Full Hành Vân Công Tử Full

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 12/12/15.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914
    Văn án

    Trong thành Bộc Châu ai không biết Kiều phủ là nhà giàu nhất, ai chẳng biết đại công tử Kiều gia là người tốt, thích làm nhiều việc thiện, lại là đại phu có bàn tay vàng, quan trọng nhất là không cần tiền!

    Chỉ là Kiều công tử hành tung bất định, cho nên Đan Hỉ rất gấp gáp, bởi vì phụ thân bệnh nặng, thiên hạ sợ rằng chỉ có hắn mới có thể cứu phụ thân.

    Nhưng khi công tử tìm đến, cũng đã không kịp, song công tử lại có lòng tốt thu lưu nàng bơ vơ không nơi nương tựa, cho nàng vào phủ làm nha hoàn, nhưng mà nàng cảm thấy thực khó hiểu, bản thân mình là nha hoàn, lại giống như Kiều gia tiểu thư.

    Lúc hắn ở nhà, nàng chỉ cần chuyên tâm hầu hạ một người là hắn, hắn không ở nhà thì, nàng liền chuyên tâm học phối hương, dùng hương hắn yêu thích làm túi thơm cho hắn đeo, để hắn mang theo bên người, phảng phất như nàng cũng theo hắn đi khắp thiên hạ.

    Cuộc sống tốt đẹp như thế, duy nhất có điều khiến nàng buồn phiền chính là, công tử hình như, hình như không phải là người......
     
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Mở đầu

    Tầng tầng ngọn núi, mây mù từng bước.

    Linh Sơn cảnh vật thần bí, quanh năm đầy mây mù, chỉ thấy sườn núi không thấy đỉnh núi, mây quay chung quanh dãy núi giống như là cái thang thông lên trời, vì vậy mọi người tin tưởng, núi này tất có tiên ở, có tiên thì sẽ linh, bởi vậy mới tên là Linh Sơn.

    Không biết là nơi nào trong tận vùng đất sâu nọ, có một cây lê sinh trưởng ngàn năm, quanh năm ra trái, ra trái rồi lại rụng, rụng rồi lại ra, đẹp như hoa mùa xuân, tuyết mùa đông.

    Trong núi có bạch hồ rất thích cây lê này, biết rõ cây lê có tiên khí, cho nên ưa nằm ngủ dưới tàng cây, có khi đói bụng sẽ ăn trái cây rụng, dần dà, trên người nó cũng có một chút linh khí.

    Ngày nọ, có một con chồn đen tu luyện mấy trăm năm giật mình nhìn thấy trên người nó có linh khí trời ban, có thể tu thành tiên, liền hỏi nó có bằng lòng thành tiên không, có muốn tu luyện hay không?

    Bạch hồ không buồn để ý tới chồn đen.

    Thành tiên có gì tốt?

    Thành tiên rồi, thì phải rời Linh Sơn lên tiên giới, nó chính là yêu mến cái cây lê này, yêu mến cuộc sống ở Linh Sơn, nó tình nguyện cả đời làm hồ ly ngồi ở dưới cây lê.

    Không lâu sau, nó có một người bạn khác.

    Một con chim khách nhỏ cũng phát hiện ra cây lê, nó thích thú xây tổ ở trên nhánh cây lê, đem Bạch hồ trở thành bạn, còn có thể giúp Bạch hồ mổ trái cây, từ đó về sau Bạch hồ có thêm một người bạn, lại càng không muốn nghĩ ngợi đến cái việc thành tiên gì kia.

    Nhưng mà thời gian nó cùng chim khách nhỏ làm bạn quá ngắn, có một ngày, chim khách nhỏ không bay trở về, hôm sau cũng không về, sau ngày thứ ba, ngày thứ tư...... nó rốt cuộc không xuất hiện.

    Nó làm sao vậy? Là đã tìm được bạn tốt mới, chỗ ở tốt, hay là đã xảy ra bất hạnh?

    Lần đầu tiên Bạch hồ nghĩ, nếu có thể gặp được chồn đen thật tốt, có thể hỏi thăm về chim khách nhỏ một chút.

    Qua vài năm, chồn đen lại tới Linh Sơn, nó hỏi Bạch hồ có bằng lòng tu luyện hay không? Bạch hồ hỏi nó chuyện chim khách nhỏ, chồn đen nói có biết rõ cũng không thể nào nói cho Bạch hồ được, trừ phi Bạch hồ bằng lòng tu luyện, như vậy mọi chuyện nó muốn biết, tự nhiên cũng sẽ biết rõ.

    Bạch hồ yên lặng.

    Chồn đen thấy nó do dự, liền nói thẳng chính mình bị trọng thương, khả năng duy trì hình hồ chỉ có một lúc, nếu như Bạch hồ nguyện ý học tập biến ảo thành hình người, liền có thể thay thế mình đi đến nhà ở nhân gian lấy linh dược trị thương, để báo đáp, nó có thể giúp đỡ điều tra thêm về chuyện chim khách nhỏ.

    Bạch hồ đáp ứng.

    Vì vậy nó bắt đầu học tu luyện, mười năm rồi lại mười năm...... Nó tu luyện, đáp án có thể cũng theo thời gian trôi qua, theo con đường tu tiên tâm không vướng bận, rốt cuộc trở nên không quan trọng nữa.

    Trong chớp mắt, mấy trăm năm trôi qua.

    Cuối cùng, Bạch hồ cũng rời bỏ Linh Sơn, rời bỏ cây lê, từ nay về sau hóa thân thành người, cũng có tên —— Hành Vân.
     
  3. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 1

    Bộc Châu ——



    Bộc Châu có được sơn thủy đẹp đẽ sản vật lại phong phú, từ xưa đến nay văn nhân, thương gia giàu có đều yêu mến phong cảnh của thành này.



    Thực tế là mấy quan địa phương đều liêm khiết yêu dân, chí công vô tư, vì thiên hạ mà cai quản trông coi tốt thành Bộc Châu, nhân dân an cư lạc nghiệp, cơm no áo ấm.



    Vì thế Hoàng thượng còn từng rất khen ngợi quan địa phương Bộc Châu, vài vị đại lão gia trước và sau đều được thăng chức quay về kinh làm quan, đảm nhiệm chức vị quan trọng trong triều đình, vang dang khắp thiên hạ.



    Nhưng mà dân chúng Bộc Châu biết rõ, đại lão gia tuy là thanh liêm yêu dân, nhưng tất cả chi tiêu sửa trị lớn nhỏ của Bộc Châu không phải tất cả đều chi từ quốc khố, nếu không có Kiều Kỳ Huyền nhà giàu nhất ở Bộc Châu dốc túi tương trợ, mùa hạ thì không thể xây đê điều ngăn lũ, mùa thu thì lo nông dân không có tiền sống, muốn khởi công xây dựng trường học thì không lo liệu được ....... Vậy nên Bộc Châu của bọn họ cho dù núi có cao tới đâu, nước cho dù đầy, người cũng qua không được tốt như vậy.



    Nói đến Kiều Kỳ Huyền nhà giàu nhất ở Bộc Châu, toàn Bộc Châu không ai không biết hắn, bởi vì Bộc Châu có một nửa đất đai đều là tài sản của hắn, một nửa buôn bán đều là sản nghiệp của Kiều gia, gồm có ngân hàng tư nhân, cửa hàng trang sức, tửu lâu, tiêu cục...... Các thứ đều có Kiều gia của hắn kinh doanh.



    Nhưng mà không chỉ kinh doanh thôi, hắn cũng rộng rãi dùng những sản nghiệp này trợ giúp dân chúng, cửa hàng trang sức thì giúp lương, tiêu cục thì sửa đường .... Mà ngay cả trường học nổi tiếng nhất của Bộc Châu cũng là hắn lấy tiền ra tài trợ, nói hắn là người lương thiện, hoàn toàn không có khoe khoang khoác loác.



    Lúc này, bên trong dược đường do Kiều gia mở, có một vị thiếu nữ thanh tú mười lăm tuổi, nàng lưng giỏ trúc, trong lòng đoán chừng không có nhiều tiền lắm, khuôn mặt bất an thỉnh cầu chưởng quầy dược đường.



    “Kiều chưởng quầy...... ta tới bốc thuốc cho cha ta, phương thuốc cũng giống như lần trước, ngài xem tiền có đủ hay không .....”



    Đang lúc ghi nợ chưởng quầy Kiều Thiện ngửa mặt lên, thấy Đan Hỉ, liền buông bút xoay người đi phối dược, một bên nói: “Hỉ Nhi, cha cô bệnh có nặng không, thay đổi đơn thuốc này, ông ấy cảm thấy thế nào?”



    “Cha nói có cảm giác nặng lắm, ngài cảm thấy đối với thân thể của ông ấy suy yếu, xuống giường đi chưa được mấy bước ta lại phải đỡ, còn có trong đàm của ông ấy có chứa máu, Kiều chưởng quầy...... Dạng này có được coi là có cải thiện không?”



    Cha Đan Hỉ tháng trước bị ngã ở trên núi, mời đại phu trong thành xem, nói cha nàng bị mắc chứng lao, phải chăm sóc thật tốt, không được ra khỏi cửa.



    Chỉ là mấy tháng đều uống dược, phương thuốc cũng sửa lại mấy lần, nhưng bệnh Đan lão cha không thấy hết, không khỏi làm cho Đan Hỉ trong lòng nóng như lửa đốt.



    “Bằng không như vậy đi”, hai hàng lông mày Kiều Thiện nhíu lại, lập tức xoay người mỉm cười với nàng. “Ngày mai ta dành thời gian đến nhà bắt mạch cho cha cô, xem bệnh cha cô có khá lên không, phương thuốc có cần sửa hay không, a?”



    “Thật không?”, Đan Hỉ con ngươi mắt trợn to ươn ướt, cảm kích vạn phần. “Cám ơn ngài, Kiều chưởng quầy, cám ơn......”



    Hai cha con họ không ở trong thành, mà là ngoài thành ở cái thôn nhỏ trong chân núi, vì chữa bệnh cho cha, nàng đã nhiều lần vào thành thỉnh đại phu xem bệnh cho cha, lộ trình đi lại không hề ngắn, cho nên nghe thấy chưởng quầy chủ động tỏ ý muốn tới đấy một chuyến, nàng thật sự rất cảm kích.



    “Đừng cám ơn, chỉ cần bệnh cha cô có thể tốt, cái này so với việc cô theo ta dập đầu còn khiến ta vui hơn”. Kiều Thiện gói kỹ dược liệu cho nàng. “Đây, Hỉ nhi, cầm thuốc”.



    “Kiều chưởng quầy, tiền đưa ngài, ngài kiểm tra xem ....”



    Kiều Thiện lập tức đẩy túi tiền ra. “Không kiểm không kiểm, cô đừng đưa! Ngày mai ta còn đi tới chỗ cô, chờ cha cô hết, lại cùng tính một lượt cũng không muộn, hiểu chứ?”



    Lại nhớ tới trong tay mình một túi toàn những đồng tiền vất vả, Đan Hỉ vừa an tâm vừa mắc cỡ, chỉ vì số tiền này đã là những đồng còn sót lại trong nhà, ngày thường nàng thay phụ thân vào thành bán củi lấy tiền, ngay cả cơm bọn họ ăn đều không đủ, đừng nói chi là mua thuốc.



    Nhưng mà mua thuốc trả tiền là việc hiển nhiên, hôm nay nàng cầm dược mà không phải trả tiền, đương nhiên cảm thấy mắc nợ người ta.



    “Kiều chưởng quầy, ngài yên tâm, chờ cha bệnh hết, ta nhất định sẽ đem tiền trả hết nợ”. Nàng nắm chặt túi tiền trong tay, thề với chính mình, nàng nhất định sẽ báo đáp thật tốt cái ân cứu mạng này, cho dù muốn nàng làm trâu làm ngựa cả đời, nàng cũng cam tâm tình nguyện.



    Cảm kích đi ra khỏi dược đường, Đan Hỉ ở cửa ra vào thì gặp Vương đại nương trong thành, là khách hàng mua củi quen của nàng cùng cha, cũng là hết sức quý mến đối với mẫu thân đã mất từ thuở nhỏ của nàng. “Ai nha Hỉ nhi, sao lại vào thành? Cha con đâu?”.



    “Đại nương, cha ở nhà nghỉ ngơi, con vào thành bốc thuốc”.



    “Cha con bệnh khá hơn chút nào không? Đại phu nói thế nào?”



    “Đại phu nói ngày mai sẽ lại đến xem cho cha một cái....” Đan Hỉ không dám nói ra lời của chưởng chưởng quầy với đại nương, sợ làm cho Vương đại nương lo lắng trong lòng, làm cho bà thêm buồn phiền.



    Cha đã dạy nàng, làm người không thể gây phiền phức cho người ta, nhất định phải suy bụng ta ra bụng người (mình không muốn đừng bắt người phải chịu), nàng đừng tỏ ra lo lắng, nàng vẫn nhớ, cũng không nên để người ta lo lắng. “Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi! Hỉ nhi, ta vừa làm cá, con mang về nhà hầm súp cách thủy, cho cha con bồi bổ sức khỏe, còn con cũng ăn nhiều một chút, xem con mấy ngày nay đi đi lại lại kìa, so với bó củi con còn gầy hơn!”



    “Đại nương, điều này làm sao mà không biết ngại .........”



    “Còn nữa”, Vương đại nương lập tức móc từ trong túi quần ra một túi ngân lượng, nhét vào trong tay của nàng. “Xem bệnh thì phải có tiền, mua thuốc cũng cần tiền, con giữ lấy nó, để phòng ngừa khi cần đến.....”



    “Đại nương, thế này không tốt đâu!”. Nàng vội vàng lắc đầu, bối rối muốn đem tiền trả lại. “Cha nói không thể tùy tiện nhận của người khác, ngài cho con cá đã đủ quá rồi, bạc thì con tuyệt đối không thể nhận”.



    “Cái gì tùy tiện? Tiền này cũng không phải cho con chi tiêu lung tung, hơn nữa Vương đại nương ta cũng không phải là người khác, mà là bằng hữu của cha con a!”. Vương đại nương dù sao cũng lõi đời hơn, chỉ ba câu đã đem nàng thuyết phục. “Mấy năm trước khi chồng ta vừa mới chết, ta cũng nhận của cha con không ít ân huệ ..... Hơn nữa, cách đối nhân xử thế của người Bộc Châu chúng ta, coi trọng nhất là đạo lý tương trợ lẫn nhau, con có thể nào không tiếp nhận trợ giúp của ta?”



    Bộc Châu đã có quan tốt, lại có Kiều gia tốt bụng cứu giúp, bởi vậy dân chúng Bộc Châu cho dù không học qua sách vở, cũng biết là làm người không nên ích kỷ, láng giềng gặp nạn phải tương trợ lẫn nhau, vì vậy mọi người đều thấy người ta gặp nạn thì giúp, không mong báo đáp, nếu như khách nhân mua rượu mà có quên mang bình đựng, lão bản tửu lâu cũng nguyện ý cho đối phương mượn bầu rượu của nhà mình, mặc cho khách nhân có là lần đầu tiên ghé đến thì cũng như nhau.



    Bị Vương đại nương nói vậy, Đan Hỉ không thể không nhận lấy bạc, cũng đem lòng tốt của Vương đại nương một mực nhớ kĩ. “Đại nương, cám ơn ngài, thật sự cám ơn ngài——”.



    “Đừng cám ơn”, Vương đại nương đau lòng cầm bàn tay nhỏ bé của nàng, nhìn một cái ....... Một cô nương mười mấy tuổi, chẳng những mẫu thân chết sớm, lại còn không thân thích ở Bộc Châu, chỉ có Đan lão cha là người thân duy nhất, mấy ngày nay, nàng đã định lên núi kiếm củi bán lấy tiền, lại phải chăm sóc bệnh cho cha, ngộ nhỡ Đan lão cha có gì không may, một tiểu cô nương như nàng nên làm thế nào cho đúng?



    Bà suy nghĩ rồi lại thở dài. “Tiếc quá ...... Hành Vân công tử không có tại Bộc Châu, nếu không cứ để cho hắn xem cho cha con, nói không chừng lập tức có thể hết bệnh!”



    Đan Hỉ biết rõ Hành Vân công tử, hắn là công tử duy nhất của Kiều Kỳ Huyền, nghe nói hắn từng được tiên đoán là “thân phàm cốt tiên”, lớn lên người chẳng những bộ dạng tuấn tú khí phách, tính tình ấm áp, hơn nữa còn có một thân y thuật giỏi, mỗi lần đi buôn bán trở về, sẽ ở dược dường nhà mình chữa bệnh miễn phí, dân chúng xếp hàng xem bệnh nối đuôi không dứt.



    Nàng còn nghe nói Hành Vân công tử không chỉ cứu người, mà cả động vật cũng cứu, người thợ săn nhà bên cạnh đã từng bắn lầm một con nai con, bởi vì không nỡ giết nó, liền đưa đến cho Hành Vân công tử chữa trị, sau khi hắn chữa lành không bao lâu, còn tự mình đem nai con thả lại về núi rừng.



    Vì vậy mọi người đối với Hành Vân công tử vừa mến vừa trọng, đừng nói là toàn bộ nữ nhân Bộc Châu đều ái mộ hắn, mà ngay cả nam nhân Bộc Châu nhìn thấy hắn cũng không gọi hắn là Kiều công tử, mà thân thiết gọi hắn là “Hành Vân công tử”.



    “Đại nương, vậy ngài có biết Hành Vân công tử khi nào thì về không?”



    “Hẳn là đã trở về, ta nhớ lập xuân hàng năm, Hành Vân công tử đều trở về Bộc Châu .....”. Cả Bộc Châu ai cũng biết, mười một tháng trong một năm, Hành Vân công tử đều cùng phụ thân Kiều Kỳ Huyền ra ngoài, chỉ có một tháng sẽ ở tại Bộc Châu thôi.



    “Thật sao?!” Đan Hỉ không khỏi mừng rỡ, đem hy vọng gửi gắm cả vào trên người Hành Vân công tử, dù sao đến giờ bệnh cha không hề tốt lên, nếu là có thể để cho hắn trộm xem một chút, nói không chừng còn có một tia cơ hội sống!



    Vì kiếm tiền cho cha chữa bệnh, Đan Hỉ mỗi ngày đều lên núi kiếm củi.



    Cách một ngày, lúc Đan Hỉ bán hết củi trở về nhà thì, cha một mình nằm ở trên giường ho đến không nén được.



    Nàng thấy cha lên cơn, ngay giỏ trúc cũng chưa thả, lập tức rót chén nước ấm bưng qua. “Cha, mau uống chén nước ....” Đan lão cha uống một hớp cho khỏi khô cổ, thật vất vả mới ngưng ho khan. “Hỉ nhi, về rồi à?”



    “Cha, con hôm nay kiếm nhiều củi lắm, bán được không ít tiền, cha xem!”. Nàng vui vẻ đem túi tiền đưa cho Đan lão cha xem qua. “Cho nên cha không cần lại lo lắng hết thuốc, còn có...... con mua cá tươi cha thích ăn nhất, đợi lát nữa con hấp cho cha nếm thử, được không?”



    “Được”. Đan lão cha mỉm cười gật đầu, cũng đau lòng vì nàng hiểu chuyện. “Hỉ nhi, cha làm con chịu khổ rồi”.



    “Cha, Hỉ nhi không khổ, chỉ cần bệnh cha có thể khỏi, con một chút cũng không khổ.”



    “Đứa trẻ ngoan, Hỉ nhi thật là một đứa trẻ ngoan......” Đan lão cha sờ sờ nàng, người lại bật ho. “Khụ, khụ ——”



    “Cha! Cha không sao chứ?”. Nàng vội vàng vỗ vỗ lưng cha.



    “Cha không sao .....” Nhưng nảy sinh một cảm giác muốn ói, Đan lão cha ho rũ rượi một hồi, bàn tay che miệng lại lập tức phun ra một ngụm máu tươi đầy đáng sợ.



    “Cha! Cha!” Đan Hỉ thấy thế, lập tức khuôn mặt nhỏ nhắn bị dọa trắng bệch.



    “Hỉ nhi....... Cha lo, nếu như cha chết, con sẽ ra sao bây giờ?”



    “Cha đừng nói bậy! Cha sẽ không chết!”



    “Cha không phải là sợ chết, Hỉ nhi của cha còn nhỏ như vậy, cha nếu chết đi, từ nay về sau ai sẽ chăm lo cho con? Con sống một thân một mình, có thể được ăn no mặc ấm hay không?”



    Đan Hỉ nghe vậy, lòng cũng nhói đau, vội vàng chùi chùi nước mắt trên mặt. “Cha, không cần phải lo lắng, Hỉ nhi đã lớn rồi, sẽ tự chăm sóc mình”.



    Đan lão cha vui mừng nói: “Ừ ừ ....... Hỉ nhi là đứa trẻ ngoan, cha biết rõ ......”



    Lúc này, Kiều Thiện chưởng quầy dược đường Kiều gia vào phòng, kêu Đan Hỉ. “Hỉ nhi, ta tới xem bệnh cho cha cô”.



    Nàng vừa nghe, tinh thần phấn chấn lên. “Cha, Kiều chưởng quầy tới xem bệnh cho cha, cha nhất định không có chuyện gì”. Nàng vội vàng đứng dậy nghênh đón chưởng quầy, hắn cũng lập tức đến bên giường để xuống cái hòm thuốc, bắt mạch cho Đan lão cha.



    “Kiều chưởng quầy, cha sao rồi?”



    Kiều Thiện nét mặt trầm trọng, cùng Đan Hỉ lui ra đi đến bên cửa sổ nhỏ giọng nói chuyện. “Đan lão cha tình hình không tốt, Hỉ nhi, cô nên chuẩn bị”



    “Chuẩn bị gì?!” Vẻ mặt Đan Hỉ biến đổi, kinh ngạc đến mức khó thở. “Ý là ..... cha sẽ chết ?”



    “Không còn nhiều thời gian nữa, Hỉ nhi, cô nên chuẩn bị gặp .....”



    “Không, sẽ không !” Đan Hỉ không muốn tin việc này là thực, liều mình lắc đầu, sau đó nhớ lại còn có một nhân vật. “Đúng rồi, không phải còn có Hành Vân công tử sao? Y thuật của hắn rất cao minh đúng không? Nếu như Kiều chưởng quầy cứu không được cha, vậy Hành Vân công tử nhất định có cách, đúng không?”



    Kiều Thiện mặt lộ vẻ khó khăn. “Hành Vân công tử...... Năm nay không trở về” .



    “Không trở về?!”



    “Đúng vậy, nghe nói công tử tạm thời thay đổi lộ trình, cho nên năm nay sẽ không quay về Bộc Châu”.



    “Lẽ nào lại .....” Đan Hỉ vừa nghe, sắc mặt càng thêm tái nhợt, không ngừng lắc đầu. “Kiều chưởng quầy, ngài giúp ta hỏi xem, nói không chừng Hành Vân công tử dọc đường hoãn lại, hắn nhất định sẽ quay về .....”



    Nàng liên tục truy hỏi, giống như chỉ cần mình không buông bỏ, Hành Vân công tử nhất định sẽ xuất hiện ngay lập tức ......



    “Hỉ nhi, ta hiểu cô không thể chấp nhận, tin tức này chính là tổng quản Kiều gia nói cho ta biết, không có sai...... Hỉ nhi, cô phải kiên cường, nhất thiết đừng làm cho cha cô lo lắng, biết không?”



    Lời nói của Kiều Thiện chặt đứt chút hy vọng cuối cùng của Đan Hỉ, nàng phảng phất biết rõ đã là đến bước đường cùng, cho dù có cố gắng lạc quan thế nào, bệnh cha đều không cứu được .....



    Nàng khổ sở gục đầu xuống, nhưng mà một giây sau, nàng lại giữ vững tinh thần, không chịu thua kém kiên cường lau đi nước mắt.



    Nàng không thể khóc, cho dù Hành Vân công tử thật sự không quay lại, mình cũng phải phấn chấn lên, bởi vì nàng hiểu được nếu để cho cha trông thấy bộ dạng này của nàng, cha nhất định sẽ không chịu nổi, không nỡ bỏ đi .....



    Cho nên nàng nhất định phải kiên cường, vào lúc này, nàng không thể mềm yếu, không thể để cho cha lo lắng.



    Ngoại ô phía tây Bộc Châu, có một ngọn núi cao um tùm xanh biếc.



    Ở chân núi có một thôn nhỏ, nhà Đan Hỉ ngay tại đó, giữa sườn núi có chùa miếu, hương khói nghi ngút, rất nhiều dân chúng trong thành đều lên núi cầu phúc, trên núi cao cả ngày đầy sương khói, nghe nói có mãnh thú ẩn hiện, năm trước tết Trùng Dương vài người dân sau khi lên núi, có thể là lỡ đi vào núi sâu bị mãnh thú ăn, đến nay ngay cả hài cốt đều tìm không thấy, trừ thợ săn có kinh nghiệm già dặn, không ai dám tùy tiện đi trước.



    Thường ngày, nàng cùng Đan lão cha sẽ cùng nhau lên núi mưu sinh, nhưng chỉ vẻn vẹn dừng ở chỗ chùa miễu cổ khói bay rải rác, dọc đường hai cha con kiếm củi, Đan Hỉ còn có thể thái chút ít hoa dại mới lạ xinh đẹp trong núi, cùng đưa vào trong thành bán.



    Nhiều năm kinh nghiệm làm cho nàng có thói quen vùng núi, cũng nhớ rõ lối rẽ lên núi xuống núi, coi như mình một mình lên núi cũng chưa bao giờ từng lạc đường.



    Nhưng ngày hôm nay, lúc nàng đang lần nữa lên núi kiếm củi, chỗ cùng với cha đi qua trên núi, không nhịn được mà nhớ đến, nhớ tới cái hai cha con từng có trong núi này, nước mắt không kìm được càng rơi càng nhiều.



    Đang lúc hai mắt rưng rưng đẫm lệ, nào cũng không biết khi nào đã bắt đầu đi lầm đường, khi nàng phát hiện không đúng, thì đã rời xa con đường hay đi rồi, đi vào chỗ rừng trúc trong núi.



    Nàng chưa từng tới cánh rừng trúc này, nhưng nghe người thợ săn bên cạnh nhà nói qua, quả thật trong núi có cánh rừng trúc, cách chùa miễu không xa, bọn họ sẽ đặt bẫy tại đó, thỉnh thoảng bắt được một ít nào là thỏ, gà rừng, sơn cẩu.



    Hẳn chính là chỗ này không sai, chỉ là..... Rốt cuộc nên đi hướng nào, nàng muốn trở về thế nào đây?



    Đương lúc Đan Hỉ băn khoăn, nàng nghe thấy chuông chùa miễu trầm lắng truyền đến ...... Đúng rồi! Tiếng chuông là phía đông truyền đến, chỉ cần nàng đi hướng bên kia, nhất định có thể tìm được đường trở về chùa miếu.



    Cùng lúc nàng mừng rỡ định bước nhanh, đột nhiên nhìn thấy phía trước trên đường có bóng đen lắc lư, tiếp theo, chính là một hồi tiếng kêu nhỏ của động vật.



    Nghe như của động vật nhỏ bị bắt...... Nàng hơi nhíu đôi mày thanh tú, một nỗi thương cảm dâng lên, cẩn thận hướng nơi có tiếng kêu đi đến.



    Đi đến trước, quả nhiên trông thấy trong lùm trúc xanh, có một bóng dáng tuyết trắng rõ ràng đối lập.



    Là chó? Hay là thỏ nhỉ?



    Lòng nghĩ muốn cứu nó vô cùng, vì vậy nàng ba bước rồi hai bước tiến đến. Sau khi nàng nhìn rõ ràng động vật có bộ lông cùng cái đuôi toàn màu trắng, thì nhịn không được “a” một tiếng.



    Đây là hồ ly, hồ ly toàn thân tuyết trắng!



    Bạch hồ nghe thấy tiếng kêu của nàng, ngước con ngươi đen lên liếc dò xét nàng, lại gục đầu xuống, nhắm mắt lại, bộ dáng như rất suy sụp.



    Đan Hỉ đã xem qua giấy vẽ hồ ly, nhưng chưa thật sự thấy qua hồ ly, đừng nói là chết rồi, sống càng chưa thấy nữa!



    Còn về giấy vẽ hồ ly, phần lớn tranh vẽ trong thành có đề cập tới truyền thuyết hồ ly, như là có yêu khí, sẽ biến thân làm người đi mê hoặc, trêu đùa người ta, còn có cả ăn thịt người!



    Nàng từng nghe Vương đại nương nói qua chuyện, trước kia cách vách nhà bà có một nam tử chơi bời lêu lổng thường bắt nạt hàng xóm, về sau bị một đám yêu hồ làm cho trở thành đứa trẻ con, còn có mấy năm trước, trong thành có một tú tài bị hồ yêu biến thành mỹ nhân đi mê hoặc, mỗi ngày cùng nàng ở cùng một chỗ, kết quả tinh khí đều bị hút sạch, thiếu chút nữa mất luôn tánh mạng.....



    Bởi vậy dân chúng trong thành tin tưởng trên đời quả thật có thần tiên yêu ma tồn tại, đối với hồ ly hoang dã càng nghĩ muốn tránh xa, không ai dám tiếp cận, đừng nói chi là bắt nó ..........



    Không.



    Không không —— Nàng đang nghĩ lung tung cái gì chứ ? Hồ ly trước mắt chỉ là động vật bình thường, nếu nó là hồ yêu, làm sao có thể bị sập bẫy, còn có thể buồn bã kêu đau?



    Nghĩ xong, nàng bình tĩnh lại, người ngồi xổm xuống xem nó.



    Chân trước của Bạch hồ bị cái bẫy kẹp lấy, vết máu nhuộm đỏ da lông tuyết trắng của nó, nhất định rất đau a......



    Bởi vậy Đan Hỉ cau mày, nhìn xem xung quanh, thấy một đoạn cây trúc, đột nhiên trở nên nhanh trí, lập tức đứng dậy đi nhặt vài cây trúc lớn nhỏ thích hợp.



    “Không phải sợ, ta chỉ là muốn cứu ngươi, có thể sẽ hơi đau, ngươi nhịn một chút .......”



    Đan Hỉ cũng không chờ xem hồ ly có nghe hiểu hay không, trực tiếp nhẹ nhàng trấn an nó, hy vọng nó có thể biết được ý tốt của mình.



    Bạch hồ mở to mắt dò xét nàng, lại không hung dữ với nàng, vì vậy nàng đánh liều, nghĩ cách đem cây gậy trúc chen vào bên trong cái bẫy, một cây, sau đó lại một cây......
     
  4. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 2

    Bạch hồ thỉnh thoảng bị đau, nhưng chỉ là nhẫn nại phát ra tiếng kêu khẽ, không muốn công kích động tác của nàng.



    Theo gậy trúc nhét vào, cũng phá được cái bẫy, rốt cục làm cho chân bị thương của nó ở trong khe hở rút ra được.



    Bạch hồ lập tức rút chân trước về, nhảy cà thọt lui lại mấy bước.



    “Cho ta xem chân của ngươi a!”, Đan Hỉ không sợ hãi nhào về phía trước. Trên người nàng có một ít thảo dược vì lao động ở rừng núi mà chuẩn bị sẵn, tuy người cùng động vật không giống nhau, nhưng có lẽ có thể thử xem.



    Bạch hồ không có từ chối, chỉ lạ lùng dò xét nàng, giống như cảm thấy kỳ lạ vì lòng tốt của nàng.



    Nàng nghĩ, tuy rằng con hồ ly này không phải yêu, nhưng có lẽ cũng có linh tính, cùng con chó to nhà thợ săn cách vách nuôi cũng vậy, nghe hiểu được tiếng người!



    Coi như nó nhìn là cho phép, Đan Hỉ ngồi quỵ xuống, lấy ra túi dược cùng với khăn tay của mình, đem thảo dược nghiền nát ở trên khăn tay, sau đó cẩn thận nâng chân nó lên, đắp khăn lên quấn quanh vài vòng, cuối cùng nhẹ nhàng mà thắt nút lại.



    “Tốt rồi!”, nàng băng bó miệng vết thương cho Bạch hồ. Nhưng thật ra nàng cũng không chắc làm có đúng không, khuôn mặt nhỏ nhắn có một chút lo lắng. “Nếu như Hành Vân công tử có ở đây, ta sẽ mang ngươi đi tìm hắn trị liệu, đáng tiếc hắn đi vắng.... Không thể cứu ngươi, cũng không thể cứu cha ta .......”



    Nghĩ tới mạng cha ở sớm tối, nàng đâm ra buồn bã, mũi đau xót, nước mắt óng ánh lăn xuống, từng giọt rồi từng giọt rớt trên gối nàng. “Cha ta sắp chết rồi, mà ta lại không cứu được ông ấy, ta thực vô dụng, làm sao bây giờ......”



    Nàng khóc mãi, ở nhà thì nàng không dám thở dài, liên tục cười cười chăm sóc cha, hôm nay một mình trong núi, nàng rốt cục có thể mặc sức thổ lộ sự khó chịu của chính mình.



    “Ta rất hy vọng Hành Vân công tử trở về, hắn là hy vọng cuối cùng của cha ...... Nhưng là không thể nào, làm sao bây giờ?”



    Bàn tay nhỏ bé của nàng nắm chặt vải vóc trên gối, khóc đến mức cả thân thể đều đang run rẩy, tầm nhìn trước mắt đều đã bị nước mắt làm cho mờ nhạt.



    Nàng khóc đến mức thậm chí không thèm để ý đến sự tồn tại của Bạch hồ.



    Đột nhiên, một cảm giác nóng ướt từ trên mu bàn tay truyền đến, nàng mới phát hiện Bạch hồ đang liếm bàn tay nàng, hai con ngươi đen có linh tính chăm chú nhìn nàng, giống như là hứa hẹn với nàng ——



    “Hành Vân công tử nhất định sẽ trở về”



    Phảng phất từ trong mắt nó đọc lên những lời này, Đan Hỉ nhìn qua nó, không khỏi ngây người.



    Cả người nàng có vẻ như là bị mê hoặc, con mắt chăm chú nhìn theo Bạch hồ, thấy nó xoay người, khéo léo nhảy sang bên cạnh, quay đầu lại liếc nhìn nàng, sau đó bóng trắng lại lần nữa chợt nhảy vào trong rừng trúc ——



    Hôm sau, từ trong miệng hạ nhân của Kiều phủ, truyền ra tin tức rằng Hành Vân công tử đã hồi phủ.



    Dân chúng trong thành đem việc này thành tin vui mà truyền bá đi, Hành Vân công tử vốn là người được chú ý nhất trong thành Bộc Châu, vì thế một người truyền một người, không đến nửa ngày, dân chúng toàn thành đều biết rõ.



    Vương đại nương vừa nghe nói Hành Vân công tử trở về thành, liền tức tốc chạy đến báo tin mừng cho Đan lão cha trong nhà.



    Đan Hỉ mừng rỡ, để cha lại cho đại vương chăm sóc sau, liền vội vàng chạy đi về hướng Kiều phủ trong thành.



    Đây là lần đầu tiên trong đời nàng đi vào Kiều phủ, trước giờ nàng cùng cha độc lập ở ngoài thành, đừng nói là Kiều gia, nàng ngay cả mùa xuân hàng năm Hành Vân công tử trở về sau, cũng chưa từng nghĩ tới nhanh chân đến xem Hành Vân công tử. Nàng chưa bao giờ thấy qua Hành Vân công tử, cũng không biết cửa đại viện của Kiều phủ lại cách xa như thế, lầu các tầng tầng lớp lớp liên tiếp nhau, phảng phất kéo dài vô cùng vô tận.



    Nàng xác nhận đây đúng là Kiều phủ, vì vậy nắm tay lại, dùng sức gõ xuống vài cái.



    “Mở cửa a! Làm ơn cứu người, ta muốn gặp Hành Vân công tử......”



    Tổng quản Kiều gia nghe tiếng mở cửa. Tổng quản có hơi lớn tuổi, đặc biệt là trên mặt có hai hàng lông mi nhàn nhạt, thấy một mình Đan Hỉ liền bỡ ngỡ hỏi: “Cô nương, cô muốn tìm ai?”



    “Ta muốn cầu kiến Hành Vân công tử, cha ta sinh bệnh nặng, rất cần Hành Vân công tử cứu mạng, thỉnh ngài nhủ lòng cho ta gặp hắn a!”



    “Cái này .....”. Tổng quản Kiều Hồng mặt đột nhiên lộ vẻ khó xử, khéo léo trả lời: “Cô nương, công tử nhà chúng ta lúc này không tiện gặp người ngoài, nếu muốn chữa bệnh, hay là trước hết mời đại phu của dược đường coi xem, được không?”



    “Vì sao? Hắn không phải có ở nhà sao?”



    “Công tử ở trong phủ, nhưng công tử bị thương trên đường trở về thành, lúc này phải tĩnh dưỡng mấy ngày, chỉ sợ không thể xem bệnh cho lệnh tôn”.



    “Nhưng mà ......”, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lập tức trở nên trắng bệch, không biết nên làm sao. “Cha ta thật sự bệnh rất nặng, nếu như không có Hành Vân công tử, ông ấy có thể sẽ chết .....”



    “Xin cô thứ lỗi, thân thể của công tử đối với chúng ta cũng rất quan trọng, đợi công tử tĩnh dưỡng mấy ngày, khôi phục sức khỏe, ta sẽ nói hắn biết chuyện này, giờ thì...... Xin cô nương hãy đi về trước đi”.



    Đan Hỉ bị lời nói của Kiều Hồng làm cho không phản bác được.



    Đáng lẽ, Hành Vân công tử không cần có trách nhiệm phải chữa bệnh cho ai, huống chi hắn cũng không may mắn mà bị thương, bất chấp tình cảnh của đối phương, lại một mực muốn hắn cứu cha mình, Đan Hỉ thấy vậy cũng không đúng.



    “Này......... Này ta nhờ ngài, ta là con gái của Đan lão cha ở thôn nhỏ ngoài thành, nếu như thân thể Hành Vân công tử khỏe lên, ngài làm ơn nói cho hắn biết, có một cô nương tên Đan Hỉ cầu xin hắn giúp đỡ, được không?”



    “Biết rồi, Đan cô nương xin yên tâm”



    Kiều Hồng đồng ý, liền xoay người đi vào phủ.



    Đan Hỉ mệt mỏi rũ vai xuống, chỉ có thể ôm theo thất vọng, đi về nhà.



    Nàng không hiểu, vận mệnh sao có thể trêu đùa người ta như vậy? Mới đó, nàng còn vui mừng suýt nữa nhảy lên, tiếp theo trong nháy mắt, nàng lại bị xô mạnh vào vực sâu, trước mắt ánh sáng đã tắt, lâm vào đường cùng.



    Mặc dù nàng luôn nhắc nhở mình phải phấn chấn lên, chút nữa về nha gặp cha, vẫn phải cười cười nói với cha, bệnh của ông nhất định được cứu, bởi vì Hành Vân công tử đáp ứng sẽ đến gặp ông ....



    Nhưng mà, thật ra nàng không chắc Hành Vân công tử sẽ tới hay không, nếu như hắn bị thương đúng như lời Kiều Hồng, như vậy cho dù có muốn, chắc hẳn cũng không có sức mà vội tới chữa bệnh cho cha.



    Đan Hỉ tuyệt vọng nghĩ, thật là khổ sở khóc thêm một trận nữa.



    Cho đến khi cửa nhà gần ngay trước mắt, nàng rốt cục không thể thu lại nước mắt, ra sức lấy tay áo chùi chùi mặt.



    Trong lúc nàng ngẩng đầu lên lần nữa, thì thấy một nam tử cao to tuấn tú đứng ở trước mặt mình.



    Nàng không tự chủ liếc mắt, liền bị khuôn mặt tuấn tú không tầm thường của nam tử hút mất suy nghĩ ——



    Nàng chưa từng nhìn thấy nam tử nào tốt như vậy.



    Khuôn mặt hắn tuấn tú, nhưng đẹp mà không kỳ dị, sống mũi xinh đẹp, mang theo một chút cứng cỏi, mà cái cằm thì nhỏ nhọn, khiến cho ngũ quan hắn có vẻ đẹp đẽ ấm áp, hấp dẫn người ta nhất chính là hai con ngươi sâu tựa mây mù, chỉ cần bất luận kẻ nào đem ánh mắt nhìn thẳng hắn, chắc chắn đều bị cặp mắt đầy linh khí kia của hắn cướp mất ba phần hồn vía.



    Nam tử nhìn chăm chú nàng thật kĩ, tiếp theo mỉm cười mở miệng. “Đan Hỉ cô nương...... Đúng không?”



    “Đúng”, Đan Hỉ thì thào đáp lại, ánh mắt vẫn không dời khỏi khuôn mặt hắn. “Công tử là ai? Biết ta sao?”



    “Ta tới chữa bệnh cho cha nàng”.



    “Chữa bệnh? Công tử là đại phu?”



    “Ta không phải”, hắn nói, khóe môi càng nhếch lên. “Nhưng ta nhận ủy thác của người ta, nghe nói cha nàng sinh bệnh nặng, cần ta chữa bệnh cho hắn”.



    Nhận ủy thác của người ta? Là Kiều chưởng quầy sao?



    “Là Kiều chưởng quầy nói cho công tử biết chuyện của cha ta?” Đan Hỉ thiếu chút nữa hô lên. Đối mặt với hắn, nàng rõ ràng có chút vội vàng, cũng có chút lúng túng.



    “Là Kiều Hồng nói cho ta biết, hắn nói nàng vì cha mình, sáng sớm liền đến phủ cầu ta”.



    Kiều Hồng?



    Nàng hướng hắn cầu người ....... Không phải Hành Vân công tử sao?



    Chẳng lẽ hắn chính là Hành Vân công tử?



    “Công tử ...... công tử công tử ......”. Nàng không thể tin được, nam tử xinh đẹp trước mắt đúng là Hành Vân công tử đó sao?



    Tại sao lại như thế? Nàng không phải vừa mới từ Kiều phủ trở về ư? Cho dù Kiều Hồng có lập tức thông báo, hắn cũng không có khả năng so với nàng tới cửa nhà trước nha!



    “Ta cưỡi ngựa, bởi vậy có nhanh chút ít”. Như là nhìn thấu thắc mắc trong lòng nàng, hắn chủ động ra hiệu cho nàng nhìn về hướng con ngựa bị buộc lại bên cạnh.



    “Nhưng mà Hành Vân công tử ...... Công tử, công tử không phải bị thương sao?”



    “Bị một chút vết thương nhỏ thôi, nhưng có việc gấp, chữa bệnh cho cha nàng quan trọng hơn”. Hắn điềm đạm giải thích, trên mặt vẫn mang theo nụ cười thanh thản tự tại. “Ai bảo nàng là ân nhân cứu mạng của ta chứ?”



    Cứu mạng? Nàng á? Làm sao có thể ——



    “Công tử nhất định là hiểu lầm, Hành Vân công tử....... Ta sao có thể là ân nhân cứu mạng của công tử?”. Đan Hỉ lắc đầu thẳng. “Không không...... Ta chỉ là nhờ cậy Kiều tổng quản cho ta gặp công tử, hôm nay công tử chấp nhận cứu cha ta, công tử mới là ân nhân cứu mạng của ta”.



    Bạch hồ —— Không, Kiều Hành Vân ung dung cười, như là biết rõ nàng trời sinh không tinh ý nhiều, cùng nàng nói nhiều cũng là không tốt.



    Thật ra hôm qua tại rừng trúc, nàng ra tay thật sự là làm điều thừa, hắn cũng là vì phát hiện có người tới gần, cho nên mới nhanh trí hóa thành hồ ly nghĩ là đe doạ đối phương, cũng không muốn bị người phát hiện thân phận, địa vị, lại không cẩn thận giẫm phải cái bẫy của thợ săn bố trí.



    Bằng đạo hạnh cùng công lực của hắn, cái bẫy nho nhỏ này hắn đương nhiên chạy thoát được, nhưng cô nương này lại không sợ yêu, tiểu nha đầu không sợ hồ ly lại dám nhiều chuyện tới gần, lại tốn sức cứu hắn, cũng để lại cho hắn ân tình không thể không báo.



    Cũng thế, quản ai là ân nhân ai chứ, tóm lại Kiều Hành Vân hắn đã có cơ duyên nhận ơn của nàng, bất kể cái ân tình này đối với hắn không hiếm lạ, có cần hay không, là một hồ yêu hiểu lẽ tự nhiên, hắn nhất định sẽ hồi báo cho nàng ——



    Kiều Hành Vân cẩn thận bắt mạch cho Đan lão cha.



    Khuôn mặt từ đầu đến cuối luôn bất động, cuối cùng, hắn buông tay Đan lão cha, mỉm cười hỏi: “Ông bệnh thổ huyết vẫn nghiêm trọng sao?”



    “Buổi sáng có nôn qua một hồi, mỗi lần đều rất khó chịu, như muốn lấy mạng......”. Nói không được mấy chữ, Đan lão cha lại bắt đầu bật ho.



    “Cha!” Đan Hỉ nhanh chóng vỗ lưng cho cha, sốt ruột nhìn về phía Kiều Hành Vân. “Hành Vân công tử, bệnh cha ta thế nào? Nên dùng thuốc gì?”



    “Cha nàng bệnh rất nghiêm trọng, chuyện đến nước này, chỉ sợ dùng dược gì đều không thể”. Hắn thành thật nói.



    “Cái gì?!” Đan Hỉ nghe vậy, người trở nên trống rỗng mềm nhũn, cũng phát hiện vẻ mặt cha không đúng. “Không, không thể như vậy ...... Hành Vân công tử, mời công tử xem lại đi.....”



    Không phải nói Hành Vân công tử y thuật cao minh sao? Nàng không tin ngay cả hắn đều bó tay đối với bệnh của cha, nếu như hắn không có cách, có nghĩa là cha thật sự không cứu được?



    “Không cần đâu, bây giờ quan trọng là ..... Thời gian còn lại của ông ấy, cùng với giảm bớt nỗi thống khổ của ông ấy”. Kiều Hành Vân tuy rằng hành nghề y cứu người, nhưng trên đời cũng có hai loại người hắn không thể cứu, một là loại người ác, một là người dương thọ đã hết, Đan lão cha chính là kẻ sau.



    Đan lão cha rốt cục nói chuyện. “Tốt lắm, Hỉ nhi, không cần phải làm Hành Vân công tử khó xử, cha tự biết bệnh mình, chuyện này đến cả thần tiên cũng khó cứu bệnh, Hành Vân công tử cũng không thể đâu”.



    “Cha......” Đan Hỉ hốc mắt đỏ nhìn qua cha, cảm thấy đau lòng lại thất vọng.



    Cha chính là đã dạy nàng, chính mình chịu khổ không thể oán người khác, nếu như người khác không có giúp đỡ, cũng tuyệt đối không thể bởi vậy mà sinh ra tức giận.



    Nàng nhớ rõ mỗi một câu dạy bảo của cha, bởi vậy cho dù khổ sở thất vọng, nàng vẫn là khóc thút thít, đối Kiều Hành Vân gửi tới lời cám ơn. “Biết ạ, cám ơn Hành Vân công tử đặc biệt chạy một chuyến như vậy, cám ơn công tử ......”



    Khi Kiều Hành Vân trông thấy mắt nàng rưng rưng, trong lòng đột nhiên hối hận.



    Nhưng ....... Hối hận cái gì?



    Kiều Hành Vân hắn xem bệnh cho người ta, từ trước đến nay luôn nói thẳng, bệnh làm như thế nào trị, có thể hay không chữa khỏi........ Vì người có mệnh, hắn có thể cứu, đại biểu đối phương quả thật có mệnh; không thể cứu, đại biểu phúc phận đã hết. So về việc đối với bệnh nguy kịch của người bệnh mà có ý định giấu diếm, hắn càng hy vọng người bệnh có thể hiểu rõ ràng, nắm chắc thời gian.



    “Đan lão cha, thời gian của ông sợ rằng không còn dài, trong mười ngày này...... xin ông nói cho hết tâm nguyện chưa thực hiện được đi”.



    “Tâm nguyện của ta......”. Sắc mặt Đan lão cha tái nhợt nhìn Đan Hỉ, chìa tay ra đối với nàng không muốn xa rời. “Chỉ có mình Hỉ nhi, ta chỉ sợ ta đi, nó sẽ không có người chăm lo a.....”



    “Cha!”



    “Thực xin lỗi, đều do cha, không có sớm giúp con hứa hôn với người gia đình tốt”. Đan lão cha buồn bã cầm bàn tay nhỏ bé của nàng, không muốn nàng biến thành bé gái mồ côi. “Con từ nay về sau không có cha, ai là người lo lắng việc hôn nhân, lo cho con ăn no mặc ấm ......”



    “Con không sợ, cha”. Đan Hỉ chùi chùi nước mắt, kiên cường hứa hẹn. “Con sẽ nhặt củi, cũng sẽ làm chút ít thủ công để sống, một mình qua được mà”



    “Còn hôn sự?”



    “Hỉ nhi sẽ gặp được người rất tốt, hắn sẽ chăm sóc con, con cam đoan”.



    Kiều Hành Vân không nói gì nghe lời nàng nói. Nàng muốn cam đoan cái gì? Phàm nhân đối với tánh mạng của mình còn không biết gì cả, lại luôn miệng nói đến tương lai tốt đẹp, lại không biết hắn trong mấy trăm năm tu hành, đã từng gặp không ít sinh vật nhỏ bé vô năng, đúng là phàm nhân mà ——. “Cha thật muốn .... muốn thấy con gặp được người đó...... Đáng tiếc a......”



    Kết thúc, hay là muốn kéo dài mạng sống tăng tuổi thọ?



    Kiều Hành Vân cũng không phải là nghĩ không ra cách, dù sao đây là số trời, cùng với nguyền rủa lấy mạng người ta cũng thế, đều không cách nào đoán trước được thiên lý báo ứng.



    Nhưng mà hắn thiếu nợ Đan Hỉ một ân tình, nếu như bó tay hết cách, hắn sao có thể báo đáp ân này? Nếu như không trả xong, cái ân tình này sẽ ghi ở trong sổ duyên phận của bọn họ, làm liên lụy con đường tu tiên của hắn.



    “Hành Vân công tử, ta có thể xin công tử một điều không?” Đan lão cha đột nhiên nhìn về phía Kiều Hành Vân.



    “Xin ông cứ nói”.



    “Sự nghiệp của Kiều gia to lớn, nhất định không thiếu người hầu, nhưng ....... Có thể hay không thỉnh công tử hãy thu nhận Hỉ nhi? Cho nó một chỗ ăn no mặc ấm là tốt rồi, như vậy ta cũng có thể nhắm mắt”



    Kiều Hành Vân hỏi Đan Hỉ. “Nàng cảm thấy thế nào?”



    Đan Hỉ không nghĩ làm trái tâm nguyện cuối cùng của cha. “Nguyện vọng của cha cũng là nguyện vọng của ta, nếu như Hành Vân công tử bằng lòng, dù là cho Hỉ nhi đến Kiều phủ làm nha đầu a!” Nếu như cha có thể an tâm, nàng cũng nguyện ý đến Kiều phủ kiếm sống.
     
  5. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 3

    Kiều Hành Vân đã hiểu, tâm nguyện của Đan Hỉ, chính là tâm nguyện của Đan lão cha có thể trở thành sự thật.



    Hắn nếu đáp ứng thỉnh cầu của Đan lão cha, như vậy ân nàng cho hắn, hẳn là cũng có thể trả đầy đủ. “Không thành vấn đề, Kiều mỗ cam đoan, nhất định sẽ cho Hi nhi cô nương một cuộc sống yên ổn”



    Sau đó, cáo biệt Đan lão cha, Kiều Hành Vân được Đan Hỉ tiễn đưa ra phòng ngoài.



    “Hành Vân công tử, cám ơn công tử ….. vừa giúp ta an ủi cha”. Bên cạnh hai gò má của Đan Hỉ còn in vệt nước mắt, nhưng nàng cố gắng khiến bản thân mình nhìn có vẻ dũng cảm, dũng cảm để có thể kiên cường đối mặt với cái chết của cha, không khổ sở nữa. “Ta …. cho dù sau này không cần đến Kiều phủ cũng không sao đâu. Công tử không cần để ở trong lòng……….”



    Kiều Hành Vân nghe xong, nhíu mày. “Nàng nghĩ rằng ta và nàng chính là đang giúp nàng lừa gạt Đan lão cha thôi?”



    “Không không, không phải lừa gạt, công tử làm chuyện tốt mà, Hành Vân công tử”. Nàng đối hắn xua xua tay, sợ hắn hiểu lầm ý của mình. “Công tử khiến cho cha ta có thể thôi lo âu về sau, ta rất cảm kích công tử, thật sự, cho nên công tử không cần tội nghiệp ta, ta sống một mình cũng không có sao……”. Nếu nàng mang đến phiền phức cho Kiều Hành Vân, vậy cũng không tốt, nàng không muốn trở thành phiền phức cho người khác.



    Vì sao cảm kích hắn chứ?



    Hắn đều chưa có làm gì, đáp ứng hứa hẹn còn bị nàng đẩy đi, không phải sao?



    Đan Hỉ này …… sao lại vừa đơn thuần lại ngay thẳng như vậy?



    Hắn tu luyện gần ngàn năm, hạng người gì mà còn chưa từng thấy qua, nhất là cái thói đời hiện nay, hắn gặp qua nhiều kẻ vừa tham lam vừa ích kỷ, vì cầu phú quý mà dám dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, nói vào Kiều gia hắn làm người hầu, là chuyện tốt mà dân chúng trong thành cầu cũng không được, làm sao có thể sẽ có người từ chối ngay như nàng vậy, tuyệt không tiếc?



    Hắn chẳng những kinh ngạc, còn rất thất bại nữa….. Hắn chẳng qua nghĩ mau mau chấm dứt cái duyên ân nợ của bọn họ, đơn giản nhất chính là báo ân thôi, mà nàng lại khiến cho hắn muốn báo cũng không được, trong lòng vẫn trĩu nặng là sao?



    Giống như hắn máu lạnh, như bất lực, rõ là buồn bực ......



    Nghĩ xong, Kiều Hành Vân cụp mắt lại, từ trong vạt áo móc ra một viên thuốc đưa cho nàng.



    “Đây là cái gì?”



    “Đem cái này cho cha cô nương uống xong, cha cô sẽ trải qua một đoạn thời gian vui vẻ a”. Đem thuốc giao cho nàng, hắn xoay người dắt ngựa, nói ra quyết tâm của hắn. “Sau đó tới tìm ta, ta sẽ chăm sóc cô nương cả đời——”



    Sau đó, Đan lão cha quả nhiên như lời hắn nói, trải qua một đoạn thời gian chỉ có vui vẻ.



    Sau một tháng hơn mười ngày như lời hắn nói, bệnh Đan lão cha hình như chuyển biến tốt, ông ta đã có thể xuống giường, có thể cùng Đan Hỉ lên núi, hai cha con sống mỗi ngày cười vui, quý trọng giây phút ở chung.



    Rồi sau đó một đêm, Đan lão cha ngủ không tỉnh lại, vì vậy Đan Hỉ biết rõ, ông ta đã đi xa, rất bình thản, rất thỏa mãn......



    Kiều Hành Vân như đã sớm đoán trước hết thảy, phái Kiều Hồng tới giúp nàng xử lý hậu sự, nàng cái gì cũng không cần lo lắng, chỉ việc tiễn cha đi thôi.



    Xong xuôi, Kiều Hồng cũng mang theo Đan Hỉ trở lại Kiều phủ.



    “Cô nương đến rồi”. Kiều Hành Vân đang chờ nàng ở ngay cửa ra vào, cặp mắt đen nhánh rạng rỡ mỉm cười với nàng, dịu dàng của hắn làm cho Đan Hỉ nhớ tới câu kia của hắn —— “Ta sẽ chăm sóc cho nàng cả đời ——”



    Ngực nàng phút chốc đập thình thịch, rất không bình thường.



    Sau đó mắt nàng cúi xuống không nhìn hắn, nhưng là tim vẫn cứ đập thình thịch, khi hắn đi tới dắt tay của nàng, nàng cũng bị sự ấm áp trong tay hắn sưởi ấm trái tim, làm ửng đỏ khuôn mặt nhỏ nhắn.



    Hắn tự mình dắt nàng đi vào Kiều phủ, đến một cái sân nở đầy hoa lê, nói cho nàng biết. “Đây sẽ là chỗ ở của nàng, gian phòng của ta ở phía sau, từ nay về sau nàng là nha đầu chuyên hầu hạ của ta, chỉ cần làm tốt mọi chuyện ta sai là tốt rồi, chuyện của ta thì quá tốt rồi, nàng không cần động tay”.



    “Không cần ..... động tay?”



    “Ý là nàng có thể sống cuộc sống của mình, tìm việc chính mình ưa thích mà làm”. Kiều Hành Vân giải thích rõ ràng. “Không cần cảm thấy lo lắng đâu, nô bộc trong phủ nhiều lắm, vốn sẽ không thiếu người”.



    “Nhưng mà, ta là nha đầu của công tử.......”. Đan Hỉ cúi đầu xuống. Câu “không thiếu” kia của hắn làm cho nàng đột nhiên hơi khó chịu, giống như nàng trong lòng hắn thật ra là dư thừa, nàng vừa mới vui sướng thì trái tim đã như rơi xuống, còn bị đá đè lên, buồn bã, thất vọng lại bị thương nữa.



    Thấy nét mặt của nàng, Kiều Hành Vân liền nhận ra mình nói chuyện quá thẳng, đổi giọng giải thích. “Ý của ta là tất cả nô bộc trong phủ đều có việc của họ, nàng dây vào sẽ gây rối loạn công việc của bọn họ. Nàng yên tâm, ta có rất nhiều việc có thể cho nàng làm, sẽ không để cho nàng có cảm giác mình ở trong phủ ăn không ngồi rồi đâu”.



    “Thì ra là thế”. Đan Hỉ hết buồn, cũng lộ ra lúm đồng tiền. “Công tử muốn giao cho Hỉ nhi chuyện gì trước? Công tử cứ sai bảo Hỉ nhi đi, Hỉ nhi cho dù không biết cũng sẽ cố gắng học, nhất định sẽ không để cho người thất vọng ......”



    Kiều Hành Vân nhìn vào đáy mắt càng thêm vui vẻ của nàng, không nghĩ tới nàng tuy rằng đơn thuần, còn là một nha đầu rất tích cực nữa, nhìn nàng đối với chính mình tin tưởng không chút nghi ngờ, lại làm cho đáy lòng hắn sung sướng, giống như chính mình đã là chủ nhân của nàng, là đối tượng duy nhất trên đời này nàng sẽ lấy lòng, nàng chỉ vì hắn mà vui vẻ, vì hắn lo lắng ......



    Có người ở trong lòng mình, cái cảm thụ này thật là tuyệt vời, chỉ là Kiều Hành Vân biết rõ hắn đối với Đan Hỉ chẳng qua là thấy cảnh ngộ của nàng mà thương hại, là kế hoạch báo ân của hắn, hắn cũng cũng không quan tâm nàng đến tột cùng có biết chuyện hay không.



    Ngược lại, hắn rất thích hưởng thụ việc nàng đối với hắn có cảm tình cùng tin tưởng, bất kể là nàng nghe lời, hay là nàng lấy lòng..... Chỉ có nàng mới có thể làm cho hắn vui vẻ là được rồi.



    “Chuyện này nhất định là có, để ta suy nghĩ..... “. Chuyện gì đủ cho nàng hết thời gian, lại không cần lao động nặng nhọc nhỉ? Hắn nghĩ nghĩ, ánh mắt đột nhiên dừng lại. “Có rồi, Hỉ nhi, nàng có biết về hương không?”



    “Hương?”



    “Không biết à?”



    Đan Hỉ chầm chậm lắc đầu. Nàng xuất thân từ sơn dã, không có đọc qua sách vở, không có từng sống cuộc sống tiểu thư khuê các, làm sao có thể hiểu được cái gì hương chứ?



    Phải học từ đầu ư? Thật tốt quá. “Ta thích ngửi mùi hương, không bằng ta cho nàng học điều chế hương a?”



    “Được, ta học”. Chỉ cần là chuyện công tử thích, nàng nhất định cố gắng học tập, hết sức làm hắn vui vẻ, đáp lại ân tình của hắn đối với mình.



    “Tốt lắm. Ngày mai đến, ta sẽ cho Kiều Thiện rảnh thì đến dạy nàng biết qua vài loại dược liệu chế hương, sau đó lại cho nàng hương liệu học ngửi mùi hương, rồi mới điều chế hương”.



    “Dạ, ta nhất định sẽ lập tức học được, ba tháng —— không! Chỉ cần một tháng là tốt rồi”. Đan Hỉ tự tin tràn đầy, mặc dù nàng không hiểu về hương, cũng không biết chế hương, nhưng nàng nhất định sẽ trong thời gian ngắn nhất học được điều chế hương, nàng cam đoan.



    Thấy vẻ mặt nàng nghiêm túc không cần thiết, Kiều Hành Vân xác định nàng đã đem sự tình nghĩ thành đơn giản. Điều hương không phải một, hai tháng liền học được, người thường ít nhất phải một năm mới có thể hiểu rõ chút chút, nếu không hắn sao lại tìm cái việc vớ vẩn này cho nàng chứ?



    Nhưng mà thấy tự tin như vậy, hắn cũng không muốn phá vỡ mộng đẹp của nàng, không bằng nhìn xem nàng đến tột cùng có thể cố gắng đến mức nào đi?



    “Đúng rồi công tử, công tử thích hoa lê à? Nếu không sao bên trong viện lại có đủ loại cây lê thế?” Đan Hỉ tò mò hỏi.



    “Khi còn bé ta có nuôi qua một con hồ ly, nó đặc biệt thích ăn quả lê, cho nên ta đem về trong viện đủ loại cây lê, để cho nó luôn được ăn quả lê”.



    “Hồ ly?”



    “Đúng vậy”, hắn nheo mắt lại, lời nói cố ý mang vẻ bí mật. “Là một con hồ ly màu trắng .....”



    Hồ ly màu trắng? Đan Hỉ vừa nghe, liền hiện lên cái ngày ấy tại rừng trức gặp được bạch hồ.



    Không biết ngày ấy dùng thuốc, vết thương của nó có tốt không? Còn có ngày ấy nó an ủi nàng, kết quả hôm sau Hành Vân công tử quả nhiên đã trở lại Bộc Châu, đối với lời tiên đoán của nó trở thành sự thật, nàng còn chưa có cám ơn nó!



    Nàng nghĩ nghĩ liền hỏi: “Công tử, có phải hồ ly trắng đều thích ăn quả lê không?”



    “Không biết, nàng hỏi cái này làm gì?”



    Nàng trả lời. “Bởi vì ta có một người bạn, ta nghĩ nên cám ơn hắn”.



    “Bằng hữu?” Hắn nhíu mày. “Là con hồ ly ư?”



    “Phải, hắn chính là bạch hồ”. Nàng nói xong, đột nhiên nghĩ đến một vấn đề. “Nhưng mà, lúc này tìm quả lê ở đâu chứ?”



    “Muốn quả lê không phải rất đơn giản sao? Đúng lúc ta có một quả”. Kiều Hành Vân đem tay phải thò vào trong tay áo tay trái, thoáng chốc liền từ trong tay áo rút ra một quả lê thật to. “Này, là nó phải không?”



    “Đúng là quả lê a!” Đan Hỉ nhìn xem hắn bịa đặt, ánh mắt ngạc nhiên mừng rỡ nhìn thẳng vào hắn. “Công tử, thì ra công tử có biết ảo thuật a! Cái quả lê này rốt cuộc là từ đâu biến ra đây?”



    Té ra hắn chẳng những chữa bệnh, còn biết cả ảo thuật, so với mình cái gì cũng không biết, công tử thật sự rất lợi hại.



    Đan Hỉ ngạc nhiên vui mừng cực kỳ, chẳng những sinh lòng sùng bái, còn chủ động lật tay áo của hắn lên xem, muốn nhìn một chút hắn có phải là trộm giấu cái vật gì.



    Kiều Hành Vân vẫy vẫy hai tay áo, chỉ nói đây là “bí mật” của hắn, cho dù nàng có hỏi cũng không nói đáp án cho nàng.



    Dù sao nàng là vì báo đáp “Bạch hồ”, như vậy hắn cũng nguyện ý vì nàng giở chút pháp thuật nhỏ, trêu chọc cho nàng vui vẻ, nhìn thấy bộ dáng nàng vừa mới vui vẻ rồi lại buồn rầu vì không được thỏa tò mò, tâm tình của hắn cũng vui sướng ......



    Hôm sau, khi Kiều Hành Vân gọi Kiều Thiện, muốn hắn dạy cho Đan Hỉ biết về dược liệu thì, mới phát hiện Đan Hỉ không thấy.



    Trong phủ từ trên xuống dưới đều tìm không thấy bóng dáng của nàng, giường trong phòng không chút loạn nào, mà ngay cả Kiều Hành Vân cũng lần không ra đầu mối, nha đầu kia là chạy đi đâu?



    Hôm qua nàng rõ ràng rất vui vẻ vào phủ, đối với sự sắp xếp của hắn cũng rất vui mừng, không thể nào là suốt đêm trốn đi, nhưng nếu không phải chạy trốn, nàng có lý do gì mà biến mất dạng, cũng không để lại câu nào?



    Hay là, nàng nhớ tới cái gì, cho nên vội vã đi làm sao?



    Nhớ lại lời nói hôm qua của hai người, Kiều Hành Vân cố gắng tìm kiếm dấu vết để lại.



    “Công tử, có phải là hồ ly trắng đều thích ăn quả lê không? Bởi vì ta có một người bạn, ta nghĩ nên cám ơn hắn......”



    Đột nhiên, hắn nhớ tới lời của nàng.



    Nàng..... Chắc không phải đi tìm bạch hồ đi?



    Hắn xoay người lại đi vào phòng Đan Hỉ, quả nhiên, quả lê vốn được nàng để ý cũng không thấy đâu.



    Ngu ngốc này ...... Lại có thể vì tặng một quả lê mà một mình lên núi, chẳng lẽ nàng không biết trong ngọn núi kia có mãnh hổ thường lui tới sao?



    Con mãnh hổ vốn là ở núi cao, bởi vì tìm không thấy con mồi nên đói quá, vì vậy bắt đầu qua lại giữa sườn núi, trong núi vài vị thợ săn đều từng thấy qua dấu chân nó, mà ngay cả chuyện năm ngoái vài người dân trong thành bị mất tích trong núi, cũng là bởi vì con mãnh hổ kia. Bởi vậy hắn vừa về tới Bộc Châu, liền lên núi tìm mãnh hổ, muốn đưa nó đuổi tới núi cao, mới gặp được Đan Hỉ.....



    Nghĩ tới đây, tâm trạng Kiều Hành Vân trầm xuống, bắt đầu lo lắng cho an nguy của nàng.



    Nếu nàng muốn tìm Bạch hồ, nhất định sẽ đi tới cái rừng trúc kia, nhỡ ra nàng gặp phải con mãnh hổ, hậu quả thật khó lường —— Không nghĩ nhiều, hắn lập tức chạy về phía ngoài thành. Khi hắn tiến vào núi rừng, cũng phút chốc biến thành một con bạch hồ nhanh nhẹn, bốn chân chỉa xuống đất, nhanh chóng di chuyển về hướng rừng trúc.



    Chỉ chốc lát sau, hắn liền đến rừng trúc, lại không phát hiện bóng dáng Đan Hỉ.



    Không biết nàng có phải là đã đi về hướng quá xa núi rồi, hắn ở trong rừng trúc quanh quẩn khắp nơi, đúng lúc này, trong rừng một con hổ cường tráng thong thả bước đi ra, đem bạch hồ trở thành con mồi đủ ăn no nê.



    Mãnh hổ nhếch miệng nhe răng nanh với hắn, lập tức mãnh hổ vừa phi thân lên, hướng hắn đánh tới.



    Hắn nhanh nhẹn chớp qua, cho nên thân hình rất to lớn của mãnh hổ đánh lên lá trúc, đè gẫy vài cây trúc.



    Mãnh hổ chưa từ bỏ ý định, lập tức đứng dậy lại hướng hắn nhào đến.



    Bàn về lớn nhỏ, hắn đương nhiên thua lão hổ, có thể hắn không phải là bạch hồ bình thường, chỉ có thể ngoan ngoãn làm con mồi của nó. Chỉ thấy thân hắn như khói trắng nhẹ nhàng, thoáng cái biến mất, thoáng cái xuất hiện, dễ dàng tiêu hao thể lực của đối thủ.



    Sau đó, hắn dùng hết sức dụ dỗ mãnh hổ đi vào một chỗ vách núi.



    Như là đã sớm quyết định thực hiện cho được kế hoạch của hắn, ánh mắt hắn bình tĩnh, theo thế tấn công của mãnh hổ mà từng bước lui về phía sau, muốn tận mắt làm cho nó tự rơi xuống khe núi....



    “Tiểu Bạch hồ, ngươi ở đâu?”



    Xa xa, hắn nghe thấy được tiếng của Đan Hỉ, phân tâm một cái, mãnh hổ hung hăng hướng hắn chộp tới một chưởng, hắn kịp thời chớp qua, hắn chỉ bị thương ở một chỗ trên da lông, mà lão hổ cũng bởi vì dùng sức quá mạnh mà dừng lại không được, té rớt vách núi —— sau khi hắn xác định mãnh hổ chết mất xác trong cốc, liền xoay người bước đi về hướng vừa mới truyền đến thanh âm.



    Hắn nhìn thấy Đan Hỉ, nàng nhìn quanh bốn phía, bộ dáng như là chờ mong ai hiện thân, vừa thấy được hắn, lập tức khuôn mặt nhỏ nhắn cười lên chạy tới. “Tiểu Bạch hồ, ngươi đã đến rồi!”. Nàng chỉ biết là có thể gặp được hắn, nàng có linh cảm mà.



    Hắn vừa thở dốc, vừa dùng vẻ mặt “tìm ta làm chi” nhìn nàng.



    “Ta muốn nói với ngươi lời cảm tạ a, cám ơn ngươi nói cho ta biết Hành Vân công tử sẽ trở về, kết quả hắn thật sự đã trở lại”. Đan Hỉ lấy ra quả lê từ trong lồng ngực, đưa tới ở trước mặt hắn. “Hành Vân công tử nói trước kia hắn có nuôi bạch hồ thích quả lê, ngươi cũng thích quả lê phải không?”



    Hắn làm bộ nhận quả lê, cuối cùng cắn lên một miếng.



    “Ngươi cũng thích phải không? Thật tốt quá!” Đan Hỉ vui mừng thấy hắn tiếp nhận tâm ý của mình rồi. “Hành Vân công tử quả nhiên lợi hại......... A, ngươi không biết quả lê này là công tử cho a, ta đã nói với ngươi, hắn là người tốt nhất trên đời này đó!”



    Phải không?



    “Hắn chẳng những giúp cha ta xem bệnh, còn cho cha vui vẻ rời đi nhân gian, sau đó hắn còn cho ta làm nha đầu, ta thề nhất định sẽ báo đáp công tử, mặc kệ hắn bảo ta làm gì ta cũng đều làm....”



    Không có giúp cô nương đem cha cứu trở về, thì cũng có thể cho cô nương đem mình bán đi, cô thực ngây thơ —— “Ơ? Ngươi sao giống như không cho là đúng nhỉ? Không tin ta sao?”



    Hắn quay đi không nói gì, lập tức xoay người muốn rời khỏi.



    “Tiểu Bạch hồ, ngươi phải đi a? Ta đây từ nay về sau còn có thể tới tìm ngươi không?”. Mặc dù mọi người đều nói hồ ly có yêu khí, nhưng mà nàng thích hắn, rất muốn cùng hắn làm bằng hữu ......



    Không thể.



    Hắn lập tức hung dữ quay trở lại trừng nàng, dùng ánh mắt trả lời.



    Đan Hỉ xem hiểu ý của hắn, “a” một tiếng tiếc nuối.



    Không muốn lại cùng nàng dây dưa, hắn lập tức nhảy, nhanh chóng nhảy lên núi đá bên cạnh, tiếp theo liền biến mất ở trong núi rừng.



    Đan Hỉ có chút mất mát nhìn về nơi hắn biến mất, không thể lại cùng hắn gặp mặt, lại có thể làm cho nàng cảm thấy trong lòng trống rỗng, giống như rất khó qua nổi.....