ mỉ cùng tìm kiếm, rốt cục tôi cũng hiểu được, thật ra xuyên không có thể thực hiện bằng cách dùng một loại thuốc. Trong giấc ngủ sẽ xuyên qua, hơn nữa sống ở bên kia cả đời thì cũng chỉ chưa đến mười phút ở đây.

    Tôi có thể nêu ra vài ví dụ.

    Ngày xưa có một truyền thuyết ‘Nhất mộng Hoàng Lương’, kể về một người tên là Lư Sinh tá túc ở lữ điếm Hàm Đan, sau khi ngủ thì có một giấc mộng đẹp sống cả đời vinh hoa phú quý, lúc tỉnh dậy nồi cơm tẻ còn chưa nấu chín. Chuyện này, kỳ thật là một chuyến xuyên không.

    Ở nước ngoài có bộ phim ‘Ngược dòng thời gian’ nữ chính là một người phụ nữ đã lớn tuổi, rất đẹp lão. Chuyện xưa kể về một nhà soạn kịch bị hấp dẫn bởi ảnh chụp của một nữ diễn viên năm 1912, không cách nào kiềm chế. Anh ta đã dùng cách tự thôi miên chính mình, từ năm 1972 quay trở về năm 1912, tìm được nữ diễn viên và cùng cô ấy viết nên một đoạn chuyện tình.

    Tuy rằng từ 1912 đến 1972 chỉ cách nhau vỏn vẹn có sáu mươi năm, nhưng mà chuyện này cũng không quan trọng. Vấn đề cốt lõi là nhà soạn kịch này quá giống với tôi hiện tại! Nhưng anh ta không hề chuẩn bị nghiêm túc giống tôi, khó trách không có chút kinh nghiệm nào truyền lại!

    * Bộ phim mang tên “Somewhere in Time” của đạo diễn Jeannot Szwarc

    Còn có một bộ phim điện ảnh “Kẻ đánh cắp giấc mơ”, chắc như bắp đạo diễn đã xuyên không. Anh ta không hề nhắc đến một điểm nếu chết ở bên kia có thể lập tức trở lại hiện thực.



    *Bộ phim mang tên “Inception” của đạo diễn Christopher Nolan

    Nhưng mà “Kẻ đánh cắp giấc mơ” cũng có chỗ gạt người.Xuyên không chỉ có thể được một lần. Nói cách khác, không thể nào xuyên qua xuyên lại. Tôi chỉ có một cơ hội duy nhất, chỉ có một cơ hội quý giá để bắt lấy trái tim nam thần yêu quý nhà tôi.

    Nếu không thì tôi có cần phải học nhiều như vậy làm gì?

    Thật ra, tôi mất thời gian tám năm mới tìm được người thần bí có thể chế tác thuốc xuyên không. Chuyện về người thần bí là bí mật, sẽ không công khai trong này. Nếu các anh chị muốn xuyên không thì tự mình mà tìm đi. Nhanh chóng nâng chỉ số thông minh của mình lên đến 169, tám năm là đủ rồi.

    Vì sao lại đề cập đến chỉ số thông minh? Bởi vì lúc xuyên không, chỉ số thông minh càng cao càng đưa ra được nhiều điều kiện. Quá trình xuyên không không giống như uống nước ‘vong tình’, với chỉ số thông minh của tôi trên đường xuyên qua chỉ có thể cần ba điều kiện. Ba điều kiện này đều được thực hiện lúc đến được bên kia đó!

    Nhưng, ba điều kiện làm sao mà đủ chứ?!

    Qua suy nghĩ một cách nghiêm túc, tôi lựa chọn ba điều kiện:

    Thứ nhất, trong lịch sử ghi lại, Nhiếp Thu Viễn lấy vợ lúc hai mươi hai tuổi, cho nên, tôi muốn xuyên đến năm anh ấy hai mươi mốt tuổi. Như vậy, anh ấy chưa có hôn phối, tôi lại không cần phải chờ quá lâu.

    Thứ hai, hy vọng tôi hợp tuổi với anh ấy, xinh đẹp như hoa, thân thể khỏe mạnh. Những thứ này đều do trời ban, sau này nỗ lực cũng vô dụng, cho nên nhất định phải có.

    Thứ ba, làm sao để tôi xuất hiện ở gần anh ấy một chút, chứ đừng tốn cả đời tìm khắp nơi, lại không thấy anh.

    Cứ như vậy đi. Nam thần, chờ em, em đến đây!

    Có lẽ các anh chị muốn nói: Cái gì? Chuyện này không có tính khoa học!

    Xin cho tôi ngửa mặt lên trời cười to ba tiếng: Ha! Ha! Ha!

    Thôi cho tôi xin, tôi xuyên không rồi, mọi người còn muốn bàn chuyện khoa học với tôi sao?!
     
  3. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,041
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 1-2: Tuyệt vọng

    Ngay lúc tôi vừa mở mắt, trên đỉnh đầu không còn là trần nhà màu trắng toát, mà là những xà nhà bằng gỗ, sắp xếp theo dạng đấu củng, là kiến trúc thời cổ đại! Tuy rằng có hơi đổ nát.

    *Là kết cấu là kết cấu chịu lực đỡ mái thường thấy trong kiến trúc Trung Quốc ngày xưa. (Hình)

    Trong lòng cực kỳ sung sướng. Lần này nhất định đã thành công rồi!

    Tôi đột nhiên đứng dậy, trong đầu vang lên một tiếng “Vù”, đau quá, “Ầm” thêm một tiếng, tôi lại ngã xuống.

    “Muội muốn làm gì?”

    Truyền đến tai là một thanh âm lạnh lẽo nhưng cực kỳ êm tai của một người đàn ông.

    Tôi nén đau, từ từ quay thử cái cổ. Aizza, thì ra tôi đang nằm trên giường. Giường khá cứng, cũng chẳng được trải chăn ấm nệm êm, cấn cấn, chẳng giống như công chúa nằm trên miếng tàu hũ.

    Cuối cùng, tôi cũng nhìn thấy người đàn ông ngồi ở bên cạnh giường. Người đó cũng cúi đầu nhìn tôi.

    Mẹ ơi! Tôi u mê rồi!

    Này, sao lại có người đẹp đến mức này.

    ‘Nếu muốn thu hút, cứ diện một cây đen!’ quả là lời lẽ chí lý. Người đàn ông này mặc trang phục đen từ đầu đến chân, không nhìn ra được vóc dáng thật. Người cổ đại để tóc dài, những sợi tóc cột phía sau, bay nhè nhẹ trong gió, khác gì trong phim đâu. Mà người đó gương mặt cực kỳ anh tuấn, từ ngữ tôi quá nghèo nàn, thật sự là đẹp không bút nào tả xiết.

    Tuyệt đại nam nhân, khí chất lạnh lùng, vẻ ngoài có chút phong trần, nhìn sơ qua còn giống người xấu. Toàn bộ suy luận này của tôi đều dựa theo quyển “Kỹ năng nhìn người FBI” mà phán đoán.

    Trong nháy mắt, tôi muốn khóc. Nằm bên cạnh người đàn ông này so với bức tranh nam thần còn đẹp hơn gấp 10 lần. Có những lúc tôi hoài nghi tâm lý biến thái của mình. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, vì nam thần, tôi đã vượt mọi khó khăn gian khổ, làm sao có thể nói rằng tâm lý của mình có vấn đề cơ chứ?

    Nhưng mà, “Nam nữ thụ thụ bất thân”, người đàn ông này làm sao lại có thể ở cạnh bên giường tôi?

    Dựa vào chỉ số IQ, tôi nhận ra hình như chuyện lớn rồi, tôi ngẫm nghĩ một chút, một trong ba điều kiện tiên quyết khi xuyên không là … là … chưa lập gia đình mà!

    Liếc nhìn hắc y nhân bên cạnh mình, trong lòng trầm tư: Không lẽ người này chính là người đàn ông của tôi? Nếu như thật sự đúng là anh ta, đời này … thật chẳng có gì tiếc nuối.

    ‘Mỹ nam’ thấy tôi đã tỉnh, anh nhíu mày, đang tính đứng lên. Tôi đưa một tay kéo lấy ống tay áo của anh. Anh giật mình, nét mặt có chút hoảng hốt, nhưng sau đó lại quay về bên cạnh giường ngồi xuống.

    “Ngươi … Ngươi à ai?”, cô nói lầm rầm trong cổ họng, vờ như rất yếu ớt, dùng thanh âm nhỏ như muỗi cất tiếng hỏi.

    Nét ngạc nhiên càng hằn rõ trên gương mặt anh tuấn, dáng vẻ kinh ngạc ấy càng làm tôi thêm mê mệt. Anh mở miệng, giọng nói êm êm vang vọng bên tai tôi như sấm sét giữa trời quang: “Muội không nhớ ta sao? Ta là Nhiếp Thu Viễn”

    “…”

    Ông trời ơi! Đúng là cầu được ước thấy mà. Chỉ mong anh ấy ở gần mình thôi, vậy mà khi tỉnh lại, ôi nam thần đã ngay bên giường … Thật sung sướng … sướng muốn chết mà!

    Nếu như vậy, tôi và anh ấy …

    Nhưng khoảng thời gian này anh ấy chưa kết hôn mà.

    “Ta … là ai?”

    Ở trường cũng đã từng diễn mấy vai học sinh ngoan hiền nên chuyện này đối với tôi không khó lắm. Tôi nghĩ trong đầu chắc lúc này vẻ mặt tôi trông rất buồn nôn, nhưng với đối phương có lẽ lại là “Có chút yếu đuối đáng yêu”, lợi dụng cơ hội tôi nắm lấy tay nam thần.

    Vẻ ngoài thì lạnh lùng vậy đấy, nhưng bàn tay anh ấm quá, hai tay tôi vờ run rẩy , tỏ vẻ sợ hãi. Quả là người mỏng manh dễ vỡ sẽ được bảo vệ, bàn tay ấm áp kia từ từ siết chặt lấy đôi tay tôi.

    Niềm vui ập đến, tim đập rộn ràng! So với tưởng tượng của tôi, nam thần còn đẹp trai gấp ngàn lần, khí chất ôn nhu gấp vạn lần. Lần thứ hai tôi hứa với lòng chỉ chung tình với mình anh.

    Nhiếp Thu Viễn ánh mắt dịu dàng, thanh âm nhẹ nhàng nói: “Đừng sợ nữa, mọi chuyện qua rồi. Lưu Huỳnh bây giờ vẫn còn yếu, muội cố gắng nghỉ ngơi, sẽ khỏe mau thôi!”

    ‘Lưu Huỳnh’ sao? Xem ra đây là tên mới của tôi. Tôi biết sau khi xuyên không sẽ vận vào một người chết. Cô nương này … tên gì “Lưu Huỳnh’, lập lập lòe lòe, chả trách lại đoản mệnh.

    *流萤 – Lưu Huỳnh: còn có nghĩa là con đom đóm

    “Lưu Huỳnh là tên của ta sao?”

    “Xem ra muội không còn nhớ bất cứ điều gì nữa.” Nam Thần thở nhẹ một hơi cũng không buông tay tôi ra, “Muội là Nhiếp Lưu Huỳnh, ta là Nhiếp Thu Viễn, là ca ca của muội.”

    Anh … anh trai.

    Tôi muốn trào máu họng.

    Tôi chỉ đoán đúng vế trước, vế sau … sao lại có kết cục thế này đây. Cuối cùng, chỉ số IQ của tôi quá thấp. Này, điều kiện thứ nhất tôi nên cầu phải là vấn đề này chứ! Chỉ cần không phải tình huống như vậy, thà rằng anh ấy đã có hôn ước, thà rằng tôi phải tìm anh ấy cho xong.

    Cho dù anh ấy đã kết hôn, thì tranh vị trí làm thiếp cũng có thể được. Nếu tìm không thấy còn có thể ở thành Trường An ngồi chờ …. Bây giờ là sao … là anh em đó … chuyện này chịu sao nổi.

    Cũng từng đọc vào quyển tiểu thuyết có mấy tình tiết cẩu huyết, biết rằng chuyến xuyên không lần này, tôi ắt hẳn sẽ gặp vài chuyện cẩu huyết thế này bởi đó chính là vận mệnh của những người xuyên không như chúng tôi. Nhưng, có cần phải cẩu huyết đến mức này không?

    Trong đầu tôi ngay lúc này đây chỉ còn nhớ mỗi một câu nói:

    “Nguyện thiên hạ hữu tình. Nhân, đô thị thất tán đa niên đích thân sinh huynh muội..."*

    *Chỉ mong ông trời có tình. Người, đều là anh em ruột đã thất lạc nhiều năm.

    Vì lẽ đó, giờ đây tôi chỉ còn cách nhìn anh đẹp trai Nhiếp Thu Viễn mà muốn khóc thét thật to.

    Tôi khóc thật đó!

    Nam thần dùng ánh mắt nhìn người ngoài hành tinh nhìn chằm chằm vào tôi, một lúc lâu sau, thở dài, nâng tôi dậy ôm vào trong lòng.

    Trong ngực anh, tôi ngửi thấy thoang thoảng mùi xà phòng (tôi thích tưởng tượng là mùi đó), tươi mới, ấm áp. Cảm giác được ôm ấp thật đã! Tôi càng khóc lớn.

    Nhiếp Thu Viễn vỗ nhẹ sau lưng tôi, dỗ dành: “Lưu Huỳnh, không còn phụ thân, nhưng vẫn còn ca ca. Mọi chuyện sẽ qua nhanh thôi, ca ca sẽ chăm sóc cho muội cả đời!”

    Trực giác của tôi là như vậy, một nam tử lạnh lùng, có thể nói những lời ngọt ngào đến tận xương. Tôi đoán tình cảnh của tôi hiện giờ là không còn cha mẹ, mà chính tôi cũng vừa chết đi sống lại.

    Tôi lại nằm trong lồng ngực anh, tuôn trào nước mắt, phải cố nặn ra thật nhiều nước mắt càng tốt, giống như cha vừa mới chết … nhưng làm sao mà tưởng tượng đây. Thôi cứ nghĩ đến việc đau lòng nhất đi, tại sao anh ấy lại là anh trai của tôi cơ chứ! Ôi số phận nghiệt ngã.

    “Năm nay là năm nào, đây là đâu?” Tôi ngượng ngùng hỏi.

    “Năm Vũ Đức thứ chín, nơi đây là Bát Tử Sơn!”

    Đầu óc xoẹt xoẹt như máy tính, tính tính toán toán.

    Vũ Đức năm thứ chín, Đường Thái Tông - Văn Vũ Đại Thánh Đại Quảng Hiếu hoàng đế, vậy là năm 626 sau công nguyên. Là năm diễn ra Biến sự Huyền Vũ Môn! Có điều Bát Tử Sơn, tôi chưa từng nghe qua.

    *Xem chi tiết Huyền Vũ Môn chi biến tại đây

    Nói là chưa nghe qua cũng không đúng, 'Núi Bát Tử, Động Ba Nguyệt' có nhắc qua trong truyện Tây Du Ký đó thôi, là chỗ ở của yêu quái. Ủa! Sao ở đây lại có.

    “Bát Tử Sơn là nơi nào? Chúng ta, cuối cùng chúng ta là ai?”

    Nam Thần ý nhiều lời ít: “Đây là nhà của chúng ta, chúng ta là giặc cỏ!”
     
  4. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,041
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 2: Vô cùng tuyệt vọng

    Chúng ta là giặc cỏ?! Oh My God!!!

    Tôi vốn nghĩ rằng, người cuối cùng sẽ lên làm Thừa Tướng thì xuất thân nói thế nào đi chăng nữa cũng thuộc dòng dõi nhà quan, hoặc là gia đình nho giáo, không thì gia cảnh bình thường cũng được. Chứ còn thân phận thổ phỉ ở núi Bát Tử thật vượt quá xa sức tưởng tượng của tôi.

    Nhưng mà không sao, hiện tại là Đại Đường vẫn còn đang trong giai đoạn lập quốc, quân thần từ trên xuống dưới không phải đều xuất thân từ Trại Ngõa Cương sao? Mới nói, triều đình chắc sẽ không kì thị giặc cỏ.

    *Cuộc khởi nghĩa Ngõa Cương chống lại triều đình trong những năm thống trị cuối cùng của nhà Tùy (581-619), theo sao đó đến đời nhà Đường. Chi tiết tham khảo thêm tại đây

    Bây giờ đầu óc tôi thật sự quay cuồng, đầu rất đau, không còn sức để suy nghĩ bất cứ việc gì, dần dần thừ người ra. Nhiếp Thu Viễn thả lỏng tay, nhẹ nhàng đỡ tôi nằm xuống, rồi đắp chăn cho tôi.

    Sự dịu dàng này khiến tôi muốn khóc, so với mấy lời thoại cẩu huyết theo kiểu: ‘Ta luôn coi muội là người thân duy nhất’ còn tốt hơn rất nhiều.

    Nam thần giọng nói mềm như nhung: “Ngủ một lát đi, lát nữa ta lại đến thăm muội. Đừng nghĩ ngợi nhiều, ngày mai lại là một ngày mới.”

    Tomorrow is another day! Giời ạ! Diễn ‘Loạn thế giai nhân’ à?

    *Loạn thế giai nhân: phim được coi là “Mỹ nhân tâm kế” thời cận đại, với sự góp mặt của Đường Yên, Trần Kiện Phong, La Tấn. Được ra mắt vào năm 2012.

    Nhiếp Thu Viễn nhẹ nhàng đi ra ngoài, vẫy vẫy ống tay áo rồi biến mất như làn khói. Tôi khóc không ra nước mắt.

    “Bình tĩnh!” Tôi tự nhủ, “Trước hết phải tìm hiểu một chút tình huống trước mắt, bình tĩnh suy nghĩ một chút, cuối cùng mình phải làm thế nào!”

    Căn cứ vào mấy bộ phim xuyên không, giờ phút này hẳn là có một nha hoàn, lúc tôi tỉnh dậy thì vui mừng hô: “Tiểu thư! Người tỉnh rồi!”

    Tuy rằng vị trí của nha hoàn bị nam thần thay thế, nhưng mà vẫn cần phải có một nha hoàn!

    Tôi thử hô một tiếng: “Người đâu!”

    Ngoài cửa có tiếng cọt kẹt, sau đó cánh cửa hé mở, một tiểu cô nương nhút nhát lách vào, bộ dạng như sắp khóc đến nơi.

    Vẫn còn có người lo lắng cho tôi, đáy lòng bỗng nhiên dâng lên một loại cảm giác khoan khoái khó tả.

    Tiểu cô nương ‘bịch’ một tiếng quỳ xuống, vừa khóc nức nở vừa nói: “Tiểu thư! Nô tì biết sai rồi, xin tiểu thư khai ân!”

    Cảm giác khoan khoái nơi đáy lòng bỗng chốc biến thành cảm xúc ‘chả hiểu gì hết’, tôi liền hỏi cô bé: “Đứng lên trước đi, ngươi đã làm sai chuyện gì?”

    Chậc chậc, học cổ ngôn thật đúng là lợi hại, nói chuyện còn có thể văn nhã như thế!

    Kết quả tiểu cô nương lại nhìn tôi như nhìn người ngoài hành tinh, vẻ mặt hoảng sợ.

    “Đứng lên đi.” Tôi đưa tay kéo cô bé, nhưng cô bé giống như bị phỏng nước sôi, mông bệch xuống đất, ‘xoạch xoạch xoạch’ lui về phía sau, tư thế cực kỳ buồn cười.

    Nhất thời tôi quên đi bóng ma vĩ đại trong lòng, ‘phốc’ một cái cười thành tiếng.

    “Van xin tiểu thư khai ân, tha cho nô tì!” Tiểu nha đầu nước mắt rơi lã chã, chỉ thiếu mấy tiếng gào thét nữa mà thôi.

    “Ngươi hại ta?” Tôi bỗng nhiên ý thức được gì đó.

    “Không đúng, không đúng!” Tiểu nha đầu vung hai tay loạn xạ, “Mỗi ngày, theo thường lệ tiểu thư đều muốn trách phạt nô tì!”

    Lúc này tôi mới phát hiện, trên cổ cũng như cổ tay cô bé đều là loang lổ vết thương.

    Hay là…

    Bỗng nhiên, một suy đoán chấn động lòng người xuất hiện trong đầu tôi.

    Hay là, tính cách của ‘tôi’ rất xấu?

    “Đứng lên.” Tôi cố gắng tỏ ra hòa nhã, nói: “Ngươi tên gì?”

    Tiểu cô nương cực kỳ kinh ngạc nhưng lại không dám hỏi, cúi đầu ngập ngừng đáp: “Tiểu Hồng…”

    Tên đúng quê mùa! Trong lòng thầm nghĩ, còn thiếu một Tiểu Hoa nữa là có thể thành một đôi hoàn hảo trong sách giáo khoa rồi!

    “Tiểu Hồng, hiện tại ta nói cho ngươi biết, đầu ta bị đụng trúng, nên bây giờ đầu óc có nhiều chuyện không rõ ràng. Ngươi hãy kể lại cho ta nghe hết thảy chuyện trên núi, nếu có nửa câu nói dối, hậu quả là gì, ngươi có thể đoán được.”

    Sau đó, tôi mới biết được nhiều sự thật chó cắn.

    Quả thật, nếu tôi sớm biết được những chuyện này thì sẽ hiểu thái độ của Nhiếp Thu Viễn vừa rồi đối với mình quả thực là ‘tận tâm giúp đỡ’. Hóa ra, nhiều năm qua, quan hệ giữa ‘tôi’ và anh ấy cực tệ. Hơn nữa, ‘tôi’ lại có thể âm thầm hãm hại anh ấy mấy lần, suýt chút nữa lấy đi tính mạng của anh.

    Nhưng dù ‘tôi’ thế nào, trong thời khắc ‘tôi’ gặp nguy hiểm, anh ấy vẫn ở sát bên mà không rời đi.

    Cha ‘tôi’ là ‘Sơn đại vương’ ở núi Bát Tử, bình thường làm việc nhân nghĩa, võ công cao cường, tiếng tăm nổi như cồn, cũng được nhiều người kính yêu. Thân thể người cha kính yêu ấy luôn rất tốt, trước đó cũng không có dấu hiệu nào bất thường. Nhưng hôm nay khi cùng thuộc hạ uống rượu bỗng nhiên lại cảm thấy tức ngực, khó thở, liền trở về phòng nghỉ ngơi. Ai ngờ đâu, đúng lúc này bệnh bộc phát nặng, không bao lâu, một trang anh hùng hào kiệt lại âm thầm ra đi trong cơn say ngủ.

    Người đầu tiên phát hiện thi thể phụ thân là ‘tôi’, ‘tôi’ hoảng sợ trượt chân đập đầu vào cột nhà, sau đó biến thành như bây giờ.

    Một bên nghe Tiểu Hồng kể, tôi ôm cột run rẩy. Vị ‘nguyên chủ’ này kiêu căng điêu ngoa đến mức nào, thật sự tôi không có cách nào tưởng tượng nổi. Từ lời kể của Tiểu Hồng, những chuyện mà vị cô nương Lưu Huỳnh này đã làm với Nhiếp Thu Viễn, tôi xấu hổ không thể thuật lại, chỉ có thể nói, thật sự là tàn ác đến cực điểm!

    Thật tức chết, một người đàn ông hoàn mỹ như vậy không chịu bảo vệ, mà lại có thể ra tay hãm hại thế mới điên chứ?

    Nói tóm lại, ‘tôi’ là muội muội của nam thần, một muội muội có quan hệ cực kém. Vết nứt giữa chúng tôi chỉ sợ cả đời cũng bù lại không được.

    Tôi không còn muốn khóc nữa, bởi vì tôi đã vô cùng tuyệt vọng, thậm chí còn nghĩ đến cái chết.

    Hay dứt khoát từ bỏ, quay trở về lại thế giới của tôi, bắt đầu một cuộc sống mới.

    Nhưng mà, bao nhiêu năm nay hai chữ ‘từ bỏ’ này chưa từng xuất hiện trong từ điển của tôi. Huống chi, chưa thử đã buông tay, đó là chuyện Diệp Chân Chân tôi chưa từng làm!

    Ngay lúc này đây, một đoạn phim kinh điển như tua lại trong đầu tôi, đó là Đoàn Dự phát hiện tất cả những cô gái đếm không xuể bu quanh anh đều là muội muội của mình, tại thời điểm mấu chốt, mẫu thân cao cao tại thượng Đao Bạch Phượng dùng lời nói mang hàm ý sâu xa: “Con à, con không phải con ruột của phụ thân con, những muội muội này, con thích người nào có thể cưới người đó!”

    *Nhân vật Đoàn Dự, Đao Bạch Phượng trong Thiên Long Bát Bộ

    Tất nhiên là như vậy!

    Tuy rằng rất bất hiếu, nhưng vì tương lai tươi sáng, tôi phải ra sức điều tra cho rõ chuyện này: ‘Tôi’ là do cha cùng người phụ nữ khác sinh ra, còn anh ấy là do mẹ cùng người người đàn ông khác sinh ra.

    Nói như vậy, xác suất này….

    Tôi thở dài một tiếng, xoay người từ trên giường xuống đất. Lúc này, bộ dáng của tôi đều được phản chiếu qua tấm gương đồng trên bàn trang điểm bên cạnh giường.

    Tôi ngây người một lúc, đây coi như là chuyện đáng an ủi nhất trong ngày hôm nay.

    Người trong gương, diện mạo tương đối, không xấu, tuy rằng không hề giống vị ‘ca ca’ kia của tôi.

    Không giống! Trong lòng tôi lại dấy lên một chút hi vọng.

    Diệp Chân Chân, không, tôi hiện tại là Nhiếp Lưu Huỳnh, đã lựa chọn đi đến thế giới này, bất luận kết quả ra sao, không vui vui vẻ vẻ trải nghiệm một phen, có còn xứng với danh hiệu chưa bao giờ khuất phục, chưa bao giờ biết sợ nữa không?

    Tôi đang âm thầm ca vang bài hát lấy dũng khí, còn chưa mở miệng, ngoài cửa lại vang lên tiếng cọt kẹt.

    Người bước vào là cô nương đẹp tuyệt trần, mặc trên người một bộ váy trắng muốt.

    Cực kỳ đẹp, từ khuôn mặt cho đến dáng người đều vô cùng hoàn mỹ, không hề kém cạnh với ‘nguyên chủ’ của tôi, chỉ có khí chất của hai người khác biệt rất lớn.

    Bạch y thiếu nữ nhìn tôi đứng đó, bỗng nhiên thở dài một hơi, nước mắt lưng tròng.

    “Thật tốt quá…” thanh âm ngọt ngào của người con gái vang lên, có chút nghẹn ngào, “Lưu Huỳnh, cuối cùng tỉ cũng tỉnh rồi…”
     
  5. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,041
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 4: Bàn Tay Vàng thứ mười tám

    * Bàn Tay Vàng ở đây không có nghĩa là may mắn mà chỉ bàn tay tài giỏi hiếm có, rất thành thục trong việc thực hiện một thao tác lao động hoặc kĩ thuật nhất định.

    “Thu Viễn, nói như vậy tức là huynh cho rằng trại chủ bị…” Lạc Đại Xuân thần sắc ngưng trọng.

    “Không sai,” Nhiếp Thu Viễn gương mặt không biến sắc nói, “Phụ thân không phải chết do bất ngờ phát bệnh mà là bị người ta sát hại.”

    Trên mặt Lạc Đại Xuân có chút giận dữ: “Thu Viễn à, dù huynh chán ghét Lưu Huỳnh đến mức nào thì cũng nên niệm tình huynh muội, không nên lấy muội ấy làm bia sống chứ!”

    Cho tôi xin! Bạn thư sinh mặt trắng à, bạn không cần phải nói toạc ra như vậy chứ! Bạn có biết hai chữ ‘chán ghét’ có bao nhiêu chói tai, làm người ta đau lòng như thế nào không hả?

    “Ta sẽ bảo vệ muội ấy, sẽ không để muội ấy thiếu một sợi tóc.” Nam thần nói chắc như đinh đóng cột.

    “Muội nguyện ý!” Nghe xong những lời này, tôi kích động túm lấy một cánh tay Nhiếp Thu Viễn. Những người trong phòng đều giật bắn người, nam thần cũng kinh hãi, thiếu chút nữa hắt nguyên chén thuốc nóng vào mặt tôi.

    Có thế này anh ấy mới nhận ra mình vẫn bưng chén thuốc, anh đặt chén thuốc xuống bàn, đỡ tôi ngồi xuống ghế bên cạnh. Tôi yếu ớt nói: “Biết tin phụ thân mất, muội cảm thấy rất đau lòng, nhưng, trong đầu muội không thể nào nhớ ra được hình dáng của phụ thân, không thể nào nhớ nổi những tháng ngày muội được sống bên cạnh phụ thân, điều này … càng khiến muội khổ sở …” Nói đến đoạn xúc động, nước mắt tôi lại rơi, lã chã lã chã nhỏ xuống nơi bàn tay.

    Tôi tinh tường cảm giác được, tất cả mọi người trong phòng đều thương tâm, bao gồm cả nam thần của tôi. Ngay cả không khí cũng trở nên lắng đọng.

    “Đừng sợ!”, Nhiếp Thu Viễn an ủi, “Hiện tại toàn bộ huynh đệ Bát Tử Sơn đều đã tề tựu tại Nghị sự đường, chúng ta chỉ cần nhanh chóng bắt được hung thủ là mọi chuyện sẽ kết thúc.”

    “Muội đã hôn mê bao lâu?”

    Nhiếp Thu Viễn thật sự không nghĩ tới tôi sẽ hỏi một câu không đầu không đuôi như vậy, hơi giật mình trả lời: “Gần sáu canh giờ.”

    “Vậy phụ thân thì sao? Phụ thân ở đâu?”

    Sắc mặt Nhiếp Thu Viễn tối sầm lại.

    “Vẫn còn ở bên trong phòng ngủ. Chuyện xảy ra quá bất ngờ, muội lại trong tình trạng như thế này nên vẫn chưa kịp chỉnh lý di dung cho phụ thân.”

    Tôi nhân cơ hội này nắm lấy tay anh ấy, ngẩng đầu dùng đôi mắt mông lung đẫm lệ nhìn anh, dùng ngữ khí cầu xin nói: “Ca ca, muội muốn gặp phụ thân lần cuối cùng.”

    Yêu cầu này hiển nhiên là rất bình thường. Chỉ là anh ấy không biết được, điều cốt lõi tôi muốn là gì.

    Nhìn thi thể ông chú vạm vỡ trên giường, tôi cực kỳ ‘chuyên nghiệp’ nhào đến bên giường khóc lóc ầm ĩ, tràn ngập cảm tình nhìn người ‘cha’ đã không còn sức sống, trong lòng thì âm thầm nói xin lỗi, tay thì không ngừng sờ soạng khắp một tấc một thước trên cơ thể người chết.

    Nhóm người Nhiếp Thu Viễn đi cùng tôi và những người ở trong phòng đều không phát giác ra được điều không ổn. Cho dù bình thường ‘tôi’ tính tình có tệ hại đến mức nào, cho dù không có trí nhớ thì khi đứng trước di thể người thân yêu nhất, biểu hiện như tôi cũng rất là bình thường.

    Một lúc lâu sau, Nhiếp Thu Viễn đến gần kéo tôi đứng dậy. Hàn Mị Lan đứng bên cạnh khóc nức nở, bả vai run run khiến cho tôi rất phiền lòng.

    Trong đầu tôi vốn đã rối lắm rồi, bởi trên thi thể ông chú này, tôi phát hiện một số chi tiết khó lý giải.

    Con người sau khi tử vong, sau 1 đến 3 giờ tử thi bắt đầu xuất hiện hiện tượng co cứng, 12 tiếng sau đạt đến toàn thân, khoảng 6 tiếng tiếp theo thì bắt đầu giảm dần, thi thể từ từ mềm lại. Sau khi chết, cơ thể ngừng sản sinh nhiệt lượng, ước chừng mỗi một tiếng độ ấm thi thể giảm đi 1 độ. Dựa vào độ co cứng cùng độ ấm của thi thể này để phán đoán, thời gian tử vong ước chừng là 12-14 tiếng trước, khớp với thời gian tôi hôn mê theo lời của Nhiếp Thu Viễn.

    * 1 canh giờ = 2 tiếng

    Nhưng mà quan sát thi ban* sau lưng xác chết (tôi khóc lóc, liều mạng lay động một cái thật mạnh, dường như đã lật úp di thể ông ấy, kéo lệch quần áo trên lưng), ông ấy hẳn là chết trước thời gian đó rồi. Hoặc là nói, thi ban trên thi thể này xuất hiện sớm hơn so với những thi thể bình thường khác.

    *thi ban: da đổi màu do tế bào thành mạch máu bị vỡ trong chu trình tự phân hủy của tế bào sau khi chết.

    Khuôn mặt thi thể đã được lau rửa sạch sẽ nhưng tôi vẫn phát hiện được giữa miệng và mũi ông ấy còn sót lại ít bọt màu trắng.

    Còn có, mùi rượu thoang thoảng truyền đến.

    Khuôn mặt ông ấy rất bình thản, dường như đây là một cái chết không có đau đớn. Giống như đang ngủ, sau đó, thân thể chậm rãi đình chỉ hoạt động, lâm vào giấc ngủ vĩnh hằng.

    Nếu Nhiếp Thu Viễn đã kết luận là mưu sát, thi thể này lại không có ngoại thương, như vậy anh ấy đã sớm dùng ngân châm thử độc. Tôi tin, anh ấy chẳng thăm dò được gì.

    Tôi không biết làm sao anh ấy có thể kết luận được ông ấy bị giết, bởi nếu chỉ dựa vào tình trạng thi thể này, không loại trừ khả năng tự sát.

    Tôi phán đoán ông ấy bị giết là do căn cứ vào vết thương của ‘tôi’. ‘Tôi’ vì chứng kiến cảnh cha mình gặp nạn nên hoảng sợ tột độ, do đó đầu mới bị va vào cột nhà. Tôi quan sát vết thương trên trán, quả thật là do đập đầu vào cột mà ra, nhưng bị thương đến mức nào thì tôi vẫn chưa biết được. Khả năng là do quá trình xuyên không đã có tác dụng trị liệu nào đó đối với thân thể này của tôi, đây là số mệnh, tôi không thể nào làm gì khác.

    Nhưng hai bên bắp tay tôi đều có một chỗ máu ứ đọng rất nặng, đây không phải là vết thương do đập đầu vào cột nhà gây ra. Cho dù bị va vào đi chăng nữa nó cũng không thể nào đối xứng như vậy.

    Đây là có người dùng hai tay kiềm trụ cơ thể của tôi, đập thật mạnh đầu tôi vào cột nhà.

    Một đôi tay mạnh mẽ của người đàn ông. Nhất định là một người luyện võ, tôi nghe nói ‘tôi’ cũng luyện võ, võ công cũng không tệ, người bình thường khó có thể làm gì được tôi.

    Như vậy, tôi phán đoán một chút về nguyên nhân cái chết của ông chú này, cũng là điểm tôi cảm thấy khó tin nhất. Tuy rằng không có cách nào lấy máu, gan và dạ dày để giám định chất độc, nhưng dựa vào tình trạng này tôi suy đoán rằng ông ấy có khả năng bị trúng độc Barbiturat.

    Barbiturat là một loại chất gây ức chế thần kinh, là thành phần chủ yếu của thuốc ngủ. Barbiturat có tác dụng ức chế rất mạnh đối với trung khu thần kinh, đặc biệt là vỏ đại não, nếu sự dụng quá liều có thể khiến cho các xung tác thần kinh dần dần tê liệt, trung tâm hô hấp ở hành não bị ức chế trực tiếp dẫn đến giảm biên độ và tần số nhịp thở, cơ thể dần thiếu dưỡng khí dẫn đến tử vong.

    Để làm rõ ý tôi cho hai ví dụ dẫn chứng. Thí dụ như loại thuốc tiêm chết không đau, thành phần chủ yếu là hợp chất diễn sinh barbiturate, kết hợp với thuốc mê và một số thành phần khác, khi tiêm vào tĩnh mạch sẽ gây tác dụng lên vỏ đại não, nhanh chóng làm con người mất đi ý thức, sau đó nhịp tim và hô hấp đình chỉ, sẽ có một cái chết thật thanh thản.

    Một ví dụ khác, ngôi sao nổi tiếng thế giới Marilyn Monroe chết vì trúng độc Barbiturat do sử dụng thuốc an thần quá liều.

    Cho dù vẫn không sử dụng thuốc quá liều nhưng chất này khi kết hợp với cồn cũng có thể dẫn phát trúng độc, mà trên thi thể này tôi có thể ngửi thấy mùi rượu.

    Vì vậy, nếu uống thuốc ngủ chứa barbiturate thì nhất định KHÔNG ĐƯỢC UỐNG RƯỢU!

    Nhưng theo như những gì tôi học được thì barbiturate được phát hiện và tinh luyện từ năm 1903. Còn đây là Đường triều có được không? Thế giới này quả thực quá điên cuồng, đã không thể dùng suy nghĩ bình thường để suy đoán nữa.

    Có lẽ, những chuyện mà chúng ta không biết được trong lịch sử còn có rất nhiều? Luyện đan không cẩn thận luyện ra đậu hũ, biết đâu chừng còn có thể luyện thành barbiturate thì sao?

    Tất cả những thu thập cùng suy xét đều được tôi hoàn thành trong lúc còn đang diễn trò khóc lóc thảm thiết. Có lẽ các anh chị kinh ngạc muốn biết: Tại sao tôi có được những kết luận này?

    Quên giới thiệu, mở đầu tôi có nói đến rất nhiều công tác chuẩn bị nhưng lại không có nhắc đến điểm này. Anh chị nhất định không chú ý đến một câu tôi đã nói trước đó.

    “Tôi là Diệp Chân Chân, nữ sinh viên năm thứ ba.”

    Đã là sinh viên năm ba thì ắt hẳn sẽ chọn chuyên ngành rồi chứ?

    Đúng vậy, những phân tích trên đều từ chuyên ngành tôi học. Vốn tôi muốn thi vào ngành diễn xuất, bởi vì tôi cảm thấy kỹ năng diễn xuất thật sự rất thực dụng. Nhưng sau này phát hiện, trong cuộc sống thực tế, năng lực diễn xuất của tôi cũng không tồi nên tôi đã lựa chọn một chuyên ngành khác thực dụng hơn.

    Tài liệu ghi lại, nam thần của tôi từng bước từng bước thăng chức trong triều chủ yếu dựa vào tài năng phá án trác tuyệt, tuyệt đối là trinh thám nổi danh đương thời.

    Cũng không đếm được đây là ‘Bàn Tay Vàng’ thứ mấy mà tôi đã trù tính cho chính mình, tạm thời cho là thứ mười tám đi.

    Tóm lại, vì để có thể cùng Nhiếp Thu Viễn sóng vai chiến đấu, tôi lựa chọn một chuyên ngành phức tạp mà thú vị - Điều tra hình sự.