Full Hành Vân Công Tử

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 15
Nói xong, Kiều Kỳ Huyền tức giận đứng lên định rời đi, vừa mở cửa phòng, đã thấy Đan Hỉ đang ở ngoài cửa, liền thu vào màu sắc yêu quái, sợ chính mình hù dọa nàng. “A …… Hỉ nhi, làm sao vậy?”



Vẻ mặt nàng sáng rỡ. “Lão gia, ta bưng điểm tâm tới cho công tử, ngài muốn chút không?”



“Không cần …… Lão gia ta tới, phải đi về nghỉ một chút, Hỉ nhi, ngươi cứ chăm sóc công tử là tốt rồi ……”



“Dạ, lão gia”.



Tiễn bước Kiều Kỳ Huyền, Đan Hỉ lập tức đi vào, cười khanh khách rồi đem điểm tâm để xuống. “Công tử, chàng đói bụng không? Có muốn dùng chút bữa tối không?”



“Được, đã chuẩn bị những thứ gì?”



“Có canh hạt sen, ít bánh nướng, khoai xốp giòn thơm ngon”. Đan Hỉ giới thiệu điểm tâm trong mâm cho hắn. “Không bằng trước uống canh hạt sen đi?”. Hạt sen làm mát lòng, có tác dụng làm tiêu tan lo phiền.



“Được”. Hắn mỉm cười, nhưng vừa dùng ánh mắt liếc qua canh hạt sen một cái, liền bất động.



Hắn muốn nàng cho hắn ăn sao?



Đan Hỉ đột nhiên cảm thấy trái tim ngọt ngào, thông minh bưng bát lên, vì hắn mà múc một muỗng. “Công tử, để ta hầu hạ chàng …….”



Thật sự Hỉ nhi của hắn là người đáng yêu.



Hắn uống một ngụm rồi nói: “Hỉ nhi, canh này dễ uống, nàng cũng ăn chút”.



Hắn nói xong cũng động tay cầm lấy cái bát và thìa, múc một muỗng canh hạt sen, đưa tới bên môi nàng.



Nàng đầu tiên là xấu hổ mà lắc đầu, tiếp theo dưới ánh mắt kiên trì của hắn mà đỏ mặt, sau đó là đầy ắp vui sướng, cẩn thận ở trước mặt hắn mở miệng.



Một ít thìa súp canh trượt vào miệng nàng, hắn còn dùng vạt tay áo của mình nhẹ nhàng lau đi nước canh bên môi nàng. “Hỉ nhi miệng thật nhỏ, thật đáng yêu”



Nàng xấu hổ tới tận mang tai, trên mặt cũng nóng ran. “Công tử, ta tự mình làm được …….”



“Thế nào? Không thích ta lau hay sao?”



“Không phải không phải!” Nàng chưa kịp phát hiện trong lời hắn nói có gì, vừa nghe đến hắn nói “không thích” liền vội vàng phủ nhận. “Hỉ nhi không có không thích, chàng không nên hiểu lầm……”



“Ta đây thử liếm xem”. Hắn quả nhiên lấn đến gần nàng, thừa cơ hôn khóe môi của nàng, theo mùi hương hạt sen mút qua lại ở đôi môi mềm mại của nàng.



Trong đầu nàng lập tức trống rỗng, ngay cả nói cũng chưa, đã bị hắn chiếm hết tiện nghi.



Nhưng mà thân thể của nàng so với đầu nàng còn linh hoạt hơn, hai tay đã muốn bò lên hắn, cũng không biết hắn đã đưa tay ôm eo của nàng khi nào, người của nàng cũng đổi vị trí, ngồi vào trên đùi của hắn.



Đến lúc hắn buông nàng ra, nàng mới nhận ra chính mình có bao nhiêu dán vào hắn.



“Công tử …..” Nàng tức khắc thẹn thùng không thôi, muốn từ trên người hắn đi xuống.



Hắn bật cười. “Không sao, ta thích nàng thế này”.



Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đan Hỉ sớm đỏ đến không thể đỏ hơn nữa, giờ phút này cũng e lệ rụt rè mà tựa vào trong ngực hắn, cái trán thanh tú để ở cổ hắn, nhẹ nhàng cúi đầu xuống nói. “Công tử, chàng đối với Hỉ nhi quá tốt, nhưng là Hỉ nhi không biết, phải đối tốt với chàng thế nào ……..”



Hắn sao lại không thích bản thân mình chứ, lại bảo hộ nàng như vậy, nàng cảm thấy hắn phải trả giá quá nhiều, tựa như thời gian được hắn thương yêu như thế, nàng không nhịn được sẽ nghĩ, chính mình rốt cuộc có thể làm gì cho hắn đây?



Tiếc rằng nàng chỉ là phàm nhân, có lẽ nàng không nên đòi hỏi hắn, có lẽ trong mắt hắn nàng cũng chỉ là biết chút tài mọn thôi.



“Hỉ nhi không cần phải nghĩ, chỉ cần giống như trước ở lại bên cạnh ta là tốt rồi”. Hắn chỉ cần nụ cười của nàng, chỉ cần nàng cười, hắn liền thấy vui vẻ, chỉ đơn giản như vậy.



“Được, Hỉ nhi bằng lòng với chàng”.



Đan Hỉ hiểu, hắn sẽ không nói cho nàng biết .



Bởi vì hắn quý trọng nàng, chỉ muốn nhìn nàng vui vẻ, cho dù chính mình vừa mới nghe được hắn cùng Kiều Kỳ Huyền nói chuyện, nàng muốn hắn cũng sẽ không đem chuyện Tăng Tiên Đan nói cho nàng biết.



Nàng biết hắn không phải người, cũng biết sự thật hắn là hồ yêu, nhưng nàng không từng nghĩ, hắn tuy là yêu, nhưng cũng có cốt tiên, hắn có thể đã có tương lại tốt đẹp.



Tỷ như, “thành tiên”.



Nàng không nghĩ tới, còn không biết mà giữ hắn lại, không cho phép hắn rời bỏ mình ……. Như vậy nàng thực quá đáng, phải không?



Mắt cụp xuống, Đan Hỉ đem thân mình càng dựa sát vào hắn, đem áy náy chợt xuất hiện khóa tận đáy lòng.



Nàng không muốn ích kỷ, không muốn hại hắn…… Nhưng nàng nên làm sao đây, mới có thể làm cho mình buông hắn ra, để hắn có thể đạt được hạnh phúc thật sự thuộc về hắn?



“Thành tiên” hai chữ này ở trong lòng Đan Hỉ rơi xuống đất nảy mầm.



Tựa như một cái buồn phiền nho nhỏ, càng nhớ đến nó liền càng để ý, buồn phiền nhỏ cũng càng ngày càng lớn, cuối cùng biến thành buồn phiền lớn, đã tràn ngập lòng nàng, khiến nàng lo lắng.



Nàng không thể hỏi Kiều Hành Vân, bởi vì hắn sẽ không nói thật với nàng.



Vì thế nàng chạy tới hỏi Kiều Thiện cùng Kiều Hồng cách nhìn về thành tiên, hai người bọn họ không hẹn mà cùng nói cho nàng biết, bọn hắn tu luyện chính là vì thành tiên, không vì thành tiên, tự nhiên sẽ không cố gắng tu luyện.



Cho nên, Kiều Hành Vân cũng nghĩ như vậy……



Trong lòng Đan Hỉ rầu rĩ, nếu mục đích hắn tu luyện là vì thành tiên, vậy nàng sao có thể trở thành vật chướng ngại của hắn, cản trở con đường của hắn chứ?



Nhưng nếu như để hắn đi tu luyện, không phải chứng tỏ nàng phải buông tay hắn ra, để hắn rời khỏi mình sao?



Nàng không nỡ, lý trí nói với nàng không thể, Kiều Hành Vân đối với nàng quá tốt, hắn nói bằng lòng cưới nàng, nàng đã muốn thỏa mãn rồi, không nên ích kỷ mà trói chặt hắn.



Nếu vì tốt cho hắn, nàng nên nói cho hắn biết, nàng hi vọng hắn thành tiên, nên đi con đường của hắn, như vậy nàng cũng sẽ rất vui mừng, rất hạnh phúc …….



“Hỉ nhi, nàng còn đang ngủ sao?”



Lúc này, nàng chợt nghe tiếng của Kiều Hành Vân, phục hồi lại tinh thần, vội vàng hướng gương đồng sửa sang lại chính mình một chút, sau đó đứng dậy mở cửa. “Công tử, thế nào thức dậy sớm như vậy?”



Lúc này chưa đến giờ mão, nàng vừa mới trang điểm xong, còn chưa có đến hầu hạ hắn ngủ dậy.



“Ta muốn cùng lão Hắc xuất môn làm việc, cho nên mới nói cho nàng một tiếng, miễn cho nàng tìm không thấy ta đâu”.



“Phải xuất môn sao?” Đan Hỉ biết bọn hắn muốn cùng nhau đi tìm hồ yêu tên là Hồng Liên, lo lắng dặn dò hắn. “Ta nghe Kiều Hồng nói hồ yêu này rất lợi hại, giết người nhiều như vậy, ngay cả lão gia cũng không phải là đối thủ của ả ta, chàng nhất định phải cẩn thận.”



“Yên tâm, ta biết rồi”. Kiều Hành Vân mỉm cười đáp ứng, được nàng quan tâm trong lòng tràn trề ấm áp, thì ra chính mình có người để vướng bận cũng là chuyện hạnh phúc. “Hỉ nhi, nàng ngoan ngoãn chờ ta, nếu đến đêm ta không về, nàng cũng đừng vội lo lắng, được không?”



Hắn là hồ yêu, coi như cả năm sinh sống trong rừng núi cũng tự có cách, chỉ sợ nàng lo lắng cho hắn quá mức, làm bản thân mệt mỏi.



“Ta biết, ta sẽ ngoan ngoãn chờ chàng trở lại”.



Nàng kiên trì đưa hắn tới cửa, tha thiết nhìn theo hắn cùng với Kiều Kỳ Huyền rời khỏi sơn trang.



Ngay sau khi thầy trò bọn hắn mất dạng, Hồng Liên cũng xuất hiện phía sau vách đá ở sơn trang.



Thì ra …….. Lão hắc cả bọn hắn trốn ở chỗ này, ở chung quanh sơn trang này vẫn còn bố trí kết giới đề phòng những yêu quái khác tới gần, nếu không phải gần đây đạo hạnh của ả tăng nhiều, nói không chừng còn tìm không đến chỗ này đâu …..



Hồng Liên lạnh lùng nhìn chăm chú bên trong sơn trang, đang tự hỏi làm thế nào đột phá, bỗng nhiên phát giác bên trong sơn trang lại có một phàm nhân.



Cái nha đầu kia ……. Không phải là ngày ấy ả làm cho Tri huyện Bộc Châu tới Kiều phủ gây rối, sau lại có cô nương phi thân ra chắn đao cho Kiều Hành Vân sao?



Người thì làm sao có thể cùng yêu ở chung một chỗ nhỉ? Hay là nha đầu kia cùng Kiều Hành Vân có quan hệ không tầm thường?



Hồng Liên chợt nẩy lên cặp mắt lạnh ma quỷ của hồ ly.



Nếu đúng, nàng đối với Kiều Hành Vân nhất định là quan trọng, nếu không hắn sẽ không cố ý mang nàng đến trong núi này, còn đem nàng giấu trong một chỗ ẩn nấp như thế.



Thật tốt quá! Ả đang lo không biết nhược điểm của Kiều Hành Vân, làm thế nào lấy mạng của hắn đây!



Nếu nha đầu kia đúng như ả đoán, đối với hắn thật sự là người quan trọng như vậy, chỉ cần đem nàng nắm chắc trên tay, coi như Kiều Hành Vân đạo hạnh có sâu hơn, có tiên lực hộ thận, dám chắc cũng khó trốn khỏi lòng bàn tay của ả.



Nói không chừng ả còn có thể không đánh mà thắng, một lần ra tay là giết được Kiều Kỳ Huyền cùng Kiều Hành Vân ……. Ả âm thầm tính kế, cũng vui sướng mỉm cười.



“Kiều Hành Vân, ngươi chờ xem! Ta nhất định sẽ cho ngươi biết, cùng Hồng Liên ta đối đầu có kết cục gì, ngươi cứ ngoan ngoãn đợi xem kịch vui đi .”



Lúc Đan Hỉ thu dọn xong phòng Kiều Hành Vân, đang muốn trở về phòng thì, trong sơn trang một gã hầu bỗng nhiên chạy tới báo cáo cùng nàng. “Hỉ cô nương, Hành Vân công tử đã trở lại, nói là có chuyện tìm cô”.



“Hành Vân công tử sao?”. Nàng rất là kinh ngạc, không biết Kiều Hành Vân sao nửa đường quay lại, rõ ràng hắn xuất phủ mới có một canh giờ, chẳng lẽ là bỏ quên không đem vật quan trọng gì đó?



“Đúng vậy, Hành Vân công tử nói có chuyện gấp, mới cô mau chút ra cửa đi gặp hắn”.



“Được rồi”. Đan Hỉ không nghi ngờ gì, cùng gã hầu đi đến cửa sơn trang gặp Kiều Hành Vân.



Nào biết vừa tới cửa, ai cũng không thấy, nàng hỏi gã hầu, “Hành Vân công tử ở đâu?”



“Có lẽ đi đến cánh rừng phía trước rồi, tiểu nô ngươi dẫn đường đi”. Gã hầu giống như nghe được mệnh lệnh gì đó, dẫn Đan Hỉ rời khỏi sơn trang, đi về hướng rừng cây nhỏ bên cạnh.



Vừa vào rừng, nàng quả nhiên nhìn thấy bóng dáng Kiều Hành Vân , “Công tử!”



Kiều Hành Vân đưa lưng về phía nàng, nghe được giọng của nàng liền quay người lại. “Hỉ nhi nàng tới rồi”.



Nàng chạy đến trước mặt hắn. “Chàng sao đã trở lại? Có phải có cái gì quên mang không?”



“Ta chợt nhớ tới có nơi muốn mang nàng đi, cho nên mới đặc biệt vội trở về gặp nàng”.



“Lão gia đâu? Ông ấy không cùng chàng trở lại sao?”



“Ông ấy có chuyện cần làm, tối nay sẽ cùng chúng ta gặp mặt”.



“Chàng muốn dẫn Hỉ nhi đi đâu?”



Hắn từ nở nụ cười, đưa tay dắt theo nàng. “Đi một nơi rất vui vẻ”.



Đan Hỉ nghe được tỉnh tỉnh mê mê, nơi rất vui vẻ gì đó, là cánh rừng cây lê sao?



Đợi nàng hoàn hồn, đã bị hắn dắt đi vào chỗ sâu trong cánh rừng, lúc này mới phát hiện gã hầu lúc nãy kia còn theo phía sau bọn họ.



“Công tử, hắn tại sao đi theo chúng ta? Hắn cũng muốn đi cùng chúng ta sao?”



Kiều Hành Vân ngừng bước, bỗng nhiên quay đầu lại nhìn gã hầu. “Ngươi về đi”.



Gã hầu nhìn thấy ánh sáng đỏ trong mắt Kiều Hành Vân, tựa như nhận được chỉ thị, lúc này mới có hành động. “Dạ”. Sau đó liền quay đầu đi.



Rất lạ …. Đan Hỉ mơ hồ nghĩ, cảm giác có chỗ không thích hợp……



Nàng quay đầu lại nhìn Kiều Hành Vân, bộ dáng của hắn không có gì kỳ quái, chính là quần áo hắn mặc xuất môn, ngang hông có đeo túi hương cũng là túi hương uyên ương mà nàng đã vì hắn mà làm, túi hương này làm một đôi, một cái ở trên người mình, một cái tặng cho hắn mang đeo bên người……



Nàng ngó túi hương này, bỗng nhiên dừng lại.



“Sao vậy? Hỉ nhi, chúng ta còn phải gấp rút lên đường …..”



Không đúng! Hương liệu trong túi hương này, không phải mùi mà nàng đã điều chế !



“Ngươi là ai? Ngươi không phải Hành Vân công tử, đúng không?”. Nàng phút chốc mở to mắt, kinh ngạc hỏi.



Kiều Hành Vân quay mặt lại, bình tĩnh mỉm cười. “Ngươi làm sao mà biết được?”



Phàm nhân ngu ngốc này làm sao nhận ra được?



Hồng Liên ả công lực thâm hậu, biến thành bộ dạng của Kiều Hành Vân tự nhận là không hề có sơ hở, nha đầu kia sao lại đột nhiên sinh nghi ngờ, nhìn thấu quỷ kế của ả?



Quả nhiên …… Nàng bị lừa sao?! “Ngươi là ai? Vì sao phải biến thành bộ dáng Hành Vân công tử lừa ta?”. Đan Hỉ kinh hoảng, lập tức dùng sức thoát ra khỏi bàn tay nắm chặt của hắn.



Nhưng bằng sức của nàng khó mà thoát được, trong lúc nàng kinh hoảng đưa một tay khác để vặn ngón tay của hắn ra, tay Kiều Hành Vân bỗng nhiên mọc ra lông vàng, hiện ra móng vuốt sắc bén!



Đan Hỉ nín thở, hoảng sợ ngẩng đầu nhìn hắn.



Mặt của hắn không còn là Kiều Hành Vân, mà là méo mó biến dạng, đầu tiên là biến thành một nữ tử yêu mỵ bộ mặt xinh đẹp, sau đó lại méo mó hoàn toàn thành một bộ dáng hồ ly lông vàng có khuôn mặt giảo hoạt.



“Ngươi … Ngươi là …….”.



Liếc thấy trong mắt Hồng Liên bắn ra ánh sáng yêu quái màu đỏ, Đan Hỉ tim bị chấn động, liền ngất đi.



Khi Đan Hỉ tỉnh lại, phát hiện mình đang ở trong cánh rừng cây lê này.



Cũng mặt đất tuyết, cũng hoa lê, tuyết giống như hóa thành cây hương phỉ, hoa lê như tuyết.



Trong đống tuyết chỉ có mình nàng, nàng đột nhiên cảm thấy lạnh, kỳ quái, rõ ràng lần trước đến không có chút cảm giác nhiệt độ không khí lạnh lẽo nào, lần này gió lại lạnh thấu xương, hơi thở mong manh thế này?



Nàng cố gắng bò đến hồ nước nóng trong rừng, run rẩy đưa tay, muốn một ít ấm áp trong hồ nước, nhưng chạm tới thì hồ nước cũng lạnh như băng, nàng bỗng bừng tỉnh, phát hiện đây không phải cánh rừng cây lê mà Kiều Hành Vân mang nàng đi, mà là một hang động vừa ướt lại lạnh.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 16
“Này….. Đây là nơi nào?” Cả người nàng kiệt sức, tới thân cũng không thể, chỉ đành ngồi liệt trên mặt đất.



“Thì ra, đính ước tình yêu của hai ngươi chính là một cánh rừng cây lê a?”



Hồng Liên vừa mới làm pháp thuật với nàng, xuyên qua trí nhớ của nàng biết được không ít chuyện về Kiều Hành Vân.



Cái gì thích, cái gì báo ân ……. Thì ra Kiều Hành Vân thế mà đã yêu phàm nhân này?



Thực ngu xuẩn a! Tu luyện thành tiên cho tốt thì hắn không cần, lại hồ đồ đi theo đuổi cái việc ngốc như vậy.



Cùng phàm nhân tình tự? Thậm chí cùng sư phụ hắn Kiều Kỳ Huyền một dạng hết thuốc chữa, quả thực ngu xuẩn đến mức đi quắt xuống âm tào địa phủ cho rồi!



“Ngươi …. Ngươi chính là Hồng Liên sao? Ngươi đã làm gì ta? Sao lại biết cánh rừng cây lê này?”



“Phàm nhân mà, ý chí luôn bạc nhược, chỉ cần yêu ma có ý, liền có cơ hội chiếm lấy nguyên thần, mê hoặc tâm tư của ngươi. Ta vừa mới chỉ làm xong pháp thuật, ngươi đã khiến cho ta tiến vào trong lòng ngươi, đem chuyện liên quan với Kiều Hành Vân đều nhìn rõ !”.



Đan Hỉ chấn động kinh ngạc nhìn chằm chằm ả. “Ngươi …….. Ngươi đều xem cái gì?”



Nàng đã tiết lộ ra cái bí mật quan trọng gì sao? Ngươi là hồ yêu sợ nhất là máu của đồng loại, hay chích tinh hương thật là cái gì …….



“Không có gì, một đống chuyện yêu a, ta một chút cũng không có hứng thú”.



Hồng Liên lạnh lùng hừ một tiếng, vẻ mặt xem thường. “Chỗ hữu dụng thực sự chỉ có chuyện Tăng Tiên đan này, Bồng Lai tiên dược có giá trị a ……. Kiều Hành Vân làm sao không chịu ăn? Nếu hắn không muốn ăn, ta đây liền đem nó đoạt lấy, cũng coi như giải quyết phiền não cho các ngươi, ngươi nói có đúng hay không?”



“Không được!”. Đan Hỉ lập tức lên tiếng. “Đó là đại tiên tặng cho Hành Vân công tử, ngươi không thể đoạt nó!”



“Ta mạn phép muốn đoạt đấy, ngươi có thể làm gì nào? Ngươi đừng quên chính mình đang ở trong tay ta, ta tùy lúc đều có thể giết ngươi”. Hồng Liên lấn đến gần nàng ra uy nói, rồi sau đó lại lộ ra nụ cười. “Nhưng cũng không nhanh như vậy, ít nhất cũng phải chờ Kiều Hành Vân lại đây cùng ta nói điều kiện, xem ta có hài lòng hay không rồi nói sau ………”.



Ả bỗng nhiên nói lời nhỏ nhẹ với Đan Hỉ, giống như sợ không cẩn thận đem nàng như con gà con mà hù chết, nàng sẽ không có thể hát làm trò nữa …….



Đan Hỉ lắng tai nghe ả, rốt cục hiểu được ý đồ của ả. “Ngươi ….. Ngươi muốn dùng ta đến uy hiếp Hành Vân công tử?”



“Đương nhiên. Có ngươi ở đây nằm trong tay ta, không sợ hắn không nghe ta, nói không chừng ta muốn hắn đem công lực cho ta, hắn cũng sẽ cam tâm tình nguyện nói được đó …….”



Ngẫm lại, quá vui sướng, thật sự là sảng khoái a!



Hồng Liên cười thoải mái thêu dệt kế hoạch của chính mình, cạnh đó Đan Hỉ thì hoàn toàn sợ ngây người.



Làm sao bây giờ …… Nàng lại thành nhược điểm của Kiều Hành Vân sao?



Một khi Kiều Hành Vân biết nàng bị Hồng Liên bắt, nhất định sẽ tới để cứu nàng, nhưng vậy cũng đại biểu hắn sẽ rơi vào cạm bẫy của Hồng Liên, mặc cho ả xâu xé.



Vừa nghĩ tới Kiều Hành Vân gặp phải nguy hiểm, Đan Hỉ tức giận chính mình, thật hối hận đã không nghe hắn ….



Không được! Hiện tại nàng không thể yếu đuối, nhất định không thể để cho Kiều Hành Vân tới cứu nàng!



Nhưng Hồng Liên là yêu, không phải người thường, nàng có thể thoát được sao?



Nàng không muốn cam chịu số phận, vì thế thử đứng lên đi vài bước, nhưng không biết Hồng Liên đã hạ lời chú gì ở trên người nàng, chỉ cần nàng chạy đến cửa động, lập tức liền bị một luồng sức mạnh kéo trở về.



Vài lần sau đó, nàng nghe được Hồng Liên cười giễu cợt, cũng hiểu được ả cố ý xem nàng chạy trốn, đùa giỡn nàng không biết tự lượng sức mình ……..



Rốt cục, nàng lại không còn sức lực để bò dậy, một lòng giống như rơi vào tuyệt vọng, so với hang động này còn lạnh hơn, còn ẩm thấp hơn ——



Hiện giờ, nàng chỉ có thể âm thầm cầu nguyện Kiều Hành Vân sẽ không tới cứu nàng, sẽ không ngốc mà tin tưởng lời Hồng Liên như vậy.



“Công tử, chàng ngàn vạn lần đừng tới cứu Hỉ nhi …….”.



Nàng rất hối hận nước mắt chảy xuống. Nếu sớm biết có một ngày như thế, chính mình sẽ biến thành công cụ cho người khác dùng để uy hiếp hắn, nàng nhất định sẽ không mong giữ hắn ở bên người, nhất định sẽ thả hắn đi ….



Nàng rốt cục hiểu rõ, hiểu được vì sao người và yêu không thể cùng một chỗ, bởi vì nàng chỉ làm liên lụy hắn, chỉ biết làm hại hắn.



Kiều Hồng vừa phát hiện Đan Hỉ không thấy đâu, lập tức phái người tìm chung quanh, mới biết trong sơn trang có con tiểu hồ yêu bởi vì một mình rời khỏi sơn trang, mà bị Hồng Liên bám theo làm pháp thuật, khống chế tâm thần, hắn cảm thấy không ổn, sợ có liên can đến Đan Hỉ mất tích, liền lập tức cho Kiều Thiện đi tìm Kiều Hành Vân.



Kiều Hành Vân nghe xong biến sắc, lập tức cùng Kiều Kỳ Huyền quay về sơn trang, trông thấy tiểu hồ yêu bị pháp thuật làm mất hồn này, Kiều Hành Vân muốn gỡ bỏ pháp thuật trên người hắn, lại bị Kiều Kỳ Huyền ngăn cản. “Không được cởi, nếu cởi pháp thuật này, sẽ làm hại tánh mạng của hắn”.



Hắn tức giận. “Không cởi pháp thuật, làm sao biết Hỉ nhi ở nới nào?”



Hắn sơ sơ suất quá! Cứ tưởng rằng đem nàng thu xếp ở sơn trang có đặt pháp thuật có thể an toàn hơn ở Kiều phủ, lại quên là ở trong một đám hồ yêu, thân là phàm nhân Đan Hỉ quá mức đặc biệt, một khi bị Hồng Liên phát hiện, nhất định sẽ khiến cho ả nghi ngờ.



Quả nhiên, ả chẳng những có thể tìm ra, còn tìm cơ hội xuống tay với Đan Hỉ, rõ ràng hắn đã dặn dò nàng ngàn vạn lần không cần rời khỏi trang, vì sao nàng vẫn rơi vào trong tay Hồng Liên?



Đều tại hắn …… Biết rõ Đan Hỉ là phàm nhân, hoàn toàn không có năng lực nhận biết yêu quái, còn để nàng đợi một mình, là hắn không bảo vệ nàng tốt, đều là hắn sai!



Ngay tại lúc thúc thủ vô sách, tiểu hồ yêu cuối cùng nói, nhưng là tiếng của Hồng Liên. “Kiều Hành Vân, nếu muốn cứu tánh mạng nha đầu kia, ngươi ngày mai phải đem Tăng Tiên đan đến rừng cây lê gặp ta. Nếu ngươi không đến, ta sẽ ăn thịt nha đầu kia, uống máu của nàng ….”.



Truyền đạt lời nói xong, hai mắt của tiểu hồ yêu cũng vừa lật, sau đó khẽ đảo thật mạnh.



Kiều Kỳ Huyền lập tức xem kỹ tình trạng của tiểu hồ yêu, chỉ thấy trong khi Hồng Liên lấy pháp thuật ra, thì yêu lực của hắn cũng cũng bị hút đi, trong nháy mắt biến thành một cái thi thể hồ ly.



“Đáng ghét! Hồng Liên nữ nhân ác độc này, ngay cả tiểu yêu đồng loại mà cũng không buông tha?!”



Kiều Hành Vân tâm thần không khỏi chấn động, không hề suy nghĩ nhiều, xoay người rời đi.



“Chờ một chút! Ngươi đi đâu!”



“Ta muốn đi cứu Hỉ nhi”. Giọng nói của hắn bình thường, nhưng từng chữ phát ra từ cổ họng, giống như xé lòng hắn, khiến cho ngũ tạng hắn đều đau.



“Ngươi bình tĩnh cho ta!” . Không ai hiểu rõ Kiều Hành Vân hơn so với Kiều Kỳ Huyền, hắn càng bình tĩnh thì càng có vấn đề. “Hiện tại Hỉ nhi còn rất an toàn, ngươi không nghe thấy sao? Ả hẹn ngươi ngày mai đến rừng cây lê, vậy thì cho thấy trước ngày mai, ả không có khả năng làm hại Hỉ nhi”.



Hồng Liên chắc là sẽ không làm hại Đan Hỉ, nhưng hắn cũng không có cách ngồi chờ ngày mai đến, hiện giờ không biết Đan Hỉ ở nơi quỷ quái nào trong núi, nàng chỉ là phàm nhân, sẽ càng bất lực? Càng sợ hãi?



Hắn chỉ cần nghĩ đến bộ dáng sợ hãi của nàng là liền đau lòng, hận không thể một chưởng bóp nát Hồng Liên, đem hỏa thiêu thi thể của ả…….



Trong khi nghĩ như vậy, hắn bỗng nhiên phát hiện một luồng yêu khí từ ngũ tạng thoát ra, hắn là hồ yêu lâu như vậy, chưa từng một lần không khống chế được như thế, sắp không kiềm lòng nổi mà muốn giết Hồng Liên.



Hắn càng muốn, trong mắt ngọn lửa yêu cháy hừng hực, sát khí trên người cũng đột nhiên tăng lên.



Thấy thế, Kiều Kỳ Huyền đưa tay nắm lấy hắn, muốn hắn đừng suy nghĩ, nếu không muốn tẩu hỏa nhập ma. “Ngươi ngàn vạn lần đừng hành động thiếu suy nghĩ! Nếu ngươi đi tìm ả bây giờ, không tìm được là lãng phí sức, ngộ ngỡ tìm được, không phải ngươi bức ả lấy mạng của Hỉ nhi để chống đỡ mạng của ả sao?”



Kiều Kỳ Huyền không phải không có lý, Kiều Hành Vân lòng cố chấp bỗng nhiên xuất hiện một tia trấn tĩnh, rốt cục khôi phục bộ dáng trầm tĩnh nguyên bản của hắn.



“Chẳng lẽ ta chỉ có thể chờ đợi?” Hắn hỏi, nhắm mắt thu lại lửa giận mãnh liệt trong lòng cùng đau lòng tự trách.



“Đúng”. Kiều Kỳ Huyền nói thẳng với hắn. “Chờ ngày mai đến, chúng ta liền làm theo như lời Hồng Liên nói ——”



Dùng Tăng Tiên đan đổi lấy tánh mạng của Đan Hỉ, khoản giao dịch này đối với bọn họ nà nói là có lợi nhất, chỉ sợ Hồng Liên gian trá này muốn không chỉ như vậy, nhưng hiện nay an toàn của Đan Hỉ là quan trọng nhất, bọn họ chỉ có thể đi từng bước tính từng bước, xem Hồng Liên ra chiêu như thế nào.



Cầm lấy túi hương chim uyên ương Đan Hỉ tặng cho mình, Kiều Hành Vân sắc mặt chăm chú, giống như đang nhớ lại lời của nàng ——



“Hành Vân công tử, ta năm nay làm một đôi túi hương chim uyên ương, chim uyên ương trống cho chàng, chim uyên ương mái là của ta, chờ khi chàng quay về, liền đem bọn nó cho ở chung lồng, khiến chúng có đôi có cặp, vĩnh viễn không rời xa nhau, được không?”



Hắn mong chờ giọng nói dễ nghe mà hắn đã từng nghe …… Kiều Hành Vân không nén được mà nắm chặt túi hương, ở phương nào không rõ mà hứa với nàng.



“Hỉ nhi, đừng lo lắng, ta nhất định khiến bọn chúng có đôi có cặp, vĩnh viễn không rời xa nhau”.



Hắn tuyệt đối sẽ đem nàng bình an trở về, mặc kệ muốn hắn hy sinh cái gì, chỉ cần nàng bình an, cho dù muốn mạng của hắn cũng không hề gì.



Bởi vì nàng là của hắn thật vất vả mới tìm được hạnh phúc, hắn tuyệt đối sẽ không làm nàng rời xa hắn, tuyệt đối không ——



Hôm sau, ngay khi Hồng Liên mang theo Đan Hỉ thân thể tốt lành tới rừng cây cây lê, Kiều Hành Vân cùng Kiều Kỳ Huyền đã đợi ở bên hồ nước nóng từ sớm.



Hồng Liên cười lạnh. “A, tới sớm quá nhỉ, rất có thành ý nha ……”



Bàn tay Đan Hỉ bị ả dùng sợi dây màu đỏ yêu quái buộc chặt ở bên người, vừa nhìn thấy Kiều Hành Vân, lập tức kêu to: “Công tử! Sao chàng lại tới đây?! Chàng đi mau lên, ả sẽ giết chàng …….”



“Hỉ nhi!” Kiều Hành Vân tiến lên một bước, xác định nàng không có việc gì, chỉ là thân mình suy yếu chút, rốt cục tạm thời an tâm, mỉm cười với nàng. “Nàng yên tâm, không sao đâu”.



“Bớt nói nhảm! Hãy nói đến chuyện chính đi?!” Hồng Liên đưa bàn tay rút lui ra sau, thân thể Đan Hỉ lập tức bị ánh sáng đỏ kéo lui ra sau, uy hiếp hành động của Kiều Hành Vân cùng Kiều Kỳ Huyền, nếu bọn hắn mà tự ý di chuyển, ả lập tức sẽ giết Đan Hỉ.



“Tăng Tiên đan đâu?”



“Ở chỗ của ta”. Kiều Hành Vân lấy ra túi gấm từ trong ngực hướng ả tỏ ý. “Ngươi muốn ta có thể cho ngươi, nhưng, trước tiên phải đem Hỉ nhi trả lại cho ta đã”.



“Kiều Hành Vân ….. Ngươi nghĩ là ta tìm ngươi thương lượng, hay là ngươi tìm ta thương lượng hả?” Hồng Liên nào cho hắn được ra lệnh, ánh mắt lạnh lùng. “Ai biết được ngươi có đem tiên dược thật hay không? Cho dù vậy, ta cũng sẽ không nghe lời ngươi, đem lợi thế của ta trả lại cho ngươi trước”.



Kiều Kỳ Huyền mở miệng: “Vậy ngươi muốn thế nào?”



Hồng Liên ánh mắt lạnh ma quỷ xem xét qua hai người, cuối cùng dừng ở trên người Kiều Hành Vân. “Ngươi —— đem Tăng Tiên đan nuốt đi”.



“Cái gì?!”



“Ta nói nuốt đi, sau đó ngươi đem công lực của nó hòa vào nội đan của ngươi, tiếp theo đem nội đan xuất ra, ngoan ngoãn đưa cho ta!”



Ả ……. Ả lại tính muốn toàn bộ đạo hạnh của Kiều Hành Vân?!



“Ngươi đừng hòng! Ngươi hồ yêu thối tha này, chúng ta tuyệt đối sẽ không đưa cho ngươi!”



“Nếu các ngươi không giao, ta sẽ giết nha đầu kia”. Hồng Liên muốn ra tay bóp chết Đan Hỉ.



Kiều Hành Vân lần thứ hai tiến lên một bước. “Ngươi dám!”



“Vậy ngươi liền thử xem a!” Hồng Liên cười lạnh. “Nói thật cho ngươi biết, ta đã làm độc chú ở trên người nha đầu kia giống như con tiểu hồ yêu hôm qua kia, chỉ là chưa có chiếm mất tâm thần của nàng. Các ngươi nên biết phép này chỉ có ta có thể giải, nếu ngươi không ngoan ngoãn làm theo ta, hoặc nuốt vào tiên đan mà dám can đảm không đem công lực cho ta, nha đầu kia chắc chắn cũng phải chết, đã hiểu chưa?”



Ả lại làm chú với Đan hỉ?!



Pháp thuật độc ác này, kẻ dùng thuật có thể sẽ làm cho đối phương sống hoặc chết, chẳng những người ngoài khó giải, cũng cho thấy như muốn hắn không thuận theo lòng của ả, như vậy cho dù hắn thành công đoạt lại Đan Hỉ, Đan Hỉ cũng không sống được.



“Được”. Hóa ra ả suy tính thông minh lanh lợi như thế, xem ra hắn không có con đường thứ hai. “Ta làm theo”



Kiều Kỳ Huyền lập tức phản đối, “Không được! Nội đan của ngươi cho ả, thứ nhất là ngươi sẽ không có, vậy ngươi sống thế nào a?”



Đan Hỉ nghe Kiều Kỳ Huyền nói như vậy, cũng hoảng sợ mà lắc đầu. “Không! Công tử, chàng đừng đưa ả, ta không muốn chàng cho ả ……”. Nàng mới không sợ thuật gì, nàng chỉ cần Kiều Hành Vân tốt, chỉ cần hắn không có việc gì, nàng thế nào cũng không sao cả.



Kiều Hành Vân quay đầu mỉm cười an ủi nàng. “Hỉ nhi, không sao, cho dù ta đem nội đan cho ả, ta cũng sẽ không chết”. Nếu lỡ Đan Hỉ có gì, hắn còn sống cũng tựa như đã chết, còn không bằng chết, mà để cho nàng sống sót, như vậy ..….. Hắn cũng coi như thỏa mãn.



Kiều Kỳ Huyền ở bên tức giận giậm chân, “Hồng Liên, ngươi muốn nội đan không bằng ta cho ngươi, ân oán của ngươi và ta thì tự chúng ta giải quyết, ngươi không cần làm khó đồ đệ của ta!”



“Lão Hắc, đồ đệ của ngươi nội đan so với của ngươi có thể có giá trị hơn nhiều, còn không tính trước ngươi bị ta gây tổn hao công lực kia, đạo hạnh của hắn vẫn là còn nguyên vẹn hơn ngươi, ngươi nói đổi lại ngươi là ta, sẽ muốn nội đan của ngươi hay sao?”



“Ngươi ——”



“Hãy bớt nói nhảm đi! Nếu Kiều Hành Vân chấp nhận, vậy thì nuốt Tăng Tiên đan, mau chóng chút đem nội đan cho ta!”. Hồng Liên nói xong, lại dùng yêu lực đem thân mình Đan Hỉ nhắc tới, làm bộ uy hiếp hai người. “Nếu không, cũng đừng trách ta giết nàng bây giờ ——”



Mỗi lần Đan Hỉ bị ả nhắc tới, lập tức cổ có cảm giác một trận ngạt thở, khó chịu giống như bị ghìm chặt. “Công tử, không được cho ả …… Chàng nuốt rồi sau đó đi đi, không cần lo cho ta ……”



“Hỉ nhi!”. Kiều Hành Vân thấy nàng đau đớn, chỉ cảm thấy tức giận yêu khí hừng hực sát ý lại đang bộc phát trong ngũ tạng. “Ngươi buông nàng ra, nếu nàng có chút tổn thương nào, ta nhất định giết ngươi!”.



Hồng Liên rốt cục vung tay áo buông Đan Hỉ ra. “Này còn không mau làm đi? Kiều Hành Vân, ta không tính nhẫn nại chờ ngươi lâu đâu …..”



Kiều Hành Vân cuối cùng lấy ra Tăng Tiên đan, chỉ thấy đan dược sáng long lanh, bên ngoài quanh quẩn kim quang, tuyệt không phải vật trần gian.



Quả thật là tiên dược! Hồng Liên ở một bên thấy đến say mê. “Thứ tốt! Nhanh nuốt mau lên đi, sau đó cùng đem đạo hạnh của ngươi đưa cho ta”.



Ở dưới ánh mắt sáng quắc của ả, Kiều Hành Vân nuốt vào viên tiên đan này. Đem nó một đường từ cổ họng tiến vào tạng phủ, hắn cũng cảm giác yêu khí vốn đang bộc phát bị nó hấp thu hoàn toàn, sau đó hóa thành một viên nội đan tinh khiết.



Nhưng mà viên nội đan tinh khiết này lại tựa như có ý thức, muốn nhảy lên trời, hắn vì khống chế nó, đành phải vận dụng nội đan của mình đối kháng, nhưng chỉ cần hắn phóng thích năng lực, nội đan tinh khiết liền hấp thu càng nhiều hơn.



Đến cuối cùng, lại không phải hắn đem nó hòa vào nội đan của mình, mà là của hắn bị nó hút đi …….



“Thật tốt quá!”. Thấy chân khí trong cơ thể hắn chuyển động, Hồng Liên biết hắn đã làm xong nội đan, liền vui sướng kêu: “Có thể đem nó giao cho ta, mau xuất ra ——”



“Không được! Công tử…….”. Đan Hỉ vuốt vổ, cố nén không thoải mái. “Cháng không được cho ả, chàng đi nhanh đi!”



“Nha đầu chết tiệt kia!” Hồng Liên thấy nàng nói chuyện, bỗng nhiên chìa móng vuốt hồ ly với nàng.



Kiều Hành Vân chẳng biết lúc nào đã hóa thành một làn khói trắng, đi tới trước mặt ả, một cái liền bắt được cánh tay của Hồng Liên. “Buông nàng ra!” Chỉ thấy hắn vung tay áo, Hồng Liên liền vì vậy mà lật người, liền bị hắn kéo cách khỏi bên người Đan Hỉ.



Quả nhiên —— Hắn nuốt tiên đan này, công lực đã càng tiến một bước sao?



“Hỉ nhi, không sao đâu”. Hắn đem Đan Hỉ kéo về trong ngực mình. Nàng đã ở bên cạnh hắn, sẽ không còn có việc gì nữa.



“Kiều Hành Vân, ngươi còn không đem nội đan giao ra đây sao?” Hồng Liên bỗng nhiên mở miệng, cho dù Đan Hỉ bị hắn mang đi, bùa mệnh còn ở trong tay ả đấy. “Hay là ngươi muốn thử xem ta nói thật hay giả, muốn nhìn ta thật sự ra tay giết nha đầu kia?”. Cùng lúc nói, ả nắm chặt bàn tay, chỉ thấy Đan Hỉ giống như bị người bóp chặt cổ, đau đớn phải cúi người xuống.



“Hỉ nhi!”. Kiều Hành Vân thấy thế, quay đầu lại quát Hồng Liên. “Ngươi mau thả nàng, ta đem nội đan cho ngươi!”



Đan Hỉ run rẩy đưa tay kéo vạt áo hắn. “Không cần a….. Ta không muốn chàng như vậy, không cần…..”



Nhưng tâm ý của hắn đã quyết, nàng chỉ có thể nhìn một viên hình tròn màu vàng sáng từ trong hắn hiện hình, sau đó liên tục leo lên, mãi đến trong cổ hắn ——



“Hành Vân công tử!”



“Hồng Liên, hiện tại trước tiên đem thuật cởi bỏ cho Hỉ nhi, chỉ cần ngươi cởi bỏ, ta lập tức nhổ ra cho ngươi.”



Hồng Liên thấy nội đan dễ như trở bàn tay, nhất thời vui sướng, liền buông tay ra, đem yêu phù đặt bên trong huyệt thiên linh của nàng cùng nhau rút ra.



“Hỉ nhi!”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 17
Ngay khi yêu chú hoàn toàn rút ra, e sợ Kiều Hành Vân sẽ không nghe lệnh Hồng Liên cũng bất chợt xảo trá, bỗng nhiên hướng bụng hắn đánh tới một cái yêu lực.



Kiều Hành Vân bị yêu lực của ả đánh trúng, nội lực trong cơ thể đang cùng nội đan đối kháng, cũng bị yêu lực đến từ bên ngoài này làm rối loạn, nhất thời khống chế không được năng lực, đành phải đột ngột hộc ra nội đan.



Nội đan vừa phun ra, công lực của hắn cũng tràn ra thân thể giống như vậy, không còn sức chống cự Hồng Liên, phun ra đầy máu tươi.



Hồng Liên vừa thấy nội đan xuất ra, lập tức mở miệng rộng, thừa cơ hút về viên nội đan quý giá, có được ngàn năm đạo hạnh này.



“Hồng Liên! Ngươi đừng hòng!” Kiều Kỳ Huyền thấy thế muốn ngăn cản, cũng không kịp nữa, Hồng Liên dùng hết yêu lực hút nội đan, một ngụm nuốt vào tạng phủ của ả.



“Ha ha ha! Rốt cục thì là của ta!” Hồng Liên ngửa mặt lên trời cười to, cảm thấy được toàn thân đều đã tràn đầy yêu lực vô tận.



“Lão Hắc, mau dẫn Hỉ nhi đi, đừng để nàng bị thương……”



“Ta không muốn” Đan Hỉ tuy rằng không rõ ràng chuyện giữa bọn hắn, nhưng nàng thấy Kiều Hành Vân hộc máu, cũng biết hắn bị thương rất nặng, nói không chừng phải chết. “Ta không rời bỏ chàng, mặc kệ đi nơi nào ta đều cùng một chỗ với chàng, coi như địa phủ cũng vậy …….”.



Nếu là người yêu khác biệt, bọn họ liền cùng nhau xuống địa phủ, tới đó đều là quỷ, liền không có gì không thể, không có ai sẽ liên lụy ai, phải không?



“Hỉ nhi …..” Kiều Hành Vân nhịn không được yêu thương đưa tay chạm nàng, nhưng đây đã là sức lực cuối cùng của hắn, khi hắn đụng tới nàng, cũng không khỏi nhắm mắt lại, kiệt sức mà ngã xuống.



“Hành Vân công tử!” Nàng khiếp sợ gọi hắn, cảm giác trái tim mình giống như ngừng đập, tiếp theo trở nên lạnh lẽo.



Nàng ngơ ngẩn nhìn hắn, không cách nào đón nhận sự thực này.



Vì sao lại như vậy? Không, không thể như vậy! Nhất định là nàng đang nằm mộng, Hành Vân công tử sẽ không chết ……



Chỉ cần nàng nhanh chóng từ nơi rất lưu luyến trong giấc mộng của hắn tỉnh lại thì sẽ không việc gì.



Tỉnh lại, công tử nhất định vẫn còn, nàng vẫn là tiểu nha đầu của hắn, cũng chưa từng thay đổi, cái gì cũng tốt …….



“Không được! Ta mang các ngươi đi trước, rời khỏi nơi này rồi nói sau!”



Kiều Kỳ Huyền lập tức xách hai người lên muốn tránh đi, Hồng Liên lại bắt lấy một bên người Đan Hỉ, đem nàng kéo trở về. “Lão Hắc, bọn họ nói muốn cùng nhau làm quỷ ở địa phủ, ngươi làm chi ngăn cản bọn họ chứ?”



“Ngươi ——”



“Không sao, lão gia …..”. Đan Hỉ mờ mịt mất thần nhìn thi thể Kiều Hành Vân, lại giống như đả kích quá lớn, nhất thời thần trí mơ hồ. “Đây là mộng, ta tỉnh lại sẽ không có việc gì …..”.



“Nói rất đúng! Nhân gian chính là một giấc mộng, để ta chấm dứt mộng của ngươi đi ……”



Hồng Liên mắt lộ ra ánh sáng yêu màu đỏ, lần thứ hai đánh bất tỉnh Đan Hỉ. Ả đang hết sức muốn rút nguyên thần của nàng ra, thì rễ cây chung quanh lại chuyển động, phút chốc cuốn tay, thắt lưng, hai chân Hồng Liên lên……. Đem ả lôi ra sau, trói chặt ở một gốc cây lê trên trăm tuổi.



“Này ……… Sao lại thế này?!”



Một vị lão nhân bỗng nhiên hiện thân ở trước mặt ả. “Hồ yêu to gan! Dám nuốt trộm tiên đan, còn không mau giao ra?”



Ông ta đang khi phát hiện tiên đan bị hắn nuốt, tưởng Kiều Hành Vân bằng lòng thành tiên, cho nên trước dẫn hắn đi tiên giới, không nghĩ tới lại thấy ác yêu này cưỡng ép Kiều Hành Vân xuất ra nội đan, tính chiếm đoạt lấy!



“Không! Đây là của ta, là của ta!”



“Ác yêu, không thể theo ngươi nói không”. Ngón tay lão nhân chứa tiên khí, chỉ thấy nội đan vốn đang ở trong cơ thể ả liền bị dẫn ra, cuối cùng viên đá lọt vào bàn tay của lão nhân.



“Không! Trả lại cho ta!”



Hồng Liên điên cuồng hét lên khàn cả giọng, nhưng ả vì giữ lại nội đan mà tự mình phóng hết công lực, cũng giống như Kiều Hành Vân bị nội đan hút vào. Đến lúc ả phun ra một hơi chân khí cuối cùng, cũng mất đi toàn bộ yêu lực, hai mắt trừng trừng, toàn thân cứng ngắc, ngã xuống biến trở về một con hồ ly chết.



Nội đan hấp thu đạo hạnh của Kiều Hành Vân và Hồng Liên, lão nhân lập tức mang nội đan đi tới bên người Kiều Hành Vân. “Không nghĩ tới hắn quá ngu dại như thế, nuốt vào tiên đan lại nhổ ra, hiện giờ lại nửa yêu nửa tiên, chết là quỷ không được, sống là yêu không thành”.



“Tiên nhân, xin ông cứu đồ đệ của ta đi!” Kiều Kỳ Huyền ôm Đan Hỉ mới vừa ngất đi, liều mạng cầu xin ông ta. “Nếu tiên đan này không chuyển được trời đất, thì dùng của ta cũng được! Tóm lại, xin ông cứu hắn, để cho bọn họ hai đứa trẻ đáng thương có thể ở cùng một chỗ đi!”



“Bạch hồ này là ta đã từng gặp ở Linh sơn, ăn chân thân trái cây của ta biến thành, bởi vậy mới có được một chút linh khí, ta vốn là muốn dẫn dụ hắn thành tiên, không ngờ ý trời lại không như vậy ……” Lão nhân trầm ngâm, bỗng nhiên Kiều Hành Vân đã biến trở về Bạch hồ. “Một khi đã như vậy, ta dẫn hắn đi, còn ngươi, lập tức mang theo nàng đi”.



“Tiên nhân …….. Này, đồ đệ của ta hắn còn sống được không?”



“Đây là ý trời, nếu hắn có thể sống, các ngươi đương nhiên có thể gặp lại ——”



Kiều Hành Vân được lão nhân mang về Linh sơn, ở dưới cây lê tiên linh thiêng đứng che chở, dùng tiên pháp làm cho Kiều Hành Vân một lần nữa nuốt vào viên nội đan kia.



Sau đó ông ta lấy chân khí của chính mình tưới vào trong cơ thể hắn, thúc giục biến hóa nội đan một lần nữa ở trong cơ thể hắn sống yên ổn, cho đến khi yêu lực của hắn khôi phục, có thể một lần nữa khống chế sức mạnh của nội đan, khiến cho nó có thể tự động vận hành ở trong cơ thể.



Đợi hết thảy chấm dứt, đã là qua một tháng ở nhân gian.



Kiều Hành Vân mở mắt ra, ý nghĩ đầu tiên trong đầu chính là muốn tìm Đan Hỉ, nhưng hắn phát hiện mình không ở Bộc châu, mà là trở lại Linh sơn.



“Tiên nhân, vì sao ta lại ở chỗ này?”



“Là ta mang ngươi trở lại”. Lão nhân giải thích với hắn. “Nội đan của ngươi bị đoạt, thiếu chút nữa đã đánh mất mạng nhỏ, nếu không phải ta đúng lúc đuổi tới, ngươi đã sớm đi làm quỷ ở địa phủ rồi”.



“Thì ra là thế, đa tạ đại ân của tiên nhân, nhưng mà ….. Sư phụ ta cùng một cô nương khác đâu? Bọn họ có mạnh khỏe không việc gì chứ?”



“Hai người kia tánh mạng không ngại, ngươi không cần lo”. Lão nhân đối hắn tỏ vẻ. “Hiện giờ ngươi đã một lần nữa có nội đan, đạo hạnh đã đạt, cứ cùng ta quay về tiên giới, đắc đạo thành tiên, thế nào?”



Kiều Hành Vân biến sắc. “Tiên nhân, tiểu bối không muốn trở thành tiên, tiểu bối ở nhân gian còn có việc nhất định phải hoàn thành, không thể rời khỏi nhân gian”.



“Đạo hạnh của ngươi đã đạt, mặc kệ ở nhân gian hoặc tiên giới cũng đã là tiên, ở lại nhân gian không phải chuyện ngươi có thể quyết định, cho dù ngươi muốn, ngươi cũng không thể quay về trước đây”.



Ý là hắn bất kể như thế nào đều phải đi sao?



Kiều Hành Vân lập tức hướng lão nhân mà cúi lạy. “Tiên nhân, tiểu bối thật sự không thể đi tiên giới, ta cùng với cô nương kia có ước hẹn, cuộc đời này nhất định báo cho xong ân tình của nàng”.



Lão nhân mỉm cười hỏi hắn. “Ngươi là lấy cớ muốn báo ân, muốn cùng nàng gần nhau mới là thật đi?”



“Nếu tiên nhân hiểu rõ tình hình, xin tiên nhân hãy để cho tiểu bối trở về đi!”



“Muốn về cũng có biện pháp”. Lão nhân mặt mày chợt thu lại, tuy rằng sớm biết hắn không thể nguyện ý đến tiên giới, vẫn cứ cứu hắn, hắn thân là nghĩa yêu có lẽ đây là tạo hóa đi. “Nhưng đạo hạnh hai ngàn năm trên người ngươi hiện giờ, ngươi bỏ không cần được sao?”



Kiều Hành Vân lập tức trả lời. “Nếu tiên nhân có thể làm cho tiểu bối trở về nhân gian, cho dù mất đi hai ngàn năm đạo hạnh, tiểu bối cũng cam tâm tình nguyện!”.



Ngu ngốc a…… Uổng công ông ta từng hóa thân cây lê, hóa thành chim khách, dốc lòng làm phép cho hắn ăn quả tiên, nhưng kết quả là hắn không muốn thành tiên, cam nguyện ở nhân gian luân hồi, uổng phí duyên số của bọn họ a ……



Nhưng có uổng phí thì cũng là tạo hóa, có lẽ mệnh trời chỉ cho phép ông ta cho hắn cơ hội, mà không phải bắt buộc hắn thành tiên đi. “Ngươi đã nguyện ý, vậy để ta giúp ngươi một lần cuối cùng đi!”



Lão nhân lấy từ trên người ra một viên đan dược. “Cái này cùng Tăng Tiên đan lúc trước tặng ngươi khác nhau, tên là Hàng Tiên đan, là độc dược mà tiên giới đặc biệt dùng để xử trí tiểu tiên vi phạm lỗi, biến thành thân người phàm, như vậy ……… Ngươi có bằng lòng dùng hay không?”



Nhìn thấy viên thuốc đen tròn này, Kiều Hành Vân nhớ tới nét mặt tươi cười của Đan Hỉ, liền không còn ý kiến khác. “Ta bằng lòng”.



Chỉ cần nuốt viên thuốc này, là hắn có thể trở lại Bộc châu, trở lại bên cạnh Đan Hỉ, từ nay về sau cùng nàng trải qua cuộc sống bình thường hạnh phúc, đối với hắn mà nói là chuyện cầu còn chưa được, trong lòng sục sôi hắn đương nhiên nguyện ý, nguyện ý được lâm vào ……



“Tốt, vậy thì cho ngươi, nhưng làm người không thể so với làm yêu quái muốn gió được mưa đâu, sau này ngươi thành bình thường đó ……”



Trong dặn dò cuối cùng của lão nhân, tiên đan giao cho Kiều Hành Vân. Từ nay về sau , hắn liền không phải tiên, cũng không phải yêu, mà là một phàm nhân rất bình thường rồi ——



Mấy ngày Kiều Hành Vân rời đi nơi nào, quên mất trở về, không ngờ đã gần cuối xuân ——



Ngẫu nhiên lật sách giết thời gian, Đan hỉ lại nhìn đoạn câu chữ này.



Không biết làm sao, lòng của nàng đột nhiên có chút rầu rĩ, không thoải mái lắm.



Là bởi vì “gần cuối xuân” sao?



Quả thực, hiện giờ đã là cuối mùa xuân, đào lê đều đã rụng, là có một ít sầu não …….. Nhưng , lòng của nàng không chỉ buồn, còn có chút đau, lại là chuyện gì xảy ra đây?



Nàng sững sờ nhìn sắc trời ngoài cửa sổ. Từ một tháng trước trở lại Kiều phủ, nàng liền hoảng hốt giống như mất đi cái gì vậy, cảm thấy được tâm thần không ở trên người mình, có khi nhìn ngắm cảnh vật trong phủ, còn lại đột nhiên đa sầu đa cảm, nhưng cũng không biết mình đang lo cái gì, chỉ là cảm thấy được trong lòng nặng trĩu, giống như có chuyện quên mất, rồi lại hoàn toàn không muốn đem nó nhớ tới …….



“Hỉ nhi!” Lúc này, Vương đại nương bước vào trong phòng của nàng, cười hì hì gọi nàng. “Chuyện tốt! Chuyện tốt a!”



“Đại nương, chuyện tốt gì a?”



“Con còn chưa nghe nói sao? Hành Vân công tử đã muốn trở lại! Nghe nói hai ngày này sẽ đến liền”.



“Phải không?” Đan hỉ chỉ là mở mắt to, hơi hơi gật đầu. “Hắn muốn trở về nha …….”



Vương đại nương đối với phản ứng của nàng khó hiểu. “Con làm sao vậy? Hành Vân công tử đã muốn trở lại, sao không vui mừng chứ? Những năm qua hắn nói muốn trở lại, con đều vui mừng giống như mất hồn, lần này là làm sao vậy?”



“Hỉ nhi thật vui mừng a, Hành Vân công tử là con trai duy nhất của lão gia, là ân nhân cùng chủ tử, hắn muốn trở lại, Hỉ nhi thật vui mừng a”.



“Nhưng con trước kia không phải loại vui mừng này ……”. Nên nói như thế nào nhỉ …….. Không phải bình tĩnh như nước vậy, đem hắn làm người bình thường. “Đúng rồi, Kiều lão gia nói chờ Hành Vân công tử trở lại, liền cho các con thành hôn, con biết việc này rồi thì cũng vui vẻ chứ?”



“Hỉ nhi biết”. Nàng như cũ không có cảm xúc gì lớn, chỉ là có chút miễn cưỡng mà mỉm cười. “Nhưng Hành Vân công tử là công tử, thân phận Hỉ nhi không xứng với hắn, cũng không biết có thể khiến cho hắn thích, để cho hắn vui vẻ hay không……… Ta cảm thấy giống như không ổn…….” .



“Nói bậy bạ gì đó! Hỉ nhi, con rõ ràng thích Hành Vân công tử như vậy, hắn cũng thích con, làm sao con lại đột nhiên nói lời ỉu xìu này?”



Đan Hỉ ngẩn người hỏi: “Ta thực thích hắn sao?”



Nhưng nàng không nhớ ra được…… Thích một người là cái cảm giác gì? Nàng mỗi lần nghe được tên của hắn, đều là mùi vị rầu rĩ đau đớn này, nếu là yêu thích này, vậy nàng không cần thích hắn.



“Ôi, con không phải sinh bệnh ở đâu chứ?” Vương đại nương lúc này sợ hãi, muốn thành thân mà người lại biến thành dáng vẻ ấy, để Hành Vân công tử biết thì làm sao bây giờ? Không được, bà muốn đi mời thầy thuốc đến xem. “Hỉ nhi, con đợi đã, ta lập tức đi tìm Kiều chưởng quầy đến, để hắn xem cho con một cái ………”.



Vương đại nương vội vàng bước đi thẳng, Đan Hỉ thấy bà rời đi, vẫn không đoán ra tâm tư của mình.



Đại nương nói nàng hẳn là phải vui mừng, nói nàng thích hắn, cho nên hắn muốn trở lại cùng nàng thành thân, nàng hẳn là muốn thật vui mừng mới đúng …… Nhưng vì cái gì, nàng vui mừng không nổi?



Nàng láng máng cảm thấy được lòng mình đang ra lệnh, muốn nàng không thể thích hắn, không thể đem chuyện của hắn tưởng là thật, đây chỉ là mộng, nếu còn muốn giữ cái mộng này, thì tuân thủ lấy bổn phận của mình cho tốt ……..



Cho nên nàng sẽ không vui vẻ, là bởi vì đây là giấc mộng sao?



Kiều Hành Vân muốn trở lại là mộng, muốn kết với nàng cũng là mộng …….. Mộng này chính xác là cái gì đây?



Nàng nghĩ không ra, rất không muốn nhớ tới ………



Đan Hỉ nén cơn đau đầu, nằm ở trên giường, đến khi cái gì cũng không nhớ, nàng mới cảm thấy được dễ chịu.



Ngay khi Kiều Hành Vân rốt cục theo Kiều Kỳ Huyền trở lại Bộc châu, rốt cục lại đi vào Kiều phủ quen thuộc, muốn thấy nhất chính là Đan Hỉ.



Hắn bước thẳng vào viện Lê Hoa nơi bọn họ đã sống kia, vừa gọi nàng. “Hỉ nhi! Ta đã trở lại, nàng ở đâu?”



Trong phòng Đan Hỉ nghe hắn gọi, liền vội vàng chỉnh quần áo đi ra, đi đến trước mặt hắn mà cúi mình. “Hỉ nhi ra mắt Hành Vân công tử”.



Hắn bởi vì phản ứng của nàng mà sửng sốt, liền mỉm cười đưa tay nắm vai của nàng. “Hỉ nhi, sao lễ nghi vậy? Chúng ta đều sắp thành thân rồi, không cần như thế nữa”.



Đan Hỉ ngửa mặt lên, lại đầy do dự, một chút vui vẻ cũng không có. “Dạ ….. Hỉ nhi đã biết”.



Đang lúc Kiều Hành Vân nhíu mày thì, Kiều Kỳ Huyền chạy tới, nhanh chóng giải thích với hai người. “Hỉ nhi, Hành Vân công tử đã trở về, ngươi sờ hắn xem ….. Đây không phải đang nằm mơ, ngươi hiểu rõ chưa?”



Đan Hỉ nhìn ông ta, rồi nhìn xem Kiều Hành Vân, sau đó gật đầu. “Hỉ nhi hiểu rồi”.



Ai, vẫn chưa hiểu. “Được được …… Không vội, Hỉ nhi, ngươi trước tiên đi thu dọn phòng lại một chút, để lão gia ta cùng công tử trò chuyện đã”.



“Dạ”. Nàng ngoan ngoãn lĩnh mệnh, xoay người đi vào trong phòng.



Đợi nàng vào nhà rồi, Kiều Hành Vân cuối cùng có thể hỏi ông ta. “Lão Hắc, Hỉ nhi sao lại thế này?”



“Ai, ngươi không biết, từ khi Hỉ nhi trở lại, ra mòi giống như không có chuyện gì, nhưng là càng ngày càng kỳ quái, nàng giống như đã quên trong núi đã xảy ra những chuyện kia, ngay cả chuyện các ngươi yêu nhau cũng đã quên ….. Nhưng ngoài chuyện này, những chỗ khá, nàng đều không khác trước kia”. Kiều Kỳ Huyền cũng kinh hãi với chứng bệnh này của Đan Hỉ, nhưng lại bó tay hết cách. “Ta nghĩ…….. Nàng có lẽ là sợ thừa nhận cái chết của ngươi, lại không tin thật sự hiện giờ là ngươi, trong lòng rất mâu thuẫn đi?”



“Thuốc đâu? Dù sao cũng có cách trị đi?”



“Ta dùng rất nhiều linh dược, nhưng đây là tâm bệnh a, bệnh ngu si của ngươi ta còn chưa có thuốc chữa, tâm bệnh của Hỉ nhi ta cũng không có cách a!”



Nhưng, Kiều Hành Vân cuối cùng đã bình an trở lại, có lẽ qua một thời gian ngắn, Đan Hỉ sẽ phát hiện đây là thật sự là thật, bệnh cũng sẽ không thuốc mà càng ………



Kiều Hành Vân nín thở lắng nghe ông ta, khó có thể thừa nhận tin tức này.



Vì sao hắn thật vất vả trở về, nàng lại bị bệnh chứ?



Vì sao bệnh của nàng, bọn hắn lại không có cách nào trị chứ?



Hắn quá hi vọng mình có thể trông thấy nàng hạnh phúc vui sướng, nhưng là vì hắn hại nàng thành như vậy, nên đã không còn biết vui sướng sao?



Nếu hắn không được cứu, nàng có phải hay không cả đời đều tự mình tra tấn như vậy chăng?



Không, hắn không muốn nàng như vậy, hắn sẽ làm nàng khỏe mạnh. Giờ hắn đã trở lại, cũng không có bất kỳ lý do gì có thể ngăn cản bọn họ ở cùng một chỗ, hắn tuyệt không thể để cho nàng tiếp tục như vậy.



Cho dù bệnh này không có phép tiên linh dược có thể giải được, nhưng hắn tin tưởng chỉ cần kiên trì bền bỉ, hắn nhất định có thể làm nàng hoàn toàn khỏe lên!



Ban đêm, Kiều Hành Vân mời riêng nàng đến Tứ Hương đình cùng ngắm trăng.



Hắn chuẩn bị bàn cờ, hỏi nàng có muốn chơi cờ hay không.



“Hỉ nhi không chơi cờ giỏi đâu”. Đan Hỉ nói lui .



“Không sao, ta có thể dạy nàng”. Hắn mỉm cười, từng bước một chỉ bảo nàng. “Nàng cầm quân trắng, ta cầm quân đen, bốn con quân trắng có thể vây một con quân đen của ta, như thế, xem quân của ai được ăn nhiều nhất”.



Sau đó hắn nhìn nàng, muốn nàng ngồi xuống. “Ngồi đi, tới thử một ván xem xem”.



Đan Hỉ đành phải vâng lời, ngồi xuống ở trước mặt hắn.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 18 Hoàn
Hắn bắt đầu mở quân cờ, cố ý sắp xếp không cẩn thận sách dạy đánh cờ, là một quyển sách dạy đánh cờ sơ đẳng mà nàng đã từng thuộc lòng. “Nàng xem thử coi, tiếp theo đánh như thế nào?”



Đan Hỉ cầm lấy quân trắng, nhìn thấy bàn cờ, vẻ mặt lại do dự. giống như biết làm thế nào đánh, nhưng lại không dám đánh như vậy ……..



“Hỉ nhi, đánh xem, có sai cũng không sao”. Hắn an ủi nàng như vậy, nhưng nàng vẫn băn khoăn do dự, cuối cùng, hắn nở nụ cười. “Như vậy đi, ta làm một trò nhỏ, đoán thử nàng muốn đánh chỗ nào, được không?”



Nàng không trả lời, chỉ là như trút được gánh nặng mà buông quân cờ xuống.



“Ừ …… Để ta coi tâm tư của nàng nào”. Kiều Hành Vân cố làm ra vẻ huyền bí mà cầm quân cờ lắc lư ở trước mắt nàng, cuối cùng xuống chỗ sách dạy đánh cờ có ghi lại bước tiếp theo. “Chỗ này, nàng muốn chính là chỗ này ——”



Nàng nhìn thấy quân trắng trên bàn cờ, sắc mặt khẽ lộ vẻ kinh ngạc, bởi vì nàng quả thật muốn đánh cái chỗ kia, giống như tự nhiên nàng biết làm sao thở vậy, nàng vừa thấy ván cờ này, liền biết bước tiếp theo là cái gì ——



Nhưng, sao hắn cũng biết?



Đúng rồi ……… Nàng nghĩ tới , Kiều Hành Vân biết pháp thuật hắn cái gì cũng biết, mọi thứ đều biết ……….



Cho nên hắn mới có thể nhìn thấu tâm tư của nàng sao? Nếu đây là mộng, mộng này cũng chân thật đi, Kiều Hành Vân trước mắt này hắn thật sự có phép màu sao?



Thấy ánh mắt nàng giật mình, Kiều Hành Vân hình như hiểu được suy nghĩ của nàng, dịu dàng nói với nàng: “Nàng xem! Ta thật sự biết nàng đang nghĩ gì, Hỉ nhi, nàng cũng biết ta là ai, đúng không?”



“Chàng ….. là Hành Vân công tử”. Nàng đáp, trong lòng không khỏi phập phồng dữ dội.



“Đúng, ta đã trở lại, Hỉ nhi”. Hắn đưa tay về phía nàng. “Nàng nắm chặt ta đi, tay của ta thật ấm áp, thật chân thật, nếu nàng nhớ rõ chuyện gì về ta, cũng có thể hỏi một chút, xem ta có phải người mà nàng biết hay không?”



Nàng không dám nắm.



Chỉ sợ nhỡ nắm rồi, liền thấy hắn biến mất giống như giấc mộng mỗi đêm của nàng.



Nàng cũng không nên hỏi hắn bất cứ chuyện gì, đừng cho chính mình có cơ hội thích hắn...... Chỉ cần nàng cái gì cũng không làm, hắn cũng sẽ không biến mất, hắn sẽ luôn luôn trong giấc mộng này!



Nàng đột nhiên lại mắc đau đầu, rên rỉ khó chịu.



“Hỉ nhi, nàng làm sao vậy?”. Thấy thế, hắn lo lắng đến ngồi vào bên cạnh nàng ôm lấy nàng. “Làm sao không thoải mái? Nói cho ta biết, ta giúp nàng nhìn xem………”



“Ta ….. đau đầu quá”.



“Được rồi …… Đã hết đau rồi, Hỉ nhi, lập tức không đau nữa …..” Hắn lập tức xoa xoa huyệt đạo bên trán cho nàng, lại hận chính mình hiện giờ không có phép màu, không thể làm nàng lập tức giảm đau, chỉ có thể cho nàng lời an ủi này.



Thì ra, đây là thân phàm nhân vô lực sao?



Lời nói của hắn dịu dàng rót vào trong tai, Đan Hỉ cũng có cảm giác suy nghĩ đau đớn rối rắm của mình thật giống như được hắn xoa lên, quả nhiên cảm giác khá hơn chút.



Nàng ngẩng mặt nhìn hắn, rất hoang mang.



Vì sao lúc này đây hắn không có biến mất?



Mỗi lần nàng đau đầu, phải không thèm nghĩ chuyện gì liên quan đến Kiều Hành Vân nữa, mới có thể bình thản được, nhưng vì sao hiện giờ nàng không muốn, mà hắn còn ở trước mặt chứ?



Nàng nhịn không được hỏi ra miệng. “Chàng …….. là Hành Vân công tử thật sao?”



“Là ta”. Kiều Hành Vân bình tĩnh gật đầu. “Nàng có thể tin ta, Hỉ nhi. Ta đã trở lại, hơn nữa sẽ không rời đi, ta sẽ thành thân với nàng, mãi mãi cùng một chỗ với nàng”.



Mắt Đan Hỉ lộ ra kinh ngạc. Chính là hắn sao? Lần này, không phải là mộng sao …….



Đột nhiên một cơn gió lạnh ập đến, nàng chịu không nổi sợ run cả người, sau đó, ánh mắt cũng hơi chuyển một cái, như là phát hiện cái gì lầm lẫn, trong nháy mắt lại đem mình khóa lại.



Hắn phản ứng ngay tức khắc. “Hỉ nhi, lạnh phải không? Đến nào, mau đem áo choàng khoác lên”



Đan Hỉ lại đẩy hắn ra. “Không đúng! Chàng không phải Hành Vân công tử……”



“ Hỉ nhi?”



Nàng chua xót nói: “Chàng không phải …… Không phải thật …….”



Hắn nhất định không phải Hành Vân công tử thật sự, bởi vì ở trong ngực hắn, nàng không cần thêm quần áo, hắn ấm áp tựa như cái lò của nàng, cho nên hắn nhất định là giả, là ảo tưởng của nàng, nàng không thể lại tiếp tục ảo tưởng này nữa, nếu không …… Hắn có thể biến mất!



“ Hỉ nhi......”



Hắn đứng dậy muốn ôm lấy nàng, nhưng nàng sợ hãi rút lui từng bước, từ chối tin tưởng mà chạy trốn.



Kiều Hành Vân không dám duổi theo, chỉ sợ dồn ép lại làm bệnh tình của nàng nặng thêm, bởi vậy chỉ có thể nhìn nàng lo được lo mất như vậy, khi buồn khi lo ……….



Có thể một ngày chứng bệnh của nàng không có khả năng bình phục thì sao?



Nhưng cho dù bệnh của nàng không thể tốt, thì cũng là Hỉ nhi của hắn, hắn mãi mãi sẽ chăm sóc nàng, không rời không bỏ.



Sau mấy ngày, thái độ của Đan Hỉ với Kiều Hành Vân vẫn xa cách như cũ.



Nàng không dám tới gần hắn, không dám cùng hắn nói nhiều, giống như một con chim nhỏ bất cứ lúc nào cũng sẽ hoảng sợ.



Nhưng , cơn đau đầu của nàng từ từ ít đi, sau đó, nàng bắt đầu lén chú ý hắn, đã sợ không thấy hắn nữa, vừa hoang mang vì sao hắn còn ở trước mặt của mình?



Mỗi một tối, hắn cũng đều giúp nàng đi vào giấc ngủ, Hắn sẽ làm cho nàng uống thuốc, nói với nàng cho đến khi nàng đi ngủ, mỗi ngày, nàng tỉnh lại sẽ trông thấy hắn ngủ ở trên cái giường đối diện mình, hắn hầu như cùng nàng chưa từng tách ra, sự tồn tại của hắn đối với nàng mà nói càng ngày càng chân thật, càng ngày càng quen…….



Có một hôm, buổi sáng nàng không thấy hắn ở trên giường, lập tức hoảng sợ chạy ra ngoài, gọi tên của hắn.



Kết quả Kiều Hành Vân từ cửa đi tới, nàng bất chấp tất cả, chân trần liền xông lên trước ôm lấy hắn.



Cho dù hắn sẽ biến mất, nàng vẫn muốn thích hắn, muốn chạm tới hắn …..



“Hỉ nhi, thực xin lỗi, không thấy ta đã dọa đến nàng phải không?”. Kiều Hành Vân vội vàng đem nàng ôm trong lòng, làm ấm thân thể chỉ mặc mỗi áo mỏng của nàng. “Nhanh đi vào, nàng không có đi giày đâu, như vậy sẽ bị gió lạnh đó ……….”



Hắn ôm nàng vào nhà, nàng phát hiện trong phòng không có đốt hương, nhưng hắn vẫn còn đây.



Tại sao vậy chứ? Nàng gần như đốt hương mỗi ngày, mong nằm mơ cũng có thể mỗi ngày nhìn thấy hắn, nàng vừa mới bắt đầu thấy được, nhưng đều là ảo ảnh, vì sao hiện giờ không có đốt hương, mà hắn lại còn đang ở đây?



Chẳng lẽ, hắn trước mắt này ……. Thật sự ư?



Hắn mang nàng đến ngồi xuống bên giường, vội vàng đem chân nhỏ của nàng bỏ vào trong chăn sưởi ấm. “Đêm qua trời mưa, mặt đất ẩm ướt, nàng để chân trần mà giẫm lên, dễ bị khí lạnh xâm nhập đấy”.



Hắn cười đến rất chân thật, nói cũng quá chân thật, ngay cả tay hắn quá chân thật.



Nàng đột nhiên cảm thấy hắn không giống ảo mộng, nếu như là mộng, hắn đã sớm nên biến mất ……..



Lúc này, ánh mắt của nàng dừng ở cái túi hương trên màn giường, tụ họp gắn bó, trong đó có treo một chim uyên ương mái là nàng, còn có một chim uyên ương trống, là túi hương mà nàng đưa cho Kiều Hành Vân mang bên người ——



Nàng mở to đôi mắt, lập tức tiến lên nắm xuống cái túi hương kia.



Kiều Hành Vân thấy nàng có phản ứng với túi hương, liền thử hỏi nàng. “Hỉ nhi, nàng nhớ tới cái gì sao? Nhớ rõ túi hương này không?”



Nàng nhớ rõ.



Mỗi lần nàng nằm mơ thấy hắn, mà hắn thì không thấy, nàng sẽ vọt vào trong phòng hắn tìm kiếm ảo ảnh, nhưng nàng luôn nhìn không thấy túi hương này, khi đó, nàng mới hiểu được là mình nằm mơ.



Nhưng mà hiện tại, cuối cùng chim uyên ương cũng chưa về, vậy mà đã trở lại …….



Nàng vừa hoảng lại sợ, lại mang một chờ mong, hai mắt đẫm lệ nhìn hắn. “Chàng ……… Thật sự trở về phải không?”



“Đương nhiên”. Hắn vui sướn nhìn nàng. Hỉ nhi có phản ứng như thế, liền chúng tỏ nàng có chút tỉnh lại, không hề cho hắn là mộng nữa. “Ta không sao đã trở lại rồi! Ta không phải là mộng, cũng không phải quỷ, ta là Kiều Hành Vân thật sự, chim uyên ương này là nàng muốn ta mang trở về, khiến nó với chim uyên ương của nàng vĩnh viễn ở cùng một chỗ, vĩnh viễn không rời xa nhau ……….”



Nàng vươn tay chạm rõ mặt hắn, phát giác hắn có độ ấm, có cảm xúc, thật sự. “Chàng ………. Không có chết sao?”



“Không có, là một tiên nhân đã cứu ta, để cho ta một lần nữa nuốt vào nội đan cải tử hồi sinh, còn ban cho ta tiên dược trở thành phàm nhân nữa ……… Hỉ nhi, nàng nhớ rõ khi đó xảy ra chuyện gì không?”



Đan Hỉ nhìn hắn vô cùng chân thật, đột nhiên thần trí trở lại, không cố ý không muốn nhớ tới chuyện cũng nhớ rõ nữa.



Khi đó, Kiều Hành Vân vì cứu nàng mà chết, mà lòng nàng đau đớn thật hối hận, cảm thấy được tất cả đều là lỗi của mình, nếu nàng không theo đến sơn trang —— Không, nếu nàng không thích hắn, không kiên quyết giữ hắn lại, hắn cũng sẽ không vì nàng mà chết……..



“Thực xin lỗi...... Đều là ta làm hại! Là ta không tốt, công tử......”. Nàng khóc đến mức kích động, rốt cục, nàng rốt cục có thể giải thích với hắn. “Ta hại chàng tới cứu ta, thiếu chút là chết rồi, đều là ta không tốt......”



“Hỉ nhi không có không tốt”. Hắn rất cảm động ôm chặt nàng, đau lòng vì nàng chịu đựng đau khổ. “Là ta không tốt, không thể bảo vệ nàng, còn để nàng nghĩ rằng ta đã chết, hại nàng đau lòng như vậy, nàng hẳn là trách ta, giận ta mới dúng!”



“Chỉ cần chàng trở lại thì tốt rồi, ta không trách chàng, cũng không đau lòng …….”



Hắn kéo nàng ra, nâng lên khuôn mặt đã hơi hơi lộ ra nụ cười, biết Hỉ nhi của hắn thật sự khỏe rồi. “Nàng thật sự nhớ rõ ta, đúng không? Sẽ không tiếp tục né tránh ta, sẽ không tiếp tục lãnh đạm nữa, đúng không?”



“Ta thật sự nhớ rõ”. Nàng nở nụ cười với hắn, thực cố gắng cười vui vẻ. “Ngày ấy chàng hỏi ta thành thân được không, ta nói được, có thể lập tức không? Chàng còn trách là ta quá gấp, rất không quy củ ……. Xem, ta đây cũng nhớ rõ a”.



“Nàng lại nhớ kỹ chuyện ta trách nàng sao?” Hỉ nhi của hắn a …….. Ngốc như vậy, để cho hắn lo lắng đứt ruột, muốn hắn làm sao có thể bỏ được mà chết đi chứ? Cho dù hắn lúc này thật sự ở địa phủ, cũng sẽ liều mạng trở lại. “Hiện tại ta là người, Hỉ nhi, ta với nàng đầu bạc răng long, nàng bằng lòng gả cho ta không?”



“Hỉ nhi đương nhiên bằng lòng, một cái , mười —— Không, một trăm bằng lòng ………”



“Nha đầu ngốc!” Hắn vừa cười vừa mắng, câu nói sau cùng lẫn vào trong nụ hôn dành cho nàng. “Nói một lần bằng lòng là được rồi…….”



Nụ hôn của hắn mang theo nước mắt của nàng, vừa ngọt vừa mặn, nhưng rất chân thật, rất hạnh phúc ……..



Vào cái ngày Kiều Hành Vân cùng Đan Hỉ thành thân đó, Vương đại nương cùng Kiều Kỳ Huyền vui mừng phát khóc.



Một cái Đan Hỉ vui vẻ đã có nơi chốn tốt, một cái vui vẻ rốt cục có thể gặp gỡ bọn họ người có tình thì sẽ thành người nhà, hai người ngồi song song ở ghế cha mẹ, một cái lấy thân phận là nghĩa mẫu của Đan Hỉ, một cái là cha ruột của Kiều Hành Vân.



Hai người cúi đầu bái thiên địa, tiếp theo dâng trà, Kiều Hành Vân thì bưng trà cho Vương đại nương, Đan Hỉ thì bưng cho Kiều Kỳ Huyền.



“Hỉ nhi dâng trà cho lão gia”



Kiều Kỳ Huyền đối nàng cười xua tay. “Hỉ nhi, không phải lão gia”.



Nàng lập tức hiểu ngầm, liếc mắt ngắm Kiều Hành Vân mỉm cười một cái, cung kính nói một lần nữa: “Hỉ nhi dâng trà cho cha”.



“Đúng đúng đúng! Kêu cha là được rồi ……”. Thật tốt a! Kiều Kỳ Huyền hắn sống gần ngàn năm, rốt cục có người thành tâm gọi hắn là cha rồi …….



Đến phiên Kiều Hành Vân nâng chung trà lên. “Hành Vân cũng dâng trà cho nghĩa mẫu”.



“Tốt tốt tốt!”. Vương đại nương vui sướng tiếp nhận trà, trong miệng vội đọc: “Sớm sinh quý tử, đầu bạc răng long a!”



Hai người hành lễ xong, liền được đưa vào viện Lê Hoa động phòng.



Kiều Hành Vân bảo bọn nô bộc tất cả lui ra, đi về hướng tân nương đáng yêu ngoan ngoãn của hắn.



Thấy hắn ngồi xuống bên cạnh, nàng nhịn không được đã quên dặn dò của Vương đại nương, giương mắt nhìn hắn một cái.



“Làm sao vậy?”



Nàng hình như có chuyện nói. “Công tử …..”



Kiều Hành Vân lập tức nói: “Đợi một chút, không phải công tử”.



Không phải? Thế là ……. Nàng nghĩ nghĩ, lại mở miệng. “Tướng công?”



“Ừ …..”. Cái này dễ nghe một chút. “Làm sao vậy, nương tử?”



Hắn gọi nàng “nương tử” ư? Rất lạ a ……..



“Cứ gọi thiếp là Hỉ nhi đi! Thiếp thích nghe Hành Vân công tử —— Không, là tướng công gọi thiếp là Hỉ nhi”.



Nghe vậy, hắn nở nụ cười, liền cúi người ở bên tai nàng một câu: “Hỉ nhi, chúng ta thành thân ………”



Tai của nàng tự nhiên đỏ. “Đúng vậy, Hỉ nhi đã là người của tướng công.”



“Không đúng, nàng có lẽ còn chưa biết ……. Cái gì mới gọi là người của ta”.



“Này ………. Phải là cái gì?”



Hắn cười ấm áp giải thích. “Qua đêm nay, động phòng rồi, mới là người của ta”.



Đan Hỉ biết động phòng, Vương đại nương đã dạy nàng. “Hỉ nhi biết, cái gọi là động phòng, chính là ….. Chính là …..”



“Là cái gì?” Kiều Hành Vân nghi ngờ nàng có thật sự hiểu không? “Nếu biết, nói ra cho tướng công nghe một chút?”



“Đại nương nói không cần nhiều lời, chỉ cần Hỉ nhi làm, tướng công sẽ hiểu ngay”. Nàng cố lấy dũng khí nói xong, sau đó không trôi chảy đưa tay cởi bỏ áo màu đỏ thẫm của mình.



Dưới ánh mắt kinh ngạc của Kiều Hành Vân, nàng một cái lại một cái cởi xuống, vẻ mặt hơi thẹn thùng, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào, hắn nhìn mà trong bụng đầy phập phồng, tâm tư lộn xộn không thể nghĩ được, muốn động cũng động không được.



Cuối cùng, nàng rốt cục cởi chỉ còn mỗi đồ lót nhỏ, lộ ra hai cánh tay nõn nà như ngọc .



Nàng phát hiện hắn lại giống như kẻ ngốc, cái gì cũng không có làm, lập tức cũng có chút luống cuống.



Đại nương nói nàng chỉ cần cởi quần áo, là hắn biết ý, nhưng xem ra hắn vẫn không biết, rốt cuộc nàng làm không đúng, hay là đại nương nói sai rồi?



Chẳng lẽ lại ……… Nàng đến cả đồ lót nhỏ này đều cởi ra sao?



Đang lúc nàng đưa tay đến phía sau cổ tìm thắt nút dây, Kiều Hành Vân rốt cục với tay nắm chặt tay nàng, ánh mắt sáng như thu lại.



“Tướng công?”



“Hỉ nhi, xem ra ta dứt khoát không thể xem nhẹ nàng rồi…….” Hơi thở của hắn dày đặc gần sát nàng, ngửi mùi hương của da thịt nàng lộ ra, hoàn toàn bị nàng thu phục.



Môi của hắn cũng dán lên cổ vai nàng, rốt cục không khống chế được lại quên mình mà bọn họ bắt đầu động phòng ………



Đan Hỉ hạnh phúc vừa thẹn đỏ mặt đón nhận hắn yêu thương, không nghĩ tới các bước đại nương dạy nàng thực hiệu nghiệm.



Tướng công của nàng tuy rằng từng là hồ yêu, nhưng hôm nay cũng chỉ là nam nhân bình thường, quả nhiên, tiểu nữ tử nàng cũng có thể để cho hắn nhìn với đôi mắt khác xưa đó!



Ai da, đại nương còn dạy nàng các bước khác nữa, nhưng hiện giờ nàng cũng mặc kệ……..



Dù sao bọn họ sẽ có thiệt nhiều cái, thiệt nhiều cái ngày mai cùng động phòng, nàng sẽ có thiệt nhiều thiệt nhiều cơ hội, có thể nói cho tướng công của nàng biết ——



== Hoàn ==
 

Bình luận facebook

Top Bottom