Full HÃN TƯỚNG LẦU BỐN

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,702
Reaction score
443
Points
83
Ảnh bìa
Tác giả
Kim Huyên
Thể loại
HĐ, sủng, ngọt, HE
Số chương
11
Lượt đọc
259
Nam chính là 1 nhân vật rất có năng lực, là một ngôi sao sáng trong ngành cảnh sát lập được nhiều chiến công

Nhiệm vụ bí mật mới nhất là:
Bảo hộ kiêm quan sát để vây bắt những phần tử khủng bố

Sau vụ nổ, phát hiện có một nữ nhân bị thương – có vẻ như mất trí nhớ hay giả vờ ?

Cục trưởng đại nhân à, đã quên sao ? Hắn cũng đang bị thương đó

Kêu hắn ở chung với nữ nhân nghi là sát thủ kia ! Không phải rất nguy hiểm hay sao !

Nàng ta cũng biết nghe lời đó chứ, biết nấu cơm, và thu dọn nhà cửa! Mà còn rất cẩn thận chăm sóc vết thương cho hắn nha, loại tình cảm này không từ nào có diễn tả được.
Cũng bởi vì trong lúc vô tình, nàng đã khôi phục trí nhớ nhưng hắn không muốn đem nàng xử theo pháp luật. Thậm chí còn lén lút làm trái pháp luật, khiến nàng hôn mê rồi bí mật đưa ra nước ngoài.

Nghĩ đến từ nay về sau hai người sẽ như hai đường thẳng song song không bao giờ cắt nhau nữa… Vậy mà có ngày lại nghe thấy tên nàng từ 1 người bạn thân.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,702
Reaction score
443
Points
83
Chương 1: Mở đầu
“Lưu Dư hình như tớ nghe nói lầu 4 bây giờ chưa có ai ở phải không? ”

Tinh Vu Hiểu tìm Lưu Dư hỏi.

“Ừm! Mà tại sao lại hỏi tớ việc này ?”

Lưu Dư gật đầu nói

“Không có ai muốn thuê sao ?”

Tinh Vu Hiểu lo lắng hỏi

“Làm sao lại không có ! ”

Lưu Dư nói

“Thế thì tại sao lại bỏ không?”

Tinh Vu Hiểu không giải thích được nhìn sang Lưu Dư

Lưu Dư bỗng nhiên cười thần bí nói :

“Bởi vì tớ muốn để lại cho người có duyên”

Nàng cười nói.

“Người có duyên ? Là có ý gì?”

Vu Hiểu ngẩn ngơ vẻ mặt mờ mịt nhìn nàng.

“Cậu không cảm thấy ở chỗ chúng ta tầng trên cùng có chút thần bí sao?” Lưu Dư đột nhiên vẻ mặt hưng phấn quay sang Vu Hiểu nói

“Thần bí chỗ nào ?”

Vu Hiểu vẫn vẻ mặt mờ mịt quay sang

“Những nữ nhân từng ở lầu 8 đều lại gả cho những nam nhân thuê nơi này” Lưu Dư vẻ mặt thành thật công bố đáp án.

Vu Hiểu ngẩn ngơ suy nghĩ một chút, lúc này mới ngạc nhiên trợn to hai mắt:

“Cậu không nói thì tớ cũng không để ý, đúng là thế thật”

Lưu Dư lộ ra vẻ mặt rất đắc ý!

“Bây giờ hiện tại trong chung cư này ngoại trừ Tuyết Nhan ra thì mọi người ai cũng có đôi có cặp. Cho nên vì Tuyết Nhan cùng Tiểu Khiết, về khách thuê lầu 4 tớ nhất định phải cẩn thận lựa chọn” nàng nói.

Vu Hiểu chớp mắt nhìn nàng, bừng tỉnh hiểu vấn đề Lưu Dư muốn làm gì.

“Tớ cũng không biết cậu trừ nghề nghiệp là chủ cho thuê nhà, còn kiêm thêm làm cả bà mối!”

Nàng cười chế nhạo
“Chớ có nói đùa”

Lưu Dư phất tay cười nói.

“Đúng rồi, cậu tìm tớ có chuyện gì sao ?” Nàng trở lại chuyện chính.

“Lão công của tớ có một vị bằng hữu rất tốt, từ Mỹ về đây tham dự hôn lễ của chúng tớ, nên lão công nhà tớ muốn hỏi cậu thật sự nếu lầu bốn không có người ở thì có thể hay không cho bạn hắn ở tạm vài ngày ?”

Vu Hiểu nói. Bọn họ cuối tuần sau sẽ kết hôn.

“Bạn hắn không thể đi ở khách sạn sao?”

Lưu Dư nhẹ nhàng mà nhăn mày nói. Nàng đã muốn đem lầu bốn để lại cho chồng tương lai của Tuyết Nhan.

Tinh Vu Hiểu như có điều suy nghĩ nhìn nàng mặt có chút biểu tình :

“Lưu Dư có chuyện này tớ muốn nói với cậu nhưng cậu đừng nói với những người khác”

Nàng do dự mở miệng nói.

“Chuyện gì ?”

Lưu Dư hoài nghi hỏi

“Tớ nghe nói bạn của Viên Diệp, ngoài việc tới tham dự hôn lễ của chúng tớ, còn tới nơi này với mục đích khác”

“Mục đích gì ?”

“Nghe nói nam nhân kia biết Tuyết Nhan, hơn nữa tớ nghe nói Tiểu Khiết rất có thể là con gái của hắn”.

“Cái gì ? Chuyện đó là thật hay giả ?”

Lưu Dư hứng thú nói

“ Cậu từ đâu mà biết được, hai người bọn họ rốt cuộc xảy ra chuyện gì ?”

“Tớ cũng không biết”

Vu Hiểu lắc đầu nói

“Bất quá nghe Viên Điệp nói bằng hữu của anh ấy là cảnh sát hình sự rất nổi tiếng, rất nhiều người gọi hắn là “cảnh kiêu hãn tướng” , hẳn hắn cũng không phải người thường ”

“Nhưng cảnh sát đánh lão bà đã từng xảy ra trên báo đó sao, Tuyết Nhan không phải vì thế mà rời đi chứ ?”

Lưu Dư phát huy trí tưởng tượng nói

“Này…”

Vu Hiểu cũng nhăn mặt nói

“Mình cũng không biết ”
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,702
Reaction score
443
Points
83
Chương 2
Một nam một nữ như tranh vẽ thanh thản ngồi trong quán cà phê. Trên bàn thủy tinh hai tách cà phê một cái gạt tàn cùng một quyển tạp chí, hai người thoạt nhìn như 1 đôi tình nhân soái ca xứng cùng mỹ nữ, nhưng là…

“Ngươi xác định tin tình báo không sai chứ ?” nam nhân dập tắt điếu thuốc trong tay, bưng cà phê trước mặt lên uống 1 hớp nói.

“Đã xác định” nữ nhân ưu nhã nhìn hắn khẽ mỉm cười

“Rất tốt, như vậy theo kế hoạch mà tiến hành. Lần này phải là bắt được những người đó, điều tra trong mấy năm qua không tìm được sơ hở trong âm mưu của chúng” nam nhân mỉm cười nói biểu hiện trên gương mặt không chút gợn sóng.

“Cẩn thận một chút” nữ nhân lật vài trang tạp trí giống như là đang nói chuyện gia đình rất nhàn nhã.

“Nếu như tình báo nói không sai thì cả đám họ đều là cao thủ giết người”

“Ta biết”.

“Còn có 1 chuyện trọng yếu mà ngươi cần biết” nữ nhân bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn hắn.

“Chuyện gì?”

“Sát thủ không nhất thiết phải là nam nhân”

Namnhân mỉm cười

“Ta biết, đối với nam nhân thì tuyệt không khách khí nhưng đối với nữ nhân có mỵ lực giống như ngươi lại càng phải đề phòng”

Mỹ nữ dịu dàng cười 1 tiếng

“Lời khen ngợi của ngươi ta xin nhận”

Thời gian đã gần nửa đêm, nơi này tràn ngập bóng tối, một mảnh tĩnh lặng tràn ngập cả đất trời. NewYork là nơi tập trung tụ tập của rất nhiều loại tội phạm .

Nhưng từ đầu năm 1970 có nhiều người làm những nghề nghiệp khác nhau di cư dến đây khiến cho thành phố này “thiên đường” của dân nhập cư

Ở phía đông thành phố có công viên trung tâm, ở phía tây thì có 1 con sông nhỏ có nhiều nhà hàng, các quán cà phê san sát nhau nằm ở 4 phía.

Hơn nữa còn có những viện bảo tàng , rạp hát nằm san sát nhau tạo nên một không gian tĩnh lặng nhưng lại vô cùng tuyệt mĩ .( bee k hiểu tác giả cho đoạn này vào có dụng ý j nữa!hic —- Liên :Mi khờ lắm, đây là nói về lịch sử hình thành và quá trình phát triển của New York, bối cảnh đầu của truyện ))

Nhưng bên trong sự tĩnh lặng ấy, lại đang có 1 phi vụ giết người vô cùng tàn khốc. Lâm Tuyết Nhan mặt không chút gợn sóng cùng với đồng bọn tiến vào bên trong khu nhà cao cấp.

Khi tiến vào bên trong nàng cùng đồng bọn lập tức chia làm 2 ngả, đồng bọn chịu trách nhiệm giết người còn nàng thì chịu trách nhiệm gỡ những máy nghe trộm đã cài sẵn trong tòa nhà từ trước nhằm đề dấu vết sẽ được lưu lại cho cảnh sát. Nàng không nhớ rõ mình đã làm việc như thế này tổng cộng bao nhiêu lần hay là đã làm trong bao nhiêu năm rồi. Việc duy nhất nàng nhớ được hay là không thể nào quên là khi nàng lần đầu tiên thi hành nhiệm vụ thì nghe thấy đồng bọn giết đối phương, đối phương kêu lên những tiếng thảm thiết cùng với máu tươi bắn vào mặt nàng, cái cảm giác kinh hãi ấy nàng không cách nào quên đi được.

Nàng là thành viên của 1 tổ chức sát thủ, từ khi nàng có thể nhớ thì đã ở trong tổ chức này, nàng không biết cha mẹ mình là ai chỉ biết rằng nếu như nàng không nghe lời, thì nàng sẽ không có cơm ăn, còn bị nhốt ở trong 1 gian phòng tối tăm bẩn thỉu.

Vì muốn có cơm ăn, vì không muốn trải qua cảm giác bị bóng tối vây quanh. Nàng liều mạng học hết thảy. Chỉ tiếc về võ thuật nàng không có tuệ căn nên bị tổ chức coi là đồ vô dụng cho đến khi nàng bộc lộ ra khả năng về điện tử truyền tin thì sự tồn tại của nàng mới được tổ chức nhìn nhận. Nếu không phải như vậy thì không chừng nàng đã chết từ nhiều năm trước. Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, nếu như ban đầu nàng thật sự vô dụng mà bị tổ chức giết đi thì cũng không phải là chuyện không tốt. Để nàng không phải hại người không phải sao?

Nàng là 1 thành viên của tổ chức sát thủ, chính tổ chức đã nuôi nàng khôn lớn nhưng nàng cũng đã “bất đắc dĩ” hại chết không ít người điều này càng không thể thay đổi được. Nếu nàng cảm thấy hối hận, cảm thấy có ý nghĩ phản bội tổ chức thì tuyệt nhiên chỉ có nước chết mà thôi. Song với nàng cái chết “nhẹ tựa lông hồng” nhưng cũng có những cái chết nặng “tựa thái sơn”, nàng tuyệt không muốn chết mà có ích gì.

Ít nhất khi nàng còn sống thì phải làm được 1 việc không thẹn với lương tâm, không bị bên ngoài khống chế bản tính lương thiện từ tỏng tim mình. Như vậy nàng mới có thể chết không hối tiếc.

“Shit”

Mới chuyên tâm cho công việc thì trên lầu đột nhiên vang lên tiếng của đồng bọn làm cho Lâm Tuyết Nhan trong nháy mắt cảnh giác,tim đập nhanh. Nàng đột nhiên từ tư thể khom lưng đỡ máy nghe trộm ngẩng đầu lên đã thấy đồng bọn chạy từ phìa cầu thang tới xông thẳng đến bên cửa sổ phía trước, vén rèm lên cảnh giác nhìn ra ngoài.

“Shit” hắn 1 lần nữa lên tiếng “chúng ta trúng kế rồi”

Lâm Tuyết Nhan trong nháy mắt đứng lên

“Bên ngoài xảy ra chuyện gì ?”

“Chúng ta bị cảnh sát bao vây”đồng bọn cắn răng nói, Lâm Tuyết Nhan nhíu chạt chân mày nghĩ chuyện như vậy chưa bao giờ phát sinh. Nhưng nói đi nói lại thì cũng không ai có thể vĩnh viễn may mắn mãi được, nhất là với nhưng kẻ chuyên làm sát thủ như bọn họ.

“Có cách nào phá vòng vây không ?” nàng đi tới phía trước cửa sổ cẩn thận quan sát trong bóng tối đồng thời hỏi đồng bọn, đầu óc căng thẳng suy nghĩ

“Nếu ta chỉ đi một mình thì có lẽ miễn cưỡng có thể thoát được” đồng bọn nói

Nàng biết hắn nói rất đúng vì phàm là người trong tổ chức thì kinh nghiệm sinh tồn là vô cùng thiết yếu. Nếu như không có khả năng cùng sách lược thì không thể sống sót được, bởi vì trong tổ chức không cho phép sự tồn tại của kẻ yếu, nhưng nàng là 1 ngoại lệ.

Cũng bởi vậy nàng chính là gánh nặng làm cho tỷ lệ tẩu thoát của đồng bọn giảm đi một nửa. Tuyệt đối không thể để như vậy được. mặc dù nàng đối với tổ chức có ý nghĩ phản nghịch chán ghét nhưng đó là bên trong, còn thực tế nàng cũng không muốn trở thành gánh nặng cho đồng bọn dù sao thì bọn họ cũng đã cùng nhau lớn lên trong tổ chức.

“Tốt vậy các ngươi đi trước, không cần lo lắng đến ta” nàng bỗng nhiên quyết định nói

“Tiểu Tuyết!!! ”

“Với thân thủ của ta, ta và ngươi đều biết đối với ngươi ta chính là gánh nặng, ta không muốn ngươi vì ta mà bỏ mạng” nàng không chút do dự nói

“Nếu như ta một mình trở về thì Lucifer sẽ giết chết ta”

Lucifer còn được gọi là Satan. Hắn ở trong tổ chức chính là kẻ mạnh nhất, trước đây khi còn là sát thủ hắn có khả năng của hắn rất cao bất kể đối phương có bao nhiêu trợ thủ hoặc là đối phương có thanh danh nổi tiếng trong giới cao thủ như thế nào thì cho tới bây giờ vẫn chưa ai có thể thoát khỏi sự truy giết của hắn. Hắn lãnh huyết vô tình hạ thủ không lưu tình, tất cả mọi người đếu nói hắn là ma quỷ không có tâm, máu lạnh. Nhưng trong tổ chức thì Tuyết Nhan chính là người được hắn cưng chiều nhất nên những kẻ có ý khinh thường nàng cũng phải chịu nhịn.

Lucifer chính là một nam nhân khiến cho người khác phải vừa kính vừa sợ nên hắn không thể nào tưởng tượng nếu mình bỏ lại Tuyết Nhan để một mình trở về thì hắn sẽ có số phận hắn sẽ như thế nào.

“ Anh ấy sẽ không biết” Lâm Tuyết Nhan kiên định nhìn hắn 1 cái và nói

“ Đi mau!!! Ta sẽ ở phía sau đánh lạc hướng bọn chúng, ngươi nhân cơ hội chạy đi” Nàng xoay người nhanh chóng hướng về cửa sau.

Hắn đột nhiên chặn đường đi và kéo nàng lại, khuôn mặt trước đây chỉ toàn biểu hiện lãnh khốc mà bây giờ lại đang do dự lo lắng.

“ Ngươi tính làm gì?”

Nàng chỉ mỉm cười nhìn hắn sau đó đẩy tay hắn ra rồi đi về phía cửa sau.

Chỉ chốc lát sau, một tiếng nổ ầm ầm vang lên từ phía sau khu nhà mang đến một luồng khí nóng khiến cho nam nhân trong nhà cơ hồ đứng không vững. Hắn 2 mắt tròn lên nhìn ngọn lửa đang bốc khói đen kịt, có cảm giác nóng dần thiêu đốt hắn cùng những mảnh bụi bay chạm tới mặt.

Ngoài phòng, tiếng người thét chói tai , tìm nơi ẩn náu hay là tìm đồ để che chắn ngọn lửa một tình thế vô cùng hỗn loạn được bày ra trước mắt. Bao quanh khu nhà là một mảng rối loạn, người thì vội vàng chạy ra khu nhà phía sau để trợ giúp người thi gọi cứu hỏa thanh âm không dứt bên tai.

Trong nhà nam nhân do dự một lần nữa quay lại về hướng cửa sau rồi nghĩ rằng sẽ chạy về hướng đó để cứu đồng bọn nhưng lại bị ngọn lửa sôi trào kia ngăn lại. Rốt cục hắn cắn răng xoay người nhanh chóng phá cửa sổ nhảy thoát ra ngoài.

Từ nay về sau cái tên Lâm Tuyết Nhan hoàn toàn biến mất khỏi tổ chức sát thủ

—–

“ Pike”

“ Cảnh sát Vệ, sao anh lại tới đây ? Tôi nghe nói nói anh bị trọng thương mà! Thương thế của anh không cần chữa trị gấp sao ? ”

“ Cảm ơn sự quan tâm của bạn, tôi rất khỏe.” Vệ Ốc Khốc vừa nói, nhưng trước ngực cùng sau lưng truyền đến một cảm giác đau nhói, mở mắt nói lời bịa đặt

“ Tình hình bây giờ thế nào ?” Hắn quan tâm hỏi.

Được phái canh giữ ở ngoài cửa phòng bệnh Pike định trả lời vấn đề hắn hỏi thì cánh cửa đóng chặt đã được mở và đi ra ngoài chính là cấp trên trực tiếp của họ.

“ Ốc Khốc, sao ngươi lại tới đây? Bác sĩ cho phép ngươi xuống giường đi lại sao?” Một người đàn ông khoảng 50 tuổi nhíu mày nói với hắn.

Người này đến ngày hôm qua vẫn còn nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt không nghĩ tới rằng hắn mới vừa chuyển đến phòng thường đã chạy đến chỗ này làm loạn !

“ Bác sĩ không có nói không cho phép.”Vệ Ốc Khốc nói

“Không cho phép, đúng hay không?” Trưởng cục cảnh sát William nhếch mép nói.

Vệ Ốc Khốc chẳng qua là nhướn nhướn đầu mày không trả lời.

“ Lấy cá tính của anh trừ phi bị thương nặng đến hôn mê bất tỉnh còn không thì dù ai cũng không cách nào ngăn cản ngươi quyết định những chuyện cần làm.” William cục trưởng xẵng giọng nói.

“ Đi thôi, chúng ta đi chỗ khác nói chuyện, dù sao ta cũng đang có chuyện muốn tìm anh đây .”

Vệ Ốc Khốc như có điều suy nghĩ nhìn ông một cái sau đó nhẹ gật đầu một cái, xoay người một cách cứng nhắc rồi đi theo phía sau ông.

Hai người chậm chạp đi trở về phòng bệnh của hắn, William cục trưởng tự ngồi vào chiếc ghế duy nhất trong phòng, vì thế Vệ Ốc Khốc không chút do dự đến nằm trên giường bệnh.

“ Tốt lắm, ta đã biết điều trở lại trên giường bệnh rồi! Ngươi chẳng phải là đang có điều muốn nói sao?”Ngừng lại hắn lấy giọng có chút bất đắc dĩ kêu lên : “ Cậu”

William cục trưởng nhìn hắn với vẻ mặt nghiêm túc, một hồi lâu sau mới bất đắc dĩ thở dài một tiếng.

“ Ốc Khốc, nếu như cháu còn làm loạn không nghe lời ta, ta sẽ thu hồi súng lục và huy hiệu cảnh sát của cháu.” Ngài hướng đứa cháu và cũng là thủ hạ tốt của mình nói.

“ Cháu vừa làm gì không đúng sao ?” Vệ Ốc Khốc vô lực kháng nghị nói

“ Trong lòng ngươi biết rõ.”

Vệ Ốc Khốc vẻ mặt vô tội lắc đầu nhưng bởi vì không cẩn thận chạm phải vết thương nên không nhịn được nhíu chặt chân mày vì đau.
“ Trên thực tế cháu bây giờ căn bản là không hiểu vấn đề, hoàn toàn không biết cậu đang nói gì.” Hắn nhăn mày nói

“ Tại sao trong hành động lần này chỉ có mình cháu bị thương?”William cục trưởng nhìn hắn hỏi.

“Đó là bởi vì……..”

“ Bởi vì cháu luôn làm theo ý mình không tuân thủ mệnh lệnh của cấp trên, vậy nên mỗi lần làm nhiệm vụ đều khiến bản thân bị thương” Ông dứt khóat thay hắn trả lời .

“ Cháu rốt cuộc muốn ta nói với cháu thêm bao nhiêu lần nữa, chẳng lẽ cháu muốn ta điều xuống đội giao thông thì cháu mới cam tâm sao ?”

Vệ Ốc Khốc đầu tiên cười 1 tiếng sau đó vẻ mặt cợt nhả mở miệng nói :

“ Vấn đề là cậu có thật nỡ lòng nào đem cháu điều xuống đội giao thông hay không ?”

William cục trưởng giận trừng mắt nhìn hắn, biết mình thật sự là không nỡ.

Ốc Khốc là người có tài, hắn không chỉ có đầu óc linh hoạt, phản ứng nhạy bén, quan sát tỉ mỉ, còn hiểu được khi nào nên tỉnh táo khi nào nên cường ngạnh cùng khi nào ôn nhu trấn an dựa vào tâm lý của từng người.Hắn có tư chất tuy ở vị trí thấp nhất trong cục nhưng lại lập được nhiều kì công nên tốc độ thăng chức so với bất kì người nào đều nhanh hơn. Đã vậy hắn còn làm cho những người khó tính trong cục cũng phải hoan nghênh, bất luận già trẻ gái trai đều thích hắn. Thành thật mà nói, đối mặt với những kẻ vừa có năng lực vừa có nhân duyên như thằng cháu mình, khiến cho ông vừa mừng vừa lo.

Thân là cục trưởng cục cảnh sát có một thuộc hạ giỏi và có khả năng như hắn, luôn lập được nhiều chiến công trở thành “cảnh kiêu hãn tướng”(cụm này ta để nguyên vì tìm mãi cũng không được nghĩa của nó, ai có thể giúp ta thì comment nhé!ta sẽ sửa) hắn tuyệt đối là kiêu ngạo cùng đắc ý.

Nhưng thân là cậu, đối mặt với một cấp dưới không nghe lời, nơi nào có nguy hiểm thì đâm đầu vào. Ông lo lắng nhưng cũng không cách nào ngăn được. Sớm biết như vậy ông năm đó nên ngăn không cho hắn chọn con đường này.

“ Nếu cậu không nỡ đem cháu điều đến đội giao thông, vậy chúng ta hãy nói chuyện chính đi.” Vệ Ốc Khốc khiêu mi mỉm cười nói, nhưng ngay sau đó sắc mặt trở nên nghiêm túc

“ Đã tra ra thận phận của cô gái đó chưa ?” Hắn hỏi.

William cục trưởng bất đắc dĩ trừng mắt nhìn hắn 1 cái rồi mới chậm chạp đáp “Không có”.

“Không có?”

Vệ Ốc Khốc ngạc nhiên.

“ Theo cháu được biết thì chuyện xảy ra đến nay đã được 4 ngày rồi không phải sao ? Năng lực của cục mình không phải là kém như vậy chứ ?”

“ Đối mặt với 1 người không có bất kỳ giấy tờ tùy thân nào hơn nữa cũng chưa từng có bất kì tiền án tiền sự nào, cháu nghĩ chúng ta nên điều tra nàng từ đâu để tìm ra thân phận của cô ấy ?” William cục trưởng nhìn hắn một cái rồi hỏi ngược lại.

“ Có thể thẩm vấn nàng tra ra tất cả bao gồm : tên họ, nghề nghiệp, tại sao lại xuất hiện ở hiện trường vụ án, cùng với tại sao trên người nàng lại có súng lục cùng với thuốc nổ, chỉ những chứng cớ đó cũng đủ để đem cô ta ra định tội” Hắn nói với lí lẽ cùng giọng điệu vô cùng hùng hồn

“ Vấn đề là những chứng cớ mà cháu nói đều đã bị tiêu hủy trong vụ nổ hơn nữa quan trọng nhất chính là nàng bị mất trí nhớ.”

“ Cái gì?”

William cục trưởng vô lực khẽ thở dài một tiếng.

“ Cậu nói người nào mắc chứng mất trí nhớ?” Vệ Ốc Khốc hoài nghi hỏi.

“ Cậu nói cô gái đó bị mất trí nhớ?”

William cục trưởng trầm mặc gật đầu

“ Có lẽ nàng ta nói dối” Vệ Ốc Khốc nhíu mày, vẻ mặt trầm tư nói

“ Máy phát hiện nói dối không phát hiện được sao? Từ trên số liệu hẳn là có thể vạch trần nàng nói dối mới đúng. Bằng không thì ta liên tục thẩm vấn nàng trong nhiều ngày, chỉ cần tinh thần nàng có đôi chút lơ là nhất định sẽ lộ ra chân tướng”.

“ Không dùng được” William cục trưởng lắc đầu nói.

“ Cái gì không dùng được?”

“Đã dùng qua máy phát hiện nói dối hơn nữa bệnh viện đã chứng nhận rằng nàng thực sự mất trí nhớ, bởi vì trong não nàng đúng là có một khối máu tụ đè lên dây thần kinh trong não, đó là sự thật”

“ Làm sao phát sinh chuyện như thế được?”Vệ Ốc Khốc có chut hoài nghi

“ Đại khái là lúc xảy ra vụ nổ nàng ngã bị va chạm mạnh vào đầu. Cháu không phải cũng bị đụng đến gãy xương quai xanh đó sao ?”

“ Ý cháu không phải là…….” Hắn vung mạnh tay, quyết định nói vào trọng điểm

“Bây giờ chúng ta nên làm cái gì? Chẳng lẽ phải từ từ đợi nàng khôi phục trí nhớ sao ? Nếu như nàng cả đời cũng không khôi phục được thì chúng ta phải làm thế nào? Bác sĩ nói như thế nào?”

“ Đây chính là chuyện mà ta muốn cùng cháu nói chuyện.”

Vệ Ốc Khốc hoài nghi nhìn ông.

“ Nữ nhân này đối với cảnh sát mà nói chính là 1 nhân chứng, một đầu mối vô cùng quan trọng nên chúng ta không thể để cho cô ta tự nhiên mà đi được. Về việc khôi phục trí nhớ của cô ta thì chúng ta sẽ từ từ nghĩ cách. Bởi vì bác sĩ cũng không nói nàng không thể khôi phục trí nhớ. Nhưng những chuyện đó để sau giải quyết vẫn được, bây giờ có chuyện khác làm cho ta lo lắng” William cục trưởng nhíu mày nói.

“ Chuyện gì?” Vệ Ốc Khốc hỏi.

“An toàn của cô ta”

“ Cậu lo lắng có người sẽ đến cứu hoặc là giết cô a diệt khẩu ?” Vệ Ốc Khốc nói

“ Không sai”

“ Đây thật sự là chuyện cần lo lắng nếu như cô gái đó thực sự là thành viên của tổ chức tội phạm” Vệ Ốc Khốc trong nháy mắt cũng trở nên trầm tư.

“ Ốc Khốc, chuyện này chỉ có thể giao cho cháu” William cục trưởng đột nhiên nhìn hắn nói.

“ Chuyện gì có thể giao cho cháu?” hắn hoài nghi hỏi lại

“ Bảo vệ an toàn cho cô ấy” William cục trưởng nghiêm trang nói.

Vệ Ốc Khốc nhíu mày nói

“ Cậu, người có lầm không cháu bây giờ không phải cũng đang là bệnh nhân làm sao có thể bảo vệ cô ta ?”

“ Cũng bởi vì cháu cũng đang là bệnh nhân nên chỉ có cháu mới có phương pháp bảo vệ.”

Đây là đạo lí gì vậy ?

“ Cháu không hiểu ý cậu.” Hắn nói thẳng.

“ Đem nàng ta giao cho cháu làm 1 nhiệm vụ bí mật, ta chính là muốn lợi dụng danh nghĩa cháu nghỉ phép để che mắt người khác ” William cục trưởng nói

“Nhiệm vụ bí mật?” Vệ Ốc Khốc hoài nghi

“Chẳng lẽ đối với đồng nghiệp trong cục cũng giữ bí mật hay sao?”

“Không sai.”

“Tại sao lại phải làm như vậy?” . Trên thực tế hắn hỏi câu này là bởi vì trong sự kiện này sẽ có thêm nhiều người biết thì sẽ có thêm nhiều nguy hiểm. Dĩ nhiên đó cũng không phải là hắn hoài nghi sự trung thành của đồng nghiệp mà là sợ có người sẽ không cẩn thận tiết lộ bí mật.

“Cháu nên biết ta làm như vậy mới đúng đạo lý” William cục trưởng nhìn cháu ngoại kiêm trợ thủ đắc lực của mình mà nói.

“Không sai. Nhưng là cậu muốn cháu làm gì?” . Đạo lý thì hắn hiểu, vấn đề là chuyện này đối với hắn mà nói cũng khó giải quyết. Hắn cũng đang bị thương mà phải đối mặt với kẻ có thể là máu lạnh sát thủ -ách, mặc dù đối phương là nữ nhân !!!!!!!

“Cậu tin tưởng nhiệm vụ này đối với cháu mà nói tuyệt không phải là việc khó”

William cục trưởng vẻ mặt tín nhiệm nhìn hắn.

“Cậu, người không phải là quá đề cao cháu rồi chứ ?”. Hắn không biết nên thở dài hay nên cảm thấy kiêu ngạo.

“ Từ nhỏ đến lớn ta đều tin tưởng vào năng lực của cháu”

“Cậu tin nhưng cháu không tin” Hắn thở dài nói.

“Cháu chưa từng gặp qua chuyện như vậy, khi đối mặt không biết là nên bảo vệ hay là đề phòng nữ nhân đó. Cháu thật không biết nên lấy thái độ gì để đối mặt với cô ta. Cậu không thể tìm người khác đi làm nhiệm vụ bí mật này sao?”

“Không được, đây là mệnh lệnh. Huống hồ chuyện này vốn là cháu phải chịu trách nhiệm” ( anh à đó là duyên số )

“Tại sao cháu lại là người phải chịu trách nhiệm ?”

“Bởi vì người là do cháu bắt, không phải sao?”

Vệ Ốc Khốc trong nhất thời không phản bác lại được.

Cự tuyệt vô dụng, kháng nghị không có hiệu quả, làm Vệ Ốc Khốc sau khi được bác sĩ cho ra viện về nhà tĩnh dưỡng. Chuyển đến ở trong căn nhà 3 tầng của ba mẹ để lại thì ở trong đã có một nữ nhân sống. Nàng có một làn da trắng, ngũ quan lại giống người châu Á. Hắn đoán cô ta giống hắn là con lai. Chẳng qua là nàng ta và hắn được di truyền theo 2 hướng khác nhau. Nàng là màu da giống người châu âu còn ngũ quan nhu hòa giống người Hoa. Ngược lại hắn có màu da giống người châu á nhưng ngũ quan thì lại giống người phương tây. Tóc nàng màu đen giống hắn, nàng cao khoảng 1m6 . Thân hình hơi gầy yếu, chưa đầy 20 tuổi. Nhìn có vẻ ôn nhu yếu ớt như vậy không ai nghĩ là tội phạm nhưng là hắn tận mắt nhìn thấy nàng cầm súng bắn thuốc nổ rất liều mạng, dứt khoát.

Qua mấy ngày nằm viện hắn thỉnh thoảng có suy nghĩ tại sao ban đầu nàng không mang bom trực tiếp ném về phía cảnh sát đang vây quanh, mà lại đem thuốc nổ vứt xuống cách chân mình không xa còn cầm súng bắn nó!!! Cô ta làm như vậy thì chẳng khác gì tự sát. Hắn nghĩ mãi vẫn không ra, cô ta rốt cuộc là bởi vì nhận thấy mình không còn đường thoát nên mới quyết định tự sát hay là còn những lý do khác? Nếu như chỉ là vì che chở cho đồng bọn chạy trốn thì nàng chỉ việc đem khối thuốc nổ trên tay ném về phía cảnh sát có thể tạo ra được hỗn loạn rồi sau đó thừa cơ chạy trốn. Nhưng lại không làm như vậy, tại sao chứ ?

Nhìn thấy vẻ mặt bất an cùng do dự, luống cuống đứng thẳng cạnh cửa nhìn hắn. Hắn tự nhiên có cảm giác rằng nàng cùng với nữ nghi phạm đánh bom liều chết kia không phải là một người.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,702
Reaction score
443
Points
83
Chương 3
22.00 p.m

Di động Vệ Ốc Khốc đặt ở bên giường vang lên. Hắn với tay cầm lấy điện thoại di động, nhấn nút nghe, thậm chí còn không kịp mở miệng nói tiếng alo, đầu dây điện thoại bên kia – ông cậu cục trưởng của hắn đã khẩn cấp gọi hỏi:

“Lần đầu tiếp xúc kết quả như thế nào?”

“Cái gì gọi là lần đầu tiếp xúc?” Vệ Ốc Khốc nằm lỳ ở trên giường ôm gối cầm điện thoại di động hỏi. Vết thương ở lưng khiến hắn tạm thời không thể nằm ngửa.

“Chính là…” William cục trưởng đột nhiên bị hỏi lại, đáp không ra, nói.

“Tóm lại, hôm nay nhìn thấy cô ấy cháu cảm thấy như thế nào? Cô ấy bị mất trí nhớ có phải là giả vờ ?” Hắn sửa lời nói.

“Không biết.” Hắn hữu khí vô lực trả lời.

“Cái gì mà không biết?”

“Cũng không thể biết được. Cháu cùng cô ta mới sống chung chưa tới một ngày, cậu nghĩ là sẽ biết được điều gì ? Nếu có đáp án dễ dàng như vậy, qua một tuần lễ, cậu chẳng đã sớm biết rồi, còn cần cháu nhận cái nhiệm vụ bí mật này sao ?” Hắn thở dài nhẹ giọng nói.

“Nhưng ta nghĩ cháu ít nhất cũng sẽ phát hiện được một chút dấu vết mà chúng ta chưa phát hiện được ra chứ.Thật không có sao?”

“Không có.” Hắn chán nản nói.

Trên thực tế vào hôm nay, trước đó hắn cũng cho là chỉ cần có thể mặt đối mặt với cô ta, hắn tuyệt đối có thể phát hiện ra được một chút dấu vết, kết quả không ngờ hắn chẳng phát hiện được điều gì.

“Cháu thật sự gặp phải đối thủ rồi.”

“Cháu không cần loại đối thủ này?” Hắn đáp lại .

“Thuần khiết, ôn nhu yếu ớt, ngay cả tên tạm thời cũng phải thay cô ta tìm, cũng có thể làm cho cô ta cao hứng giống như đứa trẻ bắt được quà. Cậu nghĩ cháu thích đối thủ như vậy?”

Nghĩ đến bộ dáng nhu nhược ấy của nàng, Vệ Ốc Khốc liền không nhịn được muốn thở dài.

“Cháu thay cô ta đặt tên sao?”

“Có sao đâu? Chẳng lẽ cậu muốn cháu gọi cô ta là ‘Tiểu Thư Mắc Bệnh Mất Trí Nhớ’ sao?”

“Vậy cháu lấy tên là gì?” Cục trưởng Uy Liêm tựa hồ đối với cái đề tài này có hứng thú.

“Sao cậu lại hỏi vấn đề này?”

“Cháu sẽ không gọi cô ấy là Tô San đấy chứ?”

Chân mày Vệ Ốc Khốc không tự chủ được nhíu lại.

“Tại sao cậu hỏi như vậy?”

“Cháu thật sự gọi cô ấy là Tô San à?” Cục trưởng William không biết là nên kinh ngạc hay sợ hãi kêu lên.

“Tiểu Khiết.” Hắn đột nhiên mở miệng nói.

“Cái gì Tiểu Khiết?”

“Cháu thay cô ấy lấy tên là Tiểu Khiết.”

Đầu bên kia điện thoại dừng lại chừng năm giây.

“Không phải là Tô San sao?” William cục trưởng lấy giọng nói hoài nghi hỏi,

“Ta còn tưởng rằng cháu nhớ mãi không quên được người bạn gái trước, cho nên —— “

“Cậu, còn có chuyện gì khác không? Nếu không còn, cháu muốn đi nghỉ ngơi, cháu mệt rồi .” Hắn mệt mỏi xen lời vào của ông cậu, giọng nói mặc dù rất bình thản, nhưng biểu hiện rất rõ ràng là hắn không muốn nói chuyện nữa.

“Ngô, được rồi, vậy cháu nghỉ ngơi sớm đi. Nhớ giữ liên lạc.”

“Vâng. Gặp cậu sau.”

Tắt điện thoại di động, Vệ Ốc Khốc đem di động ném thẳng sang bên cạnh, sau đó vùi cả mặt vào sâu bên trong gối.

Tô San. Bạn gái trước của hắn, cũng là người con gái duy nhất mà hắn yêu trong cuộc đời này.

Hắn và Tô San đã chia tay bảy tháng , hắn cho là mình có thể quên được tình cảm đối với nàng, không ngờ vừa nghe thấy tên nàng, tim hắn vẫn dâng lên một cảm giác đau khổ buồn bã tưởng như đã mất đi từ lâu.

Bọn họ đã sống chung với nhau được năm năm, hơn nữa hắn vẫn nghĩ là sẽ sống chung đến hết cuộc đời này.

Nhưng từ khi hắn chính thức trở thành một thành viên của cục cảnh sát, thỉnh thoảng lại mang theo trên người những vết thương lớn nhỏ trở về nhà, quan hệ của họ đã dần thay đổi.

Lúc mới đầu, nàng luôn rơi nước mắt nói chán nhìn thấy hắn bị thương, hắn vì thế vui sướng vô cùng, bởi vì hắn biết nàng yêu thương hắn. Sau đó nàng từ khuyên can thuyết phục biến thành không thích cuộc sống suốt ngày phải lo lắng cho vết thương của hắn, sau đó biến thành hy vọng hắn có thể đổi công việc khác, cuối cùng là muốn hắn làm việc chung cùng với cô.

Vì chuyện công việc của hắn, bọn họ từ ý kiến bất đồng đến cãi nhau không ngớt, cuối cùng quyết định chia tay.

Khi chia tay bọn họ vẫn còn yêu thương nhau, cho nên hắn đối với nàng thủy chung không cách nào quên, lúc đó Tô San cũng muốn nói lời xin lỗi. Chỉ cần hắn nguyện ý bỏ công việc đang làm, bọn họ có lẽ sẽ trở thành một đôi đáng để mọi người ao ước.

Bất quá nghĩ là nghĩ như vậy, nếu như thời gian có thể lặp lại, hắn hoài nghi mình lần tới thật có thể bỏ qua công việc mà lựa chọn nàng.

Khẽ thở dài một cái, hắn chán nản lật người, trong khoảng thời gian ngắn nhưng lại quên trên lưng mình có thương tích, đau đến bật ra thành tiếng. Thảm nhất là cái điện thoại hắn vừa vứt xuống, vừa đúng chạm vào miệng vết thương, để cho hắn đau càng thêm đau chỉ kém chút nữa là chửi ầm lên.

Thấm lấy mồ hôi lạnh, hắn lật trở về tư thế nằm sấp , tức giận đem vứt cái điện thoại từ trên giường xuống đất.

Đau hắn có thể chịu đựng, hắn chỉ hy vọng vết thương trên lưng không bị ảnh hưởng gì, hắn vừa mới vui vẻ vì được ra viện, nếu bỗng nhiên bị sao hắn khẳng định sẽ bị bác sĩ chửi mắng một trận cho xem.

Vừa nghĩ tới bản mặt thối của vị bác sĩ, hắn liền không nhịn được mà rên rỉ.

Thượng đế bảo vệ cho hắn!

Tối hôm qua thượng đế nhất định đi ngủ rất sớm, cho nên mới không phải nghe thấy lời thỉnh cầu của hắn.

Vệ Ốc Khốc tỉnh lại cũng đã biết, vết thương ở lưng nhất định là bị vỡ ra, trừ vỡ ra ở ngoài, khẳng định còn phát sốt, bởi vì người hắn đang nóng dần lên, trên trán còn hiện đầy mồ hôi.

Haizz, như thế này có khác gì trời mưa cả đêm mà phòng thì bị đột không cơ chứ? Nếu như ngay từ đầu cô gái kia nói dối chuyện bị mất trí nhớ thì bây giờ cô ta bất kể muốn chạy trốn cũng có thể chạy trốn, hoặc bắt hắn theo, hoặc là giết hắn rồi bỏ đi, hắn đại khái đều chỉ có thể khoanh tay chịu trói, tùy vào số mệnh.

Suy nghĩ đột nhiên ngừng lại, Vệ Ốc Khốc trợn to hai mắt, quay đầu nhìn về phía cửa phòng.

Hắn dỏng tai lắng nghe, bên ngoài không một tiếng động.

Chẳng lẽ cô gái kia nhân cơ hội lúc hắn đang nằm ngủ mà chạy trốn thật?

Nghĩ đến khả năng này, hắn nhẫn nhịn cơn đau, nhanh chóng từ trên giường bò dậy, đi bộ ra mở cửa, rời khỏi phòng, đi xuống lầu dưới.

Từ lầu ba đến lầu hai đến lầu một cũng không nhìn thấy bóng dáng của cô, trong nhà vắng lặng, tựa như một tòa thành bị bỏ hoang.

Trời ạ, Vệ Ốc Khốc cũng nhịn không được, cười ra tiếng, toàn thân đau nhức, ngồi an vị trên ghế salon trong phòng khách.

“Ha ha…” Hắn ngửa đầu, đưa cánh tay đặt ở trên hai mắt, cười như không thể tự chủ.

Mới qua thời gian có một ngày thôi mà không ngờ hắn đã làm hỏng cái nhiệm vụ bí mật này, hắn như vậy thật chẳng giống một hãn tướng kiêu ngạo chút nào, ha ha ——

“Leng keng! Leng keng!”

Đột nhiên tiếng chuông cửa vang lên,hắn bỗng ngừng lại tiếng cười lớn tự chế giễu hoài nghi quay đầu về phía cửa chính.

Có người đến sao? Không phải là cậu đến chứ? Không ngờ cậu tới nhanh như vậy, giờ phải đối mặt với cậu như thế nào đây. Sớm không tới, muộn không tới, lại tới đúng lúc này. Nhưng nghĩ lại, giờ cậu tới cũng tốt, ít nhất còn có thể đưa hắn tới bệnh viện.

Hắn vừa tự giễu cười khổ vừa cắn răng nhịn đau từ trên ghế salon đứng lên, đi tới mở cửa chính. Nhưng khi cửa vừa mở ra, hắn lập tức ngây người. Người con gái mà hắn cứ tưởng đã nhân lúc hắn ngủ chạy trốn khỏi đây lại đang cúi đầu, xoắn lấy ngón tay, cả người lúng túng đứng ở ngoài cửa lớn.

“Thật xin lỗi,” nàng cúi đầu nhỏ nhẹ nói,

“Tôi thấy thời tiết tốt, nên ra ngoài đi dạo, nhưng lúc trở lại cửa đã khóa trái.”

Nàng nói mà không nhịn được sợ hãi ngẩng đầu liếc hắn một cái, nhưng đột nhiên trợn to hai mắt, kinh hoảng vọt tới bên cạnh hắn.

“Anh làm sao vậy? Tại sao chảy nhiều mồ hôi thế, sắc mặt lại còn tái nhợt, anh chỗ nào không thoải mái?” Nàng thất kinh nhìn lấy hắn, không biết như thế nào cho phải.

Nàng quan tâm hắn, vẻ mặt vừa lo lắng vừa bối rối làm cho Vệ Ốc Khốc từ ngây ngốc nhanh chóng phục lại hồi tinh thần, vết thương đau đớn cùng thân thể suy yếu, cảm giác càng ngày càng rõ rệt.

Thân hình hắn không tự chủ được lảo đảo một chút, cả người suy yếu tựa vào cánh cửa thì chân mới đứng được. Thấy vậy, nàng lại càng kinh sợ hơn, trong nháy mắt nắm chặt cánh tay Ốc Khốc, gương mặt còn tái nhợt hơn cả hắn.

“Vệ tiên sinh!” Nàng cả kinh kêu lên.

“Tôi không sao.” Hắn suy yếu kéo nhẹ cánh môi.

“Để tôi đỡ anh ngồi xuống ghế ghế salon, anh có đi được không?” Nàng lo lắng nhìn hắn hỏi.

Hắn gật đầu.

Nàng lập tức đỡ hắn ngồi xuống ghế salon ở phòng khách, sau đó nhanh chóng quay số điện thoại.
Đột nhiên tay hắn giật lấy điện thoại bấm nút kết thúc cuộc gọi.

Nàng hoài nghi quay đầu nhìn về phía hắn.

“Vẫn chưa tới mức phải gọi xe cứu thương đâu.” Hắn nói.

“Nhưng mà…” Cô thấy hắn sắc da tái nhợt, đầm đìa mồ hôi, vẻ mặt vô cùng lo lắng.

“Cô có thể lấy giúp tôi túi chườm đá trong tủ lạnh không?” Hắn thỉnh cầu nói.

Cô do dự một chút, lập tức xoay người đi về phía phòng bếp, chỉ chốc lát sau liền một tay cầm lấy khăn lông, một tay cầm lấy túi đá , vừa đặt túi đá vào trong khăn tắm, vừa nhanh chóng chạy về phía hắn.

“Tôi đỡ anh nằm xuống.” Nàng đem túi chườm đá đặt trên bàn, đưa tay giúp hắn.

Vệ Ốc Khốc nhìn nàng lắc đầu.

“Tôi ngồi là được rồi.”

“Tôi cảm thấy anh nên nằm xuống thì tốt hơn.” Nàng lấy vẻ mặt kiên định nhìn hắn nói.

Vệ Ốc Khốc ngoài ý muốn nhẹ cúi đầu.

“Không phải là tôi không muốn, mà là nằm xuống đối với tôi bây giờ còn khó khăn hơn.” Hắn nói.

“Tại sao nằm xuống lại khó hơn?” Nàng nhìn hắn hỏi.

Hắn nhẹ đứng thẳng dưới bả vai, nhưng bởi vì xé đau vết thương mà không nhịn được vẻ mặt nhăn nhó co rúm lại một chút.

“Anh xoay qua chỗ khác đi.” Nàng đột nhiên mở miệng nói.

Vệ Ốc Khốc không ngờ tài quan sát của nàng lại tốt thế, nhanh như vậy liền phát hiện ra vấn đề của hắn nằm ở đâu. Hắn như có điều suy nghĩ nhìn nàng một cái, động tác cứng ngắc xoay người đưa lưng về phía nàng.

“Tôi có thể nhấc y phục của anh lên không?” nàng hỏi hắn.

“Được” Hắn nhẹ giọng đáp, tiếp theo lập tức cảm giác được nàng tiểu tâm dực dực từ từ vén vạt áo của hắn lên, sau đó nàng đột nhiên thở hốc, phát ra thanh âm vì kinh ngạc.

“Xin lỗi, làm cô sợ rồi.” Hắn xin lỗi, biết mình giờ phút này phía sau lưng khẳng định khó coi. Hắn nhẫn nhịn cơn đau đưa tay định kéo áo xuống, nhưng đột nhiên nghe thấy nàng ngiêm giọng nói:

“Đừng động.”

Hắn sửng sốt một chút, khẽ quay đầu nhìn nàng.

“Tại sao?” Hắn hỏi.

“Anh cúi xuống đi.” Nàng bỗng nhiên kiên định nói.

“Cái gì?” Hắn kinh ngạc thốt lên.

“Cúi xuống.”Nàng lặp lại lần nữa, tiếp theo nói:

“Trong nhà hẳn là có hộp cấp cứu. Anh để ở đâu vậy?”

Nghe thấy ba chữ “hộp cấp cứu” Vệ Ốc Khốc đại khái cũng biết cô muốn làm cái gì .

“Ở dưới bậc thang kia, trong ngăn kéo tủ thứ năm.” Hắn không tiếng động khẽ thở dài một hơi, mở miệng nói cho nàng biết, tiếp theo liền ở trên ghế sa lon di động cúi người nằm xuống.

Hắn nghe thấy tiếng nàngrời khỏi, nghe thấy tiếng nàng mở ngăn kéo cùng tiếng ngăn kéo bị mở ra, sau đó lại nghe thấy tiếng nàng đi trở lại.

“Tôi biết vết thương có thể có chút kinh khủng hoặc đáng sợ, nếu như cô cảm thấy sợ, thật ra thì không cần phải làm như vậy. Thân thể của tôi có sức chống cự cũng không tệ lắm, chỉ cần để cho tôi ngủ một giấc nó tự động sẽ khỏi .” Hắn hai mắt nhắm lại, tận lực lấy tinh thần cùng với giọng nói hướng nàng nói không sao cả.

“Nâng đầu lên một chút.”

Hắn mở mắt ra, chỉ thấy nàng vẻ mặt kiên định cầm băng gối uốn cong thắt lưng nhìn hắn nói chuyện.

Hắn khẽ nâng đầu lên,băng gối nhét vào bên dưới đầu hắn.

“Gối lên đi.” Nàng nói.

“Cám ơn.”

“Anh có biết vì sao mà thân thể anh nóng dần lên không?” Nàng bỗng nhiên ngồi xổm bên cạnh hắn, lấy giọng nói ôn nhu hỏi hắn.

“Biết đại khái.” Vệ Ốc Khốc không tự chủ được lộ ra vẻ cười khổ.

“Bây giờ có thể gọi xe cứu thương không?” Nàng hỏi ý nhìn hắn.

Hắn nhẹ nhàng lắc đầu một cái. Nếu hắn đi bệnh viện, nàng nhất định sẽ theo đi, mà đó là chuyện bây giờ nàng không nên làm nhất, chính là đi ra ngoài bị đám đông phát hiện, rất có thể những người kia sẽ thừa dịp mà tới cứu nàng hoặc tranh thủ giết người diệt khẩu

Hắn lắc đầu làm cho đôi mi thanh tú của cô không tự chủ nhẹ chau lại một chút, nhưng vẻ mặt trong nháy mắt càng thêm kiên định cùng quả quyết.

“Vết thương của anh nhất định phải xử lý, nếu như anh kiên trì không chịu đi bệnh viện, chỉ có thể tùy tôi tự tay giúp anh sơ cứu, có thể không?” Nàng không chớp mắt kiên định nhìn thẳng hai mắt của hắn hỏi.

Vệ Ốc Khốc phát hiện nàng đột nhiên như biến thành một con người khác, không hề giống như ngày hôm qua hay năm phút đồng hồ trước, nhu nhược không biết phải làm sao, mà đã hoàn toàn thay đổi, trở nên mạnh mẽ, tĩnh táo, có khả năng, hơn nữa, còn xinh đẹp đến cơ hồ làm cho không người nào có thể nhìn thẳng.

“Có thể không?” Đợi không được câu trả lời, nàng hỏi hắn một lần nữa.

“Cô không sợ sao?” Hắn hoàn hồn hỏi.

“Tôi xử lý qua rất nhiều vết thương tương tự, đã thành thói quen.” Nàng một cách tự nhiên hồi đáp, nhưng ngay sau đó đem ánh mắt chuyển tới vết thương trên lưng hắn, cau mày nói:

“Bất quá bởi vì vết thương của anh đã bắt đầu mưng mủ, cho nên khi sơ cứu có thể phiền toái một chút, hơn nữa sẽ hơi đau, anh có nhịn được không?”Nàng nhìn hắn hỏi

“Cô…” Vệ Ốc Khốc nhìn nàng muốn nói nhưng lại thôi.

“Nếu như anh sợ tôi không cách nào xử lý được, chúng ta đi bệnh viện.” Nàng nhìn thẳng mắt hắn nói, một chút vẻ mặt khác thường cũng không có, tựa như một chút cũng không phát hiện mình vừa mới nói giống như là đã khôi phục trí nhớ .

“Cô làm đi.” Vệ Ốc Khốc trầm mặc nhìn cô một lát, bỗng nhiên mở miệng nói.

Nàng nhìn hắn, sau đó hít một hơi thật sâu gật đầu, từ từ đứng lên.

“Tôi sẽ cố gắng làm nhanh nhất có thể, anh ráng nhịn một chút.” Nàng nói cho hắn biết, tiếp theo liền lấy ra hết các trang bị trong hộp cấp cứu, để tất cả những đồ dùng chữa bệnh cần thiết lên trên mặt bàn.

“Nhẫn nại một chút!.” Nàng không nhịn được nhìn hắn nói lần nữa, sau đó liền đưa tay bắt đầu xử lý vết thương trên lưng hắn.

Nàng cẩn thận làm vết thương khép miệng, dùng lực đem mủ cùng chất bẩn bên trong ép ra đến khi máu từ có một ít màu xám trắng biến thành màu hồng mới dừng tay, nhẹ nhàng bôi thuốc cùng băng bó lại.

Nàng biết nhất định rất đau, bởi vì hắn cả người cong lại, nhưng hắn không hề kêu lấy một tiếng, còn tận lực cố định thân thể mình giữ nguyên vị trí, dễ dàng cho nàng xử lý vết thương.Namnhân này quả là rắn rỏi khiến người ta phải bội phục.

“Tốt lắm.” Nàng mang theo vẻ bội phục, nhẹ giọng nói.

“Cám ơn trời đất, và phải cám ơn cô.” Vệ Ốc Khốc mở mắt ra, khuôn mặt tái nhợt, miễn cưỡng làm vẻ mỉm cười nói với cô.

Cô cảm động nhìn hắn.

“Giờ anh phải nằm đây hay để tôi đỡ anh lên giường?”

“Tận lầu ba sao? Mặc dù nói ra ngoài có chút mất thể diện, nhưng tôi bây giờ có thể chẳng đủ sức mà trèo nổi cầu thang nữa đâu.” Hắn yếu ớt mỉm cười nói, bởi vì khí lực của hắn đã dùng hết để nhịn đau mất rồi.

“Ý tôi là phòng ở lầu một cơ.”

“Lầu một?” Vệ Ốc Khốc kinh ngạc, đột nhiên cảm thấy đầu óc không được linh hoạt.

Hắn bị chẳng lẽ đau đầu? Bằng không làm sao hắn nhớ được ở lầu một chỉ có một gian phòng mà thôi, hơn nữa từ tối ngày hôm qua cũng đã biến thành phòng của nàng, không phải sao? Thật mà nói, còn gian phòng nào dư thừa để cho hắn nằm đây?

“Tôi đỡ anh vào phòng tôi, nằm ở trên giường thoải mái hơn nhiều so với nằm trên ghế sa lon.” Nếu hắn không quyết định được, nàng sẽ thay hắn quyết định vậy.

“Có thể đứng lên không?” Nàng hỏi.

“Phòng cô?” Thì ra hắn không có bị đau đầu, chẳng qua là không ngờ nàng muốn chỉ gian phòng của mình mà thôi.

“Cám ơn, không cần, tôi…”

“Tôi bây giờ phải đi quét phòng khách, anh nằm ở chỗ này sẽ làm tôi không chuyên tâm làm việc được.” Nàng đột ngột cắt lời hắn.

Hắn sửng sốt một chút, không thể làm gì khác hơn là sửa lời nói:

“Tốt nhất cô đỡ tôi lên trên lầu đi.”

“Anh đang bị sốt, cần có người chăm sóc, ngủ ở lầu một sẽ dễ dàng hơn.” Nàng nói thêm.

Vệ Ốc Khốc lẳng lặng nhìn cô, rốt cuộc cũng biết từ lúc bắt đầu, người quyết định vốn không phải là hắn .

Hắn thật đúng là hoàn toàn bị bề ngoài nhu nhược của nàng lừa gạt . Nữ nhân này — bất kể nàng mất trí nhớ là thật hay giả, nàng tuyệt đối không phải một người con gái nhu nhược , tuyệt đối không phải.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,702
Reaction score
443
Points
83
Chương 4
Nàng không phải một nữ nhân nhu nhược nhưng cũng là một nữ nhân ôn nhu, ít nhất đối hắn là như vậy.

Nàng không chỉ có đúng giờ giúp hắn thay thuốc, nấu 3 bữa cho hắn ăn, thậm chí còn giúp đỡ hắn đi vào phòng tắm khi tắm, còn lo lắng bởi vì hắn ở bên trong có thể gặp chuyện không may, mà vẫn đợi ở ngoài cửa cho đến khi nhìn thấy hắn tắm xong mà không có việc gì mới thôi. Nói thật, cho dù ngay cả điều dưỡng viên trong phòng bệnh so ra đều kém nàng, nàng thật là toàn tâm toàn ý, chân tình thiệt ý ở lại chiếu cố hắn.

Cũng vì vậy làm cho cái nhìn của hắn đối nàng bất giác thay đổi hẳn, nếu không phải là cậu nói cho hắn biết thì bây giờ hắn vẫn vô tri vô giác không nhận ra. Vệ Ốc Khốc đứng dựa vào cửa phòng bếp, nhìn thấy trong phòng bếp nàng đang chuẩn bị cơm trưa, vẻ mặt có chút đăm chiêu.

Nếu đây là cạm bẫy của nàng thì sao? Đầu tiên là đối hắn thật tốt, chờ hắn buông lỏng cảnh giác, tin tưởng là nàng vô tội, sau đó…… Sau đó là cái gì đây?

Nếu nói nàng muốn chạy trốn, đã nửa tháng, có mấy trăm mấy ngàn cơ hội tốt, nhưng tại sao nàng còn ở lại nơi này. Rốt cuộc điều nàng muốn là cái gì, ở lại chỗ này có mục đích gì? Hoặc là nàng là thật mất đi trí nhớ không có chỗ để đi, cho nên mới ở lại chỗ này ? Nghĩ không ra, hắn thật sự hoàn toàn nghĩ không ra nàng muốn cái gì.

Không nghĩ tới những điều cậu nói là đúng, hắn lúc này là đụng phải đối thủ thật sự. Chính là hắn đến bây giờ vẫn có điểm không thể tin, người đầu tiên làm cho hắn có cảm giác chân chính được là đối thủ đau đầu lại là một nữ sát thủ? Thật sự là khó có thể tin!

Vệ Ốc Khốc nhắm mắt lại, tay day day huyệt thái dương, hoài nghi nhiệm vụ lần này hắn thật sự có thể hoàn thành hay không.

” Anh bị sao vậy?”

Bỗng nhiên nghe thấy thanh âm của nàng, hắn bỗng nhiên mở mắt ra, chỉ thấy vẻ mặt nàng lo lắng hướng đến hắn, sau đó đứng trước mặt hắn giơ tay sờ trán hắn.

” Không sốt. Anh cảm thấy có chỗ nào không thoải mái ? Miệng vết thương lại gây đau phải không ?”

Hắn lắc lắc đầu, sau đó mới mở miệng nói:

” Tôi đói bụng, còn bao lâu nữa mới có thể ăn cơm?”

” Thực xin lỗi, thức ăn sẽ xong ngay đây.”

Nàng sửng sốt một chút, vội vàng xoay người trở lại bếp tiếp tục làm cơm trưa.

” Không cần phải gấp gáp, ta còn có thể chờ.” Hắn nói cũng theo đi vào bếp.

” Ta có thể giúp gì được không ?” Hắn hỏi.

Nàng nhìn hắn liếc mắt một cái, gật gật đầu.

” Nếu có thể, có thể giúp ta trước đem cơm đến và dọn dẹp bàn ăn “

” Không thành vấn đề.”

” Nhớ mang đủ thìa và đĩa.” Nàng bổ sung nói.

“ok.”

Chuyện đơn giản như vậy, Vệ Ốc Khốc 10 giây đã làm xong.

” Còn gì nữa không?” Hắn nhìn vào phòng bếp hỏi.

” Thức ăn trong lò nường đã được rồi, khi lấy ra nhớ phải mang cái bao tay.”

“ok.”

Hắn đi hai lần liền đem đồ ăn nấu xong rồi bưng tất cả đến bàn ăn, nồi canh cũng nấu xong.

Hai người ở chung nửa tháng, dĩ nhiên đã trở thành bằng hữu. Bọn họ vừa trò chuyện vừa dùng cơm. Đúng lúc này thì chuông cửa lại vang lên, hơn nữa mang đến một người mà Vệ Ốc Khốc cũng thể tưởng tượng được.

” Tô San ?”

Cửa vừa mở ra liền thấy người bạn gái trước hắn thủy chung không quên được, tim Vệ Ốc Khốc có chút đập mạnh và loạn nhịp.

” Hi, đã lâu không thấy, Khốc.” Tô San lộ ra chút khách sáo câu nệ mỉm cười cùng hắn chào hỏi.

” Đã lâu không gặp.” Vệ Ốc Khốc lập tức hoàn hồn nói, hắn nhìn nàng, tận lực kiềm chế cảm xúc đang rục rịch trong cơ thể, dùng giọng điệu bình thường hướng nàng hỏi:

“Em có khỏe không?”

Chia tay bảy tháng, đây là lần đầu tiên nàng chủ động đến tìm hắn. Đã qua này 7 tháng, vì tưởng có thể vãn hồi tình cảm của bọn họ 5 năm dài, hắn từng nhiều lần đi tìm nàng, nhưng nàng ngay cả một chút cơ hội cũng không cho hắn, tuyệt tình cho thấy nếu hắn không buông tha công tác cảnh sát, như vậy nàng cùng hắn vĩnh viễn không có khả năng.

Đối mặt sự tuyệt tình của nàng, hắn thất vọng cùng đau lòng, nhưng chưa từng có ý niệm trách tội của nàng trong đầu. Bởi vì hắn biết làm một bạn gái cảnh sát hoặc lão bà có rất nhiều áp lực, sợ hãi, cho nên một lần cuối cùng khi hắn đi tìm nàng, hắn nói cho nàng hắn quyết định thành toàn hy vọng của nàng, về sau không bao giờ đi tìm nàng nữa. Mà lần cuối cùng gặp mặt tới nay cũng qua đã hơn hai tháng, không nghĩ tới lúc này nàng chủ động chạy tới tìm hắn. Hắn nhìn nàng, không thể ngăn cản chính mình đoán nàng đến có mục đích là gì?

Nàng khẽ gật đầu, đáp lại hắn, sau đó lại trầm mặc không nói.

” Tô San, em tìm anh có việc gì?” nàng cứ trầm mặc làm cho hắn không nhịn được mà phải hỏi trước

Lần cuối cùng khi đi tìm nàng, hắn từng nói cho nàng tuy rằng bọn họ chia tay nhưng vẫn có thể là bằng hữu, cho nên về sau nếu phát sinh chuyện gì hắn có thể giúp được nàng thì có thể tìm hắn, không cần khách khí.

Cho nên nàng tìm đến hắn, là có việc muốn tìm hắn giúp sao?

Nàng lắc nhẹ đầu một chút, sau đó mới do dự thong thả mở miệng.

” Em nghe nói anh bị trọng thương.”

“ Em đến thăm anh?”Vệ Ốc Khốc nháy mắt trở nên có chút kích động.

” Em…”

” Ốc Khốc? Bằng hữu của anh sao? Sao không mời người ta vào nhà. Ai lại để khách đứng ở ngoài của như vậy!!” Dọn dẹp nhà bếp xong, Tiểu Khiết đi từ nhà bếp ra. Tô San ngây người trợn to hai mắt, ánh mắt của nàng nhanh chóng chuyển từ khuôn mặt Vệ Ốc Khốc ra phía sau hắn, đó là một mỹ nữ trẻ tuổi, khuôn mặt tựa như thiên sứ, vóc dáng tinh tế thư thái, trên người mặc quần áo ở nhà, chân mang dép nhưng vẫn lộ ra một vẻ cao nhã xinh đẹp . Nhà hắn có một nữ nhân, thanh tao hơn cô, trẻ tuổi hơn cô, còn xinh đẹp hơn cô nhiều trái tim Tô San chợt đau nhói. ( thua toàn bộ chứ gì)

“Em chỉ là đi ngang qua, tiện thể hỏi thăm anh một chút. Thấy anh tinh thần tốt, không giống như người mắc bệnh nên an tâm. Em còn có việc, đi trước, gặp lại sau.” Nàng nhanh chóng nói, rồi cũng nhanh chóng xoay người rời đi.

“Tô San!” Vệ Ốc Khốc sửng sốt một chút, nhanh chóng bắt được nàng.

“Em hiểu lầm rồi!”

“Hiểu lầm cái gì?” Nàng giả bộ không hề đắn đo nhìn hắn mỉm cười nói,

“Chúng ta đã chia tay, dĩ nhiên có thể tự do kết bạn nam nữ, chuyện như vậy tôi làm sao hiểu lầm được?”

“Tiểu Khiết không phải bạn gái anh.” Hắn nhanh chóng nói với nàng.

“Tiểu Khiết là tên của cô ấy sao? Rất khả ái”. Nàng mỉm cười nói.

“Được rồi, anh đừng kéo lấy em như vậy, cẩn thận bạn gái của anh hiểu lầm đó.”

“Anh đã nói, cô ấy không phải bạn gái anh.” Lần nữa bị hiểu lầm, Vệ Ốc Khốc không khỏi có chút tức giận.

“Em vào nhà đi, anh giới thiệu hai người với nhau.”

“Không được, bạn gái của anh có lẽ sẽ không để ý quan hệ hai chúng ta, nhưng bạn trai tôi rất hay ghen, nếu anh ấy biết tôi vừa đi vào nhà anh, nhất định sẽ nổi giận.” Nàng cười nói.

“Bạn trai?” Vệ Ốc Khốc cảm giác cổ họng của mình tựa hồ bị người ta bóp nghẹn.

“Em có bạn trai?” Hắn khàn giọng hỏi.

“Đương nhiên rồi. Anh có bạn gái, sao em lại không thể có bạn trai cơ chứ? Chẳng lẽ anh nghĩ tôi không thể có nổi một người bạn trai?” Cô nhướn mi hỏi.

“Anh không có ý này.” Vệ Ốc Khốc lẩm bẩm giải thích, bây giờ trong đầu của hắn chỉ nghĩ đến một việc mà thôi, Tô San có bạn trai , nàng đã có bạn trai .

“Không có ý này thì tốt, nếu đúng như vậy tôi sẽ buồn lắm đó.” Tô San đùa giỡn nói, sau đó nhìn đồng hồ ở cổ tay, kiếm cớ hất tay hắn ra.

”Được rồi, em phải đi đây, anh nghỉ ngơi cho mau khỏe, hẹn gặp lại.” Nàng nói xong phất tay một cái, xoay người bỏ đi.

Vệ Ốc Khốc lần này không ngăn cản nàng nữa, nàng càng đi càng xa, cho đến khi bóng lưng hoàn toàn biến mất, hắn vẫn đứng nguyên tại chỗ, không nhúc nhích.

“Thật xin lỗi, đây là lỗi của tôi.” Giọng nói tự trách của Tiểu Khiết đột nhiên từ phía sau hắn vang lên.

“Cô không có lỗi gì hết.” Hắn quay đầu lại nhìn nàng một cái, mặt không chút thay đổi xoay người đi vào trong nhà.

“Nếu như tôi vẫn tiếp tục đợi anh ở trong phòng bếp, có lẽ sẽ không phát sinh hiểu lầm như vậy.”

” Không liên quan đến cô.”

“Nhưng nếu như không phải tôi”

“Chuyện này không liên quan đến cô.” Hắn cắt lời cô.

“Nhưng mà …”

“Tôi đã nói chuyện này không liên quan đến cô, cô rốt cuộc muốn tôi nói lại mấy lần.” Hắn đột nhiên dừng bước, quay đầu tức giận nói.

Tiểu Khiết lập tức bị dọa đến đứng im, cả người cứng ngắc, vẻ mặt kinh ngạc và sợ, xanh tròn hai mắt nhìn hắn.

“Thật xin lỗi.” Tự biết bản thân mình vô lý, Vệ Ốc Khốc lập tức nhìn cô nói xin lỗi, nhưng lửa giận trong cơ thể hắn một chút dấu hiệu biến mất cũng không có, chỉ có càng thêm rừng rực.

Tô San đã có bạn trai!

“Mẹ kiếp !” Hắn cuối cùng át chế không nổi, nắm chặt quả đấm, thẳng hướng cửa lớn nặng nề đánh một quyền.

“Đụng!” Tiểu Khiết lần nữa bị hắn làm cho giật nảy mình, cả người kinh hãi nhảy lên.

Lúc này hắn không nói xin lỗi nàng, sau đó liền trực tiếp xoay người đi vào trong nhà, lập tức đi lên phòng, đến tận xế chiều cũng không thấy ra.

Đến buổi tối, Tiểu Khiết chuẩn bị xong bữa ăn, buộc phải lên lầu ba mời hắn xuống ăn tối.

“Cốc cốc cốc.” Cô đưa tay nhẹ gõ ba cái lên cửa phòng hắn, sau đó cất giọng nói:

“Ốc Khốc, anh tỉnh chưa? Bữa ăn tối tôi đã chuẩn bị xong.”

Trong phòng không một bất kỳ tiếng động.

“Ốc Khốc?”

Nàng gọi lại lần nữa, chờ một lát không thấy lời đáp lại, mới khẽ thở dài xoay người bước xuống lầu. Có lẽ hắn đang ngủ, bây giờ nàng không thể làm cái gì khác hơn là đem bữa ăn tối đặt trong lò nướng để giữ ấm, chờ khi hắn tỉnh lại thì bưng ra. Trở lại lầu một, nàng lập tức bắt tay vào làm, nhưng khi vừa mới đóng lò nướng lại, điều chỉnh nhiệt độ lò nướng thì nghe thấy tiếng bước chân hắn đi xuống. Nàng hoài nghi quay đầu lại, cho là mình nghe lầm, không ngờ hắn đã đi tới trước bàn ăn, kéo ghế ngồi xuống.

“Thật xin lỗi, tôi tưởng anh đi ngủ rồi, cho nên mới đem bữa ăn tối giữ ấm bên trong lò nướng. Anh chờ một chút, tôi sẽ bưng ra đây.”

Nàng sửng sốt một chút, lập tức nói với hắn, sau đó nhanh chóng tắt lò nướng, cẩn thận bưng các món ăn ra đặt lại trên bàn ăn. Tối nay trên bàn ăn có chút lạnh lẽo cùng lúng túng, trừ âm thanh va chạm của dao nĩa thìa, còn lại, không có loại thanh âm nào khác.

Tiểu Khiết lén nhìn hắn, vài lần muốn mở miệng thử đánh vỡ bầu không khí này, tuy nhiên không đủ dũng khí, bởi vì bộ dáng của hắn nghiêm túc đến kinh người.

Bữa ăn tối cuối cùng vẫn kết thúc trong bầu không khí lạnh lẽo, nàng cho là ăn xong bữa ăn tối, hắn sẽ lập tức trở về phòng, tiếp tục nhớ lại chuyện lúc xế chiều, không ngờ hắn lại đi vào phòng khách xem tivi.

Cử động của hắn làm cho nàng ngẩn người đứng nguyên tại chỗ gần một phút đồng hồ mới phục hồi tinh thần để trở lại dọn dẹp bàn ăn.

Mười lăm phút sau, nàng từ phòng bếp đi ra, nàng đang do dự có nên trực tiếp trở về phòng, hoặc đi vào phòng khách, thì giọng nói của hắn lại đột nhiên vang lên.

” Nếu việc xong rồi, có thể lại đây ngồi một chút không?”

Tuy rằng không có chỉ tên, nhưng trong phòng tính đi tính lại cũng chỉ có hai người mà thôi, cho nên hắn mở miệng nói chuyện tất nhiên là nói với nàng.

Tiểu Khiết mang theo tâm trạng nghi hoặc, thong thả bước vào trong phòng khách, sau đó im lặng ngồi ở đối diện hắn.Vẻ mặt của nàng có chút khẩn trương, bả vai cứng đờ, sợ hãi hắn sẽ nói ra chuyện mà nàng đã lo lắng cả một buổi chiều.

Hắn có thể hay không là muốn nói với nàng, hắn không muốn cho nàng tiếp tục ở lại đây?

“Xin lỗi” Hắn nói.

Đột nhiên nghe thấy được câu này của hắn, sắc mặt của nàng trong nháy mắt lập tức tái nhợt , hắn quả nhiên là muốn nàng rời khỏi nơi này.

“Tôi biết rồi.” Nàng cúi đầu nói

“Tôi sẽ đi khỏi nơi này.”

“Đi ? ” Vệ Ốc Khốc đột nhiên nhíu mày, hoài nghi nhìn nàng.

“Cô muốn đi đâu ?”

“Thiên hạ rộng lớn, nhất định sẽ có nơi để cho tôi dung thân, anh không cần phải lo lắng.”

Nàng ngẩng đầu lên, nhìn hắn lộ ra nụ cười kiên cường mà nói. Tiếp theo lại đứng lên hướng hắn nghiêng người 1 góc 90 độ

“Rất cám ơn anh trong thời gian qua đã chăm sóc tôi, ân tình này của anh tôi cả đời sẽ không quên.”

“Cô rốt cuộc đang nói cái gì vậy?” Vệ Ốc Khốc nhíu mày hỏi, hắn suy nghĩ một chút, ngay lập tức đã hiểu ra vấn đề.

“Cô đừng có hiểu làm ý tôi hiểu lầm, tôi là xin lỗi chuyện buổi chiểu đã to tiếng với cô, chứ không phải muốn cô rời đi khỏi đây.”

“Vậy à !Thật… thật vậy chăng?”

“ Thật”

Nàng ngồi phịch xuống sô pha, vẫn còn khó tin, nhưng lại có chút yên tâm.Hắn không muốn đuổi nàng đi, trời ạ, nước mắt của nàng kìm được mà rơi xuống, từng giọt từng giọt.

“ Thực xin lỗi.” nàng nhìn hắn giải thích,

“ Tôi không phải cố ý khóc đâu .”
“ Không có gì.” Hắn nói.

Thân là một cái cảnh sát, hắn gặp rất nhiều trường hợp nữ nhân khóc lóc, mặc kệ là hỉ nộ ái ố, khóc luôn là phương thức nữ nhân biểu lộ tâm trạng.

“ Tôi xin lỗi chuyện buổi chiều, tôi không biết anh cùng bạn gái đang cãi nhau, tôi chỉ thấy anh mãi không vào nên ra xem mà thôi.”

Nàng lau đi nước mắt trên mặt nhìn hắn giải thích.

“ Cám ơn anh vẫn cho tôi tiếp tục ở đây, nhưng tôi không thể cứ làm phiền anh mãi được, sẽ làm cho bạn gái của anh tiếp tục hiểu nhầm. Tôi nhất định sẽ nhanh chóng tìm được chỗ ở mới, anh cứ yên tâm.”

“Nếu cô thật sự muốn tôi yên tâm thì phải tiếp tục ở lại đây.” Hắn nhìn nàng nói.

Không nghĩ tới hắn lại nói như vậy, Tiểu Khiết kinh ngạc nhìn hắn, nước mắt mới lau trên mặt, hai mắt lại đã ươn ướt. Hắn nói như vậy có phải là hắn quan tâm đến nàng đúng không?

“Cám ơn. Nhưng không thể làm phiền anh mãi như vậy được.”

“Nếu cô cảm thấy ngại bạn gái của tôi thì cô không cần phải bận tâm, vì cô ấy đã không phải bạn gái của tôi, mà là bạn gái cũ, chúng tôi đã chia tay từ bảy trước tháng .” Hắn bình tĩnh nói.

“Đã chia tay?” Nàng ngạc nhiên nhìn hắn, căn bản không nghĩ hắn lại nói như vậy.

“Phải, cho nên cô hãy tiếp tục ở lại đây, bởi vì sẽ không có ai hiểu lầm cái gì cả.”

Nhìn vẻ mặt hắn dường như không có việc gì, biểu tình tự nhiên, nàng bỗng dưng nghi ngờ hắn nói như vậy có phải là đang muốn lừa nàng hay không, bởi vì bộ dạng bây giờ của hắn cùng bộ dạng buổi chiều hoàn toàn khác. Hắn rõ ràng là rất để ý chuyện của nữ nhân kia, không phải sao?

“Hai người vì sao lại chia tay? Tôi thấy anh đến bây giờ còn yêu cô ấy, tôi nói đúng chứ?” Nàng do dự trong chốc lát, rốt cục nhịn không được mở miệng hỏi.

“ Cô ấy không thích tôi làm cảnh sát.” Hắn trầm mặc trong chốc lát mới trả lời nàng.

“Vì sao cô ấy lại không thích, làm cảnh sát là một công việc rất đáng tự hào, không phải sao ?” ( em đến bái phục chị sát thủ thỏ con này )

“Cô cảm thấy như vậy sao?”

Nàng gật đầu khẳng định.

“Nếu cô ấy cũng nghĩ giống như cô thì tốt rồi.”

“Chẳng lẽ cô ấy không nghĩ như vậy sao?”

Vệ Ốc Khốc khẽ rung người.

“Cô ấy cảm thấy làm cảnh sát là một nghề không an toàn lại không rõ thời gian làm việc, sẽ làm cho người quan tâm mình cả ngày tràn ngập bất an cùng sợ hãi mà thôi, căn bản không có một chút gì là đáng giá khen hay tán thành. Cô ấy không hiểu vì sao tôi lại không thể từ bỏ ngành cảnh sát, thế giới này có đến mấy ngàn mấy vạn loại ngành nghề có thể lựa chọn, vì sao tôi không chịu chọn một cái công việc ổn định để làm, mà lại muốn làm cảnh sát.”

“Tôi nghĩ cô ấy là quan tâm an nguy của anh, cho nên mới không tán thành anh làm cảnh sát.”

“Tôi cũng biết điều đó”

“Nhưng vì vậy mà hai người chia tay sao?”

“Nếu tôi không chịu đổi nghề, mà cô ấy lại không thể chấp nhận chuyện này, nên chỉ có thể chia tay.”

‘Anh vẫn còn yêu cô ấy sao?”

“Cô ấy đã có bạn trai rồi.”

Nàng hai mắt liền mở to tròn ngạc nhiên, lại lập tức cúi đầu .

“Tôi xin lỗi.” Nàng nói.

“Sao cô cứ xin lỗi mãi vậy? Đấy không phải lỗi của cô.” Hắn cười nói.

“ Cô bây giờ chắc là đã không còn lý do để rời đi?” Hắn trở lại chuyện chính nói.

“Nếu anh cảm thấy tôi không làm phiền anh, tôi mặt dày tiếp tục ở lại đây.”

“Tôi không cảm thấy phiền toái.” Hắn lập tức nói.

“Cám ơn.” Nàng cảm kích nói.

—–

“Khốc. Đã lâu không thấy, vết thương của anh đã đỡ chưa?”

“Ô, Khốc? Sao anh lại tới đây? Tôi nghe nói anh cưỡng chế ở nhà tĩnh dưỡng một tháng, sao anh lại không nghe lời mà làm xằng làm bậy ? Cẩn thận cục trưởng tức giận phun lửa đấy.”

“Guys, nhìn xem là ai đến đây, là Khốc.”

“Vết thương của anh đã sao rồi ? Khi nào thì có thể đi làm lại, văn phòng thiếu anh, quả thực nhàm chán đến chết.”

“Xú tiểu tử, lúc này rất đau khổ đi? Nhìn anh về sau chắc không dám hữu dũng vô mưu mà làm xằng làm bậy nữa phải không. Đúng rồi, tôi có mấy chai rượu ngon, hay là anh mang về mà uống.”

Hình như chính là loại cảm giác này, cảm giác của khi hắn hoàn thành nhiệm vụ, nguyên nhân mà hắn không thể từ bỏ nghề cảnh sát là vì loại cảm giác ấm áp này

Vệ Ốc Khốc mỉm cười nhìn các đồng nghiệp xung quanh pha trò, quan tâm hỏi han mình loại cảm giác này khiến hắn thấy vô cùng vui sướng. Tuy rằng hắn chẳng qua mới không bước chân vào cục có ba tuần mà thôi, nhưng có cảm giác giống như đã qua ba năm, hắn rất nhớ loại cảm giác này.

“ Cảnh sát Vệ , mời ngươi đến văn phòng ta một chuyến.”

Văn phòng ầm ĩ náo nhiệt lập tức trở nên im lặng, mọi người cũng không lãng phí thời gian, nhanh như chớp tất cả liền trở về vị trí làm việc của mình.

Cục trưởng đại nhân đang sắp nổi bão, người thông minh tốt nhất tránh ra xa một chút. Thân là nhân viên của cục, Vệ Ốc Khốc đương nhiên cũng biết khi cục trưởng William nổi giận thì rất đáng sợ, nhưng hắn là nhân viên tinh quái nhất cục, nên hắn không sợ. Mà hình như cục trưởng này mới là cảm giác sợ hắn đúng hơn. Ha ha . Khóe miệng khẽ nhếch, hắn thản nhiên mỉm cười còn ánh mắt đồng sự chúc hắn may mắn, thong thả đi vào trong văn phòng sau đó xoay người đóng cửa lại.

“Hi, cậu.”

“Gọi ta là cục trưởng.”

” Ồ, cục trưởng.”

Hắn biết nghe lời, đổi giọng nói

“Tôi đã đến rồi đây.”

“Cháu tới làm cái gì? Nhiệm vụ của cháu đã hoàn thành chưa ?”

Cục trưởng William nhíu mày hỏi.

“Còn chưa ? ”

“Vậy thì cháu tới làm gì ?”

“Đến xem cậu nha! Hơn nửa tháng không gặp chẳng lẽ cậu không nhớ cháu một chút nào sao?” Vệ Ốc Khốc ha ha cười nói.

“Không”

“Cậu trả lời rất vô tình”

Hắn lập tức làm bộ nũng nịu, như là thể xác và tinh thần bị trọng thương.

“Ốc Khốc.”

William cục trưởng nhịn không được nói ra một tiếng cảnh cáo

“Cháu rốt cuộc tới gì? Chúng ta cần phải nói chuyện chính. Ta nhớ rõ cháu gọi cô ta là Tiểu Khiết đúng không? Cháu hôm nay tới nơi này, không phải vì muốn nói cho ta cháu để cho người ta chạy mất đó chứ ?”

“Trên thực tế thì là ngược lại.”

Vệ Ốc Khốc thở dài một hơi, thần sắc nghịch ngợm bẻ mặt sup sụp.

“Cháu là đến nói cho cậu cô ta căn bản không có ý niệm chạy trốn ở trong đầu, bởi vì trừ bỏ ngày đầu tiên cháu thấy cô ấy ra ngoài đi dạo làm cháu tưởng cô ấy chạy trốn nhưng thật ra không phải. Ngoài ra, cô ta cũng có ra ngoài nhưng chỉ chung quanh nhà rồi lại trở lại ngay. Cậu, người xem chúng ta có nên từ bỏ manh mối này hay không, tìm xem manh mối khác có khả quan hơn không?”

“Ta không nghĩ lại được nghe câu nói này từ cháu.”

Cục trưởng William trầm mặc và nghiêm túc nhìn hắn, đột nhiên trầm giọng nói.

“Vì sao lại không nghĩ tới?”

Vệ Ốc Khốc thấy không đúng hỏi.

“ Tinh thần phá án của cháu là kiên quyết truy đuổi tới cùng.Từ điển của cháu không có 2 chứ “ từ bỏ” sao ?”

Vệ Ốc Khốc im lặng.

“Cháu là không phải thích cô ta đó chứ?” Trong văn phòng tĩnh lặng, Vệ Ốc Khốc đột nhiên nhíu mày lại.

“Cậu nói cái gì? Cậu nói cháu thích cô ấy? Người đừng có đùa!” Hai mắt hắn lộ rõ vẻ khó chịu, nhìn cục trưởng Wiliam mà hét lớn.

“ Không phải phát sinh tình cảm, thì sao lại cho cô ta 1 lối thoát ?

“Cháu khi nào nói với cậu cho cô ta một lối thoát ?”

“ Buông tha đầu mối, không truy cứu không phải là thoát tội thì là gì ?

Vệ Ốc Khốc đột nhiên cứng lại, á khẩu không trả lời được. Hắn không thể phủ nhận chính mình thật là có ý tứ này, nhưng……

“Cậu”

“ Gọi cục trưởng !”

” Dạ ! Thưa cục trưởng.”

Hắn lập tức sửa lời nói

“Cháu không phủ nhận hơn nửa tháng sống chung, cũng có cảm tình với cô ta, nhưng không phải tình yêu như cậu nghĩ mà chỉ là có cảm tình tốt, cháu nghĩ cô ta không hẳn là người xấu, khi cô ta bị mất trí nhớ lại thấy cô ấy rất thân thiện, dịu dàng, quan tâm người khác. Có khi ông trời cho cô ấy cơ hội làm lại cuộc đời. ”

“ Xã hội phải có kỉ cương, trật tự của nó, và chúng ta là người đại diện cho thi hành pháp luật”

“ Vẫn còn có chữ tình mà câu, pháp luật không phải xếp sau tình và lý sao ?”

“Vệ Ốc Khốc, đừng quên phận sự của cháu là gì!”

“Cháu chưa quên mình là cảnh sát, nhưng là bởi vì cháu là cảnh sát, cháu càng phải phân rõ trắng đen, phận biệt kẻ tốt, người xấu. Tiểu Khiết cô ấy không phải là người xấu mà cậu.”

“Nói đủ rồi đó ! Đi ra ngoài! ”

“Cậu……”

“Ta bảo là cháu đi ra ngoài có nghe thấy không? Đi ra ngoài!”

Cục trưởng William tức giận quát.

Vệ Ốc Khốc mặt đanh lại, xoay người đi thẳng ra ngoài.Bên ngoài văn phòng đều nghe thấy tiếng hét tức giận của cục trưởng, ánh mắt đều hướng về hắn.

“ Ốc Khốc, anh lại làm gì chọc giận cục trưởng đại nhân của chúng ta vậy ?” Đồng sự Andy vẻ mặt quan tâm hỏi.

“Tôi đã bao giờ làm việc gì mà khiến ông ấy không phát hỏa sao ?” Vệ Ốc Khốc phất tay, nhẹ nhàng bâng quơ hỏi lại hắn. Andy ngây ngốc một chút, lập tức nhếch miệng cười.

“Cũng đúng.”

“Có việc gì không Andy ?” Hắn mở miệng hỏi. Một bụng đầy tức giận, muốn tìm nơi nào đó phát tiết một chút.

“Vết thương của cậu đã khỏi rồi sao?” Andy nháy mắt thu hồi vẻ mặt tươi cười, nhìn hắn từ đầu đến chân hỏi.

“Anh có muốn cùng tôi thử đánh anh xem sao?” Vệ Ốc Khốc cười nhếch miệng nói.

“ Không dám, tha cho kẻ vô dụng này” Andy lập tức lui về phía sau vài bước, lắc đầu. Ai mà dám tỉ thí với anh ta chỉ có thể nói câu “ tuổi trẻ bồng bột “ chấp nhận lấy kết quả bi ai.

“Anh chỉ đơn giản muốn hoạt động thân thể một chút?”

“ Đúng ”

“Chờ một chút, để tôi xem xem.”

Hắn ngồi trở lại chỗ ngồi, nhanh tay lấy hồ sơ ra xem xem.

“Thế nào ?”

“ Có rồi ? Vụ này anh cảm thấy thế nào ?

Andy đem laptop chuyển hướng hắn hỏi.

Vệ Ốc Khốc nhanh chóng xem tư liệu trên màn hình, sau đó khẽ gật đầu.

“ Sao cho tôi 1 bản “

“ok.”
 

Bình luận facebook

Top Bottom