OnGoing [Hiện Đại] Truy hồn - Hiện trường tội ác

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Chương 45: Bà ấy là người câm
Edit: lililovely

Beta: Thanh Uyên

“Rồi sẽ có kết quả thôi.” Cố Dĩ Bạch nói, chỉ cần không ngừng tìm kiếm, kết quả mình muốn chắc chắn sẽ xuất hiện.

Tô Mộc Hề nhìn sắc trời đã tối, cũng đến giờ cơm rồi, cô bèn nói: “Không nói chuyện này nữa, chúng ta đi ăn cơm chiều đi.”

Cố Dĩ Bạch nhìn thời gian một chút lại thấy đã bảy giờ tối rồi.

“Tôi không đi cùng cô được, trong cục còn có việc.”

“Được, thế anh mau đi đi.”

Tô Mộc Hề vẫn tới nhà hàng Tây mà mình hay đi, sau khi ăn xong thì trở về.

Lúc xuống lầu, cô nhìn thấy cách đó khoảng hai mét có một bà lão đột nhiên ngã xuống đất, kêu rên: “Ôi!”

Bà cụ đột nhiên ngã xuống đất khiến cho túi ni lông đen trên tay cũng rơi xuống, nhiều chai nước suối lăn ra ngoài

Đầu năm nay, không ít người già giả vờ bị thương. Hơn nữa người này thật kém chuyên nghiệp, cách có hai mét mà cũng ngã được…

Vì muốn tránh gặp phiền phức, Tô Mộc Hề dứt khoát chọn đi đường vòng.

Đúng lúc đó, một anh chàng đạp xe đạp ngang qua, trông thấy bà cụ ngã anh ta liền dừng xe lại, đỡ bà cụ dậy rồi lại đạp xe đi. Cả quá trình không quá một phút.

Tô Mộc Hề chứng kiến tất cả, xem ra vừa rồi cô suy nghĩ nhiều quá, chợt cảm thấy có hơi xấu hổ.

Cô cúi xuống nhặt một cái chai đưa cho bà cụ.

“Cảm ơn, cảm ơn.” Bà cụ cảm ơn liên tục, “Thanh niên bây giờ vẫn còn người có lòng nhiệt tình!”

Tô Mộc Hề cười cười: “Không có gì đâu ạ.”

Vừa nói xong, bà cụ lại cúi xuống nhặt những chai khác lên, mỉm cười cảm ơn.

Tô Mộc Hề thấy răng bà cụ rụng gần hết, tóc hoa râm, mặt có rất nhiều nếp nhăn, da trùng xuống. Nhìn kiểu gì cũng thấy phải khoảng tám mươi tuổi rồi, buổi tối thế này rồi sao còn ra ngoài đường nữa? Đã thế còn cầm rất nhiều chai nước uống, mà nhìn có vẻ giống chai đi nhặt được.

“Bà lớn tuổi rồi, đi đứng không còn vững nữa nên ban nãy mới tự dưng ngã xuống. Dọa đến cháu rồi hả?” Bà cụ hiền lành nói.

Nói đến chuyện này, Tô Mộc Hề có chút ngượng ngùng.

“Không ạ, không ạ.”

Bà cụ còng lưng đi vào trong một khu nhà đơn, sau đó ngồi xuống bậc thang lầu.

Tô Mộc Hề cũng đi vào thì nhìn thấy phía dưới bậc cầu thang lại có thêm một cái giường và chăn nệm, bên cạnh còn có rất nhiều loại chai nhựa với rác rưởi đã được phân loại.

Bà cụ nhìn cô, cười hỏi: “Cô gái, cháu cũng ở đây à?”

Tô Mộc Hề gật đầu: “Còn bà?”

Thấy cô gật đầu, bà lão xê mông một chút sang bên cạnh để nhường đường cho Tô Mộc Hề đi.

“Bà cũng ở đây, mới tới hôm qua thôi.” Bà cụ nói, “Thời buổi bây giờ, bà già rồi cũng chẳng có lấy một nơi để dưỡng già, chỉ có thể lang thang bên ngoài, nhặt rác mà kiếm sống.”

Tô Mộc Hề nghe xong có chút kinh ngạc: “Vậy con gái bà đâu?”

“Con gái? Con gái cái gì, bà ước gì chưa từng sinh ra chúng nó. Bà từng này tuổi rồi, chúng nó không nuôi thì thôi còn đuổi ra khỏi nhà, lang thang ngoài đường.” Bà cụ nói đến đây thì đau lòng, nước mắt lưng tròng.

Tô Mộc Hề nghe xong cũng biết được bà lão này thật sự rất đáng thương, lại cảm thấy con gái bà ấy còn không bằng cầm thú.

“Haizzz, cô gái, mau về nhà đi.” Bà cụ còn nói, “Trời tối rồi, bên ngoài lắm người xấu, nên về nhà sớm một chút.”

Tô Mộc Hề gật đầu, lại nhìn thoáng qua góc phòng nhỏ nơi bà cụ ở, cứ cảm thấy là lạ nhưng không biết rốt cuộc lạ chỗ nào.

——

Ngày hôm sau, Tô Mộc Hề chạy bộ vào buổi sáng.

Từ sau cái đêm chạy bộ gặp phải thi thể Lý Mại trong hẻm nhỏ, cô quyết định từ bỏ thói quen chạy bộ buổi tối, chạy bộ buổi sáng vẫn an toàn hơn.

Sau khi đến sân vận động, cô nhìn thấy Cố Dĩ Bạch đã ở trên đường chạy rồi, đang chạy ngang qua trước mặt cô.. Tô Mộc Hề chạy theo, anh cũng nhìn thấy cô bèn thả chậm tốc độ.

“Sao hôm nay lại chạy vào buổi sáng?” Cố Dĩ Bạch hỏi, vẻ mặt còn mang chút ý cười, ánh nắng sớm dừng trên khuôn mặt của anh, khiến anh trông càng đẹp trai hơn bình thường.

“Vì sợ tối lúc về lại gặp ma.” Tô Mộc Hề nói đùa ngược lại.

“Lần sau tôi sẽ gọi cô.” Anh cười càng tươi nói.

“Được thôi.” Tô Mộc Hề gật đầu, lúc trước cô không thích việc chạy bộ mỗi ngày nhưng hiện tại lại cảm thấy thể xác lẫn tinh thần đều rất thoải mái.

Cô thuận miệng hỏi một câu: “Nhà anh ở gần đây à?”

“Ừ, ở khu Thủy Mộc, số 6 phòng 606.” Anh điềm đạm đáp, “Nếu rảnh thì có thể đến nhà tôi làm khách.”

Anh tự động nói địa chỉ ra khiến Tô Mộc Hề cảm thấy có chút kỳ lạ.

“Không thích.” Cô nói. Cô vốn là đứa lười, thường ngày trừ khi có việc phải đi ra ngoài còn không thì chính là ba điểm một đường [1].

[1] Ba điểm một đường 三点一线: Ý chỉ quy luật sinh hoạt: Chủ yếu là ở học sinh, người đi làm: Phòng học/ chỗ làm, nhà ăn, phòng ngủ. Đây là hình thức sinh hoạt “Ba điểm một đường”. (Nguồn: Baike)

Cố Dĩ Bạch nhìn cô, cũng không xấu hộ vì bị cô từ chối, chỉ cười nói: “Không sao, sau này còn nhiều cơ hội.”

“Hả? ”

Cô không hiểu, Cố Dĩ Bạch cũng không giải thích, chỉ nói: “Thôi, không nói chuyện với cô nữa, tôi còn hai vòng nữa xong rồi sẽ về nghỉ ngơi.”

“Tối qua tăng ca muộn lắm à?”

“Cả đêm.”

“A, thế anh mau về nghỉ ngơi đi, tôi từ từ chạy vậy.”

“Nhớ chạy cho tốt nhé, rèn luyện cơ thể rất quan trọng.”

Chạy bộ xong, Tô Mộc Hề nghỉ một lát rồi đến cửa hàng gần đó mua một bát cháo và một quả trứng trà [2] mang đi. Sắp sang đường thì cô bắt gặp bà lão tối hôm qua đang lục thùng rác bên cạnh, bà lấy được hai chai nước suối cho vào túi màu đen.

[2] Trứng trà hay còn gọi là trứng luộc trong nước trà 茶叶蛋: Người Trung Quốc thường dùng món trứng trà này vào trong những ngày đầu năm mới để cầu mong sự thịnh vượng, may mắn và an lành. (Nguồn: kenh14)



“Chào buổi sáng, bà ăn sang chưa ạ?” Tô Mộc Hề đến chào hỏi.

Bà cụ thấy cô liền cười: “Bà chưa ăn.”

“Cháu vừa mua bữa sáng, bà ăn đi.” Tô Mộc Hề đưa bữa sáng cho bà.

“Sao thế được?” Bà cụ không nhận, “Cháu gái, cháu cứ giữ đó ăn đi, bà ăn tạm cái gì là được rồi.”

“Cháu vừa ăn rồi, bà cứ cầm đi.”

Bà cụ còn đang do dự có nên nhận hay không thì Tô Mộc Hề đã nhét luôn đồ ăn vào tay bà.

“Cảm ơn, cảm ơn, cháu gái, cháu thật đúng là người tốt.” Bà cụ cầm lấy bữa sáng đi sang một bên để ăn.

Hiếm khi Tô Mộc Hề giúp người tự nguyện như vậy, trong lòng cô rất vui. Sau đó cô lại trở lại cửa tiệm bán đồ ăn sáng lúc nãy để mua đồ ăn sáng.

Tô Mộc Hề đã đến tiệm bán đồ ăn sáng này mua nhiều lần rồi, bà chủ cũng biết cô, bà nhịn không được lại hỏi.

“Cháu vừa nói chuyện với bà lão kia à?”

“Vâng.” Tô Mộc Hề trả lời, “Rất đáng thương.”

“Đúng là rất đáng thương, hôm qua bà ấy có đến đây, cô cho bà ấy hai cái bánh bao.” Bà chủ quán nói, “Nhưng mà bà cụ ấy lại là người câm, không nói gì cả.”

Tô Mộc Hề chợt thấy khiếp sợ, có thứ gì đó bỗng hiện lên trong đầu cô nhưng lại nhanh chóng biến mất khiến cô không sao nắm bắt được.

“Bà ấy bị là người câm sao?”

Bà chủ gật đầu: “Đúng vậy, khi cô nói chuyện với bà ấy, bà ấy không trả lời.”

Tô Mộc Hề nghe xong chỉ thấy sợ hãi trong lòng. Rõ ràng tối hôm qua với vừa rồi cô nghe thấy bà cụ nói chuyện…
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Chương 46: Khiến nó quay đầu lại
Edit: Luka

Beta: Thanh Uyên

Tô Mộc Hề lại mua thêm một phần ăn sáng, lúc trở về thấy bà lão đang ngồi ở hành lang ăn sáng .

“Bà ơi, nhà bà ở đâu thế?” Cô bước đến hỏi, trên mặt mang ý cười, nhìn cũng rất thân thiện.

“Cháu gái à, cháu hỏi nhà bà làm gì?”

“Không có gì ạ, chỉ là muốn hỏi một chút.” Tô Mộc Hề nói, “Bà ở đây cũng không an toàn, vẫn nên liên lạc bàn bạc lại với người nhà thì tốt hơn.”

“Cháu gái, cháu đúng là người tốt. Hai đứa con gái kia của bà thật sự không bằng heo chó…” Bà lão vừa nói vừa rơi nước mắt

“Bà ơi bà đừng khóc, cháu sẽ giải quyết giúp bà.” Tô Mộc Hề nói, “Bây giờ bà nói cho cháu biết địa chỉ được không?”

Bà lão gật đầu, gương mặt cảm kích, sau đó nói cho cô biết địa chỉ.

Sau khi Tô Mộc Hề ăn sáng xong thì đi ngay, không ngờ nơi đó lại là một tiểu khu cao cấp, người ngoài muốn vào đều phải đăng kí ở chỗ bảo vệ.

Sau khi đăng kí ở chỗ bảo vệ xong, liền đi vào trong tiểu khu, tìm được nhà đó.

Cô đứng ở cửa bấm chuông một hồi vẫn không có ai ra mở cửa, lại gõ cửa lần nữa, nhưng vẫn không có người ra.

Tô Mộc Hề đến đây là vì muốn làm rõ thân phận của bà lão kia, những lời mà bà chủ bán đồ ăn sáng nói lúc sáng thật sự làm cô sởn tóc gáy.

Nhưng tiếc là hình như không có ai ở đây.

Đang chuẩn bị đi, hàng xóm nhà bên mở cửa, là một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi, dẫn theo một đứa bé trai, hình như đang chuẩn bị đi ra ngoài.

“Chào cô, xin cho cháu hỏi một chút, 302 không có người ở ạ?” Tô Mộc Hề đi tới.

Hàng xóm kia nghe được câu hỏi của Tô Mộc Hề, sửng sốt một chút: “302 không có ai ở từ lâu rồi.”

“Vậy cô có biết có những ai từng ở đây không?”

Tất nhiên hàng xóm kia không có ý muốn nói chuyện với Tô Mộc Hề, không vui nhíu mày một cái, tức giận nói: “Chính là của cái người vừa được đào xác lên mà tin tức gần đây hay đăng đó.”

Tô Mộc Hề giật mình, ngàn lần không nghĩ đến lại chính là của Đường Thiên Tung…

“À, vậy cám ơn cô, có thể là cháu tìm nhầm địa chỉ rồi.” Tô Mộc Hề nói.

Hàng xóm không đáp lại cô, dẫn bé trai ấy rời đi.

Trong lòng Tô Mộc Hề có chút sợ hãi, rõ ràng cô không định tìm hiểu tiếp về chuyện của Đường Thiên Tung. Thế nhưng, dường như có cái gì ở dẫn dắt cô tiếp tục điều tra chuyện này vậy.

Là bà lão đó…

Rốt cục bà ta là ai…

Tô Mộc Hề cảm thấy bà ta nhất định là người rất thân với Đường Thiên Tung, cho nên mới phải dùng trăm phương ngàn kế tìm được cô, để cho cô tiếp tục điều tra chuyện này.

Có lẽ, chính là mẹ của anh ta chăng?

Tô Mộc Hề gọi cho Giang Tín Chi.

“Hỏi cậu một chuyện, mẹ của Đường Thiên Tung có đến thành phố Lam Ninh không?” Cô đi thẳng vào vấn đề.

Ngược lại Giang Tín Chi có chút ngây ngẩn, bởi vì trong khoảng thời gian này, bọn họ dường như không có liên lạc với nhau, cả hai đều cảm thấy xấu hổ.

Anh không ngờ rằng Tô Mộc Hề sẽ chủ động gọi điện thoại cho mình, càng không ngờ rằng câu hỏi vẫn lại là liên quan đến vụ án đó?

“Thân thể của mẹ Đường Thiên Tung không khỏe, nghe nói con trai chết, tìm được hài cốt nên đã lên thành phố Lam Ninh với ba của anh ta rồi. Nhưng tiếc là, dọc theo đường đi vì đi tàu xe mệt nhọc nên khiến bệnh tình nặng thêm, không thể chữa được ở bệnh viện, đã mất rồi…” Nói xong câu cuối cùng, giọng nói của Giang Tín Chi trầm xuống, cảm thấy thật sự đau lòng.

“Tớ biết rồi, cảm ơn.” Tô Mộc Hề nói, chuẩn bị cúp điện thoại, Giang Tín Chi lại gọi cô lại.

“Mộc Mộc, cậu đừng cúp máy vội.” Giang Tín Chi nói, trầm mặc mấy giây, “Thật ra tớ rất thích cậu, nhưng cậu lại nói chúng ta không cùng một loại người, tớ cũng đã nghĩ miễn cưỡng cũng không tốt. Nên chúng ta, vẫn là bạn bè chứ?”

Tô Mộc Hề bĩu môi, suy nghĩ một hồi rồi nói: “Vẫn là câu nói đó, có thể làm bạn, nhưng không thể làm người yêu.”

“Được.” Giọng nói của Giang Tín Chi trầm xuống, “Vậy nếu cậu cần giúp đỡ, có thể tìm tớ.”

Cô cười một tiếng, nói: “Giang Tín Chi, hình như số lần cậu tìm tớ nhờ giúp đỡ cũng không ít đâu!.”

“Tớ tìm cậu giúp, là có trả thù lao.” Giang Tín Chi phản đối, “Cậu tìm tớ giúp, có thể tớ sẽ không đòi thù lao mà giúp một tay .”

“Nếu có chỗ cần cậu giúp, chắc chắn tớ sẽ tìm cậu, yên tâm nhé.” Tô Mộc Hề nói, bởi vì cô vừa mới đùa giỡn nên khiến bầu không khí lại thoải mái hơn một chút, “Được rồi, tớ cúp trước đây, ở đây còn có việc.”

“Được, lúc rảnh rỗi cùng đi ăn beefsteak nha.”

Sau khi cúp máy, Tô Mộc Hề trở về nhà.

Hiện tại cô có thể xác định được bà lão kia chính là mẹ của Đường Thiên Tung, nhưng vẫn cần tìm bà lão ấy để xác nhận lại một chút.

Lúc tìm được bà lão ấy, bà đang phân loại rác mà mình nhặt được trên hành lang, sau khi nhìn thấy Tô Mộc Hề đến, bà liền lộ ra một nụ cười ẩn ý.

“Rốt cục bà là ai?” Tô Mộc Hề hỏi bà ta, ánh mắt chiếu trên người bà, quan sát kĩ từng động tác.

“Cháu đã biết rồi, không phải sao?” Bà ta cười nói, bỏ hai chai nước suối vào trong túi da rắn, không thèm liếc mắt nhìn Tô Mộc Hề một cái.

“Bà muốn cháu tra rõ nguyên nhân cái chết của con trai bà sao?”

Bà lão lắc đầu: “Bọn họ đều đã gặp báo ứng phải có, chỉ còn nó… vẫn không chịu quay đầu.”

Giọng nói của bà có chút bi thương, thở dài nặng nề. Sau đó Tô Mộc Hề liền thấy một luồng linh hồn thoát ra từ cơ thể của bà lão kia, cùng lúc đó là thân thể lạnh băng kia ngã xuống mặt đất .

Bà lão này nhập hồn vào chính xác của chính mình.

“Vậy bây giờ anh ta đang ở đâu?” Tô Mộc Hề hỏi.

Bà lão lắc đầu: “Hiện tại bà cũng không tìm được nó, cho nên muốn nhờ cháu giúp một tay.”

“Bà cảm thấy cháu có thể giúp bà sao? Cháu là người, mà các người… Là quỷ.” Tô Mộc Hề nhíu mày, bà lão trước mắt này biết rất rõ về cô.

“Cháu không giống với người bình thường, có thể làm rất nhiều chuyện mà người thường không thể làm được, cái này cũng không cần bà lão này nhiều lời.”

Tô Mộc Hề hít sâu một hơi: “Là ai nói cho bà biết điều này?”

“Cái này…” Bà ta do dự một chút, “Cháu thần thông quảng đại, bà già ta cũng không muốn nói nhiều.”

“Có ý gì? Nói cho cháu biết tại sao bà có thể biết được chuyện của cháu, là ai bảo bà tìm đến cháu?” Tô Mộc Hề có chút sốt ruột, chuyện của cô càng ít người biết càng tốt, nếu không… không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa.

“Cô gái, có một số chuyện là do vận mệnh mà có, vì sao không lợi dụng nó mà làm tốt hơn?”

Tô Mộc Hề khẽ hừ một tiếng: “Mỗi ngày tôi mà làm việc tốt, chỉ sợ đã chết đói rồi.”

“Aiz, cho nên có vài người chết không nhắm mắt, ba năm rồi mới phát hiện ra được.” Bà lão cũng có chút thương tâm, nhớ tới cuộc sống của mình, lại muốn rơi nước mắt.

Một người già, con trai mất tích nhiều năm, cuối cùng tìm được chỉ là một đống xương trắng, còn mình thì bệnh tình trở nặng trên đường chạy đến đây, cuối cùng chết ở trong bệnh viện, suy nghĩ một chút cũng phải làm người khác đau lòng.

Tô Mộc Hề có chút mềm lòng, do dự.

“Cô gái nhỏ, thời gian của bà không còn nhiều, bà chỉ cầu xin cháu, nhất định phải khiến nó quay đầu lại…” Bà lão đến gần Tô Mộc Hề, muốn kéo tay nàng.

Tô Mộc Hề rút tay về, cô đang đeo vòng bình an của Cố Dĩ Bạch, sợ làm bà bị thương.

“Nếu nó không thể nào quay đầu lại nữa, cuối cùng người gặp họa vẫn là người sống.” Bà nói, “Bà đã khuyên nó nhưng đều vô ích cả, chỉ có cháu mới có thể giúp nó, không thể lại để cho nó tiếp tục như vậy nữa…”

Giọng nói của bà càng lúc càng nhỏ, Tô Mộc Hề chú ý đến linh hồn của bà đang dần biến thành trong suốt, dần dần tan biến.

“Bà phải đi rồi…”

Tiếng nói rơi xuống, bà lão ngay trước mắt cô nhanh chóng biến mất.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Chương 47: Nghi ngờ
Edit: lililovely

Beta: Thanh Uyên

Tô Mộc Hề vẫn chưa khôi phục được tinh thần. Gần đây gặp ma thì thôi đi, mấy con ma đấy còn biết cả bí mật của mình. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy, ai đã nói ra chuyện này?

Hiện tại trên đời này, trừ cô ra thì chỉ còn Cố Dĩ Bạch và Giang Tín Chi biết chuyện này

Giang Tín Chi là người đầu tiên cô bỏ qua vì cô và Giang Tín Chi đã quen biết nhiều năm rồi, nếu cậu ấy muốn nói ra thì đã nói từ lâu chứ không chờ đến tận bây giờ. Vậy thì chính là Cố Dĩ Bạch…



Lúc mới quen biết Cố Dĩ Bạch, anh ta đã biết bí mật của Tô Mộc Hề, điều này khiến cô cảm thấy rất kỳ lạ, nhưng Cố Dĩ Bạch lại nói sẽ không nói cho người khác biết, cô cũng tin ngay.

Bây giờ nghĩ lại, cô vô cùng hoài nghi Cố Dĩ Bạch.

Gọi điện cho anh ta thì lại tắt máy. Nhớ đến anh có bảo hôm qua mình tăng ca suốt đêm nên chắc giờ này vẫ đang ngủ ở nhà, Tô Mộc Hề nhớ rằng lúc trước anh có nói địa chỉ với mình, trực tiếp đến thẳng nhà của anh.

Đúng thật là Cố Dĩ Bạch đang ngủ, lúc ngủ anh có thói quen tắt di động.

Chuông cửa vang lên hai tiếng anh mới mở mắt, rời giường ra mở cửa.

Rất ít khi có người đến tìm anh nên anh thường nhìn qua mắt mèo trước, lúc nhìn thấy là Tô Mộc Hề thì anh có chút kinh ngạc, còn có hơi vui vẻ, nhanh tay mở cửa.

“Sao cô lại tới đây?” Cố Dĩ Bạch cười hỏi.

“Có việc cần hỏi anh.” Tô Mộc Hề nói, cả người dựa vào cửa, híp mắt nhìn anh.

Anh đang mặc đồ ngủ, tóc hơi rối, nhưng đôi mắt lại sáng trong không giống như vừa tỉnh dậy chút nào.

“Vào trong ngồi đi.”

“Không cần, tôi hỏi một số vấn đề rồi đi luôn.”

Cố Dĩ Bạch thấy được sự nghiêm túc của cô, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

“Hôm nay tôi gặp được một người, bà ấy đúng là mẹ của Đường Thiên Tung nhưng mẹ của gã đã chết rồi.” Tô Mộc Hề nói, cô nhìn vào ánh mắt Cố Dĩ Bạch, muốn nhìn ra điều gì đó từ anh. Nhưng con ngươi của anh tối đen sâu thẳm, cô căn bản không thể nhìn thấu được, điều này càng khiến Tô Mộc Hề nghi ngờ hơn.

“Cô lại gặp ma rồi.” Vậy mà Cố Dĩ Bạch lại rất bình tĩnh, cảm giác như bản thân anh rất có bản lĩnh, nên khi nói những chuyện như thế này thì cũng không cảm thấy sợ hãi.

“Đấy không phải là vấn đề, vấn đề là… bà ấy biết chuyện của tôi, biết bí mật của tôi.” Tô Mộc Hề quan sát anh thật kỹ, ánh mắt lộ ra sát khí.

Cố Dĩ Bạch kinh ngạc: “Cô nghi ngờ tôi?”

“Phải, anh đáng nghi nhất.” Tô Mộc Hề thừa nhận, “Biết chuyện của tôi, ngoại trừ Giang Tín Chi thì chỉ còn anh. Không thể nào là Giang Tín Chi được, chỉ có anh. Thân phận của anh không rõ ràng, hơn nữa ngay từ đầu anh đã biết chuyện của tôi, sao anh lại biết được?”

Cố Dĩ Bạch cũng không quá cảm thấy ngoài ý muốn khi bị Tô Mộc Hề chất vấn. Anh trầm tư một lúc rồi nói: “Tiểu Hề, có một số việc tôi vốn định để sau này mới từ từ nói cho cô biết. Nhưng hiện tại cô đã hỏi, tôi cũng nên nói cho cô biết.”

“Được.”

“Thật ra, tôi có thể cảm ứng được cô, nhất là khi cô nghĩ đến tôi.” Anh chậm rãi nói.

Tô Mộc Hề khiếp sợ: “Hả?”

“Đó là sự thật. Trước khi quen biết cô, tôi vẫn luôn cảm ứng được một người. Mỗi lần người đó có chuyện phiền lòng, tôi đều có thể cảm nhận được. Lần đầu tiên khi cô phát hiện ra được năng lực của mình, hay khi ba mẹ cô mất, tôi đều có thể cảm nhận được sự lo âu và đau khổ của cô.”

“Sao lại vậy?”

Anh lắc đầu: “Trên người chúng ta có quá nhiều bí mật, nhiều đến nỗi chính cả bản thân chúng ta cũng không hiểu rõ được nó.”

Tô Mộc Hề rất đồng ý với những lời này.

“Thế nên, khi tôi buồn phiền vì chuyện của Mạc Nam Tuần thì anh đến tìm, giúp tôi?” Cô suy đoán.

Cố Dĩ Bạch gật đầu: “Đúng vậy. Lúc đó cũng không ngờ rằng sẽ có quá nhiều thứ xuất hiện…” Anh ngừng một chút rồi lại nhìn Tô Mộc Hề, nhìn vào đôi mắt tối đen không thể nắm bắt của cô, “Tôi vẫn luôn tìm một người, những thứ mà tôi cho cô xem trước đây đều là của cô ấy. Tôi vẫn luôn cảm thấy người tôi luôn tìm, chính là cô. Nhưng lại không thể nào xác định được, mãi cho đến khi…” Cho đến khi tôi nhận ra mình đã thích em.

“Chắn chắn không phải tôi đâu, tôi còn chưa từng chạm vào những thứ đó bao giờ.” Tô Mộc Hề phủ nhận sự nghi ngờ vô căn cứ của anh, cũng cắt ngang những lời anh sắp nói.

“Anh thật sự có thể cảm ứng được tôi sao?” Cô nghi hoặc hỏi, vẫn bán tín bán nghi.

“Ừm, lần thứ hai chúng ta gặp mặt, tôi cảm ứng được cô. Hôm đó, cô đã có suy nghĩ muốn tìm tôi nhưng lại chối bỏ rất nhanh cho nên tôi mới đi tìm cô.”

Tô Mộc Hề nhớ lại, lúc ấy cũng vì vấn đề mặt mũi nên cô đã phủ định cái ý nghĩ kia. Không ngờ lại bị Cố Dĩ Bạch biết, cô chợt cảm thấy chẳng còn thể diện nào nữa.

Cố Dĩ Bạch vừa cười vừa nói: “Tiểu Hề, ở trước mặt tôi cô không cần lo vấn đề mặt mũi làm gì vì tôi sẽ không bao giờ cười nhạo cô cả.”

“Anh chắc không?” Mặt Tô Mộc Hề tỏ vẻ không tin, lúc mới quen biết không phải cứ động một chút là anh ta chê bai nhà cô bừa bộn còn gì.

“Ừ.” Cố Dĩ Bạch nói. Khi đó anh còn chưa thích Tô Mộc Hề nên nói rất thẳng, ăn ngay nói thật chứ chẳng phải có ý chê bai gì.

“Được rồi.” Tô Mộc Hề thấy anh khẳng định như thế, đành bất đắc dĩ đồng ý, “Vấn đề hiện tại là, mẹ của Đường Thiên Tung nói cho tôi biết, Đường Thiên Tung không biết quay đầu, nếu cứ để anh ta tiếp tục tuỳ ý như thế, cuối cùng kẻ gặp tai ương vẫn là người sống, anh thấy nên làm thế nào?”

“Mẹ của Đường Thiên Tung đã đi rồi sao?” Cố Dĩ Bạch hỏi.

“Ừ, mới đi rồi.” Tô Mộc Hề nói, đột nhiên nhớ ra hình như thi thể mẹ của gã vẫn còn ở chỗ hàng hiên, cũng không biết có xảy ra chuyện gì không. Nhưng giờ không phải lúc để chú ý mấy chuyện này, sớm tìm được Đường Thiên Tung mới được.

“Hay là vào trong nói chuyện đi?”

Tô Mộc Hề liếc mắt nhìn thoáng qua nhà của anh một chút rồi mới bước vào.

Cố Dĩ Bạch đóng cửa lại, cầm lấy một đôi dép của nam sạch sẽ ở trong chỗ tủ đựng giầy ra đưa cho cô, nói: “Nhà tôi không có dép nữ, cô đi tạm trước đi. Để lát nữa tôi mua một đôi dép nữ về, cô đi cỡ mấy?”

“Anh đang bảo tôi à?” Tô Mộc Hề nhìn anh, cứ cảm thấy cái vấn đề này là lạ, “Tôi cũng không hay đến đâu, cần gì mua một đôi dép nữ.”

“Sau này sẽ tới thường xuyên.” Anh khẳng định.

Tô Mộc Hề cười cười, dạo một vòng quanh phòng khách. Căn nhà của anh sắp xếp rất đơn giản, chỉ có ba màu trắng đen xám, nhìn thì đơn giản mà sáng sủam cũng rất hợp với tính cách của anh. Đồ dùng trong nhà cũng không nhiều, nhìn khá sạch sẽ.

“Đây thật sự là nơi ở của anh à?” Cô cầm ngọc như ý lấy ở tủ ngăn cách phòng khách lên, ngắm nghía trái phải.

“Ừm.”

“Hóa ra anh cũng có chỗ ở.” Tô Mộc Hề nói, quan sát kỹ ngọc như ý trên tay, càng nhìn càng thấy vật này hình như là đồ thật…

Cô vô cùng kinh ngạc: “Hàng thật à?”

“Ừ, cô thích thì có thể lấy.” Cố Dĩ Bạch đáp, tiếp đó hỏi, “Có muốn uống gì không?”

“Gì cũng được.” Tô Mộc Hề nói, cô vẫn còn đang nuốt nước miếng nhìn ngọc như ý. Dù cô không am hiểu về đồ cổ lắm nhưng cũng biết cái này không hề rẻ tý nào, vậy mà anh ta lại thoải mái tặng cho người khác?

Cố Dĩ Bạch mang ra một chén trà nóng ra, đặt lên bàn trà: “Tiểu Hề, đây không phải là cho bừa mà tôi tặng cô.”

Bị nhìn thấu suy nghĩ, Tô Mộc Hề có hơi không vui: “Anh có thể đừng cứ cảm ứng tôi như thế được không? Mà có cảm ứng thì anh cũng đừng có nói ra làm gì.”

Cố Dĩ Bạch mím môi: “Được, sau này tôi không thế nữa.”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Chương 48: Vậy để tôi theo đuổi anh nhé!
Edit: Quýnh Nhân

Beta: Thanh Uyên

Tô Mộc Hề đặt ngọc như ý xuống, ngồi nghỉ trên ghế sofa, cô chỉ chén trà Cố Dĩ Bạch pha chứ không uống, vì cô không thích uống, nhưng cũng không nói ra.

“Lý Mại Hòa và Lư Kiến Bân đều bị Đường Thiên Tung giết hại, cho nên một trong hai người bọn họ cũng là hung thủ. Nhưng tại sao Lý Mại Hòa lại đến tìm Đường Thiên Tung, thật khó hiểu.” Cô chầm chậm nói, hơi nhíu mày.

“Đáp án chỉ mình Lý Mại Hòa hiểu rõ thôi.” Cố Dĩ Bạch nói.

Tô Mộc Hề sờ sờ cằm , cười hì hì nhìn Cố Dĩ Bạch: “Hay là đêm nay chúng ta đến nhà Lý Mại Hòa xem sao?”

“Như vậy… cũng không hay cho lắm?” Cố Dĩ Bạch có hơi khó xử.

“Nhưng trừ cách đó, chẳng lẽ anh còn có cách khác sao?”

Cố Dĩ Bạch nhìn Tô Mộc Hề bằng đôi mắt sâu thẳm của mình, đang suy nghĩ biện pháp, mà cô cũng đang nghĩ. Muốn có thể quang minh chính đại vào nhà Lý Mại Hòa, trừ khi có cảnh sát. Cô có thể tìm Giang Tín Chi nhưng chuyện này lại nằm ngoài phạm vi nhận thức của người bình thường, hơn nữa cô cũng không muốn lôi cậu vào chuyện này.

“Cũng có thể đợi người nhà anh ta ra ngoài rồi chúng ta lẻn vào.” Cố Dĩ Bạch nói, đối với hiện nay mà nói, dường như đó là cách giải quyết tốt nhất.

“Anh muốn giúp tôi một tay à?” Tô Mộc Hề nghi hoặc nhìn Cố Dĩ Bạch, có thêm một người giúp đỡ đương nhiên là tốt, nhưng với tính cách của anh ta thì lẽ nào lại đồng ý dễ dàng như vậy?

“Đúng.”

“Thế khi nào thì chúng ta hành động?”

“Ngày mai.” Cố Dĩ Bạch đáp. “Ngày mai thi thể của Lý Mại Hòa sẽ được mang đi hỏa thiêu, khi đó là cơ hội cho chúng ta.”

Tô Mộc Hề duỗi chân: “Vậy được, cứ như vậy đi, đến lúc đó thì đừng có nuốt lời đấy.”

“Không đâu.”

“Vậy cảm ơn nhé, tôi đi trước đây.” Tô Mộc Hề cười đáp rồi đứng dậy.

Cố Dĩ Bạch bỗng nói tiếp: “Tiểu Hề, có muốn cùng ăn với tôi không?”

“Anh mời tôi à?”

“Ừm, tôi nấu cơm.” Cố Dĩ Bạch nói, ánh mắt có chút mong chờ.

Tô Mộc Hề sẽ không nấu ăn, mà cô cũng lười nấu, nên hầu như đều đi ăn hàng. Đối với chuyện ăn chực, đương nhiên cô cũng rất vui lòng, thế nên gật đầu đồng ý.

Cứ thế, khuôn mặt Cố Dĩ Bạch ẩn hiện nét cười nhàn nhạt, tựa như một mỹ nam bước ra từ truyện tranh.

“Thế cô muốn ăn gì để tôi làm.”

“Tôi cũng không quá muốn ăn gì lắm.” Tô Mộc Hề chống cằm, “Cứ tùy anh thôi.”

——

Tài nghệ nấu ăn của Cố Dĩ Bạch thật sự rất khá, khiến Tô Mộc Hề cứ liên tục khen ngợi.

“Nếu cô thích sau này tôi sẽ nấu cho cô ăn.” Cố Dĩ Bạch nói, khuôn mặt tuấn tú hơi ửng hồng, có chút ngại ngùng.

“Ừ, vậy thì ngại quá.” Dừng một lát lại nói: “Anh có bạn gái chưa? Người vừa đẹp trai vừa có tiền như anh chắc phải có rồi nhỉ?”

“Vẫn chưa có.”

Câu trả lời của anh khiến Tô Mộc Hề hơi bất ngờ, lại trêu đùa nói: “Thế tôi theo đuổi anh nhé?” Vừa dứt lời bản thân cô cũng ngẩn ngơ.

Cố Dĩ Bạch lập tức đỏ mặt, nhìn cô gái đang vùi đầu vào ăn trước mặt, càng siết chặt đôi đũa đang cầm trong tay.

“Không cần.” Mãi lúc sau anh mới thốt ra hai chữ này.

Tô Mộc Hề kinh ngạc, chưa bắt đầu mà đã kết thúc luôn như này cũng quá bi thương rồi…

“Cô không cần theo đuổi tôi.” Cố Dĩ Bạch nói thêm “Để tôi theo đuổi cô được không?”

“Hả?” Tô Mộc Hề nuốt vội miếng cơm trong miệng, buông đũa, khiếp sợ nhìn anh, đảo ngược tình thế như này thì cũng nhanh quá…

Cố Dĩ Bạch cũng buông đũa, khuôn mặt vẫn phảng phất sắc hồng, nói tiếp: “Tiểu Hề, tôi muốn theo đuổi em.”

“Anh vừa trêu tôi đúng không?” Tô Mộc Hề nói, có hơi không biết phải làm sao.

“Tôi không trêu đùa em.” Cố Dĩ Bạch nói, giọng điệu trầm thấp mà chắc chắn, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào cô, dáng vẻ rất nghiêm túc.

Tô Mộc Hề sợ run lên, gò má ửng hồng, nhịp tim càng lúc càng nhanh, đây là trải nghiệm trước giờ cô chưa từng có.

Lời tỏ tỉnh quá đột ngột, cô còn chưa chuẩn bị gì cả…

“Em không cần trả lời ngay đâu, cứ suy nghĩ cho kỹ.” Cố Dĩ Bạch nói, khẽ cong khóe môi.

Tô Mộc Hề nhìn anh, vừa nãy khi cô nói muốn theo đuổi anh, thật ra có một nửa là thật lòng. Tâm tư mình dành cho Cố Dĩ Bạch, cũng có một chút biểu hiện để nhận ra, có đôi lúc cô cũng sẽ vô ý hoặc cố tình nhớ tới anh, số lần cũng không phải là ít.

Chỉ là cô đã độc thân nhiều năm, cũng đã trải qua rất nhiều chuyện, đời người thay đổi rất nhanh. Tình cảm với cô mà nói là thứ có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Cho nên khi xuất hiện những biểu hiện ấy, cô chưa từng để ý tới nó.

Nhưng vừa nãy, Cố Dĩ Bạch bất ngở tỏ tình khiến cô cũng hơi hoang mang.

Không khí trên bàn ăn có hơi xấu hổ, hai người cứ anh nhìn tôi, tôi lại nhìn anh.

Vừa lúc đó, điện thoại của Tô Mộc Hề vang lên. Cô cảm thấy cuộc điện thoại này đến quá đúng lúc.

Là Giang Trí Chi gọi, cô vừa ấn nhận cuộc gọi đã nghe thấy giọng nói vội vàng của cậu ta.

“Mộc Mộc, cậu đang ở đâu?”

“Tớ ở…” Tô Mộc Hề thoáng nhìn Cố Dĩ Bạch, do dự chốc lát liền nói: “Tớ đang dùng cơm ở ngoài, sao thế?”

“Sáng nay có người phát hiện thi thể của mẹ Lý Mại Hòa, không hiểu sao lại biến mất khỏi nhà xác của bệnh viện. Cảnh sát vừa nhận được thông báo, nói có một thi thể dưới lầu nhà cậu, tớ chạy tới xem, đúng là mẹ của Lý Mại Hòa. Có nhân chứng nói cậu đứng nói chuyện với bà ấy? Chuyện này là thế nào vậy?”

Tô Mộc Hề khẽ giật thót, chuyện này chỉ sợ không giấu được nữa, đành phải đánh đòn phủ đầu thôi.

“Cậu đang nghi ngờ tớ đấy à?”

Giang Tín Chi thở dài: “Tớ không nghi ngờ cậu, nhưng mấy chuyện này đều liên quan đến cậu, tớ cũng khó giải quyết.”

“Được rồi, nếu cậu nghi ngờ tớ thì cứ nói thẳng, tớ cây ngay không sợ chết đứng, không sợ bị người khác nghi ngờ. Nếu các cậu muốn điều tra thì cứ điều tra đi.” Giọng điệu Tô Mộc Hề cao lên mấy phần, ngữ khí cũng không mấy tốt.

Thấy cô như vậy, Giang Tín Chi cũng hết cách, chỉ biết thở dài, vô tội nói: “Thé giờ cậu đang ở đâu, tốt nhất vẫn nên đến cục với tớ làm vài thủ tục.”

“Được được, bây giờ tớ về ngay đây.” Tô Mộc Hề nói xong thì cúp điện thoại, vẻ mặt cực kì không vui.

Lần này sao cô cứ cảm thấy có người muốn đẩy mình vào hố lửa. Linh cảm mách bảo, chính là cái người đã tiết lộ bí mật của cô. Đợi chuyện này qua đi, cô nhất định phải bắt người kia cho bằng được.

Cố Dĩ Bạch để ý thấy sắc mặt cô không tốt, liền hỏi: “Có chuyện gì thế?”

“Thi thể của mẹ Lý Mại Hòa ở ngay dưới lầu nhà tôi, tôi phải trở về một chuyến.” Tô Mộc Hề bỏ điện thoại vào túi, cũng không còn hứng ăn cơm, vội vã đi luôn.

“Tôi đi với em.” Cố Dĩ Bạch cũng không ăn nữa.

Tô Mộc Hề nhìn anh: “Cũng được.”

Cô đến sảnh ngoài đổi giày, vừa đổi vừa nói: “Có người muốn đẩy tôi vào hố lửa, đúng là xui xẻo mà.”

“Đừng buồn rầu quá, rồi sẽ qua thôi.” Cố Dĩ Bạch an ủi.

Tô Mộc Hề không trả lời mà chỉ thở dài.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Chương 49: Cậu hẹn hò với Cố Dĩ Bạch sao?
Edit: Quýnh Nhân

Beta: Thanh Uyên

Ra khỏi nhà Cố Dĩ Bạch, Tô Mộc Hề không nhịn được lẩm bẩm: “Làm sao để giải thích với Giang Tín Chi đây?”

Đây mới đúng là vấn đề đáng đau đầu.

Cố Dĩ Bạch đi đằng sau, nghe thấy lời cô, thản nhiên đáp: “Cùng lắm thì chỉ cần thẳng thắng nói hết mọi chuyện cho Giang Tín Chi biết.”

“Hả?” Tô Mộc Hề giật mình, cô chưa từng nghĩ sẽ nói hết mọi chuyện cho cậu ta biết.



Chuyện ma quỷ, nếu tin thì sẽ coi là thật còn nếu không tin thì chắc chắn sẽ coi là chuyện nhảm nhí.

Giang Tín Chi là người không tin chuyện ma quỷ, nếu nói ra chỉ sợ cậu ta không chấp nhận được.

“Cậu ta có thể chấp nhận được em vậy thì cũng có thể chấp nhận được chuyện này thôi.”

“Thật sự là không có cách nào khác, cũng chỉ có thể như vậy thôi.” Tô Mộc Hề nói.

——

Khi Giang Tín Chi nhìn thấy Tô Mộc Hề đến cùng Cố Dĩ Bạch thì có hơi ngạc nhiên.

“Mộc Mộc, có người nhìn thấy cậu nói chuyện với mẹ Lý Mại Hòa, là thật à?” Giang Tín Chi tiến tới hỏi nhỏ.

“Ai thế? Cô bán đồ ăn sáng à?” Tô Mộc Hề đoán là cô ấy.

Giang Tín Chi không phủ nhận, cô nói tiếp: “Bà ấy còn đưa bánh bao cho mẹ Lý Mại Hòa ăn kìa, còn nói cho tớ biết bà lão là người câm nữa cơ.”

“Tớ biết điều này, bà chủ đều đã nói với tớ rồi.” Giang Tín Chi đáp, “Nhưng đáng lẽ bà ấy đã chết hôm qua rồi, sao…có thể như vậy? Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”

Tô Mộc Hề do dự không biết trả lời ra sao, liếc nhìn Cố Dĩ Bạch, thấy anh ta khẽ nhếch miệng, chuyện này đúng là không giấu được nữa rồi.

Đang lúc chuẩn bị giải thích rõ với cậu ấy thì một vị cảnh sát nữ đi tới, khẽ nhìn Tô Mộc Hề.

“Cô là Tô Mộc Hề đúng không? Vì cô có liên quan không ít đến vụ án này nên mời cô đi cùng chúng tôi một chuyến.”

“Lại phải vào cục cảnh sát à?” Tô Mộc Hề ngạc nhiên, cứ dăm ba bữa lại vào cục thế này cũng chẳng may mắn gì.

“Không sao đâu, cậu cứ giải trình những gì mình biết là được.” Giang Tín Chi nói. đưa tay khoác lên vao Tô Mộc Hề, ánh mắt khẽ quét qua Cố Dĩ Bạch phía sau lưng cô.

Đây là lần thứ ba Tô Mộc Hề ngồi trong phòng thẩm vấn, Gianh Tín Chi ngồi phía đối diện, vị cảnh sát nữ ngồi ghi chép bên cạnh liếc nhìn cô một cái, có lẽ cũng đã thấy quen với cô rồi.

Giang Tín Chi hắng giọng, nói: “Thi thể của mẹ Lý Mại Hòa được phát hiện dưới nhà cậu, trước đó cậu chưa từng tiếp xúc với bà ấy sao?”

“À…” Tô Mộc Hề nhìn Giang Tín Chi, do dự một lát mới nói: “Từng tiếp xúc. Tối hôm qua, có một bà lão bị ngã dưới lầu nhà tớ, ngay sau đó một cậu thanh niên đỡ bà dậy. Nhưng tớ không biết đó có phải mẹ của Lý Mại Hòa hay không, lúc đó trời khá tối.”

Cô nói đến đây thì thấy Giang Tín Chi trao đổi ánh mắt với nữ cảnh sát bên cạnh.

“Nếu hai người không tin có thể xem lại camera, trời khi đó thật sự rất tối.” Tô Mộc Hề nói.

Giang Tín Chi liếm môi, nói: “Cô chủ quán nói sáng nay cậu mua đồ ăn cho bà ấy, đúng chứ?”

“Đúng là tớ có mua đồ ăn sáng cho bà ấy nhưng tớ thật sự không biết bà ấy có phải mẹ Lý Mại Hòa hay không.” Tô Mộc Hề đáp.

“Nhưng cô chủ quán nói với cậu bà ấy là một người câm, rồi lại thấy cậu nói chuyện với bà ấy.”

“Tớ không biết bà ấy bị câm nên có nói mấy câu với bà.” Tô Mộc Hề nói, khẽ liếc mắt lên trần nhà.

Giang Tín Chi đưa cô tấm ảnh một bà lão: “Cậu xem có phải người này không?”

Tô Mộc Hề nhìn người trong ảnh, ánh mắt tối lại, lát sau mới nói: “Không nhớ rõ, tớ mắc chứng mù mặt.”

Giang Tín Chi nhìn vị cảnh sát nữ bên cạnh, hai người cùng ra khỏi phòng thẩm vấn.

Tô Mộc Hề ngồi trong phòng, nhấc chân vắt chéo, tâm trạng không được tốt cho lắm.

Phòng thẩm tra không có một tiếng động, cô ngồi một mình tầm năm phút thì không chịu được nữa, đứng dậy đi hai vòng, chợt thấy đèn đỏ trên hai cái camera vụt tắt, có người đã tắt đi.

Một lát sau, Giang Tín Chi bước vào.

“Mộc Mộc, camera đã tắt rồi, cậu có thể nói thật với tớ.” Giang Tín Chi ngồi xuống ghế nói.

Tô Mộc Hề hoài nghi nhìn hai cái camera, sau đó ngồi xuống, dựa lưng vào ghế, tư thế thoải mái.

“Nói ra có thể cậu sẽ không tin, nhưng những lời tớ sắp nói đều là sự thật.” Cô nhìn thẳng vào mắt Giang Tín Chi.

Cậu ta khẽ vuốt cằm.

“Có phải không điều tra được manh mối nào liên quan đến cái chết của Lý Mại Hòa và Lư Kiến Bân đúng không?”

Giang Tín Chi lại gật đầu. Đúng vậy, không chỉ cách thức gây án mà cả hiện trường cũng không điều tra được gì cả.

“Nếu tớ nói không phải người thường giết bọn họ thì cậu có tin không?” Tô Mộc Hề híp mắt. vừa dứt lời liền thấy con ngươi Giang Tín Chi co rút, cực kỳ ngạc nhiên.

“Ý cậu là?”

Tô Mộc Hề đặt hai tay lên bàn, ghé sát về phía cậu ta: “Chính là như cậu đang nghĩ, cậu có thể không tin nhưng đó là sự thật.”

“Đường Thiên Tung chết dưới tay một tên đạo sĩ, nhưng tên đạo sĩ kia đã chết rồi, chúng ta tạm thời không nhắc đến. Âm hồn của anh ta vẫn không tan, đi giết Lý Mại Hòa và Lư Kiến Bân, tôi nghĩ hai người này là đồng phạm đã giết chết Đường Thiên Tung năm ấy.” Tô Mộc Hề nói: “Nếu cậu muốn biết chân tướng mọi chuyện thì phải phối hợp với tớ.”

“Mộc Mộc, đợi chút để tớ bình tĩnh lại đã.” Giang Tín Chi nói, hai tay ôm trán.

Một người không tin vào quỷ thần lại được bạn mình xác nhận trên đời này thật sự có chuyện đó. Hơn nữa, bản thân lại là người chứng kiến mọi chuyện, cũng chỉ có lời giải thích này là hợp lý nhất, thật sự không thể không tin.

——

Nửa tiếng sau, Giang Tín Chi ra khỏi phòng thẩm vấn, rồi lại tìm tổ trưởng tổ trọng án nói chuyện thêm một tiếng đồng hồ nữa.

Lúc Tô Mộc Hề ra khỏi cục cảnh sát với Giang Tín Chi, hai người cùng đến nhà Lý Mại Hòa.

“Mộc Mộc, trên đời này thật sự có thứ như cậu nói sao?” Giang Tín Chi lái xe, Tô Mộc Hề ngồi ở ghế phụ lái, cậu ta nghiêng đầu nhìn thoáng qua cô.

“Ừm.” Cô khẽ đáp lời.

“Thế cậu định làm gì?”

“Nhân tài trong cục của cậu đông như kiến, nhưng thực ra cậu nhờ Cố Dĩ Bạch giúp đỡ sẽ càng tốt hơn đấy.” Tô Mộc Hề nói, nhắc đến Cố Dĩ Bạch, khóe môi bất giác cong lên.

Giang Tín Chi ngẩn người: “Cậu đang… hẹn hò với Cố Dĩ Bạch à?”

Tô Mộc Hề ngạc nhiên, nhìn cậu ta nói: “Cậu nghĩ nhiều quá đấy.”

Thấy cô nói vậy, cậu không tiện hỏi nhiều, nhưng trong lòng lại chua xót khổ sở.

Đến nhà Lý Mại Hòa, chỉ có vợ anh ta với đứa trẻ ở nhà.

Vì có Giang Tín Chi nên hai người có thể dễ dàng vào nhà, Tô Mộc Hề lấy cớ đi vệ sinh lặng lẽ lẻn vào phòng ngủ, chừng hơn mười phút vẫn chưa thấy ra.

“Cô gái vừa nãy sao lâu vậy vẫn chưa ra ngoài?” Vợ Lý Mại Hòa thắc mắc.

“Cô ấy…” Giang Tín Chi thật sự không biết trả lời thế nào, đúng lúc Tô Mộc Hề trở lại.

Tô Mộc Hề cười xin lỗi, Giang Tín Chi đứng dậy: “Vậy chúng tôi cũng không làm phiền nữa, có tiến triển gì sẽ liên hệ với cô, mong cô bớt đau buồn.”

Mấy ngày nay tâm trạng vợ Lý Mại Hòa cũng đã tốt hơn nhiều, nghe Giang Tín Chi nói cũng chỉ gật đầu, còn tiễn họ ra về.

Ra khỏi nhà Lý Mại Hòa, Giang Tín Chi vội hỏi: “Thế nào rồi?”

“Hóa ra Lý Mại Hòa đã biết Đường Thiên Tung chết từ lâu rồi.” Tô Mộc Hề bĩu môi nói.
 

Bình luận facebook

Top Bottom